Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Dù chỉ sống thêm một ngày anh vẫn sẽ chọn em - trang 5


Lúc đến nơi, Hân bấm chuông mãi cũng không có ai ra mở cửa. Đợi một hồi lâu thì bỗng có một người phụ nữ xinh đẹp dừng xe máy lại trước căn nhà. Cô ta hớt hải chạy đến ôm chầm lấy bé Khánh Linh. Cô bé cũng mừng rỡ gọi người đó là mẹ.

Sau khi nghe con gái kể lại, người mẹ nhiệt tình mời Hân và bé Gấu vào nhà dùng trà bánh để tỏ lòng cám ơn. Vào đến nơi, hai bé rủ nhau vào phòng chơi đồ chơi. Nơi phòng khách chỉ còn lại hai người phụ nữ trẻ ngồi trò chuyện với nhau.

- Chị bận việc nên đến đón Khánh Linh trễ. Đến nơi thì không thấy con gái đâu làm chị lo lắng vô cùng. Cũng may là con bé đi cùng với em. Chị cám ơn em nhều lắm!- Mẹ bé Khánh Linh tỏ lòng cảm kích.
- Chị đừng nói vậy. Cũng tại em dẫn bé đi ăn hơi lâu làm chị lo lắng.
- Xin lỗi em, chị hơi tò mò một chút… Em có phải là Hân, người được nhắc tới trong bài báo gần đây với Gia Thiên không?
- Phải! Nhưng chị đừng tin vào những bài báo “lá cả” đó. Mà chị cũng quen biết với anh ta sao?
- Chị là Khánh Ly, là bạn gái cũ của Gia Thiên.
- Vậy chẳng lẽ bé Khánh Linh là con gái của hai người?- Nghĩ đến họ của cô bé, Hân buột miệng hỏi.
- Em chỉ nói đúng một nửa. Vì thật ra con bé chỉ là con nuôi của Gia Thiên, chứ không phải con ruột!

Rồi Khánh Ly với ánh mắt buồn vời vợi, bắt đầu trải lòng mình với Hân. Cô ta từng vừa là thư ký và vừa là tình nhân của ông Trần Trọng An, chủ tịch tập đoàn Khang An. Giai đoạn trước, tập đoàn Khang An và Hoàng Gia đang tranh giành thị phần châu Á. Ông An biết rằng mình khó thắng nổi ông Lê Nam, ba của Gia Thiên, nên muốn giở thủ đoạn thấp hèn. Ông ta đã dùng tình cảm lẫn tiền bạc buộc cô tiếp cận Gia Thiên để làm gián điệp kinh tế.

Theo kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng, Gia Thiên dễ dàng rơi vào bẫy tình của Khánh Ly. Trong suốt thời gian dài ở bên anh, cô ta phát hiện ra tình yêu của cô đối với anh là thật hơn bao giờ hết. Rồi cô tuyên bố chia tay với ông An để toàn tâm, toàn ý trở thành người phụ nữ của anh.

Nhưng ông An đã không dễ dàng bỏ qua cho cô. Sau đám tang của ông Nam không lâu, chính “lão cáo già” đã giáng thêm một đòn tàn độc nhằm làm Gia Thiên hoàn toàn suy sụp tinh thần. Ông ta báo cho anh biết Khánh Ly là người tình của ông, đồng thời tuyên bố đứa bé trong bụng của cô ta cũng là con ông.

Kể đến đây, Khánh Ly nghẹn ngào dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
- Em biết không! Chị thật là người đàn bà hư đốn. Lúc đó, chị thật sự cũng không biết đứa con mình đang mang là của ai. Gia Thiên thì đã không nhìn mặt chị. Còn ông An tuyên bố như vậy cũng chỉ để chọc giận Gia Thiên. Sau đó, ông ta cũng bỏ rơi chị. Vì vậy chị đã phải lâm vào đường cùng, không nơi nương tựa, bụng lại mang dạ chữa. Để kiếm cái ăn, cái mặc, chị phải vác cái bụng bầu to đùng đi phụ việc trong nhà hàng.
- Tội nghiệp chị quá!- Hân cảm thấy đồng cảm với người phụ nữ mang thai trong hoàn cảnh ** le.
- Thật ra là chị đáng phải bị như vậy. Một lần nọ, Gia Thiên bắt gặp được tình cảnh đó và đã không quay lưng lại với chị. Mặc dù anh đã từng rất căm hận chị, nhưng khi chị gặp khó khăn, lại chính là người lo cho mẹ con chị có chỗ ăn, chỗ ở đàng hoàng. Sau khi sinh xong, chị quyết định xét nghiệm AND cho con mình vì đứa bé được quyền biết ba nó là ai… Kết quả, Khánh Linh chính là con của ông An.- Giọng Khánh Ly tràn đầy uất ức.
- Rồi chị có báo cho ông ta biết không?
- Có chứ, nhưng ông ta thẳng thừng phủ nhận con bé. Còn Gia Thiên tuy không còn tình cảm gì với chị nhưng lại rất tốt với hai mẹ con chị. Anh nói rằng đứa bé không thể thiếu cha nên anh sẽ lấp vào chỗ thiếu đó. Anh đề nghị đứng tên cha trong khai sinh của bé. Từ đó, bé mới có tên đầy đủ là Hoàng Khánh Linh.- Khánh Ly xúc động kể tiếp.
- Em không ngờ anh ta lại là người tốt như vậy!- Đến lúc này thì Hân đã hiểu được Gia Thiên vốn không phải con người sắc đá như cô đã nghĩ.
- Phải! Gia Thiên là một người đàn ông chân chính. Chị không có phước được làm người phụ nữ của anh ta nhưng em thì khác. Hứa với chị, em phải ráng nắm chặt anh Gia Thiên trong tay!
- Chị hiểu lầm rồi. Em với anh ta chỉ đơn giản là quan hệ nhân viên và sếp.
- Tin chị đi! Ánh mắt, cử chỉ của Gia Thiên trong những tấm ảnh được đăng trên báo rất khác thường. Chị nghĩ em có vị trí rất quan trọng trong lòng anh ta.- Khánh Ly nói một cách nghiêm túc.

Hân chỉ mỉm cười, ánh mắt ánh lên nỗi buồn chứ không đáp lại lời nói thật tình của Khánh Ly. Sau chị Hiền Paris, cô ta là người thứ hai nói với cô như vậy. Nhưng cô biết rõ rằng quan hệ giữa mình và Gia Thiên là “không thể nào”: nghĩ đến cũng không, gần gũi cũng không và yêu nhau lại càng không.

Hân cũng không ngờ năm xưa, khi Hân gặp Gia Thiên và Khánh Ly ở bờ sông, cả hai cô gái cùng đang mang thai một lúc. Bây giờ gặp lại, trừng hợp là hai đứa bé của hai người lại chính là bạn học cùng một lớp. Có lẽ nhờ vậy mà cô mới có dịp giải tỏa một số hiểu lầm nho nhỏ về Gia Thiên.

Hơn nữa, Hân cảm thấy rất kính trọng anh. Sao anh có thể thừa nhận một đứa bé không phải con ruột của mình làm con? Trong khi đó, cô là người rứt ruột sinh ra bé Gấu lại không đủ can đảm để nhìn nhận con của mình. So với tấm lòng rộng lượng của anh, cô thấy mình chỉ là một hạt cát nhỏ giữa sa mạc khô cằn.

Hân thấy mình chơi cũng đã lâu nên chào hai mẹ con chủ nhà ra về nhưng Khánh Ly cứ cố tình giữ ở lại. Một ít phút sau, chuông cửa đột ngột reng lên vài tiếng. Khánh Ly liền khẩn trương mở cửa cho vị khách bất ngờ.

Từ trong phòng khách, Hân hướng mắt ra phía cửa rào và hết sức ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Gia Thiên. Với đôi mắt sắc lạnh, khuôn mặt nghiêm nghị, anh chậm rãi tiến vào trong. Còn bé Khánh Linh thấy anh liền hớn hở nhào ngay đến.
Đứng trước cô bé, khuôn mặt anh bất chợt giãn ra, tia mắt trở nên dịu dàng, đôi tay nhẹ nhàng giang rộng ra để đón cô bé vào lòng. Hình ảnh rất khác của anh khiến cho lòng Hân có một chút xao xuyến khó tả.

- Ba! Sao mấy bữa nay ba không ghé qua thăm con?- Giọng Khánh Linh nũng nịu.
- Mấy hôm nay công việc của ba nhiều lắm cô bé à. Mà con đi đâu mà để mẹ phải lo lắng vậy?- Anh nhỏ nhẹ hỏi.
- À, em quên gọi điện báo anh biết là nhờ có Hân giúp đưa con bé về rồi. - Khánh Ly ngắt ngang câu chuyện của hai cha con.

Ban đầu, Gia Thiên có chút ngờ ngợ khi nghe nhắc đến tên Hân. Và rồi anh nhìn thấy cô tận mắt thì cảm thấy rất ngạc nhiên. Sau khi nghe rõ mọi việc, anh hướng ánh mắt dịu dàng về phía cô và nở một nụ cười ấm áp.

Hân bỗng ngây người nhìn Gia Thiên. Nụ cười của anh tuy rất nhẹ nhàng nhưng lại có một sức thu hút đến kỳ lạ. Cô chợt nhớ chưa từng thấy anh cười như vậy bao giờ. Thì ra khi anh cười, đôi mắt ánh lên nét vui tươi, khuôn mặt trở nên rất hiền lành và dễ mến.

Nơi phòng khách cũng mát mẻ nhưng mặt cô thoáng chốc nóng ran lên. Đã từ rất lâu rồi, cô chưa từng có cảm giác này với bất cứ người con trai nào. Có lẽ cô đã bị nụ cười của anh làm cho mất hồn rồi.

- Chị Hai ơi, sao anh này cứ nhìn chị hoài?- Bé Gấu lay tay Hân, bĩu môi hỏi.
- Chào em! Anh là Gia Thiên. Còn em là em của chị Hân đúng không?- Gia Thiên nhìn bé Gấu bằng tia nhìn ấm áp. Anh cũng đã nhận ra đây chính là đứa bé cô đã đề cập đến trong cơn say.
- Dạ phải!- Bé Gấu lễ phép đáp sau đó quay sang Hân bày tỏ thắc mắc.- Chị Hai, em hổng biết xưng hô như thế nào với anh này.
- Sao vậy em?- Hân ngạc nhiên hỏi.
- Vì bạn Khánh Linh gọi anh này là ba. Nhưng anh này là bạn của chị Hai. Vậy em nên gọi bằng “anh” hay bằng “chú” mới đúng?

Câu hỏi hồn nhiên của bé Gấu làm cả ba người lớn đều phá lên cười. Bé Khánh Linh chẳng hiểu gì cũng bắt chước cười theo. Cuối cùng, để giải đáp thắc mắc của bé Gấu, Gia Thiên đề nghị bé nên gọi mình bằng anh cho trẻ.

- Sẵn bữa cơm chiều, anh mời mọi người đi ăn nhé! - Anh lại mở lời mời lần thứ hai trong ngày
- Oh yeah! Hay quá!- Hai bé đồng thanh đáp.
- Không… không được…- Hân hoảng hốt từ chối ngay.
- KFC nhé hai nhóc?- Gia Thiên vờ như không nghe thấy.
- Ba ơi, hồi trưa tụi con vừa mới ăn gà rán rồi!- Bé Khánh Linh nũng nịu đáp.
- Chị Hai, em muốn ăn thử điểm sấm. Lần trước chị Hai hứa mà vẫn chưa dẫn em đi ăn đó!- Bé Gấu nhìn Hân với đôi mắt long lanh cầu khẩn.

Hân bị đưa vào tình thế không thể từ chối được nữa. Lúc đó, Khánh Ly đột ngột nhận được điện thoại của người bạn nên không tham gia được. Vậy là, chỉ còn lại bốn người cùng đi dùng bữa. Hân chỉ còn biết tự than thân trách phận: “Đúng là có chạy trời cũng không khỏi nắng!”
18. Chương: TẬP HỒ SƠ QUAN TRỌNG

Tại Hoàng Gia, sắp đến giờ ăn trưa, Hân đồng loạt nhận được email của ông Phong và Gia Thiên. Hai người đã duyệt qua lần cuối và rất hài lòng bộ hồ sơ thầu Love Baby mà cô đã bỏ nhiều tâm huyết. Cô cảm thấy tâm trạng rất thoải mái.

Nán lại một chút, cô vào facebook một chút để cập nhật thông tin của bạn bè. Cô thoáng mỉm cười vì nhìn thấy tên Stranger Man hiển thị trong danh sách online. Dường như người bạn ảo này lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi cô.

- Lâu quá không thấy em online. Dạo này thế nào rồi?- Cô chưa kịp mởi lời, anh đã chủ động hỏi han trước.
- Em vẫn khỏe. Do lúc này công việc của em hơi nhiều mà thôi.
- Gần đây, anh có thấy hình của em và bạn trai đăng trên một tờ báo mạng.
- Sao anh biết đó là hình của em? Anh biết mặt của em thế nào sao?
- Ừ, thì chẳng phải em đưa rất nhiều hình mình lên facebook sao?
- À phải! Em thật là lú lẫn. Anh đừng tin bài báo đó! Em với người trong hình không có quan hệ gì đặc biệt cả.
- Vậy còn bạn trai của em?
- Nói ra anh đừng cười em. Người ta sắp đi lấy vợ rồi.
- Em có nghĩ rằng “người ta” mà em nói có nỗi khổ tâm gì đó không?
- Đàn ông hay dùng nỗi khổ tâm để biện bạch cho những lỗi lầm của mình lắm. Nhưng bây giờ thì một chút em cũng không muốn nhắc đến người đó nữa.
- Vậy hãy để cho đầu óc thật thoải mái, em nhé!- Câu nói của anh còn kèm theo một cái biểu tượng mặt cười như chính anh muốn mỉm cười với cô.


Hân luôn cảm thấy rất quý mến người bạn ảo này. Lời nói của anh ta lúc nào cũng sâu sắc, mang đến cho cô nhiều động lực trong công việc và cuộc sống. Cô rất muốn trò chuyện thật lâu với anh ta, nhưng đành phải nói lời tạm biệt vì bụng đang réo liên hồi. Mấy hôm nay, Chi vẫn còn giận cô nên bữa trưa nào cô cũng phải lủi thủi đi ăn một mình.

Cùng lúc đó, ở bên Khang An, bên ngoài phòng làm việc của Thịnh, cô thư ký tỏ vẻ hoảng hốt:
- Chị thông cảm! Anh Thịnh vừa mới đi ra ngoài rồi. Anh ta cũng đã căn dặn rất kỹ không được phép cho bất cứ ai vào khi anh đi vắng.
- Chẳng lẽ em không biết chị là ai sao? Chị là con của Chủ tịch, cũng là vợ sắp cưới của anh Thịnh. Em cứ mặc kệ chị! Anh ta hỏi thì nói chị tự ý vào.- Giọng Yến tràn đầy bực tức.
- Dạ, nhưng mà… nhưng mà.

Mặc cho cô thư ký ngăn cản, Yến vẫn ngang nhiên tiến vào phòng làm việc của Thịnh. Cô muốn đến để thống nhất với Thịnh một số vướng mắc cuối cùng của hồ sơ thầu Love Baby. Mặc dù anh không có ở đây nhưng cô ta nghĩ mình có cái quyền được vào phòng đợi anh.

Yến lấy ra trong túi xách cái khung ảnh của mình, cẩn thận đặt trên bàn của Thịnh. Cô muốn tạo cho anh một chút bất ngờ, và nhất là muốn anh lúc nào cũng phải nhìn thấy hình ảnh của người vợ sắp cưới này. Sửa tới sửa lui vị trí bức ảnh một hồi, cô vô tình chạm tay vào con chuột của laptop. Màn hình máy tính đột ngột bật sáng lên.

Yến ngạc nhiên nhìn vào đó… Cái gì thế này? Chẳng phải anh nói là không thích dùng facebook sao? Lại còn đây nữa, đoạn tán gẫu vẫn còn hiển hiện ngay trước mắt. Thì ra anh vẫn còn dây dưa với người yêu cũ.

Yến tự hỏi bản thân mình đâu có gì thua kém Hân. Vậy mà đã bao năm trôi qua, người anh vẫn luôn nhớ đến người con gái đó. Nghĩ đến đây, mắt cô ngấn lệ, người cũng bắt đầu run lên. Rồi cô tự thổn thức với chính mình: “Không, không thể được!... Bằng mọi thủ đoạn, nhất định em phải giữ được anh!”

Nhưng rất nhanh sau đó, Yến dứt khoát gạt đi những giọt nước mắt còn đọng lại trong khóe mắt. Cô ta ngắm khuôn mặt trong chiếc gương trang điểm và mỉm cười một cách chua xót. Sau khi chắc chắn là sắc mặt đã trở lại như cũ, cô ta vứt vội khung hình trở lại vào trong túi xách, rồi cất bước thật nhanh trở ra bên ngoài.

Vừa nhìn thấy cô thư ký, Yến gằng
giọng từng chữ một: “Cấm tuyệt đối không được nói lại với anh Thịnh
là chị vừa vào đây! Nhiều chuyện là bị đuổi ngay lập tức, hiểu
không?” Nói xong, cô vội vã bước đi ngay mà không màng gì đến sắc
mặt xanh như tàu lá cùng với giọng nói sợ sệt ở phía sau mình:
“Dạ!...Dạ!...”

Quay trở lại Hoàng Gia, Hân chuẩn bị rời công ty thì nhận ngay điện thoại của ông Phong từ nước ngoài gọi về. Ông Phong nói hồ sơ thầu Love Baby có đi kèm với một vài hồ sơ công chứng nên phía OP không chịu nhận qua email. Họ bắt buộc mọi thủ tục phải được gửi qua đường bưu điện. Vì vậy, ông giao cho cô nhiệm vụ gấp rút gửi chuyển phát nhanh ngay. Mọi thứ cần thiết cô đã chuẩn bị xong từ lâu nên chỉ việc bỏ vô cặp táp rồi mang đi ngay.
Đột ngột điện thoại của Hân lại reo vang. Cô bắt máy thì nghe đầu dây bên kia một giọng nói lảnh lót thốt lên:
- Yến đây! Cậu dành một chút thời gian để gặp mình được không?
- Xin lỗi, mình đang rất bận. Có gì thì để bữa khác vậy!
- Mình đang ở rất gần công ty cậu. Với lại chuyện mình muốn nói có liên quan đến anh Thịnh và… và cả bé Gấu nữa.- Cô ta nhấn mạnh về bé Gấu rồi đanh giọng lại.- Muốn nghe hay không thì tùy cậu vậy! Cúp máy đây!.
- Chờ đã… 15 phút nữa gặp vậy.

Hân hoàn toàn không muốn đến cuộc hẹn này. Vì gặp Yến, cô sẽ nhớ đến nỗi đau mà Thịnh đã gây ra cho mình. Mặc khác, cô đang muốn gấp rút ra bưu điện để gửi tập hồ sơ quan trọng đi ngay. Nhưng khi Yến nhắc đến bé Gấu, cô liền có linh cảm không hay. Vì vậy, cô quyết định đến để nghe xem đích thực là điều gì.

Đó là một quán café nằm trong hẻm nhỏ gần công ty Hân. Hôm nay là ngày thường nên quán cũng khá là vắng khách. Khi cô đến nơi thì đã thấy Yến đang ngồi chờ sẵn tại một góc khuất. Cô nhận ra rõ thái độ khác lạ từ người bạn học cũ. Không như mọi lần, Yến không vồn vã cũng không mừng rỡ, mà lại thản nhiên ném cái nhìn sắc lạnh về phía cô.

Khi người phục vụ hỏi, Hân chẳng để tâm đến thực đơn mà chỉ gọi bừa một ly café sữa. Nhìn thấy vẻ mặt của Yến, linh cảm xấu trong Hân càng mạnh mẽ hơn. Chẳng lẽ cái bí mật mà cô và gia đình giữ kín trong lòng đã dễ dàng bị phát hiện?

Đối lập với không gian yên tĩnh, âm nhạc du dương, tâm trạng hai cô gái đều như dậy sóng. Không để Hân chờ lâu, Yến bắt đầu ngay câu chuyện của mình bằng một câu nói phủ đầu:
- Mình thật ra đã biết hết tất cả rồi.
- Cậu biết cái gì chứ?- Lòng Hân như thắt lại nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
- Lần đầu tiên nhìn thấy bé Gấu ở nhà sách mình đã biết nó chính là con của Thịnh và cậu. Cậu cũng đừng nên chối cãi vì thằng bé rất giống anh Thịnh.- Yến khẳng định một cách chắc chắn.
- Cậu… vậy… cậu… muốn… gì?- Người Hân mềm nhũng ra, môi run run bật thành từng tiếng một. Cô biết mình không còn lý lẽ nào để che giấu sự thật được nữa.
- Thật ra từ lâu anh Thịnh cũng đã biết việc này. Anh ấy luôn cảm thấy áy náy vì đã từng quá bồng bột nên muốn mình đứng ra dàn xếp để cho hai mẹ con cậu đều không bị thiệt thòi.- Yến thản nhiên nói tiếp.
- Thì ra… bấy lâu nay anh ta đã biết về bé Gấu sao?- Giọng nói của Hân như tan chảy vào không trung, vết sẹo vừa kịp lên mày lại tiếp tục bị rỉ máu.
- Phải! Cậu có thể giao bé Gấu lại cho vợ chồng mình nuôi. Đảm bảo nó sẽ ăn ngon, mặc đẹp, tương lai sáng lạng. Mình sẽ đưa lại cậu một số tiền lớn xem như là công nuôi dưỡng. - Yến lại cố tình giáng thêm một đòn chí mạng.
- Tôi chẳng cần tiền của các người… Xin các người hãy để thằng bé được yên!- Hân nói mà như thét lên vì đã bị bức đến đường cùng.

Yến dự định đáp lại Hân bằng một lời cay độc khác nhưng đúng lúc người phục vụ bưng thức uống ra. Hân chỉ kịp nghe người phục vụ thốt lên “oái” một tiếng thì đã thấy chiếc áo sơ mi trắng của mình đã dính đầy café sữa.

Hân đang cảm thấy căng thẳng và ngột ngạt vì biết Thịnh và Yến lại đưa ra yêu sách gì để cướp bé Gấu của cô. Đây giống như một cơ hội để cho cô tránh mặt đi một lát và lấy lại trạng thái bình tĩnh. Vì vậy cô không tỏ thái độ tức giận với người phục vụ mà vội vàng đứng dậy đi theo lối vào nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh rất vắng người. Bên trong chiếc gương soi nơi vòi nước, Hân chua xót khi nhận ra kẻ yếu đuối kia chính là mình. Sau những gì đã trải qua, những lời nói của Yến có đáng gì đâu nhưng vẫn khiến cho cô đau đớn vô cùng. Nó cứ như bàn tay vô hình bóp nghẹn cổ họng khiến cho cô cứ mãi thoi thóp thở. Nhưng tàn nhẫn hơn, nó lại không tước đoạt đi sinh mạng của cô một lần cho xong.

Hân cố tình hít thật sâu và thở nhẹ ra, cứ như thế vài lần để trấn tĩnh trở lại. Cô mở vòi nước ở bồn rửa, nhìn đôi tay nhỏ nhắn của mình hứng từng dòng nước chảy xuống. Cuối cùng đôi tay chỉ là hứng chịu cảm giác lạnh lẽo giống như thứ tình cảm mà Thịnh đối với cô.

Rồi Hân cúi mặt, dùng tay hất dòng nước lạnh lên mặt để gột rửa tất cả sự nhu nhược của mình. Nhưng dường như điều đó gây nên phản ứng ngược, hai dòng nước mắt bất chợt chảy ra hòa cùng với những giọt nước khác lăn dài trên mặt.

Bên ngoài, Yến nở nụ cười hả hê vì biết rằng tình địch của mình nhất định sẽ rất đau lòng. Thật ra cô cũng chẳng muốn nhìn gì đến bé Gấu. Mục đích nói ra như thế cũng chỉ để cho Hân căm hận Thịnh đến tột cùng.

Bất chợt cô bắt đầu chú ý vào cặp táp của Hân. Một ý nghĩ ám ảnh lấy cô: “Chắc chắn hai người họ có giấu giếm mình điều gì, phải tìm cho ra!” Nhìn xung quanh thấy không ai để ý, cô bắt đầu mở cặp táp ra.

Mắt Yến sáng rực lên, miệng mỉm cười đắc ý vì cô đã thu hoạch được nhiều hơn tưởng tượng. Cô cảm thấy mình may mắn hơn bao giờ hết. Chẳng qua là vì bên trong… bên trong chính là tập tài liệu rất quan trọng.

Mười ngày sau có kết quả thầu Love Baby. Tại phòng họp VIP của Hoàng Gia, Gia Thiên, ông Phong và Hân, vẻ mặt của họ đều rất căn thẳng. “Rầm!” Gia Thiên giận dữ đập mạnh sấp văn kiện xuống bàn.

- Chú giải thích đi! Sao kết quả thầu lại có thể như thế này?- Gia Thiên tức giận.
- Chúng ta đã làm hết sức rồi. Khang An thắng thầu vì những ưu đãi họ đưa ra tốt hơn chúng ta.- Ông Phong giữ giọng điềm tĩnh.
- Jack Layton của OP vốn là chỗ thân thiết với tôi. Anh ta tiết lộ cho tôi biết một chi tiết rất lạ. Những ưu đãi của Khang An chỉ nhỉnh hơn chúng ta một chút ở mỗi phần. Theo kinh nghiệm của chú Phong, chú nghĩ sao?- Gia Thiên hỏi một câu đầy ẩn ý.
- Vậy thì thật lạ! Không thể trùng hợp như vậy được! Chỉ có một trường hợp có thể xảy ra, chúng ta có nội gián tiết lộ thông tin cho họ.- Ông Phong khẳng định.
- Chú mau đi điều tra đi! Tôi cần câu trả lời sớm nhất trong tuần này.- Gia Thiên nghiêm giọng.
- Khoan đã!… Chú Phong à!... Cháu nghĩ chính cháu là người đã làm lộ bí mật hồ sơ thầu.- Hân giật mình nhận ra một điều gì đó và lập tức lên tiếng khẳng định.
19. Chương: TÂM TRẠNG CỦA NHỮNG KẺ THẮNG CUỘC

Hân chạy xe máy băng băng trên đường. Trong đầu, những gì vừa trải qua được tua lại như một cuốn phim quay chậm. Hôm gặp Yến ở quán café, khi từ nhà vệ sinh đi ra, cô đã không thấy Yến đâu.

Sau đó, Hân đi đến bưu điện để gửi hồ sơ thầu Love Baby qua trụ sở OP ở Úc. Khi cô mở tài liệu ra thì thấy một số giấy tờ không giống như lúc ban đầu cô sắp xếp. Cô đã có cảm giác bất an nhưng lại không nghĩ Yến lại dám mở cặp táp của mình. Đến khi nghe Gia Thiên và ông Phong xác định là có nội gián thì cô nghĩ ngay đến sự bất cẩn đó.

Đã làm thì phải tự chịu trách nhiệm nên Hân nhận ngay lỗi của mình để người khác khỏi mất thời gian truy cứu. Gia Thiên và ông Phong đều kinh ngạc khi nghe cô thừa nhận. Rồi cô xót xa kể lại rằng có gặp Yến ngay trước khi gửi hồ sơ thầu. Nghe xong sự tình, hai người bọn họ lo lắng nhìn nhau rồi bảo cô đi về nhà để chờ kết quả kỷ luật chính thức.

Hân không cam tâm như vậy. Cô cảm thấy chưa từng có lỗi gì với Yến. Dù là thời còn đi học, Yến có thầm cảm mếm Thịnh đi chăng nữa nhưng giờ anh đã hoàn thuộc về cô ta rồi. Vậy mà tại sao người bạn học cũ này lại còn đối xử với cô như vậy chứ?

Càng nghĩ cô càng thấy mình phải gặp Yến ngay để làm cho ra lẽ. Vì vậy, cô chạy xe thật nhanh hướng về phía trụ sở của tập đoàn Khang An.

Tại phòng họp lớn của Khang An, Giám đốc điều Phan Vĩnh Thịnh đang chủ trì cuộc họp quan trọng với cấp dưới. Anh với khuôn mặt nghiêm nghị, giọng nói dõng dạc:
- Trưởng phòng Kinh doanh! Hãy cho tôi biết năm nay loại nước đóng chai nào của chúng ta bạn chạy nhất?
- Vẫn như mọi năm. Đó là loại Trà thảo mộc cung đình Bảo An. Doanh thu của nó chiếm 40% trong toàn bộ nước giải khát chúng ta bán ra.
- Tôi muốn bên phòng Marketing phải có kế hoạch đẩy mạnh việc quảng bá thêm nữa cho loại trà này. Trưởng phòng Marketing, anh có đề xuất gì không?
- Tôi nghĩ chúng ta nên thiết kế bao bì đặc biệt hơn, bắt mắt hơn. Ngoài ra, chúng ta sẽ phát hình quảng cáo loại trà này trên một số kênh truyền hình cáp đang được giới trẻ ưa chuộng, như là Yeah1!TV, YanTV,…
- Tốt lắm! Tôi rất thích đề xuất này. Lập tức lập bản kế hoạch chi tiết rồi gửi ngay cho tôi!
- Vâng! Tôi sẽ làm ngay.
- Sẵn đây tôi có một tin vui muốn báo cho mọi người. Giám đốc đối ngoại của chúng ta, cô Yến đã rất xuất sắc trong việc giành được quyền hợp tác sản xuất và phân phối nước khoáng đóng chai Love Baby.
- Cảm ơn mọi người. Thành công này cũng có sự đóng góp không nhỏ của các phòng ban khác.- Yến đứng lên, vẻ mặt tự hào trước những tiếng vỗ tay tán thưởng của mọi người.


Rời phòng họp, Yến một mình mỉm cười tự đắc. Cảm giác giành chiến thắng thật là kích thích. Cuộc hẹn với Hân hôm trước, vốn cô chỉ muốn dằng mặt tình địch một cách nhẹ nhàng. Ai nào ngờ, tình địch lại hớ hênh để lộ hồ sơ thầu để cô bắt gặp được. Đối với cô, thắng người khác mà dùng thủ đoạn thì chẳng có gì là xấu, chỉ có kẻ thua mới là kẻ đáng xấu hổ.

Yến thấy phấn khích giống như vừa bắn trúng ngay phát súng đầu tiên vào tâm ở cự ly 25 mét. Nhắc đến bắn súng, đây chính là môn thể thao mà cô rất yêu thích. Cô chỉ cảm thấy thực sự là mình khi ngắm vào hồng tâm và bóp cò. Trong phòng riêng, cô có cả một bộ sưu tập đầy những huy chương, huy hiệu môn thể thao này.

Bỗng điện thoại di động reo vang. Yến bắt máy ngay trong tâm trạng lâng lâng niềm vui. Không biết đầu dây bên kia nói gì mà cô đột ngay thay đổi sắc mặt, giọng nói cũng trở nên cứng ngắt: “Cho người đó vào phòng đợi tôi! Tôi sẽ quay về ngay!”

Trở lại phòng làm việc của mình, Yến điềm tĩnh mở cửa, chậm rãi bước vào nhưng rõ ràng trong ánh mắt ánh lên sự ghen ghét. Lúc này, hình ảnh in sâu trong mắt cô chính là Hân. Cô dư sức đoán biết tình địch đến đây để làm gì nhưng vẫn giả vờ giả lả:
- Ồ! Hân, hôm nay có việc gì mà cậu lại đến tận đây tìm mình vậy?
- Yến, cậu đừng vờ vịt nữa! Có phải cậu đã lén đọc tập tài liệu trong cặp táp của mình không?- Hân tỏ vẻ tức giận.
- Mình không hiểu cậu đang nói cái gì cả. Đúng là “thắng làm vua, thua thì làm giặc” mà! Thua người khác rồi tính nằm vạ ở đây sao?- Yến sẵng giọng.
- Phải, bên mình thua. Nhưng không thể nào các số liệu của bên cậu chỉ nhỉnh hơn bên mình một chút. Chỉ có một khả năng là cậu đã đọc tập tài liệu của mình.- Hân ấm ức nói tiếp.
- Đúng, vậy thì sao? Ai biểu mình thông minh hơn cậu cơ chứ! Nên nhớ rằng chỉ có kẻ thông minh mới đoạt được .- Yến bắt đầu lộ bộ mặt đanh đá và giả tạo.
- Cậu thật quá đáng! Cậu …-Hân tức giận nói không nên lời.

Cuộc tranh cãi đang dâng đến cao trào thì đột ngột cửa phòng mở toang. Thịnh chậm rãi tiến vào, mặt mày hậm hực. Cửa khép không chặt nên những gì hai cô gái nói anh đã nghe hết tất cả.

- Những gì Huyền Hân nói đều là sự thật đúng không? Em dùng cách đó để thắng thầu sao Yến?- Thịnh mềm mỏng hỏi.
- Thịnh à! Em… em…- Sự xuất hiện không đúng lúc của Thịnh làm Yến thực sự lúng túng.
- Huyền Hân, em về trước đi! Anh có chuyện muốn nói riêng với Yến. – Anh quay sang Hân nói.

Đối với Hân, mọi chuyện đã được làm sáng tỏ. Thịnh cũng có ý đuổi cô thì cô cũng đâu còn lý do gì để ở lại đây nữa. Cô lập tức quay mặt bước đi mà không thèm nói một lời từ biệt.

Khi chỉ còn lại hai người, Thịnh nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đúng vị trí Hân ngồi lúc nãy. Anh không nói một lời mà chỉ thở dài chán ngán. Anh nghĩ nếu Yến đã không thành thật thì có nói gì thêm cũng uổng công.
Còn Yến đi qua đi lại trước mặt anh, trong lòng nóng như lửa đốt. Cô vốn không sợ trời, không sợ đất, không sợ cả ba mình, mà chỉ sợ một mình Thịnh. Cô muốn trong mắt anh, cô phải là người xinh đẹp nhất, hoàn hảo nhất.

- Thịnh à, em cảm thấy mình không làm gì sai hết! Mọi việc em làm đều là vì lợi ích của công ty chúng ta.- Không khí càng lúc càng ngột ngạt, Yến đành lên tiếng nói trước.
- Thôi đủ rồi! Đây là lần đầu, cũng như lần cuối cùng anh cảnh cáo em. Em không được giở bất cứ thủ đoạn xấu xa nào nữa. Nếu xảy ra một lần nữa thì đường ai nấy đi vậy! – Anh gằng giọng nói xong rồi lạnh lùng đứng dậy, quay lưng ra hướng cửa.
- Anh Thịnh à! Anh Thịnh! – Cô cố gọi với theo anh nhưng chỉ được đáp trả lại bằng tiếng “ầm” rất lớn làm rung chuyển cả căn phòng. Dường như cánh cửa phòng vừa được đóng rất mạnh.

Yến giật thót người, hai tay ôm chặt lấy ngực mình. Cô không ngờ mọi việc lại đi quá xa như vậy. Vậy rốt cuộc Thịnh tức giận cô vì cái gì, vì thủ đoạn đen tối của cô hay là vì Hân? Nghĩ đến đây, gương mặt xinh đẹp bắt đầu tấm tức khóc.

“Cộc! Cộc!” Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên. Như vớ được một cớ để trút bớt giận, Yến vừa khóc tức tưởi vừa hét thật to: “Đi! Đi hết đi!”

Mặc cho Yến gào thét, cánh cửa vẫn bật mạnh ra. Trước mặt cô là ông An đang từ từ tiếng vào. Nhìn thấy con gái đang khóc, mặt ông lập tức trở nên cau có vì xót xa cho cô con gái cưng.

- Sao con lại ngồi đó khóc vậy? Ba vừa thấy Thịnh đi ra. Mặt nó giống như đang tức giận ai. Chẳng lẽ hai đứa gây gỗ với nhau?- Ông quyết gặng hỏi cho ra lý do.
- Ba à, con dùng một chút thủ đoạn để thắng thầu thì có gì là sai chứ?- Cô tấm tức hỏi.
- Đúng, con gái của ba không có làm gì sai hết. Biết dùng thủ đoạn trên thương trường mới là kẻ thông minh. Con càng ngày càng giống ba.- Ông biểu lộ niềm tự hào về con gái.
- Sao anh Thịnh lại bắt bẻ con vì điều đó chứ?
- Nó ức hiếp con thì để ba xử lý nó. Ba đưa nó lên được thì tất nhiên hạ bệ nó cũng dễ dàng.- Ông nghiêm giọng nói.
- Không, ba không được làm như vậy!- Cô vội vã phản đối ngay.
- Được! Được! Ba không làm.- Ông ra vẻ chiều lòng con.
- Con thật không vui. Con ra ngoài đây!
- Con lại đi làm xạ thủ sao? Ba đã nói con bao nhiêu lần rồi, con gái phải chơi những môn nào nữ tính một chút, ai lại chơi bắn súng.- Ông hạ giọng trách yêu.
- Ba cứ mặc kệ con! Chỉ có chơi môn thể thao này con mới thấy tâm trạng mình được thoải mái. – Cô vẫn bướng bỉnh.
- Được, tùy con vậy!– Ông đành nhún nhường trước đứa con gái cưng.

Ông An lắc đầu nhìn đứa con gái cưng rời khỏi phòng. Vợ ông vốn đã mất từ lâu nên mọi tình thương ông đều dồn cho đứa con gái duy nhất này. Ông cảm thấy hơi hối hận vì đã cưng chiều con mình thái quá.

Nhưng nghĩ lại cảnh Yến khóc lúc nãy, ông An cảm thấy vô cùng tức giận. Ông không thể nào cứ như vậy mà ngồi yên nhìn kẻ khác dám ức hiếp con của mình. Ông bắt đầu lấy di động ra gọi.

- Alô. Con là Thịnh đây chú!- Đầu dây bên kia nói.
- Tôi nói cho cậu biết. Tốt nhất nên đối xử với con gái tôi đàng hoàng một chút. Tuy người ba quá cố của cậu và tôi là chỗ thân thiết, nhưng không vì lý do này mà tôi có thể bỏ qua cho việc cậu ức hiếp con gái tôi đâu! Hiểu không? – Ông hơi to tiếng.
- Dạ, cháu hiểu rồi. – Anh vẫn giữ thái độ ôn hòa.
- Tốt!- Nói xong, ông hả hê ngắt máy.

Phòng Giám đốc điều hành Khang An, Thịnh đang ngồi ở bàn làm việc. Bàn tay phải của anh khõ nhè nhẹ vào chiếc điện thoại di động đặt trên bàn. Anh đang chau mày như đang phải quyết định điều gì đó rất quan trọng. Rồi tay anh đột ngột nắm thật chặt chiếc di động như muốn bóp nát nó. Mắt anh tập trung nhìn vào hư không và khẽ thì thầm thành tiếng: “Huyền Hân, em hãy ráng chờ anh, chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi!”
20. Chương: MẤT TÍCH

Sau khi rời Khang An, lòng Hân tràn ngập uất ức. Tại sao hai người bọn họ cứ thay phiên nhau làm cho cuộc sống vốn bình yên của cô bị rối tung lên? Công việc mà cô yêu thích cũng sắp sửa không còn. Cứ thế với tâm trạng bất ổn, cô chạy xe loanh quanh ngoài đường cho đến khi hết giờ làm việc rồi mới trở về nhà.

Tối nay, Hân lên giường nằm rất sớm nhưng cứ trằn trọc mãi mà không ngủ được. Không gian yên ắng đến nỗi cô có thể nghe rõ mồn một những tiếng “lách cách” phát ra từ chiếc kim giây của cái đồng hồ treo tường. Mọi chuyện không vui cứ bám riết lấy khiến cho cô hết sức mệt mỏi.

Đột ngột, tiếng chuông điện thoại di động reo vang phá tan sự yên tĩnh. Chẳng biết ai lại gọi điện quấy nhiễu cô vào giờ này cơ chứ? Nhưng cô quá buồn bực đến độ chẳng mảy may nhấc máy.

Cô né tránh thứ âm thanh ồn ào này bằng cách lấy mền trùm kín đầu cổ. Di động liên tục reo đến lần thứ hai, rồi thứ ba, cô cũng mặc kệ. Rồi cuối cùng thứ âm thanh đó cũng im bặt có lẽ do người gọi đến đã phải nản lòng.

Một vài phút sau, di động lại phát tín hiệu “bíp… bíp…” báo có tin nhắn mới. Máy của cô có chế độ báo tin nhắn chưa đọc mỗi năm phút một lần. Vì vậy, thứ âm thanh khó nghe hơn tiếng chuông điện thoại cứ vô tình được lặp đi lặp lại không ngớt. Lần này để tránh bị quấy nhiễu, cô lấy thêm cái gối vuông cố đè lên lỗ tai mình.

Được một lúc, cô không thể chịu nổi thứ âm thanh đó nữa nên ngồi dậy mở ra xem. Cô ngạc nhiên vì tin nhắn được gửi từ Gia Thiên, rồi tò mò đọc đến nội dung: “Anh biết là em ngủ không được. Anh đang đợi em ở công viên gần nhà. Nếu anh chờ lâu quá thì sẽ đến bấm chuông cửa nhà em đó!”

Cô đọc xong dòng tin nhắn mà cảm thấy bực cả mình vì cái kiểu đe dọa người khác của anh ta. Cô tính cứ mặc kệ anh để anh ta đứng chờ một lần cho biết, nhưng nghĩ lại nếu anh đến nhà ngay vào lúc này thì sẽ rất phiền hà. Vì thế cô buộc lòng phải chấp nhận đến nơi hẹn.

Ở nơi đó, Gia Thiên đang ngồi chờ sẵn trên chiếc ghế đá ngay dưới một tán cây me to lớn. Anh hướng mắt lên bầu trời đầy sao với vẻ mặt rất thanh thản. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh mặc thường phục áo thun và quần jean. Anh thật khác lạ với nét trẻ trung và dễ gần, khác hẳn với vẻ nghiêm nghị hàng ngày.

Thấy thái độ thản nhiên của anh, lòng cô càng thêm hậm hực. Một người lịch sự sao có thể giở trò hăm he trong lúc người khác đang buồn bã như thế nhỉ? Rõ là anh muốn trêu chọc cô nhưng không đúng lúc thì phải. Với bộ mặt ngầu ngầu, cô dự tính càu nhàu ngay một trận cho ra trò.

Nhưng khi anh hướng về phía cô, nét mặt cô bỗng dãn ra, miệng không thể thốt nên những lời chói tai được nữa. Môi anh mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm vui vô hạn. Cô lại một lần nữa sững người vì bị thu hút bởi sự rạng rỡ toát ra từ khuôn mặt anh.

Cô khéo léo che giấu đi sự lúng túng bằng cách cúi nhẹ đầu giả vờ chào anh. Còn anh thì không nói gì mà chỉ vỗ vỗ tay vào chỗ ngồi kế bên mình để ra dấu cho cô ngồi xuống. Nếu như là lúc trước, cô sẽ rất chán ghét thái độ khinh khỉnh đó, nhưng bây giờ thì lại cảm thấy rất đỗi bình thường và tự nhiên.

Thế là cô như một đứa trẻ ngoan ngoãn, kiệm lời chỉ biết đến ngồi cạnh anh, nhưng tâm trí lại là của một cô gái trưởng thành với một chút xao xuyến, một chút e thẹn.

Bỗng nhiên anh di chuyển cánh tay ra đằng sau đôi bờ vai cô. Mặc dù cơ thể chưa được cánh tay đó chạm phải nhưng cô cảm nhận được rất rõ một luồng hơi ấm áp cứ hăn hắt vào phía đằng sau cổ.

Cô bối rối không biết phải ứng xử thế nào trong tình huống như thế này. Liệu có nên giả ngu ngơ không biết gì hay dứt khoát hất cánh tay kia ra? Cô thoáng rùng mình vì luồng hơi ấm đã gần như áp sát vào gáy nhưng lại nhanh chóng hụt hẫng vì cánh tay đã yên vị ngay trên thành ghế.

Anh tiếp tục lặng yên, thản
nhiên hướng ánh mắt lên bầu trời đêm thơ mộng. Một cơn gió đột ngột
lùa qua những tán cây làm vô số chiếc lá me úa rơi rụng hệt như
những hạt tuyết màu vàng bay đầy trời. Một cảnh tuyệt đẹp hệt như
trong tranh làm ngẩn ngơ hai con người thầm lặng.

Gió ngừng thổi, chỉ còn đọng lại vài chiếc lá trên hai mái đầu xanh. Anh xoay người rồi nhẹ nhàng phủi phủi những chiếc lá trên đầu cô. Trong khi cô còn đang bối rối vì sự gần gũi khác lạ này thì đã nghe tiếng anh cười khanh khách.

Cô cảm thấy có điều gì đó bất ổn liền sờ lên đầu mình thì phát hiện ra tóc tai đã rối tung lên cả. Thì ra anh vừa lợi dụng thời cơ để nghịch tóc cô chứ chẳng phải tốt lành gì.

Cô thốt lời giận dỗi: “Anh khéo tay thật nhỉ! Em cũng khéo không kém đâu!” Nói rồi cô với tay về phía anh định trả thù một phen.

Nhưng thoáng chốc, cả vòng tay anh đã ôm chầm lấy cô, một cái ôm rất mềm mại nhưng có thể thắt chặt cả lòng dạ của kẻ khác. Cô từ kinh ngạc chuyển sang mất hết lý trí, vai anh như một thỏi nam châm nhẹ nhàng hút cô tựa vào.

Cô nghe rõ nhịp tim của mình lẫn nhịp tim của anh cứ “thình thịch” và “thình thịch” liên hồi. Thật kỳ lạ vì hai trái tim lại hòa cùng một nhịp, vô cùng rộn rã và phấn khích. Đây chẳng phải là lần đầu tiên cô ở trong vòng tay anh nhưng lần này cô cảm thấy rất khác với mọi khi. Hay là cô đang yêu chăng?
Hãy dựa vào bờ vai anh bất cứ khi nào cần nhé, ngốc của anh!- Anh nói bằng giọng dịu dàng và trầm ấm.
- Ai ngốc chứ? Anh ngốc thì có!- Cô nhẹ giọng hờn dỗi.
- Phải! Anh cũng là kẻ rất ngốc nên mới bị kẻ ngốc như em đánh cắp mất trái tim ngay khi lần đầu gặp mặt.
- Em chẳng hiểu anh nói gì cả.- Chính là cô đang giả vờ.
- Em không cần phải hiểu mà chỉ cần cảm nhận thôi, được chứ?

Chẳng đợi cô trả lời, anh bất ngờ đặt cánh mũi của mình lên vầng trán cô, rồi hít một hơi thật nhẹ nhưng lại thật sâu cái mùi hương của người con gái mà anh yêu. Thời gian như lắng đọng ngay trong tâm khảm của anh. Có lẽ anh đã mong chờ khoảng khắc ngọt ngào này từ rất lâu, rất lâu rồi thì phải.

Còn cô thì cũng đang ngây ngất trong vòng tay anh, trong nụ hôn của anh. Liệu đây có phải là một giấc mơ? Cô chưa từng nghĩ một người từng vấp ngã như mình lại có thể bắt đầu một mối quan hệ tốt đẹp với bất cứ người con trai nào khác. Huống hồ gì, anh là người đàn ông quá hoàn hảo. Cô mãi chìm đắm trong giấc mơ đẹp của tình yêu mà quên đi mất một lời hứa rất quan trọng.

Ba hôm sau, tại Hoàng Gia, ông Phong có mặt tại phòng làm việc của Gia Thiên. Với vẻ mặt nghiêm nghị, ông Phong cất tiếng:
- Gia Thiên à, chú muốn bàn một chút với cháu về trường hợp của Hân. Chú đã có quyết định chính thức, nhưng chú cần sự đồng tình từ phía cháu.
- Được, chú nói đi!
- Thua thầu Love Baby cũng chưa hẳn đã là không hay. Từ đầu chú đã muốn phản đối vụ này. Tại sao chúng ta lại không tiếp tục dồn sức lực để làm tiếp vụ mở rộng thị trường ở Mỹ, Canada? Tuy những thị trường này rất khắt khe, khó tiếp cận nhưng lại có tiềm năng rất lớn.- Ông Phong phân trần một cách chậm rãi.
- Ý chú là việc lần này không gây thiệt hại gì cho tập đoàn chúng ta?
- Đúng! Với lại, qua một thời gian làm việc với Hân, chú nhìn nhận cô ta có năng lực rất tốt. Chú đề xuất chỉ nên đưa ra hình thức kỷ luật phù hợp chứ không đuổi việc. Cháu thấy sao?
- Được, cứ làm theo chủ ý của chú vậy.- Gia Thiên trả lời không một chút do dự.
- Dễ dàng như vậy sao? Cháu thay đổi nhiều quá Gia Thiên à!- Ông Phong tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Cháu thay đổi à?
- Phải! Người được mệnh danh là “ác quỷ”, sẵn sàng thẳng tay đuổi việc nhân viên khi mắc lỗi, vậy mà hôm nay lại có thể trong tíc tắc đồng ý tha thứ cho người khác như vậy.
- Đơn giản thôi! Vì cháu cho là những lý do chú đưa ra đều hợp lý.- Gia Thiên nhún vai nói.
- Chú chứng kiến cháu từ lúc ẵm trên tay cho đến lúc trưởng thành. Cháu không thể gạt được chú đâu! Nhưng nếu thay đổi theo chiều hướng tích cực thì chú ủng hộ hai tay… Được rồi, vụ của Hân, những thủ tục còn lại để phòng Nhân sự giải quyết. Tạm biệt cháu!
- Chào chú!
Sau khi ông Phong rời khỏi phòng, Gia Thiên nở nụ cười đắc ý. Anh vốn không muốn Hân phải nghỉ việc ở Hoàng Gia. Nhưng anh lại không phải là người quản lý trực tiếp của cô nên không thể tùy tiện quyết định, mà chỉ có thể duyệt hay không duyệt khi ý kiến được đưa ra. Vì vậy khi ông Phong đề xuất như thế anh đã đồng ý ngay.

Còn về phần Hân, cô vẫn còn nghỉ ở nhà vì chưa nhận được thông tin chính thức từ phía công ty. Cô không muốn đi ra ngoài đường mà chỉ quanh quẩn ở trong nhà. Trong lòng cô đang có rất nhiều tâm sự nhưng không dám chia sẻ với mẹ mình vì chỉ sợ bà thêm lo lắng.

Vừa đúng lúc, bà Vân đi đón bé Gấu quay trở về. Không thấy thằng bé đâu, cô hỏi:
- Không phải lúc nãy mẹ đi đón bé Gấu sao?
- Đúng là mẹ có đi đón nhưng mẹ để thằng bé ở công viên đầu ngõ chơi với Người Bạn Lớn rồi.
- Người Bạn Lớn?- Cô cảm thấy hơi lạ vì chưa nghe nhắc đến việc này bao giờ.
- Người Bạn Lớn thật ra là một thanh niên rất tốt bụng. Hôm trước, mẹ và bé Gấu đang chơi ở công viên thì bị mắc mưa. Cậu ta liền đem áo mưa của mình cho mẹ mượn. Từ lần đó, mẹ cũng hay gặp và trò chuyện với cậu ta. Bé Gấu mến cậu ta lắm và tự đặt tên cho cậu ta là Người Bạn Lớn luôn.- Bà từ từ kể lại câu chuyện.
- Thế à!- Nghe câu chuyện, cô cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ nhưng lại không rõ là ở chỗ nào.
- Thôi, chuyện bé Gấu bỏ qua một bên! Con theo mẹ vào phòng, mẹ có chuyện muốn nói với con!- Bà tỏ vẻ quan trọng.
- Dạ!

- Tối hôm qua, mẹ có lên phòng con để tìm đồ. Mẹ nghe con nói trong khi vẫn còn đang ngủ: “Đừng!... Đừng!... Trả bé Gấu lại cho tôi!” Mấy bữa nay, biểu hiện của con cũng rất lạ. Mẹ biết là đang có việc làm con phiền lòng. Đừng có cố chịu đựng một mình như vậy nữa! Con hãy kể cho mẹ nghe xem nào!- Bên trong phòng, bà Vân bắt đầu vào thẳng vấn đề.
- Mẹ à!... Thật ra… anh Thịnh, ba của bé Gấu đã quay trở về!- Giọng Hân run run, hơi thở trở nên nặng nề.
- Rồi… rồi sao? Thịnh có biết việc về bé Gấu chưa?- Giọng bà Vân trở nên căng thẳng.
- Dạ biết hết rồi! Anh Thịnh đã biết chuyện bé Gấu là con ruột của con và anh ta. Đồng thời anh ta cũng biết việc thằng bé gọi con là chị Hai, chứ không phải là mẹ.- Hân buồn bã kể lại sự việc.
- Nó có nói chuyện trực tiếp với con về thằng bé chưa?
- Anh ta không trực tiếp nói với con mà nhờ vợ sắp cưới của mình ra mặt. Họ yêu cầu nhận nuôi bé Gấu, nhưng con đã từ chối rồi.
- Phải! Con làm vậy là rất đúng. Không ai có quyền được đụng tới “núm ruột” của nhà này hết!- Bà Vân tỏ vẻ tán đồng.
- Bịch!- Bỗng một tiếng động phát ra từ phía ngoài cửa.
- Mẹ!.. Hình như con mới vừa nghe tiếng động gì đó ngoài cửa phòng.- Hân phát hiện ra tiếng động lạ.
- Để mẹ ra xem thử!

Bà Vân đứng lên nắm lấy tay nắm cửa thì phát hiện cửa phòng chỉ khép hờ. Bà nghĩ chắc khi nãy Hân vào phòng quên đóng cửa hẳn lại. Nhìn ra ngoài, bà không thấy ai trước phòng mình cả. Bà không để ý rằng rất gần ở dưới chân mình có một chiếc xe hơi đồ chơi nhỏ xíu còn đang nằm lăn lóc.
Tối hôm đó, không ai nhận ra bé Gấu trở nên trầm lặng lạ thường. Thằng bé không cười đùa như mọi hôm. Khi dùng cơm tối với cả nhà, nó cũng không nói tiếng nào. Thằng bé cố ăn cho thật nhanh rồi lủi thủi đi về phòng mình rất sớm.

Ngày hôm sau là thứ Bảy, bé Gấu học ngoại khóa ở trường. Buổi trưa, Hân đang trên đường đi đón bé thì xe bị bể bánh giữa đường. Cô đành phải ghé lại tiệm sửa xe bên đường. Tiệm này khá đông khách vì vậy mãi hơn nửa tiếng sau mới sửa xong được.

Khi Hân đến trường thì đã không còn một bóng người. Cô hoảng hốt gọi điện thoại cho cô giáo của bé Gấu hỏi. Cô giáo bảo vừa lúc tan trường thì đã không thấy thằng bé đâu nên cứ tưởng là đã có người nhà đến đón.

Hân không biết phải làm thế nào. Giữa cái nắng oi bức của Sài Gòn, cô chạy lòng vòng quanh trường cả tiếng đồng hồ đến nỗi cả người mướt mải mồ hôi. Hàng quán nào cô cũng ghé vào hỏi thăm nhưng vẫn không thấy bóng dáng của bé Gấu đâu. Cô gọi về nhà hỏi thì bà Vân nói thằng bé vẫn chưa về tới.

Hân bắt đầu cảm thấy rất lo lắng. Có khi nào bé Gấu bị lạc đường không? Không thể, vì thằng bé từng khoe với cô rằng có thể nhớ được đường đến trường. Có lẽ bé Gấu bị bắt cóc chăng? Gần đây, báo chí cũng hay đăng những vụ bắt cóc trẻ em bán sang Trung Quốc. Nếu như vậy thì thật là thê thảm, cô sẽ không bao giờ có thể gặp lại thằng bé.

Cô càng suy nghĩ thì đầu óc càng thêm bấn loạn. Cô đứng giữa trời nắng tay run run bấm từng phím số điện thoại. Khi đầu dây bên kia bắt máy, cô vừa khóc thúc thít vừa nói: “Mẹ!...Mẹ ơi!... Bé Gấu… mất tích rồi!”
21. Chương: LÀ CHỊ HAY LÀ MẸ?

Như thường lệ chiều hôm đó, Gia Thiên lái xe về nhà. Ngay lúc đó, anh nhận được điện thoại của Khánh Ly nói bé Gấu đang ở nhà mình. Di động bất chợt hết pin làm anh vẫn chưa biết được rốt cuộc là có chuyện gì. Nghe giọng nói khẩn trương của Khánh Ly, anh đoán có chuyện không hay nên gấp rút lái xe hướng đến nhà cô ta ngay.

- Khánh Ly! Có việc gì với bé Gấu vậy?- Đến nơi, Gia Thiên vừa bước vào đã lo lắng hỏi.
- Thằng bé vẫn cứ im lặng, ngồi co ro trong phòng của bé Khánh Linh.
- Em có biết chuyện gì xảy ra với thằng bé không?
- Em thật sự không biết có chuyện gì nữa. Lúc em đến đón bé Khánh Linh thì thấy bé Gấu đi lang thang ngoài đường. Em phải hứa không đưa về nhà thì thằng bé mới chịu lên xe cho em chở. Từ lúc đến đây, em hỏi gì bé Gấu cũng không trả lời.
- Ba à, con biết bạn Đức có đang có chuyện khó hiểu làm cho nhức đầu đó!- Bé Khánh Linh đột ngột lên tiếng.
- Con gái của ba, con biết gì thì kể cho ba nghe xem!- Gia Thiên vừa xoa xoa đầu con gái vừa nói.
- Vào giờ giải lao, con thấy mặt bạn Đức cứ giống như lúc con bệnh vậy. Con mới đến gần hỏi thăm thì bạn nói là bạn bị đau đầu. Mà bạn đau đầu vì một chuyện lạ lắm!- Giọng điệu bé Khánh Linh y hệt “bà cụ non”.
- Con kể tiếp cho ba nghe đi!
- Bạn Đức nói là… cái gì mà… mẹ không phải là mẹ mình, chị Hai cũng không phải là chị mình,… rồi thì chị Hai lại là mẹ… Đó… con nhớ là bạn nói vậy đó! Xong rồi, con mới hỏi bạn có phải là trẻ mồ côi không, thì bạn im lặng, không chịu nói chuyện với con nữa.
- Mọi chuyện đã trở nên phức tạp rồi! Vậy em đã báo cho Hân biết chưa?- Gia Thiên trầm ngâm một lúc vì đã hiểu ra mọi chuyện. Rồi anh quay sang Khánh Ly hỏi.
- Vẫn chưa! Vì em không biết số của Hân nên mới gọi cho anh trước.
- Anh sẽ vào nói chuyện với bé Gấu một chút. Còn em thì lấy di động của anh gọi cho Hân để cô ấy đỡ lo.- Gia Thiên nói xong thì gấp rút đi tìm bé Gấu ngay.
- Được rồi, việc đó cứ để em!

Ở trong phòng, bé Gấu đang ngồi bó gối ở trên chiếc giường nhỏ. Đôi bàn tay nhỏ nhắn đang nắm chặt tượng thạch cao gia đình bốn chú gấu mà Hân và nó từng cùng tô màu. Thằng bé rất quý bức tượng này vì đó giống như một nhà bốn người vui vẻ và hạnh phúc. Mặt nó nhăn nhó, đôi mắt nó mệt mỏi như đang tìm lời giải đáp cho một bài toán khó.

Bé Gấu nhớ lại hôm trước chơi với Người Bạn Lớn ở công viên rất vui. Anh ta còn tặng cho nó một chiếc xe hơi đồ chơi nhỏ xíu. Thằng bé nhận lấy vì nghĩ rằng chỉ là món quà nhỏ nên mẹ sẽ không mắng. Chơi được một chút, anh có việc bận nên đột ngột đi về trước. Nó cảm thấy buồn nên cũng quay về nhà sau ít phút.

Về đến nhà, bé Gấu không thấy ai. Cửa phòng của bà Vân lại đóng nên thằng bé đoán mẹ mình đang ở trong đó. Nó lém lỉnh liền nghĩ ra ngay một trò trêu chọc bà. Thế là thằng bé đi rón rén, dùng bàn tay nhỏ xíu khe khẽ mở cánh cửa phòng. Đột nhiên, nó nghe được mẹ và chị đang nói chuyện gì đó. Rồi nó thảng thốt đến nỗi đánh rơi món đồ chơi trên tay.

Tối hôm đó, bé Gấu về phòng rất sớm nhưng không thể nào ngủ ngay được. Những lời nói của bà Vân và Hân cứ văng vẳng bên tai nó. Có nghĩa là sao? Chị Hai là chị hay là mẹ? Đầu óc non nớt của thằng bé như bị làm cho rối tung lên. Nhưng trẻ con vẫn là trẻ con. Thằng bé suy nghĩ một hồi thì thấy mỏi mắt, lả người, rồi cuối cùng cũng lăn ra ngủ.

Sáng hôm nay, giờ giải lao, bé Gấu đem sự việc của mình kể lại cho bé Khánh Linh nghe. Cô bé liền phán một câu “xanh rờn” rằng nó là trẻ mồ côi. Thằng bé nghe xong mà muốn phát khóc. Mà nó đâu khác gì trẻ mồ côi vì chỉ có như vậy mới không biết rõ mẹ mình là ai.

Tan học, bé Gấu buồn bã bước đi không định hướng. Mẹ và chị Hai làm nó cảm thất rất sợ và đau đầu nên nó cũng chẳng muốn về nhà. Cũng may, thằng bé gặp ngay hai mẹ con Khánh Linh và Khánh Ly trên đường.

- Cốc! Cốc!- Bé Gấu đang nghĩ ngợi thì tiếng gõ cửa vang lên làm thằng bé giật thót người.
- Bé Gấu có trong đó không? Anh Gia Thiên vào nhé!- Sau đó là giọng nói của Gia Thiên.

Bên trong vẫn im lặng như tờ. Gia Thiên đành phải chủ động mở cửa tiến vào phòng. Thân hình bé bỏng đang ngồi đó ủ rũ khiến anh không khỏi xót xa. Anh đến bên giường ngồi xuống cạnh thằng bé.

- Cái này đẹp quá. Một mình bé Gấu tô đúng không?- Thấy cái tượng thạch cao trên tay của bé Gấu, anh mượn cớ bắt chuyện.
- … - Bé Gấu không trả lời mà chỉ lắc lắc đầu.
- Vậy là em và chị Hân cùng tô?
- …- Thằng bé gật gật đầu.
- Nếu anh đoán không lầm, hai gấu lớn là ba và mẹ em. Gấu nhỏ mặc váy là chị Hân. Còn Gấu nhỏ có nơ ở cổ chính là bé Gấu.- Gia Thiên tỏ vẻ quan tâm đến bức tượng.
- Hu!… Hu!…- Lần này bé Gấu không gật cũng không lắc nhưng lại bắt đầu òa khóc lên. Anh vừa chạm vào nỗi đau của thằng bé.
- Thôi, nín đi nào! Bé Gấu có phải là đàn ông không?- Anh vừa ôm thằng bé vào lòng vừa hỏi.
- Hức!… Hức!…- Thằng bé vừa khóc vừa gật nhẹ đầu.
- Nếu là đàn ông thì dù trời có sập cũng không được khóc! Nghe anh nói nè, em không phải trẻ mồ côi mà em là đứa trẻ may mắn nhất trên đời.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Pair of Vintage Old School Fru