Old school Swatch Watches
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Dù chỉ sống thêm một ngày anh vẫn sẽ chọn em - trang 8


31. Chương: MỘT VÌ SAO… RƠI!

Thịnh chỉ mới đi được một đoạn thì cho xe dừng lại sát bên vệ đường. Hình ảnh một Huyền Hân môi cười nhưng ánh mắt rũ rượi cứ bám riết lấy anh khiến anh không thể nào đi thẳng một mạch về nhà được.

Anh khẽ thở dài, đôi mắt xoáy vào màn đêm tĩnh mịch. Con đường công viên thật vắng vẻ, chỉ có lưa thưa vài ngọn đèn đường vàng vọt soi rọi. Tiếng côn trùng gọi nhau rả rích cả một góc trời. Cảnh đêm thật giống với tâm trạng anh bây giờ, chỉ là một khoảng không mờ mịt, không tìm được lối đi.

Chỉ vài hôm nữa là đến ngày cưới rồi. Vậy mà bây giờ, anh mới nhận ra người cô yêu đã không thể là anh. Nhưng cô luôn vì mọi người, trong đó có cả anh mà vẫn quyết định chọn cuộc hôn nhân này. Anh đã nợ cô cả một đời người con gái, thì làm sao có thể tiếp tục nhẫn tâm vùi dập mối tình đẹp đẽ của cô.

Thôi thì thà là anh từ bỏ vậy! Từ bỏ để thấy được trên môi cười nở nụ cười mãn nguyện và ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. Chỉ có như thế anh mới có thể nhẹ lòng được.

Thịnh quyết định sẽ nói ngay quyết định của mình cho Hân biết. Nhìn số cô trong danh bạ mà lòng anh như thắt lại từng cơn. Ngón tay đã định vị trên phím “Call” nhưng lại lưỡng lự không bấm được. Thật quả là không dễ dàng để nói ra quyết định hủy hôn với người mà mình yêu thương.

Nhưng sự việc trì hoãn thêm một ngày, cô sẽ đau đớn thêm một ngày, và anh cũng sẽ bị dằn vặt thêm một ngày. Vì vậy, anh dứt khoát gọi ngay một lần cho xong. “Reng… reng… reng…”, từng hồi chuông ngân dài nặng nề giằng chặt lấy lòng anh.

Mãi đến hồi chuông thứ năm, giọng nói đáng yêu của cô mới cất lên: “A lô, tôi là Hân đây. Nhưng hiện nay tôi đang bận, bạn vui để lại lời nhắn nhé!” Không nói trực tiếp cũng hay, anh sẽ không phải ngập ngừng, cũng sẽ không e ngại. Sau một tiếng “bíp” chói tai, anh bắt đầu nói lên những lời nói từ tận đáy lòng mình…

Tin nhắn thoại vừa gửi đi, Thịnh lại đưa ánh mắt hướng vào cảnh đêm cô quạnh. Xa xa, một bóng dáng quen thuộc đang thẫn thờ lê bước về phía công viên. Rồi bóng dáng đó lặng lẽ ngồi ở chiếc ghế đá dưới tán me già cỗi. Không thể lẫn vào đâu được, anh nhận ra dáng người đó chính là Hân. Anh vừa đưa cô về nhà tức thì, sao cô lại có thể xuất hiện ở đây được?

Đột nhiên gió thổi rất mạnh mang theo luồng khí mát lạnh của hơi nước, vài tia sáng chớp nhoáng sẻ dọc bầu trời đêm. Có lẽ sẽ có một cơn mưa lớn ập đến! Đường khuya lại vắng vẻ, một mình cô ngồi đó trơ trọi liệu có ổn không?

Anh không chút do dự bước xuống xe rồi đi về phía cô. Gió thổi phù phù ngược hướng làm cho chân anh nặng bước. Cát bụi trên đường bay mù mịt khiến hai mắt anh cay xè. Mọi thứ xung quanh đều như muốn níu bước chân anh tiến về phía trước.

Nhưng anh vẫn gạt phăng mọi thứ, một mực đi tiếp. Gần đến nơi, anh phát hiện ra một bóng đen đang lấp ló ở trong bụi trúc dày đặc. Những cành trúc gầy gò không ngừng xào xạc theo nhịp gió để lộ một một vật thể lạ màu đen nhắm thẳng vào cô. Vật thể đó không ngừng run rẩy, cũng không ngừng toát lên tia sắc lạnh ghê người.

Thoáng trong đầu, anh nhớ đến cô Hai người làm nhà anh có kể lại rằng thấy Yến cầm một khẩu súng. Đầu óc anh linh hoạt chớp nhoáng đưa ra mối liên hệ giữa hai thứ với nhau. Một linh tính rất xấu xuất hiện trong đầu anh: Chẳng lẽ Yến đang định…?

Rất nhanh, anh lao người đến ôm chầm lấy Hân. Cũng giống như lần đẩy cô khỏi chiếc xe máy mất thắng, anh chỉ có một mong muốn có thể dùng tấm thân mình che chắn, bảo vệ cô trước mọi hiểm nguy. Bỗng “ầm”, tiếng sấm chớp vừa nổ vang trời mang theo thứ ánh sáng chói lòa hung tợn.

Mọi thứ diễn ra chỉ trong tíc tắc. Hân kịp nhận ra mình trong vòng tay Thịnh, cả hai cùng ngã nhào xuống đất. Cô hết sức kinh ngạc, lồm cồm ngồi ngay dậy, giọng chứa đầy thảng thốt: “Có chuyện gì vậy anh?... Trời sắp mưa rồi. Anh cũng mau đứng dậy đi!”

“Tách”, chỉ một vài giọt nước lưa thưa đầu tiên của cơn mưa đã hất xuống mặt anh, vậy mà cảm giác lạnh lẽo đã nhanh chóng lan tỏa đến tận sống lưng.

Cơ thể anh vẫn không chịu cử động, chỉ có đôi môi trắng bệch mỉm cười, đôi mắt ấm áp nhìn cô. Hơi thở nặng nề cùng hòa quyện vào giọng nói nhẹ tênh của anh: “Không có gì đâu… Huyền Hân của anh! Nhưng… anh… mệt lắm, không… không thể ngồi dậy nữa rồi.”

Lòng cô chợt nóng như lửa đốt. Cô vội vã nói: “Vậy để em đỡ anh!” Nói xong, cô choàng tay qua người anh, nâng anh dậy. Cơ thể anh thật nặng giống như tất cả đều đang buông xuôi theo cô. Hì hục một lúc, cô cũng nâng được anh ngồi tựa vào gốc cây.

Ướt đẫm! Mưa vẫn chưa nặng hạt đến nỗi có thể làm ướt tóc cô. Vậy mà mọi thứ xung quanh cô đều ướt đẫm, cả bàn tay cô và lưng áo anh. Cô nhìn lại thì ôi thôi, mọi thứ đều được nhuộm đỏ một màu. Cả cụm cỏ tươi nơi anh ngồi cũng đã được phủ đầy bởi một lớp chất lỏng màu đỏ.

Hân thót tim, hoảng hồn hét lên: “Máu! Chuyện gì thế này! Anh ráng chịu đựng một chút để em gọi xe cấp cứu!”

“Lách tách… lách tách…”, mưa bắt đầu trút xuống, mỏng manh và dai dẳng.
Tiếng bước chân đang đến rất gần… rất gần… Một khẩu súng ngắn có gắn nòng giảm thanh nặng nề rơi phịch xuống đất. Yến bước đi siêu vẹo dưới mưa, mái tóc dài dính chặt vào khuôn mặt. Cô quỵ ngay bên cạnh anh, nắm chặt tay anh, người run lên bần bật, cất lên giọng nói sụt sùi: “Anh Thịnh, em xin lỗi!… Em xin lỗi!”

Anh khẽ lay động đôi mi một cách khó nhọc, hướng ánh mắt trong suốt về phía Yến. Trái tim anh như đang bị ai đó bóp nghẹt, đôi môi mấp máy cất thành giọng yếu ớt: “Không, người nói câu xin lỗi phải là anh. Nếu có kiếp sau thì nhất định… nhất định anh sẽ dành trọn nó để yêu em.”

Yến nghe xong thì khóc nức nở, thốt ra lời nghẹn ngào: “Em không muốn… không muốn.” Cô chưa nói được trọn ý thì giọng nói đã bị tắt đi. Thật đúng là ông trời khéo trêu ngươi, cô dành trọn cuộc đời này để yêu anh. Nhưng anh lại lạnh lùng chối bỏ và cho cô một cái hẹn ở cuộc đời của kiếp sau.

Yến vẫn là không cam tâm, chỉ muốn đời này kiếp này có được tình yêu của anh. Chính sự cố chấp đã dẫn cô đi từ sai lầm này đến sai lầm khác. Sai lầm cuối cùng này quả thật quá đớn đau.

Anh không nói gì thêm, mà chỉ nắm chặt bàn tay cả hai người con gái quan trọng trong cuộc đời mình. Cảm giác đuối sức và buồn ngủ đã kịp xâm chiếm cả cơ thể anh. Nhưng anh không muốn nhắm mắt lại vì vẫn muốn nán lại để dỗ dành họ.

Anh cố căng đôi mắt để thoát cơn buồn ngủ. Trong giây phút đó, anh nhìn thấy cha mẹ quá cố của mình đang bay lơ lửng trong không trung. Họ mỉm cười nhìn anh và bảo rằng: “Con hãy nhẹ nhàng nhắm mắt lại để cùng ba mẹ mơ một giấc mộng dài.”

Lâu lắm rồi, anh mới được nhìn thấy họ nên cảm thấy rất vui. Anh thanh thản nhắm nghiền đôi mắt trong khi miệng vẫn cười. Cuối cùng, một hơi thở cũng đã được trút đi… nhẹ tênh.

- Anh Thịnh! Anh Thịnh!- Yến gào thét tên anh.
- Anh đừng ngủ! Bác sĩ sắp đến rồi, anh đừng ngủ mà!- Hân cố nén nước mắt mà nói.
- Không thể như vậy được! Chính cô đã hại chết anh Thịnh... Anh ấy là của tôi… dù có chết, anh ấy vẫn là của tôi!- Yến vừa ra sức giằng Thịnh về phía mình vừa la hét như điên, như dại.

Hân bất lực nhìn thể xác của anh rời khỏi vòng tay cô. Cái còn đọng lại trên đôi tay cô chỉ còn là máu và… máu. Nhìn sắc đỏ trên tay mình, đầu óc cô choáng voáng, hai dòng nước mắt cũng đã cạn khô.

Yến ghì chặt lấy thân thể Thịnh, lúc thì khóc nức nở, lúc thì cười vang trời. Khi mọi người đến nơi, cô vẫn ôm chặt lấy anh, gào thét không thôi: “Anh Thịnh là của tôi… Ai đụng đến tôi sẽ giết người đó!… Các người có nghe không?”

Bầu trời vẫn không ngớt mưa. Tiếng còi xe cảnh sát và xe cứu thương đồng loạt hú vang làm thức tỉnh cả khu phố. Đêm nay, người ta chứng kiến ở một góc của công viên ồn ào lạ thường. Và lẫn sâu trong đám mây đen mù mịt có một vì sao… rơi.

Ba ngày trước hôn lễ!
Hân vừa mở mắt đã thấy mình ở trong căn phòng toàn một màu trắng lạnh lẽo. Quần áo cô đang mặc cũng là màu trắng. Bị mùi thuốc khử trùng nồng nặc sộc vào mũi, cô mới biết mình đang ở bệnh viện.

Dường như đêm qua đã xảy ra một
chuyện rất đau lòng thì phải!

Đầu đang trong cơn đau như búa bổ, Hân bắt đầu từ từ nhớ lại mọi chuyện. Khi xe cấp cứu đến, cô nghĩ rằng Thịnh vẫn còn cơ hội sóng sót. Nhưng sau khi kiểm tra cẩn thận, một bác sĩ tuyên bố rằng anh đã mất. Anh bị vỡ động mạch phổi và mất rất nhiều máu nên việc cứu chữa đã quá trễ.

Khi chứng kiến cảnh họ phủ lên toàn thân anh bằng một tấm vải trắng, cô đột ngột ngất lịm đi. Sau đó, cô đã không còn hay biết đến chuyện gì nữa.

- Tỉnh lại rồi! Con làm mẹ lo lắng quá!- Vừa đúng lúc bà Vân mở cửa bước vào, mừng rỡ ôm lấy con gái.
- Mẹ! Anh Thịnh thế nào rồi hả mẹ?- Cô lo lắng hỏi han về Thịnh vì cô nghĩ mình chỉ vừa trải qua một cơn ác mộng.
- À… Thịnh hả?… Thịnh đã… đã mất rồi!- Bà khó khăn lắm mới nói xong một câu.
- Không!... Không thể nào!... Mẹ đang gạt con phải không?- Cô lắc đầu nguầy nguậy, hai mắt trừng to nhìn bà.
- Con đừng nên như thế! Người đã chết rồi không thể nào sống lại được! Ở một nơi nào đó, cậu ta nhìn thấy con như vậy cũng sẽ rất đau lòng.- Bà dịu dàng khuyên nhủ.
- Không!... Không thể như vậy!... Anh Thịnh vẫn còn sống mà.- Đôi môi trắng bệch của cô tự mình lẩm bẩm những điều vô nghĩa.
- Đúng rồi, Thịnh gửi có gửi cho con một tin nhắn thoại ngay trước khi xảy ra tai nạn. Di động của con nè, con thử đọc xem cậu ấy có nhắn nhủ gì không!- Bà bất chợt nhớ ra.

Nghe bà Vân nói về tin nhắn của Thịnh, Hân rất bỡ ngỡ. Tối hôm đó, sau khi anh vừa đi khỏi, cô đi thẳng ra công viên. Lúc đó, di động được bỏ trong túi xách, lại bật chết độ rung nên cô không hay biết. Rốt cuộc là anh muốn nói điều gì với cô?

Cô nhấn nút mở tin, áp máy lên tai mình mà tim như thắt lại từng cơn. Đúng là giọng nói của anh rồi, giọng nói rất ấm áp, quen thuộc nhưng lại hòa lẫn trong đó là cả một nỗi buồn bất tận.

“Huyền Hân khờ khạo của anh à!
Việc hôn nhân chỉ đơn giản là sợi chỉ đỏ vô hình trói buộc hai người lại với nhau. Nếu người nam hoặc người nữ không có tình yêu với đối phương thì sợi chỉ đó vô tình trở thành xiềng xích để giam cầm cả một đời người. Tất nhiên, người bị xiềng xích sẽ không bao giờ cảm thấy được hạnh phúc.

Hôm nay, khi gặp em, anh mới ngỡ ngàng nhận ra em đã thay đổi rất nhiều. Thay đổi lớn nhất chính là em đã không còn thuộc về anh nữa rồi. Nếu chúng ta đã không cùng nhìn về một hướng thì việc kết hôn sẽ trở nên vô nghĩa. Anh không muốn em phải chịu thiệt thòi, không muốn nụ cười trên môi em chỉ là gượng gạo.
Vậy thì em hãy đi tìm người em yêu thực sự vì hơn ai hết, em xứng đáng được hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc. Anh sẽ mãi cười nếu nhìn thấy trên môi em nở nụ cười. Và anh sẽ rất đau lòng nếu bắt gặp đôi mắt em ngấn lệ.”

Ông trời ơi, cô đã làm gì thế này? Yến dùng vật vô tri bắn thủng người anh. Nhưng độc ác hơn gấp bội, cô đã tạo nên một mũi tên vô hình đâm tan nát trái tim anh.

Cô gái kia nói đúng, chính cô mới là kẻ hại chết anh. Vì giây phút lưỡng lự và yếu đuối trong tình yêu, cô đã đưa anh đến với cái chết oan nghiệt. Đáng lẽ cô mới chính là kẻ phải nhận phát súng tàn nhẫn đó.

Nỗi đau chồng chất nỗi đau, chúng thay phiên nhau giằng xé lấy cơ thể cô một cách không thương tiếc. Còn bên trong đầu cô như có hàng ngàn con ông đang kêu vo ve không ngừng. Cô chỉ muốn gào khóc lên thật to nhưng đã không còn đủ sức nữa rồi.

Hình ảnh anh trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay cô như đang ở trước mắt. Rồi anh tan biến chỉ để lại trên đôi bàn tay cô toàn một màu đỏ thẫm. Cô cố chùi chùi hai bàn tay vào áo, nhưng chùi mãi, chùi mãi vẫn không thấy sạch.

- Máu! Máu! Sao nhiều máu quá!- Cô nói trong hoảng loạn.
- Tay con vẫn sạch sẽ mà, đâu có dính máu đâu.- Trông bộ dạng của con gái chẳng khác gì một người điên, bà vội vã vừa ôm cô vào lòng vừa nói.

Nhưng Hân lại nhanh như một chú sóc, thoắt nhảy ra khỏi vòng tay của bà, rồi lao đến cạnh chiếc bàn nhỏ. “Rầm” một tiếng, cô hất tung đĩa quýt trên bàn khiến chúng lăn lóc trên nền đất lạnh căm.

Bỗng mắt cô sáng quắc bởi một tia kim loại. Cô chộp vội lấy lưỡi dao gọt trái cây trên mặt bàn, thản nhiên kề sát vào cổ mình như không còn thiết sống. Cảm giác lành lạnh của kim loại nhanh chóng lan tỏa đến tận sống lưng, thật thoải mái.

Cảm giác đó giống như một liều thuốc khiến cho cô giảm bớt đau đớn từ tận trong tâm can. Nếu đã như vậy thì cô sẽ dùng nó để kết thúc nỗi đau này ngay bây giờ. Đôi mắt u uất của cô hướng về phía mẹ mình, hai hàng lệ tuôn trào không ngớt. Bàn tay cầm lưỡi dao gồng chặt hơn để chuẩn bị cắt ngay một phát chí mạng.

Chứng kiến con gái mình kề dao sát cổ, bà Vân hoảng sợ, hét lên thất thanh: “Hân ơi, đừng con! Bớ người ta, cứu!” Nhưng cô vẫn ngoan cố giữ chặt lưỡi dao, thậm chí ấn lưỡi dao vào sâu hơn một chút. Bà đứng chết trân nhìn giọt máu đỏ tươi của con gái rỉ ra mà đứt từng đoạn ruột.

Đúng ngay lúc đó, “két”, cánh cửa phòng mở toang. Rất đông người mặt đồ trắng cùng ùa vào phòng. Tất cả bọn họ cũng chỉ bất lực đứng nhìn, không dám đến gần vì sợ cô bị kích động thêm.

Rồi thêm hai dáng người nữa cùng dắt tay nhau bước vào, chính là ông Trí và bé Gấu. Ông đau xót nhìn cô, cất giọng trầm ấm: “Hân, con nghe lời ba, mau bỏ dao xuống!” Còn thằng bé thì đang lấp ló sau lưng ông, nhìn chị Hai nó bằng đôi mắt ủ rũ và sợ sệt.

Cô cảm nhận ánh được ánh mắt thằng bé nhìn cô rất khác lạ, giống như nó đã không còn nhận ra cô là ai nữa rồi. Ánh mắt đó làm cho cô rất lo sợ, lo sợ rằng thằng bé sẽ căm ghét cô, không còn dành một chút tình thương nào dành cho cô nữa.

Cô bắt đầu khóc nấc lên, toàn thân đều run rẩy. Lưỡi dao trên tay cũng vì vậy mà rơi xoảng xuống đất. Thấy vậy, mọi người trong phòng đều mừng đến thót tim, tận dụng ngay cơ hội tốt để lao đến khống chế lấy cô. Rồi họ tiêm ngay một mũi thuốc vào mạch máu ở cánh tay cô.

Cô hoảng sợ vùng thoát khỏi những người đang kềm chặt lấy mình, nhưng đều vô ích. Ở phía cửa lại xuất hiện thêm một người nữa. Qua làn tóc rũ rượi , cô thoáng nhìn thấy một vóc dáng cao to bước vào, sự vội vã của người đó toát ra thành hơi thở hồng hộc.

Khi cô chưa kịp nhìn rõ là ai thì người đã lã đi bởi lẽ mũi thuốc an thần vừa kịp ngấm sâu vào máu. Một mảng đen tối ngay trước mắt. Cô cảm nhận rõ cơ thể mình được bay bổng lên trong một vòng tay rất ấm áp và quen thuộc.
32. Chương: CHÔN CẤT

- Bệnh nhân đã bị chịu ảnh hưởng rất lớn khi chứng kiến người quan trọng mất đi. Việc đó đã gây ra một vết thương nặng nề về mặt tâm lý. Tình trạng này được gọi là “sang chấn tâm lý”.- Bác sĩ nghiêm túc giải thích về bệnh tình của Hân.
- Vậy phải làm thế nào để chữa lành cho cô ấy?- Gia Thiên đứng đối diện với bác sĩ, khuôn mặt lộ rõ sự khẩn trương.
- Với bệnh này, thuốc men chỉ có khả năng ức chế tạm thời. Bệnh nhân có thoát khỏi “sang chấn tâm lý” hoàn toàn hay không là phải tùy thuộc vào những người thân xung quanh. Thời gian này, người nhà nên lưu ý tránh khơi gợi về những điều không vui. Và người nhà cũng hãy thường động viên và chia sẻ với cố ấy nhé!
- Chúng tôi đã rõ cả rồi. Cám ơn bác sĩ!- Ông Trí cũng đứng cạnh, chậm rãi cất tiếng.

Sau khi bác sĩ rời đi, hai người đàn ông ngồi lặng lẽ ở một góc vắng nơi hành lang bệnh viện. Ánh nắng sáng nhẹ nhàng xuyên qua lớp cửa kính màu trà. Bị bóng nắng soi thẳng vào khuôn mặt, họ cũng chẳng màng để tâm tới, cứ im lặng mà trầm mặc.

Ông Trí gục mặt, thoáng thở dài. Sự việc chỉ mới xảy mới hôm qua thôi mà ông như già đi thêm mấy tuổi. Ông quá hiểu rõ đứa con gái của mình, bề ngoài mạnh mẽ nhưng trong lòng lại rất yếu đuối. Cú sốc này quả thật là nỗi đau quá sâu sắc đối với cô.

Gia Thiên ngồi cạnh ông, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thõm sâu thấy rõ. Tối hôm qua, khi anh đang ở lại công ty giải quyết gấp một số hợp đồng quan trọng thì di động reo vang. Anh bắt máy và nghe ở bên kia đầu dây, Chi báo tin dữ bằng một giọng nghèn nghẹn.

Anh đã rất thảng thốt và tưởng chừng mình đã nghe nhầm. Sau vài phút tự trấn tĩnh, anh bỏ dở công việc và lái xe ngay đến bệnh viện. Vừa đến nơi, anh nghe tiếng cô la hét thất thanh nên hớt hải chạy vào.

Nhìn thấy cô với thân thể bất lực, bị bao nhiêu người vây lấy, tay chân đều bị kềm chặt, mà lòng anh nóng như lửa đốt. Anh liền gạt ngay đám người kia ra, vội vàng ôm lấy cô. Vừa lúc đó, cô cũng đã gục ngã ngay trong vòng tay anh.

Cả đêm qua, anh không tài nào chợp mắt được, cứ mãi quanh quẩn trước phòng bệnh cô nằm. Anh mong muốn được thăm cô một chút, an ủi cô đôi điều. Nhưng liều thuốc an thần khá mạnh nên đến giờ cô vẫn chưa tỉnh dậy.

- Gia Thiên! Vì Hân, oán hận giữa bác và cháu tạm thời bỏ qua một bên vậy. Bác có một việc này muốn nhờ cháu!- Bất chợt, ông Trí lên tiếng.
- Vâng, bác cứ nói đi ạ! Nếu làm được thì cháu nhất định sẽ làm.
- Bác rất cám ơn cháu đã lo lắng cho Hân. Nhưng bác nghĩ khi nó tỉnh dậy, cháu nên tránh mặt đi thì hơn. Để một thời gian sau, tâm lý của con bé ổn định trở lại thì cháu hãy gặp nó. Bác sĩ cũng đã nói chúng ta nên tránh khơi gợi lại những việc không vui.
- Cháu hiểu ý bác. Sẵn cháu cũng muốn xin lỗi về việc cháu đã hiểu lầm bác trong suốt thời gian qua.- Anh nhận lỗi một cách chân thành.
- Thì ra cháu đã biết hết sự thật rồi sao?- Ông tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Vâng, cháu đã biết hết. Cháu cũng hiểu rõ Hân ra nông nỗi này có phần lỗi của cháu rất lớn. Nếu cháu không vì hiểu lầm bác mà ruồng bỏ Hân thì chắc chắn sẽ không có việc kết hôn xảy ra. Và Yến cũng sẽ không ra tay độc ác như thế.- Nói đến đây, hai bàn tay anh bóp chặt lại, thật chặt. Cảm giác ân hận và hối tiếc đang đè nặng tâm can anh.
- Cháu đừng nói như vậy! Khi nhận lời mẹ cháu giữ kín việc đó, bác đã tự nhủ với lòng dù có bất cứ hậu quả nào xảy ra cũng sẽ sẵn sàng gánh lấy một mình, không oán trách ai. Chỉ không ngờ rằng, hậu quả đó lại đổ lên đầu đứa con gái tội nghiệp mà thôi!
- Cháu cũng nhờ bác giúp một việc!
- Việc gì, cháu nói thử xem sao?
- Nhân lúc Hân chưa tỉnh giấc, cháu muốn vào thăm cô ấy một chút rồi đi ngay.- Anh ngập ngừng một chút rồi đưa ra đề nghị của mình.
- Được, cháu cứ vào đi!

Một tiếng động rất khẽ, cánh cửa phòng chậm rãi hé mở. Dáng người cô nằm trên giường bệnh hiện ra mờ mờ ảo ảo dưới ánh đèn vàng le lói. Anh bước về phía cô một cách chậm rãi, tiếng gót giày đánh xuống nền “lộp cộp” nhè nhẹ âm vang giữa không gian thanh tĩnh.

Anh ngồi xuống bên cạnh giường, đôi mắt xót xa nhìn ngắm người con gái mình yêu thương. Hơi thở cô khá nặng nề, một lớp mồ hôi mỏng đã phủ kín trán. Chốc chốc, cô khẽ chau mày, rên rỉ “ư…ư…” như đang đang cầu cứu anh giúp cô thoát khỏi một giấc mộng u tối.

Khi ngỏ lời yêu cô, anh từng hứa sẽ làm một ngọn đèn nhỏ nhoi soi sáng cho những bước đường ở phía trước của cô. Nhưng anh chưa bao giờ làm được điều đó, mà lại còn đẩy cô đến bên bờ vực thẳm của sự thất vọng. Anh đau đớn gục mặt, hai tay ôm chặt lấy đầu mình vì nỗi ân hận dâng trào.

“Ư…ư…”, cô lại rên rỉ nhưng lần này âm thanh có vẻ lớn hơn và kéo dài hơn. Anh chẳng biết làm gì ngoài việc nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, dùng hơi ấm bàn tay mình xoa dịu đi những vết thương lòng đang rỉ máu. Bàn tay còn lại anh vuốt lại phần mái tóc dính chặt vào khuôn mặt cô.

Khuôn mặt xanh xao lộ rõ dấu vết của hai dòng nước mắt đã khô lại. Những vết trầy xước trên vầng trán vẫn chưa kịp khô mài. Còn hai cánh tay hằn lên những vết thâm tím sậm màu.

Trời ơi, vì anh mà cô ra đến nông nỗi này sao? Một thằng đàn ông mà có thể để cho người mình yêu thương biến thành như thế này à? Anh là đang tự dằn vặt mình, tự xỉ vả mình là một kẻ ******** và hèn hạ.

“Tách”, một giọt nước mắt rơi xuống tạo thành tiếng động xé tan sự yên tĩnh. “Tách”, lại thêm một giọt nước mắt nữa rơi xuống. Lần này nó đọng lại trên khuôn mặt cô, ngay nơi dòng lệ đã khô dấu.

Biết không thể ở lâu hơn, anh cố nén dòng lệ, cất giọng thì thào một câu chào tạm biệt: “Anh đi đây. Em hãy mau khỏe lại nhé!” Rồi anh đặt lên trán cô một nụ hôn rất nhẹ nhàng nhưng cũng rất sâu.
Anh đứng dậy luyến tiếc nhìn cô lần cuối, ánh mắt buồn bã không muốn dứt ra. Nhưng đã đến lúc rồi, bước chân lại khẽ khàng bước ra hướng cửa để lại sau lưng một gian phòng tối tăm và trống trải.

Lúc cửa phòng vừa khép lại cũng chính là lúc hai dòng nước mắt lặng lẽ trào ra trên đôi mi còn khép kín. Dòng nước mắt này vô tình hòa cùng với giọt nước mắt của anh tạo thành thứ nước mặn đắng như chính số phận của cô vậy.

Một người đàn ông cô sắp kết hôn vừa lìa đời. Còn người đàn ông cô yêu lại luôn rời bỏ cô mà đi. Chẳng lẽ nào hạnh phúc lại mỏng mang và xa vời đến thế?

Cô đã thức giấc khi bị giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi trúng. Cô nghe rõ lời anh nói, cảm nhận rõ nụ hôn của anh. Nhưng cô giả vẫn giả vờ ngủ vì không biết phải đối mặt sao với một kẻ không biết trân trọng cô và cả tình yêu của bản thân anh.

Lòng cô thắt chặt lại, trong đầu những con ong lại vo ve không ngừng. Cô mở mắt ra nhận thấy trong thứ ánh sáng vàng vọt le lói, không còn ai ngoài cô. Ba, mẹ và bé Gấu đi đâu mất rồi? Họ bỏ cô ở lại đây một mình sao? Còn bàn tay cô sao lại bị nhuộm đỏ thẫm thế này?

Sợ… sợ quá! Cô lại khóc thét lên vì sợ. Mũi dao, mũi dao đâu? Cô phải kiếm cho ra mũi dao, chỉ có nó mới có thể làm cho cô cảm thấy bớt đau và bớt sợ. Cô ào xuống giường, bắt đầu quơ quào và hất tung mọi thứ để tìm cho được thứ mình cần.

Đám người mặc đồ trắng và người thân của cô lại ùa vào vì tiếng ồn ào trong phòng. Một số người lạ thẳng tay khống chế cô như đối với tên tội phạm nguy hiểm. Cô dùng hết sức lực mà giãy giụa, vùng vẫy.

Ngay tức thời, thuốc an thần được tiêm sâu vào máu cô như liều thuốc khống chế tạm thời cơn điên loạn. Thế giới màu đen trước mắt một lần nữa chiếm lĩnh linh hồn cô.

Rồi cũng đến ngày chôn chất Thịnh!
Ai nào ngờ, ngày dự tính kết hôn cũng chính là ngày diễn ra việc chôn cất. Từ ngày Thịnh chủ động dạm hỏi, ông Trí vốn đã xem anh như người một nhà. Biết anh không còn người thân, ông đứng ra lo liệu tất cả để anh được mồ yên mả đẹp.

Không trống, không kèn rình rang, không nhiều người đưa tiễn nhưng nhang khói vẫn nghi ngút. Đứng trước ngôi mộ hoa cương màu đen bóng loáng, ông Trí và bà Vân tay giơ cao nén nhang, miệng lẩm bẩm nói vài câu với linh hồn của người đã khuất.

Hân đứng sau lưng họ, bần thần nhìn ngôi mộ với ánh mắt ngây dại. Cô khoác áo tang thương, đầu đội khăn xô trắng, đúng lễ nghi một người vợ để tang chồng. Chưa lúc nào cô cảm thấy tỉnh táo như lúc này, những con ong đã ngừng kêu vo ve, màu đỏ thẫm của máu cũng đã không còn quanh quẩn trước mắt cô.

Cô không có lấy một giọt nước mắt, cũng không bất cứ lời nói nào để tiễn đưa anh. Hồi nhỏ, có một lần cô nghe bà nội mình nói rằng khi chôn cất một người, nếu người thân khóc than nhiều quá thì người đó sẽ luyến tiếc không chịu rời bỏ thân xác trần tục của mình. Cô không muốn quấy nhiễu linh hồn anh, mà chỉ muốn anh đi vào lòng đất một cách thanh thản nhất.

Bé Gấu vẫn vô tư chơi đùa với chiếc xe hơi đồ chơi mà Thịnh cho nó. Trên đầu thằng bé đội một vành khăn trắng tinh tươm mà nó chỉ lờ mờ hiểu rằng đội để hóa trang cho giông giống như chị Hai mình. Bà Ánh nhìn đôi mắt ngây thơ không biết đến chuyện gì của nó mà không khỏi xót xa.
- Con đừng chơi nữa, mau lại đây với mẹ!- Bà Vân quắt tay gọi bé Gấu lại.
- Người Bạn Lớn chắc là đã nằm ngủ ở dưới đất rồi. Mai mốt anh ấy có thức dậy chơi với con nữa không hả mẹ?- Đứng cạnh bà, thằng bé ngơ ngác nhìn tấm ảnh nhỏ xíu được dán chặt trên mộ, rồi hỏi.
- Người Bạn Lớn sẽ thức dậy và nhưng lại phải đi đến một nơi rất xa, xa lắm. Xa như vậy thì chắc là sẽ không còn đến chơi với con được nữa đâu!... Con hãy đến đây thắp một nén nhang và gọi một tiếng “ba” cho người nằm đó được ấm lòng nha con!- Bà nghẹn ngào đến rơi nước mắt.

Bé Gấu tròn xoe mắt nhìn bà Vân. Thằng bé tính hỏi một điều gì đó nhưng thấy mẹ mình khóc thút thít nên lại thôi. Rồi nó chợt nhớ rằng có một người đã dạy nó rằng cách gọi chỉ giống như một cái tên thôi. Nếu dùng một tiếng gọi đơn giản để Người Bạn Lớn của nó được vui lòng thì đâu có khó gì.

Thằng bé liền tròn miệng kêu to một tiếng: “Ba!”. Hân nghe được thì giật mình thảng thốt, trong đôi mắt cô ngận tràn sự chua xót. Bỗng một cơn gió lạ lùa qua ngôi mộ khiến hai ngọn nến trắng đang cháy dở trên lưng ngôi mộ bị tắt ngúm. Cơn gió đó còn táp nhẹ ngang đầu thằng bé khiến nó có cảm giác như vừa được ai đó dịu dàng xoa xoa mái đầu.
33. Chương: THỨC TỈNH

Vài hôm sau, Hân cũng đã xuất viện trở về nhà. Kể từ lần thức dậy trơ trọi với thứ ánh sáng mờ mờ ả ảo, cô trở nên rất sợ những khoảng không gian tăm tối. Căn phòng cô ở dù ngày hay đêm, đèn phải được mở sáng choang, rèm cửa phải được buộc chặt lại.

Giữa trưa, cô mặc một chiếc váy ngủ dài màu trắng, thân gầy gò thả mình trên chiếc giường rộng lớn. Ánh nắng gay gắt táp lấy chiếc giường, táp lấy cả cơ thể cô. Cô nhắm nghiền hai mắt, cảm thụ sự nóng ran lan tỏa từ bên ngoài làn da mỏng manh. Chính sức nóng của nó mới có thể làm phân tán bớt đi màu đỏ thẫm đang quay cuồng trong đầu cô .

Bất chợt, ngoài phòng có tiếng bước chân càng lúc càng rõ rệt. Âm thanh xì xào cũng mỗi lúc một gần hơn.
- Cả ba ngày nay rồi, Hân nó cứ nhốt mình trong phòng, chẳng thiết gì đến ăn uống. Đến bữa, bác đúc mãi thì nó ăn cũng chỉ được vài muỗng.- Giọng bà Vân nghẹn ngào.
- Bác đừng lo lắng quá! Để cháu vào thăm Hân một chút xem có thể khuyên nhủ cậu ấy được gì không.- Chi thở dài một hơi rồi buồn bã nói.
- Ừ, con vào đi. Để bác xuống hâm nóng cháo rồi mang lên cho Hân ăn.

“Két”, âm thanh tiếng mở cửa làm Hân sực tỉnh người, mở choàng mắt. Nhìn thấy Chi bước vào, cô thờ ơ quay đi, tiếp tục nhắm nghiền hai mắt lại. Trong con người cô, không còn trạng thái cảm xúc nào ngoài sợ hãi và chán chường.

Chi quen biết Hân từ nhỏ, lại thân với nhau như ruột thịt. Nhìn người bạn mình trở nên xao xao và gầy gò, tâm trạng bị suy sụp trầm trọng, cô không thể nào cầm được nước mắt nhưng phải cố nén vào lòng mà khuyên nhủ bạn.

- Hân à, cậu khỏe chưa? Trong người cảm thấy thế nào rồi?
- …- Hân vẫn im lặng, nằm bất động. Cô mệt mỏi không muốn mở miệng nói bất cứ điều gì và với bất cứ ai nữa.
- Cậu đừng làm mình sợ mà Hân. Mình xin cậu, mở miệng nói chuyện với mình một chút được không.- Giọng Chi nhão đi như muốn khóc.
- …- Đáp lại Chi vẫn là sự im lặng.

Bỗng “két”, cửa phòng lại mở. Ngay tức thì, “xoảng”, dường như có ai vừa đánh đổ chén đĩa. Đi theo sau đó là một tiếng thét chói tai: “Ai da!” Rồi cuối cùng là giọng Chi thảng thốt: “Chết rồi, bé Gấu bị bỏng rồi Hân ơi!”

Hân nhắm mắt nằm đó nhưng vẫn nghe rõ từng ly từng tí từ mớ âm thanh hỗn tạp. Khi nghe chi nói đến bé Gấu bị bỏng, bất thình lình trong người cô giống như có một luồng điện cao thế vừa xẹt qua. Cô chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, ngồi bật ngay dậy, đôi mắt đảo quanh tìm kiếm bé Gấu.

- Có đau không em?- Chi dỗ đang dành thằng bé.
- Hu… hu…- Thằng bé không trả lời mà chỉ khóc to.

Cô lo lắng chạy ào đến ngay để xem bé Gấu thế nào. Ngay dưới chân thằng bé là những mảnh vở bằng sứ xen lẫn những hạt cháo văng tung tóe còn đang bốc khói. Bình thường bé Gấu vẫn rất mạnh mẽ, bị té đau cỡ nào cũng không rơi một giọt nước mắt. Vậy mà thằng bé đang đứng đó khóc tức tưởi nên chắc là bị bỏng nặng rồi.

- Bé Gấu bị đau chỗ nào? Đừng khóc nữa! Mau nói cho chị Hai biết đi!- Cô yếu ớt mở miệng.
- Hu… hu… Em không có đau chỗ nào cả.- Thằng bé vẫn tấm tức khóc không ngớt.
- Vậy sao khóc?- Hân và Chi ngạc nhiên nên cùng đồng thanh hỏi lại.
- Vì cháo của chị Hai, em thấy ngon quá nên có ăn một miếng. Mẹ nói phần còn lại để dành cho chị Hai. Vậy mà khi bưng lên đây, em lại làm đổ hết rồi.- Thằng bé vừa nói vừa thút thít.
- Trời ơi, chỉ có vậy thôi hả?- Chi thờ phào một cái nhẹ nhõm.
- Không sao, lát nữa chị ăn thứ khác cũng được. Gấu ngoan, đừng khóc nữa nha!- Hân nhẹ nhàng và khéo léo dỗ dành thằng bé.
- Nhưng chị Hai phải cười thì em mới không khóc nữa. Lâu lắm rồi, em chưa thấy chị Hai cười.- Thằng bé dùng vạt áo chùi chùi đi hai dòng nước mắt rồi nói.
- Được, được. Chị Hai cười nè!- Đôi môi trắng bệch của cô chậm rãi nở nụ cười méo xệch.
Hân nhìn thằng bé bằng cặp mắt ấm áp, sự ấm áp đã lấn át đi tia nhìn ngây dại của một người bệnh. Từ ngày Thịnh mất, lâu rồi cô mới mở miệng nói chuyện nhiều như vậy. Chính tình thương của cô dành cho bé Gấu mãnh mẽ hơn cả sự sợ hãi và chán chường. Cô cũng vừa kịp nhận ra rằng xung quanh cô còn những điều quan trọng khác.

Đêm hôm đó, cô đi vào một giấc mộng mờ ảo và lạnh lẽo trong làn sương mỏng. Thịnh như đang còn sống mỉm cười đứng trước mặt cô. Anh mặc một bộ lễ phục chú rể màu trắng. Còn cô thì mặc một chiếc đầm cưới màu hồng phấn có đuôi dài. Cô vui mừng nắm chặt lấy tay anh, nhưng khi vừa chạm vào, áo cưới trên người cô đột biến thành chiếc váy ngủ dài.

- Sao lại có thể như vậy?- Cô hụt hẫng nhìn lại trên người mình.
- Vì giữa anh và em vốn là có duyên mà không có phận!- Anh rầu rĩ nói.
- Em không muốn như vậy. Chúng ta hãy kết hôn đi!- Cô xúc động nghẹn lời.
- Anh đã từng nói, tình yêu của em đã không dành cho anh thì kết hôn đâu có ý nghĩa gì.- Anh lắc nhẹ đầu, ánh mắt đau xót nhìn cô.
- Em xin lỗi… xin lỗi. Chính em là kẻ đã hại chết anh.- Cô khóc rưng rứt.
- Không ai hại chết anh cả! - Anh ôm chặt cô vào lòng vừa vỗ về vừa giải thích cho cô hiểu.- Để đạt được mục đích, anh đã gạt bỏ đi tình yêu chân thật của anh dành cho em. Rồi tự tay anh lại xây nên một tình yêu giả dối nhằm lợi dụng Yến cho kế hoạch trả thù của mình. Tình yêu là một thứ rất thiêng liêng do ông trời ban tặng, vậy mà anh lại đem ra đùa bỡn nên mới bị trừng phạt đấy thôi.
- Nhưng em lại không muốn anh ra đi khi còn trẻ như vậy!
- Thật ra em không biết đó thôi, ngày nào em còn nhớ đến anh là ngày đó anh vẫn còn ở cạnh em. Nhưng anh vô hình nên em nào thấy được. Vì vậy, hãy sống cho tốt để linh hồn anh được thanh thản. Được không em?- Giọng anh dịu dàng và ấm áp.
- Được, được, em hứa!- Cô gật đầu lia lịa, nước mắt thấm đẫm khuôn mặt.

Sau câu hứa của cô, làn sương khói mỏng manh xung quanh bỗng hóa nên dày đặc bao phủ lấy cơ thể anh. Cô giơ tay cố níu giữ anh lại nhưng hoài công vô ích. Làn khói đó khéo léo chuyển mình khỏi đôi bàn tay cô, rồi nâng anh vút bay mãi lên trời cao.

Cô bất chợt thức giấc, miệng đang thì thầm gọi tên anh. Giấc mơ đó mang lại cảm giác rất thật vì trên khuôn mặt cô vẫn còn đầm đìa nước mắt. Có lẽ anh mượn giấc mơ đó để giãi bày những tâm nguyện cuối cùng cũng nên.

Giữa đêm mà căn phòng sáng choang bởi ánh sáng của cặp đèn huỳnh quang. Nằm cạnh bên cô, bà Vân đang ngủ với hơi thở đều đều. Cô nhìn bà mặt mày hốc hác mà cảm thấy xót lòng. Có lẽ mấy hôm nay, vì cô mà bà phải mệt mỏi lắm. Cô nhớ rỡ bà không thích mở đèn khi ngủ, nhưng cô bệnh nên bà phải chiều theo.

Cô với tay
lên công tắc đèn ở đầu giường. “Bụp”, đèn đã tắt, bóng đêm bao trùm
cả căn phòng. Nhưng cô vẫn bình thản khép chặt đôi mắt để tiếp tục
đi vào giấc ngủ. Bênh cạnh mẹ, bên cạnh những người thân yêu, không
còn bất cứ thứ gì có thể làm cho cô sợ hãi được nữa.
34. Chương: CHIA LY

Ở phía ngoại ô có một bệnh viện tâm thần dành riêng cho người phạm tội. Trong khi những bệnh viện khác đêm ngày tấp nập thân nhân, thì bệnh viện này lúc nào cũng chỉ có toàn là bệnh nhân và y sĩ và may mắn lắm mới lác đác thêm vài người thăm bệnh.

Buổi sáng, nơi đây thật trong lành, thoáng đãng và ngập tràn dư vị của thiên nhiên. Khuôn viên sân rộng rãi, được đa dạng sắc màu bởi rất nhiều loài cây cối và hoa cỏ. Cũng vì vậy mà ong bướm tụ lại thành từng đàn cùng tung cánh lượn lờ để hút lấy những giọt mật thơm lừng và thanh khiết.

Ngay lúc đó, nơi hành lanh thuộc khu vực bệnh nhân nữ, có một cô y tá vừa đi vừa trò chuyện với hai cô gái trẻ.

- Ai hỏi gì cô ấy cũng không chịu nói, suốt ngày cứ ngồi bên khung cửa sổ, mắt nhìn ra ngoài. Đến giờ ăn thì cô ấy ăn, đến giờ ngủ thì đi ngủ, uống thuốc cũng rất ngoan. Bệnh nhân nào cũng được như vậy thì chúng tôi đỡ vất vả biết bao.- Cô y tá kể bằng giọng the thé, vừa dứt câu thì chỉ tay vào căn phòng 101 trước mặt.- Hai em vào trong là nhìn thấy cô ấy ngay, nếu có thắc mắc gì thêm thì cứ hỏi bác sĩ trực ca bên trong.
- Dạ, tụi em cảm ơn chị.- Hân gật nhẹ đầu tỏ vẻ cảm kích.
- Mình chẳng hiểu nổi cậu lại đến thăm con nhỏ độc ác đó để làm gì chứ?- Sau khi cô y tá đi, Chi lên giọng càu nhàu.
- Thôi mà! Yến cũng đã bị trừng phạt thích đáng bằng bản án của chính lương tâm cô ấy rồi. Mình chỉ muốn đến xem cô ấy sống có tốt không thôi.- Hân thản nhiên đáp lại.
- Cậu… cậu… thật là mình hết nói nổi cậu rồi.- Chi bực bội nhún vai, lắc đầu.

Sau khi gõ cửa, cánh cửa phòng 101 hé mở để lộ một thế giới nhỏ bé nhưng lại rất ồn ào và náo nhiệt.

- Bà con ơi, giúp em bắt con bồ câu kia với!- Một cô gái trẻ chỉ tay vào góc phòng trống trơn mà lảnh lót nói.
- Đâu? Đâu?- Những bệnh nhân còn lại bắt đầu nhốn nháo.
- Điên thật!… Ai mà dùng tay không bắt bồ câu, phải dùng vợt như chị này.- Một cô gái khác cầm cái khăn nhỏ quơ qua quơ lại như đang diễn trò dùng vợt bắt bướm.
- Chúng mày rõ là lũ khùng!- Một người phụ nữ lớn tuổi vỗ đùi cái đét, giận dữ quát to.- Gà rành rành ra đó mà cứ bảo là bồ câu!
- Hu… hu… Không chịu đâu! Mấy chị làm con chim bồ câu của em bay qua cửa sổ mất rồi.- Cô gái trẻ khi nãy bỗng bật khóc tỉnh queo.
- Tại con nhỏ này nè, nó ngồi ngay cửa sổ mà chẳng chịu bắt lại giúp.- Một người vừa chỉ trỏ vừa trách móc.

Theo hướng tay người đó chỉ, có một điểm lặng giữa sự náo nhiệt của gian phòng. Một cô gái xinh đẹp đang âm thầm ngồi bên khung cửa nhỏ, ánh mắt xa xăm nhìn về một hướng như đang chờ, đang đợi người nào đó.

Cô gái kia không ai khác hơn là Yến, người bạn thuở học trò của Hân và Chi. Trong thời tòa án xét xử vụ án mạng của Thịnh, cô đột ngột phát bệnh tâm thần nên được đưa đến đây thay vì phải ngồi tù. Đúng như Hân nói, cô đang phải chịu trừng phạt bởi bản án của chính lương tâm mình.

Ngay khi có người đứng sát bên mình, Yến không hề mảy may để tâm đến, mắt vẫn đăm đắm hướng về một phương. Hân đành phải lay nhẹ một bên vai Yến, gọi nhỏ: “Yến à, cậu có nhận ra tụi mình không?” Lúc này, Yến mới từ từ xoay qua để lộ rõ khuôn mặt xanh xao, hai khóe mắt rưng rưng nhưng lại chất chứa sự vô hồn đến lạnh người.

Rồi Yến không nói gì cả, chỉ lẳng lặng xoay mặt lại hướng cũ, chậm rãi với với tay về hướng của sổ, miệng thì thầm với người trong tâm tưởng: “Chờ em… chờ em với!” Đôi lời đó nhẹ tựa gió thoảng nhưng lại trở thành hòn đá tảng đè chặt lòng những người hiểu rõ câu chuyện.

Người Yến vừa gọi chính là người mà cô đã dành trọn một đời con gái để yêu thương. Vì không được đáp lại tình yêu, cô chỉ còn biết ích kỷ mà đoạt lấy. Nhưng chính sự ích kỷ đó lại đẩy cô đến với con đường phạm tội, tự tay đoạt lấy mạng sống của người mình yêu.

Lúc Thịnh trút hơi thở cuối cùng, Yến từ bàng hoàng rồi trở nên hoảng loạn. Ngay lúc tận mắt chứng kiến toàn thân anh được phủ kín bởi một tấm vải trắng, cô và Hân đã cùng ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, cô vẫn không thể nào chấp nhận được sự thật.

Lý trí của Yến bắt đầu phân mảnh làm hai và tự tranh đấu với nhau. Một mảnh khẳng định rằng: Anh đã chết và cô chính là kẻ giết người. Còn mảnh còn lại phủ định tất cả những điều đó và cho rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng.

Sau hàng giờ liền, không bên nào thắng bên nào nên Yến lại tiếp tục tự tranh đấu. Cứ tranh đấu và tranh đấu mãi cho đến khi cái lý trí đó vỡ tung ra thành hàng ngàn mảnh bất định. Cô bị những mảnh vỡ ấy luân phiên dằn vặt không ngừng nên cuối cùng thành ra điên loạn.
Nhìn bộ dạng Yến thẫn thờ, Hân và Chi đều lặng người đi trong đôi ba phút, rồi cùng bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt họ đều ánh lên tia thương cảm hòa lẫn chút xót xa. Chi lúc nãy còn rất mạnh miệng khi nói về Yến, nhưng bây giờ cũng không tránh khỏi mũi lòng.

Bước ra khỏi cổng bệnh viện, lòng Hân cảm thấy nhẹ tênh. Cô nghĩ Yến đã bị trừng phạt thích đáng bằng chứng bệnh điên loạn, nhưng ít ra vẫn hạnh phúc hơn là tỉnh táo để đối diện sự thật đau lòng. Giờ trước mắt cô ta chỉ còn là hình bóng của Thịnh, không còn biết đến cảm giác hờn ghét hay ghen tuông. Nếu Thịnh ở nơi suối vàng biết được như vậy chắc chắn cũng sẽ được an lòng.

- Sao từ lúc gặp Yến đến giờ, cậu không nói năng gì hết vậy?- Chi lo lắng hỏi.
- Chỉ là mình đang suy nghĩ về một vấn đề rất phức tạp.- Hân đáp cùng với một nụ cười bí hiểm.
- Phức tạp cỡ nào?- Chi hỏi tiếp.
- Mình cảm thấy Yến rất khờ dại mà cũng rất cao cả, vì tình yêu sẵn sàng đánh đổi mọi thứ, kể cả nhân cách. Mình đã tự hỏi trên đời này có còn điều gì quan trọng hơn tình yêu không?
- Vậy cậu đã có câu trả lời chưa?
- Mình nhận ra là không có!
- Quả thật là không có sao? Mình không tin đâu!
- Ừm! Nhưng mình lại hiểu thêm rằng nếu có tình yêu mà không có tình thân và lý tưởng sống thì cũng vô nghĩa. Vì vậy, mình sẽ sống thật tốt để những người thân bên cạnh không phải lo lắng cho mình nữa. Hơn nữa, đã từ lâu, mình mơ ước trở thành một người phụ nữ thành công và bản lĩnh. Từ giờ phút này, mình sẽ làm mọi thứ để thực hiện điều đó.
- Còn tình yêu giữa cậu và anh Gia Thiên thì sao?
- Mình cảm thấy rất mệt mỏi và thất vọng khi nhắc đến chuyện tình cảm, nên có lẽ chuyện đó để sau vậy.- Hân nói xong thì cất bước chạy thật nhanh về phía trước. Bởi lẽ cơ thể cô đã được nạp đầy năng lượng từ nguồn “hoài bão”.
- Này!... Này!... Cậu đi đâu mà nhanh vậy?... Chờ mình với!

Một tuần sau, tại công ty Tư vấn Luật IL cố một buổi phỏng vấn nhân sự cao cấp. Ông Robert, giám đốc nhân sự người Anh, đích thân đứng ra tuyển dụng.

- Chúng tôi đang rất cần những người trẻ tuổi, có năng lực như cô để làm việc ở vị trí Luật sư Tư vấn Luật quốc tế. Khi nào cô có thể nhận việc?- Ông Robert hỏi bằng thứ tiếng mẹ đẻ.
- Cảm ơn ông! Tôi có thể đi làm bất cứ khi nào.- Hân nở nụ cười tự tin cùng với ánh mắt sáng ngời.
- Nhưng chắc cô cũng đã rõ việc chúng tôi tuyển vị trí này để làm việc ở Mỹ chứ? Cô bắt buộc phải ký hợp đồng cam kết làm việc ít nhất hai năm. Sau hai năm này, cô có thể quyết định làm tiếp hoặc nghỉ việc.- Ông tỏ ra ái ngại.
- Trước khi nộp hồ sơ, tôi đã đọc kỹ những yêu cầu công việc cụ thể mà phía công ty các ông đưa ra. Tôi rất sẵn lòng và cảm thấy thú vị khi được học hỏi và làm việc tại Mỹ.
- OK, tốt lắm! Tôi sẽ sắp xếp để cô nhận việc càng sớm càng tốt.

Cũng hôm đó, ở Hoàng Gia cũng đang diễn ra một cuộc họp về việc mở rộng thị trường kinh doanh tại Mỹ và Canada.
- Kế hoạch kinh doanh như thế là đã đạt yêu cầu. Chúng ta sẽ ưu tiên xuất khẩu trước nhãn hàng “Trà thảo mộc cung đình Vĩnh Phúc”.- Gia Thiên vẫn giữ phong độ điềm tĩnh như hàng ngày.
- Mỹ và Canada là hai nước rất khắc khe trong vấn đề nhập khẩu, nhất là nước giải khát và thực phẩm. Chúng ta đã xin được giấy phép nhập khẩu từ phía họ có thể nói là đã thành công được một nửa.- Giọng ông Phong ôn tồn.
- Một tin vui nữa tôi mới nhận được! Hệ thống bán lẻ Walmart nổi tiếng của Mỹ đã đồng ý phân phối sản phẩm của chúng ta.- Trưởng phòng kinh doanh lên tiếng.
- Tốt lắm!- Gia Thiên gật gù tán thưởng. Nhưng trong lắng đọng sâu trong đáy mắt anh là một tia bi lụy.

Tan họp cũng chính là lúc Gia Thiên quay trở lại phòng làm việc của mình. Anh ngồi tựa người trên chiếc ghế xoay, hai mắt nhắm nghiền lại, một mình chìm ngập trong cảm giác cô đơn và bế tắc.
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ