Ring ring
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - When i’m seventeen - trang 4

CHAP 10 – THÀNH VIÊN MỚI

Tan học, Thần lê thân về nhà, nằm dài trên ghế sopha. Không hiểu sao dạo này hắn hay ở nhà, không bay nhảy như trước nữa. Chắc tại con vợ phiền phức kia nên hắn phải ở nhà thường xuyên để giám sát nếu không một ngày nào đó ngôi nhà này cũng chỉ còn đống tro tàn thì khổ
Nhắc đến vợ, không biết Thuyên lại la cà ở đâu mà giờ này chưa về. Vừa lúc đó thì tiếng mở cổng vang lên, kèm theo đó là tiếng của nó
- Nào nào ngoan nào, vào đi vào đi
Hắn thắc mắc ngồi dậy, cô ta lại bày trò gì thế không biết. Hắn bước ra, kinh ngạc
- Cái gì thế ?
- Nhìn không biết sao, cún con đó
Thuyên hồn nhiên trả lời rồi cười tít mắt. Thần nhìn chăm chăm vào con “cún con” cùa nó. Con chó rất đẹp, lông trắng muốt, đặc biệt đôi mắt nó bên màu lục bên màu nâu, và đặc biệt hơn nữa là kích cỡ của nó, hoàn toàn không nhỏ tý nào, nếu không muốn nói là khổng lồ, mới ngồi thôi mà con chó đã cao gần ngang vai của Thuyên rồi
Thần đi đến bên con chó, nó liếm liếm hắn, hắn cũng thích thú vuốt bộ lông trắng mượt mà, sự thật là hắn thích chó. Thuyên thấy hắn thích cũng rất vui, mon men đến bên hắn nói
- Mình nuôi nó nhá, nhá
Thằn khựng lại
- Không cần đi học àh, để nó 1 mình ở nhà ai coi, rồi còn tiểu tiện này nọ nữa. Không được
- Thì mình dạy nó, có sao đâu, đi mà đi mà, chồnggggggggggg
Hắn muốn sởn cả gai óc với cái giọng nằn nì của nó, rồi con chó cứ liếm liếm hắn như cầu xin, thế là hắn đành miễn cưỡng gật đầu
Nó nhảy cẫng lên sung sướng, lao đến ôm chặt cổ hắn, hắn bực bội kéo nó ra
- Nó ị là cô hốt đấy
Thuyên gật đầu lia lịa, cười khoái chí. Nó quay sang vuốt ve con chó
- Từ nay em sẽ sống ở đây nhé, Hắc Bảo
Con chó quẫy đuôi mừng rỡ
- Này nó trắng thế mà gọi là Hắc Bảo àh
- Thì có sao, thế mới đặc biệt chứ
Hắn không nói nữa, quay người bước vào nhà. Thuyên tiếp tục vuốt ve Hắc Bảo, thì thầm nói
- Hắc Bảo ngoan, từ nay ở nhà làm bảo vệ, không cho tên biến thái đó bước vào cửa nửa bước, có biết chưa
Vừa nói xong thì Thuyên cười ha hả. Thì ra mục đích thực sự của nó là ngăn không cho Jin đến nhà, vì nó điều tra được cậu rất sợ chó, có Hắc Bảo rồi, nó tha hồ làm chuyện “đại sự” mà không sợ Jin đến quấy nhiễu nữa
- Này, đói
Thần ở trong hét vọng ra ngoài, nó tỉnh cơn mơ, lật đật chạy vào bếp nấu cơm trưa
- Lại là mì gói àh ?
Hắn ngán ngẩm nhìn tô mì. Tưởng lấy vợ rồi sẽ được ăn những bữa cơm gia đình ấm áp này nọ, ai ngờ suốt tuần nay toàn phải nuốt mì mà sống, hắn cũng chả dám ca thán nhiều, vì nếu đòi nó nấu bữa cơm đúng nghĩa thì e lại cháy nhà mất
<kính koong>
Đang đói meo, chưa kịp cầm đũa lên thì lại có người đến, Thuyên rủa thầm, đi ra mở cổng, rồi nó chợt cảm thấy có 1 luồng khí khó chịu xộc đến, không cần hỏi nó cũng biết đằng sau cánh cổng là ai
Nó mở cửa ra, Jin nhăn răng ra cười với nó, tay xách một hộp đồ ăn thơm phức. Từ sau dạo tắm suối nước nóng, gần như ngày nào Jin cũng lết xác qua, một ngày 2, 3 lần. Đó là lý do vì sao Thuyên đem Hắc Bảo về nuôi
Nó cười khinh khỉnh nhìn Jin, đon đả mời vào. Thấy thái độ nó khác thường, Jin cảnh giác, chơi bấy nhiêu lâu cũng đủ để cậu biết tính của nó rồi
- Tiểu Thuyên Thuyên hôm nay lại làm gì mờ ám àh ?
- Hahaha, phải đó
Nói rồi nó quay người vô trong, huýt gió. Lập tức Jin thấy một con chó khổng lồ chạy bổ ra, cậu hoảng sợ la oai oái. Hắc Bảo chỉ còn 1 bước là nhảy lên người Jin rồi, Thuyên nhanh chóng giữ nó lại
- Đây là Hắc Bảo
Rồi nó quay sang vuốt Hắc Bảo, chỉ vào Jin
- Còn đây là tên biến thái đó, em đã nhớ mùi chưa ?
Jin lau giọt mồ hôi trên trán, mặt vẫn tỉnh bơ bơ nói
- Tiểu Thuyên Thuyên, em thật đê tiện
Nó nhếch môi cười, rồi xòe tay ra
- Đưa thức ăn đây
Jin đưa hộp thức ăn cho nó, sở dĩ cậu ngoan ngoãn thế vì biết nếu không đưa thể nào nó cũng thả Hắc Bảo ra, thôi thì nhịn lần này vậy. Thuyên nhe răng ra cười rồi đóng sầm cửa lại. Nó chạy vào sung sướng nói
- Chồng ơi, có đồ ăn rồi này
- Ai đem đến đấy ?
- Kì đà
Thần biết nó nhắc đến ai, cũng thừa biết Jin sợ chó, đó cũng là lý do hắn đồng ý nuôi Hắc Bảo (đúng là vợ chồng, đểu như nhau. Tội nghiệp Jin)

Buổi chiều

Thuyên đòi dắt Hắc Bảo đi dạo, rồi kéo Thần đi cùng luôn. Ra đến công viên, ai cũng nhìn tụi nó, vì Hắc Bảo gây chú ý quá cơ mà, và còn vì Thần rất đẹp trai nữa, nhiều đứa con gái muốn đến gần làm quen nhưng Hắc Bảo cứ gừ gừ, thế là sợ quá chẳng ai dám đến bắt chuyện. Thuyên nở nụ cười, vuốt ve Hắc Bảo
- Em làm tốt lắm, cứ thế phát huy, cần thì cứ táp luôn, không phải ngán
Hắn cũng quá quen với nó rồi, nghe không thấy sợ nữa mà trái lại còn thấy buồn cười
- Sao cô có tiền mua Bảo Bảo vậy ?
Thần chợt thấy thắc mắc. Thuyên lơ đễnh đáp
- Không, nhặt đấy
- Nhặt ?
Loại chó hiếm như Hắc Bảo đi lung tung ngoài đường thì đã bị người khác bắt từ lâu rồi, sao đến lượt nó nhặt chứ. Lúc này Thần mới thấy trên cổ Hắc Bảo có cái vòng cổ. Hắn quay sang nó, nó quay đi nhìn chỗ khác, gương mặt đầy vẻ tội lỗi. Mặt hắn tối sầm lại
- Cô-ăn-cắp-nó
- Gì mà ăn cắp, là giải thoát nó khỏi bọn khốn đó…
- Đại ca, con nhỏ đó kìa, còn có Bạch Khuyển của anh nữa
Thuyên chưa kịp nói xong thì nghe tiếng hô hoán của ai vang lên, nó quay lại nhìn thì thấy cả một băng đang tiến về phía mình. Thần cũng quay lại, rồi nhìn nó
- Àh….là bọn khốn đó đấy mà
Hắn thở dài, muốn một tay bóp chết nó cho xong, nhưng rồi kìm lại, hắn cầm tay nó chạy nhanh khỏi công viên, không quên huýt gió một tiếng, thế là Hắc Bảo cũng lao đi theo
Thế là một nam một nữ một chó bị một đám người rượt đuổi phía sau, tiếng la ó rộn lên khắp các con đường
- Sao từ lúc quen cô lúc nào cũng phải chạy hết thế này ?
Thần vừa thở hồng hộc vừa nói. Thuyên không đáp, chỉ nhăn răng ra cười. Chạy độ 1 tiếng thì tụi nó cắt được đuôi, nhanh chóng núp tạm chỗ nào đó. Thuyên ngồi sụp xuống thở lấy thở để, bỗng nó kêu lên
- Hắc Bảo chảy máu rồi này
1 chân của Hắc Bảo có vết băng bó, máu đã rỉ ra ướt tấm băng
- Em ráng chịu đau chút nhé, về nhà chị sẽ băng lại cho
Rồi nó quay sang hắn
- Này, cõng nó đi
- Cái gì?
- Chứ Hắc Bảo bị thương thế sao đi được chứ
- Nó bự thế sao tôi cõng nổi
Nó bực bội dặm chân, nguýt hắn
- Hừ con trai gì mà yếu quá
Thần cũng chẳng buồn cãi lại con điên vô lý này. Hắn nhìn quanh rồi mắt chợt sáng lên. Hắn tiến đến bên 1 chiếc xe đẩy, loại có 2 bánh để chở rôm rạ như ở quê, Thuyên như hiểu ý, nó giúp hắn đỡ Hắc Bảo lên chiếc xe, rồi cả 2 đẩy Hắc Bảo đi. Lúc này tụi nó mới nhận ra, không biết đây là cái chỗ quái nào, hình như là đã chạy ra khỏi cả thành phố, chỉ thấy lác đác vài ngôi nhà lụp xụp, đường bụi bay mù mịt, không thấy chiếc xe nào chạy ngang, cũng chẳng thấy bóng người nào (chạy kinh dữ)
Bây giờ thì tốt rồi, trời đã tối, 2 đứa nó đói mốc meo, phải đẩy thêm con chó to như sư tử, lại phải canh chừng cái bọn lúc nãy.
Đi được một đoạn thì cả 2 ngồi bò ra. Cũng có vài xe chạy ngang nhưng không chiếc nào dừng lại vì ngại con chó to
Cả 2 đứa nó đều bực bội lắm rồi, chỉ thiếu điều quay sang **** rủa nhau thôi, vừa may có một chiếc xe đang chạy lại, thế là có chỗ xả tức. Thần nhặt cục đá lên ném vào chiếc xe, Thuyên thì hét lên
- Bể bánh xe kìa tên chết tiệt kia
Từ nãy đến giờ tụi nó đều chơi trò này,không ngờ lần này có chút mới mẻ. Chiếc xe kia dừng lại, một người đàn ông xuống xem xét, rồi một người đàn bà khác bước xuống, rồi lại thêm mấy người nữa. Tụi nó kinh ngạc, chiếc xe nhỏ thế mà sao chứa được nhiều người kinh, khi định thần lại thì trong đầu của tụi nó chỉ có duy nhất một chữ : Chạy
Thế là lại chạy bán mạng, nhưng lần này còn đẩy thêm một con chó to nữa. Cả gia đình kia la hét chữi rủa, liên tục ném tất cả những thứ có trong tay về phía tụi nó. Không ngờ nhà này còn sung hơn đám ban nãy, rượt bao dai
Đến đoạn dốc, cả 2 đều đã kiệt sức, đoạn dốc lại xuất hiện bất ngờ, khiến 2 đứa nó không kịp giữ chặt chiếc xe, thế là chiếc xe chở Hắc Bảo cứ thế lăn không phanh. Thuyên hét lên, rượt theo, Thần cũng hoảng hồn lao theo. Ai ngờ nó vấp cục đá, nên mặc nhiên lăn (đúng nghĩa đen luôn nhá) theo chiếc xe luôn, Thần khựng lại kinh ngạc, rồi hắn phá ra cười, không ngờ cười dữ quá, trượt chân rơi tự do theo nó luôn
Không biết là may mắn hay tới số, cuối đoạn dốc là 1 con sông. Chiếc xe đẩy, con chó, nó và hắn đều rơi thẳng xuống sông
- Aaaa mau cứu Hắc Bảo
Thần ráng lết chút sức tàn bơi đến phía Hắn Bảo, kéo nó lên bờ, Thuyên ở phía sau nhấc mông Hắc Bảo, phụ hắn đẩy vào
Vào đến bờ, cả 3 nằm vật ra thở. Đầu con dốc, bà mẹ trong gia đình đó hét lớn
- Cho chừa chơi ngu nhá, lần sau đừng có mà dây vào nhà bà
Thuyên cũng không vừa, đứng lên hét lại
- Này bà già kia, xe có trầy xướt gì đâu mà đuổi giết tụi này ghê thế. Tôi nhớ số xe của bà rồi đấy, lần sau cho nổ banh luôn
- Aaa con nha đầu này, đúng là điếc không sợ súng mà, cả nhà đâu, giết nó
Sau tiếng gào, đám người đó lao xuống con dốc, bà mẹ mặt mũi dữ tợn chạy nhanh nhất. Thuyên điếng người lùi lại. Thần bật dậy cốc đầu nó. Nó ôm đầu hét lớn cốt cho đám đó nghe thấy
- Ngon nhào vô, bà đây cũng không ngán đâu
- Cô không ngán tôi ngán
Hắn nói câu gỏn lọn rồi đẩy nó xuống sông, mục đích là để đám người đó xử nó, trong khi hắn và Hắc Bảo chạy thoát thân
- Này này, cả nhà chúng ta sống chết có nhau mà, chồnggggggggg
Thuyên giãy giụa dưới nước, nhưng hắn và Hắc Bảo đã chạy biến, trước khi khuất dạng hắn không quên quay đầu lè lưỡi nhìn nó
Thuyên không có thời gian tức giận nữa, nó nhanh chóng bơi vào bờ chạy theo, vì đám người kia đã gần xuống hết dốc rồi
Trong một ngày bị rượt đến 2 lần, lần nào cũng bán mạng mà chạy, thật là kỉ niệm nhớ đời
Đến nửa đêm thì tụi nó lết được đến cữa nhà. Không còn đủ sức bò vào nhà, cả 3 ngủ ở sân luôn. Trước khi xỉu vì kiệt sức, Thần ráng phun ra 1 câu
- Hận….tôi hận cô, An Hiểu Thuyên
Nó cũng ráng ngóc đầu lên trả lời
- Vâng, em cũng yêu anh
Hắn bực bội không thèm nói nữa, Hắc Bảo nằm phía trên liếm liếm hắn, Thần mỉm cười vuốt ve Bảo Bảo
- Sao cô trộm được nó vậy ?
- Sao cơ? Àh, cho liều thuốc vô đồ ăn của bọn kia là xong
- Này sao cô có nhiều thuốc thế ? Hàng cấm không đấy. Liệu hồn đi, hôm nào cớm hốt bỏ tù rục xương cho biết
Nó nhún nhún vai không quan tâm. Hắn cũng im lặng, ngước nhìn bầu trời đầy sao, nghĩ lại về ngày hôm nay, thấy cũng thú vị. Từ khi quen nó, hắn cứ phải chạy, chạy khỏi tên Jin bị trúng thuốc, chạy khỏi đám người bị nó cướp mất con chó, chạy khỏi gia đình dữ dằn kia, dù chạy đến điên người nhưng cuối cùng hắn đều thoát, chỉ duy nhất tháo chạy khỏi nó là hắn vẫn chưa thoát được, thôi thì trường kì chiến đấu vậy, liếc sang Thuyên, thấy nó đã ngủ khì từ lúc nào, hàng mi cong lim dim, đôi môi hồng chúm chím lâu lâu cứ tủm tỉm cười, trông rất đáng yêu. Tim hắn đập lệch một nhịp, nhưng nhanh chóng, Thần đưa chân đạp nó lăn sang chỗ khác, rồi nhếch miệng cười thích chí
Thế là một ngày “săn đuổi” kết thúc. Chỉ tội cho Hắc Bảo, ngày đầu tiên mà đã thê thảm thế này

CHAP 11 – BỨC TƯỜNG HẠNH PHÚC

THPT M
- Tiểu thư Gim, lâu rồi không gặp
1 đám nữ sinh đứng chặn Gim lại. Nhỏ sợ hãi cúi đầu không đáp. 1 con đẩy mạnh vai nhỏ
- Này, câm hay sao mà không biết chào lại hả, Đại-Tiểu-Thư
Gim ngã mạnh xuống sàn nhà, nhỏ cắn răng chịu đau
- Các cậu…muốn gì ??
- Tao thích câu này đấy. Đưa hết tiền tiêu vặt đây
Gim lấy trong cặp ra một xấp tiền, run rẩy đưa cho bọn kia
- Ngoan đấy. Lần sau cứ định kì thì tự động đưa cho chị biết chưa
Ả đầu đàn cúi xuống giật tóc Gim, gằn từng chữ. Rồi cả đám hả hê bước đi.
- Hey b*tches
Chúng quay đầu lại. Mắt trợn ngược cả lên
- Đứa nào chán sống đấy ??
Hiểu Thuyên từ trên cây nhảy phóc xuống ( ở trên cây làm gì vậy trời == ). Tiến đến gần lũ kia
- Trời, là chị 2 Hiểu Thuyên
- Ôi phen này gặp ma rồi
- Tiêu rồi
- ……
Tiếng xì xào vang lên. Thuyên tiến sát đến chỗ con đầu đàn vừa la to câu kia
- Tao có gọi tên tụi bây sao? Là chúng mày tự nhận thôi
Ả không nói được tiếng nào. 1 phần cũng nể sợ danh tiếng trong trường của nó, nên cô ta chọn cách rút êm, chỉ lườm đến lé mắt rồi quay người bỏ đi
- Khoan. Người đi tiền ở lại
Đám đó khựng lại. Vài nhỏ bắt đầu run run. Sel (con đầu đàn) có vẻ chỉ mới nghe danh nó thôi, nên cô ta có vẻ không….ngán
- Không trả thì sao?
Vừa nói ả vừa nghênh cao cái đầu. Đáng buồn là dù nghểnh cách mấy Sel cũng không tài nào cao ngang tầm với Thuyên được. Nó hỉ mũi cười
- Không trả?? Không-được-đâu
Dứt lời, 1 cú đấm giáng thẳng vào mặt Sel. Nếu là bình thường chắc nó không bạo lực đến thế đâu, nhưng thật không may khi cô ta lại hỏi câu mà nó căm nhất (câu in đậm ấy). Vì thế,….quất luôn
Sel ôm chặt lấy mũi, đầu choáng váng không tài nào đứng dậy nổi. Nó nhìn đám tay chân
- Tiền đâu ??
Một nhỏ nhanh chóng chạy lên, 2 tay kính cẩn đưa tiền cho nó. Thuyên nhếch miệng
- Còn thiếu
Bọn kia nhìn nhau
- Dạ…đây là tất cả tiền lúc nãy rồi đấy ạ…
- Còn tiền của tụi bây đâu ?
Nó hỏi tỉnh bơ. Lũ kia đơ hết cả người. Nhưng cũng phải ngậm ngùi dâng tiền cho nó. Thuyên cầm đống tiền trong tay, lòng hả hê (sao giống mấy đứa trấn lột vậy tỉ tỉ)
- Biến đi trước khi chị lột luôn quần áo của tụi mày
Nó vừa đếm tiền vừa nói. Bọn kia nhanh chóng chạy biến, không quên kéo theo Sel

- Này
Nó đưa trả cho Gim tiền của nhỏ
- Cám..ơn
Nhỏ ngước đôi mắt đỏ hoe lên nói
- Đi nào. Tớ đãi cậu
Thuyên lôi tuột Gim đi, không cần biết người ta đồng ý hay không
Trên bàn ăn bày bao nhiêu là món ngon. Thuyên nhìn với con mắt sáng rỡ, nó đang rất đói, lại được ăn một bữa free thế kia, khiến cho nước miếng chỉ chực chảy ra ngoài. Nó cầm nĩa lên, chuẩn bị lao vô chén
- Chuyện lần trước bạn hỏi…còn hiệu lực không ???
Nó đè não ra nghĩ.
- Chuyện gì ?
- Àh…ùm…là đề nghị kết bạn..
Gim ngập ngừng, mồ hôi ướt cả trán, cố gắng nói
- Àh, đương nhiên là còn
Nó mỉm cười đáp
- Vậy..bạn muốn gì..???
Nó mở to mắt ngạc nhiên. Vì những “người bạn” trước của Gim toàn là loại người lợi dụng, luôn đòi hỏi nhỏ làm này làm kia, mượn tiền rồi vòi quà đủ thứ. Họ nói với nhỏ rằng đó là cái giá của tình bạn, điều này khiến cho Gim rất sợ kết bạn với bất cứ ai. Vì thế khi Thuyên đề nghị làm bạn, nhỏ đã từ chối
Thuyên nheo mắt một lúc, rồi tủm tỉm cười
- Làm osin cho tớ, ok?
Gim có hơi bất ngờ. Rồi nhỏ khẽ gật, đôi mắt cụp xuống thoáng thất vọng. Nhỏ vẫn nghĩ có lẽ Thuyên sẽ khác..
- Từ nay cậu cứ gọi mình là Tiểu Thuyên
Nó cười híp mắt. Rồi vào lại tư thế “xông trận”, “đánh phá” bàn ăn thảm thương
Lúc đó. Có tiếng bàn tán xì xào ở bàn bên
Nó chợt bị thu hút bởi đề tài hấp dẫn. Bèn dỏng tai lên nghe….
……….
- Chồng. cơm trưa đây
Nó chạy vào nhà, hét ầm lên
- Sao hôm nay thịnh soạn quá vậy? Cô ăn cắp àh?
Thần nhìn nó, mặt đầy hoài nghi. Thuyên không hề cảm thấy bị xúc phạm (sự thật là thế mà ==), nó cười tươi
- Đồ free đó
Rồi đột nhiên mặt tối sầm, giật phắt bao đồ ăn lại
- Không ăn thì thôi
An Hiểu Thuyên thật khó nắm bắt cảm xúc mà. Hắn mặc kệ, quen với tính cách rối loạn cảm xúc của nó rồi. Cho dù đây là đồ nó ăn cắp đi chăng nữa, thịnh soạn như vậy, có khi hắn còn bảo nó cứ tiếp tục trộm nữa ấy chứ (Kaka ăn mì gói đến cuồng rồi)

- Àh chồng iu này, tối nay, anh tự lo bữa tối nha
Nó mom men lại gần, lay lay tay hắn
- Cô đi đâu? Ở nhà nấu cơm. Cấm gây chuyện
Thần vẫn chăm chú coi ti vi, không thèm liếc nhìn nó
- Thôi, hôm nay thôi, hôm nay thôi, hôm nay thôi, hôm nay thôiiiiiiiii
- Dẹp đi. Từ ngày cưới cô xong tôi có bữa nào được ăn tối tử tế đâu. Ngày nào cũng bị rượt đến khuya mới về đến nhà. Dẹp dẹp dẹp điiiiiiiiiiiii
Hắn không vừa, hét lại, vẻ mặt cương quyết. Lần này hắn không chiều nó nữa
Thuyên bực bội, dậm chân, uể oải bước lên phòng. Hắn nhìn theo, cười đắc chí

Tối

Thần ở ngoài sân chơi với Hắc Bảo. Thuyên ở trên phòng
<Bịch>
Đoạn dây thừng từ cửa sổ phòng nó được luồn ra ngoài. Chạm đất
Nó soi mình trong gương. Tự hài lòng. Rồi đeo bao tay bằng da màu đen vào, đeo thêm cái balo nhỏ, rồi trèo người qua cửa sổ, đu xuống
- Không cho bà đi, bà cứ đi
Nó cười hỉ hả, hướng về phía Thần, giơ động tác như chào cờ
Chân vừa chạm đất an toàn, nó hí hửng quay người leo qua hàng rào. Ai ngờ
- Ui da
Thuyên đụng trúng một người đang trèo ngược qua nhà nó
- Trộmmmmmmmmm
Jin định hét lên, thì ngay lập tức bị nó bịt miệng lại. Nhìn kĩ, cậu mới nhận ra nó
- Tiểu Thuyên Thuyên, làm gì vậy?
- Không gì
- Ah hahaha, trốn đi chơi àh?
Nghe giọng cười đê tiện của Jin là nó biết hắn sắp mách lẻo với gã chồng rồi. Cả 2 lại đang đứng bên ngoài hàng rào, nó không thể huýt sáo gọi Hắc Bảo đến tha tên xúi quẩy này đi chỗ khác được. Nó đành ngậm ngùi hỏi
- Anh muốn gì ?
- Đi theo, hohoho
- Đi
Thuyên nhanh chóng quay đi. Jin hí hửng bước theo. Cậu đâu ngờ, nó đang nhoẻn miệng cười (eo)

Trường THPT M

- Hi Gim
Thuyên vẫy tay khi thấy Gim đứng đợi ở cổng. Jin cũng giơ 2 ngón tay lên cười với nhỏ. Gim đỏ mặt, chỉ khẽ gật đầu
Nó đứng trước mặt 2 đứa kia, dõng dạc nói
- Sáng nay bất cẩn để quên chìa khóa nhà nên bây giờ phải vào trường lấy lại, kẻo không may lọt vào tay kẻ gian thì khổ (khổ cho kẻ gian). Lý do tớ mang theo Gim vì cậu là osin của tớ, phải đi với tớ trong những trường hợp như thế này. Còn anh, dù là bất đắc dĩ, nhưng bây giờ anh đảm nhiệm trọng trách bảo vệ tụi em (Jin vốn lớn hơn nó 1 tuổi), và luôn tiên phong trong những tình huống nguy cấp. Đã rõ chưa
Jin phủi phủi tay tỏ vẻ khinh thường. Gim ngoan ngoãn gật đầu
Thuyên lấy đà, phóng qua tường. Jin và Gim…mở cừa bước vào
- Cửa mở không đi
Nó mặc kệ lời của Jin. Lôi trong túi 2 cây đèn pin ra, rồi bước vào trường
- Đi tìm chìa khóa mà anh tưởng em đi giết người đấy. Mặc đồ như con hâm!!!
Chả là Thuyên mặc nguyên bộ đồ bó màu đen như trong mấy phim hành động mà nó xem, nó vẫn khao khát một ngày nào đó sẽ được mặc giống vậy, nên hoàn toàn chẳng quan tâm đến lời chế giễu của Jin
Hành lang trường vừa đen vừa dài. Tụi nó có cảm giác đi mãi không hết. Khắp nơi chỉ vang vọng tiếng bước chân nhè nhẹ. Khung cảnh này thật khiến người ta hãi
- Nghe nói trường M nổi tiếng có nhiều ma
Jin đột nhiên nói
- Nhiều học sinh vào trường ban đêm đã gặp nhiều chuyện kì quái…
Jin vẫn thao thao
- ….nghe kể có vài người còn bị mất tích một cách bí ẩn…
Giọng của Jin tự nhiên cứ đều đều, ngang phè, nghe thật rợn. Thuyên đang xăm xăm dẫn đầu, nghe Jin nói thì…teo dần. Riết rồi đi giữa 2 người kia khi nào không hay
- Nghe nói số 3 không tốt, người ở giữa thường gặp nạn lắm….
Thuyên run hết cả người. Trên đời này nó sợ nhất là ma, đêm khuya vào trường là nó đã hạ quyết tâm ghê lắm rồi, vậy mà xui xẻo thế nào lại vô tình dính tên lắm mồm này
- Anh im đi
Nó bấu vào tay Jin. Cậu im. Hành lang lại tiếp tục vọng lại tiếng bước chân nhỏ nhẹ, đều đều
<bịch bịch bịch>
Bỗng Jin dừng lại, khuôn mặt nghiêm túc
- Này..nghe xem, có tiếng bước chân khác
2 đứa con gái gần teo hết rồi. Im lặng dỏng tai lên nghe
- Làm gì có tiếng gì
Nó bực bội đánh Jin một phát, rọi rọi đèn pin về phía hành lang đen ngòm đó
- Rõ ràng có mà..đó đó, nghe đi nghe đi
Lại dỏng tai lên nghe
<Huhuhu>
Có….tiếng khóc. Của một người con gái. Lông trong người Thuyên gần như dựng ngược hết lên. Gim ôm chặt tay nó, mắt đã đỏ hoe
<Huhuhu…>
Tiếng khóc ngày một to, và…gần hơn
Gim cũng gần như bật khóc theo. Thuyên đột nhiên như người mất hồn, đơ ra, rồi nó từ từ quay sang Jin, đưa tay lên….bóp cổ cậu
- Này thì giỡn
Nó bóp cổ Jin, lắc qua lắc lại dữ dội, Jin thở khò khè, mắt trợn ngược lên
- Anh thua, anh thuaaaa
Vừa hét Jin vừa bỏ tay vô túi lôi chiếc điện thoại ra nhấn nút Stop. Tiếng khóc im bặt ==’
Thuyên bỏ tay xuống, liếc Jin đến cháy mắt. Rồi lại xăm xăm đi trước
Đến một ngã tư, nó lia đèn hết bên này đến bên kia. Mặt đăm chiêu suy nghĩ
- Này Gim, đi đường nào ??
Gim nhìn láo liên, rồi run run chỉ về bên trái
Thế là chúng nó quẹo trái. Lại 1 hành lang dài đằng đẵng khác. Đang bước đi trong im lặng, thì đột nhiên trong một phòng học phía trước văng ra 1 trái bóng
<Bịch bịch bịch>
Tiếng bóng đập đều đều xuống sàn nghe rợn cả gáy. Thuyên lập tức khựng lại. Liếc sang Jin, thấy cậu cũng bất ngờ, nó biết không phải cậu bày trò rồi
- Đi thôi
Thuyên nói chắc nịch, rồi…quay người đi ngược lại (tưởng gan lắm ==)
- Chỉ…có đường này là dẫn đến đó thôi..
Gim khe khẽ nói. Nó dừng lại, miệng nói bậy bạ gì đó. Rồi bất chợt đi nhanh về phía phòng học đó. Còn cách 10 mấy bước chân nữa. Thuyên đứng lại, cả người bất động, chỉ có miệng là hoạt động
- Jin, Jin, đến đây
- Sao? Không đến
- Gì? Anh phải bảo vệ tụi em mà. Đã thề rồi
- Thề? Hồi nào
- Đừng nói nhiều nữa, mau đến cứu em đi
Thuyên nói mà chẳng dám quay mặt lại. Trong phim ma hay có mấy tình tiết nhân vật quay mặt lại hay đụng mặt ma mà, nên nó sợ.
Jin đút tay vào túi quần, thong thả bước đến bên cạnh nó
- Lúc nãy sung lắm mà
- Teo
Nó đáp gọn lọn, rồi nấp sau lưng Jin, đẩy đẩy cậu bước về phía trước. Gim từ lúc nào cũng chạy nhanh lại, nấp sau lưng nó
Jin tuy bình thản là thế nhưng thật ra cậu cũng sợ chết đi được (chú này là chúa giả điên mà). Jin nhích từng bước nhỏ xíu, chậm chạp
- Nhanh đi
Nó cứ liên tục thúc người cậu. Đến rồi, đến chỗ trái bóng rồi. Tụi nó chẳng ai dám đụng vào, đi vòng qua, lúc đi ngang cửa lớp học đó, cũng chẳng dám nhìn vào
- Vào đây chơi. Vào đây chơiiiiii
Một tiếng trẻ con lanh lảnh vang lên. Chân tụi nó bỗng nặng trịch, người đơ ra cứng ngắc. Mồ hôi chảy đầm đìa. Gim bấu Thuyên. Nó bấu Jin. Cậu đau quá, gắt khẽ
- Đau, bỏ tay ra coi
- Nhưng teo quá
- Tiếng em bị gì vậy?
- Đang nín thở
Jin đảo mắt, hét lên
- Bị điên àh, có phải cương thi đâu mà nín thở, nó là ma mà
Jin khua tay loạn xạ, chỉ đại về một phía. Nó thấy thế cũng gân cổ gào lên
- Tự nhiên hét lên thế làm gì, sao biết nó là…
Theo phản xạ, nó nhìn theo hướng chỉ của Jin, thì thấy…
- Đứa……đứa..bé….kìaaaaaa
- Nghe giọng cũng biết là trẻ…hả, vừa….nói..gìiiii
Jin lao láo lên giọng, rồi đột nhiên cũng liếc nhìn theo hướng nhìn của nó. Mặt cắt không còn giọt máu
- Nó kìa nó kìa nó kìa….
- Aaaaaaaaaaaa
- Nó đến kìa
- Cứu tôi vớiiii
- Chồng ơiiiiiii
3 đứa thay nhau hét tán loạn cả lên, chạy trối chết
Chạy được một đoạn khá xa. Jin ôm lấy ngực thở hồng hộc, quay sang Gim
- Em chạy cũng nhanh phết
- Bị ma rượt sao không chạy nhanh được
Cậu cười. Quay lại phía sau không thấy ai đuổi theo, cả 2 thở phào. Đột nhiên, như nhớ ra gì đó, cả 2 cùng nhìn nhau đồng thanh
- Tiểu Thuyên đâu ??????????

An Hiểu Thuyên hiện giờ đang chui rúc ở một xó xỉnh khác. Chạy điên cuồng một lúc mới nhận ra mình bị lạc, sợ quá nó đành phải trốn. Được một lúc rồi thấy không ổn, không lẽ cứ ngồi chờ chết, nó ghét nhất là như vậy, nên liều mình đi tiếp. Nói đi tiếp chứ thật ra nó đang đi về phía cổng trường. Teo quá rồi còn tiếp gì nữa, cứ phóng đại ra khỏi cái trường quái quỷ này rồi tính tiếp, còn 2 đứa kia, bức quá 24h sau báo cảnh sát đến hốt xác tụi nó thôi (tốt quá). Nó….ấn thang máy đi xuống, phần vì mỏi chân phần vì sợ phải đi cầu thang lộp bộp
<Ding>
Cửa thang máy mở. Nó nhìn quanh, rồi miễn cưỡng bước vào
<Cạch>
Thang máy đóng

Trở lại với 2 người kia. Gim mắt hoe đỏ, lo lắng cho nó. Còn Jin thì mò đường đi ra cổng trường, mảy may chẳng chút lo lắng
- À, đơn giản thế mà không biết
Jin thốt lên, rồi kéo tuột Gim đến…nhà vệ sinh
- Đến…đây làm gì ?
Nhỏ rụt rè hỏi. Jin ngồi thong dong trên bồn rửa mặt, nói
- Đợi

<Rầm>
Một bàn tay xô cửa nhà vệ sinh thô bạo. Khuôn mặt lo lắng xuất hiện
- Cô ta đâu ??
- Không biết. Lạc rồi
- Sao lúc nãy trong điện thoại không nói ?
- Không thích
Thần chỉ muốn đấm chết tên Jin này. Kệ, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, lần sau lôi thằng này đến nhà làm mồi cho Hắc Bảo
Vừa chạy đi tìm Thuyên, Thần không ngừng lo lắng: “Con quỷ đó sợ ma như thế, chắc chắn đang rất sợ”

Khi thang máy đi được nửa phút thì chợt khựng lại, không đi nữa. Nó biết thang máy đã bị mất điện, nhấn nút khẩn cấp chẳng thấy ai trả lời. Cứ ở đây chờ thì có chết vì thiếu không khí thôi. Nó ra sức mở cánh cửa thang máy ra. Đến khi bàn tay tứa máu thì cuối cùng cũng mở được. Nó lách người chui ra. Nhìn đi nhìn lại. Chết tiệt, vẫn là tầng lúc nãy
Nó bực bội đá chân vào tường thì có tiếng rơi vỡ. Nó giật bắn người. Là những dụng cụ thể dục. Thuyên từ từ tiến lại, rồi chợt mắt nó sáng lên, miệng hét
- Được cứu rồi

Một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chẳng thấy tâm hơi nó đâu. Thần đứng chống tay vào tường, thở hổn hển. Trường này không to, nhưng lại có nhiều nghách. “Con quỷ đó rốt cuộc chết rú ở đâu chứ?”
<Bịch bịch>
Tiếng động trong đêm tĩnh mịch truyền đến, rõ ràng, sống động. Hắn nín thở, trường này âm u thật. Jin ngồi bệt xuống sàn
- Không ngờ chỉ vì chùm chìa khóa mà Tiểu Thuyên Thuyên dám nửa đêm vào trường. Biết nơi đây âm khí thế thì ở nhà quách cho xong
Thần cũng dựa người vào tường
- Ai biểu ham….khoan..mày nói cô ta để quên chìa khóa nhà?
- Ừ, theo lời của “ấy” thì là thế
- Cô ta..làm gì có chìa khóa nhà
- Gì cơ?
- Con quỷ ấy toàn trèo tường leo cửa sổ vào thôi
- Vậy….
Cả 2 chàng trai dừng lại, mắt nhìn sang…Gim
- Ơ…chuyện là
Nhỏ đành cúi đầu, lí nhí kể
Sáng nay
- Nghe nói linh nghiệm lắm
- Con Hei thử qua rồi, quen đến giờ luôn ấy
- Mấy con bạn tao cũng làm thử rồi, tuy không lâu nhưng quen được thời gian cũng xếp vào hàng kỉ lục rồi
- Nghe đâu đi vào đêm khuya mới linh
- Ừ, bên nhau suốt đời luôn ấy
- Nhưng eo ơi ai dám đi vào giờ đó chứ
- Này
Thuyên từ bàn bên cạnh lao vào, làm mấy nhỏ kia giật bắn người
- Àh, chị 2, có chuyện gì thế ạ ?
Mấy nhỏ đó sợ sệt hỏi
- Đang nói chuyện gì vậy ?
- Àh…chuyện đồn đại ấy mà..
Nó cắm phập chiếc nĩa dính chặt xuống bàn. Một nhỏ run bắn, lắp bắp nói
- Là chuyện về “bức tường hạnh phúc” của trường mình. Nghe nói ai ghi tên mình và người mình yêu lên đó thì sẽ được ở bên nhau..
- Nếu ghi vào ban ngày thì chỉ hiệu lực nhiều lắm là 6 tháng, càng về đêm thì thời gian bên nhau càng tăng, và đến 12h đêm thì là suốt đời
Một nhỏ khác chen vào nói tiếp
Nó nghe, nhai nuốt từng từ một. Đôi mắt ánh chút hào hứng khó hiểu. Nó quay sang Gim, xoa xoa tay nói
- Gim, tối nay chúng ta có chuyện đại sự phải làm

- Chuyện là vậy đó
Gim nhẹ giọng kết thúc. Thần im lặng. Trong lòng dấy lên một thứ cảm giác rất lạ
<Bịch bịch bịch>
- Trường này hay có cái tiếng đó nhỉ ?
Jin vừa nói vừa xoa xoa 2 vai. Thần cũng dỏng tai nghe. Hắn chợt cảm thấy gai người. Hình như, cái tiếng đó….ngay trên đầu hắn
Thần ngước lên. Giật cả mình. Thuyên đang nhìn xuống, vẫy hắn liên tục, miệng kêu lớn
- Chồng ơiiiiiii..
Rồi nó còn nói gì nữa, nhưng hắn không nghe
- Nói cái gì ???
- ……
- Hả ??
Nó đã rút mặt vào. Hắn đứng ngớ ra, trong đầu sắp xếp lại những gì lúc nãy nó hét
- Hình như là…..đỡ em nhé. Cái gìiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii…
Hắn giật bắn người, ngước lại lên thì đã thấy 1 bóng người lao ra ngoài, nhảy xuống
<Bịch>
Thuyên ngã nhào vào vòng tay của Thần. Hắn vã cả mồ hôi, còn nó thì thích thú ôm lấy cổ hắn
- Chồng đến rồi
Nó ôm chặt quá, hắn không tài nào gỡ ra được. 2 người cứ nằm ra đất như vậy. Nhưng rồi hắn dùng hết sức gỡ tay nó ra
- Cô điên àh? Có biết nguy hiểm lắm không?
- Có sao đâu, có dây thừng mà, lại còn..có chồng nữa
Nó lè lưỡi đáp. Hắn bỗng chốc thấy tim đập nhanh. Hắng giọng lại
- Lần sau cô còn kiếm mấy chuyện nhảm nhí để làm thì chết với tôi
Nghe đến đó thì nó xụ mặt xuống. Đúng rồi. Chưa ghi tên vào bức tường được nữa. Chuyến này coi như công cốc
- Này tay bị quái gì thế ?
- Không gì, xướt nhẹ thôi
Nó lúc này mới chú ý đến bàn tay, đau lắm, nhưng vẫn nhe răng ra cười với hắn. Thần nhìn nó, xót xa. Hắn bất giác đưa tay lên lau vài vết bẩn trên mặt Thuyên, rồi xé tay áo ra băng tạm bàn tay cho nó. Sau đó cầm tay nó kéo đi
Thuyên nhìn Thần, mỉm cười vui sướng. Chuyến đi này, cũng không hẳn là không có thu hoạch

4 đứa với 4 tâm trạng thất thiểu lê về
- Không biết đứa bé đó….là ai?
- Ma chứ ai nữa
- Em không tin là có ma
- Thế lúc nãy đứa nào la toáng lên là maaaaa
- Tại anh làm em hoảng
- Nhát chết mà nói gì
- ……
Vừa đi vừa cãi nhau ỏm tỏm. Bất chợt chúng nó nhìn thấy mấy bóng người thụp thùi nấp sau bụi rậm
Vốn bản tính nhiều chuyện, Thuyên…và Jin chạy đến lôi chúng ra
- Dám theo dõi bà àh ?
- Chị 2, xin tha mạng
- Hử? A ha đây chẳng phải là mấy bóng ma của câu lạc bộ kinh dị hay sao
- Vâng..vâng..xin chị tha cho chúng em
Nó giật phắt cái bảng trong tay bọn đó
- Đây là cái gì? A, thì ra mà tụi mày, dám hù dọa chị hả mấy thằng nhãi kia
Nó hét lên, đập nát bảng điều khiển
- Dạ dạ tụi em đâu dám, chẳng là tối nay hội họp, vừa hay thấy bóng dáng thiên thần của chị thấp thoáng trong trường nên..tụi em muốn…say hello thôi
- Câm đi. Lẻo mép này
Vừa nói nó vừa lấy sợi dây thừng lúc nãy trối gô bọn kia lại, cột vào cây
- Kĩ xảo cũng ghê đấy, đứa bé kia đâu, kiu nó ra đây
- Ơ dạ, đứa bé nào ạ?
- Thằng bé đứng cuối hành lang ấy
- Sao ạ, haha chị cứ thích đùa, tụi em làm gì có thuê mướn thằng bé nào
Cả 3 đứa (Thần không tính) như đứng tim. Vậy chứ đứa bé đó…Không dám nghĩ tiếp nữa. Tụi nó nhanh chóng bước ra khỏi trường
Đương nhiên trước khi đi, nó không quên cho mỗi thằng một viên thuốc
Thuốc tiêu chảy thôi mà

- Này sao cô có thứ thuốc đó trong người vậy ?
- Đề phòng bảo vệ thôi
Thật may cho tay bảo vệ

- Chị 2, thả chúng em ra đi

- Chị 2 àhhhhhhh

- Chúng em không dám nữa đâu

- …không dám nữa đâu mà chị 22222222222

- Ai cứu chúng tôi vớiiiii

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ