Ring ring
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đạo tình - trang 5

• Chương 31 - Phá hoại
Tề Mặc cau mày, kẹp chiếc cúc vào hai đầu ngón tay. Chỉ nghe một tiếng động khẽ, chiếc cúc bị bóp vỡ vụn. Cùng lúc này, tòa nhà bằng kính trong biển hoa đột nhiên phát ra một tiếng sắc nhọn, tất cả những tấm kính vỡ tan tành. Tiếng động không hề mạnh mà đanh sắc như tiếng tô vít chọc vào tường, khiến đám Tề Mặc nhăn mặt.


Tề Mặc đang nhíu mày, tai phải đột nhiên bị che kín. Hắn liền quay người nhìn về phía sau, thấy Ly Tâm một tay che tai mình, một tay che tai hắn. Cô nói khẽ: "Bịt vào, nếu không tai sẽ bị tổn thương đó". Đây là chấn rung, mắt thường có thể thấy không nghiêm trọng nhưng là thứ vũ khí giết người vô hình.


Hai tay Ly Tâm không thể che hết tai của cả hai người, Tề Mặc bất động trong giây lát rồi giơ tay che bên tai còn lại của Ly Tâm. Ly Tâm lắc đầu bất lực, người đàn ông trước mặt đến giờ phút này vẫn còn muốn giữ thể diện.


Cô "hừm" một tiếng, kéo tay Tề Mặt bịt tai mình, còn cô giơ cả hai tay che tai hắn. Nếu để lão đại hắc đạo bị điếc, sẽ là một chuyện cười đáng sợ vô cùng. Hồng Ưng và Hoàng Ưng đứng bên cạnh cũng vội vàng đưa tay lên bịt kín tai mình.


Tiếng động sắc nhọn dần biến mất. Ly Tâm bỏ tay khỏi tai Tề Mặc, quay đầu lại nhìn. Tòa nhà kính không còn tồn tại, chỉ còn lại một núi bột thủy tinh. Cô lắc đầu thán phục: "Lợi hại quá. Đáng tiếc tôi không biết làm". Công nghệ này quá tiên tiến, không phải người như cô có thể làm ra nổi.


Hồng Ưng và Hoàng Ưng lập tức quay về phía ngôi nhà, chỉ nhìn thấy những người ở lại trong nhà không tử vong cũng đang hấp hối dưới đống thủy tinh. Hoàng Ưng từ từ mở miệng: "Xem ra, người phụ nữ này là phúc tinh của chúng ta".


Hồng Ưng lắc đầu nhìn Tề Mặc và Ly Tâm vừa đi vừa nói chuyện: "Cô ấy là phúc tinh của lão đại".


Nghe thấy câu nói của Hồng Ưng, Tề Mặc bất giác đưa mắt về phía Ly Tâm. Hắn đột nhiên sờ tay lên chiếc hoa tai của Ly Tâm: "Đây là thứ gì?". Người của Tề Gia đã rà soát kỹ lưỡng bên trong và bên ngoài ngôi nhà. Tề Mặc tin tưởng thuộc hạ của hắn không bao giờ làm việc bất cẩn. Thứ mà người của Tề Gia không tìm thấy, chỉ có Ly Tâm phát hiện ra nhất định là đồ công nghệ cao. Nhưng bây giờ trên người cô không có bất cứ thứ gì, ngoài đôi hoa tai.


Ly Tâm liền dùng tay che hai tai: "Đây là đồ của tôi". Vừa nói cô vừa lùi ra phía sau.


Tề Mặc chỉ nhìn cô chăm chú, không liên tiếng cũng không tịch thu đôi hoa tai của Ly Tâm. Hắn quay về phía Hồng Ưng: "Ở đây giao cho chú giải quyết, đừng bỏ sót người nào".


Ly Tâm liếc gương mặt lạnh lùng của Tề Mặc, cô ngửa cổ lên trời thở dài: "Nhiều kẻ thù quá".


Nhìn bộ dạng đầy vẻ bi tráng của Ly Tâm, Tề Mặc trầm mặc: "Cô muốn làm nghề đó? Cô định làm thế nào?"


Ly Tâm phất tay: "Anh tự giải quyết đi. Tôi không có hứng thú thò chân vào. Nhưng tôi cũng chẳng để tâm nếu anh chia lợi nhuận cho tôi. Đúng rồi, bọn họ muốn làm gì mà anh lại cắt phéng con đường kiếm tiền của họ?" Chặn đường kiếm cơm của người khác là một việc làm vô đạo đức. Thảo nào hắn liên tục bị người đuổi giết.


Tề Mặc dõi mắt về phía biển hoa: "Thuốc phiện".


"Thuốc phiện ư?" Ly Tâm liền mở to mắt nhìn những bông hoa đẹp lộng lẫy. Hóa ra đây là đặc sản vùng Đông Nam Á, hoa anh túc. Lần đầu tiên Ly Tâm cảm thấy Tề Mặc hợp ý cô. Cô khoanh tay trước ngực nhìn Tề Mặc: "Nghề này có thể mang lại lợi nhuận vô cùng lớn".


Thấy Ly Tâm lộ vẻ tán thưởng hiếm hoi với mình, Tề Mặc liền giơ tay ôm eo Ly Tâm, đưa cô đi về phía trước. Vừa đi hắn vừa giải thích: "Tôi là người buôn bán vũ khí, không phải buôn bán ma túy". Hôm nay hắn đến đây chỉ để thông báo không cho phép bất cứ cuộc giao dịch ma túy nào trên địa bàn của hắn. Ma túy tuy là nghề làm ăn lớn nhưng cũng không thể lớn hơn vũ khí, hắn không có hứng thú.


Đứng ở lối ra, Ly Tâm thấy khói đen cuồn cuộn bốc lên trời, một mùi nồng nặc xông vào mũi cô. Từ xa xa, ánh lửa hồng chiếu sáng một vùng. Biển hoa đẹp đẽ dần biến thành biển lửa. Sắc hoa trong ánh lửa càng trở nên diễm lệ. Những đóa hoa anh túc từ từ hóa thành tro bụi trong biển lửa.


Ly Tâm bất giác sờ cằm: "Anh đúng là vừa nói đã ra tay liền. Hành động của anh cắt đứt con đường kiếm tiền của không biết bao nhiêu người. Thảo nào ở đây chẳng ai nhìn anh thuận mắt. Tôi từng nghĩ, đường đường là một lão đại hắc đạo, đi đến đâu cũng bị truy sát thì mất thể diện quá, hóa ra là vì chuyện này. Bây giờ, anh trở thành kẻ thù của cả vùng Đông Nam Á rồi". Ly Tâm vừa nói vừa tươi cười nhìn Tề Mặc.


Đôi mắt Tề Mặc toàn một màu đỏ do ngọn lửa phản chiếu. Hắn nhếch môi cất giọng ngông cuồng: "Việc tôi làm, không ai có thể ngăn cản".


Ly Tâm nhíu mày, ngạo mạn quá. Có điều, cô tán đồng hành động này của hắn, thuốc phiện chẳng phải là thứ tốt đẹp gì. Cô cười cười: "Vâng, địa bàn của anh, anh có thể làm chủ". Ở một hướng khác phía xa xa lại bốc lên luồng khói đen, Ly Tâm liền hỏi: "Chuyện gì vậy? Hôm nay là ngày đốt lửa?"


Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Tất cả thuốc phiện sẽ biến mất trên địa bàn của tôi trong ngày hôm nay".


Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm sờ tay lên trán, vụ này lớn quá. Mặc dù cô không thuộc giới hắc đạo nhưng cũng từng nghe qua, Đông Nam Á là một trong những nơi sản sinh thuốc phiện lớn nhất. Tề Mặc thực sự hủy bỏ toàn bộ thuốc phiện trên địa bàn của hắn trong một ngày . Nhờ thắng Lam Bang trong cuộc đua xe, hắn đã chiếm tới hai phần ba địa bàn Đông Nam Á. Việc làm này chắc chắn sẽ là một đả kích lớn đối với giới buôn bán ma túy. Tề Mặc đúng là quá ngông cuồng, quá hống hách, nhưng đáng chết là, hành động của hắn quá tuyệt vời.


Ly Tâm bất giác cười lớn: "Có khí chất, không hổ danh bá chủ hắc đạo".


Tề Mặc không nói một câu nào, quay người đi ra cổng về phía chiếc xe ô tô. Ly Tâm cũng bước theo hắn với tâm trạng vui vẻ. Nhưng mới đi hai bước, gương mặt cô đột nhiên sa sầm. Tề Mặc làm vậy không sai, tuy nhiên hắn đã đắc tội với giới ma túy của cả khu vực Đông Nam Á. Những ngày tháng tiếp theo của cô chắc sẽ không thể thiếu màn bom rơi đạn nổ. Nghĩ đến đây, Ly Tâm không khỏi nhăn mặt nhíu mày.


Nói Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Ly Tâm và Tề Mặc còn chưa đi đến cửa xe ô tô, đột nhiên có tiếng súng nổ ầm ầm. Đám thuộc hạ của Tề Mặc thấy có kẻ đánh úp lập tức chia thành hai nhóm. Một nhóm nổ súng yểm hộ Tề Mặc và Ly Tâm, một nhóm xông về nơi bắn đạn.


• Chương 32 - Thượng đế đi nghỉ

Tất cả chỉ xảy ra trong giây lát. Tề Mặc vừa vặn đi đến cổng, hắn lập tức dừng bước, nhanh chóng lùi lại phía sau. Ly Tâm đúng lúc đó bước đến bên cạnh Tề Mặc. Theo kinh nghiệm né tránh có được khi đi chôm chỉa, cô không hề nghĩ ngợi liền đổ người về phía trước. Tề Mặc và Ly Tâm trong một giây người ngả về đằng sau, người tiến lên đằng trước. Khi hai thân hình giao nhau, Tề Mặc đã lui về phía sau Ly Tâm, còn Ly Tâm lao người về phía trước Tề Mặc.


"Pằng", một tiếng súng nổ. Thân hình Ly Tâm vừa vặn chắn trước người Tề Mặc. Cô hơi ngã về phía sau rồi lại dúi ra đằng trước. Ánh mắt Tề Mặc lóe lên một tia kinh ngạc như không thể tin nổi. Hắn liền giơ tay kéo Ly Tâm vào lòng rồi nhanh chóng lùi về khu vực an toàn phía sau cánh cổng lớn.


Ly Tâm bị Tề Mặc đưa ra sau cánh cổng, cô nằm gọn trong lòng Tề Mặc. Ly Tâm mở to mắt nhìn Tề Mặc, phát hiện thần sắc hắn lộ vẻ đầy kinh ngạc. Một cơn đau ở ngực đột nhiên dội đến, Ly Tâm cúi đầu nhìn xuống, máu ở ngực cô tuôn trào, ướt đẫm cả áo sơmi. Ly Tâm bất giác nhíu mày nhìn Tề Mặc. Lúc này hắn dồn mọi sự chú ý lên người cô. Trời ạ, sao cô đen đủi thế không biết. Cô chỉ muốn...tránh đạn thôi mà.


Tề Mặc tiếp tục nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt kỳ lạ, cô dần thiếp đi trong lòng hắn. Tề Mặc bế thốc Ly Tâm hét lớn với Hoàng Ưng đang chạy tới: "Bảo Hắc Ưng gọi người, nhanh lên". Hắn bế Ly Tâm chạy như bay ra ngoài, bất chấp bên ngoài có nguy hiểm hay không. Tề Mặc nhanh chóng ngồi xe phóng đi mất.


Trong ngôi biệt thự, bác sỹ riêng của Tề Mặc là Lập Hộ vô cùng bận rộn cứu chữa Ly Tâm đang bị hôn mê bất tỉnh. Bàn tay run rẩy của anh ta cố gắng giữ chặt cái kẹp, mồ hôi trên trán anh ta túa ra như tắm, chảy từng giọt xuống mặt. Tề Mặc đứng bên cạnh thấy vậy, vừa lau mồ hôi cho Lập Hộ vừa cau mày nói: "Bình tĩnh".


Lập Hộ nhăn mặt. Không phải anh ta không muốn bình tĩnh, cũng không phải anh ta muốn run rẩy. Chỉ tại người đàn ông đứng bên giường nồng nặc mùi sát khí, lại nhìn chằm chằm anh ta bằng ánh mắt máu tanh mùi địa ngục, khiến anh ta không thể bình tĩnh nổi. Khủng khiếp quá, chưa bao giờ Lập Hộ chứng kiến Tề Mặc đáng sợ như thế này.


"Cô ta sống thì anh được sống. Cô ấy chết, tôi sẽ cho anh cùng xuống suối vàng làm bạn với cô ấy". Nghe giọng nói băng giá của Tề Mặc, Lập Hộ đột nhiên lạnh toát sống lưng.


Xung quanh Tề Mặc tỏa ra không khí chết chóc đáng sợ. Kẻ ra tay ban nãy đã bị đám Hồng Ưng tiêu diệt. Lần này, Tề Mặc thật sự phẫn nộ. Hắn ra một lệnh hủy diệt hiếm thấy kể từ khi hắn lên nắm quyền Tề Gia. Hắn điều động người từ châu Mỹ qua với quy mô lớn. Tề Mặc đưa ra lệnh hủy diệt đám người thuộc giới ma túy Đông Nam Á trên phạm vi toàn thế giới. Lần này, hắn bắt bọn chúng phải trả giá đắt.


Nhìn Ly Tâm vẫn đang mê man trên giường, đôi chân mày Tề Mặc càng nhíu chặt hơn. Hắn đứng dậy bước đến bên Ly Tâm, như muốn nhìn cô rõ hơn. Người phụ nữ này cứu hắn? Cô đã bất chấp tín mạng xông đến cứu hắn? Cả đời này chưa có người xa lạ nào dùng thân mình cứu hắn. Hắn hoàn toàn không nhìn nhầm. Đúng là người phụ nữ này đã lao ra che chắn người hắn, đỡ trọn viên đạn bắn về phía hắn lúc đó.


"Lão đại, chúng tôi đã tìm ra kẻ đứng đằng sau đám người hôm nay. Tôi đã ra lệnh không để sót một ai, Lão đại..."


Hồng Ưng đi vào với dáng vẻ vội vã. Anh ta chưa kịp nói hết câu, Tề Mặc liền quay người đi ra ngoài, cất giọng lạnh lùng: "Chết? Không dễ dàng như vậy".


Hồng Ưng và Hắc Ưng còn ở trong phòng đưa mắt nhìn nhau. Lần này, Lão đại thật sự nổi giận nên mới đích thân ra tay. Hồng Ưng bất giác liếc nhìn Ly Tâm nằm trên giường rồi quay người đi theo Tề Mặc.


Thời gian trôi qua rất nhanh, một ngày một đêm qua đi trong chớp mắt. Chỉ một ngày một đêm, khu vực Đông Nam Á xảy ra thay đổi kinh thiên động địa. Từ trước đến nay không ai dám động thủ với Tề Gia. Vì Tề Gia là gia tộc lớn tạo dựng thế lực trong cả trăm năm. Bàn tay họ có thể vươn đến khắp mọi nơi trên thế giới, không có bất cứ thế lực mới nào đủ sức đối kháng Tề Gia.


Tề Gia, gia tộc buôn bán vũ khí lâu đời ở Âu Mỹ giống như con sư tử đang ngủ say. Khi bị kích động, nó sẽ phẫn nộ lao vào kẻ thù của nó, giương móng vuốt sắc nhọn. Lúc này, kẻ thù của nó hối hận cũng đã muộn. Bởi vì hành động ngu xuẩn của chúng đã hủy diệt mọi thứ chúng có trong tay.


Khác với sự náo loạn ở bên ngoài, bầu không khí trong ngôi biệt thự ở ngoại ô vô cùng yên tĩnh.


Đau, ngực đau quá. Ly Tâm tỉnh dậy từ cơn hôn mê, từ từ mở mắt. Đập vào mắt cô là đôi mắt thăm thẳm của Tề Mặc, khiến Ly Tâm hơi sững người.


Tề Mặc đang ngồi trên giường. Thấy Ly Tâm tỉnh lại, đáy mắt hắn lóe lên một tia vui mừng. Mặc dù vậy, gương mặt hắn vẫn lạnh nhạt thản nhiên. Hắn cầm cốc nước ở bên cạnh đưa tới miệng Ly Tâm: "Uống nước".


Ly Tâm nhíu mày nhìn Tề Mặc. Môi khô quá, cô không kịp để tâm đến vẻ mặt của Tề Mặc, quay đầu uống nước. Đau quá, việc động đậy người khiến vết thương trên ngực đau đến mức Ly Tâm thở hổn hển.


Thấy vậy, Tề Mặc dịch lên đầu giường, nhẹ nhàng đỡ Ly Tâm ngồi dậy, để cô tựa người vào ngực hắn. Sau đó, hắn cầm cốc nước đưa lên miệng Ly Tâm. Ly Tâm vội uống lấy uống để.


"Uống từ từ thôi". Tề Mặc còn chưa nói dứt câu, Ly Tâm bị sắc nước, cô ho từng tràng dài. Tề Mặc đỡ Ly Tâm ngồi thẳng, rồi hắn vỗ vỗ vào lưng Ly Tâm giúp cô thông khí.


Cơn ho của Ly Tâm động đến vết thương trên ngực, đau đến mức mặt cô tái mét. Tề Mặc lại đập mạnh vào lưng Ly Tâm, khiến cô cảm thấy trước ngực sau lưng đều rất đau. Cô lập tức giữ chặt cánh tay Tề Mặc: "Anh đừng vỗ nữa. Đừng vỗ nữa, đau quá".


Nhìn gương mặt tái mét của Ly Tâm, Tề Mặc liền dừng lại, nắm tay Ly Tâm và kéo cô vào lòng. Ly Tâm ngồi dựa người trong lòng Tề Mặc, cố gắng điều tiết hơi thở.


Nhìn bộ dạng yếu ớt của người phụ nữ ở trong lòng, Tề Mặc lặng lẽ giơ tay lau mồ hôi trên mặt Ly Tâm. Viên đạn cách nội tạng của Ly Tâm khoảng 2cm. Đối với những người như Tề Mặc, vết thương này chẳng là gì nhưng với một cô gái như Ly Tâm, vết thương không phải nhẹ.


"Lão đại, đến giờ thay thuốc rồi". Lập Hộ cầm hộp thuốc đi vào. Chứng kiến cảnh Tề Mặc ôm Ly Tâm, sắc mặt anh ta không hề thay đổi. Bộ dạng chết chóc của Tề Mặc vẫn hiện rõ mồn một trong trí óc anh ta. Anh ta tuyệt đối không dám nhiều lời.


"Bỏ thuốc xuống đó rồi đi ra ngoài". Tề Mặc lạnh lùng ra lệnh.


Lập Hộ nhíu mày "bỏ thuốc, đi ra ngoài?". Vậy ai sẽ bôi thuốc cho người phụ nữ đó, lẽ nào lão đại đích thân làm? Lập Hộ lập tức cứng đờ mồm miệng. Anh ta không nói một lời nào, đặt hộp thuốc bên cạnh Tề Mặc rồi quay người đi ra cửa.
• Chương 33 - Bôi thuốc kiểu Tề Mặc
Tề Mặc nhìn đống thuốc và vải băng, hắn không hề thay đổi sắc mặt thò tay ra đằng trước cởi cúc áo Ly Tâm. Ly Tâm đang dựa vào người Tề Mặc điều hòa hơi thở, thấy Tề Mặc đưa tay xuống ngực mình, cô hỏi khẽ: "Anh biết thay thuốc sao?"


"Không biết". Tề Mặc lạnh lùng đáp lại, tay vẫn tiếp tục cởi cúc áo.


Ly Tâm liền mở to mắt nhìn Tề Mặc. Không biết, thế thì tại sao hắn lại đòi thay thuốc cho cô? Cô chỉ là đen đủi tự mình xông ra nên mới bị trúng đạn, không đến nỗi được hắn đối xử như vậy chứ? Ly Tâm bất giác giữ chặt tay Tề Mặc: "Tôi không muốn chết".


Tề Mặ nhíu mày: "Cô sẽ không chết". Vừa nói, hắn vừa kéo tay Ly Tâm cởi nốt chiếc cúc áo cuối cùng trước ngực cô.


Ở trong lòng Tề Mặc, Ly Tâm cúi đầu nhìn xuống. Cô chỉ thấy mình không mặc gì bên trong. Ngực cô có một lớp băng trắng quấn ngang qua, có vệt máu mờ mờ. Ly Tâm bỗng chốc cảm thấy đầu cô nổ tung, lồng ngực như sắp sửa phun khói ra ngoài, mặt cô đỏ au ngượng ngùng. Ly Tâm không biết lấy từ đâu ra sức lực túm chặt hai vạt áo trước ngực, che đi nét xuân quang đẹp đẽ.


Tề Mặc trầm giọng: "Cô làm gì vậy, bỏ ra!". Nói xong hắn dùng sức xé toạc áo Ly Tâm ra thành hai mảnh.


"Anh không phải là bác sỹ, tự nhiên đòi bôi thuốc gì chứ? Tôi cần bác sỹ". Áo bị xé rách làm đôi, không thể che bộ ngực trắng ngần. Ly Tâm đỏ bừng mặt thầm nghĩ, bác sỹ nhìn thì chẳng sao cả, nhưng bị người ngoài thấy thì...


Tề Mặc tức giận nạt nộ: "Không có bác sỹ". Vừa nói hắn vừa dừng tay nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt sắc lạnh.


Nghe hắn nói vậy, mặt Ly Tâm trắng bệch. Thấy ánh mắt Tề Mặc thoáng qua tia sát khí, Ly Tâm không khỏi than thầm, con người này động một tý là muốn giết người. Bản thân cô đang bị thương, hắn cũng chẳng thèm nhẹ nhàng chút nào. Nghĩ đến đây, cô đành ấm ức bỏ tay. Phải chịu thôi, lúc khỏe cô còn chẳng chống nổi hắn, bây giờ cô càng không phải là đối thủ của hắn.


Tề Mặc hài lòng khi thấy Ly Tâm buông tay. Thế mới đúng, hắn thích những người ngoan ngoãn nghe lời. Hắn bắt đầu bôi thuốc lên người Ly Tâm.


"Á, đau, đau quá. Anh nhẹ tay thôi". Tề Mặc luống cuống vụng về ấn mạnh vào vết thương của Ly Tâm, khiến cô muốn giết hắn ngay lập tức.


"Rốt cuộc anh có biết bôi thuốc không hả? Đau quá"


"Hét gì chứ. Im miệng". Tề Mặc cũng thấy lửa bốc lên đầu. Đây là lần đầu tiên hắn bôi thuốc cho người khác, vậy mà cô nàng lại la hét ầm ĩ. Vết thương bé tí tẹo mà đau đến mức đó sao? Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Tề Mặc vẫn cố bôi thuốc thật nhẹ nhàng, mặc dù hắn không cho rằng hắn nặng chân nặng tay với cô.


"Tề Mặc, anh muốn giết tôi phải không?". Tề Mặc bôi cả hộp thuốc lên vết thương của Ly Tâm. Để thuốc khỏi bị rơi xuống, hắn dùng bàn tay lớn giữ chặt. Ly Tâm đau đến mức mồ hôi chảy ròng ròng. Cô mặc kệ địa vị thân phận của người đối diện, mở miệng gọi thẳng tên hắn.


Nghe Ly Tâm dám gọi tên mình, Tề Mặc tối sầm mặt, lộ rõ vẻ chết chóc. Nhìn người phụ nữ ở trong lòng đau đến mức mặt mũi nhăn nhó, mồ hôi túa ra, hắn cất giọng trầm trầm: "Cô còn nói nữa, tôi sẽ giết cô".


Ly Tâm bị ánh mắt sát khí Tề Mặc dọa sợ chết khiếp. Cô chỉ thở hổn hển để mặc Tề Mặc chà sát trên vết thương của cô.


"Tề Mặc, tôi...Chỗ đó không bị thương". Sau một hồi nghiến răng nghiến lợi chịu đựng quá trình bị hành hạ chứ không phải bôi thuốc, Ly Tâm tưởng cô có thể thoát nạn. Nhưng khi thấy Tề Mặc bóp đi nắn lại chỗ không bị thương ở trên ngực, Ly Tâm tức giận lên tiếng.


Tề Mặc đảo mắt qua Ly Tâm: "Tôi biết".


"Vậy anh định làm gì?" Thấy Tề Mặc có vẻ mất hết kiên nhẫn, Ly Tâm cắn môi hỏi hắn. Cô còn mất kiên nhẫn hơn hắn ấy chứ. Vết thương vốn đau ba phần, bị hắn hành hạ thành ra đau mười phần.


Tề Mặc liền bóp mạnh da thịt trắng muốt dưới tay. Ly Tâm đau đến mức nhảy dựng người. Tề Mặt nạt nộ: "Tôi định làm gì à? Tôi định làm thế này đấy". Vừa nói, hắn vừa đẩy Ly Tâm ngã ra đằng sau, rồi hắn nhanh chóng phủ người ngậm nụ hoa trên ngực Ly Tâm.


Ly Tâm vừa hoảng sợ vừa tức giận, muốn giơ tay đấm Tề Mặc, nhưng bị hắn đè chặt, không thể động đậy nổi. Cô chỉ còn cách hét lớn: "Tề Mặc...Anh...Á...". Ly Tâm còn chưa dứt lời, Tề Mặc đột nhiên mút mạnh, khiến Ly Tâm cảm thấy ngực vừa đau vừa ngứa, cả người mềm nhũn. Cô tiếp tục hét: "Tề Mặc, bỏ tôi ra. Anh bỏ tôi ra".


Tề Mặc hừm một tiếng trong mũi, nhả nụ hoa ngẩng đầu nhìn Ly Tâm: "Cô còn dám ồn nào nữa hay không?"


Ly Tâm liền lắc đầu: "Tôi không dám".


"Cô hãy ghi nhớ, cô là người của tôi, tôi muốn làm gì thì làm. Cô không có tư cách phản đối". Tề Mặc nói lạnh lùng, bàn tay lại tiếp tục sờ soạng trên ngực Ly Tâm.


Ly Tâm liền nhắm mắt nuốt hận vào lòng. Cô thầm chửi rủa cả tổ tiên mười tám đời nhà Tề Mặc. Mối thù này sẽ có ngày cô bắt hắn phải trả gấp nhiều lần.


Tề Mặc giơ tay nắn đi nắn lại ngực Ly Tâm. Làn da trắng ngọc ngà bị hắn sờ lên sờ xuống. Cả người Ly Tâm mềm nhũn nằm im trong lòng hắn.


"Khốn khiếp, thế này là thế nào?"


Một tiếng quát lớn khiến Ly Tâm giật nảy mình. Cô liền mở mắt thấy gương mặt Tề Mặc tối sầm, đôi mắt lại phóng ra tia giết người. Ly Tâm bất giác nhìn xuống ngực mình, cô không biết nên khóc hay nên cười. Tề Mặc dùng cuộn vải băng bó vết thương cho cô. Mặc dù hắn không ngừng điều chỉnh vị trí nhưng vẫn không thể băng nổi. Cứ mỗi khi hắn cuộn vải băng là miếng vải lại trượt ra khỏi vết thương.


Hóa ra, Tề Mặc bóp nắn ngực cô là để chỉnh góc độ, cố định miếng vải băng. Ly Tâm chửi thầm, con người này lẽ nào không biết nói một câu nhẹ nhàng hay sao? Tề Mặc quả thật không phải sinh ra để hầu hạ người khác. Không biết hắn bị đứt sợi dây thần kinh nào, tự nhiên lại đòi băng bó cho cô, khiến cô bị tra tấn mãi. Ly Tâm nói khẽ: "Anh băng từ bên này qua là được rồi".


Tề Mặc nhíu mày, làm theo lời Ly Tâm. Miếng vải băng quả nhiên cố định đúng vết thương. Tề Mặc nhăn mặt, hắn không phải là loại đi hầu hạ người khác mà.


Sau khi trận bôi thuốc còn quá hành xác kết thúc, Ly Tâm thở phào nhẹ nhõm. Cả người cô vừa đau đớn vừa mệt mỏi. Cô ngồi dựa vào Tề Mặc lấy lại hơi sức.


• Chương 34 - Thả gió
Sau khi băng bó xong, Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm không còn chút sức lực, mình đẫm mồ hôi, hắn bất giác sa sầm mặt. Tuy vậy, hắn vẫn quay người với lấy túi bông, lau mồ hôi cho Ly Tâm bằng động tác hết sức nhẹ nhàng.


"Khỏi nhanh lên, tôi không cần người vô dụng".


Tề Mặc nhẹ nhàng đặt Ly Tâm nằm xuống giường. Cô lườm hắn, có phải cô muốn bị thương đâu, muốn khỏi là khỏi ngay chắc. Yêu cầu của hắn đúng là buồn cười. Đây là lần đầu tiên cô gặp người bá đạo như hắn. Ly Tâm không thèm tranh cãi với Tề Mặc. Toàn thân cô vẫn chưa hết đau, cô từ từ chìm vào giấc ngủ.


Thấy Ly Tâm ngủ say, cặp chân mày của Tề Mặc mới từ từ giãn ra. Hắn đi nhanh ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa. Hắn còn rất nhiều việc phải làm.


Lập Hộ dường như có nhiều kinh nghiệm chữa trị vết thương bị trúng đạn. Vài ngày sau, vết thương của Ly Tâm có chuyển biến tốt. Cô có thể xuống giường đi lại vận động.


Ly Tâm chậm rãi đi ra vườn hoa hít thở không khí trong lành. Nhìn cây cối xanh mướt, tâm trạng Ly Tâm tốt hẳn lên. Bị trói ở trên giường bao ngày, hôm nay mới có thể ra ngoài hít thở không khí, đúng là một sự hưởng thụ tuyệt vời. Ly Tâm cũng không đến ý đến hiện trạng vườn hoa chỉ toàn cây lớn, không tồn tại một bông hoa nào. Có màu xanh dù sao cũng tốt hơn chẳng có gì.


Ly Tâm thấy người trong khu biệt thự đi đi lại lại với dáng vẻ vô cùng vội vã, đa phần là những gương mặt xa lạ. Tất nhiên Ly Tâm chẳng quen biết mấy người của Tề Gia. Cô nhíu mày nhìn họ rồi nhún vai quay đi. Dù sao người ở đây cũng chẳng liên quan gì đến cô, không can thiệp vào chuyện của người khác mới là thượng sách.


Nghĩ đến đây, Ly Tâm đột nhiên thấy trong họa có phúc. Do bị thương nên cô không phải cùng Tề Mặc vào sinh ra tử, tránh khỏi làn đạn mưa bom. Suốt ngày gặp phải tình cảnh này, tim cô có làm bằng sắt thép cũng không chịu nổi. Nhớ đến vết thương, Ly Tâm liền nhăn mặt. Tuy Tề Mặc không nói cô bị thương ở đâu, nặng hay nhẹ, nhưng vết thương trên người cô nên cô biết rõ. Nếu thời gian có thể quay ngược, cô vẫn mong mình không bị thương thì hơn.


"Cô có thể đi ra ngoài rồi à?". Một giọng nói dịu dàng vọng đến. Ly Tâm ngẩng đầu, thấy anh chàng bác sỹ Lập Hộ mỉm cười đi tới.


Ly Tâm gật đầu: "Vâng. Hôm nay Tề Mặc không ở nhà, nên tôi mới ra ngoài "thả gió".


Nghe Ly Tâm nói vậy, Lập Hộ cười ha hả: "Thả gió? Nếu lão đại nghe thấy, cô sẽ lại bị nhốt vào trong đấy".


Ly Tâm nhún vai: "Vì vậy anh đừng nói cho anh ta biết nhé". Nếu Tề Mặc biết được cô coi sự chăm sóc của hắn như tù đầy, hắn sẽ lột da cô cũng không biết chừng.


Thời gian này không hiểu Tề Mặc bị đứt sợi dây thần kinh nào, hắn ngày ngày cùng ăn cùng ngủ với cô. Hắn bôi thuốc, lau người, đút cơm cho cô mỗi ngày. Cô mà tỏ ra không hài lòng, không bị hắn dọa sợ chết khiếp cũng bị hắn làm cho tơi tả. Tề Mặc đối xử với bệnh nhân như phạm nhân. Có khi phạm nhân cũng không khổ bằng. Phạm nhân chỉ một phát súng là xong, còn cô bị hành hạ lâu dài.


Nhìn đi, cánh tay cô đầy vết bầm tím, thể hình tròn xoe. Cô không phải có ý tố cáo sự bạo lực của Tề Mặc. Sau khi vết thương đỡ một chút, Ly Tâm uyển chuyển đưa ra ý kiến này ý kiến nọ. Bị Tề Mặc trợn trừng mắt, cô lập tức giơ cờ trắng đầu hàng. Tề Mặc quá hung hãn, không nên gây chuyện với hắn thì hơn. Chịu khổ thì chịu khổ, còn hơn là bị mất mạng.


Thấy Ly Tâm nhăn nhó bất mãn, Lập Hộ liền mỉm cười an ủi. Theo phán đoán của anh ta, Ly Tâm có thể xuống giường đi lại từ lâu rồi. Chỉ vì Tề Mặc đòi chăm sóc, vết thương bị hành hạ nên càng lâu khỏi, đến bây giờ mới có thể xuống giường. Tề Mặc chăm sóc người khác, trên thực tế càng đẩy người đó đến chỗ chết. May mà sức khỏe Ly Tâm cũng không tồi. Bằng không, Tề Mặc tự hủy con át chủ bài của mình.


"Được rồi, đừng nói nữa. Ly Tâm này, tôi nghe nói cô có một quá khứ rất huy hoàng. Hiếm có cơ hội gặp cô, cô hãy kể cho tôi nghe đi". Lập Hộ cười tươi với Ly Tâm. Anh ta nghe nói người phụ nữ này vang danh bốn bể nên có ý định hỏi thăm từ lâu nhưng không tìm ra cơ hội. May quá lại gặp cô ở đây.


Đối diện với gương mặt rạng rỡ của Lập Hộ, Ly Tâm bất giác nghĩ thầm, anh chàng này là người của Tề Mặc ư? Thể hỗn hợp giữa núi băng và núi lửa phải kiểu như Hồng Ưng, không có biểu hiện vui buồn mới đúng. Tề Mặc lấy đâu ra thuộc hạ vui vẻ như Lập Hộ?


"Ly Tâm, ngồi xuống đây nói chuyện". Lập Hộ cười nói, chỉ tay xuống chiếc ghế bên cạnh anh ta.


Ly Tâm liếc gương mặt tươi cười ôn hòa của Lập Hộ. Ở bên cạnh Tề Mặc mà anh ta có thể tự do ra vào, chắc chắn anh ta không phải nhân vật tầm thường. Lập Hộ dịu dàng hay Hồng Ưng trầm tĩnh cũng vậy, không phải là người đơn giản. Ly Tâm cười cười với anh ta: "Huy hoàng gì chứ. Khi nào ngồi lên vị trí của Tề lão đại, lúc đó mới gọi là huy hoàng".


Lập Hộ liền nhíu mày: "Cô thích vị trí của lão đại?"


Ly Tâm hơi nhăn mặt. Người này không hiểu thế nào là nói đùa sao? Cô mở miệng: "Nếu tôi thích thì có thể ngồi lên không?"


Nghe Ly Tâm nói vậy, Lập Hộ bất giác mỉm cười. Những lời đó mà cô nàng dám nói ra miệng. Anh ta còn chưa đáp lời, đằng sau vọng đến tiếng nói lạnh lùng: "Cô muốn ngồi vị trí của tôi?"


Ly Tâm liền quay đầu. Tề Mặc bước đến với vẻ mặt vô cảm, Hoàng Ưng đi sau nở nụ cười gian tà. Ly Tâm nhếch mép: "Vậy Tề lão đại có chịu để tôi ngồi hay không?". Thấy bóng dáng Tề Mặc, Ly Tâm bắt đầu cảm thấy vết thương và toàn thân cô đau nhức, giọng nói cũng như hụt hơi.


"Cô không có khả năng đó". Tề Mặc bước đến bên Ly Tâm, bình thản nói ra sự thật. Ly Tâm cau mày. Nếu có khả năng thì cô cũng chẳng thèm báo trước mà trực tiếp cướp vị trí của hắn luôn.


"Ai cho cô rời khỏi giường?"


Ly Tâm ngẩng mặt, bắt gặp ngay ánh mắt sắc bén mang một tia tức giận của Tề Mặc. Cô lập tức giải thích: "Phải hoạt động nhiều, vết thương mới khỏi nhanh. Anh nói anh không muốn nuôi người vô dụng đấy thôi". Dùng chính lời của hắn đáp lại hắn, chắc cô có thể vượt qua cửa ải này.


Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Thế thì đi theo tôi". Vừa nói, hắn vừa quay người đi vào nhà mà không nói thêm một câu nào. Ly Tâm đột nhiên thấy lo sợ sẽ bị Tề Mặc mắng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Tề Mặc mà mắng nhiếc người khác, ông trời sẽ đổ cơn mưa vàng mất. Nói hắn giết người còn dễ nghe hơn. Nghĩ vậy, Ly Tâm liền đi theo Tề mặc
• Chương 35 - Giãy giụa
"Tề lão đại, anh đi chậm thôi". Tuy Tề Mặc đi như bình thường nhưng một bước của hắn bằng hai bước của Ly Tâm. Ly Tâm khó nhọc đuổi theo. Tề Mặc lại có quy tắc tuyệt đối không đợi người. Thuộc hạ của hắn nhất định phải đứng vào vị trí lúc hắn ngồi xuống, nếu không sẽ xử theo gia pháp. Bị Tề Mặc bỏ lại một quãng, Ly Tâm vội chạy theo hắn, ngực cô đột nhiên đau buốt.


"Tôi không đi nổi nữa, anh đừng đi nhanh như vậy". Ly Tâm vừa chạy vừa thở hổn hển.


"Chẳng phải cô cần hoạt động nhiều, vết thương mới nhanh khỏi sao. Mới chạy có mấy bước thôi mà". Một giọng nói lạnh lùng vang lên ngay bên tai Ly Tâm, cô ngẩng đầu thấy Tề Mặc quay lại bên mình. Ly Tâm cười nịnh nọt: "Tôi chỉ nói là cần hoạt động nhiều, chứ có nói hoạt động mạnh đâu. Anh đi nhanh thế tôi phải chạy theo mới kịp, mà bây giờ tôi chẳng có sức để chạy".


Thấy Ly Tâm giơ tay đỡ ngực, Tề Mặc nói lạnh nhạt: "Người muốn chết, chỉ khiến tôi mất mặt, càng trở nên vô dụng hơn". Vừa nói hắn vừa bế Ly Tâm lên rồi nhanh chóng đi vào nhà.


Hoàng Ưng ở phía sau nhíu mày. Ly Tâm là người đầu tiên dám ăn nói kiểu đó với lão đại. Kết quả là, cô được đãi ngộ quá tốt. Chuyện này đúng là nằm ngoài định liệu của anh ta nhưng không đến mức quá bất ngờ. Anh ta nở nụ cười gian tà với Lập Hộ rồi đi theo Tề Mặc.


Bị Tề Mặc bế đi, Ly Tâm ngoan ngoãn nằm yên trong lòng Tề Mặc. Giãy giụa không có ích gì, chỉ khiến bản thân bị đau thêm. Trên người cô còn đầy vết bầm tím Tề Mặc để lại sau những lần phản kháng. Lời nói của Tề Mặc không dễ nghe chút nào. Cô là người sắp khỏi bệnh, chứ không phải là người muốn chết. Nhưng tranh biện với Tề Mặc thà im lặng còn hơn.


Tề Mặc đặt Ly Tâm ngồi xuống chiếc ghế trước bàn ăn. Đối diện Ly Tâm là Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Lập Hộ và một người đàn ông khá đẹp trai, chắc là Hắc Ưng gì đó. Không ngờ hôm nay mọi người tụ tập ở đây. Xem ra họ có chuyện quan trọng cần bàn. Tuy nhiên, bọn họ chẳng liên quan gì đến Ly Tâm nên cô chẳng hề bận tâm đến họ.


Đợi Tề Mặc ngồi xuống, đồ ăn nhanh chóng được dọn lên bàn. Từ đồ ăn Trung Quốc đến đồ Tây từ từ lấp đầy bàn ăn, trong đó có nhiều món là mỹ vị của Trung Hoa.


Ly Tâm nhìn các đĩa tôm hùm, cua thiên hoàng, xương tỳ bà...Cô bất giác nuốt nước bọt. Ly Tâm tạm gác sự đau đớn và vết thương trên ngực sang một bên. Hai tay cô rối cả lên, cầm đũa mà không biết gắp món nào trước món nào sau. Thời gian cô bị thương, ngày nào cũng chỉ có những món nhạt như canh hay cháo. Cuối cùng, hôm nay cô cũng được ăn thỏa thích rồi.


Ly Tâm vừa định gắp một con tôm, đôi đũa của cô đột ngột bị chặn lại. Ly Tâm quay sang trừng mắt với Tề Mặc: "Làm gì vậy? Anh không phải đưa tôi đến đây để ăn cơm sao?"


Tề Mặc im lặng nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt băng giá. Ly Tâm chột dạ. Sao vậy nhỉ? lẽ nào hắn đưa cô đến đây ngồi nhìn hắn ăn cơm? Chưa kịp mở miệng thắc mắc, nhà bếp đưa khay thức ăn đến trước mặt Ly Tâm. Nào là tổ yến, cháo trắng, mấy món rau, toàn những thứ cô phải nuốt mấy ngày nay. Ly Tâm thấy liền sa sầm mặt.


"Đồ ăn của cô". Tề Mặc mở miệng, không thèm để ý đến vẻ mặt kháng nghị của Ly Tâm. Ly Tâm cúi đầu nhìn bát tổ yến, nghiến răng kèn kẹt.


Đám Hồng Ưng ngồi đối diện thấy Tề Mặc động đũa cũng bắt đầu gắp thức ăn. Hồng Ưng vừa ăn vừa cung kính: "Lão đại! Đồ địa chấn ngày hôm đó Bạch Ưng đã điều tra ra rồi. Tư liệu Bạch Ưng gửi đến cho biết, đó là sản phẩm Lam Bang mới nghiên cứu ra, hiện vẫn ở giai đoạn bí mật, chưa công bố ra thị trường. Nó có sức công phá cực lớn trong một phạm vi nhất định".


Tề Mặc nghe xong không có bất cứ biểu hiện nào, giống như hắn đã biết từ trước. Hoàng Ưng nhăn mặt: "Hóa ra là Lam Bang giở trò ở đằng sau. Tôi biết ngay mà, giới ma túy ở Đông Nam Á dù có bất mãn đi chăng nữa cũng không có năng lực uy hiếp Tề Gia. Lũ Lam Bang gớm thật, chiêu mượn dao giết người này khá hiểm độc".


Tề Mặc gật đầu: "Chúng ta nên sớm đoán ra mới phải. Mấy thứ vũ khí tiên tiến chúng ta còn chưa có, Đông Nam Á làm sao có được? Xem ra trong vụ này, Lam Bang bị chúng ta chọc vào chỗ đau rồi".


"Không phải sao? Lam Bang tuy buôn bán vũ khí, nhưng ma túy chúng cũng không chừa. Lão đại chiếm cứ Đông Nam Á, khiến nguồn hàng giảm đi 30%. Đây là một tổn thất lớn đối với Lam Bang. Mọi người chắc cũng biết nguồn cung cấp ma túy chủ yếu của Lam Bang chính là Đông Nam Á". Lập Hộ vừa uống một hớp rượu vừa từ tốn mở miệng, gương mặt anh ta vẫn tươi cười rạng rỡ.


Ly Tâm thờ ơ nghe đám đàn ông nói chuyện, toàn đề tài vũ khí và ma túy, không phải hứng thú của cô. Liếc thấy Tề Mặc không chú ý đến mình, Ly Tâm liền giơ đôi đũa về đĩa thịt nướng gần chỗ cô nhất.


"Ăn đồ của cô đi". Một giọng nói đanh thép vang lên. Đôi đũa của Ly Tâm dừng lại trong không trung. Cô ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, thấy ánh mắt của hắn có chút mất kiên nhẫn.


"Tôi đã khỏi rồi, tôi không ăn mấy thứ này nữa. Tôi muốn đồ trước mặt anh". Bày đồ ăn ngon trước mặt mà không cho Ly Tâm động đến, khác nào muốn lấy mạng cô. Ly Tâm lập tức trở mặt, chẳng cần biết ai là chủ nhân, ai là đầy tớ.


Thấy Ly Tâm trừng mắt nhìn mình mà không ngoan ngoãn như mọi ngày, Tề Mặc gật đầu, cất giọng lạnh lùng:" Rất tốt. Cô đã khỏe hẳn thì đi lái xe cho Hắc Ưng".


Ly Tâm lập tức đảo mắt về phía người đàn ông được gọi là Hắc Ưng. Cô bị giáng chức rồi, từ làm đầy tớ của Tề Mặc xuống làm lái xe của Hắc Ưng. Như thế có nghĩa là, cô không còn cơ hội tiếp cận Tề Mặc, không thể tìm ra tung tích của Tùy Tâm.


Ly Tâm còn đang tập trung suy nghĩ, giọng nói lạnh lẽo của Tề Mặc tiếp tục vang lên: "Tốt lắm. Những ngày này tôi cần đi tới mấy chỗ nhiều đạn bom nguy hiểm. Tôi đúng là đang cần một tài xế có kỹ thuật giỏi, để có thể thoát khỏi vòng vây".


Nghe vậy, Ly Tâm lập tức ôm ngực, nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt đau khổ: "Tôi vẫn chưa khỏi, ngực đau quá". Lập Hộ và Hoàng Ưng ngồi đối diện bật cười thành tiếng, Hồng Ưng vốn trầm tĩnh cũng cười cười nhìn Ly Tâm.


Tề Mặc đảo mắt qua người Ly Tâm rồi nhìn xuống khay thức ăn trước mặt cô. Ly Tâm tỏ ra ngoan ngoãn: "Tôi ăn đồ này thì hơn". Vừa nói, cô vừa miễn cưỡng đưa thức ăn bổ dưỡng vào miệng. Vì miếng ăn mà phải ra chiến trường, tất nhiên là cô sẽ chọn cách nhẫn nhịn. Vì cái miệng mà bị thương thì có thể suy tính lại, chứ vì cái miệng mất mạng thì khỏi cần nghĩ.


• Chương 36 - Cướp lấy
Thấy Ly Tâm ngoan ngoãn cúi xuống ăn đồ trước mặt, Tề Mặt hài lòng gật đầu. Hắn nói với Hồng Ưng: "Lam Bang sản xuất bao nhiêu đồ công nghệ cao tương tự? Có cách nào phá giải không?". Đối đầu với Lam Bang hắn không sợ. Bao nhiêu năm nay hai bên luôn tìm cách dồn đối phương vào chỗ chết. Đây chẳng phải là chuyện bí mật gì. Nhưng việc Tề Gia không có tin tức về những thứ công nghệ cao Lam Bang nghiên cứu là điều không thể tha thứ.


Hồng Ưng lắc đầu: "Không ạ. Do mấy đồ đó xuất hiện ở Đông Nam Á lần này, Bạch Ưng mới mò ra đầu mối từ Lam Bang. Hiện tại vẫn chưa có cách phá giải ạ".


Nghe vậy, Tề Mặc sa sầm mặt, ánh mắt lóe lên tia phẫn nộ. Hắn từ từ quay sang Ly Tâm đang cúi gầm mặt ăn cơm. Hôm đó Ly Tâm làm thế nào phát hiện ra? Nếu cô có thể phát hiện thì hắn cần gì đi tìm đâu xa mà có ngay cao thủ trước mặt.


"Ly Tâm..."


"Không đưa". Tề Mặc còn chưa nói dứt câu, Ly Tâm lập tức từ chối. Tuy cô không chuyên tâm nghe bọn họ nói chuyện, nhưng nội dung cuộc trò chuyện cứ bay vào tai cô. Đây không phải là lỗi của cô.


Đến giờ mới biết, hắn đưa cô đến đây không phải để ăn cơm mà là muốn cướp đồ của cô. Cho hắn cũng được, nhưng phải bàn điều kiện.


Tề Mặc nhìn Ly Tâm lạnh lùng: "Cô thử nói lại một lần!"


Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, cất giọng lạnh không kém: "Nói bao nhiêu lần cũng vậy. Không đưa là không đưa. Đến cơm cũng không cho tôi ăn còn muốn lấy đồ của tôi. Không có cửa".


Hoàng Ưng nghe xong thở hắt ra. Anh ta không biết sức mạnh to lớn nào khiến Ly Tâm hôm nay to gan như vậy, hóa ra chỉ vì một miếng ăn. Cô nàng Ly Tâm này đúng là hết nói nổi.


Tề Mặc nhìn chòng chọc Ly Tâm, ánh mắt đầy nộ khí. Thấy bộ dạng của Tề Mặc, Ly Tâm biết phong ba bão táp sắp đến với mình. Nhưng cô vẫn quay đầu đi, không đưa là không đưa, nhìn kiểu gì cũng vô dụng thôi. Trước đó Ly Tâm thầm nhủ phải nhẫn nhịn, nhưng khi đối diện Tề Mặc, ý nghĩ đó bị cô ném ra tận Thái Bình Dương.


"Á..." Ly Tâm vừa quay đầu đi, cánh tay cô bị một lực kéo rất mạnh. Ly Tâm chỉ cảm thấy toàn thân cô nhẹ bẫng, bị đẩy xuống dưới đất. Trong chốc lát, vết thương trên ngực cô đột nhiên đau nhói.


Nhưng cũng chỉ trong một hai giây. Ly Tâm còn tưởng mình bị ném xuống đất, nào ngờ một sức mạnh kéo cô ngược trở lại. Khi hoàn hồn cô phát hiện mình đã ngồi trên đùi Tề Mặc. Cánh tay bị giữ chặt đau đến mức mặt Ly Tâm tái mét.


Tề Mặc cau mày nhìn người phụ nữ trong lòng. Hắn vốn định ném cô xuống đất nhưng chợt thấy gương mặt lộ vẻ đau đớn của cô, hắn bất giác kéo cô ngồi lên đùi. Chứng kiến cảnh Ly Tâm thở hổn hển, Tề Mặc đặt tay lên ngực Ly Tâm, cất giọng trầm trầm: "Đau hả?"


Thật ra, ngực Ly Tâm không đau bằng cánh tay bị Tề Mặc giữ chặt. Thấy Tề Mặc vừa xoa ngực mình vừa hạ giọng hỏi bằng thái độ quan tâm, Ly Tâm đột nhiên hết tức giận. Cô cúi đầu đáp: "Đau".


Nghe vậy Tề Mặc liền cau mày. Có lẽ vừa rồi do hắn dùng lực mạnh quá. Hắn kéo Ly Tâm dựa vào người mình rồi giơ hai tay cởi cúc áo trước ngực Ly Tâm, để kiểm tra vết thương.


Những ngày vừa qua, vết thương của Ly Tâm đều do Tề Mặc bôi thuốc và băng bó. Ban đầu, Ly Tâm còn thấy phẫn nộ và ngượng ngùng. Nhưng sau đó cô quen dần, không có cảm giác gì khác. Vì vậy, khi Tề Mặc cởi cúc áo Ly Tâm, cô hoàn toàn không có bất cứ phản ứng nào. Vết thương bắt đầu lên da non thành sẹo, chẳng có gì bất thường. Ly Tâm đưa mắt đi chỗ khác để Tề lão đại muốn làm gì thì làm.


Bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Hắc Ưng và Lập Hộ ở phía đối diện, Ly Tâm đột nhiên thấy đầu nổ tung, mặt cô đỏ bừng. Cô liền nắm chặt hai vạt áo sơmi trước ngực, định nhổm dậy chạy ra khỏi lòng Tề Mặt. Xấu hổ chết đi được.


"Cô làm gì vậy? Ngồi yên". Động tác Tề Mặc còn nhanh hơn phản ứng của Ly Tâm. Vừa cảm thấy Ly Tâm định đứng dậy, bàn tay Tề Mặc lập tức giữ chặt người Ly Tâm.


Lúc này, mặt Ly Tâm nóng đến mức có thể đem ra rán trứng. Thấy không thể thoát khỏi Tề Mặc, cô liền quay người, dúi đầu vào ngực hắn hỏi khẽ: "Tôi mới muốn biết anh định làm gì?"


Tề Mặc cau mày: "Ngồi im". Vừa nói hắn vừa xoay người Ly Tâm. Hắn chỉ muốn kiểm tra vết thương thôi mà, có cần phải phản ứng dữ thế không?


Ly Tâm túm lấy ngực áo Tề Mặc không chịu buông tay. Thấy Tề Mặc muốn lật người mình, cô bất giác cắn cắn ngực Tề Mặc thì thầm: "Có người ở đây".


Nghe vậy, Tề Mặc liền ngẩng đầu nhìn đám Hồng Ưng đang cúi gằm mặt. Hắn lại cúi xuống chăm chú nhìn Ly Tâm, chỉ thấy mặt cô đỏ ửng. Một lúc sau, Tề Mặc vỗ nhẹ lên lưng Ly Tâm: "Nói đi, cô muốn gì?"


Ly Tâm còn đang xấu hổ nên vài chục giây sau mới hiểu ý Tề Mặc hỏi cô về vụ chiếc hoa tai. Ly Tâm liền mỉm cười ngồi thẳng dậy: "Tôi muốn biết tung tích của Tùy Tâm".


Nhìn bộ dạng tươi tỉnh của Ly Tâm, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Tinh thần tốt nhỉ, không đau nữa à?"


Nghe câu hỏi không mấy hữu hảo của Tề Mặc, Ly Tâm lập tức giơ tay, chỉ vào vết bầm tím trên đó: "Đau chứ. Sao có thể không đau".


Ánh mắt Tề Mặc lóe một tia khác lạ, Ly Tâm bất giác nhíu mày. Cô có nói là cô đau ngực đâu, tại hắn hiểu nhầm đấy chứ, không phải lỗi của cô. Tề Mặc tỏ ra quá quan tâm lo lắng đến vết thương của Ly Tâm, khiến cô cảm thấy nếu không lợi dụng điểm đó thì quá có lỗi với bản thân, mặc dù cô xui xẻo mới bị thương chứ không phải vì cứu hắn.


Tề Mặc gằn giọng: "Rất tốt".


Bàn tay Tề Mặc bóp chặt thắt lưng Ly Tâm. Cô chửi thầm trong lòng, nhìn hắn bằng một vẻ ấm ức: "Tôi không lừa anh".


Thấy vẻ mặt oan ức của Ly Tâm, Tề Mặc dần thả lỏng tay: "Không có".


"Không có? Ý anh là gì vậy? Tề lão đại, nếu anh không cho tôi biết tung tích của Tùy Tâm, tôi sẽ không đưa anh chiếc hoa tai của tôi". Ly Tâm nổi cáu trừng mắt với Tề Mặc.


Tề Mặc cúi đầu, cất giọng đanh thép: "Cô đừng quên, cô là người của tôi, tài sản của cô cũng thuộc về tôi". Vừa nói hắn vừa dùng sức giữ chặt người Ly Tâm, một tay đưa lên định tháo hoa tai của cô.
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ