XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Xin lỗi, làm người yêu tớ đi! - trang 21

Quân lập tức cầm quả táo trên bàn ném về phía cửa, nói:

- Không đi chết đi còn dám vác mặt đến đây à?

- Đến thăm học trò của tôi, sao không?

Hai lần nghe thấy từ “học trò” khiến nó rợn da gà, không phải là kẻ phản bội đã hại nó, lừa bạn bè nó chứ? Hắn đã bị bắt rồi mà.

Nó cứng nhắc quay người lại, mắt đụng ngay phải con người đã dạy võ cho nó hơn ba năm. Sống lưng bỗng truyền một cơn lạnh run người. Hình ảnh gương mặt quen thuộc mà như ác quỷ ấy đe doạ, rồi còn cả đánh nó nữa. Tuy cú đánh ấy không đau đến nỗi để lại thương tích lâu dài, nhưng nỗi sợ lại ăn sâu vào máu nó, mãi mãi không quên được.

Long đứng ở cửa, trên tay phải là quả táo mà Quân vừa đáp, tay trái để trong túi quần. Nếu nhìn kĩ sẽ thấy dải băng trắng quấn quanh mu bàn tay trái lấp ló sau túi quần. Nụ cười tươi thường trực bên môi nhưng vết sưng đỏ ở bên má lại chẳng giúp cho hình tượng của Long tốt đẹp gì.

Thấy Phương nhìn chằm chằm vào mình như nhìn vật thể lạ, Long chợt nhớ ra, tay trái rút khỏi túi quần đưa lên mặt xoa xoa bên má sưng đỏ:

- Người yêu em vừa tỉnh dậy đã tặng quà cho thầy rồi.

Rất tự nhiên, Long bước đến, ngồi lên chiếc ghế sắt gần nó. Ánh mắt chết cứng của nó vẫn dừng lại ở măth Long. Rốt cục thì chuyện này là như nào đây?

Lại một trò đùa mới được chuẩn bị trong lúc nó hôn mê à?

Một bàn tay vươn đến, che mắt nó, giọng Quân đúng chất ghen tuông vang lên:

- Đừng có nhìn nữa. Anh ta không đẹp trai bằng tớ đâu.

Long cũng gật gù tán thành:

- Trước khi thiếu gia đấm tôi thì tôi đẹp trai hơn, nhưng bây giờ thì hơi kém một chút.

- Im đi, đừng để tôi ném anh vào phòng lấy cung lần nữa.

Quân ném túi cao Salonpas cho Long, giọng hậm hực.

- Trong đấy ngột ngạt lắm, tôi vừa mới trốn được mà.

Long vui vẻ đỡ lấy, dễ dàng hơn bắt quả táo đỏ kia nhiều. Anh tự nhiên lấy một miếng cao, dán lên bên má sưng đỏ kia. Xem ra thiếu gia Quân vẫn chưa mất đi tính người.

Nó vẫn ngơ ngác trước đoạn hội thoại ngắn ngủi của Quân và Long. Quân cộc cằn còn Long tưng tửng. Là thế nào đây??

Hiểu được sự rối rắm trên gương mặt nó, Quân nhìn nó giải thích, mặc kệ kẻ tưng tửng kia ngồi chống tay lên giường nghe ngóng.

- Đoàn Vĩnh Long là con trai Đoàn Vĩnh Hoà, vì bất đồng không muốn đi theo con đường sự nghiệp của Đoàn Vĩnh Hoà nên đã ở lì tại Việt Nam. Một năm trước Đoàn Vĩnh Hoà chấp nhận không ép buộc anh ta kế thừa tập đoàn Golden Gate nhưng với một điều kiện, đó là hợp tác với bác cả của tớ bắt cóc cậu. Nếu nhiệm vụ hoàn thành thì anh ta tự do. Và nhiệm vụ hoàn thành, anh ta tự do. Chỉ có điều là Đoàn Vĩnh Long còn liên lạc với bạn của mình là Nguyễn Khắc Long – công an Kinh tế – tham gia vụ này. Mặt khác, anh ta còn có lệnh cho bọn bắt cóc đưa cậu đến nhà kho mặc dù trong kế hoạch không có việc này, cốt là để tiện cho việc cứu cậu hơn. Không ngờ là cậu đã tự mình thoát ra được. Lưới bảo vệ đỡ tớ và cậu cũng là do anh ta làm. – Nói đến đây, lông mày của Quân lại nhíu chặt, cậu quay sang Long mà nghiến răng. – Chết tiệt, anh không thể dùng đệm hơi được à? Lưới bảo vệ rất đau đấy.

- Kinh tế khó khăn. – Long nhún vai.

Nó mất tận năm giây mới tiêu hoá được những gì Quân vừa nói. Không ngờ được. Vậy là tất cả đều do thầy Long của nó diễn hết. Diễn đạt đến nỗi tất cả đều bị lừa. Nhớ ra một điều không ổn, nó quay đầu sang hỏi Long:

- Sao thầy biết bọn em sẽ ngã mà làm lưới bảo vệ?

- Thầy cũng không biết là có thêm cả em thằng nhóc kia. Đây là kế hoạch B của Đào Duy Lâm, nếu mọi chuyện vỡ lở, ông ta sẽ chạy trốn vào rừng và nhảy xuống vực tự sát. Chuyện này ông ấy không nói với ai cả, chỉ là thầy vô tình đọc trộm nhật kí của ông ấy nên biết được thôi. – Long trả lời.

Nó rùng mình. Bác cả của Quân thật sự đã tính toán đến cả nước cuối cùng này ư? Quả không thể xem thường dã tâm trả thù của Đào Duy Lâm. Vậy mới hiểu, con đường mà bác cả chọn mù quáng đến mức nào.

- À, vết thương của em thế nào rồi? Còn đau không? – Long nghiêng người nhìn bên má còn vệt tím mờ.

- Em không sao. – Nó lắc đầu cười.

- Thầy đã cố gắng giảm thương tích rồi. – Long thành khẩn “khai báo”. – Vì Đào Duy Lâm là người cực kì đa nghi nên thầy mới để lại trên mặt em vết bầm này, đại ý là thầy cực kì có trách nhiệm với nhiệm vụ này.

- Nhưng em nhớ là tiếng vang rất lớn, nếu bình thường ít nhất cũng phải dập xương, sao em chỉ bị thâm tím thôi? – Nó nhíu mày suy nghĩ.

- À, có dập xương. – Long giơ bàn tay trái băng bó lên. – Rạn nứt xương bàn tay. Thầy tự đấm vào tay mình. Còn em ngất đi là do thuốc mê từ tay thầy. Đã hiểu chưa?

Nó gật đầu. Ngẫm nghĩ một lát, nó nói tiếp:

- Cảm ơn thầy.

Cuối cùng cũng thông suốt. Xem ra nó hôn mê một ngày mà xảy ra nhiều chuyện bất ngờ như thế.

Nó còn nhiều chuyện để hỏi nữa nhưng ngặt nỗi có tên ngố hay ghen ngồi bên cạnh nên đành phải nuốt xuống.

Đến chiều, khi nó đang gọt táo cho Quân thì có khách đến. Là Minh Hà, trên tay cô là bó hoa hồng. Đã lâu không gặp, cô vẫn mang vẻ đẹp sắc sảo ngày nào nhưng lại có nét hiền dịu hơn trước, đôi mắt tĩnh lặng như hồ nước thu. Hai gò má luôn ửng hồng. Miệng luôn mỉm cười duyên dáng. Có phải Minh Hà yêu rồi không?

Con bé nghệt mặt nhìn một Minh Hà hoàn toàn khác trước mắt. Phải mất mấy giây sau nó mới nhớ ra là nhường ghế cho khách.

Xem ra chỉ có Quân là thờ ơ trước sự xuất hiện của Minh Hà thôi.

- Không cần, em cứ ngồi đi. – Minh Hà mỉm cười rồi đem bó hoa cắm lên lọ trên bàn. Sau đó, cô ngồi ghế cạnh Phương.

Quân có vẻ không mấy hứng thú với vị khách mới. Cậu im lặng từ khi Minh Hà đến. Ác cảm thì không còn như trước, nhưng để có được thiện cảm ngay là điều không thể, dù gì cậu cũng chỉ mới biết được bí mật của Minh Hà.

- Vết thương của cả hai ổn chứ? – Minh Hà nhìn Quân, sau đó nhìn đến nó. Cái nhìn hoàn toàn bình thường, câu hỏi cũng chỉ mang đúng nghĩa là sự quan tâm của bạn bè. Không có ý gì hơn.

Dần quen với thái độ thân thiện của Minh Hà, nó cũng thoải mái gật đầu.

- Vâng, bọn em đều không sao.

- Vậy là tốt rồi. – Minh Hà lại cười, nụ cười mang theo phần nhẹ nhõm. – Chị xin lỗi, Quân và em gặp nạn cũng là do lỗi của chị.

- Đấy không phải là lỗi của cô. Đừng lo lắng gì cả. – Quân bất ngờ lên tiếng, đây cũng là điều cậu muốn nói sau khi biết được hoàn cảnh của Minh Hà.

Chỉ có nó lại tiếp tục ngơ ngác. Đúng là ngủ trọn một ngày nên thành người lạc hậu rồi.

Người giải thích cho nó lần này là Minh Hà. Cô dịu giọng kể, một câu chuyện không dài nhưng cũng khiến nó ngạc nhiên và sửng sốt.

- Chị là một cô nhi, khi chị mười tuổi thì được dượng Hoà đưa về nuôi. Dượng có một người con trai hơn chị sáu tuổi, là anh Long – thầy dạy võ của em. Năm chị mười lăm tuổi, dượng cho chị về Việt Nam, chị sống một mình ở một căn hộ cao cấp trên Plaza. Cuộc sống một mình không có gì thay đổi nhiều vì trước kia ở Anh, dượng cũng không để tâm đến chị nhiều. Rồi bất ngờ, dượng về Việt Nam, đưa cho chị một tập giấy, nói là nếu có ai đến hỏi thì đưa cho họ. Đúng là mấy ngày sau, bác Lãm đến tìm chị, bác nói chị có hôn ước với con trai bác – là Quân. Sau đó bác thu xếp cho chị sang Anh để gặp Quân – khi ấy Quân đang ở Anh để tiếp nhận tập đoàn. Nếu chị nhớ không nhầm thì ông nội Quân cũng vừa qua đời. Chuyện về sau thì em biết đấy, chị liên tục cản trở cả hai, khiến Quân và em gặp nạn.

- Đấy không phải lỗi của chị. Chị bị dượng coi là quân cờ trong tay. – Nó khẩn thiết nắm tay Minh Hà, nhận thấy sự ân hận và đau đớn trong đáy mắt Minh Hà, nó cũng cả thấy thương cô nhiều hơn.

- Em biết không, nhưng khó khăn liên tục mà em gặp phải ở trường là do chị gây ra. Chị đã từng rất ghét em, chị đố kị với em, em có tất cả mọi thứ mà chị muốn. Chị xin lỗi, khi ấy chị đã quá ngu ngốc và ích kỉ. – Minh Hà lắc đầu cười khổ. Sự chua xót dấy lên từ đáy lòng. Cô cũng chỉ mới biết hết tất cả, gia đình mà trước kia cô thầm trân trọng kia đều sụp đổ hết. Cho dù dượng có lạnh nhạt thế nào, anh Long có xa cách gia định thế nào nhưng cô vẫn không thể ngờ được, cô cuối cùng cũng chỉ là một quân cờ không hơn không kém.

- Chị đừng tự dằn vặt mình, em đã quên hết rồi. – Nó mỉm cười. Đúng là đã quên hết rồi.

- Cô và anh Bảo thế nào rồi? – Quân hắng giọng hỏi. Cậu sợ Minh Hà nói tiếp về chuyện này thì phòng bệnh sẽ ngập nước mắt mất. Đôi mắt ngập nước đang cố gắng gương kia chẳng thế giấu được ai.

Nhắc đến thư kí Bảo, đôi mắt Minh Hà lập tức loé lên tia yêu thương hiếm thấy.

- Anh ấy rất tốt với em. Bây giờ em mới hiểu rõ tình cảm của mình. Em đối với anh cuối cùng cũng chỉ là ham muốn chiếm hữu của một đứa cao ngạo, nhưng với anh ấy là yêu thương thật lòng. Em còn không dám tưởng tượng nếu một ngày thiếu đi anh ấy.

- Mới có vài ngày mà đã tiến triển được như thế rồi cơ à? – Quân nhếch môi cười châm chọc. Định nói thêm vài câu đá đểu thư kí Bảo nữa nhưng rồi lại nhận được ánh mắt sắc lẻm như dao cạo của Phương nên cậu đành thôi. Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng phải nên nói cái gì tử tế một chút. Quân nói thật nghiêm túc. – Xin lỗi, trước kia có hơi quá đáng với cô.

- Không sao, có như vậy mới biết Phương may mắn thế nào. – Minh Hà kín đáo nhìn nó.

Con bé chỉ biết cúi đầu lỏn lẻn cười, gò má lại ửng hồng.

***

Phòng lấy khẩu cung.

Ông Lãm bước vào, ngồi đối diện với Đào Duy Lâm. Tất cả cảnh sát đều đi ra hết, chỉ có hai người trầm lặng đối diện nhau. Đào Duy Lâm chống hai tay lên bàn, mười ngón tay xộc vào tóc, nối hai cổ tay là chiếc còng số tám.

Xem ra ông ta đã đủ suy sụp lắm rồi. Nhưng ân hận? Chắc chắn một chút cũng không, ông Lãm khẳng định sâu trong lòng ông ta, sự căm hận về việc mười bảy năm trước chưa bao giờ nguôi.

Đây cũng là lí do ông Lãm xuất hiện ở đây. Không dông dài, ông vào ngay vấn đề. Ông đẩy tập giấy tờ sang phía Đào Duy Lâm.

- Di chúc của bố. Bản này chỉ có mình tôi được giữ. Còn đây là cuốn nhật kí của bố viết lúc cuối đời. Đọc đi.

Đào Duy Lâm nặng nề buông tay xuống, cầm lấy từng thứ lên đọc. Ông ta đọc rất lâu, từng chữ từng chữ như giày xéo tâm gan ông.

Bản di chúc không dài lắm. Gồm năm điều. Đào Duy Lâm không thể nhớ bốn điều trước là gì, chỉ nhớ nội dung điều thứ năm là một con dao sắc bén, đâm thẳng vào người ông.

“Nếu tôi chết, tập đoàn Luxury phải được bán. Số tiền thu được, một nửa cho người con trai cả, là Đào Duy Lâm, nửa còn lại cho con trai thứ và con trai út, là Đào Duy Lãm và Đào Duy Lập.”

Trang nhật kí cuối cùng, lại là dòng chữ đánh mạnh vào sự hiếu thảo vốn dĩ đã chai mòn của Đào Duy Lâm.

“Và ba đứa phải đoàn tụ. Đứa con cả của bố đã đi chơi trong một thời gian dài rồi…”

“Đào Duy Lâm, đừng bao giờ trượt dốc nữa. Con là ai không quan trọng, quan trọng là con là con trai của bố. ”

Từng giọt nước mắt trong suốt lăn trên gương mặt đã chịu nhiều tác động bởi thời gian của Đào Duy Lâm. Ông khóc. Bao nhiêu căm hận ngày nào giờ chỉ là thoáng qua. Ông như một đứa trẻ giận hờn, còn ông Duy Bội luôn bao dung tha thứ, luôn âm thầm theo dõi quan tâm. Trong mười bảy năm qua, rốt cục ông đã làm gì thế này? Căm hận chính người cha của mình, làm bao nhiêu điều tội lỗi, *** hại cả hai đứa trẻ, gây ra bao khó khăn rắc rối. Rốt cục có ý nghĩa gì không khi mà những việc ông Duy Bội làm kia luôn đi ngược lại những gì ông nghĩ. Con nuôi? Đó chỉ là suy nghĩ mặc cảm của Đào Duy Lâm, thực tế ông Duy Bội luôn cố gắng cân bằng tình cảm, thậm chí là ưu ái Đào Duy Lâm hơn để xoá đi suy nghĩ tiêu cực ấy. Vậy mà ông không hiểu được. Lãng phí mười bảy năm để rồi vụt mất bao điều quý giá. Ngay cả gặp mặt bố lần cuối cũng không, đám tang lại càng không xuất hiện. Ngày ông Duy Bội qua đời trên giường bệnh thì ông còn bận rộn toan tính những mưu kế sau này.

Phải, Đào Duy Lâm là một kẻ tội đồ đáng chết. Suy nghĩ tự sát loé lên trong đầu ông ta. Nhưng rồi câu nói của Đào Duy Lãm lại ngăn ông ta lại.

- Đừng cố tìm lấy cái chết. Anh phải sống, dày vò ân hận từng ngày với những việc mình gây ra. Anh có biết mong ước lớn nhất của bố là gì không? Là anh phải sống, sống để trả nợ bố, anh nợ bố một người con cả có trách nhiệm với gia đình. Anh phải hoàn thành tâm nguyện của bố là ba anh em đoàn tụ, rồi sau đó anh muốn làm gì thì chúng tôi cũng không cản.

- Cho tôi ngồi tù. Tôi cần thời gian. – Đào Duy Lâm thều thào.

- Tuỳ anh, đừng phát điên trong đó là được. Nhưng trước hết là cùng tôi ra mộ bố nhận lỗi đi. Bố mong chờ sự xuất hiện của anh suốt mười bảy năm rồi.

***

Đoàn Vĩnh Long trở về nhà. Đã lâu rồi anh không đến căn hộ gần trung tâm thành phố này. Bố anh đã ngồi trên ghế sofa từ bao giờ. Gương mặt ông bạc hẳn đi vì lo lắng.

Ông là người có tài, tài năng lớn trong lĩnh vực kinh doanh. Nhưng tiếc là ông lại mờ mắt vì lợi nhuận mà sẵn sàng gian lận, phạm pháp. Không sớm thì muộn, cuối cùng tập đoàn Golden Gate cũng bị sờ gáy vì nhiều tội danh, trong đó có trốn thuế. Lần này không thể thoát tội được, người đứng ra giải quyết vụ việc là trưởng phòng C46 trẻ tuổi nhưng lại chưa từng biết đến hai chữ hối lộ – Nguyễn Khắc Long.

- Bố thu tay lại đi, đừng lún sâu nữa. – Long lên tiếng. Anh đã từng nói về vấn đề này nhưng lại khiến mối bất hoà giữa bố con ngày càng lớn hơn.

- Anh nghĩ tôi dừng lại được à? Tôi làm thế cũng là để nuôi anh. Lần này không thể thoát được nữa rồi. – Đoàn Vĩnh Hoà lắc đầu chán nản.

- Bố bán tập đoàn Golden Gate đi, con sẽ giúp bố, chỉ một lần này thôi. – Long nhìn thẳng vào mắt bố anh, nói. – Thu tay lại, bố về Việt Nam an phận tuổi già đi, chuyện còn lại con sẽ giúp bố.

Đoàn Vĩnh Long không nói gì nữa. Không khí im lặng đặc quánh. Long ngầm hiểu đó là một lời chấp nhận.

- Bố cũng nên nói với Minh Hà đi. Con bé chịu nhiều thiệt thòi rồi.

Mười ngày sau Quân được xuất viện. Cánh tay trái vẫn còn băng bó chờ ngày cắt chỉ, xương sườn bị gãy không đáng lo ngại vì đều không gây thương tổn đến nội tạng. Cánh tay lủng lẳng luôn vung qua vung lại trước cổ Quân khiến Phương không yên tâm, con bé theo cậu gần như là 24/24 để canh chừng, nhỡ vết mổ bị rách thì lại khó lành hơn.

Quân bị thương nhưng không có nghĩa là cậu chịu ngồi lì ở nhà, sau bao nhiêu công sức đấu tranh với gia đình và người yêu thì cuối cùng Quân cũng được “thả”, với điều kiện là phải có Phương đi cùng. Tất nhiên là Quân không khó chịu gì với điều kiện này, quá đúng ý cậu.

Nơi đầu tiên mà Quân muốn đến lại là quán lẩu bình dân trên đường Trần Hưng Đạo. Trong khi Phương đang suy nghĩ xem trong lẩu có đồ ăn hay gia vị gì cần kiêng không thì Quân đã xăm xăm kéo nó vào. Quán lẩu không lớn, bàn ghế kê gọn gàng và sạch sẽ, không quá xa hoa nhưng cũng không đến nỗi tuềnh toàng. Không biết có phải do trùng hợp hay là đã được bàn tính trước mà đập vào mắt con bé là hai người rất quen – là anh Hùng, thầy Long dạy võ – và một người đàn ông cũng khá trẻ, nó đoán cũng chỉ hai mươi tuổi là cùng, gương mặt thanh tú, hiền lành nhưng không yếu đuối, khác xa với vẻ ngổ ngáo của thầy Long hay tính cách lúc nóng lúc lạnh lộ rõ trên mặt của anh Hùng, nhìn qua có thể đoán là một người đàn ông tốt bụng hiền hoà, ở độ tuổi này thật hiếm thấy được sự điềm tĩnh trên gương mặt trẻ ấy. Anh Hùng tuy đã hai tư tuổi nhưng nhiều lúc còn cợt nhả như học sinh cấp ba vậy. Quả là khác xa.

Ba con người, nhìn qua thì ba tính cách, phong thái khác hẳn nhau, vậy mà ngồi cùng một bàn ăn và rất thân thiết, đúng là kì lạ.

Xung quanh nó toàn những con người kì lạ. Bạn và thù thoáng chốc đều bị lật ngược, rồi sau đó lại là một lớp mặt nạ thứ hai bị xé rách. Phân biệt bạn và thù, điều đó không thể chỉ qua vẻ bề ngoài. Trường hợp cô giúp việc Hương là một điển hình cho con người hai mặt. Nhưng Phương cũng đã rất may mắn khi có được sự giúp đỡ âm thầm của thầy Long, mà không, là của rất nhiều người, có những người tưởng như chẳng liên quan chút gì trong việc này. Anh Hùng hay đi làm về muộn là vì giúp người bạn làm ở phòng C46 về việc trốn thuế của tập đoàn Golden Gate, Dương luôn giúp nó thoát khỏi móng vuốt của cô gái giúp việc Hương, còn theo nó đến tận Đà Lạt, nhờ có sự giúp đỡ của bố Dương nó mới có thể nguyên vẹn trở về,… Đã bảo bọn họ là những con người kì lạ mà!

Quân kéo ghế giúp Phương ngồi rồi cũng vui vẻ ngồi cạnh con bé, bên trái là anh Hùng. Sau màn chào hỏi cơ bản là hai “đứa trẻ” bé tuổi nhất chào ba “người lớn” đã qua “tuổi làm liều” thì Quân nhiệt tình bắt chuyện với mọi người, còn Phương vẫn đang băn khoăn người đàn ông lạ mặt kia là ai.

Thật khéo khi người đàn ông lạ mặt kia lại là người mở chuyện trước.

- Tay chân thiếu gia như vậy mà còn khoẻ đi, thật khổ thân “cục vàng” của bạn Hùng.

- Chứ không phải anh gọi em ra đây à? – Quân lấy đũa gắp miếng thịt nhúng vào nồi lẩu đang sôi.

Con bé thoáng ngạc nhiên rồi cũng thấy nhẹ người khi bớt được một thắc mắc, nghe giọng điệu trêu chọc kia nó khẳng định ba người chơi thân với nhau chắc chắn là do tính cách có phần giống nhau, đó là tính hài hước chuyên châm chọc người khác không lẫn đi đâu được. Gọi nó là “cục vàng của bạn Hùng”, chứng tỏ là có biết nó, vậy tại sao nó lại không biết anh là ai nhỉ?

- Nếu cậu không muốn thì ai ép được cậu. – Người đàn ông lạ nhìn sang Phương. – Không khác tưởng tượng là mấy, Trang nhắc nhiều đến em đấy.

Con bé chợt nghĩ ra, buột miệng hỏi:

- Anh là anh Long phải không?

Nhận được cái gật đầu từ người đối diện, cuối cùng nó cũng tự giải đáp được thắc mắc. Cái con người Long làm Trưởng phòng C46 Công an Kinh tế thành phố mà nó được Trang nói đến nỗi đau cả tai trong suốt một tuần qua thì ra mặt mũi là như thế này. Đúng là rất xuất sắc, mặt mũi hiền lành, tuổi đời còn trẻ mà đã ở chức vụ cao như vậy. Cái gì được nghe nhắc đến nhiều thì não bộ cũng hình thành phản ứng khi gặp mặt. Trang ríu rít kể về Khắc Long không biết mệt, còn mặt dày nói là nhờ anh sắp xếp nên Trang mới có thể trốn về Việt Nam hay cùng Huyền làm thủ tục bay sang Đà Lạt ngấm ngầm theo dõi nó. Có lẽ cũng nhờ đó mà Khắc Long đã phát hiện được manh mối về Đào Duy Lâm và phối hợp cùng công an triệt phá vụ bắt cóc này.

- Gọi là Khắc Long đi không lại nhầm với thầy Long dạy võ “thần thánh” đấy. – Hùng cười cười vỗ vai Vĩnh Long, nói.

- “Thần thánh” đến nỗi em họ em phải thay số điện thoại và ở lì trong nhà. – Quân cũng cười theo.

Chẳng là Huyền vẫn chưa tha thứ cho Vĩnh Long vì việc anh lừa cô. Theo như Huyền nói thì là anh không trân trọng tình cảm của hai người. Huyền thay đổi số điện thoại, liên tục tránh mặt anh. Phải nói là Long khốn đốn với cô trong suốt một tuần qua, giải thích có, xin lỗi có. Nhưng Huyền vẫn chưa thể tha thứ cho anh. Cũng phải, Vĩnh Long không hề tiết lộ cho Huyền một chút trong chuyện lần này, còn cả việc anh che giấu thân phận với cô trong suốt một thời gian dài, hơi khó tin nhưng gần một năm quen nhau Huyền không hề biết Vĩnh Long là con trai của Chủ tịch tập đoàn Golden Gate, cô có cảm giác cô chỉ là người ngoài vậy, hay nói cách khác, Vĩnh Long không tôn trọng cô. Huyền đã rất trưởng thành, nhưng cô nghĩ trong mắt Vĩnh Long cô chỉ là một đứa trẻ con nên anh không cần phải nói cho cô biết. Ai chẳng biết cô tiểu thư nhà họ Đào giận lâu như thế nào. Lần này Vĩnh Long khổ rồi.

- Tôi đã sớm cảnh báo hai cậu về việc có người yêu nhỏ tuổi mà. – Hùng giữ đôi đùa trắng chỉ về vị trí của Vĩnh Long và Khắc Long, giọng trịnh thượng như kẻ cả.

- Tôi vẫn rất tốt đẹp, hơn được người sống hai tư năm mà chưa có mảnh tình vắt vai. – Khắc Long nâng cốc bia lên, nhìn Hùng với vẻ khinh khỉnh. Anh nén vế còn lại vào trong lòng. “Vả lại, chúng tôi đã thật sự yêu nhau đâu.”

Phương cố nén cười trong khi Quân chẳng nể nang gì mà khoé miệng kéo dãn hết cỡ, lộ đủ hàng răng trắng sáng.

- Tôi thà ế còn hơn là yêu người kém mình chín tuổi. Chú cháu à? – Hùng đáp lại bằng cái nhìn khinh khỉnh không kém.

Một phép tính hiện ra trong đầu nó, anh Khắc Long hơn Trang chín tuổi, vậy là anh ấy đã hai sáu tuổi. Không phải chứ, gương mặt anh ấy còn trẻ hơn anh Hùng trong khi anh hơn anh Hùng hẳn hai tuổi. Đúng là gương mặt “lừa tình”, khi mới gặp nó còn đoán anh chỉ tầm hai mươi tuổi.

- Đấy là do cậu chưa từng yêu thôi. – Khắc Long nhún vai. – Tình yêu không giới hạn tuổi tác.

- Không giới hạn giống cậu Vĩnh Long đây, luỵ quá. – Hùng chuyển hướng sang Vĩnh Long, không thương tiếc mà đánh vào nỗi đau đang há miệng của anh.

Vĩnh Long nãy giờ im lặng chuyên tâm uống bia, thấy Hùng đả kích không chút tình nghĩa, theo lẽ thường thì anh sẽ phản bác không nhân nhượng, nhưng bây giờ thì lại ngồi im chịu trận, nở một nụ cười khổ với Hùng.

- Hay là em cho anh số điện thoại của Huyền? – Quân lên tiếng, làm như thế này chắc cũng được tính là “giúp người”.

- Đúng vậy. Lấy được số của cô gái đó thì lấy máy anh nhắn tin này, nếu cô ấy có hỏi là vì sao biết số này thì cứ trả lời là: “Anh cái gì cũng biết, chỉ có nhục là không biết, hay là em làm nhục anh đi.” – Hùng tiếp tục công việc phá bĩnh, anh khoác vai Vĩnh Long khuyên bảo rất “chân tình”.

- Anh Hùng đã thử… – Quân nói lấp lửng.

- … và không thành công. – Phương nhúng rau cải vào nồi lẩu, cười khì khì. May mắn là nó đã quen với kiểu nói đùa này của anh Hùng chứ không bình thường nó đã sớm đỏ mặt rồi. Là người nhà nên hiểu nhau hơn, thật may mắn.

- Đừng bao giờ nghe lời khuyên của nó, vì cái sự vô duyên không lối thoát đó mà nó không lấy được vợ. – Khắc Long liếc qua Hùng giống như nhìn một kẻ thất bại rồi anh lại nhìn Vĩnh Long. – Hay là cậu thử đến tận nhà “ăn vạ” xem.

Vĩnh Long ngán ngẩm trước hai người bạn thân “tốt bụng”. Anh giả vờ không để ý đến hai lời khuyên “bổ ích” kia, xoay người gọi thêm bia.

Đàn ông khi đi nhậu thì thường nói nhiều hơn là ăn, còn phận phụ nữ ngoan ngoãn không nói leo như nó thì đành im lặng và chuyên tâm ăn uống vậy. Nhưng đấy là chuyện trước khi Khắc Long lên tiếng khuyên, con bé ngẫm nghĩ thấy lời khuyên ấy cũng không hẳn là sai. Thế là “phận phụ nữ” bạo gan lên tiếng:

- Hay là thầy đến khu chung cư An Hoà đứng đợi, em sẽ gọi Huyền xuống. – Phương vẫn chưa quên là nhà Huyền ở khu chung cư cao cấp An Hoà, trí nhớ thật tốt.

- Nếu Huyền nhìn thấy thầy thì cô ấy cũng sẽ quay lưng bỏ đi thôi. – Vĩnh Long lắc đầu.

Khắc Long bỗng búng tay, đôi mắt sáng lên. Anh gõ đũa vào bát, giọng nói tuy đã cố nén lại nhưng vẫn cao hơn vài nhịp:

- Tôi có ý này…

Năm cái đầu chụm lại bàn tính. Khắc Long bắt đầu phổ biến, mặt chăm chú giống hệt khi điều tra. Kế hoạch này nghe có vẻ ổn.

- Nhưng nỡ bạn ấy biết được lại giận hơn thì sao? – Phương nhăn nhó hỏi. Lừa người như thế này liệu có ổn không.

- Không sao hết. – Ba người còn lại – trừ Vĩnh Long – phẩy tay.

Vậy là kế hoạch tác chiến được mở ra mà không cần sự đồng ý của “đương sự”.

Và những cái đầu ngốc nghếch tin tưởng tuyệt đối là việc này chắc chắn sẽ thành công.

Đừng ai thắc mắc là Hùng hay Khắc Long tuy đã lớn tuổi nhưng vẫn rất hồ hởi tham gia việc “trẻ con” này, đơn giản là tâm hồn bọn họ vẫn chưa thoát được thời cấp ba nghịch phá. Hay ví dụ gần nhất là Hùng, từng đấy tuổi nhưng vẫn tranh nhau nghịch pháo với em gái mình. Đều là do tính cách tưng tửng cả.

***

Ra khỏi quán lẩu cũng đã gần tối, trời nhập nhoạng, tối không tối hẳn mà sáng không sáng hẳn. Sau một bữa lẩu linh đình và một kế hoạch “làm lành” được vạch ra kĩ lưỡng bởi năm con người, tạm gọi là có kinh nghiệm trong tình yêu, thì mọi người chia tay mỗi người một hướng. Ba người kia có lẽ còn đi chơi đến tối muộn mới về mất, gì chứ anh Hùng nó còn lạ gì, ham chơi đến nỗi bố Quyền có lần còn phải doạ để kệ anh ở ngoài mà khoá cổng thì anh mới chịu về sớm.

- Cậu có nghĩ lần này thành công không? – Nó nghiêng người sang hỏi Quân, bàn tay thon nhỏ nghịch ngợm vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay Quân.

- Cậu nghĩ nhiều rồi. Huyền nó cũng không giận quá được nữa đâu. – Quân bật cười, bàn tay nắm lại, giữ những ngón tay trắng trẻo của nó.

Cũng đúng, mấy ngày Quân và nó nằm viện Huyền đến thăm, nó cũng thấy được sự buồn bực mong nhớ trên gương mặt Huyền. Nhưng vì cũng bận chăm sóc Quân nên nó cũng không tiện hỏi, về sau cũng đoán là cô nhớ thầy Vĩnh Long. Ngốc thật, Huyền đã sớm hết giận Vĩnh Long nhưng cái tính ngốc nghếch trẻ con khiến cô lâm vào tình huống dở khóc dở cười. Xem ra cần phải có người giúp họ thật rồi.

- Kệ nó. Có không giữ mất đừng tiếc. – Quân buông một câu nói vô tình rồi quay sang cười ngây thơ với Phương. Cậu không mặn mà lắm trong chuyện này, phó mặc được cho thời gian thì cứ phó mặc đi, can thiệp làm gì cho mệt. Cậu không nghĩ Vĩnh Long lại khờ đến nỗi không tìm được cách kéo Huyền trở lại, và cậu cũng không tin Huyền bướng đến nỗi lì lợm không đối mặt với Long.

- Nếu như ngày trước Huyền cũng nói câu đấy thì bây giờ tớ và cậu có lẽ đã không nhìn mặt nhau rồi. – Nó lườm Quân.

Quân định nói gì đấy nhưng xe đã dừng lại trước cổng biệt thự Hoàng Gia, vậy là thôi. Dù gì Quân cũng không lo lắng lắm trong việc này. Chỉ là giận hờn vu vơ thường thấy trong tình yêu thôi. Nếu cứ êm đềm trôi thì đã không gọi là “tình yêu”.

Đừng trước cổng nhà Quân, Phương hồn nhiên nhoẻn miệng cười:

- Tạm biệt. Đêm nay ngủ mơ về tớ là tuyệt vời ông mặt trời rồi.

Quân có vẻ không vui, cậu kéo tay nó lại gần, đầu cúi sát xuống, chạm vào trán nó.

- Cậu có biết là cậu rất lạnh nhạt với tớ không?

- Hở? – Nó tròn xoe mắt hỏi lại. Lạnh nhạt gì cơ, chẳng phải rất thân mật sao?

- Thủ tục chỉ có thế thôi à? – Quân nhắc thêm.

- Thủ tục nào cơ? – Nó vẫn không hiểu được sự mong chờ của Quân.

Cậu thiếu gia nọ thiếu kiên nhẫn, không trực tiếp trả lời câu hỏi của nó mà đầu trượt xuống, môi tìm đến môi của nó. Đôi môi mỏng kia nhẹ nhàng giữ lấy đôi môi màu anh đào mềm mại căng mọng. Con bé hơi giật mình. Nó không nghĩ là Quân sẽ hôn nó giữa thanh thiên bạch nhật như thế. Nhưng rồi nó cũng để yên vậy. Phần vì bù đắp cho Quân, phần còn lại lớn hơn là nó… cũng thích được hôn, chỉ có chút nhược điểm là nó hơi ngại khi thể hiện tình cảm trước thanh thiên bạch nhật.

Nụ hôn của tuổi học trò rất trong sáng, không mang một chút dục vọng như vẫn tràn ngập tình cảm.

Quân rời khỏi môi nó có chút tiếc nuối, bướng bỉnh búng vào trán nó mà nghiêm giọng:

- Nhớ chưa? Thủ tục đấy.

Thật may là trời đã tối, nếu không con bé sẽ phát hiện ra hai vành tai đỏ ửng của Quân mất.

Phương cố gắng cười thật tươi:

- Vâng, chúc chồng ngủ ngon!

Đây có phải lần đầu tiên con bé gọi Quân là “chồng” không nhỉ?

***

Ngồi trên xe, Phương không ngừng ôm má để hạ nhiệt độ của mặt. Con bé vừa ngượng vừa thấy vui vui. Hạnh phúc thật đấy.

Trên đường về gần đến nhà, Phương nhìn thấy có một đám đông bên đường. Hình như là ẩu đả. Người đàn bà trung niên, trang điểm kĩ lưỡng, mặc bộ đầm sang trọng nhưng hành động lại trái ngược với vẻ bề ngoài của mình. Bà ta lao tới tát cật lực vào một cô gái, khiến cô ngã xuống đường. Mái tóc xoăn lọn vàng kia khiến nó giật mình. Nó vội bảo tài xế dừng xe đỗ bên đường.

Đúng là không nhầm, cô gái kia là chính là Dương. Con bé đang chống tay đứng dậy, ngang tàng lau đi vết máu bên khoé miệng.

- Mày giỏi rồi phải không? Bây giờ mày còn dám quản tao. Tao làm gì là việc của tao, mày là con tao hay mày là mẹ tao mà mày dám cấm tao. Để tao nói cho mày biết, bố mày không có nổi cái hạnh phúc mà người tình của tao cho tao được. – Người đàn bà quý phái kia chỉ thẳng tay vào mặt Dương, to tiếng mắng ch-ửi. – Mày nghe rõ chưa, cút về cái nhà đấy mà yên phận sống. Tao với bố mày cũng gần li dị rồi, cút đi ở với ông ấy, tao không cần loại con lao toét như mày.

- Nếu đã không cần con thì mẹ nên sớm li dị một chút. Con không chịu được cảnh mẹ tối ngày cặp kè rồi dẫn tình nhân về nhà. – Dương nhổ ngụm máu tươi xuống đất, chất giọng ngang phè vang lên đều đều.

- Tao đã bảo mày chưa? Mày là cái gì mà dám chõ mũi vào việc của tao. – Người đàn bà kia quát lên, vung tay định giáng thêm cái tát nữa vào mặt Dương.

Phương lao đến, nó vội vàng đứng chắn trước Dương, giữ lấy tay của bà ta.

- Tránh ra, mày là con nào? – Bà ta giật tay lại, phẫn nộ quát lên.

Nhưng lẽ thường, Phương dùng những lời nói cơ bản khi xông vào can vụ cãi nhau.

- Bác nên bình tĩnh, đừng nổi nóng không mọi chuyện sẽ xấu đi…

Chưa nói xong thì bà ta đã rít lên:

- Cút ra, mày biết cái gì mà nói.

Đối với những con người ưa sử dụng bạo lực thì lời lẽ chỉ là thứ thừa thãi, bà ta vung tay lên lần nữa, mục tiêu lần này lại là nó.

Nhưng cánh tay lại bị chặn lần nữa bởi người tài xế chở nó. Anh đã nhận nhiệm vụ chở nó về nhà nên không lí gì anh lại ngồi yên khi thấy nó gần bị đánh.

- Xin lỗi, chúng tôi không muốn làm to chuyện. Đề nghị bà giữ chuẩn mực trong hành động.

Chất giọng lạnh cùng với phong thái áp đảo hoàn toàn của người lái xe đồng thời là vệ sĩ của gia đình Quân khiến cho bà ta có phần chùn tay. Cố giữ lại chút danh dự, bà ta giật tay mình ra, lầm bầm vài câu rủa trong cổ họng rồi bỏ đi.

Phương phủi bụi trên quần áo Dương và đỡ con bé lên xe. Tội nghiệp, trước đó chắc Dương cũng bị đánh nhiều, gương mặt đỏ ửng, vài vềt xước ngang dọc ở gò má mà con bé cố dùng tóc để che đi. Dường như vẫn chưa ổn định sau trận cãi vã với mẹ mình, con bé vô lực mà theo nó và trong xe. Bây giờ Dương rất cần một nơi yên tĩnh, mà Phương lại rất giỏi trong việc giữ im lặng khi cần thiết.

Lái xe làm theo yêu cầu của Dương, chở cả hai ra thảm cỏ gần hồ Đào. Trời tối, gió thổi tung mái tóc của cả hai. Dương biểu hiện khá hài lòng trước điều này. Gió có lẽ còn thổi tung cả những thứ nặng nề trong đầu con bé.

Hai đứa ngồi bệt trên thảm cỏ, hướng về hồ Đào tĩnh lặng. Phương mua hai lon nước ngọt mát lạnh và đặt vào tay Dương một lon. Dương không ngại, con bé mở lon và tu một hơi dài. Thoải mái phết.

Nó biết ý Dương có chuyện buồn nên cũng ngồi im lặng, bắt chước Dương nhìn về phía trước. Dương bướng, để mặc kệ mấy vết xước và thâm tím trên mặt mà không bôi thuốc hay dán cao. Mấy vết thương đó còn vô tình làm cho mặt Dương càng trở nên bất cần và ngạo mạn hơn. Quần áo tuy đã được nó phủi bụi nhưng vẫn còn nhăn nhó và có nhiều vết bẩn. Cái áo sơ mi kẻ ca rô đỏ xộc xệch, quần jeans bám bụi do con bé bị ngã xuống.

Nó đã hết ác cảm với Dương từ lâu, nó biết Dương không xấu mà. Tuy vậy nó vẫn cảm thấy ở Dương có một bí mật luôn giấu kín, điều làm nên sự băng lãnh và ngang tàng của con bé. Dương là một người sống rất tình cảm và thiên về nội tâm hơn. Phải thật tinh ý mới có thể nhận ra được suy nghĩ của con bé. Bởi vậy mới có rất nhiều người bị đánh lừa bởi vẻ bề ngoài của Dương. Nó cũng suýt thì bị lừa, thật may vì đã kịp thời nhận ra được thành ý của Dương.

Im lặng một lúc lâu, Dương mới cất giọng ngang ngang của mình lên:

- Đấy là mẹ tớ.

Dừng lại một chút, con bé nói tiếp:

- Bà ấy công khai ngoại tình… Và đã sớm không coi tớ là con nữa.

Nó nghe được sự buồn bã trong giọng nói của Dương. Gia đình của con bé vốn không hạnh phúc.

- Cậu rất yêu mẹ phải không? – Nó hỏi, giọng cũng đượm buồn.

- Đấy là chuyện của vài phút trước. Tớ đã cố gắng kéo bà ấy trở về gia đình, rất nhiều lần. Nhưng kết quả cũng chỉ là những trận cãi vã, nhiều đến nỗi tớ phát ngấy, phải sang ngủ nhờ nhà chị Minh Hà. Bà ấy vẫn yêu bố, nhưng vì một lỗi lầm của bố mà bà ấy nhẫn tâm đánh đổ gia đình này. – Dương dốc ngược lon nước, uống hết phần nước còn lại. Nước ngọt nhưng sao con bé vẫn thấy đắng chát?

Nó im lặng, không nói gì thêm. Nó biết Dương không hề ghét mẹ như con bé nói. Đấy chỉ là vỏ bọc che đi sự yếu đuối của Dương. Nhưng nó cũng không biết phải làm gì ngoài việc im lặng đồng cảm nữa.

- Có lẽ đến giới hạn rồi. – Dương buông một câu rồi đứng dậy, đá cái lon rỗng văng ra xa. – Về thôi, muộn rồi.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ