Ring ring
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Gần như vậy, xa đến thế - trang 3

Chương 5

Cô nhớ là Trần Diệu cũng đã từng nói như thế

Hồi ấy, anh nhẹ nhàng ôm cô cười và nói: “Tiêu Dĩnh, anh nhớ em.” Hai người quen nhau rất lâu rồi nhưng anh chỉ nói như thế có một lần.

Mùa hè năm thứ ba đại học, học viện tổ chức đi thực tập bên ngoài, lúc đó khoá của Tiêu Dĩnh được phân đi đến một vùng rất xa của Thượng Hải, bảy tám người chen chúc trong một căn phòng, lại còn không có điều hoà, những đêm hè nóng bức, quạt điện cũng chẳng có tác dụng gì, thổi ra chỉ toàn là hơi nóng, mà lại không thể mắc màn nếu không thì đến cả gió nóng cũng không có nữa.

Thế nên, một đám con gái quen với cuộc sống sung sướng thường ngày, đến một nơi xa lạ và làm bạn với muỗi, vẫn thường thức dậy lúc nửa đêm vì bị muỗi đốt, kết quả là phát hiện ra cả người cả mặt đều ướt sũng mồ hôi.

Hồi ấy, hầu như đêm nào Tiêu Dĩnh cũng phải thức dậy mấy lần, lần nào cũng phải bôi nước hoa lên toàn thân, rồi khi cảm thất có một chút mát mẻ là vội vàng nhắm mắt lại cố gẳng ngủ lại càng nhanh càng tốt.

Là thực tập tại xưởng chăn nuôi và chế biến gia súc, cùng với các kế toàn lâu năm chỉnh lý những chứng từ phức tạp nhất, trình tự công việc đơn điệu và khô khan.

Mỗi khi rỗi, cô không nhịn được phải nhắn tin cho Trần Diệu, kêu ca bị đối xử bất công, than thở sao thời gian trôi chậm quá, một tháng thực tập mà cứ như một năm

Cuối cùng thì cũng chỉ còn ba ngày nữa là kết thúc đợt thực tập, tất cả mọi người đều không thể chờ đợi được đã bắt đầu thu dọn hành lý, cảm nhận trước niềm sung sướng được trở về nhà.

Buổi chiều tối ngày hôm đó, Tiêu Dĩnh cùng với nhóm bạn học đang hóng gió dưới gốc cây to, đột nhiên nghe thấy có tiếng người gọi tên mình phía sau. Cô quay đầu lại nhìn theo hướng tay bạn chỉ. Trên con đuờng nhỏ mấp mô có một dáng người cao gầy đứng yên, áo phông trắng quần bò mài màu xanh, ăn mặc rất bình thường, nhưng trên con đường quê đầy bụi này lại trông giống như một thiên thần giáng thế, mặt trời ở phía sau lưng anh, cả người như chìm trong ánh hoàng hôn.

Giây phút ấy, Tiêu Dĩnh quên mất đã có cảm giác như thế nào, sau này dù có cố gắng nhớ lại thế nào chăng nữa cũng chỉ có thể dùng một câu nói vô cùng tầm thường để diễn tả, đó là, trong lòng đang nở rộ những bông hoa.

Hơn nữa là hàng nghìn hàng vạn bông, phút chốc khiến cả con tim đầy ắp, rực rỡ sắc màu, dường như sắp reo lên sung sướng.

Sau đó cô ngạc nhên vui sướng chạy đến, ngẩng đầu lên hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Trần Diệu nói: “Đến đón em về nhà.”

“Nói dối! Rõ ràng là vẫn còn sớm mà.”

“Thế không phải là em đã thu dọn xong hành lý rồi sao?”

Buổi sáng cô còn hào hứng nhắn tin cho anh nói rằng mọi người đã sớm thu dọn xong hành lý, tâm trạng rất hứng khởi.

Cô kéo tay anh, cứ cười mãi: “Sao bỗng nhiên anh lại đến đây? Sao chẳng nói trước gì cả?”

“Nói trước rồi thì còn gì là ngạc nhiên? Cần là cần cái hiệu quả này đấy.”

Cô cười tít cả mắt, rồi giơ cánh tay ra cho anh xem: “Chỗ này, chỗ này, chỗ này nữa, đều là nốt muỗi đốt đấy, em sắp chịu không nổi rồi.”

Nhìn anh cười mà không nói gì, cô tò mò hỏi: “Nói thật xem, một tháng trời, anh có nhớ em chút nào không đấy?”

“Có” anh giang tay nhẹ nhàng ôm lấy cô, trên người vẫn còn mùi bạc hà thơm mát của sữa tắm, anh tì cằm lên đỉnh đầu cô, giọng ấm áp: “Tiêu Dĩnh, anh nhớ em.”

Còn cô đứng trong vòng tay anh nhắm mắt lại mãn nguyện, không khí xung quanh thật nóng, dường như bản thân có thể tan chảy ra bất cứ lúc nào.

Đã xa lắm rồi, bây giờ nghĩ lại chẳng khó khăn để nhận ra rằng đó là nhừng năm tháng thật đẹp, đẹp đến mức khắc ghi trong ký ức, không dễ gì xoá nhoà


Tiêu Dĩnh nằm trên chiếc ghế rộng và mềm mại, không khỏi có chút hốt hoảng, thổn thức, đột nhiên cảm nhận bên cổ đau nhoi nhói, lúc này đây cô mới bắt đầu định thần lại, mở to mắt ra liền bắt gặp ánh mắt đối diện của Diệp Hạo Ninh.

Diệp Hạo Ninh nhìn cô, ánh mắt u tối, như đang suy nghĩ điều gì, hình như có một cái gì đó ở tận sâu thẳm đột nhiên lướt qua rồi vụt tắt. Anh lại cúi người xuống, nên cô không thể nhìn thấy những cảm xúc trong mắt anh, chỉ nghe thấy anh nói lạnh lùng và bình thản từng từ từng từ một: “Tiêu Dĩnh, nếu nói về khả năng suy nghĩ nhiều việc một lúc, em luôn luôn giỏi hơn anh nhiều đấy.”

Cô nghe mà giật mình, anh đã đứng lên và bỏ đi không một chút lưu luyến, một góc của chiếc váy ngủ gạt nhẹ lên mặt cô. Phòng khách rộng và trống trải, điều hoà hình như mở hơi quá lạnh, cô ngồi nguyên một chỗ, đột nhiên cảm thấy lạnh thấu xương.

Thực ra Diệp Hạo Ninh đã dùng chính lời nói đùa của cô trên xe để trả đũa lại cô.

Nhưng, hồi ấy sau khi chia tay Trần Diệu, cô đã từng nghĩ rằng, trái tim của mình không thể dùng cho một người đàn ông nào khác nữa.

Chỉ một lần yêu đã đau khổ như thế rồi, làm sao còn có sức lực để động lòng trước một người khác nữa?

Hơn nữa, cô một lòng một dạ với Trần Diệu, từ nhỏ đến lớn đã trở thành thói quen, cho dù cuối cùng chia tay, cái thói quen ấy vẫn không sửa được. Thế nên, từ cái lần xem mặt không chính thức ấy về sau, Tiêu Dĩnh từ chối tất cả những lời mai mối của những người hảo tâm.

Hứa Nhất Tâm vô cùng tò mò tình hình ngày hôm ấy, rất vui sướng dò hỏi: “Lần trước cậu gặp cái anh kỹ sư Lý đấy, điều kiện anh ta thế nào? Mới hơn ba mươi tuổi, chắc là tuổi trẻ tràn đầy hứa hẹn nhỉ?”

“Đúng là tuổi trẻ “quá” tràn đầy hứa hẹn” Tiêu Dĩnh cười cười không phục: “Có biết thế nào là cậy tài khinh người không?”

Cô chưa từng gặp ngưòi nào cao ngạo vô lễ như vậy, đến ngay cả nhìn người đối diện cũng cứ hơi hếch cằm lên, cơ hồ là khinh khỉnh.

Vì anh ta tốt nghiệp ở một trường danh tiếng nhất cả nước, thế nên rất tự hào về việc học hành của mình, khi nói chuyện dương như có vẻ vô tình chẳng coi những trường học danh tiếng khác ra gì, rồi còn hỏi Tiêu Dĩnh: “Tiêu tiểu thư sau khi tốt nghiệp đại học, có phải cũng gặp khó khăn khi tìm việc đúng không? Bây giờ thị trường lao động là như vậy đấy, những cuộc tuyển dụng lao động đều đầy ắp người nếu muốn lương cao nhưng xuất phát điểm không cao thì thực sự là không ổn.”

Con người thì cũng nho nhã, mà sao thái độ và lời nói lại làm cho người ta không thoải mái chút nào. Tiêu Dĩnh nhấp một ngụm trà, liếc mắt nhìn anh ta, rồi đặt cốc trà xuống cười nói: “Lý tiên sinh khi đi tìm việc chắc là cũng chẳng mất mấy công sức.”

Người kia chậm rãi gật đầu: “Vâng. Thực ra công ty chúng tôi từ trước tới nay yêu cầu rất cao, tôi cũng có chút may mắn, trước khi tốt nghiệp đã được ký hợp đồng.”

May mắn cái con khỉ! Tiêu Dĩnh mặt thì cười cười, trong lòng thì lại chửi, vì trên mặt anh ta chẳng nhìn thấy vẻ gì là may mắn và khiêm tốn cả.

Một lúc sau thức ăn được đưa lên, lại nghe anh ta nói: “Những đồ ăn nhiều dầu mỡ, nhiều protein thế này thì chỉ nên ăn ít thôi, sẽ rất dễ dẫn đến thừa Cholesterol.”


Món ăn là do Tiêu Dĩnh gọi, nhìn thấy anh ta không chịu động đũa, cô cũng không khách sáo, gắp một miếng cho vào miệng rồi mới quay sang cảm thán: “Lý tiên sinh hiểu biết nhiều về dưỡng sinh như vậy, học vấn thì uyên bác, điều kiện công việc lại tốt, thật là hiếm thấy.”

“Cô quá khen. Nhưng rau vẫn là tốt, chất xơ tốt cho tiêu hoá, giá cả cũng chấp nhận được.”

“Ôi dào, tiên sinh với tiểu thư gì.” bà chị đồng nghiệp kiêm người đi trung gian ngồi bên cạnh cười nói: “Đều đã quen nhau rồi, nghe thế xa lạ quá. Sau này đều là bạn bè mà!”

Tiêu Dĩnh cắm cúi ăn, trong lòng nghĩ, làm gì có sau này? Chẳng có sau này đâu!

Sau này không muốn gặp loại người này nữa. Chả trách anh ta hơn 30 rồi mà vẫn chưa tìm được đối tượng.

Hứa Nhất Tâm nghe hết câu chuyện thì cười đến đau cả bụng, “Tiêu Dĩnh ơi là Tiêu Dĩnh, thật là chúc mừng cậu đấy, lần đầu tiên lại gặp được loại người như vậy. Hơn nữa chắc chắn anh ta sẽ trường thọ, nếu không có tai hoạ gì, lại chú ý chăm chút như anh ta, chắc chắn sẽ sống đến 180 tuổi. Thật là sống lâu hiếm có, nếu cậu mà đi lại với anh ta thì làm sao mà chịu được cơ chứ….”

“Đi!” Cô lấy chân đạp bạn ”Những chuyện như thế này, lần sau chết cũng không đi.”

“Ừ. Thực ra tớ cũng đồng ý với cậu, nhưng hôm đấy không phải là không có chuyện hay?”

Tiêu Dĩnh chống tay lên cằm nhớ lại. Thực ra cũng không thể nói là không có chuyện hay. Ít nhất ở giữa còn chem xen một sự nhầm lẫn, mặc dù hơi xấu hổ một chút, nhưng trái lại ấn tượng còn sâu sắc hơn việc gặp mặt gã kỹ sư Lý kia.

Nhưng nói tóm lại, Tiêu Dĩnh vẫn cho rằng ngày hôm đó thật đen đủi, gặp toàn những ngưòi không ra gì.

Nhưng không ngờ rằng, chỉ một tháng sau, cô gặp lại Diệp Hạo Ninh. Địa điểm có hơi đặc biệt, tại bệnh viện số một của thành phố.

Hôm đó vừa lúc cô đi công tác về liền bị mấy người bạn kéo ra ngoài ăn uống một trận, khi ngồi trong phòng KTV đã cảm thấy có gì đó không ổn, âm thanh quá ồn, làm cô hơi đau đầu. Khi đó chỉ nghĩ là do đi đường xa về mệt lại uống thêm một chút rượu nên cũng không chú ý lắm, chẳng ngờ khi về đến nhà cặp thử nhiệt độ mới phát hiện ra mình đang sốt. 38,4 độ, thảo nào mi mắt cứ nặng dần.

Lúc đó đã quá muộn, Tiêu Dĩnh chẳng nghĩ được ra có thể nhờ ai đi cùng đến bệnh viện, nên cố gắng ra ngoài gọi taxi đến bệnh viện khám.

Đèn của khu cấp cứu sáng choang, hành lang dài hun hút nồng nặc mùi thuốc khử trùng, thỉnh thoảng có vài y tá khẽ khàng qua lại, nhưng có rất nhiều người bệnh đang xếp hàng chờ khám và người nhà đi theo.

Hình như người nào cũng có người đi kèm, trừ cô.

Cô lấy được số khám rồi ngồi xuống, nắm chặt trong tay cuốn sổ khám bệnh mỏng dính, vừa đúng chọn được hai chiếc ghế liền nhau chưa có người ngồi, nên nhìn lại càng thấy lẻ loi.
Một lúc sau cảm thấy cơ thể khó chịu hơn, cô nghĩ không biết có phải là nhiệt độ tăng thêm không, sờ tay lên trán nhưng lòng bàn tay toàn mồ hôi nên chẳng phát hiện được gì. Cô thu tay về, đầu nặng trịch dựa vào chiếc ghế cứng đờ, chỉ cảm thấy lạ, làm sao nửa đêm rồi mà bệnh viện vẫn còn bận rộn như vậy?

Ngày xưa ở trường thật là sướng, bệnh xá trường ở gần khu ký túc xá, chỉ phải đi bộ năm sáu phút, hơn nữa phòng cấp cứu chắc chắn không giống như thế này, xếp hàng đã phải xếp cả nửa ngày, cấp cứu đã trở thành chậm cứu.

Thực ra ban đầu cô cũng không biết. Cô rất ít khi bị ốm, ngay cả thời điểm vất vả nhất trong những năm đại học là kỳ tập quân sự cô cũng không có vấn đề gì, mọi người bị phơi nắng gần như ngất xỉu thì cô càng phơi nắng tinh thần càng cao, mồ hôi đầm đìa nhưng tinh thần rất sảng khoái.

Hứa Nhất Tâm ghen tị mắng cô là đồ quái thai, cô chỉ cười hì hì: “Tớ thể chất tốt, mọi người ngưỡng mộ lắm đấy!” khoé môi cong cong, rất đắc ý.

Nhưng thực tế chứng minh, những lời như vậy không nên nói, nói nhiều rồi sẽ có báo ứng.

Cuối cùng thì cô cũng ốm một trận ra trò.

Từ cảm nhẹ chuyển thành sốt cao, tiếp theo đó là viêm phổi cấp tính và sốt nhẹ kéo dài, khó chịu vô cùng, cứ như mất đi một nửa mạng sống.

Và lúc đó mới nhận ra được cái hay của việc yêu đương, vì có người ấy, từ đầu tới cuối ở bên cạnh hỏi han, tất cả mọi việc đều do ngưòi đó lo liệu, còn cô chỉ cần dựa vào lòng anh và thở là đủ.

Lần đầu tiên đi cấp cứu là do Trần Diệu nửa đêm đạp xe đạp đưa cô đi.

Đó là một đêm đông lạnh, tuyết ở hai bên đường dường như tích lại cả mấy tuần vẫn chưa tan, cô bị cuốn trong cái áo bông dày cộp, đến đôi mắt cũng suýt bị trùm mất trong khăn quàng, khi đó chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Trần Diệu bước trên con đường vắng vẻ, hình như trên mặt đường có nước nên nghe thấy những tiếng lép bép khe khẽ.

Rõ ràng lúc ấy sốt chóng mặt rồi nhưng tai lại thính hơn cả lúc bình thường, cô ngồi phía sau xe đạp, ngoài tiếng ho nặng nhọc của chính mình dường như còn nghe thấy tiếng hơi thở của Trần Diệu.

Đột nhiên cô cảm thấy xót xa muốn rơi nước mắt, chỉ vì trong lúc giá lạnh này vẫn còn có một người ở bên cạnh và chia sẻ hơi thở với cô.

Cuối cùng đến được bệnh xá của trường, cô không còn chút sức lực nào, anh bế cô đi khám – vào viện rồi đến chỗ truyền nước, mặc dù cô khó chịu nhắm nghiền mắt lại nhưng vẫn biết có anh luôn ở bên cạnh cô. Dường như thế là yên tâm rồi, ngón tay khẽ ngoắc lấy tay anh, hình như có môt chút ấm áp từ ngón tay lan toả ra toàn thân……

Lúc đó Trần Diệu nhẹ nhàng hôn lên trán cô, an ủi: “Không sao đâu.” Cô chọn hoàn toàn tin tưởng vào anh, nhất định sẽ không sao.

Y tá đang đứng ở cửa gọi tên, Tiêu Dĩnh chậm chạp mở mắt ra, ánh đèn ở trên đỉnh đầu sáng trưng, cô ngồi một lúc rồi vịn tay vào lưng ghế từ từ đứng dậy.

Những bước chân cứ bồng bềnh, rõ ràng sàn lát gạch cứng nhưng cô bước thấp bước cao như đi trên môt lớp bông. Chỉ sau hai ba bước, cô cảm thấy hơi thở và nhịp tim rất nhanh, dường như thở không ra hơi, cô nghĩ mình sẽ ngất xỉu sau đó, ai ngờ một giây sau có ai đó đã nhẹ nhàng đỡ lấy tay cô.

Thực ra Diệp Hạo Ninh cũng rất ngạc nhiên, vào lúc này tại nơi này, lại gặp lại cô. Một tháng trước cô đột ngột xông vào sảnh ăn của anh, không những làm gián đoạn một cuộc điện thoại quan trọng mà còn hồ đồ nhận nhầm anh là một người khác.

Diệp Hạo Ninh thừa nhận, hôm đấy mình có lẽ cũng đang buồn chán nên cũng không nói rõ sự thật cho cô. Khi Tiêu Dĩnh tự giới thiệu, phản ứng đầu tiên của anh là cô đang chào bán hàng hoặc giới thiệu bảo hiểm, nhưng tiếp theo đó thì không giống nữa, vì rõ ràng nhìn cô không đủ mặt dày để làm những việc này, hơn thế nữa là hình như không có vẻ là tự nguyện, đến nụ cười cũng có vẻ miễn cưỡng.

Lúc này anh mới biết là cô nhận nhầm người, nhưng bỗng nhiên lại không muốn nói cho cô biết, chỉ cảm thấy cô gái trẻ trước mặt có một vẻ thuần khiết hơi ngô ngố, giống như một bông hoa được trồng trong nhà kính, đã quen đuợc bảo vệ, thậm chí không dính phải dù chỉ là một hạt bụi nhỏ.

Thực ra anh đã sớm nhìn thấy cô ngượng ngùng nhưng lại càng cảm thấy thích thú. Anh nhìn vào mắt cô dưới ánh đèn, vốn dĩ là vì phép lịch sự tối thiểu và sự tôn trọng, nhưng không biết tại sao, sau đó lại phát hiện ra đôi mắt của cô cực kỳ sinh động, đen nhánh và trong sáng, giống như đá đen, khi nói chuyện nó lấp lánh ánh sáng thanh tú, lại duờng như óng ánh.

Một lúc sau anh thậm chí có một chút mơ màng, dường như thực sự bị thu hút, sau đó nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của cô khi nhận điện thoại, lại càng thấy buồn cười, thế nên cuối cùng mới chủ động nói ra tên mình và không mong có cơ hội gặp lại, nhưng ít nhất anh cảm thấy cô thật thú vị cho một bữa tối vốn rất yên tĩnh.

Nhưng Tiêu Dĩnh lúc này khác hoàn toàn với ngày hôm ấy, nét mặt xám xịt hoàn toàn mất đi thầm sắc sinh động.

Anh đỡ cánh tay cô, nhìn một lượt rồi hỏi: “Cô ốm à?” nhìn cô dường như chưa hoàn hồn, bất giác giơ tay ra sờ lên trán cô.

Quả nhiên, đang sốt cao.

Kết quả là bác sỹ vừa kê đơn thuốc vừa trách móc: “Làm sao đến tận bây giờ mới đưa đến.”

Diệp Hạo Ninh ngồi bên cạnh, không biết nói gì.

Bác sỹ ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt lướt qua bàn tay đang dìu Tiêu Dĩnh, giọng nói mới nhẹ nhàng một chút rồi lại cúi xuống tiếp tục viết vào sổ khám bệnh, “…Chút nữa đi truyền hai bình nước biển trước, tôi sẽ kê thêm một số thuốc cho cô. Thanh niên bây giờ chẳng chú ý gì đến ăn uống nghỉ ngơi, nên sức đề kháng càng ngày càng kém.”

Diệp Hạo Ninh gật đầu nói: “Cảm ơn.”

Từng giọt từng giọt dịch truyền mát lạnh chảy vào mạch máu, cuối cùng Tiêu Dĩnh cũng hồi tỉnh, nhìn người thanh niên đang đứng bên cạnh, cô cau mày, rõ ràng biết khuôn mặt này nhưng bỗng nhiên chẳng nhớ anh ta tên là gì. Chẳng lẽ sốt thành hồ đồ rồi ư?

Cuối cùng chỉ nói đơn giản: “Cảm ơn anh rất nhiều.”

“Không có gì.” Diệp Hạo Ninh khẽ cúi người xuống, không biết lấy đâu ra mấy cái gối giúp cô kê ở dưới tay, rồi hỏi: “Có cần thông báo cho ai không?”

“Không cần.” hoặc có thể đang ốm nên giọng nói của cô rất nhỏ, nhỏ hơn bình thường rất nhiều, khe khẽ dường như không nghe thấy gì, cô nghiêng đầu rồi nhắm mắt lại, cố gắng mấp máy môi: “Cũng không làm phiền anh nữa, chút nữa tôi có thể tự về nhà.”

Cô nằm trong căn phòng bệnh mà Diệp Hạo Ninh đặt, thân thể mỏng manh ẩn dưới lớp chăn, thần sắc nhợt nhạt mệt mỏi. Một lúc sau không thấy có động tĩnh gì, cô nghĩ rằng anh đã đi khỏi, trong lòng bỗng bi thương, những ký ức tưởng như xa xăm những cũng không xa xôi quá lại lặng lẽ cuốn lấy cô như cây dây leo, dần dần thít chặt làm cô không thể thở được.

Cô vùi mặt vào gối, ngay lập tức cảm thấy ươn ướt nơi khoé mắt, càng lúc càng nhiều, nhưng không còn đủ sức để lau đi, cũng không muốn ngăn bản thân khóc một lần cho thoả.

Nhưng, vào lúc đó, trán cô đột ngột được chạm vào mát lạnh. Có lẽ vì cô đang sốt nên toàn thân nóng bỏng nên mới cảm thấy tay người đó mát lạnh.

Cô thu người lại theo bản năng nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, không động đậy, chỉ có những sợi lông mi dài khe rung động.

“Tôi không muốn mọi người nghĩ rằng tôi bắt nạt cô.” có tiếng nói của Diệp Hạo Ninh phía trên đầu cô, vẫn có vẻ như chẳng để tâm, nhưng trong một đêm như thế này nó lại vô cùng ấm áp dịu dàng, lại giống như một hơi thở thật khẽ thật trầm.

Thật kỳ lạ! Đã từng có phụ nữ khóc như mưa trước mặt anh, nhưng anh chưa từng như bây giờ, dường như bất lực, không biết phải làm gì.

Ngón tay anh dừng trong không khí vài giây rồi cuối cùng vẫn khẽ khàng trượt qua nơi có nước mắt.

Nhưng cô vẫn không nhìn anh, một lúc sau, chỉ khe khẽ nói lại: “Cảm ơn”

Truyền xong hai chai nước biển, Tiêu Dĩnh cuối cùng cũng hồi phục được sáu bảy phần, ngồi trong xe của Diệp Hạo Ninh, cô cố ý nghiêng đầu sang một bên, kỳ thực trong lòng hơi xấu hổ,vừa nãy khóc lóc như thế trước mặt anh ta, mất mặt quá!

Hơn nữa lúc này đầu óc đã tỉnh táo rồi, cô đã sớm nhớ ra tên anh ta, nhớ đến vẻ mặt cười mà như không của anh ta dưới ánh đèn trong phòng ăn, cô không thể khẽ thở dài, chỉ mới gặp nhau có hai lần, lần nào cũng làm trò cười cho anh ta, đen đủi quá.

Xe phóng ra từ bãi đỗ của bệnh viện, Tiêu Dĩnh bắt đầu vờ ngủ. Thực ra cô cũng buồn ngủ thật. Ba giờ sáng, xung quanh tĩnh lặng như tờ, nếu không phải vì chút chuyện rắc rối này thì cô đã nằm trên chiếc giường rộng lớn, mềm mại, ngủ bù cho mấy ngày thức trắng do chuyến đi công tác.

Trong xe càng yên tĩnh, đến điều hòa cũng tắt, Diệp Hạo Ninh quay đầu sang liếc nhìn cô, vừa lúc nhìn thấy hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên kính xe, có một chút mơ hồ, nhưng lại làm cho các đường nét càng mềm mại hơn.

Anh yên lặng một lúc rồi mới hỏi: “Nhà cô ở đâu?” Giọng nói rất trầm, dường như biết cô đang ngủ nên không nỡ làm phiền.

Lúc này Tiêu Dĩnh mới choàng tỉnh vội vàng ngồi ngay ngắn lại trả lời: “XX Hoa Viên Hải Thiên.” Trong lòng nghĩ, quả thật là ốm thành ngớ ngẩn rồi.

Anh gật đầu, giọng nói bình thường: “Nếu mệt thì cứ ngủ một lúc đi, đến nơi sẽ gọi cô dậy.”

Nhưng cô lại mở mắt ra, nghiêng mặt nhìn một lúc rồi đột nhiên mỉm cười : “Thì ra anh cũng rất tốt đấy.” Cái con người này, có ngoại hình và khí chất nổi bật như vậy, thì cuộc sống riêng tư chắc chắn vô cùng đặc sắc đây, thế nên có kinh nghiệm chăm sóc phụ nữ phong phú, vì thế mà sự quan tâm chăm sóc cũng ẩn chứa vẻ lặng lẽ, lại càng dễ làm cho người ta cảm động.

Diệp Hạo Ninh không khỏi ngạc nhiên: “Chẳng lẽ trước kia cô vẫn nghĩ rằng tôi là người xấu sao?”

Cô biết thực ra anh không bực mình, khẽ nhướng mày lên, một ánh cười nhẹ trên khóe mắt.

“Không gian xảo không phải là thương nhân mà.”

Anh kinh ngạc quay đầu sang nhìn cô, “Ai nói tôi làm kinh doanh?”

Cô nói: “Khí chất giống.”

“Giống cái gì?”

“Kẻ gian.” Đến giờ vẫn không thể quên được sự việc ngày hôm ấy.

Lần này anh không nhìn cô, chỉ nhếch mép mỉa mai: “Cô to gan thật đấy.” thực ra, từ trước đến nay chưa từng có ai nói anh như vậy.

Tiêu Dĩnh cười hì hì: “Đúng rồi, đúng rồi, là tôi sai rồi. Thực ra anh là ân nhân, ân nhân cứu mạng của tôi.”

Anh cũng cười: “Như thế thì khoa trương quá.” Con đường dài với những cột đèn hai bên đường cứ trải dài ra giống như một dòng sông trăng không bao giờ kết thúc, những chiếc đèn màu xám ở rất xa phía trước vẫn sáng rõ.

Diệp Hạo Ninh cảm thấy tâm trạng thật thư thái và dễ chịu, nhưng vẻ mặt lại như là đáng tiếc:

“Tôi cũng chỉ là trêu đùa cô một lần, ai ngờ hôm nay lại bị cô đòi nợ. Tính ra thì cô lãi rồi đấy.”

“Ừm.” Tiêu Dĩnh gật gù, che miệng ngáp một cái, đột nhiên nhớ ra một câu nói, “Thế nên mới nói, việc gì cũng có cái giá của nó.”

Diệp Hạo Ninh nhìn thẳng phía trước, khẽ cười không nói gì.

Một lúc sau, cô hình như nhớ ra chuyện gì đó liền hỏi anh: “Muộn như thế rồi, sao anh lại ở trong bệnh viện.”

“Đến thăm một người bạn đang nằm viện, vừa trên lầu xuống thì nhìn thấy cô đang đi xiêu vẹo.” Thật may mắn, nếu không có chuyện nhầm lẫn hồi ấy, sợ là hôm nay sẽ thực sự ngất xỉu trên cái hành lang dài lạnh lẽo trong bệnh viện rồi. Tiêu Dĩnh chợt cảm thấy có lẽ cuộc gặp lần ấy cũng không đến nỗi tệ lắm.

Hai ngày sau, ở công ty, Tiêu Dĩnh mang một đống đơn đề nghị thanh toán đi tìm sếp để ký, khi mở cửa mới phát hiện ra Diệp Hạo Ninh đang ngồi trong đó.

Cô nghĩ là làm phiền sếp đang tiếp khách nên ngay lập tức định quay ra, ai ngờ sếp vẫy tay gọi vào, dáng điệu rất vui vẻ, đi vòng ra sau bàn làm việc lấy bút kiểm tra kỹ từng tờ rồi ký.

Cô đứng bên cạnh, cái bàn quá rộng, ở chỗ cô đứng đến những chữ viêt trên hoá đơn cũng nhìn không rõ, thế nên ánh mắt nhìn chếch sang bên, không hề ngạc nhiên, nhìn thấy Diệp Hạo Ninh đang nhìn cô chăm chú.

Hôm nay cô mặc bộ đồ công sở màu trắng, gần giống như lần đầu tiên họ gặp nhau, chỉ trang điểm nhẹ, đôi môi màu hồng nhạt hơi hé mở.

Ngoài khung cửa sổ bầu trời xanh trong vắt, ánh nắng buổi chiều trải xuống sàn, nơi cô đứng chính là chỗ giao nhau giữa ánh sáng và bóng râm, vì thế một bên mặt cô như được phủ một lớp vàng lấp lánh, bên cổ còn có những sợi tóc mai gặp ánh rang chúng dường như cũng có màu vàng nhạt.

Cô nghiêng đầu, đứng nguyên một chỗ, thân hình thanh mảnh, trông giống một bông ngọc lan tuyệt đẹp yên ả, lại cũng giống như một bức tranh cắt giấy tinh tế, trong giây phút này đến cả không khí xung quanh dường như đang ngưng đọng.

Diệp Hạo Ninh chợt nghĩ, cách ăn mặc của cô hôm trong bệnh viện còn đẹp hơn, không trang điểm và ăn mặc bình thường, hình như càng phù hợp với khí chất của cô. Cái dáng vẻ giản dị tự nhiên, có một vẻ trong sáng như trẻ thơ, khi vùi mặt trong gối khóc, rõ ràng nhìn rất đau lòng nhưng chỉ là lặng lẽ rơi nước mắt, không hề có tiếng khóc, chỉ nhìn thấy người cô khẽ rung nhẹ.
Nếu thật sự là trẻ con thì chẳng phải là khóc to thành tiếng mới đúng sao? Trẻ con chẳng phải đều như vây đấy thôi? Hơn nữa, lúc ấy chắc chắn cô nghĩ rằng anh đã đi khỏi.

Nhưng cô vẫn nhịn, nhịn với vẻ rất kiên cường. Đôi môi trắng bệch, những giọt nước mắt không lời ấy, trái lại có một sức mạnh khiến người ta càng động lòng.

Thật kỳ lạ, anh nghĩ, làm sao lại có người phụ nữ mẫu thuẫn như vậy?

Diệp Hạo Ninh cũng giật mình bởi chính những suy nghĩ của bản thân, với một người mới gặp mặt ba lần mà lại có ấn tượng sâu sắc đến như vậy, từ trước đến nay chưa từng xảy ra.

Anh định thần lại, ánh mắt nhìn đi chỗ khác như không có chuyện gì xảy ra, cúi đầu châm một điếu thuốc.

Chẳng ngờ đến khi hết giờ làm hai ngưòi lại gặp nhau.

Tiêu Dĩnh không thể không than thở trong lòng, sao gần đây lại có duyên thế cơ chứ? Xe của Diệp Hạo Ninh vừa lúc đó chạy qua trước khu văn phòng, rõ ràng là nhìn thấy cô nên từ từ dừng lại. Cái xe quá nổi bật, không thể không nhớ, Tiêu Dĩnh nhìn xuống túi xách rồi chạy tới gõ vào cửa xe.

Không đợi cô mở miệng, Diệp Hạo Ninh đã nói trước: “Đi giày cao gót chạy mà không sợ ngã à?”

“Cấu tạo chân của phụ nữ bẩm sinh đã rất đặc biệt.” Cô cười cười: “Chuyện lần trước, vẫn chưa chính thức cảm ơn anh.”

Anh gật đầu và nói: “Được, vừa hay hôm nay tôi rỗi.” rồi quả nhiên nhìn thấy bộ dạng đờ ra trong giây lát của cô, trong lòng tự nhiên thấy buồn cười. Ở bên cô, tâm trạng anh luôn vui vẻ.

“Tiêu tiểu thư, chẳng lẽ tôi hiểu lầm ý cô sao? Cô vừa nói chính thức, có nghĩa là gì vậy?

Dưới ánh mắt dò hỏi chân thành của anh, Tiêu Dĩnh im lặng mất mấy giây, cuối cùng chấp thuận hỏi: “Diệp tiên sinh, xin hỏi ngài muốn dùng gì?”

Lúc này, trong nội thành chỗ nào cũng tắc, từ trong ra ngoài trông như một bãi đỗ xe khổng lồ.
Bên ngoài trời tối dần, xa hơn một chút chỉ còn lại một khoảng xám mờ mờ, họ bị kẹt giữa một biển xe, lâu lâu mới nhích lên phía trước được một chút.

Tiêu Dĩnh ngồi trong xe đã có vẻ hết nhẫn nại, rồi quay đầu sang nhìn Diệp Hạo Ninh, vẫn cái dáng vẻ nhàn nhã điềm tĩnh, những ngón tay thon dài đặt trên vô lăng, khuôn mặt đẹp trai chẳng có vẻ gì là sốt ruột.

Xem ra anh ta thực sự rỗi rãi, Tiêu Dĩnh thầm nghĩ, nếu không gặp phải cảnh tắc đường như thế này sao mà không sốt ruột được? Nhưng cô thật là khốn khổ, vốn dĩ dự định buổi tối ăn qua loa cái gì đấy rồi về nhà lăn lên giường xem phim truyền hình.

Nhưng Tiêu Dĩnh không ngờ rằng, đau khổ thực sự vẫn còn ở phía sau.

Đợi cho đến khi ra khỏi được đám tắc đường, Diệp Hạo Ninh liền lái xe đến nhà hàng Nhật Bản, thì cô thực sự sững sờ. Lần ấy, anh đánh trúng điểm yếu của cô, thật là trùng hợp, thật là dở khóc dở cười.

Sau này Diệp Hạo Ninh hỏi: “Em dị ứng hải sản, mà sao lúc đấy không nói?

Cô có chút ấm ức, lại có vẻ rất có lý: “Là mời anh đi ăn, địa điểm đương nhiên là do anh chọn rồi.”

“Thế nên em mới nói dối là không đói và chỉ gọi sushi rau thôi?”

“Uh.” Cô gật đầu rất thật thà

Diệp Hạo Ninh lim dim mắt quan sát cô, ánh mắt chăm chú giống như đang nghiên cứu động vật quý hiếm vậy.

Thực sự lúc đó cô đã đói mềm cả người rồi, nhưng lại nghĩ chắc là Diệp Hạo Ninh thích ăn đồ Nhật thế nên cố chịu đựng. Ai bảo anh ta đã đưa tay ra giúp đỡ đúng lúc cô khó khăn nhất? Cô có cảm giác hụt hơi khi nhận ân huệ của người khác, cái này cũng giống như cảm giác há miệng mắc quai, thế nên sống chết cũng phải tiếp đãi quân tử, để chứng minh rằng mình thực sự có thành ý.

Có lẽ lúc đấy Tiêu Dĩnh thực sự rất ngốc, hoặc do Diệp Hạo Ninh gây cho cô cảm giác rất khó hiểu, thế nên không phát hiện ra anh đang trêu cô.

Thực ra anh đâu có thiếu một bữa ăn? Tối hôm ấy vốn dĩ đã có hẹn ăn cơm nhưng đến phút cuối thì bị hủy. Những cô gái anh gặp đều rất thích ăn đồ Nhật, thế nên anh mới đưa cô đến đó, thực ra bao nhiêu năm lăn lộn trên thương trường, hầu như tối nào cũng phải tiếp khách uống rượu, cũng đã thành thói quen, thế nên thường ăn rất ít, không ngờ cô ăn còn ít hơn cả anh, hơn thế nữa lại còn là người ăn chay.

Diệp Hạo Ninh chưa từng bao giờ gặp cô gái nào giống như cô, nhìn một lúc lâu cuối cùng cũng bật cười, “Sao em ngốc thế?” giống như có một chút ngạc nhiên, lại giống như đáng tiếc, nhưng vẫn đưa cô đến một nơi khác ăn bù một bữa.

Cả buổi tối ấy dễ chịu đến không ngờ, không có tiếp đãi, việc duy nhất anh làm cho đến trước khi về đến nhà lúc 9 giờ là ngồi nhìn Tiêu Dĩnh ăn.

Cô thì đánh nhanh thắng nhanh, lý do là phải về nhà xem phim.

Sau đó, lúc cô xuống xe, anh mở to miệng, như định nói điều gì, thế nhưng cuối cùng chỉ cười nhạt, lái xe ra về trong ánh trăng sáng.

Chương 6

Tiêu Dĩnh cả đêm không ngủ được cô hơi bị lạ giường, mặc dù chiếc giường trong phòng khách ở nhà vừa rộng vừa êm nhưng cô chưa ngủ ở đó bao giờ. Trước đây khi cãi nhau rồi chiến tranh lạnh với Diệp Hạo Ninh thông thường là anh đi ra phòng khách còn cô một mình chiếm giữ phòng ngủ.

Nhưng đêm hôm qua rõ ràng là cô đã chọc anh tức giận cuối cùng chằng còn chút phong độ nào, đi vào phòng ngủ tiện tay đóng rầm cửa lại, phòng khách hóa ra lại quá to, khi đó chấn động giống như là có tiếng vọng lại.

Cho nên cả đêm qua cô trằn trọc đợi đến nửa đêm hoặc có thể đã là sáng sớm rồi, Tiêu Dĩnh mới có thể lờ mờ ngủ thiếp đi. Nhưng tạp âm lại không để cho cô yên, lúc nghe thấy tiếng chuông cô cứ ngỡ mình mới ngủ được khoảng vài phút.

Nhưng mà trên thực tế thì trời đã sáng rồi, mà còn rất sáng, tối qua trước khi đi ngủ không kéo kín rèm của do đó vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một khoảng ánh sáng trắng đến lóa mắt.

Tiếng chuông điện thoại vẫn tiếng tục reo mãi không thôi. Phòng khách không lắp điện thoại phân nhánh, Tiêu Dĩnh liền dùng chăn trùm kín đầu cuối cùng không chịu được đành than một tiếng lật mình nhảy xuống giường, trong lòng rất bực bội, tiếng bước chân trên sàn nhà vang lên
Khi đi qua phòng ngủ chính mới phát hiện cánh của phòng khép hờ lộ ra một đường dài hẹp, nhưng cô nhớ rõ ràng hôm qua đóng cửa mạnh như vậy mà.

Cô tiện tay đẩy cửa ra, đúng lúc nhìn thấy Diệp Hạo Ninh từ phòng tắm bước ra.

Cô nói: “Nghe điện thoại đi.” Giọng nói cứng nhắc lộ rõ vẻ tức giận, mí mắt vẫn cay cay nặng nề, trong chốc lát cũng lười không thèm động chân động tay, liền không chú ý gì dựa vào khung cửa.

Diệp Hạo Ninh quay đầu nhìn cô một tay cầm khăn khô lau đầu một bên đi đến bên đầu giường chỉ nghe một lúc liền đặt ống nghe xuống nói: “Của em.” Vẫn cái giọng điệu lạnh nhạt đó.

Hóa ra là Diệp mẫu, giọng nói ấm áp dặn dò trong điện thoại: “Chuyến bay tối nay của con? Vậy đưa mẹ ra ngoài đi mua đồ nhé.” Mẹ chồng đã có lệnh không dám không phục tùng.

Tiếu Dĩnh mơ hồ đồng ý, thực ra trong lòng rất muốn nằm xuống ngủ một giấc, nhưng cơ thể bất giác lại đi vào phòng tắm.

Nhưng 5 phút sau cô lại tức giận lao ra ngoài chạy vào phòng để quần áo. Lúc đó, Diệp Hạo Ninh đã mặc xong quần áo đứng trước gương liếc cô một cái trên mặt không có biểu hiện gì, trong ánh mắt không có sự ấm áp.

Cô đờ đẫn, dường như đã nguôi giận, buổi sáng mới ngủ dậy khí thế luôn luôn yếu hơn bình thường.

Nhưng trên thực tế, cô vẫn không thể quen được với sự lạnh nhạt của Diệp Hạo Ninh, dường như nét mặt bí hiểm khó đoán mới phù hợp nhất với anh, hoặc là giọng điệu bỡn cợt cũng được, cho dù là không có ý tốt gì, cũng còn hơn là thái độ bây giờ, ánh mắt lạnh lùng tới mức có thể làm cho không khí đóng băng.

Nhưng cô lại nghĩ lại, rõ ràng là lỗi của anh! Do đó liền trầm mặt xuống ngẩng cổ lên: “Sao hả.” Kèm theo một chút nghiến răng, trong lòng hy vọng dìm chết anh.

“Dùng khăn quàng cổ nhé.” Bởi vì sự việc cũng chẳng liên quan gì, thế nên nói qua loa đại khái một câu, sau đó liền lướt ngang sang người cô, ung dung rời đi.

Lúc ra khỏi nhà, Tiêu Dĩnh nghĩ may mà hai hôm nay nhiệt độ giảm xuống, cũng may đa phần thời gian đều ở trong phòng có điều hòa, vui hơn nữa là hiện nay đang thịnh hành phong cách phối hợp tùy ý, vào mấy năm trước nếu mà mặc như vậy ra đường sẽ bị người khác coi như bệnh nhân tâm thần.

Nhưng gặp Diệp mẫu vẫn không thể tránh khỏi một cái chau mày không tán thành: “Tiểu Dĩnh, con không nóng sao?”

Nóng! Cô trợn mắt nhìn Diệp Hạo Ninh một cái, cười: “Bộ quần áo này phối hợp như thế mới đẹp.”

“Thẩm mỹ của mấy người trẻ tuổi các con càng ngày càng kỳ quái, có phải là mẹ không theo kịp thời đại không hả? Hôm trước nhìn thấy một cô gái trên tivi 37, 38 độ mà vẫn đi giầy bốt không sợ mắc bệnh sao.”

Cô cười cười không nói gì, chỉ là đưa tay ra nút điều chỉnh không khí lạnh trong xe để giảm nhiệt độ xuống.

Diệp mẫu lại nói: “Nghe nói con đi công tác rồi cơ mà, tại sao buổi sáng vẫn ở nhà?” là hỏi Diệp Hạo Ninh.

Diệp Hạo Ninh chuyên tâm lái xe nói nhỏ một câu: “Vâng, tối qua con mới về.” Lời nói dối vừa mới nghĩ ra rất trôi chảy, giọng nói lưu loát.

Tiêu Dĩnh ngồi ở ghế phụ bên cạnh lờ mờ cảm thấy ánh mắt anh nhanh chóng liếc nhìn cô, cô nghĩ, tối qua đối mặt với sự nghi hoặc của mẹ chông chẳng lẽ lại muốn cô nói sự thật những lời nói của thư ký? Một mình đi nghỉ bỏ lại bà xã ở một bên nếu mà để Diệp mẫu biết được sẽ dẫn đến sự nghi ngờ nhiều hơn.

Diệp mẫu đi mua đồ kéo cô đi cùng còn Diệp Hạo Ninh lại làm lái xe cả nhà đi ra ngoài trông rất hòa hợp hạnh phúc, kỳ thực giữa cô và Diệp Hạo Ninh cách nhau hai ba bước chân không gần không xa ngay cả đến giao tiếp cũng ít.

Có lẽ là sự tinh tường tỉ mỉ của Diệp mẫu đã phát hiện được một dấu tích nhỏ, do đó buổi trưa lúc ăn cơm bên ngoài bà đột nhiên hỏi: “Hai đứa khi nào định có con?” ánh mắt luôn chuyển trên hai người, cuối cùng dừng ở đứa con dâu có tính cách hiền lành, nhìn chằm chằm một lúc lâu.

Lúc đó nhà hàng không đông khách, họ lại ngồi trong một góc yên tĩnh bị chắn bởi một tấm bình phong cao hơn một mét, dường như là trong một phòng riêng vậy, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách và tiếng sáo trúc nhẹ nhàng, cho nên nói chuyện không cần kiêng dè gì.

Nhưng Tiêu Dĩnh vẫn rất lúng túng, lại không thể mở miệng bất giác cầu cứu, ánh mắt hơi hoảng loạn.

Đối mặt với một Diệp Hạo Ninh đang cúi đầu uống trà, sắc mặt trầm tĩnh, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn cô một lát, nhẹ nhàng tiếp lời của Diệp mẫu: “Hiện nay chưa nghĩ đến.”

“Cái gì gọi là chưa nghĩ đến hả?” Diệp mẫu lập tức chau mày, “là ý của con hả?”

Tiêu Dĩnh vội vàng nói: “Là quyết định chung của cả hai bọn con.” Hụt hơi như sợ bị dạy dỗ.

Nhưng Diệp Hạo Ninh lại không chấp nhận, không thèm nhìn cô chỉ nói tiếp: “Là do con không muốn, công ty bây giờ đang rất bận, không có tinh thần đó.”

“Đâu phải yêu cầu anh sinh!” Sắc mặt Diệp mẫu rõ ràng là không vui, nhưng giọng nói vẫn khoan thai hiền hòa, “Nếu Tiêu Dĩnh có thai đương nhiên sẽ mời bảo mẫu đến chăm sóc, hơn nữa mẹ cũng có thể giúp đỡ. Nếu như con nói bố con năm đó còn bận hơn thế bị phái đến miền Tây làm việc, một năm chẳng về nhà được mấy lần. Vậy chẳng lẽ anh và em gái anh không cần phải sinh ra nữa?”

“Con không có ý đó.” Diệp Hạo Ninh cười nhẹ, “Nếu mẹ muốn có cháu như thế thì mẹ có thể thúc giục thêm Diệp Tư Nhan, bảo nó sớm về nước rồi kết hôn hoặc là có thể lấy chồng ở Châu Âu sinh một đứa con lai, mẹ qua bên đó ở mấy năm như vậy cũng tốt.”

Diệp mẫu giả vờ tức giận trừng mắt nhìn anh: “Đừng có mà đánh trống lảng, chuyện của con vẫn chưa xong đâu.” Sau đó lại quay sang bên Tiêu Dĩnh, dịu dàng dặn dò: “Tiêu Dĩnh, từ bây giờ con phải chú ý bồi dưỡng cơ thể, chế độ nghĩ ngơi hợp lý, tốt nhất là làm một thực đơn ăn uống bổ dưỡng. Tóm lại mấy việc đó chắc chắn phải làm cho tốt. Mẹ thấy khí sắc của con bây giờ không tốt như ngày trước, có phải là do làm việc mệt quá không? Nếu không thì…”

Tiêu Dĩnh cúi thấp đầu cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Trước đây luôn nghĩ bản thân cô giống một đứa trẻ, cho nên đối với vấn đề này cũng chưa bao giờ thảo luận với Diệp Hạo Ninh. Bây giờ lại càng không thể, hai người cách nhau xa như vậy thời gian chủ yếu đều là bên ngoài thì thân thiết nhưng tâm hồn lại xa cách, ngay đến cả không khí tối hôm qua cũng khó tránh khỏi sự rời đi không vui vẻ gì.

Trong hoàn cảnh như thế, làm sao mà có thể sinh con được chứ?

Còn Diệp mẫu lại nói tiếp, thật ra không phải nghe cũng đoán được lại nói về vấn đề muốn cô trở lại thành phố C.

Cô cảm thấy có nỗi khổ trong lòng mà không thể nói ra được, miệng là không dám phản bác, đành ngồi im vặn vặn chiếc ren của tấm khăn trải bàn, hối hận vì đã không đặt vé máy bay sáng sớm ngày hôm nay.

Cuối cùng vẫn là Diệp Hạo Ninh nói chen vào: “Mẹ, buổi chiều con còn có chút việc phải giải quyết. Lát nữa con trực tiếp đưa mẹ về hay là mẹ ở lại dạo phố tiếp, đến lúc đó gọi lái xe đến đón?”

Tiêu Dĩnh cảm thấy bản thân mình bị tiếng lải nhải đến choáng váng đầu óc, cho nên nghe anh nói như vậy lại cảm thấy như là vớ được sợi dây cứu mạng thuận miệng nói : “Buổi sáng anh nói là đưa em đi cùng mà, lúc nào chúng ta đi?” chưa nói dứt miệng chân ở dưới gậm bàn liền đạp Diệp Hạo Ninh một cái.

Diệp Hạo Ninh bị bất ngờ đá vào chân, bàn tay cầm cốc run run lên, chỉ nhìn cô không nói gì, ánh mắt vẫn lạnh lùng như thế, trong chốc lát cũng không trả lời.

Không khí giữa hai người dường như kỳ quái bất ổn.

Tiêu Dĩnh hơi thấp thỏm.

Thực ra lời nói dối vừa dứt cô liền cảm thấy hối hận, chỉ cần nhìn vào tình cảnh buổi sáng này cũng không thể biết được Diệp Hạo Ninh có giúp cô thuận lợi vượt qua không, trừ khi anh ta có lòng tốt quá mức.

Cho nên cô sợ hãi bất an, lại dường như sợ người khác biết trúng tim đen, cụp mắt xuống cúi đầu uống liền mấy ngụm nước ép trái cây, sau đó mới nghe thấy giọng nói thong thả từ phía đối diện: “Cũng không còn sớm nữa, thanh toán xong sẽ đi luôn.”

Vậy mà anh ta lại không vạch trần cô!

Anh ta lại tốt như vậy?

Cô nhanh chóng ngẩng đầu nhưng vì hành động quá lộ liễu nên lập tức làm cho Diệp mẫu nhìn nghi hoặc: “Sao vậy?”

“…..Ồ, không sao.” Cô ngồi thẳng lên, trả lời nhỏ nhẹ, biểu hiện bình tĩnh trung thực.

“Hai đứa cứ đi làm việc của mình đi.” Diệp mẫu nói: “Buổi chiều mẹ còn hẹn bạn uống trà ở gần đây.” Lúc sắp rời đi lại không quên dặn dò: “Tiêu Dĩnh, nhớ lời mẹ nói lúc nãy nhé.”

Tiêu Dĩnh cung kính trả lời: “Con biết rồi mẹ ạ.”

Đợi đến khi xe đi vào đường chính Tiêu Dĩnh nói: “Anh cứ đi làm việc của mình đi, tùy chọn một chỗ nào đó cho em xuống là được.” Bên ngoài ánh nắng chói trang, chiếu vào mặt đường nhựa phản lại một vùng sáng trắng lóa, dường như đến không khí cũng chuyển động uốn lượn. Trong lúc này, đi đâu giết thời gian là hợp nhất nhỉ?

Nào ngờ Diệp Hạo Ninh lại nói: “Anh về nhà.”

Cô sững người, một lúc sau mới phản ứng lại hóa ra lúc nãy chỉ là một cái cớ. Trong lòng không kiềm được cảm thấy áy náy, con người trước mặt bịa ra những lời nói dối đều là cao thủ, dáng vẻ nghiêm chỉnh một chút cũng không hề lộ ra sơ hở.

Nhưng mà thế cũng tốt, cô vội nói: “Em cũng về nhà.”

Đi vào trong nhà cũng không nói gì với nhau. Lúc còn ở trên xe Tiêu Dĩnh đã cởi bỏ chiếc khăn quàng cổ xuống, bởi vì trên cổ làn da trắng ngần nên mấy vệt đỏ càng ngày càng dễ nhận thấy. Cô rốt cuộc vẫn cảm thấy hơi đuối lý.

Nghĩ đến cảnh tượng tối hôm qua, không khí như vậy đã rất tốt rồi, đặc biệt là sau quan hệ nhạt nhẽo trong khoảng thời gian dài như vậy giữa bọn họ. Nhưng mà trong thời điểm quan trọng cô lại thất thần chỉ vì một câu nói đơn giản ma xui quỷ khiến cho cô lại nhớ đến Trần Diệu, nhớ lại những hình ảnh rất lâu dài đó.

Cũng chẳng trách mà Diệp Hạo Ninh lại tức giận, một con người như anh, lúc nào cũng có một sự ngạo mạn được giấu kín, làm sao có thể nhẫn nhịn được việc tinh thần cô chu du ở nơi khác chứ.

Điều đó đối với anh ta mà nói dường như là một sự sỉ nhục.

Thực ra cô cũng không muốn căng thẳng với anh hơn nữa ưu điểm lớn nhất từ nhỏ đến lớn của cô là biết sai sẽ sửa đổi, do đó sau khi suy nghĩ một lúc lâu ở phòng khách cuối cùng cô cũng đi vào phòng ngủ chủ động nói chuyện để hóa giải tình thế bế tắc này.

Diệp Hào Ninh đang nửa nằm trên giường đọc tạp chí nhìn thấy cô đi lại bên cạnh liền hơi nhướn mày lên nhìn cô.

Cô im lặng một lúc, mới nói: “Tối hôm qua em không ngủ được.”

Anh không nói gì.

Cô lại nói: “Em lạ giường.”

Cuối cùng anh cũng mở miệng: “Rốt cuộc em muốn nói gì?”

Cuối cùng Diệp Hạo Ninh cũng nhường giường cho cô ngủ bù, nhưng cô lại không thể ngủ được. Trong phòng rất lạnh cô kéo chăn lên kín cằm trong khi hít thở ngủi thấy mùi hương bạc hà thoang thoảng.

Cô hơi hoang mang, trong lòng nghĩ, sao lại đi đến nước này chứ, trước đây rõ ràng là rất tốt mà.
Rèm chắn ánh sáng trong phòng ngủ được kéo kín mít, một tia nắng cũng không thể lọt vào, cô nằm trong không gian lạnh lẽo tối tăm lại như là tối qua quả thật không ngủ được, bình tĩnh lại hai thái dương giật giật như là có hàng trăm hàng nghìn con ngựa đang chạy không có lúc nào yên tĩnh.

Sau đó cũng ngủ thiếp đi, chuyến bay vào lúc chạng vạng tối nhưng Tiêu Dĩnh không đặt đồng hồ vì biết rằng Diệp Hạo Ninh ở nhà cho nên yên tâm ngủ.

Cho đến khi ngủ dậy thấy căn phòng vẫn tối, không thể phân biệt được sự thay đổi của thời gian, Cô lần mò một lúc trên đầu giường mới nhớ ra rằng điện thoại ở trong phòng khách, liền thoải mái xuống giường.

Nào ngờ Diệp Hạo Ninh đang ngồi trong phòng khách nghe điện thoại, khuôn mặt hướng về phía của sổ, giọng nói rất nhỏ nhưng lờ mờ vẫn thấy trong đó sự tức giận. Cũng không biết rằng đầu dây bên kia là kẻ xui xẻo nào, lại có thể làm cho người yên lặng như anh ta tức giận thế.

Tiêu Dĩnh cô ý đi nhẹ nhàng đến, thật ra còn cách anh một đoạn đột nhiên anh quay người lại sắc mặt quả nhiên lạnh lùng âm u.

Cô cầm điện thoại lên xem thời gian, chỉ nghe thấy anh nói: “Trước tiên cứ quyết định như vậy đi.” Giọng điệu hơi không kiên nhẫn, sau đó dập tiện thoại, lại ngừng lại một lúc, nói nhạt: “Ăn chút gì đó rồi hãy ra sân bay.”

“Ừ.” Lúc đó cô mới kịp phản ứng câu nói cuối cùng là nói với cô, ánh mắt cũng nhìn theo, chỉ thấy trên bàn ăn đã bày sẵn cơm

Đương nhiên là không phải do anh làm, bởi vì từ trước tới giờ anh chưa bao giờ động tay đi vào bếp, ít nhất là cô chưa từng nhìn thấy. Nhưng lại kén ăn, đến mức có thể trở thành một chuyên gia ẩm thực được, lúc đầu cô hay bảo anh thử thức ăn nhưng sau vài lần bị đả kích cảm thấy quá mất mặt ngay đến một chút tự tin cũng suýt rời xuống vực thẳm. Sau này nghiêm túc cảnh cáo anh không được nói những câu tổn thương đến lòng tự trọng của người khác nữa, nếu không thì cô sẽ bãi công. Còn anh không biết có phải vì đã quen với tay nghề của cô không từ đó về sau rất ít khi bắt bẻ.

Tiêu Dĩnh ngồi xuống nếm thử hai miếng, liền biết ngay đó là cơm của nhà hàng, hơn nữa chính là nhà hàng họ đến ăn tối hôm trước. Diệp Hạo Ninh không ăn, căn nhà quá lớn, anh vừa ở đây đã không hiểu đi đâu đó rồi

Kết quả là đợi cô ăn xong, lúc đã chuẩn bị sẵn sàng đi ra ngoài anh ta đã ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trước mặt cô.

“Anh cũng đi ra ngoài sao?” Cô hơi đờ đẫn hỏi một câu hỏi ngu ngốc.

Diệp Hạo Ninh trong chốc lát mím chặt môi, dường như chỉ có thể làm như vậy mới có thể khống chế bản thân không chế giễu trí thông minh của cô, do đó không nhìn cô cũng không nói gì cầm chiếc chìa khóa ở trên cuốn tạp chí lên, mở cửa bước ra ngoài.

Chiếc xe chạy trên đường cao tốc, Tiêu Dĩnh nghĩ, đã tự nguyện đưa cô đi như vậy sao vẫn còn sầm mặt không nói gì như vậy?

Mấy lần cô không nhịn được muốn kéo của kính xe xuống chỉ vì không khí trong xe bị đè nèn quá. Một người lại không nói gì dường như chỉ tập trung lái xe còn cô trong chốc lát lại không tìm được chủ đề để nói.

Thực ra tình trạng này không phải là lần đầu tiên, nhưng Tiêu Dĩnh vẫn cảm thấy khó chịu cùng một chút xót xa, đối với vợ chồng mà nói làm sao lại có thể nhạt nhẽo đến mức này chứ.

Mà Diệp Hạo Ninh khi lái xe lại không bao giờ nghe nhạc, cho nên ngay đến cả một chiếc CD để hóa giải không khí cũng không tìm thấy. Gần một tiếng đồng hồ trong xe quả thật vô cùng buồn chán nhưng mà đã ngủ được một giấc lúc trưa nên tinh thần không thể không phấn chấn.

Khi đang trên đường Diệp Hạo Ninh nhận được ba bốn cuộc điện thoại cũng không biết từ khi nào anh đã lấy về chiếc điện thoại chỉ dùng trong lúc làm việc.

Mỗi lần cô liếc nhìn anh dò xét đều thấy khuôn mặt anh âm u, dường như khóe môi cũng trầm xuống, những ánh nắng cuối cùng khi mặt trời lặn cùng họ chạy nhanh trên đường cao tốc bằng phẳng, nhẹ nhàng khắc họa những đường nét tuấn tú trên khuôn mặt nghiêng của anh.

Ai cũng có thể nhận ra rằng lúc này anh đang không vui.

Bời vì sử dụng tai nghe blutooch nên không hề ảnh hưởng đến việc lái xe, anh đa phần chỉ nghe chau mày nhẹ nhẹ giữa chừng trả lời một hai câu, nhưng âm thanh trầm nhỏ, giọng nói dứt khoát nghiêm khắc, làm cho cô không kìm được nghĩ đến tình hình chiều nay mà cô bắt gặp.

Cho nên đợi đến khi chiếc điện thoại bận rộn không còn vang lên nữa, Tiêu Dĩnh nghĩ một lúc hỏi nhẹ: “Là chuyện công việc à?”

Diệp Hạo Ninh dường như rất ngạc nhiên ánh mắt liếc nhìn về phía cô, trầm mặc một lúc mới nói: “Ù”

Cô cũng không hiêu vì sao vẫn nghiêng đầu nhìn anh, dường như cho đến lúc đột nhiên phát hiện ra sắc mặt anh thực sự không tốt, giống như là Trương Bân nói khi ăn cơm ngày hôm trước, rất không tốt.

Nhưng ở với nhau hai ngày liền bây giờ cô mới phát hiện ra.

Đôi lông mày anh vẫn chau lại, đôi môi mỏng mím rất chặt, quai hàm bên dưới cũng kéo chặt, những đường nét hơi cứng đờ. Mặt trời chiều đỏ như máu rõ ràng chiếu xuống nơi anh, ánh nắng không bị che chắn tràn vào trong nhưng không thể che phủ được sự mệt mỏi trên khuôn mặt.
Tiêu Dĩnh trong lòng xáo động, dường như bừng tỉnh, cuối cùng cũng đã hiểu vì sao anh nói dối cô đi nghỉ, thật ra là trốn trong nhà ngủ. Lúc đó cô nhìn anh rất lâu, trong lòng dường như nhẹ nhõm, tức thời quên hết những chuyện không vui từ trước đến nay, giọng nói bất giác cũng trở nên nhẹ nhàng: “…dạo này có phải anh ít nghỉ ngơi không? Sắc mắt rất xấu, chú ý bản thân một chút.” Có lẽ là đã lâu không nói những lời này, cô cảm thấy không được quen lắm.

Anh mắt Diệp Hạo Ninh hơi sáng lên, nhất thời không trả lời chỉ nhẹ nhàng quay vô lăng, đưa xe vào bãi đỗ xe trước của sân bay, rồi mới quay đầu lại nhìn cô.

Khoảnh khắc đó, lúc đó Tiêu Dĩnh cho rằng anh sẽ nói với cô điều gì, thậm chí bởi vì anh hướng cơ thể về phía cô nên nghĩ rằng anh sẽ làm cái gì đó, nhưng Diệp Hạo Ninh chỉ dừng lại một lúc tiếp theo đưa tay ra tháo đai an toàn cho cô, rồi lại chỉ vào đồng hồ, nói: “Vào trong đi.” Nghe kỹ một chút giọng nói đã nhẹ nhàng hơn lúc trước rất nhiều rồi.

Cũng đã sắp đến giờ rời, cô trầm mặc gật gật đầu, một mình xuống xe, khi sắp đi đến cửa tự động đột nhiên nghe thấy tiếng anh gọi phía sau.

Diệp Hạo Ninh dựa vào xe, giữa ngón tay vẫn kẹp điếu thuốc chưa được châm lửa, chỉ là nhàn hạ tùy ý đúng trước mũi xe, đôi mắt đen nhánh hẹp dài đón ánh nắng đang nheo mắt nhìn về phía cô.

Cô dừng bước quay người lại hỏi: “Việc gì?”

Đứng ở trước cửa đông người đi đi lại lại thật ra cô cũng nghi ngờ anh có nghe được tiếng của cô không, đang định đi lại đó thì nhìn thấy anh vẫy tay, ngọn gió nóng thổi làm cho tóc anh hơi rối lên, ngay sau đó anh cúi người bước vào trong xe.

Không nói câu nào.

Anh cố tình gọi cô lại chỉ để làm một động tác tùy hứng đó thôi sao, dường như chỉ là một lời tạm biệt.

Tiêu Dĩnh cảm thấy rất buồn bực, đôi mắt nhìn chiếc xe đón gió thuận theo con đường vòng cung nghênh ngang rời đi, qua một góc rẽ liền không thấy bóng dáng đâu nữa.

Chỉ là thời gian không cho phép cô nghĩ nhiều, sau khi đứng đờ đẫn một lúc ở đó, lại vội vội vàng vàng đi vào đổi một cửa đăng ký khác.

Cô luôn không thể hiểu được tâm trạng của Diệp Hạo Ninh, giống như là không bao giờ hiểu được anh đang nghĩ gì. Từ khi mới gặp nhau cô đã bị anh trêu đùa đến quay vòng vòng, do đó liền tạo nên một cái mở đầu không tốt như vậy dẫn đến sống chung với nhau và sự giao tiếp tình hình cũng không tốt lên bao nhiêu.

Sau khi đăng ký xong, trong khi cô tiếp viên hàng không bận rộn sắp xếp hành lý và chỗ ngồi của khách Tiêu Dĩnh liền tắt điện thoại, cúi người xuống cầm sách lên, thật ra tạp chí trên máy bay chẳng có nội dung gì, cũng chỉ là để giết thời gian, một cuốn sách dày được nhét trong túi phía trước ghế ngồi, cô hơi dùng sức để rút nó ra, sau đó ghế ngồi bên cạnh liền có người ngồi vào.

Thời khắc đó bỗng phảng phất một hơi thở quen thuộc, thậm chí cô còn chưa kịp phản ứng thì quyển sách trên tay cô đã bị rút ra một cách nhẹ nhàng. “Cái này có gì đáng xem chứ” giọng nói chậm rãi bên cạnh vang lên.

Tiêu Dĩnh lập tức quay đầu sang, tim khẽ đập nhẹ nhưng cơ thể như bị phù phép bất giác ngẩn ra, dường như không tin vào mắt mình vậy.

Mặt trời đỏ rực đã gần lặn xuống núi làm cho bầu trời tầng tầng lớp lớp nhuộm đỏ ráng chiều, những tia nắng còn sót lại len lỏi chiếu vào cửa sổ máy bay mang một vẻ huyền ảo và không thực.

Diệp Hạo Ninh ngồi bên cạnh tiện tay lật lật mấy trang rồi sau đó nhét lại vào trong túi, lúc này đôi mắt sáng mới liếc nhìn qua, khóe môi khẽ nhếch lên như đang cười, như khoái chí trước bộ dạng của cô lúc này.

Cô tiếp viên xinh đẹp lại đi qua đi lại kiểm tra công tắc an toàn trước khi máy bay cất cánh, đôi mắt hẹp dài tuyệt đẹp đó ngước nhìn cô với một khoảng cách vô cùng gần mà cô lại không thể nào nhìn thấy điểm tận cùng của nó tựa hồ như đôi mắt của anh ta là một cái đầm nước sâu thăm thẳm mà cô không bao giờ thăm dò đến đáy của nó được vì vậy mà cũng không thể nhìn rõ được đằng sau đôi mắt ấy là những tâm trạng và suy nghĩ gì.

Qua một lúc lâu, Tiêu Dĩnh mới buột miệng hỏi một cách khó hiểu: “… Sao anh lại đến đây” không phải là đã lái xe chạy đi rồi sao? Tình hình hiện tại thật sự khiến cô cảm thấy mơ hồ, hoàn toàn không biết anh ta chui ra từ đâu nữa. Cô lại hỏi tiếp: “Còn xe của anh đâu?”. “Nhà xe” trông cô có vẻ như còn muốn hỏi thêm điều gì nữa, Diệp Hạo Ninh cuối cùng cũng phải bật cười: “Em lấy đâu ra lắm câu hỏi ngớ ngẩn vậy hả?”. Những ngón tay mảnh khảnh nhè nhẹ ấn ấn hàng chân mày, rồi quay người lại dựa vào ghế khép mắt lại, không nhìn cô nữa.

Ngày trước, anh ta cũng nói cô ngốc khi lần đầu cùng ăn cơm với nhau, anh ta đã nói như thế, “sao em lại ngốc vậy”. Dường như mang một chút bất lực và kỳ lạ, nhưng đó đã là chuyện từ rất lâu rồi. Rõ ràng là chỉ cách đây có hai năm nhưng tưởng như là đã rất xa xôi.

Cô lại hỏi: “Sao trước đây không nói cho em biết anh cũng đi chuyến bay này?” Nhìn bộ dạng thoải mái của anh ta, cô nghĩ kỹ lại vẫn không nhớ ra lúc ra khỏi nhà anh ta có mang theo hành lý.

Diệp Hạo Ninh nhắm mắt, tỉnh nhưng vờ không nghe thấy.

Cô lại hỏi: “Lúc này anh đến thành phố B làm gì chứ?”

“…Thưa cô, xin cô hãy thắt dây an toàn vào, máy bay sẽ cất cánh ngay đấy ạ!” Nhân viên phụ trách chuyến bay cúi người xuống nhẹ nhàng nhắc nhở, quay sang đụng phải gương mặt của Diệp Hạo Ninh, cô giật mình một phút, mấp máy môi định nói chuyện nhưng có lẽ nghĩ rằng Diệp Hạo Ninh đang ngủ nên không tiện quấy rầy. Cuối cùng cũng đành mỉm cười lịch sự với Tiêu Dĩnh, không nói lời nào nữa và bước đi.

Lúc này đã có thể nghe thấy tiếng động cơ mơ hồ của máy bay, chiếc máy bay khổng lồ bắt đầu chuyển động trên đường băng và từ từ cất cánh.

Tiêu Dĩnh nhớ lại thái độ của cô tiếp viên, như bừng tỉnh, đưa tay lay người ngồi bên cạnh: “Quay về hàng ghế hạng nhất của anh đi kìa”.

“Không muốn”. Cuối cùng Diệp Hạo Ninh cũng chịu mở miệng, sau đó trước khi cô kịp phản ứng lại thì anh đã đưa tay ra cầm chặt lấy tay cô, nói khẽ: “Ngồi yên đi, sắp cất cánh rồi đó”
khẩu khí như vậy lại khiến cho Tiêu Dĩnh bất giác khẽ giật mình, qua một lúc lâu mới nhớ lại và vội rút tay về. Nhìn bộ dạng anh ta nhắm mắt mà tựa hồ như đang cười một cách thỏa mãn, cô ngồi thẳng người, được một lúc sau theo quán tính cô cũng từ từ ngã người tựa lưng vào ghế.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ