XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tôi ghét thần tượng̉- trang 1

Đã tám giờ sáng mà Thanh vẫn còn nướng ở trên giường, phải dậy sớm ư, quên đi nhé, với mình chỉ có ngủ là sướng, mặc xác trời đã sáng hay là chưa, và mặc xác ai muốn làm gì thì làm.

Bố mẹ và cô của Thanh đều đã rời nhà để đi làm, họ ngán ngẩm và cũng không thèm gọi Thanh dậy vì họ hiểu nó quá mà, mọi hôm có gọi nó như thế nào nó cũng không thèm dậy nói chi hôm nay là chủ nhật.

Cái chuông điện thoại reo vang làm cho Thanh tỉnh giấc, nó nguyền rủa cái đứa chết tiệt nào dám phá vỡ giấc mộng của nó.

Mắt nhắm mắt mở Thanh cầm lấy điện thoại của mình, thấy hiện lên số của Trang – con bạn thân, Thanh tức khí quát.

_Con nhỏ kia mày đang gọi cho ai đấy hả, mày có biết là chị của mày cần ngủ không…??

Thanh vừa dứt lời, nó nghe được câu trả lời cũng không kém.

_Con nhỏ kia, cô là ai mà mới sáng sớm cô đã quát lên như điên là thế nào…??

Nếu trong người của Thanh còn chút buồn ngủ nào thì nó đều bay đi đâu hết cả. Thanh căng mắt lên nhìn vào màn hình, nó muốn xác minh lại xem nó còn nhìn nhầm không, nhưng đây đúng là số của Trang mà, vậy tại sao lại có một tên điên nào nghe máy và quát nó như tát nước vào mặt.

Thanh bực mình hỏi.

_Này tên kia, anh là ai mà dám ăn nói hỗn xược với tôi như thế hả…??

Trường bóp cái điện thoại của mình, anh điên tiết, con nhỏ này là đứa nào mà nó dám chửu rủa anh, chưa hết nó là ai mà có số này.

_Tôi hỏi cô, cô là ai mà cô có số này….??

Thanh cúp máy cái rụp, nó vứt cái điện thoại của mình vào cuối giường. Miệng của nó lẩm bẩm.

_Đúng là xui tận mạng, đang ngủ ngon thì bị cái tên thần kinh nào gọi điện quấy rối…!!

Trường thấy mình cúp máy một cách thô bạo trong khi anh vẫn chưa biết con nhỏ kia là đứa nào, anh giận phát run và bấm lại số lúc nãy.

Thanh thấy điện thoại của mình lại rung lên, nó nghĩ chắc là cái tên kia thấy mình cúp máy nên hắn gọi lại để mắng mình chứ gì, không sao vì mình có cách để chơi hắn.

Thanh cho máy lên tai, nó xạc cho một hồi.

_Tên kia tôi đã nói là tôi không biết anh, sao anh còn dám gọi lại cho anh là thế nào…??

Cô Lý của Thanh làm trong một đài truyền hình mà công việc của cô là quản lý bọn ca sĩ. Hôm qua cô đã làm mấy hộp cơm để mang cho bốn anh chàng trong một ban nhạc ăn, nhưng buổi sáng do vội vàng nên cô quên mất. Cô nhớ Thanh vẫn còn ngủ ở nhà nên liền gọi điện thoại nhờ con nhỏ mang giúp cho mình tới đây, nhưng cô không ngờ mình bị nó chửu phủ đầu mặc dù cô chưa kịp nói gì cả.

_Con bé kia, chúa ơi mày dám hỗn với cô của mình thế hả…??

Thanh giật mình, vừa nhìn thấy số và hình của cô Lý hiện lên trên màn hình, nó cười khổ, đúng là chưa rửa mặt nên mắt vẫn còn ngái ngủ nhìn số của người này lại nhầm sang số của người kia.

Thanh cười hối lối.

_Cháu xin lỗi cô, tại cháu tưởng thằng bạn nó đùa cháu, nên cháu phải gân lên như thế cho nó chừa…!!

Cô Lý chán nản bảo nó.

_Cháu có thể mang mấy hộp cơm mà cô để ở trong bếp cho cô không…??

Thanh vẫn nằm ở trên giường, nó lười biếng nói.

_Cô chờ cháu làm xong mấy việc này rồi cháu sẽ mang cho cô sau…!!

Cô Lý cười cười nói.

_Cháu làm ơn nhanh lên nhé, vì giờ cơm trưa cũng không còn xa nữa đâu…!!

Thanh bật xuống giường, vớ lấy cái lược và một cái khăn, nó chạy ngay vào phòng tắm. Thanh hoàn thành những việc cần thiết đó chỉ trong vòng có 10 phút.

Thanh là một con bé cẩu thả, nó thậm chí không thèm chải đầu, lấy tay của mình nó vuốt vuốt cho hai cái rồi buộc túm lên, xong nó mỉm cười và nhìn mình ở trong gương.

Lấy cái máy nghe nhạc, nó đeo dây vào tai và mở những bài hát của nhóm nhạc Blue lên, nó vừa đi vừa nhảy theo tiếng nhạc.

Cầm lấy cái chổi,Thanh bắt đầu lau nhà. Tay của nó quét, đầu của nó gật gật, miệng của nó hát theo lời của bài hát, và cái chân của nó nhún nhảy. Nhìn nó lúc này rất giống một con kangaroo
Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó.

Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những đoạn nhạc hay, nó lẩm nhẩm hát theo. Nhóm nhạc này là thần tượng của nó, chỉ cần nghe đến tên blue thôi là nó đã hét lên rồi. Thanh là một fan cuồng nhiệt, nó thể hiện tình yêu và sự hâm hộ bằng cách, từ phong cách ăn mặc, rồi sở thích có khi nó cũng bắt chước theo.

Nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, Thanh ngán ngẩm, bạn bè của nó ai cũng bảo nó sướng vì cả nhà của nó đều làm ở đài truyền hình nên tha hồ gặp mặt hay có thể làm quen với những người nổi tiếng nhưng nó lại ghét điều này, vì ngoài nhòm nhạc kia ra nó không hâm mộ bất cứ ai khác nữa.

Gửi xong chiếc xe đạp Thanh bước vào, nhìn đâu cũng thấy người, nó muốn điên cả cái đầu, không biết cô Lý ở đâu để nó đưa đồ cho cô.

Thanh nghĩ chắc là cô của mình ở lầu bốn vì cô đang làm quản lý ở đấy. Leo lên được tầng trệt, cái chân của nó đã muốn rã cả ra, nếu còn phải leo tiếp nữa chắc là nó chết.

Thấy thang máy mở ra nó vội chạy lại, nhưng anh cái anh chàng đeo kính kia lại vô tình ấn nút mặc dù nó đã bảo anh ta chờ nó.

Thanh điên tiết chạy ngay lại, nó lấy chân chặn ngay khe cửa, hai cánh cửa thang máy phải mở bung ra.

Thanh quát anh chàng trước mặt.

_Anh kia anh có biết là mình bất lịch sự lắm không hả, tôi đã bảo anh chờ tôi thế mà anh lờ đi là thế nào…??

Anh ta khinh khỉnh nhìn nó và anh ta cũng không thèm bảo nó thế nào nhưng cái tay của anh thì không im như chủ nhân của nó, anh ta đẩy Thanh ra ngoài, chưa hết anh ta cũng quát nó luôn.

_Cô biến đi và nên đi chuyến sau thì hơn, cô không biết là mình vừa nói chuyện với ai đâu…!!

Thanh bị ngã ra ngoài nhưng nó kịp nắm vào áo của tên kia. Thanh giật thật mạnh, khi đã đứng thẳng được lên rồi, nó cười khẩy, chân của nó đạp cho tên kia một phát vào chiếc quần trắng tinh của anh ta.

Anh ta tái mặt nhìn xuống, trời ơi cái quần mấy triệu mà anh yêu thích bây giờ in nguyên một vết bẩn toàn đất do con nhỏ kia đá.

Anh liền túm lấy tay của nó mà quát.

_Con nhỏ kia, cô có mau đền cho tôi không hả…??

Thanh vênh lên thách thức.

_Tôi không đền cho anh đấy, anh làm gì được tôi..!!

Anh ta vằn mắt lên vì tức giận, tay anh bóp thật chặt vào tay của Thanh.

_Cô mà không đền cho tôi thì cô đừng hòng rời khỏi đây, chưa hết tôi sẽ kiện cô ra tòa vì tội dám xâm phạm tôi…!!

Thanh thờ ơ hỏi.

_Nếu thế thì xin mời, nói cho anh hay tôi cóc sợ anh đâu…!!

Thanh hất tay của anh ta ra, cả hai người thì nắm tay, người túm áo của nhau, đến khi thang máy mở cửa ra, hai đối thủ vẫn còn chưa chịu buông nhau ra. Mọi người nhìn họ xửng xốt và không còn tin vào mắt mình nữa.

Cô Lý từ đâu đi đến thấy mấy đồng nghiệp của mình nhìn cái thang máy mà há hốc mồm và mắt của họ đều tròn xoe, cô tò mò bước lại.

Cô cũng kinh ngạc không kém khi nhìn thấy con cháu Thanh của mình và Trường thành viên trong ban nhạc đang túm lấy nhau, Thanh nắm tóc của anh chàng, còn Trường nắm áo khoác của Thanh.

Cô hãi quá liền quát Thanh.

_Chúa ơi, Cháu đang làm cái gì vậy hả Thanh, cháu có biết mình vừa gây sự với ai không…??

Anh chàng phục trang vội chạy lại hỏi Trường.

_Cậu không sao chứ….??

Trường hận con nhỏ kia đến nỗi anh vẫn túm lấy nó chưa chịu buông, anh quát.

_Cô mà không tìm cách trả lại thiệt hại mà cô gây ra cho tôi thì cô sống không yên với tôi đâu…!!

Thanh mặc mọi người đang nhìn mình, nó quát lại cũng không kém.

_Nếu anh mà mong như vậy thì quên đi nhé, cả đời của tôi chưa bao giờ chịu cúi đầu trước bất cứ ai mà nhất là một người kênh kiệu như anh…!!

Cô Lý thấy tình hình này nếu mình mà không lôi con nhỏ đi thì hai đứa chúng nó còn gây nhau đến tối, con bé này liều quá sao nó dám động vào Trường chứ, anh ta là thần tượng của biết bao nhiêu người, chuyện này mà đồn ra ngoài thì cái bọn fan kia sẽ không tha cho con nhỏ ngu ngốc này mất, đến là khổ với cái tính nóng nảy của nó.
Thanh bị cô Lý nắm lấy cổ áo lôi đi. Thanh vừa đi vừa chửu rủa cái tên kia không tiếc lời.

Cô Lý lôi Thanh vào văn phòng của mình. Cô nhìn nó đầy tức giận, cô tiện tay cốc cho nó một cái thật đau vào đầu.

_Con nhóc này, cháu có biết là mình vừa gây ra họa không hả…??

Với Thanh mà nói thì chẳng có chuyện gì là họa hay không phải là họa cả, ai mà trêu tức nó thì nó phải xử thôi.

_Cháu có thấy có gì to tát đâu mà trông cô có vẻ làm to chuyện quá…!!

Cô Lý điên tiết lại cốc thêm cho nó một cái vào đầu.

_Cháu có biết là nếu động và gây sự vào Trường cháu sẽ bị bọn fan của anh ta xử không hả…??

Thanh chẳng biết tên Trường kia là ai cả, mà với nó anh ta chỉ là một kẻ đáng ghét và kiêu ngạo mà thôi.

_Cháu chẳng quan tâm và cũng không cần biết anh ta là ai cả…!!

Cô Lý xửng xốt hỏi nó.

_Ngay cả Trường là ai mà cháu cũng không biết hay sao…??

Thanh ném mấy hộp cơm mà cô nhờ nó mang dùm đến đây. Nó đứng dậy và bảo cô của mình.

_Cháu bận viện rồi nên cháu về trước đây…!!

Trước khi đi, nó còn nói nốt một câu.

_Cháu không nghe đến tên của anh ta bao giờ, vì giả sử anh ta có là thần tượng của ai đó thì cũng không thể nào và không bao giờ so sánh được với nhóm nhạc Blue kia được….!!

Nói xong câu đó nó khép cửa lại và bỏ đi thẳng.

Cô Lý nhìn theo mà kêu khổ, bây giờ cô lại phải đứng ra để giải quyết chuyện này cho êm xuôi. Chắc là cô phải nhờ ông anh trai của mình giải quyết dùm nếu không Trường mà làm to chuyện này ra chỉ tổ làm trò cười cho báo chí và con nhỏ Thanh cũng không sống yên được, mình đúng là sai lầm khi nhờ nó mang thức ăn đến đây, thế là toi một buổi sáng đẹp trời.

Trường ngồi trong văn phòng của cô Lý ngay sau khi cô gọi cho anh.

Trường bực mình hỏi Cô.

_Chị gọi em đến đây có chuyện gì không…??

Cô Lý nhún nhường nói.

_Em có thể bỏ qua cho nó chuyện này không…??

Nghĩ đến cái quần của mình đang nằm trong máy giặt và từ nay anh không còn được dùng đến nó nữa, anh lại bắt đầu điên lên, cái mắt của anh ngầu đỏ vì tức.

_Em xin lỗi nhưng em không thể nào tha cho cô ta được, cô ta là gì của chị mà chị phải cầu xin cho cô ta…??

Cô Lý thở dài bảo.

_Nó là cháu gái của chị, chỉ vì cái tính nóng nảy của nó nên mới gây ra họa như thế này. Em có thể vì nể mặt chị mà tha cho nó được không…???

Trường ngạc nhiên không
ngờ con nhỏ láo toét đó là cháu gái của cô Lý. Tha cho nó ư, không bao giờ, từ khi anh bước vào làn âm nhạc đến giờ không kẻ nào làm như thế với anh cả, anh vừa bị đánh, bị chửu và bị cô ta nguyền rủa không tiếc lời. Đến bây giờ anh vẫn còn bị xốc, anh nhếch mép lên khi nghĩ đến Thanh.

Cô Lý quan sát nét mặt của Trường, cô lo sợ vì hình như cậu ta không dễ dàng gì bỏ qua cho Thanh thì phải.

Trường cười cười bảo cô Lý.

_Em sẽ suy sét lại chuyện này nếu chị bảo cô ta tới đây và cúi đầu xin lỗi em trước mặt mọi người….!!

Cô Lý lại kêu khổ, nó bảo cô làm thế không khác gì đánh đố cô vì con nhỏ Thanh là một đứa cứng đầu, bố mẹ nó có đánh nó, nó cũng không bao giờ xin lỗi hay nhận sai nếu nó cho điều đó là đúng. Cô phải làm gì để giàn sếp chuyện này đây.
Trước khi về nhà, Thanh tạt qua văn phòng của ông Hoàng – bố của nó.

Gõ cửa hai cái, nó liền bước vào trong. Thanh mỉm cười chào ông.

_Chào bố, chúc bố một buổi sáng tốt lành….!!

Ông Hoàng đang ký nốt mấy tờ giấy trước mặt, ông ngẩng đầu lên khi nghe tiếng của cô con gái.

Ông phì cười bảo nó.

_Con có biết bây giờ là mấy giờ rồi không mà còn chúc buổi sáng tốt lành là thế nào…??

Thanh bước lại, nó bá cổ ông Hoàng, nó cười toe toét.

_Bố lại trêu con ngủ dậy nướng chứ gì, bố rõ thật hôm nay là chủ nhật thì phải cho con ngủ thêm một lúc nữa chứ…??

Ông Sơn lắc đầu, ông còn lạ gì cái tính lý lắc và nghịch ngợm của nó nữa chứ.

_Con có nhớ chiều nay ra sân bay đón chị của con không đấy…??

Nhắc đến chị Thu, Thanh sung sướng quá, nó cười thật tươi. Thanh và Thu là hai chị em sinh đôi, chị ấy học giỏi, sinh đẹp và hiền dịu trong khi nó cũng sinh đẹp và học giỏi nhưng nó lại đanh đá và nghịch như con trai. Hai chị em rất yêu quý và yêu thương nhau, có chuyện gì cũng kể cho nhau nghe. Thu sang nước ngoài du học được một năm rồi, nay chị ấy về đây để nghỉ ngơi.

_Con nhớ chuyện này mà bố, vì con đang rất háo hức. Không biết chị ấy bây giờ trông như thế nào và chị ấy có mua quà cho con không…??

Ông Hoàng cười mát bảo nó.

_Con thì lúc nào cũng quà với chả cáp, thôi đi về đi vì bố còn phải làm việc….!!

Thanh bỏ tay ra khỏi cổ của bố. Thanh chào ông Hoàng và bước ra ngoài.

Đi qua phòng thu, Thanh nhìn mấy anh chàng trong một ban nhạc đang chơi nhạc cụ và hát say sưa.

Thanh giật mình vì nó nhìn thấy nạn nhân của mình đang chơi đàn ghita, nó liền lủi cho nhanh, vì nó sợ anh ta mà nhìn thấy nó thì chỉ có nước nó bị anh ta đánh và bắt nó đền tiền thì khổ.

Chơi được hai đoạn trong một bài hát, Trường giở sang trang bên kia, anh ngước nhìn ra ngoài khung cửa kính, anh thoáng thấy bóng của một cô gái lướt qua mà trông cô ta rất giống con nhỏ đó thì phải.

Trường vội buông cây đàn xuống, anh chạy thật nhanh ra khỏi cửa, mấy trang giấy bay phành phành vì hơi gió do tạo ra.

Trường nhìn quanh để tìm bóng dáng của nó, anh thấy nó khuất sau một góc của hành lang, anh liền chuyển hướng và bước vội theo.

Thanh trên tai của nó vẫn còn nghe nhạc, nó vừa đi vừa lắc cái đầu trông nó bây giờ rất giống một con ngố.

Trường đi được vài bước là anh bắt kịp Thanh. Anh liền đặt tay lên vai của nó và xoay người nó lại.

Thanh đang đi bình thường bỗng dưng bị xoay như chong chóng, nó bực mình định quát lên cho đỡ tức, nhưng nó phải stop ngay lại khi nó trông thấy Trường đang đứng trước mặt của nó, cái miệng của anh khẽ nhếch lên và cái mặt của anh nhăn lại.

Thanh hất tay của Trường ra khỏi người mình, nó khẽ gắt.

_Anh đang làm gì đấy hả, không lẽ anh thấy tôi xinh đẹp nên giữ tôi lại để làm quen…??

Trường cười khẩy bảo Thanh.

_Trông cô giống mấy con rồ đi ngoài đường thế kia mà cô dám bảo cô xinh đẹp là thế nào, tôi là ai mà cô nghĩ tôi sẽ để ý đến cô…??

Thanh mai mỉa.

_Nếu thế anh giữ tôi lại làm gì, không lẽ anh còn mụch đích gì khác…??

Trường khinh khỉnh bảo Thanh.

_Đề nghị cô xin lỗi tôi và đền cái quần kia cho tôi…!!

Thanh lấy tay che miệng mình vì cơn buồn ngủ lúc sáng của nó vẫn chưa tan, nó chán nản bảo.

_Xin lỗi anh nhé, tôi không không không bao giờ có cái ý tưởng đó ở trong đầu, vì vậy anh hãy đợi mặt trời đổi hướng mọc hay lặn đi thì may ra tôi sẽ suy sét đến lời đề nghị của anh…!!

Trường điên tiết, anh nắm cứng lấy vai của nó. Trường dọa.

_Cô mà không làm theo yêu cầu của tôi, tôi sẽ kiện cô ra tòa và hình ảnh của cô sẽ bị đăng lên báo chí, cô thử nghĩ xem mình có thể sống yên được hay sao…??

Thanh không những không sợ, mà nó còn cười khẩy bảo.

_Xin lỗi anh nhé nhóc, nhưng chị đây cũng hiểu biết không ít đâu, anh tưởng anh làm thế mà đọa được tôi à, anh tung hình ảnh kia lên báo thì tôi không biết nói gì hay sao, tôi sẽ nói cho họ biết cái tính kiêu ngạo và ích kỷ của anh, chưa hết tôi còn bảo họ là anh giở trò sàm xỡ với tôi nữa, thế nào anh có muốn chơi với tôi không…??

Trường kinh ngạc, anh buông tay của mình ra khỏi vai của Thanh.

Thanh lợi dụng cơ hội này liền chạy biến đi, nó vừa chạy vừa cười khoái chí. Trường nhìn theo mà lắc đầu, tuy hôm nay anh thua nó, nhưng anh đã biết nó là ai. Anh xoa xoa hai bàn tay lại với nhau rồi đút nó vào túi quần, anh bước vào phòng thu âm, anh khẽ nhếch mép của mình lên.
Do bố mẹ và cô Lý còn bận công chuyện nên chỉ có mình Thanh đi đón Thu ở sân bay.

Thanh vừa trèo lên một chiếc tắc xi, lẽ ra nó định dùng xe ô tô của gia đình, nhưng nghĩ như thế nào lại thôi. Vì dù sao, nó mới biết đi nên tay lái vẫn còn chưa vững lắm, lỡ mà nó đâm vào ai thì sao.

Thanh nghĩ lại tình huống sáng nay, nó vẫn còn buồn cười và sung sướng, nhất là khi nhìn thấy cái mặt ngơ ngác và bị xốc của anh chàng, he he he, cho anh chết, lần sau mà có gặp tôi thì nên tránh xa tôi ra.

Thanh chạy về nhà ngay sau khi gây sự với tên kia xong, nó cũng muốn biết tên kia là ai nên đã lên mạng để tra cứu thông tin, cái mà nó nhận được thật bất ngờ, xem ra anh chàng này cũng nổi tiếng quá đi chứ, mà tại sao nó lại không biết và không nghe gì về anh ta. Thanh tự trả lời cho câu hỏi của mình, thì cũng đúng thôi, ngoài cái nhóm nhạc mà nó thần tượng ra nó không còn quan tâm tới bất cứ ai nữa.

Trong lòng của Thanh cũng hơi cảm thấy sợ hãi, anh ta nổi tiếng như thế, nếu mà mình bị tung hình ảnh sáng nay lên mạng thì mình làm sao mà sống. Thanh nghĩ đến hành động quá khích của bọn fan kia là nó thấy run hết cả mình, nó phải lấy tay ôm lấy ngực để trấn tĩnh lại.

Thanh thấy mình dại và ngu quá biết thế nó cứ nhịn nhục đi cho xong. Vừa mới hối hận được hai câu, nó liền xung mình lên, ta mà sợ hắn à, không bao giờ có chuyện đó đâu, nếu lần sau ta có gặp hắn mà hắn dám làm như sáng nay, ta sẽ cho hắn biết tay nữa.

Thanh là thế, nó không biết sợ là gì, nó là một đứa cứng đầu, ông Hoàng và bà Thủy – bố mẹ của nó chỉ còn nước thở dài vì không thể nào trị được cái tính cách con trai của nó. Ông bà vẫn còn có nguồn an ủi đó là Thu, tuy là hai chị em sinh đôi, nhưng Thu dịu dàng và nữ tính, khác hẳn đứa em của mình.

Thanh bảo anh chàng tài xế.

_Anh làm ơn chạy nhanh lên được không vì hình như máy ba đã hạ cánh rồi thì phải…???

Anh chàng tài xế nhìn nó qua cái gương chiếu, anh ta cười hỏi.

_Mấy giờ máy bay hạ cánh mà em có vẻ gấp gáp thế…??

Thanh dơ đồng hồ lên để xem, nó phì cười vì vẫn còn sớm chán.

_Vẫn còn sớm anh ạ, anh cho xe chạy từ từ thôi cũng được…!!

Anh chàng kia lắc đầu. Anh nghĩ chắc là cô nàng này đi đón người yêu nên mới vội vàng và hấp tấp như thế này.

Chiếc xe chạy mất hơn mười phút mới tới được sân bay. Thanh trả tiền cho anh tài xế xong, nó liền bước vào trong.

Chọn cho mình được một chỗ, nó ngồi xuống, mắt ngắm nhìn những người xung quanh.

Thanh ghét nhất là những chỗ đông người, tuy nó có vẻ nghịch ngợm và hiếu động nhưng sở thích của nó lại trái ngược hoàn toàn với tính cách của mình. Thanh chỉ thích những nơi nào yên tĩnh ví dụ như đến thư viện hay nhà sách để đọc báo hay đơn giản chỉ để coi chuyện. Trong phòng của nó có rất nhiều đĩa ca nhạc, nếu có thể đem đi bán đấu giá chắc là nó có thể kiếm được rất nhiều tiền, vì nó chơi toàn đồ cổ.

Thanh thờ ơ đưa mắt của mình lên, thời gian chờ đợi khiến cho nó phát chán và buồn ngủ. Nhưng mọi thứ tan biến hết cả khi nó nhìn thấy có một anh chàng đang lôi cái va ly theo sau.

Thanh mở to mắt ra để nhìn vì anh ta là nạn nhân lúc sáng của nó, theo sau anh ta còn ba anh chàng nữa. Họ đều rất đẹp trai và phong độ. Thanh liền lấy tờ báo che ngay mặt của mình lại vì anh ta đứng gần nó quá, nó sợ anh ta mà phát hiện ra nó thì tiêu.

Trường đang chờ đến giờ bay của mình, cả nhóm phải đi biểu diễn ở xa và quay quảng cáo nên chọn đi máy bay cho tiện và cho nhanh.

Trường vẫn không thể nào quên được việc lúc sáng, anh vẫn còn bị xốc và căm hận còn nhỏ chết tiệt ấy. Anh nghĩ mình mà bắt gặp nó thêm lần nữa thì thế nào anh cũng tìm cách xử nó hoặc cho nó mấy cái tát, mặc kệ mọi người hay báo chí có biết hay là không.

Nhưng không may cho Thanh, bà già ngồi bên cạnh hỏi nó.

_Cháu có thể cho bác biết mấy giờ rồi không mà máy bay mãi vẫn chưa hạ cánh…??

Thanh ngán ngẩm quá, đang tìm cách trốn tên kia thì bà già này lại hỏi đúng lúc, đúng là xui tận mạng.

Nó cười cười nhưng cái mặt thì nhăn lai.

_Dạ, cũng sắp tới giờ hạ cánh rồi, bác chỉ cần chờ thêm năm phút nữa thôi…!!

Bà kia thấy nó bảo chỉ cần chờ thêm ít phút nữa, bà mừng quá quay sang nhìn nó cười toe toét.

_Cám ơn cháu nhiều nhé, bác nóng cả ruột vì chờ đợi từ sáng tới chờ. À mà cháu cần đón ai à…!!

Thanh kêu khổ, sao bà già này hỏi nó lắm thế, nó khẽ hé mắt xem cái tên kia đã đi chưa. Nhưng anh ta vẫn đứng ở đấy, và mắt xem đồng hồ liên tục, hình như anh ta đang chờ ai thì phải.

Thanh đang tìm cách chuồn đi chỗ khác cho êm, nó nhẹ nhàng bảo bà kia.

_Vâng, cháu đang chờ người thân, bác cứ ở đây nhé, cháu ra đằng kia một tí…!!

Thanh đứng lên, cái mặt cúi xuống, tờ báo mở rộng ở trên tay, nó vội bước đi. Do nó cứ nhìn xuống đất mà người ở cái sân bay này lại đông nên nó va vào một anh chàng đang đi vào.

Thanh đập đánh bốp một cái vào trán của anh chàng, và cú va chạm mạnh đến nỗi cả hai nạn nhân đều ngã cả ra.

Tờ báo trên tay của Thanh bay ra một nơi, chủ nhân của nó nằm ở một nơi.

Hành lý của anh chàng kia
cũng không khác tờ báo của Thanh là bao nhiêu.

Cả hai đứng dậy, và cùng xoa xoa vào cục u trên trán của mình. Anh ta mặc dù hơi tức giận khi bị một con nhỏ tông vào nhưng anh ta lại nhẹ nhàng hỏi nó.

_Em từ lần sau đi đứng cho cẩn thận đấy nhé, may mà em va vào anh, anh tha cho còn vớ phải người khác họ không dễ dàng như thế này đâu…!!

Thanh kinh ngạc trước thái độ của anh chàng. Nó cứ tưởng anh ta sẽ quát nạt nó chứ, sao anh ta lại dịu dàng và tốt bụng mà tha cho nó thế.

Thanh đỏ lừng cả mặt khi trông thấy anh ta, vì anh ta đẹp trai quá.

Thanh lí nhí đáp.

_Em cám ơn anh nhiều, lần sau em sẽ chú ý hơn….!!

Anh chàng bây giờ mới nhìn kỹ cô gái trước mặt mình, cô ta đúng là rất đẹp nhưng anh ta phải phì cười vì cách ăn mặc không giống ai của cô ta, chưa hết cả kiểu tóc của cô ta nữa.

Trường chờ thằng bạn thân, anh sốt cả ruột vì nó đến muộn quá, kiểu này mình phải gọi điện để hỏi nó xem nó đang ở đâu hay là nó đã đến chưa.

Trường quay ngay lại khi anh nghe có tiếng hai người va đập vào nhau. Trường kinh ngạc vì kia không phải là thằng bạn của mình hay sao mà nó va vào con nhỏ nào thế nhỉ. Sau khi nhìn kỹ nạn nhân của nó, Trường vừa kinh ngạc, vừa thích thú và ngạc nhiên, anh không ngờ là mình có thể gặp được con nhỏ chết tiệt mà anh căm ghét ở đây, đúng là trái đất tròn, đi một vòng cuối cùng cũng gặp nhau.

Trường liền bước ngay lại, anh cười cười và vỗ vai thằng bạn thân.

_Chào Dũng, sao cậu tới muộn thế…??

Dũng mỉm cười đáp lại lời của Trường.

_Xin lỗi cậu, tại mình bận chút chuyện nên bây giờ mới đến được…!!!

Trường mỉm cười bảo Dũng.

_Không sao vì mình cũng vừa mới tới đây thôi…!!

Thanh vừa nhìn thấy Trường là nó đã cảm thấy sợ và lo lắng rồi, nhưng nó cố trấn tĩnh. Vì nếu nó mà tỏ ra là sợ hãi trước mặt cái tên kia, anh ta sẽ biết ngay và tìm cách bắt chẹt nó thì sao.

Trường liếc Thanh một cái còn sắc hơn cả dao. Trường khinh khỉnh và mỉa mai bảo Thanh.

_Gặp được cô ở đây thật hân hạnh quá…!!!

Thanh cũng đáp lại không kém.

_Không dám, anh là hạc còn tôi là giun làm sao chúng ta có thể hợp nhau được mà gặp hay không gặp…!!

Dũng nghe hai người này đối đáp với nhau anh chẳng hiểu gì cả, anh hết nhìn thằng bạn thân của mình, lại nhìn con nhỏ trước mặt. Anh tự hỏi không lẽ hai đứa này quen biết với nhau và hình như chúng nó không hợp nhau thì phải nên vừa mới trông thấy mặt của nhau là đã cãi nhau rồi.

Dũng phì cười khi thấy Trường và Thanh nhìn thẳng vào mắt nhau, cả hai nhìn nhau không chớp, nếu ai mà xem phim trưởng họ lại tưởng hai đứa này đang đấu nội lực.

Dũng khẽ e hèm một cái, anh nhắc Trường.

_Mình nghĩ là đã muộn rồi chúng ta nên đi thôi…!!

Trường giật mình, anh thôi không nhìn Thanh nữa.

_Ừ chúng ta đi thôi nếu ở đây thêm phút nữa chắc mình sẽ bị suy tim mà chết mất…!!

Thanh điên tiết nói móc.

_Anh tưởng chỉ có mình anh suy tim mà chết à, tôi chỉ cần nghe đến tên của anh cũng đủ để chết rồi…!!

Trường run cả người lên vì giận nhưng anh cố nén để bước đi. Mấy vị khách ở đây, họ vừa trông thấy ban nhạc liền chạy ngay lại để gặp mặt thần tượng và xin chữ ký.

Bốn người bị vây quanh ở giữa, tay của họ ký, miệng trả lời và trên môi lúc nào cũng phải cười.

Thanh nhìn cái cảnh này mà ngán, cái bọn fan ngu ngốc kia không biết gì về anh ta cả. Thần tượng cái con khỉ, người gì mà vừa cộc cắn, vừa ích kỷ và kiêu ngạo.

Thanh bước vào trong vì nó vừa nhìn thấy bóng dáng của chị Thu thấp thoáng sau cánh cửa kính.

Trên môi của nó nở một nụ cười rất tươi, người mà nó mong đợi cả tháng nay đã về.

Thanh cho tay của mình lên vẫy vẫy và cái miệng của nó gọi to.

_Chị Thu em ở đây……!!!
Thanh mừng quá liền ôm chầm lấy chị Thu của mình, nó sung sướng hỏi.

_Chị sẽ ở nhà với em lâu dài chứ…??

Thu cố dấu nỗi buồn của mình, và mỉm cười với cô em.

_Ừ, có lẽ thế….!!

Thanh vì hạnh phúc nên không nhận ra thái độ bất thường của chị mình, nó tíu tít đẩy hộ va ly quần áo cho Thu.

Thanh cười thật tươi nó bảo.

_Em đã bảo anh chàng tài xế chờ mình rồi, nên chị em mình có thể về nhà ngay, bố mẹ và cô mong chờ chị lắm…!!!

Thu cười cười bảo Thanh.

_Chị biết rồi, chị cũng rất nhớ mọi người….!!

Hai chị em mang hành lý của mình cho anh tài xế cất vào cốp xe. Anh ta mở cửa cho hai cô gái.

Trên đường về nhà Thanh hỏi Thu.

_Chị ở bên ấy có vui không…??

Thu nhắm mắt lại, nó không muốn hình dung ra cuộc sống ở bên ấy một chút nào. Thu đã quá mệt mỏi và chán ngán cái không khí xe cộ và ô nhiễm ở đấy rồi.

Thật ra trong lòng của Thu đang mang một bí mật, nó muốn nhân chuyến này thương lượng với cô em Thanh về chuyện hai đứa chuyển trường cho nhau.

Thu mặc dù xinh đẹp và học giỏi, nhưng lại quá lành hiền nên hay bị bọn con gái trong trường bắt nạt vì ghen ghét, học hành và cuộc sống riêng tư luôn bị nhòm ngó và bị làm phiền nên Thu bị stress trầm trọng.

Tháng trước do Thu uống quá nhiều thuốc ngủ nên suýt nữa là ngủ không bao giờ dậy nữa, nó vội chạy ngay ra phòng mạch tư ở bên cạnh nhờ người ta rửa ruột cho mình.

Đầu tiên vị bác sĩ không tin và tưởng nó bị điên nhưng chỉ nói được mấy câu nó lăn ra ngủ do ngấm thuốc, ông bác sĩ sợ quá phải tiến hành rửa ruột cho nó gấp.

Khi Thu tỉnh lại, nó bị ông ta xạc cho một hồi vì nó dọa ông ta chết khiếp và ông ta chưa bao giờ gặp một bệnh nhân như nó cả.

Cuộc sống ngột ngạt và cộng thêm căn bệnh đau đầu thường xuyên nên nó hay nghĩ quẩn nhiều lúc muốn chết cho xong.

Đã mấy lần nó định bỏ tất cả để về với gia đình, nhưng nó sợ bố mẹ và cô của nó thất vọng về mình, nên nó đành cố nén. Đêm hôm qua Thu đã suy nghĩ rất nhiều về cuộc đời và tương lai của mình, mình không thể nào tiếp tục giả vờ như là không biết được nữa, mình cần phải thay đổi và người đầu tiên nó nghĩ đến là Thanh.

Thanh là một đứa mạnh mẽ và gan lì, nó khỏe mạnh, vui tươi và trên hết nó không sợ ai cả, nó sẽ giúp mình trong chuyện này. Hai chị em lại quá giống nhau, vậy là quá tuyệt rồi còn gì, nó sẽ là mình và mình sẽ là nó.

Với kế hoạch được vạch ra ở trong đầu, Thu gọi điện về nhà thông báo là nó muốn về thăm quê, đồng thời nó xin nhà trường cho phép được nghỉ ít hôm.

Thấy Thu thần người ra mà không trả lời mình, Thanh giục.

_Kìa chị sao chị lại không trả lời em…??

Thu giật mình, nó khỏa lấp bằng cách hỏi .

_Mọi người ở nhà vẫn mạnh khỏe chứ em…??

Thanh phì cười bảo.

_Em hỏi chị, chị chưa bảo em thế nào sao chị lại hỏi ngược lại em thế…??

Thu cốc cho Thanh một cái vào đầu.

_Em đúng là vẫn không chừa cái tính hay vặn lý người khác….!!

Thanh cười cười bảo Thu.

_Thi chị cũng có khác gì em đâu, lúc nào cũng trầm ngâm như một bà cụ…!!

Thu giật mình, nó sợ Thanh nghi nhờ về tình hình không ổn của mình.

Nhưng Thanh là một đứa vô tâm, với nó ngoài quậy phá và nghịch ngợm ra, những cái thuộc về suy tư hay phải nghiềm ngẫm không hợp với nó một chút nào.

Chiếc xe tắc xi đang đi ngang đường thì bị chết máy, hai chị em xô cả về phía trước vì chiếc xe dừng đột ngột quá.

Thanh hỏi anh chàng tài xế.

_Sao anh không đi tiếp đi, anh dừng lại như thế này làm gì…??

Anh chàng kia kêu khổ.

_Xin lỗi hai cô nhưng hình như xe bị hỏng rồi…!!

Thanh bực cả mình, khi không lại bị hỏng xe mà ngay ban trưa nắng nóng như thiêu thế này.

Thanh liền bước xuống đất và đóng cửa xe đánh dầm một cái, chưa hết nó mở cái đầu xe ra.

Thanh quan sát xem nó có bị đứt dây hay bị nổ cái gì không. Anh chàng tài xế kinh ngạc trước hành động của nó, anh ta không hiểu gì cả, sao con bé kia lại mở đầu xe của anh ra làm gì.

Xem xét một hồi nó hất hàm hỏi anh chàng.

_Anh có mang theo dụng cụ hay đồ nghề sửa xe ở đây không…??

Anh ta ngạc nhiên quá đỗi không lẽ con nhỏ này biết sửa xe, anh ta không thể nào tin tưởng để giao chiếc xe yêu quý của mình cho một con nhóc được.

_Xin lỗi em, không phải là anh không tin em, nhưng anh nghĩ mình nên tìm chỗ nào sửa xe thì hay hơn…!!

Thanh bực cả mình, hơi nóng ở đường bốc lên làm cho nó vã cả mồ hôi, mà cái áo khoác của nó lại dày, nên người nó như một cái giẻ vắt chưa khô.

Nó chống hai tay vào sườn và khẽ gắt anh chàng kia.

_Anh còn không mau đưa dụng cụ cho tôi, anh có tin là tôi sẽ phá luôn xe của anh không hả…??

Anh ta bị xốc, sao trên đời này lại có một con bé ngang ngược như con nhỏ kia thế nhỉ.

Anh chàng tắc xi nếu không nể cô ta là khách hàng của mình thì có lẽ anh đã cho con nhỏ ăn tát rồi.

_Nếu cô mà không sửa được, cô sẽ mất gì cho tôi…!!

Thanh vênh vênh cái mặt và hất hàm lên, nó bảo.

_Tôi sẽ đền tiền cho anh chưa hết tôi sẽ trả cho anh gấp đôi tiền đi xe hôm nay, còn nếu tôi sửa được, anh sẽ mất gì cho tôi…!!

Anh ta thấy cái điệu bộ tự tin của nó mà phì cười, được chơi thì chơi. Thật ra mấy trò cá cược này anh chàng đã làm suốt với bạn bè, nay tự nhiên có một cô gái xinh đẹp chơi cùng làm cho anh cũng hứng lên anh bảo.

_Tôi sẽ cho cô đi xe miễn phí một tháng và tôi sẽ đến bất cứ lúc nào mà cô cần…!!

Thanh gật đầu đồng ý.

_Được, thế là thỏa thuận xong nhé….!!

Thu nghe cuộc đối đáp của hai người, nó sợ quá bảo cô em.

_Thanh sao em liều thế, chị có thấy em sửa xe cho ai bao giờ đâu, thôi em nên xin lỗi anh ta và trả tiền cho anh ta đi, mình đi xe khác cũng được mà….!!

Thanh gạt chị Thu của mình ra một bên, nó tự tin nói.

_Chị đừng có khinh em, em sẽ sửa được cho chị xem…!!

Thanh nói là làm, nó bắt đầu hí hoáy nối dây và vặn mấy con ốc ở đầu xe.

Xong đâu đấy nó vỗ hai tay vào nhau, nó bảo anh chàng.

_Anh thử khởi động xe xem nó có chạy được không…??

Anh ta và Thu nhìn nó làm từ nãy giờ, tuy họ không tin tưởng vào khả năng của nó lắm, nhưng cũng làm theo.

Thật may là chiếc xe lại chạy được bình thường. Thanh sung sướng nó bảo anh chàng.

_Anh nhớ thỏa thuận của mình đấy nhé, tôi sẽ gọi cho anh khi nào tôi muốn đi đâu và anh nhớ là phải đến ngay lập tức, nếu anh dám lừa tôi thì tôi sẽ đến công ty mà anh đang làm và nói cho mọi người biết anh đã đối xử với khách hàng của mình như thế nào…!!

Anh chàng vừa khâm phục Thanh vì nó là con gái mà biết sửa xe, anh cũng cảm thấy khiếp sợ vì miệng lưỡi và cái cách mà nó đe dọa anh. Nhưng anh không hề cảm thấy hối hận vì anh thích những cô gái như t
hế này, thật là hứng thú.
Ông Hoàng và cô Lý ra về sau nhất, vì họ còn có nhiều việc cần phải giải quyết.

Ông Hoàng gõ cửa phòng của em gái mình.

_Mời vào….!!

Ông Hoàng tươi cười bảo cô Lý.

_Em làm xong việc chưa để hai anh em mình cùng về…??

Cô Lý đang sắp xếp lại mấy hồ sơ, và đang xem cái gì đó, thấy anh trai bước vào, cô ngẩng mặt lên và bảo.

_Em cũng sắp xong rồi. Anh có biết là Thu đã đến nơi rồi không…??

Ông Hoàng kéo cái ghế trước mặt mình và ngồi xuống.

_Lúc nãy Thanh có gọi điện cho anh, nó bảo là máy bay của Thu đã hạ cánh rồi…!!

Cô Lý mỉm cười, trong hai đứa Thanh và Thu cô đều yêu quý cả hai, nhưng có lẽ cô yêu quý Thu hơn vì nó dịu dàng và có chuyện gì nó cũng hay nói cho cô biết còn Thanh thì khác, nó tuy nóng tính nhưng đừng hòng mà moi được gì từ nó.

Sau khi sắp xếp xong, cô Lý bảo anh trai.

_Mình về thôi anh….!!!

Ông Hoàng đứng dậy và bước ra ngoài. Cô Lý nối gót theo sau, cô tiện tay khóa luôn cửa văn phòng của mình lại.

Chuyện sáng nay không biết ông Hoàng có biết hay không, nếu ông mà biết thì thế nào Thanh cũng bị một trận đòn nát mông.

Trên đường về nhà cô Lý hỏi.

_Anh hai, chuyện lúc sáng Trường có nói gì với anh không…??

Ông Hoàng cười khẩy bảo em gái.

_Ý em nói là tai họa do con bé Thanh gây ra chứ gì, anh đã được mấy nhân viên cấp dưới nói cho anh biết rồi….!!

Cô Lý khẽ liếc mắt nhìn ông anh trai xem tinh thần và khuôn mặt của anh mình có biểu hiện sự tức giận hay không. Nhưng ông rất bình thản, kiểu này chắc là Thanh sẽ không bị xử hay ăn đòn roi như mọi hôm.

Ông Hoàng phì cười bảo cô em.

_Mới đầu khi nghe người ta nói về chuyện con bé Thanh đánh và dứt tóc của Trường, anh tức lắm chỉ muốn lái xe ngay về nhà và cho con bé một trận nhưng anh phải dừng ngay lại cái suy nghĩ kia và lắc đầu thở dài, vì em cũng biết rồi đấy, có đánh nó hàng trăm lần thì nó cũng có thay đổi đâu….!!

Ông Hoàng mắt nhìn đường miệng nói tiếp.

_Anh cũng cảm thấy bất lực với tính cách hiếu động của nó, tại sao Thu và nó là hai chị em sinh đôi, Thu biết nghe lời và ngoan ngoãn như thế trong khi nó nghịch như quỷ. Em có thấy cái cách mà nó nghe nhạc và nhảy nhót ở trong nhà không, anh muốn điếc hết cả lỗ tai….!!

Cô Lý cũng góp ý vào.

_Đúng là con nhóc này nghịch ngợm và hiếu động thật, em hy vọng chuyện này không ai biết hay truyền ra ngoài nếu không lại có scandal cho mà xem. Em ngán tận cổ bọn báo chí và bọn chuyên săn tin động trời của những người nổi tiếng lắm rồi….!!

Ông Hoàng cũng hơi lo lắng nhưng ông trấn tĩnh ngay được, ông an ủi cô em.

_Em yên tâm đi vì anh đã ra lệnh không ai được phép tiết lộ chuyện sáng nay ra ngoài hay thông tin cho báo chí rồi….!!

Cô Lý cười cười bảo ông anh trai.

_Nếu con bé Thanh mà rời khỏi nhà hay đi vằng thì ngôi nhà buồn lắm anh nhỉ….??

Ông Hoàng cũng cười, ông bảo.

_Nó mà đi đâu một ngày là anh càng mừng, anh muốn được yên tĩnh. Nhưng mà em nói đúng, có nó cũng đau đầu, không có nó cũng buồn chán….!!

Hai anh em nói chuyện với nhau suốt dọc đường. Đi được mấy phút là họ về đến nhà.

Thu và Thanh phải vất vả lắm mới khiêng được đống hành lý của Thu vào nhà.

Anh chàng tắc xi trước khi đi, anh ta đưa số điện thoại của mình cho Thanh, anh ta mỉm cười bảo Thanh.

_Em có thể cho tôi số điện thoại của em chứ…??

Thanh trả lại số điện thoại cho anh chàng, và bảo.

_Tôi trả lại cho anh số của anh và tôi cũng nói luôn tôi không cần anh phải thực hiện lời hứa kia….!!

Anh ta ngạc nhiên hỏi.

_Em nói gì lạ thế, không phải chúng ta đã cá cược là anh phải đưa đón em một tháng hay sao…!!

Thanh không lý gì đến anh chàng, nó bảo chị Thu.

_Chị cứ vào nhà trước đi để em trả tiền cho anh chàng này đã….!!

Thu nghe lời của Thanh, nó lê cái va ly theo sau và bước vào nhà.

Thanh nói với anh chàng tắc xi.

_Tôi phải trả anh bao nhiêu tiền….??

Anh ta cười cười bảo Thanh.

_Anh không cần tiền của em vì em sửa xe cho anh coi như là hòa….!!

Thanh lắc đầu, nó không bao giờ nhầm lẫn giữa việc phải trả nợ và làm ơn cho người khác, nợ là nợ, ơn là ơn không thể hòa với nhau được.

Nó tự xem số tiền mà mình phải trả rồi đưa cho anh ta. Thanh ép.

_Anh cầm lấy đi vì dù sao anh còn phải báo cáo với công ty của anh nữa….!!

Anh ta còn chưa kịp nói gì, Thanh liền để tiền trên nóc xe của anh ta. Thanh đi vào cổng, và tiện thể khóa luôn cổng. Thanh đi luôn và không quay đầu lại.

Anh chàng tắc xi còn đừng ngơ ngẩn ở đấy, Thanh là cô gái đầu tiên cho anh chàng cảm giác lạ lùng và hồi hộp, anh nghĩ mình phải tìm cách để tiếp cận con nhỏ.

Nhìn số tiền mà con nhỏ để lại, anh thở dài rồi cầm lấy và phóng xe đi.

Anh chàng vừa rời khỏi thì chiếc xe của ông Hoàng về đến nơi.

Cô Lý bước xuống mở cổng rồi cả hai anh em đi vào nhà.

Tối hôm đó là buổi tối vui vẻ nhất vì đông đủ thành viên quây quần trong một mâm cơm. Họ nói chuyện với nhau về đủ thứ chuyện. Thu bị bố mẹ và cô Lý, hỏi hết chuyện này đến chuyện kia. Thu phải cố vận dụng trí não của mình ra để trả lời mọi câu hỏi của mọi thành viên trong gia đình.

Phải đến hơn mười giờ mọi người mới tha cho Thu đi ngủ, nó bước về phòng của mình nhưng không tài nào ngủ được. Thu nghĩ mình mà không nói chuyện này cho Thanh biết thì mình không ăn ngủ được mất, thôi thì nên hỏi ý kiến của nó về đề nghị kia cho xong, nó đồng ý giúp mình hay không thì cũng nên biết bây giờ, mình không thể chịu đựng hơn được nữa rồi.

Thu liền bước xuống giường, khép cái cửa của phòng mình lại. Thu gõ cửa phòng của Thanh ở bên cạnh.
Thu và Thanh nằm ở trên giường, Thanh ôm lấy Thu và hỏi.

_Chị có chuyện gì hay sao mà từ lúc về tới nhà tới giờ em thấy chị hay thở dài lắm…??

Thu buồn buồn hỏi Thanh.

_Em có thể giúp cho chị chuyện này được không…??

Thanh cười cười bảo.

_Chị cứ nói đi, nếu có thể giúp, em sẽ cố hết sức….!!

Thu nằm nghiêng và nhìn thẳng vào mắt của Thanh.

_Em có thể sang bên kia học thay cho chị không…??

Thanh vì vẫn chưa nghe rõ câu hỏi của Thu nên nó bảo.

_Em không hiểu chị đang nói gì, chị có thể nhắc lại câu hỏi được không…??

Thu chán nản nói.

_Chị hỏi là em có thể thay chị sang bên kia học không…??

Thanh liền bật ngay dậy, nó kinh ngạc nhìn chị của mình, sao chị ấy lại có cái ý tưởng điên rồ ấy chứ.

_Chị có bị làm sao không, chị biết thừa là em không muốn xa gia đình mà, nếu em muốn đi em đã đi du học với chị từ lâu rồi…!!

Thu rơm rớm nước mắt, lần này nó không còn dấu được mình nữa. Thu khóc nấc lên, nó bảo Thanh.

_Em mà không giúp chị có khi chị sẽ chết vì tự sát cũng nên….!!

Thanh kinh hoàng, nó chẳng hiểu gì cả, Thanh gấp gáp hỏi.

_Chị nói cho em biết đi có phải đã có chuyện gì xảy ra đúng không…??

Thu liền kể cho Thanh nghe tình hình của nó bây giờ. Thanh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, nó cứ tưởng là chị nó phải hạnh phúc và sung sướng lắm không ngờ chị nó lại sống như địa ngục ở cái trường ấy.

Thanh bực cả mình và hận cái bọn kia nó bảo chị gái của mình.

_Sao chị không chuyển về đây mà học, chị còn muốn ở bên ấy làm gì…??

Thu cười khổ bảo em gái.

_Em cũng biết rồi, chị không muốn bố mẹ và cô biết chuyện này. Chị không muốn họ lo lắng và thất vọng về chị, nên hãy làm ơn mà giúp chị….!!

Thanh chán nản nói.

_Không dễ dàng như chị nói đâu, vì tính cách của hai chúng ta quá khác nhau, em không thể nào hiền lành như chị và chị cũng không thể nào nghịch ngợm và đanh đá như em…!!

Thu trấn an Thanh.

_Em yên tâm đi vì coi như đây là một cách thử nghiệm và thay đổi môi trường sống…..!!

Thanh nằm xuống, nó ghét phải xa quê hương và bạn bè của nó lắm, nhưng nếu nó không giúp chị Thu, lỡ chị ấy tự sát thật thì sao.

Thanh nghĩ hay là mình đồng ý đi cho rồi, mình cũng muốn sang đó du lịch và cũng muốn tìm hiểu cuộc sống ở bên đó như thế nào. Nếu như cảm thấy bức bối quá mình có thể bảo chị ấy thay đổi lại hay nói cho bố mẹ biết cơ mà.

Nghĩ như thế nó liền bảo chị của mình.

_Được rồi em đồng ý, nhưng chị có đảm bảo là qua mặt được cả nhà hay không…???

Thu nghe Thanh đồng ý giúp mình, nó sung sướng quá.

_Em đừng lo, mọi chuyện sẽ diễn ra tốt đẹp và suôn sẻ mà…!!

Thu liền nói cho Thanh nghe hết về những thứ mà nó cần phải biết khi sang bên đó học và đặc điểm của từng đứa bạn mà Thu quen và không quen.

Hai đứa nói chuyện với nhau đến sáng rồi lăn ra ngủ. Bố mẹ và cô Lý không hay và cũng không biết về cái âm mưu này, họ cứ tưởng Thu và Thanh vẫn bình thường như mọi khi.

Sáng sớm hai chị em rủ nhau đi mua sắm, Thu cần mua vài thứ cho mình. Vì hai chị em đổi cuộc sống cho nhau nên từ phong cách ăn mặc và sở thích cũng phải cố mà bắt chước.

Thanh cảm thấy rất hứng thú với trò chơi này, nó là thế được khám phá những cái mới hay thay đổi mình làm cho tinh thần của nó thoải mái và pha chút háo hức, tò mò.

Bố mẹ và cô Lý vẫn đến đài truyền hình để làm việc bình thường. Trường và ban nhạc vì phải quay quảng cáo và đóng phim nên họ ở luôn tại đó không về lại công ty.

Một tuần trôi qua, Thu xin phép bố mẹ được bay sang bên kia để tiếp tục đi học. Bố mẹ và cô Lý kinh ngạc vì con nhỏ mới sang đây được ít bữa lại đi ngay là sao.

Ông Hoàng hỏi Thu.

_Sao con vội vàng thế ít nhất thì cũng phải nửa tháng nữa rồi đi chứ…??

Thu lấp liếm.

_Bố mẹ thông cảm, cũng sắp đến mùa thi rồi nên con cần phải tập trung vào việc học…!!

Cô Lý nghi ngờ hỏi.

_Cháu có chuyện gì dấu cô đúng không…??/

Thanh cười cười đáp thay cho chị.

_Không có gì đâu, chỉ là chị ấy cần phải học thôi….!!

Bà Nhung – mẹ của hai đứa, nhìn Thu bà nói.

_Khó khăn lắm con mới về được nhà sao không ở chơi thêm ít bữa mà phải đi ngay thế hả con…???

Thu cười khổ bảo cả nhà.

_Mọi người hãy hiểu cho con, thật tình con muốn ở chơi thêm nhưng việc học của con quan trọng hơn, hôm qua con bạn của con có gọi điện sang đây, nó bảo trường con mới mở thêm một khóa học mới, con sợ mình mà không sang đó học thì sẽ bị thua kém các bạn khác mất….!!

Cả nhà nghe hai đứa thuyết phục một hồi đành gật đầu cho Thu đi. Thu và Thanh khẽ nháy mắt với nhau một cái.

Ra đến sân bay, cả hai đứa đều nói là cần đi vệ sinh. Thanh và Thu thay đổi quần áo và vấn tóc làm sao cho giống nhau rồi ôm lấy nhau mà cười
và chúc nhau may mắn.

Bố mẹ và cô Lý tuy sống và nuôi dưỡng hai đứa từ nhỏ nhưng cũng khó để phân biệt hai đứa nếu chúng nó ăn mặc giống nhau và cả hai cùng không nói gì.

Thanh cầm vé máy bay và những thứ khác, nó vẫy tay chào mọi người, sau khi ôm hôn họ.

Thanh hơi sợ cho cái quyết định điên khùng của mình, nhưng nó đành nhắm mắt làm ngơ để bước đi.

Thu nhìn theo mà mắt nhòa lệ, nó đang lo lắng cho cô em. Nếu Thanh mà xảy ra chuyện gì nó sẽ ăn năn cả đời mất.

Mọi người kinh ngạc nhìn Thu mà cứ tưởng là Thanh, sao con bé này hôm nay mau nước mắt thế nhỉ.

Tuy cảm thấy lạ nhưng họ lại nghĩ chỉ vì tình cảm của chúng nó sâu sắc quá thôi.

Bốn người chờ đến khi máy bay cất cánh mới chịu trở về nhà. Cô Lý nhìn Thu hỏi.

_Cháu hôm nay sao lạ thế, nhìn cháu cứ xử và hành động giống hệt Thu…!!

Thu giật mình, nó cố cười và ăn nói như Thanh. Thu khẽ đánh cho cô Lý một cái vào người và nói.

_Cô xem cháu gái của cô là ai nào, cháu mà buồn à, chỉ là chị ấy đi đột ngột quá làm cho cháu hơi trống vắng thôi….!!

Cô Lý yên tâm không hỏi han gì nữa, vì cái tính cách này thì chỉ có con bé Thanh mới có.

Thu thờ phào nhẹ nhõm vì cô Lý không còn nhòm ngó nó nữa, suýt chút nữa là lộ rồi. Thu tự nhủ sẽ không dám ngồi trầm tư nữa mà phải hiếu động như Thanh.
Thanh vừa đặt chân xuống sân bay, nó đã không chịu đựng nổi không khí nóng bức và xô bồ ở đây rồi.

Thanh bắt đầu thấy hối hận cho hành động bồng bột và ngu dại của mình, nó đang lưỡng lự giữa việc đi hay là ở.

Thanh đứng ở giữa lối đi, nó nhắm mặt lại để lấy bình tĩnh và tinh thần để tiếp bước đi.

Mọi người ở đâu chạy bu lại một anh chàng vừa bước qua cánh cửa kiểm soát của sân bay, họ hò hét và reo tên của anh ta.

Thanh nhìn cái cảnh này mà ngán ngẩm, lại thêm cái bọn fan ngu ngốc nữa, ở đâu cũng thế, thật là mệt hết sức, thôi thì đi cho rồi.

Thanh đứng gần anh chàng kia quá, mà người càng ngày càng chen vào đông, Thanh không tài nào thoát ra nổi. Thanh bực cả mình, muốn hét to lên và bảo cái bọn fan này dẹp đường cho nó đi.

Mấy anh chàng vệ sĩ liền đứng ngăn mọi người không được đứng quá gần anh ta vì họ sợ trong số những fan hậm mộ này sẽ có người hành động quá khích sẽ làm cho anh ta bị thương.

Anh ta mỉm cười và cho chữ ký từng người mà anh ta đi qua, mặc dù không thích anh ta cũng cầm lấy quà mà fan hâm mộ muốn tặng.

Thanh thì chẳng có gì ngoài con thú mèo con mà nó thích ở trên tay. Anh chàng kia tưởng nó cũng là fan hâm mộ của mình nên cầm luôn.

Thanh tức quá sao anh ta dám lấy đồ của nó chứ, mặc xác anh ta là thần tượng của ai nhưng với nó anh ta chẳng là gì cả.

Thanh liền gọi giật lại.

_Này anh kia, trả lại đồ cho tôi đây….!!

Anh ta giật mình quay lại. Thanh bước đến và giật luôn con mèo con bằng bông của mình.

Thanh lẩm bẩm.

_Không phải đồ của mình thì từ sau đừng có lấy….!!

Thanh bỏ đi luôn, mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc nhìn nó. Họ không thể nào tin được, họ phải xếp hàng và chờ thần tượng của mình mấy tiếng đồng hồ mới được gặp anh ta thế mà con nhỏ kia được anh ta lấy đồ của mình lại giật luôn lấy là sao.

Nhưng kinh ngạc nhất vẫn là anh chàng ca sĩ và diễn viên kia, đây là lần đầu tiên trong đời của anh bị một con nhỏ chơi trò chơi kiểu này.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ