XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Tớ sẽ khiến cậu yêu tớ trang 7

Chap 23:

Tháng 12 đến với những cơn gió lạnh, kèm theo đó là những cơn mưa phùn lất phất...

Còn nhớ cách đây 2 năm , giờ này nó đang hì hục đan khăn tặng sinh nhật Nhi. À, nhắc đến 2 chữ " sinh nhật " mới nhớ, còn 1 ngày nữa là sinh nhật Nhi rồi. Năm nay không biết tặng quà gì được nhỉ?

Đang nghĩ vẩn vơ thì nó nhận được tin nhắn của Nhi :

- Ngày mai đi chơi cùng tớ không ^^!

- Hả? Ngày gì mà lại đi chơi.

- Cái gì, ngày mai là ngày gì mà không biết hả >"

- Ừm, xem nào, mai là ngày 11/12. Là ngày bình thường như bao ngày khác thôi mà. Thôi tớ bận việc rồi, tối nhắn tin tiếp nhé.

Nó tắt điện thoại để khỏi phải nhận thêm tin nhắn của Nhi. Hí, phải làm Nhi bất ngờ chứ nhỉ.

Nó gọi điện trước cho anh Hùng :

- Anh Hùng ơi, anh để giùm em một bàn trên tầng 2, chỗ gần cửa sổ nhé.

- Ừ. Để làm gì thế? Mà bao giờ thì em đến ?

- Em tổ chức sinh nhật cho con bạn, 1 ngày nữa là sinh nhật nó rồi.

- Láu cá nhỉ, hồi trước anh tán tỉnh bạn gái cũng không lãng mạn đến mức như em đâu.

- Nhi thích lãng mạn mà anh, mẫu người đó em tìm mãi mới được đấy.

- Ừ. Ráng mà giữ nó nhé. À này, không được làm gì lung tung rõ chưa, thằng T nó nhờ anh kiểm soát em đấy, tuy anh để em tự do nhưng cũng nên dè chừng một tý, khéo lại gây ra chuyện gì thì bỏ mẹ.

- Cho tiền em cũng không dám làm bậy đâu :D

- Biết thế là tốt. Thôi anh đi có việc chút đã. Mà mai nhớ đến quán làm việc đấy nhé. Làm nhanh rồi anh cho về sớm.

- Vâng, em biết rồi. Nhớ giúp em đấy nhé anh ơii

- Rồi rồi. Không phải lo đâu.

Phù. Địa điểm đã xong, giờ thì đến phần quà tặng. Xem nào, lúc trước tặng khăn len rồi, năm nay có khi đổi quà cho nó thú vị.

Nó tìm tòi một hồi thì quyết định sẽ cùng Nhi chơi một trò chơi vào hôm đó. ( Trò chơi là gì thì các bạn chịu khó đợi tý nhé ^^ )

**********

Sáng 11/12 . Nó đến lớp trong sự háo hức trong lòng, hehe, mất cả ngày hôm qua để chuẩn bị mọi thứ mà.

Tiết 5, học Hóa chán ơi là chán, nó ngồi ngáp trong giờ hoài. Thỉnh thoảng đưa mắt liếc nhìn đồng hồ xem sắp ra về chưa, chiếc kim thì vẫn ì ạch chạy như con rùa, 5 4 3 2 1 0... " Tùng " " tùng ", tiếng trống tan trường vang lên, cứ tưởng được ra về ngay ai dè cô bắt ngồi lại thêm 5' nữa để giảng nốt bài T_T!

Miễn cưỡng ngồi thêm 5', chợt nó thấy xôn xao ở cạnh lớp nó, nó thò đầu ra cửa sổ nhìn sang lớp 12B ( Nó ngồi cạnh cửa sổ nên dễ dàng quan sát xung quanh )

" Cái quái gì mà bọn nó bu vào đó đông thế nhỉ? " Nó tự nhủ trong đầu.

Tiếng reo hò càng lúc càng to, đám đông đồng thanh hét lên " Hôn đi " " Hôn đi "

Cái đệch, giờ thì không kiềm chế được nữa rồi, nó nôn nóng muốn được lao ra ngoài ngay để xem chuyện gì đang xẩy ra :

- Giờ học đến đây là kết thúc, các em có thể ra về.

Nó đứng bật dậy, cầm cặp nhảy luôn qua cửa sổ.

Nó rẽ đám đông bước vào :

- Xin lỗi, mình qua cái.

Lách mãi nó cũng chen được vào trong. Nó thấy thằng Hòa tay cầm hoa, tay cầm quà đứng trước mặt Nhi :

- Tớ biết hôm nay là sinh nhật Nhi nên mua quà tặng Nhi này, nhận cho tớ vui lòng nhé.

Đm thằng khỉ gió này, trơ trẽn quá vậy.

Nhi thì lúng túng không biết phải làm gì, cứ đứng đấy, đưa ánh mắt cầu cứu khắp nơi. Thằng này chơi bài thâm quá, kiểu tặng quà giữa đám đông này thì ngại thôi rồi...

- Sắp tận thế rồi nên tớ muốn làm một việc có ý nghĩa cho Nhi, hãy nhận nó đi Nhi

Nó cầm lấy tay Nhi định đặt hộp quà vào đó thì Nhi rụt tay lại :

- Xin lỗi, tớ không muốn nhận quà của cậu.

- Nhận đi Nhi ơi, nó thành thật thế mà.

- Đúng rồi đấy.

- Nhi ơi nhận đi.

Đám đông reo hò , gây áp lực lên Nhi ( Hình như mấy đứa này là bạn thân của thằng Hòa thì phải )

Không thể chịu nổi nữa, nó chạy lại , cầm hộp quà đó vứt xuống bàn và nói :

- Tận thế thì tao và Nhi sẽ cùng chết chứ không phải là mày đâu.

Nói xong, nó kéo tay Nhi đi thẳng , bỏ lại sau lưng đám đông đang thất vọng.

- Từ từ thôi T. Đau tay tớ.

Nhi nói làm nó mới nhận ra rằng nãy giờ tức quá nên cầm tay Nhi hơi chặt, nó vội vàng thả lỏng ra rồi nói :

- Thằng khỉ gió. Định giở trò vào hôm sinh nhật hả, còn lâu nhé.

- Hứ. Bảo không biết hôm nay là ngày gì mà.

- Ngốc, tớ muốn làm cậu bất ngờ nhưng mà giờ đây bị thằng Hòa nó làm hỏng hết rồi. Haizz

Nó thở dài ngao ngán.

- Không đâu, tớ đã nhận quà của nó đâu mà hỏng. ^^

- Ngoại trừ tớ thì thằng nào tặng Nhi cũng không được nhận, biết chưa.

- Biết ùi >"

- Phải thế chứ . Hehe

Bao công sức giữ bí mật giờ bị bể hết rồi. Không sao, mọi thứ vẫn được tiếp tục đúng như kế hoạch.

Tối, nó tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ quần áo bảnh nhất, vớ lấy lọ keo vuốt tóc của thằng anh vuốt tý cho nó oai ( Dịp quan trọng mà, làm đẹp mình tý :D )

- Thằng này đi đâu mà hôm nay ăn mặc đẹp thế. ( Mẹ nó hỏi )

- Con đi sinh nhật.

- Đi đâu thì đi nhưng nhớ về sớm là được.

- Vâng. Con biết rồi.

Nó chạy xe sang nhà Nhi :

- Nhi ơi, đi thôi.

- Đây đây.

Nhi chạy xuống và ngồi lên sau nó, một mùi thơm tỏa ra làm nó ngây ngất :

- Mùi gì mà thơm quá vậy?

- Tớ không biết.

- Cho tớ ngửi lại nhé. ( Nó đưa mũi lên ngửi tóc Nhi )

- Thôi đi, dê quá >"

Phố hôm nay đông người quá, đèn xe tấp nập... Nhi ôm nó từ đằng sau, thỉnh thoảng hát khe khẽ mấy bài hát K-POP mà nó chẳng hiểu là cái gì., cơ mà nó nhớ được mỗi từ " Saranghaeyo " :

- Nhi, từ " Saranghaeyo " nghĩa là gì thế?

- Hihi. Không biết.

- Không biết mà cũng hát được.

- Tớ thích thế >"

- Đúng là con gái.

Nó đưa Nhi tới quán , gửi xe xong, nó dắt tay Nhi đi vào :

- Đứng đây chờ tớ một tý.

Nó đi tới chỗ anh Hùng:

- Anh Hùng ơi. Bàn em đặt đã xong chưa

Nó nói thì thầm

- Xong hết rồi, lên luôn đi.

- Vâng. Em cảm ơn anh.

- Đi thôi Nhi. ( Nó quay sang gọi Nhi )

- Ơ, tớ tưởng mình ngồi ở dưới mà.

- Không. Cứ lên đi, có bất ngờ cho cậu đấy.

Nó đã nhờ anh Hùng chuẩn bị sẵn trên bàn một chiếc bánh sinh nhật, kèm theo đó là 2 ly nước quả và những cây nến lung linh. :D

- Thế nào hả. Hehe

- Đây là bất ngờ cậu định dành cho tớ hả.

- Ừ, tất nhiên rồi.

- Xí, chẳng bất ngờ gì cả ý.

- Không sao, không sao, tớ còn thứ khác thú vị hơn nhiều.

Nó lấy bộ đồ chơi rút gỗ ở phía dưới bàn, đưa lên và nói :

- Giờ mình sẽ chơi trò chơi rút gỗ, người thắng sẽ được ra lệnh người thua.

- Chơi rút gỗ hả? Tớ chơi trò này hơi bị hay luôn đấy.

- Cứ chơi đi đã ^^!

Rút hoài, rút hoài , " Cạch ", miếng gỗ rơi xuống sau lượt Nhi rút :

- Á.

- Haha. Cậu thua rỗi, gỗ đổ rồi nhé.

- Ứ biết đâu >"

- Không. Chơi một lần duy nhất thôi.

- AAAAAA. Tớ không chịu đâu.

- Nào, giờ thì ngồi yên chịu sự trừng phạt của tớ nhé.

Nhi ngồi yên đó, 2 mắt long lanh chăm chú nhìn nó.

- Hm, xem nào, có hình phạt nào thật nặng cho cô nàng bướng bỉnh này không ta?

- Aaa.

- A. Nghĩ ra rồi. Phạt phải nói 10 lần :" Nhi mãi yêu T "

Trời ạ, hình phạt sao mà trẻ con thế @@!

- Nói ngay bây giờ á?

- Tất nhiên. Xung quanh không có ai đâu, yên tâm đi.

- Ừ. Để tớ nói. " Nhi mãi yêu T " .....

Nó ngồi đó đếm, 1 2 3 4 5 6 7 8 9

- Thôi được rồi, câu cuối cùng để tớ nói cho. Nhắm mắt lại đi.

Nhi từ từ nhắm mắt lại, nó tiến tới, ghé sát vào tai Nhi và thì thầm :

- Anh yêu em . Nhi.

Nó hôn Nhi theo kiểu Pháp, công nhận kiểu này phê thật nhưng mà hơi khó thực hiện =.=!

Hôn xong, nó quay trở lại chỗ ngồi và nhìn Nhi , nó rất thích nhìn Nhi bối rối và lúng túng như vậy, trông cực kì đáng yêu ý.

- Cậu toàn tranh thủ thôi >"

- Này nhé, tớ tặng cậu 2 món quà rồi đấy. Hehe

- Biết thế tớ ứ đi cùng cậu nữa, lần nào đi cùng bị cậu bắt nạt à.

- Ngoan, thế mới yêu chứ ^^!

- Aa.

- Thôi, cắt bánh ăn đi nào mèo con. Chúc mừng sinh nhật mèo con ^^! Yêu mèo con nhất. :X

- T đúng là hấp. ^^!

Cái bánh thì to mà có mỗi 2 đứa ăn, cơ mà nó ăn được 2 miếng thì ngấy lắm rồi ý.

- Sao thế . Ăn tiếp đi chứ.

- Tớ no lắm rồi.

- Cái bánh to thế này tớ ăn sao hết đây.

- Thế thì mang về rồi ăn tiếp . Haha

- Thế kì chết ý. Hay là như này

Nhi bôi lấy tý kem rồi quệt lên mặt nó.

- Hihi. Trông T nhìn như con mèo vậy.

- Lớn rồi mà nghịch như trẻ con vậy Nhi.

- Trẻ con với cậu mà thôi. Lêu lêu.

- Aaaa. Dám trêu tớ hả. Xem đây.

Nó đứng dậy đuổi theo Nhi để bôi lại kem.

- Đừng chạy Nhi ơi, càng chạy càng bị bôi nhiều đấy.

- Ứ đâu, đừng bôi tớ.

- Haha . Tóm được rồi nhé.

- Híc . Đừng bôi tớ mà.

- Con mèo này hư quá, tớ phải dạy dỗ lại mới được ^^!

- Tớ sẽ ngoan mà. Ngoan mà. ^^

- THế chứ, yêu mèo con nhất luôn..

Chap 24:

Nó và Nhi đang ngồi trò truyện ở trên tầng, chợt thấy phía dưới sân xôn xao tiếng người.

- Thôi, chúng ta dừng ở đây được rồi.

- Đừng mà, anh nghĩ thế thật sao?

- Mọi thứ đã quá đủ. Anh không còn gì để nói cả.

Tò mò, nó đưa mắt ngó ra ngoài. Trời tối om om, cơ mà được chút ánh đèn từ quán chiếu ra , ít nhất cũng đủ nhìn thấy dáng người. Không nhìn thấy mặt nhưng nó nghe được giọng nói, nghe rất quen, thằng Hòa, đúng là nó rồi.

- Thôi đi, anh đã bảo là chia tay đi mà.

Thằng Hòa vung tay một cái, đẩy Thùy tý nữa ngã xuống đất.

Cái đm thằng khốn nạn này, nỡ đối xử với con gái như vậy hả? . Tức không chịu được, nó định ra mặt ngăn cản chuyện này nhưng lại sợ bị coi là thằng lắm chuyện.

- Ngồi đây chờ tớ một tý nhé.

Nó chạy xuống quán tìm anh Hùng.

- Chị ơi anh Hùng đâu rồi?

- Vừa ra ngoài có việc rồi, chắc đến mấy quán Bar thì phải.

- Chết rồi.

- Sao thế em?

- À , thôi chị à.

Trời ơi, đúng lúc cần thì anh Hùng lại đi vắng. Đắn đo suy nghĩ một hồi thì nó cũng quyết định chạy ra ngoài đó :

- Mày có thôi cái hành động ấy đi không Hòa ?

- A. Tưởng ai, hóa ra là T hả? Đây không phải việc của mày nên đừng xía vào nhé.

- Tao không quan tâm mày nghĩ gì nhưng việc mày đối xử với Thùy như thế khiến tao nhức mắt.

- Sao thế? Quan tâm đến Thùy à? Có Nhi rồi lại định muốn có thêm cả Thùy nữa hả? Thích thì tao cho mày luôn đó.

- Mày nghĩ thằng nào cũng Sở Khanh giống mày à?

- Tao cũng đéo muốn đôi co với mày nhiều, thích thì nhích tí nhỉ?

Biết là sắp đánh nhau, nó lùi lại thủ thế sẵn. ( Học được tí võ mà thằng anh dạy cho nên cũng khá tự tin :D )

Chợt thằng Hòa có điện thoại, nó móc ra nghe :

- Alo? À. Anh đây, chờ tý anh đến ngay mà. Haha. Ừ ừ, anh hứa đền bù mà...blah...blah..

Nó cụp máy rồi nói :

- Thôi, tao không ở đây mà đôi co nữa, tao đi có việc đây. Nếu thích thì cứ việc đứng ở đây nhé.

Thằng Hòa lên xe rồi rồ ga đi thẳng, còn lại nó vời Thùy trơ trọi đứng đó.

Nãy giờ Thùy vẫn đứng đó và khóc, tội nghiệp quá, bị thằng Hòa nó phũ như vậy mà vẫn còn muốn theo nó :

- Đừng khóc nữa Thùy, vào trong quán đi.

Thùy dường như mệt mỏi quá nên đã gục vào vai của nó. Không sao, những lúc này sự an ủi là rất cần thiết mà.

- Ngồi đây nhé. Để mình đi pha cho cốc trà nóng.

Nó lật đật chạy vào pha cốc trà nóng rồi mang ra cho Thùy uống. May sao lúc đó anh Hùng về, thấy Thùy trong bộ dạng như vậy thì không khỏi phát hoảng :

- Thùy nó sao thế em?

- Tại thằng Hòa đấy anh, nó phũ Thùy rồi.

- Cái đm, thằng đó giờ ở đâu? Để anh đi tìm , cho nó một bài học.

- Đừng, anh, cứ để đó cho em giải quyết. Thằng đó rồi cũng sẽ bị quả báo thôi, anh không nên đụng vào làm gì, mất uy tín của quán đi.

- Em nói thế cũng phải. Mà anh không nuốt nổi cục tức này.

- Anh chăm sóc cho Thùy nhé, em lên với Nhi đã.

- Ừ. Cảm ơn em về việc lúc nãy nhé.

- Không có gì đâu anh. :D

Nó vội vàng chạy lên trên tầng. Nhi vẫn ngồi đó, lặng yên nhìn ra khoảng không phía ngoài cửa sổ...

- Ten ten ten tèn. Tớ về rồi đây.

- Hứ. Còn biết đường mà về hả, tưởng là lạc ở đâu mất rồi.

- Ơ. Lại bực tức gì rồi =.=!

- Cho người ta tựa vào vai, lại còn pha trà cho uống nữa chứ. Híc, kết người ta rồi hả?

- Trời ạ >""

- Về đây.

Nhi kéo mặt nó lại gần rồi nhìn chằm chằm :

- Nói đi, có thật là không có tình cảm gì với nhỏ kia không.

- Không có, thật đấy.

- Thế thì tốt. Giờ thì nghe bài này đi.

Nhi rút tai nghe ra , cắm vào điện thoại và cho nó nghe.

Nghe một hồi thì cũng coi như là xong bài đó. Bỏtai nghe ra, nó nhìn Nhi chằm chằm :

- Ý Nhi là sao?

- Đó là những gì em muốn nói với anh. Đúng như một đoạn trong bài hát, vì em đã trót yêu anh mất rồi. Em không đủ dũng cảm để có thể chia sẻ anh với người khác, dù chỉ là những thứ nhỏ nhất. Em muốn anh hoàn toàn thuộc về em mà không phải về người con gái khác. Anh có chịu không?

Nó cười mỉm một cái rồi nói :

- Không phải em thì không ai cả ^^!

Có lẽ câu trả lời đó là quá đủ cho tất cả. Nhi nhìn nó, nó nhìn Nhi, mắt chạm mắt, tuy không nói thêm lời nào nhưng cả 2 đều biết đối phương đang nghĩ gì.

Chap 25:

Quay trở lại với sự nghiệp học hành, nó học chuyên Toán nên việc giải các bài Toán Lý Hóa là khá dễ dàng với nó, tuy nhiên môn Văn lại là một thảm họa T_T!

Hôm đó lên lớp, cô giao cho cả lớp bài văn về nhà làm , đọc qua đề bài thì nó đã phát ngán rồi à. @@ " Cảm nhận của anh/ chị về hình tượng nhân vật Mị trong truyện " Vợ chồng A Phủ " ( Bạn nào học 12 hoặc đã qua 12 chắc là biết truyện này :D )

- Chết rồi mày ơi, Văn tao toàn được 5 điểm @@! ( Nó quay sang nói với thằng Tuấn )

- Tao hơn mày chắc, nhìn vở tao này.

- Đm, vở mày còn khá, ít nhất có cái điểm 7 bài viết số 2 kìa.

- Haiz, quả này mà không được điểm cao thì chắc tao chết mất.

- Lên mạng mà chép. Lo gì.

- Khỏi, tao vừa tìm rồi, toàn bài phân tích dài vãi, lười chép lắm @@!

- Nói như mày thì tao chịu. 

Cả buổi chiều nó quyết tâm làm hết các bài tập của các môn khác, giành thời gian buổi tối cho làm văn :D

Khổ mỗi tội là vừa mở vở ra, nhìn cái đề bài, sau đó lại nhìn vào quyển sách giáo khoa đầy chữ là nó lại phát ngán. @@ ( Từ bé đến giờ, lúc nào nó làm văn cũng bị chê là thiếu hình ảnh hoặc khô khan nên nó rất ngại viết văn )

Viết được vài dòng thì vứt đấy, nó nằm ra giường thở dài.

- Văn ơi là vănnnnnnnnnnnnnnnnnnn.

Chợt nó nghĩ đến Nhi, đúng rồi, Nhi học chuyên Văn mà. Haha, thế mà không nghĩ ra sớm. 

Nó lấy máy ra gọi cho Nhi :

- Nhi ơiiiiiiiiiiiiiiii

- Ơiiiiiiii

- Giúp anh làm bài văn này với =.=!

- Hứ. Tự làm đi chứ đồ lười.

- Anh không biết làm. Đi mà, giúp anh với, chứ bài này mà dưới 6d là anh chết với bà dậy văn mất.

- Hihi. Được rồi, mang vở sang đây.

Nó cầm vở rồi chạy sang nhà Nhi :

- Đi đâu đấy thằng này

- Con đi làm bài tập

- Sao không làm ở nhà lại chạy ra ngoài.

- Ra ngoài mới làm được mẹ ơi.

Cũng không mất nhiều thời gian lắm , chỉ 5' sau là nó có mặt tại nhà Nhi rồi.

- Sao anh sang nhanh thế

- Anh không biết. Hehe

- Láo nháo là em không giúp làm văn nữa đâu đấy >"

- A. Thôi đi mà. Đùa tý cho vui :D

- Nào, lên tầng làm bài thôi. Mà em giúp anh làm bài thì em cũng phải được thưởng chứ nhỉ.

- Sẽ có phần thưởng. Hí hí.

- Anh nói đi.

- Không nói, làm xong rồi thưởng.

- Làm người ta tò mò quá >"

- Nàoooooooo, buôn thế đủ rồi ,giờ thì làm văn thôi .

Nó mở quyển vở ra cho Nhi xem đề.

- Trời ạ, cái đề dễ thế này mà anh không làm được á?

- Anh làm được, mỗi tội là nó không có cảm xúc.

- Đâu, thế anh đã viết chưa ? Đưa em xem thử nào.

- Anh viết ở giữa vở ấy, em lật ra xem đi.

Nhi lật lật vài trang ra đọc, chưa được 10s thì chợt phá lên cười :

- Haha. Anh viết mở bài buồn cười quá.

- Đừng cười nữa mà , anh xấu hổ lắm.

Nó chui đầu xuống cái gối.

- Dậy, dậy em chỉ cách viết cho.

- Hay em làm hộ anh luôn nhé.

- Không.

- Đi màaaaaaaaa 

- Nào nào, anh không được lười thế đâu nhé, như thế nhiều thành quen đấy. Ngồi lại gần đây em chỉ cho.

Nó khiêng một cái ghế về chỗ bàn học và ngồi cạnh Nhi.

- Thế này nhé, trước hết anh phải xác định được yêu cầu của đề ra đã. 

Nói rồi Nhi chỉ ra những yêu cầu chính của đề, sau đó là đưa ra các luận điểm , luận cứ cần phải viết. 

Đúng là học chuyên Văn có khác, kiến thức Văn cực kì vững chắc.

- Được rồi, giờ anh thử viết dàn ý của bài em xem nào.

- Hả. Lại viết á =.=!

- Phải viết nhiều thì bài văn mới hay chứ, anh lười quá đi.

Nhi cấu vào hông nó một cái.

- Được rồi, để anh viết, mà em không được cười anh như lúc nãy nữa đâu đấy.

- Em biết rồi. Viết đi nào.

Nó cặm cụi viết dựa trên sự hướng dẫn của Nhi, được một lúc thì Nhi nói :

- Trời ạ, chữ anh viết xấu thế .

- Anh cũng muốn viết đẹp lắm nhưng mà không thể.

- Cái tay này, chơi điện tử nhiều quá nên giờ không viết được rồi phải không ( Nhi kéo tay nó ra đập nhẹ nhẹ )

- Vì thế nên cái tay này mới cần một cái tay khác cầm để chỉ bảo nó.

- Anh chỉ nói như thế là nhanh thôi.

Hì hục, hì hục mãi từ 7h30 đến 9h coi như là cũng viết xong bài văn:

- Xong. AAAAAAAA, mỏi tay quá.

- Vẫn còn một số chỗ diễn đạt chưa được, nhưng thôi tha cho anh lần này đó.

- Với anh như thế là tốt lắm rồi , anh không phải chuyên Văn mà bắt anh viết bay bổng được đâu =,=!

- Hihi. Thế giờ thưởng cho em cái gì đây?

- À, xem nào. Hay lại ăn kem mùa đông nhé.

- Ok ok, em thích ăn kem xoài.

- Chờ anh tý.

Nó chạy xuống nhà, cũng may mà đầu ngõ có quán kem nho nhỏ, ăn cũng khá là ngon.

- Cô ơi, bán cháu 2 ly kem xoài .

- Đây, của cháu hết 25k.

Mùa đông ăn kem, nó thích được tận hưởng cái cảm giác mát lạnh của kem trong miệng hòa với cái lạnh của không khí, lạnh mà ấm, ấm mà lạnh, thích thú và khác lạ...

- Ten ten ten tèn. Kem về rồi đây.

Nó đặt 2 ly kem lên bàn học, mang ra 2 cái thìa :

- Đây, ăn đi em.

- Anh cũng ăn đi chứ. Mà sao anh nhìn em chằm chằm vậy.

- Anh thích nhìn em ăn kem , lúc đó trông ngây ngô và đáng yêu lắm.

- Lắm chuyện quá. Ăn đi này, há mồm ra em đút cho một miếng này.

- Aaaaaaaaaaaa " Ngoạp " . Cho anh thêm miếng nữa đi.

- Ứ cho.

- Thế thì để anh đáp lễ nhé.

- Aaaaaa

Nó xúc hẳn một thìa to đùng đút cho Nhi.

- Anh cho em miếng to thế >"

- Ăn nhiều cho mau lớn.

- Nhưng mà em bị buốt răng, lạnh mà .

- Ấy chết, anh quên @@!

- Ứ chơi với anh nữa, em ăn hết ly kem đã >"

- Ăn luôn cả ly của anh nữa nhé.

- Làm sao em ăn hết được. Anh ăn đi

Thanh lý hết số kem vừa mua, nó nằm ra giường rồi kêu :

- AAAA. Anh lại đói rồi, ước gì bây giờ được ăn cháo nhỉ.

- Vừa ăn kem xong lại đòi ăn cháo, tham ăn quá.

- Anh muốn ăn cháo thật mà.

- Thôi được rồi ,ngồi đây chờ em đi mua.

- Không, em không biết mua cháo nào đâu. Ghé tai vào đây anh bảo cho

- Nói nhanh em còn đi mua

Nó mấp máy môi giả vờ như đang nói, bất chợt nó đẩy Nhi ngã xuống giường.

- Anh. Dưới nhà có người đấy.

- Không sao, lúc nãy anh khóa cửa phòng rồi.

Từ từ , không việc gì phải vội vàng, nó đưa môi chạm môi Nhi, chỉ vài giây thôi, gọi là màn dạo đầu, hết môi nó lại tiếp đến tai, đến má, đến cổ...

Có vẻ như Nhi đang bị kích thích thì phải, hơi thở dần nhanh hơn và mạnh hơn.

Vờn thế có lẽ đủ rồi, nó nghiêng đầu sang một bên để có được tư thế thoải mái nhất:

- Nhắm mắt lại đi em.

Nhi từ từ nhắm nghiền mắt lại, đón chờ nụ hôn nồng nhiệt từ nó.

Cái lưỡi nó từ từ tiến vào, chạm nhẹ vào lưỡi của Nhi. Mạnh và sâu, dịu dàng và uyển chuyển, đó là những gì mà học được từ nụ hôn kiểu Pháp. Nó cắn nhẹ vào môi Nhi để tăng sự kích thích...

Môi chạm môi, lưỡi chạm lưỡi, cảm giấc như kiểu trên chín tầng mây vậy. Nó không kiềm được bản thân nữa, nó hôn lên cổ , lên trán, lên ngực Nhi...

Cuối cùng, để kết thúc, nó chuyển sang hôn môi mạnh và nhanh...

Hơn 10' trôi qua, nó và Nhi vẫn trong tư thế như vậy, đắm chìm trong sự ngọt ngào mà nụ hôn và tình yêu mang lại. Đột nhiên có tiếng gõ cửa phía ngoài :

- Nhi ơi, học xong bài chưa con.

- Chết, mẹ em lên.

Vội vàng đứng dậy, nó chạy lại phía bàn học và giả vờ như đang viết bài văn.

- Dạ, con đang giúp T làm bài văn mẹ ơi. Sắp xong rồi.

- Làm nhanh nhanh rồi ngủ sớm con nhé.

- Vâng ạ.

Phù, hú hồn, tý thì bị phát hiện.

- Sao nhìn anh ghê thế?

- Tại anh chứ tại ai nữa, tự tiện đè người ta ra hôn. May mà không bị phát hiện.

- Anh thích hôn kiểu đấy, cảm giác hôi hộp nó thích lắm.

- Lần sau không được tự tiện như thế nghe chưa.

- Thích bỏ xừ đi còn giả vờ. Có cần anh hôn lại không.

- AAAAAAaa. Anh về đi >"

- Về ngay đây, ăn cháo xong no quá. 

- Hóa ra cháo anh bảo là cái này á?

- Tất nhiên rồi. Chứ em nghĩ là cháo gì nữa.

- Trời ạ. Anh sao mà nghĩ xấu xa thế .

- Thôi anh về đây, ngủ ngon nhé vợ yêu. Moahhhhhhhhhhh

- Anh cũng phải ngủ ngon đấy, sáng mai mà đi học muộn là chết với em, rõ chưa.

- Rõ.

Nó hôn lên trán Nhi lần cuối rồi trở về nhà. Mọi thứ có lẽ sẽ diễn ra rất yên bình nếu như không có sự xuất hiện, hay nói chính xác hơn là không có cuộc gặp đó...

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ