Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Tiểu hồ ly pk đại ca sói xám - trang 26

CHƯƠNG 113
Sau khi Tề Tiểu Bạch tỉ tê, cuối cùng Hiểu Nguyệt cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt lanh lợi phủ lên lớp sương mỏng.
“Tiểu Bạch…” Tốc độ nói chuyện của Kỷ Hiểu Nguyệt đủ khiến Tề Tiểu Bạch nghẹn chết lần nữa.
“Hình như mình… đã thích một người mà mình rất căm ghét!”
Tề Tiểu Bạch rất vui, nhưng vẫn vờ nghiêm túc: “Có chuyện gì vậy? Nói cho mình biết đi, mình nhất định sẽ giúp cậu!”
Kỷ Hiểu Nguyệt lại im lặng.
Tề Tiểu Bạch sắp phát điên lên rồi!!!
An Húc Dương đã sử dụng mọi khả năng có thể nhưng vẫn không sao tìm được Kỷ Hiểu Nguyệt.
(Tề Tiểu Bạch nói bên ngoài: “Tầm phào! Đương nhiên không tìm thấy rồi, hàng rào chắc chắn của anh trai tôi làm sao có thể dễ dàng bị phá vây được? Hừm!”)
Măng Mọc Sau Mưa hay tin Tế Nguyệt Thanh Thanh mất tích cũng đến giúp đỡ. Nhiệm vụ của anh chàng là treo nick trên mạng, đợi Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập.
Nào ngờ chưa đợi được Tế Nguyệt Thanh Thanh, anh chàng phát hiện ra một chuyện động trời. Lúc trước Lam Sắc Yêu Cơ quấn quít quanh Phong Diệp Vô Nhai, còn giờ chỉ cần ở đâu có Lam Sắc Yêu Cơ nơi đó nhất định sẽ có Thiên Sát Cô Tinh 845.
Thiên Sát Cô Tinh 845 tuyên bố: “Tất cả để duy trì, bảo vệ nền hoà bình thế giới”.
Kết quả anh bị Lam Sắc Yêu Cơ giết.
Dù cấp độ của Thiên Sát Cô Tinh 845 không cao, nhưng thao tác lại nhanh nhẹn nên chẳng mấy chốc điểm kinh nghiệm bị mất đã hồi phục, Lam Sắc Yêu Cơ từ đấy về sau không còn cô độc nữa.
Tây Phương Ma Thần hay tin vội vàng chạy đến “tham chiến”. “Cuộc tình tay ba” màu mè lại một lần nữa làm điên đảo kênh Thế Giới.
Còn về phần Hoa Hồ Điệp, anh chàng là người đáng thương nhất, một bên chịu sự cưỡng ép của An Húc Dương, một bên là sự uy hiếp của Măng Mọc Sau Mưa, anh chàng lao đầu truy tìm những nơi Kỷ Hiểu Nguyệt có thể xuất hiện, tìm kiếm dấu vết của cô. Đến khi mệt mỏi đứng không nổi, anh chàng mới nhớ đến một người: Tổng giám đốc Tề!
Tề Hạo rất “thần thông quảng đại”, Tế Nguyêt Thanh Thanh là phu quân của Phong Diệp Vô Nhai, quan hệ hai người “nhập nhằng” như vậy, chắc chắn Tề Hạo sẽ ra tay giúp đỡ!
Tề Hạo nghe chuyện, vẻ mặt nghiêm túc: “Tôi sẽ lập tức phái người đi tìm”.
Nhiếp Phong cũng rất phối hợp, anh nói sẽ cử một đội tìm kiếm trên diện rộng, chỉ cần có tin tức, họ sẽ lập tức thông báo cho Hoa Hồ Điệp. Nhưng, chuyện này không được nói cho An Húc Dương biết.
Hoa Hồ Điệp ngây thơ cho rằng mình đã đào được kho vàng nên vội vàng gật đầu đồng ý.
Nhưng hai ngày rồi vẫn không có tin tức gì của Kỷ Hiểu Nguyệt. An Húc Dương đã không chợp mắt bốn mươi tám giờ liền, Hoa Hồ Điệp cũng bị ép không được ngủ bốn mươi tám tiếng.
An Húc Dương nói, trước khi tìm được Kỷ Hiểu Nguyệt, Hoa Hồ Điệp vĩnh viễn là kẻ có tội, lúc nào anh cũng có thể công bố “tội trạng” của Hoa Hồ Điệp trước bàn dân thiên hạ.
Hoa Hồ Điệp không ngừng khóc như mưa.
Sau khi Măng Mọc Sau Mưa biết mọi chuyện, anh chàng giết Ta Là Một Con Rồng đến ba lần, tuyên bố muốn lập võ đài chọn chồng, bất kỳ ai có thể đánh bại Ta Là Một Con Rồng, Măng Mọc Sau Mưa lập tức tái giá, của hồi môn là Bang Không Tưởng.
Ta Là Một Con Rồng lại lần nữa khóc như điên.
Thế giới lại thêm phần phát điên. Năm nay là năm quái quỷ gì vậy, sao tin giật gân lại nhiều thế! Bang Không Tưởng lại nổi danh toàn thiên hạ.
Lam Sắc Yêu Cơ nói với Thiên Sát Cô Tinh 845:
“Em muốn có Bang Không Tưởng, anh lấy nó về cho em đi”.
Thiên Sát Cô Tinh 845 trong lòng thầm nói, anh không có hứng thú với đồ của bạn bè! Nhưng để làm vui lòng người đẹp, Thiên Sát Cô Tinh 845 nghĩ ngợi rồi nói:
“Bọn mình tạo một Bang Không Tưởng 2 đi”.
Lam Sắc Yêu Cơ nổi giận, hai người động tay động chân, gây chuyện ầm ĩ trước cửa Bang Không Tưởng, thu hút cả một đám người đến xem.
Trong khung cảnh náo nhiệt ấy, chỉ có Phong Diệp Vô Nhai im lặng, anh lặng lẽ gửi bài viết trên diễn đàn:
“Gửi người vợ yêu quý của anh: Tế Nguyệt Thanh Thanh!”
Bức thư tình nội dung phong phú, ngôn ngữ cảm động, tình tiết éo le, tình cảm chân thành khiến tất cả người xem không ai không viết vài câu ủng hộ, chúc phúc. Có người còn lấy bức thư này làm mẫu, lưu truyền rộng rãi.
Sau bức thư là một đoạn video, tất cả đều là hình ảnh chụp trong trò chơi sau đó được biên tập lại thành phim. Trong đó có những hình ảnh từ khi Phong Diệp Vô Nhai và Tế Nguyệt Thanh Thanh quen biết, tìm hiểu rồi dẫn nhau đi đánh quái thăng cấp, làm nhiệm vụ, trò chuyện. Tất cả được kết hợp trên nền nhạc nhẹ nhàng, ấm áp, làm rung động trái tim biết bao người.
Tiểu Đậu Tử và Bánh Trôi Tròn Tròn vốn là fan của Đại Thần cũng đến cổ động, hai người còn dẫn theo cả ông xã đến.
Trời ơi, đất ơi, hai vị Vực chủ của Ngạo Tuyết Thần Vực đều đến cả, muốn không gây chấn động cũng không được nữa rồi!
Hai ngày nay, Kỷ Hiểu Nguyệt không xem tin tức, không lên mạng, cô kiên quyết cô lập mình, vì thế cô không biết trò chơi đã loạn lên vì cô.
Hai ngày nay, Tề Tiểu Bạch đã tốn không ít thời gian, công sức làm công tác tư tưởng với Hiểu Nguyệt, nhưng hiệu quả không lớn, Kỷ Hiểu Nguyệt vẫn không thoát khỏi hố sâu trong lòng mình.
Tề Tiểu Bạch ngồi trước máy tính kêu lên:
“Hiểu Nguyệt, mau lại đây xem này, Đại Thần viết cho cậu một bức thư tình, cảm động quá đi mất!”
Kỷ Hiểu Nguyệt cắn răng kiên quyết không để mình mắc mưu:
“Cảm động gì chứ! Tên biến thái ấy nhất định là đã luyện nhiều văn chương nên mới có thể “xuất khẩu thành thơ” thu phục lòng người như vậy!”
Tề Tiểu Bạch: “…”
Con đường tình ái của anh hai đúng là lắt léo!
***
Có lẽ nghe được tiếng lòng thê lương của Hoa Hồ Điệp, Hiểu Nguyệt mở máy một lát. Nào ngờ chưa được một phút, An Húc Dương đã gọi điện đến. Không trùng hợp vậy chứ?
“Hiểu Nguyệt, cuối cùng em cũng mở máy! Em đang ở đâu vậy?” An Húc Dương mừng đến phát khóc.
Không uổng công anh liên tục gọi điện suốt hai ngày qua, sau hàng nghìn âm thanh không thể kết nối, cuối cùng anh cũng gọi được cho cô.
Kỷ Hiểu Nguyệt: “Anh đang tìm em à?”
“Phải, anh vẫn luôn tìm em, giờ em đang ở đâu? Em có khỏe không?”
“Em…”
Tề Tiểu Bạch vừa thấy tình hình bất ổn vội chay đến cướp điện thoại của Hiểu Nguyệt rồi cúp máy.
“Hiểu Nguyệt, nếu An Húc Dương đến đây thật cậu định thế nào?” Tiểu Bạch nghiêm túc nói.
“Thế nào là thế nào? Anh ấy sẽ không đến đâu, mình và An Húc Dương đã nói chuyện rõ ràng rồi mà”.
“Cậu nói với anh ta cậu yêu Tề Hạo sao?”
“Chưa… nhưng mình nói với anh ấy mình yêu Đại Thần rồi, mình và anh ấy chỉ là bạn bè thôi”.
“Vậy thì đúng rồi, bạn bè, bạn trai bạn gái cũng là bạn bè, nếu anh ta thật sự từ bỏ, anh ta đã không điên cuồng tìm cậu rồi”.
Kỷ Hiểu Nguyệt: “…”
***
Trong ngôi biệt thự của An Húc Dương có hệ thống theo dõi tinh vi nhất, nhưng thời gian trò chuyện quá ngắn nên hệ thống định vị chỉ kịp xác định phạm vi khu vực của Kỷ Hiểu Nguyệt, nếu muốn có vị trí chính xác, cần thêm nhiều thời gian và kỹ thuật tiên tiến hơn.
Nhưng vấn đề là An Húc Dương không thể chờ đợi được.
“Khu chung cư Mỹ Hoàn? Khu chung cư Mỹ Hoàn… A! Tề Tiểu Bạch sống ở khu chung cư Mỹ Hoàn!” Hoa Hồ Điệp sung sướng kêu lên.
An Húc Dương muốn giết chết Hoa Hồ Điệp một ngàn một vạn lần! Vì sao giờ anh chàng mới nhớ ra!
Tề Tiểu Bạch? Mấy người họ Tề chẳng ai tốt cả! An Húc Dương muốn giết chết Hoa Hồ Điệp:
“Mau dẫn tôi đến đó!” Khi nào về sẽ tính sổ với cậu sau!
“Anh không được phép đi đâu hết!” Một giọng nói mạnh mẽ bình tĩnh vang lên ngoài cửa.
Mọi người lập tức đứng dậy hành lễ.
Bạch Thế Cơ tay cầm cây ba toong đầu rồng nạm phỉ thúy, chậm rãi bước đến đầy uy nghiêm. Ánh mắt ông sâu vừa sáng vừa có thần, An Húc Dương rất giống ông, vô cùng nghiêm nghị. Dù tóc đã hoa râm, nhưng khí thế uy nghiêm vẫn không hề giảm đi chút nào.
“Vì một cô gái, cả buổi họp cổ đông quan trọng nhất của công ty anh cũng không tham dự, anh có biết mình đã vứt bỏ cái gì không? Dù anh không cần tiền đồ của mình thì cũng không nên làm mất mặt Bạch gia chúng ta chứ! Nếu anh không lập tức theo tôi trở về, vậy anh cứ ở đây đi! Hôm nay anh đừng nghĩ đến việc đi đâu!”
Hả? Hả? Hả? Ông già này là ai? Chẳng lẽ ông ta chính là Bạch Thế Cơ trong lời đồn? Hoa Hồ Điệp đứng cạnh xem kịch tự hỏi.
Nhìn thấy gã mặc đồ đen hùng hổ đứng sau Bạch Thế Cơ, An Húc Dương chỉ cười lạnh:
“Nếu ông quản được tôi thì giờ tôi đã không phải là An Húc Dương rồi!”
Ồ, ồ, ồ, có nội tình gì đây! Tế bào “ông tám” của Hoa Hồ Điệp bị kích thích đến cực điểm.
Đáng tiếc anh chàng không có thời gian để tám nhảm nữa, An Húc Dương nói xong đã xoay người chạy đến cửa sổ rồi lao xuống.
A a a! Nhảy lầu kìa!!!! Hoa Hồ Điệp kinh ngạc.
Anh chàng là người đầu tiên chạy đến bên cửa sổ, An Húc Dương ở dưới vẫy vẫy: “Nhảy xuống đây!”
Hoa Hồ Điệp sợ hãi lắc đầu, đừng, người ta sợ lắm, đây là tầng hai, chỗ này cao lắm đấy.
“Bắt lấy cậu ta!” Bạch Thế Cơ lạnh lùng ra lệnh, mấy gã mặc đồ đen tiến đến gần Hoa Hồ Điệp.
Hoa Hồ Điệp biến sắc… anh chàng không muốn bị bắt làm con tin! Ôi trời cao ơi…, anh chàng nhắm chặt mắt rồi nhảy xuống.
Bạch Thế Cơ tức giận, hai tay run run, ông ta nắm chặt cây ba toong trong tay, cậu con trai này của ông đúng là không phải người có đầu óc kinh doanh.
“Thưa ngài, có đuổi theo nữa không?” Quản gia cẩn thận hỏi.
“Không cần, từ nay về sau, toàn bộ công việc của công ty sẽ do tiểu thư toàn quyền phụ trách, còn thằng nhóc này, không cần để ý đến nó nữa!”
“Vâng”.
Lúc An Húc Dương lao đến trước cửa nhà Tề Tiểu Bạch, Kỷ Hiểu Nguyệt phát hiện thế giới này còn “huyền ảo” hơn cả trò chơi.
An Húc Dương thật sự đã tìm được chỗ này!
“Hiểu Nguyệt không có ở đây!” Tề Tiểu Bạch chặn tình địch của anh trai ngoài cửa.
An Húc Dương phá cửa vào, anh đi qua Tề Tiểu Bạch, ôm chặt lấy Kỷ Hiểu Nguyệt:
“Hiểu Nguyệt, anh nhớ em chết mất!”
Hiểu Nguyệt không sao, Hiểu Nguyệt không sao! An Húc Dương nở nụ cười, đôi mắt trong thoáng chốc trở nên tươi sáng.
Hoa Hồ Điệp ngồi phịch xuống sàn thở hổn hển, nếu không tìm thấy cậu chắc mình… mình chết mất.

Chương 114 : Đúng là một người đàn ông hoàn hảo!


Sự kiện Kỷ Hiểu Nguyệt mất tích cuối cùng cũng có một đoạn kết, Tề Tiểu Bạch tức giận nhìn chằm chằm hai người đàn ông ở lỳ nhà cô không chịu đi.
Được rồi, Hoa Hồ Điệp không tính là đàn ông, anh chàng ngủ trên ghế sô pha nhà cô, cô còn có thể chịu được, nhưng cô không thể chịu được ánh mắt An Húc Dương nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt!
Si tình không sai, nhưng nếu anh ta tranh giành bạn gái với anh trai cô thì đó là cái sai. Tề Tiểu Bạch vẽ một chữ X lên mặt An Húc Dương. Nhưng rất nhanh sau đó, Tề Tiểu Bạch đã thay đổi cách nhìn. Bởi vì…
Kỷ Hiểu Nguyệt nói: “A Tước, em nghĩ em đã thật sự yêu Đại Thần rồi”.
An Húc Dương cúi đầu im lặng, mái tóc dài che đi thái độ trên mặt anh, nhưng lúc ngẩng đầu lên, anh lại cười nói: “Đói bụng chưa? Anh nấu cơm cho mọi người nhé”.
Ly nước trong tay Tề Tiểu Bạch đổ hết xuống đất, cuối cùng cô cũng hiểu An Húc Dương là người đàn ông như thế nào. “Vạn người mê” thì ra là vậy, đôi mắt u buồn mới đảo một vòng đã khiến người người hồn bay phách lạc. Tề Tiểu Bạch bị “điện giật” như vậy đấy.
An Húc Dương vừa chuẩn bị xong một bàn thức ăn thơm ngon, đầy màu sắc, Tề Tiểu Bạch không kìm được lòng, cô thầm tung hô: “Đúng là một người đàn ông hoàn hảo!”
Ít nhất những người đàn ông xuất hiện trong cuộc đời cô, không người nào biết nấu ăn cả. Ví dụ ông anh trai thiên tài của cô chẳng hạn.
Bị mùi thơm quyến rũ, Hoa Hồ Điệp tỉnh táo hẳn, anh chàng vừa ăn như hổ đói vừa than thở:
“Ôi trời ơi, tay nghề của A Tước tuyệt thật đấy! Bây giờ đàn ông biết nấu ăn ít lắm! A Tước, cậu là thần tượng của mình!”
Kỷ Hiểu Nguyệt gật đầu đồng ý: “Đúng vậy, nếu sau này có cô gái nào thích A Tước, cô ấy nhất định sẽ rất hạnh phúc!”
Tề Tiểu Bạch vừa ăn canh vừa phản bác: “Cũng không phải cậu chưa từng ăn… khụ khụ khụ… Tổng giám đốc Tề… khụ khụ khụ…”
Cô nàng bị sặc rồi.
Hả? Hả? Hả? Kỷ Hiểu Nguyệt “ăn” Tổng giám đốc Tề rồi? Hoa Hồ Điệp sùng bái nhìn Kỷ Hiểu Nguyệt, mặt An Húc Dương trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Kỷ Hiểu Nguyệt cũng bị sặc, Tề Tiểu Bạch chết tiệt, có thể nói một lần cho hết câu được không!
Tề Tiểu Bạch rốt cuộc cũng từ từ nói tiếp:
“… Tổng giám đốc Tề cũng từng nấu cháo cho cậu, Tổng giám đốc Tề lần đầu tiên xuống bếp là vì cậu. An Húc Dương, anh xuống bếp bao nhiêu lần rồi? Lần thứ N hay lần thứ N+1? Tính chất và ý nghĩa hoàn toàn khác nhau đó!”
Hoa Hồ Điệp chỉ nghe thấy mấy lời quan trọng, anh chàng tiếp tục sùng bái:
“Hiểu Nguyệt, cậu “ăn” lần đầu tiên của Tổng giám đốc Tề sao!”
Kỷ Hiểu Nguyệt phun hết nước canh vừa uống ra ngoài!
***
Tề Tiểu Bạch lúc nào cũng cảm thấy An Húc Dương là mối họa, vì thế cô nàng vội vàng điều chỉnh kế hoạch tác chiến với Tề Hạo.
“Hiểu Nguyệt, cậu mau lại đây xem này! Giá gốc một khoang trên du thuyền nổi tiếng Costa Cruises là 11900 tệ, giờ giảm giá chỉ còn 3600 tệ, hời quá! Một chuyến du lịch lãng mạn năm ngày bốn đêm, mình giành được một vé cho cậu rồi, cậu đi chơi giải sầu đi, mình mời!” Tề Tiểu Bạch vỗ ngực, cô nàng âm thầm quyết định phải đòi lại anh trai gấp đôi, không được, phải gấp ba lần số tiền này!
“Cậu đi cướp ngân hàng đấy à?” Sao đột nhiên lại có nhiều tiền vậy?
“Ai bảo cậu là cô bạn tốt nhất của mình!” Tề Tiểu Bạch vỗ vai Kỷ Hiểu Nguyệt nghĩa khí. “Nếu cậu thấy bất an, cứ xem như đây là tiền mình mừng đám cưới cậu là được rồi”.
“Mình không hề nói là mình sẽ lấy tên biến thái kia”.
“Mình chỉ nói là cậu kết hôn, cũng không nói cậu sẽ lấy anh ta, là cậu tự kéo anh ta vào đấy nhé, không liên quan đến mình”.
“…”. Sao lại nghĩ đến anh ta? Sao lại nghĩ đến anh ta chứ?
Tề Tiều Bạch khuyên bạn: “Đi đây đi đó giải khuây đi, có lẽ cậu sẽ suy nghĩ thông suốt hơn đấy”.
Thấy Hiểu Nguyệt còn do dự, Tề Tiểu Bạch quyết định dùng đòn mạnh hơn:
“Hơn nữa, An Húc Dương cũng đã đến đây rồi, cậu cảm thấy Tổng giám đốc Tề vẫn còn ở xa sao?”
Kỷ Hiểu Nguyệt: “…”
***
Tề Tiểu Bạch nhanh chóng nhận ra quyết sách của mình thật kịp thời và cần thiết, bởi vì chẳng mấy chốc An Húc Dương lại tìm tới.
Lần này, Tề Tiểu Bạch rất lịch sự mời An Húc Dương vào phòng.
“Hiểu Nguyệt đâu?” An Húc Dương nhìn xung quanh hỏi.
“Nếu anh hỏi tôi thì coi như anh tìm đúng người rồi đấy, trên thế giới này chỉ có tôi biết cô ấy ở đâu”. Tề Tiểu Bạch tỏ ra thông thái.
An Húc Dương nắm chặt tay lại: “Cô ấy đang ở đâu?”
Tề Tiểu Bạch đảo mắt, cười tươi nói: “Muốn biết sao? Tôi đói rồi”.
An Húc Dương tức giận bỏ đi, nhưng chỉ một lát sau, anh quay lại gõ cửa: “Hiểu Nguyệt ở đâu?”
Tề Tiểu Bạch chỉ vào bếp: “Tôi đói rồi”.
Vì thế, An Húc Dương bắt đầu cuộc sống trong nhà bếp đầy rẫy những “tra tấn” của Tề Tiểu Bạch.
Nhìn An Húc Dương quấn tạp dề bận rộn trong bếp, Tề Tiểu Bạch thở dài, có câu nói gì nhỉ, “phân tốt không nên để chảy sang ruộng nhà người khác!” Anh chàng “Vạn người mê”, mình muốn anh ấy!
“Tề Tiểu Bạch, cô vào đây gây rối phải không?” Giọng An Húc Dương tức giận.
“An Húc Dương, anh là “chó cắn Lã Động Tân”[1] đấy à! Người ta có lòng đến giúp anh mà!” Tề Tiểu Bạch ấm ức.
[1] Câu này đầy đủ là “Chó cắn Lã Động Tân, không biết lòng người tốt”.
Lã Động Tân là một trong bát tiên của Đạo gia. Trên đường đi Lư Sơn học đạo, Lã Động Tân vô tình bị lôi vào chuyện trừ yêu cứu tiểu thư của nhà Vương viên ngoại. Con yêu này chính là Hạo Thiên Khuyển của Nhị Lang Thần. Bảo vật dùng để bắt yêu là một bức họa đồ, hễ dụ được nó nhảy vào họa đồ thì cuộn lại, có thể khiến nó xương cốt thành tro. Lã Động Tân được giao nhiệm vụ giữ cửa, canh chừng bức họa đồ. Khi dẫn dụ được Hạo Thiên Khuyển nhảy vào bức họa, Lã Động Tân vội cuộn lại, nhưng nửa chừng lại nghĩ tới chủ của nó là Nhị Lang Thần nên lưỡng lự thả bức họa đồ xuống. Hạo Thiên Khuyển thoát ra, quay sang cắn Lã Động Tân rồi chạy mất. Lã Động Tân vừa bị cắn vừa làm lỡ việc trừ yêu, đành phải ở lại nhà Vương viên ngoại canh chừng Hạo Thiên Khuyển. Sau nhờ Hằng Nga tiên tử đưa tin, mời Nhị Lang Thần xuống mới thu phục được nó.
Người đời sau dùng tích “Chó cắn Lã Động Tân” để chỉ bản thân vô duyên vô cớ gặp phải những chuyện không như ý, làm ơn mắc oán.
“Sao cô lại thái rau thành cái hình dạng quỷ quái này vậy?”
“Đây là lần đầu tiên người ta thái rau mà!”
“Cô ra ngoài đi!”
“Không ra!”


Chương 115A : Bà xã, hãy tin tưởng anh!


Chiếc Costa Cruises màu trắng xa hoa tao nhã rẽ sóng ra khơi trong vùng biển rộng lớn, Kỷ Hiểu Nguyệt ngồi một mình trên boong tàu ngắm biển. Vốn định đi đây đi đó để giải sầu, cuối cùng càng đi càng thấy chán.
Cô nàng Tề Tiểu Bạch chết giẫm nói đây là “chuyến du lịch lãng mạn”, đến hôm nay đi lấy vé cô mới phát hiện ra đây là “Chuyến du lịch lãng mạn cho các cặp đôi”, lại còn là vé VIP nữa chứ!
Kỷ Hiểu Nguyệt bắt đầu nghi ngờ tình hình tài chính của Tề Tiểu Bạch.
Không lên thuyền thì tiếc, hơn nữa vé được đặt qua mạng nên không thể trả được.
Lên thuyền, giống như cô bây giờ - thật vô cùng nhàm chán!
Cả thuyền đều là các cặp tình nhân, chỉ có một mình Hiểu Nguyệt cô đơn lẻ bóng. Đây không phải “giải sầu”, mà là “đi tìm kích thích!”
Trước ánh mắt ngạc nhiên của một đôi tình nhân hạnh phúc, Kỷ Hiểu Nguyệt muốn kéo Tề Tiểu Bạch ra đây rồi đánh cho cô nàng một trận, nhưng di động của Tiểu Bạch lại tắt, Kỷ Hiểu Nguyệt đành đi lang thang trong một con thuyền toàn những cặp đôi.
“Cưng à, nghe nói tối nay có mưa sao băng, thật không?” Một giọng nữ hạnh phúc vang lên.
“Chín rưỡi tối nay có một trận mưa sao băng lớn nhất năm đấy, bọn mình nhất định không thể bỏ qua!” Lần này là một giọng nam.
Mưa sao băng trong mắt mỗi người một khác: Có người cùng xem thì rất lãng mạn, một mình xem thì thật thê thảm.
Kỷ Hiểu Nguyệt lại muốn đánh Tề Tiểu Bạch.
Costa Cruises không hổ danh là chiếc du thuyền cao cấp nhất Châu Âu, toàn bộ du thuyền được thiết kế theo phong cách Italia. Trong phòng, trần nhà được tôn cao, đèn chùm pha lê sáng lấp lánh, vật dụng sinh hoạt đầy đủ khiến du khách cảm thấy vô cùng thoải mái. Còn cả một ban công riêng hiếm có trong du thuyền, khu vực chung được thiết kế đẹp và thanh lịch, từ nơi ăn uống tắm rửa đến nghỉ ngơi giải trí, nơi nào cũng sang trọng, xa hoa.
Kỷ Hiểu Nguyệt thuộc giai cấp bình dân, dĩ nhiên sự xuất hiện của cô sẽ thu hút không ít ánh mắt soi mói, tâm lý Kỷ Hiểu Nguyệt rất tốt nên cô quyết định lờ họ đi. Ban ngày còn đỡ, mang theo suy nghĩ “được đến đâu, hay đến đó”, Hiểu Nguyệt vui vẻ đi xung quanh ngắm cảnh, nhưng tối đến, cô thấy thật khó khăn. Kỷ Hiểu Nguyệt nhớ hồi đại học, cô từng làm một bài thơ với cô bạn cùng phòng:
Nhớ buổi chơi bên suối,
Chiều về quên cả lối
Lại không muốn về nhà
Lạc tới động uyên ương,
Liền chạy vội, chạy vội,
Nhớn nhác người chạy cùng vô số.
Cô bạn cùng phòng từng khen ngợi hết lời hai chữ “nhớn nhác” của cô, cô bạn cho rằng Hiểu Nguyệt dùng từ đó đúng là “chuẩn không cần chỉnh”. Nhưng cô bé Hiểu Nguyệt thơ ngây vẫn không hiểu được từ mình “tiện tay nhặt tạm ven đường” chuẩn ở chỗ nào! Không ngờ chuyến đi này đã giúp cô hiểu được điều đó.
Chiếc du thuyền lấp lánh ánh trăng, đâu đâu cũng thấy các cặp tình nhân, cô đi đến chỗ nào cũng gây nên hiệu ứng “nhớn nhác”! Kỷ Hiểu Nguyệt khốn khổ đành “dọn đường hồi phủ”, quay về phòng “đóng cửa tu hành”.
Tề Tiểu Bạch đặt cho cô một phòng VIP nên mọi thứ trong phòng đều là loại tốt nhất, máy tính đương nhiên cũng tốt nhất. Một người chơi game lão luyện gặp một dàn máy tính cấu hình cao, chuyện gì sẽ xảy ra?
Không chịu sức hấp dẫn, Hiểu Nguyệt đành tạo một tài khoản mới đăng nhập trò chơi.
Mới vài ngày không vào, không ngờ trong trò chơi đã xảy ra nhiều biến cố khiến trời đất nghiêng ngả. Chuyện Tế Nguyệt Thanh Thanh mất tích trở thành một đề tài lớn. Dù sự kiện ly hôn gây tranh cãi của Măng Mọc Sau Mưa và Ta Là Một Con Rồng đã kết thúc, hai người họ giờ lại ngọt ngào âu yếm nhưng vẫn có người muốn nhắm tới Bang Không Tưởng, chạy đến giết Ta Là Một Con Rồng như trước.
Đây chính là “hậu họa khôn lường” mà người ta vẫn nói đến!
Giờ người được chú ý là Lam Sắc Yêu Cơ và Thiên Sát Cô Tinh 845, nơi nào có hai người họ nơi đó có chiến tranh. Lúc đầu, chỉ cần Lam Sắc Yêu Cơ đi tìm Phong Diệp Vô Nhai, Thiên Sát Cô Tinh 845 nhất định sẽ xuất hiện. Sau một thời gian, thời thế liền thay đổi, chỉ cần Lam Sắc Yêu Cơ đăng nhập, Thiên Sát Cô Tinh 845 lập tức đăng nhập theo.
Nhiếp Phong không biết anh bắt đầu cảm thấy hứng thú với Bạch Y Ngưng từ lúc nào, có lẽ từ lúc Kỷ Hiểu Nguyệt nói anh và Bạch Y Ngưng là một đôi chăng. Tất cả đều do “tiểu khắc tinh” gây họa!
Trong trò chơi, việc gây “sóng gió” nhất có lẽ vẫn là bức thư tình của Đại Thần. Hiểu Nguyệt nhịn cả nửa ngày, cuối cùng không kiềm chế được, tò mò lên diễn đàn xem thư.
Không xem không biết, xem kỹ mới biết, lối hành văn của Tề Hạo quả nhiên làm lay động lòng người, bài văn đó cô xem đi xem lại mấy lần vẫn cảm thấy dư vị của hạnh phúc.
Đại Thần nói, trước khi gặp cô, anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn.
Đại Thần nói, trước khi gặp cô, anh chưa bao giờ tin tưởng tình yêu.
Đại Thần nói, gặp được cô, là một bất ngờ thú vị.
Đại Thần nói, gặp được cô, anh muốn có một gia đình.
Đại Thần nói, anh sẽ mãi mãi chờ đợi cô, bởi vì cô là người vợ duy nhất của anh trong kiếp này.

Rất nhiều câu bình thường Phong Diệp Vô Nhai không nói anh đều nói trong thư.
Rất nhiều lời bình thường Tề Hạo không nói, anh cũng nói trong này.
Nếu là lời Phong Diệp Vô Nhai nói, cô tin.
Nếu là Tề Hạo…
Cô có nên tin anh ta không?
Kỷ Hiểu Nguyệt cắn môi, lớp phòng thủ kiên cố trong lòng cô bỗng nứt vỡ, một thứ gì đó vừa mềm mại lại dịu dàng đang không ngừng tuôn chảy. Xem tiếp xuống dưới là một đoạn phim làm khá cầu kỳ. Chắc hẳn Đại Thần đã mất rất nhiều công sức để thực hiện. Kỷ Hiểu Nguyệt không ngờ trong lúc chơi game Đại Thần vẫn có thời gian chụp lại màn hình, hơn nữa đều là những khoảnh khắc khiến lòng người rung động.
Nên nói công lực Đại Thần đạt đến trình độ “xuất quỷ nhập thần” hay nên nói anh “một công đôi việc”?
Kéo tiếp xuống dưới, Kỷ Hiểu Nguyệt kinh hãi nhận ra: Cứ cách một giờ Đại Thần lại gửi một bài viết trong chính chủ đề của mình, nội dung bài viết chỉ có một câu duy nhất:
“Bà xã, anh đang đợi em về nhà”.
Cách một tiếng lại gửi một bài viết, lần nào cũng vào phút thứ 21, Đại Thần nói, 21 có nghĩa là “yêu em”.
Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn đồng hồ, giờ là chín giờ mười hai phút tối, nếu Đại Thần thật sự trên mạng, vậy 9 phút sau có lẽ Đại Thần sẽ gửi một bài viết mới.
Kỷ Hiểu Nguyệt nín thở, chăm chú nhìn màn hình. Giờ cô mới biết, thì ra chín phút lâu đến vậy.
21 giờ 21 phút, quả nhiên Đại Thần lại gửi một bài viết, vẫn là một câu: “Bà xã, anh đang đợi em về nhà”.
Thì ra, không phải anh chưa bao giờ tìm cô, anh vẫn luôn tìm cô!
Mọi thứ trước mắt Kỷ Hiểu Nguyệt trở nên mơ hồ, cô không biết liệu chuyến đi này có ý nghĩa gì không, cô chưa bao giờ chạy thoát khỏi thứ mình muốn chạy trốn!
Đúng lúc này, Phong Diệp Vô Nhai lại gửi một bài viết mới:
“Anh muốn cùng em ngắm mưa sao băng, muốn cùng em đón bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Chỉ cần em tin rằng tình yêu của anh chỉ dành riêng mình em, em sẽ nhìn thấy bến bờ hạnh phúc”.
Kỷ Hiểu Nguyệt nhìn đồng hồ, sắp đến chín rưỡi, đúng lúc đó, ngoài cửa sổ, một ngôi sao băng xẹt qua. Kỷ Hiểu Nguyệt chưa thấy mưa sao băng bao giờ nên cô háo hức chạy vội ra ngoài.
Lúc này, ánh trăng bị một đám mây mờ che khuất, có thể thấy rõ từng dải từng dải sao băng rơi trong đêm tối, du dương như một bài thơ, xinh đẹp như một giấc mộng. Một bóng người từ từ tiến lại gần Kỷ Hiểu Nguyệt, cô cảnh giác quay người lại, không ngờ động tác của đối phương còn nhanh hơn cô, trước khi Hỷ Hiểu Nguyệt kịp làm gì, người đó đã dùng hai tay khóa chặt cô bên lan can.
“Bà xã, hãy tin tưởng anh”. Giọng nói quen thuộc, một người quen thuộc.
Kỷ Hiểu Nguyệt tròn mắt ngạc nhiên, Tề Hạo! Sao anh ta lại…
Kỷ Hiểu Nguyệt còn đang thất thần, một nụ hôn cuồng nhiệt đã ập đến rợp trời kín đất. Nụ hôn mạnh mẽ, điên cuồng, như muốn làm vơi đi nỗi nhớ nhung mong mỏi dồn nén bấy lâu. Hiểu Nguyệt cuối cùng cũng bị nụ hôn ấy “thanh tỉnh” đầu óc. Cô tìm mọi cách đẩy người kia ra:
“Sao anh lại ở đây?”
Đây là ban công riêng thông với phòng bên cạnh, cô đã tìm hiểu qua, phòng bên cạnh không có ai cả mà!
Đôi mắt sâu thẳm của Tề Hạo rung động:
“Vì anh cảm thấy em đang nhớ anh nên anh đến”.
“Ai…”… nhớ anh chứ!
Kỷ Hiểu Nguyệt không có cơ hội phản bác, đôi môi lại bị che kín lần nữa. Lần này, Tề Hạo không cho cô cơ hội chạy thoát, anh dùng tay đỡ đầu cô, với khoảng cách đó, hơi thở của Tề Hạo ngập tràn khoang mũi Kỷ Hiểu Nguyệt, tấn công mọi giác quan của cô.
Nụ hôn của anh dâng trào mãnh liệt như thủy triều, bùng nổ những đam mê bị dồn nén đã lâu, tuyên bố một cách điên cuồng mà lại tinh tế tình yêu của anh.
Cuối cùng, khuôn mặt chàng trai trước mắt cô càng ngày càng trở nên mơ hồ…
Không nghe thấy những tiếng kêu kinh ngạc xung quanh.
Không nhìn thấy trận mưa sao băng lớn trên bầu trời đêm.
Không muốn suy nghĩ đến những rắc rối, nên hay không nên, có thể hay không thể.
Kỷ Hiểu Nguyệt từ từ nhắm mắt lại…
Nụ hôn của Tề Hạo trở thành những dòng chảy dịu dàng, anh cẩn thận, dịu dàng, cơ thể Kỷ Hiểu Nguyệt khẽ run rẩy. Phản ứng ngây ngô đó khiến Tề Hạo vui sướng, anh lập tức chìm sâu vào nụ hôn.
Những ngôi sao băng xẹt qua bầu trời đêm, mang theo những ước muốn chân thành, sâu sắc của các đôi tình nhân rơi xuống trời đêm xa tít tắp.
Gió đêm thổi tung góc áo Kỷ Hiểu Nguyệt, mái tóc đen bay bay, ánh trăng dịu dàng in bóng xuống làn nước…
Đồng ý lấy anh nhé?
10 giờ 21 phút, Phong Diệp Vô Nhai không gửi bài viết mới.
11 giờ 21 phút, Phong Diệp Vô Nhai cũng không gửi bài viết mới.
12 giờ 21 phút, Phong Diệp Vô Nhai vẫn không gửi bài viết mới.
Chủ đề của Phong Diệp Vô Nhai được người chơi đẩy lên vị trí cao nhất, nhưng Phong Diệp Vô Nhai vẫn không xuất hiện.
Tế Nguyệt Thanh Thanh cũng vậy.
An Húc Dương cô đơn tắt máy. Anh ta tìm được cô ấy rồi sao? Có lẽ vậy.
Ngoài cửa sổ, mưa sao băng thôi rơi, thỉnh thoảng chỉ có vài ngôi sao lẻ loi xẹt qua phía chân trời, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ cùa Kỷ Hiểu Nguyệt tỏa sáng trên nền bầu trời đêm cũng d箠dần mờ đi.
Màn đêm bắt đầu buông xuống, che phủ mỗi lúc một lớn, một rộng, cho đến khi hoàn toàn che khuất bầu trời của anh…
***
Lúc Kỷ Hiểu Nguyệt tỉnh lại, nhìn thấy một khuôn mặt bên cạnh, cô không còn ngạc nhiên. Đêm qua, người nào đó hết nhõng nhẽo lại cương quyết đòi phải ngủ trong phòng của cô, dù cô đã ra sức phản đối, quyết tâm bảo vệ giới hạn cuối cùng, nhưng cô nàng Kỷ Hiểu Nguyệt vũ lực và trí tuệ đều thua xa, rất xa một con sói, cô đành phải làm quen với “những việc mới mẻ cả về thể xác và tinh thần”!
“Vợ yêu, em dậy rồi à!” Giọng nói Tề Hạo vui vẻ vang lên.
“Ai là vợ của anh hả?” Còn lâu, rất lâu nữa cô mới lấy anh, biết chưa!
Vấn đề này đã sớm được thảo luận, Tề Hạo sẽ không làm ầm ĩ một chủ đề tẻ nhạt như vậy vào một buổi sáng đẹp trời thế này, đôi mắt mê hoặc của anh rạng rỡ:
“Vợ yêu ơi, chúng ta cập bến điểm đến đầu tiên rồi”.
“Anh thảnh thơi đi du lịch như vậy, không cần công ty của mình nữa sao?”
“Theo chỉ đạo của vợ, anh đang cho tuyển chọn công khai, việc này giao cho Nhiếp Phong xử lý là được rồi”.
“Anh tổ chức tuyển chọn thật sao?”
“Hiếm có lúc vợ “trái tim hòa hợp” với chồng như vậy, đương nhiên phải tổ chức tuyển chọn rồi”.
“…” “Trái tim hòa hợp”? Không phải chứ!
“Vợ, dậy xem mặt trời mọc đi”. Giây phút tuyệt vời này nếu cứ nói chuyện công việc đúng là rất “sát phong cảnh”.
Chuyến du lịch tình yêu năm ngày bốn đêm chính thức bắt đầu.
Kỷ Hiểu Nguyệt càng nghĩ càng thấy không đúng, sự xuất hiện của Tề Hạo tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, đó là một âm mưu, một âm mưu trắng trợn!
Tề Hạo thẳng thắn gật đầu: “Phải, Tề Tiểu Bạch nói cho anh biết đấy”.
Kỷ Hiểu Nguyệt tức giận nắm chặt tay lại: “Tề Tiểu Bạch!”
Đợi một chút!
“Tề Tiểu Bạch và anh rốt cuộc có quan hệ như thế nào?”
“Em thật sự muốn biết chứ?”
“Đừng nói nhảm nữa!”
“Nó là em gái anh”.
“…”
Tề Tiểu Bạch đang tranh giành mua đồ giảm giá ở siêu thị bỗng hắt hơi hai cái, rõ ràng đang xuân về ấm áp, hoa tươi nở rộ, sao cô lại thấy lạnh lẽo thế nhỉ! Tề Tiểu Bạch đột nhiên hoảng sợ nghĩ: “Liệu anh hai có vì yêu mà bán đứng cô em gái này không?” Có thể lắm, rất có thể! Đúng rồi! Cô nhớ đã từng yêu cầu Tề Hạo đồng ý giúp cô một việc vô điều kiện, cô nên lợi dụng thật tốt cơ hội lần này mới được. Đúng, nhất định phải suy nghĩ cẩn thận!
Mấy ngày nay Tề Hạo luôn cố gắng làm một việc: Hướng dẫn Xểu Nguyệt gọi anh là “chồng”, nhưng Kỷ Hiểu Nguyệt như có khóa trên miệng, gọi tới gọi lui đều là mấy từ “xấu xa”, “quái gở”, “biến thái”, điều này khiến Tề Hạo cảm thấy thất bại. Dù biết cô gái này chỉ mạnh miệng nói vậy, nhưng anh thật sự rất muốn nghe cô gọi một tiếng “chồng”, “ông xã”! Cô nhất định không chịu gọi anh như vậy, liệu có phải cô vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng anh không? Trong lòng Tề Hạo lại thêm một lần vô cùng lo lắng.
Vừa hay một công ty trang sức hàng đầu đang tài trợ các hoạt động giải trí, thu hút rất nhiều du khách, hấp dẫn nhất là: Phần thưởng là một chiếc nhẫn kim cương do ông chủ công ty này tự tay thiết kế, chiếc nhẫn kim cương độc nhất vô nhị trên thế giới.
Cái khó nhất của hoạt động là: Muốn giành được phần thưởng, những người tham gia phải hoàn thành cuộc thi trên nước do công ty thiết kế, gồm chèo thuyền, bơi lội và lướt sóng. Phải là quán quân của cả ba cuộc thi mới giành được chiếc nhẫn kim cương. Nếu có bất kỳ nhiệm vụ nào không hoàn thành sẽ bị coi là thất bại, người tham gia chỉ có thể nhận được một phần thưởng khác từ công ty.
Những hoạt động như thế này người du thi thường là đàn ông còn người đứng xem trò vui là phụ nữ, người được lợi cùng là phụ nữ, vì thế, những người bị thu hút đều là phụ nữ.
Kỷ Hiểu Nguyệt cùng là phụ nữ, bị thu hút cũng không có gì lạ.
Lúc đầu Tề Hạo không hứng thú với những việc như thế này nhưng khi thấy chiếc nhẫn kim cương trên màn hình, anh lập tức cởi bộ đồ Âu phục, chạy đến dự thi.
“Này…, anh đi đâu vậy?” Tề Hạo quay sang cười đầy quyến rũ:
“Anh phải đi chứng minh tấm lòng của mình với vợ chứ”.
Đầu óc Kỷ Hiểu Nguyệt bắt đầu thiếu dưỡng khí, tình trạng thiếu dưỡng khí này được cải thiện khi Tề Hạo thay đồ bơi đi ra - nguyên nhân dĩ nhiên là vì cô bị tiếng hét của mấy cô gái xung quanh làm giật mình. Trong đám đàn ông béo mập thô tục, cơ bụng sáu múi của Tề Hạo đã đạt điểm tối đa. Tên biến thái ấy lại còn ngoái đầu nhìn cô cười, Kỷ Hiểu Nguyệt bắt đầu thấy thiếu oxy trầm trọng.
Những người đến đây đều là những người có tiền, nhưng người nổi tiếng như Tề Hạo lại không nhiều, vì thế từ lúc bắt đầu đến khi chấm dứt cuộc thi, Tề Hạo là người nhận được nhiều sự chú ý nhất.
Ông trùm kinh doanh quốc tế Tề Hạo, Tổng giám đốc Tập đoàn Lãng Thăng lại vì một chiếc nhẫn kim cương mà đích thân xuống biển tham gia thi đấu, không biết cô gái may mắn kia là ai?
Ống kính lia xung quanh, Kỷ Hiểu Nguyệt nhát gan trốn trong đám đông. Tên biến thái này có nhất thiết phải huênh hoang như vậy không?
Trong suốt cuộc thi, Kỷ Hiểu Nguyệt vừa xem vừa run rẩy sợ hãi, trái tim thấp thỏm theo bóng Tề Hạo vật lộn với sóng biển, cô không để ý mình đã lột xác từ đà điểu thành bạch hạc.
Đến khi Tề Hạo lên khỏi mặt nước, tươi cười rạng ngời đi về phía Kỷ Hiểu Nguyệt, cô vẫn còn chìm trong sợ hãi.
Ánh mặt trời chiếu đến phía sau Tề Hạo sáng đến loá mắt, khiến chiếc bóng cao lớn cùa anh đổ xuống thật dài. Trên người Tề Hạo còn vương những giọt nước biển, làn da mật ong sáng bóng dưới nắng, khuôn mặt có thể “mê hoặc chúng sinh” chưa bao giờ rạng rỡ đến vậy.
Mọi người yên lặng lạ thường, tất cả bất giác nhường đường cho anh.
Anh… anh… anh ta muốn làm gì vậy? Kỷ Hiếu Nguyệt bỗng thấy kinh hãi.
Tên biến thái này nhận phần thưởng xong không đi thay quần áo lại chạy vào đám đông làm gì? Hiểu Nguyệt có một dự cảm bất an, rất… rất bất an!
Tề Hạo càng đến gần, tim Kỷ Hiểu Nguyệt đập càng điên cuồng.
Cuối cùng, Tề Hạo cũng tách được đám đông tiến lại gần, anh đến trước mặt Kỷ Hiểu Nguyệt với nụ cười tươi rói.
Nếu giờ bộ não của Kỷ Hiểu Nguyệt còn có thể suy nghĩ, cô nhất định sẽ bôi dầu vào lòng bàn chân mình rồi tìm cơ hội chạy trốn, hoặc giả vờ như không biết rồi xoay người lẻn đi, đỡ mất mặt trước bao người thế này. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Tề Hạo, Kỷ Hiểu Nguyệt lập tức hóa đá.
Tề Hạo mỉm cười, bất ngờ quỳ một gối xuống khiến xung quanh vang lên những tiếng thở mạnh.
Kỷ Hiểu Nguyệt đang hóa đá nay lại tan chảy. Anh… anh… anh… anh ta muốn làm gì?
Tề Hạo nâng tay Kỷ Hiểu Nguyệt lên, đặt xuống một nụ hôn dịu dàng:
“Đồng ý lấy anh nhé?”
“Ồ…”
Tiếng hô ủng hộ làm lu mờ mọi thứ, những tiếng vỗ tay chúc phúc vang lên làm chấn động đất trời. Kỷ Hiểu Nguyệt đang trong cơn rối loạn, cảm thấy cả người nóng ran, không thể cử động, cô đứng yên nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt với ánh mắt lấp lánh.
Kỷ Hiểu Nguyệt ngốc nghếch nghĩ: “Con vịt bị nấu chín có phải cũng giống mình lúc này không?”
Nhưng cô không thể phủ nhận, nụ cười của anh còn sáng hơn cả mặt trời gấp trăm, gấp vạn lần.
Không chờ câu trả lời của Kỷ Hiểu Nguyệt, Tề Hạo mỉm cười, đeo chiếc nhẫn vào tay cô. Kỷ Hiểu Nguyệt chỉ nhìn Tề Hạo, không đưa lời phản đối.
Kỷ Hiểu Nguyệt thề, lúc ấy cô bị trúng tà! Cô tuyệt đối không hề có ý “muốn bắt thì phải thả”, cô cũng tuyệt đối không hề có tư tưởng “muốn mà còn ngại”!
Chẳng qua… Tề Hạo là một tên ác ma thôi!
Trong tiếng vỗ tay hoan hô của mọi người, Tề Hạo tao nhã đứng dậy, hôn nhẹ lên môi Hiểu Nguyệt…
Mặc quần bơi mà vẫn thanh tao đến mức độ này, chắc chỉ có Tề yêu nghiệt!
Kỷ Hiểu Nguyệt ngốc nghếch nở nụ cười, khuôn mặt Tề Hạo như vầng thái dương, sáng chói, sáng chói! Kế tiếp, Kỷ Hiểu Nguyệt chìm vào hôn mê trong ánh sáng chói lóa đó.
***
Có người sau khi được cầu hôn nở nụ cười.
Có người sau khi được cầu hôn lại khóc.
Còn Kỷ Hiểu Nguyệt, thì hôn mê!
Tề Hạo đúng là dở khóc dở cười. Nhưng có một việc khiến anh rất hài lòng: Kỷ Hiểu Nguyệt cuối cùng đã đeo chiếc nhẫn của anh, người dân cả nước có thể làm chứng.
Mọi việc đã xảy ra như thế này, vì thân phận đặc biệt của Tề Hạo, nhân viên công ty kia phải đến hỏi ý kiến trước:
“Tổng giám đốc Tề, không biết đoạn phim hôm nay có thể công chiếu được không?”
“Đương nhiên là được”. Không những phải công khai, mà còn phải công khai thật rộng rãi!
“Sát thủ tình trường” lúc trước nay vì một cô gái mà trở nên liều lĩnh, lắc mình biến thành người đàn ông si tình, đây đúng là một tin tức rất rất lớn, nó khiến giới truyền thông sôi sục, nhân dân cả nước cũng sục sôi theo.
***
Ngược lại, trong ngôi biệt thự đẹp đẽ bên bờ biển lại đang chìm sâu trong yên lặng.
An Húc Dương tay cầm di động, vô cảm ngồi bên cửa sổ nhìn biển lớn.
Thật ra, anh đang lắng nghe tiếng của biển.
Sau ngày hôm đó, anh đã không thể nhìn thấy ánh sáng được nữa.
Bác sĩ nói, bệnh của anh là do trầm cảm lâu ngày nên dẫn đến mù lòa. Bệnh này có thể chữa khỏi, nhưng phải có sự phối hợp của anh. Không được tiếp tục uống rượu, tâm tư phải vui vẻ. Tình trạng có thể khỏe lại hoàn toàn hay không đều phụ thuộc cả vào anh.
An Húc Dương gọi điện cho Kỷ Hiểu Nguyệt nhưng điện thoại của cô lại tắt máy. Từ đó về sau, anh không còn đủ can đảm để gọi điện cho Kỷ Hiểu Nguyệt nữa.
Bởi vì, anh đã bị mù.
“Nào, ăn cơm thôi! Mỳ thịt bò thơm ngon nóng hổi đây…” Giọng Tề Tiểu Bạch vui vẻ vang lên trong phòng.
An Húc Dương không phản ứng.
Tề Tiểu Bạch đặt đồ ăn xuống cạnh An Húc Dương, kiên nhẫn gắp máy sợi mỳ đưa lên mũi anh.
“Ngửi thử xem, hôm qua anh nói anh muốn ăn mỳ thịt bò cay, tôi đã làm theo hướng dẫn của sách dạy nấu ăn trên mạng, thơm lắm nhé, anh nếm thử xem!”
An Húc Dương lạnh lùng quay đi, không nói một lời.
Ngày hôm qua, đúng là anh rất muốn ăn mỳ thịt bò, bởi vì lúc còn ở bên cạnh Kỷ Hiểu Nguyệt, họ đã từng ăn món này. Nhưng giờ anh không còn muốn ăn nữa.
Tề Tiểu Bạch không hề nổi giận, cô dỗ dành An Húc Dương như dỗ dành một đứa trẻ:
“Nhanh nào, ăn mỳ, ăn mỳ đi! Mỳ thịt bò thơm ngon đây, không ăn là hết đấy!”
Cô gái này sao đuổi mãi vẫn không chịu đi vậy? Đúng là “âm hồn không tiêu tan”!
An Húc Dương cảm thấy khó chịu, liền vung tay lên, “choang”, cả bát mỳ đổ ụp xuống đất. Nước canh nóng bắn tung tóe lên cả người An Húc Dương và Tề Tiểu Bạch.
“Á… nóng quá!” Tề Tiểu Bạch vừa nhảy lên vừa kêu.
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ