pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Anh hận anh yêu em - trang 20

Chương 39 – Tiểu Dục, anh đến đón em về

Từ sau ngày 12 tháng 5 năm 2008, dư chấn xảy ra liên tục, bầu không khí nặng nề tang thương đè nặng khắp bầu trời Trung Quốc. Nhưng điều đáng để chúc mừng là, trong lúc sinh tử quan trọng này người dân Trung Quốc lại hết sức đoàn kết, một người gặp nạn ngàn người chi viện, đồng tâm hiệp lực để chống lại thiên tai.
Từ khi trận động đất xảy ra cho tới nay đã hai tháng trôi qua, ngoài khu vực bị ảnh hưởng nặng nề ra, cuộc sống ở những khu vực khác dần dần ổn định.
Nhưng trái tim Hình Khải vẫn luôn trong trạng thái thấp thỏm…
Mặc dù anh không ở trong khu vực địa chấn, mặc dù anh vẫn đang ngồi ở một tòa nhà văn phòng sáng rực rộng rãi, nhưng, mỗi ngày anh đều bị giày vò như đang sống trong địa ngục.
Sự sụp đổ từng giây từng phút đó, gần như rút hết mọi suy nghĩ trong đầu anh, anh gọi vào di động của Hình Dục hết lần này tới lần khác, từng giây từng phút kiểm tra danh sách người gặp nạn được cập nhật bằng hình ảnh, lo sợ thi thể người con gái anh yêu thương nhất đời sẽ nằm trong đống đổ nát kia. Nỗi lo lắng lan tỏa khắp người, anh cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Đúng lúc này di động đổ chuông, Hình Khải vui mừng bắt máy, người gọi đến là bố.
“Bố, con mặc kệ bố định làm gì, con muốn đến khu vực bị địa chấn…”
“Tiểu Khải! Đừng vì tình cảm nữ nhi thường tình mà quên đi trách nhiệm của mình, giờ quốc gia đang cần con.”
“Con mặc kệ ai cần con, con chỉ biết con không thể mất cô ấy, bố hãy xin bộ trưởng cho con đi, con phải đi tìm Hình Dục!” Hình Khải tức giận đấm mạnh xuống bàn, anh đã rất nhiều lần xin đi tới vùng bị nạn, nhưng cấp trên không chịu phê chuẩn.
Hình Phục Quốc thở dài, bình tĩnh nói: “Tiểu Khải, con nghĩ bố không lo sao? Nhưng đây là lựa chọn của Tiểu Dục, ngoài lo lắng bố còn thấy cảm kích nữa. Huống hồ đội cứu hộ Hoàng Kim mà bố đang điều động, trong tay người nào cũng cầm một tấm ảnh nhỏ của Tiểu Dục, chỉ cần gặp Tiểu Dục sẽ liên lạc với bố ngay, cho dù muộn tới đâu bận tới đâu, bố cũng sẽ thông báo cho con đầu tiên, con yên tâm mà công tác đi được không? Nghe lời bố Tiểu Khải, quốc gia đã nuôi nấng bồi dưỡng con bao nhiêu năm, luận về công về tư, bố đều không thể để con mạo hiểm…”
Bụp một tiếng, chiếc di động trong tay Hình Khải bay lên không trung, đập thẳng vào tường.
Hai tháng rồi, những đội cứu hộ hết đội này tới đội khác trở về, rồi lại đội mới chuẩn bị đi, Hình Dục vẫn bặt vô âm tín, phía bệnh viện cũng mất liên lạc với cô.
Theo một nhân viên y tế đi cùng đợt với Hình Dục vào vùng bị nạn tả lại, trên đường xe vào khu vực bị địa chấn, đã gặp một cơn dư chấn khá lớn, cũng may lái xe xử lý nhanh nhẹn, thông báo cho những nhân viên đi cứu hộ ngồi trên xe chạy vào những khu mỏ hoang lánh nạn.
Lúc ấy, bọn họ tận mắt chứng kiến chiếc xe to kềnh càng lật đổ, tình hình hỗn loạn, mỗi nhân viên cứu hộ đều cố gắng cứu số thuốc còn dư lại không nhiều, vì vậy phải tới hai ngày sau họ mới phát hiện ra Hình Dục và túi cấp cứu của cô biến mất.
Thiết bị định vị GPRS, các thiết bị dò tìm vị trí di động của Hình Dục, nói chính xác thì là, vị trí ấy không thể có sự sống tồn tại.
“Em đang ở đâu Hình Dục, em đang ở đâu Hình Dục…” Hình Khải hai tay ôm trán, nước mắt theo kẽ tay chảy xuống, anh đã từng nói, nước mắt cả đời này của anh đã chảy cạn vì người con gái này, thì ra nó vẫn chưa cạn, thì ra trong lúc sợ hãi anh chỉ biết khóc.
Lúc này thì Phó Gia Hào gõ cửa, đợi một lúc không thấy có ai trả lời, anh ta mới khẽ đẩy cửa đi vào. Anh ta vào đứng cạnh Hình Khải, do dự hồi lâu, anh ta vỗ vỗ lên vai anh, vốn định tiếp thêm cho anh chút sức mạnh , nhưng rồi chính bản thân anh ta lại rơi nước mắt…
Người đàn ông từng hừng hực sức sống, giờ đây bỗng trở nên tiều tụy khổ sở, mà cho dù là thế, anh lại không thể trốn vào một góc nào đó mà gặm nhấm nỗi đau, vẫn phải mặt mày tươi tỉnh đón tiếp đại sứ các nước.
“Hình Khải, Hình Khải… cậu phải cố gắng lên! Tiểu Dục không sao đâu, khả năng võ công của cô ấy khá lắm, cậu còn nhớ không? Chỉ một chưởng của cô ấy thôi mà khiến tôi ngã chổng vó, vì vậy cô ấy nhất định sẽ không sao đâu! Phải rồi, cả ngày cậu chưa ăn gì đúng không, hôm nay tôi mời! Ha ha…” Phó Gia Hào cố tỏ ra vui vẻ.
Hình Khải nằm bò trước bàn làm việc, chẳng nghe lọt tai bất kỳ lời an ủi nào, trừ phi lúc này Hình Dục nguyên vẹn khỏe mạnh đứng trước mặt anh, nếu không anh không thể kìm nén sự run rẩy của cơ thể mình, cảm giác này thật quá đáng sợ, còn đáng sợ hơn cả việc trái đất bị hủy diệt.
Phó Hào Gia thầm thở dài, vuốt vuốt lưng anh, nhận ra cơ thể anh đang run lên bần bật… một người luôn điềm tĩnh đối mặt với mọi thách thức như Hình Khải, thì ra người đàn ông kiên định vững vàng này, cũng có lúc suy sụp tới cùng cực.
Đột nhiên, Hình Khải đứng bật dậy, vòng tay ôm chặt lấy Phó Gia Hào, anh cần phải chứng minh rằng mình vẫn còn sống, anh cần nhiều hơn nhiều hơn nữa những lời an ủi, mặc dù những lời chúc phúc đó đều thật vô nghĩa.
Phó Gia Hào loạng choạng mấy cái rồi mới đứng vững, Hình Khải ghét nhất đàn ông con trai với nhau mà cứ ôm ôm ấp ấp, càng không bao giờ để lộ sự buồn đau ra ngoài mặt, nhưng giờ anh đã hoàn toàn vô vọng.
Phó Gia Hào ôm chặt anh, nói chắc chắn: “Cậu yêu cô ấy, chính vì cô ấy có những tố chất không giống những người khác, đúng không? Hãy cho bản thân và cả cô ấy nữa thêm chút thời gian chờ đợi, mình nghĩ, vì cậu, cô ấy cũng sẽ không để bản thân xảy ra chuyện gì đâu.”
“Mình rất sợ cứ thế này mà mất cô ấy, mình thật hối hận vì đã tin khi cô ấy nói rằng “em sẽ không đi”, cô ấy biết rõ rằng mình sẽ lo lắng tới chết mà vẫn đi… cậu cho rằng cô ấy sẽ vì mình mà bảo vệ bản thân ư? Không đâu, cô ấy chỉ muốn dùng cách mà cô ấy cho là xứng đáng để hi sinh bản thân mình, trở thành tờ giấy chứng nhận liệt sĩ thứ ba của nhà họ An, người con gái ích kỉ đó, đáng ghét vô cùng…”
Cuối cùng Hình Khải cũng đã hiểu, anh không phải là thứ quan trọng nhất trong đời cô, cô thích mạo hiểm hơn anh, hoặc có thể trước khi bước chân vào nhà họ Hình cô đã đợi để đi theo bố mẹ mình, vì vậy cô mới chấp nhận chuyện tình cảm của họ.
Thôi được, cho dù là không phải, anh hoàn toàn có thể chấp nhận chuyện cô không yêu anh, nhưng bây giờ tại sao còn khiến anh phải sống những ngày lo âu thấp thỏm?
“Cậu ưu tú như thế, Hình Dục có phải kẻ ngốc đâu, sao cô ấy nỡ rời xa cậu chứ? Đừng nghĩ ngợi linh tinh.”
Phó Gia Hào không biết phải nói thế nào, thực ra cũng chẳng cần nói nhiều, Hình Khải giờ chỉ cần một người chịu lắng nghe anh mà thôi.
Hình Khải cười tự trào, giờ, anh chỉ còn cách nói liên tục mới không khiến đầu óc mình suy nghĩ linh tinh.
“Khi cậu quen mình mình đã trở thành một kẻ tương đối chấp nhận được, nhưng mình của ngày xưa là một đứa trẻ hư, đi đâu cũng gây chuyện thị phi, cậy bố là cán bộ cao cấp mà gặp ai cũng bắt nạt, bỏ học, chơi gái, đánh nhau… Tóm lại, Hình Dục đã nhìn thấy con người xấu xa nhất của mình, nhưng cô ấy chưa từng nói một câu nào.”
“Ngày đó mình thường xuyên mắng mỏ cô ấy, nói những lời rất khó nghe, động tí là đòi đuổi cô ấy ra khỏi nhà họ Hình, nhưng cô ấy chẳng nói gì cả, vẫn giúp mình giặt quần áo, nấu cơm, giống như một a hoàn để mặc mình giày vò trút giận…”
“Lâu dần, mắng mãi cũng mệt, từ từ mình chấp nhận sự tồn tại của cô ấy, thích những món ăn cô ấy làm, vì một bữa cơm, mình có thể vứt lại đám bạn hung hăng tan học là về thẳng nhà. Cô ấy sẽ ngồi ở ghế sô pha đợi mình, dù mình nhăn nhó hay tỏ ra mệt mỏi, cô ấy cũng luôn tươi cười chạy đến đưa cho mình đôi dép lê, còn nói một câu là “Em nấu cho anh món mà anh thích ăn, mau vào rửa tay đi”. Cảm giác ấy, thật ấm áp… vì vậy vì cô ấy, mình nguyện trở thành người mà cô ấy muốn, còn cô ấy, lại chưa bao giờ thừa nhận chính cô ấy đã đưa mình về con đường đúng đắn.”
Nghĩ đến Hình Dục, Hình Khải lại bắt đầu lo lắng, anh siết chặt vòng tay, vùi mặt, giấu đi bộ dạng đáng thương để Phó Gia Hào không thể nhìn thấy. Bộ dạng kém cỏi nhất của anh đã bị Hình Dục nhìn thấy hết, anh chỉ có thể để lộ nhược điểm của mình trước mặt cô mà thôi, cũng chỉ người con gái ấy mới biết tính cách ngoan cố ngang ngược của anh thật khó coi tới mức nào.
Phó Gia Hào cảm thấy vạt áo mình bị thấm ướt, anh buồn bã thở dài, không ai có thể cứu vớt trái tim đang tan nát của Hình Khải. Bởi vì anh biết Hình Khải yêu Hình Dục biết bao, mười ba năm rồi, anh dùng thời gian mười ba năm đó yêu một người con gái, không gì có thể thay thế được, không gì có thể lay chuyển được.
Lúc này, điện thoại đổ chuông, thư ký của bộ trưởng mời Hình Khải sang gặp ông.
Hình Khải nhanh chóng chỉnh đốn lại hình thức, sau đó ra khỏi văn phòng.
Phó Gia Hào ngồi xuống trước bàn làm việc của Hình Khải, trên bàn đặt một bức ảnh của Hình Dục, trong ảnh, Hình Dục nhón chân đứng giữa vườn hoa, cười rạng rỡ.
Phó Gia Hào bất giác nhếch miệng lên, rút một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau mặt kính của khung ảnh, trong lòng dấy lên cảm giác chua xót, rõ ràng nước mắt của Hình Khải đã làm ướt cả khung ảnh, hết lần này tới lần khác anh dùng nước mắt để tưới lên khuôn mặt thanh tú và u buồn khiến người khác rung động này.
Hình Dục, em có thể phớt lờ cả thế giới, nhưng không thể phụ bạc Hình Khải, cậu ta yêu em như sinh mạng của mình.
Nửa tiếng sau, Hình Khải vui sướng đẩy cửa bước vào, nụ cười tươi tắn nở trên môi.
Bộ trưởng điều anh đi vào vùng địa chấn để thăm hỏi đại sứ các nước, mặc dù thời gian chỉ có một tuần nhưng anh đã mãn nguyện lắm rồi.
Đương nhiên, Hình Khải hoàn toàn không biết rằng, Hình Phục Quốc đã đích thân xin với bộ trưởng nhất định cho phép con trai ông đi vào vùng nguy hiểm. Đưa ra quyết định khó khăn này, là người cha, cần phải có dũng khí hơn người.
Ngay chiều ngày hôm ấy, Hình Khải lên trực thăng chuyên dụng bay tới nơi giáp danh với huyện tự trị dân tộc Khương Bắc Xuyên, trong tình hình dư chấn có thể lên tới cấp 6, cấp 7, anh lại chỉ ước mình có thể mọc cánh bay tới nơi mà Hình Dục gặp nạn.
Trong tay Hình Khải cầm một tấm ảnh của Hình Dục, nhìn rồi lại nhìn, sờ rồi lại sờ, trên khuôn mặt tiều tụy của anh cuối cùng cũng có thể nở một nụ cười…
Anh đến đây Hình Dục, đến đón em về nhà.
Cùng lúc này, Hình Dục và sáu người bị nạn khác đang bị giam ở trong một hang núi sụp. Trong đó có năm người lớn và một em bé.
Người bị thương nằm ngổn ngang trên đất rên rỉ, không khí trong hang rất loãng, nhưng cũng may còn có nguồn nước, dòng nước róc rách chảy vào qua khe đá, vì vậy cho đến hiện tại chưa có ai tử vong.
Hình Dục vừa bận rộn làm sạch vết thương cho những người bị thương, vừa chỉ huy những nông dân khác đào đất mở đường.
Khoảng ba ngày trước, họ còn có thể nghe thấy tiếng trực thăng, nhưng bây giờ thì tất cả đã chìm vào trong sự im lặng chết chóc.
Theo Hình Dục phân tích, vị trí mà họ đang ở rất hẻo lánh, xung quanh đất đá phủ lên, từ trên cao nhìn xuống, có lẽ chỉ nhìn thấy một đống đất đá lộn xộn bị vùi lấp mà thôi, xem ra, những người cứu hộ đã không tin khu vực này còn người có thể sống sót.
“Bác sĩ Hình, sao vẫn chưa có ai tới cứu chúng ta…” Những người gặp nạn mặt nhăn mày nhó hỏi.
“Đừng lo, có thể chúng ta cứ đào ra ngoài rồi sẽ gặp được đội cứu hộ đấy, cố lên!”
Qua ánh sáng yếu ớt, Hình Dục nhìn những người bị nạn đang mất dần niềm tin cười, cô tin rằng, lòng ham sống có thể tạo ra kỳ tích và sức mạnh vô hạn.
Quay ngược trở lại hai tháng trước, chính vào cái ngày xe chở đội cứu hộ bị lật, cô thấp thoáng nghe thấy tiếng trẻ con khóc vọng lại từ trong núi, vì vậy trong lúc khẩn cấp cô cầm theo túi thuốc của mình chạy vào trong núi, ai ngờ cô vừa đặt chân lên núi thì lại một trận rung lắc dữ dội nữa xảy ra, khi ấy cả quả núi lắc lư, chặn đứng đường về của cô.
Nhưng cô chẳng nghĩ ngợi nhiều, bởi vì tiếng khóc xé gan xé phổi kia đang văng vẳng ngay bên tai, cô tiến lên phía trước để tìm kiếm, và vô tình phát hiện ra một ngôi làng nhỏ đến cái tên cũng không có ngay dưới chân núi, dân số chưa đến ba mươi mấy người, bình thường sống nhờ nghề săn bắn. Trận động đất xảy ra đột ngột, mấy người đàn ông trong làng đều bị mắc kẹt trong núi.
Hình Dục cùng với những người già và phụ nữ trong làng hợp lực đốt lên một đống lửa, hi vọng sẽ gây được sự chú ý với đội cứu hộ, cô vác xẻng lên đào, tự mình đi tìm những người gặp nạn.
Song, cô không ngờ được rằng, dư chấn liên miên không ngớt, trên đường đi cô gặp không ít người bị thương. Trong tình hình chẳng có công cụ gì thay thế, cô đành phải cứu giúp từng người từng người một, cõng từng người quay lại ngôi làng nhỏ kia để cứu chữa.
Trong lúc đi đi lại lại, cô đã giẫm lên con đường bị phong kín một nửa này hàng nghìn lần.
Năm ngày trước, trong một lần đi cứu hộ cô gặp phải động đất. Động đất lần này rất mạnh khiến cô bị kẹt giữa đường.
Ánh sáng yếu ớt xuyên qua những kẽ đá, đột nhiên rọi thẳng lên tấm thân đang bận rộn của Hình Dục.
Hình Dục xắn tay áo lên, lau bùn đất trên mặt, trước mặt hiện ra cảnh Hình Khải đang hoảng loạn, cô không cầm được lòng để nước mắt rơi.
“Cô ơi đừng khóc… chúng ta nhất định có thể thoát ra được, cô yên tâm, cháu là đàn ông, cháu sẽ bảo vệ cô!” Một đôi tay nhỏ mũm mĩm sờ lên má Hình Dục, giúp cô lau đi vệt nước trên đó.
Hình Dục nghiêng đầu cười, ôm đứa bé trai lên nựng nịu: “Ừ có con bảo vệ cô rồi, cô chẳng sợ gì hết…”
Người ta xem nhẹ tính mạng của mình, bởi vì có người coi trọng sự tồn tại của bạn.
Do đó, có thể cô sẽ thất hứa, không bảo vệ được bản thân, người duy nhất cô thấy có lỗi, là Hình Khải.
Hình Khải, anh nhất định phải tha thứ cho em.

Chương 40 – Anh ở bên em

“Phó cục trưởng Hình, khu vực này đã được đào xới tìm kiếm nhiều lần, không còn ai sống sót đâu, người nào có thể cứu đều đã cứu cả rồi.” Đội trưởng đội cứu hộ có thể hiểu được tâm trạng lo lắng cho người thân của Hình Khải, nhưng năm ngày trước họ đã thuận lợi cứu ra một đám thôn dân bị thương, cho tới ngày hôm nay thôn trang đó đã hoàn toàn biến mất, tang thương phủ khắp nơi.
Hình Khải mặc quân phục rằn ri, nhảy lên đỉnh một đống đổ nát quan sát xung quanh.
Suốt dọc đường đi anh trầm mặc không nói, trong mắt vẫn lấp lánh niềm vui, bởi vì qua lời một người được cứu anh biết rằng nơi cuối cùng Hình Dục xuất hiện ở gần đây, cô rời đi từ tám ngày trước, đối với anh mà nói, đây là một tin tức hết sức tốt đẹp.
Anh tin, Hình Dục còn sống.
Hình Khải chầm chậm ngẩng đầu, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ tâm trạng vui vẻ lạc quan.
Tiểu Dục, ngày 18 tháng 7 là sinh nhật 28 tuổi của em, rất xấu hổ, bao nhiêu năm chưa bao giờ ở bên em vào ngày sinh nhật, năm nay định xin nghỉ phép mấy ngày đưa em đi chơi, thì trời lại không chiều lòng người.
Sang năm! Anh hứa với em, nhất định sẽ cùng em tổ chức một sinh nhật vui vẻ.
Tiểu Dục, xin em, bằng bất cứ giá nào cũng hãy tin vào lời anh đã hứa.
Mặc dù anh không biết em đang lâm vào cảnh khó khăn như thế nào, nhưng anh tin em có thể nghe thấy tiếng anh gọi em. Mười ba năm rồi, mười ba năm rồi Tiểu Dục, chỉ cần đấy là việc Hình Khải anh hứa với em, có việc nào anh chưa làm được, em nói xem có đúng không?
Vì vậy lần này, em nhất định phải tin tưởng nơi anh, dùng hơi thở yếu ớt hoặc mạnh mẽ của em, giúp anh chỉ ra con đường đi đến bên em. Con đường đó có khó khăn gập ghềnh tới đâu, hay là phải dời núi lấp biển, chỉ cần tìm được em, anh nguyện sẽ đi.
Tiểu Dục, xin hãy giúp anh tìm ra phương hướng, anh biết em còn sống, nhất định còn sống. Mười ba năm nói dài không dài nói ngắn không ngắn, em chắc chắn không nỡ rời xa anh khi chưa nói lời tạm biệt, đúng không?
Chờ đợi một phút.
Hai phút…
Đúng vào lúc ấy, một con gió lạnh thổi tới, nhân viên cứu hộ người nào người nấy như bừng tỉnh, nhảy lên thang mà chiếc trực thăng vừa thả xuống.
“Cục phó Hình, mặt đất đang chuyển động, mau lên đi!” Đội trưởng đội cứu hộ túm lấy loa gọi lớn.
Hình Khải lờ đi như không nghe thấy, anh thậm chí còn không muốn nghe thấy những kết luận được đưa ra từ máy thăm dò nữa, anh phải dùng cách nguyên thủy nhất, dùng thính giác, hơi thở, dùng trái tim để cảm nhận, để tìm thấy người con gái anh trân trọng hơn cả bản thân mình.
Chậm chậm, Hình Khải giơ ba ngón tay lên, trái tim kiên định như thép không dễ gì lay chuyển.
Tiểu Dục, chẳng cần phải bàn bạc gì nữa, anh cảnh cáo em một lần nữa, hoặc là cùng chết, hoặc là cùng sống!
Cứ thế, lại chờ đợi thêm vài phút…
Không biết do ông trời cảm động sự si tình của anh, hay đúng lúc có một tia sáng rọi thẳng vào mắt, Hình Khải chầm chậm mở to đôi mắt, nhìn về hướng đông trong rừng sâu.
Anh cầm ống nhòm lên nhìn… thấy một con suối nhỏ đang không ngừng chảy từ trên cao xuống. Ánh sáng phản chiếu qua mặt nước đến vị trí của anh, một điểm sáng, sáng lấp lánh như kim cương.
Rất dễ thấy rằng, những nơi có nước mới có đủ điều kiện cơ bản để sự sống sinh tồn.
Trái tim Hình Khải đập thình thịch, nhanh như một mũi tên nhảy lên thang dây, chỉ huy người phi công xuyên qua rừng cây rậm rạp, đi về phía nguồn nước!
Mặc dù không ai tin một nơi bị núi sập xuống như thế còn có sự sống, nhưng tất cả vẫn tuân theo mệnh lệnh của Hình Khải. Dù sao, kỳ tích vốn do con người tạo ra.
Trực thăng ù ù tiến về phía đó, nhưng khu rừng rậm rạp không có nơi để đáp xuống, dư chấn lúc nào cũng có thể xảy ra, Hình Khải không thể vì một mình mình mà hi sinh tính mạng của những thành viên trong đội cứu hộ, vì vậy anh tự mình nhảy xuống, ra lệnh cho mọi người tạm thời ở trên không trung, đợi anh thông báo tình hình.
Đầu tiên Hình Khải tìm tới nơi nguồn nước bị đứt dòng, một mô đất đổ nát, con suối đó thuận theo kẽ đá chảy vào trong. Anh vội vàng mở máy dò tìm tín hiệu sống ra, lau mồ hôi, sau đó chậm chậm di chuyển cái máy, chỉ đợi trên màn hình tĩnh lặng kia nhảy ra báo cáo về sự tồn tại của một sinh mạng.
Nửa tiếng qua đi, máy thăm dò trên trực thăng phát ra tín hiệu cảnh báo, đội trưởng đội cứu hộ vội vàng xin Hình Khải mau quay lại trực thăng, địa chấn có thể xảy ra trong vòng một giây sau đó.
Hình Khải tắt máy bộ đàm, đây là cơ hội cuối cùng của anh, người đã đến đây rồi, không định quay về một mình.
Thời gian chầm chậm trôi đi, dù mồ hôi thấm ướt bộ quân phục của anh, nhưng anh vẫn bình tĩnh, vẫn kiên trì tin rằng, nhất định sẽ tìm thấy cô.
Tiểu Dục, anh biết em ở ngay cạnh anh thôi, mặc dù đất đá làm mất liên lạc giữa chúng ta, nhưng huyết mạch anh vẫn đang chảy rất mạnh mẽ, sự mạnh mẽ đó, cho thấy em đang ở rất gần anh, rất gần…
Trời không phụ lòng người, cuối cùng, bảy phút sau, từ máy dò tìm phát ra tín hiệu vui mừng “tít tít tít”.
Hình Khải ngồi bệt xuống đất, rơi nước mắt vì chuỗi âm thanh liên tiếp này: “Tất cả mọi người mau tới đây, tìm thấy rồi, tìm thấy rồi.”
Nhận được mệnh lệnh, trực thăng quay vòng vòng trên trời, khi tới độ cao cho phép, nhân viên cứu hộ nhảy xuống, không có máy xúc máy khoan, họ phải dùng mìn để phá đá mở đường.
Tiếng nổ vang trời đánh thức thính giác của một người gặp nạn đang mắc kẹt, anh ta từ từ mở mắt sau khi bị hôn mê.
Vốn đang có bảy người gặp nạn trong hang này, nhưng qua những đợt dư chấn, giờ chỉ còn lại một người là chưa mất hoàn toàn tri giác.
Mặc dù người bị nạn này không nhìn thấy gì, nhưng từ ngày hôm qua, trong hang động tối om giơ năm bàn tay ra trước mặt cũng chẳng nhìn thấy gì, đã không còn ai nói với anh ta câu nào nữa, còn anh ta chỉ có thể nghe thấy hơi thở yếu ớt của chính mình.
Đồng thời, chân trái của anh ta bị đá đè nên anh ta không thể nhúc nhích, càng chẳng có hơi sức mà kêu cứu, trong bóng tối, anh ta hoảng loạn lần sờ, với ý đồ tìm được vật gì đó có thể tạo ra âm thanh… nhưng, chỉ có mấy miếng giấy vụn rách nát, anh ta cố gắng lết về phía trước, thò một ngón tay khô gầy của mình ra ngoài khe sáng.
Rất nhanh, đội cứu hộ phát hiện ra người bị kẹt đầu tiên, tất cả mọi người đều nở nụ cười sung sướng. Nhưng bất hạnh là, phải tiến hành phẫu thuật cắt chân cho người này gấp. Thế là, được sự đồng ý của người bị nạn, đội cứu hộ bắt đầu chuẩn bị phẫu thuật.
Hình Khải lại chú ý tới mẩu giấy nát mà người được cứu đang cầm trong lòng bàn tay đầy máu của anh ta, anh vội vàng bóc tờ giấy ra, cố gắng nhìn những nét chữ trên đó và lờ mờ đọc được chữ “Hình Khải…”
Nước mắt của anh, lại một lần nữa trào ra.
“Hình Dục ở trong đó, tôi chắc chắn cô ấy ở trong đó, đưa xẻng cho tôi, đưa cho tôi tất cả mọi dụng cụ có thể đào được…” Hình Khải đã không còn nói được theo thứ tự gì nữa, tâm trạng đó không thể diễn tả bằng lời, mặc dù không thừa nhận bằng lời, nhưng trong lòng đã khẳng định chắc chắn. Bây giờ, Hình Dục của anh, đang ở một nơi rất gần chờ anh tới cứu. Tìm lại được rồi, tìm lại được rồi!
Nhưng, khi một hòn đá được lật ra, khi nhân viên cứu hộ phát hiện ra Hình Dục, trong lòng cô đang ôm cậu bé trai, cả tảng đá lớn đè lên lưng cô, nếu họ không nhìn nhầm thì, xương sống lưng của cô đã bị gẫy giập biến dạng, từng đám máu đen sì đọng lại xung quanh, đến đôi giày trắng đang đi ở chân cũng bị nhuộm đỏ… bộ dạng đó của cô, giống như đã chết rồi, hoàn toàn không còn sự sống.
Lúc này, ánh mắt của những đội viên đội cứu hộ đang chăm chú quan sát nét mặt của Hình Khải, còn Hình Khải thẫn thờ mở mắt nhìn trừng trừng vào cơ thể gần như bị đè nát của Hình Dục…
Anh rất muốn ôm lấy cô, nhưng hai chân anh không thể nhúc nhích nổi, thậm chí còn hoảng sợ giật lùi về phía sau, chỉ lắp bắp nói: “Không… không.”
Rầm một tiếng, Hình Khải ngất xỉu.
Ngay sau đó, ngón tay đứa bé cử động, rồi một tiếng khóc ré lên, xuyên thẳng lên trời cao. Ngón tay bị thương của Hình Dục nhét trong miệng đứa trẻ, máu tươi nhỏ ròng ròng, đấy chính là kỳ tích giúp duy trì sự sống cho nó.
Không chỉ đứa trẻ, trong trận chiến với trời này, qua sự cố gắng không ngừng nghỉ của cô, đã cứu sống được hơn mười mạng người. Mặc dù không ai biết tên họ cô, nhưng nụ cười không thỏa hiệp của cô mãi mãi khắc sâu trong lòng những người được cứu sống.
Tối đó, khi Hình Khải tỉnh dậy, đã thấy mình đang nằm trên giường bệnh.
Đột nhiên, anh giật phắt ống truyền trên tay ra, loạng choạng chạy khỏi phòng bệnh, nhưng anh vừa ra khỏi cửa, hai nhân viên cứu hộ đã đứng chặn đường anh.
“Cục phó Hình, xin anh hết sức bình tĩnh, các bác sĩ đang gắng hết sức để cứu Hình Dục.”
“Cô ấy, chưa chết, phải, phải không? Còn sống, còn sống phải không?” Hình Khải chưa bao giờ nghĩ mình còn dễ khóc hơn cả con gái thế này, nước mắt anh túa ra như chiếc vòi hoa sen, chảy mãi không dứt.
Sắc mặt đội trưởng đội cứu hộ u buồn, nặng nề gật đầu, rồi lại báo cáo tình hình: “Lần này đội cứu hộ tìm được tất cả bảy người, sáu người lớn và một trẻ con, trong đó bốn người đã chết, một người gẫy chân, đứa bé bình an vô sự, còn Hình Dục… trước khi hôn mê có lẽ đã tự tiêm cho mình một loại thuốc cấp cứu nào đó, vì vậy may mắn vẫn còn chống đỡ được. Nhưng phần đầu của cô ấy bị thương rất nặng, toàn thân bị gãy bảy chiếc xương, đâm vào nội tạng khiến chảy máu trong… tạm thời không thể biết tỉ lệ sống sót là bao nhiêu.”
Báo cáo xong, đội trưởng đội cứu hộ lại lấy ra một cuốn sổ ghi chép vằn vện vết máu vết đất trên đó đưa cho Hình Khải, nói: “Quyển sổ này ở dưới tay Hình Dục, có một phần nội dung bị ai đó xé mất, chúng tôi đã cố gắng tìm kiếm, giao cho anh giữ.”
Nghe xong, Hình Khải phải giơ tay lên tới ba lần mới cầm được quyển sổ, đấy là quyển nhật ký của Hình Dục, tất cả mọi bí mật của cô đều được cất giấu trong đó, nhưng, không có cô ấy, anh chẳng còn hứng thú tò mò với bất kỳ chuyện gì…
Đầu như bị rót thủy ngân vào, đau tới mức co giật, anh đã không còn dám nghĩ nữa, không dám đến gần phòng phẫu thuật, không dám nghe bất kỳ tin tức nào liên quan đến Hình Dục, tất cả những âm thanh xung quanh đều khiến anh hoảng sợ.
Anh quay về phòng bệnh, khóa cửa lại, ngồi thu lu ở góc tường, ngón tay bám chặt vào cuốn sổ nhật ký dính máu, gục đầu vào giữa hai đầu gối, bóng tối cô đơn sao mà lạnh lẽo, còn anh dường như quay lại buổi tối nào đó của mười ba năm trước, những ngày tháng không có Hình Dục, không có cô, anh chỉ là một đứa trẻ mất phương hướng.
Xin em, đừng bỏ anh lại, đừng nhẫn tâm như thế, xin em đấy được không…
Hình Phục Quốc mặc dù không thể tới hiện trường, nhưng đã tìm được bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất trong thành phố về phối hợp với bệnh viện để bàn bạc phương án chữa trị cho Hình Dục, đích thân gọi điện hỏi thăm tình hình của cô, khi từng tin tức không mấy khả quan lọt vào tai ông, đôi mắt khô khốc của ông lại trào dâng cảm xúc.
Hình Dục đã nằm trong phòng phẫu thuật mười tám tiếng đồng hồ rồi, bác sĩ các khoa đã lần lượt vào phòng phẫu thuật, nhưng vẫn chẳng có tin tức vui vẻ nào lọt ra.
Hình Dục nằm trên bàn phẫu thuật chịu đựng sự giày vò, còn Hình Khải cũng không ăn không uống ở lì trong phòng bệnh, về mặt tâm hồn anh cũng chịu sự giày vò như thế.
Anh có cảm giác trong nháy mắt mình già đi mười tuổi, chỉ hít thở một hơi thôi cũng mệt nhọc vô cùng.
Trong bệnh viện thường xuyên có những tiếng rên xiết yếu ớt, nhưng không ai la hét thất thanh đầy kinh hoàng cả, khi ông trời cho bạn một hoàn cảnh sống giống nhau, chúng ta gần như chỉ có thể khuất phục, chỉ có thể cố gắng để thích ứng, chỉ có thể bình thản chờ đợi nó hết giận.
Còn nữa, đội cứu hộ lại tìm được trong đống đổ nát chiếc di động của Hình Dục…
Trong thẻ nhớ của máy di động, chỉ lưu ba số điện thoai: số thứ nhất là số máy Hình Khải dùng để làm việc, số thứ hai là số máy bàn ở văn phòng của Hình Khải, số thứ mà là số máy cá nhân của Hình Khải.
Không muốn khóc lóc than vãn, không muốn tỏ ra yếu ớt như con gái, nhưng anh còn có thể làm gì, cầu nguyện ư? Đừng nói linh tinh nữa, tính khí ông trời rất khó chịu, nhân dân Trung Quốc, thậm chí dân trên toàn thế giới cũng đã từng lĩnh giáo rồi.
Hình Khải nắm chặt chiếc di động, ngồi bên cửa sổ, nhìn vầng trăng treo lơ lửng trên không trung, lẩm nhẩm hát, lời bài hát anh muốn hát nhưng lại không nhớ rõ…
Đều là tai họa do ánh trăng mang tới, ánh trăng thế này thật quá đẹp quá dịu dàng, trong giây phút ấy mới nảy ra ước muốn được sống cùng em tới khi đầu bạc, và giây phút ấy trở thành sự vĩnh hằng trong anh. Hình Dục, dù lần này có li biệt thật hay không, anh cũng phải khiến em hiểu rõ rằng, anh yêu em, em là hạnh phúc duy nhất của Hình Khải này…
Đợi khi nào chúng ta đều nghỉ hưu rồi, sẽ thực hiện kế hoạch dưỡng lão hoàn mĩ đó. Chúng ta sống ở bên bờ biển, anh kể chuyện cười cho em nghe, không buồn cười em cũng phải cười giữ thể diện cho anh.
Em nướng cá biển cho anh ăn, cá em nướng chắc chắn là rất ngon, vì vậy anh không cần phải tỏ ra phối hợp cũng sẽ giơ ngón cái lên tán thưởng em. Em là người phụ nữ như thế, ngoài việc không chịu lấy anh ra, em là người phụ nữ không có tật xấu dù là rất nhỏ.
A, phải rồi, còn một việc nữa quên không nói với em, nếu em không chịu cùng anh thực hiện kế hoạch đó, thì anh cũng chẳng có hứng, đành cùng em đi đến nơi em muốn đến.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ