Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tiểu Công Chúa Siêu Quậy - Trang 1

Full | Tiếp trang 2

Chap 1

Vương Quốc Fiore

Là 1 vương quốc cực kỳ phát triển với nền văn minh đã đi trước thế giới hàng nghìn năm

Tồn tại trên Trái Đất nhưng không bao giờ có tên trên bản đồ bởi đã được 1 tấm màn điện tử vô hình che chắn

Nó là sự lý giải cho vì sao những máy bay, tàu thuyền,... mất tích do bởi chạm vào màn chắn bảo vệ của vương quốc mà đến 1 con muỗi cũng không thể chui lọt.

Vương quốc nằm trên 1 hòn đảo rộng bằng 1/2 châu Âu với 5 tỷ người dân

Do ở gần vương quốc Anh nên chịu ảnh hưởng không ít từ chính sách chính trị của đất nước này.

Fiore thực hiện chế độ chủ nghĩa tư bản có vua, hoàng hậu,...

Và đương nhiên là có...quý tộc tư bản

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Tại lâu đài của nhà vua

- ARI!!!!!!!! CON ĐỨNG LẠI ĐÓ CHO TA! - 1 tiếng hét long trời lở đất vang lên từ tòa lâu đài không khỏi làm người khác giật mình nhưng rồi cũng bất giác thở dài. Chuyện này đối với họ 15 năm qua đã là quá quen thuộc rồi! 1 ngày nếu không có mấy cái tiếng kêu la thất thanh này thì đúng là chuyện lạ Fiore nha!

Chủ nhân của giọng ca " thánh thót " này chính là đức vua Amoire X đáng kính. Hiện tại ông đang thi " maraton " với công chúa Ari siêu quậy kia. Theo sau là Hoàng Hậu Amoire X đang nặng nề bước từng bước mong sao có thể can ngăn được 2 cha con. Nhìn cảnh tượng này mà xem, ai nghĩ họ lại là Đức Vua, Hoàng Hậu và Công Chúa của cả 1 vương quốc phồn thịnh cơ chứ?!

Ari mặc dù chạy bán sống bán chết cũng cố ngoảnh đầu lại mà nói:

- Phụ hoàng đừng có ép con, có chết con cũng không đính hôn đâu! Con còn " non " và " xanh " lắm a!

Nếu là mọi lần thì đức vua đáng kính sẽ tức giận mà hét lên nhưng lần này rút kinh nghiệm. Bị chọc nhiều rồi nên nhờn rồi a! " Con yêu, đúng là con còn " non " và " xanh " lắm! " nghĩ rồi ông cười đắc ý làm Ari bất giác đề phòng. Thái độ gì kia, chẳng lẽ sắp có chiêu trò gì mới rồi sao?! Bỗng có 1 " cục thịt " to tướng chắn đường cô làm cô ngã ra sau. Ôm cái bàn tọa vừa hun đất ngon lành kia, cô rên rỉ:

- Ui da! Kẻ nào to gan dám chặn đường ta hả?! Có tin ta... - đang định " chỉnh " cái người vô duyên kia 1 trận thì Ari vội im bặt. Mái tóc xanh rêu vuốt ngược tăng vẻ bất cần ngạo mạn, đôi mắt bạc hút hồn người đối diện, làn môi mỏng khẽ nhếch lên tạo thành 1 nụ cười đầy ma mị. Nếu là người con gái nào khác mà nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ chết vì mất máu thôi! Nhưng Ari cô là ai, vốn đã miễn nhiễm với cái thể loại câu hồn người khác này vì đã " ngắm '' quen rồi. Người đó cất giọng đầy cưng chiều:

- Ayo... Ari bảo bối, sao đang trưa nắng muội lại đi " tập thể dục " thế này?!

Vâng, khổ chủ giọng nói đó còn ai ngoài thái tử điện hạ Ren Amoire - " hoàng huynh " của Ari cơ chứ?! Ari nuốt khan, quay lại nhìn đức vua đang dìu hoàng hậu đi đến. Cảnh này sẽ đẹp và lãng mạn biết bao nếu trên môi của đức vua không phải là nụ cười đắc thắng. Chắc chắn, chắc chắn là " ông già " phụ hoàng này " mua chuộc " hòang huynh đáng kính của cô mà. Đức Vua tiến đến, nở 1 nụ cười đắc thắng, xoa đầu con gái vàng đầy cưng chiều, giọng sủng nịnh:

- Ari bảo bối, lần này con THUA RỒI!

Và đương nhiên, bạn nhỏ Ari của chúng ta bị cấm vận trong phòng cho đến ngày đi gặp tên hôn phu chết bầm, chết trôi, chết đói,... ( đủ mọi loại chết ) kia. Thật là " số nhọ " a!

Chap 2

Trong căn phòng công chúa lộng lẫy xa hoa, trên chiếc giường hoàng gia rộng lớn có 1 nàng công chúa đang chán nản ngắm nhìn...trần nhà. Nàng hết lăn qua lăn lại, lăn tới lăn lui, lăn đến mức lăn xuống giường rồi vẫn cố gắng trèo lên lăn tiếp ( =.= ). Khuôn mặt xinh đẹp ỉu xìu như cái bánh bao nhúng nước. Hôm nay đã là ngày thứ 5 Ari bị nhốt trong căn phòng ngột ngạt này. Trốn cũng không được vì phòng cô được trang bị bảo vệ 24/24. Vì mong phụ hoàng thương xót mà cô đã...tuyệt thực. Suốt mấy hôm nay cô đã không bỏ gì vào bụng nên hiện giờ cái bụng đã sôi sùng sục thiếu điều nổ tung. Gì chứ ăn đối với cô chỉ thừa mỗi quậy và ngủ thôi! Vậy mà 3 con người kia lại không vác nổi cái mặt đến thăm cô. Thật là muốn cô tủi thân mà chết mà!

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Ở căn phòng cách đó không xa, có 3 con người đang dán mắt vào cái màn hình rộng bằng cả cái bức tường kia. Nhìn cảnh Ari lăn lộn trên giường cho đến lúc tủi thân nhìn ra ngoài cửa cũng đều làm cho cả 3 đau lòng. Hoàng Hậu vẫn luôn là người mẹ tâm lý nên vội lên tiếng:

- Hay là ta cứ thả Ari ra đi rồi có gì thì " dụ " sau!

Ren thái tử thấy vậy cũng lên tiếng:

- Phải đó phụ hoàng! Nhìn tiểu bảo bối của con như vậy con chịu không nổi!

Mặc dù rất đau lòng nhưng Đức Vua vẫn cố cứng miệng:

- Đều là do ta đã nuông chiều nó quá sinh hư. Phải cho nó nếm mùi đau khổ thì nó mới sáng mắt ra!

Thấy Đức Vua nói cũng đúng nên Hoàng Hậu chỉ biết nuốt " đau " vào trong lòng mà tiếp tục theo dõi con gái đang ngày 1 " héo hoi ". Ren cũng đành quan sát vào màn hình rộng kia. Cha anh nói đúng, Ari là bị nuông chiều quá sinh hư nên có cái tính bướng bỉnh khó chiều. Ari à, em có được thả ra ngoài hay không là đều phụ thuộc vào em đó!

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Ari chán nản nằm phịch xuống giường. Bỗng cô nhìn thấy cái gì đó nhỏ nhỏ, đen đen. Khẽ " À '' lên 1 tiếng rồi vớ ngay con dao lam cạnh giường không thương tiếc mà phi thẳng về phía cái thứ đó làm cho thứ đó vỡ ra làm đôi. Đó chẳng phải là Camera siêu nhỏ - phát minh của ông thầy " đáng kính " của cô hay sao?! Cô còn lạ gì cái thứ " biến thái " đấy nữa. Hồi bé cô bị ổng gài suốt hà:

" - Ari con yêu, ta có 1 phát minh mới, con giúp ta thử nghiệm nó được không?!

Ari nhiệt tình hỏi lại:

- Giúp như thế nào ạ?! - nói gì chứ riêng về phát minh của thầy cô cô đều hứng thú.

Ông thầy cười gian:

- Con đem cái thứ này gắn vô nhà tắm chung của các kĩ nữ và các hầu nữ cho ta!

Ari ngây thơ nói:

- Sao lại gắn vô nhà tắm của cá tỷ xinh đẹp mà lại không gắn vô nhà tắm của các kỵ lâm binh ca ca ấy ạ! Body mấy ca ca ý toàn 6 múi thôi nha! Con nhìn mà sướng hết cả mắt! ( vãi cả cái tâm hồn trẻ thơ trong sáng )

Ông thầy nghiêm giọng:

- Ari, con có biết như thế là rất vô lễ không?! Con là phận nữ nhi sao lại vô chỗ ở của kỵ lâm binh hả?! Lại còn khoe khoang cơ thể của người ta. Con có biết như vậy là rất mất lịch sự không?! Uổng công ta dạy dỗ con tử tế! Con thật là làm mất mặt ta quá đi! bla blo...

Ari xịu mặt nói:

- Mấy ca ca đó không có nói nhiều như thầy đâu! Mấy ca ca ấy lại toàn nam nhân thanh tú, lại rất cưng chiều con nữa! Con đi chơi với mấy ca ca ấy đây! - nói rồi toan chạy đi thì bị ông thầy chặn lại:

- Ari, con còn chưa giúp ta mà!

Ari xòe bàn tay nhỏ xíu xinh xinh ra nói:

- Thầy đưa đây, để con đi gắn vô chỗ mấy kỵ lâm binh ca ca luôn cho tiện! Đảm bảo thầy sẽ sướng rên như mấy tỷ tỷ và con!

Ông thầy phát hỏa nhưng cố nói giọng dụ dỗ:

- Ari, nếu gắn ở chỗ các kỵ lâm binh thì sẽ mất không đó bởi các kỵ lâm binh nếu phát hiện ra có " vật thể lạ " chắc chắn sẽ thủ tiêu trong chớp mắt còn các nữ nhi kia đều là chân yếu tay mềm sẽ không thể phá hủy được bao tâm huyết của ta!

Ari gật gù ra vẻ hiểu chuyện rồi reo lên:

- Con sẽ không để thầy tốn công sức đâu, con sẽ giúp thầy!

Ông thầy xoa đầu Ari cười thỏa mãn:

- Haha...vậy mới là Ari ngoan của ta chứ! Thanh - diu con nhiều nha! "

Nghĩ lại mà Ari không khỏi bật cười. Sao đợt đó lại có thể ngay thơ đến mức bị con cáo già lừa mà không biết. Tàn cục của vụ " thử nghiệm " đó là bị phát hiện và 2 thầy trò bị phạt quỳ ngoài sân lâu đài cả buổi. Quỳ đến ê ẩm chân tay, quỳ đến không còn sức để mà quỳ nữa mới được khiêng vào. Quả là thảm nha!

Bỗng " Ting " 1 bóng đèn 1500W hiện lên trong cái đầu thiên tài kia của Ari. Ari cười đầy nguy hiểm rồi phóng đi chuẩn bị. Thoa chút phấn cho gương mặt hồng hào bỗng chốc trở nên tái xanh, đôi mắt tím cứ lờ đà lờ đờ càng thêm phần ma mị, thoa chút son nhạt cho làn môi đỏ mọng trở nên nhợt nhạt, chỉnh sửa cho quần áo sộc sệch 1 chút, làm cho mái tóc tím tuyệt đẹp kia hơi rối 1 chút rồi bò lê bò lết ra mở cửa phòng. Quả không sai, trước cửa phòng Ari là 2 kỵ lâm binh cấp S được phụ hoàng cô đặt cách đứng ở đây. Cô giật giật áo của 1 kỵ lâm binh, giọng run run nói:

- Ta đau bụng quá!

Cả 2 thấy vậy thì cuống cả lên mà quên mất rằng họ đang đứng trước 1 con tiểu quỷ có tiếng. 1 tên nói:

- Công chúa, người đợi 1 chút, thần đi gọi bác sĩ! - nói rồi quay sang tên còn lại - Ngươi ở lại trông chừng công chúa! - nói rồi chạy vụt đi. Cô cười thầm, 1 tên vào tròng. Quay gương mặt phờ phạc sang tên còn lại, khó khăn nói:

- Ta...ta khát...khát...nước...nước đâu...ta muốn...

Tên kỵ lâm binh cuống cả lên. Cúi người xuống, cung kính nói:

- Công chúa, người đợi thần ở đây 1 chút nhé, thần đi lấy nước cho người! Người đừng đi đâu đó! - nói rồi chạy vụt đi. Ari ngó quanh cho đến khi không thấy ma nào nữa mới đứng phắt dậy phủi bụi, chỉnh lại quần áo, đầu tóc. Cô chỉ có 5 phút cho nên cần phải chuồn lẹ. Nghĩ là làm, cô chạy thẳng xuống sân của tòa lâu đài rồi chạy thẳng ra khỏi cánh cổng nạm vàng kia. Cô chống nạnh cười ha hả:

- Haha...lần này CON THẮNG! - nói rồi chuồn lẹ.

Lại nói về phía tên đi tìm bác sĩ, sau khi báo tin cho đức vua, hoàng hậu và thái tử xong, cả đoàn lo lắng kéo nhau đến phòng của công chúa nhưng đến nơi thì...căn phòng trống không. Biết là con tiểu nha đầu đó đã vạch kế mà trốn thoát, Đức vua hét to:

- ARI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nhưng hiện tại kẻ gây họa đã cao chạy xa bay khỏi lâu đài từ rất lâu rồi!

Chap 3

Sau khi " vượt ngục " thành công, Ari chậm rãi đi quanh thành phố Fasion phồn hoa - thành phố phát triển nhất trên thế giới. Tuy vậy nhưng không khí ở đây rất trong lành dễ chịu, không bụi bặm như các thành phố xa hoa khác. Bỗng 1 ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, cô cười đểu:

- Hehe...phải thay đổi chút chứ nhỉ! - nói là làm, Ari đi thẳng đến salon tóc nổi tiếng nhất vương quốc. Chị nhân viên nhìn thấy Ari thì có chút sửng sốt vì lần đầu được chiêm ngưỡng người đẹp như vậy, sau là niềm nở nói:

- Em gái, em muốn làm kiểu tóc gì nào?!

Ari rủa thầm: " Em gái...nghe thân ghớm! Phụ hoàng ta mà biết chắc người vặn răng ngươi mất thôi! " nghĩ vậy nhưng cũng vui vẻ nói:

- Chị nhuộm cho em tóc thành hung đỏ và cắt mái ép cụp chạm mắt có 2 tua tóc mai nha chị! ( hix...Shyn không biết tả cho lắm, các chế gắng tưởng tượng nha! )

- Okie em! Cơ mà chị thấy em để tóc tím than cũng đã rất đẹp rồi mà, sao lại đổi màu tóc vậy?! - chị nhân viên vừa lấy đồ vừa nói. " Hứ...hỏi lắm! Chả lẽ ta lại móc mắt ngươi ra! "

-Hi...em muốn đổi style 1 chút thôi ạ! - Ari cười toe để lộ 2 má lúm xinh xinh hớp hồn người khác và chị nhân viên cũng không ngoại lệ. Đơ người 1 lúc rồi chị vui vẻ nói:

- Em sociu như vậy để kiểu gì chả đẹp!

- Thanks chị! - Ari cười cười rồi yên vị ngồi cho chị nhân viên tha hồ " hoành hành " trên mái tóc vàng tóc bạc của mình!

1 tiếng sau ( siêu nhanh nha! )

Ari hài lòng nhìn " mình của hiện tại " trên chiếc gương to bằng cả bức tường. Khuôn mặt xinh đẹp nay lại baby hơn nhờ kiểu tóc dễ thương. Thật ra cô đã ấp ủ ý định " chỉnh " tóc từ lâu rồi nhưng chỉ sợ phụ hoàng thân yêu biết được rồi người mà điên tiết lên thì cô chỉ có nước cạo đầu bôi vôi. Chị nhân viên nhìn mà không khỏi ngưỡng mộ:

- Wow...em thật là 1 Hot Girl điển hình nha!

- Hi...cảm ơn chị! Cho em thanh toán a! - Ari cười cười rồi rút trong túi ra 1 cái thẻ ATM thường. may là trước khi " vượt ngục " cô đã vơ được 2 cái thẻ ATM 1 thẻ thường tầm...hơn trăm triệu VNĐ và 1 thẻ bạch kim tầm...hơn trăm triệu USD. Chắc là đủ sống a! ( chỉ " chắc " thôi sao?! ( ~.~ ) )

Chị nhân viện vui vẻ nhận lấy rồi quẹt cái " Xoẹt " là Ok. Chị trả lại cho Ari nói:

- Trả em!

- Dạ cảm ơn chị! Chào chị ạ! - Ari cười thân thiện rồi quay lưng bước đi. Lúc này chị nhân viên mới toát mồ hôi hột. Vừa nãy chị có kiểm tra qua tài khoản của Ari và rồi lác mắt luôn. Không biết con cháu của dòng tộc bá tước nào mà giàu kinh khủng, đã vậy lại còn xinh nữa chứ. Chị dám cá trăm phần trăm con bé kia xinh đẹp dễ thương hơn Tiểu Thư Emi và Saly nhiều! Chị quả thật rất có phúc nha! " Cô bé xinh đẹp, em rốt cuộc là ai?! " nhìn theo bóng dáng Ari đang khuất dần trong làn người đông đúc, chị nhân viên lẩm bẩm ( chị mà biết thân phận thật của chị ấy chắc chỉ có nước đột tử mà chết thôi a! )

Chap 4

Ari lon ton đi quanh thành phố. Quả thật đây là lần đầu tiên Ari được đi ra ngoài đó a! Suốt 16 năm cô đều phải ở trong cái tòa lâu đài to lớn đó đến nửa bước không đựơc ra ngoài. Có ra thì cũng chỉ ngồi trên ô tô mà thôi. Đây quả thực là 1 cơ hội hiếm có ngàn năm có 1 nha! Ari vui sướng nhìn xung quanh thì thấy qi cũng nhìn mình chăm chăm như " sinh vật lạ " thì chợt nghĩ: " Ủa sao cứ nhìn ta?! Bộ mặt ta dính gì hả?! " nghĩ rồi không ngần ngại mà đưa bàn tay búp măng lên quệt nhẹ má. " Không có gì! Mấy cái người kia, nhìn cái giống ôn gì hả, tin ta móc mắt không?! " Ari tức giận nghĩ. Bỗng thấy có gì đó kỳ kỳ. Phải rồi, cô còn chưa tìm chỗ ở. Vội vàng bắt taxi đến khu chung cư cao cấp Finus.

- Chào bác, cảm ơn bác nhiều! - Ari sau khi xuống xe vội cúi chào bác tài xế

- Haha...cô bé, cháu đúng là 1 cô bé vừa đẹp người vừa đẹp nết đó nha! - bác tài xế cười cười rồi phóng xe đi.

Ari quay đầu bước vào trong khu chung cư rồi thuê đại 1 căn hộ cao cấp ở tầng 35 - tầng có phong cảnh đẹp nhất. Cô cầm lấy chìa khóa, thấy chiếc thang máy sắp lên tầng trên nên vội chạy đến rồi bước vô thang máy. Trong thang máy thì...chậc...phải nói sao nhỉ...Ari nhìn mà ngượng chín mặt, hận mình sao không mù cmn mắt đi cho rồi. Thật ra trong thang máy là 1 cặp tình nhân đang...kiss nhau thắm thiết. Chàng trai thì cực kỳ handsome có thể so sánh được với " hoàng huynh " của cô. Cô gái thì trang điểm đậm đến nỗi chỉ cần cử động thôi là mỹ phẩm sẽ rớt ra. Bộ đồ cô ta mặc còn không bằng cái giẻ lau ở lâu đài cô ở, nhìn mà hại hết cả mắt. Cả 2 thấy có người lạ vào vội dừng ngay cái hoạt động " hại mắt " vừa rồi mà khó chịu quay ra. Cô gái gắt:

- Cô là ai vậy hả?! Sao lại đi theo chúng tôi?!

Ari cũng không vừa quát lại:

- Tôi là ai thì cô có danh dự để biết sao?! Đi theo bọn cô?! Nực cười, thang máy là của chung chứ không phải của riêng 2 người. Còn nữa, có gì thì về phòng mà làm, ở đây tôi vẫn còn là 18- đấy! - Ari tuôn 1 tràng làm cô gái kia không chen được vào câu nào ( * chắp tay * em phục chị )

- À...cô có phải là fan của anh Ken nên muốn gây ấn tượng chứ gì?! - cô gai vênh mặt nói. ( biết chàng trai là ai rồi phải không?! ). Ken vẫn mặt lạnh quan sát 2 người con gái đang đấu khẩu kia.

Ari bĩu môi:

- Ken là thằng cha nào sao tôi biết được?! Mà từ trước đến nay tôi không thần tượng ai ngoài THẦY tui đâu nhá! ( còn ai nhớ ông thầy " biến thái " không?! )

Ken nghe xong hơi giật mình nhưng thay vào thái độ đó là cái nhếch mép đầy thích thú. Cô gái kia trợn tròn mắt ngạc nhiên nhưng rồi thay vào đó là thái độ châm biếm mỉa mai:

- Ôi chú ơi ( ơi ), con đang gặp cái thể loại gì thế này ( công chúa đó con gái à! ), cô ta nói không biết anh Ken của con đó! ( ta chưa có bán nó cho con mà! ) - than chúa chán chê rồi bắt đầu quay sang Ari mỉa mai - Cô là người ở thế kỉ nào thế hả?! Cả cái vương quốc Fiore này không ai là không biết đến Hoàng Tử của gia tộc Qualy đó!

Ari ngây thơ đáp:

- Có tôi không biết mà!

Cô gái tức điên, định xông lên cho Ari 1 trận thì thang máy mở. Cô ta chuyển thái độ 360 độ, giọng ngọt sớt nói:

- Chúng ta đi thôi anh! - nói rồi nũng nịu bám tay Ken bước đi. Ari ngây ngốc nhìn theo đôi tình nhân kia rồi chợt nhớ ra gì đó, cô vội nhìn bảng số trên thang máy. Ra là tầng 35...ừ, là tầng 35...phải, là tầng 35...WHAT, TẦNG 35?! Ari vội chạy ra khỏi thang máy. Suýt chút nữa thì cô được chu du lên tầng 50 rồi! Haiz...thật là mệt tim nha!

Cầm chìa khóa căn hộ trên tay, cô vừa đi vừa nhìn xung quanh dãy hành lang. Phòng 3501...phòng 3501...A, đây rồi. Cô chạy vội đến căn phòng cách thang máy đúng 1 phòng rồi mở cửa bước vào. Oa...Rộng thiệt đó! Rộng hơn cả phòng trước đây của cô. Cô lon ton chạy vô căn hộ của mình. Căn hộ được sơn 1 màu trắng trang nhã nhưng không sao, đó vốn là sở thích của cô. Ở đây có phòng khách, nhà bếp, phòng ngủ, phòng tắm,...nói chung là như 1 căn nhà thu nhỏ ( nó vốn gọi là căn hộ rồi mà chị! ). Ari nằm phịch xuống chiếc sofa đắt tiền. Từ nay đây sẽ là nơi trú ẩn của cô, thật tuyệt mà! Phải rồi, cô còn phải sắm đủ mọi thứ như quần áo, giày dép,...à quên, còn cả đi học nữa. Cô cũng muốn biết trường học là như thế nào ( ẹc, Quê quá chị ơi! ). Cô sẽ làm tất cả mọi việc sau khi...ngủ dậy.

Chap 5

05.pm - Trung tâm thương mại Magnolia

Ari hí hửng đi vào. Hình như cô đi đến đâu là gây chú ý đến đấy thì phải! ( còn gì nữa ) nhưng thôi kệ, bản cô nương đây tâm trạng đang tốt, không rảnh đôi co. Bỗng Ari thấy bụng mình sôi sùng sục. Phải rồi, đã 5 ngày nay cô chưa bỏ gì vào bụng, chưa lả đi là còn may. Cố lết cái xác xinh đẹp ngất ngưởng của mình đến bản đồ khu thương mại, nhanh chóng ghi nhớ bản đồ rồi lại lết đến tầng 6 - tầng ăn uống.

Tầng 6:

Vì bây giờ cũng đã xế chiều nên ở đây có rất đông người, và rất nhiều gia đình ăn uống ở đây, họ nói chuyện với nhau rất vui vẻ làm Ari bất giác chạnh lòng. Liệu phụ hoàng, mẫu hậu và hoàng huynh có đến đây ăn với cô như thế này hay không hay chỉ toàn là những món ăn xa xỉ ít người được nếm qua. Vội " đá " bay cái suy nghĩ vớ vẩn kia ra khỏi đầu, cô lấy lại dáng vẻ thường ngày, lon ton mở cửa bước vào. Tất thảy mọi người đang ăn đều dừng ngay cái hoạt động đó lại, tất cả ánh mắt dồn về phía Ari làm cô hơi khó chịu. Gì đây, lại coi cô là " sinh vật lạ ". Bọn người này đúng là muốn chết mà.

Cố nén bực dọc trong người, Ari bước đến chỗ chị bán hàng đang ngưỡng mộ nhìn cô. Ari khẽ hắng giọng:

- E hèm!

Chị bán hàng đang ngẩn tò te cũng giật mình lấy lại tinh thần nói:

- Quý khách dùng gì ạ?! - nói rồi chìa cái menu ra

Eri không thèm liếc cái menu mà gọi thẳng:

- Cho em 1KFC, 1 gà rán vừng,... à quên nước nữa nhỉ, 1 cốc coca cỡ lớn, 1 cốc sữa,... quên đồ tráng miệng, kem socola, chè thập cẩm,... - Ari cứ thế đọc liên hoàn cước phải trên 30 tên món ăn chứ chẳng đùa làm chị nhân viên ghi ghi chép chép muốn hoa hết cả mắt - Chị làm nhanh nhanh hộ em nha! - nói rồi đi tìm bàn trống. Chị nhân viên sau khi viết xong số món ăn Ari gọi cũng dựa vào tường thở gấp. Kinh điển thật đó nha!

30p sau ( nhanh thiệt )

Chị nhân viên bê đồ ăn ra xếp chật ních cái bàn Ari ngồi. Mọi người nhìn mà muốn lòi mắt. Gì đây, " thiên thần " đều ăn nhiều như thế này ư?! Ari cũng không quan tâm cho lắm bởi cô phải nhanh chóng lấp đầy cái bao tử rỗng không của mình đang lên tiếng biểu tình. Bỗng ở ngoài cửa xôn xao gì đó nhưng Ari đang " bận " ăn nên không chú ý nhưng cái tai xinh thì nghe rõ mồn một những lời bàn tán:

- Oa...là các Princess và Prince của vương quốc đó!

- Họ thật đẹp!

bla blo...

Ari nhếch mép, gì mà Princess và Prince cơ chứ?! Đúng là đồ có mắt không thấy Thái Sơn. Princess đang ở ngay trước mặt mấy người đây nè! Đám người mới đến kia tầm 5 người gì đấy đi qua chỗ Ari rồi ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh. Ari khẽ liếc qua rồi nhếch miệng đầy khinh bỉ. Lại là bọn nhà giàu ( nhà chị không giàu chắc ), nhìn từ trên xuống dưới đâu đâu cũng là hàng hiệu trên thế giới. Tóc tai thì đứa đỏ rượu, đứa đen, đứa nâu, đứa bạch kim, đứa vàng kim nhìn đến là ớn ( nhìn lại chị đi, 1 cái đầu đỏ chót ( = . = ) ). Nhưng cũng phải công nhận họ rất đẹp, 5 người 3 nam 2 nữ đều rất đẹp nha! Mỗi người đẹp 1 kiểu tạo nên cho họ 1 ánh hào quang chói lóa.

30p sau:

Ari cuối cùng cũng xử xong núi đồ ăn và hiện tại đang no căng bụng. Cô xoa xoa cái bụng no căng đầy thỏa mãn rồi đi đến quầy tính tiền. Chỉ 1 cái " Xoẹt " là xong, Ari vui vẻ bước ra khỏi tầng ăn uống, thẳng tiến tầng 5 - tầng thời trang.

Chap 6

Tầng 5

Ari đi loanh quanh các hàng quần áo nổi tiếng trên thế giới, cứ thấy bộ nào đẹp là lấy hết thành ra giờ Ari tay lỉnh kỉnh túi xách. Đã phải gửi đồ vài lần rồi mà vẫn chưa đủ thỏa mãn. ( chắc muốn khênh hết đồ của người ta về đây mà! ). 1 lúc lâu sau cuối cùng cũng đủ thỏa mãn cho " tín đồ shopping ", Ari ra quầy thu ngân thanh toán núi đồ lỉnh kỉnh kia. Chị nhân viên bấm bấm máy tính rồi nói:

- Thưa đồ của cô tổng là 314,560,000VNĐ!

Không nói không rằng, Ari đưa cái thẻ...thường ra. Chị nhân viên quẹt cái " Xoẹt " 1 cái rồi mang trả cho Ari:

- Cảm ơn cô đã ghé qua!

Ari cười cười nói:

- Chị ơi, có dịch vụ chuyển về tận nhà không ạ?!

Chị nhân viên gật đầu rồi thân thiện nói:

- Có thưa cô! Để chuyển tất cả đồ của cô về chắc tầm 20 - 30 triệu VNĐ gì đó!

Ari phấn khởi:

- Vậy tốt quá, chị có thể cho người mang về phòng 3501 - chung cư Finus được không ạ?!

Chị nhân viên gật nhẹ đầu. Ari thở phào nhẹ nhõm, vậy là gánh nặng được trút ra rồi! Cô rối rít cảm ơn chị nhân viên rồi chạy biến đi mua sắm tiếp nào là sách vở, giày dép, iphone, ipad, máy tính apple,...vân vân và mây mây ( kể đến mai cũng không hết )

Tầng 7 - Khu trang sức mỹ phẩm:

Ari đi ngắm nghía xung quanh. Mỹ phẩm và trang sức ở đây cũng không phải dạng vừa đâu a! Toàn những đồ cao cấp không. Đúng là trung tâm thương mại nổi tiếng có khác. Bỗng cô dừng mắt ở 1 lọ nước hoa. Đây là mẫu mới nhất được phát hành cách đây 1 tuần. Đương nhiên công chúa Fiore như cô cũng được đặc cách bán cho 1 lọ, cô cũng rất thích mùi hương của lọ nước hoa này - hoa hồng. Cơ mà hôm nọ " vượt rào " cô...quên không mang ẻm ý đi rồi! ( T_T ). Ari nuốt khan rồi nói với bà già bán hàng:

- Bao nhiêu lọ nước hoa này?! - cùng lúc đó, 1 giọng nói khác cũng vang lên. Ari nhíu mày nhìn người vừa lên tiếng cũng với mình. Đây chả phải là " cô bạn đầu bạch kim " cô nhìn thấy ở khu ăn uống hay sao?! ( Lạy chị, người ta có tên có tuổi là Emi đàng hoàng ). Emi cũng ngạc nhiên không kém bởi lần đầu cô được gặp 1 người con gái đẹp đến vậy và đây cũng là lần đầu cô...tự ti nhan sắc của mình với 1 người con gái khác.

Bà bán hàng thấy Emi và Saly đến thì giở giọng nịnh bợ:

- Tiểu thư Emi, đây là lọ nước hoa cô đã đặt hôm nọ đó ạ! - nói rồi quay sang Ari nói bằng giọng mỉa mai - Cô có bán cả gia sản nhà cô đi cũng không mua nổi lọ nước hoa đó đâu! Với lại cũng chỉ có 1 lọ này thôi!

A...bà này được! Bà bảo cô bán cả gia sản nhà cô đi không mua nổi 1 lọ nước hoa đó sao?! Nực cười...nếu cô bán cả gia sản của cô đi thì đủ mua mấy cái nước Mỹ của Obama đó! Ari bĩu môi:

- Xí...bà có bán cả 6 đời dòng họ tổ tông nhà bà đi cũng không mua nổi 1 cái móng tay của tôi đâu mà bày đặt!

Bà bán hàng tức điên:

- Con bé kia, nói chuyện kiểu gì thế hả?! Đấy là tôi nói sự thật thôi! Nhãn nước hoa này được tiểu thư của 1 trong 5 gia tộc lớn nhất vương quốc đặt hàng là cả 1 vinh dự lớn đấy! Chẳng lẽ cô không biết đến cái tên Emi à?!

" Xí...cái ông chủ tịch công ty đó còn thân chinh gửi đến cho bản cô nương đó mụ già thối tha! Xong cái gì mà Emi cơ chứ?! Ari ta đây không biết và chính xác là không cần biết. " nghĩ vậy nhưng Ari vẫn nói giọng châm chọc:

- Không, tôi không biết ai tên Emi hết! - nói rồi quay sang Emi cười hiền - Thôi, tôi không lấy nữa, 2 bạn cứ lấy đi nhé! - nói rồi bước đi thẳng để lại 1 cú sock không nhỏ cho những người ở lại. Cô ta...cô ta vừa nói là...không biết Emi Scarler sao?! Chuyện quái quỷ gì vậy?!

Nhanh chóng lấy lại tinh thần, bà già bán hàng lấy thêm 1 lọ nước hoa nữa ra rồi niềm nở nói:

- Đây, hương hoa anh đào cho tiểu thư Emi và hương hoa thủy tiên cho tiểu thư Saly!

Mụ già thối tha, có những 2 lọ mà dám làm càn...

= = = = = = = = = = = = = = = = = = = =

Ken, Kin và Kun đang chán nản ngồi ở tầng 1 uống cafe. Không biết cái dáng điệu bất cần đó đã đánh gục bao nhiêu nàng rồi nữa. Kun nhìn cái đồng hồ mạ vàng trên tay, giọng khẩn trương:

- 2 người đó làm gì mà lâu vậy?! Bị bắt cóc rồi chắc?!

Kin điềm đạm nói:

- Xì...mày cứ lo xa, 2 đứa nó chưa bắt cóc người ta thì thôi đòi có người bắt cóc 2 đứa nó! Đợi chút đi, cũng không chết được đâu!

Kun chán nản nói:

- Haiz...con gái đúng là chúa lề mề mà!

Ngay lập tức, sống lưng Kun truyền đến 1 cảm giác lành lạnh. Kin đang uống cafe thì ho sặc sụa. Kun quay ra sau thì thấy cái bản mặt như muốn giết người của Emi và Saly thì ngay lập tức im bặt không dám hó hé nửa lời. Cậu cười giả lả:

- 2 tiểu thư của tôi, 2 tiểu thư đã mua được gì rồi?!

Emi nghiến răng ken két:

- K-U-N!!!!!!!

Có 3 từ thôi mà tựa như dài vạn cây số. Kun nuốt khan:

- Emi...em...em bớt...bớt nóng!

Saly xịu mặt xuống trông cực dễ thương:

- Em là đồ lề mề, em không xứng với anh Kun...không xứng...

Kun nghe vậy vội nói:

- Ấy anh xin lỗi mà Saly, anh không cố ý...anh không muốn nói em như vậy đâu...anh...

Bỗng nhiên Saly và Emi bật cười lớn. Emi vỗ vỗ vai Saly cười đắc ý:

- Haha...Saly à, mày càng ngày càng có tố chất làm diễn viên đó nha!

- Haha...tao bẩm sinh đã giỏi rồi mà! - Saly cũng đắc ý không kém. Kun ngơ ngác nhìn cả 2 rồi từ ngơ ngác => giận dữ => hét to:

- Em...2 em...

Ken từ nãy đến giờ đều không hé răng nửa lời bây giờ mới lên tiếng:

- Emi, Saly! Có trò cho 2 em chơi rồi đây!

Nghe đến 2 từ " trò chơi ", không hẹn mà cả 2 đều nở nụ cười nửa miệng - nụ cười của thần chết.

Chap 7

8.00pm

Sau khi rời Trung Tâm Thương Mại, Ari đi đến Bar - nơi cô thích nhất. Đừng nhìn vẻ ngoài " thiên thần " đó đánh lừa bạn bởi bên trong " thiên thần " chính là " ác quỷ ". Ari bắt taxi đến Bar A&D - Bar lớn nhất thành phố. Định bước vào Bar thì nghe thấy tiếng động lạ ở trong con hẻm gần đấy, trí tò mò nổi lên nhưng lại không muốn đi vào đó.

" Thiên Thần - Ari, chị không được đi, chuyện đó không liên quan đến mình tốt nhất đừng xía mũi vào!

Ác Quỷ - Ari, ngươi cứ đi cho ta, chả phải ngươi rất tò mò hay sao!

Thiên Thần - Không được đi!

Ác Quỷ - Phải đi!

Thiên Thần - Không!

Ác Quỷ - Có!

Thiên thần - Không!

Ác Quỷ - Có!

.

.

.

.

.

Ác quỷ - Bướng à con?! * giơ tay lên và " BỐP " Thiên thần bất tỉnh nhân sự * Đi đi Ari! "

Ari giật mình tỉnh lại, không biết ăn phải cái gì mà cô lại bước vào con hẻm.

Bãi đất hoang bên trong con hẻm

Nơi đây vốn đã bị bỏ hoang vậy mà hôm nay lại sáng đèn. Không phải đèn điện hay gì cả mà là đèn xe ô tô và motor. Bãi đất hoang vốn không mấy người qua lại mà hôm nay lại có rất đông thanh niên đầu xanh đầu đỏ, đeo khuyên, quần áo thì cào lung tung cả trai lẫn gái cũng phải đến hơn 300 người. Trên tay họ là những cây gậy, ống tuýp, côn, súng,... Điều này báo hiệu sắp có 1 trận xung đột tại đây. Đối diện với đám thanh niên đó là 5 người 3 trai 2 gái, trên tay họ không 1 vũ khí yểm trợ nào. Bọn họ cũng không tỏ ra sợ sệt khi đối diện với đám thanh niên kia, người nào người nấy mặt lạnh tanh không 1 gợn cảm xúc nhưng nếu tinh ý có thể thay được sự thú vị trong đôi mắt của 2 cô gái kia. Ari nhanh chóng trèo lên 1 cành cây cao gần đó rồi bình thản hưởng thụ flim 5D sắp chiếu rạp chỉ thiếu mỗi bắp rang bơ và coca thôi! ( tâm hồn ăn uống thật phong phú! ). 1 tên trong số đám thanh niên kia lên tiếng, có vẻ là thủ lĩnh thì phải:

- Haha...không ngờ lại được " diện kiến " 5 huyền thoại ở đây! Thật vinh dự cho tôi quá! - giọng nói đến 8,9 phần là mỉa mai. Tên này tóc nhuộm xanh lét, dựng đứng, xăm trổ đầy người, quần áo thì rách trên rách dưới ( theo chị Ari thì là vậy! ), mặt thì xấu tới nỗi không thể nào tệ hơn, nhìn chỉ muốn đập cho phát cái dép vào mặt.

Kun lạnh lùng nói:

- Còn nói, không phải tại mày đến quấy rầy Bar bọn tao thì bọn tao đâu phải đến đây!

- Đã vậy còn phải đấu mắt với mày nữa, thật rất " ám ảnh " nha! - Emi chêm vào

- Haiz...mày " đẹp '' tới nỗi xúc phạm người nhìn là bọn tao đây! - Saly cũng không vừa. Tên cầm đầu tức điên còn bọn đàn em của hắn đang cười khúc khích vì...bọn họ nói quá đúng rồi không chệch 1 milimet nào hết. Tên cầm đầu giận run người quát:

- Cười cái gì mà cười! Tụi bay đâu, XÔNG LÊN!

Vừa dứt lời thì tất thảy hơn 300 người xông lên lao về phía 5 con người kia như thiêu thân. 5 con người kia cũng không phản ứng gì mà đứng im như tượng nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy 2 đôi môi xinh của 2 cô gái khẽ mấp máy: " START! "

Chap 8

Nhanh như chớp, 2 cô gái xông về phía đám thanh niên kia như muốn hòa vào " cuộc chơi ". Nếu là người khác khi nhìn thấy cảnh tượng này, họ sẽ cho rằng đám thanh niên kia sẽ thắng bởi không những quân số đông mà còn có vũ khí còn 5 con người kia lại không có bất cứ thứ gì. Nhưng Ari lại khác, cô cảm thấy 5 con người kia có cái gì đó rất...tự tin. Tại sao không phải là tất cả lên đánh thì sẽ còn có hy vọng mà đây lại chỉ để cho 2 cô tiểu thư kia lên đơn thân độc mã 1 mình. Vì họ tự tin rằng họ sẽ...thắng.

Emi tuy sở trường là kiếm đạo nhưng cô cũng đã từng được tham gia 1 khóa huấn luyện nhằm phòng thân khi không có kiếm nên mấy cái thứ này chỉ là tép riu. Emi luôn nhằm vào những chỗ hiểm của đối thủ để hạ knock out chỉ trong 1 đòn mà không thể gượng dậy nổi. Lại nói đến Saly vốn dịu dàng dễ thương giờ đây như ác quỷ khát máu mà những đòn karate của cô cứ thẳng mặt chúng mà ra đòn. Đã vậy hôm nay cô lại còn đeo giày cao gót nữa chứ! Gãy mấy cái răng còn là nhẹ đó. Trận chiến cứ vậy diễn ra và chẳng mấy chốc khu đất hoang đã tràn ngập mùi máu tanh nồng còn xác người nằm la liệt nhưng...chưa chết. Emi và Saly như là không muốn cho chúng ăn tỏi mà chỉ muốn cho chúng...tàn phế mà thôi ( vâng, " chỉ " tàn phế thôi mà! (O.o) )

Emi phủi phủi tay, khinh bỉ nói:

- Đã yếu rồi còn ra gió. Lần sau nếu muốn VS với bản cô nương thì nhớ mang thêm người đến để dọn xác tụi bay ha!

Tên cầm đầu mặc dù đã run cầm cập nhưng dù gì cũng đã làm rồi thôi thì...làm cho chót vậy! Tên cầm đầu hét lớn:

- Còn trốn nữa, MAU RA ĐÂY!

Vừa dứt câu, từ trong bụi rậm, hàng loạt những tên xăm trổ đầy mình, mặt mày bặm trợn đi ra. Phải đến hơn 600 tên chứ không ít và tay tên nào cũng cầm vũ khí. Emi và Saly lắc đầu chán nản, kiểu này là lại phải làm bẩn tay rồi! Emi thụi thụi khuỷu tay Saly, nói:

- Ê, tao không muốn làm bẩn tay đâu!

Saly nhăn mặt:

- Tao cũng vậy! Về bố tao mà biết thì chỉ có nước chặt tay tao thui! ( lớn rồi còn sợ bố mẹ )

Mắt Emi sáng rỡ:

- Hay là...

Saly gật đầu lia lịa:

- Được đó được đó!

Không hẹn mà cả 2 cùng nở 1 nụ cười Tử thần ( a di đà phật, cầu mong cho mấy thằng kia siêu thoát và đừng về gặp t/g đòi mạng )

Ở phía Ken, Kin và Kun, cả 3 đều thấy nụ cười rợn tóc gáy của 2 cô nàng xinh đẹp kia. Kun nghi ngờ:

- Chả lẽ 2 đứa nó định...

Kin nhăn mặt:

- Không được, nếu vậy tay bọn nó sẽ bẩn thêm thôi!

Cả 2 không hẹn mà định cùng chạy về phía 2 người kia nhưng không kịp rồi! Súng đã lên nòng và kiếm đã được rút ra khỏi vỏ. Mấy tên đần kia cũng vẫn không biết sợ chết mà cứ thế xông vào. Cả 2 nở nụ cười hình bán nguyệt rồi Emi...biến mất, Saly cũng lên giơ súng lên và..." Pằng...Pằng ...Pằng... " hễ cứ 1 viên đạn bắn ra là có 1 tên đi gặp tử thần, đó chính là cái chết dễ dàng nhất mà " thiên thần " dành cho họ. Từ khi Emi...biến mất, có 1 bóng đen hễ cứ đi đến đâu là có người ngã xuống đến đó và luôn luôn là...1 phát chém xuyên tim. Cho đến khi tên cuối cùng ngã xuống, cả 2 mới chịu dừng lại cái hành động giết người không chớp mắt kia. Emi vuốt ve thanh kiếm bảo bối than:

- Ay yo...Tiểu bảo bối của chị, lại làm em bẩn rồi!

Saly cười đầy thỏa mãn:

- A...lâu lắm rồi mới được 1 trận khởi động như thế này nhỉ!

Kin, Ken và Kun tự hào đi đến chỗ 2 cô đang đứng. Kun lắc nhẹ đầu:

- 2 em đúng là chỉ được quậy là giỏi!

Kin cười cười nói:

- 2 cô còn không mau dọn dẹp hiện trường đi chứ để cảnh sát đến thì phiền lắm!

Emi chợt ngáp dài:

- Oáp...buồn ngủ quá à! Saly ơi, tao với mày về ngủ đi! - nói rồi 2 nàng hí hửng kéo nhau đi về phía siêu xe của mình. Kun thắc mắc:

- Vậy giờ ai dọn dẹp?!

Saly nói với lại:

- 3 anh! - nói rồi 2 nàng cười ha hả còn 3 chàng mặt đen hơn đít nồi cháy. Kin thở dài:

- Haiz...chỉ được cái quậy là giỏi thôi!

Bỗng anh thấy gì đó, mà không chỉ anh cả Kun và Ken đều nhìn thấy. Cả 3 vừa hét vừa chạy đến:

- EMI,SALY! CẨN THẬN!

Theo phản xạ cả 2 quay lại đằng sau thì thấy tên cầm đầu đang cố gắng gượng chĩa họng súng về phía họ và..." ĐOÀNG " viên đạn bay ra khỏi nòng súng. Vì quá bất ngờ nên Emi và Saly không kịp phản ứng gì cả mà đứng trân trân nhìn viên đạn xé gió bay về phía 2 người. Cả 2 nhắm mắt chờ cái chết đang đến với mình. Kin và Kun lúc đó tuyệt vọng, đau khổ biết bao nhiêu và con tim thì đang nhói lên từng đợt. Ken thì hoàn toàn hối hận vì đã đưa bọn họ đến đây. Bọn họ chỉ biết đau khổ chờ 1 điều khủng khiếp sắp xảy đến với họ. Nhưng chợt:

" Keng...Crắc..."

1s

2s

3s

...

- Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Full | Tiếp trang 2

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ