Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Chương 26

Do ăn quá nhiều cay, lại uống nước lạnh, Liêm Tuấn đã bị viêm dạ dày cấp tính, bệnh càng trở nên nghiêm trọng khi đến bệnh viện. Đỗ Lôi Ty bị gương mặt tái nhợt làm cho sợ run, lần đầu tiên cô biết được, thì ra sếp tổng đại nhân cũng là người, cũng bị bệnh đến mức phải đến bệnh viện.

Sau khi được bác sĩ khám bệnh, kê một đống thuốc, Đỗ Lôi Ty đưa Liêm Tuấn về chỗ nghỉ ngơi..., còn cô thì chạy đi lấy thuốc cho anh, trong lòng nóng như lửa đốt, suýt chút nữa ở cửa bệnh viện bị xe đụng phải.

Lần đầu tiên cô phát hiện, hóa ra anh rất quan trọng đối với cô, chỉ cần nhớ tới gương mặt bị bệnh mà tiều tụy, ngực cô cảm thấy rất khó chịu .

Từ phòng thuốc trở về, trong tay cầm một đống bình với lọ, từ nhỏ Đỗ Lôi Ty đã không thích bệnh viện, sợ nhất là mùi thuốc khử trùng của bệnh viện, nghĩ đến túi nước muối lớn này, lát nữa phải truyền vào trong mạch máu của Liêm Tuấn, trong lòng áy náy.

Biết rằng như vậy cô đã không gắp nhiều đồ ăn cay cho sếp tổng, bây giờ là mùa hè, là mùa của bệnh tiêu hóa. Hơn nữa sau khi ăn cay, uống nước lạnh rất dễ sinh bệnh, đây là những kiến thức thông thường, nhưng cô lại không quan tâm đến, thật là không đúng...

Đỗ Lôi Ty không ngừng tự trách bản thân, ôm một đống thuốc về chỗ nghỉ ngơi, khi đi tới trước mặt Liêm Tuấn, hai mắt đã hồng hồng, thở hồng hộc.

"Anh cảm thấy như thế nào? Để em đi gọi y tá đến!" Đỗ Lôi Ty nói xong, ôm thuốc lảo đảo chuẩn bị đi ra ngoài.

Vừa bước một bước chân, cổ tay nhẹ nhàng bị kéo lại.

"Đừng vội vàng như vậy, cẩn thận đụng phải người khác." Giọng nói của anh có vẻ yếu ớt, không trong trẻo giống như thường ngày, nhưng lại giống như một trận gió nhẹ, dịu dàng làm xao động tâm tư của Đỗ Lôi Ty.

Cô quay đầu lại, khẽ mỉm cười: "Biết rồi, anh chờ nha."

Y tá xuất hiện rất nhanh, cẩn thận cắm kim truyền vào trong mạch máu, Đỗ Lôi Ty căng thẳng nắm cánh tay Liêm Tuấn, run run.

Bỗng nhiên, trước mắt tối sầm, đôi mắt cảm thấy hơi lạnh.

Hóa ra anh đưa tay che mất tầm nhìn của cô: "Đừng sợ, chỉ truyền một lúc thôi mà."

Nói xong, anh buông tay, kim truyền đã cố định, ngay cả băng dính cũng đã dán rất tốt. Lúc y tá bưng khay rời đi, còn cố ý mập mờ nhìn bọn họ một cái.

Đỗ Lôi Ty cảm thấy có chút lúng túng, anh mới là người phải chịu đau, thế nhưng cô lại là người được an ủi, gương mặt ửng hồng, ngượng ngùng giải thích: "Cái kia... Thật ra là do từ nhỏ em đã sợ tiêm... Sợ nhìn thấy máu..." Nói xong, chờ Liêm Tuấn nói điều gì đó, nhưng chờ thật lâu cũng không thấy anh trả lời, lúc ngẩng đầu lên phát hiện anh đang chuyên tâm nhìn cô.

"Sao, sao thế?" Đỗ Lôi Ty hỏi.

"Không có gì." Liêm Tuấn lắc đầu, "Chỉ cảm thấy bộ dáng lúc này của em rất dễ thương."

>______<

Từ thực tế có thể rút ra, suy nghĩ của sếp tổng đại nhân thật đáng sợ, Đỗ Lôi Ty vội vàng ngẩng đầu, làm bộ không nghe thấy gì, chuyển chủ đề.

"Anh nhìn xem, nó chảy nhỏ giọt như vậy đến bao giờ mới xong nhỉ?" "A... Anh nhìn xem, cái bình này màu đỏ đó!" "Mau nhìn, có con muỗi ở trên đó..." ( Đỗ Đỗ, cô chuyển chủ đề kiểu đó sao? -_- [] [] [] )

Liêm Tuấn rất muốn nói, cô không cần xấu hổ như vậy, nhưng đột nhiên bụng lại quặn đau, anh không nhịn được, khẽ hừ một tiếng.

Lúc này, Đỗ Lôi Ty đồng học đã đem đề tài con muỗi dời đến đề tài nóc phòng bệnh có màu gì, nghe được động tĩnh vội vàng cúi đầu, vừa lúc nhìn thấy Liêm Tuấn nhíu mày lại.

"Vẫn rất đau ư?" Cô hỏi.

Liêm Tuấn lắc đầu: "Không có gì." Giọng nói suy yếu.

Giỏi lắm! Rõ ràng nhìn qua cũng biết là rất đau, vậy mà dám ở trước mặt cô cậy mạnh!

"Đau thì phải nói ra chứ, không được chịu đựng một mình!" Đỗ Lôi Ty vừa nói, vừa đứng lên, "Em đi tìm thuốc giảm đau cho anh... Không được! Uống thuốc giảm đau không tốt cho cơ thể!" Cô do dự, không biết nên làm thế nào cho phải.

"Đừng đi." Liêm Tuấn làm gián đoạn suy nghĩ của cô, "Ngồi xuống đây nói chuyện với anh."

"Nhưng anh đang đau bụng!"

"Chỉ cần có em ở cạnh anh, sẽ không thấy đau nữa."

Ô...

Sếp tổng đại nhân, anh vừa xúi bẩy!

Đỗ Lôi Ty đỏ mặt, biết điều một chút ngồi trở lại trên ghế, cúi đầu, không biết mình nên làm gì.

Nói chuyện phiếm với anh ư, nhưng anh đang bệnh như vậy, còn sức lực để nói chuyện ư? Ngồi không như thế này ư, anh bệnh thành như vậy, cô lại không làm được gì, cảm thấy không yên lòng...

Đúng rồi! hai mắt Đỗ Lôi Ty tỏa sáng, nhìn Liêm Tuấn nói: "Em lấy một ít nước nóng cho anh nha?"

"Không cần."

Nước nóng cũng không muốn? Đỗ Lôi Ty nghiêng đầu nghĩ một lát nói: "Vậy em... Gọi điện thoại báo cho ông Dư và mọi người ở nhà được không?"

"Không cần."

Ô, sao cái gì cũng không cần? Đỗ Lôi Ty ủ rũ thuận miệng lẩm bẩm một câu: "Chẳng lẽ muốn em xoa bóp cho anh?"

"Tốt." Lúc này anh đồng ý rất nhanh.

Đỗ Lôi Ty 囧.

Xoa bóp? Xoa bóp như thế nào bây giờ? Chẳng lẽ muốn cô ở nơi này, trước mặt mọi người...

Nhưng, Đỗ Lôi Ty rất nhanh đã thỏa hiệp .

Bởi vì sếp tổng đại nhân nhíu mày, giống như rất đau đớn... Quên đi, mất thể diện liền mất thể diện, dù sao vợ xoa bóp cho chồng cũng không phải chuyện xấu!

Đỗ Lôi Ty đi đến, vươn tay ra.

Chỉ tiếc vừa mới xoa bóp mấy cái, lòng bàn tay đã bắt đầu nóng lên, sau đó trái tim nhỏ bé đập rất nhanh.

Ô... Cơ bụng của sếp tổng đại nhân được luyện tập nhiều nên rất tốt sờ ư? Độ co dãn cũng thật tốt, phải không? Tại sao cô có cảm giác mình đang sàm sỡ sếp tổng đại nhân?

Từ cái lần ăn trộm "đậu hũ" của sếp tổng đại nhân, sau đó lại bị sếp tổng đại nhân ăn lại không còn cả vốn lẫn lãi, Đỗ Lôi Ty đã tự cảnh cáo bản thân không thể ăn "đậu hũ" của sếp tổng đại nhân, thế cho nên, bây giờ bị buộc phải xoa nắn, cô cảm thấy cả người không được tự nhiên.

"Đỗ Đỗ, tay của em đang run." Đúng lúc Liêm Tuấn nhắc nhở cô.

"... Điều hòa quá lạnh ." Cô lấy cớ.

Mới nói xong, Liêm Tuấn vòng tay không bị cắm kim truyền ôm lấy vai cô: "Như vậy có đỡ lạnh hơn chút nào không?"

Như vậy lại càng không tốt...

Cho dù sinh bệnh, cũng không quên ăn lại đậu hũ của người khác! Sếp tổng đại nhân, anh thật là lợi hại!

Đang lúc Liêm Tuấn ngã bệnh, còn ăn đậu hũ một cách rất chuyên nghiệp, cách đó không xa, bỗng nhiên truyền tới một giọng nói rất kiều mỵ, hóa ra là người đi đường A sau khi nhìn thấy Liêm Tuấn và Đỗ Lôi Ty thân mật, sinh lòng hâm mộ, không nhịn được làm nũng với bạn trai.

"A! Cưng ơi, đầu em đau quá... Anh mau hôn em một cái!"

Người con trai đang mải mê với PSP ngẩng đầu lên, "Hôn em có khỏi đau được không?"

"Có mà có mà! Anh hôn mau đi!"

Cho nên, người con trai hôn lên trán người con gái.

"Sao rồi?"

"Ừ, tốt hơn nhiều... Nhưng là người ta đột nhiên cảm thấy tay rất đau ..."

"Không phải em chỉ bị cảm mạo thôi sao?"

"Mặc kệ! Anh mau hôn em một cái nữa a!"

Cho nên, người con trai hôn tay cô gái một cái.

"A! Cưng ơi, anh thật tốt !Taycủa em một chút cũng không đau nữa, nhưng cổ của em lại rất mỏi..."

"..."

Đỗ Lôi Ty ở bên cạnh thấy vậy sửng sốt, nhịn không được cảm thán một câu: "May mà cô ta không bị bệnh trĩ!"

"Phốc!" Sếp tổng đại nhân rốt cục cũng bị sặc.

"Đỗ đỗ, em rất buồn cười."

Đỗ Lôi Ty còn đang đắm chìm trong suy nghĩ cô gái kia bị bệnh trĩ, bạn trai cô ta nên hôn vào chỗ nào bây giờ, bị câu nói của Liêm Tuấn làm cho bừng tỉnh, thuận miệng nói: "Đúng vậy! Anh có biết trước kia mẹ khen em như thế nào không?"

"Khen như thế nào?"

"Mẹ nói em khờ, em ngốc, rất dễ nuôi!" ( Đỗ Đỗ, cô xác định mẹ cô đang khen cô sao? -_- [] [] [] )

"Đúng, rất dễ nuôi." Liêm Tuấn giống như đang suy nghĩ, gật gật đầu.

Lúc này, điện thoại di động của Liêm Tuấn bỗng nhiên vang lên.

"Alô?" Anh bấm nút nghe.

Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói lo lắng của ông Dư: "Thiếu gia, cậu đang ở đâu vậy?"

Liêm Tuấn hỏi: "Có chuyện gì không?"

"Chuyện..." Ông Dư thấp giọng nói, "Phu nhân đã trở lại..."Con dâu xấu cũng phải gặp cha mẹ chồng, cuối cùng Đỗ Lôi Ty cũng không tránh khỏi cuộc gặp mặt với mẹ của sếp tổng đại nhân! Vì thế, trong nội tâm cô rất khẩn trương.

Trước khi về nhà, trong đầu Đỗ Lôi Ty tưởng tượng đến hình tượng của các bà mẹ chồng. Từ mẹ của Đạo Minh Tự trong [Vườn Sao Băng], còn có mẹ của Ninh Mậu Xuân trong [Bà mẹ chồng khó tính] của đài TVB, sau đó lại nghĩ tới hoàng hậu trong [Hoàn châu cách cách], rất xấu xa hung ác, bắt bẻ đủ điều.

Nếu mẹ của sếp tổng đại nhân cũng như vậy thì cô phải làm sao bây giờ? Nghĩ tới đây, trong lòng Đỗ Lôi Ty dâng lên một trận lo lắng.

Nhưng cô lại nghĩ lại, từ khi cô kết hôn với sếp tổng đại nhân, đã phá vỡ quy luật của ngôn tình, không phải sao? Không chừng mẹ của sếp tổng đại nhân cũng giống như bà nội của anh, rất thích cô thì sao?

Hơn nữa, cô cũng rất khá nha! Mặc dù gia thế bình thường, dung mạo bình thường, bộ ngực cũng hơi bình thường chút chút... Nhưng ít nhất là cô rất dễ nuôi nha!

Nghĩ tới đây, lòng tin của Đỗ Lôi Ty đã trở lại, chỉ là gặp mẹ chồng mà thôi! Cũng không phải gặp yêu quái, không cần sợ, không cần sợ...

Sau khi tự thôi miên một trăm lần, Đỗ Lôi Ty tràn đầy lòng tin để chuẩn bị gặp mẹ chồng.

Nhưng một câu nói của sếp tổng đại nhân đã đem lòng tin mà cô vất vả tạo dựng đánh tan : "Lát nữa gặp mẹ anh, em nói càng ít càng tốt."

Đỗ Lôi Ty nuốt một ngụm nước bọt, lòng tin xuống thấp một chút xíu: "Mẹ anh... rất nghiêm khắc sao?"

Vẻ mặt của Liêm Tuấn rất nghiêm túc, nói: "Có một chút."

Lòng tin xuống thấp một chút xíu: "Mẹ anh... không thích em sao?"

"Khó nói."

Lòng tin bị chìm xuống.

"Đợi một chút!" Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên ý thức được gì đó, "Chẳng nhẽ anh chưa nói cho mẹ biết, chúng ta đã kết hôn sao?"

"Chưa nói."

"..."

Biết đươc câu trả lời, lòng tin của Đỗ Lôi Ty đã bị chìm xuống dưới đáy, vẻ mặt của cô như đưa đám hỏi Liêm Tuấn: "Vậy em phải làm sao bây giờ?" Đợi lát nữa gặp mẹ chồng, cô nên nói cái gì? Cũng không thể tự giới thiệu mình, nói con là con dâu của mẹ sao? Rất kỳ quái... TAT

Thấy cô như vậy, Liêm Tuấn cảm thấy buồn cười, vốn là vẻ mặt nghiêm túc cũng hòa hoãn xuống: "Lo lắng gì chứ ? Là anh kết hôn với em, chứ có phải mẹ anh kết hôn với em đâu."

Lời anh nói ra thật nhẹ nhàng, nhưng lại giống như kỳ tích, thổi bay nhưng phiền não của Đỗ Lôi Ty.

Đúng a! Trời có sập xuống còn có sếp tổng đại nhân chống đỡ, sợ cái gì?
Chương 27

Hai người tới cửa nhà, ông Dư đã đang chờ ở cửa, thấy hai người, ông cúi người chào, sau đó vẻ mặt quái dị nói: "Thiếu gia, Thiếu phu nhân, phu nhân đã ở trong phòng đợi lâu rồi." Dứt lời, ông dẫn bọn họ đi đến phòng khách.

Liêm Tuấn đi phía trước, không nhanh không chậm đi theo, Đỗ Lôi Ty chỉ giống như chim cút đi theo phía sau.

Lúc đến phòng khách, Liêm Tuấn bỗng nhiên dừng bước lại, vươn tay cầm lấy tay Đỗ Lôi Ty đang hơi run run.Taycủa anh bởi vì mới phải truyền nước, rất lạnh.

"Không có việc gì." Anh nói.

"Ừ." Đỗ Lôi Ty gật đầu, cố gắng lấy vài phần dũng khí.

Bị sếp tổng đại nhân nắm tay dẫn vào phòng khách, Đỗ Lôi Ty nhìn thấy Liêm phu nhân yên lặng ngồi ở ghế sô pha, đầu tiên là cô ngẩn người, sau đó không khỏi đau buồn.

Vì sao mẹ chồng lại có dáng người chuẩn hơn cô? Thật đáng buồn a! T_____T

Không sai, Liêm phu nhân mặc một bộ quần áo màu đen nhìn qua rất nhã nhặn mà không mất đi vẻ thướt tha thùy mị. Trên cổ đeo một chiếc dây chuyền kim cương sáng lấp lánh, làm Đỗ Lôi Ty bị chói mắt.

Mẹ ơi! Đây chính là điển hình mẫu phu nhân nhà giàu có a!

Nghe thấy tiếng động, Liêm phu nhân quay đầu nhìn về phía bọn họ, khuôn mặt của cô được bảo dưỡng rất tốt, chỉ thấy được dấu vết do năm tháng lưu lại ở đáy mắt, với khuôn mặt này, cô có thể tưởng tượng được, khi còn trẻ, mẹ chồng của cô phải rất xinh đẹp.

Nhưng những thứ này đối với Đỗ Lôi Ty mà nói cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm chình là cặp mắt của bà, thâm thúy, sắc bén, không đoán ra được bà đang nghĩ gì. Quả thực giống hệt lần đầu tiên cô gặp sếp tổng đại nhân! Nhìn thấy ánh mắt đó, Đỗ Lôi Ty nhút nhát, nắm tay Liêm Tuấn thật chặt.

Cùng lúc đó, ánh mắt của Liêm phu nhân cũng rơi xuống tay của hai người, đột nhiên dâng lên một tia ý tứ hàm xúc không rõ.

"Mẹ." Liêm Tuấn đi tới phía trước, hỏi, "Sao mẹ lại từ Italy về đây?"

Liêm phu nhân thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói: "Mấy ngày nữa là ngày giỗ ông ngoại con, mẹ trở về để xem một chút."

Liêm Tuấn hỏi: "Gần đây mẹ thế nào?"

"Vẫn như vậy, tình hình công ty gần đây như thế nào?"

"Rất tốt, vừa mới ký mấy hợp đồng..."

Hai mẹ con mỗi người một câu, trò chuyện, Đỗ Lôi Ty ở bên cạnh nghe được có chút mơ màng.

Vì sao hai mẹ con đã lâu không gặp, lại đi nói những chuyện này? Nghe thấy... giống như là đang nói chuyện công việc phải không?

Cho nên Đỗ Lôi Ty nhớ đến Vương mẫu nương nương ở nhà cô, nếu bọn họ lâu lắm không gặp, nhất định câu đầu tiên của nương nương sẽ là: "Nha đầu xấu xa, có nhớ mẹ hay không? Không nhớ mẹ thì không cần trở về nhà!"

Rất khí thế! Rất hào hùng nha! Nhưng dáng vẻ của mẹ sếp tổng đại nhân, nhìn thấy con cũng không cười lấy một cái, giống như ...

Đỗ Lôi Ty đang rối rắm, hai mẹ con sếp tổng đã nói chuyện xong!

Liêm Tuấn đứng lên khỏi ghế sô pha, muốn đi.

Đỗ Lôi Ty nóng nảy, sếp tổng đại nhân làm sao có thể quên chuyện quan trọng nhất chứ? Cô còn chưa nói chuyện với mẹ chồng đại nhân mà!

"Dạ..." Đỗ Lôi Ty yếu ớt mở miệng, "Con tên là Đỗ Lôi Ty."

Sau khi nói xong những lời này, Đỗ Lôi Ty quẫn đến mức muốn tát vào mồm mình, làm gì có con dâu nào lần đầu tiên nhìn thấy mẹ chồng lại giới thiệu tên của mình chứ? Đầu tiên cũng phải hỏi mẹ có khỏe không chứ? Hơn nữa, mẹ chồng biết tên cô là Đỗ Lôi Ty, mẹ chồng có cảm thấy đó là một chuyện cười đồi trụy...

Đang lúc Đỗ Lôi Ty quẫn không biết phải làm gì cho phải, sắc mặt của Liêm phu nhân không thay đổi, hỏi Liêm Tuấn: "Sắc mặt của con nhìn qua không tốt lắm, con bị bệnh à?"

"Không có gì, là ăn lung tung nên bị đau bụng."

Liêm phu nhân biến sắc: "Dạ dày của con không thể ăn lung tung, chẳng lẽ con không biết sao?"

Đỗ Lôi Ty bị câu hỏi bất thình lình làm cho sợ hết hồn, đến lúc phục hồi tinh thần, mới phát hiện ý tứ của Liêm phu nhân là hỏi cô, rất rõ ràng, ý tứ trong câu hỏi là : Làm vợ người ta, sao cô không chăm sóc tốt đến bữa ăn của chồng mình?(đọc truyện hay tại kenhtruyen.pro bạn nhé)

Đỗ Lôi Ty nhất thời ngu ngơ, lắp bắp: "Cái kia... Con..."

Đang lúc cô không biết nên trả lời như thế nào, Liêm Tuấn bỗng nhiên mở miệng đỡ lời thay cô: "Không biết." Dừng một chút, anh lại nói, "Nếu trước đây mẹ nói cho con, con sẽ biết ."

Sắc mặt của Liêm phu nhân bỗng dưng trầm xuống, liếc nhìn Đỗ Lôi Ty với ý vị sâu xa, không nói thêm một câu nào.

Theo sếp tổng đại nhân trở lại gian phòng, Đỗ Lôi Ty vẫn lo sợ bất an, cộng thêm thấy Liêm Tuấn một bộ không sao cả, cô không nhịn được: "Chúng ta cứ như vậy đi lên, không tốt lắm đâu?"

"Có gì không tốt ?"

"Đó là..." Đỗ Lôi Ty không biết nên biểu đạt như thế nào, "Bà ấy... Bà ấy là mẹ của anh, vì... vì sao nhìn qua giống như hai người có hận thù với nhau vậy?" Nói xong, cô len lén liếc mắt nhìn Liêm Tuấn, anh nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng.

Anh yên lặng một lúc rồi mới nói: "Không có chuyện đó, em đừng suy nghĩ nhiều." Vừa nói, vừa đi vào phòng tắm.

Đỗ Lôi Ty nhảy lên bắt lấy anh, thốt lên: "Anh nói dối!"

Liêm Tuấn dừng bước, ánh mắt hơi kinh ngạc.

Đỗ Lôi Ty bị anh nhìn có chút khiếp đảm, nhưng đã nói, cô phải kiên trì nói đến cùng: "Dù sao đó cũng là mẹ của anh, dù bà có làm sai chuyện gì, anh cũng không thể đối xử như thế với bà! Trên đời này làm gì có cha mẹ nào không thương con cái? Em cảm thấy hai người nên nói chuyện với nhau nhiều một chút, nói không chừng hiểu lầm sẽ được hóa giải..." Đỗ Lôi Ty càng nói càng nhỏ, bởi vì ánh mắt của Liêm Tuấn nhìn cô càng ngày càng nặng nề.

Đỗ Lôi Ty cảm thấy trong lòng có chút khó chịu, là anh thấy cô đã tham gia vào quá nhiều chuyện ư? Anh là sếp tổng đại nhân cao cao tại thượng, khi nào thì đến phiên cô phải dạy anh chứ? Nhưng nói thế nào thì cô cũng là vợ của anh, vợ lo chuyện của chồng có gì sai chứ... Được rồi, mặc dù anh chồng này có chút cường thế một chút chút >___<

Đỗ Lôi Ty đang vô cùng rối rắm, vẻ mặt của Liêm Tuấn trở nên dịu xuống.

"Không nghiêm trọng như em nghĩ đâu." Anh kiên nhẫn giải thích.

Còn định lừa cô sao, rõ ràng là không định nói cho cô biết! Đỗ Lôi Ty buồn bực, nắm chặt tay áo của anh.

Liêm Tuấn có chút bất đắc dĩ: "Ngoan, buông tay ra, anh muốn đi tắm."

Cô hiểu, nhưng không thể buông!

"Đỗ Đỗ." Liêm Tuấn thở dài, "Em cứ như vậy là muốn tắm cùng anh sao?"

"..." Đỗ Lôi Ty nhanh chóng buông móng vuốt.

"Anh không ngại đâu." Anh mỉm cười nói.

Sếp tổng đại nhân, anh không nên khinh người quá đáng. T____T

Cuối cùng, hai người tất nhiên là không cùng nhau tắm, bởi vì nếu tắm uyên ương, thật sự rất khó làm cho người ta nhịn được, hôm nay anh cũng không còn khí lực để ăn hiếp người khác. Nhưng, điều này cũng không có nghĩa là anh không thể đùa giỡn cô, sau khi khiến Đỗ Lôi Ty mặt đỏ tới mang tai, Liêm Tuấn hài lòng bước vào phòng tắm.

Sau khi đóng cửa lại, ý cười trong mắt anh chìm xuống.

Có lẽ, nên tìm một cơ hội, nói rõ ràng tất cả mọi chuyện...Hôm sau, cuối tuần.

Bởi vì cả đêm hôm qua bị Liêm Anna kích thích, Đỗ Lôi Ty ngủ không ngon, lăn lộn khó ngủ, cho đến tận rạng sáng mới chợp mắt. Khi tỉnh lại lần nữa, đã là chín giờ sáng ngày hôm sau.

Vuốt vuốt mắt cho tỉnh táo, cô theo thói quen nhìn sang bên trái, quả nhiên sếp tổng đại nhân đã đi mất.

Chắc hẳn anh lại đến thư phòng đọc giấy tờ rồi? Đỗ Lôi Ty nghĩ vậy, rời giường, rửa mặt, đánh răng, sau đó xuống lầu.

Trên bàn lầu dưới đã để điểm tâm, dì Ngô ở một bên.

"Thiếu phu nhân, buổi sáng tốt lành." Dì Ngô cười chào cô.

"Buổi sáng tốt lành." Đỗ Lôi Ty gật đầu, đột nhiên cảm giác đầu đau đau, chắc là do tối hôm qua ngủ không ngon đây.

"Thiếu gia để điểm tâm cho cô, còn đang nóng, cô mau ăn đi." Dì Ngô vừa nói vừa bưng một chén cháo đậu đỏ nóng hổi đến trước mặt cô.

Đỗ Lôi Ty ăn một miếng cháo, chợt nhớ tới bệnh của Liêm Tuấn, hỏi: "Dì Ngô, thiếu gia, hôm nay anh ấy có ăn điểm tâm hay không?"

Dì Ngô gật đầu: "Có ăn, nhưng ăn rất ít."

Ăn rất ít? Xem ra thân thể anh nhất định còn rất yếu, Đỗ Lôi Ty không khỏi đau lòng, muốn đi thăm anh, bèn nói: "Vậy dì có biết anh ấy đang ở đâu không?"

"Thiếu gia đang ở trong thư phòng với phu nhân."

Sếp lớn đang trong thư phòng với mẹ? Đỗ Lôi Ty có chút kinh ngạc, dù sao cuộc va chạm hôm qua của Liêm Tuấn với mẹ không phải là quá tốt, giống như có cái gì ngăn cách hai người... Nhưng hết lần này tới lần khác anh ta không chịu nói cho cô biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm cho cô cũng không biết gì hết.

Đỗ Lôi Ty xoắn xuýt một hồi, bỗng nhiên quét mắt sang dì Ngô đứng ở một bên.

Đúng rồi, tại sao lại không hỏi người của sếp lớn cơ chứ? Hỏi dì Ngô là tốt nhất!

Cho nên cô thần bí vẫy tay với dì Ngô, hạ thấp giọng hỏi: "Dì Ngô, con muốn hỏi dì một chuyện."

Dì Ngô vốn có tính bà tám, thấy vẻ mặt Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên trở nên thần bí, cũng không để ý quan hệ chủ tớ, vội vàng chạy qua: "Thiếu phu nhân, cô muốn hỏi chuyện gì?"

"Thiếu gia và phu nhân... có phải quan hệ không tốt lắm hay không?"

"Thiếu gia cùng phu nhân ư?" Dì Ngô suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ lắc đầu, "Thiếu phu nhân, vấn đề này cô phải hỏi lão Dư, lúc tôi vào cái nhà này, phu nhân đã sống ở nước ngoài rồi."

"Lão Dư?" Đỗ Lôi Ty nhớ tới sắc mặt vừa nhìn đã biết là không có tính bà tám của lão Dư, lắc đầu, "Con cảm thấy người ngay thẳng lão Dư chắc sẽ không kể chuyện cho con đâu."

Dì Ngô 囧 và 囧: "Thiếu phu nhân, vậy tôi nhìn thì không ngay thẳng sao?"

"... Không phải, con là thấy dì thì là mà... rất không câu nệ tiểu tiết!"

"Thật không?" Dì Ngô được khích lệ, không khỏi dương dương tự đắc, lời nói ra khỏi miệng cũng chẳng câu nệ: "Thiếu phu nhân, nếu như cô thật sự muốn biết giữa thiếu gia và phu nhân xảy ra chuyện gì, có thể len lén lên lầu nghe xem họ đang nói gì."

Đỗ Lôi Ty bị tinh thần bà tám của Dì Ngô khiến cho 囧: "Vậy có được không?"

"Có gì mà không được chứ? Đây cũng là nhà của cô, thiếu gia là chồng của cô, phu nhân là mẹ chồng của cô. Nếu đều là của cô thì thỉnh thoảng nghe xem chồng và mẹ chồng nói gì là chuyện đúng đắn, có liên quan gì đâu?" Đỗ Lôi Ty bị cái lý luận toàn "cô" này của dì Ngô khiến cho quay cuồng, sửng sốt hồi lâu, phát hiện ra dì ấy nói cũng đúng.

"Nhưng mà..." Cô còn có chút do dự, "Nhỡ đâu họ đột nhiên đi ra thì làm sao bây giờ?"

Dì Ngô suy nghĩ một chút: "Nếu mà đột nhiên đi ra thì cô cứ giả vờ không cẩn thận đi ngang qua là được."

"Nhỡ đâu mẹ không vui thì làm sao?"

"Nếu phu nhân không vui thì cô hãy vuốt đuôi bà ấy! Khen bà xinh đẹp, có khí chất!"

"..." Đỗ Lôi Ty vẫn không yên lòng, "Vậy nếu như..."

"Thiếu phu nhân, cô đừng sợ, cùng lắm thì tôi đi với cô được không!" Dì Ngô vỗ ngực, có vài phần là khí thế nữ hiệp.

"Thật không?" Hai mắt Đỗ Lôi Ty tỏa sáng, đột nhiên cảm giác có núi để dựa.

Cứ như vậy, được sự cổ vũ của dì Ngô, Đỗ Lôi Ty rốt cục thực hiện bước đầu của kế hoạch tà ác này. Một già một trẻ hai người đi như trộm lên lầu, lén lén lút lút mò tới cửa thư phòng.

Lúc này, Liêm Tuấn đang nói chuyện với Liêm Anna.

"Con cũng đã trưởng thành rồi, mẹ không nhúng tay vào chuyện hôn nhân của con, nhưng mẹ còn muốn khuyên con một câu — mẹ cảm thấy người phụ nữ kia không thích hợp với Liêm gia chúng ta."

"Có thích hợp với Liêm gia hay không con không cần biết, con chỉ biết là cô ấy thích hợp với con."

"Con biết rõ mình là đại diện cho cả cả Liêm thị, một người bình thường như cô ta, một ngày nào đó con chán cô ta, hay là cô ta chán con, như vậy cuộc hôn nhân này lại càng không công bằng!" Ngữ khí của Liêm Anna có chút nặng nề, giống như cất giấu đièu ẩn mật gì khó nói.

"Xin mẹ đừng đặt tình cảm của mình lên con."

Liêm Anna ngẩn ra, không ngờ con mình sẽ nói nói như vậy, ánh mắt bà lắng xuống: "Con sẽ hối hận." Bà nói.

"Con chưa bao giờ làm chuyện gì mà phải hối hận."

Liêm Anna cười khổ: "Lời này của con và lời mà năm đó mẹ nói với ông ngoại con, giống nhau như đúc..." Bà nói vậy, dường như chìm trong yên lặng, đôi mắt bắt đầu đỏ hồng.

Đó là một mùa đông rét lạnh bất thường.

Liêm Anna mãi mãi không thể quên, cô đã quỳ trước xe của cha, xin cha cho phép cho cô được sống bên Tiếu Lễ Thạch. Gió lạnh cứ đập vào mặt, lạnh đến thấu xương. Cô quỳ trong gió, quỳ trước xe suốt ba giờ, cho đến khi gió có còn thổi vào mặt nữa hay không cô không hề hay biết, cô vẫn không chảy một giọt nước mắt nào.

Sau đó, cha không thể lay chuyển được ý chí kiên quyết của con gái nên đã đồng ý hôn lễ của bọn họ, nhưng có một điều kiện, Tiếu Lễ Thạch phải ở rể Liêm gia.

Cô không thể quên ngày đó, sau khi Tiếu Lễ Thạch nghe được của cha cô, trong mắt thoáng qua một chút do dự. Tuổi trẻ lông bông khiến cô không để ý, từ nhỏ đã tự cho mình hơn hẳn người khác khiến cô cảm thấy, bằng tình yêu của mình sẽ có thể bắt được trái tim người đàn ông này, lại không ngờ chỉ ba năm sau, hôn nhân của bọn họ đã đi đến điểm cuối.

Liêm Anna là một người phụ nữ thông minh, từ khi bên nhau càng ngày càng lâu, cô càng ngày càng có thể phát hiện sau nụ cười của Tiếu Lễ Thạch còn ẩn giấu khổ sở. Cô thừa nhận mình luôn thủy chung yêu người đàn ông này, cho nên cô không muốn thấy anh sống mệt mỏi như vậy.

Thay vì chờ người ta buông tay, không bằng mình buông tay trước, đây là tôn nghiêm của một người phụ nữ Liêm gia. Cho nên, cô đề nghị ly hôn.

Liêm Anna không ngờ, mặc dù lúc quỳ xuống cầu xin cha đồng ý, cô cũng không rơi lệ, mà lại sau khi nhìn thấy anh kí tên đồng ý vào đơn ly hôn, nhìn anh bóng lưng rời đi, cô đã rơi những giọt nước mắt hối hận.

Yêu người đàn ông này vốn là một sai lầm, kết hôn với anh chính là sai càng thêm sai. Kinh nghiệm tình cảm tràn đầy bi thương ấy nói cho cô biết, hôn nhân bất bình đẳng không thể đi xa, cô đã chịu tổn thương nặng nề, cho nên không muốn để con của mình cũng dẫm vào vết xe đổ như vậy.

Liêm Anna nghĩ tới đây, thở dài, nói: "Mẹ biết, con hận mẹ đã bỏ con đi nước ngoài từ nhỏ." Giọng nói của bà rất nhẹ, mất đi khí thế thường ngày, không còn là Liêm Anna cao cao tại thượng kia nữa.

"Con chưa bao giờ hận mẹ."

"Con không cần an ủi mẹ." Liêm Anna cười khổ, "Chuyện mẹ làm thì mẹ rõ nhất. Có đứa bé nào mà không hy vọng có cả bố cả mẹ chứ, nhưng tại mẹ..." Bà nói đến đây, bắt đầu nghẹn ngào.

Liêm Tuấn nhìn chăm chú vào đôi mắt hồng hồng của mẹ, muốn nói cái gì, nhưng chợt nhớ tới lời nói tối hôm qua của Đỗ Lôi Ty – "Thiên hạ này nào có cha mẹ nào mà không yêu thương con cái chứ? Em cảm thấy giữa hai người còn nhiều điều cần phải khơi thông, nói không chừng hiểu lầm sẽ được giải trừ..."

Liêm Tuấn nói: "Con không hận mẹ, nhưng nếu mẹ muốn giải thích, con sẽ nghe."

Liêm Anna lấy làm kinh hãi, bà không ngờ đứa con trai vốn chẳng muốn nhiều lời với mình lại có thể nói như vậy, "Con đồng ý nghe mẹ nói?"

"Vâng, con đồng ý."

Liêm Anna lấy lại bình tĩnh, rốt cục mới có dũng khí bắt đầu kể lại cho con câu chuyện mà bà đã chôn sâu trong đáy lòng mấy thập niên trước...

Chúng ta hãy tạm thời gác cuộc đối thoại của mẹ con họ sang một bên, bây giờ hãy xem thử xem tình huống của hai con chuột đằng sau bức tường cách ngoài cửa thư phòng.

"Thiếu phu nhân, cô có nghe được cái gì không?" Dì Ngô ở phía sau dùng đầu ngón tay chọc chọc vào Đỗ Lôi Ty đang chú tâm nghe lén.

Đỗ Lôi Ty nghiêng đầu sang chỗ khác, vẻ mặt như đưa đám: "Dì Ngô, tại sao hiệu quả cách âm của thư phòng tốt thế?"

Dì Ngô 囧: "Chuyện này... Đây là khu nhà cấp cao, không thể xây dựng kiểu bã đậu được?"

"Nhưng chất lượng này cũng hơi tốt quá thì phải?" Đỗ Lôi Ty oán trách, cô đứng nghe lén ở đây lâu như vậy, eo mỏi đến muốn gãy rồi, vậy mà ngay cả tiếng rắm cũng chẳng nghe được được, thậm chí cô còn đang hoài nghi không biết sếp lớn có ở bên trong hay không.

"Thiếu phu nhân, cô đừng nản chí, thời gian không phụ lòng người, tôi tin rằng nhất định cô có thể nghe lén!" Dì Ngô ở một bên cổ vũ khơi dậy cố gắng cho cô.

"..."

Thấy vẻ mặt Đỗ Lôi Ty ủ rũ, hai mắt dì Ngô bỗng nhiên tỏa sáng, "Thiếu phu nhân, hay là tôi lấy ống nghe tới?"

Đỗ Lôi Ty 囧, dì Ngô, dì cho rằng con là 007 sao?

Đang lúc hai người đang nói chuyện thầm thì nên làm thế nào để nghe lén dễ dàng hơn, giọng nói vô cùng vang dội vang lên: "Bà nội! Hai người đang làm gì ở đây?"

Đỗ Lôi Ty bị dọa cho sợ hết cả hồn, chợt nghiêng về phía trước, đập vào cửa chính xác không sai.

Rầm — sau khi tiếng vang khổng lồ vang lên, Đỗ Lôi Ty, dì Ngô, Lượng Lượng, bao gồm cả hai người trong thư phòng, tất cả đều ngây ngẩn cả người.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Mọi người (giận): Vì mao chị dừng lại đúng chỗ mấu chốt như vậy? Vì mao! Vì mao!!!

Mỗ hồi tưởng (phất tay): Hết cách rồi, bởi vì tôi đây đến từ hành tinh kể chuyện.

Mọi người (mù mờ): Hành tinh kể chuyện? Đây là hành tinh gì?

Mỗ nhớ lại (đắc ý): Hành tinh kể chuyện cổ tích tinh là một tinh cầu nhỏ bên cạnh Namếc, hành tinh này có giăng biển quảng cáo — "Muốn biết chuyện sau ra sao, xin nghe hạ hồi phân giải!" Ha ha ha ha ha~~~~

Mọi người (bộc phát): Mọi người ném cái đứa đến từ hành tinh kể chuyện này ra ngoài Địa Cầu đi!

"Đỗ Đỗ, chúng ta chuồn thôi?"

Đỗ Lôi Ty sống hai mươi mấy năm, cho tới bây giờ chưa bao giờ tiếp xúc với một cánh cửa nào mà nóng như vậy, cho tới khi tiếng vang kia vang lên, ngay cả từ đâu cô cũng không cảm giác được, chỉ cảm thấy cả người cũng lâng lâng, trên đỉnh đầu giống như có sao bay quanh.

Đợi cô phục hồi tinh thần lại, cửa thư phòng đã mở ra, đôi chân trong đôi giày cao gót màu đen đập vào mắt cô.

Đỗ Lôi Ty cảm thấy chuyện lớn không ổn, vội vàng quay đầu nhìn dì Ngô, chỉ thấy phía sau đã là trống rỗng, dì Ngô đưa Lượng Lượng không biết chạy đi đâu từ trước rồi.

Dì Ngô, dì thật là độc ác a a a! TAT

Đỗ Lôi Ty không thể làm gì khác hơn là vừa kiên trì quay tới, ngẩng đầu, chột dạ cười với Liêm Anna, "Phu nhân..."

Liêm Anna không thèm đáp lại, chỉ lạnh lùng hỏi: "Cô ở đây làm gì?"

Đỗ Lôi Ty nhớ tới lời khuyên vừa rồi của dì Ngô, vội vàng nói: "Con... con vừa vặn đi ngang qua..."

"Vậy ư?" Liêm Anna sâu xa nói, khẩu khí rõ ràng là không tin.

Dì Ngô! Dì gạt người, ai mà thèm tin cái lời nói dối này! Đỗ Lôi Ty cảm thấy vô cùng quẫn bách, không biết nên nói gì để dụ dỗ khuôn mặt như núi băng này, không thể làm gì khác hơn là mở ra dạng chân chó, giở trò vuốt đuôi.

"Phu nhân, hôm nay người đẹp quá!"

Liêm Anna nhướng lông mày: "Vậy hôm qua tôi không đẹp sao?"

"Không phải không phải!" Đỗ Lôi Ty vội vàng xua tay, "Hôm qua người cũng rất đẹp! Nhưng hôm nay còn đẹp hơn hôm qua!"

"Vậy ý của cô là hôm trước tôi không đẹp ư?"

"Con không phải có ý này!" Đỗ Lôi Ty bị câu hỏi của Liêm Anna khiến cho sợ hết hồn hết vía, vội vàng bổ sung, "Hôm nay người đẹp, hôm qua người đẹp, năm ngoái người đẹp, mười năm trước người đẹp, lúc người mới sinh ra cũng đẹp, ngay cả lúc còn là trứng được thụ tinh cũng đẹp hơn người ta cả nghìn lần vạn lần! Sắc đẹp của người thiên thu vạn tái, nhất thống giang hồ!"

Sau khi cô nói xong, Liêm Anna sặc một cái.

Ai dè bà bà không phản bác cô, xem ra cuối cùng vuốt đuôi cũng được toàn diện rồi! Đỗ Lôi Ty hết sức đắc ý, tiếp tục khen nói: "Phu nhân, chẳng những dáng người rất đẹp, ăn mặc cũng rất có phong cách! Phu nhân hãy nhìn lễ phục của người này, được may cắt khéo léo, chất lượng hạng nhất, đặc biệt là cổ áo thêu đóa hoa trà này, màu sắc thanh nhã, lớn nhỏ vừa phải, cánh hoa nhiều một cánh thì nhiều, thiếu một cánh thì ít..."

"... Đây là hoa mẫu đơn."

"Mẫu đơn? Ách... Điều này chứng minh bộ quần áo này lúc được cắt may còn dung hòa cả nghệ thuật trừu tượng của phương Tây, nhìn từ xa thì giống mẫu đơn, nhìn gần thì giống như hoa sơn trà, nhìn trái thì giống phượng hoàng, nhìn phải thì giống kỳ lân, phu nhân mặc một bộ quần áo mới mua này như là mặc bốn bộ thướt tha vậy, thật sự là không đơn giản, không đơn giản..."

Sự tâng bốc này của Đỗ Lôi Ty càng nói càng thái quá, Liêm Anna nghe đến nỗi khóe miệng co giật, ngay cả Liêm Tuấn trong thư phòng cũng không nghe nổi nữa.

"Đỗ Đỗ, em tới đây." Anh nhẹ giọng mở miệng, trong lời nói còn ẩn chứa mỉm cười.

"Chờ một chút, em còn chưa nói hết!" Đỗ Lôi Ty xua tay, "Phu nhân xem đôi giày cao gót này, chế tác thật là hoàn mỹ, chất da mềm mại, thiết kế đơn giản, gót giầy nhiều một phân thì cao, thiếu một phân thì thấp..."

Liêm Anna: -_-|||

"Còn có sợi dây chuyền trên cổ phu nhân, vừa nhìn đã biết là chính là kim cương Nam Phi Bát Tâm Bát Tiến*! Cắt gọt hoàn mỹ, độ lửa mười phần, phối hợp với vàng bạc nguyên chất... Á á á! Anh đừng có kéo em!" (Tác giả: Đỗ Đỗ, cô còn nói thêm gì nữa là có thể lên ti vi quảng cáo rồi đó >_____< )

(*thuật ngữ chuyên ngành của kim cương, dùng cách thức cắt kim loại đặc biệt đẳng cấp thế giới, tám trái tim và tám mũi tên đối xứng hoàn mỹ, được gia công chính xác không một sai sót)

Bị sếp lớn ôm giống như xách con gà con, nhiệt tình vuốt mông ngựa của Đỗ Lôi Ty vẫn chưa giảm: "Anh kéo em làm gì? Em còn chưa khen hết đâu, em còn chưa có khen đầu tóc, thật là đen nhánh bóng loáng, mềm mại không bị chẻ... ô..."

Nói không được nữa, bởi vì bị hôn rồi.

Sếp lớn, anh không thể lúc nào cũng dùng cách này để ngăn miệng người ta chứ! Có chút sáng tạo đi có được hay không?

Mặc dù chiêu này của Liêm Tuấn đúng là không có sáng tạo gì, nhưng hiệu quả vô cùng tốt, cái miệng còn lải nhải suốt vừa rồi của Đỗ Lôi Ty lập tức đóng lại, cúi đầu, vẻ mặt thẹn thùng.

"Đừng như vậy, mẹ anh vẫn còn nhìn..." Liếc mắt len lén thoáng nhìn, người ở cửa phòng đâu? Ngay cả cửa cũng đóng kín.

Xong! Nhất định bà bà là tức giận bỏ đi rồi!

Đỗ Lôi Ty như gặp sét đánh, tâm trạng tụt dốc thậm tệ.

"Tại sao?" Liêm Tuấn hài lòng liếm môi, hỏi.

Đỗ Lôi Ty vô cùng ai oán ngẩng đầu: "Cũng tại anh khiến mẹ anh tức giận bỏ đi rồi!"

Liêm Tuấn tỉnh rụi hỏi ngược lại: "Em xác định là bà đang giận anh?"

Không phải giận anh, chẳng lẽ lại là giận tôi? Đỗ Lôi Ty tức giận trắng mặt nhìn anh.

Anh không tức giận, chỉ tự nhủ: "Nếu như anh là bà, nhìn thấy ngoài cửa có con chuột lén lén lút lút không biết đang làm gì, cũng sẽ không vui..."

"Em không nghe lén!" Đỗ Lôi Ty thốt lên.

"Anh biết em không nghe lén, chẳng qua là em không cẩn thận nghe được mà thôi."

Sếp lớn, tại sao anh không thể ngọt ngào một chút? Đỗ Lôi Ty thẳng thắn: "Được rồi... em thừa nhận là em từng có suy nghĩ muốn nghe lén..."

"Vậy em nghe được gì?"

"Phòng này cách âm tốt như vậy, làm sao có thể nghe được chứ..." Đỗ Lôi Ty lầu bầu, bỗng nhiên kêu "á!" một tiếng.

Bởi vì tay của sếp lớn đụng phải cái trán sưng của cô.

"Ai ui, đau chết đi được!" Đỗ Lôi Ty kêu to.

"Bây giờ mới biết được đau, dây thần kinh phản xạ của em thật đúng là dài..." Anh bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng tràn đầy yêu thương.

Nhưng Đỗ Lôi Ty không chú ý tới ánh mắt của anh, cô ai oán nhìn Liêm Tuấn một cái, đau khổ ôm trán của mình, trong lòng lặng lẽ mắng một câu: Sếp lớn, anh thật là độc ác!

Tiếng mắng vừa dứt, Liêm Tuấn bỗng nhiên vươn tay, nhẹ nhàng lấy cái tay đang ôm trán của cô xuống.

"Sặc... làm gì đấy?" Đỗ Lôi Ty thấy động tác đột nhiên xuất hiện của anh mà kinh ngạc, lúc này mới phát hiện ánh mắt của anh có chút không đúng lắm, muốn nói điều gì, đã không còn kịp rồi.

Đến đây, Liêm Tuấn đặt một nụ hôn trên trán cô.

Thời gian đột nhiên dừng lại trong khoảnh khắc ấy, trong con ngươi đen như mực kia, ánh mắt sóng sánh, dịu dàng đến nỗi như khiến người ta tan ra.

Không biết qua bao lâu, anh nhẹ giọng nói: "Còn đau không?"

Đỗ Lôi Ty ngơ ngác lắc đầu, bùi ngùi một tiếng: "May mà không phải mông đụng vào cửa..."

=============

Sau chuyện nghe lén vài ngày, trong lòng Đỗ Lôi Ty vẫn nặng nề, bởi vì cô phát hiện, hình như bà bà càng bất mãn với cô.

Ví dụ, cô hấp tấp đi vuốt mông ngựa, khen Liêm Anna từ lọn tóc đến đầu ngón chân, thiếu chút nữa ngay cả mạch máu cũng khen hết, nhưng Liêm Anna vẫn rất lạnh lùng!

Không phải nói phụ nữ đều thích nghe tán dương hay sao? Sao mà đặt nó trên người mẹ của sếp lớn lại không dùng được nhỉ? Đỗ Lôi Ty xoắn xuýt, rồi lại xoắn xuýt, cho ra một kết luận — bà bà nhất định là hiểu lầm chuyện nghe lén lần trước, cho nên mới lạnh nhạt với cô như vậy.

Đỗ Lôi Ty quyết định, nhất định phải nghĩ cách để Liêm Anna thích mình.

Cho nên Đỗ Lôi Ty nhanh chóng lên mạng, dưới sự chỉ dẫn của đại thần Baidu, học mấy chiêu để hòa hợp với mẹ chồng.

Tuyệt chiêu thứ nhất: Hỏi han ân cần!

Tuyệt chiêu lần này sử dụng phương pháp sau: nhất định phải để cho bà bà cảm thấy cô rất quan tâm đến bà, mệt mỏi thì đấm lưng, khát thì dâng nước, đói thì xới cơm... Phải nhớ! Quan tâm càng nhiều, quan hệ càng chặt!

Chiêu này hiệu quả như thế nào đây? Xin nhìn VCR >>>

Buổi sáng, Liêm Anna bước ra từ trong phòng, vừa mở cửa đã bị sợ hết hồn.

"Cô ở đây làm gì?"

Đỗ Lôi Ty cười nịnh hót: "Mẹ, mẹ có mệt hay không? Con đấm lưng cho mẹ nhé?"

"..."

Kế hoạch đấm lưng, thất bại!

Sau khi ăn điểm tâm, Liêm Anna ngồi ở ghế sa-lông đọc báo, Đỗ Lôi Ty cầm một chén nước đi tới.

"Mẹ, uống nước."

Liêm Anna nhận lấy, uống một ngụm, để sang bên cạnh.

Qua mười phút đồng hồ, Đỗ Lôi Ty nói: "Mẹ, uống nước."

"Ừ."

Lại qua mười phút đồng hồ.

"Mẹ! Mẹ có khát không?"

"..."

Kế hoạch dâng nước, thất bại!

Đến giờ ăn cơm trưa, Liêm Anna ngồi vào bàn bên cạnh, Đỗ Lôi Ty vội vàng đoạt lấy chén cơm trong tay dì Ngô: "Mẹ, để con xới cơm cho mẹ nhé!"

Liêm Anna gật đầu.

Qua mười phút đồng hồ.

Liêm Anna: "Đây là cái gì?"

Đỗ Lôi Ty: "Cơm!"

"Tôi hỏi cô dùng cái gì để cơm?"

"Chậu..."

Kế hoạch xới cơm, tuyên bố thất bại!

Tuyệt chiêu một. Thất! Bại! Hoàn! Toàn!

Tuyệt chiêu thứ hai: Hợp ý!

Tuyệt chiêu lần này sử dụng phương pháp: Bà bà thích gì, nói gì cũng là đúng, tuyệt không đối nghịch với bà bà!

Chiêu này hiệu quả như thế nào? Xin tiếp tục xem VCR >>>

Sau khi ăn cơm trưa, Liêm Anna mở ti vi, trong ti vi có cuộc thi nhảy múa, Liêm Anna thấy thích.

Bỗng nhiên, phía sau truyền đến một tiếng ủng hộ: "Hay quá!"

Liêm Anna lấy làm kinh hãi, tim đập nhanh vài nhịp.

"Cô nói gì?"

Đỗ Lôi Ty chân chó nhảy lên phía trước, khen ngợi: "Điệu Tăng-gô này nhảy đẹp quá, người nhảy điệu Tăng-gô này có dáng đẹp ghê, nhạc của Tăng-gô không bị gò bó..."

"... Đây là múa chọi trâu."

Đỗ Lôi Ty: "..."

Tuyệt chiêu hai: Thất! Bại!

Đến cuối cùng, Đỗ Lôi Ty còn chưa vuốt đuôi thành công, Liêm Anna đã chịu không được.

"Ngày mai mẹ sang nhà dì con ở hai ngày."

Liêm Tuấn hỏi: "Sao thế ạ? Mẹ ở đây không quen sao?"

"Không có gì." Liêm Anna lắc đầu, "Mẹ chỉ cảm thấy con nói không sai, vợ con nhất định sẽ không vượt quá giới hạn...."

Liêm Tuấn: "Sao mà mẹ biết?"

Liêm Anna: "... Bò đến đầu tường cũng không ai dám đón*."

(*hồng hạnh vượt tường là đây ^_^)

"Mẹ sai rồi, bằng sự thông minh của cô ấy sẽ không thể bò tới đầu tường."

...

"Hay là mẹ cứ ở nhà đi."

"Gì cơ?"

Khóe miệng gợi lên một nụ cười âm mưu: "Chúng con ra ngoài ở."

===============

Tối hôm đó, lúc Liêm Tuấn vào phòng, Đỗ Lôi Ty đã tắm rửa xong, ngơ ngác ngồi ở trên giường.

"Sao thế?" Liêm Tuấn hỏi.

Đỗ Lôi Ty ai oán nhìn anh một cái, còn có thể chuyện gì xảy ra được nữa? Đương nhiên là vì chuyện mẹ anh đó!

Chuyện là như vầy, vừa rồi, Đỗ Lôi Ty và Chu Ngọc Phỉ có một cuộc điện thoại.

Đỗ Lôi Ty hỏi: "Phỉ Phỉ, hình như mẹ chồng tao chả thích tao chút nào."

Chu Ngọc Phỉ: "Mẹ chồng con dâu ít nhiều cũng sẽ có chút mâu thuẫn, mày lo cái gì?"

Đỗ Lôi Ty: "Không phải, tao với bà ấy, giống như rất xa cách..."

Chu Ngọc Phỉ: "Xa cách thì cứ xa cách, thế chẳng nhẽ thế không tốt hơn với chuyện bả ép hai đứa mày ly hôn sao?"

Ly hôn? Đầu óc Đỗ Lôi Ty ầm ầm: "Mày... Mày nói là mẹ chồng tao đang ép chúng tao ly hôn?"

"Mày có nghe rõ lời của tao không thế? Ai nói muốn ép chúng mày ly hôn? Mày cho rằng đây là phim truyền hình, mẹ chồng uy hiếp con trai là nếu không bỏ mày thì từ con sao? Xin người, bây giờ là thế kỷ hai mốt đấy... BLA BLA BLA" những lời tiếp theo, Đỗ Lôi Ty không nghe vào một chữ, trong đầu cô chỉ còn dư lại hai chữ — ly hôn!

Xong, không phải chuyện này sẽ nghiêm trọng thế chứ?

Đỗ Lôi Ty thỏ thẻ hỏi: "Có phải mẹ anh rất không ưa em không?"

Liêm Tuấn im lặng nhìn cô, không lên tiếng, không đáp lời.

Sếp lớn như vậy, xem ra là ngầm thừa nhận. Tâm trạng Đỗ Lôi Ty càng tụt dốc, nơm nớp lo sợ hỏi: "Không phải mẹ anh muốn chúng ta... ly hôn chứ?"

Liêm Tuấn tiếp tục im lặng không lên tiếng.

"Không phải bà nói... nếu như anh không bỏ em thì bà sẽ không nhận con trai nữa chứ...?" Khoảng cách gần như vậy, cùng sếp lớn hai mặt nhìn nhau, lúc này Đỗ Lôi Ty không đỏ mặt, tim cũng không đập rộn lên, cô chỉ cảm thấy nếu sau này không được nhìn khuôn mặt này nữa, lỗ mũi xót xót, thậm chí có kích thích muốn khóc.

"Thật ra thì cũng không phải là không có cách." Liêm Tuấn bỗng nhiên mở miệng.

Cái gì? Còn có cách! Đỗ Lôi Ty hai mắt tỏa sáng, vô cùng mong đợi nhìn sếp lớn.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Duck hunt