80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Thử yêu côn đồ - trang 1

Chương 1: Buổi xem mặt thứ n…

- Tiêu chuẩn của mình thì rất dễ nha. Chỉ cần: Nhà mặt phố, bố làm to. Tiêu chuẩn 3G, không tiếp chân dài não ngắn đặc biệt là côn đồ lưu manh!- Có người hỏi nên tôi tuôn ra 1 tràng mặc kệ cho con Yến giật giật tay.
……………………………………………………………………………………………….
- Quang Huy à, anh có thích em không? Chúng ta cũng tìm hiểu lâu rồi nhỉ?- Tôi cúi đầu e ngại, ngại là đúng rồi. Con gái lần đầu tỏ tình với người mình yêu cơ mà. “Bạch mã hoàng tử” nhìn tôi mỉm cười rồi gật đầu. Trời ơi, cái gật đầu của anh làm tôi muốn gãy cổ theo luôn vậy đó. Anh kê sát mặt mình vào mặt tôi và…
“Cốp…cốp” Tiếng gõ bàn của cô giáo khiến tôi “vỡ mộng”. Dẫu chỉ là giấc mơ em xin mơ hoài (Ngôi nhà hạnh phúc- Thủy Tiên). Tôi bật dậy vuốt vuốt lại mái đầu rối lu xu bu của mình rồi lau nước bọt đang chảy ra bên khóe miệng. Cô mỉm cười “hiền từ”:
- Hôm nay mơ tới đâu rồi em? Anh ấy đồng ý chưa?
Cả lớp cười ồ lên, trời ơi, xấu hổ chết mất. Cô biết chuyện này là do tuần trước tôi cũng ngủ gật, cô lại lay lay vai tôi. Tôi lấy tay đánh cái bốp vào tay cô, miệng vẫn cười mãn nguyện:
- Đang đi chơi với “bạch mã hoàng tử” đừng có quấy rầy!

Tôi phụng phịu:
- Em… Cho em học tiếp nha cô!
- Học hay là ngủ? Theo quy chế cũ, nhanh!- Cô tuyệt tình. Trời ơi, đây là lần thứ n tôi phải quỳ gối trước cửa lớp ở giờ học của cô. Tôi ôm cặp đi ra cửa, tay che miệng ngáp dài 1 cái. Tụi bạn cũng đã quá quen với việc tôi phải bỏ tiết giữa chừng như thế này rồi. Kể ra cũng rõ khổ, híc híc, tôi- Triệu Minh Minh, nhà tiểu thuyết online thích mơ mộng. Mơ mộng cả ngoài đời và lúc ngủ. ==” Ước mơ rất nhỏ nhoi của tôi là có bạn trai. Hụ hụ, đã bao năm phòng không gối chiếc, đi gặp mặt biết bao nhiêu cậu, sau những lúc đó toàn là có thêm bạn trai của bạn mình. Nhìn tôi cũng không quá xấu, chỉ có cái là cặp kính cận dày hơn bình thường. Tính ra cũng không lùn lắm, 1m58, nặng 50kg. Nè nè, không có béo nha, BMI vẫn ở mức người bình thường mà. Tôi ôm cái cặp ngồi xếp bằng trước cửa lớp, khi nào cô ra thì giơ cặp lên đầu, chân quỳ gối. Biết vậy giả vờ đau bụng xong lên phòng y tế nướng hết buổi sáng rồi. Tôi chờ đợi thời gian trôi qua, đầu vẫn gật gà gật gù như con gà mờ. Vậy mà sướng nha, khỏi học hành gì sất, trống đánh thì cứ te te xách cặp đi về. Tôi ngồi đó như con cún chờ tiếng trống gọi hồn về với xác.

“Tùng…tùng…tùng…” Cuối cùng thì trống cũng đánh, tôi ôm cặp đứng dậy. Hảnh diện là người đi ra khỏi lớp đầu tiên, Yehhh!
- Nhỏ kia!- Giọng con bạn tôi lanh lảnh phía sau, tôi đã chơi với nó từ nhỏ cho đến giờ rồi í. Nó chạy lên câu vai tôi cười ha hả:
- Anh có thích em không?
- Có ai biết bí mật của tao chưa?- Tôi hỏi nhỏ nó. Nó lắc đầu:
- Chưa nghe chữ Quang Huy, chỉ có tao nghe thôi! Mày may quá.- Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nếu tụi bạn trong lớp biết tôi thích cựu hot boy của trường tụi nó sẽ bảo tôi đĩa theo chân hạc cho mà coi. Đeo được cũng đeo nữa. Tôi khịt mũi rồi đi tiếp. Con bạn tôi cười hề hề:
- Có định tìm anh nào tiêu chuẩn: Nhà mặt phố, bố làm to. Tiêu chuẩn 3G, không tiếp chân dài não ngắn đặc biệt là côn đồ lưu manh chưa?
- Còn ai ngoài hoàng tử mà tìm?- Tôi chép miệng, chỉ trong mơ tôi mới thật sự thấy mình quan trọng, mới thấy mình là công chúa sánh đôi cùng hoàng tử.
- Chiều nay đi xem mặt nha! Nghe nói là toàn anh đẹp trai đó… Mày không muốn tìm thì cũng phải đi theo cho đủ nha, ăn kimbap đó!

“Kimbap” mắt tôi sáng rực, tất nhiên là đồng ý. Tôi cũng đã mất niềm tin vào tình yêu sét đánh của mấy buổi gặp mặt rồi, tôi đi theo cũng chỉ để “phá mồi”. Hải Yến- bạn thân tôi không đến nỗi ê sắc 1 ề như tôi, nó thay bồ như thay áo nhưng chẳng ai chất lượng cả. Như tôi cũng được nha, có bạn trai 1 lần thì chất của chất, biết đâu được? OK OK, chỉ là biết đâu được. Tôi và nó cùng đi bộ về nhà, nhà tôi cũng khá gần trường nên đi bộ cho thể thao, chứ tôi thuộc loại lười vận động mà thích tống vào mình 1 lượng calories khổng lồ, bảo sao không được nick nêm dễ cưng: Lợn Lười. Lúc trước nghe cũng dễ thương lắm cơ “Heo Lười” nhưng giờ thì toàn gọi Lợn.

Tôi cởi giày ra rồi treo áo khoác, nón vào móc. Tôi uể oải đi vào nằm phịch lên sô pha. Mẹ tôi đang nấu ăn trong bếp đi ra dứ dứ cái chảo:
- Con gái con lứa đi học về không tắm rửa rồi vào nấu cơm, mày ế cũng đúng rồi…
- Ế đang là xu thế của thời đại, ế không phải là không ai cua mà là ở giá cho trai nó thèm…- Tôi trả lời mẹ mình, không quên bật dậy chạy đi chỗ khác, không thì mẹ tôi cho 1 cái chảo là thăng thiên. Bà chống nạnh:
- Để rồi coi nha! Vào nhặt rau nhanh…
- Dạ ạ ạ ạ…- Tôi ngân dài 1 cách uể oải rồi thực hiện mệnh lệnh của nữ chủ nhân căn nhà giao phó. Được 1 lúc thì ba tôi đi làm về. Ông đi vào bếp ôm sau lưng mẹ tôi, 2 ông bà này cứ sến súa như vợ chồng son, son sắc cái nỗi gì mà ra con nhỏ 18 tuổi học lớp 12 rồi nè. Mẹ tôi lập tức hiền dịu lại nào là… Anh đi làm có mệt không? Đi tắm rồi nghỉ ngơi đi anh, chút em làm cơm xong rồi gọi anh xuống. Thế nào mà chẳng nói chuyện với con Minh Minh này như thế? Chậc chậc, ba tôi cũng không vừa, diễn cải lương cơ đấy… Anh phụ em nấu cơm được không? Em làm cũng mệt rồi… Tôi đem rổ rau đưa cho ba:
- Thưa ba mới về. Ba giúp mẹ đi, trong 3 người con là người mệt nhất mà không ai quan tâm cả!

Tôi nhanh chân chạy lên phòng, ở dưới đây nghe chữi à? Tôi ngã lưng lên cái giường yêu dấu rồi tiếp tục ôm mộng đẹp ban nãy. Phải mơ cho đủ tiền mới được. ^^
“Có điện thoại kìa Lợn Lười, không nghe máy bà bóp chết bây giờ!!!” Tiếng chuông điện thoại đặc biệt của con Yến cài cho tôi, nghe cái giọng chát chúa của nó là muốn ngủ cũng không ngủ được. Tôi với tay cầm điện thoại áp vào tai:
- À nhông xê nhô…
- Nhô bà mày, 2 giờ là đến cuộc hẹn rồi giờ không thấy tăm hơi là sao?
- Bây giờ là mấy giờ?- Tôi vẫn không mở mắt xem dù điện thoại có cài đặt đầy đủ.
- 1 giờ 45.

Tôi bật dậy như cái máy, mở tủ quần áo kiếm bộ nào mới nhất, xinh nhất để mặc. Tuy là không tìm người yêu nhưng cũng không thể để mất mặt. Tôi mặc cái áo khoét eo kèm áo ống cùng chiếc quần sooc, tóc buộc cao đuôi ngựa. Ngắm nghía mình trong gương thật kĩ mới đi xuống nhà. Ba tôi đang xem ti vi, thấy tôi thì hỏi:
- Con đi đâu mặc đẹp thế?
- Đi xem mắt ạ.- Tôi đáp, ông giơ tay làm điệu bộ cố lên, tất thắng:
- Cố lên, nhớ ra mắt chàng rễ cho ba!
- V…âng.- Tôi mang giày vào . Mẹ tôi đem dĩa trái cây đưa cho ba tôi:
- Con nhỏ này em tuyên án là nó sẽ ế tới già…
- Mình à, sao lại nói con mình như vậy?

Mẹ là vậy, lúc nào cũng chạm vào nỗi đau xót xa của tôi. I hate you, mẹ tôi đang vênh mặt vì có ba tôi “hốt hàng” đây mà. 5 phút sau, tôi có mặt trước quán ăn đã hẹn. Có vẻ mọi người đã tụ hợp đông đủ, thiếu mỗi tôi thôi. Thấy tôi, Yến vẫy vẫy tay. Tôi cười rồi đi vào kéo ghế ngồi cạnh nó, đối diện anh chàng nào đó. Tôi liếc nhìn 1 lượt các chàng trai. Ôi chu choa mạ ơi, có 1 anh chàng đẹp trai không thua kém gì bạch mã hoàng tử nha. Nhưng có vẻ cậu ta hơi lạnh lùng, vẻ mặt hầm hầm không đoái hoài đến cô gái nào tại đây mặc cho các cô tạo dáng làm duyên. Các anh chàng kia cũng tỏ vẻ rõ rành rành ganh tỵ nha.

Tôi cũng mỉm cười xã giao với 1 số cậu… Haizz, đúng là “hồng nhan bạc mệnh” 1 lần nữa chẳng ai chú ý đến tôi. 1 cậu lên tiếng, theo tôi biết cậu này tên là Hiếu.
- Các bạn thích mẫu con trai thế nào?
- Mình chỉ cần chung tình, tính cách dễ thương là được.- Con nhỏ bạn tôi lại giở trò, chung tình để nó đá cho đau á? Kim Hoàng cũng cùng lớp nhưng không thân thiết với tôi cho lắm bày tỏ:
- Mình không biết, chỉ cần hợp với mình là được rồi!
4 cô đầu tiên đã trình bày xong, giờ đến lượt tôi. E hèm…
- Tiêu chuẩn của mình thì rất dễ nha. Chỉ cần: Nhà mặt phố, bố làm to. Tiêu chuẩn 3G, không tiếp chân dài não ngắn đặc biệt là côn đồ lưu manh!- Có người hỏi nên tôi tuôn ra 1 tràng mặc kệ cho con Yến giật giật tay. 5 chàng trai kia mắt tròn mắt dẹt nhìn tôi, gì cơ chứ? Tôi nói thật mà!!! Cái cậu xinh zai không biết danh tánh là chi cười hắc ra 1 cái. Đúng là cả bọn mê trai, thấy cậu ta cười thì y rằng rớt cả hàm dưới lên bàn, chỉ có tôi là bình tĩnh nuốt nước bọt. ^^ Rốt cuộc thì mấy cô đều 1 em với 1 anh, chỉ có tôi và cậu bạn “bị câm” không ai màng đến. 4 đôi đó quyết định tách ra đi tăng 2 bỏ tôi 1 mình lê bước về nhà. Tôi vẫn đi bằng 2 chân của mình 1 cách chậm rãi và miệt mài. Muốn 1 lần thất tình mà cũng không được là sao? Ông trời có mắt hay không vậy? Tiện chân đá cái lon miệng hét 1 tiếng:
- Bọn khốn! (Ám chỉ tụi bạn đang đi tăng 2).

- Ây da.- Tôi nghe tiếng va chạm của chiếc lon rồi nhìn theo hướng phía trước. 1 đám con trai đang ở đó, có vẻ bặm trợn và du côn. Tôi mếu máo:
- Tôi xin lỗi… Tôi không cố ý mà!
- Cô vừa chữi chúng tôi là bọn khốn?- Tên hứng cái lon vừa rồi của tôi tiến đến. Trời ơi, ngay chăng con đầu đàn rồi, sao bây giờ? Tôi đi thụt lùi ra sau. Cuộc đời tôi ghét nhất là phải gặp cái bọn bặm trợn lưu manh. Không lẽ ông trời con 1 người bạn trai trong đám này sau khi nghe con thét gào? Nhưng hình như là không rồi. Á, tôi được cứu rồi…
​- Ế ế ế, người quen! Giúp tôi được không?- Tôi bặm môi nhìn cậu bạn đẹp trai ban nãy xem mắt tình cờ đi ngang. Ấy cha, sức mạnh đẹp trai đúng là mãnh liệt nha, bọn đầu gấu rụt đầu lại ngay tức khắc. Cả bọn đồng thanh:
- Đại ca!
À thì ra là… hả??? “Đại…ca???” Gặp đúng thú dữ rồi. Ây da, mẹ ơi con xuân này không về T^T. Cậu ta đi lại nhìn tôi nhếch mép. Tôi cười hề hề:
- Quen mà, đúng không?
- Đúng! Nếu là nhỏ này thì tiếp tục đi!

Trời ơi, tôi có nghe lầm không? Đau tai thiệt nha! Tôi đã làm gì nên tội??? Cái đồ khó ưa, chihuahua đáng ghét!!!!! Biến thái!!! Biến thái!!! Nói rồi cậu… à mà không,hắn ta ung dung đi tiếp bỏ mặc cô gái yếu đuối củ chuối như tôi ở lại. Tôi phải tự lực cánh sinh thôi, hy vọng 5 năm tiểu thuyết sẽ giúp ta thành công… Nam mô a di đà Chúa…

Chương 2: Oan gia trái chủ. . .

- Nguyễn.Thanh.Tuấn.- Hắn gằng giọng cái tên mình rồi liếc mắt xuống tôi. Trời ơi, sao mà cứ ám tôi hoài vậy???
…………………………………………………………………………………………………..
Tôi cắn cắn môi suy nghĩ, chỉ còn cách này, xin lỗi vì em sẽ nói dối các anh trai nha. Bọn họ tiến tới gần tôi, bẻ tay rôm rốp. Tôi nhìn bọn họ nhếch mép:
- Không biết trời cao đất rộng là gì cả, đàn chị của các người mà cũng dám đụng vào sao?

Bọn họ ngạc nhiên, ế hế hế, trúng kế rồi. Tôi cố trấn an mình nói tiếp:
- Ban nãy đại ca các người chỉ là… muốn xem ta dạy dỗ các người thế nào thôi… Giờ muốn gì? Tất cả cùng xông lên hay từng người?
Tôi thầm gọi bố gọi mẹ trong bụng, tôi không biết nếu bọn chúng cùng xông lên tôi còn toàn vẹn cái thây để mà chôn không nữa. Ấy thế mà, bọn họ sợ thật. Phải chuồn thôi, nếu họ mà biết chắc không yên thêm 1 cú nữa. Tôi khinh khỉnh quay đi. Vừa quay ra đằng sau đầu tôi đã đụng trúng ai đó, định dùng kế tiếp tục nhưng… ôi thôi rồi… Chihuahua đầu đàn đang nhìn tôi, hắn nhếch mép làm cho tôi muốn méo miệng. Tôi vô cùng vô cùng biết ơn ông trời đã cho cái kế để tẩu thoát nhưng cũng oán hận ông trời là trốn không trót. Giọng hắn lạnh tanh:
- Cô trong băng đảng nào vậy? Tôi không nhớ là tôi cho cô dạy dỗ đàn em mình!

Cái tên này từ tủ lạnh chui ra hay sao mà cái gì cũng lạnh sất. Tôi cắn cắn môi không trả lời, tại sao tôi lại xui xẻo đi xem mặt trúng phải cái tên biến thái thích ức hiếp con gái này vậy chứ? Bọn đàn em ngờ nghệch ban nãy thấy vậy thì tiến lên bao vây. Đối phó với 1 con mèo Kitty thì có cần kéo nguyên đàn Chihuahua thế không? Tôi hoảng loạn, để xem còn kế sách nào nữa không. Khóc, đúng rồi, khóc. Con trai sẽ rất mềm lòng nếu con gái khóc. Tôi hu hu khóc như con nít bị giật kẹo. Bọn đàn em có chút ngạc nhiên tuy nhiên “con” đầu đàn vẫn sắt đá. Hắn khẽ nói nhỏ vừa đủ cả bọn nghe:
- Mặt cô khóc rất giống con hà mã!

“Bựt…bựt…” Tiếng dây thần kinh đang đứt trong đầu tôi thi nhau “nổ máy”. Hắn là loài gì thế? Cầm thú, đúng, cầm thú. À không, thua cả cầm thú mà có hơn thì cũng chỉ là thể loại hơn cầm thú. Nước mắt hoa lệ giàn giụa thế mà nói giống con hà mã. Đã thấy cô nào khóc đẹp giống tôi chưa? Anh khóc chắc hắn rất giống con tinh tinh đó. Tôi lau nước mắt, liếc hắn:
- Mấy người đủ chưa? Ăn hiếp 1 đứa con gái vui lắm hay sao?- Tôi quay lại đằng sau nhìn tên đã bị tôi phi cho cái lon.- Tôi xin lỗi rồi mà, có phải là tôi cố ý đâu? Cái lon trúng cái đầu chứ đâu phải trái dừa chứ? Có cần đi bệnh viện khám không? Đi học xong thì không về nhà, tụm năm tụm bảy phá làng phá xóm, nhìn là biết đồng phục trường Minh Đăng rồi. Các người học lớp nào? Nhất định tôi sẽ báo cho thầy giám thị!

Tôi tuôn 1 tràn cảm xúc đang phập phồng trong lồng ngực. LoL~ =)))~ Tụi đàn em đằng sau đều đỏ mặt tía tai. Tôi không nhìn thấy sắc mặt của hắn do đứng đối diện, với lại hắn cao quá. 1m86 là ít nha! Tôi đi vòng qua hắn, hắn chắn tay lại:
- Con gái gì mà dữ như con cọp. Mình thì là con vịt đòi tiêu chuẩn bạn trai toàn là thiên nga. Tôi đoán không lầm là cô đang ế nên mới tham gia xem mặt.
Nộ khí xung thiên rồi nha, cái tên này, chạm vào vết thương trong tim mà nắn mà bóp cho nó ra máu. Tôi vịt thì sao? Nhà anh hết gạo chắc? Tôi mơ mộng thì sao? Cái thể loại chân dài não ngắn, du côn, du đãng có dâng hiến ta cũng chẳng thèm. Ta phỉ nhổ vào mặt. Tôi nghiến răng:
- Anh thì tốt quá chắc? Anh cũng đi xem mặt kìa, anh cũng chẳng có ai phải về 1 mình giống tôi đó thôi!

- Nghe gì không? Đại ca đi xem mặt đó, còn về tay không cơ. Tính ra 2 người này cũng có duyên phận!- Đây là tích góp các câu bàn tán của bọn đằng sau. Hắc hắc, cho chừa, nhà ngươi cũng ế chảy thây mà làm cao. Cũng đúng thôi, con trai có tí nhan sắc mà tính cách như quỷ vương, ai thèm hốt chớ!!! Tôi nghiễm nhiên rất rất hài lòng. Hắn đang tức đỏ mặt, tính ra bọn đầu gấu này hiền chán, ta đã hiền mà bọn chúng còn hiền hơn. Hắn nhếch mép:
- Cô học trường Minh Đăng?
- Thì sao?- Tôi hí hửng chẳng sợ chi.
- Lớp?
- 12A1. Lớp giỏi nhất đó!- Tôi lè lưỡi, dốt nhất thì có nhưng những tên này thì biết gì mà bình luận.
- OK. Tôi tính sổ cô sau, giờ thì…- Hắn bẻ tay rôm rốp, trời ơi, đã nói là tính sổ sau rồi mà còn khởi động tay chi đùng đùng vậy. Tôi nhắm mắt, thôi thì chịu trận vài cú đi.

*Bốp…bốp…*
- Đại ca ơi tha cho bọn em!- Nghe tiếng van xin tôi hé mắt ra, thì ra là huynh đệ tương tàn. Thôi, còn đợi lúc nào nữa, chạy cái rồi kể chuyện tiếp cho mọi người nghe sau nha. Chạy 1 đoạn xa rồi tôi mới đứng đó thở dốc. Hắc hắc, tính ra bọn đầu gấu đó cũng đầu trâu, óc heo gớm. Con đầu đàn thì cũng có thể tính là nhiều đậu hủ nên thông minh hơn chút đỉnh. Lúc nãy có lẽ do đồng bọn bàn bạc quá nhiều chuyện của hắn đây mà. 1 lần nữa, tôi uể oải lê bước về nhà.

*Rãnh rãnh lôi PTS CS3 ra blend cơ mà mới phát hiện ra cách blend mới nên khoe tock nè ^^. Thôi tiếp tiếp…*

- Con về rồi! Còn cơm không ạ?- Tôi tháo giày ra rồi nằm dài trên ghế sô pha. Mẹ tôi đi ra, nét mặt rất chi là đáng ghét:
- Thấy chưa, có anh nào chịu đâu???
- Mẹ cũng chỉ có mình ba khi mẹ đã 30 đó! Con sẽ dắt bạn trai về trước độ tuổi đó của mẹ cho xem!- Tôi lè lưỡi rồi chạy lên phòng. Lúc nãy đĩa kimbap chẳng thấm thía gì cái bao tử nghỉ ngơi từ lúc về nhà đến 4 giờ chiều nay, chắc phải ra ngoài tìm cái gì ăn thôi. Nếu tôi xuống lục cơm thì mẹ sẽ bảo:” Có anh nào hốt hàng thì sẽ đi tăng 2, được ăn lần 2 thì sẽ không về nhà ăn cơm nguội!” Cơm nguội thì có sao không? Chỉ là con… híc híc… không thích thức ăn ở ngoài thôi. Tôi mở cái rèm cửa bên phòng ra cho ánh nắng chiều rọi vào. Tôi ung dung khoanh tay lên thành cửa nhìn xuống. Trời, trời, trời thương hay sao mà cho tôi mở cửa sổ trước khi đi tìm thức ăn giữa khu rừng hoang. Đàn chó chihuahua ban nãy đang “đánh hơi” con mèo Kitty thì phải, bọn chúng lạng qua lạng lại trước cửa nhà tôi. Điệu này không ổn, nhưng tôi đói. Á, Hải Yến. Tôi gọi cho nó:
- Tăng 2 xong chưa???
- Xong rồi! Có gì không?- Nó hỏi.
- Mua cái gì đem đến cho tao đi, tao đói lắm lắm rồi đó. Nhưng rõ khổ, ban nãy nhỡ đụng trúng 1 con chihuahua, giờ nó kéo cả đàn đánh hơi trước cửa nhà tao đó! Tao rất rất thù mày, tại mày mà tao mới phải đau khổ đắt tội với cái tên trùm giang hồ khuôn mặt đẹp như hoa hồng nhưng tính cách thì là hoa phân lợn đó… Mày thì…
- Đừng nói nữa…- Nó nói khẽ. Tôi tức muốn xì khói luôn, con bạn mê trai này, còn dám bênh vực nữa sao? Tôi tiếp tục:
- Mày thì ngon rồi, vơ được anh Hiếu. Cũng may cho tao là ban nãy không vơ đại cái thằng trùm giang hồ, tao mà đi chơi với nó á, tao với nó đánh nhau trên phố luôn. Con người gì mà khó ưa, nhỏ nhen như con gái…
- Đưa điện thoại cho tôi…- Giọng nam, sao vậy? Thằng cha Hiếu gì mà vô duyên rứa? Chuyện con gái đang bàn tán với nhau mà cũng giành nói. Trong phút chốc, tôi nhận ra… giọng của con chihuahua đầu đàn. Thảm rồi, lần này thảm rồi. Chẳng nhẽ con bạn tôi bị hắn bắt cóc rồi sao? Chắc là do ghen với tên Hiếu rồi cướp bạn gái đây mà. Tôi quát bên đầu dây:
- KHÔNG ĐƯỢC LÀM HẠI BẠN TÔI! TÔI SẼ GIẾT ANH ĐÓ!
- Cô nói tiếp đi, nhỏ nhen như con gái rồi còn gì nữa?- Câu từ hắn nói rất nhẹ nhàng nhưng tôi nghe nó nặng cả tạ, muốn thủng màng nhĩ. Bao nhiêu nhiệt huyết và can đảm của tôi theo gió mà bay. Tao xin lỗi mày Yến à. Hãy để thằng bạn trai mới bảo vệ cho mày, tao sẽ giúp tình cảm 2 bây thêm khắng khít. Tôi cúp máy cái cụp rồi quăng cái điện thoại ra xa sợ hãi.

30 phút sau. . .
“Cốc…cốc…”
- Mẹ à?- Tôi hỏi vọng ra, tay vẫn gõ gõ laptop trên đùi.
- Mẹ mày đây!- Giọng con Yến, OMG, tôi chạy ra mở cửa. Mừng quá, nó vẫn lành lặn, thế là tên Hiếu trông có vẻ nhỏ con đó đã chiến thắng cái tên to xác óc trâu. Hura!!!! Nó đẩy tôi vào phòng rồi đưa cho 2 cái bánh bao. Đúng là con bạn hiểu tôi, ăn 1 cái thì bị xệ cmnr. Ăn 2 cái cho đồng đều hé hé ( nàng ta đang nói đến cái chi rứa? =))))~ Đầu óc tiểu thuyết miết nó thế đấy!) Tôi ăn ngấu nghiến trong vòng 5 phút. Ăn xong, tôi xoa xoa cái bụng. Nó e ngại hỏi tôi:
- Ngon không?
- Ngon! Mày mua ở tiệm nào thế?
- Tao không biết, cái này…
Nó chìa cho tôi 1 tấm giấy, tôi cầm lên đọc:” Bánh bao rất ngon có đúng không? Lần này là bánh bao nhân thịt heo, lần sau là bánh bao nhân thịt…cô đó. Tôi cũng sẽ ăn ngon lành như cô đã từng!”

Yêu tinh, ác ma, con bạn phản bội. Tôi hoảng sợ nhìn nó. Nó cười hì hì nhìn tôi. Việc này có khiến mày vui không Yến? Tôi ngẩn người 1 lúc rồi hoàn hồn. Tôi nói:
- Khai mau, trước khi ta chém đầu!
- Lúc nãy tao và Hiếu đi chơi về, tình cờ gặp anh đẹp trai ban nãy. 2 người đó đang nói chuyện thì mày gọi đến, tao có thói quen bật loa cho nên…
- Tao còn lo lắng là mày bị hắn ta bắt cóc. Mày nỡ lòng nào đem bánh bao nhân thịt…heo về cho tao ăn??-Tôi mếu máo, trời ơi, là trùm giang hồ xịn đó. Tôi cạch mặt nó rồi đuổi ra khỏi phòng, mặc kệ nó năn nỉ. Tưởng bà dễ mềm lòng với con bạn phản bội như nó hay sao? Tôi leo lên giường đặt laptop lên đùi viết truyện. Bộ truyện tôi đã định hoàn rồi nhưng… chắc phải thêm mắm dậm muối vô cho nó dài ra. Sao ta? Người yêu cũ của nam chính là nam, bay từ Mĩ về với ý định giành lại? No no no, thế thì phá hỏng hình tượng nam chính của ta rồi. Cái này được nè, tình đơn phương. 1 tên con trai xinh đẹp như hoa, bề ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong yếu mềm. Tuy vậy, hắn là hóa thân của chihuahua kiếp trước. Rất là ác độc nha. Dùng đủ thủ đoạn để giành nam chính. (Chị xin lỗi bọn em, chị thương chihuahua lắm!) Tiếp theo thì để từ từ tính tiếp. Hình như mình quên cái gì đó! Gì vậy ta? Á, tên nhân vật đáng ghét đó. Tôi khịt mũi gọi cho con bạn phản bội:
- Ê, tên trùm du côn ban nãy tên gì?
- Mày tha thứ cho tao rồi hả?- Giọng nó lanh lảnh bên đầu dây.
- Éo. Trả lời câu hỏi của tao nhanh lên! Tao cho mày 1s.- Tôi gạt phắt câu hỏi của nó.
- Tao không biết!
- Vậy mày đi hỏi thằng bồ của mày đi… Tao đang cần!
- Để làm gì?- Nó ngờ ngợ hỏi.
- Chuyện của người lớn, mày biết làm gì?
- Ờ.- Nó tắt máy. 5 phút sau, điện thoại tôi vang lên tiếng tin nhắn:” Nguyễn Thanh Tuấn.” Tên đẹp, tên đẹp, quả là cái tên đẹp. Thằng cha “bánh bèo” này sẽ lên thớt của ta haha. Hứ,đặt nick nêm thường gọi chắc là ” thằng đàn bà”. So đo từng chút với con gái, bộ bà không phải con gái hay sao??? Chờ đó! Tôi nắm chặt tay thành đấm, ngửa cổ lên trời cười ha hả như các nhân vật phản diện hại được tiểu thư nào đó trong phim cổ trang. Đúng, đúng, là tiểu thư.

12 giờ khuya. . .
- Chúng ta đi xem phim nha!- “Bạch mã hoàng tử” đang nở nụ cười yêu nghiệt nhìn tôi, người gì đâu mà thấy ghét quá đi à. Nhìn cái mặt muốn cắn hết sức vậy đó.(Chị này bị ngược sủng???) Tôi tất nhiên là đồng ý 2 tay 2 chân luôn. Đến rạp chiếu phim, tôi và anh ngồi cạnh nhau rất hạnh phúc. Đột nhiên, có ai đó chen vào giữa.Nè, giấc mơ có bản quyền mà còn chen lấn nữa? Tôi nhìn mặt tên đó, trời ơi, là chihuahua đầu đàn đó! Ám ngoài đời chưa đủ hay sao mà còn bay vô đây nữa cha nội? Đặc biệt, hắn đẩy tôi qua ghế bên cạnh tay nắm tay với Huy. Không thể được, hắn đang kề mặt vô định hun hít gì hoàng tử của tôi. Á, kinh khủng quá!
- KHÔNG G G G G G G!!!- Tôi tỉnh giấc, đưa tay lau lau mồ hôi túa ra như tắm. Tên này thật lợi hại, biết xâm nhập giấc mơ bất hợp pháp nữa. Ewww, kinh quá. Tôi nhìn lại đồng hồ, trời đất, 7 giờ trong khi 7 giờ vào học mà tôi chẳng chuẩn bị gì hết. Tôi ba chân bốn cẳng vệ sinh cá nhân rồi phi thẳng xuống nhà hồng hộc chạy sang trường. Cũng may, cổng chưa đóng, không phải leo. Mà có leo cũng không sao, leo miết cũng mòn sắt cả rồi hí hí. Tôi thảnh thơi đi vào lớp, bay vào chỗ của mình và bắt đầu giấc mộng khác. Nhưng hôm nay lớp tôi bị mắc thằng bố hay sao mà nó nhao nhao cả 15 phút, đứa thì lóng nhóng ra cửa, đứa thì chạy thẳng ra cửa luôn, chắc có quý nhân nào đó đến. Quý nhân nào thì cũng mặc kệ, bà đang thiếu ngủ mà chẳng thể ngủ bù đây. Cô giáo “ma đầu” đi vào lớp nở nụ cười “thiên thần thiên nhiên”, nhìn cô cười mà quai hàm tôi nó mỏi cả ra, miệng chi mà rộng như miệng ếch. Chắc là do la mắng tôi nhiều quá! Thấy cũng tội mà thôi, cũng kệ. Hí hí. Cô cất vọng oanh vàng:
- Lớp chúng mình có học sinh chuyển đến, em vào đi!

Mấy đứa con gái trong lớp tôi ồ lên. Thôi rồi, khuôn mặt xinh như hoa hồng đang mặc đồng phục của trường, áo khoác ngoài thì buộc vào thắt lưng nhìn cũng ta đây lắm, tay cầm chiếc cặp chạy ngược ra sau,vẻ mặt bất cần đời. Dây thần kinh của con gái lớp tôi bị mai mọt hay sao mà bọn chúng phấn khích lạ lùng. Giống như Vblog 10 của An Nguy nói về con gái chỉ thích trai đểu, bọn này bị lậm phim Hàn lắm rồi. Tiểu thuyết gia như ta mà còn chẳng ưa cái thể loại này. Nhắng nhít, tưng tửng, khùng khí chuột (Cô đó!==”). Tôi lấy cặp che mặt mình lại, hy vọng hắn đừng có thấy. Cô mỉm cười nói tiếp: *Cô cũng thuộc loại mê zai nên hồ hởi đúng rồi!*
- Em giới thiệu đi!
- Nguyễn.Thanh.Tuấn.- Hắn gằng giọng cái tên mình rồi liếc mắt xuống tôi. Trời ơi, sao mà cứ ám tôi hoài vậy??? Nếu mai này hắn có chết thì xin hắn cho vài con số đề để bù lại lỗi lầm hắn đã làm với tôi. Cô thấy hắn như thế thì cười giã lã:

- Em chọn chỗ đi!

Hắn chẳng ậm ừ gì mà đi xuống, con nhỏ nào trong lớp cũng hy vọng hắn chọn mình. 1 lũ mê zai, aizzz. Hắn dừng đúng ngay chỗ tôi, tim tôi đập 1 cái thịch, chết rồi, lần này chết thiệt rồi. Không ngờ hắn thù dai như thế, chuyển đến lớp tôi mà còn chọn chỗ cạnh tôi nữa! Hắn nhìn Hải Yến bên cạnh tôi rồi chỉ xuống bàn dưới. Con nhỏ có vẻ tội nghiệp, chỉ lẳng lặng thực thi. Đả đảo chế độ côn đồ, vùng lên, phải vùng lên nhưng… da gà của tôi thi nhau vùng lên chứ tôi chẳng vùng nổi rồi. Hắn quăng cặp cạnh tôi rồi ngồi xuống. Tôi cười gượng gạo:
- Trùng hợp nhỉ?
- Cô nghĩ thử xem!- Hắn trả lời qua loa rồi nằm dài trên bàn, có lẽ là hắn chuẩn bị ngủ giống tôi. À, vậy cũng thoải mái, ít ra cả 2 cùng ngủ thì sẽ không cãi nhau. Nhưng hắn bảo tôi nghĩ là sao nhỉ? Hình như hôm qua hắn có hỏi… Á, Triệu Minh Minh, sao mày ngu dữ vậy? 1 thằng con trai lạ hoắt hỏi lý lịch cũng khai hết. Giờ nó ở bên cạnh hành hạ mày, bất lực, kiệt quệ rồi. T^T Mà… có khi nào hắn tiếp cận mình để tiếp cận anh Huy không nhỉ? Dám lắm, dám lắm à nha! Giấc mơ ơi, đừng có thành sự thật, kinh khủng lắm. Tôi chỉ biết thầm khóc cho thân phận bọt bèo của mình mà thôi. Huhu… Mấy đứa con gái trong lớp thì nhìn tôi ganh tỵ. Ôi ganh với chả tỵ, sang đây bà cho 1 vé rồi cùng này. Rõ khổ là bà không có vé, tôi quay xuống nhìn nhỏ bạn mà mếu máo, khóc không thành tiếng. Chuỗi ngày đau khổ sắp bắt đầu rồi!!!

Chương 3: Anh em nhà họ. . .

- Ừm, hắn ta bị gay. Chắc có lẽ vì yếu sinh lí từ bé nên không có cảm giác với con gái. Có thấy hắn lạnh lùng không?- Xung quanh gật gật đầu (Hớ hớ hớ :3).
……………………………………………………………………………………………….
“Em đang bay trong giấc mơ riêng mình tìm lại hơi ấm thân quen nhưng sao lạnh lẽo bàn tay này…”(Gương-Đông Nhi) Tôi vẫn đang say giấc nồng thì có ai lay lay vai. Bực bội, tôi làu bàu:” Đừng có động vào bà, bà rạch nát mặt bây giờ!”
- Cô cũng gan!- Giọng nói với ngữ điệu ngang phè phè, lạnh xè xè phả vô bản mặt lợn của tôi. Tôi nhổm đầu dậy nhìn dáo dác, tôi quay sang người bên cạnh. Hú hồn, hắn đang chống cằm nhìn tôi, vẻ mặt hoàn toàn không vui. Bà phải chịu đựng cái bản mặt đưa đám của nhà ngươi đến khi nào đây? Mình đúng là oan gia với ông trời, lúc nào gọi ổng, ông ta đều:”Tự xử đi con!” Thế éo nào mà vẫn được người đời gọi là trời là thiên? Tôi cười hề hề:
- Có chuyện gì thưa đại ca?
- Tôi là đại ca của cô sao?- Hắn hừ lạnh 1 cái, cái mõm chihuahua của hắn khinh khỉnh khiến tôi chỉ muốn dùng dao lóc từng lát thôi.
- Thì người bề trên, người dưới phải biết lễ!- Tôi mỉa mai, não hắn ngắn chắc chẳng hiểu chi đâu. Hắn liếc tôi 1 cái béng ngót:
- Nếu tôi nhận cô làm “đàn em” thì mỗi lần đánh nhau cô ra đứng khóc hay cãi lí?- Hắn hỏi quá sock khiến tôi há hốc mồm. Tôi đánh giá hắn quá thấp chăng? Tôi cứng họng không trả lời được. Hắn nói tiếp, giọng vẫn ngang phè phè mà theo tôi là giọng thái giám:
- Tôi không phải người bề trên, tôi không biết lên đồng như cô!
Lên đồng? Có quá đáng lắm không đại sư huynh? Chỉ là tôi hồn nhiên mong muốn mình bình yên thôi. Bà mà lên đồng thì bà bảo tế thịt con cho bà ăn vã. Tôi cố gắng kiềm chế nở nụ cười:
- Vậy anh gọi tôi dậy có gì không?
- Tại tôi không ngủ được.- Dây thần kinh trong não tôi đã ít rồi giờ cứ cho nó đứt theo từng ngày có phải lễ không? Không ngủ được thì uống thuốc ngủ, cứ ngỡ 2 đứa đều ngủ thì không phải cãi nhau, không thấy bản mặt thối tha của hắn chứ. Tôi kiềm chế lần 2, cười như muốn đấm vào mặt hắn:
- Vậy còn gì nữa không? Tôi ngủ tiếp!
- Biết chơi caro không? Tôi với cô đấu?- Hắn nhếch mép kiêu ngạo. Caro thì chị không giỏi, cưng chảnh bao nhiêu thì chị cũng đủ biết tay nghề rồi. Tôi lắc đầu:
- Tôi chơi không giỏi!
- Tôi sẽ hướng dẫn.- Chà chà, tên này có vẻ rành rọt đây. Hắn lôi 1 sấp giấy trắng trong cặp ra đặt lên bàn. Cái này là chuẩn bị chơi caro hay phòng hờ nhà vệ sinh trường hết giấy? Tôi cứng cả quai hàm run run đánh con x đầu tiên. . .
1 ván. . .
2 ván. . .
3 ván. . .
Tôi đứng dậy cười ha hả, vừa nhảy vừa múa vui mừng:
- CÁI ĐỒ CHƠI YẾU MÀ ĐÒI RA GIÓ, ANH THUỘC LOẠI CHÂN DÀI NÃO NGẮN CŨNG PHẢI RỒI! CẢ BA VÁN ĐỀU THUA HẾT BA VÁN, HỎI THỬ TRONG LỚP XEM CÓ AI ĐÁNH THUA TÔI HAY KHÔNG? A HAHAHAHAHA…
*Tiếng dế kêu* Gì ta? Có đều gì không đúng lắm. Cô giáo đang nhìn tôi 1 cách kì lạ, đang giờ học, thôi tiêu rồi. Cả lớp cũng trân trân nhìn tôi. Hắn đang che miệng cười thỏa mãn. Ế, hắn ngu thiệt mà! Sao không nhìn hắn mà nhìn tôi? Tôi lẳng lặng ngồi xuống cho xong chuyện nhưng cô không có vẻ muốn buông tha khi đi xuống chỗ tôi cầm sấp giấy của hắn lên. Cô phẫn nộ:
- Giờ học 2 em ngủ đã đành, giờ còn chơi cờ làm ồn lớp. Cho nên…- Cô nhìn hắn, hắn đang hầm hầm nhìn cô.- Minh Minh ra ngoài lớp quỳ cho cô!

Hả? Tôi có nghe lầm không? Tôi nhìn cô chớp chớp mắt:
- Còn hắn?
Cô ngập ngừng:
- Do không gây mất trật tự nên không đến nỗi nào!
Thiên vị, rõ ràng là thiên vị mà. Trên đời này còn phép tắc gì nữa không? Tại sao ông lại vùi dập con như loài hoa héo tàn thế? Tôi nghiễm nhiên không đồng ý nhưng cũng phải xách cặp đi ra khỏi lớp. Tôi ôm cặp,đứng lên liếc hắn:
- Đi ra cho tôi đi…
- Không ngờ chân cô ngắn não cũng ngắn.- Hắn nở nụ cười điêu chưa từng thấy. Vậy là do hắn giả vờ á? Tôi khựng lại rồi vô hồn bước tiếp. Con chihuahua đầu đàn này không thuộc loại não ngắn như tôi nghĩ rồi. Suy ra tôi não ngắn? Tôi bần thần ngồi chết trân ở cửa lớp. Số của tôi là không thể rời khỏi cái cửa lớp thân yêu rồi.

Sau tiếng trống chuyển tiết, tôi trở vào lớp. Hắn đang ngủ. Tôi thẳng thừng ôm cặp ngồi cạnh con Yến, ngồi cạnh hắn có ngày đứt mạch máu nhiều quá mà chết. Nó quay sang nói nhỏ với tôi:
- Trông vậy mà bá đạo ghê mày nhỉ? Tội mày quá!
- Mày còn nói, hôm qua là ai ủng hộ đem bánh bao cho tao ăn?- Tôi trợn mắt, nó cười hề hề:
- Xin lỗi mày! Mê trai không phải là cái tội.
- Khi nào mày bóp chết tao mới là có tội đúng không?- Tôi hầm hầm nhìn nó bằng ánh mắt ăn tươi nuốt sống. Nó chu mỏ nhướn mày làm ra vẻ “điều đó là dĩ cmn nhiên”. Dằn xuống, dằn xuống, bạo loạn nữa là ba mẹ vào gặp giám thị.

Tiết Toán trôi qua tẻ nhạt, đúng rồi, tôi ngủ mà chẳng mơ thấy gì, không tẻ nhạt chứ là gì nữa? Hình như ngủ nhiều quá hay sao mà 2 tiết cuối tôi mở mắt thao láo cho đến ra về. Cũng may, hắn ngủ nên không biết trời trăng mây đất. Tôi xách cặp ra về, con Yến cũng lẽo đẽo theo. Tự nhiên có 1 bọn con gái chặn đường tôi lại, là mấy đứa trong hội “Mê Trai Không Chớp Mắt” đây mà. Chuyện này thì tôi cũng gặp phải rồi nhưng là của con Yến, tôi đi cùng, hôm nay phải đổi ngược lại rồi. Bọn nó bảo tôi đi ra sân sau, bà rất rõ nhưng bà vẫn đi xem thế nào. Đến nơi, con nhỏ mê trai thứ nhất lên tiếng:
- Mày có vẻ rành Thanh Tuấn?
- Thú thật, không giấu gì các người. Tôi rất rành là đằng khác!- Tôi chép miệng. Tụi nó mở to mắt nhìn tôi. Tôi tỏ vẻ tiếc rẻ:
- Có muốn nghe không? Lâm li bi đát lắm!

Bọn nó cũng tò mò nên quên béng việc phải xử tội con lợn này. Tôi kéo tụi nó lại tảng đá nói:
- Ừm, hắn ta bị gay. Chắc có lẽ vì yếu sinh lí từ bé nên không có cảm giác với con gái. Có thấy hắn lạnh lùng không?- Xung quanh gật gật đầu (Hớ hớ hớ :3).- Ây da, biết hắn để mắt đến ai không?
- Ai? Ai?- Bọn xung quanh mắt tròn mắt dẹt tò mò, lũ ngốc này nó tin tiểu thuyết gia sái cổ luôn í. Haha. Tôi khẽ thở dài:
- Có like fanpage của Quang Huy trên facebook không?
- Tất nhiên là có rồi!
- Chính hắn lập ra đó!- Tôi nhíu mày, chính tôi lập ra đó *Khác nhau hoàn toàn nhỉ?*.
- Aizz, chẳng lẽ cậu ta thích anh ấy?- 1 đứa lo lắng.
- Chớ còn gì nữa? Con trai đã ít mà chúng nó còn yêu nhau!- Tôi thở dài lắc đầu tỏ vẻ thương tâm. Yến khều khều vai tôi. Tôi phủi ra tiếp tục buôn dưa lê. Giọng nó có vẻ không được khỏe:
- Minh…Minh…
- Mày bệnh hay sao mà nói chuyện khó nghe thế? Tiếp tiếp đi mấy cậu…- Tôi quay lại cuộc vui. Bọn nó nhìn ra đằng sau tôi rồi 1 đứa cười hề hề:
- Bọn tôi đi trước!
- Ế, chưa xong mà!- Tôi vẫy vẫy tay lại nhưng tụi nó chạy nhanh như gió. Lúc này tôi mới quay lại nhìn con bạn. Tôi trợn tròn mắt, thì ra nãy giờ hắn là người khều vai tôi. Tôi cười như mếu. Mặt hắn rất ư là nóng nảy và bặm trợn. Tên du côn nào cũng như thế mà! Huhu. Hắn nói chuyện lạnh tanh:
- Tôi gay bao giờ? Tôi yếu sinh lí bao giờ?
Tôi nín bật không trả lời,giả điên là tốt nhất. Hắn cười ma mãnh:
- Có muốn kiểm chứng không?
- Đồ biến thái!- Tôi hét lên, lấy tay che mắt rồi phi 1 cước vào “em trai” của hắn. Tôi chỉ nghe hắn hự 1 cái, tôi phải nhanh chóng tẩu thoát, vừa chạy tôi vừa nói với nhỏ bạn:
- Tao đi trước đây!
- Ê ê ê…- Nó gọi với lại đằng sau nhưng tôi vẫn vụt đi. Về đến nhà, tôi khóa cổng nhà lại. Tôi nhảy chân sáo đi vào, toàn thắng, toàn thắng, Minh Minh muôn năm. Hố hố. Mẹ tôi đang trong bếp chưa hay tôi về nên tôi lặng lẽ lên phòng không để mẹ sai khiến và chứng kiến những cảnh “nóng bỏng” không muốn nhìn. Oppa Unnie à, 2 người không thấy ngại khi con của 2 người đã lớn tồng ngồng mà chứng kiến hay sao? Tôi ngã lưng trên chiếc giường êm ả, mở laptop lên. Ối, có nhiều cmt về truyện quá nè. Ví dụ 1 số thử nha: Sao bạn tính cho hoàn cơ mà? (Reply: Mình nghĩ nên kéo dài ra!) Tên Tuấn cũng đẹp mà sao ác thế?(Reply: Đúng đúng, mình thích bạn!) Bạn có phải là hủ nữ không? Đừng nói là cho nam chính thành với Tuấn nha! (Reply: Mình thích bách hợp hơn, nhưng vẫn thích người bình thường nhất!). . .
Bách hợp: Thể loại truyện les.
Hủ nữ: Những đứa con gái thích con trai yêu nhau.

Tôi mở rộng ra thêm là do yếu sinh lí từ bé, không có cảm giác với con gái nên thành ra đú bám nam chính. Hắc hắc, cho chừa nha bé con. Nhưng điều tôi lo lắng nhất là làm sao đối mặt với hắn trong ngày mai!?!
……………………………………………………………………………………………….
- Em vừa đánh nhau sao?- Huy ngồi trên sô pha xem ti vi. Thấy hắn về mặt mày nhăn nhó thì hỏi. Hắn quăng áo khoác và cặp lên ghế bực bội:
- Em vừa bị con nhỏ khùng đạp “em trai” đó!
- Hả?- Anh ngạc nhiên nhìn hắn. Hắn mặt vẫn hầm hầm không trả lời. Anh cười nắc nẻ:
- Ai mà gan thế?
- Em đã nói là nhỏ khùng rồi mà.- Hắn vò đầu tức tối. Huy lắc đầu:
- Biết đâu là duyên phận của em!
- Duyên con khỉ, em mà có bạn gái như con lợn đó em đã xẻo thịt lâu rồi.
- Có cần nghiêm thế không?- Anh trêu. Hắn không thèm trả lời nữa mà nín thin. Đột nhiên hắn bật dậy nhìn anh:
- Anh có cách nào để chơi caro giỏi không?
- Sao?- Anh hỏi lại 1 cách khó hiểu.

Thì ra là đó giờ chàng ta chưa bao giờ chơi caro nên nàng thắng ban nãy là đúng rồi. Hôm qua bọn đàn em túm tụm lại chơi nên chàng cũng lò dò theo nhìn. Thấy thú vị nên nhào vào. Cơ mà chẳng tên đàn em nào đánh thắng hắn cả. (Người thua sẽ bị cóc đầu nên cho tiền bọn nó cũng không dám). Cho nên hắn ta ngạo mạn thách đấu với Minh Minh nhà ta. Thú vị à nha! Quang Huy hướng dẫn hắn 1 số nước đánh bí mật, hắn cười hề hề, ngày mai hắn sẽ có cơ hội lên mặt tiếp tục. Đột nhiên hắn nhớ đến câu chuyện ban nãy Minh kể, nàng nói hắn thích anh ruột của mình. Chẳng lẽ, con nhỏ đó thích anh Huy? Hắn xoa xoa cằm đăm chiêu. Thảo đi vào cười hiền:
- Tuấn!
- Chị…- Hắn cũng mỉm cười, nụ cười rất hiền lành và thoải mái.

Chương 4: Tiếp cận mục tiêu. . .

- Cho xin số điện thoại i…- Tôi trưng bộ mặt cún con đáng yêu muốn cắn. Hắn hỏi:
- Ai?
- Thì anh ngươi, chẳng lẽ số nhà ngươi?- Tên này tu ở núi nào thế? Bị tẩu hỏa nhập ma nên ảo tưởng sức mạnh à?
………………………………………………………………………………………………
Hắn đối với người chị này có chút cảm mến. Chắc có lẽ vì chị quá hiền, quá đáng yêu và xinh xắn. Tuy nhiên, chỉ có thể nói là mến chứ thích rồi dẫn đến yêu là hơi nhiều. Chị Thảo là bạn học cùng trường cấp 2 với Huy cho đến giờ, 2 người khá thân thiết. Người ngoài nhìn vào ai cũng bảo họ đẹp đôi, nghiễm nhiên, người có tình ý là chị. Còn anh vẫn im lặng không đáp lại, có lẽ vì anh chưa quên được mối tình đầu đau đớn. Nhiều lúc hắn cũng muốn trách anh lắm chứ, chuyện đã qua 3 năm rồi, đến lúc anh nên vứt bỏ là vừa. Người đã khuất cũng không sống lại được, hà tất phải dằn vặt đau đớn. Nếu người chị thích là hắn, liệu sẽ khác??? Hắn thở dài 1 cái, chắc phận của hắn cũng ế chảy thây như nàng nói. Tuy nhiên, con gái trên đời này chết hết thì hắn cũng chẳng vơ đại nhỏ đó!
……………………………………………………………………………………………….
Vào buổi chiều đẹp trời hôm ấy, tinh thần tôi cũng phấn chấn hẳn mà xách túi đi dạo phố. Hoa nè, sao hôm nay em nở rộ đẹp đến thế? Mây nè, sao hôm nay em trong hơn mọi ngày? Tất nhiên là có lí do. Facebook đang dậy sóng share fanpage của chihuahua đầu đàn. Đã nói là fans rồi thì cái gì họ cũng chấp nhận được, kể cả chuyện yếu sinh lí và là gay. Tôi nhảy chân sáo đến siêu thị.
- Ê, là nhỏ đó phải không?- Tôi vừa đi ngang đàn chihuahua thì phải. Bìn tĩn, từ từ mà run. Ta nói trong cái rủi nó có cái xui, tôi ba chân bốn cẳng chạy trước. Mai mốt tôi sẽ phải đăng kí gia nhập đội điền kinh của trường để cải tạo lại vận tốc mới được. Tôi quay đầu nhìn, bọn chúng đang đuổi theo sát nút. Trời đất ơi, hết con đầu đàn giờ đến tận nguyên đàn. Sao tụi này cứ ám tôi hoài vậy? Ế đã ám, giờ còn bị chó ám! Tôi rẽ vào 1 con hẻm xa lạ với hi vọng trốn thoát nhưng… ngõ cụt. Tôi đã nói mà, ông trời là oan gia của tôi. Tôi đứng lại thở dốc định trở ra thì cả bọn đã chắn lối đi. Tôi cười hề hề:
- Gặp nhau rồi!
- Trùng hợp nhỉ?- Tên “cái lon” hôm bữa cười. Trùng hợp sao? Thấy tụi cưng là chị chạy toát mồ hôi mẹ mồ hôi con rồi, ở đó mà trùng với hợp. Tôi tiếp tục trưng bản mặt vui vẻ:
- À, mẹ bảo tôi phải đi mua bê vê ếc, gấp lắm, đi trước nha!
- Bê vê ếc là cái gì?- Tên đó tiếp tục hỏi. Đã tôi cố tình nói tránh rồi mà còn hỏi nhằng. Tôi đáp:
- Kotex đó, tự tin khoe cá tính! Gấp lắm, không được chậm trễ…- Nói rồi tôi đi về phía tên đó với hi vọng cả đàn tách ra. Tên đó vẫn đứng nguyên tại chỗ, không thân thiện gì cả, định trả thù dịp trước chăng? Sao mà “quân tử” thù dai thế?
- Tôi có việc này muốn nói với cô…- Hắn cười thân thiện. Hề, tôi cũng cười lại.
- Vâng?
- Nhờ cái lon hôm bữa của cô mà tôi tỉnh ngộ. Thấy cô với tôi cũng có duyên, tôi chưa có người yêu, cô cũng vậy hay…- 18 năm sống, đây là lời tỏ tình đầu tiên, cảm động, hết sức cảm động. 1 phút mật niệm về những tháng năm cơ hàn trước đây. Tuy nhiên, tôi nhìn hắn từ trên xuống dưới. Tôi này chắc cao khoảng 1m1, (đúng là 1m62) mặt mũi ngơ ngơ ngáo ngáo như thằng đưng. (Thằng điên). E hèm, đọc lại cái tiêu chuẩn cho mọi người nghe nhé: Nhà mặt phố, bố làm to. Tiêu chuẩn 3G, không tiếp chân dài não ngắn đặc biệt là côn đồ lưu manh! Tôi giật giật khóe miệng:
- À… mình sẽ suy nghĩ rồi trả lời sau. Giờ thì mình đi… trước nha!- Tôi chọn cách tẩu thoát bảo vệ thân mình. Tôi gật đầu chào từng “con” rồi phóng như bay. Hú hồn, thoát rồi! Bà mà thèm suy nghĩ chắc? Đi phẫu thuật thẩm mỹ cho giống hoàng tử đi, kéo chân dài ra cho giống hoàng tử luôn, tẩy não cho thông minh giống hoàng tử nữa. May chăng ta xem xét lại, nhưng… ta không thích xài hàng giả á à… Ế cũng có cái giá của ế mà, còn bảo không ai tỏ tình đi, chỉ là ta không thích thôi.

Tôi dung dăng dung dẻ đi về phía trước, chân trời hạnh phúc đang rộng mở chờ ta. *Bộp* tôi đụng trúng ai đó thì phải, chắc rồi chứ thì gì nữa. Tôi đứng dậy cúi đầu:
- Xin lỗi, xin lỗi…
Tôi ngẩng đầu nhìn lên, 1 tên lạ hoắt. Vẻ mặt cũng bặm trợn không kém các tên vừa rồi. Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, chạy trời không khỏi nắng mà. Tôi chớp chớp mắt, từ đâu cả đàn kéo ra. Ách, định tiêu diệt con mèo Kitty này tận gốc sao? Lúc trước là đàn chihuahua, lúc này là đàn sói xám. Tôi khịt mũi 1 cái, phải dùng đôi chân này để tẩu thoát tiếp rồi. Tên đó nắm áo tôi lại, tôi la oai oái:
- Tôi xin lỗi mà, mấy anh đừng chấp nhất con gái chứ!
- B.u.ô.n.g r.a.- Chất giọng khàn khàn lạnh tanh quen thuộc vang lên, á, chihuahua đầu đàn. Sống rồi, sống thiệt rồi. Tên kia vẫn không có ý định thả áo tôi ra, nam nữ thọ thọ bất tương thân chứ không phải nam nữ cọ cọ đứt dây thun nha. Tôi giằng ra rồi đi đến cạnh hắn vênh mặt, tên chihuahua này oách thế này chắc hẳn là đánh nhau rất giỏi đây. 1 chấp cả đàn nha. Hắn nhìn tôi:
- Phiền phức!

Lâu lâu mới có chút cảm động mà làm cụt hứng thế? Đáng ghét vẫn là đáng ghét mà. Tên sói đầu đàn vênh mặt:
- Mày nghĩ 1 mình mày sẽ đánh thắng sao?
- Ít ra thì cũng oai hơn bọn mày…- Hắn cởi áo khoác ra vứt cho tôi. Tôi nhanh chóng hứng liền, giống cảnh tượng trong phim gớm. Kể ra thì hắn cũng thuộc loại nói ít làm nhiều, cả bọn vậy mà làm không lại hắn mới ghê. Tôi đứng nhún nhảy vui mừng:
- Tiếp đi đầu gấu, tiếp đi… Hay quá!
Sau 1 hồi nhún nhảy chán chê, bọn kia vẫn không có dấu hiệu buông tha hắn. Tên nào bị đọ ván rồi thì đứng dậy đánh tiếp. Hình như thái độ của tôi hơi hơi đáng ghét, chỉ là chút xíu thôi, 1 tên tiến về phía tôi vung tay lên định đánh. Tôi chỉ biết nhắm mắt lại cam tâm chịu trận.
-AAAA…- Tên đó hét lên đau đớn. Có ai đó đã bẻ tay hắn ra sau lưng. Oái, mái tóc màu vàng nâu lịch lãm, ánh mắt sáng như sao đêm, thân hình to lớn vạm vỡ, là hoàng tử của tôi đó. Không ngờ anh cũng biết đánh nhau, chẳng biết lí do chi mà anh xuất hiện, tôi chỉ biết đứng thờ thẫn và nghĩ đây là giấc mơ, giấc mơ ngọt ngào. Anh mỉm cười nhìn tôi:
- Không sao chứ cô bé?
- A, dạ không sao!- Tôi cười híp mắt, tim tôi đã bay vèo vèo từ lâu rồi còn để ý gì nữa đâu. Anh nhìn tên kia đang đau đớn dưới tay mình ném sang 1 bên rồi nhập cuộc cùng hắn. Như thế này có thể xếp anh vào dạng côn đồ không? Ầy, không thể nào, đây là hành hiệp trự nghĩa. Anh hùng ca~~~. 1 lát sau thì đàn chihuahua kéo đến. Hắn và anh cũng đã hạ gần hết cả rồi, chỉ cần bọn chihuahua đến xơi mà thôi. Hắn lau mồ hôi trên trán, lau mồ hôi cũng đẹp lạ lùng à nha. Nhưng ai quan tâm chứ? Tôi đang đắm chìm nhìn hoàng tử, tôi mở túi ra lấy khăn giấy đưa cho anh:
- Cảm ơn anh, anh lau mồ hôi đi!
- Cảm ơn.- Anh vui vẻ nhận lấy. Hắn bên cạnh thấy thái độ đó của tôi thì hừ lạnh:
- Tôi mới là người đến trước mà?
- Nhưng xíu nữa thì tôi bị đánh rồi, anh còn hăng say đánh nữa mà! Có ai bảo phải đánh đâu.- Tôi bĩu môi, tính làm anh hùng cứu mĩ nhân sao? Ngươi chưa đủ trình độ đâu, chỉ có bạch mã hoàng tử mới có đủ trình độ này. Hắn xoay sang hướng khác chống nạnh. Tôi mỉm cười nhìn anh:
- Không ngờ anh đánh nhau cũng hay thật!
- Có thằng em thích đánh nhau cũng phải biết chút võ để bảo vệ nó chứ!
- Em cần sao?- Hắn nhìn anh. Anh? Em? Anh em mà sao 1 trời 1 vực vậy? Sao tôi không biết chuyện này sớm hơn nhỉ? Tôi sẽ cung phụng thằng em của hoàng tử để 1 ngày chị dâu nó không bị đày đọa. Thấy tôi đứng ngẩn người thì anh kéo tay tôi:
- Đi ăn kem đi, gặp nhau cũng là có duyên rồi!

Người chi mà đáng yêu rứa, tôi chạy theo anh mà tưởng mình đang bay, bay cao lắm. Hắn cũng đi theo, đồ kì đà phá đám. Tôi ngồi cạnh cửa sổ quán Ice Cream đối diện hắn. Huy cũng ngồi xuống cạnh hắn. Anh đưa menu cho tôi chọn trước, nụ cười vẫn nở trên môi:
- Lady first!- Yêu nghiệt, đúng là yêu nghiệt mà. Tôi chỉ tiếc là lúc đó không ôm chặt anh mà ngấu nghiến. Hắn im lặng nãy giờ, lên tiếng:
- Cô dẹp cái bản mặt dê xồm của mình đi!
- Nè.- Tôi liếc hắn, bà mà không giữ hình tượng thì bà phang chết mẹ ngươi rồi. Anh vỗ vai hắn:
- Em nói gì ghê vậy!
Đúng, hắn nói bậy. Làm gì có con dê nào đáng yêu thế này? (Cô bớt mơ đi! ==”) Hắn chỉ quay sang nơi khác khóe miệng cong cong lên đáng ghét. Hãy đợi đó, 1 ngày ta lên chức chị dâu thì tha hồ mà bóc lột em chồng. Cố gắng, dằn xuống, dằn xuống.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ