The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Thử yêu côn đồ - trang 2

Chương 5: Bé muốn gầy… >.<

Tôi liếc sang nhỏ hot girl của lớp rồi thất thần. Béo đâu phải là cái tội chứ. Tôi chưng hửng nhìn con bạn:
- Đó là chất riêng của taoooo…
…………………………………………………………………………………………..
Tối hôm đó. . .

“Tèn ten ten ten… tèn tén tèn ten… tèn ten tén tén ten ten tèn ten tennnnn…” Thánh đường đang trải đầy hoa hồng trắng. 1 đám cưới lộng lẫy và có quy mô lớn. Cô dâu hạnh phúc bước lên thánh đường, tay cầm bó hoa hồng cũng trắng nốt, dáng đi nhẹ nhàng và thướt tha. Ahaha, cô dâu hôm nay là ta, ta cảm thấy mình xinh đẹp quá mức cho phép. Vận trên mình chiếc váy màu sữa cúp ngực có viền ngọc trai, chiếc thắt lưng bằng nơ màu đỏ tôn vinh vòng eo con kiến nhỏ nhắn. Đúng là mơ, ta có quyền cho phép mình đẹp. Tôi háo hức muốn nhìn thấy hoàng tử trong bộ comple quá. Tôi mỉm cười e ngại nhìn anh, anh quay đầu lại. *Bộp* bó hoa trên tay tôi rơi xuống, là hắn đang nhếch mép khinh khỉnh nhìn tôi. Hắn nói, chất giọng lành lạnh lại vang lên:
- Anh.tôi.không.cưới.cô.đâu!
- Á Á Á Á Á Á…- Trong đêm khuya, tôi bật dậy mồ hôi đầm đìa, thật là giấc mộng khủng khiếp. Từ khi có hắn xuất hiện, hầu như đêm nào tôi cũng mơ không trọn vẹn. Không được, không được, tôi phải để dao ngay đầu nằm để yêu ma quỷ quái không chui vào giấc mộng của mình nữa. Nói là làm, tôi để dao ngay đầu giường và tôi không mơ luôn. Hôm sau, tôi cất dao, lại mơ thấy hắn.

1 tuần trôi qua. . .
Tôi vật vờ đến lớp thả cái cặp xuống cạnh con Yến. Tôi mệt đứ đừ trong mình vì cả tuần nay không đêm nào ngủ yên. Đang phấn khích thì hắn xuất hiện. Hức hức. Hãy trả thời gian đẹp đẽ lúc trước lại đây tên côn đồ kia. Con bạn tôi đang nấu cháo điện thoại với bạn trai nên chẳng đoái hoài gì tới tôi. Chỉ 1 tuần mà trên khuôn mặt lợn của tôi có 2 chấm tròn ngay mắt đen như gấu trúc. Tôi dụi dụi mắt mệt mỏi nằm dài lên bàn định làm 1 giấc. Ngày nào cũng định làm 1 giấc như thế cả nhưng đến khi hắn vào thì hắn tiếp tục kiếm đủ trò bắt buộc tôi phải chơi cùng. Hết caro thì đến cờ chó, hết cờ chó thì đến oẳn tù tì ăn búng. Tất nhiên là trôi không đồng ý. Hắn chỉ nhếch môi khinh khỉnh:
- Tôi đang xem xét là có nên cho cô số điện thoại của anh mình hay không.
Vừa nghe câu đó tôi đã bật dậy như cái máy. Dù rất rất mệt mỏi nhưng… biết đâu 1 ngày mai đây không cần mơ mà anh cứ xuất hiện bên cạnh. Thôi dẹp qua 1 bên, làm 1 giấc cái đã. Vừa gục đầu lên bàn thì hắn đi vào gõ gõ lên đầu tôi. Cái tên thối tha, đừng ám tôi nữa. Về với hành tinh chiahuahua của mi đi. Hắn không thấy tôi phản ứng thì nói vu vơ gì đó với con Yến:
- Gần đến lễ hội của trường, cựu học sinh ưu tú nhất sẽ đến phát thưởng đó!

Tôi ngẩng đầu trong vòng 1 giây miệng tươi cười hỏi hắn:
- Phát thưởng gì cơ?
- King & Queen mới của trường.- Hắn nhún vai. Tôi tiếp tục ủ rũ như cái bánh bao thiu. Tôi làm gì có hứng thú với mấy cái này. Đến tháng 9 hằng năm thì trường lại tổ chức 1 lễ hội, cứ xem là đêm vũ hội đi. 1 cô gái và 1 chàng trai sẽ được toàn trường chọn ra bằng hình thức bỏ phiếu. Tất nhiên, toàn là nam thanh nữ tú, sao mà có cửa chen chân? Tôi thở dài, tôi còn không dám mặc váy đi dự tiệc nữa là… Con Yến hào hứng:
- Có khi nào mày được giải không?- Tôi nhìn nó, nó đang mỉa mai lòng tự trọng của tôi chăng? Nghe nó nói mà hắn nhếch mép nhìn tôi. Thấy chưa, nó đã đem tôi ra làm trò hề rồi. Tôi đánh vào vai nó:
- Tao giết mày…
- Mày cứ cố gắng đi, biết đâu chạm tới đài vinh quang? Nhưng mày béo quá!- Nó chật lưỡi.
Tôi liếc sang nhỏ hot girl của lớp rồi thất thần. Béo đâu phải là cái tội chứ. Tôi chưng hửng nhìn con bạn:
- Đó là chất riêng của taoooo…
- Lợn lười.- Hắn nhếch mép. Ai cho hắn cái quyền được gọi nick nêm thân mật của ta thế? Tôi bặm môi:
- Đồ chihuahua đầu đàn.
- Hả?- Con Yến và hắn đồng thanh hỏi lại. Tôi giả ngơ xoay xoay lọn tóc. Có khi nào như nó nói hay không? Tôi sẽ… được làm Queen của trường. À quên, 1 chi tiết quan trọng là 1 phiếu của cựu King & Queen sẽ tương đương 100 phiếu của người bình thường… Có khi nào anh sẽ bình chọn cho tôi không? Í hí hí, nghĩ đến là thấy vui nhưng mà… có khi nào? Tôi ngồi cười khúc khích, con Yến giơ tay lên trán tôi:
- Á à, mày bị sốt rồi!
- Im. Tao sẽ giảm cân, bao giờ thì đến ngày đó nhỉ?- Tôi chớp chớp mắt nhìn nó. Hắn cũng ngạc nhiên nhìn tôi. Nó chép miệng:
- Tao chỉ nói cho mày vui thôi mà, mày bị ảo tưởng sức mạnh sao?
- Tao giết mày…- 1 lần nữa tôi hăm he nó. Hắn đang nhìn tôi và nó như 2 con thú lạ. Tôi bặm môi:
- Nhìn gì mà nhìn? Nhiều chuyện…
- Lá gan của cô cũng to nhỉ? Càng ngày càng thể hiện ra. Muốn giảm cân đúng không? Chiều nay tôi sẽ cho cô giảm. Cổng siêu thị hôm bữa lúc 2 giờ, không được đến trễ.- Hắn nhếch mép khinh khỉnh, đang có mưu đồ gì chăng? Tôi tất nhiên là không muốn đi rồi nhưng hắn có cho quyền lựa chọn thứ 2 đâu?

2 giờ. . .

- Dạo này em hay ra ngoài nhỉ?- Huy cầm quyển sách lật lật, thấy hắn chuẩn bị rời khỏi nhà thì nói. Hắn nhếch mép:
- Em đang chuẩn bị trừng phạt con lợn…
- Ừm…- Anh cố gắng nhớ gì đó rồi nói.- Minh Minh.
- Vâng.- Hắn đội nón lên gật đầu. Anh mỉm cười:
- Cô bé đó cũng khá thú vị, rất đáng yêu nha!
- Anh.- Hắn nhìn anh, anh nhún vai:
- Anh thích như thế!
Hắn nhìn anh bằng ánh mắt kì lạ tỏ vẻ không tin tưởng rồi khoác áo đi khỏi nhà. Anh khẽ vò mái tóc mình cười nhạt:
- Anh sẽ thử quên em 1 lần… 1 lần duy nhất…
……………………………………………………………………………………………..
Trời nóng muốn chảy mỡ luôn, hắn bảo gặp nhau lúc 2 giờ mà tôi đã đợi 10 phút rồi. Phải chăng đây là cách giảm cân hắn nói. Tôi xoa xoa cái bụng mơ màng nghĩ đến bữa ăn trưa với ba mẹ ban nãy:
” – Con về rồi.- Tôi tháo áo khoác nón treo vào móc. Hôm nay 5 tiết nên tôi về khá trễ, ba mẹ đã ngồi vào bàn ăn cả rồi. Tôi rửa tay xong thì ngồi vào bàn. Oái ăm, ta vừa tuyên bố sẽ giảm cân mà mẹ đã tống cho dĩa gà chiên, canh thịt. Đành nuốt nước mắt sâu vào tim mà kéo dĩa rau lại cạnh mình. Ba tôi ngạc nhiên cầm cái đùi gà đưa qua đưa lại trước mặt tôi:
- Bộ mẹ làm không ngon sao?
- Con đang giảm cân!- Tôi phụng phịu rồi cắn miếng salat.
- Cái gì?- Ba mẹ tôi đồng thanh trợn tròn mắt nhìn tôi. Tôi cười cười:
- Rồi con sẽ có bạn trai cho mẹ xem…
- À, thì ra là ế chảy thây nên phải thay đổi bản thân.- Mẹ tôi cũng cười cười nhưng nụ cười khác hẳn của tôi. Tôi khịt mũi. Ba tôi vui vẻ ủng hộ:
- Cố lên con gái! Dù béo hay gầy thì con vẫn là đứa con gái xinh đẹp nhất của ba…

Vâng vâng, phải rồi. Ba mẹ chỉ có độc tôn con là con gái thì còn nhỏ nào đẹp hơn con được chứ? Nhan sắn con không đẹp nhưng được cái… lạ là đủ rồi. Tôi đành ngậm ngùi ăn salat và cà chua suốt bữa ăn. Còn gì đau đớn hơn???”

Nhắc đến là thấy đói bụng rồi. Tôi nhún nhún chân, nắng quá, nắng muốn chết đi được. Cái tên chết bầm,chết tiệt, chết rồi thì đừng xuất hiện. Bà mà thấy thì bà phanh thay ngươi ra trăm mảnh. Sặc, vừa hăm he thì tôi thấy bóng hắn phóng chiếc xe đua đến. Đúng là ác quỷ bóng đêm, cái gì cũng đen. Hắn diện 1 cây đen từ đầu đến chân luôn í. Tôi chép miệng:
- Làm gì?
- Mua sắm. Sẽ giảm cân.- Lại mấy cái câu nói khó hiểu cộc lốc đó. Hắn ta định làm gì đây? Mua sắm sẽ giảm cân? Tôi khoanh tay trước ngực đi vào siêu thị mặc hắn đỗ xe ở đằng sau. So với thời tiết bên ngoài, siêu thị quả là 1 thiên đường nha. Mát tới óc luôn. ^^ Tôi hít thở tận hưởng không khí lạnh miễn phí. Hắn đi vào vỗ đầu tôi:
- Mang giỏ.
- Tôi đâu có mua gì đâu mà mang?
Ánh mắt hắn nhìn tôi như đe dọa. Ỷ to con lớn xác mà bắt nạt ta, ta hận. Tôi ấm ức mang giỏ theo sau hắn. Hắn đi ngang quầy bán thức ăn hải sản chỉ vào mực, tôm,cua, cá, blah blah… hắn định mở tiệc sao? Hắn không nói tiếng nào mà chỉ chỉ tay, có cần kiệm lời đến thế không? Tên này bị câm tùy lúc chắc luôn. Tôi kiềm nén cơn ức chế đang muốn trào ra cổ họng mà ngoan ngoãn cho vào giỏ. Đến quầy quần áo, hắn chỉ vào quần jeans, áo khoác, nón, sơ mi, blah blah… Tên này bị khùng tiền đến mức không mặc thử mà chỉ tống vào cho nặng giỏ. Đối phó với 1 con mèo hiền lành có cần vung tiền thẳng tay vậy không? Hắn cầm chiếc váy màu trắng chiết eo rất xinh xắn, hắn cũng có hứng thú với mấy loại quần áo này sao??? Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới. Tôi liếc hắn:
- Soi cái chi?
- Định giảm bao nhiêu?
- 5 ký.
- Hiện tại?
- 50 ký.
- Lợn thật!- Sau cuộc tranh luận ngắn ngủn thì tôi lại ức thêm 1 cục chà bá. Hắn soi soi chiếc váy 1 lúc rồi quăng thêm vào giỏ. Không ngờ nha, ngoài biến thái, hắn còn rất rất thích mặc váy nữ. Nhưng hắn to con thế thì sao mặc vừa? Tên khùng tiền. Sau 1 vòng tầng 1, tôi đang xách 2 túi ni lông đầy ắp hàng hóa. Hắn cứ việc quẹt quẹt thẻ nhàn rỗi mà không nói tiếng nào. Hắn bị câm, hắn bị câm. Tôi hiểu rồi, hắn muốn tôi cùng hắn đi hết 4 tầng siêu thị bằng tay xách theo hàng hóa để tuột mồ hôi mà giảm cân. Còn nhiều cách khác mà!!! Tôi mím môi mệt nhọc đi theo mà chẳng dám than vãn. Híc híc, tôi đói quá. Hắn nhìn biểu hiện của tôi vừa đi vừa xoa xoa bụng thì nhận ra. Nhanh chóng ghé vào 1 quầy thức ăn nhanh.
- Đói?
- Ừ.
Hắn im lặng mua cá chả viên, hoành thánh tôm, thanh cua, đùi cà, chả thập cẩm, tôm chiên xù, xúc xích Đức… tôi muốn hoa mắt luôn á à. Nhưng tôi lập tức trấn tĩnh:” Giảm cân, giảm cân!” Tôi lắc đầu:
- Không ăn, đang giảm mà!
- Ai bảo mua cho cô?- Hắn nhìn tôi, mặt không có chút cảm xúc. Hắn không có cảm xúc chứ tôi và mọi người xung quanh có cảm xúc mà. Tôi bị rơi vào tình trạng dở khóc dở cười. Mấy nhân viên ở quầy thức ăn nhanh che miệng cười khúc khích. Vui lắm sao? Hắn nhận lấy 1 hộp thức ăn to ụ từ họ vừa đi vừa ăn. Có cần chọc tôi tức điên hay không vậy? Tôi biết body anh chuẩn, mình dây, anh đừng có chấp nhất tôi 1 cách đáng ghét vậy chứ tên côn đồ? Hắn giơ giơ miếng chả cá trước mặt tôi rồi cho vào miệng. Khuôn mặt hắn không cười, không biểu hiện cảm xúc gì ngoài “I’m a champion”. Xuống con, xuống con, tôi đang cố làm cho cảm xúc lắng xuống không chạy đến đánh hắn nhừ tử tại chỗ. À há, tôi có thể chơi lại hắn rồi.

Hắn và tôi đi qua khu underwear dành cho cả nam lẫn nữ. Hình như hắn muốn đi qua luôn chứ chẳng ghé lại tống vào cho tôi xách. Tôi chạy đến cầm 1 chiếc quần lót màu đỏ cười ha hả:
- Anh à, em thấy quần này hợp với anh lắm đó nha!

Hắn quay đầu lại nhìn tôi, mọi người xung quanh đi ngang cũng dừng lại chú ý. Tôi nhìn họ:
- Tôi đang chọn quần áo lót cho người bạn thôi mà!
Mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán, bàn thì mặc mấy người, tôi không nhục là được rồi. Có 1 số bà còn đi ngang nói nhỏ:” Mới bé tí mà đã yêu đương đi chọn quần áo lót.”Nè mấy bà cô, tôi nói là bạn cơ mà. Tôi nhìn nét mặt khó coi của hắn mà thầm đắc ý. Tôi tiếp tục chọn những loại quần lót của nữ đủ màu sắc sặc sỡ: đỏ, đen,xanh neon, vàng, cam,… Có 1 số đứa trong trường đi ngang nhìn tôi, tôi vẫy vẫy tay:
- Là mua cho Thanh Tuấn đó!
Hắc hắc, nét mặt của hắn càng ngày càng khó coi. Mấy đứa đó nhìn hắn bằng ánh mắt kì lạ nhưng không mấy ngạc nhiên bởi, hắn là tên thích con trai mà, nếu thích con trai thì cũng có thể mặc quần áo của con gái lắm nha.

Cô bạn trông coi quầy nhìn hắn không chớp mắt. Cũng phải, 1 tên men lì, nam tính, đẹp trai mà lại thích mặc quần áo lót con gái. Lúc này hắn mới định thần lại, gằng giọng trong cổ họng:
- Đi.chỗ.khác.nhanh!
- Sao? Lấy tất cả à?- Tôi giả vờ không nghe thấy câu nói của hắn mà nhanh chóng thu gom tất cả quần áo lót tôi đã chạm vào mà thanh toán. Tôi đi tiếp qua quầy khác, lúc này, trán của hắn rịn ra rất nhiều mồ hôi. Hắn nói nhỏ:
- Đi.về!
Xấu hổ hóa thẹn. Cho chừa AHAHAHAHA.

(Lề: Rất rất lâu sau đó khi 2 người đã đám cưới, 1 hôm, Minh Minh rủ hắn đi siêu thị. Hôm đó là chủ nhật cũng rãnh, không suy nghĩ nhiều mà chấp nhận. Nàng ta hết lạng quầy này đến quầy khác, tất nhiên là đến cả quầy “nêu trên”. Hắn đột nhiên nhớ đến chuyện lúc trước mà cũng thấy ngượng ngùng. Nàng vẫn hồn nhiên lựa chọn, chọn được 1 bộ ren màu đen thì quay sang hắn:
- Đen được không?
- Tùy.- Hắn đáp và hoàn toàn không chú tâm đến việc ưng ý hay không. Dù sao thì lên giường cũng chẳng cần mấy thứ này. *Điêu phu, điêu phu*. Nàng vui vẻ thanh toán rồi đi tiếp. Cả 2 vừa đi, cô nhân viên bán hàng năm nào chép miệng:
- Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, sao cứ thích mặc của nữ chứ!)

Chương 6: Hạnh phúc đến phát điên. . .

- Đi mà!!!! Ahhhhhhh… Không đi tôi sẽ về đó!- Tôi ra sức năn nỉ chỉ để được gặp anh lần nữa.
- Còn khỏe.- Hắn chưng hửng, khỏe? Không có tôi còn khỏe sao? Vô tình thế em chồng?
………………………………………………………………………………………………….
Hắn lôi tôi đi như bay ra khỏi đó. Hắc hắc, tức cười quá. Tôi vừa chạy theo hắn vừa cười như điên. Ra khỏi siêu thị, hắn hầm hầm nhìn tôi. Chậc, chậc, quên nữa, hắn là côn đồ thì muốn xử trí tôi sao cũng được. Tôi chép miệng thờ ơ. Hắn nóng nảy quát:
- CÔ ĐIÊN À?
- Vẫn bình tĩnh hơn 1 số người.- Đúng, ta vẫn bình tĩnh hơn ngươi, trông kìa, trông kìa, bản tánh côn đồ quả không sai. Hắn vẫn đang tức tối nhìn tôi mà không nói được gì. Tốt lắm, cứ điệu này hắn sẽ chết đứng như Từ Hải cho mà xem. Tôi khoanh tay vênh mặt như ai, hắc hắc, oai phong lẫm liệt quá trời quá đất. Có điện thoại, hắn áp tai nghe:
- Nghe.- Hắn nói.- Được.- Hắn tắt máy cho vào túi rồi nhìn tôi đang khệ nệ 3 túi ni lông. Tôi khinh khỉnh:
- Tôi về được chưa?
- Chưa. Lên xe!- Hắn hừ lạnh rồi đội nón bảo hiểm cho mình. Sặc, hắn chỉ đem theo mỗi cái nón bảo hiểm cho hắn mà chẳng ngó ngàng gì tới con nai vàng ngơ ngác là tôi. (Đúng rồi, con nai vàng ngơ ngác đạp trên con nai khác mà đi! ==”). Hắn xoay đầu lại:
- Lên!
- Nón?- Tôi bực bội.
- Không có.
- Cảnh sát.
- Lách.
- Nguy hiểm.
- Hên xui.
- Trấn thương.
- Chết.

“Bựt…bựt…” dây thần kinh tôi lại bị đứt nữa rồi. Tôi không tranh luận kiểu 1 2 chữ như hắn được rồi. Tôi tống cho hắn 3 sản phẩm hắn bắt tôi xách nãy giờ rồi quay lưng định về nhà. Hắn nói lạnh tanh:
- Có bạn cô!
- Con Yến?- Tôi ngạc nhiên xoay lại hỏi.
Hắn gật đầu, tôi cắn môi, nó làm gì mà đi chung với bọn côn đồ này thế? Chắc hẳn là đi theo tên Hiếu vì lần trước xem mắt 2 tên cùng đi chung mà! Tôi hít thở 1 cái rồi leo lên yên sau. Hắn rồ ga, trời đất, tên này có phải tay đua xe hạng nặng trong truyền thuyết hay không mà chạy xe nhanh như gió. Tôi ôm cứng ngắt lưng hắn, 1 tay đập đập hét không ra hơi: “…Chậm…chậ..m lại…”
- Nhanh? Được.- Hắn giả lơ câu nói vừa rồi của tôi như tôi làm lơ hắn trong siêu thị. Từ bé tôi đã sợ độ cao và tốc độ quá nhanh, tên này có biết hay không mà ngay phốc thế? Tôi chỉ biết ôm chặt hắn để gió đừng cuốn bay đi mất. (50 ký mà sao bay nổi chị???? >.<)

5 phút sau đến nơi, tôi vẫn chưa hoàn hồn mà ngồi cứng ngắt trên xe. Hắn gằng giọng:
- Buông.
Sặc, lúc nãy xe chạy nhanh quá nên mới ôm hắn. Nhưng mà nghĩ lại, cơ bụng cũng rắn chắc lắm. ^^ Háo sắc, háo sắc quá, phải dẹp ý nghĩ đó thôi. Tôi buông hắn ra phóng xuống xe. Hắn chỉ tay vào 3 túi ni lông rồi chỉ vào tay vào quán bar trước mặt. Con bạn tôi dám vào những chỗ này sao??? Tôi cứ tưởng nó hiền thục lắm… Rốt cuộc thì tôi vẫn phải cầm theo những thứ đó. Hắn đẩy cửa vào đi thẳng đến 1 cái phòng lớn. Quán bar hình như buổi sáng không mở, có lẽ hắn là khách quen nên mới có thể vào. Tôi nhìn sơ lược qua quán bar, không khác gì trong các bộ tiểu thuyết miêu tả là mấy, chắc hẳn các tác giả đã vào thử. Hắn đẩy cửa vào, thế giới trong phòng hoàn toàn khác với vẻ yên lặng ở ngoài của bar. Tôi đưa mắt dò tìm con Yến, nó đang ngồi bấm điện thoại trên sô pha cạnh Hiếu, phù, cũng may không có tình trạng đang diễn ra trong đầu tôi. Muốn biết trong đầu tôi nghĩ gì không? Muốn à? Không kể đâu. ^^

Tôi quăng 3 cục nợ đeo bám từ nãy đến giờ xuống rồi lại kéo nó:
- Mày gan!
- Á, hihi.- Nó nhìn tôi cười, cười cha mày, nghĩ sao con gái con lứa 1 mình vào cái chốn toàn là con trai thế này. Nhỡ bạn trai nó cũng là thú đội lốp người thì sao??? Cái bọn côn đồ này thì biết gì là lễ nghĩa con người. Bọn chúng là thú đó, chihuahua quý hiếm. Nhắc mới nhớ, trong phòng đang tụ họp đông đủ băng đãng của hắn. Tôi kéo tay con bạn ra chỗ khác xì xầm:
- Tao muốn về!
- Thì về đi, đến đây làm gì mà đòi về?- Nó nói tỉnh bơ như đó là chuyện mày, tao éo care. Tôi hầm hầm nhìn nó:
- Mày hay…
- Mày đừng có phong kiến cổ lỗ sĩ nữa, 18 tuổi rồi, vào bar là bình thường thôi. Hơn nữa, bar đang đóng cửa, đi với người quen mà!
- Mày quen?- Tôi nghệch mặt, sao nó quen nhanh thế nhỉ? Nó cười hề hề rồi quay về ghế với thằng bồ. Hắn cũng ngồi xuống ghế sô pha đối diện, chỉ có tôi là đứng lạc lõng. *Cạch* có ai đó đẩy cửa vào.
- Ủa, Minh Minh!- Tên đó cười vui vẻ, tôi nhận ra ngay là người đầu tiên tỏ tình với mình. Tôi còn chẳng thèm suy nghĩ về lời đề nghị. Tôi cũng cười:
- Ủa, cái lon!

Cả bọn đột nhiên ngừng nói chuyện mà nhìn vào tôi. Tên đó cũng vậy. Lạ lắm hay sao? Tôi không biết tên kia mà. Tên đó hình như hiểu ra gãi đầu:
- Tôi tên Khiêm!
- À à, Khiêm.- Tên thôi cũng quế lan, cẩm hường. Tên Khiêm hèn chi chiều cao và đầu óc đều khiêm tốn. Tôi cười cười, tên đó kéo tay tôi ngồi trên sô pha cạnh hắn. Đúng luôn là tôi ngồi chính giữa 2 đứa con trai. Hắn nhìn tôi kì lạ rồi nhìn Khiêm:
- Quen?
- À… em nghĩ cô ấy là 1 nửa em tìm kiếm bấy lâu nay!- Tên đó ngại ngùng, không được, không được, Minh là của Huy kia mà. 1 tên trong đám cũng lên tiếng:
- Tỏ tình rồi nhưng chưa có kết quả thưa đại ca!

Tên Khiêm nhìn tôi:
- Suy nghĩ sao rồi?
Tôi sượng sùng gì đâu á, tôi gãi gãi đầu tìm 1 lí do:
- Tôi vẫn chưa học hết 12 nên chưa nghĩ đến chuyện yêu đương!
- Vậy sao? Tiếc quá!- Tên đó tỏ vẻ buồn bã. Hú hồn, hắn cũng dễ tính tên cho qua. Nhưng… tên chihuahua đầu đàn thì không nghĩ vậy, hắn nói:
- Cô đi xem mắt mà.

Sao hắn cứ triệt đường sống và cả đường chạy trốn của tôi thế? Tôi cắn môi quay đi nơi khác. Sao giờ, sao giờ? Con Yến thấy vậy cũng chiêm vào:
- Tao thấy cũng được đó. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã!
- Mày nín!- Tôi chặn họng nó. Bộ nó chưa học được câu thành ngữ nào lịch sự hay sao? Đầu óc nó chứa cái gì thế? Câu đó dùng để chỉ 2 người thấp hèn, đê tiện giống như nhau. Sao nó không bảo ” Trai tài gái sắc” chẳng hạn? Yếu thì đừng ra gió. Mấy tên kia không hiểu nhưng chắc chắn hắn hiểu, biểu hiện là hắn quay mặt đi nơi khác nhếch mép. Tên Khiêm cũng có chút tiếc rẻ nhưng nói:
- Không cần cô ấy nhận lời ngay nhưng khi ra trường hãy ưu tiên tôi là người đầu tiên!

Nghe nói mà cảm động ghê gớm, híc híc, anh rất tốt nhưng em rất tiếc. Đành vậy thôi. Con Yến Á lên 1 tiếng nhìn tôi rồi nhìn hắn. Nó đưa điện thoại cho Hiếu. Hiếu cũng ngạc nhiên cố gắng nín cười truyền cho những tên khác. Truyền đến tôi thì Khiêm ngừng lại đưa cho con bạn thối tha. Tôi cũng có chút tò mò nhìn sang hắn. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản không mảy may quan tâm. Tên Hiếu nói:
- Không ngờ…
- Hèn chi…- 1 tên khác cũng chen vào.
- Phải tránh xa thôi!- Khiêm nói.

Chuyện gì vậy? Tôi chép miệng đứng dậy giành lấy cái điện thoại của con nhỏ. À, thì ra nó đang vào fanpage của hắn. Có 1 cô nào đó đã đăng bức ảnh tôi và hắn đang đứng chọn …”í í” với dòng caption:” Sau khi tiết lộ yếu sinh lí và bị gay, anh ấy còn đi lựa underwear của con gái huhuhu…” Tôi ôm bụng cười ha hả. Con Yến nhìn tôi:
- Có thật vậy không?
- Tao cho mày xem.- Tôi lôi túi ni lông tôi vừa thanh toán ban nãy đổ lên bàn. Mấy tên chihuahua đó trố mắt nhìn. Hắn cũng ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi cười hề hề. Mấy tên kia đột ngột tránh ra xa hắn.
“Bốp… bốp… bụp…chát…”
- Đại ca tha cho bọn em! Bọn em biết lỗi rồi, sẽ không kì thị, sẽ không kì thị.- Hắc hắc, bọn đàn em của hắn cầu xin mà tôi thấy tội thay. Giận cá chém thớt. Tuy nhiên, xử nội bộ xong thì hắn cũng liếc sang “người mù gây khói lửa”. Chắc hắn bị bệnh lười nói nên không lên tiếng giải thích chăng? Sau khi bị hắn tẩn cho tả tơi hoa lá cành, miệng nói không kì thị nhưng bọn họ cũng né ra xa ơi là xa. Tên Hiếu còn choàng vai qua con bạn tôi, vẻ mặt thể hiện:” Không phải tôi, tôi có bạn gái rồi!”

Hắn tức tối vò đầu dằn mặt. Tôi rất ư là thỏa mãn. Cho chừa, không có mồm biện minh mình ngậm oan ức đi…

Sau khi chuyện đó lắng xuống, mấy tên kia bắt đầu lục lọi mấy cái túi hắn bảo mua. 1 tên đề nghị:
- Hay chúng ta đến nhà ai nấu ăn đi!
- Nhà đại ca nhé!- Khiêm lên tiếng. Hắn lắc đầu:
- Tôi ở cùng anh trai!
- Ách, vậy càng phải đến.- Mắt tôi sáng rực lên thèm thuồng. Hắn đẩy mặt tôi ra chỗ khác. Thái độ gì đây? Thấy vậy Hiếu nói:
- Đến nhà tôi, chỉ có 1 mình!
- Được đó!- Con Yến cười híp mí, tất nhiên rồi, nó đang tận hưởng lửa yêu ngùn ngụt bốc cháy mà. Tôi vùng vằn:
- Đến nhà hắn đi!
- Không.- Hắn thẳng thừng. Ngươi là con đàn bà độc ác tranh giành người yêu với ta.
- Đi mà!!!! Ahhhhhhh… Không đi tôi sẽ về đó!- Tôi ra sức năn nỉ chỉ để được gặp anh lần nữa.
- Còn khỏe.- Hắn chưng hửng, khỏe? Không có tôi còn khỏe sao? Vô tình thế em chồng? Tôi liếc hắn:
- Không cho tôi đến nhà anh thì tôi sẽ ăn vạ tại đây đó!
- Tùy.- Hắn chép miệng. Ức quá, tức chết mất. Mấy tên kia thấy thái độ không bình thường của tôi thì hỏi:
- Sao cô cứ muốn đến nhà đại ca?
- Không cần hỏi nhiều, con Yến không biết nấu ăn, ở đây chỉ mình tôi biết, các anh không chịu thì tự mà làm!

Tôi đã đánh trúng tâm lí của bọn đó. Toàn đực rựa không mà sao biết làm cái chi. Tôi hí hửng như người đã chiến thắng. Con Yến cũng nhìn tôi khó hiểu, tôi quên béng kể việc hắn và hoàng tử là anh em ruột cho nó nghe. Đành kể sau vậy. Hắn im lặng 1 chút thì lên tiếng:
- Được. Cô phải làm toàn bộ.
- OK OK.

Tôi gật đầu, yên tâm yên tâm, mấy con hải sản này cứ luộc lên là được chứ gì???
**************************Ta là vạch ngăn cách đáng yêu :3*********************
Tôi đang mắt chữ A, mồm chữ O nhìn căn nhà của hoàng tử. Đây là 1 lâu đài thật sự, thỏa mãn được tiêu chí:” Nhà mặt phố, bố làm to.” Nhà gì mà như nhà Trắng của Mĩ. Nhà này chắc bằng 2 căn biệt thự nha. Khi về rộng quá sao ở hết nhỉ? Tôi nghĩ đến tương lại của mình mà khoái chí. Hắn nhấn chuông, hoàng tử ra mở rồi nhìn 1 lượt tất cả mọi người. Tôi cười híp mí:
- Chào anh.
- Chào.- Anh cũng cười rồi mở cửa. Nụ cười chỉ giành cho riêng tôi thôi nhá!!! Con Yến giật giật tay muốn hiểu chuyện này nhưng như nó thấy rồi, còn gì giải thích nữa hay không? Kiến trúc ở ngoài đã đỉnh của đỉnh rồi, bố trí bên trong còn đỉnh hơn nữa. Toàn là hàng hiếm không đó nha. Nhưng hình như chỉ có tôi và con bạn ngạc nhiên chứ bọn chihuahua đó cũng thấy bình thường.Sao đời không đưa đẩy tôi đá cái lon sớm hơn? Biết đâu giờ đã 2 đứa con. (Mô phật! ==”)

Tôi lấy bọc hải sản vào bếp, con Yến có ý định đứng dậy phụ tôi thì hắn không cho. Hình như ban nãy tôi có hứa. Híc híc. Tôi để ghẹ vào cái rổ để rửa. Hoàng tử đi vào:
- Anh giúp nhé!
- À, vâng.- Tôi phải tập thích nghi thôi, không nên ngại ngần nữa, ngại thì sao làm ra trò được? Anh lấy mấy con mực mổ bụng lấy mấy ống mực cho sạch để xào. Trông anh rất điêu luyện lắm, híc, chả bù với tôi, tôi có biết làm gì ngoài nhặt rau? Lúc nãy ra giọng tài lanh thôi à. Tôi cầm cây dao thái rau nhưng ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn ăn.
*Xựt* Đau, đau, tay ướt ướt, từ từ tê tê lan tỏa, cảm giác rất giống đứt tay. Á! Tôi đưa mắt nhìn xuống tay mình, quả thật là đứt rồi. Tôi cắn môi mở vòi nước rửa tay, nhưng càng rửa máu càng ra nhiều. Sặc, hoàng tử quay sang nhìn tôi:
- Em có sao không?
- Em bị…đứt tay!- Tôi cắn môi, mất mặt quá. Sao lại thể hiện cái vụng về ngay lúc này chứ? Anh bỏ dở đi qua cầm tay tôi, tôi nhìn xuống bồn rửa, chắc cũng nữa bồn màu cam cam. Anh chậc lưỡi rồi tắt vòi nước kéo tay tôi ra khỏi bếp. Anh kéo tay tôi đi ra mà tên nào cũng trố mắt nhìn. Hắn cũng nhìn theo nhưng lại thôi. Anh lau khô vết đứt rồi băng lại. Anh xoa đầu tôi:
- Đầu ngón tay có rất nhiều mạch máu, em chỉ cần lau khô vết thương và băng lại được rồi. Chứ đừng cố làm cho nó khô hẳn, máu em cũng nhiều thật!

Đầu tôi đang vang lên câu nói của anh:” Đồ ngốc, phải biết cẩn thận chứ, vết thương tuy nhỏ nhưng anh rất xót xa đó!” Hắc hắc, có cần quan tâm em vậy không? Tôi mỉm cười nhìn hoàng tử:
- Vâng ạ.

Hạnh phúc muốn phát điên luôn á ha ha…

Chương 7: Cái nick lạ. . .

Minh Minh Là Ta: Ai cơ?
Hoàng Tử Gió: Người quen.
Minh Minh Là Ta: Đừng giỡn nhằng thế!
Hoàng Tử Gió: Quen thật mà. Đoán đi…
…………………………………………………………………………………………
Tuy là tay tôi bị thương nhưng lại muốn tự mình làm bữa ăn. Anh đã cắt nhỏ ra tất cả rồi, giờ chỉ việc nêm nếm nữa thôi, chẳng lẽ tôi không làm được? Tôi phải trổ tài nữ công gia chánh mới được. Hú hú hú… Tôi đẩy anh ra khỏi đó, cắn môi, bắt đầu từ đường, muối, bột ngọt, bột nêm vào món mực vậy. Tôi bắt chảo dầu cho nóng và cho mực vào xào, do mực chín sớm nên chỉ 1 loáng là tôi cho khóm, dưa leo vào xào chung. Mực xào chua ngọt, tất nhiên là phải có đường. 1 chảo to thế này chắc cũng phải cho nhiều đường nha, tôi tìm cái vá múc canh trong tủ chén, đổ đường vào đầy vá rồi cho vào chảo. Muốn chua thì phải có chanh, cho luôn 10 trái cho đậm đà. Hắc hắc, thơm quá đi mất. Tôi trộn đều chúng lên rồi nếm thử, chỉ có ngọt và chua thôi thiếu độ mặn, 1 vá muối luôn. Tôi trộn lên, mực hơi bị khô thì phải, tôi mở vòi nước đầy ly nước cho vào. Có vẻ ngon và thơm rồi nha! Tôi tắt lửa, cho mực vào 2 đĩa đem ra. Tụi Chihuahua đang bật bếp ga mini để luộc cua, ghẹ. Còn anh thì mở tủ lạnh lấy vài lon bia, tiện thể nháy mắt với tôi 1 cái. Chết con rồi, tim con đang lên cơn biến thái mà đập cuồng loạn. Tôi đặt 2 đĩa mực trước sự trầm trồ thán phục, hắc hắc, ghi điểm rồi, ghi điểm rồi.

Con Yến cắn môi:
- Thì ra bao lâu nay mày giấu nghề!
- Phải giấu để còn truyền lại cho riêng con cháu chứ!
Anh đặt mấy lon bia trước mặt bọn hắn rồi ngồi cạnh tôi, mỗi tên cầm lấy 1 lon, con bạn tôi cũng thế. Tôi trừng mắt:
- Mày biết uống mấy thứ này từ khi nào thế?
- Hắc hắc, không uống không được, hôm nay là ngày vui nhất cuộc đời tao với mày, không uống là uổng lắm đó!

Lâu lâu nhỏ này nói chuyện cũng có lí. Tôi cũng cầm lấy 1 lon. Tôi mỉm cười gắp cho anh miếng mực. Anh cũng cười:
- Anh bị dị ứng!
Hắn quay sang nhìn anh khó hiểu rồi tự gắp cho mình miếng mực nếm thử. Hắn ăn cũng không có gì khó chịu mấy. Chắc là không khó ăn lắm nhưng hoàng tử không ăn tôi cũng không đụng đũa đâu. Tôi hỏi:
- Anh bị dị ứng với mực sao em thấy anh làm rất thành thạo thế?
- Thì thằng nhóc này thích ăn anh phải biết làm chứ!- Anh xoa đầu hắn, hắn phủi ra. Thái độ mọi rợ gì đây? Hên lắm mới được làm em của 1 hoàng tử hoàn hảo thế này mà. Tôi liếc hắn 1 cái. Chỉ 5 phút sau 2 đĩa mực đã vơi hơn phân nửa, chị làm ngon quá mà, đứa nào cũng gắp lia lịa thế kia, tiếc là hoàng tử không thể ăn. Thôi, ngồi cạnh cũng hạnh phúc lắm rồi, không hoài công ta năn nỉ.

Cua và ghẹ đã chín đỏ, trông ngon mắt quá đi thôi. Anh hỏi tôi:
- Em ăn cua hay ghẹ?
- Cua ạ.- Lâng lâng, lâng lâng. Chết mất, bìn tĩn đi Minh Minh.
- Em ăn gạch hay càng?
- Ăn gạch em dễ bị say máu ngà lắm. Em chỉ biết ăn càng thôi.- Tôi thành thật. Anh lấy 1 con cua, bóc vỏ 2 cái càng rồi cho vào chén tôi. Á, hạnh phúc quá sao giờ? Anh đúng là yêu nghiệt mà! Tôi ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, hắn đang chằm chằm nhìn tôi, sắc mặt không biểu thị điều gì cả. Không những bị câm mà còn bị liệt cơ mặt. Con Yến thấy tôi nhìn nó thì giơ 2 ngón tay cái lên cười. Ý nó có nghĩa là:” Mày thật xuất sắc, anh ấy cũng pro ghê!”.
- Minh Minh à, ăn càng đi!- Tôi xoay lại phía phát ra âm thanh, tên Khiêm cũng đã bóc vỏ 2 cái càng cua đưa cho tôi. Lúc nãy không có anh thì không nhận ra nha, tên đó thua anh xaaaaaaaaaaaaaaaaaaa lắm lắm luôn. Này nhé, ngoại hình, học thức, không nho nhã, chân ngắn nữa… 2 cách đưa càng cũng khác luôn.
- Minh Minh!- Tên đó gọi lần nữa tôi mới nhận lấy. Nhìn cậu ta cũng có chút buồn buồn nhưng… sao cậu lại là đàn em tên côn đồ kia, không to lớn đẹp trai như hoàng tử. Đành cam chịu đi!

Tôi ăn cái càng của hoàng tử đưa trước. 1 tên bảo nâng ly lên nhưng làm gì có ly, mặc kệ, nâng lon lên. Cả đám “cụng lon” xong rồi cho vào miệng uống. Lúc đầu còn thấy không ngon, khó uống nhưng chỉ sau ngụm thứ 2 thì nó ngon lạ thường. Đột nhiên, con bạn tôi ôm bụng. Nó nhăn mặt:
- Tự nhiên em đau bụng quá!
- Anh…cũng vậy.- Tên Hiếu cũng ôm bụng.
- Á… Tôi cũng đau.- 1 tên khác nói.
- Đau thật!

Cả đám nhao nhao trừ tôi, hắn và hoàng tử. Hắn chỉ im lặng đứng dậy mà chạy vào W.C gần nhất, tên này khôn thật. Con bạn tôi ôm bụng nhăn mặt:
- W.C còn ở đâu nữa không ạ?
- Tất cả các phòng đều có phòng tắm, cố gắng giành chỗ gần nhất nha!- Anh mỉm cười. Sặc, anh cũng biết nói đùa nữa cơ. Nhưng mà sao chỉ có tôi và anh không bị đau bụng thế? Tôi cũng ăn uống giống họ kia mà. Chắc là trời phù hộ cho bọn người kì đà đó đi hết để ta ở đây ân ân ái ái. Hắc hắc, tôi cầm lon bia lên uống tiếp. Càng uống thì càng thấy thích và muốn uống thêm, tôi quên béng là anh đang ở trước mặt mình mà “nock” hết 3 lon. Giờ thì lâng lâng trong mình rồi. Anh cười:
- Không biết uống mà cũng cố!
Tôi dựa vào người anh nhừa nhựa:
- E..m… Hức… tự…nhiên nó…muốn…uống à!
- Say nên mới thế! Anh đoán là em say từ ngụm thứ 2.- Anh xoa xoa đầu tôi mà không hề đẩy ra. Ôi giấc mơ, sao mà đẹp thế. .

Minh Minh dựa hẳn vào người anh. Huy lắc đầu bế cô đứng dậy, đặt lên ghế sô pha. Tính ra cũng không nặng gì lắm, cơ thể chỉ hơi mủm mỉm thôi. Anh pha ly nước chanh cho cô bớt say. Lúc này, hắn mới đi ra, dáng vẻ mệt mỏi ngồi phịch xuống sô pha đối diện cô. Anh đặt ly chanh nóng lên bàn nhìn hắn mỉm cười. Hắn nói nhẹ:
- Mực có vấn đề!
- Biết sao còn ăn?- Anh ngồi xuống xoa đầu hắn. Hắn cũng đẩy ra như phản ứng ban nãy.
- Ăn rồi mới biết.- Hắn hừ lạnh.
- Anh thấy con bé chẳng biết gì về nấu nướng đâu, dùng nước của bồn rửa mặt cho vào mực đó!
- Tiếc là lúc nãy không vạch trần anh.
- Anh biết rồi, chỉ em hiểu anh chứ gì?- Anh cười.
- Còn…chị Thảo?- Hắn tỏ vẻ khó chịu với Huy. Anh chỉ lắc đầu:
- Đừng trách anh khi căn bản anh chưa từng cho cô ấy 1 hy vọng.
- Thất vọng quá.- Hắn ngã đầu trên thành ghế. Anh chỉ ngồi nhìn cô đợi cho ly chanh nguội bớt. Anh nhướn mày:
- Sao em ghét cô bé này?
- Ghét từ cái nhìn đầu tiên.- Hắn nhếch mép.
- Trọng tâm?
- Tiêu chuẩn bạn trai rất đặc biệt. Cô ta đang ám chỉ mấy tên côn đồ không có cửa!
- Giống anh không?- Anh cười.
- Anh không thấy sao?- Hắn hỏi lại bởi vì hắn hiểu, anh trai hắn đủ thông minh để nhìn xuyên thấu con người đơn giản chỉ biết cười kia.
- Được thôi! Cho rồi thì đừng giành lại, anh không nhường đâu.- Anh nhìn hắn nghiêm túc, hắn chậc lưỡi, lâu nay anh hắn luôn nhìn người rất đúng, anh đang ám chỉ hắn sẽ yêu con nhỏ này. Chắc hẳn lần này anh sai rồi. Hắn hừ lạnh:
- Tùy.
- Ờ, nếu có giành lại anh cũng không trả đâu!
- Đã nói là tùy, anh làm như em mến con nhỏ này lắm vậy.- Hắn gắt lên. Anh nhún vai rồi đi đến bên cạnh cô đánh thức, Minh Minh khẽ nhíu mày rồi ngủ tiếp, nàng ta đang mơ giấc mơ ngọt ngào đây. Miệng cô gọi khẽ: “Quang Huy…” điều này làm anh rất vui nha. Anh để cô ngủ tiếp. Lúc này những kẻ tha phương tìm W.C mới ló dạng xuống, ai cũng mệt phờ người. Yến ngồi trên chiếc ghế nhỏ lắc đầu:
- Chắc chắn là mực, anh bị dị ứng nên may mắn không sao!

Hắn thở ra, anh ấy bị dị ứng sao? Biết quy trình chế biến sẽ bị đau bụng nên không ăn đấy chứ! Anh ấy thích mực xào nhất trên đời. Mọi người từ biệt ra về với vẻ mặt không còn gì để mệt thêm nữa, không mệt vì quá mệt chăng? Trước khi về Yến còn nháy mắt với anh:
- Em giao con bạn mình cho anh!
Anh giơ tay dấu hiệu OK. Tất nhiên là sẽ bảo hoàn thành nhiệm vụ thật tốt rồi.
……………………………………………………………………………………………….
6 giờ. . .

“Có điện thoại kìa Lợn Lười, không nghe máy bà bóp chết bây giờ!!!” Tôi lấy tay mò mò cái điện thoại trong túi nghe máy:
- À…nhông…
- Về chưa vậy? Mẹ mày vừa điện cho tao, tao phải nói dối là mày đi tìm thông tin cho bài báo cáo Sinh đó. Còn không mau về!

Tôi bật dậy, aizzz, đầu tôi đang đau như búa bổ. Tôi vừa ngồi dậy đã phải nằm xuống, trên người tôi có 1 chiếc chăn. Là hoàng tử đã đắp nó chăng? Tôi ôm lấy cái chăn cười mãn nguyện. Anh đi ra, trên tay cầm ly chanh còn nghi ngút khói. Hoàng tử cười:
- Em uống cái này sẽ bớt đau đầu, 6 giờ rồi đó!
- Hả? Chết em rồi!- Tôi nhăn mặt ngồi dậy, đầu óc đột nhiên choáng váng. Anh ngồi xuống cạnh tôi vỗ vỗ lên vai:
- Cho em mượn đó!

Sao cỡ này tôi toàn gặp vận may và vận đào hoa thế nhỉ? Chắc là do đã đến thời điểm bùng phát. Cho mượn thì em dùng, tôi ngã vào vai anh hạnh phúc. Hắc hắc, rốt cuộc thì ông trời cũng có mắt, xin lỗi đã trách lầm ông. Tôi uống ly chanh anh đưa rồi đứng dậy. Người tôi toàn mùi bia, chắc mẹ tôi sẽ mắng tôi đến thủng màng nhĩ. Tôi biết mình hơi vô duyên nhưng cũng đề nghị:
- Anh cho em mượn phòng tắm được không? Mình em toàn mùi bia thế này. . .
- Em có quần áo chưa? Có cần anh ra ngoài mua không?
- Á, không cần, anh cho em mượn bộ đồng phục cũ của anh được rồi!
- Không vừa đâu. Để anh mua.- Chắc tôi phải tập thích nghi và miễn dịch với anh quá, mỗi lần gặp anh là tim tôi cứ run liên hồi. Mai mốt thành vợ thành chồng thì sẽ hết thôi. Hắn từ đâu đi ra quẳng cho tôi chiếc váy màu trắng hắn mua ban sáng:
- Mặc đi!
- Cho tôi sao?- Tôi trố mắt ngạc nhiên, hắn có thật sự tốt vậy không? Tôi tuy hơi khó hiểu nhưng có quần áo rồi, vào tắm rồi về nhà thôi. Tôi xả nước, cứ nghĩ đến việc anh hằng ngày tắm ở đây, hương sữa tắm này… hắc hắc, ngại quá. (Bớt đen tối chút đi chị!!! ==”)

Sau khi tẩy trần kĩ càng và thơm tho, tôi đi ra. Chiếc váy vừa như in với tôi, mỗi tội rộng cái ngực. Anh nhìn tôi mỉm cười đưa ngón tay cái. Đừng khen, em xỉu đó. Anh đề nghị đưa tôi về, tất nhiên là tôi đồng ý rồi. Anh lái chiếc xế hộp màu trắng ra khỏi sân nhà, anh đúng là hoàng tử, phải thêm 1 tiêu chuẩn bạn trai nữa:” Biết lái xe ô tô.” Để xem tiêu chuẩn của tôi được đến đâu rồi:” Nhà mặt phố, bố làm to. Tiêu chuẩn 4G. Biết lái xế hộp. Không tiếp chân dài não ngắn và côn đồ lưu manh.” Anh có thể bớt hoàn hảo tí để em thôi nâng cấp tiêu chuẩn bạn trai lên tầm cao mới được không? Tôi mở cửa xe ngồi cạnh anh. Anh hỏi tôi:
- Có bị say xe không cô bé?
- Hơi hơi ạ!- Thật ra là rất rất dễ bị say luôn, chỉ là giữ thể diện thôi. Anh ấn nút, chiếc xe lập tức trở thành xe mui trần. Có cần tăng thêm tiêu chuẩn của xe không? Xế hộp chuyển thành mui trần? Có gió vào dễ chịu thật nha. Tôi vui vẻ đứng lên tận hưởng nhưng trời đã tắt hẳn nắng, mấy ngôi sao đã ngoi lên rồi, tiếc quá. Tôi ngồi lại chỗ mình. Anh cười:
- Nếu thích thì anh sẽ đưa em đi chơi mỗi ngày!
- Thật ạ?- Tôi vui mừng nhún nhảy, giấc mơ đang dần dần trở thành sự thật rồi. Chưa bao giờ tôi thấy anh gần tôi đến vậy. Đến nhà tôi, tôi ấn chuông cửa, nữ chủ nhân của căn nhà ra mở, mắt vẫn không tin được chàng trai ngồi trong chiếc xe mui trần đưa tôi về. Anh gật đầu:” Cháu chào bác, cháu đưa Minh Minh về. Cháu cũng về đây ạ!”
- À, cảm ơn cháu!

Sáng mắt chưa mẹ, rõ rành rành chưa? Đây là chân dung con rể tương lai của bà đó ạ. Tôi cười hì hì chào anh rồi mới vào nhà. Ngay sau khi cánh cửa khép lại, mẹ đã lôi tôi vào nhà tra tấn. Mẹ hỏi:
- Ai thế?
- Bạn con!
- Giàu thế sao?
- Đương nhiên.
- Chiếc váy này nó tặng luôn sao?
- Gì mà nó chứ!- Tôi chợt nghĩ đến hắn, chiếc váy này là của hắn. Tôi lơ luôn câu hỏi tiếp theo của mẹ rồi lên phòng. Cả ngày hôm nay đã không được ôm cái laptop rồi. Tôi mở facebook của mình xem fanpage của ” Bạch mã hoàng tử” thế nào rồi. Mấy cô trong page mà biết chắc GATO với tôi chết mất. Có inbox mới, là 1 nick lạ. Tôi mở ra xem.
Hoàng Tử Gió: Hi, cô bé.
Minh Minh Là Ta: Ai vậy?
Hoàng Tử Gió: Đoán thử xem.
Minh Minh Là Ta: Chán òm, đừng có cố làm ra vẻ thần bí.
Hoàng Tử Gió: Buồn nha!
Minh Minh Là Ta: Sao buồn?
Hoàng Tử Gió: Người quen đó.
Minh Minh Là Ta: Ai cơ?
Hoàng Tử Gió: Người quen.
Minh Minh Là Ta: Đừng giỡn nhằng thế!
Hoàng Tử Gió: Quen thật mà. Đoán đi…
Minh Minh Là Ta: Cái đồ tâm thần dở hơi, bà có phải là thần tiên đâu mà bắt bà đoán, tổn hao chất xám à!

Tôi nóng giận, ghét nhất là cái bọn lằng nhằng này. Có thể còn ai ngoài những đứa chuyên đi phá rối người khác. Bên kia đã xem khá lâu nhưng không trả lời lại. Hắc hắc, bị bà chữi tối tăm mặt mày rồi chứ gì? Sợ chưa, sợ chưa?
Hoàng Tử Gió: Anh Huy đây mà!
*Cốp* Đó là tiếng tôi đập đầu vào tường, sao có thể như thế? Các bạn xem như chưa thấy gì đi nha.
Minh Minh Là Ta: À, chào anh.- Tôi lơ luôn câu chat vừa rồi.
Hoàng Tử Gió: Tình cờ tìm ra facebook của em thôi.
Mình Minh Là Ta: Thật sự trùng hợp bất ngờ nha, chúng ta vừa về thôi.- Trùng hợp gì cơ chứ? Ông tơ bà nguyệt đã se duyên, chúng ta hơi bị khó rời.
Hoàng Tử Gió: Hiiiiiiiiiiiiii Nghe “đồn” em viết tiểu thuyết sao?
Minh Minh Là Ta: OMG, sao anh biết?
Hoàng Tử Gió: Đã nói nghe đồn rồi kia mà.
Minh Minh Là Ta: Chắc là con Yến rồi. Hừ hừ >.<
.
.
.
.
.
Tôi và anh trò chuyện đến tận 10 giờ mới dứt. Nói dứt thật ra em cũng không muốn đâu, là tại anh tạm biệt trước híc híc.
……………………………………………………………………………………………….
Anh cầm 1 sấp giấy tờ. Hắn ngồi cạnh khoanh tay trước ngực:
- Hiệu quả làm việc của em đã tốt hơn chưa?
- Gần bằng anh rồi.- Anh cười, tiểu thuyết gia online sao???

Chương 8: Đóng giả bạn gái. . .

- Còn 1 cặp nữa ạ!
- 2 đứa lên đi!- Mẹ hắn càng thúc giục hơn. Cuối cùng, hắn đứng dậy nắm tay tôi. Tôi ngồi cứng ngắc trên ghế lắc đầu nguầy nguậy. Hắn cúi đầu xuống ghé sát vào tai tôi nhưng điệu bộ là đang hôn má:” Diễn cho trót đi!”
………………………………………………………………………………………………
Từ ngày mà tôi chat với hoàng tử đến nay, hầu như ngày nào tôi cũng phải nhịn ăn sáng, trưa, tối. Buổi chiều thì anh ấy cứ lên kế hoạch “vỗ béo” tôi bằng cách kéo đi la cà hàng quán vỉa hè. Nhưng công nhận anh ấy rất sành ăn nha, quán nào cũng rất ngon và tôi thả cửa ăn luôn. Tôi cũng dần dần bớt ngại mà xem như thói quen. Con bạn tôi cứ trầm trồ không ngớt:” Mày cục mịch thế mà cũng hay ghê!” Mẹ tôi thì không tin tưởng:” Thằng đấy có phải gay không?” ==” Ý của mẹ là bạn bè bình thường nhưng là giới tính thứ 3 nữa ấy.

Cuộc sống của tôi càng ngày càng có ý nghĩa. Hắn không còn bắt nạt tôi nữa, thậm chí là không liếc nhìn. Lúc trước, tôi ngồi cạnh con bạn thì hắn 1 mực bảo phải ngồi cạnh chép bài giúp hắn nhưng giờ chỉ toàn ngủ, ngủ xong thì ra về yên lặng. Tôi có chút không quen nhưng trong lòng tự hiểu, hoàng tử đã “tẩn” hắn 1 trận hay chi rồi. Mà thôi mặc kệ, miễn sao cuộc sống của tôi sung túc là đủ, nhưng có lẽ nó không tồn tại lâu khi mà tôi bị chính các thành viên trong page mình lập ra bắt gặp đi chơi với hoàng tử.

Hôm nay cũng như bao ngày khác, hắn lẳng lặng đứng dậy ra về trước. Tôi và con Yến vừa đeo cặp vào, chưa kịp đứng dậy thì…*ào*. Tôi vuốt mặt đứng phắt dậy, 1 thùng nước bẩn đã được tôi “tắm” hết nhẵn. Cái bọn điên này… Đúng là cuồng dâm sinh hoang tưởng đi GATO với người khác, muốn hoàng tử để mắt đến hay gì mà xử lí tôi rồi. 1 đứa trong đám tiến tới nâng cằm tôi lên:
- Mày cũng có cái gì đẹp đẽ đâu mà đòi làm người yêu của anh Huy chứ? Tao với mày thôi cũng đã khác!

Nè nè, con kia, ý cô là cô xinh xắn, đáng yêu hơn tôi à? Cầm đôi dép lào mà phang vô bản mặt cô hồn đó là đảm bảo rớt 1 tạ phấn làm em Thị Nở liền. Nhìn đi, mũi cũng được, không có tẹt. Mắt cũng không to lắm nhưng không có bị hí. Miệng không có đẹp lắm nhìn đáng yêu, còn có 2 cái đồng tiền be bé, cái răng khểnh nữa. Mặt mộc không tô son trát phấn nha. Kết hợp lại là ăn đứt cô rồi. Tuy nhiên, khoan hãy so đo nhan sắc, cứu mạng mình trước đã. Tôi nắm tay con bạn tôi:
- Mày không liên quan, về trước đi!
- Đúng đó, tụi tao không đánh mày đâu.- Nhỏ đó chỉ thẳng vào mặt con Yến. Nó cắn môi nhìn tôi, tôi kéo nó ra cửa lớp nói nhỏ qua tai:” Giám thị!” Rồi giả vờ tống khứ nó đi. Nó nghe xong thì phi thân như bay xuống cầu thang. Tôi nhìn tụi “nhện tinh” đó:
- Các cô muốn gì?
- Đánh cho mày tỉnh!- 1 con bay ngay đến định túm tóc tôi nhưng may mắn, tôi né được. Tôi hỏi:
- Trọng tâm?
- Cho mày hết dùng bùa chú quyến rũ anh Huy.

1 tiếng anh, 2 tiếng anh ngọt ngào thế mà éo có lịch sự với vợ tương lai của anh ấy là thế nào? Tôi nhìn ra cửa sổ, con bạn tôi vẫn chưa về, chắc tôi bị đánh chết rồi nó mới vào giả “mèo khóc chuột”. Aizz, hết nhỏ này bay vào nhỏ kia bay vào, tôi né với xô ra muốn xỉn luôn. *Rầm*, cả đám chú ý vào cánh cửa vừa bị đạp ra. Hắn đang đi vào, tôi có chút ngạc nhiên, không phải thầy giám thị sao? Hắn có vẻ hơi mệt nhưng vẫn không thở mạnh hay lau mồ hôi. “Tủ lạnh boy” là phong cách tôi chúa ghét nhưng có hơi cảm kích. Không biết hắn có tung cái câu:” Nếu là nhỏ này thì tiếp tục đi!” hay không nữa. Bọn “nhện tinh” kia lo sợ rụt lại. Hắn nói nhỏ:
- Cút!
- Con nhỏ này nó rất đáng ghét đó, nó còn tung tin cậu là gay nữa mà!- Con nhỏ đầu đàn đáp trả.
- Đó là chuyện của tôi. Cho các cô 3 giây. . . 1…

Hắn vừa đếm đến 1 thì mấy con nhỏ đó chạy cái vèo đi mất dấu. Tôi thật sự thấy cảm kích hắn nhưng miệng vẫn nói:
- Ai cần nhà ngươi giúp, thầy giám thị lên thì sẽ nắm đầu cả bọn rồi!
- Đến lúc đó thì đầu cô đã bị nắm không còn tóc.- Giọng hắn vẫn lạnh như thường. Tôi thấy mình nói như thế cũng có lỗi nhưng hắn vẫn vênh mặt kia mà, không phục. Lúc này, con bạn mới chạy lên lo lắng:
- Mày có sao không? Có đứt cọng lông nào chưa? Thầy giám thị về mất tiêu rồi.

Tôi nhìn hắn, hắn đang chưng hửng nhìn tôi như nửa muốn cười chế giễu nửa muốn không, rồi quay đi. Tôi liếc con Yến:
- Ý mày là lông gì?
- Lông gì mà chả được. Về nhà thay quần áo đi, bốc mùi như cống í!

Nó vừa dứt câu tôi chạy lại ôm nó, hôi hả? Tao cho mày hôi chung luôn này. Nó có né nhưng tôi một mực đuổi theo và nó không thoát khỏi số phận “hu như cối”. Tôi đi về nhà, không quên trốn ba mẹ. Nếu mà mẹ phát hiện thì…:” Đi học không lo học hành, tối ngày lo đánh nhau, mày có tin là tao cho mày nghỉ học bán vé số không?” Còn ba:” Ai đánh con gái ba? Nói với ba, ba xử đẹp luôn!”

Túm lại là 2 ông bà rất lằng nhằng nên im lặng là tốt nhất. Tôi tắm tận 5 lần mà vẫn chưa dứt mùi, ngồi trong bồn tắm 1 lát, tôi ngu ngơ nghĩ:” Tụi nó lấy nước này ở đâu ra thế???” Éc, không nghĩ nữa. Tôi tắm mà lỗ chân lông nó muốn chứa nước luôn. Cái bọn “nhện tinh” này có phải là fan chân chính không thế? Nếu tung tin hoàng tử và hắn bị gay thì chẳng đứa nào dám lên tiếng, đến hồi bà được 1 slot thì đứa nào cũng tranh mà vùi dập bà. Thù này phải báo!!!

Sau khi cảm thấy mình đã dứt mùi tôi mới đi xuống nhà uống nước, tôi luôn trừ cơm trưa bằng cách này, chẳng biết chiều nay anh có hẹn đi ăn gì không nữa. Có điện thoại, tôi nghe máy:
- Ai vậy?
- Minh Minh?- Chất giọng lạnh lùng, tôi đoán ra ngay là hắn nhưng hắn gọi đến làm gì? Tôi hỏi:
- Ừ. Chihuahua đầu đàn à?
- Tôi giết cô. Cô có thể giúp tôi 1 chuyện không?- Giọng hắn có vẻ gấp gáp.
- Gì?
- Giả vờ làm bạn gái của tôi chiều nay!
- Kh…- Tôi định từ chối rồi dập máy nhưng nhớ lại hắn đã cứu mình lúc nãy cũng thấy hơi tội. Tôi bặm môi, để hỏi thử. Có chuyện gì quan trọng hắn mới nhờ vả đây.- Sao phải nhờ tôi làm chuyện đó?
- Mấy giờ rồi?
- 2 giờ.
- Duỗi tóc mấy tiếng?
- 6 tiếng. Nếu nhanh là 4 tiếng.- Tôi cũng khá rành về chuyện làm đẹp nhưng tiếc là tôi đang để tóc tự nhiên.
- Tôi đến nhà cô. 2 phút nữa.

Hắn cúp máy, trời ơi, còn chưa hỏi cho ra lẽ nữa mà. Tôi chép miệng xỏ giày đứng trước cổng nhà chờ hắn. Tôi cũng không lấy làm lạ khi hắn biết nhà tôi, hoàng tử ngày nào cũng đến đón kia mà. Chiếc xế hộp màu đen đỗ kịt trước nhà tôi sau 2 phút đúng. Hắn đi xuống kéo tôi vào trong xe.Gì mà cứ như bắt cóc thế? Tôi nhìn hắn:
- Anh nhờ tôi làm gì?
- Ba mẹ tôi bảo tôi đi xem mặt con gái người bạn. Tôi nói đã có bạn gái.
- Anh ế chảy thây, có con gái hốt mà còn viện cớ!- Tôi bĩu môi. Hắn quay sang lườm tôi. Minh Minh ta đành câm nín.- Sao phải nhờ tôi, ra đường nhờ 1 cô nào là được rồi. Anh không biết tôi và “hoàng tử” đang trong giai đoạn tìm hiểu sao?
- Chưa yêu nhau. Có quyền!

Nhờ vả cũng đáng ghét thế sao? Không tại báo ơn lúc nãy thì ta đã xuống xe rồi. Xuống xe từ lúc đầu ấy nha, giờ thì xa nhà lắm rồi. Đột nhiên tôi thấy muốn ói, tôi bị say xe mà. Cố kiềm nén, tôi nhìn hắn:
- Này là xe mui trần hay gì?
- Ừ.
- Mở ra cho thoáng. Tôi bị say xe.
- Không có miệng hay sao mà giờ mới nói.- Hắn hằn hộc nhấn nút. Đột nhiên tôi thấy hắn trái ngược hoàn toàn với anh hắn. Lúc sanh hắn ra, hắn đưa mông ra trước à? Này tên kia, người không có miệng mới là ngươi đó.

Tôi cầm điện thoại lên xem ai đang gọi đến, là Huy. Anh ta gọi vào lúc này có gì không nhỉ? Tôi nghe máy:
- Anh à?
- Hôm nay anh có việc không đi uống trà chanh chém gió cùng em được rồi!
- Không có gì, hôm nay em cũng bận rồi.- Tôi liếc sang hắn, hắn đang nhìn tôi. Tôi tắt máy, cũng may, hôm nay không phải nhịn nguyên ngày, chắc hẳn hắn cũng phải dắt đi nhà hàng.

Chiếc xe đỗ kịt trước cửa hàng quần áo sang trọng. Tôi đoán không lầm đây là chuỗi cửa hàng có quy mô lớn nhất thành phố. Hắn không thèm vào bãi đậu xe mà đỗ xe ngay lối vào. Thế mà chẳng có nhân viên nào dám ra can ngăn cả. Hắn lôi tôi xềnh xệch vào. Mấy người nhân viên vừa thấy hắn đã cúi chào như khách quý. Hắn đẩy tôi cho 1 cô gái:
- Tôi cho cô 15 phút, hóa thiên nga!

Tôi nhìn hắn, ý của hắn tôi là con vịt? Tôi khịt mũi. Tội nghiệp cô bạn, lôi tôi đi chọn không biết bao nhiêu cái váy, quần quật quần quật. Tôi cũng thấy có lỗi khi cô bạn đó lo lắng còn mình chỉ việc thử quần áo cũng chậm trễ. Cuối cùng, tôi mặc vừa 1 chiếc váy màu hồng nhạt cúp ngực viền nơ đỏ rất đáng yêu. Hắn liếc nhìn 1 cái rồi gật đầu, quẳng cái thẻ rồi kéo tôi ra khỏi cửa hàng quần áo. Tôi bị hắn xoay như con rối, nào là mua giày, trang sức. Nhưng tôi để ý là tên này rất dư thẻ, mỗi shop 1 thẻ. @@ Hèn chi sợ hắn đến vậy. Cuối cùng, hắn đến 1 tiệm làm tóc có tiếng. Hắn đẩy tôi vào rồi nhìn đồng hồ.
- Duỗi, 3 tiếng!
- 3 tiếng thưa cậu chủ?- 1 cậu nhân viên nghiêng đầu hỏi lại. Hắn nhướn mày như thể:” Điếc hay sao mà không nghe?” khiến cậu bạn ngậm ngùi mà im lặng. Tôi chép miệng, duỗi 3 tiếng sao? Thần thánh chắc? Nghe cái giọng thì đã biết con ông cháu cha rồi. Ba mẹ hắn mở tiệm làm tóc này hay sao ấy!

Hắn bỏ phế tôi tại đó rồi biệt tăm. Cậu bạn làm tóc vừa làm vừa than vãn. Cậu hỏi:
- Cô là bạn gái cậu chủ ạ?
- Không phải. Chỉ là bạn thôi!- Tôi nhăn mặt, tên này dù rất đủ tiêu chuẩn làm bạn trai tôi nhưng đã bị liệt vào hạng côn đồ, lưu manh mất rồi. Cho cũng cóc thèm. Cậu lắc đầu:
- Đây là lần đầu tiên cậu chủ dẫn con gái đến làm tóc đó!
- Vậy sao?- Tôi thừa biết, cái tên đó thì có mơ cũng không có bạn gái. Tôi ngồi nhìn cậu bạn đang duỗi tóc cho mình. Đột nhiên, tôi muốn tóc mình giống cô hot girl Bosin Na nên cười:
- Cậu cắt mái xước xéo thưa, duỗi phần trên nhưng đoạn chân tóc uốn nha!
- Tôi biết kiểu đó rồi nhưng không biết cậu chủ. . .
- Cái đầu này là của tôi mà!- Tôi nói chắc chắn. Cậu ta im lặng 1 lát rồi gật đầu.

3 tiếng sau. . .
Tôi nhìn mình trong gương, thay đổi chỉ có kiểu tóc thôi mà trông khác thế không biết. Đó giờ tôi chỉ để tóc dài và không động chạm đến cây kéo thường xuyên. Hôm nay được làm “chùa” nên cũng thích thích ôm mái tóc hoài. Hắn đi vào nhìn tôi 1 cái rồi quăng những thứ ban nãy đã mua vào người tôi:
- Thay!
- Nhưng bây giờ cũng trễ rồi, ba mẹ tôi…
- Điện thoại…- Hắn xòe tay ra. Tôi hiểu rồi, để hắn nói chuyện với ba mẹ tôi chứ gì? Tôi bấm số bà mẹ đanh đá rồi đưa cho hắn. Hắn đi ra chỗ khác nói gì đó không cho tôi nghe. Tôi vào phòng thay tất cả những gì hắn đã đưa. Tôi ngắm nghía mình trong gương thật kĩ rồi mới đi ra, chưa bao giờ tôi thấy mình trông xinh xắn đến vậy. Hắn cũng đã thay bộ vest đen, sặc, hắn mặt vest như 1 người đàn ông chững chạc cơ. Hắn liếc nhìn tôi rồi ra hiệu cho cô bạn đang ôm bộ trang điểm đến. Tôi im lặng để cô bạn vẽ bùa chú lên mặt. Chỉ 5 phút sau, tôi không còn nhận ra mình nữa. Hắn bắt đầu săm soi rồi kéo tôi ra xe. Nè, phải thương hoa tiếc ngọc chứ! Sao lại vô cảm thế? Tính đến thời điểm này tôi cũng giảm được 3 kí tức là 47 kg.^^ Nên mặc váy cũng nhìn thon thả hơn. Tôi kéo 1 bên tóc ra sau tai, 1 bên để xõa tự nhiên, im lặng nhìn từng cây đèn đã được thắp vào ban đêm. Y như tôi dự đoán ban sáng, hắn đưa tôi đến nhà hàng thật. Hắn lái xe vào bãi đỗ, có 1 chiếc xe trắng nhìn rất quen, chết, là xe của hoàng tử… lẽ nào… Tôi hỏi hắn:
- Có anh Huy nữa sao?
- Ừ.
- Tôi không đi đâu.
- Xuống.- Hắn lạnh lùng mở cửa xe. Tôi ôm chặt lấy dây an toàn lắc đầu. Hắn hung hăng tháo dây ra rồi bế tôi xuống xe. Tôi vùng vẫy thì hắn hừ lạnh:
- Váy.
Ý hắn ám chỉ là tôi đang mặc váy sẽ “lộ hàng” sao? Trời đất, sao tên này kiệm lời lạ lùng thế? Tôi đấm vào người hắn:
- Thả tôi xuống!
- Ba mẹ tôi đang ở đây. Diễn cho tốt vào!

Tôi nín bật, quả thật, ba mẹ hắn đang nhìn tôi. Bên cạnh là 1 cô gái rất xinh đẹp, thoạt nhìn còn có vẻ yếu đuối. Anh cũng ngạc nhiên nhìn tôi, bên cạnh anh cũng có 1 cô gái, cô ấy cũng rất là sắc sảo. Đột nhiên tôi thấy buồn mà rút vào ngực hắn, có phải anh cũng đang tìm ai đó giả làm bạn gái không? Người anh nhờ vả không phải tôi! Hắn đặt tôi xuống, tôi cúi đầu chào ba mẹ hắn rồi nhìn anh gật đầu, mỉm cười. Anh cũng cười nhưng nụ cười không thoải mái. Hắn nói:
- Như con đã nói, con có bạn gái rồi. Cô ấy có đủ tiêu chuẩn bằng cô gái này không?
Mẹ hắn có vẻ lúng túng nhìn cô gái kia. Cô ta mỉm cười gật đầu nhẹ nhàng. Trời ơi, sao là đoạn trang thùy mị thế? Tên này có bị điên hay không vậy? Nỡ từ chối nàng công chúa đáng yêu này hay sao? Mẹ hắn quay sang tôi:
- 2 đứa yêu nhau được bao lâu rồi?
- 1 năm.- Hắn trả lời. Tôi cũng mỉm cười gật đầu tỏ vẻ hạnh phúc lắm nhưng trong lòng đang gào thét:” Ta với ngươi mới gặp nhau cách đây 1 tháng kia mà!”
- Lâu vậy?- Ba hắn ngạc nhiên. Hắn không nói gì rồi choàng tay kéo tôi dựa vào người hắn gằng nhẹ:” Ngã vào!” Chậc, tên này lắm điều thế? Tôi cũng làm theo lời hắn. Hắn hỏi:
- Mọi người gọi món chưa?
- Chưa. Đang đợi em và cô nhóc này đó!- Cô gái khác lên tiếng. Có vẻ cô ấy lớn tuổi hơn tôi. Hoàng tử im lặng từ lúc tôi vào đến giờ mới lên tiếng:
- Minh Minh, em gọi món đi!
- Ây, bác trai bác gái gọi trước đi ạ!- Tôi đẩy tấm menu qua cho ba mẹ hắn mỉm cười.- Cháu là người nhỏ sao có thể tùy tiện được ạ!
- Cháu cũng thông minh lắm!- Mẹ hắn gật đầu. Hắc hắc, mẹ cháu đã dạy cả rồi. Do cháu ế chảy thây nên không được thể hiện đó mà… Cô gái kia đột nhiên nhìn tôi khó hiểu rồi nhìn hắn. Hắn biết là cô ấy đang nhìn nhưng không nói gì hết. Hắn khẽ cựa người:
- Đây là chị Thảo, còn đây là Gia Linh.
- Chào chị. Chào cô.- Tôi gật đầu chào 2 người. Chị Thảo có vẻ thân thiện mà cười tít mắt. Cô gái kia cũng thuộc loại “tủ lạnh girl” hay sao mà chỉ gật đầu không nói từ nãy đến giờ. Sau khi 2 người lớn gọi món, tôi mới dám gọi. Do đang ăn kiêng nên cũng không dám chọn những món nhiều calories. Anh Huy nói:
- Em đang ăn kiêng nên ăn salats đi!
- À, vâng.- Chỉ anh hiểu tôi, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy mình xa anh như thế. Hắn nhìn anh:
- Cảm ơn anh!
- Không có gì!- Anh cũng nhìn lại. Tôi cảm thấy không khí đột nhiên nặng nề và khó thở. Câu nói cảm ơn của hắn mà tôi hiểu nó thế này:” Đừng quá quan tâm nữa!”

Bữa ăn lặng lẽ mà không ai nói gì cả. Cho đến khi tiếng nhạc nổi lên, người MC trên bục thông báo:
- Hôm nay nhà hàng có tổ chức 1 trò chơi cho các cặp đôi ở đây! Tôi xin mời 10 cặp đôi lên bục để tham gia ạ!

Tôi và hắn cũng quay đầu lại nhìn. Mọi người trong nhà hàng cũng thích thú đi lên. Ba mẹ hắn giục:
- 2 đứa cũng tham gia đi!
- Thôi ạ, cháu ngại lắm.- Tôi nhăn mặt lấy đại cái lí do củ chuối. Nhưng may mắn không mỉm cười với tôi, người MC thông báo:
- Còn 1 cặp nữa ạ!
- 2 đứa lên đi!- Mẹ hắn càng thúc giục hơn. Cuối cùng, hắn đứng dậy nắm tay tôi. Tôi ngồi cứng ngắc trên ghế lắc đầu nguầy nguậy. Hắn cúi đầu xuống ghé sát vào tai tôi nhưng điệu bộ là đang hôn má:” Diễn cho trót đi!” Ba mẹ hắn cười:” Vậy mà tụi nó nói ngại!”

Tôi cũng run run đứng dậy đi lên bục cùng hắn trước sự ngưỡng mộ, trầm trồ của bao nhiêu người. MC còn vui nhộn nói:” Đúng là trai tài gái sắc!” Bà cố nội ông, thấy ghét hà. Sau khi ổn định xong, ông ta bắt đầu thông báo:
- Trò chơi hôm nay chính là cùng nhau ăn chung cây kem!
Tôi và hắn ngạc nhiên nhìn nhau, tôi muốn về!!!!!!!!!!

(*Lề 1: Sau khi đám cưới 1 tháng, có thể nói là lửa yêu của nàng và chàng không bao giờ dứt. Minh Minh rất vui vẻ khi chọn được rất nhiều chiếc váy xinh xắn trong cửa hàng của chồng. Buổi tối, Tuấn đang ngồi trên bàn làm việc trong phòng uyên ương xem tài liệu của công ty. Minh Minh thay ngay 1 chiếc váy lạng qua lạng lại trước mặt hắn. Cô hỏi:
- Chiếc váy hợp với em không?
Hắn xoay người lại nhìn vợ mình từ trên xuống dưới. Nàng đang chớp chớp mắt hồi hộp nghe lời khen từ chồng. Hắn nói thản nhiên:
- Ngực em nhỏ quá!
Khóe môi Minh Minh giật giật, sao câu trả lời không giống như cô nghĩ vậy? Nàng giận run, môi mấp máy:
- Em ly thân!
*Lề 2: Kể từ ngày mà hắn cứ bế, cõng nàng, Minh Minh đâm ra “lười đi lại”. Nàng luôn muốn giảm cân nhưng chẳng bao giờ đụng đến máy chạy bộ của hắn mua cho. 1 hôm, cô rũ hắn đi hội chợ ban đêm ở thành phố. Hội chợ lớn hơn cô nghĩ, chỉ đi 1 chút cô đã mỏi chân bắt chồng đay lưng ra cõng. 1 tay cô choàng qua cổ hắn, 1 tay nghịch nghịch tóc. Hắn chậc lưỡi:
- Đừng phá nữa!
- Em cõng em có nặng không? Anh phải nói ngọt ngào vào!- Minh Minh bây giờ chỉ có 46kg mà thôi, hiển nhiên là nhẹ rồi.
- Không!- Hắn chỉ nói 1 chữ, cô rất vui nhưng chưa thấy thỏa mãn:
- Anh phải nói thật ngọt ngào!
- Rồi. Lời nói dối ngọt ngào!

Minh Minh im lặng suy nghĩ 1 chút rồi nhăn nhó:
- Thả em xuống! Em phải về kí đơn ly dị.)

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ