Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - When i’m seventeen - trang 13

CHAP 34 – ĐIỆU NHẢY CUỐI

An Hiểu Thuyên thở phào, xoa tay hài lòng nhìn bữa ăn trên bàn
- Thành công rồi
Thuyên búng tay rồi chạy xồng xộc ra ngoài, lúc nãy Dương Khôi Thần đang ngồi trên sopha xem tivi giờ lại chẳng thấy đâu. Thuyên nhíu mày dáo dác tìm. Áo khoác vẫn treo trên giá nên chắc không có ra ngoài rồi, Thuyên chạy lên gác, thấy cửa phòng ngủ đóng hờ, nó ghé mắt nhìn thì thấy Khôi Thần đang nói chuyện điện thoại. Dỏng tai lên nghe nhưng hắn nói nhỏ quá, Thuyên chẳng nghe được gì, không những thế còn gây ra tiếng động khiến Thần giật mình quay lại
- Làm gì vậy?
- Câu đó em hỏi mới đúng, đang nói chuyện với ai mà lén lút vậy?
Thuyên nheo mắt nhìn hắn dò hỏi, Khôi Thần gập điện thoại lại, trả lời qua loa
- Bạn cũ thôi
- Bạn? Bạn nào mà mờ ám quá vậy?? Khai mau khai mau
An Hiểu Thuyên vẫn không buông tha chồng, bám sát theo hắn đến khi chịu nói mới thôi. Khôi Thần bất chợt dừng lại, khiến Thuyên đâm sầm vào lưng hắn
- Ui da
Thuyên xuýt xoa cái mũi, chưa kịp ngước lên chữi rủa thì đã cảm thấy bàn tay to ấm áp của Thần áp lên gò má, chậm rãi, nhẹ nhàng. Hiểu Thuyên nhìn hắn đầy khó hiểu, hắn cũng nhìn lại, ánh mắt đầy đau đớn
- Sao..sao vậy??
Thuyên nghiêng đầu hỏi, Thần không đáp, cứ lặng lẽ nhìn nó, rồi hắn nhẹ nhàng kéo nó ôm vào lòng
Reng..Reng…Reng
Tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên phá tan bầu không khí im lặng. Khôi Thần buông Thuyên ra, lấy điện thoại ra nghe, ừ ừ vài tiếng rồi cúp
- Giờ anh ra ngoài, sẽ về trễ, ngủ trước đi đừng đợi
Hắn vuốt mái tóc mềm của Thuyên, hôn nhẹ lên trán rồi chạy nhanh xuống nhà, Thuyên chưa kịp nói gì thì hắn đã đi rồi. Hiểu Thuyên thở dài, bước xuống phòng khách, đổ người xuống ghế sopha, miên man với vô vàn suy nghĩ
Rầm rầm rầm
An Hiểu Thuyên giật mình ngồi dậy, dụi dụi mắt do vừa ngủ quên, còn đang nghĩ xem tiếng động từ đâu ra thì chợt có tiếng gọi lớn
- Chị Thuyên, mở cửa, mở cửa
Kèm theo đó là tiếng đập cửa dồn dập, Thuyên vừa ra mở cửa vừa làu bàu
- Nhà có chuông không bấm lại đi gõ cho đau tay, thằng này rõ điên
Khi cửa chỉ mới vừa được mở hé ra thì Won đã xồng xộc lách người vào
- Thằng nhóc này làm gì vậy??
Thuyên kinh ngạc nhìn cậu, còn chưa nhận được câu trả lời thì nó đã bị Won hỏi ngược lại
- Có thật không?
- Chuyện gì?
- Căn bệnh của chị
- Gì cơ? Sao..
- Sao em biết chứ gì. Lần trước lúc chị ngất xỉu lý do giảm cân em vốn không tin nên đã âm thầm tìm hiểu, viện trưởng bệnh viện chị khám chính là bố của em
Hiểu Thuyên mắt chữ A mồm chữ O nhìn Won, chuyện xảy ra quá nhanh khiến nó chưa biết phải nói gì, còn Won thì mặt đỏ bừng vì xúc động mạnh, miệng liên tục phả ra những làn khói trắng. Ngay khi biết được tình trạng bệnh của Thuyên, cậu đã không thể ngăn mình chạy thật nhanh đến đây để xác định rõ
Hiểu Thuyên hơi cụp mắt xuống. Hít một hơi thật sâu, nó nhìn thằng vào Won, bình thản gật đầu
Won mím chặt môi, người hơi mất thăng bằng ngã về sau
- Chị định giấu đến khi nào chứ?
Won hỏi một cách tức giận, tay cậu nhóc nắm chặt đến đỏ bừng cả lên. An Hiểu Thuyên nhìn Won, cậu nhóc bình thường chẳng dám nhìn nó quá 10 giây hôm nay lại có thể đứng quát vào mặt nó thế này, hẳn là tức giận lắm đây, Thuyên hơi mỉm cười đáp
- Đến khi không thể giấu nữa thì thôi
- Tại sao?? Tại sao chứ???
Won nắm chặt lấy bờ vai gầy gò của Hiểu Thuyên lắc mạnh. Thuyên nhìn vào đôi mắt đã ướt nước của cậu mà xót xa. Nó đưa tay lên, vuốt khẽ mái tóc thường ngày vốn được chải gọn ghẽ của Won
- Vì chị không muốn những người chị yêu thương nhìn chị như cách em đang nhìn chị nhóc à
Won ngẩng người, toàn thân cậu như đóng băng. Thuyên mỉm cười nhéo má cậu rồi kéo vào trong nhà
- Nào đi ăn cơm thôi, chị tự làm đó

- Chà lâu rồi không thấy đại ca của trường N, cứ tưởng mày chết rồi chứ
Dương Khôi Thần gỡ nón bảo hiểm ra, khuôn mặt lạnh băng chẳng để ý đến câu nói khích bác
- Bớt sủa, xông lên đi
Đám bên kia nóng máu, cũng chẳng thèm nói nhảm nữa, cùng lúc nhào lên đấm đá túi bụi. Khôi Thần với lấy cây gậy bóng chày, mặt không chút biểu cảm, liên tục đập tới
Một lúc sau đã tàn cuộc, cả đám người nằm la liệt dưới sàn, có lẽ Dương Khôi Thần ngay từ đầu đã chẳng để tâm đến nên khi trận đấu kết thúc hắn cũng không biết, vẫn liên tục đập phá, cho đến khi có tiếng Jin can ngăn hắn mới như sực tỉnh
Dương Khôi Thần thản nhiên lau vết máu trên mặt, buông cây gậy đã dính đầy máu xuống đất và phóng thẳng đi
- Hôm nay đại ca làm sao vậy??
- Ừ, nhìn đáng sợ quá
Mấy tên đàn em sợ hãi nhìn theo, luôn miệng bàn tán. Jin nhìn đám người bị đập vô cùng thê thảm kia, khẽ thở dài

- Đi cẩn thận
Hiểu Thuyên đưa tay lên tạm biệt Won, cậu nhóc đi ba hồi lại quay lại nhìn, cho đến khi đến góc quẹo rồi vẫn ráng nhìn lại khiến Thuyên chỉ biết lắc đầu cười. Suốt bữa ăn cậu nhóc cứ liên tục nói với Thuyên về những thói quen ăn uống tốt cho tim, những điều cần kiêng cử v..v. Và Thuyên cũng chỉ biết chăm chú lắng nghe, giả vờ như căn bệnh đó chỉ là một căn bệnh thông thường có thể chữa khỏi
Khi vừa quay bước vào nhà thì tiếng chuông cửa lại vang lên, Thuyên tự hỏi lần này lại là ai đây. Có lẽ hôm nay trời đẹp đến nỗi thay phiên đưa đến cho An Hiểu Thuyên những vị khách đầy bức ngờ
- Ba?

- Con sao rồi?
Hiểu Thuyên vừa rót trà cho ba vừa cười tươi
- Con rất khỏe. Ba và mẹ vẫn khỏe chứ ạ?
Ông An nhấp ngụm trà, trả lời qua loa
- Vẫn khỏe vẫn khỏe. Chồng con đi đâu rồi?
- Dạ anh ấy bận việc ra ngoài rồi ạ
Thuyên tiến đến ngồi cạnh ba, đang định hỏi ông có việc gì mà lại ghé về đột xuất thì ông đã lên tiếng
- Ta nghe nói con đã đồng ý phẫu thuật
- Dạ?
Thuyên ngừng nhai miếng bánh, hơi mím môi lại, ánh mắt nhìn sang phía khác
- Dạ phải
Ông An không đáp lại, bầu không khí dần trở nên nặng nề
Được một lúc, ông đứng lên, bước vào nhà. Hiểu Thuyên thở lấy thở để, nó căng thẳng đến mồ hôi ướt đẫm áo. Lúc nhỏ hễ lần nào ngồi nói chuyện với ba đều là về vấn đề học tập, mà nó thì lại học rất tệ. Tuy bây giờ không phải đề cập đến bảng điểm tệ hại của nó nữa nhưng thói quen cũ vốn khó bỏ. Nhớ lại những chuyện xưa khiến Hiểu Thuyên bất giác phì cười
Chợt có tiếng nhạc cất lên. Thuyên ngẩng người ngạc nhiên, còn chưa kịp cất tiếng hỏi đã thấy ba từ trong nhà đi ra, lịch thiệp cúi người xuống đưa tay ra
- Có thể nhảy với ba một bản không??
An Hiểu Thuyên mỉm cười, đáp lại bằng một cái nhún chân đầy yêu kiều khiến ông An cũng bật cười
- Có nhớ lần đầu tiên chúng ta cùng nhảy không?
- Sao có thể quên được chứ ạ
Thuyên nhe răng cười. Lần đầu nhảy với ông chính là năm nó học lớp một, trong lớp tổ chức ngày lễ Father’s Day, cuối buổi lễ chính là điệu nhảy của Bố và Con gái, nhưng cả hai người đều không biết nhảy, cứ thay phiên đạp chân nhau đến nỗi cuối bản nhạc, trẻ thì khóc già thì xuýt xoa
- Chà tiểu Thuyên bây giờ đã biết nhảy rồi
- Còn ba vẫn chỉ biết lắc hông
Cả hai cha con phá lên cười. Hiểu Thuyên biết nhảy do trước lúc cưới Mama Dương đã đăng ký cho nó học để có thể cùng chú rể nhảy điệu Van trong lễ cưới, nhưng cuối cùng do say xỉn quá nên Thuyên mãi vẫn chưa có dịp dùng đến
An Hiểu Thuyên dịu dàng nhìn ba mình, ông chốc chốc lại nhìn xuống dưới chân, vụng về cố bước theo nó. Mái tóc bóng mượt vẫn thường được chải lên gọn ghẽ của ba lúc trước đã không còn ,Thuyên đưa tay lên vuốt mái tóc muối tiêu của ba, cảm nhận sự tàn phai của năm tháng qua từng kẽ tay.
Đừng nhìn An Hiểu Thuyên bề ngoài tuy lôi thôi nhưng gia đình lại rất danh giá vì cả ba và mẹ đều là những bác sĩ phẩu thuật nổi tiếng, phong thái sang trọng cao quý. Thuyên mím chặt môi, trong kí ức lúc nhỏ, ba lúc nào cũng nghiêm khắc, vầng trán cao hay nhăn lại cùng với những bộ đồ sang trọng đầy xa cách. Nhưng ông bây giờ, như một dũng sĩ đã cởi bỏ hết áo giáp, hiền lành, bình dị.
Ba đã già rồi
Ông An ngước lên, đôi mắt trầm đục nhìn Thuyên hiền từ. Nó mỉm cười, vòng tay ôm chặt lấy ông, nhẹ nhàng nói
- Con dẫn ba đi nhé
Ông chớp nhanh đôi mắt đã thoáng ướt, gật gật đầu rồi đưa tay vuốt mái tóc cho con, tay kia vỗ nhẹ lưng cho nó như ông hay làm để dỗ dành An Hiểu Thuyên lúc nó còn bé
Tiếng nhạc cứ ngân dài trong ngôi nhà mà ngày xưa họ từng ở, dường như thời gian đang quay ngược lại, quay ngược lại thời điểm năm xưa, một người đàn ông lặng lẽ tập nhảy lúc nửa đêm, chợt đèn bật sáng, đứa con gái nhỏ đang tròn xoe mắt nhìn ông và rồi đòi vừa bế nó vừa nhảy. Khi màn đêm đã phủ xuống, ánh đèn ấm áp từ cửa sổ phòng khách của một căn nhà thu hút sự chú ý, ở đó, người đàn ông đang bế một con nhóc đung đưa theo bản nhạc, đôi mắt cô bé ngời sáng, miệng cười đầy thích thú ôm ghì lấy cổ của ba. Hình ảnh cô con gái nhỏ lúc đó, luôn khắc sâu trong tâm trí ông, cũng như hơi ấm khi người ba ôm lấy thân thể nhó bé của con gái, cũng sẽ sống mãi trong kí ức của nó
Ngày đó, ba dìu Thuyên nhảy những bước vụng về đầu tiên, và hôm nay, nó dẫn ông nhảy điệu nhảy cuối cùng
- Xin lỗi ba

CHAP 35 – NHỮNG NGÀY SAU CÙNG

An Hiểu Thuyên khoác tay ba, đầu dựa vào vai ông, nũng nịu vài câu rồi đưa tay ra mở cổng. Ông An gật gật đầu, tay vỗ vỗ vào tay Thuyên, giống như lúc ông dắt tay nó vào nhà thờ vậy. Hiểu Thuyên nhìn ông cười, nhón người hôn tạm biệt ông
Ông An đưa tay lên vuốt mái tóc mềm mượt của con gái, rồi hôn lên trán Thuyên

Ngủ ngon tiểu Thuyên
Chúc ba ngủ ngon

Trời đã sẫm tối, đèn đường lần lượt được bật sáng, An Hiểu Thuyên dựa đầu vào cửa, lặng nhìn ba bước đi. Nhìn ánh đèn vàng nhạt, dáng ông lầm lũi bước đi, đôi chân chốc chốc lại hơi khựng lại, mái đầu nghiêng nghiêng chực ngoảnh lại, nhưng lại thôi
Thuyên đau lòng nhìn ông, tay bịt lấy miệng khi thấy đôi bờ vai rộng của ba thoáng chút rung. Ông bước thật chậm, nhưng không dừng lại. Bóng ông đổ dài trên mặt đường tĩnh mịch trông thật cô đơn. Thuyên bấu chặt tay vào cửa, cho đến mãi khi bóng ông khuất sau góc đường, nó mới thả người ngồi bệt xuống, tay ôm lấy ngực đầy đau đớn

Mẹ hãy nói đi, rốt cuộc chuyện này là như thế nào??

Dương Khôi Thần bước đến trước mặt Mama Dương, hỏi đầy giận dữ, có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời hắn to tiếng với mẹ như vậy
Mama Dương nhìn hắn, không phản ứng như mọi lần, chỉ lặng lẽ nhấp ngụm trà

Ta sẽ nói cho con biết khi nào con ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng
Joe..vợ của con, cô ấy…làm sao con có thể bình tĩnh được chứ

Trên người Dương Khôi Thần nồng nặc mùi rượu, hắn đã say, đến nỗi tất cả những tâm tư trong lòng đều không còn cất giấu được nữa. Mama Dương đứng lên, thương cảm nhìn con trai của mình, bà đã biết, nhất định sẽ có ngày này, nhưng chỉ không ngờ, lại đau đớn gấp ngàn lần tưởng tượng
Mama Dương nhớ lần đầu tiên gặp An Hiểu Thuyên, một cô bé có nụ cười tinh nghịch nhưng lại có đôi mắt thật buồn. Tuy biết tình trạng sức khỏe của Thuyên, nhưng thấy con trai đã thay đổi từ sau khi gặp nó, mọi đắn đo của bà đều tan biến. Bà những tưởng, một khi biết chuyện, Dương Khôi Thần chắc chắn sẽ làm ầm lên, nhưng không ngờ, hắn chỉ im lặng. Nhưng bà rất rõ cá tính của con trai mình, chuyện như thế này, hắn chắc chắn sẽ không giữ được trong lòng
Mama Dương nhấp thêm ngụm trà, từ tốn đem tất cả những gì bà An từng nói với bà kể lại cho Khôi Thần nghe. Từng câu từng chữ tựa như hàng vạn viên đá nặng, khiến cho đôi chân hắn càng lúc càng đứng không vững.
Sau khi nói ra tất cả, Mama Dương thở dài, bà đứng lên, tay nắm lấy vai Thần, dịu dàng

Mẹ biết chuyện này rất khó chấp nhận, nhưng con trai à, đừng oán giận cô bé đó

Khôi Thần đứng như trời trồng, hắn có cảm giác chưa bao giờ “say” như vậy, đầu óc quay cuồng nửa mê nửa tỉnh, cứ như toàn thân trong phút chốc bị rút hết năng lượng, Thần khuỵu gối xuống, tay nắm chặt

Đã biết hết rồi…tại sao..tại sao vẫn để cô ấy bước vào cuộc sống của con..tại sao..lại khiến con yêu cô ấy nhiều đến vậy…như thế, thật không công bằng

Khôi Thần nhớ rất rõ cảm giác lần đầu tiên khi An Hiểu Thuyên bước vào cuộc sống của hắn, nụ cười rạng rỡ khiến cho mọi thứ xung quanh hắn bỗng trở nên thật có ý nghĩa. Thần không còn coi việc đánh đàn là một điều cấm kị nữa vì cứ đều đặn mỗi cuối tuần là hắn lại bị bắt nghe Thuyên đàn. Khôi Thần nhớ những lúc bế Thuyên, hắn thường than lên than xuống cự nự này nọ và càu nhàu sao lại còn nặng hơn heo, nhưng bây giờ, nó gầy quá, gầy đến nỗi khiến hắn hoảng sợ. Không biết từ khi nào Thần sợ nhìn vào Thuyên, nhìn vào gương mặt xanh xao đang từng ngày mất đi sinh khí

Có phải…cô ấy đang rất đau không? Cô ấy…gầy quá mẹ à

Giọng nói như nghẹn lại, Khôi Thần cắn chặt lấy môi, Mama Dương nắn mạnh vào vai hắn

Về nhà đi con, hãy ở bên tiểu Thuyên, hãy làm tất cả những gì còn có thể

Dương Khôi Thần ra đến cửa chợt khựng lại, rất lâu sau, hắn mới hơi quay người lại, nói khẽ

Con rất nhớ nụ cười của cô ấy mẹ à

An Hiểu Thuyên ngồi trong phòng khách tối thui chỉ có duy nhất chiếc đèn bàn được bật. Nó ngồi trên ghế sopha, lấy trong túi ra một bức thư, là của mẹ gửi
Thuyên mở lá thư ra, một mùi hương quen thuộc nhanh chóng lan tỏa trong không gian, là loại mực mẹ vẫn hay dùng, cảm giác như mẹ đang ở cạnh vậy, từng dòng viết nắn nót thẳng hàng, nhưng con chữ hơi run, vài chỗ còn như bị ướt nước rồi khô lại

“Con yêu !
Mẹ viết cho con bức thư này vì mẹ không đủ dũng khí để đến gặp con, mong con hay hiểu cho mẹ. Ngay từ lúc con ra đời thì đã chịu sự bất công, mẹ lại chẳng thể làm gì được cho con, con có giận mẹ không? Có hận mẹ không khi suốt 17 năm qua con luôn phải sống trong lo sợ? Mẹ xin lỗi, thật sự xin lỗi. Không bảo vệ được cho chính đứa con của mình, chính là thất bại lớn nhất của một người mẹ. Phải chi thời gian là một món đồ chơi, thì mẹ nguyện làm một đứa trẻ nhõng nhẽo, la hét thật to, khóc đến hết nước mắt để mua cho được, nhưng..
Khoảnh khắc nghe vị bác sĩ nói con mamg trong người một trái tim yếu ớt, mẹ đã tin. Nhưng ông ta đã sai rồi, con có trái tim mạnh mẽ hơn bất kì ai, mạnh mẽ đến nỗi, đôi lúc mẹ quên mất, thực ra hằng đêm con vẫn phải chịu những cơn đau do trái tim đó gây ra
Nếu có thể, kiếp sau con hãy lại làm con của mẹ nhé, để mẹ lại được có cơ hội chăm sóc yêu thương con, để mẹ có thể làm tròn bổn phận của một người mẹ, để mẹ có thể cho con 71 năm thay vì 17 năm ngắn ngủi
Thực ra trong lòng mẹ, đến giờ phút này, vẫn không ngừng có một tia hi vọng, rằng tất cả chuyện này, sẽ qua thôi, rằng sinh nhật năm sau của mẹ, vẫn có thể được thưởng thức món cari do con nấu, ngay lúc này mẹ vẫn cảm thấy vị cari trong miệng, cay, cay đến rơi cả nước mắt con à
Không biết tại sao mắt mẹ bỗng mờ quá, nên có lẽ phải dừng ở đây thôi. Con đi ngủ sớm đi, đừng thức coi phim nữa
Mẹ luôn và sẽ mãi ở bên con
Tết này ba mẹ không thể về, mẹ sẽ chờ điện thoại chúc mừng của con…mẹ sẽ đợi
Mẹ yêu con, yêu con nhiều lắm
….cám ơn con
Mẹ.”

An Hiểu Thuyên dựa lưng vào ghế, khép hờ đôi mắt nghĩ đến hình dáng mẹ ngồi trên bàn, đôi tay tì mạnh lên cây viết máy, chốc chốc lại khựng lại do cơn xúc động. Đôi mắt thi thoảng nhíu lại vì mỏi…và vì nước mắt rơi

Con cũng yêu mẹ

Thuyên thì thầm khi đưa lá thư lên môi, những kỉ niệm ngày xưa lại ùa về. Nhưng thực sự thì, An Hiểu Thuyên không nhớ kỉ niệm nào với mẹ cả, vì phần lớn thời gian nó đều dành cho những việc khác, dành cho những điều mới mẻ, những trò chơi hấp dẫn, dành cho những món ăn mới lạ hơn, nên vô tình quên mất thời gian dành cho mẹ, dành cho buổi cơm đạm bạc mẹ nấu ở nhà. Điều duy nhất khiến Thuyên nhớ về mẹ chính là những câu chúc ngủ ngon, những khi đó, đôi mắt mẹ rơm rớm, bàn tay bà nắm chặt lấy tay nó và vài lần nó còn bắt gặp bà đang khóc. Số nước mắt mẹ đã khóc có lẽ còn nhiều hơn gấp 10 lần cuộc đời của An Hiểu Thuyên. Rốt cuộc có thực sự nó đã sống trọn vẹn từng phút giây trong cuộc đời mình, đã thực sự làm được những gì, khi mà ra đi chỉ để lại cho những người nó yêu thương những kỉ niệm đầy nước mắt

Cạch
Có tiếng mở cổng, Hiểu Thuyên giật mình, giấu vội lá thư vào túi và với tay tắt cái đèn bàn
Tiếng chìa khóa leng keng va vào nhau, sau đó là tiếng bước chân nặng nề đi vào nhà

Chồng?

Thuyên cất tiếng hỏi nhưng không nhận được câu trả lời. Cố mở to mắt nhìn, nó chỉ thấy một dáng người đứng lặng đang nhìn về phía nó. Trong vài phút, không một âm thanh nào được phát ra, mãi sau, thân ảnh kia mới chầm chậm di chuyển về phía Thuyên nhưng đến một khoảng cách nhất định, Dương Khôi Thần dừng lại
Hiểu Thuyên nhíu mày, đưa tay toan bật đèn

Sao vậy..

Nhanh như chớp, Khôi Thần đưa tay chặn lại

Đừng bật đèn

Thuyên khó hiểu nhìn chồng, ở khoảng cách gần, nó mới nghe được hơi thở gấp gáp của hắn, thân người thì lạnh băng

Đã xảy ra chuyện gì?

Thuyên đưa tay chạm vào khuôn mặt chồng, lo lắng hỏi. Dương Khôi Thần vẫn im lặng không đáp
Người hắn chợt rung, An Hiểu Thuyên giật mình, nó vừa cảm nhận thấy một giọt nước mắt. Thuyên cắn chặt môi, dịu dàng vòng tay kéo Thần ôm vào lòng.
Hắn để yên, gục đầu vào ngực vợ, nghe rất rõ tiếng tim đập
Trái tim này đập một cách mạnh mẽ như vậy, không lẽ tùy lúc nào cũng có thể ngừng đập hay sao
Người con gái này tồn tại xung quanh hắn như một điều dĩ nhiên, như Trái Đất luôn quanh xung quanh Mặt Trời, như không khí mà hắn hít thở hàng ngày nhưng lại có thể dễ dàng biến mất như một làn gió thoảng
Bất giác, Khôi Thần lại siết chặt vợ hơn
An Hiểu Thuyên cảm thấy rất rõ cơ thể chồng run lên, phần áo bên ngực phải ướt đẫm. Nó lấy tay xoa lấy mái tóc nâu rối, đau lòng nhìn hắn đang gục đầu trong lòng nó
Dương Khôi Thần cao ngạo với vẻ ngoài bất cần trong phút chốc biến mất, như một hiệp sĩ cởi bỏ bộ giáp, trở thành một con người bình thường biết đau đớn khi biết sắp mất đi người con gái mình yêu

Anh sẽ đi cùng em…đến bất kì con đường nào em chọn

Khôi Thần bất chợt lên tiếng, đầu vẫn gục trên ngực Thuyên. Nước mắt nó trào ra, đôi tay ôm siết lấy hắn hơn, tựa như một lời cảm ơn, cũng như một lời xin lỗi
Trong không gian tối đen như mực, chỉ nghe rõ tiếng thở đều đều của nhau, khái niệm không gian và thời gian dường như biến mất. An Hiểu Thuyên và Dương Khôi Thần không quan tâm bây giờ là lúc nào, ở đây là đâu, chỉ cần biết, giây phút này, họ đang ở bên nhau, cảm nhận được nhịp đập của đối phương, là thời khắc quý báu nhất trong cuộc đời của họ, là khoảnh khắc tình yêu hiện hữu mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

CHAP 36 – CA PHẪU THUẬT
Tuyết đã tan, mưa đã tạnh, gió mát rượi phả vào hồn người mang theo mùi cỏ mới. An Hiểu Thuyên hít một hơi thật sâu cho không khí tinh sương căng tràn lá phổi, cảm thấy người tràn trề sức sống

Chào buổi sáng

Dương Khôi Thần khẽ vuốt tóc Thuyên và đặt lên trán nó một nụ hôn
Hôm qua hai đứa nó đã quyết định chạy ra khu cắm trại từ lúc mặt trời chưa mở mắt, nhưng khi đến nơi thì An Hiểu Thuyên đã lăn khì ra ngủ, cho đến khi mắt trời hé mắt tỉnh dậy thì nó mới lười biếng cựa người trong bờ vai ấm áp của chồng ngáp lên ngáp xuống
Hiểu Thuyên nhìn chồng mỉm cười

Nếu mỗi sáng thức dậy đều được như thế này thì tuyệt
Ừ được, trả tiền công đi

Khôi Thần hất mặt kiêu ngạo, Thuyên bật cười

Ok, sẽ trả thêm tiền luôn nếu đổi ngược lại một chút
Đổi ngược gì?
Ở bên cạnh em trước khi em ngủ

Nụ cười trên môi Thần chưa kịp xuất hiện đã vụt tắt, không khí bỗng trở nên nặng nề, Hiểu Thuyên phì cười, nó đưa tay lên nhéo má hắn

Đùa thôi

Mùa đông như vẫn chưa chịu buông tha nơi này, từng cơn gió đều mang hơi lành lạnh, thời tiết như thế lại khiến An Hiểu Thuyên nảy ra những ý tưởng điên rồ
Nướng kẹo dẻo
Đây là một hoạt động rất thường thấy trong các buổi tụ tập ngoài trời, nhưng chẳng mấy ai lại đi làm vào buổi sáng cả

Chuyện này cũng bình thường mà có cần phải nhăn nhó thế không?

Hiểu Thuyên vừa mải mê nướng kẹo dẻo vừa nói với Khôi Thần đang ngồi nhíu mày nhìn nó

Điều không bình thường là chẳng ai nướng kẹo dẻo loại hình thú màu mè như vậy hết cô nương
Thì có sao, đều là kẹo dẻo thôi. Này ăn thử đi, ngon lắm

Thuyên thích thú cắn một miếng rồi đưa cho Thần, hắn quay mặt đi chỗ khác không đếm xỉa

Sao Dương Khôi Thần cứ chảnh chọe như mấy bà tiểu thư vậy? Ăn cũng phải để người khác đút sao??

Giọng nói đầy mùi châm biếm này còn ai khác ngoài Jin, phía sau còn có Gim, Won và một con chó rất to nữa

Bảo bảo

An Hiểu Thuyên bỏ cả cây kẹo dẻo, la hét dữ dội chạy về phía Hắc Bảo. Con chó dường như cũng nhận ra chủ nhân, vẫy đuôi mừng rỡ phóng về phía nó

Ôi lâu quá không gặp mày lại mập lên nữa phải không

Thuyên ôm lấy Hắc Bảo vuốt ve bộ lông mượt mà của nó mà nựng nịu

Này em thật vô tâm đấy lâu rồi không gặp mà em chỉ quan tâm đến nó là sao??

Jin cũng làm ra vẻ nũng nịu dậm chân xuống đất giận dỗi. Thuyên liếc nhìn cậu bĩu môi đầy khinh khỉnh, đương lúc muốn bốp chát lại nhưng ngẫm nghĩ hôm nay thời tiết thật đẹp để cãi vã với tên biến thái này nên nó chỉ lè lưỡi bỏ qua

Cậu vẫn tốt chứ?

Hiểu Thuyên hỏi khi đang giúp Gim bày biện đồ ăn mà nhỏ chuẩn bị sẵn ra bạt, Gim mỉm cười thay cho câu trả lời

Tớ thấy vài vết thương trên tay cậu

Thuyên bỏ trái dâu vào miệng, nheo mắt nói, Gim xua xua tay

Không sao, tớ không cẩn thận thôi mà
Đó không phải câu trả lời tớ muốn nghe

Gim mím môi, rồi nhỏ cười

Tớ…sẽ cho bọn chúng….một trận sau

Thuyên bật cười vỗ vỗ vai Gim. Thật ra trong thời gian qua Gim ở nước ngoài du học, nhưng chỉ được nửa tháng thì nhỏ nằng nặc đòi về, đó là lần đầu tiên trong đời tiểu thư Gim dám nói lên chủ kiến của mình khiến gia đình nhó rất bất ngờ. Mặc dù chỉ vừa về nước và đi học lại được 2 ngày thì lại bị bắt nạt nhưng Gim hoàn toàn không hối hận, vì nhỏ đã không còn nhút nhát sợ hãi như trước nữa, và cũng bởi vì…người kia
Nghĩ đến đó, Gim lén liếc nhìn về phía Jin, cậu đang tùy hứng gắp thức ăn lên lò nướng và cũng bất chợt nhìn về phía nhỏ. Hai ánh mắt bắt gặp nhau khiến Gim mặt đỏ bừng nhanh chóng quay sang hướng khác

Dạo này rảnh rỗi quá nhỉ?

Câu hỏi của Dương Khôi Thần khiến cho Jin giật mình quay lại, cậu chưa kịp trả lời thì Khôi Thần đã nhếch miệng cười

Bày đặt yêu đương nữa
Thì sao ? Mày cũng có chủ rồi tao cũng phải tìm hoa cho mình chứ
Thoải mái đi, nhưng đừng vội quá, thằng nhóc đó mới lớp 10 thôi
Mày..nói cái quái gì thế hả

Khôi Thần phá lên cười ha hả, Jin tung cú đá nhưng hắn nhẹ nhàng tránh được, trong khi bên hắn đang “nô đùa” vui vẻ thì ở bên này, Won lè lưỡi

Làm gì mà anh Jin cứ nhìn em chằm chằm thế, ghê quá đi

Lần này đến lượt Hiểu Thuyên cười ngặt nghẽo, còn Gim thì hai má cứ đỏ bừng
Sau bữa ăn đầy nhí nhố, tụi nó quyết định bày trò chơi. Tụi nó đang cắm trại trên đồi nên Hiểu Thuyên nảy ra một trò rất thú vị
Trượt cỏ

Chị à có chắc là không sao chứ?
Có vẻ không an toàn lắm

Hai tên nhát gan nhất nhóm chớp chớp mắt giọng mếu máo nhưng hai tên Jin và Thuyên thì hào hứng vô cùng, còn tên Thần thì khỏi nói, ngồi đơ như khúc gỗ
5 đứa lớn xác và một con chó khổng lồ chen chúc trên tấm bạt lót, lựa vị trí cao nhất và chỉ cần một cú đẩy nhẹ là rơi tự do
Hiểu Thuyên bỏ ngoài tai tiếng lèm bèm của hai người kia, hít một hơi sâu rồi hét lên

Gooooooooooooooo

Tấm bạt lao không phanh kéo theo tiếng hét um sùm, gió thổi như tát vào mặt đau rát nhưng lại rất tuyệt vời. Bảo Bảo lè chiếc lưỡi xinh xắn của nó ra, thích thú trước làn gió siết, Jin thì luôn miếng hú hét, đưa cả hai tay lên trời, Thuyên cũng khích động không kém gì, nếu không phải Thần cản thì có lẽ nó đã đứng lên luôn rồi. Chỉ tội Gim và Won, hét đến rát cả thanh quản mà chiếc bạt vẫn chẳng chịu dừng, mà thực ra muốn dừng cũng không được

Làm sao…..dừng hả?????

Thuyên quay lại mỉm cười trả lời Won

Cứ đâm đại vào đâu đó là dừng chứ gì
Cái gì????????/

Cũng thật may, cuối dốc là một cái hồ nước
Ầm
6 cái mạng tông thẳng xuống mặt nước xanh ngắt. Jin nhanh chóng leo lên bờ, kích động hét

Tuyệt quá, làm lại lần đi

Ùm
Một đôi chân ngọc ngà đạp thẳng cậu xuồng hồ không thương tiếc, Thuyên ôm bụng cười

Lần nữa không?

Chuyện có lẽ chẳng có gì đáng nói nếu như Jin không lao thẳng vào Gim ở dưới nước. Cả hai cùng la lên rồi mất hút sau màn nước tung tóe
Dù Gim đã nhanh chóng lặn xuống nước trước nhưng vẫn cảm thấy khá đau và vẫn bị nhấn xuống. Jin cựa quậy một hồi cũng lấy lại thế, cậu quờ quạng không ngừng để tìm Gim và không ngờ…môi Jin tìm được môi của nhỏ
Jin ngóc đầu khỏi mặt nước, không ngừng hít thở, cả Gim cũng vậy, nhỏ ho sặc sụa, và đương nhiên, im thin thít về vụ dưới nước

Này không sao đó chứ???

An Hiểu Thuyên từ trên bờ hỏi vọng xuống, trên tay thì không ngừng bóc vỏ chuối, trông chẳng có vẻ gì ăn năn, cũng phải, có khi hai anh chị kia còn phải cám ơn ngược lại chị hai này nữa ấy chứ

Giỡn nước một hồi rồi thì trời cũng ngả chiều, cả bọn kéo nhau lên bờ
Trong khi ba tên kia đang hì hục thổi lửa chuẩn bị nướng cá thì Hiểu Thuyên đã kéo Khôi Thần đến một gốc cây, bắt hắn làm gối cho nó ngủ

Ở bên em thế này, có đau lắm không?

An Hiểu Thuyên chợt cất tiếng hỏi, Khôi Thần hơi giật mình nhưng không trả lời, nó thở dài

Mẹ viết thư, bảo không đủ can đảm đến gặp em, ba có đến, nhưng lúc về, cũng không đủ can đảm để ngoảnh lại nhìn em. Thật may…vì anh rất can đảm
Không đâu

Thần cười chua chát, tay đan chặt lấy tay nó

Vậy thì anh hãy vì em mà can đảm lên, anh nhất định phải can đảm, vì…em muốn anh ở bên cạnh em, đến phút cuối cùng

Thuyên mím chặt môi nói, mặc dù biết làm vậy thật tàn nhẫn.
Tay Thuyên nắm chặt tay Thần hơn, như chờ đợi một lời hứa. Chưa bao giờ An Hiểu Thuyên trở nên nhu nhược thế này, để bản thân sa lầy trong yếu đuối và yêu cầu người con trai nó yêu phải chứng kiến nó chết
Dương Khôi Thần không trả lời, rất lâu sau, trong đáy mắt hắn ánh lên một tia đau đớn, và hắn khẽ gật
Hiểu Thuyên mỉm cười, mắt từ từ nhắm lại

Mệt rồi sao?

Thần nhéo nhẹ vào khuôn mặt bầu bĩnh của Thuyên, nó mỉm cười đáp

Không, em đang ghi nhớ

Nơi này, quang cảnh này, tiếng cười đùa của ba đứa kia, tiếng sủa của Bảo Bảo, “cái gối” êm này, làn hơi ấm này, tất cả, tất cả mọi thứ của ngày hôm nay, Thuyên đều tham lam muốn ghi nhớ hết.
Đang lúc mải mê tua lại mọi chuyện thì An Hiểu Thuyên chợt cảm thấy đầu mình như bị nâng lên, chưa kịp hiểu là chuyện gì thì giọng nói trầm ấm đã nhấn chìm nó với vị ngọt ngào trên môi

Đừng bỏ sót điều này, đó là, anh yêu em

Hiểu Thuyên luồn tay vào mái tóc rối của Thần, từng sợi tóc mềm lướt qua kẽ tay cuộn theo mùi hương nam tính.
An Hiểu Thuyên yêu mái tóc này, yêu mùi hương này, yêu người con trai này, yêu quá đỗi
Môi vẫn không ngừng đắm chìm trong nụ hôn dài vô tận, khuôn mặt Thuyên ướt đẫm nước mắt, nó khóc, khóc rất nhiều, nhiều đến nỗi phải xoay mặt đi nơi khác để tiếng khóc được bật ra
Dương Khôi Thần ôm lấy vợ, cảm thấy cơ thể bé nhỏ của nó run rẩy trong vòng tay mình, hắn lại siết chặt hơn

Đừng khóc, anh ở đây

Chỉ còn tiếng nấc nhẹ, nhưng trong lòng Thuyên thì tan nát. Người chồng nó hết mực yêu thương đang ở đây, bên cạnh nó, nhưng thời gian còn lại của cả hai, chỉ có thể tính bằng giờ.
Tự hỏi cái chết có đau đớn như cảm giác tuyệt vọng này không, có lẽ, chết, vẫn còn là nhẹ nhàng

Nhìn ánh mắt khác thường của ba người kia khi chia tay ra về, Thuyên cũng nhận ra họ đã biết rồi, thằng nhóc Won vốn không phải là đứa kín miệng. Họ tiếp nhận và có những biểu hiện khác nhau. Gim thì vẫn lặng lẽ chẳng nói câu nào, chỉ hay ngoái lại nhìn Thuyên rồi lâu lâu lại chạy đến ôm chặt nó, Won thì liên tục thuyết giản về những kiến thức y khoa mà có lẽ cậu nhóc cũng chưa chắc hiểu, mỗi lần Thuyên định ăn gì làm gì cậu cũng liếc nhìn, Jin thì vẫn dáng vẻ tưng tửng thường ngày, chỉ có điều là điên hơn, cười cũng nhiều hơn bình thường, còn luôn miệng hẹn hò những chuyến đi chơi vào kì nghỉ sau
Thuyên mỉm cười, nó cảm thấy rất nhẹ lòng, cũng như rất biết ơn những người bạn tốt này, nó vẫy tay thật nhanh chào tạm biệt rồi ra hiệu cho Khôi Thần mau phóng xe đi. Cũng chính lúc đó, Gim ngồi bệt xuống khóc không thành tiếng, Won cũng nhắm chặt mắt quay đi. Jin nhìn theo, ánh nhìn buồn bã hiếm thấy, cô gái nhỏ này, khi đến khiến người khác không ngừng bật cười vui vẻ thích thú, lúc ra đi thì để lại bao nhiêu là nước mắt, liệu sau này, khi cô nhóc đó không còn, thì họ còn có thể cười hạnh phúc như đã từng hay không

Trời đã xẩm tối, An Hiểu Thuyên không nói địa điểm nó muốn đến, chỉ chỉ đường cho Thần chạy. Con đường càng lúc càng ngoằng nghoèo, đường cái thoáng đãng thoắt biến mất, trước mặt chỉ toàn những con hẻm nhỏ hẹp dơ bẩn

Đến đây làm gì?

Dương Khôi Thần bỏ nón ra, ngước nhìn tấm bảng hiệu nhấp nháy chữ “Hell Bar”. Thuyên không trả lời câu hỏi, chỉ dặn hắn ở bên ngoài đợi nó. Khôi Thần đương nhiên không đồng ý, vì tên sao quán vậy, nơi này nổi tiếng là phức tạp và đầy rẫy tệ nạn. Nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của vợ, Thần chỉ gật đầu, không phải hắn sợ, chỉ vì hắn tin nó
Khác xa với sự xập xệ ngoài cửa, bên trong quán Bar vô cùng hiện đại với dàn ánh sáng âm thanh khủng, hàng trăm thân người uốn lượn theo tiếng nhạc, An Hiểu Thuyên khó khăn lắm mới lách qua được, nó tiến thẳng đến chiếc bàn ở trong góc, chiếc bàn lớn nhất

Anh

Shin không ngẩng đầu lên, vẫn chậm rãi uống rượu, mấy tên xung quanh nhìn nó, vài con nhỏ quanh đó cũng xầm xì

Con nhóc nào đây? Biết đây là ai không mà tự tiện đến ve vãn hả???

Hiểu Thuyên quay sang tên vừa lên tiếng, không nói không rằng, đấm thẳng vào mũi gã. Xung quanh ồ lên ngạc nhiên, ngay sau đó, Thuyên chặn lấy ly rượu của Shin, điều này càng khiến mọi người kinh ngạc

Nói chuyện đi
Không có gì nói
Vậy nghe em nói

Đến lúc này Shin mới nhìn thẳng vào Thuyên, đôi mắt vô hồn lạnh căm, đôi mắt từng khiến nó sợ hãi

Ngày mai em phẫu thuật rồi

Shin hơi khựng lại

Nên..đây sẽ là lần cuối em làm phiền anh, cho em 5 phút, được không?

Anh hai anh hai, xem em có gì này

Aizz em làm con dế bay đi mất rồi, phiền quá đi

Hiểu Thuyên gãi gãi đầu, đôi môi đỏ mọng chu chu ra

Anh đừng giận, đây có thể là lần cuối em làm phiền anh mà

Shin thôi không nhăn mặt nữa, cậu nhóc cười hì hì nhéo má em gái

Được rồi, sẽ không phải là lần cuối đâu, vì giây tiếp theo, anh sẽ lại cho em làm phiền, cứ một giây lại cho em làm phiền một lần, như vậy sẽ không có lần cuối nữa, được không?

…..là lẩn cuối em làm phiền anh, cho em 5 phút, được không?

Shin uống cạn ly rượu rồi đứng bật dậy
Bên ngoài trời lạnh căm

Dù đã nói rất nhiều, nhưng em vẫn phải nói, em xin lỗi..

An Hiểu Thuyên nói qua làn khói trắng, giọng nói hơi nghẹn lại. Shin dựa người vào tường khuôn mặt dửng dưng, Thuyên nắm chặt tay lấy thêm dũng khí rồi tiếp

Phải, chị ấy..vì cứu em, nên mới qua đời, nhưng, đó chỉ là tai nạn, đã 3 năm rồi, em đã sống trong mặc cảm tội lỗi 3 năm rồi, bây giờ, em sẽ không đầy đọa bản thân nữa, sẽ chấp nhận đó chỉ là một tai nạn. Mặc dù em rất muốn nghe lời tha thứ từ anh, nhưng, em không còn nhiều thời gian để đợi nữa..

Sắc mặt Shin ngày càng tối sầm, Thuyên hơi run, nhưng nó vẫn thu hết dũng khí, bước đến trước mặt anh

Em chỉ hi vọng, anh cũng có thể buông tha cho chính mình, không còn phải sống trong đau khổ nữa, nếu việc hận em có thể khiến anh thoải mái hơn, thì anh cứ hận đi…Em đi đây

Thuyên cúi đầu thở phào, những gì mà bao năm qua nó muốn nói, đều đã nói hết rồi, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Trước khi khuất hẳn sau góc quẹo nó không quên ngoảnh đầu lại

Hãy thường xuyên gọi điện cho ba mẹ nhé, họ rất nhớ anh

Hiểu Thuyên hơi mỉm cười đưa tay lên chào rồi đi mất. Shin thở dài, anh bất chợt nhớ lại cô em gái bé nhỏ ngày xưa, hay phá phách đùa nghịch, hay lăn ra cười đến đau cả bụng. Có lẽ An Hiểu Thuyên đã quên rồi, ngày xảy ra tai nạn, Shin cũng có mặt, mặc dù nó là nguyên nhân giác tiếp khiến cho người anh yêu qua đời, nhưng anh không hận em gái mình. Shin tỏ ra lạnh nhạt chán ghét Thuyên thật ra, chính là vì nó đã từng nói với anh
An Hiểu Thuyên ngồi bệt ra đất khóc um sùm, Shin lo lắng chạy đến dỗ em gái

Em sao vậy? Bị đau ở đâu sao??
Anh hai..anh hai

Hiểu Thuyên mắt tròn to ngấn nước ôm lấy anh trai mình, nói trong tiếng nấc

Tiểu Thuyên sợ lắm, em không muốn chết, em không muốn rời xa anh hai đâu
Em nói ngốc nghếch gì thế?
Hôm nay ở trường cô nói, chết nghĩa là sẽ không bao giờ gặp lại, sẽ không bao giờ được ăn chung, chơi chung với nhau nữa, nghe cô nói xong, bên ngực trái của tiểu Thuyên đau lắm

Đó chính là lần đầu tiên An Hiểu Thuyên biết được thế nào là đau trong lòng, cảm giác lúc đó của nó, là đau hơn trầy đầu gối rất nhiều, đau đến nỗi nó đã khóc thét lên
Shin lúc đó đã đủ tuổi để nhận thức được, và anh bắt đầu rời xa em gái mình, rời xa cả gia đình, để Thuyên được hưởng trọn sự quan tâm của ba mẹ, để nó quen với việc không có anh trai, để Hiểu Thuyên không còn phải đau như vậy nữa
Shin thảy điếu thuốc xuống, lấy chân dập tắt, đôi mắt lạnh lùng khe khẽ nhằm lại

Nỗi đau đó, cảm nhận được rồi

Về rồi đây

Dương Khôi Thần cúp máy, cười rồi đội nón bảo hiểm cho Thuyên

Đi nào

Lại một màu trắng và mùi thuốc sát trùng, Hiểu Thuyên ngồi trên giường đung đưa chân, có tiếng gõ cửa, bác sĩ Văn bước vào

Sẵn sàng rồi chứ?

Thuyên hít một hơi sâu, gật đầu.
An Hiểu Thuyên nằm trên giường, ba y tá đến đẩy nó đi, bác sĩ Văn cũng bước theo bên cạnh. Khi chiếc giường vừa được đẩy ra hành lang, Thuyên bắt gặp bao nhiêu là gương mặt quen thuộc. Nhóc Won nước mắt nước mũi tèm lem, Gim im lặng không nói gì, chỉ giơ hộp mì ý mà Thuyên rất thích ăn lên. An Hiểu Thuyên mỉm cười, nó đã thấy rồi, thấy tay còn lại của Gim, đang được Jin nắm chặt. Ở một góc rất xa là mama Dương cùng với ba chồng, bà liên tục nhìn về phía nó, đôi tay nắm chặt lấy tay chồng.
Dương Khôi Thần đi đến, nhẹ nhàng nắm lấy tay nó, khuôn mặt rất bình thản. Hai người không ai nói với ai câu nào, chỉ lặng lẽ nhìn nhau

Xin lỗi, người thân vui lòng ở bên ngoài chờ

Tiếng cô y tá vang lên, nhưng An Hiểu Thuyên vẫn không bỏ tay chồng ra, bản tính nhu nhược lại nổi dậy, nó không muốn phải buông tay, cuộc đời ngắn ngủi này có quá nhiều thứ để nó buông bỏ

Em rất sợ
….anh cũng vậy

Khôi Thần dịu dàng vuốt tóc vợ như hắn vẫn thường làm, rồi hắn hôn lên tay nó trấn an

Ngủ một giấc thôi, lúc tỉnh dậy, anh sẽ ở đây

Thuyên gật đầu và cười. Chiếc giường tiếp tục được đẩy đi. Người ta nói, ngay giây phút đứng giữa ranh giới sinh tử, con người thường có trực giác rất mạnh, giống như hiện giờ, khi Dương Khôi Thần chuẩn bị buông tay thì An Hiểu Thuyên bất chợt siết chặt lại, nó hỏi trong khi nước mắt lăn dài

Anh có đủ can đảm không?

Khôi Thần khựng người, ánh mắt tối đen lại như rơi vào vực thẳm. Vì thời gian không còn nhiều nên bác sĩ Văn buộc phải hối thúc nhanh vào phòng phẫu thuật, cánh cửa mở ra và đóng lại, bỏ lại người con trai đứng đó, bất lực nhìn theo
Họ đâu biết rằng, cánh cửa màu xanh lam lạnh lẽo đó, chính là kí ức cuối cùng của cả hai

Ca phẫu thuật dường như kéo dài vô tận. Dương Khôi Thần như người bất động trong suốt khoảng thời gian đó, không ăn không uống, đôi mắt khép hờ lạnh căm
Và bất chợt Khôi Thần mở bừng mắt, đó cũng là lúc đèn phòng phẫu thuật vụt tắt
Tất cả mọi người chạy đến vây quanh vị bác sĩ, chỉ có Dương Khôi Thần là vẫn ngồi bất động, hắn nhìn về phía phòng phẫu thuật, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ

Xin lỗi….

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Polly po-cket