Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Ai là mẹ anh - trang 4

Chương 10
***
Trương Nhất Manh mong còn không được, vội vàng gật đầu: “Ừ…”
Cô hoàn toàn quên mất, ngay từ đầu là ai muốn đi chơi … Chỉ có thể nói rằng, địa điểm không đúng …
Trương Ninh Hi muốn mời Tề Phỉ đến Trương gia chơi, Tề Phỉ cười cười nhìn anh ta, tiếng nắm tay răng rắc vang lên, Trương Ninh Hi cười cười đứng đằng sau Trương Nhất Manh.
Trương Nhất Manh: “…”
Rõ ràng là gặp cô thì trào phúng chế nhạo, bây giờ gặp Tề Phỉ thì lại thế này, đúng là thích bắt nạt kẻ yếu …
Cuối cùng, Tề Phỉ quyết định không đến Trương gia, dù sao thì đối tượng xem mắt của cô không đến, cô phải về trước để tìm lại chút thanh danh cuối cùng, Trương Ninh Hi thấy vậy, gọi một cuộc điện thoại, sau đó, một chiếc xe màu đen có rèm che cực kỳ khoa trương xuất hiện trước mặt Tề Phỉ.
Tề Phỉ: “???”
Trương Ninh Hi mở cửa thay cô: “Con gái về nhà một mình không hay lắm, bây giờ cũng không còn sớm …”
Trương Nhất Manh nhìn lên trời, bây giờ mới hơn năm giờ chiều –
Tề Phỉ cảnh giác nói: “Tôi thấy ngồi trong cái xe này mới nguy hiểm…”
Trương Nhất Manh: “Tớ cũng thấy vậy … Còn hơn cả nguy hiểm nữa …”
Tề Phỉ nói nhỏ với Trương Nhất Manh: “Hơn nữa, như vậy chẳng phải sẽ biết địa chỉ nhà của tớ sao?”
Trương Nhất Manh nói nhỏ: “Thế thì không cần lo lắng, nếu anh ta muốn thì tự khắc sẽ có cách khác dễ dàng hơn, không cần phải dùng thủ đoạn này đâu.”
Tề Phỉ: “…”
“Được rồi, đã có tài xế miễn phí thì tôi cũng không từ chối.” Tề Phỉ đáp lại Trương Ninh Hi, sau đó sảng khoái bước đi, Trương Ninh Hi chọt chọt Trương Ninh Giản, hai người cùng lúc mở miệng –
“Tề Phỉ, hẹn gặp lại.”
“Dì, hẹn gặp lại.”
Tề Phỉ: “…”
Trương Nhất Manh: “…”
>.<, câu “Tề Phỉ, hẹn gặp lại” là Trương Ninh Giản nói, câu “Dì, hẹn gặp lại” là Trương Ninh Hi nói … = =
Tề Phỉ đen mặt, đi thẳng vào xe, làm như không nghe thấy gì, Trương Ninh Hi không vui nói với Trương Ninh Giản: “Không phải đã hẹn trước là nói ‘Dì, hẹn gặp lại’ sao?”
Trương Ninh Giản nghiêm túc nhìn Trương Ninh Hi: “Mẹ bảo là phải gọi dì ấy là Tề Phỉ
Trương Ninh Hi: “…”
Trương Nhất Manh suýt nữa thì bật cười ra tiếng.
Tề Phỉ lạnh lùng bỏ đi, Trương Ninh Hi buồn bã chọt chọt tay của Trương Ninh Giản, Trương Ninh Giản không thèm để ý đến anh, ngoan ngoãn nhìn Trương Nhất Manh. Trương Nhất Manh hiểu anh đang muốn được khen, sờ sờ đầu anh bảo: “Ninh Giản làm đúng lắm ~ “
Trương Ninh Hi vờ khóc lóc nói: “Tôi đúng là có cha mà cha không thương, có mẹ mà mẹ không yêu mà …”
Thêm một chiếc xe chẳng biết từ đâu chạy ra, tài xế đúng là người đã chở bọn họ đến, Trương Ninh Giản và Trương Nhất Manh bỏ lên xe trước, Trương Ninh Hi sợ hai người sẽ bỏ mình lại, cũng nhanh chóng ngồi vào ghế phụ, xe bắt đầu chạy ra đường lớn, hai chiếc xe khác một trước một sau cùng xuấ hiện, bảo vệ cho chiếc xe ở giữa.
Sau khi xuống xe, Trương Nhất Manh kêu Trương Ninh Giản về phòng trước, còn cô thì ở lại nói chuyện với Trương Ninh Hi – – về chuyện Tề Phỉ.
“Ừm, tôi muốn hỏi anh …” Trương Nhất Manh do dự một chút, “Anh và Tề Phỉ …”
Trương Ninh Hi nghi ngờ nhìn cô.
“Thì là … Tề Phỉ … Chẳng phải anh cứ làm phiền cậu ấy sao … Chẳng lẽ anh … với cô ấy …”
Trương Ninh Hi cười cười: “Ơ, mẹ ghen tị sao?”
Trương Nhất Manh đen mặt nói: “Tôi không giỡn với anh. Tính cách Tề Phỉ thẳng thắn, nếu anh không thích người ta thật thì đừng có trêu chọc người ta.”
Trương Ninh Hi nhìn Trương Nhất Manh, cười bí hiểm: “Thật giả cái gì, tình cảm có thể nói đến thật giả hay sao?”
Trương Nhất Manh kinh ngạc nói: “Vậy anh thích Tề Phỉ sao?” I
Trương Ninh Hi nói: “Cả hai đều là người trưởng thành, cần gì phải biết thích hay không, vui vẻ là được rồi.”
Trương Nhất Manh hiểu ý của Trương Ninh Hi.
“Đúng rồi, đùa giỡn với người ta rồi bị đánh thì vui lắm đúng không? Sở thích của anh đúng là hơi bị đặc biệt đấy. Nhưng tôi cảnh báo anh trước, đối với Tề Phỉ mà nói, chuyện này không thể đùa giỡn.” Trương Nhất Manh nghiêm túc nói: “Tôi đã nói rồi, Tề Phỉ …”
Cô còn chưa nói xong, Trương Ninh Hi đã ngắt lời cô: “Được rồi được rồi, tôi hiểu ý của cô, sau này tôi không phá cô ta nữa, được chưa?”
Trương Nhất Manh trợn mắt nhìn anh ta, thấy anh cười cười nhìn mình, không biết nói thật hay nói giỡn, nhưng cô không tìm ra được dấu hiệu nào khác trên mặt Trương Ninh Hi cả, đành vào nhà trước.
Trương Nhất Manh đi vào phòng khách, nhìn thấy Trương Ninh Trí đang ngồi trên ghế sofa nói chuyện điện thoại, gương mặt nhìn nghiêng của anh ta quả thật rất đẹp, lông mi nhỏ mà dài, đường nét từ mũi đến môi có thể nói là hoàn mỹ, tay trái anh ta cầm điện thoại, tay phải tùy tiện đặt lên ghế sofa, không biết người trong điện thoại đang nói gì mà Trương Ninh Trí khẽ nhíu mày, gương mặt lạnh lùng vì thế lại càng trở nên gợi cảm lạ thường.
Ôi, ba anh em nhà họ Trương này, chẳng có ai là không đẹp trai cả, nhưng mỗi người mỗi nét, nhưng Trương Nhất Manh vốn bị tiểu thuyết tình yêu tẩy não từ lúc nhỏ nên dĩ nhiên là nghiêng về kiểu “nam chính lạnh lùng trầm tĩnh” như Trương Ninh Trí … Có điều, đó chỉ là một suy nghĩ nhỏ nhoi thôi, khi ở chung với ba người này, ai cũng có khuyết điểm cả …
Nghe thấy tiếng động, Trương Ninh Trí khẽ nghiêng đầu nhìn thoáng qua Trương Nhất Manh, nhìn nghiêng đã đẹp, nhìn chính diện lại càng đẹp hơn, Trương Ninh Trí gật đầu với cô, sau đó tiếp tục nói chuyện điện thoại. Trương Nhất Manh hơi mừng rỡ một chút rồi lại thất vọng, đi lên lầu hai.
Trương Ninh Trí vừa tắt điện thoại xong, gọi cô lại: “Trương Nhất Manh.”
Trương Nhất Manh ngẩn người, đây là lần đầu tiên mà anh ta gọi đầy đủ họ tên của cô, lúc trước chỉ gọi cô là cô Trương thôi.
Trương Ninh Trí vỗ xuống chỗ ngồi bên cạnh sofa, Trương Nhất Manh hiểu ý, ngồi xuống cạnh anh, không hiểu hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Đừng nói là muốn hỏi cô xem có cảm nghĩ gì sau chuyến đi chơi lần này đấy …
Kết quả, lần này cô đã đoán trúng, Trương Ninh Trí nói: “Lần này đi chơi, cảm giác thế nào?”
Trương Nhất Manh suy nghĩ rồi thành thật trả lời: “Tốt lắm, đỡ hơn là đi vòng vòng trong nhà … Có điều, công viên giải trí không phải là chỗ thích hợp để tôi đi chơi.”
Trương Ninh Trí gật đầu: “Thật ra sau này không phải là không được đi ra ngoài nữa.”
Trương Nhất Manh nghe vậy, nhanh chóng hỏi lại: “Hả? Được ra ngoài nữa sao?”
Trương Ninh Trí nhanh chóng đổi đề tài: “Một tháng nữa là đến sinh nhật của Ninh Giản rồi.”
“Ồ …” Trương Nhất Manh suy nghĩ, bây giờ Trương Ninh Trí đang muốn bàn bạc với cô chuyện tổ chức tiệc sinh nhật cho Trương Ninh Giản sao
Trương Ninh Trí nói tiếp: “Đến lúc đó, sẽ mời không ít người.”
Trương Nhất Manh: “…”
Nhưng mà Trương Ninh Giản như thế này thì làm sao mà gặp mặt người khác chứ …
Trương Ninh Trí nhìn gương mặt lúng túng của Trương Nhất Manh, nhẹ nhàng nói: “Hẳn là cô hiểu ý của tôi.”
“Ừm … Nhưng nếu trong một tháng mà muốn Ninh Giản khỏi bệnh ngay thì …” Nói đến đây, cô chợt khựng lại, chuyện này gần như là không thể
Trương Nhất Manh suy nghĩ một chút, nói: “Vậy … Đừng mở tiệc, đừng mời người khác đến là được rồi.”
Trương Ninh Trí nói: “Vốn dĩ sinh nhật thì phải tổ chức tiệc chứ.”
Lời ít ý nhiều, tức là bữa tiệc này, không tổ chức không được …
Trương Nhất Manh khó xử nói: “Vậy làm sao đây …”
Trương Ninh Trí tỉnh táo phân tích: “Ninh Giản bây giờ rất lệ thuộc cô, chỉ cần cô nói thì nó sẽ nghe, vậy nên tôi nghĩ ra một cách.”
“Cách … cách gì?” Trương Nhất Manh có một cảm giác xấu, chẳng lẽ anh ta định kêu cô giả làm phu nhân Trương gia đã qua đời rồi sao – -
Trương Ninh Trí nói: “Giả làm người yêu với Ninh Giản.”
Trương Nhất Manh: “!!!”
“Anh đang nói đùa gì vậy?!” Trương Nhất Manh hét lên.
Trương Ninh Trí yên lặng nhìn cô.
Trương Nhất Manh: “…”
Cô ngồi đàng hoàng lại, vẻ mặt cầu xin: “Cách nào không được đâu.”
“Không sao.” Trương Ninh Trí nói, “Nếu cô không thích thì không cần làm. Nhưng Ninh Giản rất lệ thuộc vào cô … Ít nhất cũng phải đổi cách xưng hô, “Nhất Manh” chứ không phải “mẹ”!”
Trương Nhất Manh cụp mắt thất vọng: “Hình như hơi khó …”
Trương Ninh Trí ngừng lại, rồi nói: “Còn nữa, đến lúc đó, cô nhất định là bạn nhảy của Ninh Giản, cô có biết khiêu vũ không?”
Trương Nhất Manh lắc đầu: “Không …”
Cô làm gì mà biết khiêu vũ –
Trương Ninh Trí trầm ngâm suy nghĩ, nói: “Dạo này tôi cũng không bận lắm, mỗi ngày tôi sẽ dạy cô khiêu vũ một tiếng vậy.”
Trương … Trương Ninh Trí muốn dạy cô khiêu vũ?!
Trương Nhất Manh trợn to hai mắt, tưởng là mình nghe lầm.
Trương Ninh Trí nhìn đôi con ngươi của Trương Nhất Manh sắp rớt ra ngoài, vô cùng nghiêm túc hỏi: “Sao vậy?”
Sao vậy …
Còn hỏi cô sao vậy?!
Trương Nhất Manh có vô vàn điều bất mãn, rốt cuộc lại bật ra được một câu: “Anh … anh biết khiêu vũ?”
Trương Ninh Trí không ngờ cô sẽ hỏi điều này, thản nhiên gật đầu nói: “Ừ.”
Cũng đúng, với thân phận của bọn họ, tham gia các buổi tiệc xã giao không phải ít …
Trương Ninh Trí tiếp tục nói: “Hơn nữa, về mặt khác mà nói, nếu như biểu hiện của Ninh Giản bình thường lại, cô sẽ có thể thường xuyên ra ngoài chơi.”
Cũng đúng …
Dù gì thì Trương Nhất Manh cũng không thể từ chối, đành gật đầu đồng ý, Trương Ninh Giản ở trong phòng đợi mãi không thấy Trương Nhất Manh lên, đành chạy xuống, Trương Ninh Trí thấy vậy, gọi anh đến nói: “Ninh Giản, một tháng nữa là tới sinh nhật của em rồi.”
Trương Ninh Giản biết điều gật đầu: “Ồ, vậy anh cả muốn tặng quà cho em sao?”
Trương Ninh Trí: “… Nhất định là có quà cho em.”
“Nhưng em phải học khiêu vũ.” Trương Ninh Trí dặn dò nói: “Anh sẽ kêu người ta đến dậy cho em.”
Trương Ninh Giản nhíu mày, nhìn thoáng qua Trương Nhất Manh: “Em muốn học chung với mẹ cơ.”
“Được, nhưng không phải bây giờ, em phải học xong phần của mình trước đã. Đến sinh nhật thì cho hai người khiêu vũ với nhau.” Trương Ninh Trí nhanh chóng nắm được nhược điểm của Trương Ninh Giản: “Vậy nên em phải học nhanh lên.”
Trương Ninh Giản ngẩn người, nghiêm túc gật đầu: “Vâng!”
Trương Nhất Manh nghĩ, rõ ràng là Trương Ninh Trí khó đối phó hơn Trương Ninh Giản nhiều …
Trương Ninh Trí liếc sang Trương Nhất Manh, ánh mắt ám hiệu, Trương Nhất Manh hiểu Trương Ninh Trí đang ra lệnh cho cô tiếp tục chuyển đổi cách xưng hô, hắng giọng nói: “Sau này, con không được gọi mẹ là mẹ nữa …” Cô còn chưa nói hết, Trương Ninh Giản đã vội vàng ngắt lời cô: “Tại sao?”
Không chỉ vậy, anh dứt khoát đi ngang qua Trương Ninh Trí, ngồi xuống bên cạnh Trương Nhất Manh.
Trương Ninh Trí phối hợp tránh ra, tỏ vẻ không liên quan gì đến mình.
Con thì nóng tính … Anh thì bỏ chạy …
Trương Nhất Manh: >.<…
Trương Nhất Manh nhìn ánh mắt trong trẻo của Trương Ninh Giản: “Nghe mẹ nói hết đã … Không được gọi mẹ là mẹ, sau này cứ gọi bằng tên của mẹ, Trương Nhất Manh … tốt nhất … gọi là … Nhất Manh…”
Trương Nhất Manh rơi lệ đầy mặt.
Trương Ninh Trí gật đầu.
Trương Ninh Giản hoàn toàn không hiểu nhìn Trương Nhất Manh.
Trương Nhất Manh tiếp tục giải thích: “Con nhớ thử xem, chẳng phải ở nước ngoài người ta rất hay gọi tên của cha mẹ sao …”
Trương Ninh Giản nói: “Nhưng chúng ta không phải là người nước ngoài …”
“…” Trương Nhất Manh hạ quyết tâm, nói: “Gọi tên của mẹ thử coi!”
Trương Ninh Trí: “…”
Trương Ninh Giản khó xử nói: “Nhất …”
Trương Nhất Manh mong đợi nhìn anh.
“Nhất … mẹ.” Trương Ninh Giản quyết đoán gọi mẹ.
Trương Nhất Manh: “…”
Đứa con này … Cái gì mà Nhất mẹ chứ …
Trương Ninh Giản tỏ ra vô tội: “Nhưng tại sao không cho con gọi mẹ là mẹ nữa chứ?!”
Một đống từ “mẹ” làm Trương Nhất Manh như xoay vòng vòng, Trương Nhất Manh nói: “Vì chuyện này liên quan đến chuyện chúng ta có được đi chơi hay không …”
Trương Ninh Giản nói: “Đi chơi?”
Trương Nhất Manh nghĩ là Trương Ninh Giản động lòng, vội vàng gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, là được ra khỏi nhà, đến những chỗ khác chơi đó! Nếu con không gọi mẹ là … Nhất Manh … thì chúng ta không thể ra ngoài được!”
Trương Ninh Giản đáp một cách tự nhiên: “Vậy thì khỏi đi ra ngoài!”
Trương Nhất Manh che mặt, không ngừng rơi lệ: “… Mẹ muốn đi ra ngoài cơ … Con có thương mẹ không hả? Có thương mẹ không hả? Chẳng phải con nói con thương mẹ nhất sao? Mẹ đã lớn tuổi rồi, ngay cả một cái yêu cầu con cũng không đồng ý đúng không? Hu hu hu, Ninh Giản à Ninh Giản, con làm mẹ thất vọng quá, đau lòng quá, …”
Trương Ninh Giản: “…”
Trương Ninh Trí: “…”
Trương Ninh Giản lúng túng: “Mẹ đừng khóc nữa! Được … được rồi …”
Trương Nhất Manh thấy Trương Ninh Giản khó xử như vậy cũng không đành, đề nghị: “Vậy đi, khi không có người ngoài, con có thể gọi mẹ là mẹ!”
Trương Ninh Giản gật đầu: “Được.”
Trương Nhất Manh: “Ừm, vậy giờ gọi thử xem.”
Trương Ninh Giản nói: “Mẹ!”
Trương Nhất Manh: “?!?!”
“Con.. sao con vẫn gọi mẹ là mẹ?!” Trương Nhất Manh lại tiếp tục rơi lệ.
Trương Ninh Giản suy nghĩ một chút, nói: “Ở đây chỉ có con, mẹ, anh cả … Không có ai là người ngoài cả.”
Trương Nhất Manh: “…”
Cô yên lặng nhìn sang Trương Ninh Trí.
Trương Ninh Trí gật đầu: “Ừm.”
Ừm cái đầu anh đấy …
Vừa rồi là ai muốn Trương Ninh Giản gọi cô là Trương Nhất Manh?!
Cũng may, Trương Ninh Trí nhanh chóng thêm vào: “Gọi thử xem nào.”
Trương Ninh Giản đau khổ nói: “Nhất … Nhất Manh…”
Sau đó anh nhỏ giọng thêm chữ “mẹ” vào vế sau.
Trương Nhất Manh: “…”
Anh cho là tôi không nghe được đúng không?
Thôi… Muốn dạy dỗ đứa con này cũng không dễ …
Trương Nhất Manh vờ như không nghe thấy, khen ngợi sờ sờ đầu Trương Ninh Giản.
Trương Ninh Giản thoải mái cười với cô, Trương Nhất Manh nhìn Trương Ninh Giản, thật ra nếu anh ta không trở thành thế này thì nhất định là người con gái nào cũng muốn làm bạn gái, vừa giàu có vừa đẹp trai, vóc người cực chuẩn, khi thì lạnh lùng trầm tính, khi thì ngây thơ hoạt báy, khi thì vô tội đáng yêy, khi thì đẹp trai ngất ngây
Trương Ninh Trí nhìn hai người một cái, nghiêm túc nhỏ giọng nói với Trương Nhất Manh: “Tăng lương.”
Trương Nhất Manh: “…”
Haha, hallelujah!!!
Trương Nhất Manh đột nhiên cảm thấy gương mặt băng giá lạnh lùng của Trương Ninh Trí bỗng chốc trở nên thân thiện gần gũi biết bao …
Mặc dù chỉ còn một tháng nhưng không phải quá ít, ngày hôm sau đã bắt đầu cuộc tập luyện, lúc trước Trương Nhất Manh cứ bị Trương Ninh Giản làm phiền không thôi, lại thêm ái ngại đây là nhà họ Trương nên khi Trương Ninh Trí đưa cô đi, cô mới biết trên lầu ba có một căn phòng dùng để tập múa.
Phòng tập múa rất to, sàn nhà làm bằng gỗ, một cái gương chiếm phần lớn diện tích bức tường có thể nhìn rõ cả phòng, Trương Nhất Manh thở dài: “Lại còn có cả phòng tập múa …”
Trương Ninh Trí trả lời ngắn gọn: “Là của Ninh Hi.”
“…”
Tên Trương Ninh Hi này, đúng là ăn chơi không thiếu phần anh ta.
Vì tập múa nên Trương Nhất Manh cố tình mặc một chiếc T-shirt rộng thùng thình, một chiếc quần short jean và giày thể thao, cứ tưởng Trương Ninh Trí sẽ khen ngợi tính tự giác của cô, nào ngờ, anh ta nhíu mày: “Quần áo cũng tạm được, còn giày phải đổi, phải là giày cao gót mới được.”
Trương Nhất Manh: “…”
Ừ nhỉ, đi dự tiệc cô phải mang giày cao gót mới đúng chứ.
Trương Nhất Manh đi đến căn phòng thay quần áo mà dì Thu đã dọn dẹp giúp cô, phòng thay đồ rất lớn, làm cho đống quần áo ít đến nao lòng của cô trở nên trống trãi vô cùng, chọn đi chọn lại, cô phát hiện mình chỉ có hai đôi giày cao gót, một cái là Tề Phỉ tặng cô nhân dịp sinh nhật hai mươi tư tuổi, bảo là “Chỉ có một đôi giày tốt mới có thể đưa cậu đến con đường hạnh phúc …”
Đôi giày đó rất cao, không thấm nước, độ dày của đế cũng rất tiết kiệm, không dễ mang, nhưng nếu mang vào thì sẽ rất đẹp, màu sắc duyên dáng của chiếc giày phối hợp rất tốt với phần đế lấp lánh, đường nét uyển chuyển nhẹ nhàng làm cho người khác động lòng, sau đó Trương Nhất Manh vô tình đọc được trên tạp chí, mới biết đôi giày đó tốn một khoản tiền làm cho người ta phải chắc lưỡi ngậm ngùi.
Đôi giày này khó mang, nhưng đôi giày kia lại không thể mang – – đó là đôi giày dành cho y tá mà thỉnh thoảng cô mới mang … = =
Nếu cô mang đôi này về phòng tập múa, chắc chắn sẽ bị Trương Ninh Trí đánh chết …
Trương Nhất Manh đau khổ mang đôi giày cao gót mà Tề Phỉ tặng cho, da cô trắng trẻo, mang đôi giày rất hợp, huống chi nó còn làm cô cao hơn nhiều, chỉ là một đôi giày xinh đẹp như vậy mà phối cùng áo T-shirt và quần short jean thì hơi kỳ quái, nhưng Trương Nhất Manh không có hứng xem quần áo nào hợp với đôi giày nữa, đành mang nó đến phòng tập múa.
Nhưng mà trước giờ cô chưa từng mang giày cao như thế này … Cho nên cứ hai bước là phải để chân xuống, đi năm bước thì nghỉ ngơi một chút, lên lầu còn phải dựa vào tường … Thoạt nhìn thật vất vả …
Phải một lúc lâu sau cô mới đến phòng tập múa, Trương Ninh Trí đang dần mất hết kiên nhẫn, thấy cô vất vả đi đến, khựng lại một chút rồi nói: “Thật ra thì không cần cao vậy đâu.”
Trương Nhất Manh đau khổ nói: “Tôi chỉ có đôi này thôi, mà còn là của người ta tặng nữa …”
Trương Ninh Trí: “…”
Trương Ninh Trí bình tĩnh nói: “Cứ để vậy trước đi.”
Trương Nhất Manh đau khổ gật đầu.
“Ngẩng đầu, ưỡn ngực lên, tự tin giống như đang mặc lễ phục vậy.” Câu đầu tiên mà Trương Ninh Trí nói là thế này, “Tưởng tượng như tất cả mọi người đang nhìn cô đi.”

Chương 11
***
Trương Nhất Manh nhanh chóng đứng thẳng người, Trương Ninh Trí từ từ đến gần, tay giữ chặt eo Trương Nhất Manh, làm cả người cứng đờ, Trương Ninh Trí nhíu mày: “Không cần cứng ngắc vậy đâu.”
Đúng là khó hầu hạ …
Trương Nhất Manh để người thả lỏng hơn, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ngẩng đầu ưỡn ngực thóp bụng lại, tròng mắt đảo tứ tung không dám nhìn vào Trương Ninh Trí, Trương Ninh Trí lạnh lùng nói: “Nhìn tôi.”
Trương Nhất Manh: “…”
Không thể không nói, học nhảy đúng là một chuyện làm cho người khác lúng túng, lại thêm đối tượng đó là Trương Ninh Trí … Tuy là Trương Ninh Trí nhìn qua có vẻ bình tĩnh, nhưng cái vẻ bình tĩnh này của anh ta lại càng làm cho người ta không thể bình tĩnh hơn … Trương Nhất Manh nghe lời giương mắt lên, vừa hay chạm vào ánh mắt sâu thẳm của Trương Ninh Trí, tròng mắt của anh ta rất đen, tựa như một hồ nước trong không thấy đáy, mà bóng dáng cô hiện lên rất rõ ràng trên mặt hồ nước ấy.
So với vẻ bình tĩnh của Trương Ninh Trí thì sự vội vàng, hấp tấp đến nỗi tay chân luống cuống của Trương Nhất Manh đúng là một bi kịch, dù nhìn Trương Ninh Trí không có gì gọi là mất kiên nhẫn cả nhưng sau lần thứ ba đạp trúng chân anh ta, Trương Nhất Manh vẫn không chịu nổi, xấu hổ che mặt lại: “Xin lỗi… Tôi không quen mang giày cao gót…”
Trương Ninh Trí yên lặng một chút rồi nói: “Sau này rồi sẽ quen thôi.”
Trương Nhất Manh khó xử gật đầu: “Ừ…”
Ai mà biết sau này là bao lâu chứ …
Trương Ninh Trí thản nhiên nói: “Đừng vội.”
Khó lắm…
Trương Ninh Trí nói tiếp: “Lần này chậm thôi.”
Lần này thì tốc độ chậm lại thật, anh ta đỡ Trương Nhất Manh, giúp cô nhẹ nhàng di chuyển, Trương Nhất Manh cảm thấy lần này đỡ hơn, từng bước từng bước nhảy theo Trương Ninh Trí, Trương Ninh Trí nhẹ nhàng đếm nhịp giúp cô, giọng nói của anh ta rất êm tai, thời gian từng chút từng chút trôi qua, thoắt cái đã đến chiều tối, ánh nắng buổi chiều hắt vào phòng, Trương Nhất Manh càng thêm hứng thú, tốc độ từng chút tăng lên, Trương Ninh Trí nhìn đồng hồ, cho cô nghỉ ngơi chốc lát rồi nhảy lần cuối cùng.
Cảnh vật lúc này đẹp một cách quyến rũ, một bên là ánh sáng ấm áp rạng rỡ, một bên là bóng hai người được ánh nắng phản xạ lại dưới sàn, tựa như một bức tranh tả thực mà bên trong đó chính là vẻ đẹp vô tận.
Trương Ninh Trí đưa Trương Nhất Manh từ nơi này đến nơi kia, từ nơi âm u đến gần ánh nắng ấm áp, dưới trời chiều, từng đường nét trên gương mặt Trương Ninh Trí bỗng trở nên rõ ràng, cứng cỏi nhưng vẫn không kém phần nhu hoà, cứ như là được máy tính Photoshop ra vậy, trở nên dịu dàng lạ thường.
Mà đôi con ngươi đen nhánh không thấy đáy của anh dưới ánh nắng chiều bỗng trở nên lạnh lùng, hờ hững, tựa như một đôi ngọc hổ phách, vừa xinh đẹp, vừa đáng quý, Trương Nhất Manh nhìn Trương Ninh Trí trong chốc lát, cảm thấy ngại ngùng đưa mắt đi chỗ khác, sau đó lập tức quay trở về để tránh để anh ta lên tiếng nhắc nhở cô.
Hoàn thành xong bài nhảy, Trương Nhất Manh cũng phần nào đoán được mặt cô đỏ đến cỡ nào, cũng may Trương Ninh Trí hình như không chú ý lắm, chỉ nói một câu “Có tiến bộ, ngày mai nghỉ ngơi, hôm sau tập luyện tiếp” rồi đi trước.
Trương Ninh Trí đi rồi, Trương Nhất Manh cũng chẳng còn sức nữa, chân cô đau chết đi được, cả buổi chiều cố gắng nhảy theo nhịp rồi không đạp lên chân Trương Ninh Trí nên bây giờ khó chịu thế này cũng dễ hiểu, bắp chân, da thịt đau nhức, gót chân hình như còn bị sưng lên nữa …
Trương Nhất Manh kiếm đại một chỗ ngồi xuống, tháo giầy ra kiểm tra, quả nhiên chân trái bị xướt da, chân phải thì sưng một vết lớn, Trương Nhất Manh xụ mặt, giày đắt mấy cũng vậy mà thôi…
“À…” Trương Ninh Trí bỗng nhiên quay lại, nhìn thấy tư thế cực kì khó coi của Trương Nhất Manh – – một chân để lên đầu gối chân kia, hai tay đặt phía sau, cổ ngẩng cao còn giày cao gót thì đã bị ném ra xa.
Trương Nhất Manh: “…”
Trương Ninh Trí yên lặng, rồi sau đó làm như chưa nhìn thấy gì cả, tỉnh táo nói: “Ngày mai cô ó thể nhờ dì Thu hoặc tìm bạn bè đi mua quần áo giày dép cho thích hợp, cứ nói dì Thu đưa tiền.”
Nói xong, vẫn giữ vẻ mặt đó, bình tĩnh xoay người rời khỏi.
Trong cả quá trình đó, Trương Nhất Manh hoàn toàn giữ nguyên tư thế, không hề động đậy.
Chẳng khác gì pho tượng hoá đá …
Vừa rồi cô đã làm cái gì vậy … Trương Ninh Trí đã thấy cái gì vậy..
Cô có nên đi kiếm người diệt khẩu không … Hay là dứt khoát, tự sát luôn cho rồi T.T
“Mẹ!” Cửa bị mở ra lần nữa, nhưng lần này là Trương Ninh Giản đi vào, gần đây Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản cứ như hình với bóng, hôm nay cả buổi trưa không gặp làm Trương Nhất Manh cảm thấy nhớ anh, nhưng mà bây giờ gặp nhau hình như không phải lúc …
Trương Nhất Manh nhìn đôi giày cao gót cách đó không xa, bình tĩnh nói: “Ừ, Ninh Giản.”
Trương Ninh Giản nhìn thấy tư thế của Trương Nhất Manh hoàn toàn không kinh ngạc, chạy đến khoe: “Mẹ, thầy giáo nói con học rất là nhanh, con đã …”
Còn chưa nói hết anh đã sửng sốt, sau đó ngơ ngác nhìn chân của Trương Nhất: “Mẹ, chân của mẹ…”
Trương Nhất Manh trả lời qua loa: “Đâu có gì…”
“Sao lại bị như vầy…” Trương Ninh Giản tỏ ra vừa buồn vừa kinh ngạc, “Anh hai đã làm gì mẹ vậy?”
Trương Nhất Manh: “…”
Cũng may Trương Ninh Trí không có ở đây, cô cũng muốn biết Trương Ninh Trí làm sao mà biến chân cô thành như vầy…
“Không phải… Là do giày cao gót.” Trương Nhất Manh chỉ chỉ vào “đầu sỏ gây nên” ở đằng xa, “Mang cả buổi trưa mà, không chảy máu là may mắn lắm rồi.” ”
Trương Nhất Manh cậy già lên mặt: “Mấy anh trai trẻ như con chắc không hiểu được nỗi khổ của phụ nữ đâu.”
Trương Ninh Giản không hiểu, tự dưng ngồi xuống, sau đó…
Trương Nhất Manh mở to hai mắt nhìn: “Ninh Giản, con làm gì vậy?”
Trương Ninh Giản cẩn thận chạm vào mắt cá chân của Trương Nhất Manh, nghiêng đầu nhìn vết thương trên chân cô, nghe vậy, liền ngẩng đầu lên nhìn Trương Nhất Manh: “Mẹ bị như vậy cũng là vì con mà.”
Trương Nhất Manh: “…”
“Chuyện này thì liên quan gì tới con chứ?” Trương Nhất Manh cười ngất nói.
Trương Ninh Giản đau khổ nói: “Anh hai nói mẹ học nhảy là vì muốn nhảy với con… Nếu mẹ không học nhảy thì cũng không bị như vậy…”
Trương Nhất Manh ngẩn người, vô ý nói: “Cũng có lí…”
Trương Ninh Giản nước mắt lưng tròng.
Trương Nhất Manh: “… Không không không, con đừng có khóc! Tuy là mẹ vì con mà đi học nhảy nhưng mà cũng vì mẹ bày đặt mang giày cao gót, mà đôi giày này cũng không vừa chân mẹ nữa! Trương Ninh Trí có kêu mẹ ngày mai ra ngoài mua giày, mẹ sẽ mua đôi giày vừa chân, như vậy thì chân mẹ không bị thế này nữa!”
Trương Ninh Giản đưa tay nắn bóp giúp Trương Nhất Manh: “Uhm.”
Lực tay của Trương Ninh Giản vừa đủ, lại rất thoải mái, làm cho Trương Nhất Manh vừa hưởng thụ, nhưng vừa cảm thấy không phải lắm, nói: “Không cần phải mát xa đâu, con đỡ mẹ đứng lên trước đi.”
Trương Ninh Giản nghe lời đỡ Trương Nhất Manh lên, Trương Nhất Manh khập khễnh đứng dậy định đi lấy đôi giày, ai ngờ còn chưa kịp đứng thẳng thì cả người đã bay lên nằm giữa không trung – – Trương Ninh Giản đang bế cô lên!
“Trương,Ninh,Giản!” Trương Nhất Manh suýt nữa đã bị anh hù chết, “Con đang làm gì đó?”
Trương Ninh Giản cau mày, bĩu môi nói: “Chân mẹ như vậy còn muốn đi đâu nữa? Con ôm mẹ về phòng.”
“Không, không cần đâu…” Trương Nhất Manh >.<, “Cứ để mẹ tự đi, tuyệt đối không có chuyện gì đâu, chút vết thương này hoàn toàn là chuyện nhỏ!”
Mang một đôi giày không vừa chân, chảy máu đầm đìa cô vẫn có thể tiếp tục đi lại không có vấn đề mà.
Trương Ninh Giản tỏ ra kinh ngạc: “Lúc trước mẹ đã chịu khổ đến thế sao?”
Trương Nhất Manh: “…”
→_→ Ngay cả anh ta cũng dám nói như vậy … Bất kì ai của Trương gia, nhất là cái con người bị tai nạn xe mới tỉnh lại đều không có tư cách nói như vậy…
Trương Ninh Giản nghiêm túc nói: “Mẹ, sau này con sẽ không để mẹ phải chịu khổ nữa! Mỗi ngày con sẽ mua cho mẹ một con vịt!”
Trương Nhất Manh: “?!?!”
Câu trước còn làm cho cô cảm động, câu sau lại nói bậy bạ … Vịt vịt cái khỉ gì chứ?! Mua vịt với chuyện cô không bị khổ có liên quan đến nhau không chứ…
“Ha ha ha …” Trương Ninh Hi bỗng nhiên từ ngoài cửa đi vào, làm cho Trương Nhất Manh và Trương Ninh Giản cùng hết hồn, không biết anh ta đã đứng bên ngoài nghe lớn từ bao giờ, tên biến thái này …
Trương Ninh Hi ôm bụng, vừa cười vừa nói với Trương Nhất Manh: “Mẹ, vừa rồi con với em ấy vừa mới xem Tân dòng sông ly biệt …”
Trương Nhất Manh sửng sốt một hồi mới nhớ ra, Tô Hữu Bằng trong vai Đỗ Phi hình như mỗi ngày đều mang đến cho Lâm Tâm Như trong vai Như Bình một con vịt…

Chương 12
***
Mặt mày Trương Nhất Manh đen sầm lại, nói với Trương Ninh Hi: “Anh đừng có làm hư Ninh Giản…” ”
Trương Ninh Hi càng cười to hơn: “Tình cờ thôi, chỉ là con có hứng bật TV lên xem, ai mà biết Ninh Giản coi xong thì học theo chứ …”
Trương Nhất Manh bất đắc dĩ nói: “Ninh Giản à, con đừng học mấy thứ bậy bạ trên TV, mẹ không cần con mua vịt đâu.”
Trương Ninh Giản tỏ ra ủ rũ: “Vậy mẹ thích cái gì?”
Trương Nhất Manh nói: “Mẹ chẳng cần gì cả.”
Trương Ninh Giản: “…”
Trương Nhất Manh nhìn vẻ mặt ủ rũ của con, nhanh chóng thêm vào: “Chỉ cần con ngoan là được rồi.”
Trương Ninh Giản lập tức hớn hở trở lại: “Trước giờ có lúc nào mà con không ngoan đâu.”
“… Ừ.” Trương Nhất Manh miễn cưỡng gật đầu…
Trương Ninh Hi đứng bên cạnh nhìn, nừa cười nửa không nói: “Hai người đừng có bắt chước Quỳnh Dao giúp tôi…”
Trương Nhất Manh lạnh lùng liếc anh ta.
Trương Ninh Giản vốn không quan tâm đến Trương Ninh Hi, vẫn ôm chặt Trương Nhất Manh, nói xong lập tức đi ra khỏi cửa phòng.
Trương Ninh Hi có hơi chút bị đả kích, dù anh ta không có sở thích biến thái nhưng bị làm ngơ như vậy cũng cảm thấy hơi tổn thương…
Trương Ninh Giản bỗng dưng dừng lại, quay đầu nhìn Trương Ninh Hi: “Anh ba.”
Trương Ninh Hi vui vẻ đáp lại: “Gì?”
Trương Ninh Giản nói: “Nhặt giầy lên giúp mẹ đi.”
Trương Ninh Hi: “…”
“Trái tim em đã lạnh … nguyện sẽ chờ anh đến khi trái tim này hết đau … nơi thành thị này…” Tiếng gào khóc thảm thiết của Trương Ninh Hi vang lên trong căn phòng tập nhảy yên ắng.
Trương Nhất Manh: “…”
Bệnh thần kinh…
Trương Ninh Giản ôm Trương Nhất Manh về phòng, cẩn thận đặt cô lên giường, Trương Nhất Manh cau mình nhìn Trương Ninh Giản đang nghiên cứu chân mình, trong lòng cảm thấy an ủi được đôi phần.
Vất vả một hồi lâu để Trương Ninh Giản tin là cô không chuyện gì xong, Trương Nhất Manh gọi điện cho Tề Phỉ, hẹn cô ấyngày mai đi dạo phố cùng cô.
“Đi dạo phố? Được a, bất quá ngươi có thể xuống tới?” Tề Phỉ bên ăn cái gì bên gõ bàn phím thanh âm từ đầu bên kia điện thoại truyền đến.
“Trương Ninh Trí nói không sao.”
“Haha, có khi lại có vệ sĩ đứng trong góc đi theo anh đó.” Tề Phỉ trêu ghẹo cô: “Khi gặp nguy hiểm chắc bọn họ sẽ xông ra bảo vệ anh quá.”
Trương Nhất Manh >.<: “Anh nghĩ nhiều rồi…”
Tề Phỉ cười ha ha, tiếng cười khẳng khái cũng ấm áp tựa như bản thân cô, nhưng sau đó bỗng dưng vang lên một tiếng chửi tục.
Trương Nhất Manh: “???”
Đầu bên kia yên lặng.
Trương Nhất Manh hết hồn hết vía, nhưng nghe thấy tiếng gõ bàn phím lập tức nghĩ ra Tề Phỉ đang chơi trò chơi, chắc có lẽ ban nãy Tề Phỉ chửi tục cũng liên quan đến chuyện trong game…
Quả nhiên, vài giây sau giọng của Tề Phỉ mới vang lên trong điện thoại: “Này Nhất Manh anh còn đó không? Chúng ta nói tiếp đi.”
Trương Nhất Manh: “… Vừa rồi anh bị sao vậy?”
“Không có gì, là do tên đó chơi tệ quá nên tớ dạy dỗ anh ta một trận, không sao.” Tề Phỉ trả lời qua loa, nhưng trong giọng nói vẫn còn chút tức giận. u
“Ừm..” Trương Nhất Manh nói: “Tớ cũng vừa đăng kí vào Phi Kiếm Giang Hồ.”
Trang hoàng game đẹp, cập nhật nhanh, có điều vì lúc trước đột nhiên xảy ra quá nhiều chuyện, làm cho cô quên mất.
“Vậy tới hội tụ với tớ đi, giờ giấc sinh hoạt bây giờ của chúng ta thật là khó gặp mặt mà.” Tề Phỉ vui vẻ nói: “Tớ ở khu Viễn Thông 3, hồ Nguyệt Ảnh Nhàn.”
Tề Phỉ là “Long phỉ Phượng Vũ”, Trương Nhất Manh vừa lên mạng đã nhanh chóng add cô nàng vào
【 Long Phỉ Phượng Vũ 】 gửi tin nhắn cho bạn: Nhất Manh?
Bạn trả lời 【 Long Phỉ Phượng Vũ 】: ừ.
【 Long Phỉ Phượng Vũ 】 gửi tin nhắn cho bạn: *
Bạn trả lời 【 Long Phỉ Phượng Vũ 】:?
【 Long Phỉ Phượng Vũ 】 gửi tin nhắn cho bạn: K A O
Bạn trả lời 【 Long Phỉ Phượng Vũ 】:…
【 Long Phỉ Phượng Vũ 】gửi tin nhắn cho bạn: cái tên của anh…
Tên của Trương Nhất Manh Manh là, Manh Manh đứng không nổi…
Tân Thủ Thôn là nơi dành cho những game thủ dưới cấp độ 10, Trương Nhất Manh ngồi chơi bên trong đó một chút, trước kia cô cũng có chơi game, nhưng mà gần đây không chơi nữa, một lúc sâu, Tề Phỉ tiếp tục nhắn tin cho cô: Bái tớ làm sư phụ đi.
Bạn trả lời 【 Long Phỉ Phượng Vũ 】:?
【 Long Phỉ Phượng Vũ 】gửi tin nhắn cho bạn: Án Y, sau đó tìm trong mục sư phụ tên của tớ, bái tớ làm sư phụ.
Bạn trả lời 【 Long Phỉ Phượng Vũ 】: ừ.
Cái hay của Phỉ Kiếm Giang Hồ đó là có thể nhận 3 người làm sư phụ, mà nếu đồ đệ được thăng cấp thì sư phụ cũng nhận được phần thưởng. Sư phụ với đồ đệ cũng có thể cho, nhận vũ khí lẫn nhau, tương đối dễ hơn sư phụ dạy đồ đệ.
Trương Nhất Manh nhanh chóng bái Tề Phỉ làm sư phụ, sau đó ra khỏi Tân Thủ Thôn, phu xe kêu cô chọn một nơi để đi, Trương Nhất Manh chọn Dương Châu.
Ở Dương Châu sẽ có pháo hoa tháng ba, vừa nghe đã thấy náo nức rồi.
Trong lúc phu xe chở Trương Nhất Manh đến Dương Châu, Trương Nhất Manh nhân cơ hội duỗi lưng một cái, tựa vào ghế nghỉ ngơi, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, Trương Nhất Manh nói: “Vào đi.”
Người đi vào là Trương Ninh Hi, anh ta nói: “Anh hai nói ngày mai cô cứ ra ngoài mua đồ, nếu như không tìm được ai đi cùng thì tôi đi cùng cô, Ninh Giản không được đi.”
Trương Nhất Manh nói: “Không sao, tôi nhờ Tề Phỉ đi cùng rồi.”
Trương Ninh Hi lập tức nói: “Ồ, vậy tôi đi cùng.”
Trương Nhất Manh: “… Không cần đâu …”
Trương Ninh Hi chỉ cười nhìn cô.
Không khí căng thẳng giữa hai người chỉ giữ được chốc lát, Trương Ninh Hi bỗng nhiên nhíu mày: “Cô cũng chơi Phỉ Kiếm Giang Hồ sao?”
Trương Nhất Manh cũng ngẩn người: “Anh cũng chơi sao?”
Trương Ninh Hi gật đầu: “Lúc trước có chơi.”
Trương Nhất Manh không hỏi anh ta rằng “lúc trước” có nghĩa là gì, chỉ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu
Trương Ninh Hi hỏi: “Chơi một mình thôi sao?”
“Chơi cùng với Tề Phỉ.” Trương Nhất Manh liếc nhìn anh ta, “Anh để ý tôi chơi một mình hay không một mình làm gì…”
Trương Ninh Hi tỏ ra đau lòng: “Chúng ta vốn là mẹ con mà, mẹ con thì làm gì có bí mật chứ.”
Trương Nhất Manh mặc kệ anh ta.
Trương Ninh Hi lúng túng nói: “Cô đang ở đâu vậy.”
Trương Nhất Manh nói: “Khu Viễn Thông 3, hồ Nguyệt Ảnh Nhàn.”
Trương Ninh Hi nhận được câu trả lời mới vui vẻ đi ra, trước khi đi vẫn không quên nói vọng vào: “Ninh Giản đang ở ngoài cãi nhau với anh hai để ngày mai được đi cùng cô, có điều tôi không dám hi vọng nhiều.”
Trương Nhất Manh: “…”
Cô nói lời tạm biệt với Tề Phỉ rồi tắt máy, mang dép đi ra ngoài, xuống lầu một nghe thấy tiếng Trương Ninh Giản và Trương Ninh Trí cãi nhau.
“Không, em muốn đi với mẹ.” Giọng nói Trương Ninh Giản có chút rầu rĩ, pha thêm chút ấm ức.
Giọng Trương Ninh Trí thì bình thản, không cho phép người khác cãi lại: “Không được.”
“Tại sao?” Trương Ninh Giản vô cùng bực bội.
“Hai người cùng đi với nhau không an toàn.” Trương Ninh Trí nói.
“Anh ba đi cùng mẹ mới không an toàn…” Trương Ninh Giản bĩu môi.
Lần này là giọng Trương Ninh Hi: “Này này Ninh Giản!”
Trương Ninh Giản và Trương Ninh Trí đều mặc kệ anh ta.
Cuối cùng Trương Ninh Giản cũng thoả hiệp: “Được rồi … Nhưng mà em muốn nhảy với mẹ, thầy giáo nói em học rất nhanh, một lần dạy là đã hiểu hết rồi, hoàn toàn có thể dạy được mẹ.”
Trương Ninh Trí không nói gì, dường như anh ta đang trầm tư suy nghĩ.
Một lát sau, anh ta đáp: “Không được.”
“Tại sao?!” Trương Ninh Giản lại càng thêm bất mãn.
“Em học nhanh, chứng minh dù em đã quên rất nhièu chuyện nhưng thân thể vẫn còn nhớ, chỉ cần đánh thức một chút là đã nhớ ra. Cho nên em vẫn phải tiếp tục học.” Trương Ninh Trí giải thích, hơ nữa vô cùng kiên nhẫn nói: “Em sẽ phải gặp rất nhiều người, mà những người đó sẽ không tin Trương Nhất Manh là mẹ của em.”
Trương Ninh Giản thêm vào: “Là mẹ của chúng ta.”
Trương Ninh Trí và Trương Ninh Hi: “…”
Trương Nhất Manh đang nghe lén: “= = “
Trương Ninh Trí dĩ nhiên không cãi với Trương Ninh Giản về vấn đề này, tiếp tục nói: “Cho nên em phải học cách che giấu.”
Trương Ninh Giản hoàn toàn không hiểu hỏi lại: “Tại sao?”
Trương Ninh Trí nói: “Tại sao cái gì?”
Trương Ninh Giản: “Tại sao bọn họ không tin mẹ là mẹ? Cho dù bọn họ không tin thì tại sao em phải can thiệp vào suy nghĩ của bọn họ chứ?”
“Bởi vì… Hai người thoạt nhìn không giống mẹ con tí nào.” Trương Ninh Hi đúng lúc nhảy vào giải vây, “Thêm nữa, chú tư chú rất là độc đoán.”
Trương Ninh Giản liếc Trương Ninh Hi: “Độc đoán là cái gì chứ? Mà anh và mẹ thoạt nhìn giống hai mẹ con sao?”
Trương Ninh Hi: “… Cái gì chứ, anh có nói như vậy bao giờ?”
Trương Ninh Trí nói: “Chuyện này tạm thời không thể giải thích được. Dù sao thì nếu em dám nói với mọi người biết cô ấy là mẹ thì cô ấy sẽ không ở chung với chúng ta nữa.”
Trương Ninh Trí có nhượng bộ một chút, tuy không nói “Mẹ của chúng ta” nhưng cũng không cường điệu “Mẹ của em” nữa, tránh cho Trương Ninh Giản lại lần nữa cường điệu vấn đề này lên.
Trương Ninh Giản đúng thật là không nói đến điều ấy nữa, anh nói: “Không thể ở cùng nhau?”
Trương Ninh Trí gật đầu: “Ừ, nói đúng hơn là không chỉ ở bên ngoài mà ngay cả ở nhà cũng không gặp mặt nhau được.”
“Lúc có người ngoài thì giả vờ, không cho người khác biết Nhất Manh là mẹ, hoặc là không được gặp lại cô ấy, em tự mà lựa chọn đi.” Trương Ninh Trí lạnh lùng nói.
Ánh mắt Trương Ninh Giản trở nên ngây thơ, không biết phải làm sao.
Trương Nhất Manh thò đầu ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy được, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, đứa con này nhỏ vậy mà đã biết phân xử phải trái, còn tên anh hai Trương Ninh Trí xấu xa này…
Có điều cô nhanh chóng phản ứng được mình đang nghĩ cái gì…
Trương Ninh Giản cúi đầu, đáng thương nói: “Được rồi, em sẽ học.”
Trương Ninh Trí cười, đây là lần đầu tiên Trương Nhất Manh được nhìn thấy nụ cười của anh ta.
“Ngày mai sẽ có thầy giáo đến, ăn nói lễ nghi em đều phải học hết, không được để cho người khác biết em đã bị mất trí nhớ.” Ánh mắt Trương Ninh Trí ẩn hiện sự phức tạp, “Ninh Giản, em phải trở về hoàn mỹ như trước đây.”
Hoàn mỹ?
Trương Ninh Trí còn dám nói Trương Ninh Giản trước kia là hoàn mĩ?
Trương Nhất Manh kinh ngạc, hay thậm chí là kinh sợ.
Trương Ninh Trí, tên biến thái này…

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Teya Salat