Ring ring
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - When i’m seventeen - trang 5

CHAP 12 – ANH TRAI

- Mình thấy…hay là về đi
Gim e dè nói. Thuyên vẫn vô tư bước đi
- Đã đến đây rồi, đi 1 vòng tham quan đi
Chẳng là mấy hôm nay ở trường buồn chán, nó bỗng nổi hứng muốn qua trường của chồng chơi. Biết Thần thế nào cũng xua đuổi nên nó lén hắn đi. Nói lý do buồn chán chứ thật ra nó muốn qua xem có đứa con gái nào dám đụng đến chồng nó hay không thôi, vì Thần vốn rất được hâm mộ mà
- Nhưng bây giờ đang giờ học, chúng ta đi như thế này, nếu bị bắt gặp thì…..
- Thì cứ nói là mình đi vệ sinh
Không biết bằng cách nào mà Thuyên kiếm được 2 bộ đồng phục nữ trường N, nên mặc nhiên tụi nó trà trộn vào rất dễ dàng
Lang thang 1 hồi thì đến giờ ăn trưa, nó mừng húm, lôi Gim đến nhà ăn

- Chào đàn anh
Một con nhỏ xinh xắn đến bàn của Thần, mỉm cười cúi chào rồi tự nhiên ngồi xuống. Jin lơ đễnh nhìn đâu đó, không quan tâm, còn hắn thì gằn giọng
- Biến đi
- Kìa anh, có người ăn chung sẽ vui hơn chứ
Con nhỏ nói như 2 người đã quen thân lắm, vẫn mặc dầy ngồi đó. Thần đưa mặt đến gần cô ta, nhỏ đỏ mặt cười, hắn ghé sát tai thì thầm
- Đồng phục dơ rồi
Cô ta bất ngờ, nhìn xuống bộ đồng phục, vẫn sạch sẽ tươm tất
<Bộp>
Khay cơm của cô ta đột nhiên đổ ập xuống, giờ mới thật sự bẩn đây. Thần nhếch miệng đứng dậy, đút tay vào túi quần ung dung bước đi
Lúc Thần và Jin đã ra khỏi nhà ăn, Thuyên không nhịn được, cười phá lên, chồng nó thật giỏi
Cả nhà ăn quay sang nhìn nó, có lẽ nó không học trường này nên không biết, con nhỏ vừa nãy chính là chị hai của trường, vì thế lúc nãy chẳng ai dám hó hé gì, chỉ cắm cúi ăn
Cô ta mặt đỏ gay, bước đến bàn của nó, đập mạnh tay xuống
- Con khốn kia, dám cười tao hả??
- Chứ ở đây còn ai buồn cười hơn cô
Nó vẫn hồn nhiên nói, vẻ mặt bỡn cợt thách thức
Doll (tên nhỏ đó, cho dễ xưng hô) mặt hầm hầm, hất đổ bàn ăn của nó. Cả phòng ăn im phăng phắt, nín thở chờ xem phim hay
Thuyên khoanh tay ngồi yên, thản nhiên nhìn cảnh trước mắt, đôi mắt có chút tiếc rẻ (tiếc tiền và đồ ăn ấy)
Rồi nó đứng lên, thở dài
- Tôi nghĩ cô nên đi thay đồ đi, hôi quá
Nó nói, tặng kèm Doll cái cười đểu rồi quay người bước đi. Nhỏ Doll điên tiết lên rồi, vớ 1 khay thức ăn ném vào nó. Bộ đồng phục “chùa” lãnh hết
Cả phòng ăn cười rộ lên
Thuyên khựng lại. Gim mặt tái xanh, kéo kéo tay nó ý là hãy bỏ đi
- Con khốn này đúng là chán sống rồi mà
Gim mở to mắt nhìn Doll, rồi lắc lắc đầu. Chết cô rồi
Nó khẽ mỉm cười. Không còn lý do gì để nhân từ nữa
Nó bước nhanh ra ngoài, Doll khinh khỉnh cười theo sau, cô ta quay người bước về phía phòng thay đồ
<Soạt>
Một đống rác được đổ từ đầu đến chân của Doll, cô ta chưa kịp định thần thì tiếp tục bị nguyên thùng rác úp lên người, không dừng lại ở đó, Thuyên lấy gậy đập vào 2 bên (thùng rác làm bằng inox), Doll quáng, bước đi loạng choạng, miệng không ngừng hét lên, nó đẩy thẳng cô ta vào nhà bếp của trường, tất cả đồ ăn nhanh chóng ám mùi hết
- Cho nín ăn hết
Thuyên đạp Doll ngã vào nồi súp, rồi đẩy cửa bước lại ra phòng ăn. Lúc này cả trường đều nhìn nó, có ánh nhìn bất bình, có sợ sệt, có khinh bỉ, vài người thấy hết phim hay thì tiếp tục cười đùa ăn tiếp
Thuyên chau mày, một suy nghĩ duy nhất hiện lên, nó ghét cái trường chết tiệt này.
Đi đến phía cửa, nó ngước nhìn lại
- Ta không ăn được thì tụi bây cũng đừng hòng ăn
Nó đấm mạnh vào tường, tiếng kiếng vỡ loảng xoảng, sau đó nó gạt công tắc xuống, chuông báo cháy vang lên, những vòi nước trên trần nhà phun ra xối xả
Nó cười hả hê
- Cho chừa tội dám cười ta
2 vợ chồng ác như nhau

- Hình như tiếng còi báo cháy
Jin nhíu mày lắng nghe. Thần không quan tâm, vẫn tựa người vào lan can sân thượng. Jin nhún vai rồi nhìn xuống. Có 1 đám con trai tụ tập ở dưới, là đàn anh lớp 12, họ lập ra cả 1 băng đảng, đánh người không ghê tay
Jin thấy từ xa có 2 bóng người đang đi về phía đó
- Này, đó chẳng phải là tiểu Thuyên Thuyên sao???
Thần cũng quay mặt nhìn xuống, đúng là con nhỏ đó
- Vậy ra tiếng huyên náo lúc nãy là do con quỷ đó gây ra
- Xem ra vợ mày sắp đụng độ đám đàn anh đây, có chuyện hay xem rồi

Thuyên vừa đi vừa thích thú ngửi chiếc áo thể dục, bộ đồ này là nó trộm từ tủ của Thần (==)
- Này bé con, có chuyện gì mà vui thế???
Một giọng cười vang lên, nó ngước lên nhìn, là một đám học sinh mặc đồng phục lôi thôi nhếch nhác, nhìn cũng biết chẳng phải dân hiền lành gì. Nó liếc nhìn phù hiệu, mỉm cười
- Chẳng can gì đến đàn anh đâu
Tên vừa cất tiếng lúc nãy bước lên, thảy điếu thuốc hút dở xuống đất, lấy chân di di
- Nhưng anh đây muốn biết lý do, được không??
Tuy hỏi nhưng giọng điệu như bức cung
- Không
Nó cũng không thích dài dòng, không chần chừ nói lại
<Chát>
Một bên má của Thuyên bỏng rát, từ môi rỉ ra chút máu. Tên đó cười
- Không muốn ăn thêm cái tát nữa thì nói chuyện nên biết điều một chút, cô em
Nó đưa tay lên quẹt máu
<Bốp>
Rồi nhanh như cắt đấm ngay vào mũi của gã kia
- Nói chuyện với rác rưởi, không cần kiêng nể
Nó cười rồi đá thêm một phát vào hạ bộ của gã. Đám xung quanh trừng mắt lên, vây chặt lấy nó, 2 tên giữ chặt tay nó lại không cho nhúc nhích, một tên cầm gậy bước đến, di di cây gậy lên thái dương của Thuyên
- Em có cá tính lắm, nhưng cũng phải biết mình biết ta, hỗn xược là không tốt, để hôm nay tụi anh sửa nết lại cho cưng
Nó cười khinh khỉnh, rồi nhổ nước bọt vào mặt gã
- Không đến lượt mày dạy dỗ tao đâu
Gã tức giận, vung gậy lên, nhắm thẳng vào đầu nó

- Đại ca tới
Một tên la lớn, lập tức bọn chúng dạt sang 2 bên, chừa ra một lối đi. Một dáng người chầm chậm tiến vào. Thuyên nhìn chằm chằm vào người đó, anh cũng nhìn lại nó, đôi mắt lạnh căm. Nó lập tức cụp mắt xuống, lảng tránh
Một tên đàn em cất tiếng nói
- Đại ca, chúng em đang trị tội nó vì tội vô lễ
Shin lướt mắt ra xa, quay người bước đi, giọng nhẹ tênh
- Tiếp tục đi

Đám đàn em cúi chào. Thuyên nhìn theo, ánh mắt đau thương. Tên cầm gậy tiếp tục nói lằng nhằng gì đó, nhưng nó không còn để lọt lỗ tai nữa, khuôn mặt cứ đờ đẫn
<bốp bốp> <huỵch> <aaaaaaaa>
Một loạt các thứ tiếng vang lên, khi nó bừng tỉnh, thì thấy xung quanh đã là một bãi chiến trường, thân người nằm lê lết như rạ
- Chồng
Nó chạy đến ôm tay Thần, hắn chẳng mất công phản ứng như mọi khi nữa
- Cô đến đây làm gì?
- Chơi
- Đây là trường học không phải công viên
Nó bật cười khanh khách
- Anh mà cũng nói được câu này sao?
Hắn đỏ bừng mặt, biết nó cười nhạo mình, vì hắn cũng có coi đây là trường học đâu, toàn vào chơi
- Xem cô lại đưa tôi thứ phiền phức gì đây này?
Thần chỉ tay vào đám nằm la liệt dưới đất
- Tôi đâu nhờ anh cứu đâu
Hắn đuối lý, không cãi được, đành lôi Jin ra trút bực bội
- Đấy, đã bảo cô ta là thứ vô ơn mà mày cứ muốn giúp
- Chẳng phải lúc đó mày lo gần chết hay sao, tao nói để kích mày thôi
Thần tức nghẹn, thằng bạn phản phúc, thật uổng cơm nuôi hắn
Thuyên thích thú, sáp đến gần hắn
- Thiệt hả??Lo gần chết thiệt hả???
Hắn không đáp, quay mặt đi làm lơ, nó bật cười
- Có…chuyện gì vậy??
Lúc này Gim mới từ nhà vệ sinh bước ra, trông thấy đống hỗn độn thì lo lắng hỏi
- Àh không có gì đâu. Tự tử tập thể ý mà
Thuyên cười cười. Vừa lúc chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên, nó kéo Gim đi về hướng cổng trường
- Được rồi chúng ta về thôi
Được vài bước thì nó khựng lại, chạy ngược về chỗ Thần đứng, nhón chân hôn nhanh lên má của hắn
- Tối gặp nhé
Rồi không để hắn kịp phản ứng gì, nó vẫy tay chào rồi chạy nhanh đi. Thần đứng đơ ra một lúc cho đến khi Jin ghé sát vào tai hắn thì thầm
- Yêu rồi !!!
- Im đi
Hắn xoay người bước đi. Môi khẽ nở nụ cười

Ra đến cổng, Thuyên bảo Gim hãy về trước đi, còn nó thì quay ngược vào trong, chạy như ma đuổi về phía sân sau của trường, chạy lòng vòng 1 hồi, cuối cùng nó cũng tìm thấy
- Anh
Thuyên khẽ gọi, nhưng Shin vẫn bước đi dửng dưng
- Cha mẹ không liên lạc được với anh, họ nhờ em chuyển lời, họ rất lo cho anh, Shin
Shin dừng lại. Nó chạy ra trước mặt anh
- Hãy dọn về nhà đi anh
Từ ngày Thuyên cưới, Shin cũng dọn khỏi nhà, anh rất hiếm khi đến trường, nên muốn gặp mặt hoàn toàn không dễ
Đôi mắt sắc lạnh của Shin nhìn xoáy vào nó
- Nhà? Cô đã cướp mất “nhà” của tôi rồi, nhớ chứ???
Shin quay người bước tiếp. Thuyên bàng hoàng một lúc, rồi nó nhìn dáng đi xa dần của anh trai, nước mắt khẽ rơi
- Em..xin lỗi, Shin !!

CHAP 13 – BIỆT DANH

Một buổi sáng chủ nhật đẹp trời. Trong một căn nhà xinh xắn, người vợ đang chuẩn bị bữa sáng, người chồng ngồi ghế sopha đọc báo. Thật là một cảnh tượng yên bình, 1 bức tranh gia đình đẹp đẽ
Nhưng nếu để ý kĩ, sẽ thấy mặt cả 2 đều rất căng thẳng
<Xoạt>
Thần ném tờ báo xuống ghế, phóng bật ra cửa. Thuyên nhanh như cắt lao ra ôm lấy eo hắn kéo vào
- Buông ra
- Không, anh dám bỏ tôi lại hả, đừng hòng
- Nhưng họ là cha mẹ cô mà
- Họ nói là đến thăm chúng-ta, chúng ta đó
- Khônggg, tôi không muốn, buông ra buông ra
Bức trang đẹp đẽ trong phút chốc bị đạp đổ không thương tiếc. Giờ nhìn 2 người đó xem, chẳng chút gì giống vợ chồng trẻ mới cưới. Đó cũng là lý do tụi nó sợ cha mẹ đến. Cha mẹ của Thần thì không sao, nhưng của Thuyên thì khác, vì 2 ông bà vẫn nghĩ 2 đứa nó có tình cảm từ trước nên mới đồng ý cho cưới. Đây vốn dĩ là một dịp rất tốt cho Thần , vì có khi biết được sự thật, cha mẹ Thuyên sẽ bắt 2 đứa ly hôn, thế là hắn được giải thoát. Nhưng chẳng ngờ chuyện đến tai Mama Dương, nên tối qua hắn đã nhận được chỉ thị: Nếu làm cho ông bà thông gia nghi ngờ thì rất đơn giản, cuốn xéo khỏi nhà ngay lập tức. Và Thần rất rõ mẹ mình, bà không bao giờ nói suông
Nghĩa là khi cha mẹ vợ đến, hắn và nó phải đóng vai đôi vợ chồng hạnh phúc. Eo. Nghĩ đến đó thôi hắn đã phát buồn nôn

- Này tôi nghĩ mình phải thay đổi cách xưng hô, gọi là anh-em hay vợ-chồng gì đó
- Dẹp đi
- Vậy thì phải có biệt danh
- Biệt danh để làm gì?
- Không coi phim àh, yêu nhau người ta hay gọi bằng biệt danh còn gì
- Được rồi. Gọi cô là đười ươi, thấy thế nào?
- …..
- Khỉ đột?
- ….
- Tinh tinh?
- Này, là gọi yêu đấy, không phải gọi đểu nhau đâu. Gọi tôi là Ngốc đi
- Ngu thì có
- Thiên thần?
- Buồn nôn
- Gấu iu?
- Rõ tởm
- …
- Joe?
- Hở? Nghĩa là gì??
- Có coi bộ phim hôm qua không?? Con khỉ đột tên Joe..
<Bụp>
Chiếc gối bay đáp ngay trúng mặt Thần
- Biệt danh thì phải đặt cho đúng chứ, gọi bằng mấy cái tên sến rợn và phi sự thật kia tôi ngứa họng không gọi nổi
- Nhưng có cần gọi là khỉ đột không?
- Ơ hay tôi đâu có gọi cô là khỉ đột. Là Joe, Joe đó, nghe cũng hay đó chứ
- Nhưng nghe men quá
- Cô tường mình nữ tính lắm chắc
- Nhưng…
- Còn ý kiến nữa thì dẹp
Hắn quay mặt đi vẻ cương quyết. Thuyên bực bội dậm chân. Dáng vẻ này nghĩa là chấp nhận rồi đấy. Hắn lén mỉm cười đắc thắng
- Rồi, vậy gọi anh là gì đây??
- Khỏi
- Ừ tôi cũng chẳng có cái biệt danh nào đủ xấu xí để miêu tả con người đê tiện của anh, gọi tên vậy

<Ring>
Chuông cửa kêu, tụi nó giật mình, nhìn đồng hồ thì đã 9 giờ rồi. 2 đứa nó hoảng lên. Chưa chuẩn bị gì hết, cơm nước quần áo nhà cửa đều vô cùng bê bối
<Xoảng><Choang><Bốp>
Ông bà An đứng đợi ngoài cửa giật mình, tiếng trả lời đâu không thấy mà chỉ nghe một loạt tiếng động kì lạ. Bà An hơi lo lắng, đưa tay nhấn chuông cửa lần nữa
<Cạch>
Thì vừa lúc Thần đi ra mở cửa. Thuyên cũng chạy ù ra ôm lấy cha mẹ
- Ôi nhớ 2 người quá
Bà An cốc nhẹ trán nó rồi mỉm cười. Sau đó họ vào nhà.
- Ơ, gần trưa rồi mà con chưa nấu cơm àh
- Dạ.., ờ..hehe
- Hỏi chơi thôi chứ tôi rành cô quá mà. Nè, mẹ có làm sẵn thức ăn rồi đây
- Yeahh, mẹ tuyệt nhất
Thuyên ôm lấy cổ mẹ, rồi cả 2 mẹ con vào bếp chuẩn bị bữa trưa, Thần cũng bị nó lôi vào bếp làm sai vặt luôn
Sau một lúc om sòm ồn ào, cuối cùng bà An phải đuổi 2 cái đứa phiền phức kia ra
Và chỉ sau 5 phút bữa ăn đã sẵn sàng
4 người ngồi vào bàn ăn mà 2 đứa nó không ngừng liếc xéo nhau (2 anh chị phải đóng cảnh vợ chồng tình tứ đó TT). Thuyên gắp miếng bò, Thần cũng gắp trúng miếng đó, không ai nhường ai, tụi nó cứ lấy đũa chọt chọt nhau. Lúc sau chợt nhớ ra cha mẹ đang nhìn mình, mới cười giả lả chuyển sự chú ý
- Àh đũa của con bị “kẹt” vào miếng thịt, haha – lý lẽ của Thuyên
- Con biết khỉ..àh không Joe thích ăn thịt bò nên “cố” gắp cho cô ấy – lý lẽ của Thần
Ông bà An cũng không nói gì. Bữa cơm tiếp tục
Ăn xong, bà An bắt nó đi rữa chén, đương nhiên hắn cũng không thoát được. Thế là trong bếp lại ỳ xèo
- Anh rửa nước, lau khô rồi sắp lên kệ
- Sao tôi phải làm nhiều vậy, cô đi mà làm
- Tôi rửa xà bông rồi
- Vậy để tôi rửa xà bông
- Không, tôi thích xà bông
- Vậy hả, này thì thích
Vừa nói Thần vừa trét bọt bong bóng lên mặt Thuyên
- Hahahha, Joe có râu (ý hắn muốn nói là khỉ đột có râu)
- Anh..dám, chết này
Nó đưa cả 2 bàn tay đầy xà phòng bôi lên mặt hắn. Rồi cuộc chiến xà phòng khai hỏa
- Này, 2 đứa làm cái quái gì thế???
Bà An bàng hoàng la lên, cảnh tượng trước mặt thật thê thảm, cả nhà bếp toàn xà phòng, 2 đứa nó cũng được phủ xà phòng từ đầu đến chân, đang nhe răng cười với bà
Rốt cuộc cũng là bà An xắng tay lên rửa chén, Thuyên lạch bạch chạy ra vườn tưới cây. Thần thì được ông An gọi ra sân sau
Không khí im lặng. Đây là lần đầu tiên hắn nói chuyện riêng với ba vợ. Mặc dù chỉ là trên danh nghĩa thôi (vì hắn đâu phải vì yêu nó nên mới cưới), nhưng hắn cũng thấy căng thẳng lạ thường
- 2 đứa kết hôn được bao lâu rồi???
- Dạ.., tuần sau nữa là được 1 tháng
- Uhm.., tiểu Thuyên không ăn hiếp con chứ?
- Sao ạ? Đương nhiên là có rồi ạ, con bị cô ta làm cho thê thảm lắm, cha mau đem cô ta về đi
Thực lòng hắn rất muốn gào lên câu đó, nhưng mà, “chỉ thị”…híc
- Dạ không có ạ
- Vậy thì tốt, con nhỏ đó cứng đầu, bướng bỉnh, lại hay bày trò chọc phá người khác, ta đã hi vọng sau khi lấy chồng nó sẽ đỡ hơn
- Không hề – suy nghĩ của hắn
Ông An dừng lại một chút, rồi nói tiếp
- Ngày mai 2 chúng ta sẽ đi chuyến chữa bệnh từ thiện ở Mexico, có lẽ…khá lâu sau mới trở về Hàn Quốc. Ta mong con sẽ chăm sóc tiểu Thuyên thật tốt
- Dạ vâng, đó là trách nhiệm của con – nói vậy chứ trong lòng hắn gào thét dữ dội
- Con gái của ta..từ lúc chào đời đã chịu sự bất công, ta thật sự không ngờ có ngày được thấy nó cưới chồng, ta chỉ muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho nó, và con, chính là điều tốt đẹp ấy. Khôi Thần, ta biết con không yêu tiểu Thuyên, nhưng..hãy chờ một thời gian nữa, có được không??
Thần hơi bất ngờ, không ngờ cha Thuyên đã biết (đóng kịch “đạt” quá mà == ). Hắn còn chưa biết phải trả lời thế nào thì một tiếng cười vang lên thu hút lấy sự chú ý của hắn
Thuyên đang thích thú tưới cây, đây là công việc mà nó thích làm nhất, mỗi lần như vậy nó lại hất vòi nước lên cao tưởng tượng như trời đang mưa
Thần nhìn dáng vẻ khoái chí “đáng ghét” đó, khẽ mỉm cười
- Có lẽ cha nói đúng, con không kết hôn vì yêu Joe (gọi nãy giờ quen miệng rồi), nhưng..con nghĩ con có thể thích ứng được với cô ấy trong một thời gian dài. Vì thế cha mẹ cứ yên tâm đi từ thiện, con sẽ chăm sóc thật tốt Joe của con

Tiễn cha mẹ về rồi cả 2 ngồi xuống thở phào. Cuộc viếng thăm này cũng không đáng sợ lắm, nó thở phào vì nếu cha mẹ biết sự thật chắc chắn bắt nó ly hôn, đó là điều nó không-muốn-nhất. Còn hắn thở phào vì không cần phải cuốn gói khỏi nhà. Chưa ngồi thở được bao lâu thì chuông cửa lại kêu
<Ring ring ring ring>
- Đến rồi đến đến rồi làm quái gì mà nhấn liên tục thế?
Thuyên vừa lầm bầm vừa ra mở cửa. Đứng sau cánh cửa là một cô gái có lẽ trạc tuổi nó, rất xinh đẹp, trên tay ôm một con chó nhỏ. Cô ta nhìn nó, nghểnh mặt nói
- Đây là nhà cô àh?
- Không lẽ nhà cô
- Nói chuyện với người khác vậy đó hả, đúng là vô văn hóa
<Rầm>
Cô ta chưa nói xong thì cánh cửa đã đóng sầm lại, Thuyên chẳng rảnh đâu mà nghe
- Này này này
<Ring ring ring ring>
Cô ả kia vừa gào vừa nhấn chuông liên tiếp
- Hư chuông nhà tôi là cô nhả tiền ra đền đấy
Nó bực bội gắt vào mặt cô ta. Thấy ồn ào nên Thần cũng ra coi. Vừa thấy hắn, ả kia đã tròn mắt ngẩn ngơ
- Ai đấy??
- Mụ điên nào đó
Ả lập tức nhìn sang nó, đôi mắt thay đổi 180 độ
- Cô mới là điên đấy. Có phải lúc nãy cô vừa xịt nước lung tung không, có biết trúng tôi không, xem đi, bộ đầm hàng hiệu của tôi bị ướt hết rồi này
- Trúng cô àh, xin lỗi
Nó nhún nhún vai, nói một cách hời hợt. Nếu ả cư xử đàng hoàng chút thì nó đã không tỏ thái độ thế này
Vừa lúc cánh cửa lại định khép lại, thì một bàn tay lập tức chặn lại. Một bàn tay da ngăm to tướng, từ bàn tay này có thế thấy được nhiều điều, rằng chủ nhân của nó là một người đàn ông lực lưỡng khá lớn tuổi, và ông ta, đang rất tức giận

CHAP 14.1 – ĐỪNG GÂY CHUYỆN VỚI DƯƠNG GIA

Thần và Thuyên ngưỡng cổ lên nhìn. Mắt muốn lộn ngược ra ngoài khi thấy một người đàn ông vạm vỡ đứng trước mặt. À không phải nói là khổng lồ mới phải. Làn da nâu bóng, khuôn ngực săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn. Bàn tay bị cửa đập vào dường như không hề hấn gì
- Trời ơi có phải người không v…
Thần đưa tay bịt miệng Thuyên lại, bắt nó nuốt ngược vế còn lại xuống. Hắn không sợ người đàn ông to lớn kia, chỉ là muốn tránh rắc rối
- Xin lỗi
Buông câu xin lỗi nhạt nhẽo, Thần toan đóng cửa lại lần nữa thì người đàn ông đó lên tiếng, giọng trầm đục dữ tợn
- Ăn hiếp bảo bối của tao một câu xin lỗi là xong sao?
Thần nheo mắt, khoanh tay trước ngực, còn Thuyên thì ra vẻ kinh ngạc
- Bảo bối? Chú nói con chó này là bảo bối của chú sao??
Rồi nó không ngần ngại chỉ thẳng vào con nhỏ mặt đang đắc ý kia, khiến cô ta nhanh chóng chuyển sang tức điên. Vẻ ngạc nhiên khoa trương của Thuyên khiến Thần nhếch miệng cười. Thấy thái độ 2 đứa nó như vậy, người đàn ông nắm tay thành nấm đấm, hướng thẳng mặt Thuyên
“Bộp”
Nhưng rất nhanh, Thần đưa tay ra đỡ lại, kéo Thuyên ra sau hắn
- Là đàn ông không nên đánh con gái
- Nó dám xúc phạm bảo bối của tao, tao có quyền
- Này tôi xúc phạm hồi nào?
Thuyên từ phía sau còn cố nhoi người ra cãi, con nhỏ kia giận tím mặt la lên
- Còn chối, lúc nãy mày bảo tao là..
- Không lẽ chỉ vào chó lại nói là mèo sao
- Đấy..
- Thế thứ cô đang bế trên tay là gì???
Lúc này cô ta nghẹn họng, nhìn xuống con chó nhỏ mình đang bế mà nãy giờ quên mất, mặt nhỏ chuyển sang đỏ lựng vì xấu hổ. Người đàn ông cũng không hơn gì, chiếu tia nhìn tức tối vào Thần, hắn nhếch mép cười. Ông ta hạ nấm đấm xuống, đuổi theo “bảo bối” đã tức tưởi chạy về nhà
Đóng cửa lại, Thuyên nằm bò ra cười sặc sụa. Không ngờ hàng xóm của nó lại thú vị đến thế, xem ra lại sắp bày trò rồi đây. Thần liếc nhìn dáng người quằn quại dười sàn vì cười, lắc đầu ngồi xuống sopha, hối hận vì những gì nói với “ba vợ” lúc nãy
Buổi chiều tiết trời mát mẻ, Thuyên xách vỉ nướng ra sân làm một bữa BBQ. Chỉ lát sau, mùi thịt nướng thơm phức đã lôi kéo được Thần từ giường ngủ đi xuống. Gì chứ nướng thịt thì An Hiểu Thuyên cũng biết đôi chút, kĩ thuật không tệ. Nhìn những xiên thịt vàng đượm ngon mắt, Thần như chẳng để ý xung quanh nữa bay vào chén luôn. Thuyên hả hê, cuối cùng hắn cũng biết được tài nấu nướng của nó rồi
“Ào”
Bỗng một thau nước không biết từ đâu dội thẳng lên người tụi nó. Cả khu vực BBQ và cả 3 mạng, là Thuyên, Thần và Hắc Bảo, ướt từ trên xuống dưới
- Ôi xin lỗi, tôi lỡ tay không ngờ lại văng sang bên này, thôi 2 người ăn vui vẻ nhé
Tiếng nói lảnh lót từ tường bên kia chợt vọng sang, kèm theo là tiếng cười hả hê
Hoàn cảnh này chính xác là dịch sát nghĩa câu “bị tạt gáo nước lạnh vào mặt”
Nhìn miếng thịt đã gần kề ngay miệng, còn chưa kịp chạm môi vào giờ đây đã ướt sũng, tất cả những xiên thịt còn lại cũng chung số phận, Thần như sôi gan lên, lần đầu tiên, lần đầu tiên hắn được ăn một bữa đàng hoàng tử tế, vả lại nhìn sơ cũng đủ biết Thuyên đã lấy hết thịt trong tủ lạnh ra nướng toàn bộ rồi, còn đâu lương thực để ăn nữa…
Thuyên ghì chặt tay. Công trình nấu ăn của nó xem như hỏng hết. Lần đầu tiên, lần đầu tiên nó thực hiện bổn phận của một người vợ là nấu đồ ăn ngon cho chồng ăn, vậy mà…, vả lại hắn còn chưa kịp thường thức tài nướng thịt của nó để mà khen nữa chứ
Còn một điều rất quan trọng, cả Thần và Thuyên, từ khi sống với nhau, do quá thiếu thốn lương thực, đã trở thành 2 kẻ vô cùng cuồng đồ ăn, hỏi Jin thì biết, và 2 đứa nó, thích nhất chính là….thịt nướng
Trời bỗng chuyển sang một màu u ám. Từng hạt mưa bắt đầu rơi nặng trĩu. 2 đứa nó thừ người ra một lúc, không ai nói với ai câu nào, im lặng và ngoan ngoãn, bước vào nhà
**
Nửa đêm
Mưa vẫn rơi rả rích
Từ trong ngôi nhà trắng, 2 bóng đen đội mưa gió lén lút đứng bên bờ tường
- Lần này sẽ cho chúng biết tay
Thuyên vừa cố bám víu vừa nguyền rủa. Thần đứng kế bên, đảo mắt rồi kéo nó xuống
- Lần này phải làm theo kế hoạch của tôi
- Sao cơ??? Không không tôi muốn tự tay xử cơ
Thuyên giãy nãy lên phản đối
- Tôi có nói không cho cô tham gia không? Chỉ là..
- ..là sao????
Thần mỉm cười bí hiểm, cúi sát xuống nói nhỏ với nó
- Tôi sẽ cho cô biết thế nào mới gọi là trả đũa
Dương Khôi Thần tuyệt đối không phải là người hay đùa. An Hiểu Thuyên hay thích nghịch phá, Jin thì ưa trêu chọc người nên ai cũng đều quá quen thuộc với những trò quậy của 2 tụi nó. Còn Thần thì lúc nào cũng lạnh nhạt đừng một bên, nhưng một khi hắn đã “chơi”, thì phải chơi lớn, “chơi đến cùng” và “chơi đến tàn” mới thôi
Nhìn khuôn mặt tà ác của gã chồng, Thuyên cũng cảm thấy hơi rợn. Chưa lần nào Thần hăng hái như trong vụ này, xem ra lần này 2 người kia chạm đúng dây rồi
Nhưng rồi cũng rất nhanh, ánh mắt Thuyên ánh lên vẻ thích thú, khuôn mặt cũng trở nên tà đạo
- Ok. Kế hoạch là gì?

CHAP 14.2 – ĐỪNG GÂY CHUYỆN VỚI DƯƠNG GIA

Sáng hôm sau
Lại một ngày thứ 2 đẹp trời, trời xanh gió mát nắng chan hòa, và đây quả là một ngày đáng ghi nhận khi 2 tên lười biếng kia không nằm ườn trên giường (hoặc trên nền nhà, sân vườn, ghế sopha, hành lang vv…) như mọi khi, mà đã vô cùng chỉnh tề trong bộ đồng phục. Cả 2 sau khi lót bụng, tất nhiên vẫn là mì gói, thì bước ra ngoài khóa cửa. Khi bước qua ngôi nhà màu xanh da trời bên cạnh, 2 người không hẹn mà cùng dừng lại, Thần đưa đồng hồ lên nhìn, nhếch miệng cười
- Show time

- Rengggggggggggggggggg

- Gì vậy???
- Aaaaaaaaaaaaaaaaa
- Cái quái gì thế này????????
Tiếng chuông báo cháy vang lên phá vỡ khung cảnh bình yên của buổi sáng, kèm theo đó là một loạt âm thanh kêu gào giận dữ. Thần và Thuyên cười hả hê, đi thẳng đến trạm xe không hề ngoái nhìn lại một lần
Vòi nước chữa cháy tự động “đánh hơi” thấy mùi khói nên vô tư xả nước ra. Nếu bình thường thì có lẽ cũng không gì to tát, nhưng đằng này đây lại là nước…sơn màu xanh chuối. Kết quả chắc không cần kể cũng biết, toàn bộ nội thật, tường nhà và hiện vật trong nhà đều được sơn mới lại hết, kể cả cặp đôi đang ôm nhau ngủ say sưa trên giường. 2 vị chủ nhà “may mắn” vừa kinh hoảng vừa tức giận, trước mắt là tắt cài vòi đáng chết, rồi bước vào nhà tắm rửa trôi vết sơn trước khi nó khô và dính vào người
- Oh my God, what the????? (Trời ơi, chuyện gì thế này????)
Lại có tiếng hét. Chủ nhà bước ra từ phòng tắm, những vệt sơn xanh chuối đã biến mất, thay vào đó là một màu cam từ đầu phủ đều đến cuối. Cả 2 điên tiết lên vặn thử tất cả các vòi nước trong nhà, và tá hỏa nhận ra mỗi vòi là một màu khác nhau, kể cà bể bơi, bể cá, nước uống trong tủ lạnh, nước tưới cây….
- Có chuyện quái gì vậy??? Sao toàn bộ vòi nước nhà tôi đều là sơn vậy????
- Xin lỗi ông nhưng chúng tôi không biết
- Không biết??? Các người đang giỡn sao????? Công tác quản lý của các người để làm cảnh sao??? Cho người đến sữa chữa và bồi thường ngay lập tức
- Thành thật xin lỗi nhưng đường dây nước không thuộc quyền quản lý của chúng tôi, trong bản hợp đồng đã ghi rõ những tổn thất hư hại trong thời hạn thuê thì chủ nhà, tức ông, phải chịu trách nhiệm toàn bộ, nghĩa là, chính ông mới là người phải bồi thường cho chúng tôi
- Cái…gì???? Đang giỡn sao??? Không sữa chữa lại còn bắt tôi bồi thường lại, đừng mơ nhé
- #%$#%#
- @$#

- Làm tốt lắm
Thần dập điện thoại, khoái chí nhìn 2 dáng người kì dị phủ sơn sặc sỡ phía xa đang loáng quáng chạy vội đến nhà vệ sinh công cộng. Thuyên đứng kế bên cười bò, quả không uổng công nó và hắn đổ sơn vào bồn chứa nước và sửa đường ống nước suốt đêm qua, cũng may hôm qua cơn mưa to đã át đi những tiếng ồn của tụi nó. Sau đó Thần gọi đến công ty thủy điện và yêu cầu ngừng cung cấp nước cho ngôi nhà, với quyền lực của mình Thần dư sức làm điều đó, và công việc cuối cùng là để cây nến sắp cháy hết lên một tờ giấy. Sau đó chỉ còn là vấn đề thời gian
Thuyên vỗ vỗ vai Thần
- Chồng à, không tồi
- Còn phải nói, chồng cô là ai chứ. Mà này đã bảo không được gọi tôi như vậy mà
Thuyên hoàn toàn không để câu nói của Thần lọt lỗ tai, vẫn vui vẻ với cái viễn tưởng gì đó nhỏ vừa nghĩ ra, rồi ôm lấy tay Thần, tựa đầu vào vai hắn cười thích thú
- Xê ra
- Không
Đáp gọn lỏn, mặc cho Thần vùng vẫy, Thuyên vẫn lì lợm bám dính vào cánh tay săn chắc. Thần thở dài, để mặc

Chiều
Chưa kịp đặt chân bước vào nhà thì một cuộc gặp hoàn toàn có thể đoán trước được đã đến
- Thằng khốn, mày dám chơi tao
Gã đàn ông to lớn giận dữ gằn từng chữ, Thần vẫn thản nhiên xoay xoay chùm chìa khóa trong tay, mỉm cười
- Ông đang nói gì?
- Còn giả điên? Mày hại bảo bối và tao ra nông nỗi này, phá nát cả nhà của tao…
Lúc này Thần mới để ý đến vẻ ngoài của gã, nhếch nhác, thê thảm, dù đã cố tẩy rửa nhưng làn da vẫn tim tím như xác chết
- ….bây giờ baby của tao không dám bước ra khỏi nhà nửa bước, cái công ty chết tiệt thì cứ đòi bồi thường, tất cà là tại mày, hôm nay tao không giết mày thì thật không đáng làm người
Thần bật cười
- Gieo gió gặt bão, quy luật của tự nhiên thôi. Nếu muốn giết, cứ tự nhiên, nhưng nhớ phải chắc chắn rằng tôi đã chết, vì nếu không, tôi nhất định trả lại ông gấp ngàn lần
Gã hơi lạnh sống lưng, lùi lại vài bước. Nhìn thằng nhãi trước mặt, gã có thể dễ dàng đè bẹt hắn, nhưng từ hắn lại toát ra một hàn khí rất đáng sợ. Thần nói không phải không đúng, gã mới chỉ tạt nước hắn thôi mà giờ như thân tàn ma dại, không biết động vào hắn thì sẽ còn như thế nào. Giết? Gã đời nào dám làm, chỉ là dọa suông thôi.
Thôi thì nhịn, coi như xui xẻo, việc cấp thiết trước mắt là tiếp tục tắm và cuốn xéo ra khỏi đây, tránh xa cập vợ chồng đáng sợ này

- Anh và gã ta nói gì thế???
- Không gì
- Hắn có cho anh ăn đấm không?
- Không
- Chán vậy
- Nói nhiều quá đi làm cơm đi
Thuyên bĩu môi bước vào bếp, nói làm cơm cho oai chứ thật ra lại là thức ăn chế biến sẵn. Thuyên chuẩn bị bàn ăn xong xuôi thì gọi Thần vào. Thuyên cầm đũa lên, định gắp thức ăn, nhưng rồi khựng lại, chống cằm ngồi nhìn Thần đang ăn ngon lành. Mái tóc nâu rối rất hợp với từng đường nét trên khuôn mặt nam tính. Bàn tay có vài vết xước, chắc là lại đánh nhau. Thuyên hơi chau mày, rồi lén thở dài trách móc. Nhỏ cứ ngồi nhìn như vậy cho đến khi Thần bất chợt buông đũa xuống
- Sao không ăn nữa đi?
Thuyên ngạc nhiên hỏi
- Vậy sao cô không ăn?
- Đang có hứng làm chuyện khác
- Chứ không phải cô lại bỏ thuốc vào đống thức ăn này chứ??
Thần nhướng mày lên hỏi, khuôn mặt đầy vẻ cảnh giác, Thuyên không để ý, vui vẻ lắc đầu. Thần hơi ngạc nhiên, nhưng hắn không nghi ngờ nó nữa, cầm đũa lên ăn tiếp, vừa ăn vừa nói
- Này Joe, không phải đang giản cân đấy chứ?
- Sao cơ? Không hề
- Bọn con gái nhịn ăn là chỉ vì chuyện vớ vẩn đó thôi
- Đã bảo là không mà
- Cứ yên tâm ăn đi, tôi không chê vợ mập đâu
- Này sao..Hả? Gì cơ????
Thuyên sắp điên lên thì mắt đột nhiên sáng rỡ, Thần giật mình, hắn nói sai gì sao
- Anh vừa…gọi tôi là vợ sao???
- Vậy không phải à?
- Không không, ý tôi là phải, ơ không, à không phải chứ, aizzz nói chung là phải, tôi chính là vợ anh, hihi
- Có cần phản ứng thế không?
- Vì..đây là lần đầu anh thừa nhận tôi là vợ anh
Thần nhìn Thuyên, sao hắn nghe trong câu nói có chút buồn. Hắn gắp miếng bò thật to, đưa tận miệng nó
- Nè ăn đi, tôi không thích vợ gầy đâu
Thuyên cười híp mắt, há miệng ngậm lấy miếng thịt, nhai trong sung sướng
- Này
- Gì?
Thuyên bất chợt chồm người về phía Thần, hắn vẫn vừa ăn vừa thản nhiên đáp lại
- Tôi ngày càng thích anh rồi
Thần khựng người, ho sặc sụa
- Nói cái quái gì vậy?
- Tôi ngày càng thích anh rồi
Thần mở to mắt. Mặt sắp chuyển sang đỏ, hắn vội vàng đứng bật dậy, bỏ đi lên lầu
- Không nghe gì hết
Thuyên vừa chạy theo vừa gọi í ới, liên tục nhắc lại câu vừa nãy. Thần chạy nhanh vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại, thở phào vỉ đã tránh mặt được nó, vì nếu để Thuyên thấy bộ dạng bây giờ của hắn, thì thật mất mặt. Thần chống tay trên bồn rửa, tạt nước lạnh vào mặt. Trái với suy nghĩ khi nghe Thuyên tỏ tình hắn sẽ thấy đáng sợ như thế nào thì bây giờ, hắn lại cảm thấy tim đập thật mạnh, giống với hồi ở suối nước nóng vậy, có chút..vui. Áp tay lên lồng ngực mình, Thần nghĩ thầm, có lẽ, hắn….điên rồi

Trường trung học phổ thông N
- Này, tôi đã cấm cô đến đây rồi mà
- Chỉ đến dạo vài vòng thôi mà
- Thề không gây chuyện đi
- Ừ tôi t
- Thôi quên đi, lời thề chẳng giá trị
Thần nói chặn họng Thuyên, nó liếc hắn, lè lưỡi rồi ngoảnh mặt đi không chấp. Hắn cũng chẳng muốn để ý đến nó nữa
- Thôi cho xin đi vợ chồng sao cãi nhau hoài thế
Cái giọng bỡn cợt này ngoài Jin ra thì còn ai nữa, cậu cười tươi như hoa đến khoác vai 2 đứa nó
- Kì đà, sao lần nào đến trường cũng gặp anh vậy?
- Ơ tiểu Thuyên Thuyên à, là anh phải hỏi em mới phải, sao lần nào anh đến TRƯỜNG ANH cũng gặp em hết vậy
- Em đến giám sát chồng không được sao
- Ồ được chứ, rất hoan nghênh
- Sao trường này không nuôi chó nhỉ?
- Tiểu Thuyên Thuyên, ý em là gì đây????
Để mặc cho 2 tên kia tán chuyện nhảm nhí, Thần đút tay vào túi bước đi một nước, trong lòng có chút không vui
Rầm
- Ui
Một giọng con gái dịu dàng vang lên, Thần dừng lại chút, không thèm đỡ cô ta dậy dù mình là người đâm phải. Thuyên và Jin ngừng cãi khi nghe tiếng kêu, Thuyên chạy lại toan đỡ, còn Thần thì dợm bước đi
- Đây là lời chào sau 3 năm của anh sao?
Vẫn là giọng nói mượt mà ấy, nhưng lần này Khôi Thần như bị điện giật, đứng khựng lại. Vẻ kinh ngạc càng hiện rõ khi người con gái đó phủi người đứng dậy, vuốt mái tóc dài óng mượt sang một bên, khuôn mặt thanh tú hiện ra cùng với nụ cười làm say lòng người
- Chào, đã lâu không gặp
Thuyên quan sát Thần, lòng có chút lo lắng. Chỉ qua vài lời nói và biểu hiện thôi, nó củng thừa biết chuyện gì đang xảy ra. Ôi Chúa ơi, Thuyên than thầm trong lòng, cuối cùng tình huống phổ biến nhất trong truyện và phim cũng đã xảy ra với nó. Tình địch xuất hiện rồi
Jin đứng nhìn cảnh tượng đó, uể oải lắc đầu
- Mệt rồi đây

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ