Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Thiên thần đeo mặt nạ trang 5

Kẻ thứ ba

Nguyên rủ Minh đi xem phim. Trước đây Minh chưa bao giờ đi xem phim rạp, thời gian và kinh tế không cho phép cô thực hiện điều đó. Có thể nói, rạp chiếu phim đối với cô là một nơi mới mẻ.

- Coi Titanic nha! – Nguyên chỉ vào tấm poster

- Cậu cũng xem phim này sao? – Minh phì cười

- Có luật nào cấm con trai xem phim tình cảm à? – Nguyên chống chế

- Ai nói gì đâu! – Minh le lưỡi

Cả hai mua vé rồi ngồi đợi đến giờ chiếu phim. Minh đưa mắt nhìn xung quanh, thật nhộn nhịp. Bất chợt, ánh mắt cô dừng lại ở cô gái mặc chiếc đầm hồng đang bước đến, Lệ Băng.

- Hai người cũng đi xem phim à?

Thấy Minh, Băng vội chạy lại

- Ừ! Cậu đi một mình sao? – Minh nhìn quanh

- Hì, tự dưng hứng lên đi xem phim, chưa rủ được ai! Mà hai cậu xem phim gì vậy?

- Titanic! – Nguyên trả lời, cộc lốc

- Trùng hợp quá, mình cũng coi Titanic nè, chúng ta đi chung ha!

Minh bối rối, không thể cho Băng đi cùng mà từ chối cũng chẳng xong. Nguyên có vẻ khó chịu, cậu tỏ vẻ không thích Băng ra mặt. Tuy thế, Nguyên cũng chẳng từ chối, cậu lịch sự gật đầu:

- Nếu cậu muốn đi cùng tụi này thì được thôi! Tôi hy vọng cậu sẽ thấy thoải mái!

Băng hơi khựng lại trước câu nói của Nguyên. Hy vọng cô thoải mái hay hy vọng hai người kia thoải mái đây? Lệ Băng mỉm cười không nói gì, lẳng lặng đi sau Minh.

Nguyên và Minh cười đùa vui vẻ, gần như không hề màng đến sự tồn tại của Băng. Mỗi lần Minh định quay lại nói chuyện với Băng thì y như rằng Nguyên cũng làm trò khiến cô quên bén Lệ Băng đi.

“Cứ cười đi, rồi hai người sẽ phải khóc thôi!” Băng nói khẽ, đôi môi nhỏ chực vẽ nên nụ cười đánh sợ.

Rạp chiếu phim khá tối, điều đó phần nào khiến Minh mất bình tĩnh, may mà Nguyên luôn đi bên cạnh khiến cô cũng yên tâm.

- Ăn bắp nè Minh! – Nguyên chìa túi bắp rang ra cho Minh khi cả ba đã ở trong rạp

Băng vội chồm qua:

- Băng ăn nữa nha!
- À…ừ! – Minh cười, đưa túi bắp cho Băng

Nguyên nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, nhưng không muốn phá tan bầu không khí vui vẻ nên cậu im lặng.
Phim bắt đầu…

Chiếc tàu Titanic huyền thoại gãy làm đôi, dần chìm vào lòng đại dương sâu thẳm và lạnh giá.

“Hãy hứa rằng em sẽ tiếp tục sống, em phải những đứa con thật xinh đẹp và em sẽ chết như…một bà lão, chứ không phải như thế này, không phải lúc này, không phải đêm nay! Hãy hứa đi Rose, hãy hứa rằng em sẽ tiếp tục sống và sẽ không bao giờ bỏ lời hứa này, không bao giờ được từ bỏ!” Giọng Jack run lên vì lạnh cóng, Jack và Rose đang đứng ở lằn ranh giữa sự sống và cái chết nhưng…họ vẫn giữ lấy nhau…họ có nhau, ngay cả khi tia hy vọng sống sắp vụt tắt. Jack ra đi, để Rose được sống. Dù chỉ còn một mình, Rose cũng không cô đơn, bởi…hình bóng Jack sẽ mãi tồn tại và sưởi ấm trái tim cô.

Còn Minh, ai sẽ sưởi ấm trái tim cô, để cô không còn đơn độc nữa?

Minh thấy môi mình mằn mặn. Bàn tay Nguyên ấm áp khẽ siết lấy tay cô, đưa Minh về với thực tại. Dù chỉ là sự im lặng và cái siết tay nhưng không gian giữa cả hai như xích lại gần hơn.

- Hãy nhớ rằng dù có chuyện gì thì tớ sẽ luôn bảo vệ cậu!

Câu nói của Nguyên vang lên bên tai Minh. Cậu như đọc được suy nghĩ của cô, sự ấm áp từ bàn tay Nguyên lan toả khắp người Minh, mùi gỗ đàn hương đâu đó thoang thoảng trong không gian khiến cô có cảm giác như mình đang ở trong thế giới của riêng cả hai.

Đột nhiên, tiếng Băng vang lên, phá tan bầu không khí thanh bình đang ngự trị trong tim Minh:

- Ôi cảm động quá đi! Mình muốn khóc quá Minh ơi!

Nguyên bắt đầu bực mình, cậu có cảm giác rằng Băng luôn cố tình xen vào giữa cậu và Minh. Sự xuất hiện của Lệ Băng khiến không khí dường như trở nên nặng nề hơn, điều đó khiến Nguyên thấy khó chịu.

Bộ phim kết thúc, Nguyên ngỏ ý mời hai cô gái đi ăn. Lệ Băng không hề phản đối, vui vẻ nhận lời. Băng cố tỏ ra thân thiện, làm quen với Nguyên. Việc đó vô tình đẩy Minh ra ngoài, cô gái có vẻ đẹp thánh thiện kia luôn tìn cách xen vào những cuộc trò chuyện của Nguyên và Minh. Minh là một cô gái thông minh, cô chợt hiểu rằng Lệ Băng đang muốn phá hoại mối quan hệ của cô và Nguyên. Minh băn khoăn không biết rằng sự xuất hiện một cách tình cờ của Lệ Băng hôm nay thật sự là vô tình hay…đã có dự tính?

Bất giác, Minh cảm nhận được rằng, bên trong vẻ đẹp thánh thiện kia là một sự nguy hiểm khôn lường, cô gái này…đang có mưu tính gì đây?

___________________________________________

Hôm nay Minh làm tăng ca, hôm qua cô nghỉ để đi xem phim nên nếu không muốn trừ lương thì cô phải tăng ca.

- Black King kìa! Sao lại xuất hiện nhỉ?

Cái tên Black King lấn át cả tiếng nhạc ồn ào đập vào tai Minh làm cô chú ý, Minh quay lại, thấy Shin và Kay đang tiến về phía cô.

Kay cố lách người khỏi đám con gái đang xúm quanh cười cợt. Nhiều cô gái nhìn Shin chăm chú, nhưng không một ai dám tiếp cận cậu. Cái tên Black King đầy quyền lực cùng lớp băng bao quanh Shin khiến tất cả mọi người điều phải dè chừng.

Đôi mắt ấm áp của Shin như chứa những tia lửa nhỏ nhưng đồng thời cũng sâu thẳm như đại dương phảng phất nét u buồn nhìn xoáy vào Minh. Một cái nhìn khó hiểu.

- Chúng ta có duyên nhỉ? – Shin đã đứng trước Minh từ lúc nào

- Không ngờ anh lại là sếp của tôi! – Minh bật cười

Shin không trả lời, ra hiệu cho Kay bước lại. Chàng trai vừa đến, Minh ngay lập tức cảm thấy sự nguy hiểm tràn ngập từ hàn khí mà Kay phát ra, cô ghét cảm giác này.

- Cậu Shin muốn mời cô làm đầu bếp cho cậu ấy! – Kay từ tốn nói, hạ giọng đủ nhỏ để chỉ cả ba nghe

- Sao cơ? – Minh ngạc nhiên, phần nào lo sợ bóng tốt trong căn biệt thự của Shin

- Không phải biệt thự lần trước đâu! Là nhà riêng của tôi! Đừng lo! – Shin như biết Minh đang nghĩ gì

- Chuyện này…

- Cô cứ suy nghĩ đi! Chúng tôi sẽ tìm cô sau! – Shin lạnh lùng nói rồi quay đi

Minh ngây người nhìn theo dáng Shin. Mirotic vẫn chưa hạ nhiệt bởi sự xuất hiện chóng vánh của Black King lừng danh.

Có cái gì đó thôi thúc Minh đồng ý lời đề nghị của Shin. Nhưng nếu đồng ý cũng có nghĩa là cô chấp nhận bước chân vào thế giới của Black King – thế giới bóng đêm. Bất giác, Minh nhớ đến người đàn ông áo đen của Bang Tử Thần…người đã giết cha mẹ cô!

Đoàng!

Một tiếng động kinh hoàng vang lên, phá tan không gian yên tĩnh.


Rồi máu khô đi, để lại trên đất một màu đỏ sẫm.

Không gian chỉ còn là bóng tối bao trùm.

Tàn khốc.

Mảng ký ức rời rạc hiện lên trong tích tắc đã châm ngòi cho ngọn lửa hận thù trong tim Minh, giờ đây ngọn lửa ấy đã bùng lên dữ dội, lấn át lý trí của cô gái nhỏ. Minh ở ngoài sáng còn kẻ thù của cô ở trong tối. Muốn trả thù, chỉ có cách bước vào thế giới của hắn – thế giới ngầm… chỉ có cách đó…nhưng…liệu cô có đủ sức để chống chọi lại những âm mưu kinh hoàng của thế lực đen tối hay không? Nếu chọn con đường chông gai này thì những thử thách đang đợi Minh phía trước là không tưởng.

Cuộc đời giống như một ván bài, có nên liều lĩnh đánh cược?
Nothing’s gonna change my love for you

- Cô sẽ chỉ làm buổi tối, thứ nhất là vì cậu Shin không dùng bữa sáng và bữa trưa ở nhà, thứ hai là cô còn phải đi học. Nấu xong thì cô về, lương tháng tuỳ cô chọn, bao nhiêu cũng được, đây là hợp đồng! Ngày mai tôi sẽ đến đón cô!

Kay nói một hơi rồi đưa cho Minh tờ hợp đồng. Minh mở to mắt nuốt từng chữ Kay vừa nói, có ai đời một công việc nhẹ nhàng như vậy lại được quyền chọn lương sao cũng được?

Minh chần chừ đôi chút rồi cũng đặt bút ký vào. Đưa tờ giấy lại cho Kay, cô thở hắt ra rồi vội nói:

- Thôi tôi về! Chào anh!

Kay không nói gì, nhìn theo dáng Minh cho đến khi khuất hẳn. Cậu chợt cười, khẽ nói:

- Trò chơi sắp bắt đầu rồi! Sẽ thú vị đây!

______

Một căn biệt thự hoàn hảo. Đó là suy nghĩ đầu tiên của Minh khi cô vừa đặt chân vào căn nhà của Shin. Đẹp đến hoàn hảo! Điều Minh thích nhất là căn nhà cực kỳ…sáng! Đèn được đặt ở mọi nơi.

Minh vào bếp, thấy Jay đang ngồi rầu rĩ ăn…mì gói!

- Trời! Sao không đợi chị tới nấu? – Minh lắc đầu nhìn Jay

- Chị nấu cho anh hai chứ có nấu cho em đâu!

- Thì chị nấu nhiều cho em luôn!

- Thôi! Ăn cháo trắng thà em ăn mì gói còn hơn! – Jay thở hắt ra

- Cháo trắng? – Minh ngạc nhiên

Thấy Minh ngạc nhiên tột độ, Jay cũng tròn xoe mắt:

- Thì anh hai dặn em nói chị nấu cháo trắng thôi được rồi!

Minh cảm thấy không vui. Cô không muốn làm một công việc nhàn hạ để rồi mỗi tháng nhận lương cao, giống như Shin đang thương hại cô vậy.

- Nhà có gì khác ngoài cháo trắng và mì gói không? – Minh nhìn quanh

- Dạ không! – Jay nhún vai

- Gần đây có siêu thị không?

- Ở đầu đường đó chị!

Minh không nói gì, lẳng lặng đi bộ ra siêu thị, mua ít đồ về. Cô nấu rất nhiều món, Jay vừa nhai mì vừa tròn mắt nhìn từng động tác nhanh gọn của Minh. Bàn ăn vừa dọn ra thì Shin vừa về.

“Sao thơm thế nhỉ? Cháo trắng cũng có thể thơm vậy sao?” Shin nghĩ thầm

- Hả? Gì thế này? – Shin sửng sốt kêu lên khi thấy bàn ăn “hoành tráng” mà Minh đã chuẩn bị

- Đồ ăn chứ cái gì, hỏi lạ! – Minh lạnh lùng

- Tôi bảo cô nấu cháo trắng mà!

- Với nhiệm vụ của mình, tôi phải giúp “sếp” luôn khoẻ mạnh, ăn cháo trắng thì anh đi đánh nhau thế quái nào được? Bây giờ anh có ăn không? Anh không ăn là tôi nghỉ việc!

Shin ngây người cố nhai từng chữ Minh vừa nói rồi miễn cưỡng ngồi vào bàn…

Đũa thứ nhất

Đũa thứ hai

Đũa thứ ba

Shin vẫn cắm cúi ăn, không bình luận gì.

Minh rửa chén rồi ra về. Bóng Minh vừa khuất, Jay đã hỏi ngay:

- Chị nấu được không anh?

Shin không nói gì, lặng lẽ đứng dậy bước vào phòng. Trước khi đóng cửa, Shin quay lại, nói nhanh với Jay:
- Dặn Minh lần sau nấu…nhiều một tý!

Cạch!

Cánh cửa đã đóng…

Jay đứng đơ ra

Ba giây sau…

“Ha ha ha!”

Cậu nhóc không nhịn được, cười lăn cười bò. Trong không gian yên tĩnh liên tục vang lên những tràng cười không ngớt.

___________________________________________

Hôm nay khối 12 lại có giờ sinh hoạt ngoại khoá, lần này thì lớp Minh và lớp Nguyên thi với nhau. Với tốc độ của mình, Minh nghiễm nhiên được tham gia mục thi chạy.

Con gái lớp 12A và 12B ai cũng giỏi, còi vừa thỏi, cả sân trường rầm rầm tiếng bước chân.

Minh đang dồn hết sức chạy về đích thì Lệ Băng từ đằng sau chạy vọt lên, không biết vô tình hay hữu ý đụng phải Minh. Cô chưa kịp định thần thì đã thấy Băng ngã xuống, khóc rấm rứt:

- Minh! Sao cậu lại đẩy tớ?

Hai đội đều dừng lại xem chuyện gì xảy ra, Minh vẫn đứng đơ ra, chau mày khó hiểu.

- Thật quá đáng, chắc thấy Lệ Băng đẹp nên ghen tị!

Minh chưa kịp thanh minh thì đã nghe những tiếng xì xầm bênh vực Lệ Băng

- Mấy người không biết gì thì im đi! Mắc mớ gì Minh phải đi ghen tỵ với con nhỏ đó, Minh vừa xinh đẹp, lại còn đang quen Nguyên, con nhỏ đó mới là người ghen tỵ ấy! Tôi chưa thấy ai trơ trẽn như cậu, tự biên tự diễn, tự nhận cat-sê của mình luôn đi!

Ngọc bực bội đứng ra bào chữa cho Minh, hôm nay Ngọc dũng cảm lạ kỳ.

- Chuyện gì vậy?

Nguyên xen vào đám người đang vây quanh hai cô gái, nhướn mày hỏi

- Nguyên! Cậu xem, bạn gái của cậu đẩy tớ ngã kìa! Tớ có làm gì đâu chứ! – Băng khóc to hơn
Nguyên nhìn Minh, cô lắc đầu. Cậu nhìn quanh một lúc rồi cười khẩy:

- Cậu nói xem, lúc Minh đẩy cậu, hai người đang ở vị trí như thế nào?

- Ờ…Minh ở sau lưng tớ!

- Nếu vậy thì cậu phải ngã chúi về phía trước chứ, sao lại té bật ngửa như thế này? – Nguyên nghiêng đầu

- Tại…tại…tớ ngồi dậy! – Băng bào chữa

- Thế sao không đứng dậy luôn? Ngồi đó ăn vạ à?

- Cậu…

Băng nhìn xoáy vào Nguyên, đầy căm tức. Cô ta đứng dậy, phủi bụi rồi ngúng nguẩy bỏ đi, tiếng xì xầm vẫn không ngớt:

- Vậy là sao?

- Ai biết!

Nguyên không chú ý đến xung quanh, kéo tay Minh đi.

- Cậu ta cố ý! – Minh bực bội

- Tớ biết!

Minh thấy tay Nguyên đang nắm rất chặt tay mình, cậu có vẻ rất tức giận.

Cả hai không nói gì nữa. Tiếng trống báo kết thúc tiết học vang lên.

- Lát ra về đợi tớ ở sân sau!

Tan học…

Minh ngồi đợi Nguyên trên băng ghế đá ở sân sau. Ánh mắt cô nhìn mông lung vào khoảng không trước mặt. Chợt, Nguyên vòng tay ôm Minh từ phía sau, cậu đã đến từ lúc nào.

- Có chuyện gì thế?

- Không có gì! Muốn ngồi với cậu một tý thôi!

- Đồ hâm! – Minh cốc đầu Nguyên

Nguyên không nói gì, chỉ chăm chú ngồi bấm bấm cái iPod.

- Cậu nghe gì vậy, cho tớ nghe với!

Minh dí sát mặt vào màn hình iPod, cố nhìn xem Nguyên đang nghe bài gì. Nguyên tinh nghịch đưa chiếc iPod lên cao từ từ, Minh la toáng lên:

- Cho tớ xem nào!

Mắt cô di chuyển theo chiếc iPod, cho đến khi tay Nguyên dừng lại, Minh nhận thấy khoảng cách giữa cô và Nguyên lúc này rất gần, gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng ấm của Nguyên phả ra trong không khí.

- Chúng ta…đang ở rất gần nhỉ? – Nguyên cười ranh mãnh

Cậu bất ngờ đưa tay ôm má Minh, kéo cô lại gần hơn. Trán họ chạm nhau. Một cách chậm rãi, chóp mũi họ chạm nhau. Chỉ còn một tý nữa thôi là…môi họ chạm nhau.

Nụ cười tuyệt đẹp của Nguyên khiến Minh thấy bối rối.

Đôi môi nhỏ nhắn khép hờ cực yêu của Minh khiến Nguyên chỉ muốn cắn cho một phát.

Nhưng rồi, nhanh như lúc bắt đầu, Nguyên thả Minh ra, đưa một hộp quà cho cô, nháy mắt:

- Về nhà mới được mở nha!

Nói rồi Nguyên chạy vội đi, để lại Minh đơ như cây cơ.

Tối, Minh mỉm cười mở hộp quà, trong hộp là một cái máy ghi âm kèm theo tờ giấy ghi:“Lời bài hát là những gì mà tớ muốn nói với cậu”

Minh bật máy…

If I had to live my life without you near me
The days would all be empty
The nights would seem so long
With you I see forever oh so clearly
I might have been in love before
But it never felt this strong
Our dreams are young and we both know
They’ll take us where we want to go
Hold me now
Touch me now
I don’t want to live without you

Nothing’s gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I’ll never ask for more than your love
Nothing’s gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
The world might change my whole life through but
Nothing’s gonna change my love for you

………………………………………………

Giọng Nguyên vang lên, ấm áp như hạt nắng mùa hè mà dịu nhẹ như cơn gió mùa thu. Kết thúc bài hát, Nguyên hét lớn:

“Tớ yêu cậu, nhiều lắm! Happy Birthday to My love!

Minh đột nhiên bật khóc, những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên má cô…hạnh phúc…

Nếu bên anh là hạnh phúc

Xin cho em được hạnh phúc mãi

Nếu bên anh là khổ đau

Em nguyện khổ đau cả đời…
Sự thật…

Thi học kỳ 1 xong, trường tổ chức cho học sinh khối 12 đi suối nước nóng Bình Châu ba ngày. Khỏi phải nói mọi người vui thế nào, sau một thời gian dài thần kinh căng như dây đàn vì thi cử thì một chuyến đi suối nước nóng thư giãn là phần thưởng tuyệt vời nhất.

Ra chơi, Minh một mình nghe nhạc trên băng ghế đá ở sân sau, giai điệu nhẹ nhàng của bài A Little Love vang lên bay bổng, đưa cô dần chìm vào giấc ngủ…

- Cho cậu này!

Tiếng Nguyên làm Minh giật mình, cô mở mắt ra, một cảm giác ấm nóng ở má cùng mùi cà phê quyện trong không khí khiến Minh thấy ấm áp hơn trước tiết trời se lạnh mùa Giáng sinh.

- Cảm ơn! – Minh đón lấy ly cà phê từ tay Nguyên

- Cậu sẽ đi chứ? – Nguyên chợt hỏi

- Đi đâu?

- Suối nước nóng!

- Vậy cậu có đi không? – Minh cười

- Tớ cũng chưa biết nữa!

- Cậu đi thì tớ đi!

- Ừ!

Cả hai im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng. Bất chợt, Nguyên kéo Minh dậy:

- Theo tớ!

- Đi đâu thế?

- Đi chơi!

- Bùng tiết sao? – Minh kinh ngạc

- Ừ! Cúp học và đến một nơi có tự do…

Nguyên bỏ lửng câu nói, như muốn làm Minh tò mò.

Cả hai đến một vùng ngoại ô. Không khí trong lành nơi đây khiến Minh thấy bình yên.

Họ đi xa hơn, khi đang đứng ở một tán cây lớn, Nguyên bảo Minh nhắm mắt lại.

- Từ từ thôi nhé! Nhắm chặt đấy, không được tí hi, ăn gian là tớ kiss cậu đấy! – Nguyên “doạ”

- Biết rồi mà! – Minh bật cười

- Tớ đếm đến 3 thì cậu mở mắt ra nhé!

Một…

Hai…

Ba!

Nguyên đưa tay đẩy tán cây ra, không gian chợt bừng sáng. Minh kêu lên kinh ngạc. Trước mắt cô là cả một cánh đồng hoa bồ công anh. Chị gió khe khẽ vuốt ve làn da Minh, dễ chịu.

Nguyên dắt Minh đi đến giữa cánh đồng hoa, cậu đứng sau lưng cô, vòng tay ôm eo Minh, khẽ nói:

- Bây giờ thì nhắm mắt lại nào!

Minh làm theo.

If the hero never comes to you
If you need someone you’re feeling blue
If you’re away from love and you’re alone
If you call your friends and nobody’s home
You can run away but you can’t hide
Through a storm and through a lonely night
Then I show you there’s a destiny
The best things in life
They’re free
But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone who cares for you
If you’re feeling sad your heart gets colder
Yes I show you what real love can do

Tiếng hát êm dịu của Nguyên lặng lẽ hoà với tiếng gió khe khẽ bên tai Minh. Hương thơm của gỗ đàn hương trầm lắng lan toả trong không gian. Minh có cảm giác mình như đang bay lên, bay theo tiếng hát, bay theo cánh hoa bồ công anh, bay thật cao và xa như có thể chạm đến bầu trời xanh kia, bay mãi mãi…hoàn toàn tự do…

Fly away, fly away, fly away

Fly to the top

Fly forever…

(Note : Lời bài Bolero của DBSK)

- Khi buồn tớ hay ra đây lắm! Tớ đến đây như muốn trốn tránh tất cả, trốn tránh bạn bè, gia đình, cuộc sống…vứt bỏ mọi ưu phiền, cảm giác như được tự do! Tớ đã muốn chỉ một mình tớ biết đến nơi này thôi!

- Vậy tại sao cậu lại dẫn tớ đến đây?

Nguyên bất giác nắm lấy tay Minh, khẽ siết chặt:

- Vì dù là ở bất cứ đâu, tớ luôn muốn có cậu kề bên, dù là đến tận cùng thế giới thì người tớ muốn đồng hành mãi là cậu!

Nguyên đặt lên môi Minh một nụ hôn, khẽ thôi…nhưng…

Có gì đó hối hả…

Dịu dàng mà cũng rất mạnh mẽ…

Hãy để tình yêu của anh là những cánh hoa kia…

Theo gió bay đến tận cùng chân trời.

Hãy để tình yêu của anh là hương thơm của thiên nhiên…

Bên em những lúc em cần sự bình yên.

Hãy để tình yêu của anh là giọi nắng mỗi sáng…

Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc em.

Và hãy để anh được là người duy nhất…

Ngự trị trong trái tim em.

________________________________________________

Hôm nay là ngày khối 12 đi Bình Châu. Gương mặt ai nấy háo hức thấy rõ. Chẳng biết có phải Nguyệt lão (hay tác giả )) sắp đặt không mà lớp 12A và 12B lại chung xe. Từ sáng sớm, Nguyên đã phải năn nỉ Ngọc muốn gãy lưỡi để “xí” được chỗ ngồi cạnh Minh.

Chiếc xe chậm chạp lăn bánh, Minh ngả đầu vào vai Nguyên, mắt lim dim muốn ngủ. Nguyên nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, khẽ hỏi:

- Muốn tớ hát ru cho không?

- Ừm…muốn!

Nguyên cười, ghé sát tai Minh, khẽ hát…

Giọng hát ấm áp của Nguyên dần đưa cô vào giấc ngủ, mùi gỗ đàn hương toả ra từ cơ thể Nguyên khiến cô cảm thấy thật dễ chịu, nhưng…trông một chốc, cô lại chợt nhớ rằng…Shin cũng có mùi gỗ đàn hương. Một nỗi nghi ngờ dấng lên trong lòng cô gái trẻ…

Có thể nào…Nguyên và Shin là một?

Nguyên hôn nhẹ lên tóc Minh. Minh cảm nhận được nụ hôn có chút gì đó lo sợ…một nỗi sợ mơ hồ…

Linh tính mách bảo cô Nguyên có một bí mật, một bí mật mà đối với cô, có thể nó rất khủng khiếp.

Lại nhắc đến Ngọc, sau khi nhường chỗ cho Nguyên thì cô nàng chỉ còn một chỗ ngồi duy nhất cạnh…Lệ Băng! Tình hình là hai bạn ấy không ưa gì nhau:

- Đừng có ngồi gần tôi đấy đồ cáo già! – Ngọc bĩu môi

- Ai thèm ngồi gần cái đồ giả nai như cậu! Mà cậu nói ai là cáo già? Hả?

- Ôi! Quả là gừng càng già càng cay! Mới nói một tý đã nổi sùng lên rồi kìa! Cậu xem, cậu như con cáo lai nhím ý!

- Này…cậu kia, tôi đã đụng chạm gì tới cậu chưa hả?

- Đụng tới Minh là đụng tới tôi đấy! Thế nào? Đừng có ở đó mà tỏ ra ngoan hiền ta đây không hại ai nhé!
Ngọc le lưỡi nhìn Băng đang tức không nói nổi một câu. Phải nói là dạo này Minh ít bên cạnh Ngọc hơn lại giúp cô “rèn luyện” lòng dũng cảm!

Đến trưa thì cả đoàn đến nơi. Minh vốn bị say xe, mệt phờ người nên nhận phòng xong thì cô lăn ra ngủ. Gần 6 giờ chiều, Ngọc lay cô dậy:

- Cậu đúng là sâu ngủ! Tính không ăn tối luôn hả?

Minh khẽ mở mắt, giọng ngái ngủ:

- Mấy giờ rồi?

- Kém 15 phút nữa là 6 giờ!

Cô không nói gì nữa, lặng lẽ đứng dậy vào phòng tắm. Sau bữa cơm tối, trong khi các bạn hò nhau đi ngâm mình trong suối nước nóng thì Minh lại “đánh bài chuồn” về phòng để…ngủ tiếp!

Cỡ 8 giờ tối, đang lim dim thì cô bị một lực mạnh kéo dậy

- Dậy! Sâu ngủ, mau dậy ngay!

- Gì vậy Ngọc? – Minh cằn nhằn

- Đi ra tắm suối nước nóng, lớp mình với lớp 12A đang tổ chức party ở ngoài đó!

- Nhưng…

Chưa kịp dứt lời, Minh đã bị Ngọc bắt thay đồ rồi lôi ra ngoài.

Không khí sôi nổi của buổi tiệc cũng khiến cô tỉnh hơn một tý. Chợt nhớ đến cậu bạn trai, Minh quay sang hỏi Ngọc:

- Nguyên đâu?

- Đằng kia kìa!

Minh nheo mắt nhìn, thấy Nguyên đang mỉm cười bước đến:

- Tớ đợi cậu mãi, mau lại chơi với tụi tớ đi!

- Ừm…

Nguyên mỉm cười kéo tay Minh bước lại đám đông. Khi Nguyên quay lưng lại, Minh đã ngỡ như đất trời sụp đổ dưới chân…

Trên vai trái của Nguyên là… ký hiệu la mã cổ xưa và con dao găm có đôi cánh nhỏ…

Hình xăm của Shin…
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ