The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Chờ em lớn được không ? - trang 11

Chương 32:

Ánh mặt trời gay gắt như ngọn lửa, hoa bỉ ngạn tràn ngập trong vườn đã nở rộ trong một đêm.

Bởi vì không có sắc xanh tô điểm, cánh hoa đỏ rực một màu, đỏ đến diễm lệ.

Hàn Thiên Vu nửa nằm trên chiếc ghế mây màu trắng, dựa vào vai Hàn Trạc Thần, vuốt ve cái bụng đã hơi lộ ra của mình, trong miệng ngâm nga lời ca nhẹ nhàng…

“Tiểu An?” Hàn Thiên Vu ngẩng đầu lên nhìn thấy anh, đỡ thắt lưng từ từ đứng dậy, cười hỏi: “Sao cháu đã về rồi? Không phải đã đi Đài Loan sao?”

Hàn Trạc Thần cũng đứng dậy tiếp đón, thoáng nhìn qua vali trong tay An Nặc Hàn, không nói câu nào.

“Cháu hủy hôn với Thâm Nhã rồi.” An Nặc Hàn nói: “Chú Thần, cháu muốn lấy Mạt Mạt, không phải vì lời hứa, cũng không phải vì trách nhiệm… Cháu thật sự yêu Mạt Mạt.”

“Mạt Mạt đang ngủ trong phòng.” Hàn Trạc Thần nghiêng người chỉ và ô cửa sổ che rèm màu tím nhạt. “Đi lên đi, Mạt Mạt chờ những lời này của cháu, chờ mười năm…”

Mười năm, từ khi bảy tuổi đến mười bảy tuổi, anh đã từng nói với cô không chỉ một lần: “Anh sẽ lấy em…”

Nhưng anh không biết, điều Mạt Mạt chờ đợi không phải là anh lấy cô, mà là anh yêu cô…

Anh từ từ đi tới ngoài cửa phòng của cô, khẽ đẩy cửa ra.

Mạt Mạt còn đang say giấc nồng, cái đầu nghiêng nghiêng gối lên chiếc gối ôm hình mèo Garfield. Chiếc chăn màu hồng sen đắp đến ngang lưng cô, chiếc áo ngủ màu vàng nhạt nửa trong suốt dưới ánh mặt trời rực rỡ thấp thoáng để lộ đường cong mê người bên trong.

An Nặc Hàn cận thận kéo cao chăn lên, đắp lên tận trên vai, sợ cô bị cảm lạnh, cũng sợ đường cong khiến người ta mơ mộng kia dẫn dắt sự mơ mộng như hồi ức của anh…

Thời gian chợt như trở lại những ngày quá khứ, anh nhớ khi Mạt Mạt còn bé, mỗi lần anh gọi cô dậy đi học, cô đều muốn ngủ thêm một lát, anh cũng đều kiên nhẫn chờ cô dậy…

Khi đó, anh thích nhìn khuôn mặt điềm tĩnh trong khi ngủ của cô. Mỗi lần nhìn cô, khóe miệng đều vô thức cong lên.

An Nặc Hàn ngồi xuống trước giường cô, lặng lẽ ngắm nhìn cô ngủ, giống như trước đây, vân vê một lọn tóc của cô, quấn quanh ngón tay, buông ra, rồi lại quấn lại…

Ánh sáng màu tím nhạt rọi vào trong căn phòng, vương trên khuôn mặt Mạt Mạt. Anh phát hiện ra Mạt Mạt lại gầy đi, đôi mắt có dấu vết sưng đỏ, vành mắt còn hơi đen. Trái tim anh co lại hơi đau đớn. Anh dùng ngón trỏ phác họa ngũ quan xinh xắn của cô, hàng mi dài mảnh, lông mi cong dài, còn cả bờ môi tinh xảo.

Mạt Mạt nhíu mày trong cơn mơ, hàm răng vô thức cắn môi.

“Bé con ngốc…” Anh nhỏ giọng nói: “Chừng nào thì em mới lớn được đây?”

Anh tưởng rằng cô sống rất hạnh phúc, vô ưu vô lo…

Anh chẳng ngờ tới, Mạt Mạt thật sự đã trưởng thành, từ sau khi anh rời khỏi Australia đi Anh, cô đã học cách dùng khuôn mặt tươi cười ngây thơ che đậy nỗi đau đớn trong lòng.

“Anh Tiểu An, anh để em ngủ thêm một lát.” Mạt Mạt nhắm mắt phất tay. “Tôi hôm qua, khuya lắm em mới ngủ…”

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. Ngón tay búp măng trơn nhẵn mềm mại….

Về sau, anh sẽ không bao giờ buông tay cô nữa…

Bống nhiên, bàn tay cô giật một cái, cô mở to đôi mắt nhìn anh.

“Anh Tiểu An?” Mạt Mạt dụi mắt, lại nhìn anh, xác nhận người ngồi trước mặt không phải ảo giác, kinh ngạc ngồi dậy. “Không phải anh đi Đài Loan cùng chị Thâm Nhã gặp mặt bố mẹ chị ấy à? Sao lại ở đây?”

Không đợi anh nói chuyện, cô bỗng như bừng tỉnh hiểu ra. “Không phải anh cố ý trở về chúc mừng sinh nhật em đấy chứ?”

An Nặc Hàn đưa tay khều khều mái tóc quăn bị rối trong lúc ngủ của cô, quan sát cẩn thận chiếc cằm góc cạnh và đôi mắt sung phù. “Mạt Mạt, em gầy đi rồi.”

Lông mi của cô rung động vài cái, cô co người lại, tránh né ánh mắt khác thường của anh.

“Gần đây em đang giảm béo.” Cô cố tình mỉm cười với anh. “Em vừa mới phát hiện ra giấc ngủ là một biện pháp giảm cân, hiệu quả cực tốt, cho dù đôi mắt dễ bị phù vì ngủ nhiều…

Anh cắt ngang câu nói kế tiếp của cô. “Em còn muốn giả bộ đến khi nào?”

Giây phút này An Nặc Hàn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi cô.

Anh muốn hỏi cô: Ba năm trước em viết thư nói yêu anh, ba năm sau thì sao? Người em yêu là anh hay là Tiêu Thành?

Anh cũng muốn hỏi cô: Ai nói anh yêu Tô Thâm Nhã? Là Tiêu Thành hay là Tiêu Vi?

Anh còn muốn nói cho cô rất nhiều thứ, nhưng miệng chỉ bật ra được một câu: “Anh yêu em! Mạt Mạt, anh yêu em!”

Trong suy nghĩ của An Nặc Hàn, “yêu” là một chữ thần thánh, mang ý nghĩa theo đuổi, cũng mang ý nghĩa hứa hẹn, thậm chí thể hiện trách nhiệm cả đời. Thế nên anh mang tính cách thâm trầm cũng không dễ dàng nói câu “anh yêu em” ra miệng.

Mạt Mạt chớp mắt vài cái, vẻ mặt mờ mịt.

Ai có thể nói cho cô biết, cô vẫn đang ngủ hay đã tỉnh rồi?

Là mơ, nhưng trong mơ không có ánh mặt trời chói mắt như vậy.

Không phải là mơ, nhưng An Nặc Hàn đã đính hôn với người khác sao có thể bất thình lình chạy tới nói yêu cô.

Được rồi, cho dù có phải là mơ hay không, cô quyết định tát anh một cái, to tiếng mắng anh một câu: “Anh có bị bệnh không?”

Vừa vung tay lên, cô lại lượng lự, tát bên trái hay bên phải, nhẹ hay nặng.

Không đợi cô suy nghĩ, An Nặc Hàn trực tiếp ôm cô vào lòng, hôn đôi môi tươi ngọt của cô, sau đó trong lúc cô đang sững sờ quên không khép miệng lại, đầu lưỡi anh tiến quân thần tốc, quấn lấy lưỡi cô.

Nụ hôn của anh không chừa lại cho cô đường lùi bước…

Mạt Mạt lại ngây người.

Nụ hôn điên cuồng của anh, đôi mắt cô bắt đầu mù mịt.

Tay cô vừa muốn đặt lên vai anh, nhưng rồi nhớ lại hình ảnh An Nặc Hàn trong buổi lễ đính hôn, Mạt Mạt tức giận đẩy mạnh anh ra, vung nắm tay, đấm mạnh vào ngực anh. “An Nặc Hàn, anh, cái đồ chết tiệt này, rốt cuộc là anh muốn thế nào?”

Anh không tránh không né, nghiêm túc nhìn cô: “Anh muốn em.”

“Anh? Anh đã có vợ chưa cưới rồi!”

“Mạt Mạt, anh vốn không yêu Thâm Nhã… Người anh yêu là em.” Anh ôm chặt cô: “Anh vẫn luôn coi em như một đứa trẻ, nghĩ rằng em vốn không hiểu về tình cảm, yêu và không yêu trong những lời em nói đều là thuận miệng nói ra. Ba ngày trước, anh nhận được thư của em, anh mới phát hiện ra em hiểu tình cảm là gì, là anh không hiểu…”

“Thư?” Mạt Mạt nghe thấy một chữ ấy, mới nhớ ra bản thân mình ba năm trước đã từng gửi một bức thư. “Anh nhận được bức thư ấy?”

“Đúng.”

“Em… Em thật ngu ngốc!” Mạt Mạt chán nản đánh vào đầu mình, An Nặc Hàn vội vàng kéo tay cô lại.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh: “Anh Tiểu An, có phải vì anh biết em thích anh, nên lại từ bỏ người mình thích vì em không…”

Cô không nên viết bức thư ấy, một Tiêu Vi còn chưa đủ, cô lại khiến cho bi kịch giống như vậy tái diễn.

“Không phải thế! Anh yêu em!” Anh vặn vai của cô quay lại. “Điều này không liên quan đến những lời hứa hẹn. Anh yêu em đã từ rất lâu rồi. Chẳng qua chỉ là ba năm trước, em đứng trước Tiêu Thành che chở cho cậu ta, cầm mảnh vỡ thủy tinh đâm chính mình, dùng mạng sống của em đe dọa anh… anh thật sự rất chấn động! Anh không muốn lại khiến em tự tổn thương chính mình.”

Mạt Mạt ngừng thờ chờ đợi câu tiếp theo.

Chiếc rèm cửa hơi lay động, mùi hương của hoa bỉ ngạn thoang thoảng tràn vào trong phòng…

Chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng trượt xuống nửa bờ vai trắng ngần như ngọc…

Đã không có câu sau…

Hai bàn tay An Nặc Hàn giữ chặt thắt lưng cô, khẽ khoác lên vai cô, dịu dàng mềm mại mà trằn trọc yêu thương cô.

Tay Mạt Mạt bắt đầu đặt lên bờ vai anh…

Đôi môi của anh rơi xuống vai cô, đầu lưỡi nóng hổi hôn đến nỗi khiến cơ thể cô rơi vào trạng thái hư vô mờ mịt.

***

Trong vườn hoa dưới tầng.

An Dĩ Phong vừa mới thức giấc thấy vali trong vườn, vội vàng nhìn xung quanh. “Tiểu An đã về rồi sao?”

“Ừ, đang ở trong phòng Mạt Mạt.”

Khoe miệng An Dĩ Phong khẽ nhấc lên một chút, lắc đầu. “Hả? Thiếu kiên nhẫn thế!”

Hàn Trạc Thần lạnh lùng trừng An Dĩ Phong.

An Dĩ Phong cũng nhận ra bản thân đùa hơi quá, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Hàn Trạc Thần thông cổ họng, thản nhiên nói: “Lần này Tiểu An quay về là muốn vãn hồi Mạt Mạt.”

“Cái gì?” An Dĩ Phong cho rằng bản thân nghe lầm. “Anh nói gì vậy?”

“Tiểu An nói nó muốn kết hôn với Mạt Mạt, không phải vì hứa hẹn, cũng không phải vì trách nhiệm…”

“Nó đính hôn với cô gái khác rồi, hiện nay mới nhớ đến vãn hồi?” An Dĩ Phong vừa muốn ngồi xuống đột nhiên đứng dậy, đi vào trong biệt thự, gào lên trên tầng: “An Nặc Hàn! Anh chui ra đây cho tôi!”

Hai người trong phòng vẫn đang ôm hôn đến động tình.

Đôi môi anh đào mềm mại dịu ngọt quét qua bờ môi mỏng, đầu lưỡi của cô tìm kiếm bên trong, di chuyển cùng trêu ghẹo.

Anh nghiêng người đè xuống, lồng ngực ép trên cơ thể mềm mại.

Nghe thấy tiếng gào giận dữ của An Dĩ Phong, An Nặc Hàn kinh hoảng, vội vội vàng vàng đứng dậy, chỉnh trang lại áo sơ mi có chút lộn xộn.

Anh ra đến cửa điều chỉnh lại hô hấp, sau đó mới đi xuống tầng.

An Dĩ Phong vừa nhìn thấy trước ngực anh có một chiếc cúc quên chưa cài, giận đến nỗi hai tay nắm chặt thành nắm đấm, giơ lên được một nửa, lại căm hận buông xuống.

“Nếu anh không phải con trai ruột của tôi, thì tôi không đánh chết anh không được.”

“Bố, con…”

“Luôn mồm hứa hẹn với bố là lấy Mạt Mạt, nhưng sau lưng lại nuôi một con đàn bà ở Anh. Mạt Mạt bảo tôi tác thành cho hai người. Tôi tác thành rồi đấy, nhưng anh vừa mới đính hôn hai tháng, lại chạy về đây trêu chọc Mạt Mạt… Anh coi Mạt mạt là cái gì hả?”

“Bố, trước đây con không nghĩ Mạt Mạt thích con, con tưởng rằng…” An Nặc Hàn muốn giải thích.

An Dĩ Phong vừa mới nghe thấy những lời này, lại tức giận thêm: “Mọi người toàn thế giới đều biết, anh không biết?”

“…” An Nặc Hàn bị mắng đến nỗi không nói lại được gì.

“Hôm nay anh nói rõ ràng cho tôi, cuối cùng là anh muốn cái gì?”

“Bố, con yêu Mạt Mạt.”

“Yêu nó, thế mà anh ở Anh không thèm trở lại? Yêu nó mà anh để kệ nó sớm chiều bên thằng khác? Yêu nó mà anh đính hôn với người khác? Tôi dạy anh lúc nào yêu phụ nữ phải yêu như thế hả?”

“…” An Nặc Hàn trầm mặc.

Trong lòng người nào đó nghĩ: May mà con trai ông không học tập ông, luôn miệng nói yêu, trước thì lừa con gái nhà người ta lên giường, làm bụng người ta to lên, sau lại vất bỏ vài chục năm.

“Bố! Con không muốn giải thích cái gì cả. Con thừa nhận trước đây con từng sai rất nhiều, gây tổn thương Mạt Mạt. Nhưng con thật sự yêu cô bé, hơn bất kỳ ai, con đều mong muốn cô ấy có thể hạnh phúc…” An Nặc Hàn cứng rắn nói: “Từ hôm nay trở đi, con sẽ một lòng một dạ yêu Mạt Mạt, để tâm chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy… sẽ không để cô ấy chịu bất kỳ oan ức tủi thân gì nữa.”

Mạt Mạt đứng ở đầu cầu thang, lặng lẽ lau đi giọt nước vương trên khóe mắt.

Cô không quan tâm trong đoạn tình yêu này cô nỗ lực bao nhiêu, cũng không quan tâm đoạn tình yêu một nghìn bước này, cô kiên trì đi chín trăm chín mươi chín bước, điều cô muốn chính là An Nặc Hạn chịu bước một bước cuối cùng, nói ra câu: “Từ nay về sau, một lòng một dạ yêu cô ấy.”

Bởi vì cô hiểu, An Nặc Hàn là một người đàn ông tôn trọng hứa hẹn, anh chịu đi một bước, có ý nghĩa rằng cả đời này anh đều một lòng một dạ yêu cô.

Thế nên, cô sẵn lòng chờ đợi.

Hiện tại, cô cuối cùng cũng chờ đợi được.

Chương 33:

Tình yêu thật sự không cần gì cũng có thể tạo dựng nên bầu không khí lãng mạn, cho dù là những việc thường ngày, đều được che phủ bởi một lớp lụa mộng mơ.

Ví dụ như khi ăn cơm tối xong, anh ngồi trước bàn học lên mạng, cô nằm nhoài trên giường anh đọc báo, cảm thấy mệt mỏi, cô lật người giống đang đọc báo, chăm chú quan sát vẻ mặt của anh, đoán xem giờ anh đang làm gì…

Ví dụ như khi cô nằm trên ghế sofa, anh ngồi bên cô, cầm tay cô lên, cẩn thận cắt móng tay cho cô.

Trong lúc đó, ngón tay chạm ngón tay, dây dưa…

Sau khi cắt móng tay xong, cô sẽ đặt bàn chân nhỏ xinh vào lòng anh, nhìn anh kiên trì sửa móng tiếp cho cô.

Ví dụ như vào sáng sớm một ngày mới, cô hoàn toàn không buồn ngủ, lặng lẽ xuống giường đi vào phòng An Nặc Hàn ngay sát vách.

Anh vẫn còn đang ngủ, khuôn mặt đang ngủ dịu dàng hiện ra vẻ trưởng thành của đàn ông, là thứ trưởng thành đã từng trải qua mưa gió mang đến cho anh dấu ấn sâu sắc.

Không muốn đánh thức anh, Mạt Mạt đang chuẩn bị ra khỏi phòng, An Nặc Hàn đưa tay ra kéo cô lại. “Mấy giờ rồi?”

Cô nhìn đồng hồ. “Năm giờ.”

“Mới sớm thế mà đã dậy rồi?”

“Vâng… Em không ngủ được nữa!”

Anh mỉm cười, dịch người về một phía, vỗ vào vị trí bên cạnh anh.

Mạt Mạt tâm tình vui vẻ trèo lên giường, chui vào trong chăn.



Trước lúc cô chín tuổi, mỗi lần cô không ngủ được tỉnh giấc từ trong cơn ác mộng đều ôm gối của mình chạy vào phòng anh, vẻ mặt đáng thương đứng bên giường. An Nặc Hàn lập tức hiểu ý cô, bế đứa bé con cô lên giường, ôm vào trong lòng, kể truyện cổ tích cho cô nghe.

Những lúc ấy, cô có cảm giác vô cùng an toàn, chẳng bao lâu, cô êm đềm đi vào trong giấc mộng.

Trong giấc mơ, anh đang kéo tay cô, chạy đến một tòa thành đen như mực, chạy về phía bức tượng của nữ thần Athena…

Nhưng hôm nay thế nào cô cũng không ngủ được.

Cô nằm bên cạnh anh, gối đầu lên cánh tay anh, bị hơi thở duy độc thuộc về anh bao bọc…

Bàn tay của anh đang đặt bên hông cô nóng như dung nham, gần như suýt hòa tan cô.

Hô hấp nhè nhẹ của anh lướt qua gò má cô, máu của cô như tùy theo đó mà nhộn nhạo.

Hương vị thiếu nữ thuần khiết lượn lờ quanh chóp mũi, An Nặc Hàn cũng không ngủ được. Anh mở mắt, cô gái trong lòng mở to đôi mắt đen như mực nhìn anh, tựa như một yêu tinh chẳng biết đến sự đời.

Anh mỉm cười, nghiêng mặt, đưa tay khẽ vuốt ve bờ môi màu hồng nhạt của Mạt Mạt. Đôi môi ấy vừa mềm vừa mọng. “Mạt Mạt, tùy tiện trèo lên giường đàn ông là một chuyện rất nguy hiểm.”

Cô khẽ “À!” một tiếng, dường như đã hiểu, mà dường như không hiểu.

Trên khuôn mặt vui vẻ ngây thơ đơn thuần, đôi mắt sáng như làn nước mịt mờ, muốn nói rồi lại thôi… thật mê hoặc…

Trái tim anh chợt rung động, không kìm được tới gần cô, đôi môi mỏng trêu chọc thứ mềm mại của cô.

Cô không hề cự tuyệt, cười e lệ, bàn tay nhỏ dịu dàng ôm trọn eo anh…

Tựa như điện giật, anh nhanh chóng phủ lên đôi môi cô…

Nụ hôn thật lâu, vòng ôm nóng bỏng, duy trì trọn một buổi sáng tươi đẹp, mãi đến khi An Nặc Hàn suýt không khống chế được bản thân mới đứng dậy đi xuống giường.

Từ nay về sau, anh thật sự lưu luyến hương vị của cô, thuần khiết lại quyến rũ…

***

Sinh nhật mười tám tuổi của Mạt Mạt, không gian chỉ thuộc về bọn họ.

Ban đêm, ánh sáng của những cây nến chập chờn phản chiếu khuôn mặt vui vẻ hồng hồng của Mạt Mạt.

Cô đếm cẩn thận, mười tám cây.

Cô đã trưởng thành, ngày hôm nay, cuối cùng cô đã mười tám tuổi rồi!

Cô nhắm mắt lại, dùng một hơi thổi nến.

An Nặc Hàn ôm cô, in lên môi cô một nụ hôn thật sâu: “Chúc mừng em đã trưởng thành!”

Chờ đợi mười năm, đổi lấy vòng ôm ngày hôm nay, cô đã thỏa mãn rồi!

Trong bóng tối, Mạt Mạt cảm giác ngón tay mát lạnh, mở mắt phát hiện ra một chiếc nhẫn kim cương đã được đeo trên ngón tay cô.

Cô sửng sốt nhìn anh. “Sao anh biết em nhất định sẽ đồng ý?”

“Cho dù em có đồng ý hay không, anh cũng đều phải lấy em về!”



“Anh Tiểu An, anh có thể nhắc lại câu nói vừa rồi không.” Mạt mạt ngẩng đầu, mong đợi nhìn An Nặc Hàn.

“Câu nào cơ?” Anh khó hiểu hỏi.

Mạt Mạt cười ngọt ngào, thì thầm nói với anh: “Em (anh) yêu anh (em).”

“À…” Anh cười gật đầu. “Cám ơn!”

“Anh…”

Bàn tay rộng lớn của anh ôm lấy eo cô, ngón tay vỗ về bờ môi cô, giọng nói trầm thấp mang chút quyến rũ. “Mạt Mạt, yêu không phải dùng để nói, chỉ dùng để làm. Anh làm nhiều thứ vì em như vậy, em không hề cảm thấy anh yêu em sao?”

Không phải Mạt Mạt không cảm giác được, nếu như bọn họ không biết nhau, người ngốc cũng cảm giác được toàn bộ những điều An Nặc Hàn làm cho cô đều là có “ý đồ”.

Vậy mà cô đã sớm quen với việc anh tốt với cô, quen đến nỗi không phân biệt nổi đó là tình thân hay là tình yêu. Có lẽ phân biệt được nhưng bản thân lại chẳng có tự tin mà tin tưởng.

“Vậy hôm nay để anh dạy cho em biết cái gì gọi là ‘yêu’.” Anh nói.

Dạy cái gì?

Tiếng Trung của cô không tốt lắm nhé, muốn dạy cô “yêu” hay là “làm yêu” hả?

Anh bế bổng cô đi lên trên tầng rồi vào phòng.

Mạt Mạt chỉ cảm thấy mọi thứ trước mặt vụt qua, cả người cô đã bị đặt xuống chiếc giường mềm mại. Còn không đợi cô kịp phản ứng lại, An Nặc Hàn đã đè lên trên người cô, đôi môi phủ lên bờ môi cô.

Cô “a” một tiếng, cả người mềm đi, không còn sức, co lại giữa vòng tay anh, đáp lại nụ hôn dịu dàng của anh.

Giữa nụ hôn như gần như xa, tay anh đặt trên lưng cô khẽ lướt… mỗi một lần đụng chạm đền khiến cô vui sướng đến run người.

“Anh yêu em!” An Nặc Hàn khẽ nói, thỏa mãn cô.

Tay anh di chuyển từ eo cô xuống đùi, xuống thêm chút nữa, vén cả bộ váy trên người cô đến ngang hông.

Đôi chân nhỏ nhắn nõn nà của cô khép chặt, kẹp bàn tay đang mày mò giữa hai chân cô lại.

Càng kẹp chặt càng cảm giác được nhiệt độ nóng hổi của bàn tay anh, truyền tới dưới thân cô.

“Thả lỏng chút nào.” Trong tiếng dỗ dành khe khẽ của anh, Mạt Mạt dần dần thả lỏng.

Anh cúi mặt thấp xuống, đôi môi làm ẩm ướt cần cổ trắng nõn của cô.

Chiếc váy bị đẩy lên cao chạm đến tận hông, bờ vai của cô… Áo con của cô cũng bị đẩy lên cao, vật che chắn giữa hai chân cũng bị anh kéo xuống… Hơi lạnh phủ tới.

Cô nhắm mắt lại, cảm giác được một luồng nhiệt đang ngậm lấy … của cô. Anh nhẹ nhàng hơn lần đầu tiên, cũng tuyệt vời hơn lần đầu tiên.

“Anh Tiểu An…” Cô thở gấp ưỡn thẳng người, một cảm giác vui sướng cuốn trọn cả cơ thể.

Từng đợt khát vọng khiến cô quên hết mọi thứ…

Cô lần mò cởi khuy áo sơ mi của anh, đôi môi hướng về phía cơ thể anh, học những nội dung trên sách viết, thử dùng cảm xúc của đầu lưỡi ướt át chạm tới làn da vô cùng co dãn của anh.

Đầu lưỡi chạm tới cơ thể nóng bỏng của anh, trong tim hơi nóng, Mạt Mạt không kìm được in một nụ hôn trên vai anh, cũng khẽ mút, lại dùng răng khẽ cắn cơ thể rắn chắc kia.

An Nặc Hàn thở dồn dập, tiếng than hưng phấn thoát ra từ làn môi.

Mạt Mạt được cổ vũ, bàn tay lần dò trên cơ thể anh, môi ngậm phần gò lên trước ngực, vừa mút vừa liếm.

Cả người anh run lên, sửng sốt nhìn cô. “Em học rất nhanh…”

Cô chớp mắt với anh, sự đắc ý trong lòng hiện lên trên mặt. Cô bỗng nhiên muốn làm thật tốt, để An Nặc Hàn cả đời cũng không quên một đêm này.

Cô mở miệng, đầu lưỡi liếm ngón tay cái của anh, ngậm lại, từ từ mút…

Trong sách nói, cơ thể đàn ông rất mẫn cảm với độ ẩm và nhiệt độ, cả đầu ngón tay cũng thích sự khiêu khích của nụ hôn.

Quả nhiên An Nặc Hàn rất hưởng thụ, nhắm mắt lại, khóe miệng cong lên một nụ cười thỏa mãn.

Thấy chàng trai mình yêu mang bộ dạng hài lòng, Mạt Mạt cực kì hưng phấn. vừa cố gắng nhớ lại mấy kỹ thuật khiến đàn ông muốn dừng mà dừng không được, vừa hôn cổ anh, sau tai anh…

Chiếc rèm cửa màu mật, chiếc giường màu mật, ngọn đèn màu mật, còn có cả cơ thể màu mật của thiếu nữ trên giường.

Mọi vật tối nay đều đẹp đến như vậy…

An Nặc Hàn không thể chờ đợi được nữa, tháo thắt lưng cực nhanh…

“Em giúp anh.” Mạt Mạt ngồi bệt trên giường, tháo thắt lưng cho anh, kéo khóa quần, cởi xuống…

Vừa cởi, cô vừa khẽ khàng hôn bờ ngực của anh, đầu lưỡi khéo kéo đưa dục vọng của anh lên tới đỉnh điểm.

Mạt Mạt run rẩy cởi xuống thứ cuối cùng trên người anh, dục vọng cực lớn của đàn ông bừng bừng thoát ra, dọa cô đến nỗi không kìm được hoảng hốt.

Cô rụt rè chuyển tầm mắt, không dám nhìn cái vị trí kia của đàn ông nữa, nhưng vừa nghĩ đến đó là thứ thuộc về An Nặc Hàn, Mạt Mạt lại không dằn được sự tò mò trong lòng, lén lút liếc một cái… Thảo nào trong sách nói “Lần đầu tiên rất đau, cơ thể giống như bị xé rách, đau đến mức chẳng còn cảm giác gì.”

Nhỏ hẹp như thế làm sao có thể không đau.

Anh nắm cổ tay cô, đẩy cô nằm xuống giường, lấy tay cầm đầu gối tách hai chân của cô ra.

Ngón tay chầm chậm lần dò vào trong, cơ thể của cô căng thẳng run rẩy.

“Anh Tiểu An, anh có thể dịu dàng chút được không?” Từ bé cô chỉ sợ đau. Hơn nữa cô đợi thật lâu mới tới đêm này, cô cũng không muốn bị đau đến nỗi không còn cảm giác gì.

“Em… lần đầu tiên…”

Cô nghe nói, phụ nữ kinh nghiệm càng phong phú đồng nghĩa với việc cô ta càng có sức quyến rũ.

Đàn không không thích làm với gái trinh, không nói đến không có kinh nghiệm, còn phải lo lắng tới rất nhiều chuyện. Có một vài cô gái chỉ biết kêu đau, chẳng gợi cảm chút nào.

Anh cười, xoa nắn khuôn mặt của cô. “À.”

Cô nhìn anh một cách đáng thương. “Anh sẽ không ghét em chứ?”

“Chấp nhận thôi!”

An Nặc Hàn cười nhẹ, hôn cô, đầu lưỡi luồn vào trong miệng cô, từ từ khuấy đảo… giống ngón tay anh đang trên cơ thể cô vậy… khiêu khích thần kinh mẫn cảm của cô.

Toàn bộ những tiếng rên vui sướng đều bị anh hút lấy, Mạt Mạt bất lực run rẩy, cơ thể như nụ hoa đợi ngày nở rộ nghiêng theo tiết tấu của anh…

Mạt Mạt ngẩng đầu, cô bị sự sảng khoái nguyên thủy vùi lấp, đôi mắt cô nhiễm ánh sáng màu mật, không còn trong veo. Mái tóc đen bị lớp mồ hôi mỏng dính trên khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng. Bàn tay nho nhỏ trắng trẻo siết chặt lấy ga giường mềm mại…

Thấy Mạt Mạt sung sướng bởi tình dục bao phủ, gò má màu phấn hồng, sự kiên nhẫn của An Nặc Hàn cũng bị đẩy đến giới hạn…

Anh ngồi giữa hai chân cô, tách hai chân cô ra thật xa, muôn tận tình chiếm giữ cô, cũng muốn nhìn cô dưới sự bứt phá điên cuồng của anh, chìm nổi điên đảo trong dục vọng…

Thế như cơ thể của cô gầy gò như vậy, nhỏ nhắn mềm mại không thể chịu được một lần va chạm…

Đừng nói tới điên cuồng mà chiếm lấy, ngay cả chứa đựng anh thôi cũng là vấn đề…

Anh thầm thở dài, vừa lấy một ngón tay từ từ tham dò vào trong, cố gắng hết sức để cô thích ứng…

Cảm thấy được cơ thể của cô căng lên, hô hấp bị kìm hãm trong chốc lát…

An Nặc Hàn lập tức dừng động tác, lo lắng hỏi: “Đau không?”

“Vẫn… tốt.” Mạt Mạt khó khăn hít sâu một hơi, cô không đau, chỉ thấy cảm giác căng đầy đặc biệt này khiến cơ thể cô phát sinh sự rùng minh lạ lùng, mỗi một phân da thịt dưới sự giày vò của ngón tay anh đều sinh ra lửa, cả người rơi vào trong một loại khát vọng mạnh mẽ.

Dưới người lại càng trướng đau, cô nheo mắt nhìn vào giữa hai chân, ba ngón tay đang xâm nhập vào bên trong…

Cảnh tượng đẹp đẽ phóng túng kia nhất thời khiến gò má cô nóng bừng, cả người xấu hổ phiếm hồng.

Cô sợ hãi nhìn về phía anh, bắt được vẻ mặt lạnh lùng của An Nặc Hàn mang chút quái dị…

“Nhắm mắt lại.” Anh nói, giọng điệu không cho phép từ chối.

Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, đồng thời cảm thấy trước mắt đen kịt, anh tắt đèn…

Chương 34:

Sự quấy nhiễu của ánh mắt không còn, cảm giác lại càng nhạy hơn, mỗi một động tác nhỏ của anh đều khiến cô cảm thấy sung sướng không nói ra lời.

Cơ thể bị lấp đầy vô tình thít chặt lại, niềm khoái cảm đến tê liệt bốc lên tận não…

Cơ thể đang lơ lửng, dần dần hòa vào không trung…

Sự ngứa ngáy tê dại trong nháy mắt khiến đầu óc cô trống rỗng, cả người chảy đầy mồ hôi.

Nương theo nhịp điệu của anh, cô không nhịn được cất tiếng rên, từng cơn sóng sảng khoái dạt dào đẩy cô lên tới đỉnh điểm…

Tay anh rút ra, sự dạt dào biến thành trống rỗng trong tích tắc.

Mạt Mạt điều hòa hơi thở, cơ thể mềm mại chờ mong sự lấp đầy lần thứ hai, không bao giờ rời đi nữa.

Lúc này một thứ nóng rực khác thường chầm chậm đi vào cơ thể trống rỗng của cô…

Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng anh thở dốc, tất cả những nốt nhạc tuyệt vời mà cô đã từng nghe không bì kịp với tiếng hít thở của anh bây giờ, động lòng người…

Cô mê mải lắng nghe âm thanh tuyệt vời ấy, cả thể xác lẫn tinh thần đều bùng cháy theo sự nồng nhiệt, cơ thể không chỉ không thể kháng cự lại sự đi vào của anh, ngược lại còn rất chờ đợi sự đau đớn tượng trưng phải có…

Cuối cùng anh cũng đến một tầng cách trở, ngừng lại một chút, muốn lùi ra ngoài…

“Đừng.” Cô lí nhí nói.

Nghe thấy lời yêu cầu như vậy, An Nặc Hàn không thể kìm nén được nữa, anh nắm chặt lấy bờ eo thon, trong tích tắc thẳng người đi vào nơi sâu nhất của cô…

Cảm giác đau đớn vì bị xé rách chỉ có một giây. Khi anh va chạm vào sâu nơi mềm mại nhất của cô một lần rồi lại tiếp một lần, Mạt Mạt kêu lên một tiếng sợ hãi…

Không phải vì đau đớn, mà là một loại sảng khoái khiến người ta mê muội bỗng nhiên chợt kéo tới. Cô ưỡn cao người lên, sa vào trạng thái co thắt không cách nào kìm chế được…

“Mạt Mạt…” Anh ôm cô đang run rẩy dữ dội, cơ trể tràn đầy mồ hôi, gọi tên cô: “Mạt Mạt… Anh yêu em!”

Cô trong lúc chìm nổi, bị những lời này đưa lên đến đỉnh điểm.

Thì ra đây là mùi vị hạnh phúc nhất. Thì ra đây là sự sung sướng cô mong chờ đã lâu.

Một giọt nước mắt trộn vào mồ hôi của cô, cảm giác này… thật sự không hề khiến cô thất vọng.

Anh rút ra, cảm giác co thắt của cô gần như dừng lại, anh có một lần đâm vào, dấy lên dư âm sung sướng.

“Anh Tiểu An…” Cô khó khăn thở dồn dập, mỗi khi khoái cảm gần như lắng dần, lại bị anh đẩy từng đợt sóng lên thiên đường.

Bầu trời vắng sao bỗng nhiên xẹt qua một ngôi sao băng…

Ánh sáng hắt xuống, lờ mờ chiếu lên cơ thể người đàn ông rắn rỏi ôm cơ thể mềm mại trắng như tuyết, ôm hôn triền miên…

Sau đó, thế giới lại tối như mực, chỉ còn lại tiếng rên rỉ mảnh mai, tiếng thở dốc nặng nề, tiếng lay động dữ dội của ván giường, còn có… tiếng sóng biển trùng trùng điệp điệp phương xa…

Không ngừng không nghỉ…

***

Ngày hôm sau, ánh nắng tươi đẹp chiếu rọi vào phòng ngủ, ánh sáng mặt trời màu tím nhạt phủ khắp giường.

Mạt Mạt trở mình, chiếc chăn mỏng trượt xuống theo làn da trơn nhẵn, mấy chấm đỏ ửng trên cơ thể xinh đẹp vạch trần một đêm cuồng hoan.

“Anh Tiểu An.” Mạt Mạt nhắm mắt, đưa tay sờ sang bên gối, không có một bóng người.

Cô đột nhiên mở to hai mắt, kinh hoàng nhìn quanh phòng, quang cảnh quen thuộc, nhưng lại không thấy bóng người quen thuộc.

Phản ứng duy nhất của cô chính là hoảng sợ.

Cô sợ rằng đêm qua là một giấc mơ, lại chỉ là một cái giấc mơ trêu chọc cô.

“Anh Tiểu An?” Cô hoang mang gọi.

Hoảng hốt, tâm tình cô không ngừng chìm xuống, rơi xuống vực thẳm không biết nông sâu.

Nếu như mọi thứ ngày hôm qua chẳng qua chỉ là một giấc mộng, cô nhất định sẽ phát điên mất…

Bỗng nhiên, phần dưới hơi đau một chút, Mạt Mạt vội vàng nhấc chăn lên, mấy chấm đỏ trên giường tuyệt đẹp như khóm hoa bỉ ngạn nở rộ…

Mạt Mạt đè lên lồng ngực đang đập dữ dội, thở phào một hơi.

An Nặc Hàn rất nhanh đẩy cửa đi vào, đến bên giường ngồi xuống, lo lắng xoa đầu cô: “Sao vậy? Gặp ác mộng à?”

“Không ạ. Dậy không thấy anh đâu, tưởng rằng tối qua…” Nhớ tới ngày hôm qua, gò má Mạt Mạt hồng lên. “lại là một giấc mơ.”

“Lại?” An Nặc Hàn tới sát cô, mờ ám hỏi: “Trước kia đã mơ như thế sao?”

Câu hỏi này thật sự rất quá trớn.

“…” Mạt Mạt quấn chăn sát vào người, trùm lên cả khuôn mặt đỏ bừng bừng. Đương nhiên đã từng mơ, chỉ là không hề vào sâu như thế, không hề say đắm như thế, nhiều nhất cũng chỉ hôn hôn, ôm ôm.

Anh nhìn ra sự ngượng ngùng của cô, không truy hỏi nữa. “Em nhất định đói bụng rồi, anh đưa em ra ngoài ăn cơm.”

“Bố mẹ em còn chưa về à?”

Hôm qua người hai nhà cùng nhau ăn trưa, Mạt Mạt vùi đầu vào ăn cơm, thỉnh thoảng lén lút liếc nhìn An Nặc Hàn, thấy trong lòng nóng rừng rực.

Cô muốn nói với anh vài câu, lại xấu hổ mở lời.

An Dĩ Phong đội nhiên nói ông biết một bãi tắm nước nóng, cảnh vật đẹp lắm.

Ánh mắt lạnh ngắt của Hàn Trạc Thần giao với ánh mắt của An Dĩ Phong hai giây, hàng mày nhíu lại.

Sau đó, Hàn Trạc Thần liếc sang Mạt Mạt, thấy cô đang lén nhìn An Nặc Hàn, mơ hồ thở dài, nói: “Gần đây tôi cũng hơi mệt, đang muốn đi nghỉ ngơi một chút, chiều nay cùng đi đi.”

Vậy hai hai đôi vợ chồng cùng nhau đi ngâm suối nước nóng, để Mạt Mạt và An Nặc Hàn ở nhà.

Khi ấy Mạt Mạt còn không hiểu vì sao bọn họ muốn đi, trải qua đêm vừa rồi, cô đã hiểu.



“Về rồi.” An Nặc Hàn nói: “Họ đi bệnh viện kiểm tra rồi.”

“À!” Mạt Mạt nói: “Vậy anh đi xuống dưới tầng chờ em đi, em mặc xong quần áo đã rồi xuống.”

“Không cần anh giúp sao?” Anh nói, ánh mắt liếc qua cơ thể cô.

Giúp cô mặc quần áo?

“…”

An Nặc Hàn thấy cô không từ chối liền đứng dậy lấy ra một chiếc váy từ trong tủ quần áo của cô, rồi lại lôi một bộ nội y màu trắng từ trong ngăn kéo dưới cùng đưa cho cô.

“Vì sao anh lại biết rõ… quần áo của em để ở nơi nào?”

An Nặc Hàn cười mà không nói, giật chăn của cô lại, giống như lúc cởi quần áo, mặc cho cô từng thứ từng thứ một…

Không biết là cố tình hay vô ý, đầu ngón tay của anh thường lướt qua giải đất mẫn cảm của cô, khiến cô đến cả lỗ tai cũng đỏ.

Khi mặc quần áo xong, cô kéo An Nặc Hàn xuống tầng, Mạt Mạt bỗng nhớ tới một ngày cách đây nhiều năm.

Khí đó cô còn đang gấp quần áo, nghe thấy tiếng gõ cửa của An Nặc Hàn, hỏi cô có ở trong phòng hay không. Cô nhất thời hoảng hốt nhét đống nội y còn lại vào ngăn tủ cuối cùng, đóng lại.

Khi An Nặc Hàn vừa vào cửa, liếc nhìn ngăn kéo của cô một cái, rời tầm mắt rất nhanh.

Cô lúc ấy mới phát hiện ra quần trong của mình lộ phân nửa ra bên ngoài, mầu hồng nhạt mềm mại, còn có hoa văn hình cún Snoopy.

Cô đỏ mặt kéo ngăn tủ ra, nhét vào.

Khi nhớ lại những ngày đó, mặt cô lại đỏ lựng lên.

***

Trong nhà hàng Pháp, An Nặc Hàn gọi rất nhiều đồ ăn, nói rằng cô rất gầy, càng không ngừng khuyên cô ăn nhiều thêm một chút.

“Không ăn đâu, em sợ béo.” Mạt Mạt kiên quyết đẩy đĩa gan ngỗng béo ra.

“Sợ béo? Chúng ta có thể gia tăng thêm chút vận động.”

“Chúng ta?” Lời vừa bật ra khỏi miệng, cô ngay lập tức hiểu ra thâm ý trong lời anh nói, hận không thể vùi mặt vào trong gan ngỗng béo, không muốn ngẩng đầu lên.

“Ăn xong thì muốn đi đâu?”

Cô không cần suy nghĩ đáp: “Công viên.”

“Công viên?”

“Người ta hẹn hò toàn đi vào trong đó.”

An Nặc Hàn xoa nắn khuôn mặt cô. “Theo anh thấy, công viên trò chơi và vườn bách thú vẫn khá hợp với em.”

“Em lớn rồi!”

“Đúng, lớn rồi!” Tối hôm qua anh đã chứng kiến sự trưởng thành thật sự của cô.

Cũng không biết vì sao, trong mắt An Nặc Hàn cô luôn luôn là một đứa trẻ.

Đương nhiên, ngoại trừ lúc ở trên giường…

Hàng cây cao ngất đứng sừng sững, con đường nhỏ đầy đá cuội nằm chính giữa, cỏ dại mọc khắp ven đường.

Mạt Mạt kéo cánh tay An Nặc Hàn đi trên con đường nhỏ, cô nhớ tới một vấn đề quan trọng.

“Anh Tiểu An, khi nào anh trở lại Anh?

“Anh đã từ chức rồi, vài ngày nữa sẽ đến làm ở công ty bố em.”

“Thật à?” Cô kích động nhảy lên trên người anh, vòng chân qua eo anh, hai tay ôm lấy cổ anh, hôn anh…

Càng hôn càng sâu, càng hôn càng triền miên.

Trong nụ hôn dài đằng đẵng, chim bay đậu trên cành, lá rơi rơi… nụ hoa dại dần dần hé mở…

Hôn đến khi gần ngạt thở, bọn họ mới lưu luyến tách nhau ra, Mạt Mạt nhảy xuống từ trên người anh, quay người lại, nét cười trên mặt cứng đờ…

Cô nhìn thấy cuối con đường nhỏ, trên đỉnh núi, có bóng một người con gái.

Tóc đen tán loạn trong gió.

Chiếc váy màu trắng nhẹ bay giữa không trung.

Mạt Mạt vẫn không tìm được từ nào khác miêu tả sự xinh đẹp của cô ấy ngoài trừ “nghiêng nước nghiêng thành”…

“Chị ấy sẽ không nhảy xuống đó chứ.” Mạt mạt lo lắng nhìn sườn núi xa xa. Mặt dù sườn núi không dốc lắm, nhưng bụi gai rậm rạp, đá sỏi lởm chởm, nếu nhảy xuống cho dù may mắn không chết cũng bị thương khắp người.

“Cô ấy sẽ không!” An Nặc Hàn bình tĩnh nhìn về Tiêu Vi đang đứng trên đỉnh núi, lắc đầu: “Không có một ai có thể khiến cô ấy từ bỏ mạng sống của chính mình.”

“Thế nhưng… vì sao chị ấy lại đứng chỗ này?”

“Chúng ta đi thôi, thấy chúng ta ở đây, không chừng cô ấy sẽ nhảy xuống thật.”

Sau khi bọn họ đi xa, An Nặc Hàn lại quay đầu lại nhìn đỉnh núi, Tiêu Vi vẫn còn đứng nơi đấy.

Nhìn phong cảnh dưới chân núi, anh biết Tiêu Vi vẫn không vất xuống được khoảng hồi ức kia.

Thế nhưng cảnh vẫn còn như năm ấy, nhưng anh mãi mãi sẽ không cùng cô đi xem được nữa…. bởi vì người đáng để anh bảo vệ, chỉ có một người.

***

Sáng sớm ngày hôm sau, Mạt mạt còn chưa tỉnh ngủ, An Nặc Hàn đã lôi cô từ trong chăn ra.

“Chuyện gì đấy! Em còn chưa dậy mà!” Cô vùi đầu vào trong chăn.

“Đưa em đi một nơi.”

“Nơi nào?”

“Đi Hy Lạp, bỏ trốn!”

“Cái gì?” Mạt Mạt ngồi phắt dậy. “Anh nói cái gì?”

“Suỵt! Thừa lúc bọn họ không ở đây, anh đưa em đi Hy Lạp. Chỉ có hai người chúng ta…”

Mạt Mạt ngừng suy nghĩ trong ba giây, lập tức đứng dậy mặc quần áo.

Sáng sớm tinh mơ ngủ dậy bỏ nhà trốn đi, thật quá lãng mạn!



Tất cả tựa như một giấc mơ, dưới tán cây ngô đồng, ánh sáng loang lổ, anh cầm tay cô đi qua con đường rừng nhỏ, đi vào một giáo đường cổ kính. Bọn họ đứng dưới tượng thần Athena nắm chặt tay nhau.

Một hôn lễ đơn giản nhất, không có lễ phục, không có hoa tươi, không có âm nhạc, không có tiếng vỗ tay, thậm chí không có cha xứ…

Thế nhưng hai người có tình yêu, tình cảm vĩnh viễn không phai mờ…

Cho dù tương lai có ra sao, trong đường đời anh vững vàng nắm tay cô, không xa cách.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ