Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Xin lỗi, làm người yêu tớ đi! - trang 8

- Một rượu nho, thưa quý cô xinh đẹp?

Huyền lập tức ngẩng đầu lên. Không nhầm được, Long – trong trang phục của người phục vụ nam – đang đỡ khay rượu ngay trước mặt cô. Huyền trợn tròn mắt nhìn anh. Anh ta làm gì ở đây? Ma à? Sao cứ lượn lờ quanh cô thế?

- Ồ tiều thư, sắc mặt cô kém quá! Trong này hơi ngột ngạt thì phải?

Huyền vẫn chưa hiểu ý của Long là sao, tự nhiên nói đến sắc mặt làm gì vậy? Cô còn không kịp trả lời thì Long đã cầm lấy tay cô kéo đi:

- Xin mời theo tôi, ở bên ngoài có lẽ sẽ dễ hít thở hơn.

Huyền ú ớ định phản đối nhưng rồi im lặng khi nhận được cái nháy mắt ra hiệu của Long.

Cô để yên tay mình trong tay Long. Bàn tay ấm áp này khiến trái tim cô không thể nào đập đúng nhịp được. Cô thấy sợ, sợ mình sẽ không giữ được vẻ bình tĩnh ban nãy khi đối mặt với Long.

Một bàn tay khác cầm chặt tay Huyền lôi lại. Huyền khẽ kêu lên, khớp tay như bị tháo rời.

Long nhíu mày quay lại, nhìn chằm chằm vào chủ nhân của hành động kia. Tùng hất mặt về phía Long, giọng điệu rõ ràng rất khinh người:

- Một thằng phục vụ cùi như mày mà dám cắt ngang cuộc nói chuyện của tao à?

- Ồ, tôi nghĩ sự im lặng không chấp nhận của tiểu thư này đã kết thúc cuộc trò chuyện từ lâu rồi chứ. – Long bình thản trả lời, thái độ không có ý định nhún nhường.

- Mày nghĩ mày có quyền qua mặt tao à? – Tùng giơ nắm đấm lên, nhằm thẳng vào mặt Long mà lao đến.

Trận đấu này có vẻ không cân sức. Long chỉ khẽ nghiêng người sang phải là tránh được cú đấm. Tùng đấm trượt thì phần vì nóng máu, phần vì bẽ mặt với lũ con gái xung quanh liền vớ lấy chai rượu XO trên cái bàn gần đó, vung tay lên định đập thẳng vào đầu Long. Huyền thét lên thất thanh: “Cẩn thận!”. Cô không ngờ rằng Tùng lại dám giở hành động du côn ngay tại nơi trang trọng như thế này. Long phản xạ nhanh bắt được tay Tùng, anh siết chặt tay mình khiến cho Tùng không thể rút ra. Bất ngờ, Long thả tay ra, chân tung một cú đạp cực mạnh vào bụng Tùng, cảm tưởng tất cả sức mạnh đều dồn hết vào cú đạp ấy. Tùng ngã dúi dụi, nằm sõng sài dưới đất, hai tay ôm bụng.

Mọi người không biết từ lúc nào đã đứng xúm đông xúm đỏ xung quanh chỗ Long rồi. Long phủi tay áo, cầm lấy tay Huyền bước đi, không quên để lại một câu:

- Chỉ là tự vệ chính đáng thôi.

Long kéo Huyền ra con xe phân khối lớn của mình. Huyền giờ mới dám lên tiếng:

- Anh có biết hắn là ai không?

- Anh không quan tâm. – Long lấy chiếc mũ bảo hiểm đưa cho Huyền.

- Anh điên rồi. – Huyền nhận lấy cái mũ, lắc đầu ngán ngẩm.

- Lên xe đi. Anh đưa em đến nơi này.

Huyền không biết vì sao cô lại ngoan ngoãn nghe theo lời Long. Cô mới chỉ gặp Long hai lần. Cô không phải dạng con gái dễ dãi chấp nhận lên xe đi cùng một người đàn ông chẳng thân thiết gì. Nhưng ở Long cô có một niềm tin tưởng mãnh liệt. Anh đem đến cho cô cảm giác an toàn chứ không phải bất an.

Tuy rằng bố cô đã từng dặn dò và xen lẫn cả đe dọa nữa, rằng cấm cô đi cùng đàn ông không phải là người thân, nếu vi phạm không biết hậu quả sẽ như thế nào nữa. Nhưng có lẽ lần này cô nên đánh cược, cũng bởi vì lí do sức chịu đựng những con người não phẳng kia đã đi quá giới hạn cho phép của cô. Mà nói đến bố cô mới nhớ, lúc cô bỏ đi quên không nói với ông Lập câu nào. Nếu ông Lập phát hiện ra sự vắng mặt lạ thường của cô ông có hốt hoảng cho vệ sĩ đi lục tung cái thành phố này để tìm cô không? Dám lắm chứ, cô là con gái rượu của ông mà.

Biển về đêm đẹp. Đẹp như một nữ thần huyền ảo. Sóng biển đập vào những mỏm đá, âm thanh phát ra thành một bản nhạc. Nhẹ nhàng có, sôi động có, còn có cả du dương như những bản nhạc phát ra từ những chiếc đĩa hát. Bãi cát trải dài, thỉnh thoảng lại lấp lánh bởi đèn đường chiếu vào.

Long dựng xe trên hè phố, anh cẩn thận cởi chiếc mũ bảo hiểm ra giúp Huyền. Từng đợt gió thổi làm tóc Huyền bay tung lên. Trông cô thuần khiết không một chút dung tục. Thời tiết đang chuyển sang hè nhưng nếu đến biển vào ban đêm như thế này thì khó tránh được cái lạnh. Long khoác lên vai Huyền chiếc áo gió màu đen. Anh dẫn cô đến băng ghế dài, sau khi chắc chắn rằng ghế sạch anh mới cho Huyền ngồi xuống, còn bản thân thì lại chạy đi ra khu phục vụ ở gần đó, bắt Huyền ngồi yên chờ mình.

Trái tim Huyền đang “đập DJ”. Không phóng đại đâu. Nãy giờ cô im lặng là để che dấu sự xấu hổ của mình. Cô biết nếu cô mở miệng ra, thì chỉ một câu thôi cũng đủ để Long biết được cái cảm xúc “không bình thường” của mình. Long hành động, đối xử với cô như đối với người yêu vậy. Huyền ôm lấy khuôn mặt đang ửng hồng của mình. Bàn tay lạnh nhanh chóng được sưởi ấm bởi nhiệt độ đang tăng lên của khuôn mặt. Cô lúng túng không biết phải làm thế nào trước mặt Long nữa.

Bỗng cô giật mình nhớ ra: phải gọi điện cho ông Lập nữa. Cô rút vội cái điện thoại trong ví ra, bấm số gọi nhanh cho ông Lập. Đầu dây bên kia sau vài tiếng tút liền bắt máy. Cô khẽ thở phào, hình như ông Lập chưa phát hiện ra sự biến mất của cô. Dù gì vào thế chủ động xin phép ông vẫn hơn.

- Bố ạ. Con đang ở biển với mấy đứa bạn con. Ở trong đấy khó chịu quá nên con rủ chúng nó ra biển một chút. – Huyền thật thà nói, cô biết ông Lập hiểu cô không thích giao tiếp với những đứa con quý tộc của đối tác.

<…>

- Vâng con biết rồi! Con về sớm thôi.

<…>

- Vâng con chào bố.

Vậy là xong. Bố cô không chút nghi ngờ. Cô cười ranh mãnh. Ông bố hiền lành của cô dễ lừa quá cơ!

- Trình độ nói dối của em cũng đạt đến cảnh giới rồi ấy nhỉ!

Huyền giật mình quay lại. Long đã đến bên cạnh cô lúc nào không hay. Trái tim vừa mới quay trở lại bình thường thì lại tiếp tục đập thình thịch. Nếu nói chuyện nhiều với Long chắc quả tim của cô cũng hoàn thành được mấy bản “Nonstop” mất.

Huyền tự động nhích người ngồi lui ra xa mặc dù trên ghế còn thừa rất nhiều chỗ. Cô cứng nhắc ngồi thẳng lưng, hai tay cầm chặt cái ví.

- Thả lỏng đi. Ngồi như thế trong thời gian dài sẽ bị mỏi cơ đấy. – Đúng là giáo viên dạy võ, đây là chuyên ngành của Long rồi.

Huyền răm rắp nghe theo lời Long, thả lỏng cơ thể mình ngay. Long ấn vào tay Huyền hộp kem lớn. Cô đón lấy nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt Long.

- Phương nói em thích ăn kem. Thích còn hơn cả nó.

- Vâng. – Huyền máy móc trả lời, đôi tay vụng về mở hộp kem ra. Là loại kem cao cấp, đúng hãng cô hay ăn.

- Anh cứu em hai lần rồi đấy nhé. – Long mở lon cà phê, bình thản nói.

Huyền suýt thì sặc kem trong cổ họng. Cô quay lại nhìn anh khó hiểu, hay là anh ta muốn đòi tiền công?

- Lần này cũng được gọi là cứu ạ? – Huyền hỏi lại.

- Không phải lúc đấy em định đồng ý đi theo kẻ mà em không muốn sao?

Huyền nuốt nước bọt. Thế mà cô cứ tưởng lúc đấy mình diễn đạt lắm cơ. Hóa ra là bị mọi người phát hiện hết. Tệ quá!

- Cũng không tệ đâu. Mọi người xung quanh không phát hiện ra em đang diễn đâu. – Long gật gù.

Cô trợn mắt nhìn anh. Anh ta có khả năng đọc suy nghĩ của người khác à? Với con người này phải cẩn thận. Rồi cô không kìm nổi tò mò mà hỏi anh:

- Anh làm việc trong Venus à?

- Ừm. Không đi làm lấy tiền đâu ra mà ăn hả em? – Long bật cười.

Huyền nghi ngờ nhìn Long từ trên xuống dưới. Trông anh chả giống như một người phục vụ chuyên nghiệp gì cả. Mái tóc nhuộm màu nâu đỏ, khuôn mặt đẹp trai theo kiểu ngổ ngáo, một bên tai còn có chiếc khuyên nhỏ hình tròn thỉnh thoảng lại phát sáng.

- Anh bao nhiêu tuổi rồi?

- 22. Hơn em 7 tuổi. Anh đi làm được 4 năm rồi. Con xe kia là tiền do anh làm ra mua đấy. – Long chỉ về chiếc xe phân khối lớn màu trắng hầm hố.

- Việc vừa rồi… anh không sợ bị sa thải à? – Huyền ngập ngừng nói.

- Cũng không phải lo. Thiếu gì chỗ làm. – Long xoa đầu Huyền, giống như đang an ủi cô rằng đừng cảm thấy có lỗi, việc này không liên quan đến cô.

- Em xin lỗi. – Huyền cúi đầu lí nhí.

- Đã nói không sao mà. Anh còn chưa lo em lo làm gì.

- Thân thế của kẻ mà anh đánh cũng không phải là vừa đâu. – Huyền cảnh báo, cô thực sự lo cho Long. Nếu anh bị liên lụy thì cũng là tại cô.

- Nếu như thế thì càng phải đánh. Cho nó chừa thói dựa vào gia đình uy hiếp người khác đi. – Long cười lớn. Anh không xem lời nói của Huyền là một lời cảnh báo.

- Anh… – Huyền nghẹn họng. – Thật là không còn gì để nói nữa.

Con người này quả là “điếc không sợ súng”. Nhưng Huyền cũng cảm thấy khoảng cách giữa Long và cô được rút ngắn. Quả tim phản chủ cuối cùng cũng đập bình tĩnh hơn một chút.

Cô và Long nói chuyện nhiều hơn. Long là một con người thú vị. Anh có những nét của một con người từng trải nhưng lại không hề khô cứng. Anh dạy cô những kinh nghiệm sống quý giá mà chắc chắn cô sẽ không học được từ những con người xa xỉ kia. Huyền không còn bị lúng túng trước mặt Long nữa. Cô thoải mái trò chuyện với Long, trao đổi thảo luận về những vốn sống mà Long tích góp được. Long mới ra trường và đang tìm việc làm, bên cạnh đó anh còn nhận dạy võ cho Phương và làm các nghề phụ khác. Long không nói nhiều về gia đình anh. Anh chỉ tập trung lắng nghe Huyền nói và giải đáp các thắc mắc băn khoăn của cô.

Huyền nói nhiều. Cả về gia đình lẫn học hành. Cô không giấu anh chuyện gì trừ câu chuyện xung quanh người bác ruột – ông Đào Duy Lâm.

- Anh có muốn ăn thử kem không?

Huyền múc một thìa kem lớn chìa ra trước mặt Long nhưng rồi cô lại bất ngờ rụt tay lại. Long không hiểu hành động của Huyền là gì, khẽ nhíu mày nhìn cô:

- Ý gì đây?

- Không được. Anh mà ăn chung thìa với em là hôn gián tiếp.

Long lắc đầu cười. Trẻ con không kém nhóc học trò của anh. Long rướn người chộp lấy tay cầm thìa kem của Huyền, kéo lại phía mình và… ăn trọn thìa kem. Huyền trợn mắt nhìn Long, lắp bắp:

- Anh… anh…

- Thế là hôn nhau nhé.

Huyền không nói gì nữa. Khuôn mặt đỏ phừng phừng. Rõ ràng anh ta muốn trêu tức cô mà. Có được coi là bị cướp mất nụ hôn đầu không nhỉ?

Huyền có tức giận không? Có.

Nhưng mà ngọn lửa giận dữ vừa mới chỉ nhen nhóm lên thì lại bị dập tắt bởi cái sự hạnh phúc trong lòng người nào đó.

Hình như ai đó lén lúc người kia không để ý, xúc một thìa kem lớn cho lên miệng.
Thế là mất “Second kiss”.

 

Lớp học ồn ào và đầy rẫy các tiếng bàn ghế bị xô đẩy. Tác giả đã nói cho mọi người biết Huyền là lớp phó trật tự chưa nhỉ? Cái cảnh mấy thằng con trai mồ hôi mồ kê nhễ nhại vác ghế nhựa đuổi đánh nhau gặp Huyền là xác định rồi. Cái chổi ở góc lớp cùng cây lau nhà như có cánh, bay lượn trên không trung vẽ lên những đường cong vô hình trong không khí, tất nhiên là không nhìn thấy được, nhưng giả sử chúng ta nhìn được bằng mắt thường, thì hẳn những đường cong đó sẽ tuyệt đẹp. Nó sẽ còn tuyệt đẹp, mĩ lệ hơn nữa nếu không “đáp” xuống đầu của lớp phó trật tự của chúng ta. Nó và Huyền đang tung tăng bước vào lớp. Vừa mới đến ngưỡng cửa thì có một cái chổi phi tới, tạo một lực không nhỏ vào trán của Huyền, âm thanh phát ra làm người ta phải xót xa thay.

“Cốp!”

Nó giật mình. Hình như cái đầu của Huyền vừa bật ra sau rồi bật trở lại phía trước như một con lật đật. Nó trợn tròn mắt nhìn, sau đó lại lấm lét nhìn về phía lũ quỷ đang đứng hình.

Công nhận bọn con trai lớp nó nghịch thế nào thì nghịch nhưng phải nói là sợ lớp phó trật tự một phép. Mấy thằng đầu sỏ còn phải đứng chết trân, mặt tái xanh tái xám thì còn nói gì đến những thằng tép riu.

Tất cả như nín thở. Chúng nó chờ đợi sự “hủy diệt” của Huyền.

Sau vài giây bất ngờ, Huyền động đậy. Cô hít một hơi. Cả lũ nuốt nước bọt.

- Sao các cậu hiếu động thế? Sắp đến giờ rồi, dọn dẹp đi.

Huyền nở một nụ cười – không thể tươi hơn được nữa. Nói rồi cô cầm tay Phương kéo về chỗ ngồi, khuôn mặt vẫn cực kì hạnh phúc như kiểu được phi chổi vào mặt là vinh dự của Huyền vậy.

Cả lũ há hốc mồm, mắt trợn hết ra nhìn theo bước chân của Huyền. Lí nào hôm nay là ngày tận thế.

Bất động được ba giây thì chúng nó nhận được cái nháy mắt cộng với hất mặt của Phương, đại loại hàm ý là: “Không dọn nhanh lên bạn ấy nộ khí xung thiên bây giờ!”. Cả lũ chẳng nói chẳng rằng, không ai bảo ai tự động dọn dẹp cẩn thận. Công nhận ngoan, nhìn vào cứ như thể đây là lớp Chuyên môn GDCD ấy chứ.

Huyền ngồi vào bàn, hai tay chống cằm, cái miệng kéo dãn lên trên hết cỡ, tạo thành một đường cong PARABOL vô cùng lớn, hai gò má được thể còn phớt phớt hồng.

Nó nhìn cái mặt của Huyền, chẹp chẹp miệng lắc đầu. “Thỉnh thoảng bạn ấy lại đổi nhân cách thì phải?”. Gì chứ vụ này mà vào ngày yên gió thì chắc chắn mấy thằng giặc kia phải nhận ít nhất hai chiếc giày của Huyền vào mặt cùng với vô số cặp sách mà Huyền ném vào. Tiếp đó sẽ là màn tra tấn của thầy chủ nhiệm sau khi nghe Huyền báo cáo. Nghĩ mà thấy lạnh người.

Huyền cứ ngồi ôm mặt, miệng cười ngẩn ngơ còn cái đầu lắc qua lắc lại mãi, có khi va cả vào nó mà không hay.

Nó ngứa ngáy tò mò quá, giơ tay đẩy nhẹ cái đầu đang lắc lắc của Huyền, hỏi bằng cái giọng không thể trêu chọc hơn:

- Nhìn cái mặt là đã thấy ghê rồi. Yêu rồi hả? Anh nào đấy?

- Anh Long. – Huyền mơ màng trả lời, hình như chưa lấy lại được ý thức.

- ANH LONG… THẦY LONG Á ?? – Nó quên không điều chỉnh âm lượng, cũng tại shock quá.

Huyền giật mình thoát khỏi cơn mơ mộng. Cô vội vàng đưa chả hai tay chặn miệng nó lại làm nó ú ớ không nói lên câu.

- Suỵt. Khe khẽ cái mồm thôi. Bọn chim lợn nó đang lượn kia kìa. – Huyền thì thào, hất mặt về phía tụi bạn ở phía trước. Được cái bạn cùng lớp của nó ai cũng có năng khiếu phóng viên nhà báo nên phải thật cẩn thận.

- Cậu… – Nó thì thào, chỉ tay về Huyền rồi lại chỉ ra khoảng không – Và thầy Long á?

- Tớ…. – Huyền ấp úng.

- Thảo nào… – Nó gật gù.

- Thôi nhé. Đừng nói gì nhé. Chuyện này chưa có gì cả đâu nhé. Mới chỉ bạn bè thôi nhé. Khi nào thành công tớ sẽ nói cho cậu nhé. – Huyền nói một tràng dài rồi vơ vội quyển sách ra trước mặt, ý bảo đang học cấm làm phiền.

Nó cũng không làm phiền Huyền nữa nhưng trong bụng đang tính đi học võ để bắt bẻ ông thầy đẹp trai của nó. Kiểu này vui phải biết.

***

Từ ngày ông nội Quân về nước, nó hay bị Quân “lôi” đến nhà của cậu nhiều hơn với lí do là: “Sang đây tớ dạy cậu học tiếng Anh!”. Nghe có vẻ cao cả nhưng chủ yếu là Quân ngồi chém gió một thôi một hồi, sau đó sẽ được ngồi nghe ông nội Quân kể chuyện.

Chuyện của ông thì nhiều vô kể. Từ chuyện hồi ông đi lính làm bộ đội cho đến khi giải phóng rồi ông một mình sang nước ngoài học tập rồi chập chững bước vào giới kinh doanh, xong đến chuyện ông bị đối thủ chèn ép, cả công ty lâm vào bế tắc nhưng cuối cùng ông cũng giải quyết được cái vấn đề – mà mọi người bảo rằng chỉ còn nước bán công ty – êm xuôi với tài năng quyết đoán của ông.

Nó phải công nhận là truyện ông kể rất cuốn hút, nội dung có vẻ khô khan nhưng lại cực kì hấp dẫn. Ông Duy Bội thật sự rất giống với người ông nội đã khuất của nó. Ông nội Quân không như tưởng tượng của nó. Nó từng nghĩ một doanh nhân thành đạt như ông nội Quân hẳn sẽ là một con người nghiêm khắc, lạnh lùng và cực kì… đáng sợ. Trái với suy nghĩ của nó, ông nội Quân rất hiền hậu và yêu thương cháu. Không có một khoảng cách nào giữa tình yêu thương của ông cháu Quân. Và một điều nó còn băn khoăn, tại sao ông nội Quân và nó chỉ gặp nhau mấy lần thôi mà ông đã rất quý nó, chăm sóc cho nó như thể đứa cháu ruột của mình vậy. Có lẽ ông thích trẻ con?

Ví dụ như hôm nay, khi nó và Quân đang ngồi học thì ông mang đến hai ly nước dâu. Phải nói là cực ngạc nhiên. Nhà Quân đâu thiếu người giúp việc mà sao ông phải tự tay mang nước đến. Quân cũng ngạc nhiên không kém, cậu vội đứng dậy đỡ lấy khay nước. Ông Duy Bội cười hiền từ:

- Mấy con đang học à?

- Bọn cháu cũng học xong rồi ạ. – Quân trả lời. Thực ra nãy giờ toàn Quân ngồi chém gió khiến nó cười nắc nẻ.

- Ừm tốt. Sắp tới các con có được nghỉ ngày nào không?

- Sang tuần cháu được nghỉ thứ ba với thứ tư. – Nó trả lời. Hai ngày hôm đấy trường tổ chức thi giáo viên dạy giỏi.

Ông Duy Bội gật gù rồi ông im lặng suy nghĩ. Quân hích hích người nó, thì thầm:

- Sao cậu biết là được nghỉ?

- Thứ hai chào cờ mới thông báo thây. – Nó ngạc nhiên nhìn Quân, nó nhớ hôm đấy Quân đâu có trốn học. Rõ ràng còn đến sớm rủ nó đi mà.

Có trời mới biết rằng hôm đấy Quân trốn lên sân thượng ngủ. Căn bản tiết chào cờ đầu tháng thể nào chả nêu danh lớp cậu lên. Cũng chả có gì tự hào cả, Quân tuy rằng bớt ngổ ngáo nhưng không có nghĩa là không quậy phá. Phương còn vô tình “vẽ đường cho huơu chạy” khi mà bảo Quân nên hòa đồng với lớp. Vâng. Hòa đồng. Hòa đồng đến nỗi chơi với nhau như thế nào mà đập gẫy 12 cái ghế và đứt đôi 3 cái bàn. Lại còn cả cái bảng đen rơi lên rơi xuống như vật chả. Tất nhiên là Quân đứng ra bồi thường hết nhưng cậu chính thức được giáo viên xếp vào danh sách cá biệt. Những lần trước thì nhờ học lực khá tốt nên giáo viên còn châm chước nhưng lần này thì không khác gì phá lớp. Thật may là học sinh lớp Phương và học sinh lớp Quân đều có rất chi là thần tượng Quân nên cậu dễ dàng giấu nó vụ này. Huyền làm tay sai đắc lực khi nhà trường đã chuẩn bị nêu đến lớp Quân liền kéo tuột nó đi trốn vào canteen nổi tiếng cách âm tốt.

- À ừ ừ tớ quên mất. – Quân cười trừ. Không nên để nó nhớ ra. Nó mà biết được chắc thét ra lửa cũng không phải chuyện lạ.

- Vậy trong hai hôm đấy, các con đến Đà Lạt được không? – Ông Duy Bội sau một hồi trầm ngâm nghĩ mới lên tiếng.

- Đà Lạt ấy ạ? – Nó tròn mắt hỏi lại, tiện thể còn kín đáo nhéo vào tay Quân.

Quân vẫn tỏ ra bình thường. Mà chuyện này cũng rất bình thường đối với cậu. Ông đã già rồi, cả một đời người gây dựng phát triển tập đoàn thì bây giờ đi du lịch đâu đó là cách giải trí tốt nhất. Cái hơi bất thường là trong chuyến du lịch còn có cả Phương. Quân kệ, như thế càng tốt chứ sao. Nếu không có Phương đi cùng thì chắc gì cậu chịu ngồi yên trên xe rong ruổi cả ngày. Âu cũng là một điều đáng mừng.

Nó thấy không tiện. Chuyến du lịch lần này chắc cả đại gia đình nhà Quân sẽ đi. Nó lại là người ngoài, như thế có gọi là vô duyên không nhỉ? Nó vừa mở miệng định từ chối thì Quân đã rướn người cao hơn, che hết tầm nhìn của nó, miệng còn tươi cười hớn hở:

- Được ạ. Để cháu với bạn ấy đi chuẩn bị.

- Ừm tốt lắm. Ông rất mừng là có Phương đi cùng. – Ông Duy Bội nhấp một hớp trà, vẻ mặt rất thỏa mãn.

Thế là cứng họng. Thế là không có từ chối gì hết. Quân cùng ông nội quyết hết phần của nó còn đâu. Còn chưa kịp nói năng gì thì Quân đã kéo nó đứng dậy, cậu lễ phép chào ông:

- Vậy chúng cháu đi chuẩn bị. Còn mấy ngày nữa thôi.

- Ừm. Nhớ về sớm ăn cơm. Cả Phương nữa. Con nhớ đi cẩn thận, tránh oto và đừng lao ra đường. Nguy hiểm lắm. – Ông Duy Bội dặn dò cẩn thận.

Cái mặt nó ngố đi. Hình như ông nội Quân nhầm nó với học sinh tiểu học thì phải. Những cái vấn đề cơ bản đấy thì phải nói là quá thừa so với một đứa cấp ba như nó.

Nó cứ nghệt mặt ra làm cho ông Duy Bội bừng tỉnh:

- À xin lỗi con. Tại ông lẫn rồi, hay nghĩ lung tung. Con lớn rồi mà nhỉ?

- Vâng. Cảm ơn ông đã quan tâm đến cháu. Cháu xin phép ạ. – Nó cúi đầu chào ông, trong lòng vẫn băn khoăn về sự ân cần có phần lạ thường của ông Duy Bội.

***

Quân lại được thể hiện cái sự “phá gia chi tử” của mình tại trung tâm mua sắm. Cậu dẫn nó đế khu trang phục nữ. Hễ nhìn thấy bộ đồ nào hợp với nó là mua. Đến méo cả mặt. Nó cản không được cái con người “điên khùng” kia.

Hai vệ sĩ đi theo xách đồ nặng cả tay. Hết quần áo đến giày dép, xong lại còn mĩ phẩm với trang sức.

Nhân viên bán hàng lại càng được thể quảng cáo sản phẩm, rằng cái này cái kia hợp với nó lắm, hợp với nó vừa. Quân cứ tít mắt mua tất.

Sức chịu đựng đạt đến cảnh giới, nó bực mình quát lên:

- Cậu bị điên à? Đi Đà Lạt có hai ngày chứ có đi tránh tận thế đâu mà mua lắm thế?

Ai bảo cũng tại Quân cơ. Đi mua sắm như thế này khác gì chứng minh cho người ngoài thấy nó là một đứa “đào mỏ” chính hiệu. Nó cực kì ghét cái cảm giác bị khinh thường dè bỉu gọi mình là lợi dụng. Quần áo ở nhà nó thiếu gì mà Quân phải mua cho nó đầy một tủ thế kia. Người ngoài bảo “sướng” chứ người trong cuộc thì méo cả mặt.

Nó luôn tức một điều là dù có cãi nhau to thế nào thì nó cũng không bao giờ thắng được Quân, Quân cãi lí giỏi hơn nó, lại còn kết hợp với cái mặt ngô nghê như trêu ngươi. Ví dụ như trong tình huống này, Quân lại tiếp tục giở cái mặt “đao” của mình ra:

- Ừ. Biết đâu năm nay có tận thế thì sao?

- Đồ điên. Mua thế thôi.

- Nhưng thế này đã đủ để tránh tận thế đâu.

Điên hết cả người, nó đập mạnh vào bả vai Quân rồi nghiến răng trèo trẹo:

- Tận thế cái đầu cậu. KHÔNG MUA CÁI GÌ NỮA.

Ây da… Nộ khí xung thiên rồi! Quân đành nhường một nước vậy.

- Ừ ừ. Biết rồi.

“Nhưng rõ ràng cậu nói tận thế mà.” Quân lẩm bẩm.

- Nói cái gì nữa? – Nó trừng mắt.

- Ừ ừ cậu đúng. Tớ có nói gì đâu.

Hai người vệ sĩ theo sau dù đã cố nghiêm nghị nhưng vẫn không nén được cười. Ai đời cậu chủ bất khuất đập phá như Quân mà phải nghe theo nó một phép như thế. Có ai đó còn dự đoán là sau này nó làm chồng mới phải đạo.

Bỗng điện thoại nó đổ chuông. Là thầy Long gọi. Nó liếc qua cái con người “đao đao” kia rồi bắt máy:

- Alo.

- Nhóc, Huyền cái gì nhất?

- Ế ề, hay à nha. – Nó bắt đầu châm chọc.

- Thầy nói thật ấy. Giúp thầy tý sau này thầy nhẹ tay với nhóc cho.

- Bạn ấy thích đánh người nhất. – Nó vẫn đùa dai.

- Còn gì nữa? – Long kiên nhẫn.

- Hết rồi. – Nó cười tít cả mắt.

- Vậy thì cẩn thận đấy. Buổi học tới chắc chắn nhóc không lết về nhà được đâu.

- Ấy ấy thầy từ từ. Bạn ấy thích hoa. Hoa Violet.

- OK. Thầy cảm ơn nhé.

- Vâng ạ.

Nó bật cười, cái đôi này hay thật!

Quân tiến đến dùng hai tay bẹo má nó, cái mặt nghiêm kinh dị:

- Ai gọi đấy?

Ghen rồi ghen rồi! Ai bảo nó nói chuyện điện thoại lại cười nhiều như thế.

- Thầy dạy võ của tớ. – Nó ngây thơ.

Quân có nghe nó kể mấy lần về thầy của nó. Thầy đẹp trai trẻ tuổi. Đủ đển cái đầu ngố kia ghen.

- Nói cái gì?

- Thầy ấy nhờ tớ giúp thầy tán Huyền. – Vẫn ngây thơ.

- Huyền mà cũng có người tán? – Quân hơi bất ngờ.

- Chứ cậu nghĩ bạn ấy xấu tính giống cậu à?

- Tớ xấu tính tớ mới làm người yêu cậu. – Quân tin nó, với lại dạo này Huyền hay mơ mộng với cậu về một anh chàng đẹp trai ga lăng.

- Hê hê. Thầy ấy tốt tính lắm. Là người tử tế nữa.

- Có bằng tớ không?

- Không biết. – Nó ngô nghê trả lời. – Nhưng nói chung là không bằng tớ.

Thế là bị béo đỏ cả má vì cái tội vênh váo.

 

Lại là một buổi sáng bình yên. Nó nằm ngủ nướng ngon lành. Thảo nào mà dạo nào béo hẳn ra. Anh Hùng còn bảo Quân cho nó ăn “bột nở”. Cả đêm bật điều hòa nên lạnh. Nó rướn rướn chân tìm cái chăn mỏng. Bỗng nó chạm phải cái gì mềm mềm ấm ấm ở cạnh giường. Nó mơ màng… đạp cái thứ ấy. Sau đó tiếp tục công cuộc tìm chăn bằng chân. Nó với được chăn, dùng hai ngón chân quắp lấy rồi đắp lên người, trùm qua mặt rồi ngủ ngon lành. Trong giấc ngủ nó mơ thấy có tiếng nói chuyện loáng thoáng:

“Nó chưa chịu dậy à?”

“Em để cho bạn ấy ngủ thêm tý nữa. Còn sớm mà.”

“Cậu mà để nó ngủ thì động đất nó không dậy được đâu. Để anh gọi nó dậy, mọi người đang chờ.”

- DẬY NHANH LÊN. LẦN NÀO MÀY CŨNG ĐỂ TAO GỌI THẾ!

Lần thứ n nó bị ngã từ giường xuống đất bởi cái đạp mạnh vào thành giường của anh Hùng. Ông anh bạo lực của nó không còn cách nào đánh thức nhẹ nhàng hơn à? Nó dụi dụi mắt. Cơn buồn ngủ vẫn chưa qua. Có người ngồi trước mặt nó. Mờ mờ ảo ảo rồi dần dần rõ hơn. Nó giật mình. Quân đang ở trong phòng nó. Nãy giờ chứng kiến từ đầu đến cuối màn đánh thức có một không hai của anh em nhà nó. Tâm trạng của nó giờ chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: “xấu hổ”. Nó ôm mặt, cúi gục xuống để cho tóc che cái sự xấu hổ kia đi. Ối giời ơi!

- Cậu chuẩn bị rồi đi. – Quân nhắc.

- Đi… đâu… thế? – Nó lí nhí hỏi lại.

- Đà Lạt. Cả nhà đang chờ cậu ở dưới nhà đấy.

Nó lập tức ngẩng đầu lên ngay. Mọi người đang chờ mà nó còn ngủ ngon lành. Quá tệ! Sau đó thì khỏi phải nói. Vệ sinh cá nhân kết hợp với chuẩn bị đồ trong 10 phút.

Lúc nó lập cập xuống nhà thì cũng là lúc có tiếng cười vang của người lớn. Chắc anh Hùng lại làm trò cười gì rồi. Nó cũng hơi yên tâm về trình độ tiếp khách của anh trai mình. Vừa thấy nó lấp ló ở cầu thang, ông nội Quân là người lên tiếng đầu tiên:

- Ngủ ngon không con?

Mọi người đồng loạt quay lại. Bà Mai, ông Lập, bà Minh và Huyền. Cả nhà Quân đông đủ cả. Nó lễ phép chào từng người một rồi xin phép anh Hùng. Tất nhiên là anh Hùng đồng ý, trước lúc đi còn nói một câu khiến nó ngượng chín mặt:

- Đi lâu lâu một tý. Mấy ngày nay ăn cơm em nấu dạ dày anh nó không ổn.

Chuyến đi Đà Lạt kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, đi bằng máy bay riêng của gia đình Quân. Nó vẫn luôn tự hỏi rằng dòng họ này giàu có đến mức nào. Bống nhiên thấy sợ! Nó lo rằng với sức chịu đựng kém cỏi của bản thân mình liệu có gắng gượng được trước cái nhìn của người đời hay không. Ai bảo có người yêu giàu có là sướng? Điều đó chỉ đúng với những người yêu “lợi dụng” thôi.

Căn biệt thự của gia đình Quân nằm trên đường Trần Hưng Đạo. Đây là một khối kiến trúc lớn mang phong cách cổ điển Pháp, gồm 50 phòng, sảnh chính rộng lớn tráng lệ với bộ sưu tập đèn cổ điển khổng lồ cùng với dãy cầu thang bằng gỗ quý uốn lượn hai bên, nhẹ nhàng và thanh thoát như hai dải lụa mềm mại. Khoảng sân ở ngoài trải rộng mênh mông. Lối đi dẫn đến căn biệt thự lát gạch giả những viên sỏi nhỏ, chính giữa là vòng tròn hoa rộng lớn, bên cạnh đó còn có cả một con đường hoa dẫn đến khu vườn rộng lớn. Khu vườn rợp ngát hoa, thảm cỏ xanh mơn mởn còn đọng sương sớm đậm chất Đà Lạt. Màu sắc rực rỡ của những bông hoa cùng với màu xanh tươi mát của lá cây tạo nên một không gian thanh bình đến lạ thường. Những bộ bàn ghế trắng ngà cùng với những chiếc ô lớn màu xanh là nơi lí tưởng để hưởng thị sự yên bình đó. Căn biệt thự chính là sự pha lẫn hòa hòa giữa phong cách cổ điển quý tộc đặc trưng của Pháp cùng với thiên nhiên tuyệt vời của Đà Lạt.

Quân giúp nó khênh hành lí lên phòng. Căn phòng của nó rộng, lát đá hoa cương, đầy đủ tiện nghi với màu trắng chủ đạo. Xung quanh phòng có rất nhiều bình hoa lớn như đã chuẩn bị từ trước. Cả căn phòng thoang thoảng mùi hoa hồng. Đối diện với chiếc giường đôi là cửa kính lớn, to bằng bức tường và trong suốt, khung cảnh ở ngoài vườn hoa Đà Lạt kia không bị che mờ bởi bất cứ thứ gì. Nó ngồi đung đưa chân trên chiếc giường lớn, miệng tí tách hỏi:

- Đây là nhà cậu à?

- Ừ. Nơi an dưỡng tuổi già. – Quân vừa xếp đồ vừa nói.

- Ah… Dễ chịu quá! – Nó đổ kềnh xuống đệm, êm ái vô cùng.

- Bây giờ thì ngủ được rồi đấy, không ai làm phiền cậu đâu.

Không nói đến thì thôi, nói rồi lại làm nó xấu hổ chuyện lúc sáng. Thật là mất mặt! Ai đời con gái con đứa ngủ say như chết trước mặt bạn trai, để cho mọi người dưới nhà ngồi chờ, lại còn được cả ông anh trai quá đáng, không biết giữ thể diện cho em gái mình gì cả! Nó vơ lấy cái gối che mặt mình đi, nằm quay lưng ra phía cửa kính lớn:

- Đừng có mà trêu tớ! – Nó nói qua lớp gối, nghe giọng rất chi là hờn dỗi.

- Lúc cậu ngã xuống dáng đẹp lắm.

Nó đang nằm quay lưng về phía Quân nên không nhìn thấy khuôn mặt của Quân. Nhưng nó chắc chắn một điều rằng Quân đang cực kì nhăn nhở, nghe cái giọng đầy châm biến thế kia mà!

- Tứ chi còn chổng lên trời. – Có tiếng cười, giọng Quân ngâm nga như đọc thơ.

Nó vùng dậy, đáp thẳng cái gối lông vũ về phía Quân. Quân nhanh tay đỡ được. Nó tức tối vơ lấy cái gối còn lại và … “bay” về phía Quân, miệng la hét ỏm tỏi:

- Đã nói không được trêu nữa cơ mà! Chết này!

Cứ mỗi lần “Chết này!” là lại một lần giáng cái gối xuống người Quân. Quân cũng không hiền lành gì mà đưa mình đã đỡ đạn. cậu cầm lấy cái gối mà nó vừa đáp xuống giơ lên đỡ đòn, gặp được cơ hội là phản công. Tất nhiên là đánh theo kiểu “hái hoa” thôi nhưng cũng đủ để lông vũ bay tán loạn. Nó cười không ngớt. Cười trong cơn mưa lông vũ. Như một thiên thần đùa nghịch với nền tuyết trắng thuần khiết. Nó không biết rằng hình ảnh của nó trong mắt cái người đối diện kia đẹp đến mức nào. Làm cho ai đó thẫn thờ mất mấy giây để rồi lãnh nguyên một phát gối vào người!

Cuộc chiến chỉ kết thúc khi ông nội Quân bước vào. Cảnh tượng trước mắt đủ “kinh hoàng” làm cho bước chân ông lệch một nhịp. Lông vũ bay tả tơi. Tóc nó xù lên như con quạ. Hai cái miệng đang toe toét nụ cười không thể lớn hơn. Ông Duy Bội khẽ đằng hắng một tiếng làm cho “đôi trẻ” kia giật mình. Nó vội vàng thu dọn “đống đổ nát”. Cái gối trên tay sớm đã xẹp lép, lông vũ bị rút hết. Quân ung dung đứng lên kéo ghế cho ông nội ngồi, tiện thể còn đá đá chân trêu nó.

- Các con đang phá hoại tài nguyên quốc gia đấy. – Ông Duy Bội chậm rãi nói, tay cầm lấy li nước từ Quân.

Nó xấu hổ, cái đầu càng cúi xuống tưởng như khuôn mặt tròn xoe kia chuẩn bị dính lấy sàn nhà sáng bóng. Cái bàn tay vơ đi vơ lại vẫn không hết lông vũ trên sàn.

- Cẩn thận kẻo xương sống của con bị dãn đấy!

Ông nội Quân… phải nói là “troll” không kém gì Quân. Ý ông là nó cúi đầu căng quá nên dễ bị dãn xương? Nó lúng túng, cái tay hành động không theo sự chỉ bảo của bộ não, đưa lên vuốt vuốt tóc, đẹp hơn nữa là những sợi lông vũ theo đó mà bám lên mái tóc vốn đã chẳng còn đẹp đẽ của mình.

Quân nãy giờ nhịn cười đến đỏ cả mặt thì giờ cũng không chịu được nữa, cười ha hả, ôm bụng mà cười. Cậu tiến đến ngồi xổm trước mặt nó, nhẹ nhàng gỡ lông vũ xuống, tiện thể chiêm ngưỡng luôn cái mặt như quả cà chua chín kia nữa.

Ông Duy Bội cũng cười. Ông chỉ tay về chiếc ghế đối diện:

- Cứ để đấy. Lát sẽ có người đến dọn. Hai con ngồi xuống đây.

Nó ngoan ngoãn ngồi vào ghế. Cứ tưởng trò chơi này chấm dứt rồi ai ngờ…

- Nên nhờ một người tim khỏe đến dọn. Ông không chắc là họ sẽ không bị suy tim trước căn phòng này.

- Dạ… – Nó lí nhí, tay cầm chặt cốc nước.

- Coi như để đền bù thiệt hại đi, trưa nay con với thằng nhóc này nấu ăn vậy. – Ông chỉ vào Quân.

Ông nội Quân có biệt tài làm mặt nó ngố đi thì phải. Sao lại có phương thức đền bù “vui” đến vậy?

- Mà nên cẩn thận một chút. – Ông Duy Bội gật gù, tay mân mê cằm. – Nghe anh trai con nói con nấu ăn chưa được “hoàn thiện” lắm.

Lúc này có một mong muốn mãnh liệt đè xuống cái sự xấu hổ của nó, đó là được đánh đấm thỏa mãn vào người của ông anh trai ác quỷ kia. Dám xúc phạm đến lòng tự tôn của một đầu bếp tài ba như nó. Dù gì nó cũng thu nhận được cái “bí kíp gia truyền” về “nấu ăn thuật” của người mẹ tuyệt vời kia mà. Không thể để mọi người suy nghĩ sai lệch bởi người anh tà ác kia, nó bật thẳng dậy, kiên định nhìn về phia ông nội Quân:

- Cháu NHẤT ĐỊNH sẽ làm tốt!

Can đảm trong hai giây để nói ra câu đấy thì quả thật là một kì tích đối với nó. Lẽ đương nhiên là đến giây thứ ba, nó nhận ra sự thất thố của mình thì vội cúi xuống:

- Dạ… vâng. Cháu…

Ông Duy Bội chẳng những không khó chịu bởi cái sự “bướng” nhất thời của nó mà ông còn cười rất hài lòng:

- Tốt lắm, ông mong đợi bữa cơm trưa nay.

- Dạ vâng… Xin hãy tin tưởng cháu. – Nó gật đầu.

- Con rất ngoan. Ông rất quý con. Thật tốt khi lúc sắp nhắm mắt ông lại có thể thanh thản được bởi một thiên thần. – Ông Duy Bội xoa đầu nó rồi bước ra ngoài phòng.

Nó ngồi ngây như tượng, căn bản vẫn không hiểu điều mà ông Duy Bội vừa nói. “Sắp nhắm mắt” là như nào? Ý ông là ám chỉ “tuổi già”? Đôi lúc ông hay nói những điều đậm chất huyền bí khiến nó khó hiểu. Giống như ông đã giấu một điều gì kinh khủng lắm ấy!

Nhưng mà khó hiểu thế nào đi nữa thì hai cái gò má của nó vẫn ửng hồng vì… sung sướng. Nó là thiên thần? Khó trách được vì sao con bé mười lăm tuổi lại thích đến thế. Thiên thần cơ mà!

- Cười xong chưa? Gân má cậu nổi hết lên rồi đấy. – Ngón tay Quân chọc chọc vào má nó theo từng chữ.

- Cậu nghe thấy gì chưa? Tớ là thiên thần nhé! – Nó đưa hai tay lên áp vào má, vẻ mặt phải nó là thích vô cùng.

- Ừ. Thiên thần của đời anh. – Quân bẹo má nó. – Đi nấu cơm thôi.

- Ừ ừ… Thiên thần bay đi nấu đây. – Nó khoái chí gật đầu. Ôi cái danh hiệu “thiên thần” dễ thương kia làm mụ mị đầu óc nó, làm cho nó quên đi “trách nhiệm” đánh Quân quen thuộc mỗi lần cậu bẹo má nó. Cái đồ ưa nịnh này!

***

- Bữa cơm thú vị! – Ông Duy Bội lắc lắc li rượu vang màu đỏ trên tay.

- Ý bố là sao?

- À. Lát nữa con bé sẽ nấu ăn.

- Là Phương ạ?

- Đúng rồi đấy con trai. – Ông Duy Bội gật gù. – Con bé rất đáng yêu.

- Bố vẫn chưa quên được chuyện cũ?

- Bố cũng không biết. – Ông Duy Bội lắc đầu cười chua chát. – Bố chỉ biết cho đến lúc chết, bố nhất định phải bù đắp cho con bé. Bố sợ rằng khi bố nhắm mắt xuôi tay, những gì bố để lại sẽ làm cho con bé buồn. Bố có quá đáng khi ảo tưởng về hai con người tuy không có máu mủ nhưng lại giống nhau như hai giọt nước không?

- Bố không quá đáng. Con bé nhất định sẽ hiểu cho bố. Bố đừng nên bi quan như thế, mệnh của bố còn kéo dài nữa mà.

- Bố biết tình trạng của bản thân mà. – Ông Duy Bội ho lớn, một lúc lâu sau mới nói tiếp được. – Căn bệnh tim này có thể cướp đi mạng sống của bố lúc nào cũng không hay.

- Bố… bố biết rồi?

- Mấy đứa ngốc lắm. Làm sao mà giấu được ông già này. Bệnh của bố thế nào bố phải hiểu rõ nhất chứ.

- Bác sĩ nói nếu tinh thần tốt kết hợp với điều trị thì sau một thời gian sẽ lành bệnh. Bố đừng suy nghĩ nhiều.

- Ừm. Con yên tâm. Bố hạnh phúc và mãn nguyện thế này mà. – Ông Duy Bội cười vang. Đâu ai biết rằng trong giọng cười kia là cả một sự phiền muội. Ông biết rằng những gì để lại sẽ làm cho con bé đau nhưng đâu có thể khác được.

Phía bên ngoài cửa, bà Mai đứng lặng lẽ, sự lo âu bao phủ lên đôi mắt đen. Những thứ ông nội Quân để lại là gì? Nó có liên quan đế Phương? Và còn bệnh tình của ông nữa, ông biết tình trạng bệnh? Căn bệnh nhồi máu cơ tim mà lâu nay gia đình luôn giấu ông. Một dự cảm chẳng lành ập đến, bao vây não bộ của bà.

“Lạy chúa! Xin hãy phù hộ!”

***

- Này, có thật là cậu biết làm cá không đấy? – Nó cong cái môi anh đào hướng về phía Quân.

- Ơ ngon lành cành đào thế này. – Quân giơ con cá vược lớn lên. – Sạch sẽ!

- Sạch cái gì mà sạch. Chỗ này còn đầy vảy đây này. – Nó lật con cá lại. Đúng thật! Phần đuôi còn nguyên vảy. – Cạo vảy sạch đi.

- Ừ ừ biết rồi. – Quân vung vẩy con dao.

Nó ngán ngẩm lắc đầu rồi lại quay sang chảo sườn xào chua ngọt. Món ăn thì cũng đơn giản thôi. Cá vược hấp, sườn xào chua ngọt và canh nấm thịt. Nãy giờ loay hoay trong bếp cũng làm gần xong món sườn, nồi canh nấm thì cũng gần sôi. Một mình nó xoay xở gần xong hai món đấy, Quân chỉ có nhiệm vụ làm cá mà nãy giờ không xong. Đúng là đồ công tử bột!

- Như thế này được chưa? – Quân chìa con cá ra.

Nó nhìn lên nhìn xuống con cá, lật qua lật lại, cẩn thận mở cả mang cá ra xem. Cuối cùng miễn cưỡng gật đầu:

- Tạm được. Cậu mổ bụng đi.

- Bụng tớ?

- Bụng cá. Cẩn thận không vỡ mật. – Nó lườm Quân cháy mặt.

Đến đau đầu. Từ bé đến giờ Quân có làm việc này bao giờ đâu. Không làm cũng chết, mà làm cũng chết. Làm liều chắc chỉ “hấp hối” chứ không chết. Thế là Quân cầm con dao phay lên, giơ cao lên và… chặt đôi con cá ra. Lục phủ ngũ tạng con cá lòi hết ra.

Nghe tiếng động lớn nên nó giật mình quay sang. Trông thấy cảnh tượng “thê lương” kia, nó giật mình quay lại và… thét lên:

- CẬU LÀM CÁI GÌ KIA? CẬU CÓ BIẾT CON CÁ BAO NHIÊU TIỀN KHÔNG?

- Thì… mổ bụng.

- Mổ cái gì? Cậu… – Nó nghẹn lời không nói được nữa. Nó hít thở lên hít thở xuống mới nén được cơn giận. – Thôi được rồi, cậu ra kia nhặt rau đi.

Quân lủi thủi cầm rổ rau ra một góc tự kỉ. Nó xem xét kĩ lưỡng con cá. May mà chưa vỡ mật, còn có phần trăm “cứu chữa”.

Huyền vừa đi xuống cầu thang vừa ngáp:

- Ồn quá! Trẫm không ngủ được.

Cô hít hà hương thơm từ bếp:

- Áh… Sườn xào chua ngọt hả? Tớ xin miếng nào.

Chẳng để cho nó đồng ý, Huyền chạy ngay vào bếp và bốc một miếng sườn với lớp nước sốt chua ngọt dẻo quánh đưa lên miệng, xuýt xoa:

- Ngon quá. Lâu lắm mới được ăn.

- Ây da… Nhà giàu thế mà không được ăn sườn chua ngọt. – Nó trêu.

- Khổ lắm. Đời tớ toàn những bi ai đẫm nước mắt thôi cậu ạ. – Huyền phẩy tay. – À mà cho cậu xem cái này, anh Quân đứng xa ra. – Cô đá chân về phía Quân.

- Chuyện con gái tao không quan tâm. – Quân cắm cúi nhặt rau, nói mà không nhìn Huyền. Nhìn cái cách nhặt thế kia chắc rổ rau sống mất đi một nửa mất.

Huyền rút điện thoại trong túi áo ra, ngón tay linh hoạt trên màn hình. Cô giơ màn hình điện thoại ra trước mặt nó:

- Đẹp chưa?

- Đẹp thế! Ở đâu ra đấy? – Nó thốt lên.

Trên màn hình điện thoại là hình ảnh thảm hoa Violet xếp thành hình trái tim, bên cạnh là hồ nước, trông cực kì lung linh và mơ mộng. Khỏi nói nó cũng biết tác phẩm này của ai. Chỉ là nó không ngờ lại tiến triển nhanh đến thế.

- Anh Long làm. – Huyền xoa xoa cằm vẻ ngẫm nghĩ. – Anh ấy nói… thích tớ.

- Ahhh… Thật á? Cậu nói thế nào?

- Tớ bảo là: “Thật sự cảm ơn anh nhưng em cần thời gian để suy nghĩ, chuyện này… đột ngột quá!”. – Nói đến đoạn này Huyền lại nở một nụ cười mãn nguyện, hai gò má ửng hồng.

- Thế cậu tính sao?

- Tớ không biết. Tớ sẽ làm theo những gì con tim mách bảo. – Huyền chống hai tay lên cằm, đôi mắt mơ màng nhìn ra khoảng không.

- Chúc thành công nhé. – Nó nháy mắt. Kiểu này là biết được kết quả rồi.

- Ừ ừ ừ. – Huyền gật đầu không ngừng.

***

Sau hơn hai tiếng “vất vả” trong bếp thì cuối cùng cũng xong bữa cơm trưa, tuy ít món nhưng cực kì hấp dẫn. Mọi người nhanh chóng ngồi vào bàn ăn còn nghi ngút khói.

- Chúng ta cần phải có một buổi họp để đánh giá lại tính xác thực của lời nói anh cháu. – Ông Duy Bội lên tiếng đầu tiên sau khi ngồi vào bàn ăn. – Cháu thực sự là một đầu bếp chuyên nghiệp đấy.

- Thằng nhóc Quân không làm phiền con chứ? – Bà Mai nhìn nó dịu dàng.

- Không biết có làm sao không mà tôi nghe có tiếng quát là: “Cậu biết con cá này bao nhiêu tiền không?” – Ông Lập cười.

- Phải như thế mới trị được Quân anh ạ. – Bà Minh âu yếm cười với chồng mình. – Em nhớ là Quân rất bướng mà. Hôm nay chịu vào bếp quả là một kì tích. Cô bé này có một sức ảnh hưởng rất lớn.

- Đúng đấy mẹ. – Huyền bật ngón tay cái về phía bà Minh, như sợ chưa đủ thuyết phục cô còn gật gật đầu nữa. – Bạn ấy quá ghê gớm. Quát phát là anh Quân sợ điên luôn!
……….

Bao nhiêu lời khen làm cho nó xấu hổ đỏ cả mặt. Thật sự là chưa bao giờ nó được khen nhiều đến thế. Mọi người chấp nhận nó, tin tưởng nó. Huyền còn trêu nó là: “Cậu mất tư cách làm khách rồi. Bây giờ cậu chỉ đủ tư cách làm chị dâu tớ thôi!”.

***

Hai ngày quả thực là không đủ để chiêm ngưỡng được hết vẻ đẹp của Đà Lạt. Nó tiếc nuối khi phải ra về. Nó mới chỉ được đi đến rừng hoa hồng bát ngát, đến thác Cam Ly, hồ Xuân Hương,… Nó thật sự rất lưu luyến phong cảnh và con người nơi đây. Còn chưa kể đến khí hậu mát mẻ tuyệt vời quyến rũ nó nữa. Trước khi lên máy bay nó còn ngoái lại nhìn một lần nữa, miệng lẩm nhẩm không phát ra tiếng: “Tạm biệt nhé! Nhất định sẽ quay lại!”

Những ngày học lại dần trôi qua như một chu kì không thể thay đổi. Thầy Long dạo này học luôn nhẹ tay với nó, giờ giải lao còn mua kem cho nó ăn. Nó đoán được ý đồ, cười nham hiểm với thầy. Long biết mình không giấu được nó nên gãi đầu nói thật, rằng: giúp Long với Huyền…. Nó rất nhiệt tình. Có khi còn hơn cả Huyền giúp nó và Quân. Nó giúp Long “hẹn hò” với Huyền. “Đả thông tư tưởng” cho Huyền. Lừa Huyền và Long đi xem phim,… Nó còn động viên Long rằng “trường kì kháng chiến nhất định thành công”.

Nó và Quân đôi lúc còn có những giận dỗi trẻ con. Nhưng cuối cùng đều có thể tìm được tiếng nói chung và giải quyết ổn thỏa. Quân có lúc như một người đàn ông chín chắn, chăm sóc và bảo vệ nó từng ly từng tý một, nhưng lại có lúc như trẻ con tranh cãi với nó đến cùng, trêu tức nó khiến nó giận đỏ mặt và làm cho bạo lực lên ngôi, đến lúc đấy lại quay ra làm lành. Nhà Quân giàu nhưng nó lại cực kì cấm Quân tặng những món đồ đắt tiền cho nó. Đổi lại, Quân phải làm đồ “handmade” – theo nó thì như thế mới đáng yêu. Những món quà tuy không hoàn hảo nhưng lại được nó cất giữ tại nơi bí mật nhất, nâng niu và giữ gìn cẩn thận như một báu vật.

Nhưng cuộc sống không phải đơn giản như thế.

“Tôi đã nghĩ rằng… Chỉ cần thế này lặng lẽ trôi qua là đã hạnh phúc lắm rồi…

Nhưng tôi đâu biết rằng… tình yêu không phải là một kho báu dễ dàng tìm được…

Để có nó… tôi phải đánh đổi bằng nước mắt và đau khổ…

Tình yêu giữa chúng tôi phải trải qua bao nhiêu thử thách… mới có thể có được nhau…

Tôi đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng… sao lại dễ dàng đến thế…

Thật sự… không dễ dàng một chút nào…

Những gì trước mắt… chỉ là màn mở đầu…”

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog