Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Vì anh thật ngốc - Because you're stupid trang 2

4.

Bánh Dâu tỉnh lại trong một căn phòng rộng lớn, chiếc giường nó đang nằm khá to , được trải bằng bộ drap hello kitty dễ thương. "Chắc đây là phòng của nhỏ Thy" nó nghĩ thầm.
Minh Nhật từ đâu lù lù bước vào làm nó giật bắn cả mình, kèm theo trên tay hắn là một ly sữa mới pha còn nóng hổi.

-Cô tỉnh rồi à đồ hâm? Uống cái này đi, ko có thuốc đọc đâu . =.='
-Sao lại là anh? Anh làm gì ở đây? Và sao tôi lại ở đây ?- Vẫn với những câu đó nó hỏi .
-Cô lại ko nhớ gì à? Ko biết kiếp trước tôi có mắc nợ cô ko nữa, mà kiếp này tôi khổ như thế. Cô mém chết chìm, tôi ko mún gặp ma hồ bơi nên đã cứu cô. Ko biết tôi còn cứu cô bao nhiu lần nữa đây.
Nó tỏ vẻ mặt như ko chấp Minh Nhật, bỗng nó chợt nhận ra trên người nó là bộ pijama hòa hòe chứ chẳng phải là bộ đầm màu trắng. Nó hoảng vía la làng .

-Aaaaaa.....Thế sao tôi lại mặc đồ này? Đồ biến thái kia anh đã làm gì tôi?
-Cô này buồn cười, là con bé Thy, em của tôi và là bạn thân của cô , nó thay giúp cô. Rõ là hâm. Tôi mà thèm loại người như cô à.

“Sao?” Nó há hốc mồm ngạc nhiên. Minh Thy là em gái của anh chàng đáng ghét này sao ?? Bạn thân chí cốt của nó lại có ông anh trời đánh và có thù hằn với nó sao ? Trong khi đó Quốc bạn mới của nó là hàng xóm cũ của Minh Thy. Rối rắm, quả là rối rắm mà ! Nó đỏ mặt đánh trống cố lãng sang chuyện khác . [^^]

-Anh là anh ruột của Minh Thy à? Cũng trùng hợp quá ta. Dù sao cũng cám ơn anh đã hai lần cứu tôi. – Nó nói vẻ nghênh ngáo - Mà Minh Thy đâu rồi? - Nó hỏi.
-Nó sang phòng khác ngủ rồi, nó cứ nằng nặc đòi ngồi đợi cô tỉnh, nhưng tôi ko cho. Giờ này cũng khuya rồi, anh chàng Quốc của cô cũng đã về trước, cô cứ nghỉ ở đây, mai là chủ nhật nên cứ yên tâm. Tôi đi ngủ đây! À quên nhớ uống ly sữa kia. Là chị Linh giúp việc pha đấy, đừng tưởng là tôi, ko đời nào đâu .

Minh Nhật chơi nguyên liên khúc làm nó chóng cả mặt. Minh Nhật ko nhắc đến Quốc thì chắc nó cũng quen bén đi luôn."Với lại cái ly sữa này nữa, bộ phải nói ra là do chị giúp việc pha à. Đúng là đồ đáng ghét mà."

"Mà hắn coi bộ lạnh lùng vậy mà cũng dễ thương :"> đem sữa cho mình nữa " - nó cười tủm tỉm [tự sướng bạo quá chị 2 T_T]
Nó chìm vào giấc ngủ lúc nào hok hay. Nó mơ...... Trong giấc mơ, nó đang ở một cánh đồng bất tận, cánh đồng đẹp như nó đã đc xem trên phim. Nó chơi đuổi bắt với một ai đó. Nó cười, cười rất tươi, nó chạy, chạy thật nhanh. Nhưng cuối cùng ai đó cũng bắt đc nó, ôm nó thật chặt từ phía sau trong vòng tay ấm áp. Nó quay lại, thì ra là hắn - Minh Nhật. Nó la làng tỉnh giấc . "Thật là một cơn ác mộng " . Nó tự nói với mình. " Sao lại mơ thấy hắn ta? Trời mình bị điên mất rồi !" - Nó vò đầu bức tóc, sau cơn "ác mộng" ấy nó trằn trọc, trăn trở mãi mới ngủ lại đc .
***
Hôm nay là Thứ 2, mọi chuyện lại trở về với vị trí cũ. Tan học rồi... Nó thu dọn sách vở. Điện thoại nó rung. Có một cuộc gọi hiển thị trên màn hình dòng chữ "PaPa".
-Thy à, lát cậu gặp anh Quốc hộ tớ nói là tớ có việc gấp về trước bảo ảnh đừng đợi tớ .-Nó trong bộ dạng vội vội vàng vàng , vừa mừng lại vừa lo .
- À...ờ...-Minh Thy chưa kịp nói hết câu nó đã chạy mất hút .
----
Redo Coffee
Người đàn ông cao to, độ chừng hơn 40t, ăn mặc bảnh bao và trông rất đỗi trí thức vẫy tay ra hiệu cho nó. Đã bao lâu rồi nó đc gặp lại ba nó nhỉ? 5 tháng, 6 tháng hay 1 năm? Nó đã quen với cái sự thật mà nó từng nghĩ ko phải là sự thật này rồi. Dù sao thì nó cũng mừng khi thấy ba nó mạnh khỏe, ngồi sừng sững trước mặt nó.

-Con khỏe ko Bánh Dâu?
-Dạ con vẫn khỏe re nè ba. Còn ba? Dạo này ba ít gọi cho con hơn, chắc ba bận công việc lắm? Mà con thì đâu dám gọi cho ba, con sợ dì lại làm khó ba.-Giọng nó yểu xìu.
-Dâu ngốc của ba. Lần sau nhớ ba thì cứ gọi, không có gì phải lo hết .. Tiền mà mỗi tháng bà gửi cho con rồi mẹ con gửi nữa, có đủ để con chi tiêu ko ?
-Dạ dư ba à, con còn tiết kiệm đc nhìu hơn cả ba nghĩ đó. - Nó khì khì
-Dâu à! Ba có 1 việc mún nhờ con. Thật sự thì ba rất xin lỗi con .
-Dạ việc gì ba cứ nói? - Cái điều gì đó trong sự vừa mừng vừa lo của nó ban nãy có lẽ sắp thành sự thật rồi chăng? Nó cảm thấy hơi sợ .
-Dạo gần đây công việc làm ăn cả ba ko mấy suôn sẽ. Ba thiết kế và cho thi công bị lỗi mấy căn nhà nên phải bồi thường hợp đồng với số tiền khá lớn. Ba đã xoay sở khắp nơi rồi nhưng vẫn ko đủ. Ba cần căn nhà của con. - Ông tha thiết - Ba xin lỗi con nhìu Dâu à !

Cái gì? Nó có nghe nhầm ko? Ba muốn bán căn nhà nhỏ xinh của nó? Nói đúng hơn là từng của gia đình nó. Căn nhà do chính ba thiết kế cho mái ấm nhỏ của mình. Căn nhà mà đối với nó có biết bao là kỉ niệm, nó đc yêu thương, đc che chở dưới mái nhà ấy, dù đó có là quá khứ xa xưa hay ko thì nó vẫn cần căn nhà ấy. Tại sao ba lại đối xử với nó như vậy? Còn việc ba bồi thường hợp đồng nữa. Một người kĩ sư giỏi như bà mà để chuyện ấy xảy ra à? Ko chỉ phải một mà là 2,3 lần, nó quá biết rõ ba nó, ko đời nào có chuyện đó. Chắc chắn là do bà ấy - mẹ kế của nó.
Nó đờ người ra ko nói lời nào. Mắt nó bắt đầu rươm rướm. Trông phút chốc nó quyết định sẽ ko để ba nó bán căn nhà nhưng sao lương tâm nó lại bắt nó làm ngược lại. Lỡ như ba nó ko bán căn nhà, dì nó sẽ đối xử thế nào với ba nó . Nó ko muốn ba nó phải thêm một lần đau khổ, chia li, như ba nó đã gánh chịu từ mẹ nó. Nước mắt nó bắt đầu tuôn trào.

-Ba xin lỗi con Bánh Dâu! Ba sẽ cố xoay sở cách khác, nín đi nha Dâu của ba! Con sẽ vẫn đc sống ở đó, nín đi nha con! -Đôi mắt ông đượm buồn.
-Hix con ko sao ba à! Ba cứ bán căn nhà ấy đi! -Nó lấy lại bình tĩnh. -Việc của ba quan trọng hơn mà. Ko có tiền thì người ta bắt ba bỏ tù, lúc đó con còn ân hận hơn. Hixhix...
-Rồi con sẽ ở đâu?
-Dạ con dọn qua ở chung với nhỏ bạn thân, nhà nó tới mười mấy hai chục phòng lận. Ba yên tâm. Ba nhớ gọi cho con thường xuyên nha ba.

***

Nó xách giỏ vali quần áo lang thang giữa đường, ko biết rằng nó sẽ đi về đâu. Điều nó nói sẽ ở nhà nhỏ Thy là do nó bịa ra cả để ba nó an tâm hơn. Hai ngày nay nó xin nghỉ học ở trường, nó muốn gắn bó với căn nhà thêm đc bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. Giờ ra đường rồi. Nó vừa đi vừa khóc, vừa nhớ nhà. Liệu quyết định của nó đã đúng chưa?
Ào...ào...ào...mưa bất chợt đổ......Trời ơi....nó chưa đủ khổ hay sao mà ông trời lại còn làm vậy với nó. Nó băng qua đường để vào trạm xe trú mưa. Két....Nó ngã lăng quay bất tỉnh nhân sự.

-Trời đất cái con bé này! Oan gia ngỏ hẹp hả trời? - Minh Nhật cau có .

Phần II : Nhà trọ bất đắc dĩ.

5.

Lần này Bác Mẫn chắc chắn rằng thắng kịp trước lúc nó ngã. Bác bảo là con bé ngất do kiệt sức hay sao ấy. Minh Nhật và bác Mẫn lại một phen đưa nó về nhà .
Nó lại tỉnh dậy trong căn phòng mà nó từng nghĩ là của Minh Thy cùng với một bộ pijama hoa hoè khác nữa ….=.=

Đương nhiên lần này nó hok nghĩ là do Minh Nhật thay >’ Nó thấy mình làm khổ bạn bè quá đi mất T_T. Nó cũng chưa biết phải nói làm sao với Minh Thy về vụ nhà nó nữa. Huhu… Nó mon men ra khỏi phòng.
***
Nhà của Minh Thy rộng thiệt ! Giờ nó mới ngắm kĩ được đó. Có điều căn nhà to lớn nhưng sao vắng lặng quá, có vài cô giúp việc cặm cụi ở góc này, vài cô nữa ở góc khác, tất cả đều mặc đồng phục. Hệt như nó thấy trong lâu đài của hoàng tử trên phim hoạt hình. Có một con mèo Ba Tư mặt tịt đang nằm ìk trên ghế sofa ngủ khò khò…. Sao mà đáng ghét giống tên chủ quá. =.=”
...
Hình như có tiếng nhạc ở đâu đó? Nó đi tìm âm thanh ấy. Nó nhìn vào một cánh cửa đang khép hờ. Là hắn, hắn đang chơi piano.
---
Đôi bàn tay hắn mới điệu nghệ làm sao. Trông hắn lúc này đẹp trai ko thể tả @_@ (mắt sáng nữa rồi). “Ôi mình bị làm sao thế này ?” – Nó vội chạy về phòng thở hổn hển.
Suốt buổi hôm ấy, trong đầu nó chỉ quanh quẩn hình ảnh Minh Nhật đánh đàn. Nó hơi bị tương tư Minh Nhật mất rồi! “Không thể nào” – Nó nhất quyết là ko đội trời chung với Minh Nhật mà. Với lại tình cảm gì mà đến nhanh dữ vậy… Hay, cái này người ta vẫn thường gọi là “tiếng sét ái tình”…..

“Không”. Nhảm nhí, thật nhảm nhí hết biết. Nó trước giờ vốn chẳng tin cái thứ tình yêu tình tình iếc chớp nhoáng như trên phim thế này. Bánh Dâu vỗ trán trấn tĩnh bản thân.
Cuối cùng thì nó đành ở nhà của Minh Thy. Sau khi Minh Thy biết chuyện thì cứ nằng nặc đòi nó ở lại. Ba mẹ Minh Thy cũng đi công tác suốt nên Thy bảo nó cứ tự nhiên.
Còn về Minh Nhật, hắn ta cho rằng Bánh Dâu mắc nợ mình nên phải làm theo sai bảo của hắn, ko hắn “đuổi cổ” nó ra ngoài. Nó bĩu môi dù sự thật đúng là vậy =.=”
Chiều nay Minh Thy lại đi học đàn. Căn nhà rộng lớn chỉ còn lại nó, Minh Nhật và những cô giúp việc lúc nào cũng cặm cụi. Nó lãng vãng ra xích đu cạnh hồ bơi ngồi học bài hóng gió. Nó lại ngân nga những giai điệu trong bản “Love Story”

“…
romeo take me somewhere we can be alone
i’ll be waiting all there’s left to do is run
you’ll be the prInce and i’ll be the princess
it’s a love story baby just say yes
…”
(romeo hãy mang em đến một nơi nào đó chỉ có chúng ta
Em sẽ đợi để được cùng anh bỏ trốn
Chàng sẽ là hoàng tử còn em là công chúa
Một tình yêu thật đẹp đúng không anh…)

-Này cô ngốc kia, có mún bơi với tôi ko? - Minh Nhật ở đâu lù lù ngoi lên từ dưới hồ bơi. [Nghe như quái vật hồ Loch Ness ấy =.=]
-Tôi ko biết bơi .
-À tôi quên cô mém làm ma hồ bơi nhà tôi mà! – Minh Nhật vẻ trêu chọc.
-Anh….. Tôi học bài, ko nói chuyện với anh nữa.
-Mà cô thích tôi rồi đúng ko?
Nó hơi choáng trước câu hỏi của Minh Nhật.
-Cái gì? Anh điên à? Tôi mà thích loại người như anh hả? Có mà mơ .
-Chứ hôm trước, ai tròn xoe mắt chăm chú nhìn tôi đàn vậy ha?! Cô tưởng tôi ko thấy à? Há há ……-Minh Nhật cười khoái chí.
-Anh đúng là điên thiệt rồi đồ bệnh hoạn. Tôi vào nhà đây. – nó hơi bị đỏ mặt vì hình như Minh Nhật nói trúng tim đen nó rồi….[;))]
-Này cô kia đứng lại, lấy cho tôi cái khăn, ko thì cô ra đường mà ở.
Nó quay lại nắm cái khăn vứt mạnh vào mặt hắn rồi vùng vằng bỏ đi .
-Hahaha……-Minh Nhật cười hả hê.

“Trời cái tên đáng ghét, uổng công mình nghĩ hắn lạnh lùng, băng giá. Ai dè bệnh hoạn thế kia. Điên mất. Sao nhỏ Thy lại có thằng anh khùng đến thế. Tức quá đi mất.”
…..
6h30pm ngày hôm sau. Nó đang chiên chiên, xào xào, nấu nấu phụ chị Linh giúp việc. Đầu nó thì vẫn còn chút vấn vươn hình ảnh Minh Nhật đánh đàn.
-Này có ăn đc ko đấy?-Hắn lại ở đâu lù lù xuất hiện sau lưng nó.
-Anh là ma hay là quỉ vậy hả? – Nó giật mình làm rơi khúc cá đang gắp xuống chảo dầu sôi sùng sục làm dầu bắn tung toé.
-Ui da đau quá, làm phỏng hết cả tay tôi rồi nà. Aaaa …..đau quá à, cô giết tôi rồi huhuhu….
-Ý anh có sao ko? Đưa tay tôi xem nào? Ai biểu anh sàng sàng vô đây làm chi. Bị phỏng dầu…cho tay vào nước đi.-Nó vừa nói vừa cuống cuồng cả lên. – Tôi nghe nói bị phỏng thì bôi kem đánh răng hay nước mắm lên là hết liền à. Để tôi đi lấy ke….
-Cô điên à? Rõ là cô ngốc mà.- Chưa kịp nói hết câu nó đã bị hắn quát te tua T_T.
-Ơ sao mới bảo đau tay cơ mà? Mới khóc lóc thảm thiết lắm mà?
Thì ra Minh Nhật có bị gì đâu. Hắn giả bộ để chọc Bánh Dâu thôi. Hắn ko ngờ Bánh Dâu lại ngốc thế và lăn quay ra cười ha hả… Bánh Dâu đành ngậm đắng nuốt cay *_*
-----
-Minh Thy vẫn chưa về à? – Nó hỏi
-Con bé bị bắt đi học suốt ngày, học văn hoá, học đàn, học múa, học ngoại ngữ… Chẳng biết nó về lúc nào đâu. Ba mẹ tôi ép nó ấy. May mà nó hiền, còn tôi, tôi chẳng nghe theo.

Nó thoáng suy nghĩ, ko biết nên ganh tị với Minh Thy hay nên thương nhỏ nữa. Giàu có cũng có cái khổ của giàu có. Chắc Minh Thy chẳng có được một tuổi thơ đầy tinh nghịch, hồn nhiên như nó đâu. Haizz… Tự dưng nó lại đi thở dài. Bản thân nó thì chẳng học thêm môn nào, nhưng kết qiả thì luôn ở top 3 của lớp và top 10 của trường. Nó thấy cũng đáng để tự hào đấy chứ. Còn về phần văn, võ, hội hoạ…nó coi như mù tịt @_@ .

-Cơm dọn xong rồi đó. Anh ăn đi kẻo nguội. Chị Linh ăn chung luôn nha !
-Nhà này người hầu ko đc ăn với chủ, cô biết ko ?
-Cái gì mà người hầu? Anh ăn nói kiểu đó à? Có mau xin lỗi ko thì bảo ?
-Thôi ko sao đâu em, em ăn với cậu chủ đi, lát chị ăn sau với mấy chị kia. –Chị Linh với thái độ dễ thương hơn. Chắc chị cũng quen với tên “bệnh hoạn” này rồi >”
Mặt mày cau có nó xới cho hắn bắt cơm. “Trên đời này có người hỗn xược thế hả trời”

-Ăn đi đồ bệnh hoạn.
-Tay cô bị làm sao thế ? Sưng phồng cả lên rồi. Đưa xem nào ? – Minh Nhật giật mạnh tay nó.
-Thi ban nãy bị dầu văng trúng đó. Có sao đâu. Lát tôi lấy kem đánh răng bôi vào là hết liền, lo gì .
-Cô điên nữa à! – Đợi tôi tí.

Rồi Minh Nhật lục lọi gì đó trong tủ y tế cạnh bếp hắn lôi ra tuýp thuốc có tên là Silvirin thì phải, hắn bôi lên cho nó. Đúng lúc Minh Thy về, nhỏ Thy và chị Linh đứng xa xa chỉ chỉ trỏ trỏ cười khúc khích.
Sáng nay Quốc đến rước nó đi học. Mọi hôm thì nó tự bắt xe buýt mà đi. Bởi nó không muốn bị cho là lợi dụng hay đeo bám hay lẽo đẽo…theo con nhà giàu. Cũng may là không bị đại long công chúa làm phiền. Mà kể từ cái hôm nó nhờ Minh Thy nhắn với Quốc, mấy tuần rồi nó cũng chẳng gặp cậu ta.

-Sao anh biết em ở đây mà đến?-Nó hơi ngạc nhiên khi thấy Quốc
-Minh Thy nói cho anh nghe. Lên xe đi, hok trễ giờ đó nhóc. – Quốc giục.
-Thôi anh đừng gọi em là nhóc, em lớn rồi . – Nó nhăn mặt
-Anh cứ gọi là nhóc keke. - ^^
-Mà anh với Thy tiến tiển sao oài? - ;;)
-Sao là sao chứ hehe?-Quốc giả bộ ngây thơ.
-Em nghe nhỏ Thy kể hết òi á, anh đừng quên là giờ em ở đó nha .
-Thì nói chung là “…” đó
- Hơ “chấm chấm chấm” là gì?
-Tự hiểu, vậy mà bảo đã lớn rồi cơ đấy. Còn em với thằng Minh Nhật?
-Hả….sao lại là em với anh ta.-Trúng tim đen nên la to quá ^^
-Hehe, chủ nhật này đi leo núi, nhớ chuẩn bị á. Tới trường rồi, anh vào lớp trước đây, hôm nay anh trực nhật.

Nó chưa trả lời câu nào thì Quốc đã xuống xe chạy mất.
“Còn em với thằng Minh Nhật”. Qủa thật là từ sau cái vụ thuốc phỏng ấy, nó nhìn Minh Nhật với ánh mắt trìu mến hơn[dùng từ hơi lố =.=]. Nó cũng ngại khi đối diện với Minh Nhật. Hõk lẽ nó “…” rồi sao? Ý giờ nó mới hiểu “chấm chấm chấm” của Quốc là gì. Đúng là ngốc thiệt! Nó tự trách mình.

-Úi da – nó va phải ai đó .
-Em có sao ko ?

“Wow trông bảnh trai quá @_@ , nhìn quen quen ta “

-Dạ em hok sao, em xin lỗi ạ, em xin phép đi trước. – “Nhìn cũng đẹp trai ngang ngửa Minh Nhật đó nhưng coi bộ hok loai choai như hắn ta.” Nó nghĩ thầm “Ơ nhưng tại sao lại là Minh Nhật, tại sao hok là anh Quốc, anh X, anh Y nào đó….Huhu hok lẽ mình “mê” hắn thiệt rồi sao”
Chàng trai kia nhìn theo nó, dường như bâng khuân một điều, nhưng lại thôi. Nó đi mất hút. Phía xa xa băng đại long công chúa đang đằng đằng sát khí .
***
Lớp 12A3.

-Các em chú ý! Lớp chúng ta hôm nay có học sinh mới, 2 em vào đi .

Mấy đứa con gái nhốn nháo, la ó om sòm cả lên, trong đó có cả Hạ Nhi.
“Trời đẹp trai quá mạy”, “Tóc tao được chưa tui bay”, “hai anh đẹp trai quá à”…..

-Các em yên lặng – Cô giáo gõ bàn – Xin giới thiệu với các em, đây là Trường Giang còn đây là Phan Thanh. Đề nghị các em cho một tràng pháo tay để chào đón hai bạn.

-Clap…clap…clap…bốp..bốp…
-Trường Giang em ngồi cạnh Minh Nhật. Phan Thanh em đến chỗ Hạ Nhi . Các em bước vào bài học .

Gìơ ra chơi, bọn đại long công chúa xúm xít bàn tán xôn xao.

-Ê tui bay chấm anh nào? – một con nhỏ hỏi
-Anh nào cũng đẹp hết mày ơi, khó quá .
-Tao chấm hết 2 anh chắc tao yêu mất rồi…
-Chừa tao một anh nữa mạy…
-Ai cho tụi bay chấm với chả chiếc, hỏi ý đại tiểu thư chưa mà chí cha chí choé đó – một con nhỏ khác nạt mấy con nhỏ trước .
-Tụi bay hay quá ha. Lanh quá ha.-Hạ Nhi giờ mới chịu lên tiếng .– Tao kết anh Trường Giang, đứa nào mà dám lén phén thì coi chừng tao.

Trường Giang có vẻ hiền lành và vui tính, anh chàng thân thiện với mọi người nên đc lòng mấy đứa con gái lắm. Phan Thanh thì nhí nhố hơn, anh ta đang bày trò quậy quọ gì đó với mấy thằng con trai. Hình như anh ta để ý Hạ Nhi rồi, còn cô nàng thì dường như bị vẻ điển trai của Trường Giang mê hoặc @_@.

-Cậu tên Minh Nhật à? – Trường Giang bắt chuyện.
-Ừ - Minh Nhật trả lời mà không buồn rời mắt khỏi một trò chơi trên Ipad.
-Lớp mình coi bộ vui quá ha!
-Còn phải nói.
-Này ông Nhật kì quá à. – Hạ Nhi ở đâu chạy đến – Hihi cậu kệ Minh Nhật đi, nói chuyện với mình nè. Mình tên là Nhi, chiều nay cậu rảnh hok ? Đi ăn kem với mình nha!
-Hi chiều nay mình bận học võ ồi. Hẹn cậu khi khác nha! – Trường Giang từ chối làm Hạ Nhị tiếc hùi hụi, mặt mày bí xị về với bọn đại long công chúa. Bỗng một con nhỏ trong bọn như vừa nhớ ra điều gì.
-Đại tiểu thư, đại tiểu thư! Sáng nay tụi em có thấy con bé nhà quê có thù với tiểu thư, nó dám đâm đầu zô anh Giang của tiểu thư đó. Chắc nó thấy anh Giang đẹp trai quá nên cố tình để làm quen chứ gì.
-Cái gì ??? – Hạ Nhi tức giận – Con nhỏ đó nó dám làm vậy à ?? Muốn đối đầu với Hạ Nhi này hả? Cái dụ nó ko đến công viên tao chưa cho xử. Được nước làm tới à ?
-Dạ nó hết cướp ngôi hoa khôi của tiểu thư, giờ còn định cướp luôn người yêu của tiểu thư đó. – Một con nhỏ châm dầu vào lửa .
-Con này đc lắm. Tụi bay yên tâm, tao đã có cách trị con nhà quê đó rồi. – Hạ Nhi đắc ý cười nham hiểm.

Gìơ ra về Trường Giang thu gom vội sách vở, dường như cậu ta mới phát hiện ra điều gì đó! “Phù … cũng may là bắt gặp rồi” -Trường Giang thở phào.

-Bánh Dâu! – Cậu ta kêu to.

6.

Nó quay bắn người lại, ngơ ngác ko biết ai gọi mà lại còn biết cả tên ở nhà của nó. Minh Thy đi cạnh cũng ngơ theo luôn. Minh Nhật phía xa cũng nghe thấy, hắn chăm chú nhìn.

-Anh Ken nè Dâu. Sáng này va phải em mà mãi bây giờ anh mới nhớ! – Trường Giang vừa nói vừa cười tươi.
Nó ngờ ngợ một chút thì chợt reo to như vừa vớ được của quí =.=” :
-Anh Ken….! Có phải anh Ken ngày xưa ở cạnh nhà Dâu hok? - Nó mừng quính lên. – Nhìn anh sao khác thời con nít quá vậy nè…nhận hõk ra luôn á hihi.
-Đi ăn gì nha! Anh em mình nói chuyện cho đã .
-Dạ - nó cười tít mắt quay sang Minh Thy đang bị bơ nãy giờ. – Cậu nói anh Quốc về trước nha, khỏi đợi mình, hok cậu đi với ãnh lun cho vui. Lát gặp cậu sau nha bái bai…
-Ơ…lại nữa à. “keke thôi kệ đc gặp anh Quốc là mừng òi ^^”

***

Hóa ra Trường Giang là bạn thuở nhỏ của nó. Hai đứa cũng thân nhau giống Quốc với Thy vậy đó. Trong xóm không ai dám bắt nạt nó cả, vì có Trường Giang, Trường Giang bảo vệ nó.

Cho đến một ngày nọ ba mẹ Trường Giang li hôn, cậu bé ủ rủ suốt, Bánh Dâu cũng buồn cho cậu, nó rón rén đến bên an ủi .
“Bé Dâu lúc nào cũng cần anh bảo vệ mà giờ đã lớn rồi à. Biết quan tâm người khác nữa cơ đấy.”
“Anh Ken ko được buồn, anh mà buồn ai bảo vệ Dâu”

Rồi cậu bé phải theo mẹ ra Hà Nội sinh sống… Ba mẹ Bánh Dâu cũng chia tay. Nó khóc nhiều, nhưng chẳng còn anh Ken đến dỗ dành nó nữa. 10 tuổi nó học cách tự bảo vệ mình như anh Ken đã bảo vệ nó. 14 tuổi ba nó tái giá, nó bắt đầu cuộc sống tự lập.
Đó là những hồi ức của nó về Trường Giang, về tuổi thơ mình.

***

Hai đứa nói chuyện khá lâu trong KFC. Nó kể cho Trường Giang nghe chuyện bị đại long công chúa bắt nạt, chuyện làm sao mà nó ở nhà nhỏ Thy, chuyện mà nhỏ Thy có ông anh đáng ghét tên là Minh Nhật.

-Minh Nhật? Có phải Minh Nhật lớp 12A3 trường mình ko em?-Giang hơi ngạc nhiên.
-Dạ đúng đó anh. Anh biết anh ta à?
-Cậu ta ngồi cạnh anh chứ đâu. Để anh bắt nạt lại hắn trả thù cho Dâu hen. Hehe.

Qủa thật trái đất này tròn. Đến giờ nó vẫn thấy sao cái chân lý ấy đúng quá… Nó được Quốc giải vây khỏi đại long công chúa, được Minh Nhật cứu mạng 2, 3 lần, có nhỏ bạn thân tên là Minh Thy, cả 3 đều biết nhau từ nhỏ. Gìơ thì bạn chung xóm ngày xưa của nó lại ngồi gần tên “bệnh hoạn” Minh Nhật. Nó hơi buồn cười với mớ bòng bong này nhưng cũng thú vị thiệt.
3h30 sau khi KFC và chề cháo no nê, Trường Giang chở nó về trên chiếc honda tên gì đó mà nó không rành cho lắm. Có một chiếc ô tô mới từ nhà Minh Nhật chạy ra, bắt gặp nó. Ai đó ngồi bên trong vô cùng tức giận, là Hạ Nhi.
-Đến nơi rồi, em ở đây nè Ken.-Nó chỉ căn biệt thự sang trọng .
-Nhà bự quá ta! Coi chừng tối gặp ma đó nha hehe – Trường Giang trêu .
-Thì nhà tên Minh Nhật lớp anh đó. Em ở ké vậy cũng ngại lắm. Ba em hứa sẽ chuộc lại nhà cho em, khi nào đc em dọn đi liền .
-Ừ nhớ cẩn thận đó! Minh Nhật mà bắt nạt em thì cứ gọi anh hén. Em vào nha ik! Bye á.
-Dạ bye anh!

Hôm nay hai đứa đều vui, một niềm vui lớn. Nó lên phòng nằm suy nghĩ mà cứ cười toe toét. Trường Giang xuất hiện làm trong nó có cái gì đó, cái gì đó khiến nó bao nhiêu năm rồi mới vui như thế. Chắc có lẽ nó quá thân với Trường Giang, nó luôn ước có một người anh trai và Trường Giang thì hội đủ các yếu tố trở thành anh trai nó.

-Này cô tên Bánh Dâu à?
Nó đang ngồi mơ mộng xa xăm thì bị Minh Nhật “làm phiền”
-Anh đúng là ma là quỉ mà! Sao vào phòng con gái mà ko gõ cửa? – Nó la ó – Bộ muốn chết hả?
-Cô này vô duyên. Nhà tôi, tôi muốn đi đâu là quyền của tôi, mắc mớ gì phải gõ cửa.
-Anh….
-Mà thằng đó là bạn trai cô à? Nó ngồi cạnh tôi, xấu hơn tôi nhiều, vậy mà cũng yêu.

“Trời sao anh ta ngày càng bệnh hoạn vậy…..help…help….”

-Là bạn thân của tôi >” -Nhanh mà xuống nấu ăn cho tôi. Ko thì cô ra đường mà ở. – Hắn cố nói lớn .
“Lúc nào cũng ra đường mà ở, chắc mình chết sớm với tên cà tưng này quá : ((“
***
Tại một căn biệt thự khác, Hạ Nhi đang rất tức giận.

-Trường Giang nói bận học võ mà đi với con nhà quê đó à? Chẳng lẽ mình ko bằng con nhỏ đó sao? Tức quá đi mất. Rồi chuyện ông Nhật mới kể nữa, con nhỏ đó ở nhà ỗng?? Định ve vãn Minh Nhật rồi còn cả Trường Giang của mình à? Tao sẽ ko tha thứ cho mày đâu. Mày sẽ biết thế nào là lợi hại của Hạ Nhi này, một khi tao muốn thì khó ai mà cản được …..
Reng…reng….chuông điện thoại Hạ Nhi vang lên .

-Alô, Nhi nghe. -Giọng đỏng đảnh .
-Tui Hoài Anh nè, hõk nhớ sao ?
-Ụa bà Anh, sao hôm nay rãnh rỗi gọi tui đó?
-Chán quá bà ơi, ở bên đây tui mới bị đuổi học vài tuần nữa tui về Việt Nam quá. Dạo này Minh Nhật sao rồi bà? Qua đây mới thấy chỉ có anh ta là quan tâm tui thật lòng.
-Bà gọi về hỏi thăm tui hay hỏi thăm ông Nhật? Ngày xưa bà quyết ko yêu ỗng vì cái lí do ỗng ko quậy như bà mà, rồi bà bỏ wa Mĩ du học. Gìơ sao lại hỏi ?
-Thì giờ tui mới thấy tiếc, tự nhiên tui thấy nhớ anh ta .
-Nhớ thì về lẹ đi ! Ko thì bà sẽ bị một con nhỏ quê mùa hớt tay trên. Lúc đó đừng có mà khóc lóc.
-Con nào ? Bà nhớ ngăn chặn nó dùm tui, giờ tui muốn Minh Nhật là của tui!
-Không dừng lại ở Minh Nhật của bà, nó còn ve vãn cả người tui thích .
-Gì ? Con nhỏ này láu vậy. Đợi tui về xử nó với bà. Bà nhớ giữ bí mật chuyện tui về nước nha! Tui muốn Minh Nhật bất ngờ.
-OK.
***

-Dậy chưa nhóc? Nhớ là hôm nay đi leo núi đó !-SMS từ Quốc .
Nó còn đang ngái ngủ lắm. Mới 6h sáng, mà lại là chủ nhật nữa Nó uể oải thức dậy, diện một bộ đồ ko thể sporty hơn. Nó tự hỏi sao Quốc ko rủ Minh Thy hay ai khác mà lại rủ nó. Nó ghé phòng Minh Thy, gõ cửa mãi mà ko ai trả lời . “Chắc Minh Thy ngủ say quá”. Hok biết nó đi với Quốc Minh Thy có giận nó hok nữa. “Thôi kệ chắc hok sao, đi chơi như bạn bè thôi mà”

-Hello - ^^
Trời, 3 người đang đứng ngoài sân đợi nó, Minh Nhật, Quốc và Minh Thy. Nhìn ai cũng tươi roi rói, chỉ có nó là còn đang vật vờ vì ngủ chưa đã =.=”.
-Này tớ mới sang gọi cậu nhưng hok thấy trả lời, tưởng cậu đang ngủ say! – Nó ngơ ngác nói với Minh Thy.
-Hihi… Giờ tụi mình đi ăn sáng rồi đi sắm sữa mấy vật dụng linh tinh, đồ ăn, thức uống. Anh 2, giao Bảo cho anh đó ^^.
“Hơ sao lại giao mình trong đây, chóng mặt với mấy người này”
-Ông Quốc, cấm chạy xe thắng gấp nha! – Minh Nhật luồm luồm Lê Quốc, Quốc nhăn răng cười trừ. – Lên xe đi Bánh Dâu còn đứng đó làm gì !

Minh Nhật gọi nó là Bánh Dâu, nghe lạ quá, tên nó cơ mà, sao nó cảm thấy ngồ ngộ thế không biết, chắc là vì nó đươc nói ra từ một thằng nhóc “cà chớn” như Minh Nhật. Minh Thy với Quốc cũng ngạc nhiên. Nó hơi buồn cười xen chút ngượng nghịu. Cả bọn sắp phóng xe đi thì…

-Bánh Dâu! – Cả bọn đều ngoái đầu lại, đó là Trường Giang .
-Ụa anh đi đâu đó?
-Định qua rủ em đi suối tiên chơi, tự nhiên anh nhớ hồi đó em hay bắt anh dẫn đi suối tiên :”>-[gãi gãi đầu].
-Ui đi suối tiên hả? Em thích suối tiên! Nhưng hôm nay em có hẹn đi leo núi òi nè. –Nó tiếc hùi hụi .
-Hay anh đi với tụi em luôn nha! – Minh Thy mở lời đề nghị.
-Ok liền ! – Giang vui vẽ đồng ý.

Minh Nhật chợt biến sắc, cứ hầm hầm. Suốt buổi mua sắm Bánh Dâu mãi nói chuyện, cười đùa với Giang mặc cho Minh Nhật đang tức giận thế nào.[Haha ghen rồi sao]. Ra khỏi siêu thị hắn ta vội kéo nó lên xe phóng cái vèo ko đợi ai.

-Này anh làm gì mà chạy nhanh thế? Dừng lại đi, tôi muốn đi với anh Giang. – nó nói lớn.
-Ko đc cô phải đi với tôi .
-Anh đúng là đồ điên mà! Vậy thì chạy chậm lại đi. Tôi chứa muốn chết .

Minh Nhật thắng cái két…nó ngã nhào về phía trước…..:”>…[chết chưa keke].Nó đỏ mặt chẳng nói thêm đc lời nào. Một lúc sau thì Mnh Nhật lên tiếng.

-Thích đi suối tiên à?
-Ừ.
-Vậy tuần sau đi với tôi !
Nó im lặng…
-Ko nói gì là đồng ý rồi đó nha !
-Ơ…
-Đồng ý rồi đó.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Teya Salat