Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Gần như vậy, xa đến thế - trang 11-end

Chương kết

Sự việc trôi qua rất lâu rồi nhưng câu nói này vẫn thường xuyên bị người “nào đó” ác ý lôi ra để cười nhạo.

“Anh nói này, Tiêu Dĩnh, em mà chủ động thì trông thật đáng sợ”.

Cô đã quen quá rồi nên chẳng buồn để tâm.

“Lẽ nào lúc đó, em không lo anh từ chối em ư?”.

“Ở trước mặt anh, em đã chẳng còn mặt mũi nào nữa rồi, không phải sao?”.

“Đừng nói như vậy, anh không tôn trọng em lúc nào chứ?”.

“…”.

Mỗi lần như vậy, Tiêu Dĩnh căm phẫn nghĩ, sớm biết thế nàu thì ly dị quách cho xong, cũng còn tốt hơn những ngày tháng sau đó phải chịu đựng kiểu châm chích này, chẳng khác gì giày vò tinh thần người ta!

Đặt đồ ăn lên bàn, cô phụng phịu nói: “Phiền anh tránh ra!”.

Diệp Hạo Ninh chống tay bên cửa, nghiêng người, vẫn cười như không cười, nhìn cô.

Không nhịn được, cô nói: “Có phải anh bị ngớ ngẩn không, cười gì mà cười?”.

Thế nhưng đối phương không chấp nhặt, miễn cho ý kiến, chỉ quay người chậm rãi đi rửa tay. Khi xới cơm, cô tập trung tất cả sức lực của mình vào cánh tay, đảo mạnh nồi cơm như thể chẳng còn chỗ nào để trút giận ngoài nó nữa.

Lúc ăn cơm, cô thì thầm: “Em thấy anh thật ngốc nghếch”.

Rõ ràng là Tiêu Dĩnh chỉ lẩm bẩm một mình nhưng vẫn bị Diệp Hạo Ninh nghe thấy, ngay lập tức anh dừng đũa, nhướng mày hỏi: “Em nói gì?”.

“Nếu không phải ngốc thì sao lúc ở trong bệnh viện lại bất chấp nguy hiểm như vậy, cả tính mạng mình cũng chẳng cần?”.

“Có khoa trương quá không đó?”. Diệp Hạo Ninh cười, nói: “Tình hình sức khoẻ của anh, trong lòng anh hiểu rõ hơn ai hết”, rồi anh khẽ nheo mắt, hoài nghi nhìn cô: “Tiêu Dĩnh, liệu em có nghĩ rằng anh làm vậy là vì không muốn em đau lòng không?”.

Cô ngước mắt lên, nhìn anh chăm chú.

Anh mỉm cười: “Có phải em đã suy nghĩ quá nhiều rồi không? Thật ra hành động của anh đơn thuần chỉ xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo mà thôi”.

“Tuỳ anh, nói thế nào cũng được!”, cô mỉm cười, lại cắm cúi ăn cơm.

Không tranh luận không có nghĩa là không chấp nhặt.

Tiêu Dĩnh nhẩm tính một hồi, cảm thấy mình nên lật lại thế cờ, bằng không thì những ngày tháng sau này chẳng cách gì sống nổi.

Đúng dịp Giáng sinh, em gái Diệp Hạo Ninh từ Australia trở về, sau khi cả nhà ăn cơm xong, Tiêu Dĩnh liền vào bếp phụ dì giúp việc chuẩn bị hoa quả.

Dì năm lần bảy lượt giục cô: “Con đừng làm nữa, ra ngoài nói chuyện cùng chúng nó đi!”.

“Không sao ạ, con muốn đứng dậy vận động một chút”.

“Dì thấy gần đây con béo ra đấy”. Dì nghiêng đàu nhìn cô.

Tiêu Dĩnh không khỏi lúng túng, quả là điều không nên nhắc đến thì lại nhắc, nói ra chỉ tổ mất mặt thôi, sự thật là trong thời gian chăm sóc Diệp Hạo Ninh bị ốm, cô đã “chăm chút” bản thân mình béo lên ba bốn cân.

Lần trước, lúc về thành phố B làm thủ tục thôi việc, cô gặp một vài người bạn học cũ. Hứa Nhất Tâm rất hoài nghi hỏi: “Có phải cậu đã ăn vụng toàn đồ bổ dưỡng của Diệp Hạo Ninh đúng không?”.

Làm gì có đồ bổ dưỡng cơ chứ? Thừa dịp bị ốm, Diệp Hạo Ninh đã phát huy bản tính soi mói, xét nét đến cực độ. Nhất là khi Tiêu Dĩnh chủ động nhún nhường, anh chộp lấy thời cơ “xua đuổi” dì giúp việc nhanh nhẹn ấy đi, trắng trợn coi cô như nô dịch, thường xuyên kêu ca không vừa ý món này, không hợp khẩu vị món kia, thật khiến cô giận đến mức muốn nhảy dựng lên mà mắng nhiếc.

Thế nhưng nói đi nói lại, cô vẫn thấy hổ thẹn, đành im lặng nuốt giận.

Trong hoàn cảnh phải chịu áp bức, đè nén đó, cô lại béo ra, đúng là kì lạ!

Thế nên Diệp Hạo Ninh mới cười nhạo cô: “Người ta thường nói tâm trạng thư thái thì cơ thể béo ra, có vẻ em hoàn toàn thích ứng và mãn nguyện với thể trạng hiện nay của mình”.

Có trời chứng giám, Tiêu Dĩnh rất muốn xông đến, tay đấm chân đá một trận cho bõ tức, nhưng trông thấy gương mặt sáng sủa, gầy guộc ấy, cô lại nghiến răng nhẫn nhịn.

Thế nhưng sức khoẻ hiện giờ của Diệp Hạo Ninh đã khá lên rồi, đúng như những gì bác sĩ nói trước đó, nhờ sự dốc lòng chăm sóc của Tiêu Dĩnh, anh đã khôi phục lại hình tượng “siêu nhân” không gì sánh bằng trong lòng Hứa Nhất Tâm.

Tiêu Dĩnh cảm thấy tương lai phía trước giống như ánh bình minh sáng chói, rực rỡ, điều đó đồng nghĩa với việc những ngày tháng khổ cực đã đến hồi kết thúc.

Lúc mang đĩa hoa quả vào phòng khách, cô nghe thấy Diệp Tư Nhan nói với anh trai: “Tuần trước em còn gặp cô ấy ngoài đường, trông cũng khoẻ lắm”.

Tiêu Dĩnh hỏi: “Em đang nói ai vậy?”.

“Chị dâu!”. Diệp Tư Nhan kết thúc ngay chủ đề ấy, tỏ vẻ bối rối, vội vàng nhìn sang đĩa hoa quả trên tay Tiêu Dĩnh, liếc trái liếc phải rồi nói: “Em muốn ăn cam”. Đưa một miếng cam cho bạn trai ngồi cạnh mình, cô ấy khẽ liếc mắt sang: “Anh phải chủ động chút chứ!”.

Mắt Tư Nhan và Diệp Hạo Ninh cực kì giống nhau, đều sâu thăm thẳm, dường như ẩn chứa trong đó những tia sáng lấp lánh, quyến rũ vô cùng.

Thế nhưng Tiêu Dĩnh thấy cậu bạn trai Tư Nhan chẳng có động tĩnh gì cả, có lẽ đã quen với tính cách cô ấy rồi nên cậu ta chỉ mím môi, cười nhạt: “Anh đã được sự chấp thuận của người nhà em rồi”.

“Chính vì thái độ của anh nên em không chấp nhận anh đâu!”.

“Đều đã gặp mặt trưởng bối rồi, hối hận có phải hơi muộn không?”.

“Vẫn chưa đóng dấu ký tên mà, anh vui mừng quá sớm rồi đó!”. Diệp Tư Nhan kéo bạn trai đứng dậy, không ăn hoa quả nữa, hai người họ đi một mạch về phòng ngủ, tiếp tục cuộc đấu khẩu.

Quay đầu lại, thấy Diệp Hạo Ninh đang tựa vào ghế sofa, cười tủm tỉm, Tiêu Dĩnh liền hỏi: “Có phải anh thấy vui lắm không, gặp đúng đồng minh rồi còn gì!”.

“Cũng được, tàm tạm”. Anh lại nhìn cô, chỉ tay trên tầng: “Anh không ăn, em đem cho bố mẹ đi!”.

“Dì đã mang một phần lên rồi”. Tiêu Dĩnh ngồi xuống, ngắt một trái dâu tây, chẳng thèm nhìn anh: “Ai bảo cho anh ăn chứ?”. Cô do dự một lát rồi hỏi: “Vừa rồi mọi người bàn luận về ai thế?”.

Diệp Hạo Ninh dường như không hiểu, nhướng mày hỏi lại: “Ai?”.

“Em gái anh nói gặp người đó trên đường ở Australia, vừa thấy em đi tới, thần sắc của cô ấy trông rất lạ, rốt cuộc là chuyện gì?”.

Thấy vẻ mặt đầy hoài nghi của Tiêu Dĩnh, Diệp Hạo Ninh không kiềm chế được, cười một tiếng: “Thật kì lạ, sao gần đây em lại càng ngày càng nhạy cảm vậy?”.

“Ý anh nói em trước đây “máu lên não chậm” chứ gì? Việc này em thừa nhận từ lâu rồi, không cần anh nhắc nhở nữa. Nhưng “gần mực thì đen” mà, em cũng phải thay đổi chút ít chứ. Đừng đánh trống lảng nữa, mau nói đi!”.

Diệp Hạo Ninh chỉ nói qua loa, hời hợt một cái tên: “Đường Hân”.

“À”. Tiêu Dĩnh phản ứng cực nhanh, kì thực là vì trong lòng cô mơ hồ đã đoán được rồi, thế nên cô im lặng, chẳng nói gì.

Một lúc sau, Diệp Hạo Ninh thản nhiên hỏi: “Không còn vấn đề gì nữa chứ?”, dáng vẻ xem chừng chưa thoả mãn cho lắm.

Cô đã bị anh chòng ghẹo như thế đấy, cuối cùng vẫn không kiềm được: “Câu hỏi thì nhiều lắm đấy, chỉ xem anh có trả lời thành thật không thôi!”.

“Nói đi!”.

Anh đổi sang tư thế ung dung, thoải mái hơn, chân mày chẳng động đậy, như đã sớm có sự chuẩn bị.

Song thảo luận vấn đề này ở nhà bố mẹ chồng có phải là hơi bất tiện không?

Tiêu Dĩnh nhìn quanh, căn phòng khách rộng lớn thế này lại chỉ có hai người họ, đôi mắt Diệp Hạo Ninh liếc sang, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng. Cuối cùng, cô hỏi: “Tại sao hai người chia tay?”.

“Vì cô ấy không yêu anh”.

Trông thấy vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của cô, Diệp Hạo Ninh dở khóc dở cười, nói: “Điệu bộ của em trông thật ngốc nghếch!”. Gương mặt anh vẫn điềm đạm, bình tĩnh, dường như vấn đề này chẳng ảnh hưởng gì đến biểu cảm của anh.

Anh nói vậy nhưng Tiêu Dĩnh quên cả phản bác, hồi lâu sau mới hoàn toàn “tiêu hoá” hết thông tin vô cùng đơn giản đó, lúng búng nói: “Là như vậy ư…?”.

Không ngờ Diệp Hạo Ninh bình thản đính chính: “Thật ra vốn chẳng phải là chia tay, anh và Đường Hân chưa từng có bắt đầu”.

“Cái gì?”. Cô chợt tỉnh ngộ, dáng vẻ lại như khó tin: “Lẽ nào anh yêu đơn phương?”.

Anh không ý kiến gì, liếc cô một cái, cảm thấy hơi bất mãn với câu hỏi này: “Lúc đó anh vẫn còn trẻ”.

Dường như tình cảm bắt đầu từ thuở thanh mai trúc mã, anh đã từng thật lòng yêu Đường Hân. Chơi với nhau từ thuở nhỏ, anh tận mắt trông thấy cô ấy trưởng thành, từ nàng công chúa nhỏ yêu kiều, dễ thương trở thành một phụ nữ sắc sảo, xinh đẹp, anh thậm chí không nhớ nổi mình đã yêu cô tự lúc nào.

Nhưng cô ấy lại không thích anh.

Là chàng hoàng tử trong mắt nhiều người, gần như đi đến đâu anh cũng nhận được cái nhìn ngưỡng mộ của người khác, nhưng người anh muốn có được lại mãi mãi chẳng thuộc về anh.

Vì thế, dẫu người bên cạnh đã sớm hiểu rõ mười mươi nhưng Diệp Hạo Ninh khi ấy chưa từng nói với Đường Hân rằng anh yêu cô. Vốn kiêu ngạo từ nhỏ nên anh trước sau không hề nói với cô ấy lời nào.

Đến lúc về nhà, Tiêu Dĩnh vẫn hoài nghi đủ thứ. Diệp Hạo Ninh mất kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn cô: “Em không thấy mệt sao?”.

“Không mệt!”. Cô cũng liếc sang, nhìn chăm chăm vào cổ tay anh, giọng cô chợt trầm xuống: “Anh nói đi, có phải anh vẫn còn tình cảm với Đường Hân không? Nếu không thì vì sao đã biết là cặp đồng hồ tình nhân mà vẫn không chịu đổi chứ?”.

“Sao em biết đó là đồng hồ tình nhân?”. Diệp hạo Ninh sững người trong thoáng chốc rồi nheo mắt, hỏi cô: “Nói đi, em phát hiện ra từ lúc nào?”.

“Rất lâu rồi!”.

“Vậy sao lúc này mới nhắc đến?”.

Tiêu Dĩnh nghẹn lời.

“Xem ra trước đây em vốn không hề tò mò”. Anh ngừng trong giây lát: “Hoặc là không coi trọng”.

Làm sao mà tình thế lại bị đảo ngược thế này, hiện giờ cô lại là kẻ đuối lý. May mà gần đây cô thường xuyên tiếp xúc với Diệp Hạo Ninh nên tốc độ phản ứng đã tăng lên một bậc. Tiêu Dĩnh chỉ ngẩn người ra một giây rồi đanh mặt lại: “Đừng hòng đổi đề tài khác nhé, mau giải thích rõ ràng “lịch sử” của anh đi rồi hẵng nói chuyện khác!”.

“Chẳng có gì để giải thích cả, chỉ là do thói quen mà thôi”.

Đó đã là chuyện của nhiều năm trước. Khi đó là sinh nhật Đường Hân, anh mua một cặp đồng hồ nhưng sau đó, có lẽ đã phát hiện ra điều gì nên cô tìm lý do để trả lại. Ngoài miệng thì nói: “Quá sang trọng” nhưng mọi người đều hiểu rõ rằng chiếc đồng hồ nữ đã qua sử dụng ấy, dù trả lại cho anh thì sau này có lợi ích gì chứ? Nhưng anh vẫn nhận lại, chỉ nhớ vẻ mặt lúc đó của anh rất điềm tĩnh: “Anh tặng quà cho người khác còn sang trọng hơn thế này rất nhiều”.

Đường Hân ngẩn người, lúc này cô đã hạ quyết tâm, tự nhủ rằng cô cũng giống như những người bạn nữ khác của anh, chỉ là bạn bè đơn thuần thôi.

Vẻ mặt thoải mái của cô lúc đó tuy chỉ là thoáng qua nhưng đến nay, anh vẫn chẳng thể nào quên được.

Có một số lời nói chung quy không nên nói ra.

Cũng chẳng thể nói ra được.

Anh tin mình không lựa chọn sai, cũng tin rằng đến một ngày nào đó, sẽ có một người phụ nữ khác khiến anh lại yêu thương như thế.

“Trong két có nhiều đồng hồ như vậy, đổi cái khác có được không?”.

“Được thôi, nhưng anh cũng có điều kiện”.

“Điều kiện gì?”. Chỉ cần đổi quách thứ đồ vướng mắt đó, điều kiện gì cũng có thể thương lương được.

“Tạm thời chưa nghĩ đến”. Anh trịnh trọng đề nghị: “Chi bằng chúng ta đi tắm trước, việc khác từ từ rồi nói!”.

“Được thôi!”.

“Em đi lấy đồ ngủ đi!”.

“Được”.

“Lấy cho cả anh nữa!”.

“Tại sao?”.

“Bởi vì vừa rồi chính miệng em hứa mà”.

“…”

Gương mặt điển trai đối diện cười rất gian xảo, còn Tiêu Dĩnh băn khoăn tự hỏi, chính miệng cô hứa với anh điều gì cơ chứ?

Bàn tay anh lướt sang, cuối cùng cô đành để mặc anh ôm lấy, dẫn vào phòng tắm, miệng nói: “Em cảm thấy có đôi lúc, chúng ta giao tiếp với nhau vẫn gặp trở ngại”.

“Không mà!”. Người bên cạnh dường như miễn cưỡng nhoẻn nụ cười, nghiêm túc bảo: “Cưng à, anh lại thấy như bây giờ là vừa hay đấy!”.

Ngoại truyện 1: Kết hôn

Không khí trong phòng bệnh vô cùng nặng nề, phía trước chiếc giường trắng toát có một đám người đang túm tụm, xúm đen xúm đỏ. Lát sau, một vị bác sĩ và ba cô y tá tiến vào, nói: “Phiền mọi người ra ngoài hết để cho bệnh nhân được nghỉ ngơi!”. Bấy giờ mọi người mới chịu tản ra, lần lượt đi ra ngoài.

Diệp Hạo Ninh đi sau cùng nên có thể nghe thấy ông cụ đang nằm trên giường bệnh khẽ ho một tiếng, anh vội vàng quay đầu lại, thấy tổ phụ đang chăm chăm nhìn mình. Đôi mắt ông có phần đục mờ, hoàn toàn không có chút gì giống với thần thái rạng rỡ, uy nghiêm trước đây.

Trong lòng có phần lo lắng nhưng gương mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc gì, anh lặng lẽ quay trở lại giường bệnh, cúi đầu và hỏi: “Ông nội muốn nói gì ạ?”.

Phép tắc của Diệp gia trước nay nhiều vô số kể, rất quy củ và cực kì nghiêm khắc nên tất cả con cháu nhà họ Diệp đều được dạy dỗ hết sức cẩn thận, ai ai cũng vô cùng nhã nhặn, lễ phép và lịch sự, khi nói chuyện với trưởng bối đều phải tỏ thái độ tôn kính.

Diệp Hạo Ninh khom người xuống, ghé sát vào ông nội, ông nói rất nhỏ và yếu ớt, tuy câu từ bị đứt đoạn nhưng anh vẫn nghe rõ.

“Cháu mau kết hôn đi!”.

Dường như đã tìm được thời cơ thích hợp, người có quyền uy nhất trong nhà họ Diệp đưa ra yêu cầu của mình và không cho đối phương có cơ hội phản bác, né tránh.

Từ ánh mắt của ông cụ nằm trên giường, có thể thấy rằng người thanh niên tên Diệp Hạo Ninh chính là người xuất chúng nhất trong số con cháu Diệp gia. Anh khẽ nhướng mày, thần sắc trên khuôn mặt anh tuấn ấy dường như có chút thay đổi, đây thật sự là một biểu hiện hiếm thấy.

Lúc này, phần đông mọi người vốn đã đi ra đến cửa đều dừng lại, nghi hoặc nhìn nhau.

Cuối cùng Diệp Hạo Ninh cũng gật đầu, giọng nói trầm ấm: “Vâng, cháu hứa với ông”.

Mọi người nghe rõ mồm một câu nói của anh, vì thế khi anh bước ra ngoài, Diệp mẫu liền hỏi: “Con đã hứa gì với ông nội thế?”.

Diệp Hạo Ninh ngồi dựa người lên ghế, khoé môi khẽ mấp máy: “Kết hôn ạ”. Dáng vẻ của anh khiến người ta có cảm giác anh đang bị ép buộc.

Kì thực, vấn đề này đã được nêu ra rất nhiều lần nhưng lần nào cũng bị thái độ thờ ơ, vô trách nhiệm của anh dập tắt. Song lần này, anh có muốn chạy đằng trời cũng không thoát được.

Tiêu Dĩnh đang đọc sách thì chuông cửa reo lên, bỗng nhiên bị làm phiền nên cô không khỏi bực bội. Cô nhìn người bấm chuông, xẵng giọng: “Sao anh lại đến đây?”.

“Sao anh lại không được đến đây?”, ai ngờ Diệp Hạo Ninh còn mạnh mồm hơn cô. Anh khẽ nhướng mày, nhẹ nhàng gạt cánh tay cô đang vịn trên cửa, tự ý đi vào, ngồi xuống sofa.

“Anh uống nhầm “thuốc súng” rồi hả?”. Tiêu Dĩnh nheo mắt chăm chú nhìn anh, phỏng đoán: “Có người chọc giận anh hả? Là nam hay nữ vậy? Em đoán chắc đến tám phần là nữ rồi”.

“Ồ, làm sao em biết được?”. Anh đáp dửng dưng, không phủ nhận cũng chẳng khẳng định, chỉ dùng ánh mắt kì quái nhìn cô.

Ánh mắt anh sắc như dao, Tiêu Dĩnh khẽ bĩu môi, lựa chọn chiêu thức câm như hến không trả lời, rất hợp thời thế.

Thật kì lạ, dường như thời gian quen biết Diệp Hạo Ninh đã đủ lâu để cô vô tình hình thành tính cách “gặp kẻ mạnh thì mềm yếu mà gặp kẻ yếu thì càng mạnh”, ngay khi phát hiện không nên dây vào anh, cô liền né tránh một cách vô thức.

Diệp Hạo Ninh tiếp tục nói: “Xem ra em ý thức rất rõ về mình nên tự biết rằng chỉ có người con gái như em mới dám chọc giận anh thôi”.

Thật là oan uổng quá mà!

Kì thực, nhẩm tính thời gian thì đã hơn một tuần lễ họ không gặp mặt nhau rồi, ngay cả điện thoại cũng không có lấy một cuộc. Bình thường, ai bận việc người nấy, thỉnh thoảng mới liên lạc với nhau, cũng có thể xem như là không quá nhạt nhẽo. Bạn bè xung quanh cô – Hứa Nhất Tâm là một ví dụ điển hình – đều đã bắt đầu nghi ngờ có phải Diệp Hạo Ninh đã có “tình mới” rồi không. Thế mà giờ đây, chính cô lại bị ai đó gán cho cái tội danh “ruồng bỏ”, thật là nực cười!

Vì thế cô lập tức vặn lại: “Đừng có mà ngậm máu phun người! Trước giờ em vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt đấy nhé!”. Cô giơ cuốn sách trên tay lên. “Anh xem, anh không nói trước một tiếng đã hùng hổ tới đây, làm cụt hứng đọc sách của em, em đã nói gì anh đâu”.

“Còn phải nói nữa sao? Em vừa mở cửa ra thì ba chữ “Thật phiền phức” đã in trên mặt rồi”. Diệp Hạo Ninh nở nụ cười đầu tiên từ sau khi bước vào nhà, giơ tay giật lấy cuốn sách, đồng thời thuận thế kéo cô ngồi xuống cạnh anh.

Anh liếc qua bìa sách, mỉm cười nói: “Kim Cang kinh? Tiêu Dĩnh, em định xuất gia đấy à?”.

“Tu tâm dưỡng tính không được sao?”. Cô bị giữ chặt dưới cánh tay mạnh mẽ của anh nên cảm thấy có phần khó thở, vùng vẫy một lát rồi nói: “Cứ cho là xuất gia đi, thì làm sao?”. Cô cố tình đối đầu với anh.

“Vậy thì không được!”.

“Tại sao?”.

“Năm nay em bao nhiêu tuổi?”. Diệp Hạo Ninh đột nhiên chuyển chủ đề.

“Hai mươi bốn”.

“À, như thế cũng không còn nhỏ nữa rồi”.

Bị anh quan sát từ trên xuống dưới, Tiêu Dĩnh không rõ đầu đuôi ra sao, chỉ túm chặt vạt áo, mặt cảnh giác: “Là ý gì đây?”.

Kì thực đây chính là cái được gọi là “có ý đồ đen tối”, bởi vì cô bất giác nhớ đến dì Lý – người hàng xóm cạnh nhà bố mẹ cô. Bà dì tràn đầy lòng nhiệt tình đó mỗi lần nhìn thấy cô đều dùng giọng điệu y hệt như anh vừa rồi để nói với cô: “Đã không còn nhỏ nữa rồi nhỉ?” và tiếp theo, đương nhiên là muốn giới thiệu đối tượng xem mặt cho cô.

Thật may mắn làm sao, từ khi quen biết Diệp Hạo Ninh, cô có thể thắng thắn ưỡn ngực mà cự tuyệt: “Con đã có bạn trai rồi”. Phải như thế mới khiến bà dì đó tiêu tan “giấc mộng” nhiệt tình giúp đỡ người khác tìm bạn trai!

“Em sợ cái gì thế?”. Ánh mắt Diệp Hạo Ninh có phần giễu cợt. “Buông hai tay chắn trước ngực em xuống đi! Anh có một chuyện muốn thương lượng với em”.

Cô “hừ hừ” hai tiếng, đột nhiên trở thành kẻ “Tiêu nhân đắc ý”: “À, thì ra là có việc cần nhờ vả hả? Được, anh nói đi, nói trước rồi để em suy nghĩ xem có đồng ý hay không đã!”.

Thương lượng mà, đương nhiên là phải có bàn bạc và suy nghĩ chứ! Hơn nữa, đây là một cơ hội “hiếm có khó tìm”, Diệp đại thiếu gia có chuyện cần thương lượng với cô đấy nhé!

Diệp Hạo Ninh lại chăm chú quan sát cô thêm lần nữa, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: “Chẳng có gì cần suy nghĩ hết, em nhất định sẽ đồng ý”.

Vẻ mặt anh trịnh trọng một cách hiếm có khiến cô sinh nghi: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Lẽ nào anh đã phá sản rồi? Muốn mượn tiền em sao?”, cô lại còn nhẩm tính: “Tài khoản tiết kiệm của em có một ít nhưng chỉ sợ như muối bỏ biển thôi. Có điều nếu như anh thực sự cần gấp thì em đương nhiên có thể lập tức cho anh mượn…”.

“Kết hôn với anh nhé!”. “Ai đó” cuối cùng đã không thể nhẫn nhịn được, rất không nể tình, cắt ngang “ý tốt” của cô.

Tiêu Dĩnh ngây người, lời còn chưa nói hết đã bị tắc nghẹn trong cổ họng, cặp mắt trừng trừng soi vào đôi môi anh, dường như cô có hơi “máu lên não chậm” một chút, phải mất một lúc lâu sau, cô mới gắng sức đẩy anh ra, đứng lên, cười mỉa: “Chuyện tiếu lâm của anh thực sự hài hước lắm!”.

Diệp Hạo Ninh có phần chán nản nhưng trên mặt lại không hề có biểu hiện gì, ngược lại, anh còn cười rất thoải mái, hai cánh tay vòng ra sau, kê lên sau gáy, thong thả, ung dung nói: “Anh thực sự nghiêm túc đấy! Lẽ nào trước đây em chưa từng nghĩ đến việc này hay sao?”.

Thấy cô gái đối diện lắc đầu không chút do dự, anh khẽ nhướng mày: “Vậy thì lẽ nào em cảm thấy kết hôn với anh, em sẽ chịu thiệt thòi sao?”.

Không phải như thế!

Tiêu Dĩnh rất biết thân phận, cô tin chắc rằng anh có thể tìm được người phụ nữ còn tốt hơn cả cô.

Vì thế cô hoài nghi hỏi lại: “Anh có bị sốt cao không vậy?”. Hay là anh đang bị “sốc” nhỉ? Nửa câu còn lại cô ngậm miệng không dám nói vì ánh mắt của Diệp Hạo Ninh thay đổi một cách đột ngột.

Như tên bắn bay vèo vèo.

May mà anh không thèm chấp nhặt với cô, ngưng một lát rồi anh tiếp tục nói, giọng ấm áp và chân thành: “Hiện nay với tuổi của em thì cũng không thể tính là nhỏ nữa, mà hai chúng mình tạm thời chưa có dấu hiệu chia tay. Đợi đến một ngày nào đó thật sự chia tay rồi, nói không chừng đó đã là chuyện của ba, bốn mươi năm sau ấy chứ, đến lúc ấy, em có chắc mình sẽ lại tìm được một người đàn ông khác thích hợp với em không?”.

Cô không phản bác, chỉ thầm oán thán trong lòng, gớm, cô với anh thì hợp nhau lắm đây?

“Cứ mãi mong chờ vào một tương lai mơ hồ, bất ổn phía trước, chi bằng hiện tại hành động nhanh gọn luôn, dù sao sớm muộn gì cũng phải kết hôn, em nói có đúng không?”.

Hình như cũng có một chút đạo lý đấy nhỉ? Cô cụp mắt xuống, thấy mềm lòng, lại nghe anh nói tiếp: “Trừ phi em đã có người khác, không phải người đó thì không kết hôn”.

Căn phòng thoáng chốc tĩnh lặng như tờ.

Cô khẽ cúi đầu, vì thế biểu cảm rất mơ hồ, mãi hồi lâu mới thấy cô mở miệng: “Cho em thời gian suy nghĩ!”.

Cô cứ ngỡ rằng anh sẽ không đồng ý kết hôn, đó đã là chuyện của một tháng sau.

Vì hai người đã quyết định tổ chức đơn giản nên chỉ mời họ hàng thân thích hai bên tới tham dự tiệc cưới.

Trước ngày cưới một đêm, Tiêu Dĩnh nói với Hứa Nhất Tâm: “Thật tốt quá! Vốn dĩ ông nội Diệp Hạo Ninh bị bệnh nặng phải nằm viện nhưng ai ngờ gần đây đột nhiên lại khoẻ ra, ngày mai ông còn có thể tham dự hôn lễ của bọn mình nữa chứ!”.

“Thế thì đúng là “song hỷ lâm môn” rồi!”.

“Ừ”. Tiêu Dĩnh gật gật đầu: “Đều do Diệp Hạo Ninh nói sức khoẻ của ông xấu lắm, có lẽ ông sắp đi rồi nên cứ luôn thúc giục phải tổ chức cho thật nhanh, làm mình thấy gấp gáp quá”.

“Bây giờ chỉ còn cách cánh cửa hôn nhân có một bước chân nữa thôi, cậu nghĩ nhiều như thế làm gì! Hơn nữa, sức khoẻ của ông lại tốt lên, không phải là một việc tốt sao?”.

“Đúng thế! Kì thực mình cũng thấy Diệp Hạo Ninh nói đúng, nếu như bỏ lỡ mất anh ấy, không chắc mình có thể tìm được người tốt hơn”.

“Lẽ nào chỉ vì lý do này thôi sao?”. Hứa Nhất Tâm hỏi.

Cô đắn đo một lúc. “Đương nhiên vẫn còn lý do khác”.

“Là gì?”

“Bởi vì bản thân mình cũng tự nguyện mà”.

Tuy anh không phải là người đàn ông mà cô mong chờ từ nhỏ nhưng Tiêu Dĩnh đã không còn là cô của quá khứ nữa rồi. Không phải sao?

Từ đó, một cuộc sống hoàn toàn mới dần dần được mở ra.

Ngày hôm sau, Diệp lão thần thái uy nghi, rạng rỡ ngồi trên ghế, trao cho tân lang tân nương mỗi người một phong bao đỏ, đồng thời ra hiệu cho cháu trai khom người xuống.

“Ông cũng là bất đắc dĩ phải làm như vậy thôi, ai bảo cháu cứ chần chừ không chịu kết hôn chứ!”.

Diệp Hạo Ninh ngoan ngoãn, lễ phép trả lời: “Ông làm vậy là đúng đấy ạ”.

“Không trách ông đã lừa cháu đấy chứ?”.

Diệp Hạo Ninh vẫn lễ phép: “Không đâu ạ”. Anh thầm nghĩ, đây không phải là chuyện “thuận nước đẩy thuyền” sao? Đương nhiên cháu không trách ông rồi. Quay đầu lại, hướng ánh mắt về phía tân nương đang bối rối, anh mỉm cười, nụ cười gian tới mức khiến cô không khỏi chau mày nghi ngờ, lúc này anh mới chân thành khen ngợi, dáng vẻ rất tự nhiên: “Bà Diệp, hôm nay trông bà thật xinh đep!”.

Ngoại truyện 2: Thời thơ ấu

(Có sự góp mặt của các nhân vật trong Gặp nhau nơi cuối đường và Sự chờ đợi của Lương Thần)

Việc này đã xảy ra nhiều năm trước đây tạo thành phố C. Cô Vương, giáo viên trường mẫu giáo Khải Minh Tinh đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, cười híp mắt tuyên bố: “Hôm nay lớp học chúng ta có một bạn học mới, từ hôm nay bạn Giang Doãn Chính sẽ học cùng chúng ta, các con phải sống hoà thuận với nhau như anh chị em của mình, có biết không?”.

“Biết – rồi – ạ”.

“Rất tốt, nào, Giang Doãn Chính, để cô xem xem nên xếp con ngồi đâu…”

Ánh mắt cô Vương nhìn quanh lớp một lượt, miệng lẩm nhẩm: “Rốt cuộc thì nên ngồi ở đâu đây?”, đột nhiên mắt cô sáng lên: “À, ngồi cạnh bạn Diệp Hạo Ninh!”.

Thế là trong lớp có hai bạn trắng trẻo, xinh trai được xếp ngồi cạnh nhau.

Cô giáo Vương tiếp tục cười híp mắt, kề sát, vuốt ve gò má Diệp Hạo Ninh và Giang Doãn Chính, cảm giác thật tuyệt, cứ như thể là yêu quá không muốn rời tay vậy.

“Các con phải ngoan ngoãn nhé!”.

Hai bạn nhỏ giương to đôi mắt đen lay láy nhìn cô giáo, Diệp Hạo Ninh trong chiếc áo len trắng ngoan ngoãn gật đầu, còn Giang Doãn Chính mặc áo khoác ngoài xanh da trời giương mắt nhìn không biểu cảm gì, xem chừng là vì vừa thay đổi hoàn cảnh nên có chút sợ sệt.

Cả buổi học hôm ấy, cô giáo Vương vừa kể chuyện vừa không ngừng nhìn về phía bàn gần cửa sổ. Thực là đáng yêu quá đi! Làm công tác chăm trẻ con đã năm, sáu năm nhưng chưa bao giờ cô gặp những bé trai kháu khỉnh, lanh lợi như thế này, đã thế lại là hai bé trai ngồi cạnh nhau nữa chứ!

Thế nên, trong giờ cơm trưa, cô khoe cùng những giáo viên khác, giọng điệu đầy khát khao: “Nếu như trong số đó có một đứa là con trai của tôi thì hay biết mấy…”.

Cô chưa dứt lời thì có người tất tả chạy lại: “Cô giáo, cô giáo…”.

“Lương Thần? Sao con lại chạy ra đây?”. Cô nhíu mày, vồn vã đón lấy cô bé đáng yêu như búp bê: “Đang là giờ ngủ trưa mà, con không được chạy lung tung!”.

Tô Lương Thần mặt đỏ bừng bừng, thở dốc. “Cô giáo Vương, Diệp Hạo Ninh cùng bạn mới vào Giang Doãn Chính… các bạn ấy… đánh … nhau”.

“Hả?”. Cô giáo Vương vừa cùng Tô Lương Thần chạy về phía phòng ngủ trưa, vừa hỏi: “Các bạn ấy vì sao mà đánh nhau?”.

“Diệp Hạo Ninh lại bỏ sâu lên gối của con…”.

Cặp mắt to lập tức nhấp nháy, đầy mọng nước, cô bé không nói nên lời nữa.

“Đừng sợ, đừng sợ!”. Cô giáo Vương vội vàng an ủi: “Đợi đó, cô giáo đi phạt bạn ấy”.

Cô nghĩ, đích thị là như thế, chính là do đứa trẻ tên Diệp Hạo Ninh đó chơi khăm, vừa lúc bị Giang Doãn Chính bắt gặp, thế là nhịn không được, trút giận thay cho bạn học nữ.

Nào ngờ khi cô chạy một mạch vào phòng, tất cả bọn trẻ đều đang ngủ ngon lành trên giường của mình, hoàn toàn yên tĩnh, cảnh tượng không hề náo loạn như cô đã tưởng tượng.

Cô giáo Vương dẫn Tô Lương Thần về giường nằm, sau đó nhè nhẹ bước đến chiếc giường khác, hạ giọng hỏi: “Diệp Hạo Ninh, Giang Doãn Chính, các con không lo ngủ, tụ tập với nhau làm gì vậy?”.

Diệp Hạo Ninh ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn mỉm cười ngây thơ: “Cô giáo, con đang cho Giang Doãn Chính xem đồ chơi của con”. Bàn tay nhỏ đang thu trong tấm chăn liền lôi ra một món đồ chơi rô bốt biến hình mới toanh.

Cô lại nhìn Giang Doãn Chính, trông thấy vẻ mặt thằng bé đầy hứng thú phấn khởi, nằm cùng người bạn chung bàn trên giường, quả là rất thân thiết.

Có đánh nhau gì đâu nào? Cô giáo Vương hoài nghi, quay đầu nhìn Tô Lương Thần, nhưng rồi cô bỏ qua, dịu dàng, ôn tồn nói: “Buổi chiều các con chơi tiếp nhé, giờ thì các bạn đều đang ngủ, các con cũng ngủ đi!”. Sau đó, cô ôm lấy Giang Doãn Chính, dẫn cậu về giường nằm.

Mười mấy bạn nhỏ ngủ rất ngoan ngoãn ngon lành, cô giáo Vương đứng cạnh cửa một hồi, cảm thấy hài lòng, khép cửa lại đi ra.

Năm phút sau, hai cậu bé trắng trẻo lại chụm dầu vào nhau.

“Diệp Hạo Ninh, sao cậu cướp con sâu của mình?”.

“Rành rành là mình bắt được mà!”.

“Rõ ràng là mình tìm thấy trước!”.

“Cậu có thể đi lấy, nó đang nằm trên giường của Tô Lương Thần”.

“Thôi đi, không cần nữa! Đưa mình mượn đồ chơi đi!”.

“Được thôi!”.

“…”


END.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ