Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Chờ em lớn được không ? - trang 10

Chương 29:

Trên bờ biển Hawaii xanh thẳm, người người đều đang hưởng thụ khí hậu khô ráo dễ chịu cùng với những hoạt động tiêu khiển phong phú nơi đây, người người đều đang ung dung tiêu phí thời gian của chính mình. Duy chỉ có một người không thích thời tiết nóng nực Hawaii, không thích đám đông chen chúc nhau trên bờ biển, lại càng đặc biệt không thích sự lộn xộn nơi này. Thế nên mỗi ngày cô đều ở trong phòng khách sạn, ăn no rồi lại ngủ, dậy rồi lại ăn.

“Mạt Mạt.” Hàn Thiên Vu đi tới bên giường cô, đỡ thắt lưng, từ từ ngồi xuống. “Ngủ cả ngày rồi, sao vẫn còn muốn ngủ nữa?”

“Buồn ngủ ạ!”

Mạt Mạt tung chiếc chăn đang che khuất khuôn mặt ra, mở to đôi mắt khô khốc, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời sắp tối, bầu trời màu lam đậm, tựa như hừng đông cái ngày cô rời khỏi Australia.

Bầu trời ngày ấy, màu lam đậm.

Biển ngày ấy, nhuộm màu vàng của ánh nắng sớm mai.

Cô vốn định lặng lẽ rời đi, không ngờ vừa mới ra khỏi cửa đã thấy An Nặc Hàn đứng cô đơn bên biển, chiếc áo sơ mi màu xanh lam bị gió thổi lay động mạnh mẽ.

Trời ngày hôm nay còn xanh hơn cả ngày hôm qua…

“Em phải đi à?” Đôi mắt anh lặng như tờ.

“Vâng.” Cô gật đầu, muốn nói lời tạm biệt, nhưng lại thấy lời tạm biệt nào cũng thừa thãi.

“Đi đâu? Vienna sao?” Anh bước tới gần cô.

Mạt Mạt lắc đầu, đè nén sự xúc động muốn lùi về sau. “Đi Hawaii tìm bố mẹ em, họ nhớ em rồi.”

“Anh đưa em ra sân bay đi.”

“Không cần!” Cô ý thức được mình từ chối quá gấp gáp, Mạt Mạt giải thích một chút ngay sau đó. “Em đã nói rồi, em không cần anh chăm sóc.”

Cuối cùng, cô lí nhí bổ sung thêm một câu: “Anh lại không thể chăm sóc em cả đời.”

“Mạt Mạt…” Anh vẫn còn muốn kiên trì thêm.

“Chị Thâm Nhã càng cần anh hơn em.”

Cái tên Thâm Nhã giống như một cái cơ quan, vừa thoáng chạm vào đã kích thích dây thần kinh mẫn cảm nhất của hai người.

Bước chân An Nặc Hàn hơi chững lại, “Vậy… Em đi đường cẩn thận một chút.”

“Em sẽ.”

Anh đến gần cô, cúi người in một nụ hôn nhẹ lên trán cô. “Xuống máy bay nhớ gọi điện cho anh.”

“Được.”

Mạt Mạt rời đi rất nhanh, bước chân chênh vênh. Trên bãi biển in dấu một loạt những vết chân có nặng có nhẹ.

Sau khi đi đã xa, cô không nén nổi quay đầu nhìn, An Nặc Hàn vẫn còn đứng nơi đó…

Mấy ngày ở Hawaii, một khi cô nhắm mắt sẽ nhớ lại hình ảnh khi ấy…

Cô nhớ tới bóng hình anh trong sự ưu thương và hiu quạnh.

Cô thường hay phân vân, tình thân, cũng có những lúc ưu thương như vậy sao? Sẽ có lúc luôn luôn nhớ đến một người, quan tâm cả đến thời tiết thành phố nơi cô sống sao? Sẽ hôn cô, môi lưỡi dây dưa, nụ hôn ngạt thở? Sẽ vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, ôm cô vào lòng, hôn vành tai mẫn cảm của cô sao? Sẽ sau khi uống say chạy vọt vào trong phòng tắm của cô, ép cô vào tường tùy ý hôn, vuốt ve cơ thể của cô sao?

Nếu như những thứ này đều là tình thân, vậy tình yêu là cái gì?

Tình yêu, là thứ đàn ông say đắm nồng nàn nói với đàn bà: “Anh yêu em!” sao?

Mạt Mạt vò mái tóc của chính mình, vùi đầu vào trong gối hít một hơi thật sâu. Cô không nghĩ ra, thế nào cũng không nghĩ ra!


“Ôi! Bố hoàn toàn chẳng làm gì với con được rồi.” Không biết Hàn Trạc Thần đi tới từ lúc nào, bất đắc dĩ nói. “Con muốn đi Vienna cùng Thành thì cứ đi đi, muốn đi đâu thì đi!”

Hàn Trạc Thần cho rằng cô sẽ ngay lập tức nhảy dựng lên từ trên giường, ôm ông nói thật to: Con chỉ biết bố hiểu con nhất!

Nhưng Mạt Mạt chẳng hề như vậy. Cô nhắm mắt lại, nước mắt tuôn ra như suối, rơi xuống gối.

“Mạt Mạt? Xảy ra chuyện gì vậy? Cách đây không lâu chẳng phải mỗi ngày con đều ầm ĩ đòi đi sao? Không phải thà cắt đứt quan hệ với bố cũng phải ở bên Tiêu Thành sao?”

Cô không kìm nén được sự tủi thân trong lòng nữa, đứng dậy, dựa sát vào vai Hàn Trạc Thần, nghẹn ngào khóc. “Bố, con nhớ anh ấy, con rất nhớ anh ấy…”

“Anh ấy? Tiêu Thành?” Ông trìu mến nâng khuôn mặt của cô lên, thấy nước mắt của cô mà hàng mày ông nhíu chặt lại.” Có phải Tiêu Thành nói gì với con không? Cậu ta tổn thương con hả?”

Cô lắc đầu liên tục. “Con nhớ anh ấy, càng nhớ hơn cả lúc anh ấy đi Anh quốc… Tựa như anh ấy sẽ đi tới một nơi rất xa, không bao giờ trở về nữa…”

Cô rõ ràng có thể gọi điện cho anh, còn có thể nhìn thấy anh, thế nhưng cô lại thấy rằng bản thân mình đã hoàn toàn mất anh rồi.

Về sau cô mới hiểu được, thứ cô mất đi chính là hy vọng. Trước kia cho dù hy vọng có xa vời, dù sao vẫn còn tồn tại một chút, cô có thể trong cái cảm giác lo được lo mất tìm được một chút hạnh phúc an ủi bản thân mình. Hiện nay, ngay cả một chút hy vọng cuối cùng cũng đã biến mất.

Cuộc sống của cô giống một ngôi nhà cao tầng mất đi cốt sắt chống đỡ, sụp đổ trong tích tắc, biến thành bùn đất ngói vụn, bụi tung bốn phía.

“Mạt Mạt?” Sắc mặt Hàn Trạc Thần trở nên nghiêm trọng trong nháy mắt: “Con yêu Tiểu An có phải không?”

“Con…” Mạt Mạt ý thức được mình đã nói ra điều không nên nói, cô cắn mu bàn tay, không hề nói lại.

“Con nói thật với bố đi, có phải con yêu nó không?”

“Đúng!” Cô khóc nói: “Nhưng anh ấy không yêu con! Anh ấy đi Anh quốc không lâu thì đã ở bên chị Thâm Nhã rồi… Con có nhìn thấy ảnh chụp của họ, cũng xem thư chị ấy viết cho anh Tiểu An… Con không muốn chia rẽ họ.”

“Con!” Hàn Trạc Thần tức giận đến nỗi chẳng biết nói gì cho phải. Để Mạt Mạt và An Nặc Hàn có thể cùng chung bước, những gì nên làm ông cũng đã làm cả rồi. “Vì sao con ngốc nghếch như vậy? Yêu một người thì phải đi tranh thủ chứ!”

Chuyện tới nước này, ông cuối cùng chẳng thế bắt buộc An Nặc Hàn hủy bỏ hôn ước để ở bên Mạt Mạt.

“Nhưng anh ấy sẽ không từ chối con, cho dù anh ấy có sẵn lòng hay không…”

“Bố hiểu rồi!” Hàn Trạc Thần rầu rĩ vỗ vai cô. “Mạt Mạt, Tiểu An đã đính hôn rồi, con đường này chính là do con chọn…”

Cô gật đầu, cuối cùng cũng hiểu rõ ràng câu nói kia

Yêu sai người, sẽ phải nhận quả đắng, không ai có thể cứu chuộc người!
***
Sau khi quay trở về từ Hawaii, Mạt Mạt đã thay đổi.

Cô hay đi ra ngoài chơi với bè bạn giết thời gian, ca hát, khiêu vũ, bắt đầu tham gia đủ loại hình Party, càng điên cuồng cô càng thích.

Mỗi ngày, cô đều điên cuồng cười, điên cuồng ăn, chơi đến rã rời mới lết về nhà.

Bởi vì sau khi rã rời, cô mới có thể ngủ được.

Tựa như hoa bỉ ngạn, không có lá làm bạn, vẫn nở rộ như đóa trà mi.[1]

[1] Đường thi có câu: Khai đáo trà mi hoa sự liễu (Tô Thức), theo nghĩa đen chính là nở đến như trà mi thì việc chơi hoa đã xong rồi. Theo như điển cố trong Hồng Lâu Mộng, hoa trà mi còn đại diện cho một kết thúc cuối cùng. Tuổi thanh xuân đã qua, trà mi nở, tình yêu đã kết thúc. Trong một số câu chuyện, người ta thường ví von trà mi như một “loài hoa của những tình yêu đã chết”

Có một ngày, trong Party tốt nghiệp, sau hết mình, một chàng trai Australia cao lớn tuấn tú lịch sự đứng ở bên người cô, hỏi: “Tôi có thể nói vài câu với em không?”

Cô nhìn kỹ cậu ta thật lâu mới chợt nhớ ra, cậu ta chính là bé trai đã từng viết thư tình cho cô.

Vài năm trôi qua, cậu trai khiến cô đau đầu không dứt đã có phong độ đàn ông bức người rồi.

“Nói cái gì cơ? Cậu cứ nói đi.”

Cậu ta ngồi xuống bên cạnh cô, thái độ vô cùng nghiêm túc mở lời: “Làm bạn gái tôi đi.”

Lại nữa rồi.

Mạt Mạt bóp đầu đang choáng váng, cười hỏi: “Cậu muốn hẹn hò với tôi?”

Hẹn hò cùng với một người đàn ông khác có thể coi như một phương thức phục hồi từ nỗi đau thất tình.

“Không phải hẹn hò, tôi muốn kết hôn với em!”

Cô cười không nổi. Đối với một người đàn ông Australia, kết hôn đại diện cho việc anh ta sẵn lòng vất bỏ quyền lợi tùy tiện phát sinh quan hệ với những người phụ nữ khác. Thế nên, nhưng lời này còn xúc động chân thật hơn cả câu “Anh yêu em.”

Cô mở miệng, một câu “OK!” bị tắc nghẹn trong cổ họng, thế nào cũng không phát ra được.

“Cám ơn!” Cô nói: “Xin lỗi, tôi không thể nhận lời cậu.”

Cậu ta không hỏi lý do.

Cô cũng không nói nổi lý do. Không phải là cô không thích cậu ta, cũng không phải cô không muốn tìm một người đàn ông yêu mình, nghiêm túc qua lại, nghiêm túc bên nhau.

Thế nhưng khi cô đang muốn đồng ý, trong đầu hoàn toàn chỉ có những hồi ức của một con người khác…

Có vài thứ, trọn đời đều không thể thoát khỏi.

Ví dụ như hồi ức, hồi ức chính là cây cầu đứt đoạn của linh hồn…[2]

[2] Giải thích của anh CCD – tangthuvien: “Cô đơn làm người ta khó chịu, so với chết còn khó chịu hơn. Chìm đắm trong hoài niệm, nhớ nhung làm linh hồn quên cả đường về.” Theo truyền thuyết, khi con người ta xuống âm phủ, linh hồn phải đi qua cầu Nại Hà, cây cầu tượng trưng cho đường dẫn dắt các linh hồn. Cầu đứt đoạn, linh hồn không có lối về.

Mạt Mạt đi tới trước quầy bar, cầm một bình champagne màu đỏ, uống một hơi hết phân nửa.

Cuối cùng cứ cho rằng là đã từng yêu, đã từng đau khổ, sẽ hiểu được cách bảo vệ bản thân, sẽ hiểu ra kiên trì từ bỏ là không hề vô nghĩa…

Cuối cùng cứ cho rằng cuộc sống chẳng cần sự cố chấp vô vị, không có gì không thể dứt bỏ…

Cuối cùng cứ cho rằng thứ khắc cốt ghi tâm chẳng phải tình yêu, mà là đau đớn khắp mình…

Hóa ra không phải.

Đối với An Nặc Hàn, không phải là cô từ bỏ, mà là lựa chọn tiếp tục mến thầm trong cố chấp!

Đêm hôm đó, Mạt Mạt lảo đảo lắc lư đi vào của chính, Hàn Trạc Thần không nỡ lòng nào nuông chiều nỗi đau thương gần như điên cuồng của cô nữa. “Đủ rồi! Con có biết con đang làm gì không?”

“Con biết chính mình làm gì!” Mạt Mạt cười trả lời, nụ cười sau cơn say mơ màng lơ lửng: “Con mười tám tuổi rồi, con có thể chịu trách nhiệm với hành vi của bản thân.”

“Con có phải muốn bố tìm nó về không? Để nó nhìn xem bộ dạng của con bây giờ.” Hàn Trạc Thần hết sức nghiêm túc, với lấy chiếc điện thoại trên bàn.

Cô lập tức tỉnh táo lại, đi lên cướp lấy chiếc điện thoại. “Sau này con sẽ không thế nữa! Con sẽ không bao giờ đi chơi cũng họ nữa.”

Cuộc đấu của bố và con gái, cô vẫn luôn là người thắng. Vậy mà hôm nay, cô hoàn toàn thất bại rồi. Sự thật chứng minh, con người nhất thiết đừng để nhược điểm rơi vào tay người khác.

Hàn Trạc Thần trìu mến nắm lấy bàn tay đang hồi hộp đến mức phát run của cô. “Thích nó thì vì sao lại không cho nó biết?”

“Con sợ anh ấy sẽ hủy hôn ước!” Cô nói: “Bố à, con còn trẻ, con có thể vượt qua được…”

***

Hai tháng sau đó, Mạt Mạt không hề ra ngoài chơi, chuyên tâm học nhạc, còn tham dự cuộc thi nhập học vào nhạc viện Vienna. Khi cô nhận được giấy thông báo trúng tuyển của nhạc viện Vienna, cô hiểu, đã đến lúc mình phải rời khỏi!

Trong hai tháng bận rộn này, nhớ nhung không hề bị thời gian làm phai nhạt, ngược lại còn nhiều hơn trước.

Chẳng qua, thời gian vẫn còn có ưu điểm, nó sẽ nuôi dưỡng ra một thứ mang tên “thói quen”. Thói quen là một thuốc gây tê mạnh mẽ, đau đớn sâu đến nhường nào cũng đều có thể bị nó gây tê liệt.

Đêm đã về khuya, Mạt Mạt ngồi một mình trong phòng An Nặc Hàn, bưng cốc cà phê Lam Sơn ấm áp, lật giở tập album.

Anh đã trở về Anh quốc, mang theo cô vợ chưa cưới mà anh yêu, chỉ để lại mấy tấm ảnh cũ màu sắc vẫn còn tươi mới như thuở ban đầu, khiến cô nhớ lại sự nuông chiều và che chở mà cô đã đánh rơi mất.

Mạt Mạt khẽ than một tiếng, gấp tập album lại bỏ vào trong hành lý của mình. Tháng sau, sau sinh nhật mười tám tuổi, cô sẽ phải rời khỏi Australia rồi. Cô đã nhận được thông báo nhập học của nhạc viện Vienna, sắp bắt đầu một cuộc sống mới.

Nhưng cô cũng không muốn giống như những người con gái thất tình khác, phá hủy toàn bộ vết tích đã từng yêu. Trái lại, cô lại càng mong muốn mang đi tất cả mọi thứ An Nặc Hàn để lại.

Cho dù chỉ còn lại hồi ức chưa hề phai màu, cô cũng phải mang theo.

Cô kéo ngăn tủ của anh ra, muốn nhìn xem liệu còn có cái gì đáng giá chưa phai mờ để cô mang đi.

Ngăn tủ được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp không hề có gì đặc biệt, vài chiếc chìa khóa xe, một chiếc máy ảnh, một chiếc hộp đựng đồng hồ đeo tay, một chiếc điện thoại di động cũ mà anh bỏ đi…. Nếu cô nhớ không lầm, đó là chiếc điện thoại An Nặc Hàn đã dùng trước đây.

Cô cầm điện thoại lên nhìn một chút, kiểu dáng cũng lạc hậu, không có dấu vết bị hỏng hóc, hẳn là vẫn có thể dùng được. Cô vừa định bỏ điện thoại vào trong va li, đột nhiên phát hiện ra số “1″ trên bàn phím bị mài mòn đến bạc màu. Mạt Mạt hơi tò mò, cô thật muốn biết số điện thoại anh cài đặt cho phím “1″ quay số nhanh là số của ai.

Là cô, hay là Tô Thâm Nhã?

Vì vậy, Mạt Mạt bỏ điện thoại của mình vào, bật máy, không đợi tính hiệu hiện lên, trên màn hình điện thoại đã chớp nháy lộ ra một khuôn mặt quỷ nghịch ngợm, khuôn mặt thổi phù phù phồng lên thành hình tròn, trông vô cùng tức cười.

Nhớ lại cách đây rất lâu, vì muốn để An Nặc Hàn luôn luôn nhớ tới cô, Mạt Mạt đã gửi bức ảnh này đến điện thoại anh, cài đặt làm hình khởi động điện thoại. Cô chưa từng nghĩ tới, điện thoại của anh thay đổi từ cái này sang cái khác, vậy mà bức ảnh của cô vẫn luôn được làm hình khởi động máy.

Cô ngồi đờ đẫn trước chiếc di động một lúc, rồi mới nhớ ra mục đích của mình. Nhấn thật lâu phím “1″, dãy số đang được gọi là dãy số cô quen thuộc nhất trên đời. Rất nhanh trong điệu thoại vang lên lời nhắc nhở: Người dùng đang bận máy…

Không thể nói rõ mùi vị trong lòng cô bây giờ như thế nào, có vui mừng, cũng có chua xót… Vui mừng vì cô cảm nhận được một loại quan tâm. Trong cuộc sống của anh, trước sau gì cô vẫn đứng thứ nhất. Chua xót là vì loại quan tâm này không thể thay thế được tình yêu.

Mạt Mạt bỗng nhiên rất muốn gọi điện cho anh, muốn nghe giọng nói của anh một chút. Bởi vì sợ rằng chính bản thân mình sẽ khóc, không còn cách nào khác, đành phải từ bỏ.

Cô bưng cốc cà phê đã lạnh lên, uống một hớp.

Mạt Mạt vô thức ấn vào điện thoại của anh, không hiểu chạm vào phím nào, điện thoại nhập vào một danh sách truyền tải video, trên danh sách đó có một tập tin video, video mang tên: “Mạt Mạt”.

Mạt Mạt tưởng rằng An Nặc Hàn thừa dịp cô không chú ý, lén lút quay cô, nhất thời tò mò mở ra.

Khi hình ảnh Tiêu Thành trên giường bệnh và cô đang ngồi bên cạnh anh hiện lên trên màn hình, cốc cà phê trong tay Mạt Mạt “choang” một tiếng rơi trên bàn học, chiếc váy ngủ màu hồng phấn bị nhuộm một vết nhơ màu cà phê, tựa như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ trong đêm tối.

Cô quả thật không thể tin được những gì mình thấy.

Hình ảnh trong video chẳng những rất rõ nét, mà còn được xử lý và biên tập lại một cách tỉ mỉ để thể hiện hoàn hảo thứ quan hệ trai gái mờ ám mức độ cực cao.

Cô và Tiêu Thành cùng nhau nghe nhạc, cùng nhau ngâm nga theo tiếng dương cầm uyển chuyển…

Cô và Tiêu Thành tâm sự, nói về âm nhạc, nói về quá khứ, nói về tương lai… Cô còn khích lệ anh phải phấn chấn vì giấc mơ tốt đẹp tương lai…

Còn có vài lần tâm trạng Tiêu Thành không tốt, mắng cô, đuổi cô đi, nhưng nói thế nào cô cũng không chịu đi, khăng khăng muốn ở lại. Có một lần cô khóc, nói: “Em biết anh không thật sự muốn đuổi em đi, chẳng qua anh không muốn em áy náy và thông cảm. Thành, không phải em mang lòng thông cảm với anh, thật sự không phải…”

Những lời nói tiếp theo của cô bị xóa đi. Nếu như cô nhớ không nhầm, cô có nói tiếp: “Em thật sự đánh giá cao tài năng của anh. Thành ở trong mắt em chỉ cần đứng trên sân khấu, không dùng giọng hát cũng có thể chinh phục được mọi người.”

Video chuyển sang cảnh tiếp theo, cô gọt táo cho Tiêu Thành, không cẩn thận bị đứt tay, máu tươi chảy xuống. Tiêu Thành kéo tay cô qua, dùng miệng hút máu trên ngón tay cho cô. Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Tiêu Thành đặc biệt lộ ra sự yêu thương nồng nàn…. Nhưng cảnh cô rút tay về lại bị cắt đi.

Tiếp theo, một người y tá đi vào, cười nói: “Thật ân ái nhé! Hâm mộ hai người quá!” Còn hình ảnh cô phản bác lại cũng bị cắt đi mà biên tập lại, chỉ còn hình ảnh cô cười rụt rè, đứng dậy nói với Tiêu Thành: “Em về nhà trước, ngày mai tan học em lại đến thăm anh.”

Cô đi rồi, cô y tá lại nói với Tiêu Thành: “Bạn gái của cậu yêu cậu thật đấy!”

Tiêu Thành nhìn về phía cánh cửa, vẻ mặt quyến luyến: “Cô ấy là thiên sứ của tôi…”



Lúc đầu Mạt Mạt tưởng rằng An Nặc Hàn xuất phát từ việc quan tâm cô mới bảo người quay lại quá trình cô và Tiêu Thành ở trong bệnh viện. Thế nhưng khi xem tới đoạn này, cô phủ nhận khả năng đấy, bởi vì An Nặc Hàn tuyệt đối không muốn thấy cái đoạn phim sai lệch vô cùng nghiêm trọng với chân tướng như thế…

Người có điều kiện, lại có động cơ làm mấy chuyện này chỉ có hai người, Tiêu Thành và Tiêu Vi…

Từng cảnh từng cảnh tiếp theo, hai người bọn họ tựa như những đôi tình nhân hạnh phúc nương tựa lẫn nhau, không rời xa nhau.

Tróng số đó có một cảnh, Tiêu Thành nắm tay cô, hỏi: “Mạt Mạt, chờ sau khi anh tốt nghiệp, chúng ta cùng đi tới Vienna học nhạc đi… Sau đó anh muốn đưa em tới Hy Lạp… Anh muốn đưa em đi bất cứ chỗ nào mà em muốn đi…”

Cô cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt, nhưng có thể rõ ràng nghe thấy một âm thanh vang lên: “Vâng!”

Mạt Mạt có chút nghi ngờ bản thân mình mắc bệnh mất trí nhớ chăng. Cô tua lại đoạn này một lần, lại tua lại lần nữa, cẩn thận ngồi nhớ lại.

Cô rõ ràng nhỡ kỹ rằng chính mình không hề đồng ý muốn đi với Tiêu Thành, nhưng một chữ “Vâng!” này lại rõ nét vô cùng!

Mãi cho đến khi xem hết đoạn video vô cùng có kỹ thuật này, Mạt Mạt cuối cùng cũng hiểu vì sao An Nặc Hàn rất tin thưởng cô yêu Tiêu Thành, bởi vì đoạn ghi hình này đã thể hiện một cách rõ ràng sự kiên định cố chấp, và dịu dàng quan tâm của một thiếu nữ…

Cô không cảm thấy oan uổng gì, chỉ là vô cùng muốn biết khi An Nặc Hàn xem đoạn video này, cảm giác của anh là gì?

Thở dài một hơi, Mạt Mạt lại lấy một chiếc hộp trong ngăn tủ ra, khẽ mở.

Bên trong đặt một chiếc đồng hồ đeo tay dành cho nam, dây đồng hồ làm bằng thép ròng, mặt đồng hồ được thiết kế đơn giản trang nhã, không hề có trạm khắc thừa thãi, duy chỉ có một chiếc kim giây rất đặc biệt, là một mũi tên nảy theo từng giây. Mỗi một phút qua đi, mũi tên nhịn đều để lại một vòng ánh sáng tròn trịa.

Mạt Mạt vội vàng vươn tay, nhìn vào đồng hồ đang đeo trên cổ tay mình…

Hai chiếc đồng hồ được đặt cạnh nhau, cho dù là màu sắc, kiểu dáng hay thiết kề đều vô cùng hài hòa với nhau.

Thì ra quà sinh nhật An Nặc Hàn tặng cho cô sinh nhật năm mười lăm tuổi là một đôi đồng hồ tình nhân.

Vì sao?

Có phải cô đã bỏ lỡ cái gì không?

Nhất thời bị kích động, Mạt Mạt gọi vào số An Nặc Hàn.

Điện thoại rất nhanh được nối thông, âm thanh xa xôi mềm mại vang lên.

“Mạt Mạt?”

“Dạ.” Đây là lần đầu tiên trong hai tháng rồi kể từ ngày anh đính hôn, Mạt Mạt nghe thấy giọng nói của anh.

Chương 30:

“Anh Tiểu An, anh đang làm gì vậy?”

“Anh đang đi ăn với Thâm Nhã.”

Nghe thấy cái tên này, Mạt Mạt giống như bị ai đó tát một cái, đau đớn là cảm giác duy nhất cô có thể cảm nhận được.

Anh có vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận, đã rất lâu rồi, giữa bọn họ đã mất đi thứ gọi là ý nghĩa gặng hỏi.

Anh hỏi cô: “Em về Australia rồi sao?”

“Về lâu rồi, Hawaii nhàm chán lắm.”

“Khi nào em sẽ đi Vienna?”

“Tháng sau!”

“…”

“…”

Hai người không có gì để nói nữa, tựa như đã xa cách đến không tìm được bất cứ đề tài gì để nói.

“Tìm anh có việc gì không?” An Nặc Hàn hỏi.

“Không có việc gì không thể gọi điện thoại cho anh sao?”

“Anh không có ý đấy.”

“Em biết.” Bàn tay đang cầm điện thoại của cô run lên, nhỏ giọng nói: “Em không có việc gì hết, chỉ là hơi nhớ anh.”

“…” Sau đó vài giây, một tiếng thở dài rất khẽ vang đến. “Hai tháng rồi, chỉ hơi nhớ anh…”

“Dù sao thì vẫn tốt hơn anh một chút cũng không nhớ!”

“…” Anh không đáp lại.

Thấy anh không nói lời nào, Mạt Mạt cố tình giả vờ hỏi rất nhẹ nhàng: “Khi nào anh với chị Thâm Nhã sẽ kết hôn? Em đang đợi uống rượu mừng đấy.”

“Chuyện kết hôn không vội. Tháng sau anh đi Đài Loan để gặp bố mẹ Thâm Nhã, hỏi xem ý kiến bọn họ thế nào.”

Mạt Mạt cắn môi, một giọt nước mắt rơi xuống. “Các bác nhất định sẽ đồng ý.”

“Vì sao?”

“Bởi vì anh là người có trách nhiệm nhất trên thế giới này, là người đàn ông có thể nhất đáng để giao phó cả đời.

“Ai nói thế?” Giọng nói của An Nặc Hàn hơi có ý cười. “Anh lại không cho là như thế.”

“Em nói đấy!”

“Hả? Anh còn tưởng trong mắt em chỉ có một chàng trai tên Tiêu Thành.”

“Không phải!” Cô muốn nói rằng trong mắt em chỉ có thể chứa đựng một mình anh, nhưng cô do dự trong chốc lát, rồi lại nói: “Là trong lòng…”

An Nặc Hàn cười khan hai tiếng, cô cũng giượng gạo cười hai tiếng.

Trong điện thoại chỉ còn sót lại tiếng cười của hai người.

“Được rồi, em không làm chậm trễ cuộc hẹn của anh nữa! Bye bye!”

“Bye!”

Sau khi dập điện thoại, Mạt Mạt ngồi lặng trong phòng. Bọn họ còn có thể gặp mặt, có thể trò chuyện, nhưng cảm giác ngày xưa đã thật sự không tìm lại được nữa!

***

Sương mù sáng sớm ở London che phụ tận chân trời, cây hoa hồng đặt trên cửa sổ được ánh mặt trời chiếu xuyên qua màn sương mù dày đặc, phủ lên một lớp ánh vàng.

An Nặc Hàn đứng trước cửa sổ, ngón tay từ từ di chuyển trên tấm kính thủy tinh. Đầu ngón tay anh lướt qua, khuôn mặt tươi cười tinh nghịch của mèo Garfield thoáng ẩn thoáng hiện…

Anh nhìn chăm chú, hơi thở của anh ngưng tụ trên thủy tinh trong suốt, khuôn mặt tươi cười trở nên mơ hồ.

Nhưng nét cười có phần tinh nghịch, có phần đáng yêu của Mạt Mạt đã sớm khắc sâu trong cuộc đời anh, thế nào cũng gạt không đi, giấu không nổi!

Anh thoáng nhìn qua chiếc đồng hồ đeo tay, sắp đến giờ rồi.

An Nặc Hàn nhấc va li lên, đang chuẩn bị đi tới nhà Thâm Nhã đón cô ra sân bay, sau đó cùng nhau bay tới Đài Loan, chính thức gặp mặt bố mẹ cô ấy.

Điện thoại của anh vang lên, anh tưởng là Tô Thâm Nhã gọi tới. Anh vừa đi, vừa nối máy.

Trong điện thoại là giọng nói của một cô gái xa lạ, nói tiếng Anh giọng Australia. “Chào anh, xin hỏi có phải anh Anthony không?”

“Là tôi.”

“Tôi là người của bưu điện thành phố Melbourne, chịu trách nhiệm chuyển thư viết cho tương lai.”

“Tương lai?” An Nặc Hàn hơi không hiểu, xác định lại một chút: “Xin lỗi, phiền cô nói rõ thêm chút.”

Cô gái nhấn mạnh từng chữ nói: “Là thế này, ba năm trước có một cô gái tên là Hàn Mạt viết cho anh một bức thư, yêu cầu phải gửi cho anh năm ngày sau. Chúng tôi gọi điện là muốn xác nhận chỗ anh ở, để đảm bảo chúng tôi có thể gửi thư đúng thời hạn.”

Năm ngày sau? An Nặc Hàn ngồi nhẩm tính, mấy ngày đấy quanh quanh ngày sinh nhật mười tám tuổi của Mạt Mạt.

Cuối cùng thì cô có gì không thể nói trong điện thoại, lại cách đây ba năm viết thư cho anh. Vì sao ba năm nay, anh với Mạt Mạt không ngừng gặp nhau, cô lại chưa hề đề cập với anh?

Là một trò chơi lãng mạn nho nhỏ, hay cô thật sự có điều gì khó mở miệng?

Anh mơ hồ cảm thấy bức thư này rất quan trọng, giọng điệu nghiêm túc nói: “Tôi có một số việc phải đi Đài Loan, cô có thể fax thư cho tôi luôn bây giờ không?”

“Rất xin lỗi, bức thư này liên quan đến riêng tư cá nhân, chúng tôi không thể mở ra. Như vậy đi, anh nói địa chỉ ở Đài Loan cho chúng tôi, chúng tôi đảm bảo năm ngày sau anh sẽ nhận được thư.”

Một bức thư khiến cho tình cảm trong lòng An Nặc Hàn dâng lên, nỗi thương nhứ sâu nặng khiến anh cảm thấy có phần nôn nóng.

Anh vô cùng muốn biết nội dung trong bức thư đó, cho dù vẻn vẹn chỉ là một lời chúc, một lời nói đùa. Miễn đó là Mạt Mạt viết cho anh, thì đã có một lực hấp dẫn lạ thường.

Anh suy nghĩ một lát, rồi nói: “Thời gian tôi ở lại Đài Loan rất ngắn, lại còn phải đi tới chỗ khác, có thể không nhận được thư của các cô. Không bằng như thế này đi, tôi có hẹn với một người bạn vài ngày sau, tôi ủy thác anh ta nhận thư, mang đến cho tôi.”

“Nhưng mà thế rất khó cho chúng tôi có thể xác định được thời gian anh đọc thư.”

Tôi là người nhận thư, chỉ cần cô chuyển thư cho người tôi ủy thác, có vấn đề gì tôi có thể nhận trách nhiệm.”

Cô gái nói: “Vậy được rồi. Anh để người ủy thác mang theo giấy tờ chứng nhận và thư ủy thác tới.”

“Không thành vấn đề.”

An Nặc Hàn lập tức gọi điện cho Tô Thâm Nhã, nói anh có chút việc quan trọng, đón cô chậm khoảng mười phút.

Sau đó anh gọi điện cho quản lý của Thiên đường & Địa ngục, đưa bản sao thư ủy thác đã được đóng dấu cho anh ta, còn nói cho anh ta biết: “Bức thư này rất quan trọng đối với tôi. Sau khi lấy được thư, không được chậm trễ dù chỉ một phút, trực tiếp sai người đi Đài Loan, mang đến khách sạn The Splendor, Kaohsiung, 79001. Nhất định phải tự tay đưa cho tôi.”

“Được, cậu yên tâm! Một giây đồng hồ cũng không trễ!”



Xử lý xong tất cả mọi chuyện, An Nặc Hàn cùng Tô Thâm Nhã lên máy bay đi Đài Loan. Khi xuống máy bay thì Đài Loan đã chạng vạng tối, An Nặc Hàn vào ở trong khách sạn, thu xếp mọi thứ thật tốt.

“Chúng ta đi thôi.” Tô Thâm Nhã mỉm cười kéo anh, “Bố mẹ em đang chờ anh ở nhà hàng đấy.”

“Đợi một chút! Anh đi gọi một cuộc điện thoại.”

Anh biết rằng lúc này, bức thư căn bản không phải là thứ quan trọng. Thế nhưng không biết vì sao, anh luôn lo nghĩ về nó, từng phút từng phút không ngừng lo nghĩ.

Điện thoại được nối thông, quản lý nói cho anh biết người đưa thư đã tới Đài Loan rồi, đang chạy tới khách sạn The Splendor.

Tô Thâm Nhã nhìn ra được sự nôn nóng của anh. “Có việc gì gấp sao?”

“Ừ.” Anh nói: “ANh có một bức thư. người đưa thư đang trên đường tới…”

Tô Thâm Nhã mỉm cười một cách thông cảm, trong đôi mắt trí tuệ hiện lên sự dịu dàng thấu hiểu của phụ nữ. “Không sao, còn chưa tới sáu giờ, chúng ta chờ thêm một lát đi.”

An Nặc Hàn nhẹ nhàng vén làn tóc quăn trên vai cô, đầu ngón tay khẽ tiếp xúc với gương mặt trang điểm nhẹ của cô.

Tô Thâm Nhã thật sự là một người vợ lý tưởng nhất của đàn ông.

Cô chín chắn, xinh đẹp, tao nhã. Cô biết cách xử lý mọi việc không thể nào bắt bẻ được. Ở bên cô, anh chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp và bình yên, không cần lúc nào cũng phải lo lắng cho cô, không cần phải mong chờ cô cái gì, cũng không có càm giác xoắn xuýt xé rách nội tâm.

Cô một lòng một dạ yêu anh, anh không nên…

“Quên đi, lá thư này không quan trọng.” An Nặc Hàn nhìn đồng hồ, mặc dù vẫn chưa tới giờ, nhưng nếu trên đường đi giao thông tắc nghẽn, khả năng sẽ bị muộn một chút. Lần đầu tiên gặp bố mẹ Tô Thâm Nhã, không thể với mới đến đã rất thiếu lễ phép được. Dù thế nào cũng không thể đến muộn. “Cũng không còn sớm nữa, chúng ta cứ đi trước thôi.”

“Như vậy đi, anh bảo người đưa thư đưa thẳng tới nhà hàng.”

“Không cần, về rổi xem cũng thế thôi mà.”

Anh lấy chiếc áo khoác đang vắt lên sofa của Tô Thâm Nhã, giúp cô mặc vào, tiện tay chỉnh lại đầu tóc cho cô.

Ngón tay sượt qua mái tóc quăn màu đen của cô, tâm tư anh ngẩn ngơ một thoáng, vô thức nhớ lại mái tóc quăn dài đến thắt lưng của Mạt Mạt trong lễ đính hôn, rất ý nhị, đặc biệt là khi Mạt Mạt xoay người, mái tóc quăn lướt qua khuôn mặt của anh, câu dẫn ánh mắt của anh mang đi, để lại mùi hương thơm ngát của hoa bỉ ngạn…

Anh lấy lại bình tĩnh, nhặt một sợi tóc rơi trên áo khoác của Tô Thâm Nhã, vứt xuống.

Ký ức tựa như tóc rơi, ngoại trừ việc vứt đi, chẳng có tác dụng gì.

“Đi thôi.” Anh ôm vai cô đi về phía cửa.

Chương 31:

Trong lúc chiếc tháng máy dùng để ngắm cảnh dần dần đi xuống, những cảnh vật xa lạ không ngừng được phóng to lên.

Thang máy dừng lại tại tầng một, cửa vừa được mở ra, một người đàn ông vội vội vàng vàng chạy vào trong thang máy.

An Nặc Hàn nhanh chóng đứng che trước người Tô Thâm Nhã, đánh giá người đàn ông quá liều lĩnh này. Người này thân hình cao lớn, tóc vàng mắt xanh, điển hình cho dáng vẻ người ngoại quốc. Thường nói, đàn ông ngoại quốc rất lịch sự phong cách, rất ít người lỗ mãng thế này.

“Xin lỗi! Xin lỗi!” Người đàn ông vừa nói vừa gấp gáp ấn tầng 79.

“Không sao!” Tô Thâm Nhã dùng tiếng Anh trả lời. Cô kéo ống tay áo của An Nặc Hàn, đi về phía ngoài cửa thang máy. “An, em không sao, đi thôi.”

Đột nhiên, người đàn ông kia thoáng sửng sốt, quay đầu nhìn An Nặc Hàn, khuôn mặt lộ ra vẻ thoải mái.

“Ông Anthony.” Người đàn ông cẩn thận lấy ra một bức thư từ bên trong áo, đưa cho anh bằng hai tay. “Đây là thư của ông.”

Thì ra là đi đưa thư cho anh. Quả nhiên một giây đồng hồ cũng không muộn. “Cám ơn!”

An Nặc Hàn nhận thư, trực tiếp mở bức thư được dán kín ra, vừa đi vừa nhìn những nét chữ trên mặt giấy.

Trang giấy thư đẹp đẽ tỏa ra mùi hương xưa cũ.



“Anh Tiểu An…” Nhìn thấy bốn chữ này, trong lòng An Nặc Hàn run lên. Bên tai lại vang đến tiếng gọi thân quen của Mạt Mạt. Bước chân anh chậm lại, sợ rằng chỉ vì sự lay động của tờ giấy mà anh nhìn sót mất chữ nào.

“Khi anh nhận được bức thư này, em đã qua sinh nhật mười tám tuổi.

Em đã trưởng thành, không cần anh chăm sóc và chiều chuộng.

Em rất vui, anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em.

Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa.

Em cuối cùng cũng có thể nói cho anh biết: Anh Tiểu An, em yêu anh!”

Bước chân An Nặc Hàn chững lại, anh quay đầu nhìn lại những câu chữ trên mặt giấy một lần nữa.

“Anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em!

Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa”

Anh hơi có phần không hiểu rõ ý hai câu này của Mạt Mạt này, càng nghĩ lại càng không hiểu.

Nôn nóng muốn biết cô ấy muốn viết cái gì, anh rất muốn lướt nhanh qua những câu chữ dưới đấy, nhưng rồi lại lo lắng bỏ lỡ mất thông tin quan trọng gì. Thế nên anh kìm nén tâm tình nôn nóng, thong thả nhìn, đọc cẩn thận.

“Từ lúc còn rất bé rất bé, em đã ao ước tổ chức hôn lễ tại nhà thờ lớn nhất Hy Lạp, dưới sự chúc phúc của Athena đi tới bên cạnh anh…

Anh nói em là một đứa trẻ, không thể nhẹ nhàng mà nói ra lời yêu. Thật ra yêu một người và tuổi tác không liên quan đến nhau. Mười tuổi cũng tốt, hai mươi tuổi cũng tốt, đều không quan trọng, quan trọng là người anh yêu lớn đến đâu.

Khi anh mười tuổi, em là một đứa trẻ sơ sinh, anh đương nhiên không thể yêu em.

Nhưng khi em mười tuổi, anh là một chàng trai rất hấp dẫn.

Thế nên, em vẫn luôn yêu anh.”

Đoạn này khiến An Nặc Hàn nhớ lại một ngày vào rất nhiều năm trước, anh kiệt sức nằm trên võ đài, từng hứa với cô: Chờ đến khi cô mười tám tuổi, nếu cô vẫn còn yêu anh, anh sẽ lấy cô…

Thì ra cô vẫn còn nhớ rõ.

Trong lòng cảm xúc dâng trào, anh tiếp tục nhìn xuống tiếp.

“Mãi cho đến ngày hôm nay em mới nói cho anh biết, vì em không muốn anh vì lời hứa với em, lại một lần nữa bỏ lỡ mất người con gái anh yêu!

Anh Tiểu An, đừng quan tâm đến em, em không hề yêu anh, em sẽ lấy chồng, em sẽ hạnh phúc, em sẽ chăm sóc tốt bản thân, em sẽ sống cuộc sống thật vui vẻ hạnh phúc!

Hứa với em, anh phải thật yêu thương chị Thâm Nhã!

Em gái mãi mãi không lớn trong mắt anh: Hàn Mạt”

Thấy hai chữ “Thâm Nhã”, An Nặc Hàn lấy tốc độ nhanh nhất nhìn lại thời gian bức thư được viết: ba năm trước…

Ba năm trước Mạt Mạt đã biết đến cái tên này.

Lẽ nào Mạt Mạt làm tất cả mọi chuyện là vì…

Cô yêu anh?

Trong trí nhớ của An Nặc Hàn, Mạt Mạt trước tuổi mười lăm mỗi ngày đều đặt những lời như “Em yêu anh” và “Anh lấy em” ở bên môi, anh nghe đến thật kiên nhẫn. Sau mười lăm tuổi, anh đã sớm làm quen với hai câu nói này, luôn ngóng trông lúc nào sẽ lại được nghe, thế nhưng cô chưa từng nói lại.

Anh cho rằng cô không hề yêu anh, cho rằng đã không có tình yêu, giữa hai người còn có tình thân, có có tình bạn… Nhiều loại tình cảm dung hòa với cùng với nhau, tình yêu có vẻ chẳng phải điều quan trọng.

Hiện giờ nghĩ lại, đây cũng là một thứ đáng buồn. Bản thân có nhiều thứ tình cảm, vậy mà thứ đó lại khiến bọn họ không hiểu được phải quý trọng tình yêu.

Một bức thư, Anh Nặc Hạn đọc đi đọc lại đến ba lần, từng câu từng chữ đều thể hiện cho anh thấy sự tủi thân và tình cảm thầm mến đặt sâu trong lòng không cách nào nói thành lời của cô.

Giấy viết thư bị anh vò trong lòng bàn tay. Trái tim anh cũng bị bức thư chậm trễ này giày vò đến vỡ nát.

Nếu Mạt Mạt đang ở trước mặt anh, anh cũng sẽ vò nát cô, giày vò tiến vào cơ thể. Hỏi cô một chút: Vì sao không nói vào thời điểm cách đây ba năm, ba tháng trước cũng được, cớ gì lại là hiện tại?

Anh còn muốn hỏi cô: Vậy thì hiện tại thì sao? Em có còn yêu anh không, hay có lẽ đã yêu Tiêu Thành?

Đáng tiếc là trước mặt anh hiện nay không phải Mạt Mạt, mà là người vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận. Bố mẹ cô ấy còn đang đợi anh trong nhà hàng.

Xe khách sạn gọi đã đứng chờ ở cửa, tài xế xuống xe, mở cửa cho họ…

Ngón tay anh siết chặt bức thư trong tay, bức thư đến muộn ba năm này không biết là đẩy anh lên thiên đường hay vùi anh xuống địa ngục.

Tô Thâm Nhã nhìn ra sự khác thường của anh, hỏi: “An, bức thư này là của Mạt Mạt viết sao?”

Anh gật đầu.

“Em có thể đọc bức thư này không?”

Xuất phát từ sự tôn trọng, An Nặc Hàn đưa bức thư cho cô.

Tô Thâm Nhã đọc xong bức thư, nụ cười trên khuôn mặt khó duy trì thêm được nữa. Lớp phấn mỏng trên mặt không che đậy được sắc mặt tái nhợt của cô.

“Nếu không nhận được bức thư này, anh sẽ lấy em sao?” Khi cô hỏi điều này, đôi môi run rẩy.

“Sẽ!” Anh nhìn cô, dùng giọng nói chân thành nhất nói với cô: “Nhưng… anh đã từng hứa với Mạt Mạt, sẽ để lại tình yêu cho cô ấy.”

“Em biết rồi!” Tô Thâm Nhã tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay xuống, đưa lại cho anh cùng với bức thư. “Anh đi đi.”

“Có cần anh đi nhận lỗi với bác trai bác gái không?”

“Không cần, em sẽ giải thích cho họ.”

“Cám ơn!”

Từ đầu đến cuối, Tô Thâm Nhã không hề rơi một giọt nước mắt, luôn luôn duy trì dáng vẻ cao nhã nhất.

Từ đầu đến cuối, Tô Thâm Nhã cũng không nói cho anh, Mạt Mạt thật yêu anh…

Không thể nói ai đúng ai sai, chẳng qua mỗi người đều có cố chấp gì đó mà thôi!

***

Đêm đó, An Nặc Hàn bay thẳng về Anh.

An Nặc Hàn từ chức, giao lại toàn bộ mọi thứ còn lại ở Anh cho bạn bè.

Ngày hôm sau, anh ngồi trên máy bay trở về Australia.

Máy bay vẽ một đường trên bầu trời xanh thẳm Australia, vút lên trời cao.

Luồng khí lưu xóc nảy tạo thành âm thanh va đập vào cánh máy bay…

An Nặc Hàn chưa bao giờ mong đợi như vậy, chờ mong bầu trời thăm thẳm, chờ mong rừng rậm nguyên sinh bạt ngàn, chờ mong âm thanh của sóng biển, âm thanh lên xuống của thủy triều, chờ mong màu sắc của hoa bỉ ngạn tràn ngập khu vườn, cùng với cô gái nhỏ làm mặt quỷ với anh giữa bụi hoa.

Vài ngày nữa Mạt Mạt sẽ tròn mười tám tuổi, đã tới lúc anh thực hiện lời hứa của mình.

Lần này, An Nặc Hàn đã quyết định: bất kể Mạt Mạt có từ chối, anh đều phải thực hiện lời hứa hẹn.

Anh sẽ đưa cô đi Hy Lạp, đứng trước tượng của nữ thần Athena, kết hôn với cô…

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ