Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Ai là mẹ anh - trang 3

Chương 7
***
“Mẹ, mẹ ~” Trương Nhất Manh đang ngủ mơ mơ màng màng, cảm thấy có người đang gọi cô.
Ừm, chắc là Trương Ninh Giản rồi … Sao hôm nay lại dậy sớm thế này …
Trương Nhất Manh phất phất tay: “Để cho mẹ ngủ, ngoan, tự mình đi chơi đi …”
“Xì …” Có người đang cười, “Mẹ … đừng ngủ nữa …”
Trương Nhất Manh trở mình, lấy cái gối trùm lên đầu mình.
“Sao ông lại ở đây?”
Có người bực bội la lên.
A, đây mới là giọng của Trương Ninh Giản!!!
Trương Nhất Manh hoàn toàn tỉnh ngủ, mở mắt ra đã thấy Trương Ninh Giản và … Trương Ninh Hi.
Trách sao cô thấy có điều kỳ lạ, thì ra người vừa rồi là Trương Ninh Hi = =
Trương Ninh Hi cười hì hì an ủi Trương Ninh Giản: “Đừng vậy mà, mẹ là tài nguyên của chung mà, mọi người cùng hưởng mới phải chứ.”
Trương Nhất Manh: “…”
Hưởng hưởng cái đầu anh ấy!
Trương Ninh Giản cũng cảm thấy bất mãn với câu nói này, anh buồn bực nói: “Mẹ là mẹ của tôi, không phải của ông.”
Trương Ninh Trí giả vờ đau lòng: “Huhu, Ninh Giản à Ninh Giản, sao chú lại trở nên như vậy chứ … Cũng may anh cả sắp về rồi, có thể an ủi cho tâm hồn tổn thương của anh …”
Anh quay sang hỏi Trương Nhất Manh: “Hôm qua anh cả có gọi điện cho con, bảo là mang hai người đi chơi?”
Trương Nhất Manh gật gật đầu: “Ừm … Nhưng hình như hôm nay anh ta trở về mà? Sao không …”
“Anh cả khác chúng ta, bây giờ Ninh Giản bị như vậy, chẳng khác gì anh ấy mất một cánh tay, chuyện gì cũng phải xử lí, không rảnh để đi chơi với chúng ta.” Trương Ninh Hi nói.
Trương Nhất Manh có chút kinh ngạc nói: “Việc làm ăn của nhà họ Trương … Ninh Giản cũng phụ trách sao?”
“Đâu chỉ chịu trách nhiệm thôi …” Trương Ninh Hi lầm bầm một câu, sau đó cười nói, “Mẹ, mẹ biết nhiều như vậy làm gì? Càng biết nhiều, càng không có lợi với mẹ …”
Trương Nhất Manh kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng thì Trương Ninh Hi đã quay đi, đùa giỡn với Trương Ninh Giản như chẳng có việc gì: “Ninh Giản à, anh hai dẫn chú đến công viên giải trí chơi chịu không? Ở đó có tàu lượn siêu tốc lớn lắm đó, chú có biết cái gì là tàu lượn siêu tốc không? Là “vèo, vèo, vèo…” bay qua bay lại như vậy đó …”
Trương Ninh Giản hoàn toàn không hưng phấn tí nào, dùng ánh mắt “dĩ nhiên là tôi hiểu” nhìn anh ta: “Anh hai …!”
Đây là lần đầu tiên Trương Ninh Giản thừa nhận Trương Ninh Hi là anh của mình sau khi anh trở về, Trương Ninh Hi rưng rưng: “Chú ba!”
Trương Ninh Giản nghiêm túc gật đầu: “Anh hài hước thật đấy!”
Trương Nhất Manh: “… Sặc!”
Trương Ninh Hi: “…”
Lúc Trương Ninh Hi mang Trương Ninh Giản đi ăn sáng, Trương Nhất Manh trở về phòng thay quần áo rồi rửa mặt, khi xuống dưới lầu thì vừa lúc đụng phải gương mặt mệt mỏi của Trương Ninh Trí.
“Trương … Trương Ninh Trí.” Trương Nhất Manh vốn muốn gọi “Anh Trương”, nhưng nhớ tới lời dặn của anh, nhanh chóng đổi xưng hô.
Trương Ninh Trí thấy cô, khẽ gật đầu: “Cô Trương.”
Thoạt nhìn anh ta rất mệt mỏi, ánh mắt vốn sắc lạnh cũng trở nên rã rời, Trương Nhất Manh không dám nói thêm, chỉ khoát tay áo nói: “Anh mau đi nghỉ ngơi đi, dáng vẻ cứ như sắp chết rồi ấy.”
Trương Ninh Trí kinh ngạc liếc nhìn cô, cuối cùng cũng không nói gì, gật đầu rồi trở về phòng của mình.
Khi cô xuống lầu thì Trương Ninh Giản đã ăn sáng xong, đang ngồi xem Harry Potter, Trương Ninh Hi thì đang từ tốn gặm bánh bao, thấy cô bước tới thì cười cười.
Trương Nhất Manh mấp máy môi, ngồi bên cạnh anh ta, cầm một cái bánh bao lên, đang định bỏ vào miệng thì nghe thấy Trương Ninh Hi nhẹ nhàng nói: “Cô Trương hẳn là thấy may mắn lắm.”
Trương Nhất Manh khựng lại.
Lúc này, Trương Ninh Hi không cười đùa, cũng không trêu chọc cô nữa, giọng điệu của anh ta mang một chút gì đó chế giễu, cũng có thể là cười nhạo cô.
Cô không hiểu nhìn Trương Ninh Hi.
Đối phương không hề nhìn cô, vẫn từ tốn ăn bánh bao, gương mặt tuy không giống y hệt Trương Ninh Trí hay Trương Ninh Giản, nhưng vẫn có thể thấy thấp thoáng đường nét của hai người kia, anh dùng giọng nói vừa đủ để hai người nghe: “Có bao nhiêu cô gái muốn bước vào nhà họ Trương, bước vào căn nhà này, nhưng chỉ có cô Trương là có thể dễ dàng bước vào như vậy … Ngủ trên giường của Trương Ninh Giản, dùng bồn tắm của tôi, ngồi ở vị trí của Trương Ninh Trí …”
Giọng điệu của anh ta rất nhẹ nhàng, nhưng hàm ý trêu chọc không nói ra cũng biết, lúc này đây, gương mặt thật của anh ta mới lộ ra, không cợt nhả, cũng không vui vẻ.
Trương Nhất Manh hít sâu một hơi, cắn một cái vào bánh bao, vừa nhai vừa nói: “Con trai, đừng như vậy chứ, ngoan, đừng tức giận chuyện tối qua mẹ không ngủ với con nữa.”
Trương Ninh Hi: “…”
Thật ra những lời mà Trương Ninh Hi vừa nói, làm Trương Nhất Manh cô ức tới nổi muốn chửi thề luôn ấy!
Làm như là cô muốn vào nhà họ Trương lắm vậy!
NND(* một câu chửi thề), ai cần chứ, tự nhiên cô có thêm một đứa con, bị sa thải, ngay cả người nhà cũng không được liên lạc, bạn thân nhất là Tề Phỉ cũng phải gạt, bước vào cái nơi kinh khủng này, ai cũng kỳ lạ, dì Thu và chú Đổng thì không nói, dù dì Thu thoạt nhìn thì thân thiết lắm nhưng căn bản là không xem cô ra gì, còn Trương Ninh Trí thì chẳng khác gì cục nước đá, còn là cục nước đá bận rộn nữa chứ.
Đáng ghét nhất là cái câu cuối cùng của Trương Ninh Hi: “Ngủ trên giường của Trương Ninh Giản, dùng bồn tắm của tôi, ngồi ở vị trí của Trương Ninh Trí …”
Cô cũng thấy lạ đó, chẳng lẽ cô muốn ngủ với Trương Ninh Giản lắm à? Ngày nào cũng dụi đầu vào ngực cô, còn dám bảo ngực cô không mềm, cô cóc cần ngủ với anh ta! Phòng tắm là Trương Ninh Trí kêu cô vào, ai mà biết anh ta suy nghĩ cái gì, tự nhiên bảo cô vào phòng của Trương Ninh Hi tắm chứ?! Về câu cuối, càng làm cho cô không biết nói gì, Trương Ninh Trí đi nghỉ rồi, cô ngồi ở đây cũng sai sao? Chẳng lẽ cô phải ngồi ở tuốt tuốt đầu bàn, một phút trước chạy xuống gắp thức ăn một phút sau lại chạy lên sao?!
Rõ ràng rất muốn phản bác lại Trương Ninh Hi, nhưng một câu cô cũng không muốn nói với anh ta.
Cô không thích phải đi giải thích này nọ, lại càng không muốn giải thích với người nghi ngờ mình.
Cho dù cô có nói gì đi nữa thì Trương Ninh Hi cũng vẫn cho là cô đang nói dối thôi, chẳng phải sao?
Vậy thì cô tương kế tựu kế vậy … Dù sao Trương Ninh Hi cũng gọi cô là mẹ rồi, cô gọi anh ta là con cũng là lẽ bình thường, con trai nghe lời của mẹ lại càng bình thường hơn!
Trương Ninh Hi khựng lại, nửa chữ cũng không thốt nên lời, lẳng lặng ăn bánh bao không nói.
“Đúng rồi, con trai à, mẹ thấy con rất yêu thương Ninh Giản, vậy thì cố gắng giúp Ninh Giản khỏi bệnh đi, như vậy thì tốt cho mọi người.” Trương Nhất Manh cười híp mắt, học giọng điệu của Trương Ninh Hi, “Anh ta tốt, chúng ta cũng tốt, hiểu hôn ~~”
Trương Ninh Hi đã trở về trạng thái bình thường, nở một nụ cười dối trá: “Vâng, điều đó là đương nhiên!”
Trương Nhất Manh cũng cười cười với anh ta, không nói nữa, nhanh chóng xử hết bữa sáng.
Ừm … Thật ra thì lời của Trương Ninh Hi làm cô cảm thấy hơi bực bội, dù sao Trương Ninh Hi nghĩ vậy không phải không có căn cứ, chắc hẳn dì Thu và chú Đổng cũng nghĩ cô như vậy.
Có thể, Trương Ninh Trí cũng nghĩ vậy.
Ôi, cô nhức đầu quá đi …
Nhức đầu thì nhức đầu, buổi chiều hôm đó, Trương Ninh Hi bảo muốn đưa cô và Trương Ninh Giản ra ngoài chơi, cô lại cảm thấy vui vẻ trở lại.
Mặc dù điểm đến rất đặc biệt – công viên giải trí.
Trương Nhất Manh ngơ ngác, hình như tuổi của cô với công viên giải trí … Có điều, với Trương Ninh Giản bây giờ, công viên giải trí xem ra là lựa chọn tốt nhất.
Trương Ninh Trí vẫn còn đang nghỉ ngơi, bọn Trương Nhất Manh thừa dịp rời khỏi nhà trước khi anh ta đi xuống.
Trương Nhất Manh còn tưởng bọn họ ra ngoài sẽ khoa trương lắm – thật ra cũng không khác lúc đến đây là mấy, đằng sau một chiếc, đằng trước một chiếc, ba người bọn họ ngồi ở chiếc xe chính giữa, Trương Ninh Hi ngồi ở ghế lái phụ, Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản ngồi đằng sau.
Chạy xuống núi, chiếc xe phía trước và chiếc xe phía sau rẽ vào một con đường khác, chỉ còn lại chiếc xe mà bọn họ ngồi chạy vào những con đường tấp nập, đông đúc trong thành phố.
Trương Ninh Hi bỗng nhiên quay đầu lại, hỏi Trương Ninh Giản: “Ninh Giản, chúng ta sắp đến công viên giải trí rồi, chú muốn chơi gì không?”
Trương Ninh Giản ngoan ngoãn nhìn Trương Nhất Manh: “Mẹ muốn chơi trò gì?”
Trương Nhất Manh suy nghĩ một lát, nói: “Cái gì cũng được … Đừng kích thích quá.”
Trương Ninh Hi cười hì hì nói: “Mẹ sợ sao?”
Trương Nhất Manh liếc anh: “…”
Trương Ninh Giản không thèm để ý Trương Ninh Hi, nói với Trương Nhất Manh: “Vậy chúng ta chơi trò kích thích đi …”
Trương Ninh Hi lại xen mồm vào: “Những lời này đúng là dễ làm cho người khác suy nghĩ sâu xa nha.”
Trương Nhất Manh: “… Con đừng dạy hư con nít được không?”
Trương Ninh Giản ham học hỏi xen vào: “Suy nghĩ sâu xa là gì vậy? Nghĩ cái gì vậy?”
Trương Nhất Manh: “… Đừng để ý đến anh ta … Anh hai của con rất hài hước, con cũng biết mà.”
Trương Ninh Hi cười cười.
Trương Ninh Giản không hiểu gật gật đầu, kéo cánh tay của Trương Nhất Manh ra, bắt đầu đếm: “Vậy chúng ta chơi đu quay trước, con và mẹ ngồi một cái, anh hai ngồi một mình một cái.”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Ninh Hi kháng nghị: “Anh không muốn ngồi một mình.”
Trương Ninh Giản gật đầu: “Vậy cũng được.”
Trương Ninh Hi hài lòng quay đầu lại ngồi đàng hoàng.
Trương Ninh Giản nói tiếp: “Anh cứ đứng ở dưới chờ em và mẹ xuống là được rồi.”
Trương Ninh Hi: “…”
Trương Nhất Manh suýt nữa đã chết cười vì anh.
Trương Ninh Hi buồn bực lườm hai người.
Trương Ninh Giản kéo tay Trương Nhất Manh, nói: “Mẹ, con muốn chơi tàu lượn siêu tốc.”
“Hả?” Trương Nhất Manh tỏ ra khó xử, cô đã từng đến một công viên giải trí nổi tiếng ở thành phố A để chơi thử, nhưng mà tàu lượn siêu tốc ở chỗ đó rất kinh khủng, một lần là đủ lắm rồi, từ sau lần đó, cô thề chết cũng không chơi nữa …
Trương Ninh Giản mong đợi nhìn Trương Nhất Manh.
Trương Nhất Manh bỗng nhiên nhớ ra một vấn đề, nói: “Ninh Giản à, con có cảm thấy kỳ lạ lắm không, tại sao con lại nhớ tàu lượn siêu tốc, đu quay? Chẳng lẽ lúc trước con có đi chơi rồi à? Nói cách khác thì … Nếu như con là con của mẹ … Chẳng phải mẹ nên đi cùng con sao? Nhưng con không nhớ ra mẹ từng đi đến công viên giải trí với con, đúng không?!”
Trương Ninh Hi nghe vậy, khẽ quay đầu lại nhìn cô, sau đó hứng thú nhìn Trương Ninh Giản, đợi phản ứng kế tiếp của anh.
Trương Ninh Giản ngẩn người, đôi mắt to ngơ ngác.
Trương Nhất Manh hướng dẫn từng bước: “Như vậy có nói lên … Mẹ … Không phải là mẹ ruột của con?”
Cứ tưởng như vậy sẽ làm cho Trương Ninh Giản suy nghĩ cẩn thận lại, hoặc là kích thích khiến cho anh nhớ lại tất cả, ai ngờ, Trương Ninh Giản chỉ nói: “Hình như không có thật …”
Trương Nhất Manh gật đầu liên tục.
Như vậy là được rồi! Sau đó Trương Ninh Giản sẽ phát hiện cô và anh ta thực chất chả có quan hệ gì cả!
Song, Trương Ninh Giản lại nói: “Vậy mới nói, trước kia mẹ chẳng quan tâm gì đến con cả …”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Ninh Giản ấm ức nhìn Trương Nhất Manh, trong mắt là cảm xúc lên án nhưng lại không đành lòng: “Nhưng con không trách mẹ đâu, bởi vì bây giờ mẹ đã đến công viên giải trí với con, cùng chơi tàu lượn siêu tốc với con …”
“?!” Trương Nhất Manh trợn mắt há hốc mồm, khi nào thì cô đồng ý chơi tàu lượn siêu tốc với anh ta chứ? Cô còn đang suy nghĩ mà?!
Nhưng thấy Trương Ninh Giản nhìn cô như vậy, trong cảm giác ấm ức, khó chịu lại có một chút vui vẻ, giống như là một người mẹ đang đi chơi với con thật vậy.
Trương Nhất Manh nuốt nước miếng, ngơ ngẩn nói: “Ừ… Cũng đúng …”
Trương Ninh Giản cười thỏa mãn, đôi mắt cong lên, tựa như một ánh trăng hình lưỡi liềm.
Trương Ninh Hi ngồi đằng trước bỗng nhiên bật cười.
Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản cùng lúc nhìn sang anh ta, Trương Ninh Hi vô tội buông tay ra: “Nhìn con làm gì chứ?”
Trương Nhất Manh nói: “Con cười cái gì?”
“Cũng đâu có gì, chỉ là thấy … Người nào đó bên ngoài thì tỏ ra hung dữ, nhưng thực chất chỉ một vài câu đã bị đánh gục ngay lập tức.” Trương Ninh Hi cười híp mắt nói.
Trương Nhất Manh: “…”
Chẳng lẽ anh ta đang nói Trương Ninh Giản sao …. Nhưng cũng không phải không đúng!
Yên lặng liếc nhìn Trương Ninh Giản, anh không có phản ứng gì cả, nhìn chằm chằm vào Trương Nhất Manh, Trương Nhất Manh bị anh nhìn chòng chọc một lúc lâu, cảm thấy chỉ là Trương Ninh Hi nói nhiều cộng thêm nói nhảm mà thôi …
Cũng đúng, Trương Ninh Hi vốn là vậy, cô không nên nghĩ nhiều, nếu Trương Ninh Giản biết hẳn là tổn thương lắm.
Trương Nhất Manh lườm nguýt Trương Ninh Hi một cái, người này đúng là tàn nhẫn thật! Không thể tích cực một chút, lạc quan một chút được sao?!
Trương Ninh Hi: “…”
Sao lại lườm anh cơ chứ!
Sau khi đến công viên giải trí, Trương Nhất Manh nhìn tàu lượn siêu tốc bên trên, tiếng thét chói tai liên tiếp vang lên, cái nào Trương Nhất Manh cô cũng nghe.
Nàng chợt nhớ đến lần trước mình đến công viên giải trí … = =
“Nhất Manh!” Bỗng nhiên, một giọng nói vui mừng truyền đến từ sau lưng, Trương Nhất Manh sửng sốt, quay đầu lại, là Tề Phỉ!
Đáng chết thật …
Tề Phỉ vui vẻ chạy đến, lúc này mới phát hiện bên cạnh Trương Nhất Manh có hai người không bình thường (…), hơn nữa, còn là những người đàn ông vừa cao ráo, vừa khí chất, vừa đẹp trai!
Wow, không biết trong hai người đó, ai mới là ba của con Trương Nhất Manh đây!
Tề Phỉ hưng phấn quay qua quay lại đánh giá, hừm, mới nhìn đã biết người bên trái không tốt rồi, vẫn là anh chàng thoạt nhìn lạnh lùng nhưng đang kéo tay Trương Nhất Manh rất đáng yêu này tốt hơn!
Ặc … Sao sắc mặt Trương Nhất Manh lại kỳ quặc thế này …?
Sao nét mặt của anh chàng thân mật đứng bên cạnh Trương Nhất Manh lại tò mò thế này, chẳng khác gì một bạn nhỏ ham học hỏi cả, đáng yêu quá đi!
Còn người bên trái thì … cười đê tiện thật!
“Nhất Manh à, cậu thật là, khi nào thì có bạn trai rồi? Không phải, hai người đã có con rồi, phải là chồng mới đúng! Dắt con đi chơi phải không? Con của cậu đâu? Chồng cậu đẹp trai thế này, con của cậu nhất định rất đáng yêu!” Tề Phỉ vui vẻ nhìn Trương Nhất Manh, nhìn xung quanh để tìm kiếm “đứa con đáng yêu của cậu”.
“Cô ta là ai vậy?” Ninh Giản kéo ống tay áo của Trương Nhất Manh.
Tề Phỉ hoàn toàn bị chấn động, hành động này thật là dễ thương quá đi! Còn là do người đẹp trai như vậy làm nữa chứ!
Trương Nhất Manh thầm thở phào nhẹ nhõm, bởi vì trong câu hỏi của Trương Ninh Giản không có thêm từ “mẹ” vào …
“À … cô ấy … cô ấy là bạn của tôi …” Trương Nhất Manh chỉ vào Tề Phỉ, “Tề Phỉ.”
Trương Ninh Giản thân mật cười cười với Tề Phỉ, Tề Phỉ cũng cười với anh, ôi, thật là đáng yêu!
Song, câu tiếp theo của Trương Ninh Giản làm cô không cười nổi nữa.
“Chào dì.”
A di đà phật …

Chương 8
***
Tề Phỉ hoàn toàn hóa đá, ngơ ngác nhìn con người cười rạng rỡ, tự nhiên gọi mình là dì …
Một giây trước, cô còn thốt lên cậu chàng này thật đáng yêu…
Nhưng đáng yêu thế này thì có phải hơi quá rồi không?!
Trương Nhất Manh đổ mồ hôi lạnh nhìn Tề Phỉ cứng đờ, nhanh chóng mở miệng: “Haha, Ninh Giản anh thật là, đã bảo không phải là An Nghi mà, chẳng phải vừa rồi tôi gọicô ấy là Tề Phỉ sao?! Anh cứ gọi cô ấy là Tề Phỉ là được rồi … Haha, anh thật là …”
Tề Phỉ: “…”
Cái quỷ gì thế này … Ý là nhận nhầm cô thành một người tên là An Nghi, cho nên mới gọi cô là “dì” sao? Sao cô thấy có điều gì kỳ lạ thế này …
Trương Ninh Giản nghi ngờ nhìn Trương Nhất Manh: “An Nghi là ai?”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ: “????”
Trương Ninh Hi đã sớm vỡ bụng rồi, suýt nữa thì nằm xuống đất mà cười luôn.
Trương Nhất Manh: “… Dù sao thì … Anh cũng cứ gọi cô ấy là Tề Phỉ đi …”
Trương Ninh Giản mở miệng, Trương Nhất Manh đoán chắc là anh muốn nói ”Nhưng bạn của mẹ thì phải gọi là dì …”, cô trợn mắt nhìn anh, Trương Ninh Giản ngoan ngoãn nói: “Tề Phỉ … Chào cô.”
Tề Phỉ dù không hiểu gì cả, nhưng cũng không nghĩ ra được nguyên nhân kỳ lạ là gì, ngơ ngác gật đầu: “Chào anh …”
Cảm giác nhìn nhau mặt đối mặt với Trương Ninh Giản thật kỳ lạ, Tề Phỉ đành quay qua nhìn Trương Nhất Manh: “Nhất Manh à, con của cậu đâu? Là cậu bé mà lúc tớ gọi cho cậu, nói ba mình đã chết bằng cái giọng điệu siêu dễ thương đó!”
Trương Nhất Manh >-<, cái kiểu hình dung gì thế này …
“Ặc, chuyện này nói ra phức tạp lắm, đứa bé đó …”
Trương Ninh Giản đứng bên cạnh bỗng nhiên mở miệng: “Mẹ.”
Trương Nhất Manh bất chợt cảm thấy căng thẳng, sợ anh sẽ nói “Mẹ, con không phải là đứa bé đó sao?”
Cũng may, Trương Ninh Giản chỉ nói: “Chúng ta đi chơi đu quay đi!”
Trương Nhất Manh thở phào nhẹ nhõm, may quá … Sau đó gật đầu nói: “Ừm.”
Trương Ninh Hi: “Ha ha ha ha ha ha…”
Trương Nhất Manh: “?”
Tề Phỉ không tin nổi, trợn to hai mắt nhìn: “Nhất Manh, anh … anh ta vừa gọi cậu là gì?! Mẹ?! Tớ có nghe nhầm không?!”
Nhất định là cô nghe nhầm, nếu không sao Nhất Manh lại có thể bình tĩnh mà đáp lại như thế được?!
Trương Nhất Manh: “…”
Aiz, cô vừa mới thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng là may mắn lắm! May mắn cái đầu ấy! Cô đã quen cách nói chuyện của Trương Ninh Giản với mình … Cho nên chỉ lo lắng chuyện Trương Ninh Giản sẽ nói ra những điều kỳ quái, mà hoàn toàn quên mất chuyện Trương Ninh Giản gọi cô là “mẹ”!
Cô tức tối nhìn sang Trương Ninh Hi đang cười vỡ bụng bên cười – – chẳng phải anh ta đang chờ giờ phút này sao?!
Tên biến thái này …
Trương Ninh Giản nhìn Tề Phỉ một cái, dùng giọng điệu như vừa “bừng tỉnh đại ngộ” nói: “Cô chính là cái dì đã quát mẹ trong điện thoại hôm ấy sao?!”
Tề Phỉ: “…”
Cô cũng hiểu rồi …
Hai người lặng lẽ nhìn nhau.
Tựa như đang trong khung cảnh của tiểu thuyết võ hiệp, hai vị cao thủ đẳng cấp dùng ánh mắt để đánh nhau, chấn động bốn phương …
Trương Ninh Hi đã cười đến nỗi không đứng vững nữa.
Trương Nhất Manh: “…”
Cô cắn môi, hạ quyết tâm, nói với Tề Phỉ: “Tề Phỉ à … Chuyện này nói ra hết sức phức tạp … Nếu cậu thật sự muốn biết, tớ sẽ nói cho cậu biết … Nhưng cậu nên biết …”
Tề Phỉ lẩm bẩm nói: “Tớ cũng thấy phức tạp … Nhưng tớ nhất định phải biết …!”
Trương Nhất Manh: “… Cậu … Được rồi, cậu nói trước đi, cậu đến đây làm gì?”
Thật là xui xẻo này chưa hết, xui xẻo khác lại đến, sao vừa lúc lại gặp Tề Phỉ ở đây thế này …
Tề Phỉ tỉnh táo lại, nhìn về phía Trương Nhất Manh: “Còn không phải do mẹ tớ, tự nhiên muốn tớ đi xem mắt, nghe nói nhà của người ta có tiền, còn buôn bán thuốc men gì đó, ba của tớ thấy tốt, vừa lúc lại cần phải nhập hàng … Xì, đã đến thời đại nào rồi chưa, còn môn đăng hộ đối, xem mắt gì nữa
Trương Nhất Manh: “… Vậy sao chỉ còn mình cậu thế này? “
Tề Phỉ cười cười: “Tớ nói đi xem mắt cũng được, nhưng muốn tự mình quyết định nơi gặp mặt. Tớ và đối phương định đến đây, cứ nghĩ anh ta sẽ phản đối, không ngờ anh ta lại đồng ý.”
“Sau đó thì sao… Anh ta không tới?” Trương Nhất Manh nhìn xung quanh Tề Phỉ, xem chừng không có đối tượng hẹn hò nào đi cùng cả.
Tề Phỉ nhún vai: “Tớ đến rồi anh ta mới gọi bảo là có việc … Tớ nghĩ đến cũng đến rồi, cứ đi chơi cho đã, không ngờ lại gặp phải cậu và …”
Vẻ mặt cô phức tạp nhìn qua Trương Ninh Giản.
Trương Nhất Manh thở dài, nói: “Để tớ giới thiệu vậy …” Cô chỉ vào Trương Ninh Giản: “Đây là Trương Ninh Giản, cũng là Tam thiếu gia nhà họ Trương đã từng nằm trong bệnh viện của chúng ta …”
Đôi mắt của Tề Phỉ bất chợt trợn to…
Lúc trước cô rất muốn đến xem, nhưng lần nào cũng bị ba làm phiền, không ngờ bây giờ lại xuất hiện trước mặt cô thế này!
Trương Nhất Manh nhìn dáng vẻ của Tề Phỉ bộ dạng, chỉ sang Trương Ninh Hi: “Đây là cậu hai của nhà họ Trương …”
Tề Phỉ liếc nhìn sang Trương Ninh Hi.
Trương Ninh Hi thấy Trương Nhất Manh giới thiệu mình, nho nhã vươn tay ra trước mặt Tề Phỉ: “Hân hạnh được gặp cô.”
Tề Phỉ cũng đưa tay ra, bắt tay với anh ta, dù ấn tượng ban đầu không tốt nhưng vẫn phải tuân thủ phép lịch sự cơ bản.
“Ở đây có nhiều người, không tiện để tớ giải thích, chúng ta lên đu quay trước vậy, tớ sẽ từ từ nói cho cậu biết.” Trương Nhất Manh nhìn đám người chung quanh, kéo Tề Phỉ đi về phía đu quay, nhỏ giọng nói với cô nàng: “Cậu thật sự muốn biết sao? Hai người bọn họ đều là người của họ Trương, cậu không biết gì có lẽ sẽ tốt hơn
Tề Phỉ nói: “Sao cậu lại nói vậy, chuyện của cậu cũng là chuyện của tớ mà!”
Trương Nhất Manh đau khổ nói: “Vậy thà cậu nói con của tớ cũng là con của cậu luôn đi..”
Tề Phỉ: “… Sau này cậu sinh con, tớ nhất định sẽ nhận trách nhiệm làm mẹ nuôi, nhưng bây giờ thì tớ vẫn chưa thể chấp nhận được …”
Hai người đồng loạt quay về sau, nhìn anh chàng còn cao hơn cả mình đang đi sau hai người.
Trương Ninh Giản: “?”
Mua vé xong, lại có chuyện xảy ra >-<, Tề Phỉ muốn ngồi cùng Trương Nhất Manh, Trương Ninh Hi thì không chịu ngồi một mình, còn Trương Ninh Giản thì lại bụm má phản đối: “Không được! Tôi phải ngồi với mẹ!”
Suýt nữa thì Trương Nhất Manh lao ra ngoài đập đầu vào tường, Trương Ninh Hi cười hì hì nói: “Như vậy đi, dù gì thì tôi cũng biết cả rồi, cô Tề này cứ ngồi với tôi vậy, để tôi giải thích với cô ta
Trương Nhất Manh nghi ngờ nhìn Trương Ninh Hi.
Cách này nghe không tệ, nhưng người như Trương Ninh Hi thì không thể nào tin được … Trương Ninh Hi không tốt như bề ngoài của anh ta, huống chi, còn là một tên công tử ăn chơi, Tề Phỉ ngồi cùng với anh ta, không biết có xảy ra chuyện gì không …
Tề Phỉ nhìn thoáng qua Trương Ninh Giản, cảm thấy mọi chuyện thật phức tạp, xem chừng Trương Nhất Manh cũng cảm thấy khó xử, cô gật đầu: “Được rồi, tớ ngồi với anh Trương là được.”
Trương Nhất Manh: “… Ừ…”
Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản cùng lên đu quay, Tề Phỉ và Trương Ninh Hi ngồi đằng sau, đu quay vừa chuyển động, Trương Ninh Giản đã nhỏ giọng nói: “Con phát hiện, con không hiểu mẹ tí nào.”
Trương Nhất Manh: “Hả?”
“Sao con lại không nhớ được chuyện lúc trước tí nào … Mẹ còn bao nhiêu bạn bè khác nữa, ba đã đi đâu, mấy chuyện này con lại không biết tí gì cả.” Ánh mắt Trương Ninh Giản thoáng ánh lên vẻ mất mát.
Trương Nhất Manh mềm lòng, vội vàng nói: “Không sao đâu, con … con còn nhỏ, không nhớ thì sau này sẽ nhớ thôi …”
… Kỳ lạ, rốt cuộc cô đang nói gì thế này …
Bất chợt, tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo cô về thực tại …
Cầm điện thoại lên xem, là Tề Phỉ.
Trương Nhất Manh: “…”
Cô nàng này, gọi điện thoại cho cô làm gì vậy …
“Alô?” Trương Nhất Manh bật máy.
Tiếng hét của Tề Phỉ từ bên kia điện thoại truyền đến, cảm giác như đang xuyên qua cửa thủy tinh của đu quay, vọt đến ngay chỗ cô: “Tên Trương Ninh Hi này nói với tớ!! Trương Ninh Giản là cậu và anh ta sinh ra!!! Tớ điên mất!!!”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Ninh Hi, tên biến thái này …

Chương 9
***
Trương Nhất Manh bất đắc dĩ nói: “Tớ biết ngay mà … Thôi, cậu đừng để ý đến anh ta!”
Tề Phỉ không chịu nổi: “Anh ta làm sao chứ?! Cười cái gì hả?!”
Trương Nhất Manh: “???”
Cô có cười đâu chứ …
Nhưng cô nhanh chóng nhận ra, Tề Phỉ đang mắng Trương Ninh Hi.
“Không muốn! Tôi không muốn nghe nữa! Không thèm tin anh! Anh còn lại gần nữa thì tôi ném anh xuống ngay đó, anh có tin không?! Tôi từng học Taekwondo đó! …”
Trương Nhất Manh bên điện thoại này: “…”
Trương Ninh Giản nhìn nét mặt lúc lạnh lúc nóng của Trương Nhất Manh, nghi ngờ hỏi: “Mẹ?”
Trương Nhất Manh: “=L= “
Trương Ninh Giản: “…”
Cô thật có lỗi với Tề Phỉ…
Tiếng mắng chửi của Tề Phỉ và tiếng cười của Trương Ninh Hi vẫn tiếp tục truyền vào điẹn thoại, Trương Nhất Manh lẳng lặng tắt máy, nhìn xuống phía dưới, nhìn thấy Tề Phỉ đang hung dữ vươn tay ngăn cản Trương Ninh Hi …
Trương Nhất Manh thở dài, bất đắc dĩ nhìn Trương Ninh Giản: “Cũng may con không giống với các anh của con.”
Trương Ninh Giản: “?”
“Trong ba người, chỉ có con là đáng yêu thôi …” Trương Nhất Manh cảm thán xoa xoa đầu Trương Ninh Giản.
Trương Ninh Giản cúi đầu, ngoan ngoãn để Trương Nhất Manh xoa, làm cô cảm thấy vui vẻ không thôi.
Trương Ninh Giản đột nhiên hỏi: “Ba có từng hôn mẹ chưa?”
Trương Nhất Manh: “Chưa … Con hỏi làm gì?”
Người đó cơ bản là chưa từng tồn tại, hôn gì chứ …
Trương Ninh Giản nói: “Vậy có ai hôn mẹ chưa?”
Trương Nhất Manh nói: “… Mẹ chưa có hôn với ai cả …”
Trương Ninh Giản gật đầu: “Ồ ~ “
Đứa con này, hỏi cái gì chứ … Trương Nhất Manh nghĩ, hồi trung học lên đại học, cô từng mến một đàn anh khóa trên, nhưng sau đó thì không còn nữa, sau này cũng không quen ai, đừng nói đến chuyện hôn với chả môi … Ôm ôm ấp ấp với Trương Ninh Giản là nhiều nhất thôi … = =
Đu quay đã đi đến điểm cao nhất,, Trương Nhất Manh lo lắng nhìn thoáng qua phía dưới đất, khi xoay người, vừa lúc bị Trương Ninh Giản giữ khuôn mặt lại, nhân lúc cô không kịp phản ứng, anh mạnh bạo hôn lên môi cô một cái!
Thật sự là một cái hôn quá ư mạnh bạo … Nói đúng hơn là đụng mạnh vào …
Đầu óc Trương Nhất Manh xoay vòng vòng, cảm giác tê tê đau đau vẫn còn vương lại trên môi, Trương Ninh Giản đã buông cô ra, vui vẻ cười hai tiếng “hihi”, Truong Nhất Manh vẫn còn bay bổng trong trạng thái đầu óc trống rỗng, đu quay đã đi qua điểm cao nhất, từ từ đi xuống, cũng như trái tim của Trương Nhất Manh, từ từ hạ xuống, hạ xuống …
Hồi lâu sau, cô mới tỉnh táo lại, phản ứng đầu tin là lườm nguýt Trương Ninh Giản một cái, sau đó giận dữ hét lên: “Trương-Ninh-Giản!!!”
Trương Ninh Giản bị mắng, ngẩn ngơ nói: “Dạ?”
Anh ta còn “Dạ?”? Còn giả vờ vô tội nữa?
Trương Nhất Manh tức tối, mặt đỏ rần … Cô hít sâu một hơi, nói: “Vừa rồi con làm gì thế?”
Trương Ninh Giản trợn mắt nhìn, ngoan ngoãn trả lời: “Con đọc sách, nó bảo rằng “chỉ cần hôn người mình thích nhất khi đu quay đi qua điểm cao nhất, thì có thể mãi mãi ở bên người đó.”
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Ninh Giản tiếp tục phân tích: “Người con thích nhất là mẹ, cũng chỉ muốn mãi mãi ở bên mẹ thôi! Mẹ không muốn sao …”
Câu trước thì là tuyên ngôn đầy hào hùng, câu sau đã trở thành một câu hỏi đầy tội nghiệp, làm cơn tức của Trương Nhất Manh bay đi đây mất, giống như một cái khinh khí cầu sắp nổ, rốt cuộc lại bị xì hơi, rốt cuộc, quắt quéo lại …
Trương Nhất Manh lắp ba lắp bắp: “Không … không phải …”
“Vậy sao vừa rồi mẹ lại la con? T_T” Trương Ninh Giản nước mắt lưng tròng.
Trương Nhất Manh: “…”
Anh chàng này đúng là quá xứng đáng với câu được tiện nghi mà còn khoe mẽ …!!!
Trương Nhất Manh suy nghĩ một chút, đổi đề tài: “Con xem sách gì vậy? Hình như con chỉ xem mỗi Harry Potter thôi mà…”
Trương Ninh Giản nói: “Con không nhớ lắm … Hình như là từ rất lâu rồi, trên tạp chí thì phải …”
“Là chuyện trước khi con mất trí nhớ sao? Nếu là con thì ắt hẳn không thể mua loại sách này được.” Trương Nhất Manh đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, “Mẹ biết rồi, nhất định là sách của Trương Ninh Hi!”
Trương Ninh Giản: “Không nhớ nữa …”
Trương Nhất Manh: “Hic, tên Trương Ninh Hi này, không hại mẹ là không được …”
Tự dưng lại bị anh ta hại chết thế này …
Đu quay ngừng lại, bốn người cùng đi xuống, Trương Nhất Manh lẳng lặng nhìn Tề Phỉ đi ra, sau lưng là Trương Ninh Hi với con mắt bầm tím bên trái.
Trương Nhất Manh: “…???”
Tề Phỉ vuốt vuốt tay: “Tớ đánh đó.”
“Cậu từng học Taekwondo thật sao?” Trương Nhất Manh kinh hãi.
“Làm gì có.” Tề Phỉ lườm nguýt cô, “Cậu tưởng tớ là nữ chính trong mấy cái phim thần tượng sao, Taekwondo cái gì … Lúc mà anh ta dựa vào tớ thì tớ nhân cơ hội đánh vào đấy!”
Trương Ninh Hi ở bên cạnh nhe răng: “Đau quá.”
Tề Phỉ trợn mắt nhìn anh ta: “Đáng đời!”
Trương Ninh Hi cợt nhả đến gần Trương Nhất Manh: “Mẹ xoa cho con đi ~ “
Trương Ninh Giản nhanh chóng đưa tay lên xoa giúp Trương Ninh Hi vài cái, Trương Ninh Hi bị xoa bóp tới mặt mũi đều biến dạng, khóc lóc xin tha.
Tề Phỉ vui vẻ nói với Trương Nhất Manh: “Tên Trương Ninh Hi đó tuy hơi nhảm nhí một tí nhưng vẫn nói cho tớ biết không ít chuyện, thì ra Trương Ninh Giản đang bị mất trí nhớ tạm thời, còn nhận nhầm cậu là mẹ anh ta … Chậc chậc, cậu cũng bi kịch thật …”
Ngừng lại một chút, cô tiếp tục: “Nhưng đối với người khác mà nói, đây còn là chuyện cầu mà không được đó.”
Trương Nhất Manh vô tình nói: “Cậu cũng nói là người khác, tức là trong đó không có tớ.”
Tề Phỉ vỗ vỗ vai cô: “Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, huống chi, tớ thấy người họ Trương không đáng sợ như người ta nói mà, cậu nhìn Trương Ninh Hi xem, bị tớ đánh như vậy … Thật ra, tớ cứ nghĩ anh ta sẽ tránh ra, cho nên lúc đánh trúng tớ còn hơi lo lắng, ai mà ngờ, anh ta bị đánh xong lại bắt đầu giả vờ đau khổ, tuy hơi phiền một tí, nhưng cảm giác rất bình dị, gần gũi!”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ, cậu nhìn thế giới này quá tươi đẹp, quá hoàn mỹ rồi …
Sau đó phải ngồi tàu lượn siêu tốc, Trương Nhất Manh trăm không muốn ngàn không chịu, nhưng không chịu nổi sự đáng yêu của Trương Ninh Giản, huống chi, lúc trên xe cô cũng đã hứa (?) với anh rồi …
Tề Phỉ vốn định về trước, nhưng cô suy nghĩ lại, đến hỏi Trương Nhất Manh: “Khi nào cậu mới về vậy? Phải chờ đến khi anh ta khỏi bệnh sao? Chắc còn lâu lắm …”
Trương Nhất Manh khổ không thể tả: “Đúng vậy, hơn nữa, ngay cả xuống đây còn không dễ …”
“Xuống đây???” Tề Phỉ không hiểu.
“Bây giờ tớ đang ỏ trong biệt thự ở sườn núi, trong vòng mười dặm không thấy một bóng người, hơn nữa, vì lý do an toàn, tớ chỉ có thể ở đó …” Trương Nhất Manh đau khổ nói.
Tề Phỉ an ủi: “Sau này tớ đến thăm cậu là được mà.”
Dừng một chút, cô tiếp tục: “Lúc Trương Ninh Hi không có mặt ở đó thì gọi cho tớ.”
Trương Nhất Manh: “… Ừ.”
Dù gì cô nàng cũng biết cả rồi, đến nhà họ Trương chơi chắc không có gì … Dù sao thì cả Trương Ninh Hi cũng đánh rồi, đến nhà họ Trương chơi chắc không có gì …
Trương Nhất Manh: “Cậu không chơi tiếp sao?”
Tề Phỉ hơi do dự.
Trương Ninh Hi xen mồm vào: “Con gái mà, chắc là phải sợ những thứ này rồi, đừng có làm khó xử người ta.”
Tề Phỉ: “…”
Cô lườm nguýt Trương Ninh Hi, lạnh lùng nói: “Sợ cái gì chứ…” Dứt lời, quay qua khoác vai Trương Nhất Manh: “Nhất Manh, chúng ta đi chơi đi.”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ này, sao dễ bị dụ quá …
Trương Ninh Giản nhìn tay của Tề Phỉ đang khoác lên vai Trương Nhất Manh, lặng lẽ chắn ngang giữa hai người.
Tề Phỉ: “…”
Bốn người cùng ngồi lên tàu lượn siêu tốc, điểm đặc sắc của tàu lượn siêu tốc ở công viên này là, nó không giống những cái tàu lượn khác, nhiều người ngồi chung mà sẽ đưa từng nhóm từng nhóm đi, tàu trước đi được một khoảng nhất định mới đến tàu sau. Một chiếc tàu có thể cho hai người ngồi một trước, một sau, Trương Ninh Hi nói: “Hai người là con gái, chắc là sợ chơi trò này, để tôi ngồi đằng trước vậy …”
Còn chưa nói dứt lời, Tề Phỉ đã bước lên trước, ngồi phía trước tàu, Trương Ninh Hi cười cười ngồi xuống sau lưng cô
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ nít chặt dây an toàn rồi mới thấy có điều không bình thường: “Anh ngồi đằng sau tôi làm gì?”
Trương Ninh Hi chân thành tha thiết nói: “Tôi sợ …”
Tề Phỉ: “…”
Trương Nhất Manh nhận thấy, Trương Ninh Hi đang học tập theo Trương Ninh Giản, mà còn học rất tốt nữa …
Nhưng Trương Ninh Giản không lưu manh như Trương Ninh Hi, anh chủ động lên đằng trước ngồi, để Trương Nhất Manh ngồi đằng sau mình, thật sự Trương Nhất Manh rất sợ, nhưng có Trương Ninh Giản ngồi phía trước, cô thấy an tâm hơn phần nào.
Một lát sau, tàu của Tề Phỉ và Trương Ninh Hi từ từ chuyển động, Trương Ninh Hi giả vờ nhắm chặt hai mắt, hai tay ôm eo Tề Phỉ: “Thật là khủng khiếp!”
Tề Phỉ: “…”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ dùng khuỷu tay hích một cái, Trương Ninh Hi rên lên một tiếng.
Người qua đường A: “… Wow, anh này có bạn gái hung dữ thật đấy.”
Người qua đường B: “Không, tôi thấy cô này không gọi là hung dữ nữa … Phải là muốn mưu sát bạn trai mới đúng …”
Sau đó là qua những con dốc nhỏ, tàu lượn từ từ đi lên, Trương Ninh Hi lẳng lặng nắm tay Tề Phỉ, Tề Phỉ quay đầu lại, liếc anh ta một cái cảnh cáo.
Trương Ninh Hi im lặng không nói, nhưng lúc tàu lao xuống, anh lại kêu to lên, mặt dày dựa vào lưng Tề Phỉ.
Tề Phỉ không hề bị tàu lượn siêu tốc ảnh hưởng, cho Trương Ninh Hi một cú đánh chính xác.
Mọi người: “…”
Cả đường đi có thể nghe thấy tiếng Trương Ninh Hi gào khóc thảm thiết, tiếng hừ mũi của Tề Phỉ, quả là một bộ phim bom tấn Hollywood vừa lãng mạn vừa pha cảnh kinh dị …
Trương Nhất Manh đổ mồ hôi lạnh liên tục …
Trương Ninh Giản cũng biết Trương Nhất Manh đang lo lắng, an ủi vỗ lên đầu Trương Nhất Manh, học cách cô vỗ đầu anh như mọi lần …
Xe của bọn họ cũng từ từ chuyển động, Trương Nhất Manh lo lắng nuốt nước miếng, run rẩy ôm eo Trương Ninh Giản.
Trương Ninh Giản quay đầu lại, nhe răng cười với Trương Nhất Manh, còn Trương Nhất Manh thì thở mạnh cũng không nổi.
Khi xe bắt đầu đi qua các con dốc nhỏ, Trương Nhất Manh hét lên một tiếng, vùi mặt vào lưng Trương Ninh Giản, anh thì vui vẻ không ngừng hét toáng lên “Wow~” hoặc là “Yo~”
Trương Nhất Manh: “T_T…”
Lúc Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản bước xuống, chân cô như nhũn đi, Trương Ninh Giản ân cần đỡ cô dậy, còn bên kia, Trương Ninh Hi đang ngồi trên ghế thở dốc, còn Tề Phỉ thì vui vẻ thưởng thức cây kem mới mua.
Trương Ninh Giản thấy dáng vẻ rã rời của Trương Nhất Manh, rồi nhìn sang Trương Ninh Hi đang hấp hối ngồi trên ghế, lo lắng nói: “Chúng ta có nên về không? ….”

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ