Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tôi ghét thần tượng̉- trang 13

Bọn nó thấy Thanh đi rồi, không còn ai cho bọn nói hỏi. Bọn nó liền quay xuống bàn Hoàng. Bọn nó tranh nhau đặt câu hỏi, Hoàng phải trả lời hết câu hỏi người này lại đến câu hỏi của người kia, cuộc sống của một ngôi sao là như thế đấy, thật mệt mỏi, không được ai quan tâm cũng chán mà có quá nhiều người quan tâm cũng khiến cho Hoàng phát sợ.

Thanh chạy thật nhanh xuống lầu. Không may Thanh va vào một cô gái thuộc lớp đàn chị. Cô ta trừng mắt quát Thanh.

_Cô đi như thế hả…??

Thanh cúi đầu lí nhí đáp.

_Em xin lỗi…!!

Cô ta quan sát Thanh từ đầu xuống chân, miệng cô ta nhếch lên.

_Cô là người sáng nay tuyên bố là bạn gái của Hoàng đúng không…??

Thanh im lặng không đáp. Cô ta khinh khỉnh.

_Cô đừng tưởng cô xứng đáng với cậu ta. Trông cô như một con nhà quê mới lên thành phố, về soi lại gương và tự vấn lại lương tâm đi, cô đang hủy hoại hình tượng của Hoàng đấy…!!

Thanh tái mặt nhìn cô ta trừng trừng, Thanh muốn đánh cô ta một cái tát lắm, nhưng nếu đánh cô ta Thanh lại bị lôi lên văn phòng thầy hiệu trưởng viết bản kiểm điểm, bị phạt đi lao động, rồi còn biết bao nhiêu hệ quả đi theo nó nữa, Thanh cố dằn cơn tức giận xuống. Thanh tự nhủ đây chỉ là bước khởi đầu của cuộc sống có người yêu là thầ
n tượng thôi.

Thanh quay mặt bước đi, tai Thanh vẫn còn nghe tiếng nói léo nhéo ở đằng sau lưng.

_Đồ kiêu kỳ, cô ta tưởng cô ta là ai chứ…??

_Nhìn tướng ta của cô ta xem, trông cô ta như một con điên…!!

_Mà không biết tại sao Hoàng lại chọn cô ta nhỉ…??

Cô bạn đứng cạnh cô ta nhún vai đáp.

_Chắc anh ta thấy cô ta khác lạ nên muốn tìm hiểu, khi nào không còn tìm được điểm gì khác lạ nữa, anh ta cũng sẽ bỏ nó như những người khác thôi…!!

Cô ta gật gù.

_Đúng thế. Bọn mình còn lạ gì tình yêu của giới nghệ sĩ nữa, họ yêu theo cảm xúc, khi cảm xúc mất đi họ cũng mất luôn cảm giác yêu ai đó, họ lại đi tìm người khác thay thế cô ta ngay ấy mà….!!

Cả hai vừa nói giọng thương hại, vừa chế giễu Thanh, sau đó họ cười phá lên. Thanh tức giận muốn quay phắt lại chửu thẳng vào mặt họ nhưng làm như thế Thanh chỉ chuốc thêm thù hận vào thân, thôi thì cố nhịn đi cho xong.
Thanh đứng lặng nhìn cảnh vật xung quanh, ngôi trường này đã mang lại cho Thanh biết bao nhiêu kỉ niệm, hạnh phúc có, buồn đau có, nước mắt Thanh chảy ra, Thanh hận bản thân Thanh quá yếu đuối, hận sự bất lực của chính mình.

Thanh tự hỏi bây giờ Thanh yêu ai, cần ai, muốn ai ở bên mình, cuộc đời Thanh kể từ nay đã đi vào ngõ cụt, con đường Thanh chọn không còn bằng phẳng nữa, Thanh không thể trở thành một cô bé vô tư, một cô bé thích làm gì thì làm, thích sống ra sao thì sống. Thanh phải phụ thuộc vào hoàn cảnh, phải sống theo những quy tắc do người khác đặt ra.

Thanh nhìn thấy Long đang bước lại về phía mình, nhìn thấy hắn lúc này như một đốm lửa soi sáng trong đêm tối, như một cơn gió mát xoa dịu đi sự nóng bức đang thiêu cháy trong lòng Thanh.

Hắn nhìn đôi mắt đỏ hoe của Thanh, hắn kinh ngạc hỏi.

_Cô bị làm sao thế…??

Thanh nhìn hắn, nhìn thật kĩ, lòng Thanh se lại, Thanh nghĩ Thanh đang nghĩ về hắn, đang dần thích hắn.

_Tôi..tôi không sao…!!

Hắn lặng người đứng nhìn Thanh, cử chỉ dịu dàng, lời nói ngọt ngào của Thanh làm hắn đỏ mặt. Hắn khẽ e hèm một tiếng, giọng hắn đứt quãng.

_Cô đừng có chối, có chuyện gì sao cô không nói cho tôi biết. Nếu có thể giúp tôi sẽ tìm cách giúp cô…!!

Thanh mỉm cười, ánh mắt Thanh buồn hiu.

_Anh có thể giúp được tôi sao…?? Anh có cách gì để tôi biến khỏi đây vĩnh viễn không…??, có cách gì giúp tôi thoát khỏi chuyện này không …??

Hắn nhìn Thanh thật chăm chú, hắn quan sát Thanh thật kĩ, hắn muốn tìm hiểu xem những lời mà Thanh đang nói kia có lời nào là giả dối không. Đôi mắt trong veo của Thanh nhìn thẳng vào mặt hắn, Thanh nhìn hắn như đang van lơn, như đang cầu xin hắn.

Mặt hắn đã đỏ nay càng đỏ hơn, hắn là thế đứng trước người con gái mà hắn thích, hắn không thể dấu được cảm xúc của chính mình.

Thanh dịu dàng hỏi hắn.

_Anh…anh sẽ giúp em chứ….??

Tiếng “em” vừa phát ra khỏi cổ họng Thanh khiến hắn ngỡ ngàng rung động, hắn chưa bao giờ nghe một lời nói nào êm tai và dịu ngọt đến thế.

Thanh và hắn nhìn nhau không rời, có lẽ bầu trời hôm nay trong lành hơn mọi hôm, cảm xúc của Thanh đang dâng tràn nên Thanh không kìm nén được tình cảm của mình, Thanh để mặc cho con tim Thanh, mặc cho lòng Thanh muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói.

Hắn im lặng đứng ngắm Thanh, ánh mắt hắn nhìn Thanh không rời, trên đôi môi của hắn nở một nụ cười, trái tim hắn đang đập thật nhanh trong lồng ngực, cơ thể hắn, lí trí của hắn bây giờ đều đang hướng cả vào Thanh, hắn biết là hắn đã yêu Thanh và thích Thanh từ lâu, cho đến lúc này tình cảm của hắn như một cơn sóng trào làm vỡ đê, nó đang cuồn cuộn chảy, chỉ cần một cái chạm nhẹ là tất cả mọi thứ sẽ vỡ òa mà không một điều gì có thể ngăn cản nổi.
Chào các bạn, mình xin lỗi vì có nhiều việc xảy ra nên mình đã để các bạn phải đợi lâu.

Chắc là sau một khoảng thời gian dài các bạn không đọc truyện này nên có nhiều tình tiết các bạn đã quên. Mình sẽ tóm tắt lại để các bạn tiện theo dõi.

Thu và Thanh là hai chị em sinh đôi. Thu sang bên xứ Đài du học, trong trường do Thu là một cô gái nhút nhát và hay tự ti nên hay bị bạn bè trong lớp bắt nạt.

Trường mà Thu học có tên là Minh Khai, trong trường tập trung toàn công tử và tiểu thư của các gia đình giàu có nên không tránh khỏi có nhiều xung đột xảy ra. Họ vì cậy vào gia thế, quyền lực của gia đình để bắt nạt các bạn khác, Thu một trong số các nạn nhân của họ. cụ thể người mà hay bắt nạt và hành hạ Thu nhất là bốn cô gái: Thiên Kim, Phan Hường, Tấn Liên và Kim Thoa.

Vì quá uất ức và quá tức giận Thu đã đi đến một quyết định ngốc nghếch là nhờ em gái Thanh sang bên đó đóng giả chính mình để trừng trị bọn họ, Thu tin là với tính cách và khả năng của Thanh, Thanh có thể làm được điều đó.

Thanh vì nể chị gái và vì tính cách thích phiêu lưu nên đã đồng ý làm theo lời của cầu xin của Thu.

Trước khi đi Thanh đã gây ra một vụ ẩu đả với Trường – thần tượng âm nhạc trong lòng người hâm mộ. Thanh làm Thu phải trả nợ thay, phải thay Thanh trở thành ô sin của Trường. Nhưng cũng nhờ thế hai con người này mới đến được với nhau.

Ban đầu khi sang bên đó học Thanh cũng gặp nhiều khó khăn, bị tứ công chúa bắt nạt nhưng dần dần chính lòng nhân hậu, trẻ thơ và nghịch ngợm của Thanh đã làm cho họ hiểu ra.

Trong một lần uống say rượu, cả bốn cô gái bị bốn người bạn trai giở trò đồi bại, họ may mắn được Thanh cứu thoát, để trả ơn công cứu mạng của Thanh, Thiên Kim đã nhận Thanh làm chị gái, ba cô gái còn lại nhận Thanh làm bạn. Thanh chính thức trở thành một thành viên trong nhóm tứ công chúa của trường Minh Khai.

Ở trong trường Thanh còn có một người bạn thân tên là Hoàng Dung, Dung là một cô gái tốt bụng, và là một người bạn chân thành của Thanh. Trong lòng Dung bây giờ đang dần hướng về một người con trai đó là Kiên – anh chàng bác sĩ của trường, một người có tâm hồn trẻ thơ, tuy đã hơn hai mươi tuổi nhưng tính cách không khác gì con nít.

Ở đây Thanh gặp hai người con trai mà mai sau có ảnh hưởng đến hạnh phúc, tình yêu sau này của Thanh. Một người là Hoàng Quân – một ca sĩ, diễn viên, người mẫu. Hoàng Quân là một người đàn ông có quá khứ đau thương, Thiên Vy người bạn gái trước đây của Hoàng Quân có ngoại hình giống hệt Thanh đã chết trong một vụ tai nạn ô tô.

Hoàng Quân vì việc này đã phải mất hai năm sống trong bóng tối, sống trong đau khổ.

Thanh đến đã mang lại hơi ấm, niềm tin và sức sống cho Hoàng Quân. Ban đầu Hoàng Quân làm quen và tiếp cận với Thanh vì Hoàng Quân nghĩ đơn giản là muốn tìm lại hình bóng người yêu qua Thanh nhưng dần dần tính cách ngây thơ, trong sáng của Thanh đã thực sự làm con tim Hoàng Quân rung động. Nhưng Thanh có yêu, có thích Hoàng Quân không khi bên cạnh Thanh còn có một người đàn ông khác là Long Nhật nữa.

Long Nhật vô tình được Thanh cứu khi bị fan hâm mộ, báo chí bao vây. Và tình cờ hơn Thanh chính là cô gái va vào Long khi hai người đang đi trên cầu thang.

Long được em gái nhờ xử Thanh vì trong con mắt của Thiên Kim lúc bấy giờ Thanh chính là Thu, là cô gái mà họ ghét nhưng cũng chính vì nhờ em gái, Long đã tìm được một nửa của mình. Tuy bề ngoài Long luôn tỏ ra lạnh lùng, và đối xử tàn nhẫn đôi khi hơi quá với Thanh nhưng thực ra ngay từ lần đầu tiên gặp mặt trái tim Long đã rung lên, lòng Long đã không còn được bình yên như trước nữa.

Mọi chuyện cứ tiếp diễn, cứ xảy ra cuốn lấy ba con người vào vòng xoáy tình cảm, yêu thương, oán hận, nước mắt liệu có làm cho tình bạn giữa họ bị chia rẻ, liệu có làm họ trở mặt thành kẻ thù…??

Trong một lần đi dự sinh nhật Kim Thoa, Thanh do bị Ái Vân – người vợ chưa cưới do mẹ Long sắp đặt sỉ nhục. Quá phẫn uất Thanh bỏ về nhà sớm. Thanh được Hoàng dẫn đi chơi, dẫn đi dạo phố.

Vì cuộc đi chơi này mà Thanh bị báo chí nhòm ngó, vì cuộc đi chơi này Thanh bị hiểu lầm là bạn gái của Hoàng. Mặc dù trong lòng không hề muốn nhưng vì tình bạn, vì đã lỡ hứa là sẽ làm cho Hoàng vui Thanh đã đồng ý đóng giả làm người yêu tạm thời của Hoàng, chờ đến khi nào Hoàng quảng bá xong album mới Thanh và Hoàng sẽ tuyên bố chia tay.

Nhưng có Hoàng có thực sự muốn chia tay Thanh không…?? Có muốn kết thúc hợp đồng này không…?? Điều này còn tùy thuộc vào tình cảm của Hoàng dành cho Thanh có sâu đậm, có thực sự yêu Thanh không…??

Người đau khổ, buồn rầu nhất là Long. Long không ngờ là chỉ mới rời xa Thanh được một chút mọi chuyện đã đưa Thanh và Long đi quá xa. Cả hai con tim dù có hướng về nhau, có thích nhau nhưng bây giờ họ đã thuộc về hai người khác nhau. Long luôn bị Ái Vân làm phiền, quấy rầy, cô ta không để cho Long yên. Còn Thanh vì nghĩa đã vô tình làm Hoàng hiểu nhầm tình cảm của Thanh dành cho Hoàng.

Cuối cùng Thanh sẽ chọn ai Long Nhật hay Hoàng Quân…??

Chạy trốn số phận, chạy trốn chính mình nhưng không chạy trốn được trái tim…!!

Cảm ơn các bạn thời gian qua đã đọc truyện của mình. Đây là bản tóm tắt sơ qua mình hy vọng các bạn có thể hiểu được phần nào.
Thanh giật mình thức giấc, hóa ra mọi thứ mà Thanh nghĩ đã xảy ra chỉ là một giấc mơ, chỉ là một giấc mộng mà thôi. Thanh sờ lên trái tim, Thanh thấy trái tim Thanh đập thật nhanh, mặt Thanh đỏ bừng. Môi Thanh nở một nụ cười, nụ cười hạnh phúc, ánh mắt Thanh tươi vui. Thanh nghĩ có lẽ Thanh đang yêu, đang thích hắn.

Nhắm chặt mắt lại, Thanh hít một hơi thật sâu, Thanh bước ra ngoài cửa lớp. Các bạn đã về hết cả rồi, chỉ còn lại mình Thanh ngồi ở đây. Hôm nay Thanh không muốn về nhà, Thanh muốn đi lang thang cho tâm hồn thanh thản. Ngay từ bé Thanh đã sợ ánh đèn sân khấu, sợ ống kính của phóng viên, Thanh sợ tất cả mọi thứ liên quan đến nó.

Thanh ước mọi việc sẽ kết thúc một cách nhanh chóng. Thanh không thể nào chịu đựng thêm được nữa, ánh mắt căm thù, hằn học, và miệng lưỡi độc ác của mọi người ở đây khiến Thanh nghẹt thở.

Khoác ba lô trên vai, khép cửa lớp, Thanh bước xuống lầu. Bầu trời hôm nay trong xanh, nóng bức hơn mọi khi. Thanh nheo mắt lại, mắt Thanh ngước nhìn lên những đám mây màu trắng đang lững lờ trôi. Thanh lẩm bẩm.

_Không biết trên đời này có thiên đường không..??, có hạnh phúc không…??, có được tình yêu đích thực không..?? mà tại sao lòng mình lại dối bời thế này..??, trái tim mình lại đau nhói thế này…!!

Hai tay đút vào túi quần, Thanh đếm từng bước chân, h
ôm nay Thanh cảm thấy Thanh mới cô độc, mới bất hạnh làm sao, dù có cố cười, cố tỏ ra vô tư như mọi khi nhưng Thanh không làm được. Tất cả mọi chuyện xảy ra nhanh quá đến nỗi ngay cả chính bản thân Thanh cũng không ngờ tới.

Đánh nhau, cãi nhau hay gây chuyện với người khác, từ xưa đến nay Thanh vẫn coi đó là một trò đùa, một trò giải trí, Thanh chưa bao giờ ngán sợ nhưng tự nhiên Thanh bị lôi vào chuyện tranh chấp thị phi giữa các ca sĩ, diễn viên với nhau khiến Thanh khiếp sợ.

Hơn ai hết Thanh hiểu được cái giá của sự nổi tiếng, hiểu được cái giá được quá nhiều quan tâm, soi mói, càng được nhiều người biết, càng được nhiều người quan tâm, càng mất tự do, càng đau khổ, càng mệt mỏi, cuộc sống càng bế tắc.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Thanh, Thanh thở dài.

_Mình sao khổ thế này…?? Mình là một người chỉ thích tự do, bay nhảy, chỉ thích làm những gì mình thích, tuy là có đôi khi mình hơi ngốc nghếch nhưng mình vẫn vui vì điều đó. Chưa có lần nào mình lại hối hận kinh khủng như lần này, có thể mình đã sai ngay từ đầu khi chấp nhận đóng giả làm bạn gái của Hoàng.

Thanh ôm đầu.

_Trời ơi…!! Tại sao con người ta không thể sống thật với chính mình chứ….?? Tại sao cứ phải làm trái với những gì mình thích để giữ lấy cái hiện tại giả dối và lừa lọc này. Thật là mệt mỏi…!! Thật là chán chường…!! Thật là tức chết…!!

Thanh dơ nắm đấm lên, Thanh hét thật to.

_A a a…………………!!!!

_Im đi…!! Ai đang kêu gào thế hả…?? Có biết như thế là vô duyên lắm không…??

Tiếng quát của ai đó vang lên làm Thanh giật mình. Thanh hốt hoảng vội bịt chặt miệng lại, ngó quanh xem có ai không. Thanh ôm lấy ngực.

_Chết thật…!! Mình quên mất đây là trường học, không phải là công viên, không phải là một nơi vắng vẻ cho mình hét…!!

_Cũng may bây giờ các bạn và thầy cô đã về nhà gần hết nếu không mình sẽ bị xấu hổ chết mất…!!

Thanh xoa vào hai má, mắt Thanh ngân ngấn nước. Thanh chuẩn bị khóc đến nơi, từ hôm qua đến giờ Thanh bị nạt kinh quá, bị người ta sỉ nhục và nhòm ngó nhiều quá nên Thanh sợ, Thanh cảm thấy tủi thân, Thanh muốn có ai đó ở bên cạnh động viên, an ủi và bảo vệ Thanh, không ngờ cũng có lúc Thanh lại yếu đuối và mít ướt thế này.

Thanh lấy tay lau nước mắt, Thanh khóc nấc lên, ôm lấy mặt, Thanh lắc lắc. Có một người con trai đứng trong ánh nắng chiều tà, ánh mắt anh ta nhìn Thanh không rời, trên đôi mắt anh ta nhìn Thanh vừa yêu thương, vừa căm giận, vừa bực mình, lòng anh ta đang cuộn sóng, hai bàn tay anh ta đút vào túi quần.

Tuy dáng người nhìn thong dong, tuy nhìn có vẻ nhàn hạ và thanh thản lắm nhưng trái tim anh ta, đầu óc anh ta đang bị dày vò, đang bốc khói, anh ta đang tức giận, hai hàm răng anh ta mím chặt vào nhau.

Thanh không biết gì cả, Thanh vẫn đắm chìm trong nỗi đau của chính mình, trong sự bực bội và bế tắc của bản thân. Đôi chân Thanh bắt đầu rời đi. Hết kiên nhẫn, hết chịu nổi, anh ta quát.

_Đứng lại…!!

Thanh giật mình, bàn tay cầm chiếc cặp buông thõng xuống. Là hắn…!! Tại sao hắn lại xuất hiện vào lúc này…?? Nước mắt Thanh tuôn đầy mi, đúng là oan gia ngõ hẹp, trong lòng có tình nhưng ngoài mặt vẫn phải ngoảnh mặt làm ngơ.

Thanh ghét hắn, căm hận hắn vì hắn mà Thanh phải khổ, vì hắn mà Thanh phải nghe những lời sỉ nhục từ vợ chưa cưới của hắn. Vì hắn mà Thanh đang sống dở chết dở, vì hắn mà trái tim trong sáng, hồn nhiên của Thanh không được yên nữa rồi. Tại sao hắn lại khuấy đảo hết mọi thứ mà Thanh đã cố gìn giữ, đã cố đóng chặt nó lại…??, tại sao…??

Thanh run rẩy, không có dũng khí đối diện với hắn, Thanh đành bước đi, nước mắt làm mắt Thanh mờ đi, Thanh cảm tưởng trời đất này đang quay, đất dưới chân Thanh đang sụp đổ, Thanh không muốn hắn nhìn thấy Thanh khóc, Thanh không muốn hắn biết Thanh đang nghĩ về hắn, không muốn hắn biết trong lòng Thanh bây giờ mọi thứ về hắn đã thay đổi, Thanh cũng không muốn hắn biết là Thanh đang thích hắn. Thanh phải đi, đi thật nhanh, phải rời khỏi đây, phải thoát khỏi ánh mắt của hắn….!!
Bàn tay hắn ngập ngừng, hắn muốn nắm lấy tay Thanh nhưng hắn sợ vì hắn Thanh phải chịu cảnh bị chửu rủa, bị cười chê của mọi người ở đây, sợ vì hắn Thanh sẽ bị báo chí bêu rếu là có bạn trai rồi mà vẫn còn đi tư tình với người khác. Hắn phải cố nén lòng hắn lại, cố kìm nén tình cảm đang dâng trào lên, hắn phải cố.

Mọi thứ bị tắc nghẽn trong hắn, hắn hiểu nếu hắn không xả ra, có ngày hắn sẽ bị chết vì ngập lụt, bị chính hắn dìm chết trong những mớ tình cảm rắc rối, và quá phức tạp.

Nếu Thanh không yêu ai, nếu người Thanh yêu chỉ là một người bình thường thì may ra hắn còn có cơ hội, còn đằng này người Thanh yêu lại là một ca sĩ nổi tiếng, một đồng nghiệp làm cùng công ty, hắn không thể nhẫn tâm, không có dũng khí cướp mất Thanh khỏi Hoàng, hắn không làm được.

Thanh thấy hắn không nói gì, không gọi Thanh thêm câu nào nữa, trong lòng Thanh thất vọng dâng đầy, Thanh ước giá mà hắn gọi thêm Thanh một câu, gọi Thanh thêm một lần nữa, Thanh sẽ quay lại, sẽ nhìn hắn, sẽ nói hết tình cảm của Thanh dành cho hắn, nhưng hắn vẫn mãi lặng im, khoảng cách giữa Thanh và hắn ngày càng xa.

Thanh bước đi, mỗi bước chân là một giọt nước mắt rơi xuống, Thanh tự hỏi Thanh đang khóc than cho ai, cho chính tình cảm của mình, hay là cho một người khác…??

Bây giờ đầu óc Thanh rối quá, tâm tư Thanh rối quá, Thanh không còn muốn nghĩ gì hay muốn biết thêm một thứ gì nữa, Thanh muốn quên hết, muốn biến mất khỏi thế gian, muốn chạy trốn hiện thực, Thanh muốn Thanh vô hình, muốn Thanh chẳng là gì cả.

Thanh cứ đi xa dần, còn hắn vẫn đứng im, trong lòng hắn bây giờ có muôn ngàn con sóng đang kêu gào, đang đập mạnh, hắn cảm tưởng lồng ngực hắn sắp vỡ tung, trái tim hắn không còn chịu đựng thêm được nữa. Hắn thấy giác quan của hắn đang đóng băng.

Thanh đi có nghĩa là hắn không bao giờ còn có cơ hội được gần gũi Thanh, được sở hữu Thanh cho riêng mình hắn nữa. Dù hắn có muốn e rằng cũng không được, sự gần gũi quá mức giữa hắn và Thanh sẽ gây ra hiểu lầm, sẽ gây ra tai tiếng cho Thanh.

Hắn phải làm sao…?? Phải giải quyết chuyện này như thế nào đây…?? Bây giờ đầu óc hắn rỗng tuếch, đôi mắt hắn vô hồn, hắn chán hết mọi thứ, hắn chán hết tất cả. Có lẽ hắn không nên biết gì cả, không nên nghe gì cả.

Thanh vừa bước ra khỏi cổng trường, đôi mắt Thanh chưa khô lệ, một giọng nói trầm ấm vang lên.

_Chào em…!!

Thanh giật mình ngước mắt nhìn lên, Thanh nhìn hắn, nhìn thật kĩ, người con trai này có nụ cười của thiên sứ, có trái tim của thiên thần, ở bên anh ta Thanh cảm thấy nhẽ nhõm, bao nhiêu ưu phiền, bao nhiêu lo toan đều tan biến.

Hắn nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Thanh, nhìn khuôn mặt lấm tấm vì say nắng của Thanh. Hắn lo lắng hỏi.

_Em không sao chứ…?? Có phải em vừa mới khóc xong…?? Nếu có gì không hài lòng, không thích em nên nói ngay cho biết. Anh không muốn vì anh mà em bị tổn thương…!!

Hắn nắm lấy tay Thanh, ánh mắt hắn nhìn Thanh đầy tình cảm.

_Em là một người bạn đặc biệt, anh rất quý em, chúng ta có thể được làm bạn với nhau trong lòng anh vui lắm, hạnh phúc lắm. Đã từ lâu rồi anh không còn biết cười là gì, hạnh phúc là gì nhưng kể từ khi gặp em, anh đã thay đổi, đã cảm nhận được tương lai, cảm nhận được sức sống đang dâng tràn lên trong cơ thể mình. …!!

Hắn cúi xuống, mặt hắn gần kề sát mặt Thanh.

_Vì thế có gì khiến em buồn, em khổ, em cứ nói cho anh biết. Anh sẽ cố hết sức để giúp đỡ em, cố làm cho em vui, cố làm cho em mỉm cười….!!

Hắn hạ giọng xuống.

_Em đừng khóc nữa nhé…!! Đừng buồn nữa nhé…!! Anh không thể chịu đựng được ánh mắt buồn bã của em, không thể nhìn em khóc. Em có biết em buồn, em khóc làm anh đau lắm không…??

Than run rẩy, những lời nói tình cảm của hắn làm Thanh lo sợ, Thanh không muốn tình bạn của hai người thay đổi, Thanh chỉ muốn mãi mãi làm bạn với hắn thôi. Yêu là gì…?? Thích là gì…?? Đau là gì…?? Thanh không muốn biết và cũng không muốn cảm nhận nó nữa…!!

Hắn nắm lấy tay Thanh, hắn lôi Thanh vào xe. hắn bảo.

_Chúng ta đi thôi…!!

Thanh kinh ngạc.

_Chúng ta đi đâu đây…??

_Em quên là hôm nay anh có buổi họp báo vào lúc bảy giờ tối à..??, em là bạn gái của anh nên em phải đến dự chứ…??

Thanh run rẩy.

_Em…em sợ lắm…!! Hay là anh cho em xuống, em không thể đi được đâu. Ngay cả nói gì em cũng không biết, thì em đến đó làm gì. Em sợ vì em người ta lại được dịp bình phẩm, bàn tán, và đánh giá không hay về anh…!!

Hoàng bật cười.

_Em không cần phải lo. Với anh mà nói em nói gì hay không muốn nói gì không có gì quan trọng. Điều quan trọng là em xuất hiện cùng anh ở buổi tối hôm nay…!!

Thanh nhíu mày.

_Tại sao thế…?? Anh không sợ, không lo gì sao…??

Hoàng lắc đầu.

_Anh có sợ, có lo cũng có giải quyết được gì đâu…!!

Hắn nhìn khuôn mặt lo sợ của Thanh, hắn mỉm cười bảo.

_Em có biết tại sao bọn trẻ con lại vô tư, lại hạnh phúc hơn chúng ta không…?? Nó hạnh phúc, nó vui vẻ hơn chúng ta vì nó không có gì phải bận tâm, không có gì phải lo cả, đói nó đòi ăn, khát nước nó đòi uống, đau nó bảo đau, tức giận nó gào lên, ghét nó bảo ghét, thương nó bảo thương.

_Tất cả với nó chỉ là một trò chơi, một sự trải nghiệm, nó không quan tâm ngày mai sẽ ra sao, cuộc sống sẽ biến đổi như thế nào…!!

_Thế giới người lớn chúng ta phức tạp và mệt mỏi quá…!! Chúng ta cứ phải dấu mình trong một lớp vỏ dày do chính bản thân tạo ra. Chúng ta làm thế vì tưởng chúng ta đang bảo vệ mình, đang bảo vệ hạnh phúc, tương lai của cá nhân nhưng có biết đâu chính chúng ta đang giết dần giết mòn bản thân mình…!!

Hắn thở dài nói tiếp.

_Chính anh cũng đang sống như thế. Ai mới nhìn vào cứ tưởng anh đang vui, đang sống hạnh phúc, đang tận hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý, đang tận hưởng vinh quang của chính mình nhưng chỉ có khi đêm về nỗi đau mới thực sự dày vò anh, mới thực sự làm trái tim anh nhức nhối…!!

Thanh nắm lấy tay hắn, Thanh an ủi hắn.

_Em tin rằng mai sau anh sẽ tìm được một người có thể chia sẻ mọi thứ với anh, người đó sẽ cho anh niềm vui, cho anh hạnh phúc, cho anh nụ cười, cho anh niềm tin. Em tin là vẫn còn một người con gái như thế đang chờ anh ở phía trước, chỉ cần anh không lùi bước, không từ bỏ, không buông xuôi là anh sẽ tìm được….!!

Hắn nheo mắt hỏi Thanh.

_Em có đồng ý làm người đó của anh không..??

Thanh lúng túng.

_Anh đừng ăn nói lung tung. Bây giờ tâm tư em đang rối, em không có nhã hứng trêu đùa với anh…!!

_Ai bảo em là anh đang trêu đùa, anh đang nói thật lòng…!!

Thanh lảng tránh ánh mắt nhìn Thanh đầy hy vọng và tin tưởng của hắn. Thanh bảo.

_Thôi chuyện này để sau hãy nói đi anh. Bây giờ chúng ta cần tập trung vào việc chính…!!

_ Anh dạy em nói như thế nào đi…!! Em sợ khi người ta hỏi em nếu em không nói được, em sẽ hại anh, hại anh bị tai tiếng, bị mất sự nghiệp…!!

Hắn chán nản nói.

_Được rồi…!! Em nghe cho kĩ nhé…!!

_Vâng…!!
Dương Ca quản lý của Hoàng Quân dẫn Thanh đến phòng thay đồ, anh ta bảo mấy người lo thay phục trang.

_Thay cho cô gái này một bộ thật đẹp, làm tóc và trang điểm cho cô ấy luôn nhé…!!

Cô gái thay phục trang gật đầu.

_Vâng…!!

Thanh giãy nảy.

_Em không muốn thay phục trang đâu. Em mặc như thế này cũng được rồi…!!

Dương Ca phì cười bảo Thanh.

_Em mặc như thế này có khác gì dân đi bụi ở ngoài đường. Em nghĩ là người ta đến đây làm gì, đến để xem dân du mục à…??

Thanh ương bướng cãi.

_Nhưng mà em không quen mặc váy, và đi dày cao gót. Em sợ bị ngã và sợ chúng làm em bị lúng túng. Thôi thì cứ để em ăn mặc như hàng ngày, em còn tự tin, còn có dũng khí trả lời họ…!!

Dương Ca xoay Thanh đứng thẳng người, anh ta nhìn thẳng vào mắt Thanh. Dương Ca nói từng lời một.

_Nghe này cô nhóc…!! Bây giờ em là bạn gái của Hoàng Quân. Mà Hoàng Quân là ai nào, cậu ta là một ca sĩ, diễn viên, người mẫu nổi tiếng. Hình tượng bên ngoài quan trọng không kém gì tài năng bên trong, từ nay về sau em phải học cách làm quen với nó, học cách thay đổi, học cách nghĩ em thực sự là bạn gái của cậu ấy….!!

Thanh thở dài.

_Em biết, em hiểu,nhưng thực tế cuộc sống còn có những thứ khác quan trọng hơn. Anh ấy là một ngôi sao nổi tiếng, là một thần tượng trong lòng mọi người, em quá mệt mỏi vì cái hư danh làm bạn gái hờ của anh ấy lắm rồi, anh có biết từ sáng đến giờ em bị bao nhiêu người làm phiền không…?? Bị các bạn gái trong trường đối xử như thế nào không…??

Thanh ôm đầu.

_Em chưa từng nghĩ là em sẽ là bạn gái của ai, và càng không nghĩ em sẽ là bạn gái của một ngôi sao. Em chỉ muốn được sống một cuộc sống bình thường, được đi học, được hòa đồng với các bạn trong lớp, chỉ có vậy thôi sao mà khó quá…!!

Dương Ca lắc đầu.

_Em không nên nghĩ theo cách đó. Nếu ai cũng nghĩ như em, cũng muốn sống như em thì ai sẽ là người hy sinh cuộc sống tự do của mình để phục vụ cuộc đời này đây. Em có hiểu là làm ngôi sao bị áp lực như thế nào không…?? Có khi cuộc sống riêng tư, cá nhân bị đảo lộn hoàn toàn, thậm chí họ còn không có được hạnh phúc riêng nhưng cái mà họ có được, đạt được người bình thường không thể hiểu, không thể với tới được….!!

_Em nên vui, nên cảm thấy hạnh phúc và nên cố gắng đóng cho đạt vai diễn của em. Nếu em chán, nếu em mệt mỏi, nếu em thở dài, mọi người xung quanh em sẽ biết được sự thật, lúc đó em còn phải đối diện với sự khắc nghiệt, sự tẩy chay của mọi người hơn bây giờ nhiều…!!

Anh ta hạ giọng.

_Vì thế em hãy cố vui vẻ, nếu trong đầu em hạnh phúc, trái tim em sẽ rộng mở, không có khó khăn nào con người ta không thể khắc phục, không có con đường nào là dẫn con người ta vào ngõ cụt cả, chỉ cần em hiểu em đang làm gì, đang muốn gì là em có thể đạt được những gì mà em muốn…!!

Thanh mỉm cười, hít một hơi thật sâu. Những lời nói của Dương Ca đã cho Thanh thêm dũng khí, cho Thanh thêm tự tin. Thanh bảo.

_Em hiểu rồi. Em sẽ cố gắng…!!

Thanh dơ tay lên.

_Cố lên…!! Chúc mọi điều tốt đẹp….!!

Dương Ca bật cười, tuy chỉ mới gặp Thanh có hai lần nhưng mà anh ta nhận ra, Thanh là một cô gái đáng yêu, tốt bụng, trong sáng và quá ngây thơ, chuyện thế này mà cô bé cũng có thể dễ dàng đồng ý, dễ dàng nhận lời.

Đầu tiên Dương Ca tưởng Thanh đồng ý vì thích được làm bạn gái của Hoàng Quân, thích làm bạn gái của một người nổi tiếng nhừng càng tiếp xúc lâu, anh ta càng hiểu về Thanh nhiều hơn.

Thanh làm thế chỉ vì tình bạn, chỉ vì không muốn Hoàng Quân bị báo chí dòm ngó, chỉ vì sợ sự nghiệp đang đi lên của Hoàng Quân bị sụp đổ vì tai nạn không đáng có này.

Thanh run rẩy bước vào trong, chị thay phục trang xoay Thanh một vòng, chị ngắm nhìn Thanh từ đầu xuống chân, chị lắc đầu bảo người bên cạnh.

_Đưa cô bé này đi tắm….!!

_Chúng ta cần phải làm cho cô bé mới lạ hoàn toàn…!!

Thanh lắp bắp.

_Mới….mới lạ nghĩa là…là sao… ??

Chị mỉm cười.

_Em đừng sợ…. !!

Thanh chưa kịp hiểu gì, một chị nhân viên khác lôi Thanh đi. Ở bên ngoài Dương Ca thỉnh thoảng nghe những tiếng hét của Thanh, không hiểu họ làm gì Thanh mà Thanh có vẻ sợ như thế.
Hoàng Quân được một người khác thay phục trang phục và lo trang điểm còn Thanh được hai chị nhân viên lo thay quần áo, trang điểm, lo dạy Thanh cách nói chuyện, lo hướng dẫn Thanh nên làm gì khi đối diện với báo chí.

Mười phút, hai mươi phút, hai lăm phút, chiếc rèm được vén sang một bên. Thanh rụt rè bước xuống.

Cả hai người đàn ông đứng ngây người ra nhìn Thanh, trông Thanh bây giờ giống hệt một nàng công chúa trong chuyện cổ tích, đúng là chỉ cần trang điểm, chỉ cần thay đổi phục trang một chút đã làm Thanh lột xác hoàn toàn, từ một cô gái mạnh mẽ biến thành một cô gái dịu dàng, đầy nữ tính.

Thanh thấy mọi người nhìn ghê quá, mặt Thanh nóng bừng, trái tim Thanh đập thật nhanh, đôi chân Thanh run rẩy, dũng khí và tự tin lúc nãy đã bay đi đâu mất cả, đây là lần đầu tiên Thanh mặc váy, lần đầu tiên Thanh đi giày cao gót, lần đầu tiên trang điểm, lần đầu tiên uốn tóc, hình như họ còn xịt cả nước hoa lên người Thanh.

Thanh thấy khó chịu vô cùng, bức bối vô cùng, Thanh muốn xé bỏ váy, muốn vứt bỏ giày, Thanh muốn được mặc như hàng ngày, được thoải mái như mọi khi.

Thanh vừa bước xuống, Thanh đã vội bước lên, Thanh muốn kéo rèm lại, Thanh muốn thay trang phục. Dương Ca hỏi.

_Em định làm gì thế…??

Thanh thở dài đáp.

_Em muốn thay quần áo, bộ váy này bó sát vào người quá, em không quen…!!

_Ha ha ha…!!

Hoàng Quân đứng im nhìn Thanh từ nãy đến giờ, bỗng cười thật to.

_Em đừng có ngốc, em mặc bộ này đẹp lắm. Anh nghĩ nó như được may để dành cho em. Em mà thay bỏ nó ra không phải tội nghiệp cho nó ư…??

Lời nói bông đùa của Hoàng Quân đã giúp Thanh bớt được một chút căng thẳng. Thanh đáp trả.

_Anh nói cứ như thể nó được may chỉ để dành riêng cho em…?? Em nghĩ ai mặc nó mà chả được, chỉ cần đúng size, chỉ cần vừa với nó là xong. Hôm nay em mặc nó nhưng ngày mai, ngày kia, sẽ có người khác mặc….!!

Hoàng Quân nhíu mày nói.

_Ai bảo em là bộ váy này để cho người khác mặc…?? Bộ váy này thuộc về em, và chỉ có mình em mới được phép mặc nó…!!

Thanh kinh ngạc, Thanh vội xua tay.

_Không cần đâu. Vì dù anh có cho em, em cũng không thể mặc, em ghét mặc váy lắm, vì nó rất bất tiện và rất khó chịu, em chỉ thích mặc quần jean, áo phông, đi dày thể thao, với em như thế là thoải mái nhất, hạnh phúc nhất…!!

Hoàng lại cười thật to, chưa có lúc nào Hoàng lại vui vẻ như lúc này, ngay cả Dương Ca, mấy chị nhân viên cũng không nhịn được cười vì lời nói ngây ngô, và ngây thơ của Thanh. Thanh điên tiết vì tự nhiên lại bị biến thành trò hề cho mọi người xung quanh. Thanh hét Hoàng.

_Anh có thôi đi không hả…?? Sao anh dám cười nhạo em…??

Hoàng vội phân trần.

_Anh nào dám cười em. Chỉ là anh đang nghĩ đến một truyện cười anh đã đọc vào tối hôm qua nên anh cười thôi…!!

Thanh nhăn mặt.

_Anh đừng có nói dối. Rõ ràng anh đang cười nhạo em, anh còn cố cãi nữa…!!

Dương ca vỗ hai tay vào nhau.

_Thôi nào hai cô cậu, cứ đứng ở đây cãi nhau thì muộn giờ họp báo mất. Nhanh lên nào…!!

Thanh tái mặt, nói chuyện phiếm với Hoàng làm Thanh tạm quên đi nhiệm vụ bất khả thi của mình nhưng bây giờ Thanh không còn trốn tránh được nữa, không ai có thể thay Thanh đóng giả làm bạn gái của Hoàng, nếu có một cô gái giống hệt Thanh như chị Thu ở đây thì tốt quá. Thanh sẽ nhờ cô ấy thay Thanh lên trên kia, nhờ cô ấy trả lời báo chí, nhờ cô ấy phát biểu hộ Thanh.

Nhưng trên đời này có ba cô gái giống nhau đã là hiếm rồi, làm sao xuất hiện thêm người thứ tư nữa.

Hoàng nắm lấy tay Thanh, giọng hắn ấm nồng.

_Em đừng sợ, có gì để anh trả lời thay em cho. Em chỉ cần ngồi im và mỉm cười là được rồi, họ sẽ không thể làm khó được em đâu. Hãy tin anh…!!

Thanh nhăn nhó.

_Em biết là anh có thể giúp được em nhưng trái tim em, lòng em đang rối loạn. Em sợ tất cả mọi thứ, sợ ánh đèn sân khấu, sợ máy ảnh , sợ ống kính của họ đang chĩa vào em làm sao có thể thanh thản được đầu óc, làm sao em không lo, không sợ…!!

Hoàng ôm lấy Thanh, Thanh sững sờ không ngờ hắn lại làm thế. Bàn tay hắn vỗ nhẹ vào lưng Thanh, hắn bảo.

_Em hãy nhắm mắt lại, trong đầu em hãy nghĩ đến một kỉ niệm nào đó khiến em vui vẻ, khiến em hạnh phúc, hãy chỉ nghĩ đến nó thôi đừng nghĩ gì đến cái khác. Em chỉ có quên được em là ai, em đang làm gì, điều gì khiến em sợ hãi em mới thật sự có được tự tin, mới thực sự có được dũng khí đối diện với hiện tại…!!

_Đôi khi người ta sống vì những kỉ niệm hạnh phúc xưa cũ, không phải là hiện tại đau khổ này. Em có thấy những người đau ốm và tàn tật không, tại sao ánh mắt họ vẫn ngời sáng, ý trí, lòng quyết tâm chữa khỏi bệnh vẫn không bao giờ làm họ chùn bước vì họ tin vào ngày mai, tin vào một ngày không xa họ có thể được khoa học, được các bác sĩ chữa khỏi bệnh cho họ…!!

_Còn em, em hãy nghĩ đến những điều, những kỉ niệm làm em thanh thản, làm em hạnh phúc, hãy quên hết đi, quên hết những áp lực mà vô tình họ gây ra cho em đi…!!

Thanh nhắm mắt lại,hít một hơi thật sâu, Thanh đang nghĩ về những kỉ niệm đã có giữa Thanh và chúng bạn ở quê nhà, trên môi Thanh nở một nụ cười, lòng Thanh đang mở rộng, trái tim Thanh bình yên. Lời nói của Thanh vang lên như gió thoảng.

_Cảm ơn anh…!!

Giọng hắn nghèn nghẹn.

_Không…!! Người nên cảm ơn là anh mới đúng…!! Anh cảm ơn em…!! Cảm ơn em nhiều lắm…!! Bé con chúng ta đi thôi…!!

_Dù hôm nay có xảy ra chuyện gì
anh cũng không sợ, không buồn vì anh có em, với anh như thế là đã quá đủ, quá mãn nguyện rồi…!!

Tình cảm bộc phát của Hoàng Quân khiến mấy cô gái xung quanh đỏ mặt, khiến Dương Ca mở to mắt kinh ngạc, họ không hiểu là Thanh và Hoàng Quân đang đóng kịch hay hai người đã thực sự thích nhau .
Hoàng Quân nắm lấy tay Thanh, trên môi của hắn nở một nụ cười, việc Thanh bị hiểu lầm là bạn gái của hắn không hề làm hắn khó chịu mà ngược lại hắn còn cảm thấy vui, thấy thích thú vì hắn có cơ hội được ở gần, được tìm hiểu và được khám phá về Thanh nhiều hơn, hắn muốn biết giữa Thanh và Thiên Vy khác nhau như thế nào..?? Trong hai người con gái giống nhau về ngoại hình, còn về tính cách thì có gì khác biệt…??

Hoàng đi trước, Thanh bước theo sau. Trong lòng Thanh bây giờ đang rối rắm, đang phiền não, tình cảm Thanh dành cho Hoàng, dành cho Long đang làm Thanh mệt mỏi, Thanh không biết là có thật sự Thanh đang thích đang yêu Long không, ở bên cạnh hắn làm luôn làm trái tim Thanh đập thật nhanh, luôn làm đầu óc Thanh căng thẳng, luôn làm cho Thanh không thể nghĩ gì, không thể tập trung làm gì.

Còn khi ở bên Hoàng, hắn lại cho Thanh cảm giác bình yên, Thanh có thể nói hết những gì mà Thanh thích, có thể làm những gì mà Thanh muốn, Thanh có thể vì hắn, Thanh sẵn sàng từ bỏ tự do, từ bỏ cuộc sống trước kia của mình, Thanh muốn làm cho hắn vui. Nhưng điều quan trọng Thanh có thể hiểu được hắn đang nghĩ gì, đang muốn gì.

Thanh nhăn nhó, miệng lẩm bẩm.

_Vậy là mình đang thích ai, ai mới thực sự là người đàn ông của đời mình…??

Thanh lắc đầu.

_Mình nghĩ đến tình cảm nam nữ từ bao giờ thế này…?? Mình sợ ngộ nhận lầm phải tình yêu lắm, người ta nói một ánh mắt, một nụ cười, một chút nhớ nhung đâu phải là đã yêu, đâu phải là đã nhớ, đó chỉ một chút tình cảm thoáng qua, một chút cảm giác của tình yêu mà thôi…!!

Một người đàn ông vừa bước qua người Thanh, khi hai ánh mắt giao nhau, Thanh cảm thấy có một luồng điện vừa chạy dọc cơ thể, trong một lúc Thanh không nhận rõ người đàn ông đó là ai, vì một cô gái tôn thờ cuộc sống chỉ có ăn và ngủ như Thanh mà phải nghĩ đến những người Thanh chỉ gặp có một lần thì hơi khó cho Thanh.

Giọng Hoàng vang lên.

_Chào Long Nhật, cảm ơn cậu hôm nay đã đến dự cuộc họp báo của mình…!!

Thanh quay mặt đi chỗ khác, Thanh sợ ánh mắt của người con trai này.

Hắn lạnh lùng hỏi.

_Đây là bạn gái của cậu à… ??

Hoàng gật đầu.

_Đúng thế… !!

Trong lòng Long có một cái gì đó đau đớn, nhói đau đang bùng lên, người con gái này làm cho trái tim Long đập thật nhanh, người con gái đã phá tan đi bức tường băng giá mà Long đã cố dựng bấy lâu nay, bây giờ cô ta lại đi với một người đàn ông khác, tay trong tay cùng nhau đi lên trên sân khấu, cùng tuyên bố cho mọi biết họ đang yêu nhau, đang thuộc về nhau.

Ánh mắt Long nhìn Thanh không rời, còn Thanh không dám nhìn thẳng vào mắt Long, Thanh giả vờ ngó lơ đi chỗ khác. Long nhắc Hoàng.

_Cậu giới thiệu bạn gái của cậu cho mình biết đi…!!

Hoàng gật đầu. Hoàng bảo Thanh.

_Đây là Long Nhật, bạn làm cùng công ty với anh. Chắc là em không lạ gì cậu ta chứ… ??

_Còn đây là Thu… !!

Thanh ngước mắt nhìn lên, trong đôi mắt Long có cái gì đó đáng sợ quá khiến Thanh sợ hãi, Thanh lắp bắp.

_Chào…chào anh… !!

Hắn nhếch mép.

_Chào cô… !!

_Trông hai người rất hạnh phúc, rất xứng đôi… !!

Hoàng vô tình mỉm cười.

_Cậu chỉ đang nói đùa… !!

Hắn hỏi nhỏ.

_Cậu thấy bạn gái mình thế nào… ??

Long quan sát Thanh từ đầu đến chân, sự thay đổi và lột xác hoàn toàn của Thanh khiến hắn sững sờ, khiến mặt hắn đỏ lên, hắn vội bịt chặt miệng, hắn quay mặt đi chỗ khác, hắn sợ nếu hắn đứng ở đây thêm một lúc nữa, hắn sẽ lôi Thanh đi, hắn sẽ gây nên chuyện, nên hắn gấp gáp bảo.

_Gặp cậu ở buổi báo. Mình có việc nên mình đi trước… !!

_Ừ… !! Cậu nhanh lên nhé… !!

_Biết rồi… !!

Hoàng quay lại bảo Thanh.

_Chúng ta đi thôi…!!

Thanh bây giờ mới nhận ra người đàn ông này là ai. Thanh vội hỏi.

_Anh…anh có…có phải là…là ….??

Long lạnh nhạt hỏi.

_Cô muốn biết gì…??

Thanh mỉm cười.

_Anh có phải là người mà lần trước tôi gặp ở trên đường không…??

Hắn gật đầu.

_Cảm ơn lần đó cô đã cứu mạng tôi. Nếu có gì cần tôi làm cho cô thì cô cứ nói, tôi sẽ cố gắng hết sức…!!

Thanh xua tay.

_Không cần đâu…!! Ai ở trong hoàn cảnh của tôi cũng làm như vậy thôi. Tôi chỉ không ngờ là anh lại là ca sĩ Long Nhật, lúc đó tôi lại tưởng anh là một tên tội phạm đang bị mọi người đuổi bắt vì tội ăn trộm cái gì đó…!!

Lời nói ngây thơ của Thanh khiến Hoàng cười thật to. Long trừng mắt.

_Cô đúng là đến chết cũng không thay đổi được tính ăn nói bộp chộp của mình. Sao cô dám bảo tôi là một tên ăn trộm, một tên tội phạm hả…??

Thanh hốt hoảng.

_Tôi…tôi xin..xin lỗi chỉ là trong lòng tôi nghĩ sao nói vậy thôi. Mong anh thông cảm…!!

Hắn hừ một tiếng.

_Tôi nể tình cô cứu tôi nên tôi bỏ qua cho cô nếu cô mà còn tái phạm là không xong với tôi đâu…!!

Thanh le lưỡi.

_Ghê quá…!! Tôi tưởng anh lành hiền ai dè anh lại dữ thế…!!

_Tôi hứa từ lần sau gặp lại anh, tôi sẽ lờ như không quen biết anh vì tôi sợ anh xử tôi lắm…!!

Dương Ca ló đầu từ sau cánh gà sân khấu.

_Trời ơi…!! Bây giờ là mấy giờ rồi mà ba cô cậu còn ở đó, có mau nhanh lên không…??

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ