Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Mối lương duyên trời đánh - trang 4


Chương 4: Ly gián

Bộ phận chấm công hỗn loạn nhất trong công ty chínhlà Bộ phận Thị trường.

Vốn dĩ mỗi tuần phải mở cuộc họp, thế nhưng lần nàylà sếp tân nhiệm cho nên đã ra thông báo vội vã, trước mỗi ngày thứ Sáu sẽ họpmột lần nên cả Bộ phận Thị trường bỗng nhiên chật ních người.

Viên Nhuận Chi bước vào Bộ phận Thị trường, độtnhiên nhìn thấy căn phòng chật ních người, nhất thời chưa kịp thích ứng.

Người đối diện béo ục béo ịch chính là Lý Nguyên Tường,chuyên phụ trách các công trình lớn trong thành phố, vừa mới đi công tác về.Anh mỉm cười tươi tắn rồi bước lại gần cô: “Chi Chi, bọn họ nói em chuyển sangBộ phận Thị trường, anh đến giờ vẫn còn chưa dám tin, không ngờ Tang tổng lại nỡcho em đi, sau này có gì giúp đỡ anh nhé!”

Lý Nguyên Tườngkích động dùng tay vuốt lên vuốt xuống phần lưng gầy guộc của Viên Nhuận Chi vôcùng nhiệt tình, chỉ còn thiếu nước đẩy mạnh cô ra ngoài.

Viên Nhuận Chi khẽ ho vài tiếng rồi nói: “Lý tổng,anh đâu cần phải mạnh tay thế chứ? Anh cứ thế này, bà xã anh làm sao mà nuốttrôi được anh chứ?”

Triệu Dạ Quần ngồi cạnh bên liền nói xen vào: “ChiChi, em không biết bà xã của Lý tổng thích nhất chính là sức mạnh vô biên củaanh ấy hay sao?”

Anh vừa nói lại còn làm mấy động tác đánh mắt, traomôi. Mọi người nghe thấy bật cười hỉ hả.

Lý Nguyên Tường giơ nắm đấm chỉ về phía Triệu Dạ Quầnhét lớn: “Triệu Dạ Quần, mẹ kiếp, anh lúc nào cũng lôi tôi ra làm trò cười. Rồicó ngày lão tử đây sẽ bóp chết anh cho xem”.

Triệu Dạ Quần chuyên làm các công trình của trường học,thường ngày rất thích chọc ghẹo người khác, sau khi “tiếp vài chiêu” cùng LýNguyên Tường, anh liền khoác tay lên vai Lý Nguyên Tường rồi nói: “Nhìn cái bộdạng to như gấu của anh đi, từng này tuổi đầu rồi còn bày đặt ngượng ngùng. Giảvờ thuần khiết cái gì chứ? Muốn giả vờ cũng phải để cho Chi Chi của chúng ta giảvờ chứ? Chi Chi, em nói xem có đúng không?”

Viên Nhuận Chi lập tức bật cười nói: “Ây da, Triệu tổng,nói về giả thuần khiết, em làm sao mà bì với anh được? Ngày nào mà anh chẳnglăn lộn trong các trường học chứ?”

“Cái gì màTriệu tổng? Ở đây làm gì có ai mà không sưng (từ đồng âm khác nghĩa với từ “Tổng”)chứ? Mẹ kiếp tất cả đều là sưng mặt cả thôi”. Triệu Dạ Quần bật cười nói.

Tất cả mọi người trong phòng làm việc lại được trậncười hỉ hả.

Hạ Nguyệt Cúc đứng bên cạnh cửa sổ nói xen vào: “TriệuDạ Quần, nếu như bọn này sưng mặt, thì anh chắc chắn là sưng mông rồi”.

Mọi người thường nói làm nghề nội thất công trình tấtcả đều là lưu manh, câu này không sai chút nào. Bất kể là đàn ông hay phụ nữ,cho dù là mặc đồ âu thắt cà vạt, ngồi trong một khách sạn cao cấp, uống rượuquý ủ từ thế kỷ XVII thì vẫn cứ là một lưu manh không hơn không kém.

Viên Nhuận Chi sớm đã miễn dịch với hiện tượng hỗnloạn, tạp nham này ở Bộ phận Thị trường, nên cũng nhanh chóng hòa nhập.

Triệu Dạ Quần ghé sát Viên Nhuận Chi, ôm lấy bờ vaicủa cô, tiếp đó thì thầm nói cùng mọi người: “Nhắc đến sưng mông thì người lợihại nhất chính là vị đang ngồi trong phòng kia, ai mà chẳng biết tên tiểu tử đóquái dị, lạ thường. Cảnh ngộ thê thảm em gặp mấy ngày nay, mấy anh em này đềunghe nói cả rồi. Chi Chi, anh đồng cảm với em”.

Viên Nhuận Chi cảm kích vô cùng, đưa tay vỗ lên vaicủa Triệu Dạ Quần nói: “Tiểu Dạ Ca, anh không biết là sau mấy năm đi theo Tangtổng, em đã luyện thành tấm thân kim cương bất hoại, trường sinh bất tử rồisao? Chuyện xảy ra mấy ngày hôm nay đối với em chỉ là chuyện nhỏ. Thật ra, điềumà Tiểu Dạ Ca mong đợi, chờ trông chính là mông của anh ta có thể sưng đến lúcnào được đúng không?”

“Ồ…”

“À…”

“Uầy…”

Lời nói củaViên Nhuận Chi vừa dứt, cả gian phòng vang lên các kiểu tiếng cười phong phú, đặcsắc.

Người trong bộ phận có sự ăn ý, hiểu nhau mà không cầndùng lời nói. Một năm rưỡi trước, trước khi Giám đốc Dương đến, có hai vị giámđốc đến đảm nhiệm vai trò này chưa tới một tháng liền rời khỏi Tang thị ngay. Mộtngười có bằng Thạc sỹ, một người là lão giang hồ từng trải, lí do hai người nàyrời khỏi đương nhiên là do người trong Bộ phận Thị trường này. Nguyên nhân là vịThạc sỹ kia từ sáng đến tối lúc nào cũng bắt mọi người làm việc theo đúng quy địnhcứng nhắc, lý thuyết suông đã ghi trong Giáo trình quản lý MBA, còn bản thân lạikhông bao giờ nhúng tay vào trực tiếp làm.

Về lão giang hồ từng trải thì bất luận là báo cáo, đềxuất gì, ông đều gật đầu đồng ý cả, khi gặp phải điều gì không khả thi, ông liềnchối bay chối biến, đẩy phăng trách nhiệm cho người khác, hoàn toàn không nhậnhết trách nhiệm mà người cấp trên cần và nên có. Thế nên, mọi người đồng tâm hiệplực nghĩ cách đẩy bọn họ đi bằng được, sau đó vui vẻ hứng khởi cùng nhau tổ chứctiệc mừng công. Nếu như Kỷ Ngôn Tắc không khiến cho người trong Bộ phận Thị trườngcảm phục thì e là không lâu sau đó sẽ phải chịu công kích mạnh mẽ của tập thểnhân viên trong bộ phận này thôi.

Triệu Dạ Quần nheo mặt lại, mỉm cười nói: “Chi Chi,em đã không ngoan ngoãn nghe lời, lại còn nói linh tinh, đáng đánh!”

Viên Nhuận Chi liền nhún vai nói: “Người ta là vô tộimà”.

Lưu Tiến Tiền im lặng ngồi một bên “xem kịch hay”, mỉmcười nói: “Chi Chi, tối qua sau khi tan làm, anh nghe nói vị Kỷ tổng đó vì muốnnâng cao sức khỏe thể chất cho tất cả mọi người trong Bộ phận Thị trường nên đãquyết định tổ chức chuyến dã ngoại tập huấn ba ngày. Tang tổng cũng đồng ý rồi,có đúng không?”

Lưu Tiến Tiền vừa đưa ra vấn đề này, cả Bộ phận Thịtrường hỗn loạn như cái chợ, tiếng chửi không dứt.

“Dã ngoại tập huấn? Dã ngoại tập huấn cái gì?”

“Mọi người đãxem qua chương trình huấn luyện quân đội chiếu trên truyền hình chưa? Có lẽcũng giống y như vậy thôi”.

“Tôi cũng nghe nói rồi, hình như là định tận dụng mấyngày nghỉ cuối tuần đó!”

“Cái gì? Tận dụng ngày nghỉ cuối tuần sao? Cuối tuầntôi còn phải đưa con trai đi dự triển lãm tranh nữa”.

“Cái tên họ Kỷ kia có phải ăn no không có việc gìlàm không? Thời tiết nóng nực thế này, định hại chết người ta chắc? Ngày nàochúng ta chẳng phải chạy đi chạy lại trên công trường, lại còn phải nâng cao thểchất gì nữa? Sức khỏe của lão đây rắn chắc, mạnh khỏe như trâu mộng”.

“Đúng đấy, thật là không thể nào hiểu nổi tại sao lạicó thể nghĩ ra những chuyện như thế? Phải chăng vì đọc sách nhiều quá nên đầuóc cũng hủ bại theo rồi?”

“Chi Chi, em nói đi, chuyện đó có thật không?”

Đối mặt với truy vấn của các đồng nghiệp, Viên NhuậnChi khẽ cười ha ha vài tiếng, trong lòng thầm nghĩ: Cũng may mà bọn họ không biết,bởi vì cô ngất xỉu ngay tại công trường nên mới phát sinh ra việc dã ngoại tậphuấn này. Nếu như không, chắc sẽ bị họ xé xác thành trăm mảnh mất.

Cô ấp a ấp úng một hồi lâu rồi nói: “Hôm qua em bịngất xỉu, nào biết được những chuyện ấy…”

Mọi người vẫn tiếp tục bức cung, lúc này một giọngnói dõng dạc ngắt quãng mọi người: “Đã chín giờ rồi, có chuyện gì thì nói trongcuộc họp, tất cả vào phòng họp thôi!”

Chỉ trong khoảnh khắc, tất cả mọi người đều im bặt.

Viên Nhuận Chi quay đầu lại nhìn, người nói chính làKỷ Ngôn Tắc. Hôm nay, anh ta vẫn mặc chiếc sơ mi màu trắng, trắng đến mức chóimắt.

Triệu Dạ Quần là người đầu tiên lên tiếng: “Đi họpthôi, vào họp thôi, đi nào, đi nào!” Tất cả mọi người trong Bộ phận Thị trườnglần lượt kéo nhau vào trong phòng họp. Viên Nhuận Chi đang định ngồi ở vị trícách Kỷ Ngôn Tắc mấy người thì Kỷ Ngôn Tắc liền nhoẻn miệng cười nói: “Trợ lýViên, bên này!”

Nhìn chỗ ngồi cạnh bên Kỷ Ngôn Tắc, lại nhìn nụ cườimỉm trên mặt anh ta, khóe miệng của Viên Nhuận Chi khẽ co giật. Trước mặt mọingười, tên khốn này sao lại nhìn cô mỉm cười dâm đãng thế không biết! Nhất địnhlà có âm mưu.

Quả nhiên không sai, phòng hội nghị ngay tức thì nổilên những tiếng cười không rõ nguyên do.

Viên Nhuận Chi đưa mắt nhìn sang tứ phía. Tất cả mọingười đều giả vờ đang nhìn vào chiếc máy tính xách tay của riêng mình, vẻ mặt tỏra như không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì lạ thường cả.

Cô âm thầm mím chặt môi, trong bụng thầm nghĩ: “Địnhcô lập tôi, đừng có hòng!”

Cô chậm rãi bước lại gần, đang định ngồi xuống chỗbên cạnh Kỷ Ngôn Tắc thì giọng nói dõng dạc kia lại vang lên một lần nữa: “Trợlý Viên, hãy lau tấm bảng trắng phía sau lưng trước đã, còn nữa, lát nữa cô cónhiệm vụ ghi chép lại nội dung cuộc họp ngày hôm nay!”

Cô quay người lau chiếc bảng trắng, sau khi lauxong, vừa mới ngồi xuống lại nghe thấy Kỷ Ngôn Tắc nói: “Trợ lý Viên, phiền côlấy cho mỗi vị đồng nghiệp một ly nước”.

“Ồ…” Cô lạiquay người đi lấy nước.

Cả phòng hội nghị lại vang lên vài tiếng cười.

Viên Nhuận Chi ngồi trước máy nước uống, vừa rót nướcvừa nghiến răng nghiến lợi thầm rủa trong bụng: “Hắn tự coi mình là quan chắc?Tỏ vẻ tỏ dạng như thể một quan viên cao cấp vậy!”

Kỷ Ngôn Tắc quay đầu ra nhìn cô, sau đó quay lạinhìn mọi người mỉm cười nói: “Tin rằng mấy vị ngồi đây đều không lạ lẫm vớitôi, trước đây chúng ta cũng thường gặp nhau trên công trường, cho nên tôikhông nói mấy lời khách khí nữa. Tôi cũng giống như tất cả mọi người, đều cócùng mục tiêu, đó chính là nâng cao thành tích doanh thu, để nhận được càng nhiềutiền thưởng càng tốt. Người xưa có câu tục ngữ rất hay, “có tiền là vương giả”,cho nên, hy vọng từ giờ trở đi, tất cả chúng ta hợp tác vui vẻ!”

Mấy câu nói thực tế của Kỷ Ngôn Tắc nói đúng vàomong muốn trong lòng của các đồng nghiệp cho nên nhận được sự tán thưởng, đồngtình của mọi người.

Lúc Viên Nhuận Chi đang lấy nước cho mọi người, nghethấy câu nói quen thuộc “có tiền mới là vương giả” liền bất giác quay người lạinhìn. Tên khốn kiếp này không ngờ lại ăn cắp bản quyền câu nói của dì cô mộtcách trắng trợn như vậy.

Rót nước xong, Viên Nhuận Chi quay trở về chỗ ngồibên cạnh. Anh ta lại nhìn cô nở nụ cười nham hiểm, sau đó quay sang nói với tấtcả các đồng nghiệp khác: “Ừm, bây giờ, chúng ta sẽ đi vào nội dung chính của buổihọp ngày hôm này, hãy thông tin qua, trong tay các vị đang giữ những dự án,công trình nào, tiến độ ra sao, có gặp phải điều gì khó khăn không?”

Bàn tay cầm chuột của Viên Nhuận Chi bất cẩn run rẩy,hãi hùng.

Rốt cuộc người đàn ông này đang muốn làm cái gì? Bắtđầu từ ngày hôm qua thái độ không bình thường chút nào, không có việc gì cũngnhìn cô mỉm cười, rốt cuộc là do cô hoa mắt, hay là hắn biến thành kẻ đại sitình?

Lúc này, cô chẳng dám ngẩng đầu lên nữa, chỉ sợ lạinhìn thấy nụ cười gian tà, ám muội của tên khốn kia. Cô nghiến răng, cố gắnghít một hơi thở sâu, nhìn vào màn hình chiếc laptop trước mặt, chuyên tâm làmthư ký hội nghị. Tiếp theo đó, mọi chuyện diễn ra không khác gì những cuộc họpkhác, có điều mang đậm màu sắc và phong cách chỉ riêng có ở Bộ phận Thị trườngmà thôi, thô tục và lẳng lơ.

Viên Nhuận Chi vừa chăm chú lắng nghe mọi người phátbiểu, vừa nỗ lực nhanh chóng gõ bàn phím. Nhìn trên màn hình đầy những chữ làchữ, đã mấy trang giấy rồi, còn cô thì vẫn đang nỗ lực ghi lại mọi điều đang diễnra. Cô không thể không phục mấy người làm bên Bộ phận Thị trường, bà nhà nó,múa lưỡi như điên!

Từ trước đến này cô chưa bao giờ phải ghi lại nộidung cuộc họp đến mức tay tê dại, nhức mỏi thế này, ngay cả khi cô chat trên mạngcùng mười mấy người một lúc cũng chưa từng đến mức độ này. Những người trong Bộphận Thị trường thật sự quá dã man!

Cô lại nghiến răng nghiến lợi nỗ lực gõ chữ.

Lý Nguyên Tườnglà người sau cùng phát biểu, cũng là người nói nhiều nhất. Khi anh thốt ra chữsau cùng, Viên Nhuận Chi cũng nỗ lực kháng chiến, gõ đến chữ cuối cùng.

Lúc này, Kỷ Ngôn Tắc ngồi cạnh bên lại tiếp tục truyềnđạt nhiệm vụ tiếp theo của cô: “Làm phiền trợ lý Viên mang số tài liệu này pháttheo tên cho từng người một!”

Cô lườm anh ta một cái, bàn tay phải của anh takhông ngừng chuyển động chiếc bút, dáng vẻ thản nhiên như không có chuyện gì,tay trái đưa một tập giấy A4 ra trước mặt cô. Không ngờ tên khốn này lại có thểchuyển động chiếc bút trên năm ngón tay ba vòng liền và điêu luyện như thế. Nămxưa khi còn đi học, cô đã phải bỏ ra ba tháng mới chỉ luyện đến mức xoay chuyểnhai vòng mà thôi. Cô nhìn anh ta nở nụ cười, cầm đống tài liệu, quay người lạirồi trợn trừng mắt lên. Tên khốn này đang cố ý không để cô rảnh rang bất cứphút giây nào, khiến cho cô có muốn cũng chẳng thể nào ngẩng đầu lên ngắm bầutrời xanh biếc với những đám mây trắng tuyệt đẹp.

Cô đưa mắt nhìn vào đống tài liệu trong tay mình,đây là những mẫu điền thông tin na ná nhau, bên trên có in rõ các cột điềnthông tin địa chỉ công trình, người phụ trách, điện thoại liên lạc. Cô phát cácmẫu điền này cho từng người một theo tên ở trên.

Nhìn thấy Viên Nhuận Chi đã phát xong, Kỷ Ngôn Tắc lạitiếp tục phát biểu: “Thông tin của các công trình trong tay mọi người đều là nhữngdự án mà trước đây tôi đã làm, bây giờ giao lại cho mọi người theo đúng phạm vimọi người phụ trách, trong quá trình làm việc gặp phải bất cứ khó khăn gì thì cứtìm tới tôi. Trước tháng Mười hàng năm là thời kì đỉnh cao tu sửa, trang trí lạinội thất, tất cả mọi người hãy cùng nỗ lực, lôi kéo tất cả những công trìnhtrên về cho công ty chúng ta!”

Viên Nhuận Chi đóng chiếc laptop của mình lại, liềnquay sang nhìn Kỷ Ngôn Tắc, mong mỏi miệng anh phát ra hai từ “tan họp” quýgiá.

Thế nhưng mọithứ đều không theo ý muốn của cô, Kỷ Ngôn Tắc lại tiếp tục: “Còn một chuyện nữamuốn tuyên bố cùng các vị, bây giờ đang giữa mùa hè nóng nực, lúc các vị đếncông trường thi công, nhất định phải chú ý tránh nắng, không được giống như vịđồng nghiệp nào đấy, ngất đi vì thể lực không đủ”. Lời nói trên có bộc lộ rõthái độ quan tâm cấp dưới của anh.

Lời nói vừa thốt ra, mọi người lập tức chú ý và thấuhiểu, tất cả đều đồng loạt đưa ánh mắt nhìn về phía Viên Nhuận Chi. Viên NhuậnChi ngại ngùng cười ngượng vài tiếng, trong lòng thì thầm lôi cả mười tám đờinhà Kỷ Ngôn Tắc ra điểm danh một lượt.

Kỷ Ngôn Tắc lại tiếp tục phát biểu: “Cho nên, đểnâng cao thể chất, sức khỏe của mọi người, tôi đã đề nghị Tang tổng tổ chức chochúng ta một buổi dã ngoại tập huấn kéo dài ba ngày. Thời gian sẽ bắt đầu từ thứSáu cho đến hết Chủ Nhật tuần sau, địa điểm là núi Tướng Quân. Phiền mọi ngườisắp xếp ổn thỏa mọi việc trước để tham gia đầy đủ nhé!”

“Kỷ tổng, chủ ý của anh đúng là rất hay, chúng tôihàng ngày phải đến các công trường thi công, cho nên ít khi có thời gian rảnhđi nghỉ ngơi thư giãn”.

“Núi Tướng Quân được đấy, non xanh nước biếc, khôngkhí thoáng đãng, trong lành, được mệnh danh là tiểu Cửu Trại Câu[1]”.

[1] Địa danhcó phong cảnh đẹp nổi tiếng ở Trung Quốc.

“Tôi thật sự muốn đem con trai mình đi theo!”

“Không biếtlà sẽ có những hoạt động gì đây? Thật sự khiến người ta phải mong chờ!”

Viên Nhuận Chi nghe thấy các đồng nghiệp hết thảy đềuphụ họa theo Kỷ Ngôn Tắc, khóe miệng bất giác co giật liên hồi. Trước khi bướcvào phòng họp này, rõ ràng tất cả bọn họ đều kích động đập bàn đập ghế, dáng vẻnhư thể căm hận, phẫn nộ vô cùng, chỉ còn thiếu nước vác đao đi hỏi tội tên “bạochúa” Kỷ Ngôn Tắc kia.

Trước những lời tán thành nhiệt liệt của mọi người,Kỷ Ngôn Tắc vô cùng hài lòng, thế nên nói thêm: “Được rồi, cuộc họp của chúngta hôm nay đến đây là kết thúc, cuộc họp lần sau sẽ diễn ra đúng như dự kiếnvào tuần sau nữa”.

Kỷ Ngôn Tắc nói xong, đóng laptop lại rồi bước ra khỏiphòng họp trước.

Bóng dáng Kỷ Ngôn Tắc vừa biến mất, Viên Nhuận Chiliền nhăn nhó mặt mày kêu oai oái: “Thật đúng là đáng ghét, tôi chẳng muốn đidã ngoại tập huấn chút nào!”

Hạ Nguyệt Cúc liền bước lại gần, vỗ vỗ lên vai cô rồinói: “Tại sao lại không muốn đi? Em nhìn chị từng tuổi này rồi mà còn muốn đichơi nữa là. Ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo trên công trường, đến mức mất hếtcả nhiệt huyết với cuộc đời, lần này vừa hay có thể hòa mình vào thiên nhiên”.

Viên Nhuận Chi nhìn chị bằng ánh mắt không thể nàotin được, đột nhiên bờ vai lại bị người nào đó vỗ lên. Là Triệu Diệp Tường, cônhìn thấy anh nhướng mày rồi nói: “Anh đã nói rồi Chi Chi, em phải ra ngoài luyệntập nhiều vào, nhìn cánh tay rồi cái đùi của em đi, gầy nhẳng gầy nheo, làn dathì trắng như cái gì đó, vừa nhìn đã biết là ngồi trong văn phòng quá nhiều. Ngườilàm trong Bộ phận Thị trường sao có thể động tí là ngất được chứ? Kỷ tổng ngườita làm như vậy đều vì muốn tốt cho em mà thôi. Nhìn người ta quan tâm, yêu chiều,bao bọc em biết mấy, có khi hôm nào đấy còn bế em về nhà luôn ấy chứ!”

“Em…”. Nhìn vào đôi mắt ngậm cười, lóe sáng của mọingười, Viên Nhuận Chi muốn tranh luận nhưng nhất thời lại không biết mình phảitranh luận điều gì.

Lưu Tiến Tiền lại nói xen vào: “Đúng thế, Chi Chi, đừngcó hưởng phúc mà không biết như thế. Ây da, anh chàng Kỷ Ngôn Tắc này đúng làcó bản lĩnh, nhìn dự án ở Bệnh viện phụ sản mới xây trong thành phố này. Trướcđây, anh đã tới đây không biết bao lần mà cũng chỉ biết được người phụ trách làai, chưa gặp mặt được lần nào, không ngờ cậu ấy lại còn có được cả số điện thoạicủa người ta nữa”.

Triệu Dạ Quần nhìn số tài liệu trong tay rồi nói:“Hôm qua, tôi mới nghe nói đến công trình xây dựng thư viện thành phố, thậtkhông ngờ cậu ấy cũng đã biết trước rồi!”

Vị Tiểu Lý khác cùng ở trong đội nội thất công trìnhcũng nói: “Cậu Kỷ Ngôn Tắc này đúng là tuổi trẻ tài cao, vừa mới tới đã phâncho chúng ta mỗi người một dự án mới. Nhìn số dự án này xem, tất cả đều là tiềnbạc đấy, nếu như một năm bốn mùa, cậu ấy không ngừng giao cho chúng ta dự án kiểunày thì lão đây nguyện ngày ngày đi dã ngoại tập huấn”.

“Nhìn cái dáng vẻ bất tài của anh đi!”

“Tôi bất tàivô dụng đấy, vậy thì mau đưa thông tin dự án trong tay của anh ra đây xem nào!”

“Đừng có mơ!”

Viên Nhuận Chi trợn tròn mắt lên, chú ý đến từng biểuhiện trên khuôn mặt họ, nhìn thấy người nào người nấy đều vui mừng, hớn hở, hếtlòng phấn đấu nỗ lực vì số “nhân dân tệ” trong tay.

Tất cả người trong Bộ phận Thị trường này đều bị KỷNgôn Tắc mua chuộc hết rồi, ngược lại còn quay ra nói do thể chất của cô quákém cỏi.

Quả nhiên có tiền mua tiên cũng được!

Viên Nhuận Chi chu miệng lên, khinh bỉ bọn họ rồinhanh chóng thu chiếc laptop của mình lại rồi lặng lẽ rời khỏi phòng họp.

Cô còn lâu mớihòa thành một thể cùng bọn họ.

Tiếng di độngvang lên, Kỷ Ngôn Tắc liếc qua số điện thoại hiển thị trên màn hình, bất giácnhíu chặt đôi mày, do dự vài giây, sau cùng vẫn nhấc máy: “A lô?”

Đầu dây kia liền vang lên giọng nói đàn ông trầm trầm:“A Tắc, là tôi đây!”

“Dạ”. Kỷ NgônTắc khẽ đáp lại một tiếng.

“Lâu rồi cậu không về thăm ông nội, lão nhân gia rấtnhớ cậu đấy!”

Kỷ Ngôn Tắc im lặng một hồi rồi nói: “Khi nào làmxong hết công việc, tôi nhất định sẽ quay về thăm ông ngoại”.

“Mùng năm tháng sau chính là ngày đại thọ tám mươituổi của ông nội đấy!”

“Dạ, tôi biết thế, tôi sẽ chuẩn bị một đại lễ vật tặngcho ông ngoại!”

“Ừm. Ba tháng trước, cậu có nhắc cùng ông nội chuyệntrùng tu lại Shopping Mall, hôm qua ông nội đã nhắc chuyện này trước Đại hội cổđông, sau cùng quyết định sẽ trùng tu lại, dự kiến sẽ khởi công trước Trungthu. Hôm nay cậu có rảnh không? Tôi muốn bàn bạc cùng cậu về dự án trùng tunày!” Từ đâu dây đằng kia truyền lại giọng nói ấm áp, khiêm tốn của một ngườiđàn ông.

“Không phảiông ngoại không muốn tôi làm ngành này sao?” Kỷ Ngôn Tắc bất giác nhíu mày.

Người đàn ông kia bật cười nói: “Cho dù là không muốn,cũng không đến mức để cho người khác kiếm tiền của nhà mình”.

“Hôm nay tôi không rảnh vì đã hẹn gặp người khác rồi,chút nữa phải ra ngoài ngay”. Kỷ Ngôn Tắc nghĩ một hồi rồi nói thêm: “Hay thếnày đi, đợi chút nữa tôi sẽ sai người mang tài liệu sản phẩm mẫu qua cho anhxem trước”.

“Được! Cậu cứbảo người đó mang tài liệu đến cạnh Bệnh viện não khoa Khang Hinh”.

Kỷ Ngôn Tắc nhìn qua lịch trình đặt trên mặt bàn.Hôm nay là mùng mười dương lịch, giọng nói của người đàn ông này đã ôn hòa, dịudàng hơn trước đó khá nhiều: “Ngôi nhà kia của anh có cần phải tu sửa lạikhông? Tôi có thể cho anh giá thấp nhất trong thành phố này”.

Trong điện thoại, người đàn ông nọ nghe xong bấtgiác bật cười thành tiếng: “Cậu đúng là nói quá ba câu lại quay lại đúng ngànhcủa mình. Lúc nào cậu mới có thể quay về trợ giúp đây?”

“Nói như vậy nghĩa là tôi nên nhanh chóng “cút” về đảoBarrents sao? Tôi có chút việc bận, dập máy trước đây!” Kỷ Ngôn Tắc không đểcho người kia có đủ thời gian nói lời từ biệt, lập tức dập máy xuống, sau đó lậtgiở đống tài liệu trên bàn liên tiếp cho tới khi tìm được một phương án trùngtu mới thôi.

Anh nhìn vào tập tài liệu đó, bất giác thất thần.Sau khoảng thời gian ba tháng, ông ngoại cuối cùng đã tiếp nhận ý kiến của anh.Thực tình đại siêu thị Thiên Vũ như thế nào anh không nên quan tâm đến, thế nhưngkhông biết tại sao, anh vẫn cứ nhúng tay vào theo một hình thức khác.

Viên Nhuận Chi ôm chiếc laptop quay vào phòng làm việc,nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc đang ngồi trước bàn làm việc, lặng người nhìn về phía trước.

Cô im lặng bước đến trước bàn làm việc của mình, kếtnối máy tính. Đợi sau khi làm xong mọi việc, cô bất giác đưa mắt nhìn qua, mớinhận thấy anh vẫn ngồi với dáng vẻ như trước đó, lặng lẽ, im lìm, bần thần, ngẩnngơ nhìn về phía trước.

Cô hiếu kì nhìn anh, vẫn là chiếc áo sơ mi cả nămkhông đổi màu. Giây phút này nhìn lại, vẫn cứ thấm đẫm vị thuần khiết, trắngtinh như anh thường nói. Mấy sợi tóc khẽ lòa xòa ra trước trán của anh, đôilông mày đen rậm, cương nghị tựa kiếm, đôi mắt màu hổ phách dường như đang phủlên một lớp sương mù, khiến cho người khác chẳng thể nào đoán biết được tâm trạng,cảm xúc của anh. Chiếc mũi thanh, cao, đôi môi mỏng quyến rũ… Ngũ quan sao lạihài hòa, tuấn tú như thế, cương nghị mà vẫn không đánh mất nét thanh tú.

Cô bất giác nhếch mày lên, nếu như anh ta không độcmồm độc miệng như thế, không nhỏ nhen, hẹp hòi như vậy, hàng ngày làm việctrong này, thưởng thức vẻ đẹp của anh ta cũng có thể coi là một chuyện tuyệt diệu,hạnh phúc.

Bỗng nhiên, đôi mắt màu hổ phách tuyệt đẹp kia chuyểnsang, nhìn thẳng vào mắt cô không chút do dự.

“Liệu có cần tôi cho cô một tấm ảnh chân dung để đặttrước bàn không? Để phòng khi tôi không có ở đây cô vẫn có thể thưởng thức được?”

Quả nhiên không sai chút nào, chỉ cần anh ta mở miệngra thì sẽ phá vỡ hết mọi không khí ôn hòa, nhã nhặn xung quanh. Khí huyết trongngười Viên Nhuận Chi dâng trào cuồn cuộn. Viên Nhuận Chi chẳng cần biết anh tacó phải cấp trên của mình hay không, quyết không chịu thua kém: “Ai ngưỡng mộanh chứ? Anh đừng có ăn dưa bở nhiều thế được không?”

“Thật không? Vậy tại sao trước đó cô nhìn chăm chămvào khuôn mặt tôi với thái độ say mê, đắm đuối như thế chứ?” Đôi mắt màu hổphách của anh bộc lộ rõ thái độ khinh khi, bờ môi mỏng gợi cảm cũng nhấp nhánhkhông thôi.

Viên Nhuận Chi vừa nhìn thấy nụ cười tự cao tự đại củaanh ta là đã tức lộn tiết lên. Đối với cô, nhiều khi đôi mắt của Kỷ Ngôn Tắccòn có sức sát thương lớn hơn cả chiếc mồm độc địa kia. Lần nào cũng khiến chocô tức hộc máu, trong đầu chỉ muốn nắm chặt bàn tay xông lại đấm cho anh ta mộttrận. Tất cả chính vì ánh mắt kèm theo nụ cười mỉa mai, khinh miệt kia. Cô đã gặpkhông ít kẻ cao ngạo, nhưng đến mức độ như anh ta thì vô cùng hiếm thấy.

“Con mắt nào của anh thấy được tôi nhìn anh say mê,đắm đuối hả?” Viên Nhuận Chi cũng học theo khẩu khí của anh, nhìn anh khinh bỉrồi “hưm” một tiếng.

Trước thái độ trẻ con bất cần của Viên Nhuận Chi, KỷNgôn Tắc chỉ đáp lại bằng một nụ cười, sau đó thở dài một tiếng, phục hồi lại vẻlạnh lùng trước đó, cầm đống tài liệu trong tay, đứng dậy đi về phía cô ngồi.

Mắt nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc không nói lời nào dần tiếnvề phía mình, trong lòng Viên Nhuận Chi lại vang lên hồi chuông cảnh tỉnh. Theotrực giác cô đẩy chiếc bàn ra, đẩy lùi chiếc ghế về phía sau, tạo khoảng cáchcàng xa anh ta càng tốt. Sau đó cô mới đứng bật người dậy, cất tiếng đầy kích động:“Chiếc quần của tôi hôm nay là buộc dây, không có khóa kéo, có chuyện gì thìanh cứ đứng đấy nói là được rồi!”

Cô ôm chặt lấy chiếc quần thời thượng buộc dây củamình, chỉ sợ nhỡ đâu trong khoảnh khắc này nó lại bị tuột dây xuống thì chết. D

ừng chân đứng lại, khóe miệng Kỷ Ngôn Tắc bất giácco giật liên hồi, ngữ điệu lãnh đạm hẳn: “Tôi muốn hỏi, rốt cuộc đầu óc của côcấu tạo từ những thứ gì thế? Ai thèm để tâm đến việc hôm nay cô mặc quần buộcdây hay kéo khóa?”

Trong chốc lát, khuôn mặt của cô đỏ rực như gan heo.

Kỷ Ngôn Tắc vứt đề án với hai sách sản phẩm mẫutrong tay xuống mặt bàn máy tính cũ kĩ của cô, sau đó bê một miếng gạch ở góc tườngđặt lên chiếc bàn rồi bình thản nói: “Cô ngay tức khắc mang đề án, sách sản phẩmmẫu với cả viên gạch này tới tầng bảy tòa nhà NB cạnh ở số 264 đường QuảngChâu, tìm một vị tiên sinh tên là Kỷ Vũ Ngang, giao những thứ này cho vị đó làđược”.

Thì ra là muốn cô đi đưa sản phẩm mẫu vậy mà khôngnói thẳng ra, đâu cần phải đi về phía cô với ánh mắt gian tà thế chứ, khiến côtưởng rằng chiếc quần bò của mình lại xảy ra vấn đề gì.

Cô cầm sách sản phẩm mẫu, sau đó lại bê viên gạchkia, thân người cũng vì thế mà run lên không ngừng. Viên gạch này, bà nhà nó, nặngthế không biết!

Kỷ Ngôn Tắc nhìn bộ dạng yếu ớt của cô, bất giác mởmiệng hỏi đầy bất an: “Cô… liệu có thể làm được việc này không? Nếu như không đượcthì tôi sẽ tìm người khác đến làm”.

Tìm người khác đến làm? Điều này cũng đồng nghĩa vớiviệc phần trăm doanh thu của công trình này cũng sẽ giao cho người khác…

No! Dưới nên giáo dục “quân phiệt” của dì, tôn chỉduy nhất trong cuộc đời Viên Nhuận Chi chính là: Vì nhân dân tệ, ngay cả tính mạngcũng có thể từ bỏ!

Viên Nhuận Chi vội vã xua tay, đặt viên gạch xuống,đặt tay trái lên trước ngực hùng tâm tráng chí: “Thân là Trợ lí Giám đốc Bộ phậnThị trường, nếu như chỉ mỗi một bản đề án, hai cuốn sách sản phẩm mẫu cùng vớimột viên gạch này mà cũng không giải quyết được, sau này làm sao có thể trợgiúp cho Kỷ tổng được”.

Kỷ Ngôn Tắc một tay ôm ngực, một tay sờ cằm, nhìnViên Nhuận Chi bằng khuôn mặt co giật: “Ừm, vậy… đi đường cẩn thận, đi sớm về sớmnhé!”

Viên Nhuận Chi nghiến chặt răng, hai tay lại tiếp tụcdi chuyển viên gạch nặng nề chết tiệt kia, sau đó nhanh chóng tiến ra ngoài cửa,đến thềm cửa cô dừng lại nghỉ ngơi trong giây lát.

Kỷ Ngôn Tắc nhìn theo bóng dáng chập choạng, nghiêngtrái nghiêng phải của cô, trong lòng kinh hãi, đã mấy lần muốn lại gần giúp đỡnhưng đều bị cô từ chối.

Tựa lưng vào bức tường bên ngoài, Viên Nhuận Chi hítthở thật sâu, đang định nhấc viên gạch kia từ mặt đất lên, thì bên ngoài vọngra một tiếng nói ẽo ợt, điệu đà, gợi cảm khiến người nghe phải đắm đuối, khiếncô khiếp hãi buông tay ra, viên gạch suýt nữa rơi lên chính bàn chân của cô.

“Kỷ tổng, chiếc điện thoại nào trên bàn của anhkhông ổn thế?” Giọng nói yểu điệu, quyến rũ, đây chính là thứ mà cả đời ViênNhuận Chi cũng không bao giờ học nổi.

Không cần nhìn về phía người đó, chỉ dựa vào giọngnói, Viên Nhuận Chi đã có thể phán đoán thân phận của người này.

Người phụ nữnày chính là tiểu thư Mạnh Lê Hoa, một nhân vật trung tâm khác ngoại trừ vịđang ngồi trong văn phòng của Tập đoàn Tang thị, cũng được mọi người trong Tậpđoàn này gọi là “một đóa hoa lê áp hải đường”. Đã vào làm việc tại Tập đoànTang thị, nếu như không biết tiểu thư Lê Hoa thì đồng nghĩa với việc OUT khỏicông ty.

Nếu như y phục mặc trên người có khuy thì tiểu thưLê Hoa nhất định sẽ cài một cúc chứ tuyệt đối không bao giờ cài hai. Có một vàitình huống, nếu như ngay cả Viên Nhuận Chi, người được mệnh danh là “ba theo”cũng không ăn chắc vậy thì phải để cho tiểu thư Lê Hoa “xuất trận”. Đôi tay mềmmại, đôi mày gợi cảm, luôn luôn mã đáo thành công. Điều này khiến cho Viên NhuậnChi cam lòng chịu trận, tự than thở vì không thể sánh bằng, Lê Hoa không hổdanh là hoa lê tuyệt sắc, mặn mà.

Theo cách nói thường ngày của Tang tổng thì tiểu thưLê Hoa là một nhân tài đa di năng không thể nào thiếu được, đã chấp nhận hysinh cái tôi để đem lại lợi ích lớn lao cho mọi người, ngành hàng nội thất nàychính là cần nhưng nhân tài như Lê Hoa.

Viên Nhuận Chi thực lòng khâm phục tiểu thư Lê Hoa đếnmức không còn gì nói thêm, không biết hôm nay tiểu thư Lê Hoa lại xuất hiện ở Bộphận Thị trường với dáng vẻ gợi cảm, quyến rũ đến mức độ nào.

Quay mặt qua, Viên Nhuận Chi nhìn thấy Mạnh Lê Hoađang mặc trên người một chiếc váy ngắn gợi cảm thời thường, cùng quần tất màuvàng, đang đứng cạnh mình. Có năm chiếc cúc cô chỉ cài hai, dưới lớp váy ngoàilà làn da trắng nõn như tuyết, gợi cảm đến mức khiến người khác phải hoảng hồn.

Viên Nhuận Chi nhìn tiểu thư Lê Hoa mỉm cười tươi tắnthì thầm chào: “Lê Lê.”

Từ trước đến này, Mạnh Lê Hoa vẫn luôn chê cái tên củamình quá đỗi tầm thường nên không cho phép người khác gọi cô là Lê Hoa, hay HoaHoa, thay vào đó, mọi người phải gọi cô là Lê Lê, nghe rất hợp phong cách Tâyhóa, lại không đánh mất được sức quyến rũ của người phụ nữ.

Mạnh Lê Hoa nhìn cô nở nụ cười đầy quyến rũ: “Ô, làChi Chi đấy à?” Giọng nói hấp dẫn lạ thường, dáng vẻ mềm mại, chỉ dựa vào mộtchữ “à” cũng có thể phân biệt rõ ràng khoảng cách trên trời, dưới đất giữa MạnhLê Hoa và Viên Nhuận Chi.

Có một vài điểm khác biệt mà mãi mãi không thể nàorút ngắn lại được. Mạnh Lê Hoa đưa bàn tay thon dài năm ngón chỉ vào trong rồinói: “Mình vào trong đã nhé!”

Tất cả mọi người trong Tập đoàn Tang thị đều biết, bấtcứ nơi nào tiểu thư Lê Hoa xuất hiện thì chuyện tán gẫu nhất định sẽ sâu lắngnhất, cuốn hút nhất và giật gân nhất. Viên Nhuận Chi, đệ danh chưởng môn nhânphái tán gẫu, với tinh thần phát dương quang đại môn phái, làm sao có thể bỏ lỡcơ hội tốt này được? Thế nên, cô hít một thơi thật sâu, áp sát người vào bờ tường,từ từ thò chiếc đầu nhỏ nhắn, xinh xắn của mình vào làm công tác “nhìn trộm”.

Tiện dâm tặc VS tiểu thư Lê Hoa, đây chắc chắn là mộtcâu chuyện tán gẫu đáng được mong chờ nhất trong Tập đoàn Tang thị năm nay.

Một tay cầm danh thiếp, một tay cầm di động, Kỷ NgônTắc đang định gọi điện thoại, vừa nghe thấy giọn nói xa lạ lả lơi, anh bất giáccau chặt đôi mày, quay người lại liền nhìn thấy một động vật khác giới ăn mặc gợicảm, thân phận bất minh đang đứng bên ngoài cửa.

Tuy không nói tiếng nào, nhưng Kỷ Ngôn Tắc đã dùngánh mắt không vui để bày tỏ rõ thái độ nghi hoặc của bản thân. Càng nhìn kĩ MạnhLê Hoa bao nhiêu, đôi mày anh lại càng cau chặt thêm bấy nhiêu.

Mạnh Lê Hoa uốn éo, điệu đà bước lại gần Kỷ Ngôn Tắc,khẽ tựa vào bên mép bàn, giọng nói dịu dàng mà gợi cảm: “Em là Mạnh Lê Hoa ởPhòng lễ tân, lúc nãy nhận được tin báo điện thoại ở văn phòng anh có vấn đề,không biết là chiếc điện thoại nào không ổn?”

Mạnh Lê Hoa vừa đưa tay đến định cầm chiếc điện thoạiKỷ Ngôn Tắc đang giữ trong tay thì anh liền dập mạnh ống nghe xuống, lạnh lùngđáp lại: “Phiền cô ra ngoài trước, cài khuy lại cho tử tế rồi hãy vào sau!”

“Phụt…”. Viên Nhuận Chi đứng bên ngoài nhìn trộm nãygiờ không kiềm chế được mà bật cười thành tiếng.

Tất cả mọi người trong Tập đoàn Tang thị này, chỉ cầnlà động vật mang giống đực, Viên Nhuận Chi chưa từng thấy bất kì ai dám nói vớitiểu thư Lê Hoa như vậy hết. Ngay cả mấy cổ đông nhìn vẻ ngoài nghiêm túc, chỉnhtề kia cũng sẽ khéo léo nói với tiểu thư Lê Hoa là: “Trang phục của Trợ lí Mạnhthật là thời thượng, có điều đến công ty cũng nên giản dị một chút”…Còn dám nóimột cách thẳng thừng, lạnh lùng như thế này, tính đến nay mới chỉ có duy nhất mộtmình Kỷ Ngôn Tắc mà thôi.

Thật ra, kết cục như vậy hoàn toàn không phải làchuyện gì đáng ghi nhớ, bởi ngay từ lần đầu gặp Kỷ Ngôn Tắc, cô đã lĩnh hội đượcchiếc miệng độc địa của anh. Lòng cô bất giác cảm thấy bi ai, xót xa thay chotiểu thư Lê Hoa.

Kì thực, ngay trước khi tiểu thư Lê Hoa bước vào cửavăn phòng này, cô đã định nhắc nhở trước một câu, thế nhưng ai bảo Viên NhuậnChi cô lại nhẫn tâm, nhỏ nhen thế, lại cộng thêm nhiệt huyết dốc lòng cho sựnhiệp tán gẫu nữa chứ.

Kỷ Ngôn Tắc liếc mắt ra ngoài, nhìn thấy Viên NhuậnChi đang đưa tay che miệng mỉm cười hớn hở, bất giác đanh mặt lại nói: “Trợ lýViên, cô dự định sáng mai mới mang mấy thứ kia đến cho khách hàng sao?”

“Ồ, tôi đingay đây!” Viên Nhuận Chi rất biết điều rụt đầu lại.

Mạnh Lê Hoa nghiến răng ken két, sắc mặt lúc tím lúcxanh, lập tức quay người lại bước ra khỏi phòng làm việc. Viên Nhuận Chi nhìnthấy cô lập tức đưa ra ánh mắt xót thương, đồng cảm, tiếp đó lại đổi sang vẻ mặtbi ai, uất hận mà thê lương, chỉ xuống viên gạch dưới chân, sau đó lại chỉ vàophía trong phòng, dùng cử chỉ âm thầm ám chỉ Kỷ Ngôn Tắc là một người vô nhân đạo.

Sắc mặt khó coi của Mạnh Lê Hoa cuối cùng cũng đã ổnhơn, cô cài lại tất cả các khuy trên y phục của mình, ưỡn thẳng bộ ngực đángkiêu ngạo của mình, quay người rồi trở lại phòng làm việc. Viên Nhuận Chi nhúnvai, màn kịch hay khép lại ở đây, mọi chuyện tiếp sau đó thế nào, cô hoàn toànkhông quan tâm.

Có điều thờigian nghỉ ngơi uống nước vào chiều nay, cô lại có thêm một đề tài nóng hổi, giậtgân để tán gẫu, tiêu đề chính là “Lê Hoa cùng người đàn ông đầu tiên bắt cô phảicài cúc áo lại”.

Mang theo đầy ảo mộng, tưởng tượng hay ho, Viên NhuậnChi nắm chắc bàn tay lại, rồi mở ra, gắng hết sức ôm viên gạch nọ lên, nhanhchân bước vào cầu thang máy.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Polaroid