80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Tớ sẽ khiến cậu yêu tớ trang 2

Chap 5:

Sự việc chiều hôm qua có lẽ đã tác động mạnh đến Nhi. Nhi dần dần cởi mở hơn với nó, 2 đứa đã bắt đầu nhắn tin với nhau. Trong lòng nó, những hi vọng đã bắt đầu chớm nở...

Giờ đây, nó đã bắt đầu quen với việc dậy sớm và gọi cho Nhi đi học :

- Dậy đi học thôi nào, con mèo lười kia.

- Để tớ ngủ thêm chút đi, mới có 6h15 thôi mà.

- Con gái ngủ nướng không hay đâu. Dậy nào, không dậy là tớ sang tận nhà bế dậy đó

- A..a.. tớ dậy ngay đây.

- Có thế chứ. Tớ chờ ở trước ngõ nhé.

Nó lật đật chạy xe ra trước ngõ đứng chờ Nhi. Nó rất thích cảm giác chờ đợi như vậy, bất chợt có một giọng nói vang lên sau nó :

- Chờ tớ lâu chưa. Đi thôi.

- Híc, lâu quá nên tê hết chân rồi nè.

- Xì. Cậu chỉ nói dối là giỏi thôi, lên trường nào.

Được đèo người mình yêu ở đằng sau, nó thấy phấn khích và hãnh diện vô cùng. ( Tuy chỉ là tình đơn phương từ phía nó nhưng nó vẫn vui )

Dần dần, nó với Nhi càng ngày càng thân thiết - BFF ( Best Friend Forever ). Lắm người lầm tưởng nó với Nhi đang yêu nhau . Ừ, đúng là yêu thật, nhưng là từ nó mà thôi.

Mỗi buổi sáng, nó dậy sớm và gửi đến Nhi một tin nhắn cho ngày mới tốt lành. Một ngày của tớ bắt đầu bằng niềm vui của cậu.

Mỗi buổi tối, nó đều gửi đến Nhi một tin nhắn ngủ ngon . Một ngày của tớ kết thúc bằng sự ngon giấc của cậu.

Nhiều lúc, nó lại tức giận vô cớ chỉ vì mấy lí do nhỏ nhặt như : Nhi không chịu uống thuốc khi ốm, hoặc đơn giản chỉ là quên không đeo khăn quàng cổ khi trời trở lạnh...

Những việc làm đó đã trở thành thói quen của nó.

Nó sẵn sàng ngồi hằng giờ để nghe cậu kể về một bộ phim mà nó xem rồi, hay một câu chuyện mà nó đọc đến gần thuộc và để trầm trồ khen cậu. Vì nó luôn muốn làm Nhi vui, quá đơn giản phải không.

Những ngày không có Nhi ở bên, nó bỗng dưng tự lập hơn, cố gắng hơn trong mọi việc, vì nó muốn Nhi thấy nó mạnh mẽ và nó đã thay đổi như nào.

Bình thường, khi nó hẹn với ai đó, có thể nó sẽ trễ hẹn tầm 5 - 10', căn bản là cái tính nó như vậy. Nhưng mỗi lần hẹn đi chơi với Nhi, nếu mà trễ 5' là nó đã lo cuống cuồng lên rồi, ừ, yêu là như vậy đấy, chính nó cũng không lí giải được nữa.

Nó bắt đầu cảm thấy ghen tị khi thấy Nhi nói chuyện với đứa con trai khác ( Mặc dù chỉ là nói chuyện xã giao với nhau, nó vẫn ghen )

Nó nhớ lại, có một lần 2 đứa rủ nhau đi xem phim tình cảm. Thể loại này thì con gái rất thích, nó thì không thích mà cũng không ghét phim này. Suốt cả buổi chiếu, Nhi ngồi cạnh mà cứ khóc hoài vì bộ phim cảm động quá, nó thì tuyệt nhiên không rơi giọt lệ nào, chỉ lặng lẽ rút từ trong túi ra một chiếc khăn và đưa cho Nhi :

- Đây. Cầm lấy và lau nước mắt đi. ( Những hành động tưởng chừng nhỏ bé nhưng đối với nó , việc đó vô cùng ý nghĩa )

Hoặc lại có lần, con mèo của Nhi đi lạc đâu mấy hôm, Nhi đã khóc, nó sang và dỗ dành Nhi : " Đừng khóc nữa, để tớ phụ tìm con mèo cho, nhé. " Nhìn Nhi khóc, nó rất muốn ôm lấy Nhi vào lòng, tuy nhiên nó không có đủ can đảm để làm việc đó, nó biết giờ đây vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp để vượt quá tình bạn.

Nó là con người tham lam, nên nó muốn có Nhi , dù biết Nhi không yêu nó. Tuy nhiên, nó đã đề ra tham vọng : " Sẽ khiến Nhi yêu nó " vì vậy, nó tự nhủ không được thất bại, nhất định là vậy.

Nó hay suy nghĩ vu vơ, nên nó muốn được Nhi ôm chặt, dù biết trái tim Nhi chưa sẵn sàng để đón nhận một thứ gọi là tình yêu.

Mùa đông năm đó, gió lạnh tràn về một cách đột ngột. Nó mặc bộ đồ rộng thùng thình y như sumo lên trường , kèm theo đó là chiếc khăn quàng nâu ở cổ.

Như thường lệ, nó đợi Nhi ở đầu ngõ để 2 đứa cùng đi học. Tuy nhiên, ngay khi Nhi vừa xuất hiện, nó chợt thấy Nhi thiếu cái gì đó :

- Nhi, sao lại mặc như thế , cảm lạnh mất .

- Không sao đâu, tớ thấy ấm mà.

Nó vội vàng chạy lại và nói :

- Ấm cái gì mà ấm, con gái mà, yếu lắm.

Nói rồi nó tháo cái khăn quàng ở cổ ra và quàng vào cổ Nhi, nó còn cẩn thận chỉnh lại khăn cho ngay ngắn.

Giờ đây thì nó đã yên tâm để đưa Nhi lên trường rồi, chiếc khăn sẽ giữ ấm cho Nhi, cũng giống như tình cảm của nó, luôn luôn hướng về Nhi dù ở bất cứ đâu.

- Cho tớ cầm về luôn nhé. ( Nhi nói )

- Hả? Cầm cái gì cơ?

- Chiếc khăn.

Nó có nghe nhầm không? Nhi muốn chiếc khăn của mình ư

- Được chứ. Nhưng với một điều kiện.

- Điều kiện gì.

- Ngày nào cũng phải đeo để giữ ấm , nhớ chưa.

- Hihi. Tớ nhớ rồi.

Một cảm giác ấm áp lướt qua trong lòng nó.

Nó với Nhi rất hợp nhau, từ gu thưởng thức âm nhạc đến khả năng chém gió siêu việt.

Cả 2 đều thích nghe nhạc US - UK, thích nuôi mèo và đặc biệt là cái tính hay ăn vạ. Mỗi khi có chuyện gì không vừa ý , 2 đứa giận nhau là y như rằng 1 trong 2 đứa lăn ra ăn vạ, lúc thì là nó, lúc thì là Nhi.

Mà công nhận, những lúc như vậy, không ai bảo ai, tự người kia khác đến làm hòa , và rồi 2 đứa lại thân như ban đầu

Về khoản chém gió thì 2 đứa hợp gu nhau thôi rồi, nó có thể " tám " với Nhi cả buổi chiều mà không thấy chán...

Tuy nhiên, mỗi khi nó đề cập đến chuyện tình cảm thì Nhi lại tìm cách lảng tránh sang chủ đề khác. Ừ, nó biết mà, nó biết Nhi chưa sẵn sàng mà, không sao, nó sẽ đợi, nhất định nó sẽ đợi

Chap 6:

Đơn phương - Nó vẫn sắp xếp thời gian của mình một cách khoa học vì nó không muốn tình yêu ảnh hưởng đến học hành, nó mới lớp 10 mà .

Vào những ngày cuối tuần thì nó và Nhi thường hay đi chơi với nhau, khi thì xem phim, khi thì đi ăn , hoặc đơn giản chỉ là đi dạo khắp phố phường. Đó là những giây phút êm đềm và hạnh phúc nhất đối với nó.

Mùa đông tràn về mang theo sự lạnh giá len lỏi vào khắp mọi ngóc ngách của cuộc sống. Nó vừa đèo Nhi đi học vừa xuýt xoa kêu :

- Híc, lạnh quá. Tớ ghét mùa đông.

- Tại sao lại ghét? Tớ thấy mùa đông rất thú vị mà.

- Mùa đông mặc bao nhiêu áo cũng không thấy ấm còn mùa hè thì chỉ cần cởi phăng áo , ở trần là ok rồi.

- Cậu là con trai thì như thế, chứ tớ làm sao mà thế được. Với tớ, mùa đông có lẽ là mùa đẹp nhất.

- Tại sao thế?

- Ừ. Vì mùa đông là thời điểm sinh nhật tớ mà ^^.

- Ủa. Sao bây giờ mới nói, bao giờ tổ chức thế , để tớ còn biết mua quà.

- 11/12. Mà không cần quà cáp gì đâu . Hì.

- Sao lại thế, đã sinh nhật là phải có quà chúc mừng chứ. Chờ tớ nhé, nhất định tớ sẽ có bất ngờ cho cậu.

Thế là nguyên cả chiều hôm đó , nó lượn khắp các cửa hàng bán quà sinh nhật và các siêu thị của thành phố để chọn món quà ưng ý.

Nó cảm thấy rất vui khi làm việc đó, ừ, lúc đó nó mới có lớp 10 mà. Nó đang ở độ tuổi chuyển tiếp nên tâm lý rất dễ bị dao động và khó kiểm soát.

Nó tỉ mẩn quan sát các món quà tặng mà anh bán hàng tư vấn :

- Em mua quà tặng bạn gái hả.

- À. Cũng không hẳn là bạn gái, chỉ là bạn bình thường thôi ạ.

- Haha. Nhìn em là anh biết em đang thích cô gái đó rồi , phải không. Chứ làm sao mà một đứa con trai có thể nhìn chăm chú các món quà tặng hàng giờ được , đã thế lại muốn anh đổi đi đổi lại nữa chứ.

Nó ngại ngùng vì để anh ấy biết được việc đó.

- Ngại gì em. Xem nào, anh đã từng trải qua giai đoạn giống em nên anh biết. Mua quà tặng bạn gái thì tốt nhất là đồ handmade, đảm bảo bạn gái sẽ có ấn tượng rất tốt với em. Anh nói thật đấy.

- Thế em nên làm gì được anh.

- Ừm. Trước anh có đan tặng bạn gái anh chiếc khăn, kèm theo đó là tấm thiệp ghi tình cảm của anh, sau vụ đó bạn gái anh đổ luôn . Haha

- Hả. Đan khăn á anh, cái đó em không biết đâu.

- Không biết thì phải học chứ , để anh giúp cho. Em muốn chiếm được tình cảm của con gái thì không dễ đâu.

Kể từ đó, buổi chiều nào khách hàng vào shop Smile mua đồ đều thấy hình ảnh một đứa con trai đang ngồi đan khăn lặng lẽ ở một góc cửa hàng.

Nó đấy, nó đang đan khăn đấy. Thỉnh thoảng , anh bán hàng có chạy qua chỗ nó xem rồi góp ý về cách đan cho nó :

- Tốt lắm, cứ thế mà phát huy. Từ từ, chỗ này bị lỗi rồi này, em tháo ra đi.
Gì chứ ngày xưa anh đan có đẹp được như em đâu.

Những lời nhận xét tốt từ phía anh làm nó càng thêm ấm lòng và càng quyết tâm hoàn thành cái khăn hơn

Mất hơn 1 tuần nó mới đan xong cái khăn len đó.

- Chà, đã hoàn thành rồi cơ à. Để anh xem nào.

Nó giơ cái khăn len ra trước mặt anh.

- Màu sắc phối hợp rất tốt, quà này đem tặng thì đứa nào cũng đổ 
Mà có cần thiệp không em, để anh lấy cho.

- Có , anh chọn hộ em tấm thiệp với.

Một lát sau, anh ấy quay ra với đủ loại thiệp và đủ sắc màu.

- Em chọn đi.

- Xem nào...

Nó nhìn khắp một lượt rồi dừng lại ở tấm thiệp in hình con mèo đang nằm ngủ. Gì chứ nó thích mèo lắm, Nhi cũng thích nữa

Rồi nó tỉ mẩn ngồi viết từng chữ một cách nắn nót : " Chúc mừng sinh nhật Nhi. Hi vọng Nhi sẽ luôn gặp may mắn và vui vẻ trong cuộc sống. ^^ "

Viết xong, nó kí thêm cái chữ kí của mình xuống dưới. Cái chữ kí thì loằng ngoằng như con giun vậy, nhìn mãi không ra chữ gì ^^.

Chuẩn bị xong quà rồi thì nó hồi hộp chờ đến ngày sinh nhật Nhi. Nó đếm ngược từng ngày, từng giờ...

Cuối cùng thì ngày sinh nhật cũng đã tới. Một bữa tiệc nhỏ được tổ chức tại nhà Nhi với sự tham gia của lũ bạn, chủ yếu là từ lớp Nhi, cũng có vài đứa con trai tham gia cùng, mà lũ này nó đoán hầu hết đều theo đuổi Nhi giống nó

Suốt cả bữa tiệc, nó cứ ngồi đó mà không nói lời nào. Món quà nó mua định tặng Nhi vẫn để ở sau ghế, nó vẫn đang chăm chú nhìn vào Nhi - nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay. Ngày thường Nhi đã đẹp sẵn , giờ đây qua một vài thao tác trang điểm nhẹ nhàng , Nhi càng trở nên lộng lẫy và cuốn hút hơn bao giờ hết.

" Nhi đẹp quá " , nó thầm nghĩ.

Nó đang mải chìm trong dòng suy nghĩ riêng tư của nó thì chợt có giọng nói bên tai nó :

- Làm gì mà ngồi thừ ra đây thế , lại kia với bọn tớ nào.

Nhi nói giọng nhỏ nhẹ và cười giống như một thiên thần. Nó khẽ cười và nói :

- Được, đi nào.

Nó nhanh chóng hòa nhập với lũ bạn của Nhi và cảm thấy không còn tẻ nhạt nữa

Bữa tiệc bắt đầu lúc 8h và kết thúc lúc 9h30. Nó ở lại phụ Nhi dọn dẹp cái " bãi chiến trường " vừa rồi :

- Về đi, để tớ dọn một mình được rồi.

- Không được, nhiều thứ thế này một mình cậu dọn sao được, để tớ giúp cho.

Không nói gì thêm, nó lẳng lặng gon hết rác vào túi rồi đem ra ngoài vứt vô thùng rác.

Bất chợt, nó nhớ ra món quà vẫn để ở sau ghế, chết, lúc nãy dọn dẹp có khi Nhi biết rồi cũng nên. Hộc tốc chạy về , nó đã thấy Nhi đứng ở đó , trong tay đang cầm hộp quà của nó :

- Hihi. Có quà tặng tớ hả, sao lúc nãy không tặng luôn.

- Tớ... ( Nó gãi đầu gãi tai mà không dám nói là do nhút nhát nên không đem tặng luôn ^^ . Tình cảm của nó trong sáng như vậy đấy )

- Đã đem đến tặng là của tớ luôn, không được đòi lại nhé. Hì.

- Tất nhiên rồi.

Nhi bóc hộp quà ra xem và thấy chiếc khăn đó , chiếc khăn len mà nó đã mất cả tuần để đan :

- Ôi. Đẹp thế, cậu mua hay tự làm thế?

Tim nó đập thình thịch, tự nhiên không hiểu sao lúc đó nó lại nói :

- À. Tớ mua đấy.

- Tớ thích nó lắm, từ giờ có 2 cái khăn rồi. Hihi

Nhi đeo ngay nó lên cổ , trông cái khăn cực kì phù hợp với Nhi. Nó tần ngần ngắm người con gái đang ở trước mặt nó, chỉ là chiếc khăn thôi mà nó như biến Nhi trở thành con người khác trước ... Quá đẹp

Không biết ma xui quỉ khiến thế nào mà lúc đó nó lại đưa tay ra cầm lấy tay Nhi nữa @@. Có lẽ Nhi giật mình nên khi nó vừa cầm vào tay được vài giây là Nhi đã rụt tay lại. Cả 2 đứa ngượng ngùng mất vài giây ^^ ( Hì, tình cảm lúc đó ngây thơ lắm, chỉ là cái cầm tay thôi mà cũng đã như vậy rồi ^^ )

Vài giây trôi qua, nó trở lại hiện thực :

- Tớ. Thôi, tớ về đây, chào cậu nhé.

- Ừ. Đi về nhớ cẩn thận đấy nhé, không khéo lai bị ông Ba Bị bắt đi đấy ^^.

- Haha. Tớ không dễ dàng bị bắt thế đâu.

Nó chào tạm biệt Nhi rồi ra về. Trên đường về, nó nhớ lại lúc nó cầm tay Nhi, đôi tay mềm mại và rất ấm áp. Không hiểu sao lúc đó nó lại đưa tay lên ngửi , có lẽ là nó nghĩ rằng mùi hương của Nhi vẫn còn lưu lại trên đó. ^^

Đêm đó, nó ngủ rất ngon, chính xác là như vậy....

Chap 7:
Cả năm lớp 10 nó cứ sống như vậy, đến năm lớp 11, nó đã trưởng thành hơn một chút và suy nghĩ về tình cảm cũng bắt đầu thay đổi.

Phải, nó đã thay đổi, có lẽ nó đã phát ngán thứ tình bạn này rồi chăng?

- Này , nhìn tớ trông thế nào?

Nó quay sang nhìn Nhi đang lúc lắc trong chiếc mũ thỏ và cặp kính màu hồng.

Nó cười hi hi rồi bắt đầu lên giọng:

- Da đen, mắt bé như 2 hạt đậu , gò má có mấy đốm tàn nhang,mũi hơi hếch, môi cong

Nhi xịu mặt xuống, không nhìn thấy vẻ mặt gian xảo của nó:

- Cậu đừng tả nữa, trông tớ xấu xí thế à.

- Hi hi. Lừa cậu đấy. Để tớ tả thật cho mà nghe này. Mặt cậu bầu bầu, 2 má phúng phính, nhìn yêu lắm. Da trắng hồng,gò má cũng không có tàn nhang đâu. Mắt to, tròn xoe, môi chúm chím .

Mắt Nhi sáng lên rồi lại xịu xuống ngay.

- Cậu lại lừa tớ phải không?

Nó vội vã:

- Tớ không lừa cậu đâu. Cậu dễ thương thật mà!

Nó cười toe rồi 2 đứa lại tíu tít cùng nhau " tám " chuyện trong quán trà sữa.

Bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.mobi chúc bạn online vui vẻ

- Hôm nay trời đẹp lắm , tớ dẫn cậu ra ngoài chơi nhé!

Nhi gật đầu cái rụp

- Đây là nơi nào thế?

- Là con đường nhỏ cạnh nhà tớ đấy. Có cây xanh mát rượi này ,có hoa nở này, có cả chim hót nữa. Đấy!

Cậu nghe thấy không?

Nhi lặng yên lắng nghe.

- Cây màu xanh cao cao như cái nhà ấy,tán to rộng,mát ơi là mát. Hoa màu đỏ này,vàng này cam này rực rỡ như váy của cậu ấy. Cậu thích không?

- Đẹp thật đấy.

- Bây giờ cậu hãy lắng nghe tiếng gió đi, tiếng gió đang thì thầm bên tai đấy.

Cuộc sống của tớ giờ gắn liền với cậu. Người ta vẫn thường thấy 1 thằng con trai ngày ngày đứng ở đầu ngõ , dù nắng hay mưa, chỉ để chờ một người con gái xuất hiện, và rồi 2 đứa mỉm cười nhìn nhau và cùng nhau đi học .

***

Nó đến nhà Nhi vào một buổi chiều mùa xuân. Những tia nắng len lỏi khắp các kẽ lá..

Mùa xuân là mùa của tình yêu - Nó nghe nói như vậy nhưng không biết có đúng không nữa.

- Đang làm gì thế. Tớ phụ giúp nhé. ( Nó lăng xăng chạy đến )

- Á. Cẩn thận...

Nó đang chạy với tốc độ rất nhanh, nghe lời đó chưa kịp dừng lại thì đã dẫm phải cục xà bông dưới đất. Điều hiển nhiên là nó sẽ bị ngã rồi. " Uỵch ", nó ngã xuống đất, trời ạ, xui quá =.=~. Hóa ra Nhi đang tắm cho chú cún yêu của mình ( Nhi rất yêu động vật, nuôi cả chó lẫn mèo luôn ^^ )
Ui da, đau quá. Nó thầm nghĩ " Thế này thì mất hết hình tượng rồi còn đâu  "

- Thật là, lần sau phải nhìn xung quanh chứ.

Một bàn tay đưa ra cho nó cầm, nó cảm giác rất rõ về bàn tay đó - vẫn mềm mại, ấm áp như ngày nào nó từng trải qua.

Quên mất, suốt cả năm lớp 10, chỉ có duy nhất một lần nó dám cầm tay Nhi, đó là vào hôm sinh nhật Nhi đó . Hì, đây là lần thứ 2 nó được cầm tay Nhi, tuy tay Nhi đang dính đầy nước và xà bông nhưng nó vẫn thích cầm

- Không sao, hì. Cậu đang tắm cho chó hả, để tớ phụ nhé.

- Cậu không biết nhỡ làm sai thì hỏng hết à ^^

- Này này, đừng khinh tớ nhé, tớ là hơi bị giỏi luôn đó. Hehe

- Được rồi, ngồi xuống đi, tớ hướng dẫn cho.

2 đứa hì hụi tắm cho chú chó bé nhỏ. Khổ con chó, nó không biết làm nên cứ mỗi khi nó động vào là con chó nó lại kêu lên " ăng ẳng ", chắc tại nó làm mạnh quá nên con chó bị đau

- Được, tắm xong rồi, giờ thì sấy khô lông cho nó thôi.

- Để tớ đi lấy khăn.

- Cậu đã biết khăn để đâu chưa thế.

Nhi chưa nói hết câu thì nó đã chạy đi luôn rồi. Nó là vậy, luôn luôn phấn khích và làm việc gì cũng rất nhanh , nhất là những việc của Nhi

Đi khắp mà mãi chả thấy cái khăn nào cả vậy, nó đảo mắt kiếm tìm. Nó cứ đi, cứ đi thì chợt đến một phòng - cửa phòng khép hờ hững.

Tò mò, nó đưa mắt nhìn vào trong - cả căn phòng ngăn nắp , gọn gàng và đặc biệt được trang trí theo phong cách rất " con gái ". Tim nó đập nhanh và mạnh hơn, nó suy nghĩ liệu có nên khám phá phòng của Nhi không nữa.
Đấu tranh tư tưởng vài giây, nó quyết định đẩy cửa bước vào. Căn phòng có mùi hương rất lạ, ngửi cái mùi đó nó thấy rất thích. Nhìn khắp phòng một lượt, ánh mắt của nó dừng lại ở một quyển sổ nhỏ - màu hồng đặt trên bàn học.
Nó tiến tới , đi nhẹ nhàng như một kẻ trộm vậy

Từ từ, nó cầm quyển sổ lên và mở ra. Những nét chữ của một người con gái hiện ra trước mặt nó. Hóa ra đây là nhật kí của Nhi, chợt nó thấy ăn năn, " liệu mình làm vậy có đúng không nhỉ? " " Hay là cất đi nhỉ ? "... Trời ạ, nó rất muốn đọc, nhưng...

Cuối cùng, nó đánh liều mở vài trang ra đọc :

- Ngày tháng năm : Trời ạ, vì mình mà hôm nay cậu ấy bị mưa ướt hết người, mình cảm thấy có lỗi quá ^^

- Ngày tháng năm : Mọi người thấy mình suốt ngày đi với cậu ấy thì hỏi mình là " Yêu cậu ấy hả? " . Mình lúc đó cũng không biết trả lời như nào, chỉ thấy lòng xao xuyến và bối rối. Mình sao thế nhỉ? Không lẽ mình có tình cảm với cậu ấy?

- Ngày tháng năm : Hôm nay sinh nhật mình, cậu ấy mang tặng mình chiếc khăn len mà cậu ấy nói là đi mua. Hihi, cậu không dối được tớ đâu, tớ biết là cậu đã bỏ công sức đan cho tớ. Tớ biết nhưng tớ không dám nói ra mà thôi. Cậu ngốc lắm đấy.

Đang đọc những dòng nhật kí Nhi viết thì chợt có tiếng gọi :

- T ơi chưa thấy khăn hả?

- À, đây, tớ thấy rồi, tớ xuống ngay đây.

Gấp vội quyển nhật kí vào và để nguyên chỗ cũ. Nó vội vàng chạy xuống :

- Có mỗi cái khăn thôi mà lâu quá.

- Hì, tại nhà cậu rộng quá nên tớ bị lạc. ( Nó nói xạo đấy, thực ra nó bị lạc trong những dòng nhật kí của Nhi thì đúng hơn ^^ )

- Đưa đây tớ lau cho con cún nào.

Nó đưa khăn cho Nhi rồi lặng lẽ nhìn Nhi. Nó nghĩ tới những dòng nhật kí vừa đọc, từng chữ, từng chữ vẫn còn rõ trong trí nhớ của nó.

Lúc trước Nhi không thích nó, ừ, đúng như vậy, nhưng về sau 2 đứa càng ngày càng thân thiết với nhau. Mỗi khi nó đề cập về vấn đề tình cảm, Nhi đều lảng tránh, giờ đây nó đã biết sau cái dáng vẻ bề ngoài đó thì Nhi là một con người sống rất tình cảm. Bề ngoài thì tỏ ra không muốn hoặc không thích nhưng bên trong thì đang dao động . Nó chợt mỉm cười một mình :

- Có gì mà cậu cười thế? ( Nhi quay sang hỏi nó )

- Hả? À... Tớ cười con cún .

- Sao lại cười nó?

- Hì, tớ cười vì tớ ghen tị với nó, ước gì tớ cũng được cậu chăm sóc như thế nhỉ?

- Cậu...
Mặt Nhi đỏ ửng lên, nó lại cười tiếp. Nó cười vì Nhi đã bắt đầu dao động trước tình cảm của nó. Có lẽ không lâu nữa nó sẽ thực hiện được lời nói của nó năm lớp 10 : " Nhất định tớ sẽ khiến cậu yêu tớ "

Chap 8:

Từ khi quen Nhi, cuộc sống của nó rời xa những ngày tháng ồn ã để về lại những ngày bình yên. Nó trở lại với thói quen nằm nghe nhạc lúc nửa đêm, sau khi nghe điện thoại của Nhi và nghĩ về những điều Nhi nói.

Nó học cách đếm một ngày trôi qua không phải bằng giờ mà bằng từng phút, từng giây.

Nó đổi thói quen từ để điện thoại im lặng sang để nhạc chuông, chỉ để chắc rằng khi Nhi cần nó , nó sẽ luôn sẵn sàng trả lời tin nhắn và những cuộc điện thoại từ Nhi.

Nó mới hiểu vì sao khi người ta quen với cảm giác được yêu thương người ta lại không muốn trở về những ngày tháng một mình.

Mỗi sáng nó thức dậy đều vội vã chộp lấy điện thoại và nhắn tin chúc Nhi một ngày mới vui vẻ và bình yên.

Nó quen với việc nghe điện thoại của Nhi mỗi đêm. Những cuộc điện thoại dài ngắn khác nhau, đôi khi kéo dài đến tận 1 – 2 tiếng. Nhưng nó vẫn muốn sẽ được nghe tiếng Nhi nhiều hơn. Mỗi câu nói, mỗi nụ cười của nó đều ghi nhớ, theo một cách nào đó.

Trước khi quen Nhi, nó không tin vào số phận và định mệnh. Mỗi con người có quyền lựa chọn cuộc sống cho riêng mình, tại sao không lựa chọn một cuộc sống mà mình mong muốn? Nhưng quen Nhi rồi nó nghĩ rằng đâu đó vẫn còn những điều không thể nào lí giải được. Nhưng tại sao nó có thể gặp và yêu Nhi nếu không có một sự sắp đặt nào có của số phận.? Có lẽ tất cả mọi thứ đều chỉ là tương đối.

Tình cảm cứ lớn dần trong tim nó , để rồi một ngày, nó đưa ra một quyết định quan trọng.

Bữa đó, trường nó tổ chức văn nghệ chào mừng 26- 3 ( Ngày Thành lập đoàn ấy ^^ ) Không hiểu vì lí do gì mà nhà trường dời thời gian tổ chức từ buổi chiều sang buổi tối, báo hại nó đã chuẩn bị tất cả mọi thứ lại phải tháo hết ra chờ tối mặc

Nó chở nhi đến trường lúc 7h30 tối. Nếu như thường lệ thì nó sẽ rất ghét các chương trình kiểu này vì nó thật nhàm chán, nhưng lần này lại khác, nó rất mong chờ đến tiết mục văn nghệ, bởi vì nó biết có một người quan trọng mà nó muốn nhìn thấy trên sân khấu

Buổi diễn kéo dài đến 10h mới kết thúc, híc, ngồi suốt mấy tiếng mệt quá . Nó tính ra mấy quán cạnh trường mua nước uống nhưng mà tất cả đều đóng cửa hết rồi. Híc, không chịu được, nó phi xe đi kiếm nước uống. Lượn vài vòng mãi mới tìm được một quán trà sữa còn mở. Nó chạy vào và nói :

- Anh ơi, cho em ly trà sữa socola. ( Thực ra nó tính ăn kem cơ nhưng mà không có kem =.=~ )

- Em mua mấy ly ?

- 1 ... à.. ( Nó chợt nhớ ra là còn Nhi đang chờ mình trên trường để đưa về. ) Á, chết rồi..

- Sao lại chết?

- Em lấy 2 ly, anh làm nhanh nhanh cho em tý.

Trời ạ, tại sao nó lại có thể vô tâm đến thế nhỉ. Nó nhìn đồng hồ, đã 10h15' rồi, híc, Nhi chờ không thấy mình chắc là lo lắm.

Cầm vội 2 ly trà sữa, trả tiền rồi nó lại chạy xe lên trường. Xung quanh đường giờ vắng tanh không một bóng người.

May quá, đến nơi thì Nhi vẫn đang chờ nó ở cổng trường, tội quá.
Nó vội vàng chạy đến và nói :

- Tớ xin lỗi. Tại tớ mải đi mua mấy ly trà sữa quá.

Nghĩ lại thấy mình vô ý quá, đã hẹn là phải đúng giờ chứ . À, mà không phải chứ, nó đang nhìn thấy cái gì kia? Nhi đang khóc á?

- Tớ xin lỗi... Tha thứ cho tớ nhé... đừng khóc nữa. Khóc trông cậu xấu lắm à.

- Tớ cứ tưởng cậu quên tớ rồi cơ. ( Nhi thút thít )

- Hì, làm sao mà quên được. Nín đi nào... Gớm, khóc trông xấu xí quá. Nào, để tớ lau nước mắt cho

Nó không hiểu sao lúc nào nó cũng chuẩn bị sẵn khăn giấy trong túi. . Lau từng giọt nước mắt , tay nó được dịp chạm vào mặt Nhi. Chao ôi, sao mà mịn màng quá >"<!

Ơ mà quái lạ, bình thường khu này vẫn có đèn đường mà, sao bây giờ ít đèn bật thế nhỉ? Mãi mới có 2 bóng bật, thôi không sao, ánh đèn vẫn đủ để nó nhìn thấy khuôn mặt Nhi.

- Mình về thôi, muộn rồi ( Nhi nói )

- Từ từ đã...

Nó cúi xuống dưới chân nhi, hí húi luồn những sợi dây trên đôi giầy vải của Nhi.

- Khóc đến nỗi mà không biết mình tuột dây giầy hả.

- Chứ sao nữa, cậu không biết lúc đó tớ thấy sợ như nào đâu.

- Mà bắt đền cậu đấy, tớ lo cho cậu quá nên phóng vội lên đây, giờ 2 ly trà sữa bị đổ hết rồi.

- Giờ cậu muốn bắt đền thứ gì?

- Đơn giản thôi, tớ yêu cậu, vậy cậu hãy làm bạn gái của tớ nhé.

- Hả?

- Có cần tớ nhắc lại không?

- Tớ...tớ...

Thấy thái độ của Nhi như vậy, nó chắc mẩm đã gần thành công rồi, phải cố lên.

Nó mạnh dạn cầm lấy đôi tay của Nhi, nó giữ vừa đủ chặt để Nhi không thể giằng ra khỏi tay nó. Tuy nhiên, Nhi không hề rụt tay lại mà lại để yên , mặt nhìn chăm chăm xuống đất.

Lần đầu tiên được cầm tay Nhi lâu như vậy, lần trước chỉ được có vài giây là bỏ ra, vì thế nó quyết tâm lần này phải cầm thật lâu...

- Im lặng nghĩ là đồng ý rồi nhé.

- Biết rồi mà còn hỏi. ( Nhi ngượng ngùng nói )

Chở Nhi về nhà mà lòng nó vui phơi phới... Tuy Nhi chưa nói câu yêu nó nhưng câu nói lúc nãy của Nhi cũng là quá đủ rồi.

Về nhà, nó lôi ngay con 1280 ra nhắn tin với Nhi :

- Về nhà nhớ tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ nhé.

Không có tin nhắn trả lời, đợi mãi 30' sau mới có >.<~

- Tớ vừa tắm xong, trời ạ.

- Mà này, cậu thích tớ từ bao giờ thế?

- Tớ cũng không biết nữa. Tớ chỉ biết là ấn tượng đầu tiên của tớ về cậu rất xấu ^^. Ngày lao động ấy, một thằng con trai quần short - áo thun đã thu hút sự chú ý của tớ.

- Cậu không thấy phiền vì ngày nào tớ cũng lẽo đẽo theo sau hả.

- Có chứ, lúc đầu thì thấy tức ghê gớm ý, lúc đó tớ chỉ muốn cào cấu cho cậu một trận thôi. Có lẽ tình cảm của tớ bắt đầu từ những lúc cậu che mưa cho tớ, từ những lúc cậu quàng khăn cho tớ và những dòng tin nhắn ngọt ngào mà cậu giành cho tớ... Không biết tự lúc nào, tớ thích sự quan tâm từng li, từng tí ấy của cậu, nó thật ấm áp và hạnh phúc.

- Thế là tớ đã thực hiện được lời nói năm lớp 10 rồi nhé.

- Lúc đó tớ tưởng cậu nói chơi nên mới " Ừ " vu vơ, ai ngờ cậu làm thật ^^

- Không, từ lần đầu tiên thấy cậu, tớ biết mình đã yêu cậu rồi . Mà ngủ đi, cậu diễn văn nghệ chắc cũng mệt rồi.

- Tớ không ngủ , tớ muốn nhắn tin tiếp với cậu .

- Không ngủ là tớ sang tận nơi bắt phải ngủ đấy.

- Ừ. Cậu sang đi ^^

Nhi cứ tưởng là tôi nói đùa, ban đầu thì tôi cũng định đùa, nhưng mà nghĩ lại giờ mình lớp 11 rồi, cũng gọi là lớn rồi, ra ngoài vào giờ này chắc cũng không sao, đằng nào nhà 2 đứa cũng gần nhau mà

Tôi khoác thêm cái áo vào rồi chạy một mạch sang nhà Nhi, đứng ở dưới nhà mà gọi lên :

- Nhi ơi.

Được một lúc thì Nhi mở cửa, chạy ra nói :

- Trời ạ, tớ tưởng cậu đùa, ai dè cậu làm thật hả?

- Tớ không đùa, đã nói là làm mà.

- Đêm rồi, cậu về đi, tớ cũng ngủ ngay đây.

- Khoan.

Tôi cầm tay kéo Nhi lại. Nó biết giờ đây nó không còn là cậu bé ngây ngô ngày nào nữa. Giờ đây, nó là một thằng con trai đang đứng trước bạn gái mình, nó muốn hôn, chính xác là như vậy

Nó thì thầm vào tai Nhi ( Nó không dám liều hôn trước vì sợ ăn tát  )

- Tớ muốn hôn cậu, được không?

Nhi nhìn tôi với ánh mắt ngây thơ.

- Cậu muốn hôn tớ á?

- Ừ.

Nhi khẽ gật đầu. Ui, cái cảm giác của nó lúc đó thật khác lạ, tim nó đập rất nhanh và mạnh. Nó từ từ đưa môi của nó chạm vào môi Nhi. Cả 2 đứa đều không có kinh nghiệm hôn nên cứ hôn theo bản năng thôi à ^^. Ừ thì cũng nhắm mắt, cũng nghiêng đầu đấy, nhưng mà có lẽ do hồi hộp quá nên không được lâu, tầm 10s là kết thúc à

Cả 2 đứa sau khi hôn đều ngại ngùng, không dám nhìn mặt nhau ( Tình yêu lúc đó trong sáng lắm chứ đâu như bây giờ, gặp nhau cái là hôn nhau như đúng rồi  )

Nó bỏ tay Nhi ra và chạy về nhà thật nhanh, không quên ngoảnh lại và nói :

- Tớ sẽ khiến cậu yêu tớ, và giờ thì tớ đã làm được ^^.

- Tớ cũng yêu cậu, đồ ngốc ạ.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ