Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - When i’m seventeen - trang 14

CHAP 37 – TUỔI 17

Xin lỗi…

Vị bác sĩ còn nói gì nữa, nhưng âm sắc nặng như đá đè khiến Dương Khôi Thần không còn nghe rõ, chỉ thấy ông chậm rãi lắc đầu. Tất cả mọi người đều bàng hoàng đau đớn, Gim gục đầu vào vai Jin, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tái nhợt. Khôi Thần nhìn vào phòng phẫu thuật. Im lặng quá, chỉ nghe rất nhỏ tiếng bíp bíp yếu ớt

…sẽ qua giai đoạn hai…

Dương Khôi Thần loáng thoáng nghe vị bác sĩ nói, hắn loạng choạng ngồi xuống ghế, tay ôm lấy mặt
Giai đoạn hai chính là quá trình tiêm thuốc để An Hiểu Thuyên rơi vào tình trạng hôn mê sâu và, không bao giờ tỉnh lại nữa. Biện pháp này giúp Thuyên tránh được đau đớn do căn bệnh, một khi thuốc được tiêm vào người, cũng xem như, cuộc sống của An Hiểu Thuyên đã nhẹ nhàng chấm dứt

Cô ấy đang đợi anh

Không biết bác sĩ Văn bước đến từ lúc nào, ông đặt tay lên vai Thần, siết chặt. Khôi Thần ngẩng mặt lên, đôi mắt hắn tối đen

Vậy thì anh hãy vì em mà can đảm lên, anh nhất định phải can đảm, vì…em muốn anh ở bên cạnh em, đến phút cuối cùng
Anh…có đủ can đảm không?

Dương Khôi Thần nắm chặt tay đến nỗi bật ra máu, sau cùng, hắn chỉ khẽ thì thầm

Không, anh không đủ can đảm

Và hắn đứng dậy bỏ đi, rồi chạy, chạy thật nhanh, thật xa khỏi căn phòng đó, căn phòng nơi có một người con gái đang chờ đợi hắn

Dương Khôi Thần phóng bạt mạng trên đường, hắn không cần biết có ai ở trước mặt không, chỉ biết rồ ga và lao đi. Rồi không biết tại sao, nơi hắn dừng lại, chính là căn nhà của họ

Nấu cơm xong rồi, vô ăn đi

Bỏ cuốn truyện xuống
#$(&*&^%

An-Hiểu-Thuyên vứt cuốn truyện xuống, đi ngủ mau
Năm phút nữa thôi chồng

Roẹt

Aaaaaaaaaaaa sao lại xé hả tên chết tiệt kiaaaaaaaa

Ở bệnh viện chán chết, mình về nhà đi chồng
Ừ, về nhà thôi


Rầm rầm rầm
Dương Khôi Thần liên tục đạp vào cánh cửa, nếu là bình thường, chắc chắn An Hiểu Thuyên đã chữi rũa um xùm chạy ra mở cửa rồi, nhưng hôm nay, ngôi nhà yên lặng đến đáng sợ. Khôi Thần ngồi xụp xuống đất, dựa lưng vào cánh cửa, tay hắn đã rỉ máu

Em không thích ở bệnh viện

Hãy ở bên cạnh em, hứa?

…em sợ lắm

Dương Khôi Thần đứng bật dậy, mở máy và chạy ngược lại. Hắn phải quay lại

Mọi người có 30 phút, sau đó chúng tôi sẽ tiến hành gây mê cho Tiểu Thuyên

An Hiểu Thuyên đã được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật. Tuy tình trạng vẫn mê man nửa tỉnh nửa mê nhưng nó vẫn mỉm cười gật đầu trước những câu nói cuối cùng của mọi người, nó còn đủ sức để lau nước mắt cho mama Dương và Gim, lại còn xoa đầu nhóc Won và đánh vào mông Jin. Tuy không thấy Thần, nhưng Thuyên không hỏi, vì nó đã biết hắn sẽ quyết định như vậy, trong thâm tâm, nó cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn

Khôi Thần nhìn đồng hồ, và vặn ga đến mức tối đa, giờ đây trong đầu hắn đầy ắp hình ảnh của An Hiểu Thuyên, tiếng cười trong trẻo của nó át đi tất cả mọi thứ, át cả tiếng còi xe tải đang lao đến
Két
Rầm
Tiếng lao xao vang lên, mọi người như đàn kiến lũ lượt bu đến xem. Chiếc xe tải thắng gấp tạo ra vết phanh ghê rợn trên mặt đường, chiếc xe mô tô trượt dài, còn Dương Khôi Thần thì nằm sóng soài trên mặt đất. Máu từ đầu chảy xuống liên tục, nhớp nháp khó chịu vô cùng, nhưng hắn không còn đủ sức để gỡ nón bảo hiểm xuống nữa
Do cú va chạm mạnh nên tấm hình trong ngực túi của Khôi Thần văng ra, hắn quay đầu sang, dùng cánh tay đã dính đầy máu của mình với lấy tấm ảnh. Dương Khôi Thần miết tay lên người con gái trong hình, khuôn mặt đáng yêu đang mở to mắt kinh ngạc nhìn hắn

Joe..

Máu ộc ra từ miệng khiến Thần vô cùng đau đớn, theo quán tính, hắn nắm chặt lấy bức ảnh hơn

Ngủ ngon nhé, Tiểu Thuyên

Bác sĩ Văn dịu dàng cúi xuống hôn nhẹ lên trán Thuyên, nó cười yếu ớt đáp lại, mắt nhìn kim tiêm, rồi lại nhìn ra phía cửa, nước mắt bỗng trào ra
Đôi tay anh sẽ dang rộng và biến thành một đôi cánh
để che chở, bảo vệ cho em
Em phải biết tin tưởng, tin tưởng vào chúng ta.
sẽ giống như câu chuyện cổ tích với kết thúc tươi đẹp,
hạnh phúc và vui vẻ.

Cùng nhau ta viết nên kết thúc của chúng ta..”

Lời bài hát Đồng Thoại chợt vang lên đâu đó trong ký ức. An Hiểu Thuyên mím môi, chất lỏng đã được tiêm vào người, nó thấy người mệt mỏi, đôi mắt nặng trịch chỉ muốn khép lại, nhưng sâu trong trái tim yếu ớt vẫn còn chút kháng cự, đôi mắt Thuyên vẫn không rời khỏi cánh cửa, nó muốn đợi, dù cho là giây phút cuối cùng, nó vẫn muốn đợi
Dương Khôi Thần nắm chặt lấy bức ảnh, hắn muốn đứng dậy, hắn muốn đến bệnh viện, nhưng người hắn nặng trịch, toàn thân mất hết sức lực, cả ngón tay cũng không cử động nổi nữa. Máu từ miệng lại trào ra, hắn đau đớn nhắm chặt mắt. Nước mắt hòa chung với máu, lạnh băng
Khi Dương Khôi Thần khép mắt lại, cũng là lúc, An Hiểu Thuyên trút hơi thở cuối cùng
*
*
*
Ngày hôm nay, em không thể nhìn thấy ánh mặt trời nữa
Khuôn mặt đáng yêu của em, làn da mịn màng của em, nụ cười rạng rỡ của em, tình yêu của em, tất cả như hóa thành gió, luôn quanh quẩn đâu đây, luôn hiện hữu những nơi người đó đi đến..
Em nói em sẽ luôn ở bên cạnh người đó, nhưng không phải, thật ra, em không ở đây, em không thể nhìn thấy bộ dạng đau đớn của người đó, càng không thể lau đi nước mắt của người đó, em chỉ có thể bất lực nhìn người đó gào to tên em trong vô vọng..
*
*
Tất cả chúng ta ắt đều trải qua tuổi 17.
Tuổi 17 với những ước mơ hoài bão
Tuổi 17 với tình yêu đầu đời mặn nồng thuần khiết
17 tuổi, An Hiểu Thuyên gặp mối tình đầu. Yêu hết mình và hi sinh hết mình
Một người mẹ luôn mong mỏi cảm nhận được tình yêu của con trai, và bà đã nhận được món quà ý nghĩa hơn cả, đó là được thấy cậu con trai ngỗ nghịch trưởng thành
Một cô tiểu thư nhút nhát không bao giờ dám nói “không” đã dám cất lên tiếng nói của chính mình, dũng cảm theo đuổi người mình yêu.
Một cậu nhóc nhiệt tình đáng yêu sống trong vỏ bọc mọt sách đã biết ngẩng cao đầu khi bị bắt nạt.
Một anh chàng hay bỡn cợt sống buông thả cuối cùng cũng tìm được “đầu bếp” cho riêng mình
Chưa từng thiếu thốn gì, người con trai đó coi thường tất cả, nhưng rồi, như buổi bình minh đầu tiên kể từ lúc sinh ra, cuộc sống của cậu bắt đầu
Tất cả đều vì….họ đã gặp một người con gái 17 tuổi
*
Cuộc đời không phải một câu chuyện cổ tích, trong thế giới thật này, phép màu vốn không hiện hữu
An Hiểu Thuyên không thể thay đổi số phận của mình, nhưng lại dễ dàng làm đảo lộn cuộc sống của người khác
Dương Khôi Thần nhớ rất rõ lần đầu tiên gặp An Hiểu Thuyên, giữa hành lang mờ tối, nó cúi xuống nhìn hắn, miệng cười thích thú

Để tôi băng bó vết thương cho

Giây phút lần đầu đó, là tình cờ
Khoảnh khắc họ gặp nhau, chính là định mệnh

CHAP 38 – KÍ ỨC ĐÓNG LẠI

Lại một màu trắng. Dương Khôi Thần đưa tay lên xoa xoa lớp băng trắng toát trên đầu. Vết thương do tai nạn khá nặng nhưng thật không may, trí nhớ của hắn không bị tổn thương, thậm chí lại còn nhớ rất rõ. Phải mất đến 4 tuần Dương Khôi Thần mới tỉnh lại sau tai nạn, lúc đó lễ tang của An Hiểu Thuyên đã được cử hành, nhanh và đơn giản, thậm chí thân xác bây giờ cũng đã nằm yên dưới mồ đất lạnh
Đây là ngày thứ 3 kể từ khi Khôi Thần tỉnh dậy, nhưng hắn chưa đến thăm mộ và có lẽ đó cũng là nơi cuối cùng trên trái đất này hắn muốn đặt chân đến
- Dậy rồi à? Ăn cháo đi
Mama Dương đến từ lúc nào, tay xách một hộp cháo mới mua. Thần không buồn nhìn lại, ánh mắt vẫn lơ đễnh nhìn ra ngoài sân. Mama Dương thở dài, mở hộp cháo ra bày sẵn trên bàn, từ ngày Thuyên mất, hắn chẳng nói nửa câu, suốt ngày chỉ giam mình trong phòng chờ ngày xuất viện. Bà đi đến bên con trai, nắm lấy tay hắn
- Ăn một chút đi, con còn yếu lắm
- ….
- ..mẹ biết con đang rất đau khổ, nếu tiểu Thuyên..
- Đủ rồi
Dương Khôi Thần rút tay ra, quay trở lại giường cắm tai phone nghe nhạc, để mặc mama Dương đau lòng nhìn hắn
Nhưng bản chất vốn là thứ khó đổi, chỉ chưa đầy 1 tuần Khôi Thần đã làm thủ tục xuất viện, và nơi đầu tiên hắn đến, chính là…nhà
Cánh cửa đóng im ỉm, Dương Khôi Thần chưa mở vội, hắn đứng lặng yên tựa như đang chờ, đang đợi một người ra mở cửa, nhưng, chẳng có ai sau cánh cửa đó cả
Két
Tiếng cửa nặng nề mở ra. Gian phòng khách hiện lên trước mắt, tất cả mọi thứ đều không thay đổi, vẫn ở vị trí như chúng vốn dĩ, bịch bánh phồng tôm còn ăn dở, remote tivi nằm lăn lóc dưới sàn, trong bếp đống nồi niêu xoong chảo vẫn chưa được rửa, cuốn truyện đánh dấu sơ sài đang nằm trên ghế sopha, mọi thứ vẫn như vậy, như thể em còn ở đây
Dương Khôi Thần bước thật chậm, căn nhà vốn đầy tiếng cười giờ chỉ vang lên tiếng giày lạnh lẽo. Thần nhìn quanh rồi ngồi xuống ghế sopha, một mùi thơm nhẹ nhàng thoáng qua, là mùi thơm từ tóc của An Hiểu Thuyên, Khôi Thần khựng lại một giây, hắn nhìn sang bên cạnh, trống không. Tay nắm chặt, Thần nằm xuống, hắn nhớ, Hiểu Thuyên vẫn hay nằm ngủ ở đây chờ hắn về
- Anh về rồi
Dương Khôi Thần ôm lấy ngực trái thì thầm, đôi mắt hắn nhắm chặt. Hắn không muốn nhìn thực tại nữa, không muốn tin, càng không muốn chấp nhận sự thật
Ring..ring
Tiếng chuông cửa bất chợt vang lên, vồn vã như đang cố kéo hắn khỏi kí ức. Dương Khôi Thần bật dậy, chút hi vọng lóe lên, hắn chạy nhanh ra mở cửa
- Joe..
Đằng sau cánh cửa, là một khuôn mặt xa lạ. Một người đàn ông đeo đôi kính gọng vàng sang trọng mỉm cười với hắn và lịch thiệp đưa ra danh thiếp
- Thật may quá, cuối cùng cũng được gặp anh, xin chào, tôi đến để bàn về việc bán căn nhà này
Thấy chàng trai trước mặt có vẻ không muốn mời mình vào nhà, ông nói nhanh vào vấn đề
- Vợ anh, cô An Hiểu Thuyên, đã hoàn thành mọi thủ tục và gửi cho văn phòng chúng tôi một tháng trước, bây giờ tôi cần chữ kí xác nhận của anh và mọi việc xem như hoàn tất
Ông ta đưa một tập phong bì vàng cho Thần và cúi chào. Khôi Thần thảy tập tài liệu xuống bàn, hắn không muốn bán căn nhà này, đây là nơi duy nhất hắn có thể giữ lại nó, hắn không thể bán
- Ngôi nhà này…có lẽ đã mệt mỏi khi trở thành nơi lưu giữ quá nhiều kí ức rồi.. Bán đi, để nó trở thành nơi chứa đựng những kỉ niệm mới, để một cô bé khác có thể cảm nhận được hạnh phúc khi sống trong ngôi nhà này, giống như em ngày xưa đã từng vậy
- Anh, và ngôi nhà này, đối với em, như một câu chuyện cổ tích vậy..
Những lời ngày xưa em nói bỗng vang lên, lúc đó, Khôi Thần không suy nghĩ nhiều, nhưng có lẽ bây giờ, hắn đã hiểu rồi, ngày ấy, khi Thuyên nói về căn nhà, ý là nói về hắn, nó muốn bán ngôi nhà này đi, là vì hắn, để hắn không phải chìm trong những hồi ức nữa, Mặc dù biết như vậy, nhưng tính ương bướng của hai người này đặc biệt giống nhau, không ai muốn chịu thua ai, vì vậy Dương Khôi Thần có cách nghĩ của riêng hắn, và không bán là không bán. Thần ghét cái cách suy nghĩ một chiều này, hắn tự biết điều gì là tốt cho mình, hắn không muốn bị áp đặt bởi người khác , cho dù đó là Thuyên
Cảm thấy bực mình, Dương Khôi Thần quơ cái remote ném xuống đất, rồi ném luôn xấp tài liệu vàng và đứng bật dậy tiến đến bên cửa sổ
- Em không có quyền
Cái tính thích làm theo ý mình của An Hiểu Thuyên khiến Thần yêu nó mà cũng nhiều lúc làm hắn bực bội, người ta nói oan gia có phải là đây không, dù không ở cạnh nhưng nó vẫn chọc hắn nổi điên. Nhưng thật ra, cơn tức giận chỉ là tấm sương mù che đi nỗi đau đang lớn dần trong lòng Khôi Thần, hắn biết nó không sai, sớm muộn gì hắn cũng mục ruỗng trong đau khổ như căn nhà này, nhưng làm sao Thần đành lòng bán đi những gì tốt đẹp nhất trong cuộc đời hắn chứ. Dương Khôi Thần muốn giữ lại, giữ lại tất cả, để chờ một ngày An Hiểu Thuyên trở về
Dương Khôi Thần ôm lấy đầu, vết thương chưa lành đang đau nhói lên, bất chợt, cơn đau nhanh chóng biến mất khi một giọng nói quen thuộc vang lên
- Thần
Tim hắn khựng lại vài nhịp. Là giọng nói của em

CHAP 39 – NGƯỜI CON GÁI ẤY

Hôm nay sắc mặt Won lại không tốt, chẳng là cậu tìm mãi mà chẳng thấy cái đám hôm trước đã giấu sách của cậu đâu, lần trước mặt dù đã cho chúng một trận rồi nhưng vẫn chứng nào tật nấy, lần này nhất định Won không bỏ qua dễ dàng nữa
Rầm
- Lại nữa
Gim ngao ngán nhìn Won vừa đập mạnh hộp sữa xuống bàn, nhỏ phải công nhận số thằng nhóc này gắn liền với bọn bắt nạt, mặc dù bây giờ đã biết đánh lại nhưng vẫn luôn bị đem ra làm trò đùa. Gim nguậy nguậy ly cacao nóng của mình, uống một hơi rồi vỗ vỗ vai Won
- Dành sức cho tiết thể dục đi nhóc

Hạ Thiên Di, một cô tiểu thư chính hiệu, sống trong nhung lụa từ nhỏ nhưng tính tình hiền lành dịu dàng, hay giúp đỡ người khác, lại có chút tinh nghịch trẻ con khiến người nào tiếp xúc qua đều cảm thấy yêu mến. Năm nay, Hạ Thiên Di chuyển sang trường THPT M để học chương trình lớp 11
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục với hiệu trưởng rồi, Thiên Di đi tham quan trường. Lúc này trường đã vào tiết học nên cô thoải mái đi lại. Đến sân thể dục cô dừng lại, giang tay hít thở, trường này chẳng có gì đặc biệt ngoài cái sân rộng thênh thang này, kể ra cũng được an ủi phần nào vì Thiên Di thích không gian thoáng đãng. Bất chợt cô tập trung vào hai người dưới sân, một trai một gái, đang chạy vòng quanh sân. Hạ Thiên Di tròn mắt khâm phục, sân rộng như vậy mà hai người kia cứ chạy đều chân như không biết mệt, cô nhìn say mê đến nổi không để ý có một người con trai khác cũng đang mải miết nhìn mình

Ngày hôm sau, Hạ Thiên Di ăn vận chỉnh tề trong bộ đồng phục mới, tâm trạng đầy phấn khởi cho ngày đầu tiên ra mắt bạn học
Thiên Di vốn dĩ có một khuôn mặt rất khả ái, với đôi mắt nâu to tròn, mái tóc đen xoăn dài, đôi mày thanh tú cùng đôi môi đỏ mọng, không bàn cãi là khá nổi bật giữa đám đông, nhưng cô cũng không ngờ vừa bước chân vào trường, mọi người đều đổ dồn mắt vào cô, rồi còn tự động dạt thành đường cho cô đi, khiến Thiên Di cảm thấy rất ngại. Rồi khi bước chân vào lớp cũng vậy, cả lớp đều nhìn cô chăm chú, cái nhìn ngạc nhiên xen lẫn dè chừng
Đến giờ ăn trưa, mặc dù không muốn bước chân ra khỏi lớp nhưng Thiên Di vẫn chưa quen được người bạn nào để nhờ mua giùm hộp cơm, nên phải miễn cưỡng bước xuống phòng ăn
Và mọi chuyện bắt đầu
Phòng ăn là cái nơi ồn ào lộn xộn nhất trường, vậy mà khi Hạ Thiên Di vừa bước xuống thì trở nên im bặt, chỉ còn những cái chỉ trỏ xì xầm. Thiên Di cúi đầu bước nhanh đến quầy bán đồ ăn, mong chỉ có thể nhanh chóng thoát khỏi đây, cũng vì gấp gáp như vậy mà không may Thiên Di ngã xuống đất, khiến khay đồ ăn ụp thẳng vào một con nhỏ đứng gần đó.
Không biết có máu mặt gì trong trường không mà mặt con nhỏ nom khá dữ tợn, nó trợn tròn mắt lên, lôi Hạ Thiên Di đứng dậy
- Mày dám…
Đang giữa lúc căng thẳng thì đột nhiên từ cửa căn tin vài người bước vào. Thiên Di nhận ra hai trong số 3 người đó. Một anh chàng mặt đang cau có, một cô gái nom người nhỏ bé, khuôn mặt dịu dàng thánh thiện nhưng tay liên tục bấu vào eo của chàng trai còn lại
- A đau quá
- Biết lỗi chưa hả?
- Anh biết rồi biết rồi
- Vậy còn không nói?
- Được rồi anh xin lỗi, xin lỗi
Lúc này Gim mới phủi tay tha cho Jin, chả là tối qua Gim qua nhà Jin nấu một bữa ra trò, cậu chàng ăn đã đời xong thì xách mông ngủ thẳng cẳng, để mình Gim phải dọn dẹp đống chiến trường trong bếp đến tận khuya mới xong, khiến nhỏ sáng nay đi học muộn bị phạt đứng ngoài hành lang đến rã người
Jin vừa cười cười tạ lỗi vừa nhăn nhó xoa xoa chỗ bị nhéo, tự hỏi Gim nhút nhát dịu dàng của một năm trước đâu mất rồi
- Hai người có muốn cãi yêu thì về nhà đóng cửa lại rồi làm, bực mình chết được
Còn cái thằng Won hay cười như chạm mạch này nữa, ngày trước vui vẻ lễ phép bao nhiêu thì giờ y như cái que diêm, đụng mạnh chút là nổi lửa. Jin và Gim cùng đánh lên đầu Won một phát
- Ăn nói với anh/chị thế đó hả??
Won lè lưỡi không đáp, xăm xăm đi nhanh vào chỗ ngồi ăn như thường lệ. Đến lúc này thì cả ba mới nhận ra sự bất thường của nhà ăn
Một người ham chơi như Jin đương nhiên sẽ nhìn ra vấn đề trước, rồi Gim đưa mắt nhìn theo, mắt nhỏ mở to, cơ thể nhanh chóng rơi vào trạng thái đứng hình. Won càng nhíu mày chặt hơn rồi cũng nhìn theo hướng đó, và lần đầu tiên, cái nhíu mày của cậu nhanh chóng biến mất
Hạ Thiên Di cũng cứng đơ người, ba người kia đi vào ồn ào như vậy, mà trong phút chốc cũng nhìn chằm chằm vào cô không nói được nửa câu, nhìn cũng biết họ khác hẳn đẳng cấp của những người này, nhưng sao cũng nhìn cô kì lạ như vậy
Rồi cô thấy người con gái kia tiến đến gần, nói với con nhỏ đang nắm cố áo của cô, vô cùng nhỏ nhẹ
- Bỏ ra
Và cô ta lập tức làm theo
Thiên Di chỉnh sửa lại cổ áo, rụt rè nhìn đàn chị trước mặt, vì theo phù hiệu là lớn hơn cô một tuổi
- Cảm ơn chị
Gim vẫn không trả lời, chỉ nhìn Hạ Thiên Di thật lâu, và có lẽ sẽ tiếp tục nhìn như vậy nếu Jin không bước đến
- Em làm cô bé ấy xấu hổ đấy
Lúc này Gim mới thoáng giật mình, ậm ừ vài tiếng rồi mỉm cười với Thiên Di
- Chào em, chị là Gim
Hạ Thiên Di gật đầu, rụt rè đáp lại
- Chào chị, em là Hạ Thiên Di
Lúc này Won cũng bước tới, soi xét từ đầu đến chân, cuối cùng nói một câu
- Quả thật rất giống
Gim cũng gật gù, Jin thì đưa tay xoa xoa cằm
- Anh cũng nghĩ vậy khi lần đầu tiên thấy cô ấy
- Anh gặp rồi?
Won và Gim đồng loạt quay qua nhìn Jin, cậu nhún vai
- Ùm, hôm qua ở sân sau
Rồi ba người cứ mặc nhiên bàn luận không để ý Hạ Thiên Di đang ngày càng khó xử
- Anh Thần đâu rồi?
Jin lúc này mới thở dài, cậu đương nhiên đã cố gọi hắn đến phòng ăn để được xem chuyện vui, nhưng chẳng thể nào thuyết phục nổi hắn
- Chắc lại đang ở đó rồi

- Thần
Dương Khôi Thần giật mình quay lại, đôi mắt không ngừng tìm kiếm nơi phát ra giọng nói quen thuộc kia, nhưng đập vào mắt hắn vẫn là căn phòng khách trống trải hoang lạnh. Để ý kĩ hơn, hắn mới thấy, tivi đang bật
Khôi Thần bước đến gần, ngồi xuống ghế sopha, mắt dán chặt vào màn hình, An Hiểu Thuyên đang ngồi đối diện hắn, chắc lúc chiếc remote đập xuống sàn đã vô tình khiến tivi khởi động
- …em biết anh sẽ về đây mà..
An Hiểu Thuyên trên tivi nở nụ cười tinh quái thường ngày, nhưng trông không chút sức sống, Thần nuốt ực, mắt không rời màn hình
- …nhưng đây sẽ là lần cuối cùng em cho phép anh về đây, sau này không cho anh đến nữa. Chắc giờ này anh đang giận em lắm phải không, vì đã tự tiện bàn giao việc bán ngôi nhà này, nhưng anh cũng hiểu mà…
An Hiểu Thuyên hơi dừng lại, tiếng nói dường như đứt quãng, có lẽ nó đang trong cơn xúc động, hít một hơi, Thuyên cười cười nói tiếp
- ….em không bắt anh ở giá đâu, hãy yêu một người con gái khác, một người tốt hơn em, hứa với em, anh nhất định phải làm như vậy, được không?? Em..chưa bao giờ nói với anh câu nào tử tế cả, chỉ có 3 điều em thật lòng muốn nói với anh, thứ nhất, em xin lỗi, em xin lỗi đã khiến anh phải đau khổ như vậy, thứ hai, cảm ơn anh nhiều lắm, cảm ơn vì đã cho em một mối tình tuyệt vời nhất, và cuối cùng, chính là em yêu anh, em yêu anh nhiều hơn hôm qua và ít hơn ngày mai, tình yêu của em sẽ mãi mãi lớn dần như thế, nghe sến quá, nhưng anh thì đừng như vậy nhé, em chỉ cần giây phút này, anh vẫn yêu em là quá đủ rồi, chỉ giây phút này thôi..
An Hiểu Thuyên lau nhanh nước mắt, ngừng một chút lại nhăn răng ra cười
- ..không phải trù anh chết đâu, nhưng em hi vọng nơi em sắp đến có anh ở đó thì thật tốt biết mấy…thôi..em đi đây..đừng đánh nhau nữa đấy..
Sau đó thì An Hiểu Thuyên biến mất, chỉ để lại trên màn hình những nét rè. Đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng Dương Khôi Thần xem đoạn video đó, căn nhà cũng được bán đi ngay sau đó, còn hắn thì dần có thói quen ra sân sau trường ngồi, chiều nào cũng vậy
Hôm nay Hạ Thiên Di ra sau trường, có lẽ vì đây là nơi cô thích nhất và giờ thêm lý do là vì ít học sinh đi lại nhất. Thiên Di dang rộng tay ra, hít một hơi sâu căng tràn lá phổi rồi bất chợt cô hét một tiếng thật lớn, đến nỗi khuôn mặt xinh xắn đỏ lự lên. Sau đó Hạ Thiên Di cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, cô cười sảng khoái rồi đột nhiên im bặt, vì cách cô vài chục bước chân, là một người con trai đang nằm duỗi người trên bãi cỏ. Thiên Di đỏ bừng mặt, rón rén định chuồn đi nhưng không biết thôi thúc nào khiến cô đột nhiên bẻ góc 180 độ, hướng về người con trai kia mà bước tới
Hạ Thiên Di đi nhẹ nhàng nhất có thể, chỉ còn cách vài bước chân thì cô dừng lại, từ vị trí này có thể thấy rất rõ từng đường nét tuyệt mĩ trên gương mặt kia, những nét chạm khắc tinh xảo như những bức tượng về những vị thần trong thần thoại Hy Lạp. Hạ Thiên Di hơi khựng người, mắt mở to mê mải ngắm nhìn mà quên cả ngượng ngập, cho đến khi đôi mắt cao ngạo kia mở bừng ra cô mới giật mình lùi lại
Thiên Di bối rối chưa biết nên giải thích như thế nào thì người con trai đó đã đứng dậy bỏ đi một mạch, không một giây liếc nhìn đến cô, khiến cô cảm thấy rất ngạc nhiên. Còn chưa biết phải làm gì thì thấy hai người trong phòng ăn sáng nay chạy đến. Gim với Won do nghe tiếng hét nên tò mò, lúc đến nơi thì thấy cảnh tượng đó nên chờ xem phản ứng của Dương Khôi Thần thế nào, nhưng không ngờ hắn không hề liếc nhìn đến Hạ Thiên Di. Trước khi chạy theo Thần hai đứa nó còn cố nhìn thêm cái nữa, ánh mắt vô cùng khó hiểu
Hạ Thiên Di thở dài, toan bỏ đi thì chợt thấy dưới thảm cỏ có một thứ, lúc nhặt lên, cô không giấu được vẻ ngạc nhiên. Đó là một tấm ảnh, trong đó, cô chụp với người con trai lúc nãy. Thiên Di cố nặng óc ra nghĩ mãi, cũng chẳng thể nhớ được mình từng chụp bức ảnh này, càng không hề nhớ về người con trai này, rồi cô lật ra đằng sau, có một dòng chữ màu đen được viết rất đẹp: “Chồng Dương Khôi Thần đã hôn lén vợ An Hiểu Thuyên. Hình phạt: Sơn móng chân cho vợ. Ảnh chụp tại nhà, năm 2012”
- An Hiểu Thuyên?? Vợ?
Hạ Thiên Di lẩm bẩm, rồi lại quay sang nhìn tấm ảnh, thật sự giống cô như giọt nước. Điều này chợt khiến cô suy nghĩ, vì cô đã khá có ấn tượng với Dương Khôi Thần rồi

CHAP 40 – ĐỊNH MỆNH LẶP LẠI

Hạ Thiên Di nhanh chóng nhận lấy xấp hồ sơ từ tay người bảo vệ, không khó để điều tra được lý lịch của Dương Khôi Thần trong vài giờ đồng hồ. Mặc dù thấy rất có lỗi vì ngày đầu tiên đi học đã cúp tiết vào nằm trong phòng y tế nhưng sự tò mò của Hạ Thiên Di về hắn không thể nào khiến cô tập trung học được
Dương Khôi Thần hiện đang học đại học năm nhất của trường M, chuyên ngành quảng trị kinh doanh, tương lai sẽ là người thừa kế tập đoàn của gia đình. Một chuyện rất ít người biết là hắn đã kết hôn với con gái của hai bác sĩ phẫu thuật nổi tiếng, An Hiểu Thuyên, nhưng không may đã qua đời vào 1 năm trước do căn bệnh tim bẩm sinh
Huỵch
Đang vừa đi vừa mải mê đọc thì Hạ Thiên Di bỗng vấp phải một vật rồi ngã nhào xuống đất, cô xuýt xoa rồi ngước nhìn đám con gái trước mặt
- Làm gì vậy hả?
Không một ai trả lời cả, cũng không có câu xin lỗi hay giải thích nào, một con nhỏ ra hiệu xông vào, khi Hạ Thiên Di còn chưa kịp hiểu là chuyện gì thì đã thấy đám đó lao đến, đấm đá vào người cô, cô chỉ có thể ôm đầu cuộn người lại hứng chịu. Đến khi chiếc đồng phục tinh tươm in đầy dấu chân rồi, bọn kia mới dừng lại. Con nhỏ gạc chân cô lúc nãy cúi xuống nhếch mép nói
- Đừng trách tụi tao, hãy tự trách mình vì có khuôn mặt giống con nhỏ đáng ghét An Hiểu Thuyên đi
Nói rồi cả bọn cười hả hả bỏ đi. Hạ Thiên Di lấy tay ôm lấy vai, toàn thân cô đau nhức kinh khủng, nhưng cô đâu biết, đó mới chỉ là bắt đầu
Những ngày học sau còn thê thảm hơn gấp trăm lần, bị nhốt trong nhà vệ sinh, tủ đồ bị đổ đầy keo, bàn ghế bị vứt ngoài sân, rất nhiều lần Hạ Thiên Di báo với giáo viên, nhưng không một ai làm chứng cho những lời cáo buộc của cô, vì giờ đây, cả ngôi trường này, đều đối địch với cô, và cô gần như trở thành trò giải trí cho tất cả học sinh trong trường, Hạ Thiên Di thật không hiểu rốt cuộc An Hiểu Thuyên đã làm gì mà khiến toàn trường căm ghét như vậy

- Đang làm gì vậy?
Đám con gái giật mình, thôi bu xung quanh Hạ Thiên Di nữa mà nhìn chằm chằm vào người mới cất tiếng hỏi
- Không liên quan đến cậu
Một con nhỏ khoanh tay lại nói. Won nheo mắt tiến đến gần hơn, lũ con gái hơi run, vì ai cũng biết Won vốn rất thân với An Hiểu Thuyên, con nhỏ này lại có khuôn mặt giống nó, theo tính chất bắc cầu lỡ như Won có cảm tình với Hạ Thiên Di thì thật không hay chút nào
Won đã đến đủ gần để nhìn thấy chuyện gì đang diễn ra, cô gái có khuôn mặt giống An Hiểu Thuyên đang nằm co người dưới sàn nhà, quần áo xộc xệch chi chít vết giày
Khi Hạ Thiên Di ngẩng mặt lên thì cô mở to mắt bất ngờ, là người con trai hay nhíu mày bực bội, giờ đây cậu ta đang nhìn cô với một ánh mắt thật kì lạ, trong phút giây đó, Hạ Thiên Di chợt nghĩ “được cứu rồi”
Vài phút sau, Won đút tay vào túi quần, sải chân bước đi chỉ để lại một câu
- Tự nhiên đi, nhưng chừa mặt ra, tôi không muốn thấy khuôn mặt đó bị thương
Hạ Thiên Di bàng hoàng, tia hi vọng hoàn toàn bị dập tắt, mặc dù không biết tại sao mình lại mong chờ ở cậu ta, nhưng Thiên Di cảm thấy thất vọng ngập tràn
Dường như cô gái kia đọc được suy nghĩ của cô, nên nhếch mép cười
- Tưởng cậu ta sẽ giúp mày à, đừng có nằm mơ, trong trường này sẽ chẳng có ai giúp mày đâu, nhận đòn tiếp đi
- Đủ rồi đó
Lại một người khác xen ngang cuộc vui, lần này là giọng nữ
- Chị Gim
Cả đám con gái có vẻ sợ sệt hơn khi thấy Gim đến, vì mặc dù Gim không có khả năng đánh đá ai, nhưng nếu đụng đến nhỏ, thì sẽ lãnh đủ những trò đùa tai quái nhất mà Jin có thể nghĩ ra, ai bảo Gim là đầu bếp riêng của cậu chứ. Vì thế, lời nói của Gim trở nên rất có trọng lượng
- Đều là con gái, không nên làm như vậy
Gim từ tốn đến bên Hạ Thiên Di trong khi bọn kia đã cúi đầu chạy biến, nhỏ đỡ Thiên Di đứng dậy, lấy khăn giấy lau những vết bẩn trên mặt cô. Thiên Di nhìn Gim, đôi mắt đầy biết ơn, rồi cô khóc, khóc thật to, khóc cho tất cả những gì cô đã phải chịu đựng. Gim hơi bất ngờ, rồi cũng ôm lấy cô, đôi mắt đầy thương cảm
Sau một hồi sướt mướt, Hạ Thiên Di cúi đầu cảm ơn Gim, nhỏ mỉm cười
- Việc nên làm mà
- Lúc nãy nhìn chị rất tuyệt, em cũng muốn được giống chị
Hạ Thiên Di nói với đôi mắt ngưỡng mộ, Gim chợt thấy đau nhói
- Em làm chị nhớ đến chị của 1 năm trước, giống y như em lúc này vậy
Gim cụp mắt xuống nói khẽ, Thiên Di mở to mắt ngạc nhiên không tin
- Vậy..chuyện gì đã xảy ra??
Im lặng vài phút, Gim đưa mắt nhìn ra xa, kí ức ngày trước chợt quay về
- Chị vốn là một cô tiểu thư nhút nhát, nhu nhược, thường xuyên bị bạn bè ăn hiếp, nhưng rồi, người đó đã khiến chị thay đổi
- Người đó???
- Một người rất đặc biệt
Khuôn mặt Hạ Thiên Di bỗng nhiên tối sầm lại
- Là..An Hiểu Thuyên?
Gim hơi ngạc nhiên, vì cả tuần nay nhỏ đi du lịch nên không hay biết trong trường xảy ra chuyện gì
- Sao..sao em biết?
Thiên Di mỉm cười chua chát nhưng không trả lời, thấy Di im lặng, Gim cũng không hỏi nữa, nhỏ cười, đưa cho cô hộp cơm trưa của mình
- Chắc em đói lắm rồi, cầm lấy ăn đi. Chị đi trước đây
Hạ Thiên Di còn ngỡ ngàng thì Gim đã dúi nhanh vào tay cô hộp cơm rồi chạy đi, Thiên Di nhìn theo, trong lòng vô cùng cảm ơn người chị đáng mến này

- Tại sao em lại không giúp cô gái ấy?
Gim ngồi xuống cạnh Won, giật lấy cái bánh trên tay cậu. Won nằm lên bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ
- Vì An Hiểu Thuyên thích làm anh hùng lắm, nếu em cứu, sẽ không còn lý do nào để chị ấy chịu xuất hiện nữa
Gim thở dài nhìn nhóc Won dáng điệu ủ rũ buồn bã. Thằng nhóc này tuy không nói ra, nhưng trong lòng lúc nào cũng mong chờ một ngày, An Hiểu Thuyên sẽ quay trở lại, mà đúng hơn là, tất cả mọi người đều đang chờ

Do đói và do tài nấu ăn của Gim quá tuyệt nên Hạ Thiên Di giải quyết bữa trưa rất nhanh, cô lang thang ra sân sau, lâu lắm rồi mới có cảm giác không bị làm phiền thế này. Thiên Di buông người nằm lên bãi cỏ, nhắm mắt tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi, nhưng rồi bất chợt 1 bàn tay nắm lấy tóc cô thô bạo kéo cô dậy
- Mày tưởng thoát rồi sao? Thanh thản quá ha
Là một đám khác, Thiên Di cố đẩy tay cô ta ra nhưng với cái sức trói gà còn không chặt này thì làm được gì con nhỏ cao hơn 1m6 nặng 70 ký trước mặt cô chứ
- Lần trước con khốn An Hiểu Thuyên dám đạp đổ hộp cơm trưa của tao, giờ tao sẽ bắt mày ói ra lại
Vừa nói cô ta vừa liên tục đạp mạnh vào bụng Thiên Di, cô quằn người ôm lấy bụng, khuôn mặt đầy mồ hôi vì đau, bất chợt một nhỏ khác la lên
- Này anh Dương Khôi Thần đến kìa
- Cái gì?
Con mập dù chưa hả dạ nhưng đành dừng lại, miễn cưỡng bỏ đi. Hạ Thiên Di đưa mắt nhìn, từ xa, dáng người cao ngạo khiến cho toàn bộ sự đau nhức của cô biến mất, nét mắt cô bỗng trở nên vui vẻ. Dương Khôi Thần ngày càng đến gần, và rồi hắn thấy Hạ Thiên Di, nhưng khuôn mặt vẫn lạnh băng không chút ngạc nhiên, hắn đi lướt qua cô
Hạ Thiên Di vẫn nhìn theo, và rồi, cô quyết định, phải bắt chuyện làm quen, nhưng cô biết rõ, với cá tính của Dương Khôi Thần, hắn sẽ chẳng ngó ngàng đến cô, trong giây phút đó, bất chợt cô cảm thấy rất ganh tị với An Hiểu Thuyên, có một người bạn nấu ăn ngon, lại rất tốt bụng, lại có một người chồng vô cùng hoàn hảo, lạnh lùng với tất cả mọi người, nhưng lại yêu thương vợ hết mực. Hạ Thiên Di chợt nghĩ, vì cớ gì mà cô phải chịu tất cả những trận đòn này, tất cả đều vì An Hiểu Thuyên, trong khi cô ta lại có được một cuộc sống mọi người con gái hằng mơ ước. Nếu Hạ Thiên Di đã phải chịu hình phạt vì có khuôn mặt giống An Hiểu Thuyên, vậy thì cô cũng xứng đáng có được những gì An Hiểu Thuyên có
Và rồi Hạ Thiên Di hít một hơi thật sâu, lấy từ trong túi ra tấm hình lần trước, nhìn người con gái trong bức hình một cách đầy căm giận, rồi cô mỉm cười, bước đến chỗ Dương Khôi Thần đang ngồi
- Lâu rồi không gặp mà anh vô tình quá đấy, chồng

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ