Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - 7788 em yêu anh - Trang 6

Chương 11 :Thô bạo, trăm phương ngàn kế can thiệp

Mục Tuần vừa xuống xe thì đã thấy chiếc Hum­mer đỗ ở chỗ đỗ xe. Hum­mer không giống với những xe khác, rất chướng mắt, nhìn một cái là nhận ra ngay.

  Nơi họ gặp nhau là quán rượu cạnh khu biệt thự. Buổi chiều cuối tuần cũng chẳng có mấy người, chỗ đỗ xe chỉ có vài người đẩy xe từ trong siêu thị ra ngoài. Phí Duật Minh không ở trong xe, lại không thấy bóng dáng anh ta đâu. Mục Tuần đành phải vào quán rượu bên cạnh, chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, dựa người vào ghế gọi một chai bia.

  Lúc Phí Duật Minh bước vào, đồng hồ vừa điểm chuông, kim đồng hồ dừng lại ở giờ chẵn, không lệch một chút nào. Anh là người rất đúng giờ, không đến sớm một phút, cũng không đến muộn một giây. Trên người anh vẫn là chiếc áo khoác sậm màu mà anh đã mặc lúc ở bệnh viện, tay cầm hai túi đồ. Anh nhìn một vòng, tìm thấy chỗ Mục Tuần ngồi liền đi đến đó, đặt hai túi đồ xuống ghế bên cạnh, giống như một người đàn ông bình thường, không hề có một chút “ngựa hoang” nào như Mục Tuần đã nghĩ.

Phí Duật Minh gọi một cốc so­da, đỡ chiếc cốc trên tay người pha rượu, uống vài ngụm rồi mới ngoảnh mặt lại nhìn Mục Tuần.

“Chuyện gì, nói đi”.

Nước đá đã tan trong cốc men theo thành cốc chảy xuống, thấm vào tấm lót. Mục Tuần chưa động vào chai bia, nước từ chai bia chảy xuống, chảy vào lòng bàn tay anh. Mục Tuần cầm chai bia lên lắc một cái, ngẩng đầu uống hết nửa chai, đặt xuống bàn rồi mới nói. Hình như giọng điệu đã được chắt lọc, có vẻ chín chắn hơn lần trước rất nhiều: “Chuyện ở trường ngày hôm qua rốt cuộc là như thế nào?”

“Hôm qua?” Phí Duật Minh không quen nói chuyện với người nhà của bạn gái trong tình huống như thế này, vì thế chỉ nói rất mơ hồ: “Tôi cũng không rõ lắm, nếu muốn hỏi thì anh nên đi hỏi Khanh Khanh, tôi vẫn chưa kịp nói chuyện với cô ấy”.

“Tôi không hỏi nó, tôi hỏi anh. Tối qua anh đến làm gì?” Mục Tuần vốn có thành kiến với Phí Duật Minh, vì thế bất kể anh nói gì, cho dù là nói thật thì Mục Tuần cũng sẽ trừ đi vài phần.

“Tôi làm gì là tự do của tôi”, Phí Duật Minh nhếch mép cười, sợ diễn đạt không đúng, liền chuyển sang nói tiếng Anh, “Chuyện của tôi và Khanh Khanh có cần thiết phải nói cho từng người một không?”

Đây chính là lý giải của Phí Duật Minh với chuyện tình cảm, tự do riêng tư và tôn trọng tuyệt đối, sự can thiệp của bất kỳ người nào đều là thừa thãi. Người khác sẽ không giúp được gì, chỉ gây ra tác dụng ngược lại. Phí Duật Minh kiên nhẫn gặp Mục Tuần cũng vì bị ép đến mức bất đắc dĩ. Anh đến không phải để giải thích điều gì cho bản thân mình, chủ yếu là vì Khanh Khanh.

Nhưng Mục Tuần không lý giải được đến tầng ý nghĩa này, chỉ khăng khăng giữ ý kiến của mình, suy diễn theo một hướng khác.

“Khanh Khanh là em gái tôi. Chuyện của nó chính là chuyện của tôi”.

Phí Duật Minh uống một ngụm so­da, im lặng không nói gì, nghĩ một lúc mới hỏi Mục Tuần: “Thế thì sao, anh muốn nói gì?”

“Thì sao cái mẹ kiếp gì cơ chứ, mày hãy tránh xa nó ra”. Mục Tuần không kiềm chế được, kích động đứng dậy, chai bia va vào mép quầy bar, bia bắn khắp bàn. Phí Duật Minh đặt cốc so­da chỉ còn lại một nửa xuống, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.

“Vấn đề của chúng tôi, chúng tôi sẽ tự giải quyết, nếu cần các người giúp đỡ thì chúng tôi sẽ nói. Chí ít thì bây giờ tôi không cần”.

Người pha rượu chạy lại rót thêm so­da vào cốc. Phí Duật Minh rút tiền gài dưới cốc, xách túi đồ, khi đi qua người Mục Tuần, anh dừng lại một chút, nói với người pha rượu: “Không phải trả lại, lấy cho anh ta một chai nữa”.

Rõ ràng Phí Duật Minh nghe thấy tiếng chai bia va xuống quầy bar nhưng không quay đầu. Sau khi bước ra khỏi quán rượu, anh đi vào siêu thị ở đối diện.

Tối hôm ấy, Khanh Khanh nhận được hai túi đồ siêu thị chuyển tới. Không có những món quà xa xỉ, đều là những vật dụng đơn giản và cần thiết ví dụ như son dưỡng môi, kẹo bạc hà, đồ đạc rải đầy giường.

Lúc mang vào phòng, thím Trương cố tình đặt túi có hoa hồng ở trên. Bưu thiếp của anh rất đơn giản, treo trên thân bông hoa hồng trắng duy nhất, đơn giản giống như suy nghĩ của anh về chuyện tình cảm. Anh viết bằng tiếng Anh, nét bút rất điêu luyện: “Chú ý nghỉ ngơi nhé, yêu em, hôn em”. Anh ký tên bằng tiếng Trung, chỉ một chữ “Minh”, viết không đẹp lắm.

Khanh Khanh nhìn một giường đầy quà, mỉm cười rất lâu. Cho dù vết thương còn đau nhưng trong lòng vẫn thấy rất vui. Cô không nỡ dùng những thứ này, đặt tất cả vào ngăn kéo, lại còn liệt kê vào nhật ký, ghi tỉ mỉ từng thứ một.

Nghỉ hai ngày chủ nhật và thứ hai, vết thương đóng vảy trên môi rất lâu khỏi, triệu chứng quá mẫn thì khá hơn một chút, mặt cũng không còn sưng nữa, vì thế sáng thứ ba, Khanh Khanh liền đeo khẩu trang đến trường.

Các đồng nghiệp không hề biết cô đã trải qua chuyện gì, chỉ nghĩ là cô bị ốm. Sau hôm đó Shawn không lên lớp. Theo thông tin mà Nọa Mễ nghe ngóng được, anh ta có “chuyện gia đình” đột xuất, về nước hai tuần.

Không phải chạm mặt cho thêm khó xử, Khanh Khanh cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Những đau đớn hay ấm ức cũng từ từ lắng xuống.

Từ khi quyết định nhận lời Phí Duật Minh, lúc nào đầu óc của Khanh Khanh cũng không được tỉnh táo, bình tĩnh. Sự thận trọng, lý trí trước đây đều không còn nữa. Cô đã từng phản đối tình yêu với người nước ngoài, khéo léo né tránh Shawn. Bây giờ rơi vào vòng tấn công của Phí Duật Minh thì lại không thể thoát ra được. Trải qua cuộc tình này, cuối cùng Khanh Khanh đã tin rằng khi tình cảm đến con người sẽ trở nên u mê, ngốc nghếch, ngừng mọi hoạt động tư duy. Sau khi gia đình phát hiện, cô vẫn không khách quan phân tích tình hình của mình và Phí Duật Minh, chỉ một mực tin rằng mình có thể cùng anh bước tiếp.

Không khí trong nhà họ Mục không hề được xoa dịu vì trận ốm của Khanh Khanh, chỉ là cố nén không bùng phát ra ngoài. Chốc chốc Mục Tuần lại bắn ra những câu nói mơ hồ để kích cô, sau đó lại trở nên hết sức ân cần, ngày nào cũng xe đưa xe đón. Mọi người trong nhà cũng quản chặt hơn, giờ học phụ đạo của Tiểu Hổ tạm thời dừng lại. Ông bà nội tìm đủ mọi lý do để Khanh Khanh ở nhà và nói rất nhiều lời khuyên ngăn. Khanh Khanh không thể nghe thêm được nữa, một mình trốn trong phòng viết nhật ký, nghe nhạc, suy nghĩ vẩn vơ.

Vết sưng trên mặt Khanh Khanh ngày một tiêu đi, vết thương đã đóng vảy đang bong ra, môi dưới xuất hiện đường vân màu trắng, vừa ngứa vừa đau. Mỗi khi không chịu đựng được lén liếm môi, cô lại nhớ đến lời dặn dò của Phí Duật Minh.

Một tuần cứ thế trôi qua đi, Khanh Khanh không gặp may, ngay cả khi tần suất nhắn tin cũng giảm đi, cô mới phát hiện mình nhớ người ấy biết nhường nào. Khanh Khanh ngồi trước bàn làm việc, ngây người nhìn hòm thư nghĩ viển vông, không hề có một chút tâm trạng nào để làm việc. Cô phụ trách mang thông báo vào lớp, đi đến bên cạnh bàn rồi cô mới giật mình bừng tỉnh.

Cô phụ trách mang lời nhắn của phụ huynh đến, trên đó có ghi mời cô đến phòng tiếp đón phụ huynh để trao đổi một số chuyện, chữ ký rất nguệch ngoạc, Khanh Khanh không nhận ra là phụ huynh của em nào trong lớp. Cô mang theo sổ ghi chép đến phòng tiếp đón. Vừa đến cửa đã thấy tấm biển “Đang họp, đừng làm phiền” treo ở tay cầm. Cô chần chừ không biết có nên gõ cửa không thì cánh cửa mở ra trước mắt cô.

Khanh Khanh vẫn chưa kịp nhìn rõ người đang đứng trước mặt thì cổ tay đã bị người đó nắm lấy, cuốn sổ ghi chép suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Người cô lảo đảo, chưa kịp phản ứng gì thì đã bị kéo vào phòng, ngã vào vòng tay của Phí Duật Minh.

Phản ứng đầu tiên của Khanh Khanh là đờ người ra. Một tuần qua, lúc nào cô cũng nhớ tới hình bóng của anh, cầm điện thoại đọc đi đọc lại những tin nhắn anh gửi hoặc xem đi xem lại những tấm bưu thiếp anh đã viết tặng cô.

Bây giờ bỗng nhiên được gặp người ấy, Khanh Khanh thật sự không dám tin, sợ đó chỉ là ảo giác. Cô cũng không bận tâm đây là trường học, đưa tay sờ mặt anh. Tất cả mọi cảm giác đều bừng tỉnh trong khoảnh khắc cô chạm tay vào anh, giống như trái tim bị gi­am hãm một tuần đã được tự do.

Anh đóng cửa, gối cằm lên trán cô, dáng vẻ muốn hôn nhưng lại không hôn, chỉ ôm cô như thế trong suốt vài giây. Niềm hạnh phúc giống như hạt mầm đâm sâu xuống đất, nảy nở, họ không dám có những cử chỉ quá thân mật. Lúc tách nhau ra không khỏi khẽ thở dài nuối tiếc.

Hơn một tuần không gặp, hậu quả không cần nghĩ cũng biết. Cho dù là ngồi ở hai bên bàn họp, anh gọi cô là “cô Mục”, cô cũng phải trốn sau khẩu trang cười ngờ nghệch, cũng không dám cười thái quá vì vết thương ở mép vẫn chưa khỏi, phải lấy tay che miệng mới có thể khống chế được bản thân không làm ảnh hưởng đến vết thương.

Anh nhanh chóng trở lại dáng vẻ nghiêm túc, kéo tay cô rồi hỏi: “Bây giờ nói đi, rốt cuộc hôm ấy đã xảy ra chuyện gì?”

“Hôm ấy?” Cứ nhắc tới chuyện đó, nụ cười trên khuôn mặt Khanh Khanh nhanh chóng tan biến, thay vào đó là nỗi lo âu. Cô gục cằm xuống, nghĩ lại một lượt những chuyện đã xảy ra. Cô thấy mình phải nghĩ thật kỹ rồi mới nói.

“Em và Shawn thực ra chỉ là quan hệ đồng nghiệp. Chúng em vào trường cùng một năm. Trong khoảng thời gi­an hai năm trước, anh ta nhiều lần nói muốn được ở bên em nhưng em không thích anh ta, vả lại cũng nghĩ mình và ngoại quốc không hợp nhau, không thể lâu dài được, vì thế đã từ chối, đến tận ngày lễ Giáng sinh năm ngoái…”

“Lễ Giáng sinh năm ngoái làm sao?”

Cô do dự không biết nói thế nào, ngón tay run run, lòng bàn tay được anh vuốt ve, ánh mắt của anh trở nên dịu dàng, trìu mến, chính khoảnh khắc ấy đã cho cô dũng khí để nói tiếp.

“Buổi họp mặt toàn trường kết thúc, anh ta đuổi theo… hôn em… ngoài cửa nhà ăn, em không muốn”. Nói xong Khanh Khanh chìm trong im lặng. So với lúc thổ lộ với Mục Tuần, cô thấy nói chuyện này trước mặt anh khó khăn hơn, bồn chồn bất an hơn rất nhiều. Anh vẫn nắm tay cô, mười đầu ngón tay lồng vào nhau rất tự nhiên, sau đó anh mở tay cô ra, khẽ vẽ lên đó những đường vân đan xen.

“Anh ta còn làm gì nữa?”

“Không làm gì, chỉ nụ hôn ấy thôi, sau đó em tránh mặt anh ta”.

Anh ngả người vào ghế, vẻ mặt sâu xa khó hiểu, dường như đang suy nghĩ một số chuyện vô cùng quan trọng. Sau đó anh đứng dậy đi đến cửa sổ phòng tiếp đón, nhìn sân vận động xanh mướt cỏ một lúc rất lâu. Khanh Khanh lặng lẽ chờ anh nói.

Phí Duật Minh quay người đi về phía chiếc bàn, kéo dịch ghế ngồi cạnh cô, chỉ tay vào môi cô phía sau lớp khẩu trang.

“Để anh xem nào”.

Ngoài cửa kính là hành lang trường học còn vết sẹo trên môi là của người đàn ông khác để lại. Khanh Khanh rất khó xử, nhưng anh kiên quyết kéo khẩu trang ra.

“Anh muốn xem”.

Anh mở khẩu trang, đầu ngón tay chạm vào vết thương đã đóng vảy trên mép, thấy cô rùng mình liền nhẹ nhàng đeo khẩu trang cho cô. Anh rất muốn hôn cô nhưng lại không đành lòng. Bị người ta ức hiếp không phải là lỗi của cô. Vết sẹo ấy sâu hơn anh tưởng, đã khắc sâu vào trong tim cô, chí ít thì khi anh chạm vào nó, khóe mắt cô đỏ hoe.

“Người nhà làm khó cho em à?”

“Không có gì, chỉ là không cho đi đâu, cuối tuần phải ở nhà đợi mẹ đến tìm em nói chuyện”.

“Còn gì nữa?”

“Còn nữa…” Khanh Khanh cũng không biết nói gì, có rất nhiều chi tiết vụn vặt, không thể nói hết cho anh nghe từng thứ một. Có thể gặp nhau như thế này là cô đã mãn nguyện lắm rồi. Cho dù chỉ nắm tay nhau, nhìn nhau một lúc cũng được.

“Còn nữa… anh biết cả nhà em đều phản đối”. Anh cầm chiếc cốc giấy trước mặt mình, từ từ xoay một vòng, giúp cô nói tiếp, “Anh đã gặp riêng anh trai của em rồi”.

“Lúc nào? Hai người… nói những gì?” Thoạt nghe Khanh Khanh thấy ngạc nhiên nhưng lập tức nghĩ rằng đó là chuyện hợp tình hợp lý. Những biểu hiện bất thường của Mục Tuần và những lời nói đay nghiến cô đều có lý do.

“Điều đó không quan trọng, sau này hãy tính. Trước tiên anh có một số vấn đề muốn hỏi em”. Anh đặt cốc giấy xuống, nắm tay cô đặt lên đầu gối, “Em vừa nói từ chối Shawn là vì bài trừ tình yêu xuyên quốc gia, nghĩ rằng không có kết quả với người ngoại quốc. Vậy thì với anh thì sao? Em nghĩ thế nào? Có muốn ở bên cạnh anh không? Suy nghĩ theo hướng nghiêm túc, có kết quả ấy”.

Lúc hỏi những điều đó Phí Duật Minh cũng không hiểu rõ cái gọi là “kết quả” nghĩa là gì, nhưng anh vẫn hỏi. Dù sao thì trước mặt anh là cô chứ không phải người phụ nữ khác, buông tay là chuyện quá dễ dàng nhưng anh không thể buông được.

“Vì sao… đột nhiên anh lại hỏi vậy?” Trong lòng Khanh Khanh cũng có rất nhiều hoài nghi. Gần đây liên tiếp xảy ra rất nhiều thay đổi, cô vẫn chưa kịp cảm nhận niềm vui trong tình yêu thì đã bị cuốn vào nỗi muộn phiền. Mơ ước và khát khao với tình yêu cũng vì thế mà giảm đi rất nhiều.

Phí Duật Minh rất thẳng thắn, cũng rất thật thà, anh nắm chặt tay Khanh Khanh và nói: “Người nhà em đang phản đối nhưng anh thì muốn tiếp tục. Họ nghĩ thế nào anh không bận tâm, em có thể làm được như thế không? Nếu họ một mực phản đối, em vẫn sẽ ở bên anh chứ? Nếu em có thể làm được thì chúng ta sẽ có tương lai, sẽ có kết quả. Chúng ta có thể cùng cố gắng, kiên trì đến cùng. Nếu em không dám chắc, anh cũng không thể ép em phải lựa chọn giữa anh và gia đình, như thế là không công bằng với em. Huống hồ ngay từ đầu em đã không có cảm tình với tình yêu xuyên quốc gia.

Em phải biết nhà anh không ở đây. Ngoài gia đình anh trai, tất cả quá khứ của anh đều ở Đức và ở Pháp. Anh cũng không thể đảm bảo là sẽ làm việc, sinh sống ở Trung Quốc suốt đời. Có lẽ một ngày nào đó anh bị điều đi cũng không biết chừng. Vì thế em cần phải suy nghĩ, nghĩ kỹ rồi cho anh biết suy nghĩ của em.

Trước khi gặp anh em, anh cũng nói chuyện này với mấy người bạn ở nước ngoài về. Nếu là ở nước ngoài, thì chuyện này không thể coi là “chuyện” được. Chúng ta đều là người trưởng thành, có trách nhiệm với những việc mình làm, không cần sự can thiệp của người khác. Đến lúc anh đưa em đi hay anh ở lại, chuyện này chúng ta cần bàn bạc trao đổi. Nhưng đây là Trung Quốc, ngoài hai chúng ta anh cũng phải tôn trọng gia đình em. Em vẫn chưa sống tự lập, vì thế rất nhiều thứ đan xen với nhau. Anh phải hỏi lại em một lần nữa: Rốt cuộc em có muốn ở bên anh không, thật nghiêm túc ấy?”

Lần đầu tiên nghe anh tâm sự và phân tích nhiều đạo lý như vậy, tâm trạng bồng bềnh bất ổn bỗng bình tĩnh trở lại, cảm thấy hết sức nhẹ nhõm. Người đàn ông có thể nói ra những lời nói như thế này chứng tỏ anh rất quan tâm đến cô, có tình cảm thật sự với cô. Dĩ nhiên, lời nói của anh có rất nhiều khoảng trống. Đó cũng là điều mà cô thấy mơ hồ. Cô không dám mơ ước cao xa, chỉ hy vọng là người nhà nhanh chóng chấp nhận anh, tình cảm của hai người có bước khởi đầu thuận lợi, có thể phát triển tiếp được.

“Kết quả mà anh nói sẽ là… kết quả như thế nào?”

Nghe cô hỏi như thế anh bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. Anh nâng mặt cô, hôn vào đôi môi qua lớp khẩu trang nhưng chỉ chạm nhẹ, cô vẫn chưa cảm nhận được thì anh đã buông ra.

“Cô bé ngốc, kết quả gì? Kết quả tốt đẹp là em chuyển đến sống cùng anh, chúng ta đính hôn, chúng ta kết hôn, chúng ta sinh ba đứa con sống trong căn nhà to đẹp ở ngoại ô, có vườn hoa, nuôi hai con chó, cùng bọn trẻ chơi đùa trong vườn hoa. Em không phải đi làm, hàng ngày làm những việc mà em thích”.

“Vậy… kết quả xấu nhất là gì?”

“Xấu á?” Anh nhún vai và nói, “Anh vẫn chưa nghĩ đến, nếu ngay từ lúc bắt đầu đã nghĩ theo hướng xấu thì anh đã không bắt đầu với em rồi. Cho dù thái độ của gia đình em như thế nào thì anh không hy vọng nó sẽ ảnh hưởng đến chúng ta, hy vọng sau một thời gi­an sẽ được cải thiện, họ có thể từ từ chấp nhận anh. Dù sao thì chuyện tình cảm cũng là chuyện của hai người, anh muốn ở bên em, anh cũng phải biết em nghĩ thế nào. Khanh Khanh, anh nghiêm túc đấy, rất nghiêm túc”.

“Em biết”. Khanh Khanh gật đầu. Đây không phải là lần đầu tiên Phí Duật Minh nhắc đến hai từ “nghiêm túc” nhưng lại nghiêm túc hơn những lần trước. Cô nghiêm túc suy nghĩ những lời anh nói, suy nghĩ bức tranh mà anh phác thảo.

Phí Duật Minh đứng dậy, đi ra phía sau cô, nhìn những sợi tóc óng mượt trên đỉnh đầu, kiên nhẫn chờ đợi.

Lúc ngẩng mặt lên ánh mắt của cô trong vắt như mặt hồ, dường như chưa từng có mây mù chia cắt họ. Trước khi nói câu trả lời, cô nắm chặt bàn tay anh đang chống sau thành ghế. Lúc này họ không chỉ nói những lời ngọt ngào bay bướm mà đã đến lúc hai người trưởng thành cùng quyết định tương lai sau này. Cô nói rõ ràng từng câu từng chữ, nói bằng tiếng Anh xong cô lại nói lại hai lần bằng tiếng Trung.

“Em… ở bên anh”.

Anh thở phào, toàn thân nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, tô lại hình vẽ trên khẩu trang của cô, mỉm cười, khuôn mặt lạnh lùng như trẻ ra vài tuổi.

“Em chú ý chăm sóc vết thương, đừng liếm môi, ngứa cũng không được, mau mau khỏi, biết chưa?”

“Em biết rồi”, Khanh Khanh nhăn mũi, mỉm cười với anh.

Hai lúm đồng tiền bị khẩu trang che mất. Anh nhìn thấy nụ cười trên đôi mắt cô, không kìm được áp mặt lại. Hai cái mũi chạm vào nhau, anh giả bộ tức giận véo nhẹ vào tai cô, khẽ nói: “Khỏi rồi sẽ hôn”.

Sau đó Phí Duật Minh tìm tổ trưởng tổ giáo vụ và viện trưởng, nói về tình hình phụ đạo của Tiểu Hổ và ý kiến phản hồi của phụ huynh. Có sự can thiệp của phía nhà trường, một tuần sau, buổi học phụ đạo của Tiểu Hổ lại được tiếp tục.

Lúc cô đến dạy, Phí Duật Minh tìm mọi lý do để ở nhà. Có lúc anh cùng bọn trẻ nghe cô kể chuyện, có lúc lại cùng chơi trò chơi. Anh tìm tất cả mọi cơ hội để được ở cạnh cô, bù đắp những tiếc nuối vì không thể hẹn hò riêng tư. Có lẽ chỉ nhân lúc chơi trốn tìm trốn trong tủ quần áo hôn nhau. Có lẽ chỉ là lúc cô đi xuống cầu thang anh ôm cô từ phía sau. Tình yêu bí mật có chút vụng trộm mang lại cho Khanh Khanh một trải nghiệm mới.

Họ không sớm tối bên nhau nhưng vẫn rất ngọt ngào và lãng mạn, nỗi vất vả gi­an truân cũng hòa trong đó. Nhưng Khanh Khanh vẫn chưa kịp hưởng thụ thì gia đình đã có bước tiếp theo để cắt đứt mối tình của cô. Cuối tuần cô về thành phố thăm bố mẹ, nhưng điều chờ đợi cô không phải là một mâm cơm thịnh soạn mà là một người đàn ông lạ mặt ngồi đối diện với bố mẹ.

Đối phương tên là Trần Gia Lạc, là đồng nghiệp của bác ba, ngoài ba mươi tuổi, là bác sĩ, đảng viên, gia đình khá giả, đóng vai trò chủ chốt trong các phòng ban.

Những lời này Khanh Khanh chỉ nghe thoáng qua rồi quên luôn. Lần đầu tiên ứng phó với việc mai mối, Khanh Khanh có chút luống cuống. Từ hoảng loạn đến bài trừ, sau đó là im lặng, mang theo chút gì đó rất quật cường, không nói một lời nào.

Hai người không tìm được chủ đề chung, được mười phút thì chán ngắt. Sau khi anh Trần đi, bố mẹ Khanh Khanh chỉ trích cô một hồi, cũng không cho ăn cơm, bắt cô ngồi trong phòng khách tự kiểm điểm bản thân.

Thông tin lần đầu tiên mai mối thất bại ngay tối hôm ấy đã lan khắp nhà. Bác ba còn đích thân gọi điện sang hỏi thăm tình hình. Nửa đêm, Khanh Khanh trốn trong căn phòng nhỏ của mình ăn mỳ ăn liền, tưởng rằng đã tai qua nạn khỏi.

Nhưng Khanh Khanh đã nghĩ quá lạc quan. Sáng hôm sau, cô vẫn chưa ngủ dậy thì đã bị mẹ kéo ra khỏi chăn. Dưới đuôi giường là một bộ váy và chiếc túi mới, ngay cả giày cũng được chuẩn bị trước. So với tối qua, thái độ của mẹ vui vẻ hơn rất nhiều, dỗ dành cô mặc quần áo, trang điểm. Trước khi đưa ra cửa còn dặn cô phải làm thế nào.

“Đi đâu ạ”.

“Xuống dưới thì biết”.

Vừa bước xuống dưới Khanh Khanh đã nhìn thấy Mục Tuần đang đứng đợi. Anh ngả người vào cột, vẫn mặc chiếc áo khoác lông, quàng chiếc khăn chính tay cô đan. Thấy cô đi ra anh liền vứt điếu thuốc trên tay xuống đất rồi di chân dập tắt thuốc.

Lần đầu tiên Khanh Khanh nhìn thấy Mục Tuần hút thuốc.

“Ừ, xinh lắm”. Anh bước lại đi quanh người cô một vòng, xoa bớt phấn hồng trên má cô.

“Anh út, làm gì thế?”

“Không làm gì, má đánh đậm quá, còn lại tất cả đều đẹp”.

Mục Tuần kéo Khanh Khanh lên xe. Khanh Khanh nằm bò ở ghế sau, kéo vạt áo Mục Tuần hỏi liên hồi nhưng anh không chịu nói.

“Mọi người muốn làm gì, đưa em đi đâu? Không nói em không đi”.

Anh khởi động xe, không thèm nghe lời kháng nghị của cô. Sau khi lái ra khỏi khu phố mới nói bằng giọng điệu rất khó nghe: “Ngồi im đi, đến nơi rồi thì chẳng phải sẽ biết sao”.

Khanh Khanh không nói gì, rút điện thoại nhắn tin cho Phí Duật Minh.

“Anh đang ở đâu?”

“Ở nhà, còn em?”

“Trên xe”.

“Đi đâu?”

“Không biết, anh mau ra ngoài đi”.

“Được, sao thế?”

“Không thể gặp nhau được”.

“?”

“Không biết, tóm lại là anh cứ chuẩn bị đi”.

“Có cần anh đi mua đồ không?”

Anh nhắn tin rất chậm, biết rất ít chữ tiếng Trung, xen lẫn giữa tiếng Trung với tiếng Anh còn tốc độ của xe thì lại rất nhanh. Khanh Khanh sốt ruột, tắt điện thoại, tìm mãi một hồi chỉ tìm thấy một tập thông tin tham khảo mà bố thường đọc. Cô cuộn tròn tập thông tin tham khảo ấy, nằm bò lên thành ghế, giơ cánh tay đập mạnh vào gáy Mục Tuần.

“Anh út. Dừng xe”.

Đây là lần đầu tiên cô đánh Mục Tuần. Trước đây anh cũng đã từng bị Khanh Khanh bắt nạt nhưng chưa bao giờ phản kháng ra mặt. Nhưng lần này Mục Tuần đang lái xe, cô lại tấn công từ phía sau, cú đánh vào đầu rất mạnh. Anh choáng váng, bất giác phanh kít rồi vòng vô lăng. Chiếc xe quay một vòng chữ S khổng lồ giữa đường mới miễn cưỡng trở lại trạng thái bình thường, suýt chút nữa thì đâm vào chiếc xe bên cạnh.

Mục Tuần toát mồ hôi, sa sầm mặt xuống. Anh lái xe sang dọc đường ở mép ngoài cùng, tìm chỗ có vạch đỗ xe rồi dừng xe lại, đẩy cửa xuống xe, đi ra kéo cửa sau.

“Em xuống xe”. Mục Tuần hầm hầm túm cổ áo Khanh Khanh, lôi cô xuống xe. Cơn giận dữ đè nén trong lòng bao nhiêu ngày nay bỗng chốc bùng phát, “Mục Khanh Khanh, ăn no rồi rửng mỡ đúng không?”

“Anh út… em…” Khanh Khanh đang giận, nhưng biết mình làm việc không đúng chừng mực cũng thấy rất ân hận. Cô muốn giải thích nhưng chưa mở miệng thì Mục Tuần đã vung tay đánh một cái rất mạnh. Vốn không định đánh thật nhưng không biết vì sao lại đập vào đầu cô.

Khanh Khanh chỉ thấy tai mình kêu ù ù, lảo đảo quay vài bước, va vào tay cầm của chiếc xe đạp đang đi ngang qua đó, cùng với người phụ nữ đang đi xe ngã lăn ra giữa đường. Đồ trong giỏ xe rơi hết cả, mấy củ khoai tây văng đi rất xa.

Mục Tuần không ngờ lại như vậy, vừa ra tay lại thấy hối hận, cúi đầu nhìn bàn tay của mình, không tin mình lại đánh mạnh như thế, mạnh đến nỗi lòng bàn tay tê tê. Khuôn mặt của Khanh Khanh hiện lên rõ rệt dưới ánh nắng mặt trời. Trán cô đỏ ửng, lờ mờ nhìn thấy năm đầu ngón tay của anh. Cô đi từ kinh ngạc đến hoảng loạn, sau khi bình tĩnh lại, cô chống tay đứng dậy, vỗ sạch bụi dính trên quần áo. Cô không nói chuyện với anh mà ngồi xuống nhặt những củ khoai tây, hành tây rơi vãi khắp nơi, xếp từng củ vào túi nilon.

Người phụ nữ kia bò dậy, không thèm quan tâm đến thức ăn rơi dưới đất, chỉ thẳng vào mặt Mục Tuần rồi bắt đầu chửi bới: “Cậu có mắt không hả? Muốn cãi nhau thì về nhà mà cãi nhau, thần kinh à?”

Mục Tuần muốn chạy ra giúp Khanh Khanh nhưng bị người phụ nữ kia chặn lại: “Đánh vợ giữa đường thì oai cái gì cơ chứ, cậu có phải là đàn ông không?”

“Chị câm miệng cho tôi”. Mục Tuần cũng quát lên.

“Việc gì mà tôi phải ngậm miệng. Tôi đang đi xe hai người va vào tôi. Đồ nhãi ranh, có hiểu lý lẽ không thế, cậu thử quát lên nữa xem nào?”

“Chị chửi ai hả?” Mục Tuần nắm tay, nhặt một củ hành tây dưới đất rồi ném nát bét.

Khanh Khanh lặng lẽ đứng bên nhặt rau, gạt những quả cà chua dập nát thành đống, dựng chiếc xe dậy. Trước khi người phụ nữ kia ăn vạ, cô vào trong xe lấy ví tiền của mình, rút năm mươi tệ đưa cho chị ta, khẽ nói: “Xin lỗi”.

Chị ta cầm tiền, quan sát tình hình một lúc rồi dắt xe đi.

Khanh Khanh cầm ví tiền đi đến đầu đường, giơ tay vẫy taxi, cứ như thể bên cạnh cô không có người tên Mục Tuần.

Mục Tuần biết mình thô lỗ, khóa xe rồi đuổi theo cô.

“Khanh Khanh, Thất Thất…”

Gọi mấy tiếng, Khanh Khanh không những không đứng lại mà càng đi càng nhanh. Cô quay lưng bước đi, không giận dỗi với anh, cũng không quan tâm đến cái trán đang sưng lên, chỉ muốn bắt xe, đi được một đoạn lại vẫy xe.

Mục Tuần tiếp tục đuổi theo giải thích. Khóe miệng Khanh Khanh cứ run lên, không sao khống chế được, cô chạy lên trước vài bước.

“Khanh Khanh, em đừng giận, không phải anh muốn đánh em. Lớp anh họp lớp, hát karaoke, anh muốn đưa em qua đó hát hò cho thoải mái. Lúc nãy em đánh anh cũng chẳng có gì, anh chỉ thấy đang lái xe rất không an toàn, chẳng may đâm nhau… Dù sao thì anh cũng không muốn đánh em… thật đấy”.

Nghe anh nói như vậy, cuối cùng Khanh Khanh cũng ngoảnh mặt lại, gượng cười đắng chát.

“Anh út, em không ngốc đâu, những điều này em hiểu cả, anh không cần phải nói như thế. Người gặp mặt ngày hôm qua ở bệnh viện của bác ba, em biết ai giới thiệu cho em. Ngoài anh ta, có lẽ ở bệnh viện của bác ba vẫn còn rất nhiều thạc sĩ, giáo sư. Cơ quan của bác gái, công ty anh chắc chắn cũng có một đống. Hôm nay chỉ là họp lớp hay anh muốn giới thiệu bạn đại học, bạn cấp ba cho em làm quen? Vì thế mẹ em mới chuẩn bị cho em bộ quần áo này…” Khanh Khanh cúi đầu nhìn bắp chân lộ ra dưới chân váy. Lúc nãy bị ngã, chiếc quần tất màu đen rách một lỗ. Vết rách từ từ lan rộng cùng với những cử động rất nhẹ, dường như đang ngầm ám chỉ vết rạn giữa cô và Mục Tuần ngày càng lớn.

“Mọi người đối xử tốt với em, quan tâm đến chuyện đại sự của em, em cảm ơn mọi người. Nhưng em thật sự không cần. Em đã hai mươi tư tuổi rồi, không phải là trẻ con, có thể phán đoán đúng sai, phải trái, có thể tự làm chủ. Các trợ giảng ở trường em bao nhiêu tuổi? Chỉ mới mười tám, nhưng ai cũng đối xử với họ như những người lớn. Họ tự quyết định việc mình đến Trung Quốc, tự quyết định yêu trợ giảng hay yêu giáo viên, vì niềm vui hay vì tiền đồ trước mắt. Điều này không ai có thể can thiệp được. Vì sao ư? Đây là sự lựa chọn của một người trưởng thành. Người khác đóng góp ý kiến cũng cần có sự tôn trọng tối thiểu chứ không phải là can thiệp hoặc cấm đoán.

Mọi người không thích Phí Duật Minh em có thể hiểu được. Đối với mọi người anh ấy không đủ tiêu chuẩn nhưng em thích anh ấy. Có lẽ mọi người nghĩ anh ấy không hợp với em nhưng bây giờ em thấy rất hợp. Bọn em vẫn chưa qua lại với nhau mọi người đã đưa ra kết luận. Em không chấp nhận được. Nhà chúng ta không phải ở nông thôn. Em cũng không phải là cô gái ế chồng cần phải tống đi sớm. Cuộc sống của em, em muốn được làm chủ. Em yêu ai là chuyện của em, tương lai như thế nào là lựa chọn của em, tốt đẹp thì tốt đẹp, không tốt đẹp thì thôi, em vẫn chấp nhận. Có thể em và Phí Duật Minh rất thuận lợi, đến một ngày nào đó sẽ kết hôn. Cũng có thể chúng em sẽ chia tay. Những điều này em vẫn chưa tính được. Bây giờ em chỉ muốn được ở bên anh ấy, yêu anh ấy, tận hưởng cuộc sống của mình để không thấy mình sống vô ích.

Em cảm ơn mọi người đã quan tâm đến em nhưng em không muốn mọi người tiếp tục can thiệp vào cuộc sống của em như thế này nữa. Nếu mọi người vẫn muốn mai mối cho em thì cứ giới thiệu đi. Nhưng hôm nay em muốn nói rõ ràng, chỉ cần em và Phí Duật Minh ở bên nhau thì dù mọi người có giới thiệu người như thế nào em cũng sẽ không đồng ý, cũng sẽ không tử tế với người đó. Em đã có người yêu rồi, những người khác có tốt đến mấy em cũng không cần. Bây giờ ở bên Phí Duật Minh em thấy rất vui. Em nghĩ đây chính là điều em muốn. Đây chính là hạnh phúc của em”.

Trán Khanh Khanh đỏ ửng, nói đến những câu cuối cùng, giọng nói đã có chút nghẹn ngào, ánh  mắt không giấu được nỗi buồn thương, nói xong vừa đi về phía trước vừa vẫy tay bắt xe, bàn tay đỏ ửng trong gió rét.

Mục Tuần đi theo sau, không phí lời nữa. Anh chưa thấy Khanh Khanh kiên quyết và cố chấp như thế bao giờ. Đợi đến khi cô gọi được xe anh cũng dừng bước, không chạy lên ngăn cô lại. Anh dõi theo bóng cô. Ánh mắt u tối, hờ hững của cô sau tấm cửa kính dần dần biến mất, khuôn mặt hoạt bát đáng yêu trước đây hiện lên trong đầu anh. Mục Tuần bỏ chiếc khăn mà mình đã quàng bao nhiêu năm, cầm trong tay, nghiến răng đi về nhà.

Phí Duật Minh chăm chú lái xe trên đường, hé mở một khe nhỏ trên cửa kính cạnh ghế lái, làn gió se lạnh ùa vào, thổi vào mặt anh nhưng không thổi bay những vết tích đan xen trong lòng anh. Anh đang rất lo lắng, ánh mắt chất chứa bao nỗi niềm. Vì vội đi nên chưa kịp chuẩn bị gì, mấy sợi tóc dính trên trán, gạt mấy lần rồi mà vẫn thế, trong lòng càng thấy buồn bực hơn.

Sau khi nhắn xong tin nhắn cuối cùng, anh chờ rất lâu mà không thấy Khanh Khanh nhắn lại, thử gọi điện thoại cho cô thì cô không nghe máy. Anh lo xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, nói với mọi người vài câu rồi lái xe vào thành phố. Sau khi đi vào đường cao tốc, anh tìm chỗ đỗ xe gần nhất rồi dừng xe lại, vội vàng lấy điện thoại gọi điện cho cô.

Nhạc chuông vang lên, nhạc chờ của Khanh Khanh từ đầu đến cuối đều là một âm thanh: Một đứa trẻ sơ sinh khóc, sau đó cười, sau đó lại khóc, cuối cùng lại cười, giống như quảng cáo Mac­don­ald. Lần đầu tiên nghe anh thấy rất thú vị, có thể tưởng tượng được những khuôn mặt khác nhau của cô đan xen trước mắt. Lần thứ hai nghe có thể cảm nhận được tính cách của cô có mấy phần chín chắn mấy phần trẻ con. Trước mặt bọn trẻ cô là giáo viên, lúc nào cũng coi mình là người lớn nhưng không vì thế mà mất đi vẻ đáng yêu. Trước mặt phụ huynh và đồng nghiệp cô luôn tỏ ra rất lý trí. Trước mặt anh và người nhà, cô rất thích làm theo ý mình, hay giận dỗi như trẻ con, không hề che giấu tính cách của mình.

Cuối cùng, cô cũng nhấc máy, Phí Duật Minh nóng lòng nói: “A lô?”

“A lô”, giọng nói của cô không rõ lắm, có chút nghẹn ngào, hình như bị nghẹt mũi.

Phí Duật Minh lập tức nhận ra có chuyện gì đó: “Sao thế, em đang ở đâu? Anh ra ngoài rồi, đi đón em đây”.

Cô không nói gì, chỉ cầm điện thoại trên tay, cố nhịn để không khóc thành tiếng.

Khanh Khanh ngồi trong xe, áp điện thoại vào mặt, ngả đầu vào cửa xe nhìn cảnh sắc thay đổi bên ngoài, nghe bài hát Ngọn lửa mùa đông trên xe taxi. Trong xe bật điều hòa, chiếc ruy băng nhỏ buộc ở cửa ra của điều hòa khẽ bay bay theo hơi ấm nhưng cô không hề thấy ấm áp chút nào, chỉ thấy lạnh buốt. Tình yêu không thuận lợi đến mức này là điều Khanh Khanh chưa từng ngờ tới. Những người xen vào giữa hai người họ đều là những người thân thiết nhất của cô. Ngày hôm qua cô có thể ôm hộp mì ăn liền tươi cười hớn hở nhưng lúc này cô không cười được, nghĩ một lúc mới nhớ ra đầu dây bên kia có người đang đợi.

“Khanh Khanh, sao thế?”

“Anh đến đi, em chờ anh”.

“Em ở đâu?”

Cô nói tên trung tâm mua sắm gần nhất, sợ anh không tìm thấy lại chuyển sang đại sứ quán Đức.

Lúc tính tiền lái xe cứ hỏi có đi vào không, Khanh Khanh xua tay rồi cầm tiền trả lại. Mấy nhân viên tư vấn của công ty chuyên về visa chuẩn bị mang tài liệu đến, cúi đầu nhìn thấy đôi tất rách của cô lại quay người bỏ đi. Khanh Khanh đi vòng qua khu chờ làm visa, chầm chậm đi về phía con đường rợp bóng phía sau đại sứ quán, ngả người vào cây ngô đồng bên đường, không muốn làm gì, chỉ thở dài.

Thời tiết cuối thu, những chiếc lá không chịu được thời tiết giá lạnh đã rụng gần hết, những chiếc lá còn lại trên cây cũng không còn nguyên vẹn. Khanh Khanh ngước mắt nhìn bầu trời xanh ngắt, cảm giác thờ ơ. Cô rút điện thoại nhắn tin cho bố, “Buổi tối con ăn cơm ở ngoài, không cần lo lắng”, sau đó nhấn nút tắt máy.

Khoảnh khắc ấy Khanh Khanh cảm thấy ngoài Phí Duật Minh, không người nào trên thế giới có thể tìm thấy cô. Cô sẽ không bị làm phiền và được an toàn. Cô nhặt một chiếc lá che lên trán, nhìn về phía cuối con đường qua lỗ thủng trên chiếc lá. Tuy đang chờ anh nhưng chốc chốc lại nghĩ đến Mục Tuần.

Lúc ấy, khi cô ngoảnh đầu nhìn lại thì đã không thấy rõ hình bóng của anh. Tình cảm anh em trong suốt hơn hai mươi năm đã bị hủy hoại vì một mối tình. Cô không muốn chọn một trong hai người họ. Cô muốn đắm mình trong tình yêu của Phí Duật Minh nhưng cũng muốn có được sự quan tâm, chiều chuộng của Mục Tuần. Đây vốn dĩ là hai thứ tình cảm không hề mâu thuẫn nhưng bây giờ lại bắt cô phải lựa chọn. Có lẽ cô quá tham lam, nếu bắt cô phải lựa chọn thì cô sẽ nghiêng về phía Phí Duật Minh nhiều hơn một chút.

Cô nghe thấy tiếng còi ô tô, chiếc lá trên tay rơi xuống đất. Chiếc Hum­mer của Phí Duật Minh đã đỗ bên đường. Anh hạ cửa xe xuống, ấn một hồi còi.

Khanh Khanh ôm chiếc túi đứng dậy. Vì tâm trạng không tốt, cô không chạy về phía anh mà chỉ chầm chậm bước tới. Khi đi qua người anh bảo vệ ngoài đại sứ quán, cô liếc nhìn vào trong. Những người làm visa đều hy vọng được rời khỏi Trung Quốc. Nhưng cô thì không, cô hy vọng được sống ở đây, tốt nhất là có thể giữ anh ở lại, hơn nữa có thể ở lại mãi mãi.

Anh nhích xe lên vài trăm mét rồi lại dừng lại. Đợi đến khi cô đi đến thì cửa xe đã mở. Anh kéo cô lên, nâng cằm cô kiểm tra rất kỹ.

“Sao thế này?”

Môi vừa khỏi được mấy ngày thì trán đã lại sưng. Má đánh rất đậm, đôi lông mi được phết mas­cara trông đen bóng hơn nhưng không có hồn. Cô bặm chặt môi, anh hỏi hai lần đều không nói gì.

“Lúc nãy sao thế?” Anh không biết dỗ dành, chỉ biết ôm cô, xoa đầu cô, “Em nói đi chứ!”

Cô đẩy tay anh ra, ngồi vào trong xe thắt dây an toàn rồi chỉnh ghế xuống rất thấp, nằm xuống, ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Bụi dính trên áo khoác và vết rách to như miệng bát trên đầu gối đều rất đáng nghi. Phí Duật Minh không hỏi nữa, lấy chiếc áo vest ở ghế sau đắp lên chân cô. Lúc anh ghé sát để nhìn thì cô đã nhắm mắt.

Anh bật đĩa, chọn một bản nhạc nhẹ nhàng, sau đó khởi động xe, đi chầm chậm trên đường.

“Muốn đi đâu?” Đi được một lúc, anh hỏi.

“Tùy anh”. Cuối cùng thì cô cũng mấp máy môi nói hai tiếng.

Phí Duật Minh tiếp tục lái xe, tốc độ chậm hơn bình thường. Anh đã thấy cô vui, tức giận, ấm ức, buồn nhưng chưa thấy cô suy sụp như thế này bao giờ. Anh không biết đã xảy ra chuyện gì, một tay nắm bàn tay dưới áo vest của cô, chỉ thấy lạnh buốt.

“Đến nhà riêng của anh nhé”. Phí Duật Minh nghĩ mãi cũng chỉ nghĩ ra mỗi chỗ này, không bị làm phiền, có thể nói chuyện thoải mái với cô.

Khanh Khanh khẽ “vâng” một tiếng, giằng tay ra, quay người nhìn ngoài cửa sổ. Chiếc áo vest trượt xuống chân, cô không nhặt, để mặc vết rách trên đầu gối, im lặng nhìn con đường bên ngoài.

Chương 12 :Vô vàn khó khăn, không tốt đẹp như tưởng tượng

Khanh Khanh nghe thấy Phí Duật Minh nhắc đến nhà riêng mấy lần nhưng chưa bao giờ đến đó. Xe đi vào gờ giảm tốc thu phí ở nhà xe dưới tầng hầm, thân xe khẽ rung lắc, lúc ấy cô mới có phản ứng. Cô ngồi dậy, ngắm nhìn không gi­an xa lạ xung quanh. Giọng nói của anh vang lên từ phía sau, rất nhẹ nhàng: “Khanh Khanh, đến rồi”.

Xe dừng lại ở nhà xe dưới hầm, đèn tắt. Ghế của cô được điều chỉnh cao lên, Phí Duật Minh cúi người cởi dây an toàn cho cô, nhặt áo khoác rơi dưới đất rồi nắm tay cô áp lên mặt mình.

Khanh Khanh gật đầu, quay người lại nhìn đôi mắt màu cà phê đậm của anh, chỉ thấy khóe mắt cay cay, không thể tiếp tục giả vờ bình tĩnh được nữa.

Anh nắm tay cô suốt đường đi. Khi vào thang máy, anh vòng tay qua eo cô, để cô ngả vào lòng mình, nắm tay cô cùng nhấn nút.

Tầng 39. Họ đã cách mặt đất rất xa nhưng không chắc có thể cách xa tất cả mọi phiền não.

Lúc bước vào cửa, Khanh Khanh cởi giày cao gót đi chân đất, toàn thân được ôm rất chặt nhưng vẫn không cao đến cằm anh. Cảm giác ấm áp khi được bảo vệ bỗng chốc trở lại, nước mắt của cô lại trào lên.

Phí Duật Minh ôm cô, nghe cô khóc thút thít, phần ngực chiếc áo sơ mi nhanh chóng bị thấm đẫm một mảng nhỏ.

“Khanh Khanh… sao thế? Em nói cho anh biết, đừng đau lòng, hãy nói cho anh biết”.

Anh dỗ cô rất nhiều lần cô mới từ từ bình tĩnh trở lại. Lúc ngẩng mặt lên phấn trang điểm nhòe hết cả, đôi mắt long lanh nước, son môi quệt xuống tận cằm, trán vẫn còn đỏ, hơi sưng, lấm tấm mồ hôi. Thấy dáng vẻ thê thảm của cô, anh không hỏi tiếp nữa.

Phí Duật Minh bế Khanh Khanh, để cô ngả đầu vào vai mình. Thỉnh thoảng lúc Tiểu Long hay Tiểu Hổ giận dỗi anh cũng bế chúng như thế này. Nhưng trẻ con rất đơn thuần, khóc xong thì thôi. Còn Khanh Khanh thì cứ sụt sịt, cũng không nói gì, thỉnh thoảng người lại run lên.

Khoảng mười phút sau Khanh Khanh mới ngừng khóc. Phí Duật Minh dắt cô ngồi xuống ghế so­fa trong phòng khách. Cô chui vào lòng anh theo bản năng, dường như khóc trước mặt anh là một chuyện rất mất mặt.

Phí Duật Minh tựa cằm lên trán cô, không biết phải làm thế nào với cô.

“Ai bắt nạt em?”

Cô không chịu nói.

“Giận anh à?”

Cô vẫn không nói.

“Ở nhà làm sao à? Hay là anh trai em?”

Vừa nhắc đến gia đình và Mục Tuần cô càng khóc to hơn. Anh đành phải im lặng, mặc cho cô khóc thỏa thích.

Phòng khách chỉ còn lại tiếng sụt sùi của cô, thế nên anh bắt đầu ngân nga gì đó, giống như bài hát mà không phải là bài hát, giống một bài thơ nước ngoài hơn. Anh chuyên về máy móc, làm bạn với xe hơi trong suốt mười năm, không biết nhiều cách dỗ dành để làm cô vui.

On the first day of Shake­speare Juli­et said to her beaux.

Where­fore art thou Romeo.

On the sec­ond day of Shake­speare Ham­let said to me.

To be or not to be,

Where­fore art thou Romeo.

On the third day of Shake­speare Bot­tom said to me,

I’m an ass.

To be or not to be?

Where­fore art thou Romeo[1].

Anh đọc được một đoạn, dừng lại vỗ lưng cô rồi lại đọc tiếp. Những câu thơ trầm bổng có thể coi là một trong số ít những câu thơ mà anh vẫn còn nhớ được, đọc bằng tiếng Anh xong còn có thể dùng tiếng Pháp, tiếng Đức đọc cho cô nghe.

Những câu thơ này đều là câu chuyện của Shake­speare, bi kịch, hỉ kịch, những người có duyên tình nên nghĩa vợ chồng, vợ chồng ân ái bị chia cắt, tất cả gồm mười hai câu chuyện. Rất nhiều cuộc đời đan xen ở câu cuối cùng, câu lặp lại nhiều nhất là câu “Tại sao chàng lại là Romeo”.

Tình cảm vốn là vấn đề hết sức phức tạp. Vì anh là Phí Duật Minh từ nước ngoài trở về nên gia đình mới kịch liệt phản đối, mới có sự rung động, có mâu thuẫn, có mơ hồ và cũng có cả ai oán. Nhưng một khi cô đã hy sinh bất chấp tất cả, lại có một người đàn ông như thế này ở bên cạnh thì có muốn hối hận cũng không thể.

Khanh Khanh không khóc nữa, thực ra cũng không có nhiều nước mắt như thế. Dù sao thì cũng đều là người trưởng thành, về sau chỉ nằm bò trên người anh nghe anh đọc đi đọc lại bài thở ấy. Đến “Ngày thứ bảy” anh ngừng lại một lát, câu Lysander nói với Her­mia[2] là “Anh yêu Her­mia” bị anh chuyển thành “Anh yêu em”. Sau đó anh không đọc nữa, áp mặt vào tóc cô thở dài.

Đôi mắt của Khanh Khanh lại long lanh nước. Lần này không phải là đau lòng mà là cảm động. Lần đầu tiên anh nói tiếng “yêu” trong tình huống đặc biệt như thế này.

“Bây giờ có thể nói được chưa, rốt cuộc là chuyện gì?”

Cô khịt mũi, cuối cùng đã có thể bình tĩnh nói cho anh nghe: “Hôm qua em đi xem mặt”.

“Xem mặt?” Anh không hiểu nghĩa là gì.

“Là blind – date”.

“Sau đó thế nào?”

“Lúc nãy anh út lại muốn đưa em đi xem mặt”.

“Ừ”. Nghe đến đây Phí Duật Minh đã hiểu ra vấn đề, “Vậy đã đi chưa?”

“Chưa, trên đường đi bọn em cãi nhau”.

“Vì sao?”

“Em không muốn đi”, nói xong cô nhìn anh, mắt vẫn còn tia máu.

“Thế sao em khóc? Không đi thì thôi”. Anh thấy không phải là vấn đề gì nghiêm trọng, không đáng phải đau lòng như thế. Nhưng cô chỉ lên trán rồi nói với anh: “Anh ấy đánh em”.

Phí Duật Minh rất tức giận khi nghe thấy câu nói đó. Anh buông cô ra rồi đi lấy áo khoác nhưng bị Khanh Khanh ôm chặt từ phía sau.

“Anh làm gì đấy?”

“Đi tìm anh ta, anh ta dựa vào cái gì mà đánh em? Em ở bên anh, anh ta có thể không đồng ý, không ủng hộ nhưng dựa vào cái gì mà đánh em?”

Khanh Khanh cũng lo lắng, vội vàng giải thích: “Không đánh, chỉ là đập nhẹ một cái thôi”.

“Đập nhẹ?” Anh quay người lại nâng mặt cô, ánh mắt đầy hoài nghi, “Đập nhẹ mà sưng được ư?”

Khanh Khanh dứt khoát lấy tay che trán, không thừa nhận anh ấy đã đập vào trán mình, chỉ nói không sao, không cho anh đi tìm Mục Tuần gây chuyện.

“Cho dù em là gì thì anh ta cũng không nên ra tay, hiểu chưa? Em là con gái, huống hồ anh ta là anh trai em”. Phí Duật Minh bị cô kéo về ghế so­fa, không ngớt lời cầu xin, nhưng anh vẫn còn tức giận, nói lý lẽ cho cô nghe.

Cô chỉ có thể ngồi im nghe anh nói, chỉ tranh luận một câu: “Lúc nãy anh nhắn tin rõ là chậm. Tiếng Trung của anh kém, không biết nhiều chữ, gia đình cũng không ở đây, sao gia đình em có thể thích anh được? Anh út của em cũng vì muốn tốt cho em. Trong chuyện này anh cũng có lỗi”. Sau đó cô không nói gì nữa, gục mặt xuống tấm đệm, không chịu ngẩng mặt lên.

Phí Duật Minh nén cơn tức giận, suy nghĩ những lời cô nói, thấy đó đúng là sự thật, đành phải nhượng bộ: “Thôi không nói nữa, đừng nghĩ nhiều quá. Chuyện tình cảm là chuyện của anh và em. Sau này anh cố gắng để họ thích anh là được chứ gì? Để họ chấp nhận anh”.

“Họ có thể chấp nhận anh không?”

“Có thể, nhất định là có thể. Em ngồi dậy, cởi áo khoác, đi rửa mặt, uống chút gì đó”.

“Em không đi”.

“Nghe lời, mau đi đi”.

Cuối cùng cô bị anh đẩy vào nhà tắm. Cô soi mình trong gương, không dám thừa nhận đó là mình, đành phải rửa mặt, cởi quần tất để mình trông gọn gàng hơn một chút. Lúc cô đi ra anh đã pha một bát yến mạch, đặt trên bàn ăn.

Khanh Khanh tránh nói đến chủ đề nhạy cảm, vừa ăn yến mạch vừa nghe anh nói về xe hơi. Anh còn lấy trong thư phòng vài cuốn mô hình xe cho cô xem. Cô không chú tâm lắm, mới ăn được nửa bát yến mạch đã hắt hơi mấy cái liền.

“Em thấy hơi lạnh”.

Phí Duật Minh thấy cô mặt váy ngắn, để lộ đôi chân trắng mịn, quả thực không phải lúc nghe giảng về xe hơi. Thế nên anh bảo cô nằm xuống so­fa, đắp áo khoác của anh. Anh vào bếp cất bát, quay lại định nói chuyện với cô nhưng Khanh Khanh đã gối đầu trên đệm ngủ thiếp đi, bím tóc vắt sang một bên, mắt và trán vẫn còn sưng. Phí Duật Minh vốn định lấy thêm áo đắp cho cô nhưng nghĩ mình đang ở nhà nên bế cô vào phòng ngủ, để hé cửa phòng.

Phòng ngủ kéo rèm cản ánh sáng nên rất tối. Khanh Khanh ngủ từ trưa đến chiều. Lúc Phí Duật Minh bưng đồ ăn vào phòng cô vẫn chưa tỉnh. Anh bật đèn đầu giường, phát hiện cô không nằm trên gối mà cả người chui vào trong chăn, cuộn tròn trông giống như một chiếc bánh mỳ.

Anh đặt chiếc bánh piz­za cạnh đầu giường, lại gần gọi cô, bỗng nhiên có một cảm giác không chân thực.

Anh lật chăn ra, nhìn mái tóc dài vắt lên gối, dày và đen nhánh. Một chiếc dây buộc tóc rơi xuống thảm. Anh nhặt lên nghịch, là rất nhiều số “7” với nhiều màu sắc và tạo hình khác nhau buộc lại với nhau. Chả trách bọn trẻ gọi cô là Miss 77.

Anh gọi mấy câu không thấy cô trả lời. Mặt cô thò ra ngoài, làn da trắng mịn, sống mũi thẳng tắp, đầu mũi căng tròn, lông mi dài, mí mắt vẫn còn dính chút mas­cara, những vết sẹo thủy đậu trên má đã biến mất.

Cô khiến trái tim của Phí Duật Minh trở nên mềm mại. Anh muốn cười, nhưng vẫn chưa nở nụ cười thì đã chạm vào chiếc khóa kéo xuống bên váy của cô. Anh nhẹ nhàng lần theo chiếc khóa xuống thấp hơn.

Trong giấc mơ cô thấy ngứa ngứa, miễn cưỡng đáp lại nụ hôn của anh, nhanh chóng tỉnh lại. Cô rên rỉ một tiếng, mở mắt ra thì thấy phòng vẫn sáng.

“Phí Duật Minh…”

“Ừ”, anh tắt đèn, trong bóng tối mờ ảo, cảm giác lòng bàn tay đang chạm vào một vùng da rất mịn màng, mềm mại, không thể kìm nén được, “Em có muốn ăn gì không?”

“Không ăn”.

“Ngủ đi”.

“Vâng”.

Anh nằm sau lưng cô hôn lên chiếc má lúm đồng tiền. Khóa đã kéo hết, anh lại vô tình cởi khuy áo sau lưng cô. Cô không nói gì, co người lại. Anh đặt tay lên ngực cô, khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau cô thấy người nóng rực, nóng đến nỗi cô thở dài, run rẩy hé bờ mi, nhìn anh trong bóng tối.

“Không được…”

Anh lại hôn cô, vuốt ve niềm thương cảm xót xa của cô. Chiếc váy mà cô mặt đi gặp người đàn ông khác đã gần như không còn trên người cô. Anh nằm đè lên trên, bỗng nhiên có chút không thể kiềm chế được.

“Không được…”

Lúc cô bảo dừng cũng là lúc anh dừng lại. Hai người đều có chút ngượng ngùng. Anh cố kìm nén ham muốn cơ thể, giúp cô mặc váy. Hai người nhìn nhau, ngón tay cũng đan vào nhau, không gi­an yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng xé toạc, dây váy đã đứt. Hai người đều sững người, sau đó Khanh Khanh không nhịn được bật cười. Cô gục đầu vào lòng anh, cười đến nỗi chảy cả nước mắt.

“Không được cười”. Anh cố làm ra vẻ nghiêm túc nhưng thực ra ánh mắt tràn đầy yêu thương. Anh đắp chăn cuốn chặt người cô trong vòng tay, áp trán vào trán cô, cảm giác chỗ bị sưng có chút nóng rát.

“Ngủ đi, anh ngủ cùng em”.

“Vâng”. Cô nhắm mắt, hơi thở phả vào mặt anh, tự nhiên nhích người về phía anh, hôn lên môi anh.

Chẳng bao lâu, Khanh Khanh nằm im không nhúc nhích. Phí Duật Minh thì không sao ngủ được. Dưới chiếc chăn màu cà phê là ga trải giường màu trắng tuyết, dưới nữa là màu cà phê. Cô nằm giữa những gam màu của anh, giống như con rắn độc thách thức khả năng tự kiềm chế của anh. Rất nhiều lần anh giơ tay ra nhưng lại không thể không rụt tay lại.

Lúc tỉnh dậy, chăn xòa xuống đất, anh đang hôn lên một nốt ruồi trên lưng cô.

“Dậy rồi à, ăn chút đồ ăn. Ăn rồi cùng anh cố gắng để người nhà em sớm chấp nhận anh”.

Cô nghe vậy đẩy anh ra nhưng không đẩy được, liền cắn vào ngón tay đang thò ra của anh.

Anh lấy một chiếc áo thể thao, trên đó có lo­go của đoàn xe mà anh rất thích, bỏ chiếc váy chướng mắt kia ra mặc áo thể thao cho cô. Chiếc áo rộng thùng thình, dài đến quá mông, cổ áo lộ ra một khoảng nhỏ, có chút giống với vết môi của anh. Dù sao thì anh cũng không phải là đàn ông Trung Quốc, không thể hiểu thế nào là kín đáo, tất cả những khao khát trong giấc mơ hiện ngay trước mắt, không kiềm chế được chỉ có thể thuận theo bản thân.

“Anh muốn”.

“Không được”, cô quấn chăn xê dịch đến chỗ anh không thể chạm vào được, ngoảnh mặt không thèm nhìn anh.

“Haizz!”

Tiếng thở dài rất to. Cô nghe vậy mặt nóng bừng, muốn cười nhưng vẫn chưa ngoảnh mặt lại thì chiếc bánh piz­za đã ở ngay trước mặt.

“Mau ăn đi, để lâu nguội mất”.

Cô cắn một miếng to rồi lại lấy một miếng đưa lên miệng anh.

Hai người ăn piz­za xong lại ngồi xuống giường nói chuyện. Cô nói với anh chuyện nhà cô, những chuyện thú vị hồi nhỏ, những người trong gia đình. Lần đầu tiên anh nghe cô đếm từng người anh của mình tên là gì, bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, kết hôn chưa, chị dâu có tốt không, hồi nhỏ có bắt nạt cô không. Anh nghe rồi mỉm cười, thỉnh thoảng cũng đồng cảm với các anh của cô, nghe đến chỗ nào không hiểu lại hỏi lại. Ví dụ hoa quế là gì, đội thiếu niên là gì, ai là Thái Thượng Lão Quân[3] và Nhan Chân Khanh[4].

“Tiếng Trung của anh kém quá, phải bổ túc thêm mới được”, cô không ngừng than vãn, “Tiếng Trung kém thế này, đến lúc đó người nhà em nói anh đều không hiểu, ông bà nội em chắc chắn không biết tiếng Anh”.

“Anh biết, em dạy thì anh học”.

“Thật hay giả?”

“Thật”.

Sau đó đến lượt anh nói về xe hơi, động cơ, máy ly hợp, bao nhiêu xi­lanh bao nhiêu mã lực. Chưa đầy mười phút Khanh Khanh đã trượt xuống khỏi vai anh, gục đầu lên cánh tay anh, ngủ thiếp đi.

Anh đặt cô xuống gối, chờ đến khi cô ngủ say mới rút cánh tay ra khỏi người cô. Anh kéo chăn, tắt đèn ngủ, mang chiếc váy rách ra ngoài.

Tìm chỗ sửa chiếc váy tốn chút thời gi­an, tiệm giặt là trong khu phố không nhận. Anh lại lái xe đến đường lớn, gọi điện thoại hỏi, cuối cùng tìm thấy một tiệm may nhỏ trong mọt con ngõ rất xa. Thợ may người miền nam là một thợ may lành nghề, mở máy may dăm ba đường là xong, dây váy và chiếc nơ bị đứt được may về đúng chỗ cũ.

Lúc Phí Duật Minh quay về đánh thức Khanh Khanh thì đã rất muộn rồi. Cô gần như ngủ suốt buổi chiều và buổi tối, nếu anh không luồn bàn tay lạnh buốt của mình vào trong chiếc áo thể thao thì cô vẫn không chịu dậy. Quả thực anh không có khả năng đề kháng trước dáng vẻ của cô lúc ngủ sau. Anh đi ra khỏi phòng cho cô thay quần áo.

Chiếc váy rất vừa vặn, không nhận ra đường may lại. Tóc cũng được chải gọn gàng, ngoài vết rách mỗi lúc một to trên chiếc quần tất, tất cả đều bình thường.

Trên đường về nhà, Khanh Khanh hơi bất an, lúc nào cũng có cảm giác mình đã làm chuyện sai trái, soi gương rất nhiều lần.

“Không sao đâu, không ai biết đâu, chúng mình có làm gì đâu”.

“Anh còn nói à?”

“Anh có nói sai đâu… thôi được rồi được rồi, chúng mình làm rồi”.

“Anh nói lung tung, rõ ràng là chưa…”

“Thế em bảo anh phải nói thế nào?”

“Không được nói gì cả”.

“Thôi được, hôm nay em lớn nhất”.

Tạm biệt rất vội vàng, hôn xong, anh đập vào mặt cô, rất nhẹ, giống như đập muỗi vậy: “Sau này có chuyện gì phải lập tức nói với anh”.

“Biết rồi”.

“Đi đi, về đến nhà gọi điện cho anh”.

“Vâng”.

Khanh Khanh chạy vào cửa mới nhớ ra mở máy di động. Sau khi mở máy, mười mấy cái tin nhắn liên tiếp hiện lên, nhìn thời gi­an đều là buổi chiều sau khi cô và Mục Tuần cãi nhau, có đến chín phần tin nhắn của anh. Trước tiên anh xin lỗi, sau đó hỏi cô ở đâu, vì sao lại tắt máy?

Khanh Khanh không kịp nhắn lại, hốt ha hốt hoảng chạy vào đại sảnh, đứng trong thang máy nhìn các con số tăng dần, trong lòng không ngừng cầu nguyện mong sao không có sơ hở, mong ông trời phù hộ cho mọi chuyện thuận lợi. Cuối cùng cô đã đứng trước cửa nhà mình.

Người mở cửa là mẹ, sắc mặt bình thường, Khanh Khanh yên tâm được ba phần. Theo thông lệ, bố sẽ không đành lòng làm khó con gái.

Cô vui mừng quá sớm, vừa vào phòng khách đã nhìn thấy Mục Tuần đứng trước ghế so­fa, vẫn là bộ quần áo lúc sáng. Mấy tiếng hai anh em không gặp nhau, thế bế tắc trước đó vẫn chưa được giải tỏa, vì thế nét mặt cũng có chút không tự nhiên.

“Về rồi à”. Bố hỏi.

Khanh Khanh “vâng” một tiếng, lí nhí gọi một tiếng “anh út” rồi đi thẳng về phòng mình.

Cô định đóng cửa, Mục Tuần chạy lên trước một bước, lấy chân ngáng cửa: “Anh có chuyện muốn nói với em”.

Khanh Khanh không chịu, mẹ lại gần và nói: “Thất Thất, nói chuyện hẳn hoi với anh út, không được giận dỗi”.

Cô buông tay, anh bước vào phòng, đóng cửa lại, nhìn vết rách trên quần tất của cô: “Em bắt xe đi đâu?”

“Đi tìm bạn”.

“Thất Thất, vẫn còn giận à? Buổi sáng anh không…”

Cô vừa cởi áo khoác vừa cúi đầu tìm dép, không chịu nhìn thẳng vào mặt anh, vờ ra vẻ ung dung tự tại. Mục Tuần nhìn cô tìm dép, bên trái một chiếc bên phải một chiếc, vô tình liếc nhìn chiếc váy của cô, lời xin lỗi đã đến miệng rồi nhưng lại ngừng lại.

“Khanh Khanh, cả ngày hôm nay em đi đâu?”

“Đi tìm bạn, Nọa Mễ, trợ giảng lớp em”.

“Các em đi đâu?”

“Dạo phố, ăn uống, mua đồ, xem phim, đến nhà cô ấy chơi”.

“Nhà cô ấy có xa không?”

“Không xa…”

Mục Tuần hỏi không ngừng, tuy đều là những lời quan tâm, ân cần nhưng thái độ càng ngày càng không giống xin lỗi. Khanh Khanh không tự tin, quay người lại, kéo chiếc ghế cạnh bàn làm việc rồi ngồi xuống, bật đèn bàn, mở cuốn sổ nhật ký của mình.

Mục Tuần chú ý thấy trên khe hở của chiếc ghế lộ ra dây váy bằng vải lụa màu tím nhạt. Chiếc váy do chính tay anh mua, vốn dĩ chiếc nơ được trang trí ở phía trước, bây giờ lại ở sau lưng cô…

Vì tâm trạng không tốt, Phí Duật Minh không muốn đến nhà anh trai. Gọi điện thoại đến nhà anh xong, anh lại theo đường cũ lái xe về nhà riêng.

Túi rác trong phòng bếp đều là vỏ hộp thức ăn mua bên ngoài. Anh lại nhớ đến dáng vẻ của cô lúc ngồi ăn trên giường. Dọn dẹp xong, anh mang túi rác ra ngoài vứt, trước mắt lại hiện lên khuôn mặt lo lắng bất an của cô, bước vào cửa nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cầm điện thoại lên, không phải là số của cô.

Phí Duật Minh vừa nói chuyện với bạn vừa tự pha cho mình một cốc So­da Scotch, mang ra phòng khách uống. Trên bàn là chiếc cốc cô đã dùng, bên trong còn nửa cốc nước hoa quả. Anh chạm cốc vào cốc nước hoa quả của cô, chỉ mong bây giờ cô có thể ngồi trước mặt anh, xõa mái tóc dài bồng bềnh, cho dù là đang vui hay đang tức giận.

“Ừ, biết rồi, cuối tuần mình phải đi công tác hai ngày, lúc khác gặp mặt nhé, mình đưa cô ấy đến”.

“Yêu vậy sao?” Đầu dây bên kia là Thạnh Phỏng Ngô, bạn của Phí Duật Minh, cũng từ nước ngoài trở về làm việc trong ngành xuất bản.

“Gặp rồi thì biết. Cậu đừng nhiều lời, tìm sách cho mình chưa?’      “Ok, ok, tìm cho cậu”.

“Tìm nhanh lên, khi nào quay về là mình cần đấy. Mình cúp máy đây, khi nào về nói chuyện sau”.

Nói chuyện điện thoại xong, anh vào phòng ngủ kéo rèm che bớt ánh sáng, sau đó bật bản nhạc điện tử mà mình thích lên.

Bên ngoài cửa sổ là vầng trăng lưỡi liềm, giữa bầu trời đêm thoáng đãng là những vì sao sáng lấp lánh, nhìn rõ từng đám mấy bồng bềnh trôi, khiến anh nhớ lại bầu trời đêm vào những đêm đốt lửa trại giữa núi rừng.

Khu trung tâm thành phố lúc nào cũng ồn ào, thiếu đi sự yên bình và tĩnh lặng. Quãng thời gi­an một mình lang thang phiêu bạt đã qua đi rất lâu rồi. Phí Duật Minh không còn quen với cảnh sống một mình, cảm giác ở một mình sẽ rất cô đơn và hiu quạnh. Vì thế một thời gi­an rất dài anh sống cùng gia đình anh trai ở ngoại ô, bên cạnh có hai đứa trẻ, ngày tháng qua đi trong sự ầm ĩ và vội vàng, không cần phải suy nghĩ quá nhiều. Bây giờ bên cạnh có thêm một người, anh cũng muốn kiếm tìm cách gì đó để ổn định, nghiêm túc suy nghĩ đến việc phát triển một mối quan hệ lâu dài. Mặc dù vẫn chưa đến mức tiến tới hôn nhân nhưng chí ít thì cũng là một mối tình có tương lai.

Phí Duật Minh vào phòng tắm, tắm xong anh soi mình trong gương cạo râu. Mặt gương in hình anh nhưng lại tràn ngập mùi của cô. Lúc chiều, chắc chắn là cô đã bôi nhầm sữa rửa mặt. Trên miệng lọ vẫn còn dính bọt cạo râu, không biết lúc bôi lên mặt vẻ mặt của cô như thế nào? Lúc ấy chắc cô đã khóc thảm lắm.

Vì một cô gái như thế, anh bắt đầu không bận tâm tới việc không gi­an của mình có thêm một người làm bầu bạn. Mỗi buổi sáng họ có thể cùng đánh răng, cùng ăn sáng. Buổi tối có thể kề bên nhau cùng nghe nhạc, xem phim, sau đó tập trung toàn bộ thời gi­an còn lại trên giường. Tất cả những bức tranh tuyệt vời ấy đều có khuôn mặt của cô, dịu dàng, e thẹn, hoạt bát, trẻ con, dáng vẻ nào cũng thấy hài hòa, khiến anh rất thoải mái.

Phí Duật Minh đặt dao cạo râu xuống, bắt đầu lau tóc, nghiêm túc suy  nghĩ xem làm thế nào để lấy lòng người nhà cô, đặc biệt là anh trai cô. Ga trải giường vẫn cộm lên nhăn nhúm, hai chiếc gối một chiếc rơi xuống đất, chiếc gối còn lại dính một sợi tóc của cô, rất dài, có đường cong lên xuống. Anh quấn nó vào ngón tay, khao khát được nhìn thấy cô nằm bên cạnh mình, giống như lúc chiều.

Vẫn là căn phòng trống trơn nhưng trong lòng anh thì chất chứa rất nhiều thứ. Anh rót rượu, ngả người vào chỗ cô đã nằm ngủ, nghiêm túc đợi một cuộc điện thoại.

Phí Duật Minh không thể không thừa nhận, lần đầu tiên trong bốn năm nay anh không chỉ dừng lại ở bồng bột mà đã nâng lên một mức độ cao hơn, không chỉ vì thỏa mãn ham muốn cơ thể mà anh mới nói đến yêu. Yêu sâu sắc như thế nào bản thân Phí Duật Minh cũng không biết, chỉ biết là yêu, dù sao thì không phải là thích, không phải là thích cắt thì cắt một cách dễ dàng, thỉnh thoảng nhớ đến cũng thấy khó chịu trong lòng.

Anh giơ tay kéo ngăn kéo, nhìn thấy thứ mà mình vừa mua nằm gọn trong đó. Anh bắt đầu nghi ngờ về khả năng kiềm chế của mình. Rõ ràng biết là phải đợi nhưng vẫn không kiềm chế được và vẫn mua. Lúc mới qua lại với nhau thỉnh thoảng muốn, bây giờ thì lúc nào cũng muốn, không chỉ muốn được ở bên cạnh cô mà còn muốn đi tiếp, muốn giữ cô lại, nhìn cô ngủ ngon lành trong chiếc áo thể thao. Tình yêu khiến người ta trở nên ngu ngơ, khờ dại, đã lâu lắm rồi anh không được tận hưởng cái cảm giác u mê đầu óc này.

Phí Duật Minh kéo chiếc chăn bị trôi xuống đất, lúc lật chăn ra, một sợi dây màu tím nhạt rơi từ trong chăn ra ngoài. Anh nhặt nó lên, nhận ra đó là sợi dây trên váy của cô, không kìm được mỉm cười. Anh đặt cốc rượu đang uống dở xuống, mặc quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi ra ngoài.

Trước khi đi, anh nhét sợi dây vào túi áo ngoài, để cùng với điện thoại, chờ cô gọi điện đến. Trên đường đi, anh cứ lo không biết nhà cô có xảy ra chuyện gì không.

Đến Na­pa Val­ley, bọn trẻ đã ngủ. Mrs Phí đang chuẩn bị trang phục cho bọn trẻ mặc trong ngày lễ Hal­loween. Cô giúp việc khâu chiếc sừng phát sáng và hạt óng ánh ở trên.

Nhìn thấy anh, Mrs Phí ngạc nhiên hỏi: “Chẳng phải vừa nói là hôm nay ở trong thành phố không về rồi sao?”

“Vâng, em vẫn đi, về lấy chút đồ”. Nói xong anh đi lên tầng, lên đến cầu thang thì gặp Phí Duật Khâm.

Hai anh em chẳng nói được mấy câu. Phí Duật Minh về phòng thu dọn vài thứ đồ đơn giản rồi xách va ly xuống. Xuống đến phòng khách anh nói cho anh chị nghe về chuyện đi công tác.

“Đi lâu không? Tuần sau là Hal­loween, anh đi công tác không về được, còn nói với bọn trẻ là chú có thể đến trường xem biểu diễn”. Phí Duật Khâm tiễn anh ra tận cửa, vợ không có bên cạnh mới hỏi thêm một câu: “Chú tám, dạo này không có chuyện gì chứ?”

“Không ạ, rất tốt, tuần sau em đi thay anh. Yên tâm đi, em đi trước đây”.

“Chú lái xe từ từ thôi, đường bên ngoài tối lắm”.

“Em biết rồi”.

Anh khởi động xe, đúng lúc gặp chiếc xe đua màu đỏ của Ông Trác Thanh đang đi vào, hai chiếc xe đều dừng ở cửa. Cuối cùng anh dã lùi hai bước để Ông Trác Thanh lái vào nhà xe trước. Ông Trác Thanh lái xe qua, rõ ràng đã kéo cửa xe xuống nhưng không thèm hỏi một câu nào, trong xe có một cô gái.

Người trẻ tuổi thường chỉ nhiệt tình trong chớp nhoáng, gặp nhiều rồi cũng không thấy kỳ lạ. Mrs Phí đã giới thiệu cho, hình như cô gái đó tên là Dương gì đó.

Phí Duật Minh không nghĩ nhiều, tiếp tục lái xe vào thành phố. Trên đường cao tốc, cuối cùng điện thoại đã đổ chuông. Vì sốt ruột, sau khi nhìn rõ số điện thoại của cô, giọng nói của anh không còn bình tĩnh như lúc vừa chia tay: “Sao lâu thế, không xảy ra chuyện gì chứ? Bố mẹ em không nói em chứ?”

Khanh Khanh ngồi trên nắp bồn cầu, hạ thấp giọng, lén lén lút lút báo cáo tình hình: “Không sao, em nói gì họ cũng tin. Lúc em về anh út cũng ở đây, đứng trong phòng hỏi đông hỏi tây cả một đống, nói gần một tiếng đồng hồ, vừa mới tiễn anh ấy đi xong”.

“Hai người làm lành rồi?”

“Dù sao thì cũng không cãi nhau nữa. Anh ấy xin lỗi rồi, bố mẹ em cũng đỡ lời cho. Có thể anh ấy cũng không có ý ấy, lúc nãy anh ấy còn để cho em đánh nhưng em không đánh, coi như là tha thứ cho anh ấy. Thực ra anh út của em cũng rất đáng thương, lén ra ngoài tìm em suốt cả một ngày. Anh ấy hứa sau này sẽ không can thiệp vào chuyện của em nữa”.

“Thật không?” Anh giả bộ tức giận, hỏi cô: “Thế anh có đáng thương không?”

Khanh Khanh không nghĩ ngợi gì mà trách mắng anh: “Anh đáng hận, anh đáng hận nhất. Anh không học tốt tiếng Trung em không muốn gặp anh nữa”.

“Ok, như thế càng tốt, em cứ tiếp tục ghét anh đi, tuần sau anh đi công tác, không gặp em nữa”

“Anh đi đâu?” Lúc nãy vẫn còn đang đùa, nghe anh nói phải đi, tâm trạng của Khanh Khanh quay ngoắt một trăm tám mươi độ, “Tín hiệu trong phòng vệ sinh không tốt, anh nói to một chút”.

“Công xưởng ở miền Nam, đi hai ngày, buổi chiều bận quá, quên chưa nói với em”. Anh vẫn nói cái giọng điệu trêu ghẹo đó, tuy rằng trong lòng cũng không nhẹ nhõm chút nào.

“Vậy em tiễn anh, bao giờ anh đi? Ngày mai em đến gặp anh”.

“Thôi, em ngoan ngoãn ở nhà một ngày, ngày mai đừng đi đâu cả. Khi nào về anh mua quà Hal­loween cho em, đến trường xem Tiểu Hổ biểu diễn”.

“Thôi được, anh chú ý an toàn nhé, em không nói nhiều nữa, ngày mai em lại gọi cho anh. Bố mẹ đang ở ngoài phòng khách. Hôm nay em không đi xem mặt họ rất không vui, nhưng biết em và anh út cãi nhau cũng không nói em. Hôm nay anh út đánh em đau chết đi được. Em cúp máy đây, lát nữa nhắn tin cho anh”.

“Ừ, em nghỉ sớm đi”.

Khanh Khanh cúp máy, ra ngoài phòng khác tiếp tục nghe bố mẹ giáo huấn. Phí Duật Minh đã xuống đường cao tốc, chờ một cuộc điện thoại khác. Không phải chờ đợi quá lâu, không nằm ngoài dự đoán của anh.

“Anh đang ở đâu?” Số điện thoại lạ, đầu dây bên kia là giọng nói của Mục Tuần, không sai, “Anh đang ở đâu? Có giỏi thì ra đây”.

Phí Duật Minh lấy hành lý, không cần lo trước khi đi công tác người nhà nhìn thấy, cũng không cần gặp cô, cho dù có chuyện gì cũng không sao. Tất cả mọi chuẩn bị đều đã xong, anh bình tĩnh nói với Mục Tuần: “Anh chọn địa điểm đi”.

Từ lúc lao đến chiến trường đến lúc rút khỏi chiến trường, thời gi­an chưa đến một tiếng. Hai người đều về nhà trước mười hai giờ, trong suốt quá trình đó không ai nói lời thừa thãi.

Dù sao thì vấn đề cũng đã xuất hiện, dứt khoát nói nghiêm trọng một chút, để anh ta hiểu lầm là gạo đã nấu thành cơm. Phí Duật Minh rất thẳng thắn, thậm chí không tìm từ nào uyển chuyển để thay thế, chỉ nói thêm một câu trước khi Mục Tuần ra tay, “Tôi sẽ chịu trách nhiệm”.

“Mẹ kiếp, anh dám không chịu trách nhiệm”. Mục Tuần đang tức giận, tay cầm mũ bảo hiểm là cứ thế nện, đánh trước rồi tính sau.

Vì anh là anh trai của cô, Phí Duật Minh đã nói trước là cho anh đánh, mũ bảo hiểm giáng xuống cũng không tránh, chỉ thấy đầu óc ong ong. Nhưng cũng vì anh đánh sưng trán Khanh Khanh nên Phí Duật Minh cũng đáp trả mấy cú đấm rất mạnh.

Hai người đàn ông tìm một chố tránh tai mắt người khác để đánh nhau, đánh rồi cảm thấy rất thoải mái. Phí Duật Minh đanh thép. Mục Tuần linh hoạt. Hai bên ngang sức ngang tài, không bên nào chiếm được ưu thế, cũng không bên nào phải chịu thiệt, có thể coi là văn minh. Cộng tất cả chưa đến mười cú đấm, không ai thua, cũng không ai thắng. Hai người đứng cách nhau bốn, năm mét, thở hổn hển, lật bài ngửa nói chuyện thẳng thắn với nhau.

“Anh dám động vào Khanh Khanh”.

“Cô ấy theo tôi rồi. Anh cũng sớm tìm bạn gái, thích làm gì thì làm, chuyện của cô ấy sau này không cần anh nhọc lòng”.

“Còn lâu, biết nói tiếng Trung không?”

“Không biết, sau này học cùng cô ấy”.

“Không biết càng tốt, đánh nhau một trận lưỡi cứng rồi”.

“…”

Đánh nhau xong, Phí Duật Minh vẫn tỏ vẻ oai phong lẫm liệt. Mục Tuần biết có đánh thế nào thì cũng chỉ đến thế. Bất cứ chuyện gì, chỉ có chặn đứng đường lùi thì mới hạ quyết tâm được. Mục Tuần túm cổ áo Phí Duật Minh: “Sau này còn dám bắt nạt nó…”

“Tôi sẽ đối xử thật tốt với cô ấy, nếu không làm được thì anh đánh cũng chưa muộn”.

“Anh lại nói tiếng Trung rồi? Hay là ăn tát”.

Trước khi Phí Duật Minh lên xe, Mục Tuần dựng xe máy, nói với anh một câu cuối cùng: “Anh cứ chờ đấy”.

Phí Duật Minh cũng không vừa, nhún vai, cung kính đáp lại một câu: “Anh nên tìm bạn gái rồi đấy”.

Mục Tuần về nhà cũng không bỏ mũ bảo hiểm, đội thẳng lên tầng. Sáng hôm sau lén đến bệnh viện xếp số khám răng. Tối hôm ấy Phí Duật Minh đến phòng thuốc, lấy băng ur­go băng lên trán, bôi thuốc lên những khớp xương bị chệch khớp ở tay.

Hết hai ngày nghỉ cuối tuần, Khanh Khanh về nhà ông bà nội ở khu Cham­pagne Town. Vào nhà không thấy Mục Tuần đâu, cô hỏi thím Trương mới biết cả ngày anh ở lì trong phòng. Khanh Khanh tưởng rằng anh SO­HO thiết kế game, đến bữa tối mới vào phòng anh.

Vừa vào cửa Khanh Khanh đã giật nảy mình. Màn hình máy tính thường ngày vẫn bận rộn hoạt động bây giờ đen sì, mấy bộ game bày la liệt trên bàn, Mục Tuần nằm trên giường, trên bụng là cuốn tạp chí phần mềm, nửa bên mặt vẫn còn sưng, môi cũng dày hơn bình thường.

“Anh út ăn cơm chưa? Sao thế này?” Khanh Khanh nằm bò bên cạnh giường, vừa mới chạm vào tay Mục Tuần đã bị anh gạt ra.

“Con gái lớn rồi, giữ nề nếp một chút, đừng lúc nào cũng lôi lôi kéo kéo như thế?” Mục Tuần không biết trút giận đi đâu, lại nằm xuống.

“Em làm sao?” Khanh Khanh ấm ức trong lòng, không hiểu vì sao anh lại nổi giận với mình, “Em không giữ nề nếp chỗ nào? Mặt anh sao thế?”

Mục Tuần ngồi dậy, kéo Khanh Khanh lại gần, “Có gì không hay ho anh cứ nói trước, nếu em muốn tự quyết định, sau này anh không can thiệp vào chuyện của em nữa. Nhưng điều này không có nghĩa là anh mặc kệ em. Còn về tay Phí Duật Minh kia, anh đã gặp anh ta nói chuyện. Tuy yêu đương là chuyện của hai người nhưng em vẫn là người nhà này, quyết định làm việc gì phải nói cho rõ ràng, cũng phải nghĩ cho người nhà, đặc biệt là chú thím và ông nội. Anh hy vọng đúng như em nói, tay họ Phí kia là người đáng tin cậy, sau này hai đứa có thể phát triển theo hướng tốt đẹp. Nếu một ngày nào đó anh ta bắt nạt em, có lỗi với em thì không được giấu anh, cũng đừng ngốc nghếch, chỉ vì một phts vui vẻ nhất thời mà không suy nghĩ lâu dài”.

“Anh út, anh đồng ý rồi?” Khanh Khanh tạm thời gạt vết thương của anh sang một bên, xúc động đến nỗi nói không ra hơi, có được bước đột phá lớn như thế này là điều cô không dám nghĩ tới. Hơn nữa thực sự là quá bất ngờ. Hôm trước hai anh em còn trở mặt thành thù, bây giờ anh đã chịu đồng ý rồi. Khanh Khanh lao tới ôm cổ Mục Tuần, nói liên tiếp bảy, tám câu “cảm ơn anh út”, “anh út thật tốt”. Mục Tuần ôm cô, cố nhịn đau răng, khuôn mặt ẩn chứa vẻ u buồn, sau đó là không đành lòng. Anh vuốt ve bím tóc của cô, suy nghĩ về con đường tương lai.

“Được rồi được rồi, đừng ôm nữa, xuống nhà lấy thứ gì cho anh. Anh đau răng, không xuống được”.

Khanh Khanh lau đôi mắt long lanh nước, gật đầu rất mạnh.

“Đi đi”, Mục Tuần đẩy cô ra rồi lại nằm xuống, tay cầm cuốn tạp chí, nhưng tai lại nghe tiếng bước chân của cô. Anh nhớ tới câu nói cuối cùng của Phí Duật Minh, tìm bạn gái? Đối với một người đã quen với SO­HO, vốn dĩ anh chưa từng nghĩ tới việc phát triển thứ tình cảm gì lâu dài. Nhưng Khanh Khanh không ở bên nữa, trong lòng thực sự rất trống trải.

Trước khi nhắm mắt lại, Mục Tuần úp cuốn tạp chí lên mặt, trong đầu là những hồi ức về Khanh Khanh. Ở những chỗ sâu nhất và nông nhất của hồi ức, khắp nơi đều là tiếng gọi đơn giản không gì hơn của cô – Anh út. Hơn hai mươi năm anh đã nghe quen rồi, anh không dám nghĩ sau khi cô lấy chồng, anh không còn được nghe thấy tiếng gọi ấy nữa, trong lòng sẽ khó chịu như thế nào.

Nhưng rõ ràng Khanh Khanh đã vui hơn. Phí Duật Minh đi công tác, trước khi anh đi Khanh Khanh không có cơ hội gặp anh, chỉ có thể nhân lúc bọn trẻ ăn hoa quả đọc tin nhắn anh gửi trước khi lên máy bay.

Khanh Khanh đặt điện thoại xuống, đi đến bàn của Tiểu Hổ, ngồi cạnh bàn nhìn cậu bé cầm thìa gảy từng hạt dưa hấu, không kìm được xoa đầu cậu rồi hôn lên tóc. Càng ngày cô càng thích Tiểu Hổ. Dĩ nhiên là có nhân tố của Phí Duật Minh ở phía sau, có điều Tiểu Hổ cũng cho cô rất nhiều niềm xúc động không nói nên lời.

Chiều tối hôm ấy, Khanh Khanh đến dạy Tiểu Hổ. Cô dẫn dắt cậu vừa vẽ tranh vừa nói về bố mẹ. Cậu đặt bút xuống, ngẩng đầu hỏi Khanh Khanh: “Miss 77, cô có thể sống ở nhà con được không? Con vẽ cho cô một căn nhà to, to nhất, đẹp nhất”.

“Miss 77 cũng có nhà, giống nhà Tiểu Hổ, có bố mẹ, có em bé”.

“Con có thể đến sống ở nhà Miss 77 được không? Con muốn gặp em bé của Miss 77”.

“Em bé? Miss 77 vẫn chưa có”, cô gượng cười.

“Con có thể đưa anh và chú đến nhà Miss 77 được không?” Tiểu Hổ lại có câu hỏi mới.

“Vì sao?”

“Vì anh và chú cũng thích Miss 77”.

Những điều vốn không để ý nhưng bọn trẻ lại rất nhạy cảm phát hiện ra. Nghĩ đến khả năng vô hạn giữa mình và Phí Duật Minh, Khanh Khanh ngượng ngập gật đầu.

“Miss 77, cô và chú kết hôn nhé”.

Không ngờ tư duy của Tiểu Hổ lại phong phú như thế. Thực ra trẻ bốn, năm tuổi vẫn chưa có khái niệm về kết hôn, Khanh Khanh không biết phải nói thế nào.

“Chú là bố, Miss 77 là mẹ, con là con”. Tiểu Hổ khẽ kéo chân váy của Khanh Khanh, lại còn thơm vào má cô. Cánh cửa phía sau mở ra, người bước vào là Dương Tân – bạn gái của Ông Trác Thanh. Khanh Khanh đã gặp cô ấy hai lần. Cô ấy buộc tóc cao, vẫn là dáng vẻ học sinh ngây thơ, trong sáng.

“Tối nay Thạch Lựu Viện có biểu diễn ca nhạc, đi xem không?”

Dương Tân tốt nghiệp không lâu, làm việc cho ban nhạc trong quán bar Thạch Lựu Viện cạnh Cham­pagne Town không xa, một cách để thực hiện ước mơ âm nhạc của mình. Trong một lần rất tình cờ, Dương Tân quen Ông Trác Thanh. Quan hệ của hai người tiến triển rất nhanh, cũng vì thế mà quen Khanh Khanh, thường mời cô đến quán bar nghe nhạc, nhưng cô không đi, lần nào cũng tìm những lý do khác nhau để từ chối. Vì trước đó Ông Trác Thanh cũng đã từng bày tỏ tình cảm của mình trước mặt Khanh Khanh, vì thế cô cố tình tránh mặt anh ta.

Khanh Khanh nghe thấy có tiếng của Ông Trác Thanh ở hành lang, liền lấy cuốn truyện đọc truyện cho Tiểu Hổ. Ông Trác Thanh đứng ở cửa chỉ nhìn thoáng qua rồi kéo Dương Tân ra ngoài, không nhìn thêm một lần nào.

Tiểu Hổ vừa nghe kể chuyện vừa lấy bút sáp tô lên giấy, miệng vẫn không ngừng lẩm nhẩm: “Miss 77 không làm mẹ, Tiểu Hổ không làm con, Miss 77 làm bạn gái của Tiểu Hổ…”

Khanh Khanh chưa nghe rõ, Tiểu Hổ đã vòng tay qua cổ áp vào má cô, miệng vẫn còn mùi kẹo: “Cậu hôn chị… chị và cậu ngủ cùng nhau… chị là bạn gái… Miss 77 không kết hôn với chú… hôn Tiểu Hổ… Miss 77 là bạn gái”.

Tiểu Hổ nói rồi hôn cô, không biết nhìn thấy ở đâu mà biết hôn lên môi cô.

“Miss 77 hôn hôn…”

May mà Mr Phí xuất hiện đúng lúc, bế Tiểu Hổ đi rồi nói đùa: “Cô thấy đấy thằng bé rất thích cô”.

Lần đầu tiên bị trẻ con hôn vào môi, Khanh Khanh tỏ ra rất ngại ngùng. Bỗng nhiên trong đầu hiện lên khuôn mặt của Phí Duật Minh và nụ hôn của anh, đành phải cúi đầu vờ như đang thu dọn sách vở.

Tối hôm ấy Mr Phí nói chuyện điện thoại với Phí Duật Minh. Hai anh em Tiểu Long, Tiểu Hổ chạy vào thư phòng đòi nói chuyện với chú bằng được. Tiểu Long cướp điện thoại, nói đông nói tây rất nhiều chuyện thú vị ở trường học. Đến lượt Tiểu Hổ, cậu ôm điện thoại, suy nghĩ một hồi rất lâu  mới nói chuyện lúc chiều cho anh nghe, hình như vẫn còn chút ấm ức và không cam tâm.

“Chú, chú không kết hôn với Miss 77, cháu kết hôn với Miss 77, cháu hôn, chú không hôn”.

Vì nhìn thấy quá nhiều hành động thân mật giữa Ông Trác Thanh và bạn gái, không hiểu vì đâu mà trong lòng Tiểu Hổ nảy sinh nỗi sợ hãi mất đi Khanh Khanh. Cậu nói rồi khóc ầm lên, sợ Khanh Khanh sẽ yêu chú, không hôn cậu, không bế cậu ngủ nữa.

Phí Duật Minh không hiểu gì, phải dỗ dành trong điện thoại rất lâu. Sau đó mới hiểu anh vừa đi, cô đã thân mật với người khác. Anh nghe rồi không những không tức giận mà còn thấy rất ấm áp. Trước khi đi ngủ anh gọi điện cho cô hỏi rõ tình hình. Khanh Khanh không ngừng úp úp mở mở đánh trống lảng.

“Không có gì, rất tốt mà”.

“Thật sao? Thế sao anh nghe nói là buổi chiều Tiểu Hổ khóc nhè, em nói nó à?”

“Nó khóc á? Em không biết. Lúc em đi nó ở trong bếp với Mrs Phí, cô giúp việc tiễn em, không để cho nó nhìn thấy em mà. Hôm nay nó rất ngoan, nhưng về sau Ông Trác Thanh và Dương Tân đến, không hiểu vì sao Tiểu Hổ cứ đòi hôn môi em”.

Khanh Khanh vừa cắn móng tay vừa nói. Nói xong nằm xuống gối chờ phản ứng của Phí Duật Minh.

“Thế đã hôn chưa?”

“Rồi”, Khanh Khanh không biết làm thế nào, sắp cắn cụt cả móng tay ở ngón trỏ.

“Hôn vào đâu?”

“À… hôn linh tinh ý mà”.

Cô giấu không nói là hôn vào môi nhưng lại nghe thấy Phí Duật Minh nói đùa: “Kỹ thuật có bằng anh không?”

Lúc này cũng chỉ có anh có tâm trạng để đùa như thế. Hỏi xong anh cười ầm lên khiến Khanh Khanh càng e thẹn hơn.

Sống trong gia đình Tây hóa, cậu và chú đều có thể coi là người Tây, nếu người lớn không chú ý hành động của mình thì rất dễ ảnh hưởng đến trẻ con. Khanh Khanh làu bàu nói vài câu muốn tránh chủ đề trẻ con. Nhưng Phí Duật Minh vẫn cứ hỏi: “Anh hơn đúng không?”

Móng tay đã bị cắn cụt, Khanh Khanh nhai sần sật trong miệng. Đúng lúc ấy Mục Tuần thò đầu vào, thấy cô đang nói chuyện điện thoại, điệu bộ, nét mặt, ngôn ngữ cơ thể đều cho thấy ai ở đầu dây bên kia, không chờ cô đuổi anh liền chủ động ra ngoài.

Khanh Khanh lại nhớ đến chuyện Phí Duật Minh và Mục Tuần gặp nhau trước đó, thế nên cô hỏi: “Lúc nào anh về? Còn nữa, anh đã nói chuyện gì với anh út của em? Vì sao hai ngày anh ấy không thể ăn uống bình thường được? Không phải là hai người đánh nhau đấy chứ?”

“Hai hôm nữa anh về. Chuyện của đàn ông em đừng bận tâm”, anh không cho cô hỏi cặn kẽ, lại nói sang chuyện khác. Khanh Khanh không tìm được chủ đề, liền nói chuyện Ông Trác Thanh và cô bạn gái mới Dương Tân nhưng bị Phí Duật Minh gạt đi ngay.

“Không liên quan đến chúng ta. Chuyện của cậu ta em đừng quan tâm, tránh xa cậu ta ra, rõ chưa?”

“Vâng”, vốn dĩ Khanh Khanh đang định nói chuyện kết hôn mà Tiểu Hổ đã nói, nhưng lại thấy nói ra không thích hợp cho lắm, thế là lại bắt đầu nói về những chuyện vặt vãnh ở trường, nói chuyện đường dài đến tận nửa đêm.

Khanh Khanh quên không lấy trang phục mặc trong ngày Hal­loween ra nhờ thím Trương là hộ. Đến buổi sáng hôm ấy, ống quần của cô có mấy nếp nhăn rất sâu.

Cô hóa trang giống năm ngoái, vẫn là hình ảnh miêu nữ. Nhưng lần này trẻ hơn, yêu ma hơn, mái tóc dài tết thành bím dày sau lưng, chiếc áo da bó sát đính thêm những hạt óng ánh, sau đó tìm trong đống đồ của Mục Tuần thứ gì đó giống như dây da quấn vào cánh tay, mấy móng tay được sơn màu rực rỡ, ngay cả đôi môi cũng được tô son bóng loáng. Xuống xe máy, gần đi vào đến cửa rồi vẫn còn nghe thấy Mục Tuần ra sức huýt sáo, giống như thanh niên hư hỏng trêu ghẹo các cô gái trên đường. Khanh Khanh giả bộ tức giận, quay đầu lại giơ giơ móng vuốt, lại còn “meo” một tiếng uy hiếp.

Hoạt động của lễ Hal­loween hàng năm của trường được tổ chức theo truyền thống. Buổi tiệc ngày thứ hai là lúc sôi nổi nhất. Trên hành lang có treo rất nhiều mạng nhện và mặt nạ nhựa đáng sợ đủ loại kích cỡ. Học sinh hóa trang thành các loại yêu ma quỷ quái, cùng giáo viên, trợ giảng tham gia vào các hoạt động.

Ngày hôm ấy Khanh Khanh rất bận rộn, lúc thì ma quỷ mất cây đinh ba, lúc thì áo choàng của xác chết rơi, vương miện của cô tiên rơi mất hòn ngọc, chiếc giày thủy tinh của phù thủy rơi một miếng thủy tinh…

Sau khi hoạt động kết thúc, Nọa Mễ đưa bọn trẻ lên xe, cầm cây lao, búi tóc giống Na Tra chạy vào phòng nghỉ uống trà. Khanh Khanh vẫn ngồi trong lớp chờ nhà họ Phí và xe của ngài đại sứ đến đón bốn đứa trẻ.

Hai đứa trẻ sinh đôi hóa trang là siêu nhân, đùa nghịch suốt một ngày bây giờ mệt nằm dưới thảm, nhưng vẫn tranh nhau chiếc khăn quàng dính đầy đất. Tiểu Long hóa trang rất lộng lẫy, đáng tiếc là sừng của Long Vương tam thái tử bị gẫy mất một chiếc, hạt óng ánh cũng rụng hơn một nửa, chỉ còn lại lũ cua tôm đồ chơi đang bị đá đi đá lại trong góc lớp. Tiểu Hổ yên tĩnh nhất, mặc chiếc váy da của người vượn Taz­zan, đứng dậy, phủi phủi cái mông đầy lá, kéo lê một sợi dây leo dài đi đến bên cạnh Khanh Khanh. Ánh mắt lại xuất hiện ánh sáng của sự lưu luyến, ngồi xuống bên cạnh cô, ôm cánh tay của cô giống như mỗi lúc cô kể chuyện cho cậu nghe.

Trên tay Khanh Khanh là cuốn Tip­pi – cô bé rừng xanh[5], cô bé trên tấm bìa đáng yêu giống như Tiểu Hổ. Khanh Khanh sờ cái má mũm mĩm của cậu, gấp sách lại, hỏi: “Tiểu Hổ Taz­zan, Jen­nie của con đâu?”

Tiểu Hổ ngoảnh đầu tìm, vứt dây leo đi, còn muốn cởi cả váy da và quần chíp nhưng cuối cùng đã không cởi, giống như con bạch tuộc ôm chầm lấy Khanh Khanh, nhẹ nhàng cầu xin: “Tiểu Hổ ngoan, Tiểu Hổ không cần Jen­nie, Tiểu Hổ cần Miss 77”.

Lần trước cô không từ chối. Lần này Tiểu Hổ mặc nhiên nghĩ rằng có thể được. Cậu ôm cổ cô, túm lấy tai mèo của cô, cười rất ngây thơ, sau đó hôn vào đôi môi đỏ bóng của cô, vừa hôn vừa lẩm nhẩm: “Tiểu Hổ hôn hôn…”

Vẫn chưa chạm vào môi Khanh Khanh đã nghe thấy tiếng ho rất to từ phía sau. Phí Duật Minh trong bộ quần áo đen đứng ở cửa, tay xách va ly, đôi lông mày đen rậm đang nhíu lại.

Hai đứa song sinh bò dậy, vứt khăn quàng đi, chỉ vào người anh và hét: “Người áo đen đến rồi! Người dơi đến rồi!”

Phí Duật Minh bỏ kính râm xuống, không nhìn bốn đứa trẻ, trong mắt anh chỉ có người phụ nữ đang dựa người vào tấm đệm. Anh đặt đồ xuống muốn đi về phía cô nhưng bọn trẻ làm ầm lên, liền quấn lấy không cho anh lại gần Miss 77.

Nhưng Phí Duật Minh vẫn từng bước lại gần, ngay cả Tiểu Hổ ngồi cạnh Khanh Khanh cũng sững người. Cậu chưa bao giờ thấy chú như thế, trông giống như sắp ăn thịt người vậy.

Cuối cùng không đứa trẻ nào hôn được cô. Tất cả đều bị Phí Duật Minh bế lên, đặt vào góc phạt trong lớp, xếp ghế xung quanh.

“Đừng làm ồn nữa, tý nữa phụ huynh sẽ đến”, Khanh Khanh nói.

Phí Duật Minh không hề tức giận, anh chính là phụ huynh. Anh cầm chiếc gậy bằng bọt biển trên tay, gõ vài cái tượng trưng rồi lấy một chiếc ghế ngồi bên cạnh Khanh Khanh.

Lúc lái xe và cô giúp việc đến, bốn đứa trẻ đang ngồi trong vòng tròn bị quây lại nghe Khanh Khanh kể chuyện. Phí Duật Minh cũng nghe, có điều anh ngồi cạnh cô, một tay lén sờ bím tóc của cô.

Sau khi bọn trẻ về hết, còn lại hai người ở trong phòng. Họ vừa mới đoàn tụ, cả hai đều rất vui mừng nhưng không dám biểu hiện quá lộ liễu trong trường mầm non. Khanh Khanh bận rộn thu dọn đồ. Phí Duật Minh lúc thì sờ tai mèo, lúc thì cầm đuôi mèo quăng đi quăng lại.

“Tối đến chỗ anh không?”

Anh hỏi rất mơ hồ, Khanh Khanh không biết trả lời thế nào, liền giơ móng vuốt lên kêu “meo” một tiếng, vờ như không nghe thấy: “Hal­loween vui vẻ, người dơi”.

Mấy ngày không gặp mặt, cô lại thách thức như vậy, sự phản kích hữu hiệu nhất là lao tới. Anh từ từ cởi cà vạt và khuy áo sơ mi trên cùng. Nguy hiểm bất ngờ ập đến, Khanh Khanh vốn định đùa anh nhưng bây giờ thì không thể cười được.

Uống trà xong, Nọa Mễ huýt sáo, miệng không ngừng ngân nga bài hát Chuột yêu gạo, đi trên hành lang giống như đi dạo trong sân vắng. Vừa đi đến cửa phòng học thì thấy Phí Duật Minh đẩy cửa đi ra, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, tay xách hành lý và cà vạt. Khanh Khanh đi theo sau, mặt đỏ bừng, dáng vẻ rón ra rón rén, e lệ thẹn thùng, không hỏi cô lấy một tiếng mà chạy đuổi theo anh.

[1] Một đoạn trong bài The twelve day of Shake­speare của Jane và Gabriel (nguồn: trang Fol­ger Shake­speare Li­brary.

[2] Lysander và Her­mia là hai nhân vật chính trong vở Giấc mộng đêm hè của Shake­speare.

[3] Thái Thượng Lão Quân là tôn hiệu một trong ba vị thần tiên tối cao trong Đạo giáo của Trung Quốc.

[4] Nhan Chân Khanh (709 – 785) là nhà thư pháp hàng đầu và là quan thái thú trung thành của nhà Đường.

[5] Tên gốc của cuốn sách là: Tip­pi of Africa.

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ