Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Tiểu hồ ly pk đại ca sói xám - trang 4

Chương 19 : Mộng uyên ương hồ điệp
Hôm nay, Kỷ Hiểu Nguyệt trang điểm rất “thời thượng”!
Mái tóc đen dài bị cuộn lại thành búi, trông cô không khác gì một thiếu phụ của những năm 60. Trang phục rộng thùng thình, lỗi mốt từ thời “tám hoánh”, thẳng từ trên xuống dưới, che kín cơ hể hoàn hảo của cô. Khuôn mặt được tô điểm thêm cặp kính gọng đen cũ kỹ, nét mặt nghiêm túc, mới nhìn ai cũng tưởng bản sao của “phù thủy già” xuất hiện. Hoa Hồ Điệp còn tưởng bà cô nào vào nhầm phòng, đến lúc nhìn kỹ lại, anh chàng sợ đến mức rơi toàn bộ tài liệu đang cầm trên tay xuống đất. Cô nàng này lại tính làm trò quỷ gì nữa đây? Trái lại, “phù thủy già” cười rất vui vẻ, tốt lắm, tốt lắm, thế là có người kế tục rồi!
“Tất cả chú ý, lát nữa Tổng giám đốc sẽ xuống đây kiểm tra, mọi người phải chú ý tác phong làm việc đấy!...”
“Phù thủy già” nói không ngừng về điều gì đó nhưng lúc này Kỷ Hiểu Nguyệt không còn nghe rõ nữa.
Xuống kiểm tra? Hôm nay? Không tình cờ vậy chứ? Nhưng ở một khía cạnh khác, cô thấy mình khá may mắn, bởi cô đã có sự tính toán trước, mang “áo giáp” ra trận!
“Phù thủy già” vừa đi khỏi, sau một thoáng im lặng là những tiếng kêu “sợ hãi”:
“A a a a…”
Tổng giám đốc lại muốn xuống đây gặp các cô?
Toilet đâu? Hộp phấn đâu? Son bóng đâu? Má hồng đâu?
Cả văn phòng trở nên hỗn loạn, toilet chật kín người. Ngay đến anh chàng Hoa Hồ Điệp cũng lấy gương ra trước ngắm sau, chỉ sợ bỏ sót chỗ nào chưa ổn.
“Hiểu Nguyệt, cậu mau nhìn xem mình ổn chưa?” Hoa Hồ Điệp chạy đến trước mặt Kỷ Hiểu Nguyệt nói liên miên:
“Ôi trời ơi, sớm biết Tổng giám đốc sẽ xuống đây kiểm tra mình đã chuẩn bị trước từ nhà rồi, Thế này vội vàng quá! Có lẽ sau nay lúc nào cũng phải chuẩn bị tốt mới được, hơn nữa lại làm cùng một tòa nhà, rất có thể ngày nào cũng gặp mặt…”
Kỷ Hiểu Nguyệt không thèm để ý đến Hoa Hồ Điệp, cô đang bận xếp tài liệu lên bàn làm việc, đống tài liệu ngày thường chẳng bao giờ dùng đến, bị xếp xó trong góc tường đang được cô lôi lên.
Hoa Hồ Điệp cuối cùng cũng nhận ra hành động khác thường của Kỷ Hiểu Nguyệt.
“Này, cậu làm sao vậy?”
“Dọn dẹp tài liệu, cậu không nhìn thấy sao?” Kỷ Hiểu Nguyệt nói xong nhấp một ngụm nước, giọng nói không được thoải mái lắm. Tại sao nhất định cứ phải là ngày hôm nay? Sao cô cứ có cảm giác rợn tóc gáy thế này?
Dọn dẹp tài liệu sao? Hoa Hồ Điệp nhìn chằm chằm Kỷ Hiểu Nguyệt một lúc lâu, rồi giật mình hiểu ra:
“À, mình biết rồi, thì ra cậu cũng thích Tổng giám đốc”.
Kỷ Hiểu Nguyệt lập tức sặc nước.
Cũng may Hoa Hồ Điệp là đàn ông, còn mục tiêu của Tề Hạo lại là những cô nàng xinh đẹp, không phải lo anh chàng sẽ bị gã đàn ông lăng nhăng xấu xa kia lừa (mà dù anh chàng muốn bị lừa cũng không có cơ hội), nếu không cô nhất định tát anh chàng một cái cho tỉnh “giấc mộng uyên ương Hồ Điệp”. Loại đàn ông ấy có gì hay ho chứ, có cho cô cũng không thèm!
“Nhất định là vậy rồi! Nhưng vì cậu không có thời gian chuẩn bị nên trong khi người ta dùng sắc đẹp thì cậu lại dùng công việc! Cậu muốn Tổng giám đốc nhìn thấy cậu chăm chỉ với công việc như thế nào, sau đó chiếm lấy cảm tình của anh ta, mình nói đúng không?”
Hoa Hồ Điệp vừa tự cho mình là thông minh vừa thầm than thở trong lòng: “Đồ gian xảo, đồ xảo quyệt!”
Kỷ Hiểu Nguyệt chán nản ném cho Hoa Hồ Điệp hai chữ:
“Tránh ra!”
Thật là bực mình mà! Thời gian đang cấp bách, muốn đập cho anh chàng tỉnh lại cũng phải đợi cô xếp xong tài liệu đã!
Hoa Hồ Điệp lại lên cơn háo sắc, anh chàng cắn môi suy nghĩ về động thái của Hiểu Nguyệt. Phải! Đây đúng là một cách hay! Hoa Hồ Điệp vội trở về chỗ mình, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem lúc Tổng giám đốc xuống đây, anh chàng phải làm gì, làm như thế nào cho thật hấp dẫn.


Chương 20 : Phép lạ chốn văn phòng



Bóng người cao lớn mà mọi người vẫn thường nhắc đến cuối cùng cũng xuất hiện. Bóng dáng ấy mới chỉ bức qua cửa phòng ngay lập tức đã khiến mọi người ngừng thở, trong mắt ánh lên vẻ si mê lẫn ghen tị. Trời ơi, đây là lần đầu tiên mọi người được nhìn thấy Tổng giám đốc ở khoảng cách gần như vậy, âu phục màu xám bạc nổi bật trên sàn đá cẩm thạch trắng trong văn phòng làm dáng người anh lại càng thêm cao lớn. Tổng giám đốc đứng đó với nét mặt không chút biểu cảm, ánh mắt sắc, lạnh như băng, đôi lông mày dài hơi nhíu lại. Có thể nhận ra lúc này Tổng giám đốc đang rất khó chịu. Nhưng sự kết hợp hoàn hảo giữa các đường nét, ngũ quan, động tác mạnh mẽ, phong độ đủ khiến các cô gái phải thét lên điên cuồng.
Trong văn phòng không một tiếng động, dù chỉ là một tiếng thở.
Hoa Hồ Điệp vừa dọn dẹp xong tài liệu, định thể hiện sự nhiệt tình với công việc, không ngờ lại làm rơi tài liệu trong tay xuống đất, miệng mở lớn hớp không khí đến không khép lại được.
Tên khốn nạn nào đưa anh chàng bức ảnh vậy, chẳng giống một chút nào! Người thật còn đẹp trai hơn trong ảnh nhiều!
***
Tề Hạo đang cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Anh đã đi tất cả các bộ phận nhưng vẫn chưa tìm được người có đôi mắt sáng như tối qua. Đến lúc hy vọng tìm thấy Tế Nguyệt Thanh Thanh gần như không còn. Tề Hạo chợt nghĩ không hiểu mình có mất lý trí không khi tự dưng lại muốn tìm một người thật trong game?
Là bởi vì trong game, cô đã khiến anh lần đầu biết đến cảm giác bị người khác đá?
Hay bởi vì hôm qua cô đã rất dại dột, bỗng dưng xuất hiện bênh kẻ yếu, khiến anh lần đầu tiên nếm mùi vị bị con gái mắng?
Hay tại lần đầu tiên nhìn thấy cô, dưới ánh đèn nhà hàng, ánh mắt cô rạng ngời đủ để bừng sáng cả một căn phòng?
Hay vì lúc cô ấy chạy tới trước mặt mắng mỏ anh, khí thế vô cùng hừng hực?
Đến giờ anh vẫn không thể lý giải vì sao mình muốn đi tìm cô, nhưng đến khi tìm không thấy, cảm giác thất vọng khó hiểu bỗng trở thành nỗi bực tích tụ trong lòng. Tất cả những điều đó tạo nên một Tổng giám đốc Tề vẻ mặt khó chịu, dáng vẻ lạnh lùng mà chúng ta đang nhìn thấy.
Tề Hạo đi đến đâu, mọi người đều kính cẩn cúi đầu chào, rồi nhanh chóng rời đi. Ngay cả đến khi “phù thủy già” đích thân ra nghênh tiếp, Tề Hạo vẫn chỉ lạnh lùng gật đầu.
“Hồ Điệp, cậu đang làm cái gì thế?” Thấy Hoa Hồ Điệp cứ đứng nguyên một chỗ, không phản ứng gì, “phù thủy già” không nhịn được quát khẽ. Hoa Hồ Điệp chết tiệt làm xấu mặt cả phòng! Miệng Hoa Hồ Điệp vì tiếng quát của “phù thủy già” cuối cùng cũng khép lại được.
“Tôi… tôi đang sắp xếp lại tài liệu. Trưởng phòng vẫn thường dặn chúng tôi phải lưu giữ gọn gàng những thứ quan trọng, như vậy những lúc cẩn thiết mới dễ tìm, không bị lúng túng”. Hoa Hồ Điệp nghiêm túc gằn từng chữ, rất dõng dạc đáp lại.
Ý đồ nịnh nọt “phù thủy già” trong lời nói ấy quá rõ ràng, ngay lập tức có hiệu quả. Thái độ của “phù thủy già” thay đổi hắn, đang bất mãn bỗng trở nên hiền hòa trong nháy mắt.
Ánh mắt Tề Hạo bỏ qua “phù thủy già”, quét một vòng khắp phòng, không có, vẫn không có người anh muốn tìm.
Đợi chút!
Nhờ lợi thế về chiều cao, Tề Hạo bỗng phát hiện ra một cái đầu đang cúi xuống đằng sau đống tài liệu cao đến nửa người.

Chương 21 : Cô gái gặp một lần không thể nào quên



Trong khi tất cả mọi người đang nhìn anh, thậm chí có người còn hận không thể nhảy ra ôm lấy anh thì có một người đang cố trốn tránh, việc này nói lên điều gì? Ánh mắt Tề Hạo chợt lóe lên, khóe môi hơi nhếch, nỗi buồn bực trong lòng bỗng không cánh mà bay, mọi việc hình như đã rõ ràng. Tề Hạo nở một nụ cười như có như không, ánh mắt lạnh lùng từ từ chuyển động. Ở góc bên này, Hoa Hồ Điệp đang si mê nhìn anh. Phút chốc, tâm trạng của Tề Hạo bỗng tốt hẳn lên, anh gật đầu nói:
“Tốt lắm!”
Rồi nhanh chóng xoay người bỏ đi.
Hoa Hồ Điệp như hóa đá. Ánh mắt say mê dõi theo Tề Hạo đã đi khỏi một đoạn rất xa. Cùng lúc đó trong văn phòng vang lên những tiếng thở dài.
“Mình tưởng Tổng giám đốc sẽ hỏi mấy vấn đề công việc, làm mình chuẩn bị hết cả buổi sáng!”
“Ôi trời ơi! Uổng phí bộ cánh đặt may giới hạn của tôi!” Nửa câu thoại phía sau là: Tổng giám đốc thậm chí không dừng mắt lại chỗ cô một giây nào.


Trong khi mọi người đang kêu ca than thở, nuối tiếc vì thời gian xuất hiện của Tổng giám đốc quá ngắn ngủi, Hoa Hồ Điệp bỗng hét lên một tiếng chói tai.
“A a a a a a a… Tổng giám đốc nói chuyện với mình!” Hoa Hồ Điệp hoa chân múa tay vui sướng chạy tới trước mặt Kỷ Hiểu Nguyệt.
“Cậu có nghe thấy không, cậu có nghe thấy không! Tổng giám đốc chỉ nói chuyện với một mình mình! Anh ấy nói “Tốt lắm”! Anh ấy khen ngợi mình! Trời ơi, mình hạnh phúc chết mất!”
Tiếng thét chói tai của Hoa Hồ Điệp khiến mọi người đồng loạt thở dài khinh bỉ. Một gã đàn ông sao lại giống một mụ đàn bà đến thế?
Hoa Hồ Điệp lộ nguyên hình, lập tức hạ thấp âm lượng, nhỏ giọng nói không ngừng bên tai Kỷ Hiểu Nguyệt:
“Cậu có nghe thấy không! Mình hạnh phúc quá! Hiểu Nguyệt, mình nói cho cậu biết, từ giờ trở đi, anh ấy chính là thần tượng của mình! Mình, Hoa Hồ Điệp thề cả đời yêu thương, trung thành ủng hộ thần tượng!”
“Cậu đi chết đi!” Kỷ Hiểu Nguyệt chồng một đống tài liệu vô dụng lên người Hoa Hồ Điệp.
Xong cả rồi! Vận động thôi!
Không ngờ lại vượt qua ải này dễ dàng như vậy! Yeah!

***

Trong khi Kỷ Hiểu Nguyệt đang vui vẻ vì vượt qua ải dễ dàng, thì Phòng Nhân sự đang chuyển toàn bộ hồ sơ phòng cô lên cho Tề Hạo. Phòng Kỷ Hiểu Nguyệt có tất cả tám người, muốn tìm được người anh cần không khó, Tề Hạo mới liếc sơ qua đã lập tức phát hiện ra Kỷ Hiểu Nguyệt trong đám đó.
Mái tóc xoăn nhẹ dài đến vai, đôi mắt sáng long lanh, đôi môi hồng khẽ mỉm cười, tên cô là Kỷ Hiểu Nguyệt.
Buổi sáng hôm nay quả không phí phạm chút nào: nhân viên của anh, Kỷ Hiểu Nguyệt, chính là Tử Y Nữ Hiệp, người đã khiến anh bị đẩy xuống Ma giới, Tế Nguyệt Thanh Thanh. Đồng thời cũng chính là cô nàng tối qua gọi anh là Đầu To rồi mắng mỏ thậm tệ! Việc này có vẻ bắt đầu thú vị rồi đây!
Nhiếp Phong bước vào đúng lúc Tề Hạo đang xem tập hồ sơ, miệng khẽ mỉm cười.
“Cậu đang xem gì đấy?” Là bạn bè lâu năm nên ngoài công việc Nhiếp Phong và Tề Hạo là huynh đệ tốt. Và vì là anh em nên đương nhiên có gì hay cũng chia sẻ với nhau! Nhiếp Phong nhanh nhẹn giật lấy tập hồ sơ trong tay Tề Hạo, ngay lập tức trợn mắt.
“Là cô ấy!” Người mà chỉ gặp một lần không thể nào quên! Nhớ lại chuyện tối hôm qua, Nhiếp Phong rất muốn cười.
“Kỷ Hiểu Nguyệt, Thư ký Bộ phận Quảng cáo...” Nhiếp Phong khẽ đọc, đôi mắt chợt mở lớn:
“Cô nàng này làm ở Phòng Quảng cáo! Cậu làm thế nào mà tìm được cô ấy vậy?”
Thật kỳ diệu! Anh vẫn biết Tề Hạo làm việc rất năng suất, nhưng từ đêm qua đến giờ chưa đến mười hai giờ mà đã có thể tìm ra manh mối về một cô nàng vô danh dọc đường, tài tình!
“Đợi chút, sáng nay cậu đi thị sát, không phải để bắt cô ta đấy chứ?” Nhiếp Phong sực tỉnh.
Tề Hạo nhíu mày không trả lời, đúng lúc ấy máy tính bên cạnh vang lên tiếng “tinh tinh” trong trẻo: Tế Nguyệt Thanh Thanh đăng nhập.
Chương 22 : Thần tiên tỷ tỷ kìa!“Gì vậy?”
Nhiếp Phong tò mò nhìn theo ánh mắt Tề Hạo, Tử Y Nữ Hiệp oai hùng, hiên ngang đứng trên đỉnh đồi, tay áo phấp phới, mái tóc đen khẽ bay, một vẻ đẹp thanh tao thoát tục. Cô gái có thể đá Tổng giám đốc Tề trước mặt bao nhiêu người, Nhiếp Phong tất nhiên không thể quên!
“Oa! Thần tiên tỷ tỷ kìa!” Nhiếp Phong không khỏi kêu lên chế giễu.
Tề Hạo tiện tay cầm đống tài liệu trên bàn ném về phía Nhiếp Phong, động tác nhanh nhẹn, mục tiêu rõ ràng, chuẩn xác:
“Đi ra ngoài!”
Nhiếp Phong xoay người khá đẹp mắt tránh đòn tấn công của Tề Hạo, thuận thế ngồi luôn lên ghế sô pha mềm mại bên cạnh, cười rất lưu manh. Bộ sô pha bằng da siêu mềm mại của Italia này là phiên bản kỷ niệm mà cả nước chỉ có mười chiếc, ngồi lên đúng là cực kỳ thoải mái.
Tề Hạo chết tiệt, cậu đúng là biết cách hưởng thụ. Ỷ cái mã đẹp trai, dáng người cao ráo, tinh thần mạnh mẽ, tiền nhiều, nên yêu cầu về ăn, mặc, dùng, ngay cả về phụ nữ, cũng cao hơn mình. Như tập tài liệu về cô gái mình đang cầm trên tay này cũng vậy. Nhiếp Phong thuận tay quơ quơ tập tài liệu đến trước mặt Tề Hạo:
“Bảo mình ra ngoài cũng được thôi, nhưng cô gái này thì cậu có cần không đây? Nếu cậu không cần thì cho mình là được rồi”.
Tề Hạo dõi theo Tế Nguyệt Thanh Thanh trên màn hình với vẻ đặc biệt đắc ý, Tử Y Nữ Hiệp đang dẫn theo một vài tân thủ chém Đông dẹp Tây, yêu quái lớn nhỏ chết như ngả rạ dưới Ngọc Tiêu của cô.
“Cô gái nào?” Tề Hạo thờ ơ di chuột, đi theo Tử Y Nữ Hiệp đến cửa đánh Boss, anh chưa bao giờ ngại ăn chực.
Nhiếp Phong mở tập tài liệu, hai ngón tay kẹp bức ảnh. Trong ảnh là một cô gái dáng người mềm mại uyển chuyển đang múa trên một sân khấu tròn, váy trắng phấp phới bay.
“Phong Tín Nhi, ngôi sao điện ảnh có lượng người truy cập trang cá nhân nhiều nhất hiện nay, luôn đứng đầu các bảng xếp hạng và đang rất được hâm mộ. Cậu đã mời cô ấy cùng An Húc Dương làm đại diện hình ảnh trong game của chúng ta. Hơn nữa còn hẹn cô ấy dùng cơm lúc bảy giờ tối nay ở quán bar Thanh Thủy”.
Nhiếp Phong thở dài, có ai như Tề Hạo lúc này không, hẹn với một mĩ nhân xinh đẹp tuyệt trần như vậy mà không lo chuẩn bị, cứ ngồi đây nhàn nhã chơi game?
“Biết rồi”. Tề Hạo thản nhiên trả lời, rất “tình cờ” vừa hay đứng sau Tử Y Nữ Hiệp lúc này cột máu đã sắp cạn, chém một đao, sau đó nhanh chóng rời mạng. Nghĩ đến dáng vẻ nổi điên của Tử Y Nữ Hiệp, Tề Hạo hơi nhếch khóe môi.
Thấy Tề Hạo cười, Nhiếp Phong khổ sở thở dài, anh hết cách rồi, thật sự hết cách rồi. Nụ cười của Tề Hạo cũng đủ bóp chết anh, anh còn có thể ý kiến cái gì đây!
Đặt chỗ, đặt hoa tươi, đặt bánh ngọt, đặt bao cao su… Vì sao ông trời lại bất công như vậy! Vừa đi ra ngoài Nhiếp Phong vừa đau khổ nghĩ.
Thật ra, ông trời rất công bằng...
Kỷ Hiểu Nguyệt gọi điện thoại cho cô bạn thân Tiểu Bạch, nghiêm khắc phê bình:
“Sao vẫn chưa nạp tiền thế, điểm của mình sắp hết rồi đấy”.
Tiểu Bạch ở đầu dây bên kia hét to:
“Hiểu Nguyệt! Có một ông chủ lớn nào đó đột nhiên muốn mua lại công ty của bọn mình, hai ngày nay Đông Ca lo lắng chẳng ăn uống gì cả”.
Kỷ Hiểu Nguyệt đứng phắt dậy:
“Cái gì? Tên đáng ghét nào vậy?”
“Công ty vừa mới đi vào quỹ đạo, Đông Ca đang muốn tự mình phát triển, nhưng đối phương tiền nhiều thế lực mạnh, lại không ngừng tạo áp lực, bọn mình sắp phiền đến chết đây!”
“Đừng lo lắng, bình tĩnh nào, tối nay mình mời cậu bữa tối, lúc ấy bọn mình sẽ nói chuyện tiếp”.
“Được, vậy tối gặp nhé, mình muốn đến bar Thanh Thủy!”
Kỷ Hiểu Nguyệt lặng người rồi quát lên:
“… Cậu không thể đến chỗ nào rẻ hơn một chút sao!”
Bây giờ cô cũng vô sản đấy, có biết không!
“Cậu đang an ủi mình mà…”
Kỷ Hiểu Nguyệt im lặng không nói được lên lời. >.<


Chương 23 : Gã đàn ông không đêm nào cô đơn


Quán bar Thanh Thủy là một nơi khá xa xỉ.
Dịch vụ ở đây tốt, lại yên tĩnh. Sự kết hợp hoàn hảo giữa ánh đèn và âm nhạc giúp người ta cảm thấy thoải mái, ấm áp, thật là một nơi hẹn hò lý tưởng cho các đôi tình nhân. Tuy nhiên, khái niệm yêu – ghét của Kỷ Hiểu Nguyệt luôn căn cứ và việc ai sẽ chủ chi. Hôm nay cô mời khách, vì thế cô ghét nơi này.
Còn một nguyên nhân nữa khiến cô ghét nơi này, đó là cô không bao giờ nghĩ mình có thể đụng độ Tổng giám đốc tại đây.
Cô phát hiện ra Tổng giám đốc đang ngồi trong góc vì ở anh luôn toát lên sức hút mãnh liệt bởi phong độ đĩnh đạc, ung dung, khiến người ta không thể không bị thu hút, chú ý đến. Dù anh chỉ ngồi im ở đó, quay lưng về phía bạn thì ánh mắt bạn vẫn sẽ vô tình dõi về phía anh.
Kỷ Hiểu Nguyệt rất ghét bị rơi vào tình cảnh này, đang định kéo Tiểu Bạch đi, nhưng nhìn lại đống đồ ăn vừa mới bưng lên, chưa ăn được chút nào đã bỏ đi thì thật quá lãng phí. Cô lưỡng lự lựa chọn! Bỏ đi vì gã đàn ông xấu xa hay ở lại vì đồ ngon? Cuối cùng, Kỷ Hiểu Nguyệt đầu hàng với ví tiền của mình.
Bar Thanh Thủy! Cô thề sau này sẽ không bao giờ đến đây nữa.
Kỷ Hiểu Nguyệt cố gắng thu người lại hết mức, dưới ánh sáng mờ ảo thế này chắc không thể dễ dàng bị nhận ra. Cô nàng thầm cảm thấy may mắn, lơ đãng nghe Tiểu Bạch cằn nhằn bên cạnh.
Cô gái trước mặt Tề Hạo là Phong Tín Nhi phải không? Quả nhiên, người thật còn xinh hơn trên tivi nhiều, lại có cảm giác gần gũi nữa. Chiếc váy ống màu trắng kết hợp cùng đường ren hoa tinh tếPhong Tín Nhi càng thêm thanh lịch, cao quý. Lúc mỉm cười, ở cô toát lên vẻ ngọt ngào như một thiên sứ, đôi má lúm đồng tiền khiến cô càng thêm đáng yêu, trong sáng. Thật đúng như tên gọi mà người hâm mộ ưu ái đặt cho “Ngọc nữ” nổi tiếng nhất hiện nay.
Đúng lúc ấy, một cô gái nữa xuất hiện. Cô gái này trang điểm khá đậm, trang phục lại lộ ngực hở lưng, hoàn toàn trái ngược với phong cách của Phong Tín Nhi.
“Tổng giám đốc Tề!” Cô gái hét lên đầy kinh ngạc rồi lao ngay đến.
“Tổng giám đốc Tề, gặp được anh tốt quá, hai ngày nay anh không gọi điện làm người ta nhớ anh muốn chết”. Giọng nói ỏn ẻn khiến Kỷ Hiểu Nguyệt toàn thân nổi da gà.
Tiêu Bạch lúc này đã uống say nhưng vẫn nói không ngừng, có điều chỉ lải nhải được đúng một câu. Lúc nghe thấy cô gái kia gọi “Tổng giám đốc Tề”, cô nàng bất giác quay lại nhìn. Nhưng vì Tề Hạo đang quay lưng về phía đó nên Tiểu Bạch không thấy được gì, liền nhanh chóng quay lại tiếp tục uống.
“Tổng giám đốc Tề, cô ta là ai?” Phong Tín Nhi vẫn giữ vẻ nhã nhặn, liếc qua cô gái đang bám dính trên người Tề Hạo, rõ ràng có vẻ mất hứng.
“Tôi? Tôi là bạn gái của Tổng giám đốc Tề, tối hai hôm trước chúng tôi còn ở bên nhau. Còn cô là ai?” Cô gái kia tỏ thái độ sở hữu ra mặt.
Kỷ Hiểu Nguyệt trong lòng thầm tính. Tối hai hôm trước? Cô gái khóc lóc đáng thương tối qua không phải cũng nói đã qua đêm với hắn tối kia sao? Tối kia là cô gái tối qua, tối hai hôm trước là cô gái trước mặt, tối nay là Phong Tín Nhi, gã đàn ông này đúng là không có đêm nào cô đơn cả! Những cô gái bị hắn ta làm tổn thương chắc cũng đủ làm thành bài vè! Đúng là đồ cầm thú!
Kỷ Hiểu Nguyệt đưa ra kết luận: Khinh bỉ, khinh bỉ, càng thêm khinh bỉ!
“Tôi là Phong Tín Nhi, xin chào. Tôi là bạn của Tổng giám đốc Tề, hôm nay Tổng giám đốc Tề hẹn tôi ra đây”. Phong Tín Nhi khéo léo trả lời. Trong lời đáp của cô cũng có sự khẳng định rõ ràng kiểu tôi là người mới, còn cô đã là quá khứ rồi.
Kỷ Hiểu Nguyệt kéo Tiểu Bạch ngồi dịch vào trong, rồi ngóng cổ ra xem kịch hay. Thú vị rồi đây, chắc sắp có đánh nhau! Đánh đi, đánh đi, cùng đánh chết gã đàn ông này đi! Xem sau này hắn ta còn dám lừa gạt người khác nữa không!
Nào ngờ, Tề Hạo lại nhã nhặn đứng dậy, giọng nói lạnh lùng như thể tất cả việc này không liên quan đến anh.
“Hai người cứ từ từ mà nói chuyện”.
Gì? Gì? Gì? Kỷ Hiểu Nguyệt lập tức sặc ngụm nước chanh vừa uống.
Thế thôi sao?? Không đánh à?? Thất vọng!
Tề Hạo quay người, đi về phía... Kỷ Hiểu Nguyệt???

Chương 24 : Gieo họa nhân gian


Kỷ Hiểu Nguyệt thấy vậy trợn mắt, nghẹn thở, rụt đầu lại. Thôi rồi, chẳng lẽ mình sắp bị bắt đến nơi rồi? Có chỗ nào trốn được không? Kỷ Hiểu Nguyệt liền cúi gằm mặt xuống bàn thức ăn.
Dáng người cao lớn càng lúc càng tiến đến gần, trong đầu Hiểu Nguyệt hiện lên vô số tình huống khi hai người họ giáp mặt nhau:
“Tổng giám đốc, chào anh”?
“Tổng giám đốc, tôi sai rồi”?
“A! Tổng giám đốc! Thật khéo quá!”?
Hay là nên hỏi: “Anh là ai?” nhỉ?
Kỷ Hiểu Nguyệt còn đang bấn loạn thì bóng người cao lớn kia đã đi đến bên cạnh cô, sau đó, lướt qua.
Hả? Đi rồi sao?
Kỷ Hiểu Nguyệt hơi ngẩng đầu lên, phát hiện Tề Hạo đi về phía thang máy VIP lên thẳng phòng cao cấp.
Phù!... Kỷ Hiểu Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. May quá, may mà không bị phát hiện! Số cô đúng thật là may mắn! Nhưng ở cách chỗ cô không xa, hai cô gái vẫn đang đứng gườm gườm nhìn nhau, Phong Tín Nhi đắc ý cười nhẹ:
“Ngại thật, tôi đi trước đây, không Tổng giám đốc Tề lại phải đợi lâu”.
Dứt lời, chiếc váy ren dài nhanh chóng lướt đi, cũng bước vào thang máy, rồi như một chú chim nhỏ nép vào vai Tề Hạo, cô gái kia nhìn theo tức giận giậm chân, sau đó liền rời đi.
Kỷ Hiểu Nguyệt lén lút ló đầu ra nhìn, cửa thang máy vẫn chưa hoàn toàn khép lại, vừa kịp để cô nhìn thấy khuôn mặt không biểu lộ chút sắc thái tình cảm nào cùng ánh mắt nghiêm khắc lạnh lùng của Tề Hạo. Bên cạnh thân hình cao lớn của anh là Phong Tín Nhi đang nở nụ cười đắc ý.
Kỷ Hiểu Nguyệt thầm mắng:
“Đồ Sở Khanh!”
Có tiền có là khỉ khô gì! Đẹp trai cũng làm quái gì! Chỉ tổ gieo họa cho nhân gian thôi! Mắng Tề Hạo xong, lúc quay đầu lại đã thấy Tiểu Bạch uống say túy lúy, Kỷ Hiểu Nguyệt bắt đầu cảm thấy đau đầu.
Vẫn không gọi được cho Đông Ca, tên này đang làm cái gì không biết? Kỷ Hiểu Nguyệt bất lực, chỉ có thể kéo Hoa Hồ Điệp ra khỏi game, hai người hợp lực cùng đưa Tiểu Bạch về cái tổ mấy chục mét vuông của cô. Về đến nhà, Kỷ Hiểu Nguyệt mệt mỏi rã rời quyết định không bật máy tính nữa mà đi ngủ luôn.
Sáng sớm hôm sau, việc đầu tiên cô làm khi đến công ty là bật máy tính lên, đăng nhập vào trò chơi. Nào ngờ, trò chơi vừa mở ra, Kỷ Hiểu Nguyệt vô cùng sửng sốt.
Giao diện đăng nhập đã được thay đổi!
Bốn chữ “Chân Linh Thần Giới” trước kia giờ bên cạnh có thêm hai chữ rồng bay phượng múa: Lãng Thăng!
Không chỉ thế, hình nền cũng đã thay đổi, một Tử Y Nữ Hiệp cưỡi tiên hạc giữa trời xanh mây trắng và một Bạch Y Thư Sinh đứng bên bờ suối nước trong liễu rủ đang nhìn nhau, có cảm giác như đang liếc mắt đưa tình. Sắc gió, dáng núi mang lại cho toàn bộ bức tranh một hương vị thần tiên khó diễn tả thành lời. Đúng là hấp dẫn hơn trước rất nhiều.
Bức tranh này có vẻ quen, nhưng lúc này Kỷ Hiểu Nguyệt không có thời gian để suy nghĩ mấy chuyện đó nữa. Dáng vẻ đáng thương của Tiểu Bạch tối qua hiện rõ trong tâm trí cô, khiến cô thật sự rối loạn. Ngây người nhìn màn hình một lúc, cuối cùng Kỷ Hiểu Nguyệt cũng hiểu ý nghĩa của hai từ “Lãng Thăng".
Thì ra công ty bí ẩn đứng sau bức màn thu mua công ty của Đông Ca chính là công ty Lãng Thăng mà cô đang làm! Nhưng vì sao cô là nhân viên trong công ty mà một chút tin tức cũng không biết?
Việc đầu tiên Kỷ Hiểu Nguyệt làm là nhanh chóng gọi điện cho Tiểu Bạch, nhưng di động đổ chuông liên hồi mà không ai bắt máy.
Đúng lúc này, “phù thủy già” đi đến. “Đám con dân” ngay lập tức phát hiện, hôm nay “phù thủy già” đổi mốt, chị ta mặc một bộ quần áo khá đẹp, cách đi đứng cũng khác hẳn so với trước kia.
Đúng là kỳ tích!
“Phù thủy già” hắng giọng:
“Tôi xin thông báo cho mọi người một tin tức tốt lành, Lãng Thăng chúng ta đã thu mua thành công Chân Linh Thần Giới. Từ hôm nay trở đi, công ty chúng ta có thêm một bộ phận...”
Không đợi “phù thủy già” nói xong, Kỷ Hiểu Nguyệt đã vội đứng lên:
“Thật ngại quá! Tôi... tôi... tôi mót quá! Xin phép ra ngoài một chút!”
Chẳng cần “phù thủy già” đồng ý, Kỷ Hiểu Nguyệt cầm túi xách phi như bay ra ngoài.
Nhịn đến thế rồi cơ à, ôi, đứa nhỏ đáng thương! “Phù thủy già” nhìn theo bóng người vừa chạy vụt qua, trong đáy mắt ánh lên vẻ xót xa.

***

Kỷ Hiểu Nguyệt lúc này thật muốn chạy đi tìm Tiểu Bạch. Nào ngờ vừa chạy xuống tầng đã thấy một dáng người quen thuộc đang nổi giận đùng đùng bước vào thang máy.
Tiểu Bạch?
Kỷ Hiểu Nguyệt ngẩn người đứng nhìn Tiểu Bạch ấn thẳng thang máy lên tầng 48.
Văn phòng Tổng giám đốc!
Không phải Tiểu Bạch đã biết chân tướng mọi việc nên đến tìm Tề Hạo nói chuyện đấy chứ?
Không được, cô không thể để Tiểu Bạch chiến đấu một mình được! Nhưng nếu giờ cô xông vào, rất có thể sẽ bị gã đàn ông xấu xa đó nhận ra. Làm sao bây giờ? Thôi cứ liều vậy!
Kỷ Hiểu Nguyệt nắm chặt tay, lao vào thang máy.


Chương 25 : Em thật sự, thật sự rất thần tượng anh!



Tề Tiểu Bạch chạy một mạch vào phòng Tổng giám đốc, Nhiếp Phong muốn ngăn cũng không ngăn lại được, đành theo cô vào “xem kịch”. Tề Tiểu Bạch ném “phịch” đống báo trước mặt Tề Hạo:
“Có phải anh làm không?”
Tề Hạo thả chiếc bút trong tay xuống, thoải mái ngả lưng ra sau ghế, thản nhiên gật đầu: “Phải”.
“Có chuyện gì từ từ rồi nói, chưa thấy anh em hai người như vậy bao giờ!” Nhiếp Phong khuyên can nhưng lại bị hai anh em nhà họ Tề nhất loạt bắn tới những cặp mắt hình viên đạn, anh rụt cổ biết điều lủi thủi đi ra ngoài, không quên đóng cửa lại.
Tề gia không có ai tốt cả! Ai cũng đều hung hăng!

T_T

Trong phòng Tổng giám đốc, bốn mắt dán vào nhau, một lát sau, thắng bại đã rõ, khí thế của Tề Tiểu Bạch cuối cùng biến mất, cô nàng cúi đầu than:
“Anh đã sớm biết rồi phải không?”
“Phải”. Vẻ mặt Tề Hạo không chút thay đổi đáp.
“Thế sao không nói sớm cho em biết?” Tề Tiểu Bạch ngẩng đầu lên, hai mắt đã đỏ hoe.
“Anh nói sớm em sẽ tin sao?” Giọng Tề Hạo đã dịu dàng hơn, ánh mắt cũng tỏa ra sự ấm áp trìu mến.
“Đông Ca khốn nạn, dám có phụ nữ khác bên ngoài! Hắn ta còn dám nói công ty bị thu mua nên tâm trạng không tốt, muốn được yên tĩnh. Thế mà đêm qua đã đáp máy bay đi Malaysia với người phụ nữ kia!”
Tề Tiểu Bạch nhớ lại chuyện ngày hôm qua, cảm thấy vô cùng tức giận. Trong khi cô uống rượu giải sầu vì lo lắng cho công ty của Đông Ca thì hắn ta lại cầm tiền bán công ty bỏ đi cùng người phụ nữ khác.
“Toàn bộ số cổ phiếu hắn mua ở Malaysia đã bị sụt giá, giờ chắc mất cả vốn lẫn lời rồi”.
Tề Hạo ném một tập tài liệu đến trước mặt Tề Tiểu Bạch khiến cô nàng lập tức vui vẻ trở lại.
“Anh, là anh làm phải không? Anh biết hắn lêu lổng bên ngoài nên đã lặng lẽ thu mua công ty của hắn, còn làm cho toàn bộ cổ phiếu hắn mua bị mất giá, phải vậy không?” Tề Tiểu Bạch nghĩ đến dáng vẻ hiện giờ của tên bỉ ổi Trương Lộ Đông kia, hai mắt sáng lên, làm Tề Hạo không thể không nghĩ về một ai - đó.
“Vậy người được lợi là ai?” Tề Tiểu Bạch rất quan tâm đến vấn đề này.
Khóe môi Tề Hạo hơi nhếch lên, anh làm việc không bao giờ để người ngoài hưởng lợi.
“Anh nói đi, có phải toàn bộ tiền hắn thua cổ phiếu đều vào túi anh hết rồi đúng không?” Tề Tiểu Bạch sung sướng hỏi. Thầm khâm phục anh trai mình, anh ấy quả thật không mất một đồng nào đã mua được công ty của Đông Ca! Cô bắt đầu nóng lòng muốn thấy dáng vẻ nghèo túng của tên khốn Trương Lộ Đông rồi!
Tề Hạo thấy dáng vẻ của Tiểu Bạch nhẹ đáp:
“Cô gái đi cùng hắn không lâu nữa sẽ gặp một tay bản địa giàu có. Em xem có người chuẩn bị mất cả người lẫn của rồi”.
“Em thật sự, thật sự rất thần tượng anh! Yêu anh chết mất!” Tề Tiểu Bạch hét lên rồi ôm chầm lấy Tề Hạo.
Đúng lúc này, “rầm” một tiếng, cánh cửa bật mở, Kỷ Hiểu Nguyệt đẩy Nhiếp Phong ra, xông thẳng vào, cô muốn cứu Tiểu Bạch, nào ngờ lại thấy Tiểu Bạch đang ôm cổ Tề Hạo cười tươi rói, ngay cả Tề Hạo trên khuôn mặt lại đang nở một nụ cười rất dịu dàng.
Cô nhìn lầm sao?
Sau một giây yên lặng, Tề Tiểu Bạch nhanh chóng buông Tề Hạo ra, lui về phía sau vài bước, biết điều giữ khoảng cách với Tề Hạo:
“Mình không có quan hệ gì với anh ta cả!”
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog