Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Tiểu hồ ly pk đại ca sói xám - trang 15

Chương 75 : Công khai phạm tội


Không thể nào, ảo giác, chắc chắn là ảo giác! Những cô gái xinh đẹp đứng bên hồ bơi trong lòng đồng loạt hét lên.
Vì sao người rơi xuống nước không phải mình chứ?
Hoa Hồ Điệp vừa phục hồi tinh thần trong đau thương lại một lần nữa bị cảnh trước mắt đả kích nặng nề. Vì sao cùng rơi xuống nước mà lại có sự phân biệt đối xử như vậy! Hoa Hồ Điệp đau khổ tự kỷ ngồi góc tường đếm kiến.
Tề Hạo phớt lờ mọi ánh mắt đố kỵ, ngưỡng mộ, kinh ngạc xung quanh, anh hôn lên đôi môi hồng kia mãi không rời.
Thật sự anh chỉ định hô hấp nhân tạo thôi, muốn trách chỉ có thể trách cô nàng, ai bảo cô nàng xinh đẹp khiến anh muốn “Phạm tội công khai”!
Kỷ Hiểu Nguyệt bị sặc nước chỉ ngất đi một lát, nhưng cảm giác mềm mại lại mạnh mẽ trong miệng như một tia sét đánh vào cô, làm cô tỉnh táo ngay lập tức.
Khuôn mặt đẹp như một tác phẩm điêu khắc kia đang áp sát mặt cô, đôi môi anh, hơi thở anh khiến cơ thể cô không ngừng truyền lên từng đợt khô nóng đáng sợ. Trước khi ý thức hoàn toàn khôi phục, cánh tay cô chưa được sự đồng ý của não bộ đã giơ thẳng lên.
Rồi, “Bốp”, âm thanh vang dội bể bơi yên lặng. Tiếng hít thở vừa ngừng lại vang lên.
Không phải sự thật đâu, không thể nào! Một chân sai vặt nhỏ nhoi, một phù thủy nhỏ ăn mặc tầm thường, thô tục lại dám đánh Tổng giám đốc vừa lạnh lùng vừa đẹp trai, ai nhìn cũng thích, lại nắm trong tay quyền sinh sát của tất cả mọi người!
Quá đáng thật!
Nhiếp Phong nghe tin chạy đến xem trò hay cũng phải há hốc mồm, khóe mắt run rẩy.
Tiểu Nguyệt Nguyêt, các cụ xưa có dạy “Không nên vuốt râu hùm”, ấy vậy mà cô còn dám đánh! Cô không muốn sống nữa à?
Không‫hông…không…không phải râu, mà là mặt, là mặt đấy!
Nhưng…nhưng…có phải anh đang nhìn nhầm không? Tề Hạo đưa tay sờ lên chỗ bị đánh…rồi còn cười kìa!
Khủng khiếp, quá khủng khiếp! Bị đánh ngố người rồi sao?
Đúng là Tề Hạo đang cười, nụ cười gian trá pha lẫn sự đắc ý.
“…” Nhiếp Phong không biết nói gì hơn. @@
Sau khi tỉnh táo trở lại, Kỷ Hiểu Nguyệt lập tức ý thức được mình đã làm gì.
Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Sau một lúc cân nhắc, Kỷ Hiểu Nguyệt lại tiếp tục vung tay lên mắng:
“Đồ khốn!” Dù sao cũng lỡ đánh rồi, một cái hay hai cái cũng không khác nhau là mấy! Con giun xéo lắm cũng quằn!
Tề Hạo giữ lấy bàn tay đang định hành hung mình lần nữa, ánh mắt vừa mời ám vừa gian ác:
“Cô đối xử với ân nhân cứu mạng như thế sao?”
Kỷ Hiểu Nguyệt im lặng nhìn con sói đội lốt người trước mặt mình. Ân nhân cứu mạng? Toàn bộ việc này đều do anh ta đạo diễn, giờ còn dám nói khoác không biết ngượng! Trời cao chắc bị thủng một lỗ rồi nên cái tên vô liêm sỉ này mới rơi xuống trần gian! Thôi bỏ đi, nói chuyện phải tránh với tên này khác gì “Đàn gảy tai trâu”.
“Cút ngay!” Kỷ Hiểu Nguyệt nổi điên, gạt bàn tay đang mò mẫm khỏi người rồi tức giận đứng dậy.
Đúng lúc này, một chiếc áo khoác vàng choàng lên vai cô, bọc lấy thân hình xinh đẹp đang ướt sũng.
“Chúng ta đi thôi!” Tiếng An Húc Dương ấm áp mà bình tĩnh, anh lạnh lùng nhìn lướt qua Tề Hạo cũng đang chậm rãi đứng dậy, đôi mắt sâu lạnh tựa băng.
Chỉ là thoáng chốc, nhưng trong giây phút giao nhau ấy, một thứ cảm xúc mãnh liệt bùng lên như ngọn lửa.
Khán giả phát điên rồi!
Ôi, An Húc Dương!
Kỷ Hiểu Nguyệt làm thế nào mà lại có sự quan tâm của cả Tổng giám đốc và siêu sao vậy!
Ông trời thật quá bất công!!!
Nhìn bóng Kỷ Hiểu Nguyệt và An Húc Dương bỏ đi, nụ cười trên gương mặt Tề Hạo biến mất. Nhiếp Phong sợ hãi bỏ chạy đầu tiên. Tôi không có ở đây. Tôi không nhìn thấy gì hết!

Chương 76 : Trường quay

Chương 76:


Kỷ Hiểu Nguyệt thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng, cũng may cô có mang quần áo đi thay, nếu không đúng là đã bị Tề Hạo hại chết rồi. Hoa Hồ Điệp liếc mắt nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt thoắt cái đã trở nên rực rỡ, anh chàng không thấy bất ngờ, chỉ ngáp một cái rồi tiếp tục giả chết.
Từ lúc gặp lại nhau, đây là lần đầu tiên An Húc Dương thấy Kỷ Hiểu Nguyệt mặc đồ trẻ trung như vậy, không kiềm chế được liền giật mình đứng dậy.
Bỏ đi cặp mắt kính đen cồng kềnh, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô càng thêm thanh tú, quyến rũ, mái tóc đen còn ướt rối tung sau vai, sáng bóng. Chiếc áo tím nhạt, váy trắng tinh khôi kết hợp cùng đôi bốt đen bóng càng làm tôn lên dáng vẻ yểu điệu của cô.
Không ngờ bên trong bộ đồ lỗi thời lại ẩn giấu một thân hình đẹp, thậm chí còn xinh đẹp, duyên dáng hơn cả cô bé trong trí nhớ của An Húc Dương, đôi mắt anh thoáng bừng lửa. Dù cách nhau một chiếc sô pha và một đoạn hành lang nhưng dường như anh vẫn có thể ngửi được mùi hương thơm ngát sau khi tắm trên cơ thể cô
“Thanh thủy xuất phù dung” [1] chính là thế này đây!
[1] Câu thơ trong bài Kinh loạn ly hậu thiên ân lưu da lang ức cực du thư hoài tăng Giang Hạ Vi thái thủ lương tể của Lý Bạch, ca ngợi vẻ đẹp tự nhiên.
Sau khi bị sói tập kích, Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn trong trạng thái đề phòng, ngay cả ánh mắt An Húc Dương cũng khiến cô lùi về phía sau một bước theo bản năng:
“Anh nhìn gì vậy?”
“Em đẹp quá!” An Húc Dương cất lời chân thành khen ngợi.

“Đẹp cái con khỉ! Dáng người đẹp thì có ích gì, ngày nào cậu ta cũng chỉ mặt bộ đồ bỏ đi kia, có khác gì bông hoa nhài cắm vào cái bãi - gì - đó, đứng chung với cậu ta chỉ tổ mất mặt! Có giỏi thì hôm nay cậu đừng mặt bộ đồ giẻ rách kia nữa rồi đi ra ngoài cho mình”. Hoa Hồ Điệp vẫn rất tức giận, anh chàng kia thật sự nghĩ mãi không ra, rõ ràng Kỷ Hiểu Nguyệt đã ăn mặc giống hệt một bà phù thủy mà sao trong mắt Tổng giám đốc Tề vẫn chỉ có mình cô ấy? Vì sao…vì sao…vì sao hả?
Kỷ Hiểu Nguyệt mặc kệ cái tên đang bị rối loạn hormone nội tiết kia, cô hỏi An Húc Dương:
“Ở đây có giặt quần áo miễn phí chứ?”
“Ừ, anh vừa gọi quầy lễ tân rồi, lát nữa sẽ có người đến lấy, anh cũng gọi luôn cả bữa trưa nữa, chắc lát người ta sẽ mang lên”. An Húc Dương hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại hơi thở đang có chút rối loạn.
“Không muốn ăn”. Hoa Hồ Điệp mệt mỏi ngồi lỳ trên sô pha.
“Đừng giả chết nữa, đứng lên đi!” Kỷ Hiểu Nguyệt tiến lại kéo Hoa Hồ Điệp đứng lên.
“Tổng giám đốc Tề ơi!” Hoa Hồ Điệp phút chốc gào khóc vô cùng thảm thiết.
“Không được nhắc đến cái gã đê tiện ấy nữa!”
“Đồ con gái vô lương tâm! Người ta đã cứu mạng cậu đấy!” Hoa Hồ Điệp trực tiếp bỏ qua sự thật Tề Hạo đã cưỡng hôn Kỷ Hiểu Nguyệt. Tự lừa dối bản thân đó chỉ là hô hấp nhân tạo!
Anh chàng sai rồi, anh chàng không nên khoe mình biết bơi. Ôi trời ơi!
“Gì mà cứu mạng, rõ ràng anh ta …chỉ là một tên xấu xa bỉ ổi!” Kỷ Hiểu Nguyệt nhớ lại hơi ấm trên đôi môi mình, đột nhiên có cảm giác toàn thân khô nóng, khuôn mặt phút chốc đỏ như gấc chín.
“Vì sao anh ấy không “Xấu xa bỉ ổi” với mình?” Hoa Hồ Điệp thất vọng than thở, kết quả …lập tức bị ăn đánh.
“Anh bạn, cơ hội phải do mình tạo ra!” An Húc Dương mỉm cười vỗ vai Hoa Hồ Điệp.
“Cơ hội gì?” Hoa Hồ Điệp trong nháy mắt sống lại, hai mắt nhấp nháy bắn tim tung tóe.
“Ví dụ như…” An Húc Dương còn chưa kịp cấy lời.
“Cậu chết đi!” Kỷ Hiểu Nguyệt vung tay đánh một cái vào đầu Hoa Hồ Điệp. Ngu ngốc! Tề Hạo có gì tốt đáng để cậu phải sống dở chết dở vậy chứ?
“Sao cậu lại đánh mình?”
“Vì cậu đáng bị đánh đòn!”
“Kỷ Hiểu Nguyệt!”
“Được rồi, được rồi, đừng ầm ý nữa!”
“Cái đôi gian phu dâm phụ này!”
Bang, bốp, bịch…
Binh, binh, binh, binh…
Một lát sau, phục vụ phòng đến lấy quần áo ướt của Kỷ Hiểu Nguyệt, tiện thể mang luôn bữa trưa dành cho năm ngườiăn đến.
Hoa Hồ Điệp tức giận ăn lấy ăn để còn liều mạng tranh đồ ăn với Kỷ Hiểu Nguyệt. An Húc Dương hóa thân thành “Quái vật ăn thịt”, kiên quyết bảo vệ người trong lòng. Hoa Hồ Điệp đơn thương độc mã lại bị đả kích, anh chàng quyết định tuyệt thực chống đối.
Cuối cùng…
Cuối cùng, Hoa Hồ Điệp dù tức giận đến mấy cũng phải đầu hàng… cái bụng của mình, bị đánh chết chỉ là chuyện nhỏ, đói chết mới là chuyện lớn! Hơn nữa “Rừng xanh còn đó, sợ gì không có củi đun”! Quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Kỷ Hiểu Nguyệt, An Húc Dương, hai người cứ chờ đó!
Rất nhanh sau đó, Hoa Hồ Điệp đã có cơ hội báo thù.
Lịch quay của An Húc Dương đã gần đến giai đoạn kết thúc. Theo dự kiến ban đầu sẽ hoàn thành trong hôm nay. Tối nay lại là Giáng sinh, có thể nhân dịp này tổ chức luôn bữa tiệc mừng công cùng bữa tiệc mừng năm mới. Thật là một công đôi việc!
Nhưng An Húc Dương cũng có kế hoạch của riêng mình. Anh muốn quay xong càng nhanh càng tốt để sớm thoát thân, sau đó xin nghỉ phép dài hạn. Đến lúc ấy có thể ở bên Kỷ Hiểu Nguyệt dài dài rồi. Nhưng nghĩ đến việc nếu không có anh ở đây, Kỷ Hiểu Nguyệt sẽ thế nào? Không biết Tề Hạo có tiếp tục quấy rầy cô không? An Húc Dương tỏ ra vô cùng lo lắng. Ánh mắt Tề Hạo cứ hiện lên trước mắt anh. Đều là đàn ông, anh dễ dàng thấy được sự thèm khát mà chỉ có đàn ông mới hiểu được trong mắt Tề Hạo, một mối nguy hiểm tiềm tàng nhưng có sức uy hiếp rất lớn!
Bất kể Tổng giám đốc Tề có ý đồ gì với Kỷ Hiểu Nguyệt, tóm lại chỉ cần Tề Hạo nhắm trúng là không phải chuyện gì tốt đẹp!
Tề Hạo là một người đàn ông tai tiếng, lại là một gã xấu xa đầy cuốn hút, vì vậy…anh rất sợ.
Suy đi nghĩ lại, An Húc Dương quyết định không đi nữa, anh muốn dành hai ngày này ở cạnh Kỷ Hiểu Nguyệt. Mấy cảnh quay cuối đợi qua Giáng sinh rồi tính sau vậy.
“Không đi? Không đi sao được!” Hoa Hồ Điệp nhanh chóng quay về từ cận kề cõi chết, anh chàng nhảy dựng lên như sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
Một người mê xem phim truyền hình như Hoa Hồ Điệp hiểu, kết thúc phim thường sẽ “ấn tượng” như thế nào.
Ví dụ, nếu là bi kịch, nam nữ sẽ ôm hôn tạm biệt. Nếu là hài kịch, nụ hôn kia sẽ lâu hơn một chút, thậm chí có thể có những “Cảnh phải che mắt”, nhất là bộ phim An Húc Dương đang quay lại là bộ phim thần tượng tình yêu mộng mơ lãng mạn. Hoa Hồ Điệp trong lòng thầm lên kế hoạch. Nhất định phải để Kỷ Hiểu Nguyệt thấy An Húc Dương quay cảnh hôn mới được. Nếu không thì ôm cũng tạm.
Ôi…ôi…ôi, mình thông minh quá đi mất!
Hoa Hồ Điệp cố gắng tỏ ra nghiêm khắc:
“Ngày nào cậu cũng quay phim, không có thời gian ở cạnh Hiểu Nguyệt. Cậu có biết Hiểu Nguyệt đã chờ cậu quay xong bộ phim này vất vả thế nào không? Giờ sắp quay xong rồi, cậu lại nói không đi. Thật là không có trách nhiệm!”
An Húc Dương: “*^%^%##***^%$”
Kỷ Hiểu Nguyệt: “&*^&%^$%#@*^”
Hoa Hồ Điệp: “Cậu nhất định phải đi! Cùng lắm mình và Kỷ Hiểu Nguyệt sẽ đi cùng cậu. Đến lúc đó cậu vừa có thể quay phim, vừa có thể thấy Hiểu Nguyệt, bọn mình cũng được mở mang thêm kiến thức, biết quay phim là thế nào. Chẳng phải vẹ cả ba đường!”
An Húc Dương nghĩ: Thật ra ý kiến này không phải không thể thực hiện. Anh cũng muốn Hiểu Nguyệt thấy anh làm việc, nhưng mà…
Kỷ Hiểu Nguyệt lại nghĩ: Thật ra ý kiến này không tệ. Dù sao cô cũng không có việc gì làm, tiện thể đến phim trường xem qua đôi chút vì vốn cô chưa từng thấy phim trường thực sự bao giờ. Không biết An Húc Dương “Vạn người mê” Lúc quay phim thế nào, co rất muốn nhìn tận mắt!
“Được đấy! Em cũng muốn xem anh quay phim!” Kỷ Hiểu Nguyệt tươi cười với vẻ mặt mong đợi. Cuối cùng cũng có việc để làm rồi.
An Húc Dương có thể nói không sao?
Hoa Hồ Điệp cảm thấy thập phần sung sướng hãnh diện! Ha…ha…ha, không cần đơị mười năm đã báo thù được rồi! An Húc Dương ơi là An Húc Dương, xem lần này cậu xử lý thế nào!
Kỷ Hiểu Nguyệt chỉ muốn xem người được mệnh danh là “Vạn người mê” quay phim mà không để ý rằng bộ quần áo cô đang mặt đã tiết lộ bí mật của chính mình mà cô vẫn thường giấu kín. Chỉ là đến phim trường thôi mà, chắc sẽ không gặp phải Tề Hạo đâu! Không mặc “Đồ phù thủy” chắc cũng không có vấn đề gì!
Chẳng ai ngờ sơ sẩy nhất thời này lại khiến cô từ đó về sau muốn hối cũng không kịp.
***
Hôm nay quay một cảnh trong phòng, để tránh bị ảnh hưởng, An Húc Dương quyết định quay ngay tại phòng mình. Lúc Kỷ Hiểu Nguyệt đến, căn phòng đã được trang trí xong, chỉ đợi An Húc Dương bấm máy.
Ngôi sao lớn có khác, cả thế giới chỉ đợi mình anh! Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy mình như một kẻ phạm tội – vì An Húc Dương đang phải đợi cô.
Lúc Kỷ Hiểu Nguyệt vừa đến trường quay lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người ở đó. Đúng là khi không mặc “Đồ phù thủy”, Kỷ Hiểu Nguyệt rất có sức hấp dẫn. Hoa Hồ Điệp bị bỏ rơi lần nữa lại chịu đả kịch nghiêm trọng.
“An Húc Dương, sao lại mời được cô bé xinh đẹp này đến đây vậy?”
“Chào em, người đẹp, anh là Văn Sâm, em tên gì?”
“Oa, người đẹp đến quay thử sao?”
“Cô ấy là bạn của tôi, cô ấy tên gì không liên quan đến các cậu, đi làm việc đi!” An Húc Dương nhanh chóng đứng chắn trước Kỷ Hiểu Nguyệt, sẵn sàng bảo vệ.
Nếu đến đây làm khách thì không thể không chào hỏi chủ nhà được, Kỷ Hiểu Nguyệt vui vẻ cười:
“Xin chào mọi người, tôi là Kỷ Hiểu Nguyệt, bạn của An Húc Dương, hôm nay đến xem anh ấy quay phim, hy vọng sẽ không quấy rầy mọi người”.
“Không hề, không hề!”
“Hoan nghênh, hoan nghênh!”

Ánh mắt những người ở đó hết nhìn An Húc Dương lại nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt, ai nấy đều mỉm cười mờ ám. Xem ra, anh chàng “Vạn người mê” trước giờ chưa có scandal giờ đã bắt đầu phát triển theo hướng “Tình yêu không công khai” rồi
Hoa Hồ Điệp cũng nghĩ ra một đoạn tự giới thiệu nhưng chưa kịp mở miệng đã bị ngắt lời, anh chàng một lần nữa rơi vào trạng thái bực bội.
Cuối cùng cũng đến lúc quay phim, bộ phim này rất “Sến”, Kỷ Hiểu Nguyệt càng xem càng thấy tẻ nhạt.
“Nhìn đi, nhìn đi, sắp đến đoạn hay rồi đấy!” Hoa Hồ Điệp sung sướng, hai mắt tỏa sáng.
Theo kịch bản ban đầu, nữ chính rơi vào tuyệt vọng, buồn bã đến bên cửa sổ. Lúc mở cửa sổ ra, chuẩn bị tự gieo mình tự vẫn, nam chính xuất hiện, cứu nữ chính khỏi cái chết trong gang tấc. Sau đó hai người đứng bên cửa sổ thề non hẹn biển rồi…hôn nhau, rồi máy quay dừng lại trước khung cảnh tuyệt đẹp này.
Đương nhiên phía ngoài ô cửa sổ này chỉ là mấy bậc thang đá cẩm thạch, bên dưới có một ban công, nhờ góc quay nên người xem nhìn nữ chính như đang đứng ở cửa sổ của một tòa nhà cao. Để khung cảnh thêm sống động y như thật, đạo diễn còn bố trí đặt dưới cửa sổ một lan can giả cao nửa thân người. Mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng, nam nữ chính cùng bước lên bắt đầu diễn.
Ha…ha…ha! KISS! Hoa Hồ Điệp cười tươi như hoa, cuối cùng cũng đợi được đến giây phút này, anh chàng chờ nó lâu lắm rồi!
Hai mắt Kỷ Hiểu Nguyệt cũng sáng lên, “Vạn người mê” diễn cảnh hôn kìa!
An Húc Dương hơi do dự nhưng khi quay đầu lại Kỷ Hiểu Nguyệt mỉm cười, giơ tay chữ V. An Húc Dương đột nhiên thấy buồn!
Dù chỉ là quay phim nhưng đây là cảnh hôn, Kỷ Hiểu Nguyệt thật sự không để ý chút nào sao?
Ôm trong lòng bài thử nghiệm tâm lý, “Vạn người mê” nhập tâm diễn.
Nữ chính bước qua lan can định kết thúc cuộc đời, nam chính nhìn nữ chính chân thành thổ lộ:
“Hương Minh, anh đến rồi! Hãy tin anh, anh chưa bao giờ muốn phản bội tình yêu của chúng ta. Anh chỉ sợ không thể yêu em nhiều hơn, sợ không thể khiến em hạnh phúc. Xin em hãy tha thứ cho sự yếu đuối của anh!”.
Nữ chính cảm động, nước mắt ngắn dài.
“Không! Xin anh đừng nói vậy! Không có anh, em như ngọn cỏ không thấy ánh mặt trời, vĩnh viễn không thể có hạnh phúc. Chỉ có anh…ở bên anh mới có thể khiến em hạnh phúc!”
Lời thoại buồn nôn quá! Kỷ Hiểu Nguyệt thề dứt khoát không xem bộ phim này!
Trên màn hình, nam nữ chính nhìn nhau âu yếm.
“Hương Minh…”
“Thái Hy…”
Đầu nam chính, An Húc Dương dần dần sát gần nữ chính, nữ chính nhập vai nhắm mắt lại.

Môi của nam chính sắp chạm vào môi nữ chính đột nhiên dừng lại, như đang chăm chú nhìn cô gái trong lòng mình. Nhân cơ hội này, An Húc Dương khẽ liếc mắt về phía Kỷ Hiểu Nguyệt.
Nhưng Kỷ Hiểu Nguyệt lại đang tranh giành di động với Hoa Hồ Điệp.
Ánh mắt An Húc Dương nặng nề, anh cúi xuống hôn nữ chính, nụ hôn lướt rất nhẹ, không có động tác tiếp theo, cũng không ngẩng đầu lên, chỉ đơn giản đặt môi lên như vậy. Mắt anh nhắm chặt, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, nhưng trong lòng anh như bị vật gì đè xuống, nặng trịch.
Hiểu Nguyệt, em thật sự không để ý chút nào sao?
“Cắt! Diễn sâu sắc hơn một chút đi An Húc Dương! Thử nghĩ xem, nam nữ chính đã phải trải qua biết bao khó khăn mới được ở bên nhau, phải thể hiện được thần thái này chứ! Diễn sâu sắc hơn nhé, làm lại một lần nữa”.
Nữ chính hậm hực, An Húc Dương hôm nay diễn không tập trung, trước giờ chưa bao giờ cô ta thấy anh như vậy! An Húc Dương vốn nổi tiếng diễn rất nhập tâm, chắc chắn vì con bé kia! Nữ chính lạnh lùng liếc về phía Kỷ Hiểu Nguyệt.
Kỷ Hiểu Nguyệt đang mải tranh giành di động với Hoa Hồ Điệp nên không để ý cô đang tự tìm cho mình một kẻ thù mới. Mãi đến lúc An Húc Dương bắt đầu quay lại, Kỷ Hiểu Nguyệt mới chuyển sự chú ý sang hai nhân vật chính.
Lần này An Húc Dương diễn rất xuất thần, anh nhìn sâu vào đôi mắt cô gái trước mặt. Trong phút giây hình anh cô bạn diễn biến mất, thay vào đó là khuôn mặt xinh xắn của Kỷ Hiểu Nguyệt.
Trong lòng An Húc Dương không ngừng tự hỏi: Không biết kết cục giữa anh và Kỷ Hiểu Nguyệt có được như thế này không? Người có tình liệu có được đền đáp?
Nhưng anh nhất định sẽ đợi đến lúc đó!
Không sao, Hiểu Nguyệt, dù bây giờ em không để ý cũng không sao, chỉ cần anh để ý là được. Anh nhất định sẽ đợi em, một ngày nào đó…
Anh sẽ không yếu đuối như nam chính, mà sẽ dũng cảm trân trọng, bao bọc người mình yêu.
Mái tóc dài chấm vai của An Húc Dương tung bay trong gió, ánh trời chiếu nhẹ lên khuôn mặt điển trai của anh, ánh mắt anh toát lên nỗi buồn, rồi nỗi buồn ấy biến thành một tia sáng hy vọng, như thể trước mắt anh đang hiện lên một tương lai tươi đẹp.
Mọi thứ đều hoàn hảo.
Nữ chính ấn tượng sâu sắc gương mặt trước mắt, không hề báo trước nhanh chóng rơi sâu vào trong đôi mắt nặng tình, chứa đựng nỗi buồn và hy vọng ấy. Đúng là “Vạn người mê”! Gương mặt ấy, ánh mắt ấy, chẳng trách khiến người ta mê muội!
Nam, nữ diễn viên chính mỗi người đều ôm tâm sự riêng, đôi môi nam chính khẽ đặt lên môi nữ chính…Nữ chính từ từ nhắm mắt lại…
Ánh mắt nặng tình của An Húc Dương lập tức khiến Kỷ Hiểu Nguyệt bỗng nhớ lại chuyện sáng nay.
Cảm giác của nụ hôn…
Khuôn mặt hấp dẫn đến xấu xa chợt hiện lên trước mắt cô, nụ cười ấy, đôi môi ấy, hơi ấm ấy…
Kỷ Hiểu Nguyệt hoảng sợ với chính suy nghĩ của mình, tức giận nghĩ: “Tề Hạo chết tiệt, gã đàn ông biến thái! Ôi nụ hôn đầu của tôi, thế là bị tên biến thái đó phá hỏng rồi! Đáng hận, thật đáng hận!”
“OK! Diễn tốt lắm, hoàn hảo!”
Phim trường vang lên những tràng pháo tay, An Húc Dương nhanh chóng hoàn hồn.
Người anh hôn không phải Kỷ Hiểu Nguyệt.
Hồn phách Kỷ Hiểu Nguyệt cũng tức khắc quay về, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt cô là An Húc Dương đột ngột đẩy nữ chính ra rất mất phong độ, nữ chính đứng ngoài lan can không ngờ An Húc Dương làm vậy, bất ngờ mất trọng tâm, lùi ra sau một bước, đôi giày cao gót vì thế bị trượt, một tiếng hét kinh hoàng vang lên.
“Anny!”
“Anny, cô sao rồi?”
“Nhanh lên! Mau đến xem thế nào!”
“Hình như bị trật khớp rồi!”

Cả trường quay phút chốc trở nên náo loạn.
Kỷ Hiểu Nguyệt và Hoa Hồ Điệp cười đến không đứng thẳng người lên được. Kỷ Hiểu Nguyệt thầm nghĩ: sau này không bao giờ xem phim truyền hình nữa.
Nữ ngôi sao Anny được kéo lên, lúc đi ngang qua Kỷ Hiểu Nguyệt, còn hung hăng lườm nguýt. Nhưng trước hành động quen thuộc, Kỷ Hiểu Nguyệt hoàn toàn không chút bận tâm.
Hoa Hồ Điệp bỗng nhiên có hứng thú với “Những nụ hôn”, hóng hớt chạy lại gần An Húc Dương:
“Vừa nãy cậu cảm thấy thế nào?”
An Húc Dương: “…”
Hoa Hồ Điệp “Quay” người khác thành nghiện, anh chàng tiếp tục hỏi:
“Hiểu Nguyệt, không phải sáng nay cậu cũng được Tổng giám đốc Tề hôn sao? Cảm giác thế nào? Đấy hình như là nụ hôn đầu của cậu phải không?”
Kỷ Hiểu Nguyệt: “…”
Không nghi ngờ gì nữa, Hoa Hồ Điệp lại bị đánh.
Cùng lúc đó, Tề Hạo nhận được tin mật báo, khuôn mặt phút chốc trở nên tươi cười hạnh phúc. Là nụ hôn đầu tiên à…
(Nụ hôn trong phòng nghỉ của Tổng giám đốc hóng hớt: “Tôi mới là nụ hôn đầu tiên nhé!”)
“An Húc Dương, An Húc Dương, không ổn rồi. Vịnh Bích Hải đột nhiên xuất hiện rất nhiều phóng viên, bọn họ đang đến đây, người của ta không cản được!” Trợ lý của An Húc Dương đẩy cửa bước vào.
Phóng viên? Sao ở đây lại có phóng viên? Việc họ đến đây quay phim được giữ bí mật tuyệt đối, nhất là với cánh phóng viên.
An Húc Dương: “Đợi anh một lát, để anh đi xem sao!”
Đợi?
Đây là khu vực phòng V.I.P, người bình thường không được vào đây, nếu để đám phóng viên nhìn thấy cô, một người - không - phải - người - nào - cả ở đây thì dù cô có mười cái miệng cũng không cãi lại được! Kỷ Hiểu Nguyệt không đời nào làm việc ngu ngốc này, cô gõ đầu Hoa Hồ Điệp đang không ngừng ăn năn hối hận:
“Còn không mau đi! Nếu người ta phát hiện bọn mình ở đây, sau này chắc không sống yên ổn được!”
Dứt lời hai người lao vội ra khỏi phòng, rồi nhanh chòng tách ra chạy trốn. Kỷ Hiểu Nguyệt vừa rẽ vào một khúc ngoặt đã rơi vào vòng tay của một người. Cô ngẩng đầu lên, lập tức hít phải luồng khí lạnh.
Tên…tên xấu xa! Sao lại là tên xấu xa này? Đúng là oan gia ngõ hẹp! Trước khi đối phương có phản ứng, cô vội vàng bỏ chạy.
Nhìn khuôn mặt xinh xắn không đeo cặp kính to đúng, thêm bộ đầm ngắn màu tím, hai mắt Tề Hạo sáng rực lên, nụ cười càng hiện rõ vẻ gian tà: “Không, không, không, không nên gọi là “Oan gia ngõ hẹp”, mà phải là “Ôm cây đợi thỏ” chứ”.
Đội quân phóng viên hùng hậu này do anh đón đến đây bằng trực thăng để đối phó riêng với An Húc Dương. Dám tranh giành người phụ nữ của Tề Hạo, kẻ đó chán sống rồi sao!
Nhìn theo hướng bóng dáng Kỷ Hiểu Nguyệt đang bỏ trốn, khóe môi Tề Hạo khẽ cong lên, anh bình tĩnh mở cửa phòng bên cạnh, lững thững bước vào trong, thoải mái ngồi lên ghế sô pha, thích thú nhìn ra cửa phòng rồi bắt đầu đếm:
“Một…hai…”
Kỷ Hiểu Nguyệt chưa đi được hai bước đã quay trở lại, nhiều phóng viên quá, bọn họ gần như chặn kín tất cả các hành lang rồi!
Phía trước có sói dữ chặn đượng, đằng sau có truy binh kéo đến, sao cảnh này quen thế nhỉ!
Kỷ Hiểu Nguyệt lùi lại phía sau, phát hiện cả hai đầu đều có phóng viên, thậm chí có người còn chỉ vào cô:
“Nhìn kìa, bên kia có người!”
Kỷ Hiểu Nguyệt sợ hãi, mặt mày trắng bệch, đây là khu vực phòng V.I.P, nếu bị người nào bắt được thì cô chết chắc. Không kịp nghĩ Tề Hạo vừa ở đây đã biến đâu mất, cô chạy thẳng vào cánh cửa đang mở sẵn rồi đóng “Rầm” cửa lại.
Tốt rồi, yên lặng rồi, an toàn rồi! Kỷ Hiểu Nguyệt không ngừng thở hổn hển.
Trong phòng, sói nhà ta cười vô cùng gian ác

Chương 77 : Lần này xem cô trốn thoát thế nào!


Sao căn phòng này rất yên tĩnh mà lại có bầu không khí âm u vậy nhỉ? Hình như có cả mây đen nữa?
Kỷ Hiểu Nguyệt cảnh giác nhìn lướt qua căn phòng. Phòng này và phòng An Húc Dương kiểu cách tương đối giống nhau, nhưng cách bài trí lại chẳng giống nhau một chút nào. Ánh mắt Kỷ Hiểu Nguyệt nhanh chóng chạm phải một đôi mắt quyến rũ mà gian ác. Chuông báo động trong lòng cô đột nhiên rung lên mạnh mẽ, cô quay người định mở cửa chạy trốn.
“Đây là phòng của tôi, bên ngoài là đám phóng viên, cô đoán xem nếu cô từ trong này đi ra, bọn họ sẽ nghĩ gì?” Tề Hạo từ từ đứng dậy, dáng người cao lớn khiến căn phòng đột nhiên chật chột, chiếc bóng nghiêng nghiêng nuốt lấy hình dáng bé nhỏ Kỷ Hiểu Nguyệt.
Tay Kỷ Hiểu Nguyệt cứng đờ, khóe miệng run rẩy nói không nên lời.
Âm mưu! Đây chắc chắn là âm mưu của anh ta!
Quay người lại thấy Tề Hạo cưới gian xảo đang tiến tới từng bước một, Kỷ Hiểu Nguyệt vội vàng lấy tay che mặt.
Anh ta không thấy gì hết! Anh ta không thấy gì hết! Anh ta không thấy gì hết!
Tiếng cười nặng nề vang lên, Kỷ Hiểu Nguyệt không thể giả ngốc được nữa, cô hơi hạ tay xuống, nhìn về phía phát ra tiếng cười. Ánh mắt quyến rũ của Tề Hạo sâu tựa biển, lại phảng phất một nụ cười.
Anh ta cười cái gì?
@@
Kỷ Hiểu Nguyệt đột nhiên hiểu ra… anh ta biết rồi, anh ta nhận ra cô rồi!
Không, không đúng, nhìn ánh mắt này của anh ta, có lẽ anh ta đã nhận ra cô từ trước rồi.
Là lúc nào vậy? Lúc cô quét dọn trong phòng nghỉ của anh ta? Lúc anh ta điều cô lên tầng 48? Hay là … lúc cô ra mặt vì Tiểu Bạch?
Kỷ Hiểu Nguyệt hốt hoảng lật lại trong đầu những lần gặp nhau từ lúc mới quen đến giờ. Đôi mắt Kỷ Hiểu Nguyệt chuyển từ kinh hoàng, lo lắng sang nghi ngờ, khó hiểu, cuối cùng bừng bừng lửa giận.
Càng nghĩ càng tức, tên Tề Hạo chết tiệt này thì ra đã nhận ra cô từ lâu. Vậy mà còn vờ như không biết. Anh ta vừa nhìn cô giả làm phù thủy “Bịt tai trộm chuông” vừa cố tình tìm cách làm cô xấu mặt.
Thật là đáng ghét!
Kỷ Hiểu Nguyệt nổi giận, hạ tay xuống, quát Tề Hạo:
“Rốt cuộc anh muốn gì?”
Tề Hạo trái lại không hề giận, còn cười rất tươi. Tốt lắm, cuối cùng cũng lộ nguyên hình, cô nàng đã thay đổi cách xưng hô, không coi anh là Tổng giám đốc nữa rồi.
“Cô nói xem?” Tề Hạo chỉ còn cách Kỷ Hiểu Nguyệt trong gang tấc, nhìn cô hồ ly bé nhỏ từ trên cao.
Lần này xem cô trốn thoát thế nào!
Dáng vẻ của cô sau khi bỏ đi cặp mắt kính đen thật sự khiến anh nhớ nhung!
Chỉ một cái nhìn của cô cũng khiến tim anh loạn nhịp. Trước đây, chưa từng có người con gái nào khiến anh mất kiểm soát như vậy.
Cô nhóc ơi, trò “Mèo vờn chuột” cũng nên kết thúc được rồi!?
Nụ cười trên môi Tề Hạo càng thêm rạng rỡ.
Đột nhiên anh hiểu vì sao mình cứ thích giữ cô không muốn buông, bởi vì… anh rất thích trông thấy cô! Nghĩ đến đây, sâu trong đáy mắt Tề Hạo bùng lên hai ngọn lửa, nóng bỏng và sâu lắng.
Đối đầu gần như vậy, Kỷ Hiểu Nguyệt có thể cảm nhận được sức hút nam tính từ Tề Hạo và mùi nước hoa Cologne trên người anh. Mùi thơm đột nhiên khiến cô nhớ đến nụ hôn lúc trước…
Hơi ấm đôi môi…
Ầm, khuôn mặt nhỏ đỏ lựng lên, dường như cô còn nghe thấy cả tiếng trái tim mình đang loạn nhịp.
Ôi, yêu nghiệt, đúng là yêu nghiệt!
“Đường đường là một trong mười Tổng giám đốc giàu nhất thế giới mà lại bắt nạt một nữ nhân viên quèn, anh không sợ bị người dân cả nước phỉ nhổ sao?” Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận nói.
Gương mặt đẹp trai đặt nhầm lên một con sói. Đúng là tạo hóa sai lầm!
“Đây là phòng của tôi, cô nói xem mọi người sẽ phỉ nhổ tôi hay phỉ nhổ cô? Mà cô nghĩ đi, mọi người sẽ tin cô hay tin tôi?” Đôi môi gợi cảm của Tề Hạo cong lên hấp dẫn, đôi mắt mê hoặc lấp lánh, gón tay anh chạm vào mái tóc dài còn chưa kịp khô của Kỷ Hiểu Nguyệt, nhẹ nhàng vuốt ve. Cảm giác thật mềm mại!
Kỷ Hiểu Nguyệt chụp lấy tay Tề Hạo:
“Anh cho rằng anh là ai? Giàu nhất thế giới hay lắm à? Có tiền giỏi lắm sao? Là Tổng giám đốc thì đã sao? Tất cả mọi người đều phải nghe lời anh à? Tôi ghét nhất loại người luôn cho mình là đúng, nghĩ mình là cái rốn của vũ trụ như anh. Anh cho rằng mọi người phải vây quanh một tên khốn kiếp vừa ngu ngốc vừa lạnh lùng lại vô tình, coi phụ nữ như đồ chơi giống anh sao?”
Kỷ Hiểu Nguyệt đẩy Tề Hạo đang ngây người ra, chạy như bay tới căn phòng bên trái. Căn phòng này và phòng của An Húc Dương khá giống nhau, phòng bên trái sẽ là phòng vệ sinh.
Kỷ Hiểu Nguyệt chạy vào phòng lập tức đóng “Rầm” cửa còn nhanh nhẹn khóa trái cửa lại. Cô lôi di động, bấm nút gọi viện binh.
Ánh mắt Tề Hạo dõi theo Kỷ Hiểu Nguyệt cho đến khi cô chạy vào nhà vệ sinh. Anh cảm thấy có chút đờ đẫn, nặng nề. Phải rất lâu sau, anh mới hung hăng đấm cửa, ánh mắt lạnh lẽo, âm u.
Sao anh cứ có cảm giác không thở được? Mỗi câu nói của Kỷ Hiểu Nguyệt như nhát búa gõ vào lòng anh từng đợt, từng đợt, đau đớn…
Đúng lúc nàu, ngoài cửa vang lên giọng nói bỡn cợt của Nhiếp Phong:
“Tổng giám đốc, đám phóng viên đã bị tôi đuổi đi rồi. Không sao nữa! Hai người … có thể đi ra”.
Thật ra, mục đích anh đến để phá rối đấy chứ! Nếu để Tề Hạo ra tay nhanh như vậy, ai sẽ tăng lương cho anh đây!
Không ngờ Nhiếp Phong vừa dứt lời, cửa đã mở ra. Sao thế? Sao nhanh vậy? Nhiếp Phong giật mình đối mặt với khuôn mặt xám xịt đủ khiến anh hối hận nghìn lần.
Tề Hạo lạnh lùng liếc nhìn Nhiếp Phong, không nói câu nào, bỏ đi. Nhiếp Phong tò mò nhòm vào trong phòng, tiểu khắc tinh đầu rồi? Cô ta lại làm gì rồi, sao lại khiến Tề Hạo tức giận như vậy?
Có vẻ không cần anh đến phá rối, Tổng giám đốc Tề à, cũng có ngày cậu không thu phục được một cô gái cơ đấy! Nhiếp Phong càng nghĩ càng thấy cực kì thích thú.
***
Tầng 3 khách sạn, trong một căn phòng xinh đẹp tao nhã, Tề Hạo một mình rầu rĩ uống rượu. Mỗi lần anh ngẩng đầu lên, rượu mạnh như một thanh kiếm sắc lại trượt xuống cổ họng, cứa một vết cắt trong lòng.
Lời Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn quanh quẩn trong tâm trí anh rất lâu không chịu tiêu tan.
Cô ấy nói … ghét anh.
Dù trong lòng đã sớm biết đáp án, nhưng chính tai nghe cô nói ra lại là một cảm giác hoàn toàn khác.
Nhiếp Phong gọi một cốc rượu rồi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Tề Hạo, anh chưa bao giờ thấy Tề Hạo chán nản thất vọng như lúc này. Kể cả những năm tháng tứ cố vô thân ở nước ngoài gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, anh cũng không thấy Tề Hạo suy sụp chút nào. Họ cứ thế dựa vào hai bàn tay xây dựng cơ nghiệp cho đến khi Tề Hạo về nước tiếp nhận công ty của bố.
Nhưng bộ dạng lúc này của cậu ta khiến Nhiếp Phong không thể không suy nghĩ theo hướng - Tổng giám đốc Tề ơi là Tổng giám đốc Tề, cậu không thấy dáng vẻ mình lúc này rất giống thất - tình sao!


Chương 78 : Đùa giỡn với đại thần


Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận quay về phòng, cô vừa ngồi xuống thì nhân viên phục vụ mang quần áo đã được giặt sạch đến. Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn bộ quần áo trong tay rồi quay sang nhìn chính mình trong gương, bỗng cô nhớ đến câu “Hoa nhài cắm bãi - gì - đó” của Hoa Hồ Điệp, lại nhớ đến “Lịch sử nhục nhã của phù thủy nhỏ” hai ngày vừa rồi, lửa giận lại bùng lên bừng bừng.
Đơn giản cô chỉ cần:
“Thoát ngã chiến thời bào
Trước ngã cựu thời thượng
Đương song lý vân mấn
Đối kính thiếp hoa hàng.” [1]
[1] Những câu thơ trong bài Mộc Lan từ.
Dịch nghĩa:
“Ta cởi chiến bào ra
Mặc xiêm áo thường ngày
Vấn tóc mây bên cửa sổ,
Tô điểm nhan sắc trước gương”
Từ hôm nay trở đi, cô không phải trốn tránh nữa rồi. Dù sao “Binh đến thì tướng đỡ, nước dâng đất chặn”! Cùng lắm thì đuổi việc chứ gì, nếu anh ta muốn đuổi việc, cô sẽ đòi tiền đền bù. Chẳng phải anh ta đã từng đồng ý sẽ chia lợi nhuận cuối năm cho cô rồi sao! Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận cầm lược chải đầu, nhìn giương không ngừng nghiến răng nghiến lợi.
Nghĩ lại, hình như lần đầu gặp tên biến thái xấu xa đó, cô cũng phải trải qua một phen hú vía, bắt đầu hoảng sợ, lo lắng và kết thúc là đen đủi, xui xẻo!
Tề Hạo đáng ghét!
Nhưng khuôn mặt đáng ghét đó cứ vương vấn trong đầu cô mãi không chịu biến mất, nụ cười của anh ta, ánh mắt của anh khiến cô bối rối. Rất nhanh sau đó, Kỷ Hiểu Nguyệt quyết định chơi game.
Đại Thần không có ở trên mạng.
Tế Nguyệt Thanh Thanh cô độc cưỡi hạc tiên bay tới bay lui. Một lát sau Ta Là Một Con Rồng đăng nhập, Hoa Hồ Điệp cũng đã về nhà an toàn.
Tế Nguyệt Thanh Thanh đành tổ đội đánh quái với Ta là Một Con Rồng. Đúng là hai con người tẻ nhạt!
Ở một nơi khác, di động Tề Hạo khẽ rung lên, có tin nhắn thông báo: “Phu nhân của bạn, Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập.”
“Phu nhân của bạn” … Nhìn mấy chữ này thật thoải mái. Mọi buồn bã chán nản trong nháy mắt biến mất.
Tế Nguyệt Thanh Thanh đã từng muốn giết Phong Diệp Vô Nhai, nhưng cuối cùng lại lấy Phong Diệp Vô Nhai, thế mới nói … ghét bỏ tạm thời không thể nói lên điều gì. Người anh đã muốn, nhất định không thể trốn thoát!
Tề Hạo ngửa đầu, uống hết rượu trong ly.
Thái độ của Tề Hạo phút chốc thay đổi 180 độ, anh cười mê hoặc, thu hút mọi ánh mắt từ bốn phương tám hướng. Nhiếp Phong hóng hớt ghé sát lại xem:
“Thì ra là thần tiên tỷ tỷ! Cậu dành cả đêm làm game online di động gì đó không phải để bắt thần tiên tỷ tỷ của cậu chứ?” Nhiếp Phong vừa chế nhạo vừa nghi ngờ nhìn Tề Hạo.
Cuộc sống hiện thực tươi đẹp biết bao ấy vậy mà Tề đại thiếu gia từ chối mọi cuộc hôn nhân lại nảy sinh tình cảm với một người trong thế giới ảo! Chuyện Tề Hạo kết hôn trong game đã khiến miệng Nhiếp Phong há suốt một ngày, hôm sau mới miễn cưỡng khép lại được. Cuối cùng anh cũng tìm được lý do để coi thường Tề Hạo.
Tề Hạo nhíu mày, im lặng không định trả lời.
“Lần này định chơi đùa thần tiên tỷ tỷ của cậu thế nào?” Nhiếp Phong tiếp tục chế nhạo.
Tề Hạo đang đắm chìm trong suy nghĩ riêng, chỉ mỉm cười. Nhìn vẻ mặt bí ẩn, mờ ám, Nhiếp phong đột nhiên nhớ đến câu nói lúc trước của Tề Hạo:
“Cậu có cảm thấy cô nhóc đó tức giận nhìn rất thú vị không?”
Tế Nguyệt Thanh Thanh, Kỷ Hiểu Nguyệt.
Tế Nguyệt, Kỷ Hiểu Nguyệt!
“Chờ chút! Thần tiên tỷ tỷ không phải là tiểu khắc tinh chứ?” Nhiếp Phong không tin được, lại lần nữa trợn tròn mắt nhìn Tề Hạo.
Tề Hạo cười, lắc nhẹ ly rượu trong tay, trong ánh mắt ý cười cũng lan tỏa.
Nhiếp Phong lập tức phát điên!
Vô liêm sỉ!
Dù Phong Diệp Vô Nhai đã cưới Tế Nguyệt Thanh Thanh, dù Tề Nguyệt Thanh Thanh chính là Kỷ Hiểu Nguyệt nhưng anh kiến quyết không thể thừa nhận Tề Hạo thắng!
“Không được! Như thế không tính! Trong game không tính!” Nhiếp Phong nhảy dựng lên, khuôn mặt “Baby” liên tục nhăn nhó.
Tề Hạo nhấp một ngụm rượu, hỏi vặn lại: “Ai nói vậy?”
“Dù Tế Nguyệt Thanh Thanh lấy cậu rồi thì đã sao? Có bản lĩnh thì làm tiểu khắc tinh yêu cậu đi, cả ngày chơi game có nghĩa lý gì…” Nhiếp Phong vẫn có tranh luận.
“Nhiếp Phong!” Tề Hạo quay lại nhìn Nhiếp Phong, vẻ mặt nghiêm túc.
“Tiền lương có thể tăng, nhưng cậu nên nhớ, từ trước đến giờ không có quy định về đánh bạc”.

Câu này là có ý gì?
Anh còn tưởng Tề Hạo sẽ nói, cậu ta đã kết hôn, đã động phòng với Tế Nguyệt Thanh Thanh rồi… vân vân và mây mây, ít nhất cũng sẽ không để anh thắng một cách thoải mái, vậy mà … Sao anh lại có cảm giác Tề Hạo lúc này khang khác thế nhỉ?
“Cậu … không phải cậu định làm thật chứ?”
Nhiếp Phong nghẹn ngào hồi lâu mới cẩn thận ngồi xuống khẽ khàng hỏi.
Từ tận đáy lòng, Tề hạo bỗng thấy cực kỳ xúc động, thật sự anh … thích hay đúng hơn … yêu cô gái ấy?
Anh đã từng cho rằng chữ “Yêu” thật xa vời nhưng rồi chính anh lại bị nó làm cho trái tim mình đau đớn. Không thừa nhận cũng chẳng phủ nhân, Tề Hạo lại lặng lẽ uống một ngụm rượu.
Nhiếp Phong đột nhiên muốn cười lớn. Không phải chứ! Tổng giám đốc Tề mà cũng có ngày biết rung động sao? Sáng mai có lẽ mặt trời sẽ mọc hướng Tây mất!
Tế Nguyệt Thanh Thanh lấy Phong Diệp Vô Nhai, nhưng Kỷ Hiểu Nguyệt lại cực kì ghét Tề Hạo! Lần này Tề Hạo vất vả rồi! Tổng giám đốc Tề bất khả chiến bại trên tình trường hả? Rồi cũng gặp báo ứng thôi!
“Cậu yêu tiểu khắc tinh thật đấy à?” Nhiếp Phong vừa dứt lời lập tức nhận ra giọng mình không ổn, hình như vui vẻ quá. Anh vội uống một ngụm rượu, điều chỉnh giọng nói, vẻ mặt nghiêm túc hỏi lại:
“Vậy cậu tính sao?”
Tề Hạo liếc nhìn Nhiếp Phong đang vô cùng khoái trá, không muốn so đo, đứng dậy định bỏ đi.
“Này, đợi đã! Tế Nguyệt Thanh Thanh vẫn chưa biết phải không?” Nhiếp Phong đứng bật dậy phát huy tinh thần hóng hớt.
Nhưng anh chàng bị Tề Hạo phớt lờ.
“Này, cậu đi đâu vậy?”
“Về nhà với bà xã”.
“…” Nhiếp Phong tức khắc sặc rượu.
Hai chữ “Bà xã” phát ra từ miệng Tề hạo sao nghe khủng khiếp vậy! Nhưng … hình như lại rất thú vị. Thì ra Tế Nguyệt Thanh Thanh chính là tiểu khắc tinh, Tề Hạo yêu tiểu khắc tinh nên ngày nào cũng cắm đầu vào chơi game. Quan trọng là, tiểu khắc tinh lại không biết người cô nàng kết hôn trong game chính là tên xấu xa bỉ ổi mà cô vẫn ghét cay ghét đắng.
Ha… ha… ha, thật thú vị! Việc thú vị như vậy sao có thể thiếu anh được. Nhiếp Phong quyết định lập tức quay về bắt đầu chơi game. Anh muốn xem đánh nhau!
***
Nhưng lúc Phong Diệp Vô Nhai đăng nhập, Tế Nguyệt Thanh Thanh đã không còn trên mạng.
Bởi vì Đại Thần không đăng nhập nên Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng không có hứng chơi game. Hơn nữa bạn bè trước đây cùng chơi game một là không ở trên mạng, ví dụ như Măng Mọc Sau Mưa, hai là ở trên mạng nhưng vì mải làm nhiệm vụ cũng quên bẵng cô luôn, ví dụ như Tiểu Đậu Tử, Bánh Trôi Tròn Tròn. Chỉ còn mỗi Ta Là Một Con Rồng là kẻ duy nhất chịu chơi với cô.
Ở chung với Đại Thần điểm kinh nghiệm tăng lên cả ngàn lần, bây giờ đi chung với Hoa Hồ Điệp lại thành bò sát lê lết từng chút một, Tế Nguyệt Thanh Thanh cảm thấy cùng cực vô vị, nhàm chán.
Cô bị Đại Thần làm hư rồi!
Trước khi đi, Tế Nguyệt Thanh Thanh nhắn với Ta Là Một Con Rồng một câu:
“Đại Thần lên mạng thì báo mình một tiếng”. Sau đó rời mạng.
Chán quá! Kỷ Hiểu Nguyệt lặng bước ra ban công ngắm nhìn cảnh biển.
Ánh nắng chiếu xuống mặt nước khiến từng gợn sóng phía xa bừng lên lấp lánh, bờ biển xanh thẳm kết hợp cùng những sắc màu xinh đẹp, khung cảnh thật hút tầm mắt.
Bên bờ biển hình như đang tổ chức bữa tiệc nhỏ náo nhiệt. Cô còn nhìn thấy Đào Song Song, “Phù thủy già”, Lý Nhụy, Tùng Ca… nhưng cô lại không có can đảm ra ngoài đó.
Tất cả là do tên biến thái kia! Bây giờ cô đã trờ thành kẻ địch trong mắt tất cả những cô gái ở đây. Huống hồ giờ cả đảo đang ngập tràn phóng viên. Sao cô phải ra ngoài tự chuốc lấy rắc rối chứ!
Nghĩ vậy, Kỷ Hiểu Nguyệt lại cảm thấy oán giận.
Hơn nữa hôm nay lại là Giáng sinh! Những năm trước, mặc dù cô đều đón Giáng sinh một mình nhưng ít nhất không khí vô cùng yên bình. Bây giờ thì sao? Chỉ cần tên biến thái kia không đến tìm cô gây phiền phức là cô đã cảm tạ trời đất lắm rồi!
Một suy nghĩ bỗng lóe lên, mấy hôm nay không được gặp Đại Thần, không biết bây giờ Đại Thần đang làm gì? Anh ấy sẽ đón Giáng sinh thế nào? Kỷ Hiểu Nguyệt thầm nghĩ.
Vừa hay tiếng di động vang lên, Hoa Hồ Điệp gửi tin nhắn đến:
“Ông xã của cậu lên mạng rồi!”
Cuối cùng, Phong Diệp Vô Nhai cũng lên rồi!
Kỷ Hiểu Nguyệt vội vàng chạy đến trước màn hình máy tính, một tý tưởng chợt lóe lên trong đầu, cô muốn đùa giỡn Đại Thần một chút. Cô đột nhiên muốn biết, khi không có cô trên mạng, Đại Thần làm gì?
Kỷ Hiểu Nguyệt nhanh chóng tạo một tài khoản mới với nickname: Tiểu Thiên Sứ, nhiệm vụ tân thủ đối với một người thao tác giỏi như Tế Nguyệt Thanh Thanh thật sự chẳng khó khăn gì. Bỏ qua những nhiệm vụ phụ, cô hoàn thành nhiệm vụ chính trong vài phút rồi ra khỏi Tân Thủ Thôn đi tìm Đại Thần.
Phong Diệp Vô Nhai đang nói chuyện với Ta Là Một Con Rồng. Kỷ Hiểu Nguyệt thấy Hoa Hồ Điệp đang rêu rao lịch sử vẻ vang hai ngày nay của cô với Phong Diệp Vô Nhai, thậm chí cả chuyện cô bị người ta “Hô hấp nhân tạo” thế nào cũng kể hết!
Cái tên phản bạn này!
Kỷ Hiểu Nguyệt cực kỳ tức giận, chạy thẳng đến thẳng tay chém Ta Là Một Con Rồng một đao.
Ta Là Một Con Rồng nổi giân: “Tên mới chơi này muốn chết à!”
Tiểu Thiên Sứ: “ Ai bảo mi không đẹp trai bằng Đại Thần”.
Ta Là Một Con Rồng phụt máu, miệng lưỡi tên nhóc mới chơi này sao ác như Kỷ Hiểu Nguyệt vậy!
Tiểu Thiên Sứ chạy đến trước mặt Phong Diệp Vô Nhai: “ Đại Thần, anh nhận em làm đồ đệ đi, em ngưỡng mộ anh lâu lắm rồi!”
Phong Diệp Vô Nhai vung tay lên, Tiểu Thiên Sứ đáng thương đi đời nhà ma, kinh nghiệm tụt về 0, bị hệ thống đẩy thẳng về quê nhà.
Mặc dù cũng có chút xót xa … nhưng … Kỷ Hiểu Nguyệt lại cảm thấy rất vui!
Vừa lúc đó, Hoa Hồ Điệp lại gửi tin nhắn đến:
“Hiểu Nguyệt, Đại Thần của cậu lên mạng rồi đấy, sao cậu còn chưa lên?”
“Đại Thần của cậu” … Câu nói này xem ra dễ nghe thật!
Nhưng chẳng may Đại Thần hỏi cô chuyện “Hô hấp nhân tạo” thì biết trả lời làm sao?
Kỷ Hiểu Nguyệt ôm di động do dự một lúc rồi nhắn lại:
“Cứ nói mình không có ở đấy”.
Ta Là Một Con Rồng lập tức nói với Phong Diệp Vô Nhai: “Cô ấy nói, cô ấy không có ở đây”.
Cái tên này muốn bị giết đây mà!
Mấy giây sau, Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập, Ta Là Một Con Rồng vội vàng rời mạng.
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Em lên rồi đây! Mình đi đâu làm nhiệm vụ bây giờ!”
Kế đó là một màn hợp tác ăn ý. Tế Nguyệt Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm, may là Phong Diệp Vô Nhai không hỏi gì.
Không biết từ bao giờ, Tế Nguyệt Thanh Thanh bắt đầu phụ thuộc vào Phong Diệp Vô Nhai. Đi đâu làm nhiệm vụ, làm nhiệm vụ gì và làm nhiệm vụ ra sao, cô hoàn toàn nghe theo ý kiến của Đại Thần.
Nhưng hôm nay mới làm được một nửa nhiệm vụ thì không hiểu từ đâu xuất hiện một tân thủ nick là Thiên Sát Cô Tinh 845. Nhìn cấp bả chắc anh ta mới ra khỏi Tân Thủ Thôn, hơn nữa rõ ràng anh chàng này đang muốn tìm đến cái chết.
Thiên Sát Cô Tinh 845: “ Tế Nguyệt Thanh Thanh, làm nhiệm vụ chung với tôi đi! Tế Nguyệt Thanh Thanh, làm nhiệm vụ chung với tôi đi! Tế Nguyệt Thanh Thanh, làm nhiệm vụ chung với tôi đi!”
Nói theo sự việc của Tiểu Thiên Sứ lúc trước, Tế Nguyệt Thanh Thanh tung ra một chiêu kết thúc sinh mạng của anh ta - học của Đại Thần cả đấy!
Nhiếp Phong không biết nói gì, nhìn nhân vật của mình bị đẩy về quê nhà.
Cái cô nàng tiểu yêu này, anh mới nói có một câu thôi mà.
Tế Nguyệt Thanh Thanh giết chàng tân thủ xong quay lại nói với Phong Diệp Vô Nhai:
“Chúng ta đi thôi!”
Đại Thần từ trước đến giờ động tác luôn chính xác, nay lại không có chút động tĩnh. Tế Nguyệt Thanh Thanh khó hiểu gửi lên một dấu chấm hỏi.
Phong Diệp Vô Nhai từ từ trả lời: “Anh rất vui”.
Lần này đến lượt Tế Nguyệt Thanh Thanh im lặng, anh ấy nói anh ấy rất vui. Vì cô giết một tân thủ mò đến tán tỉnh sao?
Trong lòng Tế Nguyệt Thanh Thanh chợt xuất hiện một cảm xúc lạ thường, cô cũng … rất vui!
Tề Hạo kiểm tra qua thời gian đăng nhập và địa chỉ IP của Thiên Sát Cô Tinh 845 rất nhanh sau đó lấy di động gọi cho Nhiếp Phong.
“Cậu hết việc rồi phải không?”
Nhanh thế đã biết rồi à? Nhiếp Phong cười như một con hồ ly gian xảo:
“Tổng giám đốc Tề, mình phát hiện ra một vấn đề quan trọng!”
Anh cố ý dừng lại một chút, sau đó mới từ từ nói tiếp:
“Trò chơi này có thị trường rất lớn nên mình quyết định đi sâu nghiên cứu thêm”.
Tề Hạo lạnh lùng nói:
“Đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa, nếu không cứ gặp lần nào tôi giết cậu lần ấy đấy.”
Nhiếp Phong lại không hề lo lắng đáp:
“Nếu cậu giết tôi nữa, tôi sẽ nói cho Tế Nguyệt Thanh Thanh biết cậu chính là Phong Diệp Vô Nhai. Nếu cậu mượn cớ này đẩy tôi sang Malaysia, tôi sẽ nói cho Tế Nguyệt Thanh Thanh biết Phong Diệp Vô Nhai chính là cậu”.

Sau một phen cò kè mặc cả, Thiên Sát Cô Tinh 845 có thể tiếp tục sống, nhưng phải thề sống thề chết nguyện trung thành với Phong Diệp Vô Nhai. Tuyệt đối không được làm phản!
Những lúc rảnh, Phong Diệp Vô Nhai có thể giúp Thiên Sát Cô Tinh 845 thăng cấp, nhưng với điều kiện, trước hết Thiên Sát Cô Tinh 845 phải hoàn thành một nhiệm vụ: Đến Thúy Trúc Sơn bắt một trăm con khỉ.
Nhiếp Phong nghi ngờ, cậu ta cần nhiều khỉ như vậy làm gì? Nhưng, nếu một trăm con khỉ có thể làm “Vé thông hành” thì cũng đáng lắm!
Vì thế, trên Thúy Trúc Sơn vắng vẻ, một mình Thiên Sát Cô Tinh 845 không ngừng chạy khắp núi bắt khỉ. Cùng thời điểm, ở một nơi khác, Phong Diệp Vô Nhai thích thú làm nhiệm vụ với bà xã Tế Nguyệt Thanh Thanh.
Dù lúc trước Nhiếp Phong chưa từng chơi qua game này nhưng Chân Linh Thần Giới là sản phẩm của công ty nên anh khá thông thuộc. Hơn nữa anh từng là sinh viên hàng đầu của ngành tin học, lúc trước chơi không ít game cho nên thao tác rất nhanh. Chẳng mấy chốc đã bắt đủ một trăm con khỉ.
Xem ra cũng không khó khăn lắm!
Thiên Sát Cô Tinh 845 đắc ý mang chiến lợi phẩm đi tìm Phong Diệp Vô Nhai và Tế Nguyệt Thanh Thanh.
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Sao lại là anh vậy?”
Lại dám đến đây, đúng là chán sống rồi!
Tế Nguyệt Thanh Thanh nghĩ: “Anh có biết dù tôi không giết anh thì ông xã tôi cũng sẽ không bỏ qua cho anh không?”
Thiên Sát Cô Tinh 845 gửi lên một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ với Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Ông xã cô bảo tôi đến!”
Tế Nguyệt Thanh Thanh hỏi Đại Thần qua kênh Riêng Tư, Phong Diệp Vô Nhai nói:
“Mặc kệ cậu ta, sau này cậu ta không dám quấy rầy em đâu”.
Hả?
Thiên Sát Cô Tinh 845: “Nhiệm vụ hoàn thành, một trăm con khỉ, cho … hai người hết đấy coi như là quà cưới!”
Phong Diệp Vô Nhai không nói nhiều, nhận lấy đám khỉ.
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Thế là thế nào?”
Phong Diệp Vô Nhai: “Phí bái sư đấy”.
Tế Nguyệt Thanh Thanh giật mình, Phong Diệp Vô Nhai chưa bao giờ dễ dàng thu nhận đệ tử như vậy. Từ sau khi Tiểu Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn bị bức hôn, hai cô nàng ấy cũng từ bỏ quan hệ sư đồ với Đại Thần. Từ lúc đó có không ít người hy vọng được Phong Diệp Vô Nhai nhận làm đệ tử nhưng Phong Diệp Vô Nhai chưa bao giờ để ý đến bọn họ, tên Thiên Sát Cô Tinh 845 có tài đức gì lại khiến Phong Diệp Vô Nhai nhận làm đồ đệ vậy?
Đấy là vấn đề của Đại Thần, cô không nên hỏi nhiều, nhưng …
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Anh cần nhiều khỉ như vậy làm gì?”
Thiên Sát Cô Tinh 845: “Tôi cũng muốn biết”.
[Riêng Tư] Phong Diệp Vô Nhai: “Lát nữa em sẽ biết”.
Thiên Sát Cô Tinh 845: “Cậu cần khỉ làm gì?”
Thiên Sát Cô Tinh 845: “Cậu cần khỉ làm gì?”
Thiên Sát Cô Tinh 845: “Cậu cần khỉ làm gì?”
Phong Diệp Vô Nhai: “Cẩn thận bị cấm phát ngôn”.
Cuối cùng Thiên Sát Cô Tinh cũng yên lặng.
Kỷ Hiểu Nguyệt cười lớn.
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Thiên Sát Cô Tinh 845, tên anh sao kỳ lạ vậy?”
Thiên Sát Cô Tinh 845: “Thật ra tôi muốn đăng ký tài khoản là Thiên Sát Cô Tinh nhưng tiếc là không được, có người đăng ký trước mất rồi”.
Tế Nguyệt Thanh Thanh: “Vậy sao lại thêm số 845?”
Vì sao không thêm số 123?
Thiên Sát Cô Tinh 845: “Ý nghĩa của 845 là: Không phải tôi!” [2]
Đọc liền lại có nghĩa là: Thiên Sát Cô Tinh không phải tôi.
Tế Nguyệt Thanh Thanh cười sặc sụa. Đại ca à, rốt cuộc anh muốn nói gì?
Đúng lúc này, trên kênh Thế Giới đột nhiên có người lớn tiếng chửi rủa.
[2] 845 đọc là bã sì wũ, đọc gần giống với bù shì wõ (Không phải tôi)
Tây Phương Ma Thần: “Tên quái gở nào bắt hết khỉ ở Thúy Trúc Sơn vậy? Mẹ kiếp, mi bị bệnh à!”
Cô Dâu Nhỏ: “Khỉ ở đó có ích lợi gì?”
Xuân Phong Bất Tương Thức: “Làm nhiệm vụ liên hoàn phải không?”
Ngày Kia ♥ Cô Đơn: “Tôi biết này! Tôi biết này! Nghe nói đó là một nhiệm vụ nhỏ trong nhiệm vụ Nhân Duyên Tuyệt Thế, yêu cầu trong nửa giờ phải bắt được mười con khỉ để đổi lấy thuốc giả. Nghe nói khỉ ở Thúy Trúc Sơn có hạn, mỗi ngày hệ thống chỉ thả ra một trăm con, bắt hết thì không có thêm nữa!”
Cô Dâu Nhỏ: “Nhiệm vụ Nhân Duyên Tuyệt Thế à, nhiệm vụ này khó lắm đấy, nó kiểm tra lòng kiên nhẫn nên không mấy người có thể qua cửa được!”
Quần Của Ta Mất Rồi: “Đúng là khó thật, lần trước ta có thử một lần, đến vòng thứ ba thì không làm tiế được nữa, người anh em làm đến vòng mấy rồi?”
Tây Phương Ma Thần: “ Vòng cuối cùng rồi! Để hoàn thành nhiệm vụ này, ta đã ba ngày ba đêm không ngủ, chỉ còn một vòng cuối cùng này thôi! Tên quái gở nào bắt hết khi ở đây vậy? Cần nhiều khỉ như vậy làm cái con khỉ gì hả?”
Cô Dâu Nhỏ: “ Để ngày mai bắt lại đi anh!”
Anh Trai Gào Thét: “Bịạn chế thời gian mà. Trong thời gian quy định mà không hoàn thành nhiệm vụ thì coi như “Kiếm củi ba năm thiêu một giờ!”
Quần Của Ta Mất Rồi: “Sai rồi, không phải “Kiếm củi ba năm thiêu một giờ” mà là bị giáng cấp!”
Lãng Tử Bên Thành: “Một phút mặc niệm bắt đầu …”
Vũ Tuyết Phi Phi: “Như trên!”

Thiên Sát Cô Tinh 845 im lặng. Tây Phương Ma Thần à, không phải anh bạn đắc tội với Phong Diệp Vô Nhai đấy chứ? Nếu không sao cậu ta lại bảo tôi đi bắt khi làm gì?
Tế Nguyệt Thanh Thanh thấy ID của Tây Phương Ma Thần khá quen, cũng không nhớ đa gặp qua ở đâu. Nhưng mấy con khỉ này có cũng như không, sao Phong Diệp Vô Nhai lại sai Thiên Sát Cô Tinh 845 đi cướp khỉ với anh ta chứ?
Trên kênh Thế Giới, Tây Phương Ma Thần không ngừng chửi bới, cuối cùng mắng chửi đến mức khiến Thiên Sát Cô Tinh 845 nổi điên.
Thiên Sát Cô Tinh 845 hiện thân lên kênh Thế Giới, hết đấu võ mồm lại đọ kiếm với Tây Phương Ma Thần. Cuối cùng kết thúc bằng việc Thiên Sát Cô Tinh 845 tử vong, Tây Phương Ma Thần làm nhiệm vụ thất bại bị giáng cấp.
Phần kết của câu chuyện này là: Tây Phương Ma Thần tuyên bố trước toàn thế giới, sau này đừng để anh ta nhìn thấy Thiên Sát Cô Tinh 845, nếu không gặp lần nào giết lần đó!
Rốt cuộc Tề Nguyệt Thanh Thanh cũng nhớ ra Tây Phương Ma Thần là ai, anh ta chính là người từng nói cô lấy Phong Diệp Vô Nhai chỉ vì muốn trèo cao.
Từ trước đến giờ chưa bao giờ thấy Đại Thần nhắc đến việc này, cô nghĩ Đại Thần không biết, huống hồ ngay cả cô cũng quên lâu rồi, không ngờ Đại Thần không chỉ biết việc này mà còn nhớ đến tận bây giờ.
Nhưng làm sao Đại Thần biết anh ta đang làm nhiệm vụ liên hoàn?
Sau khi được Phong Diệp Vô Nhai giải thích, cuối cùng Tề Nguyệt Thanh Thanh cũng hiểu, thì ra ba ngày trước Phong Diệp Vô Nhai gặp Tây Phương Ma Thần ở trước NPC Nhân Duyên Tuyệt Thế. Vòng ba của nhiệm vụ này diễn ra ở Tuyết Sơn, hôm qua anh đã tính toán thời gian rồi đến Tuyết Sơn đợi, quả nhiên gặp Tây Phương Ma Thần, vì thế mới chắc chắn Tây Phương Ma Thần đang làm nhiệm vụ khảo nghiệm lòng kiên nhẫn.
Vì là nhiệm vụ liên hoàn nên Phong Diệp Vô Nhai giúp anh ta làm nhiệm vụ của Hoàn Tiểu Tiểu ở Tuyết Sơn, để anh ta qua cửa ải này thuận lợi. Tây Phương Ma Thần vốn rất sùng bái Phong Diệp Vô Nhai nên đã hoàn toàn quỳ gối dưới Bạch Thử Tọa Kỵ của anh.
Kết quả thật không ngờ …
Tế Nguyệt Thanh Thanh toát mồ hôi, Đại Thần làm việc đúng là rất nhanh. Không chỉ nhớ rõ từng chi tiết vòng nhiệm vụ trong trò chơi, mà còn tính toán thời gian rất chuẩn. Đúng là khiến người ta không biết nói gì, đến giờ có khi Tây Phương Ma Thần vẫn mang ơn Phong Diệp Vô Nhai cũng nên.
Sau cùng Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng hiểu được dụng ý của Phong Diệp Vô Nhai - “Một mũi tên trúng hai đích”, “Mượn đao giết người”.
Trong lòng Tế Nguyệt Thanh Thanh thầm quả quyết: Từ nay về sau, không nên đắc tội với Đại Thần là hơn.
Thiên Sát Cô Tinh 845 cũng nhanh chóng hiểu ra, nhưng một người mới như Thiên Sát Cô Tinh 845 bây giờ đi lại rất khó khăn. Bởi vì sau khi Tây Phương Ma Thần bị giáng cấp, anh ta đã tìm huynh đệ trong bang bao vây tứ phía nhằm giăng thiên la địa võng tiêu diệt Thiên Sát Cô Tinh 845.
Thiên Sát Cô Tinh 845 chất vấn Phong Diệp Vô Nhai, có phải vừa rồi cố ý mượn đao giết người không? Phong Diệp Vô Nhai bâng qươ đáp, anh đã từng giúp Tây Phương Ma Thần qua ải liên hoàn, không tin có thể đi hỏi người trong cuộc.
Sau khi Thiên Sát Cô Tinh 845 kiểm chứng, anh hoàn toàn nín lặng. Nhưng vì sự an toàn của bản thân, anh quyết định theo sát Phong Diệp Vô Nhai, cũng đổi luôn tên thành Đồ đệ của Phong Diệp Vô Nhai.
Nhiếp Phong khoái trá nghĩ: “Bây giờ, Thiên Sát Cô Tinh 845 là đồ đệ của Phong Diệp Vô Nhai, giết ta chẳng khác nào không nể mặt sự phụ. Với danh tiếng của Phong Diệp Vô Nhai, trên giang hồ chắc không ai dám trêu chọc anh nữa rồi. Hơn nữa, Phong Diệp Vô Nhai cũng không thể đứng nhìn đồ đệ mình bị giết mà không quan tâm được”.
Nhiếp Phong đang đắc ý vì sự thông minh của mình thì Tây Phương Ma Thần lại tới.
Tây Phương Ma Thần đứng cạnh Phong Diệp Vô Nhai một lúc khá lâu. Tế Nguyệt Thanh Thanh đoán chắc anh ta đang nói chuyện riêng với Đại Thần.
Chỉ một lát sau, Đại Thần quyết định thu nhận Tây Phương Ma Thần làm đồ đệ, Tây Phương Ma Thần đổi tên thành Đồ đệ hai của Phong Diệp Vô Nhai.
Nếu đều là quan hệ sư đồ thì ân oán giữa Tây Phương Ma Thần và Thiên Sát Cô Tinh 845 sẽ là ân oán huynh đệ đồng môn. Vì thế … Đại Thần không quan tâm!
Tế Nguyệt Thanh Thanh lại cười ngất!
Bất kể tình huống nào, Đại Thần cũng có thể lấy yếu địch mạnh khiến mọi người không thể ngờ tới.
Phong Diệp Vô Nhai: “Bà xã, chuyện trẻ con thì để mấyđứa tự xử lý, chúng ta đi làm nhiệm vụ thôi!”
Tế Nguyệt Thanh Thanh thoải mái: “Đi thôi, ông xã”.
Một ngày cứ như vậy trôi qua trong ân oán và tàn sát.
Lát sau, nhân viên phục vụ mang bữa tối và đồ uống đến, Kỷ Hiểu Nguyệt vừa xem đánh nhau vừa làm nhiệm vụ, bận đến nỗi không có thời gian hỏi ai đã gọi họ mang đến. Dù sao cũng có kẻ thích làm anh hùng vô danh, cô nên tác thành cho kẻ đó! ~^o^~
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ