XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Tiểu nha đầu! Em là của riêng tôi - trang 3

Ăn xong,Nó rửa bát hộ hắn, công việc hằng ngày của nó ở nhà mà, nó quen rồi.

Rồi nó nghe thấy tiếng sáo, nhẹ nhàng, bay bổng, mang một nỗi buồn và cô đơn, tiếng sao rất hay, làm nó ngưng lại mọi hoạt động để lắng nghe nó, nỗi buồn man mác từ tiếng sáo đó nghe thấy rất rõ, tiếng sáo tuyệt vời chưa từng có, đây là lần đầu tiên nó nghe thấy tiếng sáo hay như thế này.
Xoảng…
Tiếng đổ vỡ, nó giật mình, nó đã làm rơi đĩa, ôi trời ơi, nó hậu đậu quá.
Nó nhặt từng mảnh vỡ vứt vào thùng giác, tiếng sáo ngưng lại ngay, và ngay lập tức, nó thấy máu, thứ nó gét thấy nhất trần đời, nó hét lên:
-Á Á Á Á Á Á Á Á Á….
Tiếng bước chân vội vã tiến lại gần nó:
-Cô đang làm cái quái gì vậy? Giọng nó run run:
-Tôi…tôi…tôi…Cơ thể nó bắt đầu suy nhược, cứ thấy máu là nó thấy yếu tim vô cùng, nó cảm thấy ngẹt thở, hắn nhìn nó, lo lắng:
-Cái quái gì đây?
Cô bị chảy máu rồi.
Đúng lúc hắn đỡ lấy nó thì cũng là lúc nó ngất lịm đi, trong vòng tay của hắn, hắn bỗng chốc cảm thấy hoảng loạn vô cùng, cảm thấy bức bối, và điều hắn cần làm bây giờ là gọi điện cho bác sĩ riêng, và hắn đã làm điều đó.2 phút sau, bác sĩ tới, hắn sốt ruột:
-Ông làm gì mà chậm như rùa bò vậy? tính mạng cô ấy mà đợi ông thêm phút nữa chắc chẳng sống được nữa đâu.Ông bác sĩ hối lỗi:
-Tôi xin lỗi cậu.-Nhanh vào khám cho cô ấy đi.Ông bác sĩ bắt đầu khám cho nó, hắn ngồi bên cạnh mà lo lắng đến toát mồ hôi, hắn đang bị làm sao vậy? cô ta chả là cái thá gì cả, tại sao lại có cảm giác khó chịu này, chết tiệt.Vài phút sau…
-Phù.
May cậu gọi tôi kịp thời đấy.
Cô ấy bị choáng phải không?
-Phải, cô ấy làm vỡ chiếc đĩa sứ quý giá nhà tôi, rồi bị đứt tay, chảy rất nhiều máu, và cô ấy ngất lịm đi như vậy!
Ông bác sĩ đẩy đẩy gọng kính:
-Cô ấy có lẽ mắc bệnh sợ máu một cách rất nặng, đây cũng coi là một loại bệnh mà 50% con người mắc phải, nhưng đặc biệt, khi cô ấy thấy máu và sợ hãi, dây thần kinh và mạch máu của cô ấy chạy đến chóng mặt, nó rất hỗn độn, tim lúc đó gần như là ngừng thở, nếu không kịp thời khắc phục nó thì sẽ rất nguy kịch, vì hầu như, 50% con người mắc bệnh này không đến nỗi dây thần kinh và mạch máu bị hỗn loạn như thế này và tim gần như ngừng thở như vậy.
Hắn bắt đầu thấy hoang mang, hắn sợ hãi một điều gì đó.-Ông không giúp được cô ấy sao?
-Cái này thì cậu cần đưa cô ấy đến bệnh viện lớn của thành phố, may ra có chút cơ hội.Hắn quát lên:
-Cái gì?
Có chút cơ hội?
ý ông là sao đây hả?
Ông bác sĩ căng thẳng:
-Thật sự là như vậy.
Tôi xin phép cậu, tôi về đây, có gì, cứ gọi cho tôi.Hắn ngồi bên cạnh nó, trái tim hắn như đập loạn lên khi thấy nó bị ngất trong vòng tay của hắn, hắn thấy tim mình hỗn loạn, nhói từng cơn khi ông bác sĩ nói bệnh tình của nó, hắn tự hỏi, một người nghịch ngợm, khỏe mạnh, tinh ranh như nó mà cũng bị căn bệnh kì lạ này sao?
……Hắn im lặng nhìn nó, nó thật xinh xắn, nó lai chút tây, tính nó nghịch vô cùng, nó luôn muốn đối đầu với hắn ngay từ cái nhìn gặp mặt, nó gét hắn, hắn cười.
Đôi tay bất giác sờ lên má nó, cái cảm giác lúc đầu tiên hắn chạm vào da thịt nó, là lạ.
Tiếng sau, nó ngất từ lúc 9h13p cho đến bây giờ – 11h rồi mà nó vẫn chưa tỉnh, hắn ngủ gà ngủ gật ngay cạnh nó, và thiếp đi từ lúc nào.
Sáng hôm sau…
chuông điện thoại nó reo, hắn tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở vớ lấy điện thoại nó:
Hoàng Minh
Cái tên đập ngay vào mắt hắn, hắn nghe máy, bên kia là giọng nói của Hoàng Minh:
-Nhược Hi, em dậy chưa?
Dậy mau đi, không trễ đấy.
Hắn lạnh lùng đáp:
-Anh không cần lo cho cô ấy, có tôi bên cạnh cô ấy rồi.
Đầu dây bên kia thoáng chút ngạc nhiên, nhưng rồi vẫn rất bình tĩnh:
-Minh Vũ, cậu ở cùng Nhược Hi sao?
-Ừ.
Sao không?
-À, không sao.
Nếu thế, thì mau đánh thức cô ấy dậy đi, không sẽ trễ đấy, nửa tiếng nữa bắt đầu rồi.
Chào cậu.
Bên kia rập máy luôn.
Hắn giờ mới tỉnh ngủ, nhìn vào đồng hồ, trời ơi, hắn đã quên mất hôm nay là ngày của nó, phải gọi nó dậy, hắn bắt đầu lay nó:
-NHược Hi, Nhược Hi, dậy mau đi, dậy đi…
tôi biết cô bị ngất, rất mệt, nhưng hôm nay là ngày đón tiếp cô, tỉnh dậy đi…
Và lời hắn nói đã đánh thức đc nó, nó mở mắt, dụi dụi:
-Ớ?
Tôi? Bị sao vậy?
-Cô bị ngất vì nhìn thấy máu, còn bây giờ thì nhanh chóng đi thay đồ đi, còn 30p nữa sẽ tới giờ đấy..
Nó choàng tỉnh giấc, tự động chạy vù vào WC, đánh răng rửa mặt, rồi chạy lấy quần áo hôm qua hắn mua, mặc vào.
5p sau…
Hắn nhếch mép nhìn nó:
-Hơ hơ… cũng nhanh đấy nhỉ?
-Cậu đừng lôi thôi, đưa tôi đi mau.
-Ok.
Hắn nhìn nó, khẽ cười.
Nó đeo đôi dép cao gót, nó loạng choạng, nhưng Minh Vũ đã đỡ nó:
-Cô đi cho cẩn thận.
Rồi dìu nó lên xe, hắn cười, vì thật sự, hình dáng của nó bây giờ rất mắc cười, đồ hắn chọn đúng là có thể làm nó mất hình tượng ngay tức khắc, ha ha…
Nó như thấy gì đó là lạ:
-Sao cậu lại cười?-Ha ha… không có gì…
-Á à a… do tôi mặc bộ này đúng không, tại cậu hết, cậu đáng gét vô cùng, mặc thế này, khác nào làm trò cho thiên hạ.
Nó cốc vào đầu hắn, hắn kêu lên đau, rồi chở vù nó đến trường.
-Cô vào trong trước đi, tôi sẽ vào sau.
Và thế là nó lẽo đẽo đi chậm thật chậm để không bị ngã và không bị chú ý, đi về phía cánh gà.
Nó đã thấy Viên Viên và Mẫn Mẫn đợi ở đó, nó hét lên sung sướng:-A… Viên, Mẫn!2 đứa nó quay lại nhìn, vô cùng mừng rỡ nhìn nó, rồi đột nhiên phá cười lên, Viên Viên vừa che miệng cười vừa nói:
-Ha ha, Hoàng tử Gió đã làm gì Nhược Hi cao quý của chúng ta thế này?
Ha ha… mắc cười quá…
ha ha… nhìn xem, đến quần áo cũng phải là vô địch riêm rúa, giày cao gót kìa, phụ kiện kìa, vô vàn quê mùa luôn đấy! không ngờ thẩm mĩ của Hoàng tử Gió lại thậm tệ đến như vậy đấy, trông cậu rất buồn cười đấy, biết không!
Ha ha ha…Cái Mẫn Mẫn từ nãy cười sặc sụa, nó cười đến nỗi chảy cả nước mắt kìa.
Hình dạng bây giờ của nó thậm hại đến thế sao? thế này thì sao nó dám bước lên kia chứ?
Bao con mắt nhìn về phía nó, nó sẽ rất xấu khổ.
Tên đáng gét Triệu Minh Vũ, tôi biết là cậu sẽ quậy tôi mà.
Bây giờ thì không có quần áo thay làm sao bây giờ, hu hu…Viên Viên thấy khuôn mặt sắp khóc của nó rồi an ủi:
-Nhược Hi, anh Hoàng Minh đã nhờ chúng tớ phụ giúp cậu trang điểm đấy, đừng khinh thường tài trang điểm của tụi này nghe, tụi này cũng nổi tiếng đó, tất cả người nổi tiếng ở đây khi lên sân khấu, đều một tay do tụi này đấy, yên tâm đi cô bé Lọ Lem!
Nó ngạc nhiên, không ngờ bạn nó lại là những người tuyệt vời như vậy.
Viên Viên ra lệnh:
-Mau thay bộ đồ đó ra đi, thay tất cả đống đó ra đi, chúng như loại phế thải của thời trang vậy!
Viên Viên của nó cũng dám nói đồ của Hoàng Tử Gió chọn là phế thải sao, ha ha, hâm mộ quá đi, nó bắt đầu làm theo lời Viên Viên.
1 cô công chúa xuất hiện sau chiếc rèm trong cánh gà, Mẫn Mẫn reo lên:
-Oa, công chúa, đích thị là công chúa mà!Viên Viên gật gật:
-Ha ha, không ngờ, thẩm mĩ của anh Hoàng Minh thạt tuyệt vời khi chọn cho Nhược Hi bộ này, vừa như in.
Nó ngạc nhiên và không kém vui mừng:-Anh Hoàng Minh dành bộ này cho tớ sao?
-Ừ, phải đó.
Ôi, anh Hoàng Minh, anh luôn tuyệt vời trong mắt em!!!!!
Nó cười tươi rói, 2 đứa bạn bắt đầu trang điểm cho nó..
2p sau…
Trong gương, một nàng công chúa nhỏ lai chút Tây tây xuất hiện, nó trông rất tuyệt vời.
Mẫn Mẫn cười:-Ê, Viên, Hi, chúng ta lấy chiếc vòng này của Hoàng Tử Gió và chiếc nơ này của cậu ấy điểm thêm cho Hi đi, cậu ấy sẽ rất tuyệt đấy!Viên Viên bẹo má Mẫn Mẫn:
-Mẫn Mẫn tài quá!
Viên Viên lấy đồ của hắn tặng nó cho lên làm phụ kiện, rồi Viên Viên đeo vào tai nó 1 đôi khuyên tai lấp lánh đẹp vô vàn.Viên Viên và Mẫn Mẫn ưng ý vỗ tay đôm đốp, Mẫn Mẫn reo lên:
-Hi Hi, 1 công chúa sẽ xuất hiện trên sân khấu, khiến ngàn người say đắm và thám phục, thật tuyệt vời! Nhược Hi xinh quá!
Nó như reo mừng, đứng dậy, nhìn vào gương:-Ồ, thật tuyệt, cảm ơn Viên Viên và Mẫn Mẫn!Nó ôm lấy 2 đứa bạn, cả 3 cười rúc rích.
Rồi nó nhìn xuống chân, nó reo lên:
-Ô, đôi giày trệt đẹp quá!Mẫn Mẫn cười:
-Của Mẫn Mẫn đấy, Mẫn Mẫn tặng NHược Hi đôi giày đó luôn đấy! nó rất hợp với Hi!Nó thốt lên sung sướng:-Ôi, cảm ơn 2 bạn nhiều lắm! 2 bạn thật tuyệt vời!Cô hiệu phó gọi:
-Nhược Hi, lại đây, em se lên phát biểu ngay bây giờ!Nó đi đến bên cạnh cô hiệu phó, kèm theo nụ cười nhìn 2 đứa bạn.
-Ồ, hôm nay em rất xinh! Cô rất ấn tượng về em!
-EM cảm ơn cô!
-Thôi, mau lên đi!
-Vâng, thưa cô!
Nó bước lên sân khấu, toàn sân trường như im lặng khi thấy nhân vật chính bước ra, ai cũng nhìn nó ngây ngất, kể cả con gái, và những tràng pháo tay bắt đầu vang lên rộn rã, làm nó thấy vững tâm hơn, nó phát biểu:
-Chào các bạn trường Phan Trinh Dương thân mến! Mình là Mã Nhi Thái Nhược Hi, là học sinh mới tới và là một người Trung Quốc.
Nghe nói, Việt Nam không ưa Trung QUốc, nhưng hãy nhìn các bạn mà xem, các bạn làm mình thấy thật tuyệt vời, MÌNH YÊU CÁC BẠN!!!! mình rất vui và rất hãnh diện khi được các bạn tin tưởng và thầy cô giáo đã tổ chức bữa tiệc chào đón mình và phong chức Học sinh ưu tú của trường cho mình, mình rất vui. Mình mới tới trường học được một tuần thôi, nhưng các bạn à!
CÁC BẠN THẬT TUYỆT VỜI, các bạn làm mình thấy yêu Việt Nam hơn, yêu giới trẻ Việt Nam, mình sẽ cố gắng hoàn thành trách nhiệm của một học sinh ưu tú trường Phan Trinh Dương, các bạn hãy ủng hộ mình nhé!
Xin trân thành cảm ơn!
Nó cười tươi, phía dưới im phăng phắc, rồi đột nhiên vang dội tiếng vỗ tay, rất to và những tiếng hú kêu gọi tên nó khiến nó thấy vui và hãnh diện, nó yêu các bạn trẻ Việt Nam.
Phía dưới cánh gà, nó ôm lấy Viên Viên và Mẫn Mẫn, cảm giác sung sướng như đạt giải nhất hoa hậu thế giới vậy! Ha ha.
-Nhược Hi, em tuyệt lắm!
Nó nhìn người đó, anh Hoàng Minh.
Nó đi tới cạnh anh, ôm lấy anh, cười tít mắt:
-Em cảm ơn anh vì bộ đồ này! Không có anh chắc giờ em cũng không được như bây giờ!
Em cảm ơn anh!!!!
Anh Hoàng Minh cười ấm áp, vỗ vỗ vào lưng nó:
-Hơ hơ.
Không có gì, hôm nay em vô cùng hoàn hảo luôn!
Bài phát biểu anh đưa em, hình như em chẳng nói theo đó một tý nào!
Ha ha…
Mặt nó đỏ lên:
-Hi hi…. Chỉ là em có cảm xúc quá, nên quên hết trong bài phát biểu anh đưa, nên em tự đạo diễn thôi ạ!
-Được rồi, anh cũng có món quà tặng em đó, cô bé, đợi một xíu nữa nha!
Mắt nó long lanh nhìn anh, kèm theo là sự hồi hộp, nó gật đầu lia lịa.
Rồi nó nhìn lên phía sân khấu, MC xinh đẹp của trường đang nói:
-Và sau đây, sẽ là món quà vô cùng đặc biệt…
Nó cười tủm tỉm, anh Hoàng Minh đây rồi…
-Vô cùng đặc biệt của Phó Chủ Tịch Hội Sinh Viên khiêm Đội Trưởng Đội Thể Thao của trường, bạn Triệu Minh Vũ.
Cậu ấy sẽ tặng cho học sinh ưu tú của trường ta một giai điệu của 1 tiếng sáo!
Phía dưới vỗ tay đến điên cuồng, cảm giác như ai cũng vỗ tay to đến nỗi rát cả tay luôn ấy, miệng thì luôn hô to tên hắn.
Và hắn cũng khiến nó bất ngờ, hắn cũng có quà tặng cho nó sao? thật không thể tin được.
Nó ngồi ghế, theo dõi hắn đang ngồi trên sân khấu, đôi mắt hắn khác hoàn toàn so với bình thường, không lạnh lùng, không sắc nhọn, không căm phẫn, mà thay vào đó là ánh mắt trìu mến, yêu quý hắn dành cho nó, giọng nói hắn vô tình trở nên ấm áp đến đột cùng, sâu lắng…
-Nhược Hi, 1 bản nhạc sáo này mình xin dành tặng cho bạn, mình đã cất công sáng tác nó trong vòng 2 ngày để thể hiện sự mến mộ tới bạn!
Nhược Hi, món quà này là của bạn, hãy nhận nó nhé!
Rồi hắn cười, đưa ánh mắt nhìn nó, nó chợt giật mình, nó thấy tim mình đập sai nhịp, nó căng mắt nhìn hình ảnh của hắn, hắn như một chàng lãng tử ga lăng đến huyền bí, hắn trở nên như một thiên thần, hắn đẹp trai đến khó tả và chói lòa đến kinh hoàng.
Tất cả mọi người đều im lặng đón chờ món quà của hắn.
Hắn bắt đầu thổi…
Tiếng sáo du dương lòng người, khiêu gợi tấm lòng của con người để cùng hòa vào bản nhạc sáo, nó nghe thật miên man, thật tuyệt vời, hắn có thể sáng tác nó trong vòng 2 ngày thôi sao? hắn thật sự có tài năng. Hắn khẽ nhắm đôi mắt để thả mình trong điệu nhạc, rồi mở mắt nhìn nó, cái nhìn thân thương.
Nhưng nó vẫn thấy ơn ớn, vì nó thấy giả tạo quá, hắn đâu thích nó đâu, thật khổ thân hắn khi phải giả vờ như thế.Cứ nghĩ sâu vào cái gì đó, nó lại bị kéo lại bởi tiếng sáo tuyệt diệu của hắn.
Tiếng sáo của hắn như réo rắt tâm hồn nó, như lôi nó đến một chân trời mới, một chân trời chỉ có tiếng sáo của hắn, nó hòa vào với thiên nhiên của đất trời, đến những chiếc cây cũng khẽ đung đưa theo tiếng vi vu trầm lặng của sáo, nó thích hắn thổi sáo, thích tiếng sáo đó, thật sự rất thích. Nó khẽ cười, nụ cười dành cho hắn. Quả thật, lúc hắn thổi sáo, khác hẳn với tính cách của Minh Vũ lạnh lùng, rất khác, đến độ, nó không kịp thích nghi, nó thích món quà của Minh Vũ tặng nó.
Miên Man… Miên Man….
Rồi tiếng sáo của hắn cũng dừng lại, hắn lại cười, nụ cười càng thêm đội say lòng bao nhiêu cô gái, nụ cười như một thiên thần đội lốt ác quỷ, hắn nhìn nó ( nó đang ngồi phía dưới)
-Nhược Hi, bạn thích nó chứ?
Mong là bạn sẽ thích nó, cũng như sẽ thích mình vậy!
Nó sốc luôn.
Hắn tỏ tình sao? điên à?
Học sinh phía dưới cũng nhao nhao khi nghe thấy câu nói đó của Minh Vũ, hoàng tử trong mộng của bao nhiêu cô gái, hắn lấy tay che miệng đang cười, thật duyên dáng quá>.<
-Hơ hơ… các bạn và Nhược Hi đừng hiểu lầm, ý mình là:
Nhược Hi sẽ thích mình như một người bạn vậy đó!
Hơ hơ… Cảm ơn các bạn đã lắng nghe, xin chào tạm biệt…
Phù, vậy mà hắn cũng nói được, làm nó cứ tưởng., Minh Vũ thích nó nữa chứ>.<
MC Thùy Vân duyên dáng, xinh đẹp lại cất lên những tiếng nói dịu dàng của 1 MC teen:
-CHúng ta đã chìm đắm trong tiếng sáo của Hoàng Tử Gió – Triệu Minh Vũ, bây giờ, chúng ta sẽ được tiếp tục nghe giọng hát tuyệt vời của Chủ Tịch Hội Sinh Viên – anh Hoàng Minh, anh ấy cũng có một bài hát muốn dành tặng cho học sinh ưu tú Nhược Hi, xin mời các bạn hãy lắng nghe!
A!Bây giờ là anh Hoàng Minh rồi, anh ấy sẽ hát tặng nó, nó thích con trai hát tặng nó!^^Anh Hoàng Minh cũng nói giới thiệu như Minh Vũ, như tran chứa hơn, dịu dàng hơn, thiên thần đội lốt thiên thần!!!!
-Nhược Hi, anh cũng có một món quà tặng cô bé, một bài hát, chắc cũng đủ để làm món quà cô bé ghi nhớ mãi đúng không?
Hãy lắng nghe nó nhé!
Anh Hoàng Minh cất tiếng hát…
Ôi, cái giọng nam tính ấy… thật tuyệt vời… anh ấy quả thật tuyệt vời, con tim cô đập loạn lên vì giọng hát của anh ấy…quả thật không thể chê được….
Bài hát kết thúc, anh Hoàng Minh cũng nhìn nó:
-Nhược Hi, món quà tuy đơn giản, nhưng anh sẽ thể hiện bằng hành động, anh luôn ở bên cạnh cô bé, nếu cần ai đó, hãy nhớ tới anh nhé!Nháy mắt….
Anh ấy nháy mắt với nó…Và đương nhiên, các cô nàng phía dưới cũng quay chóng mặt như nó vậy, một mình nó mà được cả 2 người nổi tiếng – Hoàng Minh 12A2 và Triệu Minh Vũ 11A3 tặng cho một món quà vô giá, có phải, nó cao quý quá không nhỉ?
Nó cười rúc rích mãn nguyện!
MC Thùy Vân nở 1 nụ cười tinh nghịch:
-Vậy là, học sinh ưu tú mới của trường Phan Trinh Dương thật vinh dự khi được cả 2 chàng trai nổi tiếng như cồn trong trường để mắt tới, cô ấy thật may mắn phải không?
Nào, bây giờ, các bạn hãy thư giãn đi, hãy thả mình theo điệu nhạc và nhảy đi nào!!!!!!!
Ngay lập tức, tiếng hô hào vang dội cả đất trời vang lên, nhạc bắt đầu nổi lên, rồi lắc lư… thật tuyệt vời, một số thì ăn uống gì đó, bánh kem, hoa quả, kẹo, siro, chanh leo…v…v…
Viên Viên và Mẫn Mẫn như nổ tung, hí hửng hét lên:
-Hi, 2 người họ thật tuyệt… quá tuyệt luôn….
Ha ha…Rồi 2 đứa nó tản ra đi ăn uống và nhảy nhót luôn.
Nó đứng đó, cười.
-Nhược Hi!
Nó quay lại nhìn, anh Hàong Minh, người nó muốn thấy là anh.
-Anh Minh!
Hôm nay anh thật tuyệt vời… so cool!!!!
-Ha ha… em thích là ổn rồi…
Ăn một ít dâu tây nhé?ANh Hoàng Minh lấy dĩa xiên cho nó, ý nói nó mở to miệng ra để anh cho vào đó, nó cười khì khì, há to miệng:
-A A A A A A…..
Nó nhai ngấu nghiến quả dâu tây, 2 người cười vui vẻ.Cho đến khi giọng nói lạnh lùng thân quen vang lên bên tai:
-Nhược Hi, cô qua đây với tôi.
Nó nhắm mắt, cắn môi, nó biết là nó sẽ bị xử, nó cười hi hi:
-ANh Minh, Minh Vũ muốn gặp em, em qua đó rồi em sẽ quay lại!-Ừ, em cứ qua với cậu ấy đi!
-Vâng.
Chào anh.Nó leo đẽo đi theo hắn, đến một chỗ khuất, hắn nắm chặt cổ tay nó:
-Tại sao cô không mặc bộ đồ tôi mua?
Nó thấy kì lạ, cậu ta trên sân khấu thì khác, tại sao bây giờ cậu ta lại xoay 180 độ như thế chứ, nó thoát khỏi tay hắn:
-Cậu nhìn lại bộ đồ đó đi, trôgn nó thật xấu xí và quê mùa, tại sao cậu lại muốn tôi bẽ mặt chứ? Trả thù ư?
Thì cậu cũng không nên làm chuyện như vậy, ép tôi làm xấu hình tượng của chính mình sao? may mà có anh Hoàng Minh, không thì tôi sẽ chẳng có như bây giờ!
Hắn lại nắm chặt cổ tay nó, dựa thế ép nó vào tường, vì không ai đi qua đây, nên nó cũng hơi sợ, sợ hắn manh động là đi tong đời nó.
-Cô nói cái gì? Tiểu Nha Đầu?
Hoàng Minh, lại Hoàng Minh, cô thích anh ta sao? mà sao cứ Hoàng Minh vậy hả?
-Cậu thôi đi. Chuyện đó thì không liên quan đến cậu! Cậu muốn trả thù tôi thì sao không bắt tôi làm osin ở nhà cậu 1 tuần đi, cần gì phải ép tôi tự hủy hoại hình tượng của chính tôi chứ?
Hắn cười:
-Được lắm. Thích làm osin cho tôi phải không? Được, vậy thì bắt đầu từ ngay mai, hết giờ học, cô hãy qua nhà tôi, hạn làm osin cho tôi là 2 tuần.
2 tuần cũng đủ để nha đầu chết tiệt như cô biết thế nào là lễ độ.
Oái?
Trời ơi… hóa ra mình lại gợi ý cho hắn ta mới khổ chứ?
Thôi quả này chết rồi!
Hắn lại cười, điệu cười nguy hiểm lắm:
-Nếu nuốt lời, không nghe lời tôi, không làm osin 2 tuần cho tôi thì tôi sẽ đưa những bức hình cô đi vào nhà vệ sinh nam, nắm tóc chạy vào WC nam hôm thứ 6 lên trang web của trường, rồi đưa lên mạng, cư dân mạng và học sinh trường Phan Trinh Dương sẽ biết cô là một kẻ biến thái như thế nào!
Hơ hơ…Nó giật mình.
Hôm đó…Hôm đó… đã bị hắn phát hiện ư?
Tại sao ông trời lại bất công với nó như vậy chứ?
Nó có làm gì nên tội đâu?
Nó chỉ muốn sống ở Việt Nam yên ổn, vậy mà ông trời mang đến cho nó toàn là điều xui vậy trời? nếu bây giờ không nghe hắn, hình tuwọng của nó cũng đi tong luôn.
Nó lại phải xuống nước hắn:
-Cậu giỏi lắm, Minh Vũ.
-Ha ha, bắt đầu từ mai, hãy nhớ đó, không thì những bức ảnh này sẽ là HOT đấy! ha ha…
Hắn ta cầm điện toại, xoay xoay xoay, vừa hút sáo vừa rời khỏi đó. Sao số nó khổ quá vậy nè.

CHƯƠNG 3: TIỂU OSIN ĐÁNG YÊU CỦA ĐẠI THIẾU GIA

Thứ 2, hôm sau đó…Chính xác là cái lúc đang ngồi ở trong lớp, hắn chạy vào trong lớp nó, lôi nó ra ngoài trong bao ánh nhìn ngạc nhiên, nó giận”

- Cậu làm cái gì vậy hả?

- Đi mua cho tôi chai nước uống đi, tôi khát quá đây nè, vừa đi tập bóng về mà!

Nó nhìn hắn, miệng méo xệch đi:

- Cái gì? Tại sao lại là tôi?

- Cô là osin của tôi mà, không nhớ sao? vậy thì tôi đưa nó lên web luôn vậy, việc đó tôi rất thừa hơi mà.

Nó giật mình, mặt nó dài ra như ống bơm:

- Đc rồi. Tôi sẽ đi, cậu đừng có đưa nó lên, nhớ đấy.

Hắn cười đắc chí. A…nó điên đầu mất, nó bị một tên khốn dắt mũi như thế này thì ra thể thống gì? Nó thích hắn của tối qua, trên sân khấu hơn, nhẹ nhàng và ấm áp, ai như hắn bây giờ chứ, ức hiếp người quá đáng.
Thử hỏi, nếu bị học sinh trong trường này biết được thì tin tức ngày mai sẽ là gì hả? đương nhiên sẽ là:
Học sinh vô cùng ưu tú Mã Nhi Thái Nhược Hi làm osin ngắn hạn cho Hoàng Tử Gió Triệu Minh Vũ.
Nghĩ thôi mà đã thấy tức lắm rồi.

- Ơ? Nhược Hi, bạn đi đâu đó?

Cái giọng nói lanh lảnh của Thúy Vân, MC xinh đẹp tối qua, cô ấy nở 1 nụ cười vô cùng thân thiện. Nó cười tự nhiên:

- Mình đi mua nước uống.

Mặt Thúy Vân ngơ ngác:

- Ơ? Tưởng ban nãy bạn uống rồi cơ mà?

Thúy Vân học cùng lớp với nó mà, vs lại, nó vừa uống nước cách đây 1 hay 2 phút gì đó, ôi, nó điên mất:

- Ha ha… mình khát quá ấy mà!

Thúy Vân cười:

- Ừ, vậy mình đi trước nhé, thật tuyệt khi học cùng với học sinh ưu tú như bạn!

- Ha Ha, mình cũng vậy!

Thúy Vân bước qua nó, nó cười, rồi nhanh chóng mua nước rồi ra khỏi căng tin, nhỡ đâu gặp phải người quen thì khổ.

Nó bay về với “cậu chủ chúa gét” của nó, đưa chai nước cho hắn rồi lẳng lặng bỏ đi. Nhưng tay hắn lại kéo nó lại khi nó quay lưng bước đi.

- Chưa xong đâu. Chiều nay, qua nhà tôi.

Nó nhìn hắn, rồi nhìn bàn tay hắn, hắn như hiểu ý nó, buông đôi tay nó ra, để nó đi vào lớp.

Chiều…Nó tạm biệt 2 đứa bạn rồi đi thẳng đến nhà hắn.

Đến nơi… nó bấm chuông, ông quản gia ngay lập tức ra mở cửa cho nó, cúi đầu:

- CHào tiểu thư Nhược Hi, mời cô vào!

Nó cười:

- Tôi là osin chứ không phải tiểu thư! Nhé!

Ông quản gia ngạc nhiên:

- Tại sao lại như vậy ạ? Thiếu gia đúng thật không biết gì mà, mời cô vào trong đây!

Nó cười, và nó cũng chẳng hiểu tại sao ông quản gia của hắn lại xưng hô kì lạ như thế với nó, nhưng dù sao thì nó cũng chẳng quan tâm.
Lần thứ 2 nó bước vào căn nhà này, nó chiêm ngưỡng kĩ hơn, thật chẳng khác 1 tòa lâu đài.
Và nó thấy hắn đang ngồi xem ti vi, giọng hắn vang lên:

- Cô tới rồi à? Tôi biết cô có buổi học thêm nên tôi đã về nhà đợi cô.

- Người làm nhà cậu vẫn chưa đi làm sao? chỉ có mỗi ông quản gia thôi.

- Ừ. Ông ấy luôn là người ở cạnh tôi.

Hắn đứng lên, đứng sát nó, nó ngước mắt lên nhìn, hắn cao và hắn đẹp đến kinh khủng.

- Cô bắt đầu dọn tầng dưới cho tôi đi, nó bẩn quá, nhưng vết bụi nè, thật khó chịu, rồi cô lên phòng tôi lần nữa, phòng tôi cả tháng chưa dọn gì cả, rất bẩn.

Nó ngẩn tò te nhìn căn nhà:

- Cậu sao vậy hả? căn nhà to thế này, một mình tôi làm sao? cậu thần kinh à?

- Không hề. Dọn xong thì nấu cơm nhé, đến lúc ấy mới được về. ok.

Rồi hắn ra ghế ngồi, hắn là tên đáng gét mà.
Nó bắt đầu lấy giẻ lau nhà, nó nhúng nhúng vào nước, vừa nhúng vừa kêu tên hắn rồi mắng, rồi chửi rủa. Hắn cũng chẳng tha cho nó, hắn vứt hết đống giấy vụn xuống nền nhà, rồi thi thoảng xé vụn đống giấy thành mẩu nhỏ tí hin, tên này khùng rồi. Nó chống tay:

- Cậu thừa hơi à?

- Đâu có, chúng khó chịu quá, nên tôi phải làm vậy, thông cảm đi. Ok.

Hắn cười phá lên, tên này đúng là khiến nó phát rồ lên mà. Lúc sau, ông quản gia bước vào nhà với 1 đống thức ăn, ông đặt chúng lên bếp rồi hốt hoảng khi thấy nó đang cầm giẻ lau nhà cọ cọ xuống sàn:

- Tiểu thư, xin cô, cô đừng động vào chúng, chúng sẽ làm bẩn cô đấy.

Nó nhìn ông quản gia:

- Tôi nhắc lại, tôi là osin, không phải tiểu thư. Ok?

- Không…không…tiểu thư ơi…xin cô, đừng đụng vào những thứ gây bẩn cho cô!

Nó bực lắm, mắng ông quản gia:

- Ông thôi đi, ông đi mà hỏi thiếu gia nhà ông ấy, đừng có lo cho tôi, TÔI LÀ OSIN, biết chưa hả?

Ông quản gia thấy nó tức, nên cũng ngậm miệng luôn, không dám hé một lời, chỉ đưa mắt nhìn nó một cách lo lắng.
Hừ, cái gì mà tiểu thư? Ông quản gia này trông tri thức, phúc hậu thế kia mà cũng bị thần kinh à? Thảo nào tên Minh Vũ đó cũng thần kinh là phải. Hừ.
Hắn ta từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy ông quản gia đứng đó nhìn nó, có vẻ tò mò, dò hỏi:

- Ông Lam, ông nhìn cô ta làm gì vậy? vẻ mặt thì lo lắng nữa!

Ông quản gia lắp bắp:

- Thưa….thưa…thiếu gia…. Tiểu thư sẽ bệnh mất!

Hắn càng ngỡ ngàng hơn:

- Cái gì? Cô ta bệnh á? Cô ta khỏe như voi ấy, cô ta là osin của tôi mà? Sao ông lại nói vậy?

- Cậu đừng để cô ấy hoạt động quá mức độ là được, tôi xin lui vào bếp trước.

- Ừ, ông đi đi.

Ông Lam nói cái gì vậy chứ? Hắn chả hiểu ông ta đang nói gì luôn! Hắn cũng chẳng để tâm, chỉ đưa mắt nhìn chằm chằm nó, nó thật sự rất đáng yêu, nhìn cách nó lau nhà xem, chỉ muốn chạy tới, ôm nó thật chặt từ sau lưng thôi.What???? Cái gì mà ôm sau lưng???? Hắn điên rồi. Hắn rất gét tiểu nha đầu này mà.

- Mệt chưa tiểu nha đầu đáng gét?

Nó lau mồ hôi trên trán, thở hồng hộc:

- Nhìn mà không biết à? Còn hỏi gì nữa?

- Tôi đâu thấy gì từ cô đâu?

Nó cười:

- Ha ha… mặt anh chột à? Không nhìn thấy tôi đang mệt đây á? Anh nên đến bệnh viện kiểm tra mắt lẫn dây thần kinh luôn đi nhé, xem có bị thần kinh không để còn cứu chữa cho kịp thời nhé? Ok?

Hắn bắt đầu thấy tức giận:

- Cô mới cần đi kiểm tra thần kinh ấy, lau nhà đi rồi còn nấu cơm, không thì đừng hòng ra khỏi đây. Hừ.

Thấy hắn tức, nó khoái trí lắm, cười khanh khách luôn.
Cuối cùng thì nó cũng lau sau cái căn nhà rộng như thế này, nó thở dốc, và tự nhiên nó thấy đau nhói ở vùng ngực, nó nhăn mặt lại, dựa vào tường. Nó lại bị sao thế này? Chẳng lẽ, ngoài bệnh sợ máu nặng, nó còn bị bệnh khác? Nó không tin. Nó tin mình khỏe mạnh chưa bao giờ hết. Nó mỉm cười, đi lại gần hắn. Nhưng nó bỗng thấy choáng, choáng lắm, nhức đầu kinh khủng, nó đau đầu đến phát điên.
Rồi tự nhiên nó ngã ngào ra đất, chỉ nghe thấy tiếng gọi tên nó của hắn.

- Ông Lam, gọi bác sĩ, cô ấy bị ngất.

Ông Lam nhìn nó hốt hoảng:

- Vâng…vâng…thiếu gia…Vài phút sau….

Ông bác sĩ đến, đây là lần thứ 2 ông ấy đến đây chữa bệnh cho 1 cô gái của hắn. Hắn hoang mang, hắn khó chịu khi nó cứ thế ngã xuống đất, hắn hỏi ông bác sĩ:

- Ông có biết cô ấy bị làm sao không?

- Lần này không phải vì sợ máu, dây thần kinh không hỗn loạn, cậu bắt cô ấy làm việc nặng à?

Hắn bắt đầu tỏ ra bối rồi, rồi gật đầu, ông quản gia đứng đó, lo lắng nhìn nó đang bất tỉnh, hình như đây là lần thứ 2.

- Có lẽ là do làm việc quá nặng nề, nên suy nhược sức khỏe, nhưng hình như cô ấy có bị nhức đầu? bạch cầu của cô ấy hình như có gì đó rất lạ, tôi nói rồi, tại sao cậu lại không đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra ngay sau khi cô ấy tỉnh? Nhỡ may bị ung thư máu thì làm sao? không chữa trị kịp thời sẽ dẫn đến tử vong, thiếu gia Triệu biết chứ?

Ông bác sĩ nhìn hắn đầy cấp bách. Còn hắn thì mặt đơ lại, chẳng lẽ nó bị Ung Thư Máu thật sự sao? hắn phải làm sao đây? Hắn đã không trả thù đc nó, giờ lại phải cứu nó qua khỏi cơn chết sao? Sao nó lại bị bệnh này được chứ?
Ông quản gia tiễn ông bác sĩ đi về, rồi lập tức quay ra nói với hắn:

- Thiếu gia, tôi đã nói rồi mà cậu không nghe tôi.

Hắn bắt đầu thấy khó chịu, kéo cổ ông quản gia lên, khuôn mặt đỏ bừng, giọng nói lạnh như cục băng:

- Tôi hỏi ông, sao ông lại biết điều đó? Ông với cô ta có gì đó phải không? Hãy nói cho tôi nghe.

Ông quản gia vẻ mặt sợ hãi:

- Rồi…rồi…họ sẽ tới tìm thiếu gia… thiếu gia sẽ biết mọi chuyện thôi… Chính vì cô ấy nên tôi mới đc vào đây làm quản gia, chỉ chờ cô ấy tới.

Hắn bắt đầu thấy giận…rất giận… hắn muốn biết, người mà ông quản gia nói là ai.

- Bọn họ??? Bọn họ là ai?

- Tôi xin lỗi, tôi không thể nói được, dù cậu có đánh chết tôi. Cậu hãy bình tĩnh, chắc chắn họ sẽ tới tìm cậu, không lâu đâu. Còn tiểu thư Nhược Hi, cô ấy bị bệnh, cô ấy cần chữa trị.

Hắn thả ông quản gia ra, hắn thở dài, hắn thấy bất lực, hắn muốn biết những người đó là ai, muốn biết ai có mật thiết với hắn, hắn chỉ buông một câu lạnh lùng:

- Cuối tuần, ông hãy kêu họ tới gặp tôi ngay lập tức.

- Xin thiếu gia đừng kích động như thế.

- Tôi nói thì ông phải làm theo. Nghe rõ chưa?

- Tôi không quen họ.

Hắn gắt lên, ánh mắt sắc bén, nhìn ông quản gia:

- Ông nói cái gì? KHông quen họ? thế mà ông vừa nói là ông biết họ đấy. NHất định phải nói họ tới gặp tôi, tại đây, và giải thích mọi thứ. Ông biết chưa?

Ông quản gia cúi mặt xuống:

- Tôi biết là thiếu gia sẽ tò mò mà. Đc thôi. Vậy tôi sẽ kêu họ, cuối tuần này đến gặp thiếu gia, tại đây.

- Tốt.

Hắn tiến về phía nó, ngồi xuống bên cạnh, nhìn nó, chỉ thế thôi. Nó luôn làm hắn thấy đau nhói từ khi gặp nó, luôn khiến hắn thấy bất an, hắn thấy khó chịu vì cái cảm giác đó.

KÍNG COONG….

Ông quản gia chạy ra mở cửa…

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ