Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đời không như là mơ - trang 5

Chương 17

Một tối no, tôi ở lại trường làm việc muộn, đang tổng hợp lại bài thuyết trình trước hội đồng uỷ viên thì Stuart ghé qua thăm.

"Chào anh, Stuart!" tôi thốt lên, đứng dậy hôn má anh.

"Em thế nào, Grace?" anh lịch sự hỏi.

"Em ổn," tôi nói." Anh ngồi đi. Muốn uống cà phê hay gì đó không?"

"Không, cảm ơn em. Chỉ xin mấy phút của em thôi."

Trông Stuart thật tệ. Mắt anh thâm quầng mệt mỏi, và dường như mặt anh lún phún râu mà mới mấy tuần trước không hề có. Dù làm cùng trường với tôi, văn phòng của Stuart ở tận bên Caybrigde Hall, một toà nhà mới hơn ở phía nam sân trường, cách xa Lehring, nơi bộ môn lịch sử náu mình một cách tương xứng trong toà nhà cổ nhất Manning. Tôi hiếm khi gặp mặt Stuart ở trường.

Tôi ngồi lại phía sau bàn và hít một hơi sâu. "Anh muốn nói chuyện về Margaret phải không?" tôi nhẹ nhàng nói.

Anh nhìn xuống. "Grace..." Anh lắc đầu. "Cô ấy đã nói với em vì sao bọn anh... tách ra chưa?"

"Ừm..." tôi ngừng lại, không chắc mình nên tiết lộ đến đâu. "Chị ấy có nói vài điều."

"Anh khơi mào cái ý tưởng bọn anh nên có con," Stuart lặng lẽ nói. "Và cơ bản là cô ấy như muốn nổ tung. Đột nhiên, có vẻ như bọn anh có đủ loại rắc rối mà anh hoàn toàn không biết tới. Hoá ra, anh khá buồn tẻ. Anh không nói chuyện về công việc đủ nhiều. Cô ấy cảm thấy như đang sống với một người lạ. Hay một ông anh. Hoặc một ông già 90 tuổi. Bọn anh không đủ vui vẻ, bọn anh không thể chỉ vớ lấy bàn chải đánh răng mà phóng tới tận Bahamas – và cô ấy thì làm việc bảy mươi tiếng một tuần, Grace! Nếu anh có gợi ý bọn anh bay đi đâu đó, cô ấy sẽ giết anh!"

Chắc chắn là anh có lý. Nói tử tế thì Margaret thật là đồng bóng.

Anh thở dài chán nản. "Tất cả những gì anh muốn chỉ là nói chuyện – chỉ nói chuyện thôi – về ý tưởng có con. Bọn anh đã quyết định là sẽ không có con lúc mới có 25 tuổi Grace ạ. Hồi đó cách đây lâu lắm rồi. Anh nghĩ rằng cô ấy đang làm đơn ly dị."

"Ly dị ư?" tôi kêu lên the thé. "Ôi, khốn thật. Em không muốn thế, Stuart." Tôi im lặng một phút, rồi nói, "Nhưng anh biết Margaret rồi đấy. Chị ấy lúc nào cũng như sấm sét. Em không chắc chị ấy có thực sự muốn...." Giọng tôi lịm đi. Tôi không biết Margaret thực sự muốn gì. Một mặt, tôi không thể tưởng tượng được là chị sẽ ly hôn với Stuart như thế. Mặt khác, chị vẫn luôn là người bốc đồng. Và hoàn toàn không thể thừa nhận là mình đã sai.

"Anh nên làm gì?" anh hỏi, giọng anh nghe hơi suy sụp.

"Ôi, Stuart." Tôi bước ra khỏi chỗ ngồi và tiến đến chỗ anh, vỗ vai anh gượng gạo. "Nghe này," tôi lầm bầm, "một điều chị ấy nói với em là..." bọn anh chỉ quan hệ vào những ngày được lên lịch... tôi nhăn mặt, "Ừm, có lẽ mọi thứ hơi bị... thủ tục? Với anh chị? Nên có lẽ một chút bất ngờ lúc này hay lúc khác..." - trên bàn bếp - "...sẽ không phải là tệ. Chỉ là, kiểu như thể hiện rằng anh thực sự... để ý đến chị ấy."

"Anh có để ý đến cô ấy," anh phản đối, lau mắt bằng một tay theo cách đàn ông vẫn làm. "Anh yêu cô ấy, Grace. Anh vẫn luôn yêu cô ấy. Anh không hiểu vì sao như thế lại chưa đủ."

Ơn trời, chị tôi không có nhà khi tôi về đến nơi. Như Stuart nói, ngày làm việc của chị rất dài. Ngơ ngác, tôi soạn bừa một bữa tối, rồi lên gác để thay đồ cho buổi khiêu vũ với người lớn tuổi.

Mấy hôm nay Callahan đang bận rộn với ngôi nhà của anh ta, và tôi chưa gặp lại anh ta kể từ sau khi anh ta tố cáo tôi theo dõi. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, lên những tấm lợp mới trên mái tầng nóc nhỏ nhắn đáng yêu, cong cong ở phía sau. Hai ngày qua anh ta làm gì đó bên trong nên tôi không thể liếc mắt đưa tình với anh ta được. Tiếc quá.

"Lại đây, Angus. Ta đi thôi," tôi nói. Tôi lấy đồ và rời nhà, Angus lon ton nhảy nhót bên cạnh tôi. Nó biết bộ váy xoè cuộn của mẹ yêu có nghĩa là gì. Tôi vào xe, cài số lùi ra đường như vẫn làm cả nghìn lần trước đây.

Có điều, không giống như một nghìn lần khác đó, tôi nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau kinh hoàng.

Chiếc xe tải nhỏ của Callahan đỗ trên đường, rất gần lối lái xe lên nhà tôi. Ừ thì, phải, có thể là không gần đến thế, nhưng đã quá quen với đường đi thoáng đãng kể từ hồi tôi chuyển về đây sống, tôi nghĩ mình đã bẻ lái hơi... vâng. Được rồi. Là lỗi của tôi.

Tôi ra khỏi xe và xem xét thiệt hại. Khỉ thật. Tôi đoán là Callahan sẽ không vui vẻ lắm khi tôi nói với anh ta rằng tôi vừa mới nghiến vỡ đèn hậu bên trái của anh ta. May mắn cho tôi, xe tôi lại được làm từ vật liệu vững chắc của Đức, và chỉ có một vết xước nhỏ ở chỗ tôi đụng vào chiếc xe tải.

Liếc đồng hồ, tôi thở dài, rồi miễn cưỡng lững thững đi xuống đường để đầu thú.

Tôi gõ cửa nhanh. Không ai trả lời. "Callahan?" tôi gọi. "Tôi vừa mới đâm vào xe của anh!" Không có gì. Tốt rồi, anh ta đi vắng. Tôi lại cũng chẳng có bút, khỉ thật, và nếu tôi vào lại trong nhà thì sẽ bị muộn buổi khiêu vũ mất. Tôi đã đi sát giờ lắm rồi.

Anh ta sẽ phải đợi thôi. Tôi chạy trở lại xuống đường, xua Angus ra khỏi ghế lái và tiến đến Golden Meadows.

Khi tôi lái xe, Angus ngồi trong lòng, mấy cái chân trước đáng yêu đặt trên bánh lái, tôi thấy mình có mong ước làm bà mẹ đơn thân. Tôi có thể chỉ cần tấp vào một ngân hàng tinh trùng và tèn ten. Không cần người đàn ông nào hết. Cuộc sống sẽ đơn giản hơn biết bao.

Tôi lái xe đi qua hồ. Mặt trời đang lặn và một đôi ngỗng Canada lượn lờ để tìm chỗ đậu, những cái cổ đen duyên dáng vươn ra. Ngay khi chạm mặt nước, con này liền bơi tới chỗ con kia, kiểm tra chắc chắn con kia đã an toàn. Đẹp thật. Đó chính là sự dịu dàng mà tôi muốn. Đỉnh thật. Giờ tôi lại ghen tị với cả ngỗng.

Đánh xe vào bãi đỗ dành cho khách ở Golden Meadows, tôi thấy vui lên một chút. Nơi này đúng là rất tốt cho tinh thần. "Chào, Shirley," tôi nói với người lễ tân khi bước vào.

"Chào, Grace." Cô mỉm cười. "Và chúng tôi có ai đây nhỉ? Sao nào, đó là Angus! Chào bé yêu! Xin chào! Mày muốn một cái bánh không?" Tôi vui vẻ nhìn Shirley vui thích cuồng nhiệt khi thấy con chó của tôi, ở đây nó cự kỳ nổi tiếng. Angus, biết rằng mình là một khán giả phải ngồi yên, đưa chân trước bên phải ra và nghiêng cái đầu xinh xinh trong khi ngất ngây vì thích thú.

"Chị chắc là không thấy phiền khi trông nó chứ?" tôi hỏi vì Angus đã tế nhị (dù sao thì chúng tôi cũng đang ở chỗ công cộng) ăn chiếc bánh được mời.

"Phiền ư? Tất nhiên là không rồi! Tôi yêu nó lắm! Phải, đúng thế! Tao yêu mày đấy, Angus!"

Mỉm cười, tôi bước vào hội trường. "Nào, mọi người!" tôi gọi khi bước vào phòng hoạt động, nơi chúng tôi tổ chức khêu vũ với người lớn tuổi mỗi tuần.

"Chào Grace!" họ đồng thanh. Tôi ôm và hôn và vỗ về, tim tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Julian cũng đã ở đây rồi, và nhìn thấy anh bạn lâu năm, tôi suýt bật khóc. "Em nhớ anh, đồ xấu xí," tôi nói. Buổi khiêu vũ với người lớn tuổi tuần trước không tập, vì vướng một chương trình kiểm tra huyết áp miễn phí.

"Anh cũng nhớ em," anh nói, xị mặt xuống. "Vụ hẹn hò này không có hiệu quả với anh, Grace. Anh bảo quên nó đi thôi."

"Đã xảy ra chuyện gì vậy?" tôi hỏi.

"Cả một đống những thứ chẳng ra gì," anh đáp. "Chỉ là... Anh nghĩ, anh sinh ra chẳng để dành cho ai cả. Nói theo chiều hướng lãng mạn ấy. Có một mình cũng chẳng phải là điều tệ nhất, phải không?"

"Không," tôi nói dối. "Không hề! Ngày mai ghé qua xem Nhà thiết kế thời trang nhé?"

"Cảm ơn em. Anh cô đơn quá." Anh cười buồn với tôi.

"Em cũng vậy, bạn mến." Tôi siết tay anh nhẹ nhõm.

"Được rồi, mọi người!" Julian gọi, vỗ nhẹ lên đầu tôi và nhấn nút Play. "Tony Bennet muốn các bạn Hát lên, hỡi những tội đồ! Gracie, quẩy thôi!"

Sau ba điệu nhảy, phấn khích và hết cả hơi, tôi ngồi xuống cạnh bà mình. "Cháu chào nội," tôi nói, đặt lên gò má nhăn nheo của bà một nụ hôn.

"Trông cháu như một mụ lẳng lơ," bà rít.

"Cảm ơn nội! Trông bà hôm nay cũng đẹp lắm!" tôi nói to.

Bà tôi rất lạ lùng... niềm vui thú cực điểm trong đời bà là hạ thấp người khác, nhưng tôi biết bà cũng tự hào vì tôi tới đây, vì ai cũng yêu mến tôi. Bà có thể không nói những lời âu yếm, nhưng dù thế, bà vẫn thích có tôi bên cạnh. Tôi tin, đâu đó trong tâm hồn chua cay già cỗi của bà, là một Nội Dễ Mến, một người phụ nữ chỉ cần có thêm một chút xíu tình cảm dành cho ba đứa cháu của mình. Dù tới giờ, Nội Ích Kỷ vẫn bịt miệng và giam hãm Nội Dễ Mến, nhưng, ai mà biết được.

"Nội có gì mới không ạ?" tôi hỏi, ngồi xuống cạnh bà.

"Cháu thì quan tâm cái gì?" bà đáp.

"Cháu có quan tâm mà. Một chút. Cháu sẽ quan tâm nhiều hơn nếu thỉnh thoảng bà tử tế hơn với cháu."

"Để làm gì? Cháu chỉ nhăm nhe tiền của ta thôi," bà nói, xua xua bàn tay đồi mồi vẻ khinh miệt.

"Cháu nghĩ đến giờ thì hai trăm năm sống vất vả chắc đã tiêu tốn hết số tiền của bà rồi," tôi trả lời.

"Ôi, ta có nhiều lắm. Ta đã chôn cất ba ông chồng, cô nhỏ, và kết hôn để làm gì nếu không ra tiền chứ?"

"Nội, thật lãng mạn làm sao. Thật đấy. Trong mắt cháu có nước rồi đây này."

"Ôi, người lớn hơn đi, Grace. Một phụ nữ ở tuổi cháu không có thời gian để phí phạm đâu. Và cháu nên thể hiện sự tôn trọng với ta nhiều hơn. Ta có thể loại cháu ra khỏi di chúc đấy."

"Để cháu nói nội biết nhé," tôi nói, vỗ nhẹ lên bờ vai bé nhỏ của bà, "bà cứ lấy phần của cháu và tiêu pha đi. Đi du hành trên biển. Mua cho mình ít kim cương. Thuê lấy một chàng trai bao."

Bà hắng giọng, nhưng không nhìn về phía tôi. Thay vào đó, bà ngắm những người đang khiêu vũ. Có thể là tôi nhầm nhưng có vẻ như ngón út của bà đang gõ nhịp theo bản "Papa loves mambo". Tim tôi trào lên cảm giác thương hại ngoài mong muốn. "Nội có muốn nhảy không ạ?" tôi nhẹ nhàng hỏi. Dù sao thì bà cũng có thể bước đi khá tốt. Chiếc xe đẩy chủ yếu dùng để tạo ấn tượng – bà sẽ có thể thụi mọi người dễ hơn khi trọng tâm thấp hơn.

"Nhảy ấy hả?" Bà khịt mũi. "Với ai, đồ đần?"

"À thì, cháu sẽ..."

"Cái cậu chàng mà cháu suốt ngày nói tới đâu rồi? Doạ nó chạy mất rồi phải không? Ta chẳng ngạc nhiên đây. Hay là cậu ta lại yêu chị em gái nhà cháu rồi?"

Tôi nao núng. "Chúa ơi, nội," tôi nói, nghẹn ngào nước mắt.

"Ôi ôi, bỏ qua đi. Đấy là một câu đùa mà." Bà liếc tôi khinh bỉ,

Vẫn con bàng hoàng, tôi tránh ra chỗ khác, nhận lời một điệu valse có phần cứng đơ của ông Demming. Nội là người bà duy nhất còn sống của tôi. Tôi chưa bao giờ gặp ông ruột của mình – ông là người chồng đầu tiên mà nội chôn cất, nhưng tôi yêu ông trên lý thuyết, vì bố tôi có cả kho những câu chuyện tuyệt với về ông. Hai người chồng kia của nội đều là những người đáng yêu; ông Jake, mất khi tôi 12 tuổi, và ông Frank, mất khi tôi đi học cao học. Ông bà ngoại tôi mất cách nhau một tháng hồi tôi còn học trung học. Cả họ nữa, cũng là những con người tuyệt vời điển hình. Nhưng vì định mệnh vốn tàn nhẫn, người bà duy nhất còn sống của tôi thì lại khó ưa như cái bướu của con lạc đà vậy.

Khi buổi khiêu vũ với người lớn tuổi kết thúc, Julian hôn lên má tôi tạm biệt, nội nhìn và chờ đợi, như con kền kền, để tôi đi theo bà, như một nô lệ, về buồng bà. Nhờ kinh nghiệm, tôi biết rằng nếu tôi nói với bà là bà đã làm tổn thương tôi, bà sẽ chỉ làm mọi chuyện tệ đi, bảo rằng tôi không có tí khiếu hài hước nào và rồi gọi cho bố để phàn nàn về tôi. Cắn răng, tôi nắm lấy tay cầm của chiếc xe lăn và đẩy bà nhẹ nhàng xuống sảnh.

"Edith," nội nói to, chặn một bà già sợ sệt trên đường đi. "Đây là cháu gái tôi, Grace. Con bé tới thăm tôi. Grace, Edith là người mới." Một nụ cười xấu tính hiện ra trên khuôn mặt bà. "Tuần này bà có người nào đến thăm không, Edith?"

"À, thực ra, con trai tôi và..."

"Grace tuần nào cũng tới, đúng không, Grace?"

"Vâng, đúng. Cháu giúp ở lớp trong nhà," tôi nói. "Cháu rất hoan nghênh bà tới ạ."

"Ôi, tôi thích khiêu vũ lắm!" Edith reo lên. "Thật không? Tôi có thể cứ thế ghé qua à?"

"Bảy rưỡi tới chín giờ," tôi mỉm cười trả lời. "Cháu mong được gặp bà tuần tới."

Nội, khó chịu vì bà không tìm ra cơ hội tốt hơn để làm Edith có cảm giác thua kém, bắt đầu xổ ra một tràng ho-theo-yêu-cầu để giành lại sự chú ý về phía mình.

"Rất vui được gặp bà," tôi nói với Edith, nhận được dấu hiệu đẩy xe đi tiếp. Chúng tôi tiếp tục đi qua phòng giải lao.

"Dừng lại," nội ra lệnh. Tôi tuân theo. "Cậu kia! Cậu muốn gì?"

Một người đàn ông đang đi xuống từ một trong các tiền sảnh dẫn tới phòng giải lao chính. Đó là Callahan O'Shea.

"Nếu cậu đang nghĩ đây là chỗ tốt để trộm cướp thì để tôi nói thẳng với cậu nhé, anh bạn trẻ. Chúng tôi có camera an ninh, cậu biết chưa! Chuông báo động! Cảnh sát sẽ có mặt trong tích tắc."

"Hai người chắc phải có họ hàng với nhau," Callahan nói khô khốc.

Tôi cười. "Bà tôi. Eleanor Winfield, đây là hàng xóm của cháu, Callahan O'Shea."

"Ra là người Ireland." Bà nhếch mép. "Đừng có cho cậu ta mượn tí tiền nào, Grace. Cậu ta sẽ uống hết sạch. Và vì Chúa, đừng để cậu ta bước vào nhà cháu. Bọn nó ăn cắp đấy!"

"Cháu có nghe nói rồi," tôi trả lời, cười toe toét. Cal mỉm cười đáp lại và lại nữa, cái cảm giác nong nóng, êm đềm trong dạ dày tôi.

"Hồi còn nhỏ, ta có một cô hầu người Ireland," nội tiếp tục, nhìn Callahan chua chát. "Eileen là tên cô ta. Hay là Irene. Có khi là Colleen. Cậu có biết cô ta không?"

"Là mẹ cháu," anh ta đáp tức thì. Tôi sặc vì cười.

"Cô ta ăn cắp bảy cái thìa của chúng ta trước khi bố ta tóm được. Bảy đấy."

"Nhà cháu thích mấy cái thìa đấy lắm," anh ta nói. "Chúa ơi, chúng cháu đã có biết bao nhiêu trò vui với đống thìa của bà. Ăn, đập vào đầu nhau, ném bọn lợn trong bếp. Quãng thời gian thật hạnh phúc."

"Không buồn cười đâu, cậu trẻ," nội khịt mũi.

Tôi thấy buồn cười. Thực ra, tôi đang phải lau mắt, tôi cười khiếp quá. "Tới thăm ông của anh hả, Callahan?" tôi gắng gượng hỏi.

"Phải," anh đáp.

"Ông ấy thế nào rồi? Liệu ông có muốn tôi trở lại và kết thúc chuyện giữa hầu tước với Clarissa không?"

Cal nhăn nhở. "Tôi chắc là có."

Tôi cười đáp lại. "Một thoáng, tôi đã nghĩ là anh tới vì chuyện chiếc xe tải."

Nụ cười của anh ta biến mất. "Xe tải của tôi làm sao?"

Tôi thấy mặt nóng lên. "Hầu như không nhận ra được đâu."

"Cái, gì, Grace?" Giọng anh ta đanh lại.

"Chỉ sứt mẻ tí thôi," tôi trả lời, hơi có vẻ xu nịnh. "Có thể là một cái đèn hậu bị vỡ." Anh ta quắc mắt. "Thực ra, nó chắc chắn... này. Tôi có bảo hiểm."

"Cô cần có bảo hiểm," anh ta gằn giọng.

"Grace! Đưa bà về buồng đi," nội hạ lệnh.

"Bình tĩnh nào, Pharaoh," tôi nói. "Cháu đang nói chuyện với anh hàng xóm."

"Thế sáng mai rồi nói." Bà liếc lên Callahan. Anh liếc lại, và tôi thấy mình lại đang cười nhăn nhó. Tôi thích một người không sợ nội, và xung quanh tôi thì chẳng có nhiều người như thế.

"Anh tới đây bằng cách nào, Cal? Tôi đoán là anh không lái xe."

"Tôi đi xe đạp," anh trả lời.

"Anh có muốn đi nhờ không? Trời cũng tối rồi," tôi nói.

Anh nhìn tôi một giây. Rồi khoé miệng anh kéo lên một nụ cười, và những phần đàn bà trong tôi lại xôn xao lên lần nữa. "Chắc rồi. Cảm ơn cô, Grace."

"Cháu không nên cho cậu ta đi nhờ, Grace!" nội cáu kỉnh. " Cậu ta rất có thể bóp cổ và vứt xác cháu xuống hồ."

"Thật à?" tôi hỏi Callahan.

"Tôi cũng đang nghĩ tới chuyện đó," anh thừa nhận.

"Ừ, bí mật tội lỗi của anh đã bị lộ."

Anh cười. "Cho phép tôi." Anh nắm lấy tay cầm trên chiếc ghế của bà và khởi hành. "Đường nào, thưa các quý cô?"

"Có phải anh chành Ireland đang đẩy ta không đấy?" nội hỏi gặng, nghển cổ lại để nhìn.

"Ồ, thôi nào, nội," tôi nói, vỗ nhẹ vào vai bà. "Anh ấy là một người đep trai, cao to, cường tráng. Bà cứ ngồi yên và tận hưởng chuyến đi thôi ạ."

"Cháu cứ như một con mụ lẳng lơ," bà lẩm bẩm.

Nhưng ở cửa phòng, bà đã chúc chúng tôi ngủ ngon rất mau mắn. Bà nhìn soi mói về phía Callahan cho tới khi anh ta đi khuất và đi mấy bậc xuống sảnh, đảm bảo không nhìn thấy đống vàng nằm rải rác trong hang rồng của bà để rồi nảy sinh ý định cướp trắng trợn.

"Chúc ngủ ngon, nội," tôi nói bằng giọng đầy trách nhiệm.

"Đừng có tin gã đó," bà thì thầm. "Ta không thích cách nó nhìn cháu."

Tôi liếc xuống phía sảnh, nôn nóng muốn hỏi xem anh ta nhìn tôi như thế nào. "Được rồi ạ, thưa nội."

"Thật là một bà già ngọt ngào," Callahan nói khi tôi bắt kịp.

"Bà khá là kinh khủng," tôi thừa nhận.

"Cô có thăm bà nhiều không?" anh hỏi.

"Ồ, có, e là vậy."

"Vì sao?"

"Nghĩa vụ," tôi trả lời.

"Cô làm nhiều việc vì gia đình nhỉ?" anh ta hỏi. "Họ có làm gì cho cô không?"

Đầu tôi bật ra sau. "Có chứ. Họ tuyệt lắm. Cả nhà rất gần gũi với nhau." Vi lý do nào đó, nhận xét của anh ta làm tôi cay cú. "Anh không biết về gia đình tôi. Đáng ra anh không nên nói như thế."

"Ừm," anh ta nói, hếch lông mày lên. "Thánh Grace Tử vì đạo."

"Tôi không phỉa là người tử vì đạo!" tôi thốt lên.

"Chị cô dọn tới ở cùng cô và bắt ne bắt nét cô, bà cô đối xử với cô như đồ bỏ, nhưng cô cũng chẳng bênh vực bản thân, cô nói dối mẹ cô về việc thích mấy đồ điêu khắc của bác ấy... vâng, mấy việc đó với tôi nghe có vẻ khá là tử vì đạo đấy."

"Tôi hoàn toàn không biết anh đang nói về cái gì," tôi cự lại. "Với hiểu biết tốt nhất của tôi thì anh có hai người thân thích, một trong số đó không nói chuyện với anh còn một thì không thể. Thế nên anh thì biết gì về gia đình chứ?"

"Ồ, xem kìa. Hoá ra cô cũng ghê gớm đấy." Giọng anh ta nghe có vẻ hài lòng một cách tai ác.

"Anh biết không, chắc chắn là anh không có nghĩa vụ phải nhận lời đề nghị cho đi nhờ của tôi đâu, Callahan O'Shea. Cứ thoải mái đi xe đạp và bị xe đâm đi."

"Khi mà cô đi trên đường thì chuyện đó dễ xảy ra lắm phải không?"

"Tôi nhắc lại. Ngậm miệng vào không thì về một mình đi."

"Được rồi, được rồi. Bình tĩnh lại," anh nói. Tôi đi nhanh hơn, bực mình, đôi giày nhảy của tôi nện chan chát trên nền đá lát.

Chúng tôi lại bàn tiếp tân để đón con vật nhỏ xíu của tôi từ chỗ Shirley. "Nó có ngoan không?" tôi hỏi cô.

"Ôi, nó đúng là một thiên thần!" chị xuýt xoa. "Phải không nào bé yêu?"

"Chị đã dùng loại thuốc an thần nào vậy?" Callahan hỏi.

"Anh là người duy nhất nó không ưa," tôi nói dối trong khi Angus nhe hàm răng cong về phía Callahan O'Shea và gầm gừ khe khẽ như con mèo. "Nó có khả năng đánh giá nhân cách rất xuất sắc đấy."

Bên ngoài đang mưa, cơn mưa hương vị ngọt ngào có thể làm cho khóm mẫu đơn (và cả tóc) tôi cao thêm hai phân nữa cho tới khi trời sáng. Tôi đợi, vẫn bực mình, trong khi Cal tháo xích xe ra khỏi cột đèn và buộc nó vào xe tôi. Tôi mở cốp và chờ, nhưng Cal chỉ đứng đó, hứng mưa, nhìn tôi.

"Sao?" tôi hỏi. "Bỏ nó vào di."

"Cô không cần phải cho tôi đi nhờ nếu cô không muốn, Grace. Tôi làm cô tức. Tôi có thể đi xe về nhà."

"Tôi không tức. Đừng có ngốc. Bỏ xe vào ô tô đi. Angus và tôi đang bị ướt đây này."

"Vâng, thưa bà."

Tôi nhìn trong khi anh nhấc nó lên và khéo léo đặt vào trong. Nó không thể lọt hết vào, vậy nên tôi tự nhủ trong đầu phải lái chậm để không làm hỏng hai phương tiện di chuyển của Callahan trong cùng một đêm, rồi chui vào xe cùng con chó. Liếc nhanh qua gương chiếu hậu, tôi yên tâm rằng, phải, tóc mình thực sự đã bị những linh hồn ma quỷ ám vào rồi. Tôi thở dài.

"Lúc bực tức trông cô rất dễ thương." Callahan nói khi vào xe.

"Tôi không tức," tôi trả lời.

"Nếu cô tức thì với tôi cũng không sao cả," anh trả lời, thắt dây an toàn.

"Tôi không tức!" đúng nghĩa là tôi đã hét lên.

"Tuỳ cô," anh nói. Cánh tay anh lướt nhẹ qua cánh tay tôi, và một luồng điện phóng qua toàn bộ cơ thể. Tôi nhìn trân trân ra phía trước, đợi cho nó dịu đi.

Callahan nhìn tôi. "Con chó đó luôn ngồi trong lòng cô khi cô lái xe à?"

"Làm sao nó học được nếu không được thực hành chứ?" Callahan cười, và tôi cảm thấy cơn giận dữ của mình (phải, phải, tức là tôi vẫn tức một tí tẹo đấy) tan biến mất. Cảm giác đê mê thì ở lại. Tôi lùi (cẩn thận) khỏi chỗ đó. Callahan O'Shea có thứ mùi thật dễ chịu. Ấm, theo một kiểu nào đó. Ấm và có hơi mưa, cái mùi gỗ luôn luôn hiện diện hoà trộn thành một sự kết hợp lạ thường. Tôi băn khoăn không biết anh ta có phiền không nếu tôi vùi mặt vào cổ anh ta một lúc. Chắc không nên làm thế lúc đang lái xe.

"Dạo này tình trạng ông anh thế nào?"

"Ông vẫn thế," Cal trả lời, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Theo anh nghĩ thì ông nhận ra anh chứ?" tôi hỏi, nhận ra muộn màng rằng đó không phải là việc của mình.

Mất một giây, Callahan không trả lời. "Tôi không nghĩ vậy."

Hàng trăm câu hỏi nhao nhao đòi bật ra. Ông có biết anh bị đi tù không? Trước khi ở tù thì anh làm gì? Vì sao anh trai anh lại không nói chuyện với anh? Vì sao anh làm vụ đó, Cal?

"Vậy, Cal này," tôi mở màn, rẽ trái vào phố Elm, Angus giúp tôi bẻ lái, "ngôi nhà của anh thế nào rồi?"

"Khá đẹp," anh nói. "Cô nên ghé qua và nhìn thử xem."

Tôi liếc sang. "Chắc rồi." Tôi ngần ngừ, rồi quyết định liều. "Callahan, tôi cứ thắc mắc mãi. Trước khi vào tù, anh làm gì?"

Anh ta nhìn tôi. "Tôi làm kế toán," anh ta trả lời.

"Thật à?" Tôi đã đoán là việc gì đó liên quan đến bên ngoài – chăn bò chẳng hạn. Không phải công việc bàn giấy. "Không muốn làm việc đó nữa? Hơi chán, phải không?"

"Tôi mất chứng chỉ hành nghề khi phạm luật, Grace."

Ôi, khỉ thật, phải rồi. "Vậy vì sao anh lại phạm luật?"

Cal chỉ nhìn tôi. "Vì sao cô lại muốn biết đến thế?"

"Vì sao ấy à!" tôi trả lời. "Không phải ngày nào anh cũng sống ngay cạnh một kẻ phạm tội bị kết án."

"Có lẽ tôi không muốn bị nghĩ tới như một tội phạm bị kết án, Grace. Có lẽ tôi muốn được nghĩ tới như con người của tôi bây giờ. Đền bù cho quãng thời gian đã mất và bỏ lại quá khứ đằng sau và tất cả những thứ như thế."

"A, đáng yêu làm sao. À, tôi là một giáo viên lịch sử, anh O'Shea. Quá khứ rất quan trọng với tôi."

"Tôi chắc chắn là đúng thế." Giọng anh lãnh đạm.

"Điều dự báo tốt nhất cho tương lai là hành động trong quá khứ," tôi ngâm nga.

"Ai nói thế? Abe Lincoln à?"

"Thực ra là Tiến sĩ Phil." Tôi cười. Anh không cười lại.

"Vậy cô đang nói gì, Grace? Cô cho là tôi sẽ biển thủ của cô à?"

"Không! Chỉ là... ừm, rõ ràng là anh cảm thấy nhu cầu phá luật, vậy điều đó nói lên cái gì? Nó nói lên điều gì đó, nhưng vì anh không mở miệng ra mà nói, tôi không biết đó là điều gì."

"Quá khứ cua cô nói gì về cô?" anh ta hỏi.

Quá khứ của tôi với Andrew. Nó nói lên điều gì? Rằng tôi là người phán đoán tính cách không tốt? Rằng so với Natalie, tôi không sánh bằng? Rằng tôi chưa đủ tốt? Rằng Andrew là một gã khốn?

"Hồ kia rồi," tôi bình phẩm. "Nếu anh đang lên kế hoạch ném xác tôi ở đó thì nên bắt đầu đi thôi."

Miệng anh ta nhếch hẳn lên, nhưng anh ta không trả lời.

Chúng tôi rẽ vào phố nhà mình. "Về cái xe của anh," tôi nói. "Tôi thực sự xin lỗi. Ngày mai tôi sẽ gọi cho đại lý bảo hiểm."

"Tôi đoán chắc là cô đặt số của anh ta ở chế độ quay số nhanh," Callahan nói.

"Buồn cười đấy."

Anh ta cười to, tiếng cười lớn, mờ ám làm dạ dày toi quặn lên. "Cảm ơn vì đã cho đi nhờ, Grace," anh nói.

"Nếu có lúc nào anh muốn thú nhận tội lỗi của mình, tôi luôn sẵn sàng."

"Giờ thì cô đã từ một kẻ từ vì đạo thành linh mục rồi đấy. Chúc ngủ ngon, Grace."

Chương 18

"Nó...ừm, đẹp đấy" tôi nói, chớp mắt nhìn chiếc nhẫn. Ôi, quỷ thật, đúng là nó rất đẹp. Viên kim cương chừng một cara, có lẽ hơn một chút, một vật gọn gàng xinh xắn, hình trái lê, bố trí khéo léo. Tôi thích nó. Tôi đã có nó, thực ra là thế. À, không, như thế chưa hẳn đúng. Tôi có chị em song sinh với nó, đang nằm trong hộp đồ trang sức ở nhà, đợi tôi đem đi cầm cố. Vì Chúa, Andrew không thể độc đáo hơn một tí xíu ư? Ý tôi là, làm ơn! Anh ta đã chọn hai chị em để làm vị hôn thê... ít nhất đáng ra anh ta cũng nên chọn hai chiếc nhẫn khác nhau chứ, trời ơi là trời.

"Cảm ơn," Nat nói, ngất ngây hạnh phúc, không hề biết rằng chúng tôi giờ có hai chiếc nhẫn đính hôn giống nhau từ cùng một người đàn ông. Chúng tôi đnag ngồi ở sân sau nhà bố mẹ, chỉ có Nat và tôi. Những người còn lại thì ở trong nhà – Andrew, nội, Margarete, mẹ và bố.

"Chị chắc chuyện này ổn với chị chứ?" Natalie hỏi, luồn tay vào tay tôi.

"Điều duy nhất không ổn là em liên tục hỏi chị có ổn không," tôi nói có phần gay gắt. "Thật đấy, Natalie. Thôi đi cho chị nhờ." Rồi, áy náy vì thái độ cáu kỉnh của mình, tôi siết lấy tay con bé.

"Chị mừng là em hạnh phúc."

"Chị vẫn thật tuyệt vời, chị Grace. Đưa Andrew và em đến với nhau... điều đó thật trên cả mong đợi."

Còn phải nói. Tôi thở hắt ra, rồi nhìn cô em gái nhỏ của mình. Mặt trời chiếu xuống tóc con bé, đôi lông mi vàng sẫm quét lên má khi con bé say sưa ngắm chiếc nhẫn.

"Bọn em đã định ngày chưa?" tôi hỏi.

"À, em muốn hỏi ý kiến của chị về chuyện đó," con bé nhìn tôi nói. "Andrew và em cảm thấy nên tổ chức sớm. Làm nhanh cho xong sớm, chị biết đấy? Rồi sau đó, chúng em chỉ là đã kết hôn thôi. Không có gì to tát. Chỉ là gia đình cũng với vài người bạn và mấy bữa tối sau đó. Chị nghĩ sao?"

"Nghe hay đấy," tôi nói.

"Grace," con bé bắt đầu ngập ngừng, "em băn khoăn không biết chị có muốn làm phù dâu chính cho em không. Em biết tình huống này khá là kỳ cục nhưng em phải hỏi chị. Và nếu chị không muốn, tất nhiên là em hiểu. Nhưng từ hồi còn nhỏ, em vẫn luôn tưởng tượng đó sẽ là chị. Margaret là phù dâu, tất nhiên, nhưng chị là số một của em, chị biết không?"

Thật không thể nói không. "Chắc chắn rồi," tôi nói nhỏ. "Chị rất hân hạnh." Tim tôi đạp những nhịp thình thịch thật chậm, nghiêng ngả, khiến tôi cảm thấy hơi chóng mặt.

"Cảm ơn chị," Nat thì thầm, ôm chầm lấy tôi. Trong một phút, như thể là chúng tôi bé lại, mặt con bé ấm và mịn áp vào cổ tôi, tôi vuốt ve mái tóc vàng óng ả của con bé, hít vào mùi dầu gội ngọt ngào.

"Chị không thể tin được là em sắp kết hôn," tôi thì thầm, mấy giọt nước mắt trào ra. "Chị vẫn muốn cho em cưỡi trên lưng và tết tóc cho em."

"Em yêu chị, Grace," em bé thì thầm.

"Chị cũng yêu em, Nattie Bumppo," tôi nghẹn ngào. Em gái bé nhỏ của tôi, đứa em tôi đã tự tay tắm rửa và thay tã, đứa em tôi đọc sách cho và ôm ấp, đang bỏ tôi đi theo cách sâu sắc nhất mà một đứa em có thể. 25 năm, tôi đã là người Natalie yêu quý nhất, và con bé cũng là người tôi yêu quý nhất, còn giờ thì điều đó sắp thay đổi. Hãy đối diện với chuyện đó, khi tôi còn ở bên Andrew, anh ấy chưa từng hạ bệ được ngai vàng của Natalie trong tim tôi. Tất nhiên, tôi yêu anh... nhưng Natalie là một phần của tôi. Một phần linh hồn và trái tim tôi, theo cách chỉ có thể có được giữa chị em với nhau.

Hàng tá ký ức loé lên trong đầu tôi. Tôi 10 tuổi, vừa cắt amiđan, tỉnh dậy sau một giấc ngủ trằn trọc do tác dụng phụ của thuốc gây mê thì phát hiện ra Natalie đã vẽ cho tôi mười tám bức tranh ngựa, để tranh trên sàn phòng ngủ, dựng chúng trên ghế và bàn để tôi nhìn đi đâu cũng được thấy ngựa. Lúc tôi đánh Kevin Nichols tơi tả vì cậu ta bỏ kẹo cao su lên tóc con bé. Tôi rời nhà đi học ở trường William & Mary, và khuôn mặt Natalie méo mó cố gắng cười để tôi không nhận ra rằng, thực ra, con bé đang thổn thức khóc.

Tôi yêu con bé, và vẫn luôn yêu nó, yêu nhiều đến đau đớn. Tôi không thể - sẽ không – để cho Andrew xen vào giữa chúng tôi.

Con bé ghì lấy tôi thật chặt, rồi ngồi thẳng dậy. "Em không thể tin được là mình vẫn chưa được gặp Wyatt," con bé nói.

"Chị biết," tôi phụ hoạ. "Anh ấy cũng muốn gặp em đến chết." Wyatt, hỡi ôi, đnag dự một hội nghị y học ở San Francisco. Tôi đã thoáng thích thú với ý tưởng nói với gia đình mình rằng Wyatt và tôi đã chia tay, rồi tôi lại quyết định mình vẫn cần anh thêm ít lâu nữa. Sáng nay, tôi đã Google cụm từ hội nghị y học và phẫu thuật, kết quả là tôi tìm được một hội nghị ở thành phố bên bờ vịnh. Quá sức tiện lợi.

"Mọi chuyện của bọn chị vẫn tốt chứ?" Nat hỏi.

"Ồ, chị đoán vậy. Anh ấy làm việc quá nhiều. Nếu có con sâu nào làm rầu nồi canh, thì chính là vấn đề đó đấy." Kế hoạch hiểm ác của tôi là gieo những hạt giống này để có thể nhẹ nhàng dẫn mọi người vào cái ý tưởng của một cuộc chia tay. "Anh ấy lúc nào cũng ở bệnh viện, và giờ thì ở mãi tận Boston... Anh ấy quá tận tuỵ với công việc. Chị đoán đó là lời than phiền điển hình của vợ bác sĩ."

Úi. Không hẳn là tôi định nói câu cuối. Mặt Natalie bừng lên càng xinh đẹp hơn, nếu có thể.

"Chị có nghĩ là bọn chị sẽ kết hôn không?"

Ôi, chán thật. "Ừm, thật ra... chị không biết. Vấn dề công việc là điều bọn chị phải tìm cách tháo gỡ. Và tất nhiên, chị cũng một lần bị coi thường trước đây rồi."

Lại nữa. Không định nói mẩu cuối. Natalie lúng túng.

"Ý chị là, trước đây chị đã chọn nhầm người, vậy nên chị muốn thật cẩn thận. Đảm bảo rằng anh ấy đúng là người mình đang tìm."

"Nhưng chị nghĩ đúng là anh ấy chứ."

Tôi nghiêng đầu, vờ như đang suy nghĩ về câu hỏi. Rốt cuộc thì, Wyatt và tôi cũng sắp phải chia tay. Thực ra là sẽ khá sớm, vì rõ ràng tôi không thể giữ mọi chuyện thế này mãi. "Anh ấy..." tôi mỉm cười với Natalie, giữ ánh mắt mà tôi tự cho là tha thiết một cách khiêm tốn nhất. "Anh ấy khá tuyệt với, Nat. Chị chỉ mong bọn chị có nhiều thời gian bên nhau hơn."

Cửa sau bật mở, và Margaret xuất hiện trước mặt chúng tôi. "Grace, con chó của em vừa làm vỡ một cái âm hộ. Và tiện đây thì mẹ muốn em vào mà ăn đi." Chị chống hai tay lên hông. "Và hai đứa có bao giờ thấy là chị có thể ghen tị vì câu lạc bộ nhỏ của hai đứa không? Thề có Chúa thiêng liêng trên trời, mấy cô! Chị không được thỉnh thoảng tính vào sao?"

"Chị ấy chửi thề như thể một cựu tu sĩ chuyển sang làm thuỷ thủ vậy," Natalie lẩm bẩm.

"Ừ. Em phải thắc mắc xem lúc rảnh thì chị ấy làm gì," tôi hùa theo.

"Thôi cằn nhằn đi," Nat nói vọng ra với chị cả của chúng tôi. "Hai chị đang sống cùng với nhau, thế nên đừng có nói với em về câu lạc bộ nhé, được chưa?"

Margaret lê bước đến chỗ chúng tôi. "Hơn nữa, em gái yêu," chị gầm gừ, xô vai tôi ra để có thể ngồi xuống. "Mọi chuyện ngoài này ổn chứ? Chị vừa do thám qua cửa sổ."

"Mọi chuyện đều rất tuyệt. Em sẽ là phù dâu chính cho Nattie," tôi nói. Cảm giác có vẻ ổn. Phải. Sẽ ổn thôi.

"Lạy Chúa tôi, Natalie! Em muốn vị hôn thê của Andrew làm phù dâu chính của em ư?"

"Phải," Nat điềm tĩn trả lời. "Nhưng chỉ khi chị ấy muốn thôi."

"Và em có muốn," tôi nói, lè lưỡi ra với Margaret.

"Thế sao? Chị là cái gì, Nat? Chị có thể quét dọn cho em được không? Có khi chị có thể rửa chén bát ở quầy tiếp tân và thi thoảng ngó em một cái, nếu em không nghĩ là chị sẽ mù mắt trước vẻ đẹp vàng ngọc của em, thưa quý cô."

"Chúa ơi, nghe chị ấy kìa," Nat cười rúc rích. "Chị sẽ làm phù dâu cho em chứ, Margaret yêu quý?"

"Ôi, trời, cảm ơn, đồng ý. Chị không thể đợi được." Margaret quay sang nhìn tôi. "Phù dâu chính hả? Đồ quái đản."

"Marg, chị đã gặp Wyatt rồi phải không?" Natalie hỏi.

Margaret đá lưỡi vào má. "Đúng," chị trả lời. Tôi nhắm mắt lại.

"Chị nghĩ sao?" Nat ngồi thẳng dậy, cười hết cỡ. Con bé vẫn luôn yêu những vụ tán chuyện của con gái.

"Ừ thì, ngoài cái ngón thứ sáu trên bàn chân trái ra, anh ta cũng khá dễ thương." Margs nói.

"Buồn cười lắm đấy," tôi trả lời. "Nó còn chưa bằng một cục nhỏ tí, Natalie."

Natalie đang cười nghiêng ngả. "Còn gì nữa, Margs?"

"À thì cách anh ta mút tai Grace cũng khá là kinh tởm. Nhất là lúc ở trong nhà thờ. Kinh."

"Thôi nào, em nghiêm túc đấy," Natalie thở phì phò, đưa tay lau mắt.

"Con mắt láo liên đó làm chị phát hoảng."

Khi mẹ ra ngoài để xem cái gì giữ chân chúng tôi ở đây, mẹ thấy chúng tôi đang cười không nhịn nổi trên ghế dưới gốc cây gỗ thích.

Sự hài hước vui vẻ của tôi vẫn còn khi Angus và tôi đi bộ về nhà dọc bờ sông Farmington. Một con đường uốn lượn quanh co qua khu rừng quốc gia bao quanh dòng sông, và dù muỗi đã bay ra ngoài, chúng cũng đủ vô hại nếu tôi lờ chúng đi. Angus lon ton phía trước sợi xích dài, chốc chốc lại dừng lại tè, hít ngửi và tè thêm tí nữa, đảm bảo rằng tất cả những con chó khác đi qua con đường này đều sẽ biết rằng Angus McFangus đã ở đây trước chúng.

Natalie và Andrew đã định ngày sau khi miệt mài nghiên cứu cuốn lịch của mẹ. Mồng bốn tháng Sáu, sau ngày tốt nghiệp của trường Manning. Bốn tuần kể từ bây giờ. Bốn tuần để chia tay với chàng người yêu tưởng tượng của tôi, bốn tuần để hy vọng tìm được một mối hẹn hò cùng tới một đám cưới khác. Tôi hình dung ra mình vẫn còn một thân một mình đi dự đám cưới này. Ui da. Tuy thế, cái ý nghĩ đảo lộn bản thân để tìm được ai đó cũng khó chịu chẳng kém.

Angus sủa và run bắn lên. Phía trước, ai đó đang câu cá dưới dòng sông, đi đôi ủng cao, cái cần câu của anh ta vẽ nên một đường cong sáng vàng lấp lánh. Mặt trời chiếu lên mớ tóc rối, và tôi mỉm cười, không hiểu sao, không thấy ngạc nhiên khi gặp người hàng xóm của mình.

"Bắt được gì chưa, hay anh chỉ đang cố làm dáng thôi?" tôi gọi vọng ra.

"A, chào láng giềng," anh trả lời. "Chưa bắt được gì cả."

"Tội nghiệp chưa." Tôi bước qua một tảng đá để tới gần hơn. "Đừng có chọc mù tôi với cái cần câu của anh đấy, được chứ?"

"Vì sao? Có vẻ như tôi nợ cô mấy vết cắt và mấy chỗ thâm tím mà," anh ta nói vừa nói vừa lội bì bõm về phía tôi. Angus bắt đầu sủa. "Yên nào," Cal nghiêm nghị, càng khiến Angus bùng nổ cơn điên loạn. Ăngăngăngăngăngăngăng! Ăngăngăngăngăngăngăng!

"Anh có một thái độ thật hay ho với thú vật đấy," tôi nói. "Bọn trẻ con có khóc oà lên khi thấy mặt anh không?"

Anh ta cười to. "Cô làm gì ngoài này Grace?"

"Ồ, chỉ là đang đi về nhà thôi," tôi trả lời.

"Muốn ngồi một lát không? Tôi có bánh mỳ đây này," anh ta chào mời.

"Bánh tự làm à?" tôi hỏi.

"Nếu nói tự làm có nghĩa là mua ở tiệm bánh thì đúng là như thế." Anh ta trả lời. "Ngon lắm. Nhưng không so được với mấy cái bánh sô cô la cô làm. Những cái đó không thuộc về thế giới này. Xứng đáng với tất cả những đau đớn tôi phải chịu để có được chúng."

"Ái chà. Thật ra thì, đó là một lời khen khá dễ thương, có khi tôi sẽ làm thêm cho anh mấy cái nữa." Tôi ngồi lên một tảng đá nhô ra phía sông, ôm Angus trong lòng, nó vẫn đang gầm gừ với người đàn ông trước mặt chúng tôi.

"Sao cô không tháo xích cho Angus?" Cal gợi ý.

"Ồ, không," tôi nói. "Nó sẽ lao ngay xuống nước và bị cuốn trôi mất." Tôi ôm anh bạn nhỏ của mình chặt hơn một chút. "Chúng ta không muốn mày bị chết chìm, đúng không, em bé dừa dễ thương? Hửm? Không. Chắc chắn là không rồi."

"Có người muốn đấy," Callahan nói. Mấy cái bánh này là của quán Lala – thật đáng buồn là tôi có thể nhận ra đồ nướng cách 20 thước – bánh bơ lạc ngon lành và giòn tan với đường kết tinh lấp lánh những vệt chéo nhau.

Cal đưa cho Angus một cái bánh, nó tợp luôn lấy, táp luôn một phần ngón tay cái của Cal. Cal giật bàn tay lại, thở dài, nhìn đầu ngón tay bị thương và giơ nó ra cho tôi xem xét. Hai giọt máu bé tí tẹo lộ ra.

"Tội nghiêp anh chưa," tôi nói. "Tôi gọi 911 nhé?"

"Sao cô không gọi luật sư ấy?" Anh nhướng mày. "Có thể là Margaret. Con chó của cô đang trở thành một mối đe doạ đấy. Giữa hai đứa bọn cô, không thể tin nổi là tôi vẫn còn sống."

"Bi kịch thật đấy. À, anh sẽ sớm chuyển đi, đúng không?"

"Ừ. Tôi chắc là cô sẽ nhớ tôi lắm."

Điên quá. Đúng là tôi sẽ nhớ anh ta. Mặt trời chiếu lên tóc anh, rọi sáng tất cả các khoảng nâu, nâu vàng và vàng óng. Thật không công bằng khi gã này lại có thể trông gống như một hình ảnh quảng cáo cho chương trình Sống cùng thiên nhiên, toát ra sự hấp dẫn giới tính trong đôi ủng lội nước và chiếc áo vải flannel. Tay áo xắn lên để lộ cánh tay rám nắng. Lông mi anh ta thẳng, vàng óng và thực sự hấp dẫn một cách vô lý, và phần đàn bà trong tôi thì van nài tôi hãy làm gì đó.

Tôi hắng giọng. "Vậy, Cal, đời sống tình yêu của anh ra sao? Tôi tình cờ thấy anh với cô tóc vàng ở quán rượu hôm nọ."

"Lại rình mò đấy à Grace ? Tôi tưởng chúng ta đã thoả thuận rồi."

Tôi thở dài cáu tiết. "Cô ấy ở ngay hiên trước. Tôi thì đang làm cỏ." Tôi dừng lại. "Anh đã hôn cô ta."

"Lên má," anh ta nói.

"Hừm. Một số phụ nữ thấy việc đó rất lãng mạn đấy." Anh ta không nói gì. "Thế còn về bãi cỏ anh muốn cắt tỉa thì thế nào?"

"Nói chuyện tình dục bằng cách đó là hơi thô lỗ đấy, phải không Grace?"

Tôi chớp mắt, rồi lăn ra cười. "Ý tôi là chuyện anh nói lúc trước. Anh muốn có vợ, mấy đứa con và một bãi cỏ để cắt."

"Và đúng là thế." Anh ta ném dây câu ra lần nữa, không nhìn tôi.

"Vậy chuyện tìm kiếm tới đâu rồi?" tôi hỏi.

"Không tệ," anh ta trả lời sau một hay hai nhịp Angus gầm gừ.

Không tệ. Thế nghĩa là gì? "Rồi." Tôi đứng dậy, phủi quần. "Cảm ơn vì anh đã mời bánh nhé, quý ông. Chúc câu cá may mắn. Vì vợ và cá hồi."

"Chúc một ngày vui vẻ, Grace."

"Anh cũng thế."

Dạo bước nốt phần còn lại của quãng đường về, tôi cố gắng thuyết phục mình tôi si mê Callahan O'Shea đi. Tự nhắc mình rằng anh ta không phải kiểu người để lấy làm chồng, không phải cho tôi. Chúng tôi không phù hợp cho nhau. Bởi vì, ừm, thật ra là... bởi vì...

Hãy nhìn thẳng vào vấn đề. Callahan O'Shea nhìn thì rất thích, điều đó đúng. Có thể anh ta thích tôi. Anh ta có đưa đẩy với tôi... một chút. Thỉnh thoảng. Thành thật ra thì anh ta đưa đẩy với Margaret còn nhiều hơn. Hôm nọ tôi đã trông thấy họ nói chuyện, cười đùa như hai người bạn qua hàng rào sau nhà. Đáng tiếc, lúc đó tôi đang nghe điện thoại nên không thể nghe lỏm được.

Tuy nhiên, có một điều là chắc chắn. Tôi không cảm thấy an toàn bên cạnh anh ta. Không phải là anh ta sẽ cướp của tôi, không, tất nhiên là không rồi. Nhưng nếu Andrew đã làm tim tôi tan nát, thì thử hình dung xem Callahan O'Shea sẽ là gì với nó. Nghiền nát nó cho đến khi chẳng còn lại gì trừ những mảnh vụn. Hãy thành thật. Với người như tôi – một cô giáo bé nhỏ khiêu vũ với người già, thích phim về Nội chiến và chơi trận giả - bên cạnh một người như anh ta, một người đàn ông đầy sức sống, nguy hiểm một cách mơ hồ, người toả ra tua tủa những hấp dẫn giới tính... đó hẳn là một ý tưởng tồi. Một tai hoạ đang chờ để ập xuống.

Tôi chỉ ước mình có thể thôi nghĩ về chuyện đó.

Chương 19

Quả thật rất nhẹ nhõm khi Julian lại là một gương mặt thường trực trong cuộc sống của tôi. Và tôi không chỉ có anh mà còn có Tim Gunn đẹp trai hào hoa, vì Nhà thiết kế thời trang đang được chiếu trên ti vi. Margaret đã hạ cố mà xuống tầng dưới, tôi đã làm bỏng ngô và bánh sô cô la, cũng khá lâu rồi tôi mới hạnh phúc đến thế này.

Tuần này là một tuần khó khăn ở trường. Lũ trẻ phát cuồng lên muốn làm bất cứ việc gì ngoại trừ học, và mấy đứa năm cuối cơ bản là đã dừng hẳn khi nhận được tin từ trường đại học. Tôi hiểu nên đã chiếu phim Vinh quang thay vì bắt chúng học nhưng vẫn không ăn thua. Việc tôi không thể làm chính là cái việc mà Ava đang làm... để cho bọn năm cuối nhắn tin cho bạn bè và tán chuyện, bất chấp việc các lớp học mấy tuần nữa mới kết thúc.

Nói đến Ava, phần trình bày của cô ta với hội đồng đã (à, là từ nhận định của chính cô ta) rất chói lóa. Chuyện cô ta đã ngủ với chủ tịch (theo lời Kiki, được Paul phụ họa và do chính Ava úp mở) chắc chắn đã không làm tổn hại gì đến đại nghiệp của cô ta. Phần trình bày của tôi sắp đến, và tôi vẫn đang quay cuồng lên với nó, lăn tăn không biết có nên rút lại sự thay đổi mà mình đang muốn tạo ra và duy trì tình trạng hiện tại thêm một thời gian nữa hay không.

Trên mặt trận hẹn hò, eCommitment đã giới thiệu cho tôi một người làm dịch vụ tang lễ, niềm đam mê của người này là nhồi bông thú vật (tôi đoán là có thể hiểu được, nhưng không có nghĩa là tôi phải hẹn hò với anh ta) và một người thất nghiệp sống trong tầng hầm nhà bố mẹ thích sưu tập thẻ Pokemon. Thôi nào! Tôi quá mệt mỏi vì tìm kiếm rồi. Vẫn biết tôi chưa có mối quan hệ đó được bao lâu, nhưng tôi muốn chia tay. Tôi sẽ chia tay với Wyatt và chỉ việc nói với gia đình mình rằng anh là một kẻ nghiện việc, xong. Sau đó tôi có thể thư giãn và tận hưởng cuộc sống của mình. Tôi nghĩ đó là một kế hoạch thật hay.

"Nhắc lại người này là người nào hộ cái?" Margaret hỏi, nhét thêm bỏng ngô vào miệng. Chị đáng lẽ phải xong việc cho nhanh và quả thật là có đặt bên cạnh một thếp giấy viết, nhưng nó đã bị cho vào quên lãng khi chị đầu hàng tiếng gọi mời hấp dẫn từ chương trình yêu thích của tôi.

"Đó là một người làm cho mẹ anh ta một tấm áo choàng hồi anh ta sáu tuổi," Julian trả lời, vuốt ve lưng Angus. "Thần đồng. Anh ta cũng dễ thương nữa. Tôi nghĩ có thể anh ta là dân đồng tính."

"Thật vậy," Margaret nói. "Hừm. Người thiết kế trang phục cho phụ nữ. Đồng tính. Ai mà biết được nhỉ?"

"Nào nào. Không cần phải định kiến thế đâu," Julian tỏ vẻ không hài lòng.

"Theo lời vũ sư đồng tính," Margaret nhe rang cười, thêm.

"Nữ luật sư biện hộ giận dữ, gia trưởng, nghiện tình dục, đáp lời."

"Bị đáp trả ngay lập tức bởi anh chàng dành ba mươi phút vào mái tóc mỗi ngày, có ba con mèo và đan áo len cho chúng."

"Cô ả xinh đẹp, cay đắng, nghiện việc, quay lưng bỏ ông chồng dịu dàng, về cơ bản là thiến phéng anh chàng." Julian trả đũa. Họ nhìn nhau cười vui vẻ, trìu mến.

"Thôi anh thắng," Margaret nói. "Người phụ nữ giận dữ thừa nhận thất bại trước chàng tiên vũ đạo." Julian chớp chớp đôi hàng lông mi ấn tượng của mình về phía chị.

"Cứ như trẻ con vậy. Thôi gây lộn ngay không là không được ăn kem đâu," tôi nói, gieo rắc cái nghiệp chướng bảo an của đứa con giữa vào họ. "Ôi nhìn kìa, Tim đang đưa ra thử thách cho họ." Chúng tôi chìm vào im lặng, bám lấy từng lời của Tim Gunn. Tất nhiên, đó là khi chuông điện thoại sẽ phải reo lên.

"Đừng bắt máy," Julian rít lên, cầm điều khiển từ xa tăng tiếng ti vi.

Tôi không nghe lời sau khi liếc qua thấy danh tính người gọi. "Chào Nat."

"Chào chị, Gissy! Mọi chuyện thế nào?"

"Rất tuyệt," tôi nói, cố gắng để nghe chương trình. Ô ô ô. Váy áo làm từ các chất liệu tìm được từ bãi phế thải. Cái này sẽ hay đây.

"Chị đang làm gì thế?" Nat hỏi.

"Ô, ừm, bọn chị chỉ xem Nhà thiết kế thời trang thôi," tôi trả lời.

"Anh ấy ở đó chứ? Wyatt ở đó chứ?" Nat kêu lên the thé.

"Không, Julian đang ở đây. Wyatt ở, ừm, Boston."

Julian quay đầu lại, và xích lại gần tôi hơn để nghe cho rõ. Nhà thiết kế thời trang vừa chuyển sang quảng cáo.

"À nghe này, em muốn nhờ chị một việc. Andrew và em sẽ tới vào thứ Sáu để ăn tối với gia đình. Chị biết đấy, vợ chồng nhà Carson và bọn chị, và em muốn chắc chắn là chị sẽ đến được. Cùng với Wyatt. "

Tôi cau mày.

"Em nghĩ cuối cùng thì anh ấy cũng phải tìm được cách chứ, chị có nghĩ thế không, Grace? Ý em là phải có các bác sĩ khác ở Boston nữa chứ, phải không?"

"Ừm, bữa tối hả? Với vợ chồng nhà Carson?" Margaret co rúm lại khi nghe thấy cái tên, Julian nom như bị ai đánh úp. Họ vẫn còn nhớ gia đình Carson. Tôi làm bộ tự bắn vào thái dương.

"Ừm... thứ Sáu à?" tôi ra dấu cầu cứu với Margaret và Julian. "Ái chà, bọn chị... ừm, bọn chị có kế hoạch mất rồi."

"Đi mà, Grace!" Natalie nói. "Chuyện này bắt đầu thành ra kỳ cục rồi đấy."

Em còn chưa biết đâu, tôi nghĩ thầm.

Margaret nhảy lên và giật điện thoại khỏi tay tôi. "Nat, chị Margs đây." Margaret nghe một lúc. "A, cứt thật, Nat, đã bao giờ em nghĩ rằng có thể Grace e rằng Wyatt cũng sẽ phải lòng em nốt không hả?"

"Dừng lại! Như thế không hay đâu. Trả điện thoại cho em, Margaret." Tôi vật ống nghe ra khỏi tay chị mình và nói nhỏ nhẹ với em gái. "Chị sẽ gọi lại, Natalie."

"Grace, điều đó không đúng, đúng không?" con bé thì thào.

"Tất nhiên là không rồi! Không!" Tôi lườm Margaret, rồi hạ thấp giọng. "Chị có thể nói với em điều này, vì chị biết em sẽ hiểu." Margaret thở dài thành tiếng. "Nat," tôi tiếp, "em biết chị và Wyatt có ít thời gian bên nhau thế nào rồi đấy. Và chị đã nói với anh ấy là chị sắp kiên nhẫn rồi. Vậy nên anh ấy đã lên mấy cái kế hoạch đặc biệt này..."

Nat im lặng một phút. "Ừm, em đoán bọn chị cần một chút thời gian ở riêng bên nhau."

"Chính thế. Em hiểu đúng rồi đấy. Nhưng chuyển lời chào của chị đến hai bác Carson nhé, và tất nhiên chị sẽ sớm gặp họ ở đám cưới."

"Được rồi. Yêu chị, Grace."

"Chị cũng yêu em, bé yêu." Tôi nhấn phím kết thúc cuộc gọi rồi quay sang chị và bạn mình. "Wyatt và em sẽ cãi nhau to," tôi tuyên bố.

"Khổ thân gã khốn. Giá anh ta đừng có tận tâm thế với bọn trẻ đang điều trị." Margaret.

"Anh chắc là anh ta sẽ đau khổ lắm," Julian ân cần nói.

Tôi đi vào bếp để uống nước lạnh, Angus bắng nhắng bám theo, nhảy lên đòi bánh. Tôi chiều ý, quỳ xuống và bắt con chó nhỏ phải ngồi dậy mới được cho ăn, rồi đưa miếng bánh và vỗ vỗ lên đầu nó.

Tôi mệt mỏi với Wyatt, mệt mỏi với cả Margaret, mệt mỏi với những trận cãi vã của bố mẹ, mệt mỏi với bà nội già nua cáu bẳn, mệt mỏi với Andrew và Natalie. Trong một thoáng, tôi nhớ lúc Callahan O'Shea hỏi tôi xem gia đình tôi đã làm được gì cho tôi. Thật ra. Tôi mệt mỏi với cả việc nghĩ về anh ta nữa, bởi vì điều đó chỉ làm tôi nóng lên và buồn bực và rạo rực ở những chỗ từ lâu đã bị quên lãng, và rồi tôi không thể ngủ cho ngon, nghĩa là tôi thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết.

Khi đám cưới của Natalie xong xuôi, tôi sẽ đi nghỉ một chuyến dài. Có thể là tới Tennessee, tới xem một số chiến trường dưới đó. Có thể là tới Anh. Hay Paris, nơi rất có thể tôi sẽ gặp được Jean-Phillippe ngoài đời.

Angus ghé cái đầu xinh xắn lên chân tôi. "Mẹ yêu mày lắm, McFangus," tôi nói. "Mày là cậu bé ngoan nhất của mẹ."

Thẳng người dậy, tôi không thể kìm lòng xem thử bên nhà Callahan O'Shea có dấu hiệu của sự sống không. Ánh sáng nhẹ tỏa ra từ một cửa sổ tầng trên. Có thể là cửa sổ phòng ngủ. Có thể anh ta đang làm chuyện đó với một cô vợ tiềm năng. Nếu tôi lên gác, vào tầng áp mái chẳng hạn, tôi có thể thấy... hoặc nếu tôi chỉ cần mua một cái ống nhòm thật tốt... hoặc nếu tôi trèo lên cây tử đinh hương và bò từng tí một theo đường ống nước thì, phải, tôi sẽ có được tầm nhìn hoàn hảo xem trong phòng đó có gì. Ôi trời đất, mình thật là thảm hại.

"Grace." Margaret đứng ở cửa bếp. "Này, em ổn chứ?"

"Ô, vâng," tôi nói.

"Nghe này, chị sẽ đưa em và Julian đi ăn tối, được không? Như một lời cảm ơn vì em đã để cho một đứa không ai chịu nổi như chị ở lại đây." Chị nói bằng giọng tử tế rất không giống chị.

"Chị thật là tốt. "

"Chị sẽ bảo Junie đặt chỗ, thế nhé? Chỗ nào đó thật hoành tráng. Gọi thật nhiều đồ uống, hai món tráng miệng, mọi thứ." Chị tới bên, vòng tay qua vai tôi, và với một bà chị nhím xù thì đó là một cử chỉ dịu dàng khủng khiếp. "Và em có thể vui vẻ hơn nữa, em cũng có thể vui trọn vẹn hơn khi nghĩ về chuyện em nhớ nhung vợ chồng nhà Carson thế nào."

BUỔI TỐI THỨ SÁU, Julian và tôi được chỉ tới một chiếc bàn đáng yêu ở Soleil, một nhà hàng xinh xắn nhìn ra sông Connecticut ở Glastonbury. Đó là kiểu nhà hàng tôi không bao giờ đặt chân tới – rất hiện đại và đắt đỏ. Trên đường tới bàn của mình, chúng tôi đi qua không chỉ một phòng kho chứa rượu ốp kính mà còn cả một chiếc tủ lạnh bằng kính trong đặc biệt chứa đầy những chai vodka thời thượng. Ở một đầu, căn bếp được để lộ để chúng tôi có thể nhìn thấy đầu bếp đang làm việc điên cuồng, lia những chiếc đĩa dưới ánh đèn, nói liến thoắng bằng tiếng Pháp. Phục vụ bàn của chúng tôi, tên là Cambry, đưa cho chúng tôi hết thực đơn này đến thực đơn khác – danh sách rượu, các món ăn được biệt của ngày hôm nay, danh sách các loại martini, thực đơn thường, lựa chọn của nhân viên, mỗi cuốn đều được bọc da và in với phông chữ thanh lịch. "Xin hãy thưởng thức bữa ăn," anh ta nói, nhìn chăm chú vào Julian. Bạn tôi lờ anh ta đi, theo đúng thói quen của anh.

"Nhìn nơi này mà xem Grace," Julian nói khi chúng tôi miệt mài xem danh sách martini. "Đúng kiểu địa điểm mà Wyatt sẽ đưa em tới."

"Anh nghĩ thế à? Với em thì áp lực hơi lớn."

"Nhưng anh ta muốn gây ấn tượng với em. Anh ta ngưỡng mộ em mà."

"Như thế là chưa đủ, Wyatt," tôi nói nghiêm túc vẻ giễu cợt. "Em hiểu anh tận tụy thế nào với công việc, nhưng em muốn nhiều hơn nữa. Anh là một người đàn ông đáng yêu. Chúc may mắn. Em sẽ luôn quan tâm tới anh, nhưng, tạm biệt."

Julian đặt cả hai tay lên tim. "Ôi, Grace, anh xin lỗi nhiều lắm. Anh sẽ luôn yêu em và hối tiếc vì công việc của anh đã xen vào giữa chúng ta, nhưng anh không thể bỏ mặc lũ trẻ tội nghiệp cho một tay người rừng thô vụng nào đó khi chỉ mình anh là người thực sự cần thiết..." Đầu Julian xoay đủ một vòng khi người phục vụ đi qua. "Ồ, món kia trông ngon quá. Đó là gì vậy, cá hồi à? Anh nghĩ anh sẽ gọi món đó." Julian nhìn lại phía tôi. "Anh đang nói tới đâu nhỉ?"

"Không quan trọng. Xong rồi. Gia đình em sẽ tan nát lắm đấy." Bạn tôi cười lớn. "Julian," tôi nói khẽ hơn, "anh có nhớ anh đã nói chúng ta sẽ không tiếp tục cố tìm lấy một người đàn ông nữa không?"

"Ừ?" anh nghiêm trang nói.

"Thật ra, em vẫn muốn có một người đàn ông."

Anh ngửa ra ghế và thở dài. "Anh biết. Anh cũng vậy. Chỉ là, khó quá."

Tôi ngồi lại. "Em phải lòng anh chàng hàng xóm. Tên cựu tù ấy."

"Ai mà không chứ?" Julian lầm bầm.

"Anh ta chỉ hơi..."

"Quá?" bạn tôi gợi ý.

"Chính xác," tôi đồng ý. "Em nghĩ có thể anh ta thích em, nhưng để mà xúc tiến thì em quá..."

"Nhát gan?"

"Phải," tôi thừa nhận. Julian gật đầu thông cảm. "Nhưng còn anh thì sao, Julian? Anh hẳn chỉ cần một gậy đã hạ gục đàn ông rồi chứ. Anh bồi bàn kia cứ nhìn anh mãi. Anh ta dễ thương đấy. Ít nhất thì anh cũng có thể nói chuyện với anh ấy xem."

"Rồi, có thể anh sẽ thử."

Tôi nhìn ra dòng sông ngoài cửa sổ. Mặt trời đang chìm dần vào một đám mây màu bơ kỳ vĩ, bầu trời có màu phớt hồng và hồng ửng. Thật dễ chịu, tôi cảm thấy mình đang thư giãn.

"Được rồi, thử đi xem sao, Grace," Julian nói khi chúng tôi đã gọi bữa tối (anh đã tảng lờ anh bồi bàn dễ thương) và đang nhấm nháp ly martini lạnh và khác lạ của mình. "Còn nhớ Lou ở lớp Gặp gỡ Người Trong Mộng không? Chúng ta đều đã biết quy tắc đầu tiên."

"Tôi là người phụ nữ xinh đẹp nhất ở đây," tôi ngoan ngoãn vâng lời.

"Đúng rồi, Grace, nhưng em phải cảm nhận được điều đó. Ngồi thẳng lên. Đừng có khom lưng như thế."

"Vâng, thưa mẹ," tôi nói, nhấp thêm ngụm nữa.

"Nguyên tắc thứ hai. Nhìn quanh phòng và mỉm cười, bởi vì em biết rằng mọi người đàn ông ở đây đều thật may mắn nếu có được em, và em có thể có bất cứ anh nào em muốn."

Tôi làm đúng như được bảo. Mắt tôi dừng lại ở một người đàn ông đứng tuổi, vượt quá con số 80 khá xa. Chắc chắn là ông sẽ rất may mắn vì có được tôi. Như vụ việc với Dave Túi Gắn Chân, khi có liên quan tới đàn ông lớn tuổi, tôi có một nét riêng không thể lý giải(1) nhất định nào đó.

(1) Nguyên văn: je ne sais quoi – một cụm từ tiếng Pháp dùng để nói đến những phẩm chất khó có thể diễn tả bằng lời.

Nhưng liệu người pha chế rượu, trông giống Clark Gable lúc trẻ mà không có ria mép đến ám ảnh, có cảm thấy thế không nhỉ?

"Tin vào chính mình," Julian lên trầm xuống bổng, "Không, Grace, em đang làm sai rồi. Xem này. Có vấn đề gì vậy?"

Tôi đảo mắt. "Vấn đề là nó rất ngu ngốc, Julian. Đặt em bên cạnh, em không biết, ví dụ như, Natalie thử xem, hay người khác, Margaret, thì em sẽ không phải là người phụ nữ đẹp nhất trong phòng. Hỏi Andrew xem anh ấy có may mắn khi có được em không, và anh ta chắc là sẽ nói có! Bởi vì nếu không phải nhờ em, anh ta đã chẳng bao giờ gặp được cô dâu tương lai thân yêu của mình cả."

"Ôi! Sắp tới kỳ rồi chăng? Ngồi đây mà xem đây này, bạn mến," Julian nói, lờ đi những lời chỉ trích của tôi. Tôi sưng sỉa nhìn anh bạn ngồi tựa vào ghế và nhìn quanh căn phòng. Bing, bang, bùm. Ba phụ nữ ở ba bàn khác nhau ngừng nói giữa chừng và đỏ mặt.

"Chắc chắn là anh rất tuyệt với phụ nữ," tôi nói. "Nhưng anh đâu có muốn hẹn hò với phụ nữ. Anh nghĩ em không thấy anh gần như muốn bò lăn xuống dưới bàn khi anh bồi bàn tâng bốc anh ư? Thử chiêu đó với đàn ông ấy, Julian."

Anh nheo cặp mắt đáng yêu nhìn tôi. "Thôi được." Mặt anh hơi chuyển sang hồng, nhưng tôi phải ghi nhận cho anh vì đã cố gắng.

Và chắc rồi, mắt anh gặp mắt người bồi bàn, anh này vồ lấy chiếc đĩa trên quầy bếp và quả thực là nhảy qua một chiếc bàn để tới chỗ chúng tôi. "Của các vị đây," anh ta thở dốc. "Sò Rockefeller. Mời thưởng thức."

"Cảm ơn," Julian nói, nhìn lên anh ta. Môi anh bồi bàn hé ra. Julian không quay đi.

Chà, chà. Liệu cuối cùng thì anh bạn của tôi có thực sự phá tan được cái lồng trinh tiết và tìm cho mình Người Trong Mộng hay không? Mỉm cười, tôi cắn một miếng sò – ngon tuyệt – và quyết định kiểm tra tin nhắn trong khi hai người đàn ông điển trai đang nhìn nhau đăm đuối. Thật nhã nhặn! Julian thực sự đã khởi đầu một cuộc trò chuyện! Kỳ tích chưa bao giờ có.

Tôi tắt điện thoại trong tiết cuối ngày hôm nay khi cho học sinh năm đầu làm bài kiểm tra và chưa bật lại. Nói thật, tôi không phải là người yêu điện thoại. Có những ngày tôi hoàn toàn quên không bật nó lên. Nhưng đợi đã. Thật kì lạ. Tôi có sáu tin nhắn.

Tôi chưa bao giờ nhận được sáu tin nhắn trước đây. Có chuyện gì không ổn chăng? Nội mất? Một làn sóng buồn bã bất ngờ dâng lên trong tôi khi nghĩ tới chuyện đó. Bấm mã số hộp thư thoại, tôi liếc ra cửa sổ và chờ đợi trong khi Julian và Cambry tán tỉnh nhau.

"Bạn có sáu tin nhắn. Tin nhắn thứ nhất." Giọng chị gái tôi vang lên. "Grace, chị Margaret đây. Nghe này nhóc, đừng có tới Soleil tối nay, được chứ? Chị rất tiếc, nhưng chị nghĩ Junie đã nói với mẹ là em sẽ đi đâu khi mẹ gọi tới văn phòng chị hồi chiều. Chị đoán là mẹ sẽ đi nhanh hết sức có thể để tới gặp Wyatt đấy, và mẹ đã đặt chỗ cho bữa tối nay. Với gia đình Carson. Vậy nên đừng tới đó. Chị sẽ thanh toán ở chỗ khác, nhớ ghi sổ. Gọi cho chị khi nhận được tin nhắn này nhé."

Tin được nhắn lúc 3:45.

Ôi... Chúa... tôi.

Tin nhắn thứ hai. "Grace, lại là Margs đây. Mẹ vừa gọi cho chị. Bữa tối chắc chắn là ở Soleil, vậy nên đi chỗ khác đi, được chứ? Gọi cho chị nhé." Tin này là lúc 4:15.

Các tin thứ ba đến thứ năm đều giống nhau, tôi lờ mờ nhận ra, dù ngôn ngữ của Margaret mỗi lúc một thậm tệ hơn. Nỗi kinh hoàng dâng lên như một cơn thủy triều lạnh lẽo. Tin thứ sáu như sau. "Grace, em đang ở chỗ quái nào vậy? Mọi người đang chuẩn bị tới cái nhà hàng ngu ngốc đó bây giờ đấy. Nhà Carson, Andrew, Nat, mẹ, bố cùng nội. Gọi cho chị đi! Nhà mình đặt chỗ lúc bảy giờ."

Tôi nhìn đồng hồ. Lúc đó là sáu-giờ-năm-ba-phút.

Julian và Cambry đang cười sung sướng khi Cambry viết số điện thoại vào một mẫu giấy. "Julian?" tôi nói, giọng không hẳn là thì thầm.

"Đợi một giây, Grace," Julian nói. "Cambry và anh..." rồi anh nhìn thấy vẻ mặt tôi. "Chuyện gì vậy?"

"Gia đình em đang trên đường. Tới đây," tôi nói.

Mắt anh trố lên. "Ôi, hỏng rồi."

Cambry nhìn chúng tôi, bối rối. "Có vấn dề gì ạ?" anh hỏi.

"Chúng tôi cần phải đi ngay bây giờ," tôi nói. "Ngay lập tức. Chuyện gấp của gia đình. Ở đây." Tôi lần mò trong ví tìm thẻ quà tặng thư ký của Margaret đã in từ trên mạng ra. Nỗi khiếp sợ chạy rần rần trong huyết quản. Tôi không thể bị bắt gặp ở đây. Tôi không thể! Tôi sẽ chỉ cần nói với gia đình là chúng tôi đã đi đâu đó khác. Thế thôi. Không vấn đề gì cả.

Đúng lúc chúng tôi đứng dậy đi ra, tôi nghe thấy âm thanh khủng khiếp từ giọng cười xã giao căng thẳng của mẹ tôi. Ahahahaha! Ahahahaha! Ooo... ahahaha. Tôi nhìn Julian. "Chạy thôi," tôi thì thầm.

"Bọn tôi cần một lối ra khác," Julian nói với Cambry.

"Xuyên qua nhà bếp," anh trả lời ngay tắp lự. Hai người bọn họ lao đi, quai ví tôi mắc vào ghế của một người khách gần đó. Anh ta nhìn lên.

"Oái," anh ta nói. "Cô bị kẹt rồi, cô gái." Theo nhiều nghĩa hơn là một đấy, thưa ngài. Tôi nhìn anh ta cười hốt hoảng và giật mạnh. Sợi dây không rơi ra.

Nhiều năm trời luyện tập khiêu vũ đã rèn cho Julian sự mềm dẻo và nhanh nhẹn như rắn. Anh luồn lách qua mấy cái bàn về phía căn bếp mở bận rộn, không kịp nhận ra tôi không còn theo sau.

"Được rồi đây," vị khách nói, trượt cái quai ra khỏi ghế. Và đúng lúc tôi quay người để phi theo bạn mình thì nghe tiếng mẹ.

"Grace! Con đây rồi."

Cả nhà tôi bước vào. Margaret, mắt trọn ngược Andrew và Nat, cầm tay. Bố đẩy xe lăn của nội, đi sau là mẹ. Và nhà Carson, Letitia và Ted.

Đầu óc tôi hoàn toàn rỗng tuếch. "Chào mọi người!" Tôi nghe thấy tiếng trả lời như không phải của mình. "Mọi người làm gì ở đây thế!"

Nat ôm lấy tôi. "Mẹ khăng khăng là cả nhà phải đột ngột ập vào. Chỉ để chào thôi, không phải để làm hỏng buổi tối đặc biệt của anh chị." Con bé xích lại để nhìn tôi. "Em thực sự xin lỗi. Em đã nói với mẹ cả triệu lần, nhưng chị biết mẹ rồi đấy."

Margaret bắt gặp ánh mắt của tôi và nhún vai. Ừ thì, quỷ quái thật, chị ấy đã cố gắng. Tôi có thể cảm thấy tim mình động thành từng nhịp yếu ớt, hoang mang, và tiếng cười quá khích quẫy đành đạch như một con cá hồi trong dạ dày tôi.

"Grace, con yêu! Con bí mật quá đấy!" mẹ nói nhỏ, mắt mẹ tia thẳng sang bàn tôi, hai ly martini và một phần sò Rockerfeller nằm ngơ ngác. "Mẹ nói với Letitia đây về anh bạn trai bác sĩ tuyệt vời của con, và cô ấy nói là cô ấy không thể đợi để gặp cậu ta, và rồi mẹ phải nói với cô ấy là chúng ta cũng chưa được gặp, và rồi mẹ nghĩ, à, mình sẽ bắn một mũi tên trúng hai đích. Con nhớ nhà Carson chứ, con yêu?"

Tất nhiên là tôi nhớ họ rồi. Tôi phải nhớ, trong ba tuần lễ làm dâu họ, vì Chúa. Một ngày nào đó, lâu, thật lâu về sau, tôi sẽ có thể tha thứ cho mẹ. Nghĩ lại thì, không. Theo kinh nghiệm của tôi thì ông bà Carson là những người xa cách, lãnh đạm, hoàn toàn không có khiếu hài hước. Họ không bao giờ thể hiện bất cứ điều gì ngoại trừ thái độ lịch sự lạnh lùng nhất với tôi.

"Chào các bác. Thật vui được gặp lại các bác." Nhà Carson mỉm một nụ cười giả tạo với tôi. Tôi đáp lại với một tình cảm tương đương.

"Cháu đang ăn gì vậy? Có phải chỗ sò kia không? Ta không ăn những thứ có vỏ."

Nội nói oang oang. "Kinh tởm, nhớp nháp, đầy vi khuẩn. Ta bị chứng kích ứng dạ dày vì nó đấy."

"Grace, con yêu, bố xin lỗi vì chúng ta đã xía vào," bố vừa lầm bầm vừa hôn lên má tôi. "Mẹ con hơi phát cáu lên khi nghe nói con sẽ không tới. Trông con không phải rất xinh sao! Thế cậu ta đâu? Đằng nào chúng ta cũng ở đây rồi."

Andrew bắt gặp ánh mắt tôi. Xét cho cùng thì anh biết tôi khá rõ. Anh nghiêng đầu sang một bên và cười tò mò.

"Anh ấy, à, anh ấy ở trong nhà vệ sinh," tôi nói.

Margaret nhắm mắt lại.

"Được rồi. Ừm, nghe chừng không ổn lắm nhỉ. Con nên đi xem cậu ấy thế nào. Báo với cậu ấy là mọi người tới đây rồi."

Mặt tôi nóng ran lên khi tôi bước (và bước, và bước, Chúa ơi, như thể sẽ kéo dài mãi mãi) qua nhà hàng. Trong phòng giải lao, Cambry chỉ xuống sảnh về phía phòng vệ sinh. Chắc chắn rồi, kia là Julian, nấp ngay trong phòng vệ sinh nam, nhìn hé ra ngoài qua cánh cửa nứt. "Bọn mình làm gì bây giờ," anh thì thào. "Anh đã kể cho Cambry chuyện gì đang xảy ra. Anh ấy có thể giúp chúng ta."

"Em vừa nói với họ là Wyatt không được khỏe. Và anh thì đóng vai Wyatt." Tôi liếc về phía phòng ăn. "Lạy Chúa Jesus, đức Mẹ Mary và Thánh Joseph trên bánh mì đen, bố em đang tới kìa! Chui vào buông ngay. Nhanh lên!"

Cửa đóng lại, và tôi nghe tiếng cửa buồng sập mạnh khi bố ì ạch đi xuống sảnh. "Con yêu? Cậu ta thế nào rồi?"

"Ôi, thật ra là, không tốt lắm bố ạ. Ừm, chắc anh ấy ăn phải cái gì đó không hợp."

"Tội nghiệp cu cậu. Thật là một cách ấn tượng để gặp gia đình người yêu. "

Bố dựa vào tường một cách đáng yêu. "Muốn bố xem tình hình thế nào không?"

"Không! Không, không." Tôi đẩy cửa buồng nam mở ra một chút xíu. "Anh yêu? Anh ổn chứ?"

"Ừ, hự." Julian yếu ớt.

"Em ở ngay đâu nếu anh cần nhé," tôi nói, buông cho cánh cửa đóng lại. "Bố, con thực sự ước gì mọi người không đến. Đây là... một tình huống trở nên kỳ cục... buổi tối đặc biệt của chúng con."

Bố đủ tử tế để tỏ ra xấu hổ. "Chà, mẹ con... con biết bà ấy thế nào rồi đấy. Bà ấy cảm thấy cả nhà phải có mặt ở đó để cho nhà Carson thấy... thật ra là, con hoàn toàn thoải mái với mọi chuyện."

"Vâng. Và đúng là con thấy như thế," tôi vừa nói vừa rủa thầm bản thân. Đáng lẽ tôi đừng có đi ăn cái bữa tối ngu ngốc này, nói rằng Wyatt có kế hoạch hay ca mổ cấp cứu hay gì đó. Thay vào đó, tôi lại ở đây, nói dối bố. Ông bố già thân yêu, người yêu thương tôi và chơi trò Nội chiến với tôi và thanh toán tiền làm cửa sổ cho tôi.

"Bố?" tôi ngập ngừng. "Về chuyện Wyatt..."

Bố vỗ vai tôi. "Đừng lo, con gái rượu. Chắc chắn là rất xấu hổ rồi, nhưng không ai lại đi chấp nhất cậu ấy vì tiêu chảy tí xíu cả."

"À, vấn đề là, bố..."

"Chúng ta rất mừng vì con đang gặp gỡ ai đó, con yêu. Bố không ngại thừa nhận là bố rất lo lắng về con. Chia tay với Andrew, thật ra, đó là một chuyện. Tim ai cũng phải tan nát một hai lần. Và bố biết đó không phải ý của con, con yêu."

Miệng tôi há hốc. "Bố biết ạ?" Tôi đã phải chịu đựng đau đớn biết bao khi nói với mọi người rằng vấn đề đến từ cả hai phía, rằng chúng tôi không chắc mình thực sự dành cho nhau...

"Hẳn rồi, con gái rượu. Con yêu nó, rõ như ban ngày. Để cho em gái con hẹn hò với nó..." Bố thở dài. "Chà, ít nhất thì con cũng tìm được ai đó khác. Trên cả đoạn đường tới đây, Natalie đã huyên thuyên không ngừng về việc chàng trai trẻ của con tuyệt vời như thế nào. Bố nghĩ con bé vẫn còn cảm thấy tội lỗi."

Thôi. Thế là đi tong cái mong mỏi yếu đuối muốn thú nhận của tôi. Một người đàn ông bước xuống sảnh và dừng lại nhìn chúng tôi.

"Bạn trai của con gái tôi có vấn đề," bố giải thích. "Tào Tháo đuổi." Tôi nhắm mắt lại.

"Ôi," người đàn ông nói. "Ừm... cảm ơn. Tôi nghĩ là tôi có thể đợi." Ông ta quay đi và trở lại phòng ăn.

Bố đẩy cửa mở hé ra một chút. "Wyatt, con trai? Bác là bố của Grace đây, Jim Emerson."

"Cháo chàu bác," Julian lẩm bẩm bằng một giọng thấp hơn bình thường.

"Bác lấy gì cho cháu được không?"

"Không, cảm ơn bác." Julian tương thêm một tiếng rên hòng tăng tính chân thực. Bố nhăn mặt và đóng cửa lại.

"Sao chúng ta không quay lại nhỉ?" tôi gợi ý. Tôi hé cửa ra lần nữa. "Anh yêu? Em sẽ trở lại ngay nhé."

"Được rồi," Julian trả lời bằng giọng khàn khàn, rồi ho. Thật ra thì tôi nghĩ anh đang diễn hơi quá, nhưng kể cả có thế thì tôi vẫn nợ anh một mạng. Bố nắm lấy tay tôi khi chúng tôi trở lại phòng ăn, và tôi siết tay ông đầy biết ơn khi chúng tôi lại gần gia đình mình, mọi người đã ngồi yên vị quanh một chiếc bàn lớn. Vợ chồng nhà Carson cau mày xem xét thực đơn, nội săm soi đồ đạc, mẹ trông như sắp bay lên đến nơi với thứ không khí căng thẳng đang bu xung quanh. Andrew, Nat và Margaret điều ngẩng lên nhìn tôi.

"Anh ấy thế nào rồi?" Nat hỏi.

"Không tốt lắm," tôi nói. "Một con sò hỏng hay gì đó."

"Ta bảo rồi. Sò là cái thứ đờm dãi bằng cao su bẩn thỉu," nội hùng hồn, đến mỗi một người khách gần đó phải bịt miệng nôn khan.

"Trông cháu rất tuyệt, Grace," bà Carson rời mắt khỏi thực đơn và nói. Bà ta nghiêng đầu như thể lấy làm ẩn tượng vì tôi đã không cắt họng khi con trai bà đá tôi.

"Cảm ơn, bác Carson," tôi nói. Trong khoảng một tháng, tôi đã gọi bà là Letty. Chúng tôi ăn trưa với nhau một lần khi bàn về đám cưới.

"Mẹ có ít thuốc rối loạn tiêu hóa Imodium đây đó trong này," mẹ nói, lục lọi trong túi.

"Không, không, không sao đâu ạ. Cái này giống hơn với... thật ra. Bọn con sẽ phải về nhà. Con rất xin lỗi. Wyatt rất muốn được gặp mọi người, nhưng cả nhà hiểu cho." Tôi nặn ra một tiếng thở dài. Không chỉ là tôi đang hẹn hò một người đàn ông tưởng tượng, mà anh ta lại còn bị tiêu chảy nữa. Cừ khôi quá đi mất. Đúng kiểu có thể làm Andrew phát ghen.

Đợi một chút. Theo những gì tôi biết rất rõ, Wyatt Dunn không được sáng tạo ra để khiến cho ai ghen tuông cả. Tôi liếc nhìn Andrew. Anh ta đang nhìn tôi, vẫn nắm tay Natalie, và mắt anh ta đang ẩn giấu điều gì đó. Là tình cảm ư? Miệng anh ta kéo hắn về một bên, tôi nhìn đi chỗ khác.

"Em sẽ đưa chị ra xe." Natalie nói.

"Ở lại đây," Margs gần như gắt lên. "Anh ấy không muốn gặp em trong tình cảnh thế này đâu, ngốc ạ." Natalie ngồi sụp xuống trở lại, trông rất tội nghiệp.

Tôi hôn lên má mẹ, vẫy tay với nội và cuối cùng, rời khỏi phòng ăn. Anh bồi bàn Cambry đang đợi bên ngoài nhà vệ sinh. "Các bạn có thể đi ra bằng đường phía sau." anh nói nhỏ, đẩy mở cánh cửa nhà vệ sinh. "Julian? Bờ biển thoáng rồi."

"Em rất xin lỗi," tôi nói với bạn mình. "Và cảm ơn anh," tôi thêm, ấn tờ hai mươi đô vào tay Cambry, "Anh thật tốt bụng."

"Không có gì. Cũng khá vui mà." Cambry nói. Anh dẫn chúng tôi tới một lối ra khác, cách xa phòng ăn chính bắt tay Julian, níu lấy hơi quá lâu.

"Chà, anh biết là anh đã có một khoảng thời gian vui vẻ," Julian tuyên bố khi chúng tôi đánh xe ra khỏi bãi đỗ. "Và, em đoán xem Grace, anh có một cái hẹn! Vậy đó, trong cái rủi có cái may."

Tôi liếc sang bạn mình. "Anh đã rất tuyệt khi ở trong đó," tôi nói.

"Giả vờ tiêu chảy là chuyên môn của anh đấy," anh nói, và vì câu đó chúng tôi cười đến nỗi tôi phải tấp vào lề.

Chương 20

"Vì sao cô lại dạy Cách mạng Mỹ đồng thời với Chiến tranh Việt Nam?" Hiệu trưởng Stanton nghiêm mặt hởi.

Mười người chúng tôi – Hiệu trưởng, Tiến sĩ Eckhart, bảy vị ủy viên quản trị và tôi – ngồi quanh một chiếc bàn họp bằng gỗ hồ đào trong hội trường Bigby, tòa nhà hành chính chính của Manning, vốn luôn được đưa vào bìa của tất cả các tài liệu quảng bá về trường. Tôi đang thực hiên bài thuyết trình của mình với hội đồng ủy viên, và tôi thấy thật khó ở. Tôi đã thức tới tận hai giờ sáng để hoàn chỉnh bài nói của mình, tập đi tập lại cho tới khi tôi nghĩ mình đã làm được tốt. Sáng nay, tối dậy lức sáu giờ, mặc một trong những bộ dành để hẹn hò với Wyatt, cẩn thận kết hơp phong cách bảo thủ với tinh thần sáng tạo, tạo nếp tóc, ăn một bữa sáng thật ngon dù dạ dày đang trong tình trạng không được khỏe và thì tôi đang băn khoăn không biết có phải đáng ra cần để ý một chút không.

Mọi chuyện không được tốt. Tôi đã kết thúc phần trình bày, và bảy thành viên hội đồng, trong đó có cả Theo Eisenbraun, người yêu đồn đại của Ava, nhìn tôi chằm chằm với rất nhiều cung bậc băn khoăn. Tiến sĩ Eckhart có vẻ lơ mơ, tôi nhận ra và nỗi sợ hãi ngày một dâng cao.

"Đó là một câu hỏi xuất sắc," tôi nói bằng giọng giáo viên tốt nhất của mình. "Cuộc cách mang Mỹ và chiến tranh Việt Nam có nhiều điểm chung. Hầu hết các khoa lịch sử đều dạy theo trình tự thời gian, đây là điều mà, nói thật, tôi nghĩ là có thể trở nên hơi nhàm chán. Nhưng trong cuộc cách mạng, tình huống của chúng ta là một nhóm nhỏ các công nhân vũ trang nghèo nàn, nhờ sự khôn khéo, dựa vào địa hình và một tinh thần không đầu hàng giản đơn đã giành phần thắng trước một đội quân xâm lược nước ngoài. Những điều tương tự cũng đã được ghi nhận ở Việt Nam."

"Nhưng hai sự kiện xảy ra ở hai thế kỷ khác nhau," Andelaide Compton nói.

"Tôi biết điều đó," Tôi nói, hơi quá gay gắt. "Tôi cảm thấy rằng giảng dạy theo chủ đề chứ không chỉ đơn thuần theo dòng thời gian là cách nên làm. Trong một số trường hợp."

"Cô muốn dạy một lớp có tên là' Lạm dụng quyền lực'?" Randall Withington, người đã từng là thượng nghị sĩ đại diện cho bang chúng tôi một thời gian trước, hỏi. Khuôn mặt vốn đã hồng hào của ông dường như vằn lên hơn một chút so với bình thường.

"Tôi nghĩ đó là một khía cạnh vô cùng quang trọng của lịch sử, thế nên, vâng," tôi nói, bên trong co rúm vì sợ hãi. Thượng nghị sĩ Withington đã bị bãi chức do bị buộc tôi tham ô và, hic, lạm dụng quyền lực.

"Chà, tất cả những ý này đều rất thú vị," Hunter Graystone II, là cha của Hunter IV và là cựu học sinh của trường Manning nói. Ông ra dấu về phía tập tài liệu năm mươi tư trang của tôi – chương trình giảng dạy cho cả bốn năm, các khóa học cần có, các môn học tự chọn, các học phần, ngân sách, các chuyến đi thực tế, gợi ý về đội ngũ nhân viên, các chiến lược giảng dạy, vai trò của phụ huynh, sự kết hợp của chương trình giảng dạy lịch sử với các môn khác. Tôi đã mã hóa có màu tệp tài liệu đó, bao gồm hình ảnh, biều đồ, đồ thị, in ra và mang ra tiệm Kinko để đóng. Ông Graystone còn chưa mở nó ra. Khốn thật. Tôi đã cho Hunter một điểm B trong bài kiểm tra giữa kỳ (xin nói với bạn là khá công bằng) và ông Graystone đã nhắc nhở tôi về chính chuyện đó khi tôi giới thiệu bản thân nữa giờ trước. "Sao cô không tổng kết lại mọi thứ cho chúng tôi nhỉ, cô Emerson?"

Tiến sĩ Eckhart nhìn lên – không ngủ gật, ơn trời – và gật đầu nhẹ khuyến khích tôi.

"Được ạ," tôi nói, cố gắng mỉm cười. "Tóm gọn lại thì nó thế này." Hít một hơi thật sâu, tôi quyết định đem ra hết những gì mình có, không quan tâm tới những khán giả mặt đờ đần nữa. "Tôi muốn học sinh Manning hiểu được tác động của lịch sử tới tình trạng hiện tại của chúng ta. Tôi muốn quá khứ sống dậy với các em, để các em biết trân trọng những hy sinh đã giúp chúng ta có được ngày hôm nay." Tôi nhìn quanh lần lượt vào từng thành viên hội đồng, buộc họ phải cảm nhận tình yêu của tôi dành cho môn học. "Tôi muốn học sinh của chúng ta học được từ quá khứ bằng một cách sâu sắc hơn nhiều so với việc chỉ ghi nhớ ngày tháng. Tôi muốn các em cảm nhận được rằng cả thế giới đã thay đổi thế nào vì hành động của một người, dù đó là việc Henry VIII tạo ra một tôn giáo mới hay Tiến sĩ King đứng lên kêu gọi quyền bình đẳng trên những bậc thềm của Đài tưởng niệm Lincoln."

"Thế Tiến sĩ King là ai?" Adelaide hỏi, mặt rất nghiêm túc.

Tôi há hốc miệng. "Martin Luther King con? Nhà hoạt động dân quyền?"

"Tất nhiên. Được rồi. Tiếp tục đi."

Hít một hơi điềm tĩnh, tôi tiếp. "Vậy, rất nhiều trẻ em ngày nay thấy chúng không liên quan gì tới ngay cả quá khứ gần, không gắn kết gì với các chính sách của đất nước mình, sống trong một thế giới có quá nhiều điều lôi kéo sự chú ý khỏi những hiểu biết thực sự. Tin nhắn, trò chơi điện tử, tán gẫu trên mạng... tất cả những cái đó đều khiến lũ trẻ xa rời việc thực sự sống trong thế giới này và hiểu về nó. Những đứa trẻ này cần phải thấy chúng ta đã ở đâu và làm thế nào chúng ta tới được đây. Các em phải thấy! Bởi vì chính quá khứ của chúng ta quy định tương lai của chúng ta – với tư cách các cá nhân, một quốc gia, cả thế giới. Các em phải hiểu quá khứ, bởi vì các em chính là tương lai."

Tim tôi đập thình thịch, mặt nóng bừng, tay run lên. Tôi hít một hơi run rẩy và gập hai bàn tay đầy mồ hôi vào nhau. Tôi đã nói xong.

Không ai nói gì. Không một lời nào. Không gì cả, và không phải theo hướng tích cực. Không, cũng công bằng khi nói vẫn có những tiếng dế râm ran.

"Vậy... cô tin rằng bọn trẻ là tương lai của chúng ta." Theo nói, cố nén cười.

Tôi nhắm mắt thật nhanh. "Phải," tôi nói. "Đúng thế. Hy vọng các em sẽ có khả năng suy nghĩ khi số phận kên tiếng kêu gọi các em hành động. Vậy đấy." Tôi đứng dậy và thu dọn giấy tờ. "Rất cảm ơn tất cả các vị đã dành thời gian."

"Rất... thú vị," Adelaide nói. "Ờ... chúc may mắn."

Tôi được đảm bảo rằng tôi sẽ được thông báo nếu được lọt vào vòng sau. Họ đang, tất nhiên, tìm kiếm bên ngoài Manning, abcxyz, vân vân và vân vân. Để lọt được vào vòng sau, cơ hội của tôi rất mong manh. Mong manh là xét trường hợp tốt nhất rồi đấy.

Rõ ràng, lời lẽ trong bài phát biểu nhiệt huyết của tôi đã lọt ra ngoài, vì khi tôi tình cờ gặp Ava chiều muộn hôm rồi trong phòng giáo viên của Lehring, cô ta mỉm cười ẩn ý. "Chào Grace," cô ta nói. Chớp... chớp... đây rồi... và, phải, chớp cái thứ ba. "Phần thuyết trình của cô với hội đồng thế nào?"

"Tốt lắm," tôi nói dối. "Rất tích cực."

"Tốt cho cô," cô lẩm bẩm, vừa rửa cốc cà phê vừa hát. "Tôi tin bọn trẻ là tương lai của chúng ta... hãy dạy chúng thật tốt và để cho chúng dẫn đường..."

Tôi nghiến răng. "Phần của cô thì thế nào, Ava? Cô nghĩ cái áo lót nâng ngực sẽ vẫy gọi hội đồng ủng hộ cho cô không?"

"Ôi, Grace, tôi thấy thật tiếc cho cô," cô ta nói, rót thêm cho mình một tí cà phê. "Núi đôi của tôi không phải là thứ họ thích, cưng ạ. Là cách tôi cư xử với mọi người. Dù sao thì. Chúc may mắn nhé."

Đúng lúc đó, Kiki thò đầu vào cửa. "Grace, rảnh chút không? Ô, chào, Ava, cô khỏe chứ?"

"Tôi rất tuyệt, cảm ơn," Ava hơi thì thầm. Chớp. Chớp. Và chớp nữa.

"Cậu ổn chứ?" Kiki hỏi khi tôi vào sảnh và đóng cánh cửa phía sau lại.

"Thực ra thì chán đời lắm," tôi nói.

"Chuyện gì vậy?"

"Bài thuyết trình của tớ không được tốt lắm." tôi thừa nhận. Tất cả những công tác chuẩn bị co về thành một bài hát của Whiney Houston – đầy nhiệt huyết và toàn cảm xúc. Trong lòng đầy chán nản phẫn uất, tôi nghẹn ngào nước mắt.

"Tớ rất tiếc, nhóc." Cô vỗ vỗ lên tay tôi. "Nghe này, cậu có muốn tới buổi khiêu vũ dành cho người độc thân của Julian tối thứ Sáu hay không? Rũ mấy cái rắc rối đó ra khỏi đầu? Tớ vẫn chưa gặp được ai cả. Chúa biết vì sao. Tớ vẫn đang thử những phương pháp của Lou như thể chúng được gửi xuống từ núi Sinai đây, cậu biết không?"

"Kiki, cái lớp đó thật ngu ngốc, cậu không nghĩ thế à? Cậu thực sự muốn lừa một anh chàng hẹn hò với cậu bằng cách đóng giả một người không phải là mình ư?"

"Còn cách nào khác à?" cô hỏi. Tôi thở dài. "Được rồi, được rồi, tớ biết. Nhưng hãy đến buổi khiêu vũ với tớ. Nhé? Chỉ để cho bản thân cậu phân tâm thôi?"

"Hic," tôi trả lời. "Tớ không nghĩ thế đâu."

Cô hạ giọng. "Có khi cậu sẽ tìm được ai đó để cùng dự đám cưới của em gái cậu cũng nên," cô gợi ý, đúng là một cô gái độc ác, trái tim đen tối.

Tôi làm bộ nhăn nhó.

"Cũng đáng để thử mà," cô giả lả.

"Bớ Satan, hãy lui ra đằng sau ta," tôi lẩm bẩm. "Có thể. Tớ không hứa, nhưng có thể."

"Được, tuyệt lắm!" Cô liếc đồng hồ. "Chết rồi, tớ phải chạy đây. Ngài May Mắn phải tiêm insulin, và nếu tớ chậm trễ, ngài ấy sẽ cằn nhằn khắp nơi và rồi sẽ bị co giật. Nói chuyện với cậu sau nhé!" Và cô lao đi, chạy xuống sảnh tới chỗ con mèo đang khốn khổ vì y học của mình.

"Chào, Grace."

Tôi quay lại. "Chào Stuart! Anh khỏe không? Mọi việc thế nào?"

Anh thở dài. "Anh đang hy vọng là em sẽ nói cho anh biết đây."

Tôi nén xuống một làn sóng nôn nóng. "Stuart, ừm... nghe này. Anh cần phải làm gì đó. Em không phải là trung gian của anh chị, được chứ? Em vô cùng mong muốn anh chị giải quyết được chuyện này, anh cần phải hành động. Anh không nghĩ thế sao?"

"Anh chỉ không biết phải hành động gì thôi," anh phản đối, gỡ kính xuống để dụi mắt.

"Chà, anh đã cưới chị ấy được bảy năm, Stuart! Cố lên! Nghĩ tới điều gì đó đi!"

Cửa phòng giáo viên bật mở. "Có vấn đề gì ở đây à?" ngực Ava lên tiếng. À thì, miệng cô nàng nói, nhưng cái mớ ngực mà cô ta trưng ra hôm nay, ai mà tập trung được cơ chứ?

"Không, không có gì, Ava," tôi nhẹ nhàng nói. "Là nói chuyện riêng thôi."

"Anh thế nào, Stu?" cô ta vo ve. "Tôi nghe nói vợ anh bỏ anh mà đi à. Tôi rất tiếc. Có những người thật không biết trân trọng một người đàn ông tử tế." Cô ta lắc đầu buồn bã, chớp, chớp, chớp rồi nghênh ngang đi xuống sảnh, mông ngúng nguẩy.

Stuart chăm chú nhìn theo.

"Stuart!" tôi gắt. "Đi gặp vợ anh đi. Làm ơn."

"Phải," anh nói khẽ, rời mắt khỏi mông Ava. "Anh sẽ đi, Grace."

TỐI MUỘN HÔM ĐÓ, tôi thở dài, khoanh tròn ba lần quanh từ xẽ bằng bút đỏ và viết sẽ vào lề bài viết của Kerry Blake. Tôi đang sửa bài trên giường, trong khi Margaret dùng máy tính để chơi trò sắp chữ dưới nhà trong văn phòng bé tí của tôi. Xẽ. Trời ơi!

Kerry là một cô bé đủ thông minh, nhưng ngay cả ở tuổi 17, con bé cũng biết mình không bao giờ phải thực sự lao động để kiếm sống. Mẹ cô bé là thạc sĩ Harvard và là thành viên quản trị của một công ty tư vấn ở Boston. Bố cô bé sở hữu một công ty phần mềm có chi nhánh ở bốn nước, và ông rất thường ghé thăm những chỗ đó bằng máy bay riêng. Kerry sẽ vào được một trong các trường danh tiếng trong danh sách Ivy League, bất kể điểm số của con bé có thế nào. Và, trừ phi có một phép mầu, nếu cô bé quyết định làm việc thay vì đi theo con đường của Paris Hilton, thì chắc cô bé sẽ được làm một công việc lương cao trong một văn phòng hoành tráng, có ba tiếng ăn trưa và đi họp bằng máy bay, nơi cô bé sẽ làm một lượng việc không đáng kể, rồi hưởng tiếng thơm nhờ đám người làm việc bên dưới. Nếu Kerry không phân biệt được mấy thứ chính tả vớ vẩn thì cũng chẳng ai quan tâm.

Trừ tôi. Tôi muốn con bé dùng đến đầu óc thay vì ỷ lại vào gia thế của mình, nhưng Kerry không quan tâm tôi nghĩ gì. Điều đó rất rõ ràng. Hội đồng ủy viên chắc sẽ vui vẻ chia sẻ sự chán nản của con bé.

"Grace ơi!" giọng Margaret dội khắp căn nhà, khiến Angus nhảy dựng lên. Tôi chửi thề, chị gái tôi càng ngày càng giống nội. "Chị đang làm món mì pasta nguyên hạt với xốt súp lơ xanh cho bữa tối. Muốn ăn một ít không?"

Tôi nhăn mặt. "Không cảm ơn. Em sẽ kiếm cái gì sau." Cái gì đó có pho mát hoặc sô cô la. Có thể là cả hai.

"Rõ. Ôi, chết tiệt. Stuart đang ở đây."

Ơn Chúa. Tôi lao ra cửa sổ, Angus mừng rỡ tưng tưng nhảy theo. Chắc rồi, anh rể tôi đang đi lên nhà. Trời gần tối, nhưng đôi giày thấp màu trắng tiêu biểu của anh thì tỏa sáng trong ánh sáng đang lịm dần. Tôi mò ra ngoài hành lang để nghe lóm rõ hơn, đóng cửa sau lưng để Angus không lật tẩy tôi được. Margaret lao ra trả lời tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Tôi chỉ thấy được gáy chị, không hơn.

"Anh muốn gì?" chị thô lỗ hỏi. Tôi nhận ra một nốt hài lòng ẩn bên dưới tông giọng của chị... Stuart cuối cùng cũng làm gì đó, và Margaret thì rất trân trọng những việc như thế.

"Margaret, anh nghĩ em nên về nhà." Giọng Stuart rất khẽ, và tôi phải căng tai ra nghe. Anh không nói thêm gì nữa.

"Chỉ thế thôi sao?" Margaret cáu, nói đúng suy nghĩ của tôi. "Đó là tất cả những gì anh muốn nói?"

"Em còn muốn anh nói gì nữa, Margaret?" anh hỏi yếu ớt. "Anh nhớ em. Anh yêu em. Về nhà đi."

Mắt tôi tự nhiên ướt nhòe.

"Vì sao? Để chúng ta lại được nhìn nhau chằm chằm mỗi đêm, đến phát chán cả lên ấy à?"

"Anh chưa bao giờ cảm thấy như thế, Margaret. Anh đã rất hạnh phúc," Stuart nói. "Nếu em không muốn có con, cũng được, nhưng những lời than phiền khác... Anh không biết em muốn anh làm gì. Anh không hề khác gì so với con người mà anh vốn thế."

"Có khi đó chính là vấn đề đấy," Margaret nói sắc lạnh.

Stuart thở dài. "Nếu có điều gì đó cụ thể mà em muốn anh làm, anh sẽ làm, nhưng em phải nói với anh. Thế này thật không công bằng."

"Nếu em nói với anh thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa," Margaret bắt bẻ. "Như thế là ngẫu hứng có kế hoạch, Stuart. Một sự tréo ngoe."

"Em muốn anh khó đoán và bất ngờ," Stuart nói, giọng đột nhiên đanh lại. "Liệu em có thích không nếu anh trần truồng chạy xuống Main Street? Hay là nếu anh bắt đầu hít heroin? Anh đi ngoại tình với một cô dọn dẹp nhé? Như thế đã ngạc nhiên chưa?"

"Anh đang cố tình cùn đấy, Stuart. Cho đến khi anh hiểu được ra, em không có gì để nói cả. Tạm biệt." Margaret đóng cửa lại và tựa vào nó, rồi, một giây sau, nhìn qua ô cửa sổ con. "Đáng nguyền rủa thật," chị lẩm bẩm. Tôi nghe tiếng ô tô khởi động. Rõ ràng, Stuart đã bỏ đi.

Margaret nhìn thấy tôi đang cúi xuống nhìn từ đầu cầu thang. "Thế nào? " chị hỏi.

"Margaret," tôi thận trọng bắt đầu, "anh ấy yêu chị và muốn làm cho chị hạnh phúc. Điều đó không có ý nghĩa gì sao?"

"Grace, không đơn giản như thế đâu!" chị nói. "Anh ấy sẽ hài lòng nếu tối nào trong cuộc sống của bọn chị cũng giống như tối trước. Ăn tối. Trò chuyện lịch sự về văn học và các sự kiện hiện tại. Quan hệ vào những ngày đã quy định. Thi thoảng được dịp đi ăn tối ở ngoài thì anh ấy mất đến nửa tiếng để gọi một chai rượu. Chị chán đến muốn thét lên!"

"Chà, em nghĩ thế này, bạn cùng phòng ạ," tôi nói, giọng tôi trở nên cứng rắn hơn. "Anh ấy là một người tử tế, chăm chỉ, thông minh và anh ấy ngưỡng mộ chị. Em nghĩ chị đang hành động như một đứa trẻ hư đấy."

"Grace," chị nói the thé, "vì em chưa bao giờ lập gia đình, ý kiến của em bây giờ chẳng có gì ý nghĩa mấy. Nên em lo việc của mình đi, được chứ hả?"

"Ồ, hẳn nhiên rồi, Margs. Mà này, tiện thể, chị nghĩ là chị sẽ ở đây bao lâu nữa?" Tất nhiên, như thế là quá quắt, nhưng cảm giác thật dễ chịu.

"Vì sao?" Margaret nói. "Chị làm giảm thời gian của em với Wyatt à?" nói đoạn, chị ào trở lại vào phòng bếp.

Mười phút sau, cảm thấy mình thực sự nên có quyền kiểm soát trong ngôi nhà của mình và không cần phải trốn trong phòng ngủ như thế, tôi đi xuống nhà. Margaret đang đứng bên lò nướng, trộn pasta, nước mắt tuôn xối xả xuống cằm. "Chị xin lỗi," chị nói lí nhí.

"Được rồi," tôi thở dài, cơn giận tan biến mất. Margaret chưa bao giờ khóc. Chưa bao giờ.

"Chị có yêu anh ấy, Grace. À, chị nghĩ là chị có, nhưng có những lúc chị cảm thấy như mình bị bóp ngẹt vậy, Grace. Như thế nếu chị có bắt đầu la lên, thì anh ấy cũng thậm chí không thèm để ý. Chị không muốn ly dị, nhưng chị cũng không thể kết hôn với một tờ bia các tông được. Kiểu như trên lý thuyết thì bọn chị rất hợp nhau, nhưng khi thực sự ở bên nhau, chị cứ chết dần. Chị không biết làm gì. Giá như chỉ một lần thôi, anh ấy có thể ra khỏi cái hộp ngu ngốc đó, em biết không? Và ý tưởng về một đứa con..." Chị bắt đầu nức nở. "Cảm giác như là Stuart muốn một đứa con nghĩa là chị không còn là đủ nữa rồi. Mà anh ấy là người đáng ra phải ngưỡng mộ chị chứ."

"Đúng là anh ấy ngưỡng mộ chị, Margs!"

Chị không nghe. "Hơn nữa, chị là một con mụ quá quắt, Grace ạ, ai mà muốn làm con chị chứ?"

"Chị không phải con mụ quá quắt. Không phải lúc nào cũng thế," tôi trấn an chị. "Angus yêu chị. Đó là một dấu hiệu còn gì?"

"Em có muốn chị chuyển ra ngoài không? Ở khách sạn hay gì đó."

"Không, tất nhiên là không rồi. Chị biết quá rõ là chị có thể ở đây bao lâu tùy thích mà," tôi nói. "Thôi nào. Ôm nhau một cái đi nào."

Chị vòng tay quanh người tôi và siết thật chặt. "Xin lỗi vì vụ Wyatt nhé," chị thì thầm.

"Rồi, rồi," tôi nói, siết chặt đáp lại. Angus, ghen tị vì có tình yêu ở đó nhưng lại không hướng về nó, bắt đầu nhảy lên cằn nhằn.

Margaret lùi lại, buông tôi ra, vớ lấy giấy ăn và lau mắt. "Muốn ăn tối không?" chị đề nghị. "Chị đã làm một ít cho cả hai chị em mình đấy."

Tôi nhìn vào cái mà chị gọi là bữa tối. "Em cố gắng tránh ăn dây thừng," tôi nhe răng đáp lại. "Thực ra em không đói. Chắc là em sẽ chỉ ra ngoài ngồi một lát thôi." Tôi rót cho mình một ly rượu, vỗ vai chị để chị yên tâm là tôi không điên, rồi ra ngoài với con chó trong một đêm tỏa hương ngọt ngào.

Ngồi trong chiếc ghế hóng gió, tôi nhìn quanh sân Angus đang đánh hơi hàng rào phía sau, sục sạo xung quanh như một chú chó bảo vệ cừ khôi thực sự. Tất cả những loại hoa tôi trồng năm ngoái đều lên tuyệt đẹp. Đám mẫu đơn dọc hàng rào hậu nở hoa nặng trĩu, mùi hương ngọt lịm nồng nàn trong đêm. Hương phong thảo phất phơ gần mấy cây thông che chắn cho tôi khỏi số nhà 32 Maple, và phía bên Callahan, diên vĩ mọc thành từng hàng duyên dáng, trắng và chàm, mùi vani và mùi nho. Tử đinh hương chạy dọc sườn phía Đông của ngôi nhà đã tàn, những mùi hương vẫn đáng yêu khôn tả, tạo cảm giác vừa bình yên vừa rộn rã. Âm thanh duy nhất là tiếng nước vỗ từ sông Farmington, tràn đầy cuồn cuộn vào thời gian này trong năm, ào ào cuốn qua những tản đá. Một tiếng còi tàu đâu đó, âm thanh trầm buồn của nó càng nhấn thêm nỗi cô đơn bao phủ lấy tim tôi.

Tại sao con người lại không thể hạnh phúc một mình được nhỉ? Tình yêu bắt trái tim bạn làm con tin. Tôi sẽ bán linh hồn vì Margaret và Natalie, vì bố mẹ tôi, vì Julian, thậm chí vì cả Angus nhỏ bé, anh bạn trung thành của tôi. Bằng chứng là những hành động gần đây của tôi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì để tìm ai đó yêu tôi bằng cả trái tim như tôi yêu người đó. Những ngày xa xôi ở bên Andrew dường như đã xảy ra với ai đó khác. Và thậm chí nếu tôi có tìm được ai đó, thì có gì đảm bảo là chuyện đó sẽ kéo dài? Nhìn bố mẹ tôi xem, ngày nào cũng phát điên lên vì người kia. Margaret và Stuart... bảy năm tan thành mây khói. Kiki, Julian và tôi, hoàn toàn lúng túng.

Hình như tôi có khóc một chút. Tôi đưa tay áo lên lau mắt và uống một ngụm rượu kha khá. Tình yêu ngu ngốc Margaret đã đúng. Tình yêu thật đáng chán.

"Grace?"

Đầu tôi ngẩng phắt lên. Callahan O'Shean đang ở bên ngoài, trên mái nhà, nhìn xuống tôi như một vị cứu tinh cổ cồn xanh.

"Chào," tôi nói.

"Mọi chuyện ổn chứ?" anh hỏi.

"Ô... vâng," tôi nói. Thật yếu đuối, ngay cả đối với tôi.

"Muốn lên đây không?"

Câu trả lời của tôi làm tôi ngạc nhiên. "Có."

Tôi để Angus dò xét đám dương xỉ, đi qua cánh cổng nhỏ ngăn cách sân sau với sân trước, và tiến sang ban công sau nhà Callahan. Những tấm ván mới, sắc nét, có mùi sạch sẽ, tỏa sáng lờ mờ trong đêm, và những thanh ngang bằng kim loại của chiếc thang mát lạnh dưới tay tôi. Tôi đi lên, ghé nhìn lên mái nhà nói anh hàng xóm của mình đang đứng.

"Chào," anh nói, nắm lấy tay để kéo tôi lên.

"Chào," tôi đáp. Bàn tay anh ấm áp, chắc chắn, và tôi thấy mừng vì chưa bao giờ tôi hâm mộ thang gác cả. Bàn tay đó khiến tôi thấy an toàn. Chỉ một bàn tay, chỉ cần có thế. Tôi buông ra khá là ngần ngừ.

Một tấm chăn tối màu được trải ra trên những tấm lợp gồ ghề. "Chào mừng lên mái nhà," Callahan nói. "Ngồi đi."

"Cảm ơn." Cảnh giác cao độ, tôi ngồi xuống. Cal ngồi cạnh bên tôi. "Anh làm gì ở ngoài này vậy?" tôi hỏi, giữa không gian mát mẻ, tĩnh lặng này giọng nói của tôi có vẻ hơi lớn.

"Tôi chỉ thích nhìn trời thôi," anh ta trả lời. Nhưng anh ta có đang nhìn trời đâu. Anh ta đang nhìn tôi mà. "Ở trong tù tôi không được làm thế."

"Bầu trời cũng đẹp đấy chứ," tôi nói. Khéo quá cơ Grace. Rất là dí dỏm. Tôi có thể cảm thấy hơi ấm của vai anh cạnh vai tôi. "Vậy."

"Vậy." Anh thoáng cười, và dạ dày tôi lại từ từ choáng váng cuộn lên. Rồi anh duỗi người ra để nằm trên tấm chăn, chắp tay sau đầu. Sau một giây ngần ngừ, tôi cũng làm theo.

Thật là đẹp. Những ngôi sao đang lấp lánh, bầu trời mịn như nhung và thật là tráng lệ. Bản nhạc đê mê của dòng sông cứ mấy phút lại bị một loài chim đêm nào đó xáo động. Và kia là Callahan O'Shea, hơi ấm vững chai của anh chỉ cách tôi có vài phân.

"Ban nãy cô đang khóc đấy à?" Giọng anh dịu dàng.

"Một chút thôi," tôi gật đầu.

"Mọi việc ổn chứ?"

Tôi ngừng lại. "Chà, Margaret và Stuart đang trải qua thời kỳ khó khăn. Còn em gái tôi, Nat – nhớ con bé không?" Anh gật đầu. "Mấy tuần nữa con bé sẽ làm đám cưới. Tôi nghĩ chỉ là tôi hơi xúc động một chút thôi."

"Cô và cái gia đình của cô," anh bình luận một cách ôn hòa. "Họ chắc phải chẹn cô đến nghẹt thở ấy nhỉ."

"Hẳn là thế," tôi rầu rĩ đồng tình.

Con chim ở phía xa lại rền lên. Angus sủa một tiếng đáp lại. "Cô đã kết hôn bao giờ chưa?" Callahan hỏi.

"Chưa," tôi đáp, nhìn chăm chú lên những ngôi sao mê hồn. "Nhưng hai năm trước tôi đã từng đính hôn." Chúa ơi. Hai năm trước. Nghe như thể là đã lâu lắm rồi.

"Sao cô lại hủy hôn?"

Tôi đổi tư thế để nhìn anh ta. Thật hay, anh ta cho rằng đó là quyết định của tôi. Hay, nhưng không đúng. "Thực ra tôi không hủy. Là anh ấy. Anh ấy phải lòng một người khác." Hài hước thật... nói như thể chuyện đó không tệ đến thế. Anh ấy phải lòng một người khác. Chuyện vẫn xảy ra.

Callahan O'Shea quay đầu lại. "Nghe có vẻ như anh ta là một gã ngốc," anh ta nhẹ nhàng nói.

Ô. Ô. Lại nữa rồi, cái cảm giác cuộn thắt, ấm áp trong lòng. Tôi nuốt nước bọt. "Anh ấy cũng không tệ đến thế," tôi nói, lại nhìn lên trời. "Anh thì sao. Callahan? Đã bao giờ tiến gần tới bệ thờ chưa?"

"Trước khi vào tù tôi đang gặp gỡ một người. Tôi đoán chuyện đó khá nghiêm túc." Giọng anh phẳng lặng, bình thản.

"Vì sao hai người chia tay?" tôi nói.

"À, đúng là chúng tôi có gặp khó khăn một chút," anh trả lời. "Nhưng việc tôi bị bắt mới là giọt nước tràn ly."

"Anh có nhớ cô ấy không?" tôi không thể ngăn được mình hỏi.

"Một chút," anh nói. "Thi thoảng. Cứ như là khoảng thời gian hạnh phúc của chúng tôi đã ở một kiếp khác rồi vậy. Tôi gần như không thể nhớ được chúng nữa."

Câu nói của anh lập lại đúng những suy nghĩ vừa rồi của tôi về Andrew đến nỗi tôi há miệng kinh ngạc. Hẳn là anh đã nhận thấy biểu hiện choáng váng của tôi, bởi vì anh mỉm cười. "Sao nào?" anh hỏi.

"Không có gì. Tôi chỉ... tôi biết cảm giác đó thế nào." Chúng tôi im lặng một phút nữa, rồi tôi hỏi anh ta một câu khác, một câu hỏi đã từng thắc mắc hơn một lần. "Này, Cal. Tôi đọc được rằng anh nhận tội. Hồi đó anh không muốn ra tòa à?"

Anh ta vẫn nhìn lên trời và không trả lời câu hỏi của tôi mất một giây. "Có quá nhiều bằng chứng, chống lại tôi," cuối cùng anh ta nói.

Cũng giống như trước đây, tôi có ấn tượng rằng Callahan không nói với tôi tất cả mọi chuyện. Nhưng đó là tội của anh ta, là quá khứ của anh ta, và màn đêm cùng với việc có mặt ở đây, cảm giác thật quá thoải mái để cứ nhấn vào những chuyện như thế. Tôi đang ở ngoài trời, trên mái nhà, với Callahan O'Shea, thế là đủ. Thực ra, là rất đáng yêu.

"Grace này?" Chúa ơi, tôi yêu cách anh ta gọi tên tôi, giọng anh ta trầm và êm ái, với chỉ một chút xíu dấu hiệu của sự dữ dội, như tiếng sấm từ xa trong một đêm hè nóng rực.

Tôi quay đầu lại nhìn anh ta, nhưng anh ta chỉ nhìn sao. "Vâng?"

Anh ta vẫn không nhìn về phía tôi. "Cô đã kết thúc với anh chàng chăn mèo chưa?"

Tim tôi nảy lên, hơi thở đông lại. Trong một khoảnh khắc, tôi tưởng tượng ra mình đang kể với Callahan sự thật về Wyatt Dunn. Tưởng tượng ra cảnh anh ta quay sang nhìn tôi, vẻ mặt hoài nghi, rồi khinh bỉ, đảo mắt và lầm bầm gì đó không hề mang ý ca ngợi về trạng thái cảm xúc của tôi. Tôi chắc như đinh đóng cột không muốn như thế. Callahan O'Shea đang hỏi xem tôi đã xong với Wyatt chưa bởi vì anh ta, phải... không thể chối cãi được... anh ta quan tâm. Tới tôi.

Tôi cắn môi. "Ừm... Wyatt... anh ấy trên lý thuyết thì tuyệt hơn trong đời thực nhiều," tôi nói, nuốt nước bọt đánh ực. Không hẳn là một lời nói dối. "Thế nên, phải. Chúng tôi quyết định dừng lại."

"Tốt." Rồi anh quay sang tôi. Khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt không thể đoán được dưới ánh sáng mờ ảo của các vì sao. Tim tôi đập chậm lại, và đột nhiên mùi hoa tử đinh hương mới chóng mặt làm sao. Lông mi của Cal thật dài, mắt anh thật đẹp. Và cũng thật là điên rồ khi nhìn anh như thế này, thật gần gũi và còn độc thân, thật ấm áp và vững chãi.

Rất chậm, anh vươn ra để chạm ngón tay vào má tôi. Chỉ một chút âu yếm thôi mà tôi đã phải hít một hơi thật mạnh khi anh chạm hẳn vào mình. Anh đang định hôn tôi. Ôi, Chúa ơi. Tim tôi đập loạn xạ điên cuồng đến nỗi nó chắc đã làm thâm tím cả xương sườn tôi rồi. Cal mỉm cười.

Rồi tiếng Margaret xé tan không gian tĩnh lặng. "Grace? Grace ơi, em ở đâu? Nat gọi điện này!"

"Đến đây!" tôi nói vọng về, đột nhiên loạng quạng. Phát hiện ra cô chủ của mình đang ở trên mái nhà. Angus sủa loạn lên, phá vỡ sự yên ắng thành những mảnh âm thanh ồn ã. "Xin lỗi, Cal. Tôi... Tôi phải đi."

"Đồ thỏ đế," anh nói, nhưng mỉm cười.

Tôi tiến thêm một bước lại gần chiếc thang, rồi dừng lại. "Có lẽ lúc nào đó tôi sẽ lại lên đây," tôi nói.

"Có lẽ thế," anh đồng ý, ngồi dậy với một động tác nhanh nhẹn, duyên dáng. "Tôi hy vọng cô sẽ giữ lời."

"Phải đi đây," tôi thì thào rồi hấp tấp leo xuống thang nhanh nhất có thể. Tiếng cười nhỏ, ám muội của Cal bám theo tôi khi tôi phi vào vườn nhà mình, nơi Angus cuối cùng cũng đã chịu im lặng. Tim tôi nện thình thịch như thể tôi đã chạy được cả dặm.

"Em làm gì ở ngoài đó vậy?" Margaret rít lên khi tôi xộc vào sân trong. "Em ở trên đó với Callahan đấy à?"

"Chào, Margaret," Cal nói vọng xuống từ trên mái.

"Hai người làm gì trên đó?" chị nói vọng lại.

"Xiếc khỉ(1)," anh trả lời. "Có muốn thử không?"

(1) Nguyên văn: monkey sex – một từ lóng để mô tả việc quan hệ tình dục mạnh bạo kiểu động vật.

"Đừng có dụ dỗ tôi, người nuôi chim nhà tù Akatraz(2)," chị nói, ấn mạnh điện thoại vào tay tôi.

(2) Bird man of Alcatraz: tên một bộ phim kể về một tội nhân trong nhà tù Alcatraz ở vịnh San Francisco.

"A lô?" tôi thở hổn hển.

"Chào, Grace. Em xin lỗi. Em có cắt ngang không?" Giọng Nat nhỏ xíu.

"Ồ, không. Chị chỉ..." tôi hắng giọng. "Chỉ đang nói chuyện với Callahan nhà bên thôi. Chuyện gì vậy?"

"À, em đang băn khoăn không biết chị có rảnh thứ Bảy này không," con bé nói. "Chị có việc gì phải làm ở trường hay là trận đánh nào không?"

Tôi bước qua cửa trượt vào bếp và liếc lên lịch. "Không. Rảnh cả."

"Chị có muốn đi mua quần áo với em không?"

Đầu tôi hơi giật ra sau một chút. "Chắc rồi!" nhiệt tình nói. "Mấy giờ?"

"Ừm, có lẽ khoảng ba giờ nhé?" Giọng Nat nghe ngập ngừng đến nỗi tôi dám nói là có vấn đề không ổn.

"Ba giờ ổn đấy," tôi trả lời.

"Chị có chắc không?"

"Có chứ! Tất nhiên rồi, Bumppo. Sao em nghe có vẻ lạ thế?"

"Margaret nói có thể em nên tha cho chị và đi mà không có chị."

Margs già tốt bụng. Chị gái tôi đã đúng – sẽ dễ chịu vô cùng nếu chuồn được khỏi cái sự kiện đám cưới này, nhưng tôi phải đi. "Chị muốn đi cùng, Nat," tôi nói. Nói sao thì nói, một phần trong tôi thực sự muốn. "Gặp em lúc ba giờ nhé."

"Sao em nuông chiều nó quá vậy?" Margaret cau có khi tôi dập máy. Angus lao vào, suýt nữa làm chị vấp, nhưng chị lờ nó đi. "Hãy bảo nó mở mắt ra và nghĩ tới ai đó khác mà thay đổi thử đi. Con bé còn nằm trên giường bệnh viện nữa đâu, Grace."

"Em biết thế, Margaret thân mến. Nhưng khốn nỗi đó là váy cưới của con bé. Và em thì đã vượt qua được chuyện với Andrew rồi. Em không quan tâm nếu con bé cưới anh ta, con bé là em gái bọn mình và bọn mình đều nên có mặt ở đó."

Margaret ngồi bịch xuống một chiếc ghế trong bếp và bế Angus lên, nó liếm cằm chị cuồng nhiệt. "Công chúa Natalie. Chúa cấm con bé nghĩ cho người khác."

"Con bé không phải như thế! Chúa ơi, Margs, sao chị lại khó tính với nó như vậy?"

Margaret nhún vai. "Có lẽ chị nghĩ con bé cũng thỉnh thoảng phải gặp khó khăn một chút. Nó sống trong một cuộc sống kỳ diệu, Grace. Đáng yêu, xinh đẹp, thông minh. Con bé có được mọi thứ."

"Không giống chị, nghèo khổ, mồ côi, cục mịch nhỉ?" tôi hỏi.

"Phải, chị thì cá tính không rõ nét và hào quang thì lờ mờ." Chị thở dài. "Em biết chị đang nói về cái gì đấy, Grace. Thừa nhận đi. Nat vẫn lướt đi trong cuộc đời trên một đám mây trắng bồng bềnh với một cái cầu vồng chết tiệt trên đầu trong khi bọn chim xanh ca hót líu lo xung quanh con bé. Chị, chị đã phải ì ạch lội qua cuộc sống này, còn em... em... đã..." Tiếng chị tắt lịm.

"Em đã làm sao?" tôi hỏi, xù lông lên.

Chị không trả lời trong một giây. "Em đã đụng phải một vài bức tường."

"Ý chị là Andrew."

"À, chắc rồi. Nhưng em có nhớ khi nhà mình mới chuyển tới Connecticut, và em bị lạc không?" Chắc chắn là tôi có nhớ. Hồi tôi còn đang hẹn hò với Jack ở nhà hàng Le Cirque. Margaret tiếp. "Và rồi cái năm em sống với bố mẹ sau khi tốt nghiệp, hồi em phải đi làm bồi bàn mất một năm ấy?"

"Em đang dành thời gian nghỉ ngơi để tìm hiểu xem em muốn làm gì," tôi cấm cảu. "Vả lại, bồi bàn là một kỹ năng sống mà em sẽ không bao giờ mất."

"Tất nhiên rồi. Như thế chẳng có gì là sai cả. Chỉ là Nat chưa bao giờ phải lăn tăn, chưa bao giờ lạc lối, chưa bao giờ nghi ngờ bản thân, chưa bao giờ tưởng tượng được rằng cuộc sống có thể không hoàn hảo với con bé. Cho tới khi nó gặp Andrew và rồi tìm thấy điều gì đó nó không thể có, cái điều mà cuối cùng em cũng trao cho nó. Vậy nên nếu chị nghĩ con bé có phần ích kỷ thì đó chính là lý do."

"Em nghĩ là chị ghen tị với nó." tôi đau đớn nói.

"Đương nhiên là chị ghen tị với nó rồi, đồ ngốc xít." Margaret trìu mến. Thành thật mà nói, tôi chẳng bao giờ hiểu rõ được Margaret cả. "Mà này," chị thêm, "em làm gì trên mái nhà với Người Khổng Lồ Nóng Bỏng Nhà Bên đấy?"

Tôi hít một hơi sâu. "Bọn em chỉ ngắm trời thôi. Nói chuyện."

Margaret nhăn mặt với tôi. "Em có thích anh ta không, Grace?"

Tôi có thể cảm thấy mặt mình ửng lên. "Có hơi. Có. Chắc chắn. Em có."

"Hừm." Margs nhìn tôi với nụ cười cướp biển.

"Sao?"

"Chẳng sao cả. Anh chàng là một bước tiến lớn so với Andrew Tẻ Nhạt. Chúa ơi, tưởng tượng ra lúc làm tình với Callahan O'Shea mà xem. Chỉ cái tên của anh ta thôi cũng cho chị một cơn cực khoái." Chị cười ngặt nghẽo, còn tôi thì cười ngượng nghịu. Margaret đứng dậy và vỗ vai tôi. "Chỉ cần đảm bảo là em không làm thế để chứng tỏ với Andrew rằng ngoài kia có người thèm muốn em, được chứ?"

"Ôi chao. Lãng mạn làm sao, em nghĩ em khóc mất."

Chị nhe răng cười lần nữa như thể trước đây chị đã từng là cướp biển. "Chà, chị kiệt sức rồi. Chị phải viết một bản tóm tắt rồi đi nằm đây. Ngủ ngon, Gracie." Chị đưa lại cho tôi con chó bé xíu, nó tựa đầu vào vai tôi và thở dài khoan khoái. "Và, Grace, còn một chuyện nữa phải nói khi chị còn giữ được cái oai của bà chị cả." Chị thở dài. "Coi này. Chị biết em đang cố gắng để đi tiếp và nhiều việc khác, và chị không trách em. Nhưng dù trông Cal có tuyệt đến đâu khi không mặc áo, anh ta cũng sẽ luôn luôn có một tiền án, và những thứ đó lúc nào cũng bám theo con người ta."

"Em biết," tôi thừa nhận. Ava và tôi đều đã lọt vào vòng hai của cuộc phỏng vấn cho chức chủ nhiệm, quá sức ngạc nhiên. Tôi vẫn không hoàn toàn hy vọng, nhưng Margaret đã đúng. Quá khứ của Callahan O'Shea sẽ là vấn đề ở Manning. Có thể không cần phải thế, nhưng sẽ thế.

"Hãy chắc chắn là em biết mình muốn gì, nhóc ạ," Margs nói. "Chị chỉ nói thế thôi. Chị nghĩ Cal khá là hay ho và em rất có thể nên vui vẻ một chút. Nhưng hãy luôn nhớ rằng em là một giáo viên ở trường trung học, và điều này có thể quan trọng đối với những người tốt ở Manning đấy. Chưa nói đến bố mẹ."

Tôi không trả lời. Như mọi khi, Margaret đã đúng.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Ring ring