Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Chương 22

Đối với tất cả nhân vật "tiểu bạch" thì giày cao gót luôn là đạo cụ tốt nhất để bị trẹo chân. Đỗ Lôi Ty đã làm rất tốt!

Trước tình tiết cũ rích này, Liêm Tuấn bất lực thở dài, ngồi xổm xuống, "Lên đi, anh cõng em."

Đỗ Lôi Ty đau đớn nhăn mặt, mở to mắt nhìn Liêm Tuấn đưa tấm lưng rộng lớn về phía mình, do dự không trèo lên.

"Sao thế?" Liêm Tuấn quay đầu hỏi.

Đỗ Lôi Ty ngượng ngùng: "Em ngại..."

Liêm Tuấn nhíu mày: "Sao? Muốn anh ôm em à?"

"... Thôi, anh cõng em vậy." -_-|||

Cứ nghĩ rằng cõng sẽ khó xảy ra gian tình hơn ôm, nhưng cô đã lầm.

Sếp tổng đại nhân thừa cơ sờ mông cô!

Đỗ Lôi Ty xấu hổ đỏ mặt: "Anh anh anh, hạ tay xuống một chút... Không phải! Dịch sang bên một chút... A! Em sắp ngã rồi..."

Rốt cục, Liêm Tuấn nổi giận: "Em có chịu yên không?"

Một tiếng quát làm Đỗ Lôi Ty sợ đến mức á khẩu. Đôi mắt ấm ức nhìn sếp tổng đại nhân như muốn nói: Hu hu, người ta đang bị thương mà anh không dịu dàng tí nào...

Liêm Tuấn cũng bó tay luôn.

"Xuống đi, ông Phương sắp đến rồi." Anh buông cô xuống.

Đỗ Lôi Ty trả lời, trèo xuống khỏi lưng sếp tổng đại nhân. Chân vừa chạm đất, cô đã la oai oái.

Tiếng kêu này làm cơn tức khi nãy của Liêm Tuấn xẹp xuống như bong bóng xì hơi. Anh vội đỡ lấy cô, giọng nói ẩn chứa vẻ xót xa: "Em ngồi xuống cởi giày ra đi đã." Nói xong, anh đỡ cô ngồi xuống, cởi giày cô ra.

Động tác bất ngờ làm Đỗ Lôi Ty sợ ngây người, ngốc nghếch nhìn sếp tổng đại nhân cẩn thận tháo giày cao gót khỏi chân cô, sau đó cau mày nhìn mắt cá chân sưng đỏ của cô.

Cái cau mày này đã kịp thời kéo suy nghĩ của Đỗ Lôi Ty về. Mặt cô đỏ lựng như quả cà chua.

Chân... chân của cô đang ở trong tay sếp tổng đại nhân. Điều này giống như viên kim cương đính trên chiếc nhẫn bạc. Cô chỉ là một viên nhỏ xíu thì chịu sao nổi?

Đỗ Lôi Ty vội rụt chân lại, nhưng cổ chân cô đã bị tóm lấy.

"Đừng cử động!" Liêm Tuấn ngẩng đầu nhìn cô, rồi lại cúi đầu cẩn thận xem xét vết thương.

Sếp tổng đại nhân đã nói vậy, Đỗ Lôi Ty đành phải từ bỏ ý định rụt chân lại, ngơ ngác nhìn Liêm Tuấn cầm chân mình. Ngón chân đỏ lựng, run khe khẽ, như muốn nói rằng chủ chân nó đang rất lo lắng.

Cả ngày nay chân cô bị bó kín trong chiếc giày cao gót, đầu ngón chân còn nổi lên những bọng nước hồng hồng. Vậy... chắc chắn sẽ có mùi. Xấu hổ quá! Nghĩ đến đây, Đỗ Lôi Ty cảm thấy nhiệt độ lan từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu, cả người như bị lửa đốt.

Bỗng nhiên, Liêm Tuấn ngẩng đầu, mặt nghiêm nghị: "Sau này không được đi giày cao gót nữa."

Não bộ Đỗ Lôi Ty lúc này đang bị ngưng trệ. Cô "dạ" qua quýt một tiếng.

Thấy cô hồn để đâu đâu, Liêm Tuấn bất lực. Cô nhóc này chẳng làm được chuyện gì cho ra hồn, đang yên đang lành cũng bị trẹo chân, không biết hai mươi mấy năm qua cô ấy làm thế nào để sống sót.

Trong bụng thì nghĩ vậy nhưng dù sao cũng không đành lòng. Anh cởi chiếc áo thể thao khoác lên đùi cô: "Lần sau đừng mặc váy ngắn nữa."

Đỗ Lôi Ty vâng dạ, bỗng nhiên lại cảm thấy không đúng lắm: Váy của cô dài đến tận đầu gối, đâu có ngắn? Nói thế thì chẳng lẽ Hoắc Vũ Chi và mấy cô vừa rồi mặc quần lót hết à? Cô khẽ lầu bầu: "Váy của em rõ ràng là dài nhất rồi..."

Tiếng nhỏ như muỗi kêu nhưng vẫn bị Liêm Tuấn nghe thấy: "Chân của em cũng là ngắn nhất."

"..." Khóe miệng Đỗ Lôi Ty giật giật.

"Sao, anh nói sai à?"

"..."

Bất chợt cô ngộ ra. Khi ở cùng sếp tổng đại nhân ngoại trừ phải có mắt cá chân rắn chắc, còn phải có một trái tim khỏe mạnh, nếu không sẽ bị tức đến hộc máu. T^T

Bị sếp tổng đại nhân đả kích, tuy Đỗ Lôi Ty rất tức giận nhưng đã bị cơn đau từ bàn chân làm phân tán. Lát sau, ông Phương lái xe đến.

Liêm Tuấn ôm cô vào trong xe, quay sang bảo ông Phương: "Đến bệnh viện gần nhất."

Lúc này, Đỗ Lôi Ty đã thấy bớt đau hơn, "Đừng rắc rối quá, chỉ là bị bong gân thôi, nghỉ ngơi vài ngày là được..."

Cô chưa nói xong, Liêm Tuấn đã ngắt lời: "Sao em biết là bong gân, lỡ như gãy xương thì sao?"

Đỗ Lôi Ty phụng phịu: "Không... không nghiêm trọng như vậy chứ?"

Sự thật, đúng là nghiêm trọng như vậy!

Bác sĩ khoa chỉnh hình chỉ vào vết nứt ở nơi nào đó trên tờ X quang, nhẹ nhàng nói: "Rạn xương, bó thạch cao."

Đỗ Lôi Ty 囧.

"Thật sự tôi chỉ bị trẹo một chút thôi! Nhỏ, rất nhỏ thế này nè..." Cô giơ ngón út lên, cố gắng thuyết phục bác sĩ không bó thạch cao.

Bác sĩ cũng giơ ngón út lên: "Thật sự cô chỉ bị rạn một đường nhỏ, rất nhỏ thế này thôi..."

"Bác sĩ, tôi không nói đùa đâu!" Đỗ Lôi Ty tỏ vẻ cầu xin, "Bác sĩ đừng bắt tôi bó thạch cao, phiền phức lắm? Tôi còn phải đi làm..." Ông có biết nghỉ một ngày trừ mất bao nhiêu tiền lương không?

"Tôi cũng không đùa với cô!" Bác sĩ nghiêm mặt, "Cô bị rạn xương mà không nghỉ ngơi thì làm sao khỏi được?"

"Nhưng mà..."

Đỗ Lôi Ty đang định cãi lại, sếp tổng đại nhân ở bên đã ra lệnh: "Bó thạch cao!"

Vậy là, Đỗ Lôi Ty mang giày cao gót đi ra ngoài, bó thạch cao về nhà. Khỏi phải nói là thảm đến mức nào!

Nhưng... lúc sau còn thảm hơn nữa.

Bị bó thạch cao, Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên thăng cấp thành người khuyết tật. Ngay cả tắm cửa cũng phải nhờ dì Ngô giúp.

Bực hơn là sếp tổng đại nhân lo cô bất tiện, buổi tối lôi cô sang phòng anh ngủ. Không biết tại sao Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác đi vào sẽ không có đường ra.

Lần đầu tiên chung phòng sau vụ cách ly, Đỗ Lôi Ty căng thẳng hết sức. Ngồi một mình trong phòng, cô do dự một lúc, quyết định giả vờ ngủ trước khi sếp tổng đại nhân tắm xong.

Vừa ngả đầu xuống, tiếng nước chảy trong phòng tắm đã ngừng lại. Sau đó, đèn trong phòng sáng lên. Một lát sau, Đỗ Lôi Ty cảm thấy bên cạnh hơi lún xuống.

Đèn cũng vụt tắt.

Tim đập nhanh hơn, hô hấp cũng khó khăn hơn.

Trong phòng im ắng, cô dỏng tai nghe động tĩnh bên cạnh. Dường như sếp tổng đại nhân không định làm gì, vẫn an phận ngủ, lát sau tiếng hít thở đều đều vang lên.

"Phù..." Đỗ Lôi Ty thở phào. Lòng tự sám hối vì ý nghĩ không trong sáng vừa rồi. Dù gì mình cũng đang là "người khuyết tật", sếp tổng đại nhân có đói bụng ăn quàng chắc cũng không xuống tay với cô.

Nghĩ vậy, cô thả lỏng, cử động cơ thể đã cứng ngắc vì căng thẳng.

Trong nháy mắt, một cánh tay vòng qua eo cô, dùng một chút lực đã kéo cả người cô vào trong vòm ngực ấm áp.

"Đừng giả vờ ngủ." Một giọng nói trầm thấp đùa cợt vang lên bên tai cô, phả hơi vào vành tai cô.

Cơ thể như bị điện giật, cô cứng đờ người.

Giọng nói bên tai từ từ thấp dần. Một cảm giác ươn ướt mềm mại từ vành tai đánh vào thần kinh cô.

Anh liếm cô!

Bị ôm trong lòng anh, cơ thể cô nóng bừng lên, "Đừng... A!"

Lời còn chưa dứt, một bàn tay to đã thò vào áo ngủ nắm lấy chỗ mẫn cảm nhất. Đỗ Lôi Ty kêu lên, cảm nhận được hàng loạt nụ hôn mềm mại đặt xuống gáy mình. Bàn tay nóng rực của anh cộng với ham muốn truyền đến từ đỉnh nơi nào đó khiến cô không còn tỉnh táo, ánh mắt mơ màng. Con sông dậy sóng trong lòng như sắp trào ra!

Nhưng trong khoảnh khắc bùng nổ ấy cô bỗng tỉnh táo lại: "Dừng... dừng lại!"

"Sao vậy?" Liêm Tuấn miễn cưỡng ngừng lại, giọng nói bất mãn, "Họ hàng của em vẫn chưa đi à?"

"Không phải..." Đỗ Lôi Ty ngượng ngập nói, "Chân em..."

"Anh sẽ nhẹ nhàng." Anh nói xong lại bắt đầu hôn tiếp.

"Không được!" Đỗ Lôi Ty đẩy anh ra.

"Lại sao nữa?" Nghe khẩu khí anh đã mất hết kiên nhẫn.

Đỗ Lôi Ty tội nghiệp nói: "Bác sĩ bảo nếu lỡ đụng vào sẽ bị què."

"Bác sĩ nói vậy khi nào?"

"... Dù sao cũng phải cẩn thận."

"Thôi không nói nữa!" Anh lại định hôn tiếp.

"Đừng!"

"Lại sao đây?"

"Sẽ què... Sẽ què... Sẽ què..." Cô thấp giọng lầu bầu.

"..."

Tiếng lầu bầu chuyển thành tiếng nằn nì thống thiết: "Anh nhẫn tâm bắt nạt một người tàn tật sao?"

"..."

Sau một thoáng im lặng, anh hừ một tiếng, cuối cùng vẫn buông cô ra, lặng lẽ trở mình rồi chìm vào giấc ngủ.
Chương 23

Vào buổi chiều một ngày hè, cơn mưa vừa dứt, không khí tươi mới, gió thổi mát lành, thời tiết rất thích hợp để đi dạo chơi. Thế nhưng bạn Đỗ Lôi Ty của chúng ta lại đang ngồi trong góc phòng vẽ vòng tròn.
Tại sao lại thế nhỉ?
Vì chán quá chứ sao!
Một chân bó thạch cao, cả ngày chui trong nhà, cho dù chân không có vấn đề gì thì cũng ngột ngạt mà chết!
Vậy nên Đỗ Lôi Ty rất chi là buồn bực.
Một người buồn bực, đương nhiên muốn đi tìm ai đó trò chuyện. Nhưng thật không may, đúng lúc này dì Ngô phải đưa Lượng Lượng đi học bổ túc, ông Dư đến bệnh viện thăm bà nội, ngay cả anh rửa xe Tiểu Phương cũng đi thăm họ hàng. Căn phòng rộng thế này mà chỉ có mình cô, thật là trống trải!
Đỗ Lôi Ty lôi di động ra, mở danh bạ điện thoại.
Chu Ngọc Phỉ? Không được! Sáng nay cô vừa gọi rồi, gọi nữa là bị ăn chửi liền.
Giới Vô Song? Cô bỏ bê công việc đã mấy ngày nay, dù cho có sếp tổng đại nhân chống đỡ nhưng lỡ như người ta hỏi đến thì biết phải trả lời thế nào? Hay là thôi vậy.
Mẹ? Chuyện bị nứt xương tuyệt đối không thể để cho mẹ biết, mẹ sẽ rất lo lắng! Quyết tâm không gọi!
...
Xem đi xem lại danh bạ, cuối cùng cô vẫn dừng lại ở một dãy số – sếp tổng đại nhân.
Vừa nhìn thấy bốn chữ ấy, Đỗ Lôi Ty đã buồn bực nay lại càng buồn bực hơn.
Chuyện là thế này, kể từ sau khi cô nứt xương nghỉ việc, tuy thời gian ở nhà rất nhiều, nhưng thời gian gặp được sếp tổng đại nhân lại dần dần ít đi.
Bình thường sếp tổng đại nhân cứ khoảng năm sáu giờ tối là tan sở về nhà, sau đó mọi người cùng nhau ăn cơm. Cơm nước xong nếu anh không xem tài liệu, giấy tờ thì lại ngồi cùng cô xem tivi. Khoảng mười một giờ tối là hai người lên giường đi ngủ đến tận bảy giờ sáng hôm sau, cùng nhau ăn sáng rồi cùng nhau đi làm. Cuộc sống rất có quy luật.
Nhưng không hiểu sao, gần đây có vẻ anh rất bận. Buổi tối hơn tám chín giờ mới về nhà, có mấy ngày thậm chí khi cô ngủ rồi mà anh vẫn chưa về. Buổi sáng lúc cô thức dậy, bên giường đã chẳng còn ai, khi xuống lầu thường thường trên bàn cũng chỉ còn lại bữa sáng của cô. Hơn nữa, hai người ít gặp mặt, đề tài cũng tự nhiên ít đi trông thấy. Nhiều khi ngồi cùng sếp tổng đại nhân mà cả hai chẳng có gì để nói.
Cuộc sống cứ kéo dài như thế chừng một tuần lễ, Đỗ Lôi Ty ngốc nghếch cuối cùng cũng cảm thấy có điều khác thường. Tuy rằng anh làm sếp tổng thì bận rộn là lẽ đương nhiên, nhưng chẳng biết tại sao cô luôn có cảm giác bị bỏ rơi...
Sực tỉnh lại, điện thoại di động đang cầm trong tay, trên màn hình hiển thị dãy số rất quen thuộc. Ngón tay đặt trên nút gọi của Đỗ Lôi Ty run rẩy, do dự không biết có nên nhấn xuống hay không.
Thôi! Hay là cứ gọi, hỏi thử xem... anh ăn cơm chưa.
Đầu óc nóng lên, cô nhấn xuống.
Sau vài tiếng chuông, điện thoại được kết nối, giọng nói trầm ấm của Liêm Tuấn truyền đến: "Alô?"
Vừa nghe thấy giọng nói ấy, Đỗ Lôi Ty thoắt cái quên sạch những từ ngữ vừa chọn lựa, cô cầm di động đứng sững người.
"Sao thế? Có chuyện gì à?" Giọng nói bị đè thấp, không nghe ra cảm xúc gì.
"Không có... Không có gì... Là... À..."
Cô lắp bắp chưa nói xong, anh đã mất kiên nhẫn cắt ngang: "Nếu không có gì thì anh cúp máy đây." Dừng một chút, anh lại bổ sung thêm, "Anh đang họp."
"A! Không... Không có gì..." Đỗ Lôi Ty nói xong, vội vàng tắt máy.
Tắt máy xong, cô chợt thấy hoảng hốt.
Sao cô lại ngớ ngẩn đến mức gọi điện thoại cho sếp tổng đại nhân chứ? Ngay cả kẻ ngốc cũng biết nhất định lúc này anh đang làm việc, nói không chừng công việc còn chồng chất như núi... Vừa rồi bỗng dưng cô lại làm phiền anh, cho dù là ai thì cũng thấy khó chịu cả thôi. Đỗ Lôi Ty ơi Đỗ Lôi Ty, mày hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà sao chẳng biết suy nghĩ gì cả thế?
Cô tự nhạo báng mình, lúng túng cười, lòng buồn bã không thôi.
Đỗ Lôi Ty lắc lắc đầu. Đều tại vết nứt xương chết tiệt này, hại cô ngồi nhà chán bắt đầu suy nghĩ lung tung, nghe nói cứ suy nghĩ lung tung là sẽ bị hói đầu. Thôi thì tìm phim xem vậy.
Nghĩ thế, cô bắt đầu lục lọi kệ VCD.
Phim hành động? Quá kích thích, đổi cái khác!
Phim kinh dị? Ngồi nhà một mình để xem á? Còn khuya!
Phim lãng mạn? Quá chua...
Cô lục mãi mới tìm thấy một đĩa phim hài, hai mắt tỏa sáng! Lúc này mà không xem phim hài thì còn xem gì nữa?
Thế là Đỗ Lôi Ty háo hức nhét đĩa vào đầu đọc VCD.
Cuộn phim nói về một nam thanh niên đã cứng tuổi đi xem mắt gặp phải đủ loại người. Gặp một chàng gay, gặp một bà thím ế chồng, gặp một tên biến thái, thậm chí gặp cả nhân viên tiếp thị mồ mả... Một nhóm người kì quái làm cho cái đầu hói của nam chính lại càng thêm bóng loáng.
Ngồi cả buổi mới xuất hiện một đối tượng xem mắt là một cô gái có chồng vừa mới mất, trông rất xinh đẹp. Hai người nói chuyện với nhau khá ăn ý, chẳng bao lâu mà đã bàn đến những chuyện "to tát".
Cô gái xem mắt nghiêm túc hỏi nam chính: "Anh có nghĩ cơ sở của tình yêu là tình dục không?"
Nam chính xoa xoa cái đầu bóng loáng: "Không hoàn toàn, nhưng nếu không có thì chắc chắn đó không thể gọi là tình yêu, cùng lắm cũng chỉ coi là có tình cảm."
Xem đến đây, Đỗ Lôi Ty chợt trầm ngâm suy nghĩ. Giữa cô và sếp tổng đại nhân rốt cuộc là tình yêu hay là có tình cảm?
Vấn đề quá thâm sâu, cô chưa kịp nghĩ cẩn thận thì nhân vật trong phim đã tiếp tục đối thoại.
Cô gái xem mắt cãi lại: "Không có thì sao? Dẫu không có thì vẫn có thể sống đến đầu bạc răng long!" Ngẫm lại thấy hình như mình khẳng định chắc chắn quá, cô ta vội bổ sung: "Ý tôi là có thể có, nhưng đừng quá thường xuyên!"
Nam chính: "Vậy cô cho rằng bao lâu quan hệ một lần mới không gọi là thường xuyên?"
Cô gái xem mắt giơ một ngón tay.
Nam chính rầu rĩ hỏi: "Một tháng một lần?"
"Một năm một lần!"
"..." Sau một phút im lặng, nam chính nói dứt khoát, "Tôi không đồng ý. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao chồng cô không thèm về nhà, nếu tôi kết hôn với cô thì cô cũng đừng mong thấy tôi ở nhà!"
Cuối cùng, âm nhạc bi thảm vang lên, cô gái xem mắt ngượng ngùng nói: "Tiếc thật... Chuyện đó có ý nghĩa đến thế sao?"
Nam chính suy nghĩ một lát: "Có..."
Trong khi âm nhạc vang lên khiến người ta suy nghĩ viển vông, Đỗ Lôi Ty bất chợt hiểu ra.
Từ lần đầu làm chuyện đó đến nay hình như đã gần một tháng rồi?
Dạo này sếp tổng đại nhân có vẻ không thiết tha về nhà lắm...
Nếu hỏi cô sếp tổng đại nhân bây giờ ở đâu, cô thật sự không thể trả lời được...

Chẳng lẽ ——
Đỗ Lôi Ty kinh hãi nuốt nước miếng, hồi tưởng lại mấy lần làm "chuyện đó" không thành, lại nhớ rằng mình đã viện hết cớ này cớ nọ để từ chối. Quả thật trông sếp tổng đại nhân có vẻ mất hứng...
Xong rồi! Chuyện này không phải sẽ giống câu chuyện kia chứ?
Sau khi có ý nghĩ này, Đỗ Lôi Ty bắt đầu lo lắng không yên.
Thật ra thì không phải cô cố ý từ chối vào lúc sếp tổng đại nhân muốn làm chuyện đó, ai bảo họ hàng của cô lại đến đúng lúc ấy. Hơn nữa bây giờ cô là người tàn tật, làm gì có người tàn tật nào làm chuyện đó? 555555... Không nghĩ nổi nữa...(đọc truyện hay tại kenhtruyen.pro bạn nhé)
Nỗi lo âu của Đỗ Lôi Ty đã được chứng thực khi sếp tổng đại nhân về nhà.
Buổi tối, Liêm Tuấn gần mười một giờ mới về, lúc đi vào trong phòng kim giờ đã chỉ qua số mười hai.
Đỗ Lôi Ty nằm ở trên giường nhưng chưa hề ngủ. Lúc cảm thấy cửa phòng bật mở, dây thần kinh của cô căng lên như dây đàn. Sau khi cửa mở, đèn vụt sáng rồi lại tắt ngay. Lát sau trong phòng tắm có tiếng nước chảy ào ào.
Tiếng nước chảy dừng lại, Liêm Tuấn từ trong phòng tắm đi ra.
Anh chuyển động rất khẽ, rõ ràng là sợ làm cô thức giấc. Đỗ Lôi Ty đắn đo một lúc, cuối cùng vẫn khẽ cựa mình, vờ như bị đánh thức. Cô nhắm hờ mắt hỏi: "Anh về rồi à?"
"Ừ." Liêm Tuấn gật đầu, "Làm em dậy à?"
Đỗ Lôi Ty thấy hơi hụt hẫng. Cô lắc đầu, chẳng biết phải nói gì.
Lặng yên trong chốc lát, Liêm Tuấn cũng lặng lẽ tắt đèn lên giường.
"Này... Hôm nay anh mệt lắm à?" Đỗ Lôi Ty cất tiếng dò hỏi.
"Ừ." Anh trả lời khe khẽ, lát sau, giọng nói trầm ấm vang lên: "Hôm nay lúc em gọi điện thoại, anh đang họp."
"Xin lỗi, em không cố ý quấy rầy anh."
"Không sao."
"Sau này em... em sẽ không làm vậy nữa..."
"Ừ."
"... Anh mệt rồi, em giúp anh xoa bóp nhé?"
Tay cô đang chuẩn bị vươn tới thì chiếc chăn trước ngực đã bị anh kéo lên, "Em đang bị thương, ngủ sớm đi." Liêm Tuấn nói xong, cẩn thận dịch người sang bên.
Sau đó, tất cả chìm vào trong im lặng.
Màn đêm yên ắng tương phản rõ rệt với đầu óc ngu muội của người nào đó. Nghĩ tới nghĩ lui, chán nản phiền muộn... Chuyện này càng lúc càng giống chuyện kia mà!
Vấn đề chuyện này, chuyện kia hành hạ Đỗ Lôi Ty suốt hai tuần lễ. Sau hai tuần, cuối cùng cái chân nhỏ bé yếu ớt của cô cũng khỏi hẳn nhờ được tẩm bổ các món súp xương lợn, cháo xương lợn, xương lợn hầm với gân bò... của dì Ngô.
Lúc đến bệnh viện gỡ thạch cao, cô đi với dì Ngô, sếp tổng đại nhân vì bận công việc nên chỉ gọi điện dặn dò cô đi đường phải cẩn thận.
Rõ ràng lúc cô bó thạch cao anh có đi cùng, đến lúc gỡ lại nói bận quá không đến được. Đỗ Lôi Ty thấy hơi sờ sợ, nhưng không dám nói ra mà chỉ giấu kín trong lòng.
Bà bác sĩ lần trước thấy Đỗ Lôi Ty đến thì thân thiện mỉm cười, chỉ vào chân cô nói: "Nhìn cô trông khỏe hơn nhiều rồi đấy. Tôi đã nói cô chỉ bị nứt xương có chút xíu thôi mà."
Cười xong thấy Đỗ Lôi Ty vẫn cau mày, mặt như đeo thêm một trái khổ qua (mướp đắng), bà ta cảm thấy có điều khác lạ bèn dò hỏi: "Cô bé, cháu cãi nhau với chồng à?"
Hử! Ngay cả bác sĩ cũng nhìn ra? Đỗ Lôi Ty chớp mắt nhìn bà ấy, im thin thít.
Bác sĩ quả nhiên là bác sĩ, trị xong xương thì lại quay sang trị bệnh tâm lý.
"Thật ra thì vợ chồng son thỉnh thoảng đôi co vài câu là chuyện bình thương. Tục ngữ có câu "Đầu giường gây lộn cuối giường hòa", hai vợ chồng có cãi nhau thì tình cảm mới phát triển được." Bà ta nói xong, thấy mấy lời của mình không lọt nổi vào tai Đỗ Lôi Ty thì lại bổ sung thêm: "Dù cãi nhau cũng sẽ có cách giải quyết! Nhớ năm đó bác và bác trai..."
Sau đó, bà bác sĩ bắt đầu thao thao bất tuyệt truyền giảng kinh nghiệm của mình. Thấy bà ta nói mãi mà không có dấu hiện dừng lại, Đỗ Lôi Ty nhăn nhó cau mày.
Điều này làm bà bác sĩ mất hứng.
Bà lãng phí cả đống nước bọt, phí cố vấn cũng không thu, ấy vậy mà cô gái này chẳng biết phối hợp gì cả. Ít nhất cũng phải gật đầu tỏ vẻ đồng ý chứ?
Bà bác sĩ bực mình, sẵng giọng: "Cãi nhau thì sao nào? Chỉ cần không phải lạnh nhạt chuyện chặn gối thì ly hôn làm gì!"
Vừa nghe xong, sắc mặt Đỗ Lôi Ty càng thêm suy sụp .
Bác sĩ à! Chính là lạnh nhạt chuyện chăn gối đó!
Những lời của bà bác sĩ đã làm thức tỉnh Đỗ Lôi Ty. Về đến nhà, cô vội vàng lên mạng tìm kiếm. Search Baidu hai từ khóa "Lạnh nhạt chuyện chăn gối" và "Ly hôn" hiện ra tận 131000 kết quả, 75 trang.
Đỗ Lôi Ty thấy sợ thật rồi!
Thực ra cô đã từng ôm ấp ý niệm ly hôn trong đầu, nhưng được một thời gian cô lại cảm thấy không nỡ. Những món ăn ngon dì Ngô nấu không biết ly hôn rồi còn được thưởng thức không? Nụ cười thân thiết ấm áp của ông Dư không biết ly hôn rồi còn được nhìn thấy không? Cái giường êm ái của sếp tổng đại nhân ly hôn rồi chắc chắn không được nằm nữa...
Nghĩ tới nghĩ lui, Đỗ Lôi Ty chợt nhận ra mình đã vô tình bị chủ nghĩa tư bản đồng hóa! Thật đau lòng biết bao!
Hôm đó, Liêm Tuấn cả đêm không về, ông Dư nhận điện thoại xong nói rằng sếp tổng đại nhân bây giờ không ở trong thành phố, sáng mai mới về; sau khi về anh sẽ đến thẳng công ty, bảo họ không cần chờ anh ăn sáng.
Tình huống bất ngờ càng củng cố thêm cho suy nghĩ của Đỗ Lôi Ty. Xem ra sếp tổng đại nhân đã quyết tâm ly hôn rồi!
Sau khi bị vấn đề chuyện này chuyện kia hành hạ gần nửa tháng sau, Đỗ Lôi Ty lại bắt đầu bị chuyện ly hôn dày vò, đến nỗi cả đêm cô trằn trọc không ngủ được, hôm sau vác theo đôi mắt mèo đen thui xuống lầu.

Dì Ngô thấy vậy bèn hỏi: "Cô chủ, gần đây tinh thần cô không được tốt lắm thì phải?"
"Ừ..." Đỗ Lôi Ty trông chẳng khác gì cá chết.
"Cô chủ, cô có muốn đi ra ngoài không?"
Cá chết yên lặng lắc đầu.
"Hôm nay thời tiết rất đẹp! Hay là tôi cùng cô đi dạo nhé?"
Cá chết ngay cả đầu cũng lười lắc, đôi mắt trống rỗng vô hồn.
Dì Ngô rối trí. Gần đây cô chủ với cậu chủ bị sao nhỉ? Cãi nhau chăng? Không phải, rõ ràng cậu chủ rất quan tâm đến cô chủ, cậu ấy còn dặn dò mình ngày nào cũng phải hầm xương lợn cho cô chủ ăn.
Dì Ngô đăm chiêu suy nghĩ, chợt hai mắt tỏa sáng.
"Phu nhân, thời tiết đẹp thế này, hay là cô đến công ty của cậu chủ đi?"
Cá chết chớp mắt, hóa thành cá chết một nửa: "Đến... công ty anh ấy?"
"Đúng vậy! Cô gả cho cậu chủ đã lâu nhưng chưa đến phòng làm việc của cậu ấy bao giờ đúng không? Chi bằng nhân dịp này đi tham quan luôn?" Dì Ngô đề nghị.
Ý kiến này có vẻ được, Đỗ Lôi Ty hơi do dự, nhưng lát sau lại cảm thấy không ổn: "Thôi, anh ấy bận lắm..." Lần trước chỉ gọi điện thoại mà sếp tổng đại nhân đã không vui, bây giờ cô đến tận nơi chắc chắn anh sẽ rất khó chịu.
"Bận đến đâu cũng phải ăn cơm chứ. Cứ coi như cô mang cơm trưa cho cậu chủ đi. Cả ngày hôm qua cậu chủ không về, đồ ăn bên ngoài làm sao bằng đồ ăn ở nhà, vừa ngon lại vừa nhiều chất dinh dưỡng. Nếu cô mang cơm trưa đến thì cậu ấy sẽ vui lắm!"
Cá nửa chết nửa sống cuối cùng đã hồi sinh.
Đúng rồi! (⊙o⊙ )
Mang cơm trưa!

Cầm cơm trưa dì Ngô nấu trong tay, ngồi xe ông Phương lái, càng đến gần công ty của Liêm thị Đỗ Lôi Ty càng nóng lòng. Xuống xe, cô ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao ngất, đây là nơi làm việc của sếp tổng đại nhân, nhìn lên như thế này, làm cho cô lần đầu tiên có cảm giác sếp tổng đại nhân ở tít trên cao.

"Phu nhân, tôi lên với cô nhé?" Ông Phương nói.

"Không cần, bác còn có việc mà." Trong lòng cô tính toán, quay đầu nhìn công ty của sếp tổng đại nhân, không cần đánh tiếng kêu gọi, chẳng may sếp tổng đại nhân mất hứng, giận chó đánh mèo ông Phương sẽ không tốt.

Về phần con cá chết như cô, chết thêm lần nữa cũng là con cá chết mà thôi.

Đỗ Lôi Ty cầm lấy hộp cơm đi vào thang máy, nhấn tầng lầu, cửa thang máy đang từ từ đóng lại, bỗng nhiên một bàn tay xộc vào: "Chờ một chút! Chờ một chút!" Kèm theo giọng nói lo lắng, là một bóng người vọt vào trong.

Nhìn người này, Đỗ Lôi Ty bị giật mình một chút.

Chỉ thấy người này thân hình nhỏ gầy, nhưng mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng phấn rất đẹp, áo sơ mi nhét vào trong quần, chỗ áo nhét vào quần không bị phồng lên, đi kèm với quần Tây là một đôi giày da màu trắng sáng bóng, lại còn mũi nhọn! Kinh khủng hơn là, trên chiếc áo sơ mi màu hồng phấn lại thắt một chiếc cà vạt, chi chít những hình hoạt hình, Đỗ Lôi Ty nhận ra được Đôrêmon, Garfield, thậm chí còn có cả Fuwa!

Sau khi người này tiến vào thang máy, nhìn Đỗ Lôi Ty cười cười, hai hàm răng trắng sáng và chiếc gọng kiếng vàng lấp lánh, khiến cho Đỗ Lôi Ty sinh ra một cảm giác hỗn độn.

Bởi vì ánh mắt ti hí của anh chàng này xẹt điện thật sự rất mạnh mẽ, Đỗ Lôi Ty vẫn vô tình hoặc cố ý liếc qua mấy lần, liếc liếc thang máy đã đến nơi, cô đi nhanh ra ngoài, ai ngờ vị lão huynh này còn đi trước cô một bước, xông ra ngoài.

Kỳ quái, anh chàng Xẹt Điện chẳng lẽ là cũng có việc đến tìm sếp tổng đại nhân sao?

Đỗ Lôi Ty đoán không lầm, người này đúng là đến tìm Liêm Tuấn!

Anh ta bước đi rất nhanh, đi đến quầy tiếp tân, nhìn cô thư ký ngồi đối diện nói: "Tiểu thư, xin hỏi Liêm tổng có ở đây không? Tôi muốn tìm anh ấy để bàn bạc về công việc."

Thư ký tiểu thư thật đáng thương, đang cúi đầu đánh văn kiện, ngẩng đầu đụng phải hai hàm răng sáng bóng như thế liền choáng váng tại chỗ. Cũng may là có kinh nghiệm làm việc nhiều năm, cô lập tức khôi phục mỉm cười: "Xin chào, xin hỏi ngài có hẹn trước không?"

Anh chàng mắt kính lắc đầu.

"Xin lỗi! Nếu như ngài không hẹn trước thì không thể gặp chủ tịch."

Anh chàng mắt kính không cam lòng: "Tiểu thư, cô thử sắp xếp giúp tôi! Thật sự tôi có chuyện rất quan trọng, rất rất quan trọng! Còn quan trọng hơn cả tính mạng!"

"Việc này..." Thư ký tiểu thư có chút khó xử, "Không có hẹn trước, chủ tịch sẽ không gặp ngài... Hay là như thế này đi! Ngài chờ chốc lát ở khu nghỉ ngơi, một lát chủ tịch đi ra, ngài có thể nói với anh ấy mấy câu."

Đỗ Lôi Ty ở một bên nghe hai người nói chuyện với nhau, trong lòng rất buồn phiền. Không cần phải diễn kịch giống như trong ti vi vậy chứ, muốn gặp đại nhân vật đều phải hẹn trước, xếp lịch trình mới được. Giống như cô, vội vàng đến gặp như thế này, sếp tổng đại nhân nhất định không rảnh để gặp cô, không bằng cũng chờ một lát nữa anh ta đi ra thì tốt hơn.

Nghĩ như vậy, Đỗ Lôi Ty liền biết điều một chút, ngồi ở trên ghế sa lon đợi.

Mới ngồi được một lúc, anh chàng mắt kính cũng ôm vẻ mặt chán nản đi tới.

"Ai! Thói đời bây giờ là vậy, những nhân vật nhỏ bé như chúng ta, muốn gặp sếp tổng cũng khó khăn a!" Anh ta thở dài, chợt thấy Đỗ Lôi Ty, liền hỏi, "Cô cũng đến gặp Liêm tổng sao?"

Đỗ Lôi Ty xấu hổ cười cười, không nói chuyện.

Nhưng anh chàng mắt kính lại không như vậy, anh ta còn cho là mình đã gặp được chiến hữu, lập tức trở nên rất tự nhiên tiến đến gần Đỗ Lôi Ty hỏi chuyện: "Có phải cô cũng muốn đến xin tài trợ đúng không?"

Xin tài trợ? Đỗ Lôi Ty lắc đầu.

"Không phải sao..." Ánh mắt phía sau mắt kính gọng vàng liếc nhìn cô, thấy hộp cơm trên tay Đỗ Lôi Ty, bỗng nhiên hiểu ra: "Tôi biết rồi! Cô là nhà phát minh phải không?"

Nhà phát minh? Đỗ Lôi Ty 囧.

Không đợi cô nói gì, anh chàng mắt kính đã thần bí cười cười dựa sát vào cô: "Tôi nói cho cô biết một bí mật, thật ra lần này tôi đến để thuyết phục Liêm tổng đầu tư vào điện thoại di động hộp đen mà tôi đang nghiên cứu!"

Điện thoại di động hộp đen?

Đỗ Lôi Ty ngẩn người: "Cái này có lợi ích gì vậy?"

"Đương nhiên là có lợi ích! Tôi chắc chắn với cô, phát minh điện thoại hộp đen này của tôi sẽ trở thành phát minh vĩ đại nhất thế kỉ 21!" Anh chàng mắt kính thề thốt, nhìn vẻ mặt Đỗ Lôi Ty giống như không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lấy từ trong túi ra một chiếc bao màu đen, lấy một thứ từ trong chiếc bao đó ra, lắc lắc trước mặt Đỗ Lôi Ty.

"Cô nhìn đi! Đây là chiếc điện thoại di động hộp đen tôi đã mất năm năm nghiên cứu và phát triển nó! Cô có thể kết nối với bất cứ chiếc điện thoại thông thường để sử dụng nó, ngay cả khi cô mới thức dậy cũng có thể biết được những thông tin mới nhất. Nếu như điện thoại di động của cô bị trộm mất, chỉ cần chiếc điện thoại hộp đen đã được kết nối với điện thoại đó, chiếc điện thoại hộp đen sẽ giúp cô sao chép lại những thông tin ban đầu của cô, vô cùng dễ dàng!" Anh chàng mắt kính nói xong, mong đợi nhìn Đỗ Lôi Ty: "Sao? Cô có cảm thấy phát minh của tôi rất lợi hại phải không?"

Vẻ mặt của Đỗ Lôi Ty mê man nhìn anh ta, một lúc lâu sau, lúng ta lúng túng nói: "Vậy nếu kẻ trộm trộm cả chiếc điện thoại di động hộp đen thì sao?"

"..."

Ngay lập tức anh chàng mắt kính đen mặt, vẻ mặt giống như bị táo bón mấy tuần liền. "Loại công nghệ cao như thế này, người ngoài nghề như cô không hiểu được đâu! Tôi nói cho cô nghe nguyên lý của nó nha! Chính là..." Quang quác quang quác, nói nhiều đến mức nước bọt bay tán loạn, đến nỗi hai mắt Đỗ Lôi Ty mờ đi, anh ta vẫn không nói đến vấn đề nếu di dộng hộp đen bị trộm thì phải xử lý ra sao.

Trong tíc tắc, Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên hiểu tại sao sếp tổng đại nhân lại bận rộn như vậy, thì ra là bởi vì mỗi ngày đều phải gặp những người khủng bố như thế này!

Trong lúc anh chàng mắt kính đang oanh tạc thao thao bất tuyệt, đầu Đỗ Lôi Ty đã bắt đầu ong ong, thấm thoát, thời gian đã qua hai giờ.

Chiếc đồng hồ điện tử khổng lồ ở trên tường đã gần đến 1 giờ chiều, nhưng sếp tổng đại nhân vẫn không có dấu hiệu nào là sẽ ra khỏi phòng làm việc. Anh không cần ăn cơm trưa sao? Đỗ Lôi Ty lo lắng trong lòng.

Bỗng nhiên, cửa phòng tiếp đãi mở ra, một mỹ nữ mặc áo cánh dơi đi đến.

Trên thế giới này, mỹ nữ phân ra rất nhiều loại, có mỹ nữ rất xinh đẹp, có mỹ nữ khí chất cao ngạo, có mỹ nữ biết cách chọn trang phục... Tóm lại tạo ra rất nhiều cảm giác khác nhau. Nhưng cô gái đẹp ở trước mắt này lại khiến cho Đỗ Lôi Ty phải cảm thán ở trong lòng, vóc người nóng bỏng, gương mặt xinh đẹp không nói làm gì, quan trọng nhất là cô ấy có khí chất, khiến cho người khác không thể không nhìn cô ấy.

Mỹ nữ đi đến chỗ thư ký, khí thế hỏi: "Liêm tổng có ở đây không?"

"A! Hạ tiểu thư! Liêm tổng ở trong phòng làm việc chờ cô đã lâu rồi, mời cô vào, mời vào!"

Cứ như vậy, mỹ nữ rất thuận lợi được nghênh đón vào phòng làm việc của sếp tổng.

Cửa phòng làm việc vừa mở ra, Đỗ Lôi Ty đã nhận ra một bóng dáng quen thuộc đưa lưng về phía cô đứng ở cửa sổ, trong lòng cô lại thấp thỏm không yên.

"Aiz! Đầu năm nay, mỹ nữ rất nổi tiếng a!" Anh chàng mắt kính ở một bên phát ra cảm thán.

"Anh... Nói gì?" Chẳng biết tại sao, trong lòng Đỗ Lôi Ty có chút khó chịu.

"Cô không nhìn ra sao?" Anh chàng mắt kính khinh bỉ liếc nhìn Đỗ Lôi Ty, "Mới vừa rồi, người phụ nữ xinh đẹp như vậy, vóc dáng hot như vậy, vừa nhìn đã biết là có quan hệ đặc biệt với sếp tổng ở trong kia! Nếu không chỉ bằng thái độ hùng hùng hổ hổ của cô ta, thư ký sao có thể để cho cô ta đi vào được?" Anh ta nói xong, thở một hơi dài, "Anh hùng không qua khỏi cửa mỹ nhân a! Nói không chừng giờ này người vợ chưa cưới của Liêm tổng vẫn đang chờ anh ta về nhà ăn cơm, thế nhưng anh ta lại ở đây mèo mỡ! Thật đáng buồn a thật đáng buồn... Ê, ê! Cô đi đâu thế?"

Đỗ Lôi Ty không trả lời anh chàng mắt kính, cầm hộp cơm, như người mất hồn đi về phía thang máy.

Đi tới cửa thang máy, đúng lúc cửa thang máy mở ra.

"Phu nhân?" Jason kinh ngạc kêu lên "Sao cô lại ở đây?"

Đỗ Lôi Ty lấy lại tinh thần, ánh mắt có chút lấp lánh: "Tôi... Tôi tới đưa cơm..."

"Cô đến lúc nào vậy?" Jason nhìn Đỗ Lôi Ty ôm hộp cơm vào trước ngực, "Chẳng nhẽ cô vẫn chưa đưa cơm vào? Vào đây, tôi dẫn cô vào..."

"Không cần!" Đỗ Lôi Ty cắt đứt lời của anh, "Tôi còn có việc, trước... Đi về trước! Cái này... Cái này anh cầm lấy, đợi lát nữa giúp tôi đưa cho anh ấy..." Cô vội vàng nhét hộp cơm đang cầm vào trong tay Jason, sau đó không quay đầu lại, đi nhanh đến thang máy.

Để lại Jason ngơ ngác cầm hộp cơm, vẻ mặt mê mang.

15, 14, 13... 9, 8, 7...

Từng số trên thang máy không ngừng trôi qua, đúng là giờ phút này tâm tình của Đỗ Lôi Ty rất nôn nóng.

Hình ảnh bóng lưng của sếp tổng đại nhân đứng ở phòng làm việc và bóng dáng mỹ nữ đi vào không ngừng hiện ra ở trước mặt cô, hình ảnh cuối cùng là hai người dính lại với nhau, cô cảm thấy giống như trái tim cô như bị bóp chặt.

Cảm giác này, quả thực tệ quá!

Nhưng rất nhanh, tâm tình của cô lại càng tệ hơn.

Bởi vì, khi Đỗ Lôi Ty lảo đảo đi ra khỏi thang máy, cúi đầu đang chuẩn bị đi ra cửa công ty, một bóng người đứng trước mặt cô.

Một giọng nói lười nhác mang theo tia đùa cợt vang lên bên tai cô: "Baby, đừng đi vội a!"

"Baby, đừng đi vội a!"

Nghe thấy giọng nói này, Đỗ Lôi Ty ngẩng đầu lên, sau đó cô thấy đôi mắt hoa đào quen thuộc.

Tiêu Doãn!?

Vừa nhìn thấy người này, ngọn lửa trong lòng Đỗ Lôi Ty bốc lên hừng hực, nếu không phải tại người này, mình có thể nứt xương thảm đến thế sao? Còn hại cô phải bó thạch cao lâu như vậy, còn khiến sếp tổng đại nhân hiểu lầm...

Vừa nghĩ như vậy, Đỗ Lôi Ty nghẹn một bụng oán khí cũng muốn xả hết ra, hung hăng trợn mắt nhìn Tiêu Doãn một cái, quát: "Cút ngay!"

Lúc thỏ trắng giận lên cũng có thể cắn người, điều này khiến Tiêu Doãn bất ngờ. Nụ cười trên môi anh cứng đờ trong nháy mắt, nhưng rất nhanh trở về vẻ ngả ngớn như trước: "Baby, em hung dữ như vậy làm gì?" Vừa nói vừa ngăn cô lại.

Đỗ Lôi Ty không để ý tới hắn ta, chỉ chăm chăm đi về phía trước, hai người cứ em đi tôi chặn như diều hâu bắt gà con, cứ giằng giằng co co như vậy được một lát, Đỗ Lôi Ty rốt cục đã tức giận thật sự.

"Nếu anh còn cản đường rôi, tôi sẽ hét lên có dâm tặc đấy!"

"Baby, lửa giận của em hôm nay rất lớn đấy!" Lời tuy nói như vậy, nhưng Tiêu Doãn cũng biết nơi này là chỗ công cộng, lỡ mà làm loạn lên thì khó xử lý, cho nên biết điều một chút lui ra.

Nói là nhường, nhưng Tiêu Doãn không bỏ qua Đỗ Lôi Ty, cô đi phía trước, anh theo sát phía sau không nhanh không chậm, cho đến tận trước công ty.

Đỗ Lôi Ty xoay người, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi cảnh cáo anh, đừng có bám theo tôi nữa!"

"Anh đi theo em lúc nào? Chẳng qua là thuận đường mà thôi." Tiêu Doãn buông tay, tiện đà dùng ánh mắt mập mờ nói, "Baby nói như vậy, chẳng lẽ là muốn ám hiệu cái gì với anh sao?" Vừa nói, đưa tay ra quàng qua người cô.

"Cút ngay! Tôi không muốn hao phí tâm tình với anh!" Đỗ Lôi Ty không chút do dự hất tay anh ta ra, cô ghét nhất là loại đàn ông cuồng vọng, tự đại, thích đùa bỡn tình cảm!

"Đừng mà~!" Cánh tay Tiêu Doãn nhấc lên, lại chặn cô lại, "Baby ơi, nếu tâm tình em đã không tốt, hay là anh với em đi uống gì đó giải sầu?"

"Muốn uống tự đi mà uống!" Đỗ Lôi Ty không chút khách khí lườm anh một cái, đi vòng qua cánh tay chắn trước mặt cô, bước về phía trước.

Xem ra đúng là hôm nay nha đầu này ăn nhầm thuốc nổ rồi, Tiêu Doãn thoáng ngẩn ngơ, ngược lại càng thêm hăng hái, nhanh nhẹn xoay mình một cái, tiếp tục cản cô lại: "Baby ơi, em như vậy là không cho anh chút mặt mũi nào sao?" Nói xong ra vẻ đau thương.

Lúc này, cơn tức giận trong lòng Đỗ Lôi Ty đã đạt tới điểm giới hạn để bộc phát, cô nghiêm mặt, lạnh lùng nói: "Tôi đếm đến ba, nếu anh còn tiếp tục cản đường, đừng trách tôi không khách khí! Một, hai..."

"Này, anh đang làm gì đó?"

Đột nhiên xuất hiện giọng nói khiến hai người đang giằng co đồng thời quay đầu lại, lần này là Đỗ Lôi Ty hoảng sợ.

Đây... Đây không phải là mỹ nữ ở cửa phòng làm việc của sếp tổng đại nhân lúc nãy sao?

"Tiêu Doãn, anh lại đi đùa giỡn phụ nữ đàng hoàng sao?" Mỹ nữ khinh thường lườm Tiêu Doãn một cái.

"Đâu nào, anh chỉ là muốn mời Liêm phu nhân đi uống chén rượu mà thôi." Tiêu Doãn vô tội nói.

"Liêm phu nhân?" Mỹ nữ sửng sốt, hướng mắt hoàn toàn vây lấy Đỗ Lôi Ty đang ở trạng thái thất thần.

"Đúng vậy, tiểu thư đây chính là phu nhân Chủ tịch Liêm thị — Alice!" Tiêu Doãn vừa nói, cũng nhìn về Đỗ Lôi Ty, ra vẻ tiếc hận, "Đáng tiếc Liêm phu nhân không nể mặt người ta, chẳng qua là uống chén rượu với nhau, bồi dưỡng một chút tình cảm mà thôi... Hạ Hạ, em nói có đúng không?""Đừng có giở trò hoa công tử , nhà anh ở đây!" Mỹ nữ trừng mắt nhìn Tiêu Doãn, sau đó thoải

mái đưa tay về phía Đỗ Lôi Ty nói: "Chào cô, tôi tên Tiêu Hạ, là em gái gã khốn khiếp này"
Thì ra cô là em gái Tiêu Doãn, Đỗ Lôi Ty do dự một chút, vươn tay bắt lấy: "Chào cô"
"Tiêu Doãn nói cô là phu nhân của Liêm Tuấn" Mỹ nữ nói rất tự nhiên, vừa nói vừa không chút khách khí đánh giá Đỗ Lôi Ty.
Nói thật, Tiểu tam thì đã gặp nhiều, nhưng chưa từng thấy ai là tiểu tam* mà khí thế lại mạnh mẽ như vậy. Đỗ Lôi Ty cũng hoài nghi có phải mình nhìn lầm người hay không, không thể làm gì khác hơn là lúng túng gật đầu. Theo như tình hình lúc này mà nói đúng là cô được coi như là vợ sếp tổng mà phải không?
(tiểu tam: người thứ 3, vợ lẽ)
Thấy Đỗ Lôi Ty gậtj đầu, Tiêu Hạ cũng không khách khí nói: "Lần đầu tiên gặp mặt, tôi mời cô uống rượu coi như lễ ra mắt, được không?"
Đỗ Lôi Ty nhìn mỹ nữ trước mắt, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác đang gặp Hồng Môn Yến, đang muốn từ chối, trong đầu bỗng nhiên hiện lên cảnh ở cửa phòng làm việc của Liêm Tuấn, trong lòng bối rối một chút.
Ngẩng đầu, nhìn thẳng Tiêu Hạ: "Được, vậy tôi không khách khí"
Tiêu Doãn lái xe, ba người đi tới sòng bài nổi tiếng nhaats thành phố A, còn có cả phòng tiệc riêng.
Lúc đó Liêm Tuấn gọi cho Đỗ Lôi Ty, cô do dự một chút, nhìn thoáng qua Tiêu Hạ ngồi ở vị trí bên tài xế, ngang ngược huỷ cuộc gọi ấy.
Bắt bà đây đợi không công hơn hai giờ, ma quỷ mới đi nhân cuộc gọi của anh!
Khi thỏ trắng trở nên hung ác thì cũng mất hết tính người.
Đến phòng tiệc, Tiêu Hạ gọi ít chút rượu đỏ, còn lại là hai chai trắng. Đỗ Lôi Ty cố ý quét mắt qua giá tiền, sau khi thấy một chuỗi dài mấy chữ số, cô nổi giận! Nghĩ mà coi cô lăn lộn trên thương trường trầy da tróc vẩy, tiền kiếm được ngay cả bình rượu cũng không mua nổi, nhìn tiểu tam ở trước mặt, vợ cả là cô tiêu xài tiền cua chồng mình như thế, quả thực là khinh người quá đáng!
Hậu quả cho cơn tức giận của Đỗ Lôi Ty là cô quyết định uống hết tiền thưởng.

Chỉ chốc lát sau, rượu được mang lên.
"Đỏ hay trắng?" Tiêu Hạ hỏi.
" Trắng" Đỗ Lôi Ty vô cùng dũng cảm, vì trong danh sách rượu trắng rõ ràng quý hơn rượu đỏ rất nhiều.
Tiêu Hạ ngẩn người, tiện đà dùng hàm ý tán thưởng nói: "Có rất ít phụ nữ chọn rượu trắng."
Đó là vì bọn họ không gặp tiểu tam phách lối như cô! Đỗ Lôi Ty thầm mắng trong lòng.
"Là vì Alice khác người đấy!" Tiêu Doãn boongx nhiên chen vào nói, tiện tay ưu nhã rót cho mình một chén rượu, mập mờ nói"Baby! Anh cũng uống trắng bới em!"
Nghe thấy giọng nói ấy, trong dạ dày cô bỗng nhiên có cảm giác sông cuộn biển gầm.
"Cô đừng để ý tới anh ta, anh ta bị bệnh thần kinh!" Tiêu Hạ liếc mắt lườm Tiêu Doãn, nói với Đỗ Lôi Ty, "Tôi mời cô một chén! Lần đầu gặp mặt, sau này xin quan tâm nhiều hơn"
Phản rồi! Tiểu tam lại dám quang minh chính đại muốn vợ cả quan tâm nhiều hơn thế này, thế trận biến thành như vậy từ lúc nào vậy?
Đỗ Lôi Ty nhìn Tiêu Hạ như người ngoài hành tinh một lúc lâu, rốt cục không nhịn được bèn hỏi :" Cô quen Liêm Tuấn từ khi nào vậy?"
"Chúng tôi ư" Tiêu Hạ ngẩn người, suy tư hồi lâu mới nói, "Nếu như tính từ lần đầu tiên gặp mặt thì lá tiểu học, có đúng không nhỉ?" Cô hỏi Tiêu Doãn.
Chẳng biết tại sao, Tiêu Doãn bỗng nhiên không còn cười, không muốn trả lời.
Thì ra là không phải tiểu tam, mà là thanh mai trúc mã! Ý chí chiến đấu vất vả lắm mới dâng lên của Đỗ Lôi Ty thoáng cái đã mất hết.
"Khi đó ba thường dẫn chúng tôi đi ra ngoài gặp anh, tre con chẳng biết gì cả, gặp nhau mấy lần là quen mặt, bây giờ nhớ lại thật đúng la buồn cười" Tiêu Hạ tự nhủ, đột nhiên cười tự giễu, cầm chén rượu lên uống một ngụm
Thì ra không chỉ là thanh mai trúc mã, mà còn có hôn ước!
Lần này Đỗ Lôi Ty hoàn toàn không có ý chí chiến đấu, lúc bắt đầu cô tưởng rằng người ta là tiểu tam, bây giờ lại giống mình mới là tiểu tam đi phá hoại đôi thanh mai trúc mã, làm hại hai người họ đến nay chỉ có thể lén lút quan hệ! Đỗ Lôi Ty ơi là Đỗ Lôi TY, sao mày có thể ngu như thế chứ?
Đàn ông vừa đẹp trai lại có tiền như sếp lớn, trước khi kết hôn sao lại không có hồng nhan tri kỉ được cơ chứ
Tâm tình đột nhiên tụt dốc nhanh chóng, Đỗ Lôi Ty cầm chén rượu, uống 2 ngụm liền.
"Thật ra thì tôi cũng không ngờ là anh ấy sẽ kết hôn đâu, trước kia lúc chúng tôi sống với nhau, anh ấy đã tưng nói sẽ không kết hôn". Tiêu Hạ nói
Sônga chung với nhau ... Quả nhiên từng như thế! Kể từ đó, tâm trạng của Đỗ Lôi Ty càng kém, uống thêm hai ngụn, không đc một lúc thì cả chai rượu trắng đeeuf xuống bụng.
"Tửu lượng của cô không tệ!"
Tiêu Hạ nhìn chén rượu trống trơn, "Tôi rất thích phụ nữ có thể uống rượu, đặc biệt là những người có hoàn cảnh như tôi, luôn đội mũ thục nữ, ngay cả chuyện mình muốn cũng không thể làm, chẳng thú vị chút nào! mời cô một chén"

Cô nói vậy, khoong phải muốn làm vợ cả sao? Đỗ Lôi Ty nín thở, uống một chén trắng khác.
Hai người cứ cô một chén, cô một cốc, tôi một cốc như vậy rất nhanh sau đó, Tiêu Hạ đã nhịn không đc, "Ai ya, tôi đi rửa tay." Vừa nói vừa lảo đảo đi ra ngoài.
Tiêu Hạ vừa đi, cơ hội của Tiêu Doãn đã tới.
"Baby, Hạ Hạ không uống với em thì anh uống!"

Lúc này Đỗ Lôi Ty đã uống vài chén, thấy một chén rươu đưa qua, nhận lấy uống tiếp.
Mắt thấy cốc rượu kia đã uống hết, khoé miệng Tieu Doãn vểnh lên lơ đãng. Thật ra thì ý của anh là muốn chuốc say Đỗ Lôi Ty, đến lúc đó cá chết biến thành cá ướp muối, đương nhiên là không thoát khỏi long bàn tay của anh được
.Không ngờ Đỗ Lôi Ty uống rươu khác người vô cùng, càng uống cang tỉnh, uống đến lúc này vô tình cá chết biến thành cá mập khổng lồ, đang chờ để cắn xé xui xẻo.
Và kẻ xui xeor đó là Tiêu Doãn.
Thấy cô uống nhiều như vậy lại không nói lời nào, anh liền cho rằng Đỗ Lôi Ty đã say, cố ý nhích lại gần hơn, dịu dàng nói:" Baby hôm nay em có chuyện gì không vui, hay là nói với anh đi?" Vừa nói,vươn tay muốn quàng qua vai cô.
Đỗ Lôi Ty đang buuòn bực uống rượu. không đểys tới anh ta, cir nhích một cái, Tiêu Doãn chụp phải không khí
Nói về bạn Tiêu Doãn, đay cũng coi như là xui xẻo, từ hồi tiểu học đơn giản chỉ ngồi cùng bàn, đến tận bây giờ lên chức thành phần tri thức nong cốt tinh anh, đã có người phụ nữ nào thoát khỏi ,ma trảo của anh đâu? Nhưng hết lần này đến lần khác đụng phải một Đỗ Lôi Ty không theo như lẽ thường, anh thì ra sức quyến rũ đến bây giờ, còn người ta ngay cả một cái nhìn cũng chẳng buồn cho anh, thế này thì một đời hoa công tử làm sao chịu nổi đây?
Trong lòng có chút giận , dứt khoát nói thẳng: "Em tức giận như vậy, không phải là ddang ghen với em gái anh và Liêm Tuấn sao?" Thật ra thì anh đã sớm nhìn ra, tư lúc vừa rôi. Đỗ Lôi Ty thất hồn lạc phách đi ra từ trong thang máy, rồi đén vẻ mặt kì quái lúc nhìn thấy Tiêu Hạ, thậm chí không chút do dự nhận lời mời của Tiêu Hạ, nhất định là bắt gặp Tiâu Hạ đi tìm Liêu Tuấn, hơn nữa còn hiẻu lầm cái gì.
Quả nhiên, nghe Tiêu Hạ nói vậy, động tác cầm lấy cốc rượu cuẩ Đỗ Lôi Ty dưng lại
Ghen?, Cô bây giờ là đang ghen vì sếp tổng đại nhân sao? Sao lại thế này đc chứ, bọn họ rõ ràng là muốn ly hôn, chuyện này cô đã đoán từ ngày kết hôn rồi. Chẳng qua là, tại saotrong long cô lúc này lại có cảm giác khó mà dứt bỏ?

Đỗ Lôi Ty thất thần khiến Tiêu Doãn rất đắc ý, ngả về phía cô, mục tiêu của anh tất nhiên là đôi môi vì uống rượu mà hết sức đỏ hồng nhon miệng.
Mắt vừa nhìn, liền cúi xuống
Đỗ Lôi Ty lấy lại tinh thần, nhìn thẳng khuôn mặt trước mắt sắp chạm tới cô, dưới tác dụng của rượu cồn, khuôn mặt này biến thành khuôn mặt của Liêm Tuấn.
Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là: Bắt cá hai tay , con dám hon tôi ư?
Cô đứng lên, đá mạnh một cái vào bộ hạ của "Liêm Tuấn"
Một đá này có thể nói là kinh thiên đọng địa, quỷ thần khiếp sợ. xuống tay không hề nhẹ! Tiêu Doãn "Á!" Một tiếng, hai tay che lại bộ hạ, hừ hừ ở ghế sa lông
Hừ ai bảo anh dám đi đùa bỡn tình cảm cua phụ nữ! Đi chết đi" Đỗ Lôi Ty hùng hùng hổ hổ đi về phía cửa, đưa tay mở cửa xông ra ngoài.
"Rầm..." một tiếng, đâm vào "tường"
Xoa trán ngảng đầu nhìn lên, cô?
Sao ở đay... Còn có một sếp tổng đại nhân nhỉ?
Liêm Tuấn trầm mặt, lúc thấy cô khuôn mặt vô cùng âm u
Khí thế của sếp tổng đại nhân sao với sếp tổng trong kia, quả thật một trời một vực, Đỗ Lôi Tycó chút chột dạ, nhưng rượu cồn đang không ngừng kích thích thần kinh cùng a_ đre_ na_lin của cô:"Tránh ra" Cô lạnh lùng nói
Người đang chắn trước mặt mình khong vco ý định muốn tránh, chỉ dùng ánh mắt sắc bén như chim ưng để nhìn cô
"Em uống rượu sao?" Câu hỏi không mang chút tình cảm nào.
"Tôi uống đấy thì làm sao?"
"Tại sao lại uống rượu?"
Tại sao ư? Đỗ Lôi Ty cau mày suy nghĩ, chợt nhớ tới câu vừa rồi của Tiêu Doãn, nói: "Bởi vì tôi đang ghen?"
Trắng trợn như thế quả nhiên cô đã say lắm rồi.
Khuôn mặt bình tĩnh trong nháy mắt dịu dang xuóng, nhưng khí thế không giảm, chỉ có ánh mắt dịu dàng hơn rất nhiều: "Em say rồi, sang bên kia nghỉ ngơi một chút, lát nữa anh đưa em về" Liêm Tuấn vừa nói, chỉ vào chiếc sa lông một bên
"Tôi không về với anh!" Cô vuốt ve tay anh, "Nói cho anh biết, cả đời này tôi không về với anh đâu! Tôi muốn ly hôn!"
Ly hôn, ly hôn, ly hôn...
Lúc hai chữ này vang lên, giống như tất cả đều yên tĩnh,.
Chỉ chốc lát sau , cái miệng đã phun ra những lời này bị chặn lại
Anh hôn cô.
Đây là một nụ hôn tràn đầy tính xâm lược, bá đạo, mạnh mẽ, như kiểu đang biểu thị công khai quyền sở hữu nào đó. Bá đạo đến nỗi đoạt đi hơi thở của cô, thậm chí khiến cô không kịp đề phòng, cũng chẳng hơi sức đau mà phản kháng.
Khi nụ hôn dừng lại
Đỗ Lôi Ty... Ách! Ngại quá ngất xỉu mất rồi

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Disneyland 1972 Love the old s