pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Cô gái đằng sau chiếc mặt nạ - Trang 6

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7

Chương 26. Ghen !!


Về mặt khoa học, tình yêu là môt phản ứng hoá học của bộ não với một người khác. Đồng tử mắt giãn rộng, tim đập nhanh và não bộ hoạt động hết công suất.
Về mặt tình cảm, tình yêu đích thực là khi hai tâm hồn cùng hoà hợp. Không một lý do. Tất cả chúng ta đều biết tình yêu là gì. Nhưng hầu hết chúng ta đều không biết cách để yêu.

EROS

"HÃY NÓI VỚI CÔ ẤY. Cậu không thể cứ như thế mãi được." Rod Brent khuyên tôi. Anh ấy là đội trưởng đội vệ sĩ tại toà nhà Petrakis và là anh em họ của chú tôi, Raymund. Với tôi anh ấy cũng giống như người trong nhà và anh ấy còn là một người bạn thân thiết của Donovan.

Tôi đấm mạnh vào bao cát. "Arrrgggghhhh". Tôi kêu lên và liên tục đấm đá hết lần này tới lần khác vào bao cát. "TÔI KHÔNG THỂ". Tôi gần như hét lên. Tôi thở hổn hển, hết hơi vì sử dụng quá nhiều sức. Tôi hít sâu, khôi phục năng lượng, sẵn sàng tiếp tục tấn công đối thủ của tôi, túi cát màu đỏ. "Anh biết rằng tôi không thể. Tôi đã quá mất mặt vì đã hôn cô ấy. Tôi không thể mất mặt thêm lần nữa được."

"Nhưng cô ấy cũng thích cậu" Donovan nói. Anh ấy đang ngồi uống cafe cùng Rod ở góc phòng tập.

"Cô ấy chỉ thích tôi với cương vị của môt nhân viên đối với cấp trên của mình. Không hơn không kém."

"Anh không hiểu sao cậu cứ phải phức tạp hoá vấn đề lên để làm gì. Hãy cứ nói với cô ấy rằng cậu thích cô ấy. Thế thôi." Rod là một người rất ngoan cố và to mồm. Anh ấy có những nguyên tắc và triết lý sống riêng.

"Cô ấy sẽ hoảng sợ và rời bỏ tôi một lần nữa mất. Cô ấy rất quan trọng đối với tôi. Tôi không thể làm việc mà không có cô ấy được"

"Thấy không. Cậu đang quá phụ thuộc vào cô ấy rồi đấy. Từ cafe, caravat, thời gian biểu cho tới mấy cuôc họp kinh doanh,... Tất cả mọi thứ. Anh e rằng lần tới cậu sẽ nói rằng cậu không thể sống thiếu cô ấy mất." Donovan nói.

"Chắc bây giờ cậu ta đã không thể sống thiếu cô ấy nữa rồi. Cậu ta rơi vào bể tình rồi." Rod nói với Donovan và cả hai bọ họ cùng cười phá lên.

M* kiếp! Hai tên khốn này đang cười vào mặt tôi. "Này, một câu nữa đây, hai người bị sa thải."

"Ầyyyyy. Cậu không thể doạ bọn anh bằng chuyện đó nữa đâu nhóc ạ. Anh đã miễn dịch với nó rồi." Rod ngừng cười và tỏ ra nghiêm túc "Cậu biết không... Cậu đã yêu cô ấy rồi nhưng cậu lại không chịu chấp nhận điều đó. Bởi cậu đã dùng cái đầu để khống chế trái tim rồi. Tình yêu không thể dùng lý luận và số liệu hay kế hoạch chiến lược được đâu. TÌNH YÊU... Không phải là suy nghĩ mà là CẢM GIÁC." Rod vỗ ngực.

"Đúng vậy. Nó kết nối mọi người, giống như cậu và Jade ấy. Có một mối liên hệ giữa hai người, giống như lực hút của nam châm vậy. Đó chính là tình yêu. Shakespeare đã nói rồi, tình yêu không phải là ở vẻ bề ngoài mà là ở trái tim, nhớ chứ?"

"Mẹ kiếp, Donovan. Tôi không yêu cô ấy. Mặc kệ Shakespeare. Ông ta thậm chí còn không biết ý nghĩa thật sự tình yêu là gì."

"Gì cơ? Cậu hết thuốc chữa rồi. Anh bỏ cuộc. Anh không thể tin được là cậu lại nói như vậy" Rod lắc đầu

Donovan cười lớn "Tôi đã bảo mà"

"Được thôi. Cứ xem là như vậy. Thế cậu muốn gì ở cô ấy? Sex? Nếu cậu muốn thế thì hãy làm đi, làm cho đến khi nào cô ấy không thể chịu nổi nữa" Rod cáu kỉnh nói.

Đôi khi Rod thật sự rất thô lỗ. Những lúc như vậy tôi chỉ muốn đấm vào mặt anh ấy. Tôi nhìn anh ấy đầy giận dữ khiến cho anh ấy ngừng nói.

"Cái gì? Không đời nào. Jade không phải loại con gái như vậy. "Cô ấy sẵn sàng chạy cả trăm mét nếu bạn yêu cầu. Hahaa" Donovan nói "Jade là một cô gái biết quan tâm người khác, đáng yêu, chung thuỷ và thành thật. Cô ấy xứng đáng có được một người đàn ông chăm sóc cô ấy tận tình và yêu cô ấy thật lòng. Cô ấy không phải loại con gái hư hỏng lẳng lơ. Cô ấy là một người phụ nữ thích hợp để lấy làm vợ."

"Tôi biết. Cậu sẽ phải cưới cô ấy nếu cậu muốn lên giường với cô ấy" Rod nói.

"Tôi không thèm khát tới vậy." Tôi đấm mạnh vào bao cát.

"Có, cậu có đấy. Nhìn xem, cậu chẳng khác gì một con thú đang điên cuồng che giấu cảm xúc của mình. Cậu cáu kỉnh và dễ dàng nổi giận với bất cứ ai. Nhưng khi Jade xuất hiện thì khuôn mặt cậu hoàn toàn thay đổi, cậu cười nhiều hơn việc mà cậu chưa bao giờ làm trước đây. Đừng có tỏ ra là mình không có gì nữa. Điều đó ảnh hưởng tới tất cả mọi người." Rod cười lớn.

"Và hãy thương cho cái bao cát đó với. Nó đã phải hứng chịu toàn bộ nỗi thật vọng của cậu vì Jade rồi. Nếu nó biết nói thì chắc chắn nó cũng sẽ nói với cậu giống như bọn anh thôi." Donovan càu nhàu

"Cả hai người, DỪNG LẠI ĐI. Hai anh chẳng giúp đỡ được gì cho tôi cả. Tôi cố gắng xin lời khuyên của hai anh xem làm thế nào để có thể ngăn cái ... THỨ khốn khiếp này lại - nhưng thay vào đó các anh lại lên mặt dạy dỗ tôi như với một thằng nhóc bảy tuổi."

"Được thôi. Thế này nhé, chúng ta đã nói về chủ đề này trong suốt cả năm qua rồi. Cậu đã hẹn hò với vài cô người mẫu mà bọn anh gợi ý, nhưng rút cuộc cậu vẫn muốn Jade." Rod bắt đầu nói lý lẽ "Lúc nào cũng là Jade. Cậu luôn nói về Jade. Dù cậu có phủ nhận bao nhiêu lần đi nữa, sự thật vẫn là sự thật. Tôi khá chắc rằng trong đầu cậu luôn ngập tràn hình ảnh của Jade."

"Anh đang làm quá mọi chuyên lên đấy" Tôi rấy ghét những khi Rod nói nhiều. Anh ấy toàn nói những điều vô nghĩa. Anh ấy rất giỏi trong việc phóng đại mọi thứ.

"Cậu nghĩ như vậy sao?" Rod tự bào chữa sau đó cười với Donovan "Này, anh hãy nói cho cậu ấy nghe sự thật đi"

Donovan chỉ cười và gật đầu.

"Tất cả bắt đầu từ nụ hôn đó. Nó khiến tôi... Vô cùng khao khát cô ấy." Tôi thừa nhận. Hương vị ngọt ngào của Jade chẳng khác nào chất độc xâm nhập vào máu tôi, khiến tôi luôn thèm khát hương vị đó, giống như bị nghiện vậy.

"Nhưng anh tưởng cậu đã kiềm chế được? Nụ hôn đó xảy ra cách đây 1 năm rồi. Lần này lại sao nữa? Cậu lại hôn cô ấy tiếp à?" Donovan đứng dậy, bước tới gần tôi.

"Không... Nhưng tôi đã chạm vào tay cô ấy."

"Uh-oh" Rod vừa lắc đầu vừa cười "và cậu cảm thấy như có dòng điện chạy qua phải không. M* nó, cậu gặp rắc rối to rồi nhóc ạ."

"Tôi biết. Tôi không hiểu có chuyện gì xảy ra với mình nữa. Cô ấy trông vô cùng xinh đẹp và hoàn hảo, cô ấy đứng đó, đôi mắt màu lục bảo ấy rưng rưng nước mắt và tôi đã không thể kiềm chế được. Tôi đã chạm vào tay cô ấy" Tôi nhún vai.
"Anh nghĩ rằng cậu nên gọi cho Kendra Packer - dù anh chẳng thích cô ta chút nào, một ả đàn bà điên rồ. Anh không thể quên được cái tát cô ta dành cho anh và những vệ sĩ khác." Rod nói. "Nhưng anh chắc rằng cô ta có thể khiến cậu hài lòng ở trên giường và giúp cậu quên đi Jade"

"KHÔNG ĐỜI NÀO. Ả ta là một con khốn"

"Đúng vậy, một con đ*ếm chính hiệu. Cô ta đáng bị vứt bỏ" Donovan lạnh lùng nói.

"May mắn là anh không bị cô ta tát đấy" Rod nói với Donovan

Sau đó tất cả chúng tôi cùng cười phá lên. Đột nhiên chúng tôi nghe thấy một giọng nữ ở phía cửa phòng tập

"Xin lỗi"

Cả ba chúng tôi cùng nhìn chằm chằm người phụ nữ đang đứng ở cửa. Đó là Jade.

Nhịp tim tôi tăng vọt ngay khi tôi nhìn thấy cô ấy. Nó luôn như vậy mồi lần cô ấy xuất hiện.

"Chào buổi sáng, Jade" Rod và Donovan đồng thanh

"Chào buổi sáng" Cô ấy đáp

"Trông cô càng ngày càng xinh đẹp đấy" Rod trêu chọc

"Cảm ơn ngài Brent"

"Hmmm. Tôi có một đứa cháu làm ở hải quân Mỹ, nó đang muốn tìm người yêu. Có khi chúng ta nên sắp xếp thời gian để cô có thể gặp nó" Rod nói. Rõ ràng là đang muốn khiến tôi ghen.

"Vâng, chắc rồi ngài Brent"

Cái gì? Mẹ kiếp! Cô ấy đồng ý. Tôi chắc chắn sẽ đá vào mông anh, Rod ạ.

Tôi hít sâu, cố gắng kiềm chế tức giận sau đó tháo găng tay ra. Tôi vớ hộp khăn giấy trên ghế, lau mặt và cổ.

Tôi đã bảo Jade tới đây sớm để chúng tôi có thể cùng bàn luận về bài thuyết trình cho cuộc họp hôm nay. Tôi không ngờ là cô ấy lại đến sớm như vậy. Mới 7 rưỡi sáng. Tôi muốn chúng tôi ngồi ăn sáng với nhau giống như trước đây. Tôi rất nhớ cảm giác đó

Tôi bước về phía cô ấy, tự hỏi liệu cô ấy có nghe được cuộc trò chuyện của chúng tôi về cô ấy hay không

"Jade"

"Chào buổi sáng, thưa ngài. Đây là tài liệu cho bài thuyết trình hôm nay." Cô ấy đưa cho tôi một chiếc túi hồ sơ.

"Cảm ơn." Tôi nhìn cô ấy một cách chăm chú. "Em đứng đây bao lâu rồi?"

Cô ấy nhướn mày đầy vẻ khó hiểu "ý ngài là sao cơ?"

Tôi cười "Ý tôi là em có nghe thấy cuộc nói chuyện của chúng tôi không?"

"Nói chuyện? Về cái gì cơ?"

VỀ EM. Tôi rất muốn nói vậy, nhưng tôi biết cô ấy sẽ hoảng sợ nếu tôi nói thế. "Về... À..." Tôi cố gắng bịa ra một cái gì đó nhưng không thể "về... phụ nữ... Không... Không... Về... Yeah, phụ nữ" tôi nói. Mẹ kiếp

"Không. Tôi không nghe thấy gì cả" cô ấy đáp. Sau đó chúng tôi bước lên cầu thang, đi lên phía căn hộ của tôi.

Mấy tháng qua, em gái tôi, Chloe đã bắt đầu làm việc tại công ty. Con bé được chỉ định phụ trách toàn bộ việc thiết kế nội thất cho dự án hợp tác giữa hai tập đoàn Petrakis và Monteiro tại California, khách sạn New world và khu nghỉ dưỡng cạnh bờ biển. Và con bé phải hợp tác với người yêu cũ của nó, tức bạn thân của tôi, Inigo Monteiro.

Ơn trời, cuối cùng thì Chloe và Inigo nói chuyện bình thường. Nhưng vấn đề là Chloe đã phát hiện ra sự thật, và giờ thì con bé đang vô cùng tức giận với tôi. Nhưng tôi rất hiểu con bé. Nó sẽ tha thứ cho tôi thôi. Nó chỉ cần một chút ít thời gian để nguôi cơn giận.

Tôi đã nói chuyện với cha của Inigo, ngài Lucas Monteiro, khi tôi nghe trợ lý của Chloe, Rodrick nói chuyện với Jade

"Chào Jade, hôm nay trông cô thật rạng rỡ"

"Cảm ơn Rodrick"

"Tôi rất ghen tị với cô, có một người bạn trai tuyệt vời như vậy"

"À...ừm..." Jade lắp bắp

"Bạn trai cô tên là Jason Smith phải không? Tôi đã nhìn thấy tên anh ấy trên báo... Blah...blah...blah..."

Cô ấy có bạn trai? Sau tất cả thì cô ấy đã có bạn trai rồi sao? Chết tiệt!

Giận dữ. Bị phản bội. Bị lừa dối. Đó là tất cả những gì tôi cảm thấy lúc này.

Chloe đã bắt đầu bài thuyết trình nhưng tôi hoàn toàn không có tâm trạng nào để nghe nữa. Tôi vô cùng khó chịu và tức giận. Tôi đã nắm chắt nắm đấm mấy lần để kiểm soát cơn giận dữ ngày một mạnh mẽ trong tôi. Tại sao em lại có thể làm như thế với tôi,Jade?

Bạn thân của tôi, Inigo đã tới. Nó có khiến tôi rời sự chú ý một chút nhưng tôi vẫn không thể ngăn bản thân nhìn chằm chằm về phía Jade đầy tức giận. Cô ấy thậm chí còn không biết tôi đang nhìn cô ấy.
"Ngài vẫn ổn chứ?" Jade hỏi

"Tôi ỔN." Tôi nói. Cô là đồ dối trá! Tôi chủ muốn hét lớn vào mặt cô ấy
Một lúc sau, Chloe thông báo tới giờ nghỉ, đúng lúc ấy điện thoại của tôi đổ chuông. Là từ tập đoàn vận chuyện hàng hoá bằng đường thuỷ mà tôi đã báo giá về việc lắp đặt 3 tàu chở hàng.

"Tôi rất tiếc, thưa ngài Petrakis. Chủ tịch hội đồng quản trị đã từ chối mức giá mà ngài đưa ra. Ngài đã phản hồi quá muộn. Khi nhận được mail thì chúng tôi đã kí kết hợp đồng với một xưởng sản xuất tàu khác và..."

"Chúng ta đã thất bại trong vụ làm ăn với tập đoàn vận chuyển hàng hoá của Nhật" Tôi nghiến răng

"Tại sao? Chúng ta đã cho họ mức giá ưu đãi nhất mà" Jade mở to mắt đầy ngạc nhiên.

"Nhờ ơn cô đấy. Cô đã trả lời quá muộn"

"Sao cơ? Nhưng ngài đã nói rằng phải đợi thông báo của ngài mà? Tôi chỉ làm theo những gì ngài khuyên nhủ. Ngài muốn là bên cuối cùng báo giá mà"

"Vậy, giờ thì đó là lỗi của tôi phải không? HA. Hãy đổ lỗi cho bộ não đần độn ngu dốt của cô ấy, quý cô thân mến ạ"

Mặt Jade ngay lập tức đỏ bừng. Cô ấy đứng bật dậy và chạy ra khỏi phòng họp.

CHẾT TIỆT! Tôi vừa làm gì thế này? Tôi lại gây chuyện với cô ấy rồi.

Tôi đứng dậy và đuổi theo cô ấy.


Chương 27


Mắt tôi nhoè đi, cổ họng nghẹn đắng. Tôi không thể nào ngăn cho nước mắt ngừng rơi được nữa. Tôi đứng bật dậy, chạy vào nhà vệ sinh nữ.

Có thể Eros sẽ nghĩ tôi thật không biết cách hành xử khi rời đi như thế. Nhưng ai mà thèm quan tâm cơ chứ! Chính anh ta cũng là một kẻ lỗ mãng. Anh ta không quan tâm liệu điều đó có khiến tôi bị tổn thương không.

Tôi cảm thấy như vừa bị gậy bóng chày đập vào đầu và hắt nước lạnh vào mặt. Sự thật đã đập vào mặt tôi. Anh ta vẫn là kẻ lỗ mãng, ác độc và ngạo mạn như trước. Tôi tưởng rằng anh ta đã thay đổi.

Tôi chưa bao giờ tin vào chuyện ấn tượng đầu tiên sẽ không bao giờ thay đổi. Nhưng với trường hợp của anh ta thì nó hoàng toàn đúng. Chúa ơi! Tôi đã nhầm rồi. Anh ta sẽ - KHÔNG BAO GIỜ- thay đổi cả.

Thất vọng. Tức giận. Đau khổ.

Đầu óc tôi hoàn toàn hỗn độn và trái tim đau đớn như vừa bị ai đâm. Anh ta nói đúng. Tôi thật ngu ngốc khi yêu anh ta.

Tôi không muốn khoac nhưng tôi khôg thể nào ngăn được nước mắt rơi. Tôi cảm thấy vô cùng đau lòng. Chúa ơi, tôi đã tưởng rằng anh ta cũng quan tâm tới tôi... Thậm chí là thích tôi... Và cuối cùng thì hoá ra anh ta nghĩ rằng tôi thật ngu ngốc và đần độn.

Có Chúa mới biết được tôi đã phải cô gắng tới mức nào để hoàn thành công việc một cách tốt nhất - không phải chỉ vì nghĩa vụ của tôi mà còn vì tôi muốn làm hài lòng anh ta, muốn khiến anh ta vui vẻ. Tôi cố gắng hết mình để tìm hiểu về việc kinh doanh, để hiểu nó, để đuổi kịp anh ta. Tôi làm theo mọi thứ anh ta khuyên bảo, từ công việc giấy tờ cho tới những việc cá nhân của anh ta. Tôi thậm chí còn đặt công việc và ANH TA lên trên gia đình mình. Sinh nhật năm ngoái của mẹ tôi, tôi đang cùng anh ta ở Toronto và trong ngày lễ gia đình ở trường của Sapphire, tôi lại có mặt ở buổi họp mặt của gia đình Petrakis.

Thật không công bằng. Anh ta đổ lỗi cho tôi trong vụ thoả thuận thất bại với tập đoàn vận chuyển của Nhật trong khi tôi chỉ làm theo những gì anh ta nói. Rõ ràng anh ta đã bảo tôi đợi lệnh của anh ta và tôi đã làm theo.

Tôi thở dài, đang hai bàn tay lại với nhau và nhìn nó chằm chằm. Tôi bỗng dưng cảm thấy vô cùng thất vọng. Vụ thoả thuận đó chắc hẳn phải đáng giá cả gia tài. Hàng tỉ đô. Tôi biết rằng một phần của số tiền đó sẽ được dùng để quyên góp cho quỹ từ thiện của Eros dành cho trẻ em nghèo trên khắp thế giới. Anh ta luôn dành một phần thu nhập của mình cho những việc đó. Thật ra thì anh ta có quyền tức giận. Nhưng... Không! Anh ta đã gọi tôi là ngu ngốc, đần độn, thiểu năng.

Tôi căm ghét anh ta! Anh ta quá độc ác và vô tâm.

Tôi bước về phía phòng vệ sinh nữ, vặn nắm cửa. Nó bị khoá rồi. Nhưng tôi nghe thấy có ai đó đang nói chuyện ở bên trong vì vậy tôi đã thử gõ cửa
Cửa nhà vệ sinh ngay lập tức được Chloe mở ra.

"Jade!" Giọng Chloe đầy vẻ ngạc nhiên "Cô không sao chứ?"

Tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh, tiến về phía bồn rửa tay. Tôi tháo mớ mi giả dày cộp trên mắt và mở vòi nước để rửa mặt.

"Vâng, tôi vẫn ổn. Đừng để ý đến tôi" giọng tôi run lên. Tôi cố gắng cắn môi để kiềm chế cơn nức nở, nhưng tôi không thể nào ngăn được nước mắt rơi.

"Cô đang buồn. Có phải anh Eros đã quát cô không?" Chloe tỏ vẻ quan tâm. Cô ấy trả trở thành một người bạn thân thiết của tôi kể từ khi Eros đưa tôi tới buổi gặp mặt gia đình Petrakis cách đây 2 năm.

"Đúng vậy. Anh ta đổ lỗi cho tôi trong vụ thoả thuận thấy bại với tập đoàn vận chuyển Nhật Bản. Anh ta đã bảo tôi phải đợi chỉ đạo của anh ta, ưu tiên những việc khác trước... Và giờ thì anh ta bảo tôi là ngu ngốc, đần độn... Tôi thề... Tôi sẽ nghỉ việc" tôi rất đau khổ đến nỗi không nói nên lời. Tôi lấy một tờ khăn giấy và lau mặt. Tôi cảm thấy vô cùng đau buồn và bối rối đến nỗi tôi đã vô tình tháo cả bộ tóc giả của mình.

Chloe nhìn tôi đầy kinh ngạc. Cô hắng giọng rồi nói "đừng bỏ, Jade. Tôi chắc rằng anh Eros không cố tình nói vậy đâu. Cô là một người phụ nữ thông minh, tất cả mọi người đều biết điều đó. Thêm vào đó thì anh ấy không thể nào làm việc mà không có cô. Tôi sẽ nói chuyện với anh ấy."

"Xin đừng. Tôi hiểu anh ta. Anh ta là một kẻ vô tâm. Anh ta nghĩ rằng anh ta hơn người, anh ta là tuyệt vời nhất, giỏi giang nhất và không bao giờ mắc sai lầm. Ugh! Xin lỗi Chloe, chỉ là lúc này tôi cảm thấy vô cùng căm ghét anh ta." Tôi nói, búi lại tóc và đội tóc giả lên đầu.

Chloe cười "còn thiếu, anh ấy còn là một kẻ hách dịch độc đoán nữa. Tôi vẫn rất ghét anh ấy vì những gì mà anh ấy đã làm với tôi và Inigo nhưng... Tôi không còn lựa chọn nào khác, anh ấy là anh trai của tôi. Tôi không thể nào ghét anh ấy được. Ởi tôi biết anh ấy yêu tôi và chỉ làm những gì tốt nhất cho tôi." Cô ấy nhùn vào gương, chỉnh sửa tóc tai. "Anh ấy cần một người phụ nữ khôngg xem anh ấy là tài giỏi, một người phù hợp với tính cách của anh ấy... Một người có thể khiến anh ấy phải cúi đầu." Cô ấy vòng tay quanh ngực.

"Tôi không nghĩ rằng có người như vậy tồn tại trên đời"

"Tôi lại nghĩ là có." Cô ấy quay sang và mỉm cười. "Tôi phải đi đây. Gặp lại cô sau nhé Jade"

"Ừ, cảm ơn cô, Chloe" Tôi đáp trước khi Chloe rời khỏi phòng vệ sinh.

Tôi lau nước mắt sau đó nhìn chằm chằm đôi mắt đỏ ửng của mình trong gương. Nước mắt không ngừng rơi xuống hai gò má, tôi cứ cầm khăn giấy lau hết lần này đến lần khác.
Sau đó tôi nghe thấy có tiếng gõ cửa

"Jade, tôi biết là em đang ở trong đó. Hãy mở cửa ra đi"

Tim tôi lại đập mạnh khi nghe thấy giọng của anh ta. Cổ họng nghẹn đắng khiến tôi không thể thốt nên lời. Tôi quyết định giữ im lặng, lờ đi sự có mặt của anh ta. Nước mắt tôi lại rơi không ngừng.

"Jade, tôi xin lỗi. Tôi không biết có chuyện gì đã xảy ra với tôi nữa. Toii thật ngu ngốc khi nói ra những điều như vậy." Anh ta tiếp tục đập cửa

Tôi vẫn im lặng, nghe anh ta nói. Tôi tới gần cửa, dựa người vào tường.

"Tôi xin lỗi. Tôi không cố tình đâu. Tôi chỉ đang buồn bực vì vài chuyện" Sau đó, anh ta lại nói "Jade, mở cửa ra đi, tôi muốn nhìn thấy mặt em trong lúc nói chuyện" Anh ta đập cửa. "Em biết rõ rằng, em KHÔNG HỀ ngu ngốc... Thực ra mà nói thì em rất thông minh. Tôi mới là kẻ ngu ngốc khi nói ra những lời như vậy với em."

"Tôi không đổ lỗi cho em vì chuyện giao dịch thất bại đó. Đó hoàn toàn là lỗi của tôi, được không? Em chỉ làm theo những gì tôi bảo. Mà ai mà cần quan tâm xem cái thoả thuận đó thế nào cơ chứ, chúng ta sẽ kiếm được nhiều hơn trong những dự án lớn sắp tới. Tôi không muốn em phải bận lòng vì chuyện đó. Mọi chuyện đều ổn cả."

Thật ư? Tôi không tin. Tôi biết mấy cái thoả thuận kinh doanh đó quan trọng với anh đến nhường nào. Nó giống như không khí mà anh hít thở, nước mà anh uống mỗi ngày vậy.

"Jade, mở cửa ra NGAY bằng không tôi sẽ phá khoá đấy"

Thật sao? Không đời nào. Ngài Eros vĩ đại mà tôi biết sẽ không làm như vậy. Anh chỉ đang cố doạ tôi thôi, đồ khốn

"Trả lời tôi đi, mẹ kiếp"

"Được thôi, em không cho tôi lựa chọn nào khác. Tôi sẽ phá cửa trong 10 giây nữa"

Vậy sao? Cứ thử đi quý ngài Superman. Nhưng tôi biết anh sẽ khôg làm vậy. Tôi bước tới phía gương, lau nước mắt. Tôi thở dài, đợi anh ta đếm ngược, tôi sẽ mở cửa ra khi anh ta đếm tới 0.

RẦM!!!

Tôi giật nảy mình vì tiếng chiếc cửa đổ rầm xuống sàn nhà. Chúa ơi! Eros thật sự đã đạp hỏng cửa rồi.

Tôi vông cùng kinh ngạc. Anh ta đứng thẳng lại, chỉnh sửa bộ comple trên người sau đó bước vào nhà vệ sinh nữ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Đôi mắt màu xám bạc của anh ta nhìn thẳng về phía tôi.

Tôi chỉ đứng đó, nhìn anh ta chằm chằm, không nói nên lời. Tôi thở dồn dập, tim đập nhanh một cách ngu ngốc. Tôi cảm thấy vô cùng đau khổ bởi hàng loạt những cảm xúc hỗn độn. Phấn khích. Tức giận. Tổn thương.

Anh ta sải bước về phía tôi, mắt vẫn dính chặt vào mắt tôi. Anh ta bước tới gần hơn, nhìn tôi đầy mãnh liệt. Anh mắt anh ta thật dịu dàng, thông cảm và đầy quan tâm
"Jade" anh ta dừng lại trước mặt tôi

"Anh không đếm" tôi nuốt nước bọt, ngẩng mặt lên và chạm phải ánh mắt anh ta

"Em đang nói về cái gì thế?"

"Không có gì" Tôi nói "tại sao anh lại phải phá cửa? Anh có thể gọi điện cho người phụ trách để lấy chìa khoá dự phòng cơ mà." Tôi cắn môi, cố gắng kiềm chế cơn nức nở.

Anh ta lắc lắc đầu "đừng nhắc đến cái cửa chết tiệt đó nữa. Tôi đã rất lo lắng. Em không trả lời tôi. Tôi đã nghĩ rằng có chuyện gì đó xảy ra với em"

"Anh thấy đấy, tôi vẫn ổn. Hãy để cho tôi yên" tôi cố gắng nói bằng giọng bình thường, để giấu đi tiếng run nơi cổ họng. Tôi hắng giọng, cố gắng xoá bỏ cơn nức nở đang trực trào.

"Em không ổn. Em đang đau buồn" anh ta lắc đầu đầy thất vọng "tôi cảm thấy thật tồi tệ khi làm em khóc"

Tôi hít thở sâu, ngăn cho bản thân thôi run rẩy "không sao. Tôi quen rồi"

"Jade. Tôi xin lỗi. Tôi luôn nghĩ rằng em là một cô gái rất thông minh. Em không hề ngu ngốc, em biết mà. Nếu em thật sự ngu ngốc thì em đâu thể trở thành trợ lý riêng của tôi"

Tôi nhìn về phía tường. Tôi không thể nhìn thẳng vào anh ta. Tôi đang rất điên tiết. Tôi có thể tha thứ cho anh ta dễ dàng nhưng tôi sẽ không quên. Có lẽ sẽ phải mất vài ngày hoặc vài tuần gì đó.

Tôi bóp trán, liếc về phía anh ta "nếu ngài không phiền thì tôi xin phép trước, tôi cảm thấy không được khoẻ"

Tôi tiến về phía cửa nhưng anh ta đã nhanh hơn một bước chặn đường tôi. Tôi ngay lập tức lùi về phía sau một bước, tránh tiếp xúc với cơ thể anh ta.

"Jade"

"Làm ơn. Hãy để cho tôi một mình"

"Được thôi." Anh ta gật đầu "chiều nay em hãy nghỉ ngơi đi. Toii sẽ bảo Donovan đưa em về"

"Không. Hãy... Để cho tôi một mình" tôi đáp sau đó quay người bước đi.


Chương 28. Một thiên thần?


Anh là một người đàn ông tuyệt vời, và em không biết những cảm giác này tới từ đâu. Tất cả những gì em biết đó là em vô cùng, vô cùng yêu anh. Em ước gì thời gian có thể ngừng trôi để em có thể mãi được ở bên anh, không cần phải suy nghĩ tới bất cứ điều gì khác. Em thích mọi thứ thuộc về anh, cả cái cách gưing mặt anh biểu lộ những gì anh suy nghĩ, đặc biệt là khi ta nhìn vào mắt nhau, tóc anh được vuốt gọn gàng về phía sau, đôi mắt nhắm lại và môi khẽ mở. Thất thôi. Đó là tất cả những gì mà em muốn nói. Hãy xoá nó đi."

-Emily Giffin - Something borrowed

JADE

"Jade chưa có bạn trai. Jason Smith là gay. Anh ta đã kết hôn với anh chàng tên là Walter Graham cách đây một năm. Họ nhận nuôi một bé gái, mẹ của Jade chính là người trông con bé." Donovan nói. Chúng tôi đang cùng nhau đi lên căn hộ của tôi.

"Anh chắc là anh tìm đúng người chứ?"

"Chắc chắn. Đó là Jason Smith duy nhất mà Jade quen biết. Và anh ta hiện đang là phóng viên tại một tờ nhật báo. Chính Rodrick cũng đã khẳng định khi được đưa cho bức ảnh."

Vậy là mọi thứ đã rõ ràng. Jade không hề có người yêu.

Gánh nặng trên vai tôi như được trút bỏ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và phấn chấn hơn cả khi đạt được một thoả thuận kinh doanh quan trọng - giống như một cánh cửa mới vừa được mở ra... Hy vọng mới... Cơ hội mới.

Nhưng tôi cũng cảm thấy rất kinh khủng. Tại sao ư? Bởi vì tôi lại phạm phải sai lầm một lần nữa. Tất cả những việc liên quan đến cô ấy đều khiến tôi hành động hết sức phi lý. Tôi cảm thấy vô cùng bối rối, đôi khi lại hoảng sợ bởi thứ tình cảm mà tôi dành cho cô ấy. Tôi thậm chí còn quát nạt, nặng lời hay nhẫn tâm với cô ấy. Tất cả những gì tôi làm chỉ là để kháng cự lại tình cảm mà tôi dành cho cô ấy.
Và giờ thì cô ấy rất buồn và rất căm ghét tôi. Ai mà chẳng thế cơ chứ? Tôi đã gọi cô ấy là ngu ngốc, đần độn, thiểu năng. Tôi không biết điều gì đã xui khiến tôi nói nặng lời với cô ấy như vậy. Chỉ là tôi cảm thấy vô cùng tức giận khi nghe rằng cô ấy đã có người yêu. Suy nghĩ về việc cô ấy cùng với một người đàn ông khách thật sự khiến tôi như phát điên.

Lạy Chúa, tôi mới chính là một kẻ ngu ngốc. Tôi không thể khống chế được cảm xúc của mình, tôi luôn cảm thấu vô cùng bối rối và hỗn độn khi cô ấy ở bên.
Sáng nay tôi lại làm thêm một chuyện ngu ngốc nữa ở nhà vệ sinh nữ. Tôi đã phá hỏng cánh cửa ở đó. Jade nói đúng. Lẽ ra tôi nên gọi cho bảo vệ toà nhà để lấy chìa khoá dự phòng. Tại sao tôi lại không nghĩ đến chuyện đó cơ chứ? Mẹ kiếp, tôi lại bị cảm xúc khống chế một lân nữa - và điều đó thật sự khiến tôi cảm thấy lo sợ.

Tôi vô cùng đau lòng khi nhìn thấy Jade cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh của mình để che giấu đi những tổn thương mà cô đang có. Cô ấy đã khóc. Mắt cô ấy sưng húp và đỏ ửng lên. Tay cô ấy còn đang nắm chặt tờ khăn giấy.

Cô ấy trông vô cùng yếu ớt và mỏng manh. Mắt cô ấy mở to, mồm há hốc khi nhìn thấy tôi phá cửa nhà tắm. Tôi thật sự muốn ôm cô ấy trong vòng tay mình, để cô ấy cảm thấy an toàn. Tôi chỉ muốn được bảo vệ cô ấy, gạt bỏ hết những gánh nặng trên vai cô. Mẹ kiếp, giá mà tôi có thể làm mọi thứ theo ý của mình...
Đúng vậy, tôi quan tâm tới cô ấy, rất nhiều... Tôi thích được ở bên cô ấy... Mãi mãi. Ngay cả khi không ở bên cô ấy, tâm trí tôi cũng vẫn luôn hướng về phía cô ấy. Cô ấy là người đầu tiên tôi nghĩ tới khi tỉnh dậy và cũng là người cuối cùng tôi nhớ tới trước khi chìm vào giấc ngủ.

Đây là cảm giác mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được trước đây. Nó rất khó hiểu, đáng sợ và bế tắc.

"Cô ấy rất buồn. Cô ấy sẽ không tha thứ cho tôi đâu." Giọng tôi đầy đau khổ. Tôi nằm vật xuống sofa trong phòng khách, đặt một chân lên bàn.

"Hãy năn nỉ cô ấy" Rod Brent nói. Tôi đã gọi anh ấy khi chúng tôi về tới căn hộ.

"Đó là một ý kiến hay đó Rod. Tôi đang nghĩ tới việc mua cho cô ấy một chiếc xe hơi, loại mui trần chẳng hạn." Mắt tôi sáng bừng. Đây quả là một cơ hội tốt để tặng cho cô ấy nột chiếc xe hơi. Cô ấy sẽ học cách lái xe. Sẽ rất thuận tiện để cô ấy đưa gia đình mình đi công viên, rạp chiếu phim, nhà thờ hay bất cứ nơi nào mà họ muốn.

"Một chiếc xe hơi? Như vậy thì hơi quá." Donovan không đồng tình

"Quần áo mới thì thế nào? Chắc chắn là Jade rất cần nó đấy"
Rod cười phá lên

Tôi nhìn Rod bằng ánh mắt sắc lạnh "điều đó không vui đâu"

"Xin lỗi, tôi đùa thôi." Anh ta nhún vai. "Có lẽ cô ấy sẽ thích đồ trang sức chăng, như kim cương chẳng hạn? Người ta vẫn hay nói rằng kim cương là bạn thân nhất của phụ nữ mà."

Donovan lắc đầu "Tôi không nghĩ vậy, Jade không phải kiểu người như thế. Cô ấy khác xa với kiểu phụ nữ mà anh nói tới. Cô ấy không phải người ham vật chất. Anh không thể dùng những thứ đắt tiền để mua chuộc cô ấy được đâu"

"Vậy thế giải pháp của anh là gì? Hoa và sô cô la sao? Mấy kiểu đó quá lỗi thời rồi"

"Tại sao không? Jade đích xác là một cô-gái-tiền-sử mà. Hoặc chú có thể tặng cho cô ấy mấy món đồ mà cô ấy thích như đồ chơi, gối, khung ảnh."

Tôi cười toe toét nói "tôi biết cô ấy thích gì rồi"

JADE

"Dee. Dậy đi. Dee. MỞ CỬA RA." Sapphire, em gái tôi, đập cửa phòng tôi ầm ầm. Tôi mắt nhắm mắt mở , vơ lấy chiếc đồng hồ trên bàn, mới 7 giờ. Tôi rên rỉ. Hôm nay là chủ nhật, là ngày tôi được nghỉ. Đã tới lúc rời khỏi giường và làm một điều gì đó mà tôi muốn.

"Dee, nhanh lên. Sếp của chị đang ở đây"
Mắt tôi trợn tròn.

Eros đang ở đây? Tôi có nghe nhầm không vậy? Eros đang ở đây ư? Nhưng hôm nay là chủ nhật cơ mà?

Tôi bật dậy và ra mở cửa. Tôi đã hoàn toàn tỉnh táo và hết sức căng thẳng.
"Dee, sao mãi chị mới dậy thế." Saph gần như đã hét lên ngay khi tôi mở cửa phòng.

"Em nói gì cơ? Sếp của chị đang ở đây?"

Đúng vậy, anh ta đang ở dưới tầng nói chuyện với mẹ. Và anh ta đã mua một vài thứ mang đến... Hmmm... Mấy chiếc bánh pancakes với siro dâu tây và kem."

"Cái gì? Ôi Chúa ơi! Chúa ơi! Anh ấy đang làm gì ở đây vậy? Vì Chúa, hôm nay là chủ nhật cơ mà."

"Em không biết, chị nhanh lên đi. Em xuống tầng trước đây. Em phải xử lý mấy cái bánh nó ngay mới được." Sapphire nói và rời khỏi phòng tôi.

Tôi lấy bàn chải, khắn mặt rồi chạy như điên vào phòng tắm,... Quay lại phòng ngủ... Rồi lại đi ra, đội tóc giả lên. Tôi đánh răng, rửa mặt, tắm rửa. Phe w, tôi đã xong xuôi mọi biệc trong vòng 10 phút.

Tôi lao xuống tầng, đi thẳng đến phòng khách. Nhưng anh ấy không ở đó.
Anh ấy đây rồi? Tôi ngó ra ngoài cửa sổ, con Bugatti Veyron của Eros vẫn đậu phía trước cửa chính. Sau đó tôi nghe thấy giọng của mẹ tôi cùng một người đàn ông vọng ra từ phía nhà bếp.

Tôi bước vào nhà bếp và nhìn thấy Eros đang đứng ở chỗ bàn bếp và uống Cafe. Trông anh ấy rất trẻ trung và điển trai trong chiếc áo phông trắc và quần Jeans mài. Mái tóc anh ấy vẫn còn hơi ướt. Anh ấy đan cười và chăm chú nghe Sapphire nói về mấy nhân vật Otaku.

Sapphire ngồi bên cạnh anh ấy ăn bánh còn mẹ tôi thì đang đứng phía sau bếp nấu nướng.

"Chào buổi sáng" tôi nói

Ba cặp mắt cùng quay sang nhìn tôi làm tôi thấy đỏ mặt. Tôi cảm thấy rất xấu hổ khi thấy Eros ở trong nhà của mình.

"Jade, xem Eros mua gì này" mẹ tôi chỉ cho tôi mất hộp bánh. "Loại bánh yêu thích của con đấy, bánh kếp dâu tây"

Mẹ gọi anh ấy là Eros? Họ đã thân quen đến vậy rồi sao?

"Ngon lắm. Em không thể tin được một tỉ phú như anh Eros lại có thể nấu nướng giỏi đến vậy" Sapphire nói

Chúa ơi, thậm chí Sapphire cũng gọi anh ấy là Eros. Từ khi nào mà họ lại gọi anh ấy bằng tên thế kia? Cảm giác thân thuộc?

"Saph" Tôi quát. Con bé đôi khi quá vô ý và không thật sự quan tâm tới những thứ mà nó nói ra.

Eros cười. "Anh biết nấu rất nhiều món đấy. Anh đã bắt đầu nấu nướng hồi học đại học. Anh cảm thấy rất thích nó"

"wow! Sở trường của anh là món gì?" Sapphire hỏi

"Cánh gà chiên. Mọi người trong nhà anh đều rất thích món đó. Họ nói nó rất ngon"

"Giá mà bọn em cũng được ăn. Jade rất thích món cánh gà chiên. Đó là món ưa thích của chị ấy."

"Thật sao? Anh không biết đấy." Anh ấy đột nhiên nhìn về phía tôi. Trông anh ấy có vẻ rất thích thú "Lần tới anh sẽ mang theo cánh gà chiên"

"Không... Không... Đừng để ý. Thật ra thic tôi thích rất nhiều loại thức ăn như là mỳ trứng, sushi, gà chiên cay, cơm thập cẩm, mì và nhiều món khác nữa." Tôi đảo mắt. Sapphire đang cung cấp cả đống thông tin của tôi cho anh ấy. Tôi sợ rằng sắp tới con bé sẽ nói với anh ấy rằng tôi đang đội tóc giả mất.

"Nhưng cánh gà chiên vẫn là món chị thích nhất, đúng không mẹ?" Saph khăng khăng

"Đúng vậy" mẹ tôi đồng tình, mẹ tôi nhướn mày ra hiệu cho tôi. Nói chuyên với cậu ấy đi, nhanh!

"Um.. Tôi có thể nói chuyện với anh, ý tôi là..." Tôi gật đầu, ra hiệu cho anh ấy đi theo tôi.

"Chắc chắn rồi" Eros đứng dậy, đi theo tôi ra phòng khách.

"Anh đang làm gì ở đây thế?" Tôi hỏi

"Mang bánh cho em"

"Tại sao?"

"Một món quà để làm lành chăng?"

Tôi thở dài "anh không cần phải phiền phức như vậy"

"Tại sao không? Tôi biết là em rất thích bánh kếp"

"Yeah... Nhưng làm ơn... Tôi chỉ muốn được một mình... Suy nghĩ"

"Nghĩ về chuyện gì cơ?" Anh ấy nói, tay vò vò tóc "đừng có nghĩ tới chuyện từ chức. Tôi sẽ không để cho em làm thế đâu."

"Ngài không thể cấm tôi làm bất cứ chuyện gì mà tôi muốn"

"Em biết rằng tôi có thể, Jade ạ"

"Ồ, anh không thể. Hãy để cho tôi yên. Lẽ ra anh không nên xuất hiện ở đây"

"Tại sao không? Tôi muốn gặp em. Để xem liệu em có còn buồn nữa không"

"Vậy giờ thì anh biết rồi đấy. Mời anh đi cho"

"Jade, làm ơn, tôi xin lỗi, tôi hứa nó sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì, bất cứ điều gì để em có thế tha thứ cho tôi"

"Thật không?"

"Thật. Tôi sẽ không dừng lại chừng nào em tha thứ cho tôi."

Tôi biết ý của anh ấy, anh ấy sẽ không cho tôi yên nếu tôi không tha thứ cho anh ấy.

"Được thôi" tôi khoanh tay trước ngực, hất cằm lên nói "vậy tôi muốn được ăn món cánh gà chiên ngay bây giờ"

Anh ấy cười và nói to "Được thôi"

Buổi sáng hôm đó, tôi đã đi cùng anh ấy mấy quán tạp hoá xung quanh. Chúng tôi mua nguyên liệu để anh ấy có thể làm món cánh gà chiên và salad Caesar. Anh ấy cũng mua thêm một ít rượu vang nữa

11 giờ kém 15, anh ấy bắt đầu nấu nướng trong nhà bếp của chúng tôi. Tôi luôn ở bên cạnh trợ giúp. Tôi thật sự rất ấn tượng trước kĩ năng nấu nướng của anh ấy. Ướp thịt gà, chiên gà, thái rau, làm salad.

Eros đã cùng ăn trưa với chúng tôi. Trông anh ấy khá vui vẻ và thoải mái. Mẹ và Sapphire luôn cười phá lên trước những câu chuyện cười mà anh ấy kể. Anh ấy nói về rất nhiều thứ, kể cả mấy chuyện nhỏ nhặt giống như một người bình thường. Anh ấy chăm chú lắng nghe cả mấy câu chuyện con gái của Sapphire và mấy lời đồn thổi của mẹ tôi về hàng xóm xung quanh, về mấy diễn viên nổi tiếng... Anh ấy hứng thú với mọi thứ mà chúng tôi làm.

Tôi nhìn anh ấy và anh ấy cũng nhìn tôi. Tôi cười và anh ấy cũng cười. Tôi không biết điều đó có nghĩa là gì nhưng... Anh ấy trông hoàn toàn khác với Eros Petrakis kiêu ngạo, hống hách, thô lỗ mà tôi biết... Hoàn toàn không phải một ác quỷ... Mà là một thiên thần.


Chương 29. Đính hôn?


Rất khó để có thể giả vờ yêu một người, khi bạn không yêu họ
Nhưng để giả vờ như bạn không yêu một người trong khi bạn thật sự rất yêu người đó còn khó hơn gấp vạn lần.

JADE

"Wow, răng đẹp đó! Chị trông xinh hơn rất nhiều khi không có niềng răng đấy" Sapphire nói. Con bé đang ngồi trong phòng khách, xem bộ phim Hàn Quốc ưa thích của mình "Boys over flower" và ăn Cheetos.

"Chị cảm thấy có chút kì cục. Răng chị đều hơn và có vẻ yếu hơn một chút" tôi cười với con bé, thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng đã được tháo niềng răng.
"A ... Chị cười trông đáng yêu quá"

"Ohhhhh. Cảm ơn em" Tôi đặt túi xách lên bàn, sau đó ngồi xuống ghê.

"Nhân tiện thì em vừa mới chat với Joseph lúc nãy."

"Thật sao?" Tim đột nhiên nảy lên. Cái tên Joseph Nevin vẫn luôn khiến tôi cảm thấy như vậy. Mặc dù nó không đập liên hồi một cách ngu ngốc như trước đây nhưng trái tim tôi vẫn thấy rộn rang mỗi khi nghe ai đó nhắc tới tên anh ấy
Tôi vẫn thích anh ấy, mặc dù đã 4 năm rồi kể từ lần đây nhất chúng tôi gặp gỡ. Suy nghic về anh ấy thỉnh thoảng vẫn sượt qua tâm trí tôi. Thật sự không dễ dàng để quên được anh ấy. Anh ấy là bạn thân nhất của tôi, là anh trai tôi, là người đưa cho tôi những lời khuyên hữu ích.

Nhưng hoàng tử quyến rũ trong lòng tôi đã thay đổi. Trong giấc mơ của tôi, chàng hoàng tử có mái tóc đen thay vì màu vàng như trước. Vóc người anh ấy trông thon gọn và khỏe mạnh. Thậm chí giọng nói của anh ấy cũng đấy quyền lực và oai vệ.

Tôi biết tại sao. Là bở Eros.

Tôi không thể ngăn bản thân mình rơi vào bể tình của anh ấy. Ai có thể cơ chứ? Gần như ngày nào tôi cũng nhìn thấy anh ấy. Anh ấy vô cùng đẹp trai, tự tin, thông minh, chăm chỉ, biết quan tâm, hài hước... đúng vậy, hài hước, với những câu chuyện cười... có lần tôi tưởng tôi đã suýt chết vì cười quá nhiều. Anh ấy là một người hoàn toàn khác khi chúng tôi ở bân nhau. Tôi cảm giác như giữa hai chúng tôi có một mối liên hệ nào đó... một mối liên hệ mà chỉ hai chúng tôi hiểu được,

Nhưng, Eros rất cố chấp trong chuyện tình cảm. Anh ấy không tin vào tình yêu hay lãng mạn. Suy nghĩ về TÔI và EROS, ở bên nhau, mãi mãi – không thể nào...
Rất nhiều lần tôi đã tự nhủ với bản thân đừng mê đắm anh ấy bởi kết cục của chuyện đó sẽ chỉ là tôi bị tổn thương thôi. Nhưng trái tim của tôi không chịu nghe lời! Tôi đã có gắng hết sức nhưng tôi không thể. Anh ấy giống như một vị thần trong truyện cổ Hy Lạp.

Còn tôi chỉ là một cô gái bình thường. Đó là lời biện hộ của tôi.

Nhưng toi biết cách để kiểm soát cảm xúc của mình. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, không bị ảnh hưởng bởi nụ cười của anh ấy, ánh nhìn của anh ấy và cả nét thu hút của anh ấy. Tôi không muốn tự làm mình bẽ mặt bởi không đời nào anh ấy lại cưới một người như tôi. Anh ấy chỉ xem tôi như thư ký, một người bạn hoặc một ai đó mà anh ấy cần để giúp anh ấy trong mọi việc.

Đúng vậy, anh ấy quan tâm tới tôi, tôi có thể cảm thấy điều đó... nhưng tôi không muốn suy nghĩ tới ý nhĩa của những hành động đó. Bởi có thể đối với anh ấy nó chẳng là gì cả.

Tôi không muốn bẽ mặt một lần nữa, giống như những gì đã xảy ra với Joseph. Tôi đã tưởng rằng anh ấy yêu tôi, bởi anh ấy rất ngọt ngòa, đáng yêu và quan tâm tôi. Tôi thấy mình giống như một nàng công chúa mỗi khi chúng tôi ở bên nhau. Anh ấy giới thiệu tôi với bạn bè của mình, ôn tôi, hôn lên trán tôi, giúp đỡ tôi làm bài tập về nhà và cả việc nhà nữa. Tôi hoàn toàn yêu anh một cách điên cuồng, cả thế giới của tôi chỉ xoay quanh một mình anh. NHƯNG, sau tất cả, là tôi đã ngộ nhận. Anh ấy quan tâm, chăm sóc tôi như một người em gái. Tôi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng anh ấy cũng yêu tôi.

Tôi không muốn trải nghiệm chuyện đó một lần nữa. Tốt hơn hết là tôi nên đợi người đó thổ lộ cảm xúc của mình trước – để tránh bị bẽ mặt.

"Anh ấy thế nào rồi?" Tôi hỏi Saph. Tôi vẫn rất tò mò về cuộc sống của Joseph hiện tại.

"Anh ấy đã trở thành một bác sỹ và hiện tại anh ất đang đi thực tập ở Canada."

"OH, thật tuyệt! Cuối cùng thì anh ấy đã đạt được ước nguyện của mình"

"Yeah... Anh ấy lại hỏi em số chị, nhưng em vẫn không cho. Theo lệnh của chị, đúng không"

"Đúng vậy. tại sao anh ấy lại xin số của chị?"

"Dee, hai người là bạn tốt của nhau, dĩ nhiên là anh ấy muốn liên lạc với chị."

Tôi thở dài. Đúng vậy, nhưng anh ấy đã từ chối tôi. Thật ra thì anh ấy không nói hẳn ra... nhưng tôi cảm thấy nhưng mình bị từ chối và vô cùng bẽ mặt. Lẽ ra tôi không nên hôn anh ấy. Lần cuối cùng chúng tôi ở bên nhau không phải là một ký ức đẹp. Giá như tôi có thể quay ngược thời gian và không bao giờ thổ lộ tình cảm của mình với anh.

"Anh ấy nói cách đây 6 tháng anh ấy có ở New York cùng bạn gái. Lúc đó anh ấy rất muốn gặp chị nhưng anh ấy không có số, thật tiếc"

"Bạn gái?"

"Đứng vậy. Anh ấy có bạn gái rồi, họ vừa mới đính hôn"

"Cái gì?" Tôi cảm thấy ngực đau nhói, giống như trái tim tôi bị ai đó bóp chặt. Joseph đã đính hôn sao? Không!

Tôi vô cùng ngỡ ngàng. Tôi không thể chấp nhận được sự thật rằng Joseph đã đính hôn, Joseph của tôi sắp kết hôn. Mắt tôi nhòe nước.

"Vị hôn thê của anh ấy cũng là một bác sĩ. Họ làm việc tại cùng một bệnh viện ở Canada. Em đã thấy ảnh của chị ấy, rất xinh đẹp- Và chị đoán xem? Chị ấy có mái tóc dài màu đỏ hoe giống hệt chị" Saph nói tiếp "Đám cưới sẽ diễn ra trong 2 tuân nữa ở Canada, anh ấy muốn chúng ta cũng tới dự."

Tôi không thể chịu nổi. Chúa ơi, hãy cứu giúp con. Tôi cảm thấy cả thế giới như vừa sụp đổ và tôi đang bị hút vào một cái hố đen vô tận. Tôi không thể thở nổi. Oh... Tôi thật sự không thể thở được... Nỗi đau quá lớn. Tôi cảm thấy như mình sắp ngất đến nơi.

"Dee? Chị vẫn ổn chứ? Sao trông chị nhợt nhạt thế?"

"Ừ, chị không sao." Tôi đứng phắt dậy, chạy lên tần... vào phòng của tôi, nơi mà tôi có thể khóc cả đêm.

EROS.

Chuyện gì xảy ra với Jade vậy? Cô ấy bị ốm sao? Cô ấy đã như vậy cả tuần rồi.
Không có sức sống. Khổ sở. Ảm đạm.

Tôi đã hỏi cô ấy liệu nhà cô ấy có ai bị bênh hay mới mất không, liệu có phải cô ấy gặp khó khăn hay một chuyện gì đó khiến cố ấy buồn bã tới vậy – nhưng cô ấy bảo không. Cô ất chỉ nói rằng buổi tối cô ấy ngủ không được ngon.

Tôi cố gắng làm cho cô ấy vui. Tôi mua cho cô ấy hai thùng sữa tươi để cô ấy có thể ngủ ngon hơn. Ngày tiếp theo tôi mua cho cô ấy cuốn tiểu thuyết của nhà văn mà cô ấy ưa thích, John Green. Sau đó tôi bảo Donovan mang cho cố ấy ít cách gà chiên. Tôi hôm qua tôi tới nhà cô ấy, mang cho cô ấy món bánh mà cô ấy ưa thích cùng kem Haagen-Daz.

"Chuyện gì xảy ra với cô ấy vậy?" Tôi hỏi Donovan, trong lúc anh ấy chở tôi trên con Land Rover.

"Có lẽ cô ấy bị PMS"

"Cái gì?"

"PMS. Hội chứng tiền kinh. Tháng nào phụ nữ cũng có mấy ngày như vậy."

"Tôi biết. Choe cũng thế. Con bé trở nên rất khỏ chịu, và dễ bị kích động, Nhưng không – tôi không nghĩ là Jade cũng như vậy. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy như vậy trước đây."

"Có lẽ có điều gì đó khiến cô ấy phiền lòng." Donovan trả lời.

"Tôi cũng nghĩ vậy. Giá mà cô ấy nói với tôi. Tôi không thể chịu đựng nổi khi cô ấy cứ như vậy." Tôi kêu lên và ngồi trầm ngâm, nhìn người và xe cộ qua lại qua cửa sổ.

****Đám cưới của Inigo Monteiro và Chloe Petrakis"

"Các cháu định tổ chức đám cưới từ khi nào vậy?" Chú của tôi, Raymund hỏi.

"Lẽ ra con nên cưới sớm hơn. Chúng ta cần có người thừa kế." Bố của tôi, Markos nói.

"Con đã nhìn thấy Stella chưa? Con bé trông rất đáng yêu. Đã đến lúc con tiến lên bước nữa nữa rồi Eros. Làm sao mà con có thể kết hôn với con bé khi con không chịu chủ động như thế được?" Mẹ tôi thì thầm trong khi ở lễ cưới.

"Khi bắng tuổi cháu ta đã cưới Sophia rồi." Ông nội Inigo, Enrique Monteiro nói.

"Đúng vậy, cháu còn đợi gì nữa? Nếu cháu đã tìm được cô gái cháu yêu vậy thi kết hôn đi." Bà Sophoa Monteiro nói.

"Eros, em muốn anh gặp Taylor, cô ấy vẫy còn độc thân đấy. Có lẽ hai người muốn gặp gỡ riêng vào một ngày nào đó chăng?" Cassandra, em họ tôi nói. Con bé giới thiếu tôi với tất cả bạn bè của nó trong lễ cưới – Selena, Miley, Vanessa, Ariana, etc.

"Anh đã bao giờ suy nghĩ tới việc cưới em gái tôi chưa? Nếu có thì anh nên hành động nhanh đi, có cả tá người đang xếp hàng để được cưới con bé" Xander Valiente nói.

Tôi xua tay "Đừng tính cả tôi, tôi ghét phải xếp hàng lắm" Tôi uống một ngụn whiskey sau đó rời đi.

Tôi không thích Xander Valiente, anh trai của Stella. Anh ta là người điều hành chuyện kinh doanh của giá đình. Anh ta là một kẻ khá khôn ngoan nhưng rất cứng đầu. Tôi từ chối hợp tác kinh doanh với những người như vậy. Anh ta luôn muốn thắng – bởi vì cái tính cách đó của anh ta mà cách đây một năm, vị hôn thê của anh ta đã bỏ trốn 1 tuần trước hôn lễ của họ. Chắc chắn cô ta sợ phải sống chung với một kẻ như anh ta.

Tôi không thích lúc mọi người cứ bắt ép tôi phải kết hôn. Chỉ bởi vì Choe đã kế hôn không đồng nghĩa với việc là tôi cũng phải thế. Mẹ kiếp! tôi vẫn còn trẻ và hài lòng với cuộc sống độc thân này.

Tôi quyết định sẽ tìm một ai đó để nói chuyện. Đúng lúc ấy, tôi thấy bà tôi, Karina Anderson, đang ngồi một mình và xem những vị khách khiêu vụ trên sàn nhảy.
"Cào bà. Bà có muốn nhẩy cùng cháu một điệu không?"

"Để sau đi, Ta mới vừa nhảy với cha cháu xong, chân ta đau quá. Nhìn nó kìa, đang nhảy cùng mẹ của con. Trông chúng thật ngọt ngào vào hạnh phúc."

Tôi nhếch mép "Yeah... sau tất cả những khó khăn mà ông phải trải qua... Con mừng là cuối cùng họ vẫn đến được với nhau"

"Eros, cháu định khi nào sẽ kết hôn? Ta sẽ rất mừng nếu được tham sự đám cưới của cháu trước khi chết"

Chúa ơi, lại nữa sao.

"Con? Bà à con e là bà sẽ phải cố gắng sống thật khỏe mạnh đi bởi vì con chưa tìm thấy người phụ nữ mà con muốn kết hôn" Tôi trêu chọc bà. Sau đó mắt tôi vô tình liếc qua Jade, đang đi về phía tôi trên tay cầm chiếc điện thoại công việc của tôi.

"Chuyện gì vậy Jade?"

"xin lỗi đã làm phiền ngài, ngài Petrakis nhưng ngài có một cuộc gọi quan trọng từ Đức, về vụ thỏa thuận kinh doanh mà chúng ta đang tiến hành"

"Được rồi." Tôi cầm lấy ddienj thoại, ra hiệu cho cô ấy đi cùng và tham gia vào bữa tiệc. Trông cô ấy rất đau buồn và tôi thì bắt đầu cảm thấy lo lắng về điều đó.

"Ja. Das ist Herr Eros Petrakis."

"Hallo Herr Petrakis. Dies ist der Finanzverantwortlichen der German Marine Intertional Shipping Company, Klein Bergmann." Người đàn ông ở đầu dây bên kia nói.

"Ja. Ich watete auf ihren Anruff"

....

(đoạn này tiếng Đức, mình chịu T.T)

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng tôi. Tôi không thể mất dự án này được, tôi không cho phép điều đó xảy ra. Đây là một vụ hết sức quan trọng, đóng mười chiếc tàu chở hàng. Tôi phải có được nó bằng bất cứ giá nào.

***Một tiếng sau****

Tôi ngồi một mình phía quầy bả. Uống whiskey – tự ăn mừng một mình. Đúng vậy, họ bảo sẽ xem xét về mức giá của tôi. Lẽ re tôi nên cảm thất vui về điều đó nhưng tôi lại cảm thấy rất khó chịu.

Tôi nhớ lại cuộc nói chuyện của tôi với ngài Bergmann.

"Hội đồng quản trị của chúng tôi không tán thành việc giao dự án này cho ngài bởi họ nghĩ rằng ngài còn quá trẻ để đàm phán kinh doanh với họ. Họ sợ rằng ngài sẽ không tuân theo các điều khoảng hợp đồng, Họ đã từng gặp một trường hợp tương tự như vậy với một nhà kinh doanh trẻ tuổi, anh ta vô cùng vô trách nhiệm trong việc quản lý dự án đó. Anh ta không hoàn thành công việc đúng thời hạn và nguyện liệu mà anh ta sử dụng không đạt mức tiêu chuẩn. Hội đồng quản trị sẽ không tin tưởng những người trẻ tuổi nữa."

"Tôi là người có tiếng tăm trong lĩnh vực này, ngài Bermann. Ngài có thể tìm hiểu lại tất cả các dự án mà tôi từng đảm nhận."

"tôi biết, ngài Petrakis, thậm chí hội đồng quản trị cũng biết điều đó. Nhưng hiện tại họ đang tuân theo một chính sách mới. Họ không muốn đàm phán với những doanh nhân trẻ tuổi nữa."

Tôi hít thở sâu, đầu tôi bắt đầu hoạt động hết công suất – nghĩ về các chiến lược, kế hoạch, quyết định... nhằm thuyết phục hội động quản trị.

Sau đó tôi nhìn thấy Jade, đang nhảy cùng với em họ của tôi, Paul. Tôi rất ấn tưởng bởi khá năng nhảy của cô ấy.

Tôi không biết điều gì đã xảy ra với tôi. Nhưng một quyết định nhanh chóng được hình thành "thật ra thì ngài Bergmann, tôi chuẩn bị kết hôn rồi."

Tôi nghe thấy ngài Bergmann cười lớn "Thật sao? Tôi tin là hội đồng quản trị sẽ xem xét lại vụ thỏa thuận này, ngài Petrakis. Tôi sẽ thông báo cho họ về lễ đính hôn của ngài."

Khoảng 30 phút sau, ngài Bergmann gọi lại cho tôi "Hội đồng quản trị đã đồng ý sẽ xem xét thỏa thuận của ngài, ngài Petrakis. Tôi đoán rằn gngafi sẽ mau chóng kết hôn, để chúng ta có thể bắt đầu thảo luận về các điều khoảng hợp đồng."


Chương 30. Khiêu vũ


JADE

Tôi uống sâm panh và khiêu vũ tại lễ cưới cùng với Paul, em họ Eros. Tôi đang cố gắng khiến cho đầu óc trở nên bận rộn. Tôi chỉ muốn quên hết mọi chuyện về Joseph và vui vẻ trong tôi nay.

Anh ấy không yêu tôi... anh ấy không yêu tôi! Anh ấy chỉ xem tôi như một người em gái, một người bạn. Tôi cần phải quên anh ấy và tiếng về phía trước.

Yeah, đại dương thì thiếu gì cá... tôi vẫn còn trẻ. Tôi chưa sẵn sàng kết hôn với Joseph hay bất cứ ai đi chăng nữa. Tôi vẫn chưa hoàn thành việc học của mình và còn cả những chi phí sinh hoạt hàng ngày của chúng tôi, hóa đơn hàng tháng, thuốc tháng chưa trị của mẹ. Thêm vào đo thì Sapphire cũng sắp vào đại học. Chúng tôi cần phải tiết kiệm tiền cho con bé. Tôi vô cùng biết ơn vì mẹ tôi đã trúng thưởng đươc ngôi nhà đó. Nó giúp chúng tôi tiết kiệm được 1 khoản tiền thuê nhà.

Một người đàn ông sao? Tôi không nghĩ vậy.

Tôi lấy một ly sâm panh từ chiếc khay của người phục vụ thị đột nhiên Eros xuất hiện sau lưng tôi.

"Tôi mừng rằng em đã cảm thấy vui vẻ."

Tôi quay lại, đối mặt với anh ấy. anh ấy đứng đó, đẹp rạng ngời trong bộ tuxedo màu xám cùng nụ cười quyến rũ trên môi.

"Vâng. Lễ cưới thật đẹp, giống như trong một bộ phim cổ tích vậy." tôi nói, nâng ly rượu lên môi. Tôi uống gần hết một nửa. Sau đó anh ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới, tôi không hiểu tại sao. Tôi nhăn mặt, hết nhìn xuống chiếc váy màu tím lại đến đôi giày cao gót màu bạc xem có vết bẩn nào trên đó không
"Tối nay em rất đẹp."

Tôi khẽ nhướn không mày, không thể tin được những gì tôi vừa nghe thấy.
"C..cảm ơn anh." Đột nhiên tôi cảm thấy rất ngượng ngùng. Tôi không quen nghe anh ấy khen về vẻ ngoài của tôi như vậy.

"tôi nhận ra là em không còn nẹp răng nữa."

"Um... vâng. Tôi đã tháo nó hôm Chủ nhật vừa rồi."

Nụ cười trong mắt anh ấy như có lửa. "em nên cười nhiều hơn. Lúc cười trông em rất đẹp."

Lại một lời khen nữa. Má tôi nóng bừng nên vì xấu hổ.

Tôi rất ngạc nhiên khi anh ấy bước đến gần và cầm lấy tay tôi sau đó lấy ly rược sâm panh tôi đang cầm.

"Này, của tôi chứ"

"Bây giờ thì không phải nữa. Tôi nay em yoosng thế là đủ rồi." Anh ấy nói sau đó uống hết rượu trong ly của tôi.

Anh ấy quan sát tôi ư? Tôi có nghe nhầm không vậy? Tôi rất bối rối... Có lẽ anh ấy nói đúng. Tôi say rồi.

Anh ấy lồng tay chúng tôi vào với nhau rồi kéo tôi ra sàn nhảy. Tôi cố gắng rút tay ra nhưng anh ấy nắm rất chặt. "Đi nào, nhảy với tôi một bài."

"Tôi không thể. Chân tôi bị đau." Tôi đã nhảu với Paul suốt cả buổi tối nên cảm thấy khá mệt và chếnh choáng.

Anh cắn cắn môi, trông có vẻ rất thất vọng khi thấy tôi do dự

"Được rồi, chỉ một bài thôi đấy." Tôi nói

Anh ấy cườ, dẫn tôi ra sàn nhảy. Đúng lúc đó, tiếng nhạc cũng vang lên châm rãi, ngọt ngào, đèn trong căn phòng tối lại. Oh-oh

Khi ánh mắt em nhìn không còn như trước nữa

Và khi anh không thể khiến đôi chân em lướt nhẹ

Tôi hơi do dự, đứng bất động trên sàn nhả. Không. Tôi không thể làm thế được. Không thể với anh ấy. Tâm trí tôi hoàng toàn hồn loạn, hãy nói KHÔNG đi, nhưng cơ thể tôi đã phản bội lại mong muốn của tôi.

Liệu đôi môi em có còn nhớ mùi vị của tình yêu?

Liệu đôi mắt em có còn cười như xưa nữa?

Nhưng đã quá muộn. Eros kéo tôi trong vòng tay của anh ấy. Một tay đặt sau lưng tôi, một tay câm tay tôi giữ trong lồng ngực. Tôi vô cùng hồi hộp khi đột nhiên tiếp xúc với cơ thể của anh ấy. Tôi hoàng toàn bị giưa chặt trong vòng tay ấy.

"Thư giãn nào." Anh ấy thì thầm, hơi thở nóng hổi ấy phả vào tai tôi.

Trái tim tôi đận liên hồi, hơi thở không đều. Tôi thậm chí còn nghe được cả nhịp tâm đập của chính mình. Tình thịch... thình thịch...

Và em yêu à anh sẽ vẫn yêu em cho tới khi chúng mình đều đã già

Và em yêu à kể cả khi đó trái tim anh cũng sẽ vẫn đập nhanh như ngày còn trẻ
Và anh cứ nghĩ về việc con người ta bỗng rơi vào bể tình vì những lý do bí ẩn nào đó

Có thể chỉ là một cái nắm tay

Oh anh sẽ yêu em mỗi ngày

Và anh chỉ muốn nói với em rằng anh thật sự như vậy.

Sau đó, tôi thư giãn và đắm chìm trong vòng tay ấm áp ấy. Sự đụng chạm của anh khiến tôi cảm thấy như còn luồng điện chạy dọc khắp cơ thể.

Chúng tôi khiêu vũ cùng nhau trong điệu nhạc. hơi thởi của chúng tôi hòa vào với nhau và tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh ấy, phả vào mặt tôi, ấm nóng. Tôi hít lấy mùi hương nam tính của anh và ngay lập tức cơ thể tôi hoàn toàn hung phấn chìm đắm trong tiếc tùng, chúc tụng.

Ở thời điểm đó, tôi hoàn toàn quên đi Joseph

Vậy em yêu ạ

Hãy để anh được nằm trong vòng tay yêu thương của em

Hãy hôn anh thật sâu dưới bầu trời ngàn sao tỏa sáng

Hãy đặt tại mình lắng nghe nhịp đập trong trái tim anh

Anh nghĩ rằng

Có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy tình yêu ở ngay nơi này.

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ