Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất - trang 6

Chương 31 - 32

Thẩm Hạo đưa Thiên Thiên về nhà, xe dừng lại ở trước khu phố.

"Dừng ở đây?" Thẩm Hạo từ từ mở miệng.

"Ừ." Thiên Thiên nghĩ thầm, anh ta thật sự biết tự giác.

Thẩm Hạo thả Thiên Thiên xuống rồi nhìn bóng lưng yểu điệu của cô, một lần nữa quay kính xe xuống, ló đầu, "Diêu Thiên Thiên."

Thiên Thiên quay đầu, "Tôi để quên đồ hả?" sau đó gấp rút tìm di động và chìa khóa trong túi.

Thẩm Hạo cười nói, "Không phải."

Lúc này Thiên Thiên mới yên tâm, cái trán đang nhíu chặt lại giãn ra, "Vậy anh kêu tôi làm gì?"

"Chuyện ngày mai không cần quá lo lắng, tổng tài là người rất dễ chịu." Thẩm Hạo cười cười.

Thiên Thiên tạm dừng suy nghĩ trong nửa phút, bỗng nhiên mặt ủ mày ê nói: "Tôi vốn đã quên mất chuyện này, sao anh nhắc tôi nhớ lại a?"

Ý cười trên môi Thẩm hạo càng sâu, "Thoải mái chút, chỉ cần đem quan điểm của cô nói rõ ràng thì đã thành công hơn phân nửa."

Thiên Thiên vẫn còn chán nản, cô nói: "Cám ơn nha." Âm thanh nhẹ vô cùng, có vẻ ôn như bình thản.

Thẩm Hạo cúi đầu cười, đêm nay cô cuối cùng cũng không mặt nhăn mày nhíu với anh nữa, không hiểu sao tâm tình của anh lại sảng khoái hơn nhiều.

Lúc Thiên Thiên mở cửa ra, trong nhà không có một tia sáng, chắc hẳn pa pa và mami đã đi ngủ, cô rón ra rón rén đi vào, không dám phát ra một chút âm thanh nào để tránh quấy nhiễu họ.

Phòng khách lại đột nhiên sáng lên, làm Thiên Thiên giật nảy mình.

"Con gái ngoan sinh nhật vui vẻ." ba Diêu không biết từ nơi nào xông ra, cười tít mắt đưa ra một bao lì xì, "Nhận quà thì không được lấy tiền, cho con lợi ích thật tế nhất, thích gì thì tự mua." ( ồ yeah, ba Diêu thật tâm lí.)

Đây là truyền thống nhà họ Diêu, ngày lễ hay ngày tết, tiệc lớn tiệc nhỏ, tất cả đều bao lì xì, ít sức mà gọn gàng. (Viv: quá gọn, con kết rồi nhá. Pil: có gọn hay có thích hay không cũng chưa đến lượt cô cảm thán đâu =)))

Mặt mày Thiên Thiên hớn hở, nhìn độ dày của bao lì xì chắc chắn là bội thu a. cô thiết tha mong chờ nhìn qua má Diêu, nịnh hót nói: "Mami, phần của má đâu?"

Má Diêu từ sau lưng đưa cho cô một tấm thẻ xe buýt, "Cầm đi, dùng cẩn thận."

Thiên Thiên lườm bà một cái, có vẻ như tấm thẻ này quen thuộc, bởi vì trên đó còn có dấu mực đỏ cô không để ý làm dính vào, cô nghi ngờ nói: "Cái này không phải đầu năm con đưa má sao?"

"Không sai a." má Diêu không hề phủ nhận.

Thiên Thiên khóc không ra nước mắt, "Mami cũng thật keo kiệt, làm gì có quà tặng kiểu này."

Má Diêu khinh bỉ nhếch môi, "Con quá khinh thường má của con, cho con cái này đủ dùng tới mấy tháng."

Thiên Thiên lập tức phấn chấn tinh thần lập tức nhào tới hôn vào má của hai người một cái.

"Con bé này thực có lòng tham tiền, giống ông y chang." Má Diêu mau mau lấy khăn giấy, lau đi nước miếng do Thiên Thiên để lại trên mặt.

Ba Diêu kiên quyết không thừa nhận, "Là bà đặt tên nó như vậy, còn trách tôi."

"Sao lại trách ngược lại tôi?" má Diêu cãi.

"Chữ Thiên không phải đồng âm với chữ tiền sao?" ba Diêu nói.

"..." má Diêu á khẩu không trả lời được, tên này do bà kiên trì muốn đặt. khởi nguồn từ việc bà là fan trung thành của Quỳnh Dao, hơn nữa rất thích quyển sách "Tâm hữu thiên thiên kết", vì thế ngay cả tên con gái cũng đặt như vậy.

Thiên Thiên dĩ nhiên không biết cái điển tích này, nghe ba Diêu giải thích xong cô cực kì buồn bực. May mắn là chỉ đồng âm. Cô có một cô em họ, ba má đặt tên là Thiên Bảo ( chữ "thiên" này có nghĩa chân chính là tiền luôn chứ không phải đồng âm như tên của nữ chính), mỗi lần giáo viên điểm danh đến cô là cả lớp cười vang. Nghe nói trước đó vài ngày cô bé họp lớp với bạn cấp 2, có hơn phân nửa bạn học nhớ tên của cô chính vì nó đặc biệt như vậy.

"Mau vào trong ăn cơm." Má Diêu thấy không nói lại ba Diêu liền nói sang chuyện khác.

Ba Diêu đáp lại một tiếng.

Thiên Thiên vẻ mặt đau khổ, "Con ăn không vô nữa."

"Ăn không vô cũng phải ăn vài ngụm." ba Diêu sờ sờ đầu con gái, "Ngoan, chờ một lát thưởng thức tài nghệ của ba.'

Khuôn mặt cô như trái khổ qua, chỉ cần bố già không biến sợi mì thành hồ là đã cám ơn trời đất rồi, không dám trông mong ông có khả năng trong một đem biến thành một bậc đầu bếp.

Má Diêu lôi kéo Thiên Thiên ngồi xuống, bộ dạng nghe ngóng tò mò, "Con gái a, hôm nay con cùng ai mừng sinh nhật?"

Thiên Thiên lạnh nhạt nói: "Lâm Hi thôi, còn ai nữa?"

Má Diêu cười quỷ dị một cái, Thiên Thiên biết rõ không ổn.

Má Diêu quả nhiên không phụ sự mong đợi, dùng ngón tay bắn một cái lên trán cô, "Con càng lớn càng không có tiền đồ, học được cách lừa má nha."

"Con nào dám lừa má a." Thiên Thiên cúi đầu, cảm thấy khó thở.

Má Diêu lại nói: "Mễ Bác đã gọi điện tới tìm con."

Thiên Thiên ngây ra một lúc, "Anh ta muốn làm gì?"

"Nó nói con sau khi tan ca liền lên xe của đàn ông." Má Diêu cười đắc ý nói, "Chắc nó nghĩ rằng má sẽ giúp nó mắng con, nhưng không ngờ mình lại bị má quở trách."

"Má nói gì với anh ta?"

"Má nói," má Diêu cố ý kéo dài một chút mới nói: "Má nói với nó: việc của Thiên Thiên nhà tôi sau bày không cần nó quan tâm, kêu nó tự lo cho mình đi." (Mễ ca ngu thấy sợ =)) )

Thiên Thiên cười rực rỡ, tính yêu ghét phân minh của cô được thừa kế từ má Diêu, hai mẹ con thường nhất trí trong nhiều việc.

Ba Diêu bưng một tô mì nóng hổi đặt lên bàn, Thiên Thiên la ăn không vô, vì thế ba người chia bớt ra chén nhỏ cùng ăn. Thiên Thiên thừa dịp má Diêu không chú ý, lấy quần áo vào phòng tắm, má Diêu sau một lúc mới nghĩ tới còn chưa hỏi chuyện mình đang hứng thú, kêu to vài tiếng, Thiên Thiên chỉ giả như mình không nghe thấy gì.

Thiên Thiên đứng trong phòng tắm ngây người rất lâu, rốt cuộc làm giảm tính kiên nhẫn của má Diêu. Cô nhẹ chân nhẹ tay sấy tóc ở phòng khách rồi về phòng ngủ lên mạng.

Trường Kiếm Tận Thiên online, Thiên Thiên gõ một cái mặt cười qua: "Hi."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Hôm nay em online muộn hơn bình thường."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Hôm nay sinh nhật em nên đi ăn cơm."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Cùng bạn trai sao?"

Thiên Thiên do dự một chút liền trả lời: "Là cấp trên của em."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Anh ta đang theo đuổi em?"

Lần này thiên thiên trả lời nhanh chóng: "Đương nhiên không phải, một người luôn đùa giỡn, trêu cợt em, sao lại giống như đang theo đuổi em chứ."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Em chẳng lẽ không biết con trai thường bởi vì có ý với người đó mới đùa giỡn, trêu ghẹo, mục đích chính là thu hút sự chú ý của cô ấy." (không đánh tự khai à :-" )

Thiên Thiên nghi hoặc, "Vậy sao?"

Trường Kiếm Tận Thiên cực nhẫn nại giải thích: "Cách biểu đạt của con trai rất kì quái, ví dụ như một cậu bé vì thích một cô bé nên giựt tóc cô nàng, có khi còn cố ý bắt sâu bỏ vào hộp bút để hù dọa."

Thiên Thiên có chút suy nghĩ, cô quả thật có nghe qua chuyện này, cũng có thể chấp nhận.

Tin nhắn của Trường Kiếm Tận Thiên nhanh chóng bay tới: "Vậy em thấy anh ta thế nào?"

"Anh ta phong nhã, nói chuyện hài hước dí dỏm, năng lực làm việc lại cao, em..." Thiên Thiên đột nhiên nghĩ tới Lâm Hi từng nói với cô không thể ở trước mặt một cô gái khen một cô gái khác, đối với con trai cũng vậy. cô suy nghĩ thật lâu, sau đó xóa hàng chữ đó đi, thay bằng: "Người này a, tự cao một cách vô lý, còn tự yêu bản thân, hư, nhắc tới hắn là em thấy tức." (hắc hắc... ý tỷ cũng giống ý tụi này =)) )

Trường Kiếm Tận Thiên nặng nề rất lâu mới đáp một chữ: "À."

Thiên Thiên vô tri vô giác, tiếp tục oán hận nói: "Cấp trên của em không có nhân tính a."

Trường Kiếm Tận Thiên trầm mặc một hồi: "Anh ta làm gì em?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Anh ta muốn em ngày mai phải thuyết trình trước mặt ông chủ người Mĩ, em còn một đống tư liệu cần phiên dịch thành tiếng Anh, chắc phải thức suốt đêm nay."

Trường Kiếm Tận Thiên không biết là đang bận chuyện khác hay là làm gì đó, tốc độ đánh máy chậm rì, "Có gì cần anh giúp không?"

Thiên Thiên nghĩ ngợi: "Giúp em phiên dich tư liệu, được chứ?" (ách =)) người không quen mà nhờ vả kiểu này... lỡ công ty đối thủ thì thế nào đây *liếc Thiên tỷ đầy khinh bỉ*)

Trường Kiếm Tận Thiên chẳng hề để ý nói: "Vậy đổi lại một bữa sáng, thế nào?"

Thiên Thiên gửi vài đoạn trong bản kế hoạch qua cho anh, rất nhanh liền nhận được trả lời của Trường Kiếm Tận Thiên. Câu từ đơn giản, thuật ngữ chuyên nghiệp dùng hết sức chính xác, không hề sai chính tả, làm người ta phải lau mắt mà nhìn.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Anh văn của anh rất tốt a."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Miễn cưỡng cũng qua được cấp 6."

Thiên Thiên cảm thấy lời nói này nghe sao lại khó chịu như vậy a. cô gửi toàn bộ tư liệu còn lại cho trường kiếm tận thiên: "Vất vả rồi, xin nhờ anh."

Trường Kiếm Tận Thiên bất đắc dĩ nói: "Em thực là biến anh thành người làm công giá rẻ." (ca tự nguyện à :-" )

Thiên thiên giảo hoạt cười một cái, sức lao động miễn phí không xài cũng uổng.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết đột nhiên nhận được tin nhắn của hệ thống: người chơi Tiểu Hoàn Tử muốn "thêm bạn".

Thiên thiên không thêm nhiều bàn trong trò chơi, cô ngại phiền toái, tổng cộng cũng chỉ có Tiêu Dao, Hi Hi Ha Ha, Doanh Doanh Nhất Tiếu, Trường Kiếm Tận Thiên và mấy huynh đệ đồng môn cùng một số chiến hữu lập đội giết quái. Nhưng cô lại yêu thích Chibi Maruko, thế nên đối với tên này không có sức chống cự, liền nhanh chóng đồng ý.

Tiểu Hoàn Tử: "Chào chị."

Thiên thiên lau mớ mồ hôi, đầu năm nay mới gặp đã tỏ vẻ thân mật kêu chị dường như đang rất thịnh hành.

Tiểu Hoàn Tử: "Chị có đây chứ?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Có."

Tiểu Hoàn Tử: "Chị có thể dạy em luyện cấp chứ?"

Tâm hữu thiên thiên kết: "Em lên diễn đàn xem một chút, có 'tiến công-chiếm đóng'."

Tiểu Hoàn Tử: "Làm sao vào diễn đàn?"

Thiên Thiên thầm nghĩ mình thật là quá vội, lại vác thêm một kẻ rắc rối, cô nhẫn nại chỉ dẫn Tiểu Hoàn Tử.

Tiểu Hoàn Tử: "Cám ơn chị."

Tâm hữu thiên thiên kết: "Không có chi."

Tiểu Hoàn Tử vừa mới biến thì hệ thống lại kêu lên: người chơi Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân muốn "thêm bạn".

Thiên Thiên nghĩ thầm, dù sao còn chờ văn kiện từ Trường Kiếm Tận Thiên, cũng nhàn rỗi nên cô lại thêm một người bạn.

Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân: "Chào chị, em có chuyện muốn hỏi."

Tâm hữu thiên thiên kết: "Nói đi."

Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân: "Em trúng độc, làm sao giờ?"

Trong game có một số đồ không thể ăn, ví dụ như nấm độc, ăn xong kĩ năng học được sẽ bị yếu đi, lại ví dụ như người nào ăn hoa anh túc sau đó sẽ bị hôn mê, bị người qua đường soát người hoăc có thể nhặt về làm osin. Loại độc này không có thuốc giải, chỉ phải đợi qua thời gian qui định mới thoát. Thiên thiên cho rằng Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân bị trúng loại độc này, nói: "Không có cách nào, cố gắng vượt qua đi."

Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân: "Nhưng em sợ bị trộm acc."

Thiên Thiên không hiểu nổi chuyện đó và chuyện trộm acc có liên quan gì, sau khi được giải thích mới hiểu rõ. Thì ra cậu này tải chương trình lạ, lại bị dính virus.

Tâm hữu thiên thiên kết: "Vậy hãy log out liền, sau đó xóa chương trình đó đi." Kì thật Thiên Thiên lại nghĩ, cấp bậc như vậy, kẻ trộm cũng không xuống tay. Nhưng vẫn không muốn đả kích hào khí của người ta.

Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân rút lui, Tiểu Hoàn Tử lại lên sân khấu: "Chị có thể mang em đi luyện cấp chứ?"

Thiên Thiên không chút khách khí liền từ chối, tận tình khuyên bảo giáo dục: "Không nên muốn "không làm mà hưởng", mỗi người phải tự mình tiến bộ, em đi Tân Thủ Thôn tự luyện cấp, có chỗ nào không rõ thì hỏi chị."

Tiểu Hoàn Tử rất lâu chưa trả lời, Thiên Thiên đang cân nhắc xem có phải mình nói nặng lời quá không, dọa người ta như vậy, đang hối hận nha, bỗng nhiên nhận tin trả lời: "Xì, tưởng rằng mình là nữ hiệp à, còn bày đặt giáo huấn."

Ngữ khí này nghe ra rất nhiều oán giận, Thiên Thiên lại không thích so đo, mỉm cười lấy lệ.

Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân nhảy ra: "Chào chị, em đã trở lại."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Nhanh vậy mà hết độc rồi?"

Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân: "Đúng vậy, em làm theo chỉ dẫn của chị, xóa chương trình kia rồi."

Thiên Thiên nhịn cười không nổi, "Xóa rồi cũng phải diệt virus, nếu không virus vẫn còn trong máy tính."

Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân: "Xóa chương trình rồi mà cũng chưa được nữa sao?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Em nói em chỉ xóa thôi à?" cô xác định lại lần nữa.

Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân: "Phải."

Quả thật không thể tin, Thiên Thiên chơi game đến nay lần đầu tiên tình cờ gặp người như vậy, "Đừng nói em nghĩ rằng xóa chương trình là diệt được virus nha."

Cậu Bé Bút Màu Tiểu Tân hỏi lại: "Chẳng lẽ không phải sao?"

Thiên Thiên câm nín, đồng thời cảm thấy bi ai giùm ba mẹ và giáo viên của cậu bé này. Thật sự là không cách nào khai thông a, Thiên Thiên gửi chỉ dẫn về cách giữ gìn máy tính và cách diệt virus cơ bản qua, lấy cớ muốn log out để phải không trả lời nữa bất kì câu hỏi nhảm nhí nào nữa.

Lúc Trường Kiếm Tận Thiên kêu cô, Thiên Thiên kể việc này để mua vui cho anh.

Trường Kiếm Tận Thiên cười nửa ngày, sau đó mới nói: "Chuyện này thì tính cái gì, lần trước anh gặp một người mới goi là cực phẩm."

Thiên Thiên hứng thú dào dạt: "Kể nghe đi."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Hắn nói hắn không cẩn thận xóa một văn kiện, hỏi anh có thể tìm về ở đâu, anh kêu hắn vào thùng rác tìm xem thử, em đoán xem thế nào?"

"Hắn không biết thùng rác ở đâu." Thiên Thiên giật mình.

Trường Kiếm Tận Thiên: "Hắn tìm trong thùng rác nhà hắn, sau đó trở lại còn chỉ trích anh lừa hắn, chỗ đó vốn dĩ không có văn kiện hắn cần tìm."

(VTST: bọn ta đoán đúng mà ='= Thiên tỷ ngốc quá..., Hạo ca: *ánh mắt hình viên đạn*, VTST: hứ... cái đồ trọng sắc khinh ... bọn này =)) )

Thiên Thiên thấy hên là lúc này không phải đang uống nước, nếu không màn hình và bàn phím sẽ gặp tai ương rồi. cô từng vì làm đổ nước mà phải đổi ba bàn phím, mua bàn phím đắt, chỉ sợ má Diêu lải nhải không để yên.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Việc này là thật hay giả a?"

Trường Kiếm Tận Thiên: "Đương nhiên là...giả."

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "..."

Trường Kiếm Tận Thiên đáp: "Làm sao có người ngốc như vậy a, người tin chuyện này tự nhiên cũng là kẻ ngốc." (hắc hắc =)) )

Vòng qua quẩn lại nửa ngày, thì ra anh chửi cô ngốc, Thiên Thiên nổi giận, nhưng không đợi cô nghĩ cách phản kích, Trường Kiếm Tận Thiên đã đúng lúc đem bản tư liệu đã phiên dịch gửi cho cô, ăn cây nào rào cây nấy, Thiên Thiên là nhận ơn, muốn phát tác cũng không thể.

Thiên Thiên xem sơ lại một lần, không đến một giờ, Trường Kiếm Tận Thiên đã dịch được 15 trang tư liệu, đây là số lượng mà cô phải làm trong cả buổi trưa. (thật là kinh dị à ... ='= )

Cô khen tặng nói: "Anh đúng là thiên tài."

Trường Kiếm Tận Thiên nói khoác không ngượng, "Bình thường, bình thường, đệ tam thế giới."

Thiên Thiên triệt để không lời nào, cái tính cách rắm thúi tự đại này tuyệt đối giống Thẩm Hạo.

Trường Kiếm Tận Thiên: "Cô nương ngốc, sau này không nên dễ dàng tin ngưởi khác như vậy, bản kế hoạch này hao phí nhiều tâm huyết của em, nếu lọt vào tay người lòng dạ lọc lừa, em muốn khóc cũng không kịp." (hoàn toàn đồng ý... vừa nãy bọn này cũng đã nói như thế >"< )

Thiên Thiên không hề nghĩ ngợi nhắn lại: "Những người khác không thể so sánh với anh." Sau khi gửi đi mới cảm thấy hình như quá trực tiếp, cũng quá lỗ mãng rồi.

Trường Kiếm Tận Thiên lần thứ hai im lặng, sau đó buông hai từ vô nghĩa: "Ha ha."

Giờ phút này trong lòng Trường Kiếm Tận Thiên cảm xúc phức tạp, khó nói nên lời. Thiên Thiên không tim không phổi đi ngủ, anh tắt máy tính, rơi vào trầm tư.

Chương 33 - 34

Bởi vì tổng tài đến nên hôm sau lúc Thiên Thiên bước vào phòng làm việc phát hiện ngay cả Simon, người luôn gần đúng giờ mới đi làm, mỗi ba ngày lại đi trễ một lần cũng sớm sớm ngồi trước bàn làm việc, giả bộ gọi điện cho khách hàng, cô lại không tự chủ trở nên hồi hộp.

Cô luống cuống tay chân mở tư liệu đã sửa ngày hôm qua trên máy tính, nhanh chóng đọc một chút, có thể xem nhiều thì càng tốt, có thể nhớ thì tận lực ghi lại trong đầu.

Thẩm Hạo sáng sớm đã đến sân bay đón tổng tài, không ở công ty, tổ 1 của họ ngoài Thiên Thiên, ai cũng không có tâm trí làm việc, nhao nhao thảo luận về tổng tài.

Tổng tài khoảng hai năm đến Thượng Hải một lần, cho nên đại bộ phận công nhân trong công ty đều chưa từng gặp qua ông.

Simon làm ở Hồng Kì được 5 năm, xem như lão thành, anh hướng mọi người nói: "Tổng tài bình dị gần gũi, không làm cao, mọi người không cần hồi hộp như vậy."

Diệp Tử vừa vặn ra lấy nước, nghe thấy lời của Simon, trêu ghẹo nói: "Anh kêu người khác đừng sợ, sao chân anh lại run lên như vậy?"

"Có sao, có sao?" Simon bận rộn cúi đầu xem xét, làm mọi người cười vang.

Thiên Thiên đi theo Diệp Tử phía sau, lên tiếng gọi cô: "Chị Diệp Tử."

Diệp Tử xoay người, nhướng mày, cười nói: "Xem ra em so với bất kì ai còn hồi hộp hơn."

"Chị Diệp Tử, chị nói em nghe sở thích của tổng tài đi, em sợ đến lúc đó nói gì sai." Thiên Thiên lộ ra một nụ cười.

"Chị không thể a," Diệp Tử trêu chọc, "Bởi vì chị chưa từng gặp qua ông ấy."

Thiên Thiên chớp đôi mắt to, cô thật là loạn đầu óc rồi, Diệp Tử cũng chỉ vào công ty sớm hơn cô nửa năm, làm sao biết mặt tổng tài a.

Diệp Tử vỗ vỗ vai cô, "Thẩm Hạo không nói với em sao?"

"Anh ấy nói tổng tài là người rất thoải mái." Khóe mắt Thiên Thiên lộ ra ý cười.

"Vậy không phải được rồi sao?" Diệp Tử nhún vai, "Em còn lo cái gì?"

"Em chưa từng gặp qua trường hợp trọng đại." cả buổi, Thiên Thiên mới nói ra được một câu này.

Diệp Tử cười sang sản thành tiếng, "Thiên Thiên, em đừng đùa, chị rốt cuộc biết vì sao Thẩm Hạo nói em khác biệt."

Thiên Thiên ngửa đầu định nói tiếp cái gì thì Simon bỗng nhiên hú lên quái dị: "Tổng tài đến, mọi người mau trở về chỗ ngồi của mình, làm việc đi, ngàn vạn lần dừng hốt hoảng."

Thiên Thiên bận rộn cùng Diệp Tử tạm biệt, sau đó chạy vội về chỗ, mở đưn giá trong máy tính, tai dựng đứng lên lắn nghe động tĩnh bên ngoài.

Cùng Thẩm Hạo một trước một sau đi vào cửa là một vị trên năm mươi tuổi, khóe miệng cong cong, tươi cười thân thiết.

Thẩm Hạo giới thiệu từng đồng nghiệp cho ông.

Đến phiên Thiên Thiên, trong lòng bàn tay cô đã đầy mồ hôi.

"Hi, I'm Tom." Giọng ông trầm bổng tựa như âm điệu của tiếng đàn dương cầm.

Thiên Thiên thở sâu, "I'm Yao Qian Qian."

Ông Tom bắt tay Thiên Thiên, nhíu mày, mặt nghi ngờ nói: "Qian Qian? Money? Your name is money?"

Cả công ty sôi động tiếng cười lớn vang mãi không ngừng, ngay cả Thẩm Hạo cũng nhịn không được nhếch khẽ môi.

Thiên Thiên đỏ bừng mặt mày, muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Cười lớn tiếng nhất là Simon và Ứng Dĩnh, người trước vô tình, người sau cố ý.

Thẩm Hạo phải giải thích mất một lúc mới làm ông Tom hiểu nghĩa tên của Thiên Thiên.

Thiên Thiên cắn cắn mô, quyết định về nhà phải tìm mẹ già tính sổ, tên gì không đặt, lại đặt tên này, hôm nay thực là bẽ mặt quá mà.

Cuộc họp sẽ diễn ra lúc 3h, sau khi ăn cơm trưa, Thiên Thiên liền giống như kiến bò trên chảo nóng, ngồi không yên ổn, sứt đầu mẻ trán. Người biết thì nghĩ cô hồi hộp, người không biết còn cho rằng cô đang bị động kinh a.

Từ 2h đến 3h, cô đã đi toilet 5 lần. đây là thói quen của cô mỗi lần đứng trước một kì thi lớn, cô đều liên tục đi toilet.

Cô quét dọn vệ sinh ân cần hỏi cô: "Cháu gái ăn đồ ôi nên đau bụng hả? vậy nhanh xin phép đi bác sĩ đi, không nên ỷ lại mình còn trẻ, cái gì cũng dễ qua, như vậy không tốt cho sức khỏe."

Thiên Thiên xấu hổ vô cùng.

3h kém 2', Thiên Thiên đi chuyến toilet cuối cùng trước khi vào họp, cô lấy lại tinh thần rồi trở về phòng làm việc, một bóng người đứng trước bàn cô.

"Ứng Dĩnh, cô ở đây làm gì?" Thiên Thiên hỏi.

Ứng Dĩnh mặt không đổi sắc, tim không nhảy, "Vừa rồi tôi giúp cô tiếp một cuộc gọi."

"À, vậy cám ơn cô." Thiên Thiên không hề nghi ngờ, "Là ai gọi đến vậy?"

"Một khách hàng, tôi nói họ email cho cô rồi, lát nữa cô kiểm tra xem." Ứng Dĩnh liếc nhìn cô một cái, sau đó thu hồi ánh mắt.

Thiên Thiên gật gật đầu.

3h, Diệp Tử đúng giờ xuất hiện, cô cố gắng dùng giọng nói nhẹ nhàng như thường, "Mọi người, đã đến giờ họp." Trước đó, cô cùng ông Tom đã nói chuyện gần một tiếng, xem ra ông ấy rất xem trọng cô.

Thiên Thiên một tay ôm mặt, nỗ lực bình phục tâm trạng, âm thầm nắm tay thành nắm đấm, tự bơm hơi lấy tinh thần cho mình: Diêu Thiên Thiên, mày làm được, nhất định được. cô cầm lấy văn kiện đã chuẩn bị từ sớm, cùng mọi người thong thả đi vào phòng họp.

Chỗ ngồi của Thiên Thiên được xếp bên cạnh Diệp Tử, bởi vì hôm nay cô đại diện tổ một thuyết trình, mà tổ hai là do Diệp Tử.

Cuộc họp do Thẩm Hạo chủ trì, anh báo cáo tình hình tiêu thụ trong hai năm qua của công ty, dự tính nhu cầu thị trường và khai thác các loại khách hàng, sau khi ông Tom ra hiệu, anh đem tư liệu của khách hàng phát cho mọi người.

Ông Tom lần này về nước là vì hợp tác với khách hàng này, nên tư liệu của họ thật ra mọi người đã đọc kĩ nhiều lần, đối với Thiên Thiên mà nói thì thuộc nằm lòng.

Ông Tom ánh mắt rất nghiêm túc, không ngại phiền toái nhắc đi nhắc lại nhiều lần khách hàng này đối với Hồng kì mà nói rất quan trọng, Thẩm Hạo lại dùng Trung văn thuật lại lần nữa, Thiên Thiên trong lòng lại run lên, lo lắng bản kế hoạch của mình không đạt yêu cầu của ông.

Thẩm Hạo trình bày đơn giản về bản kế hoạch của phòng thị trường do hai tổ chuẩn bị, ông Tom ra hiệu, anh hiểu ý gật đầu, quay sang mọi người cười nói: "Tổ một trước hay là tổ hai?"

Tổ nào thuyết trình trước là vấn đề nên suy nghĩ, bình thường con người là có tư tưởng làm chủ tình hình, người thuyết trình trước sẽ tạo áp lực tâm lí cho người sau. Thẩm Hạo hỏi vậy kì thực là đang giúp Thiên Thiên, bởi vì Diệp Tử dù sao cũng có kinh nghiệm hơn so với cô, sẽ không tranh đoạt thứ tự trước sau với cô.

Ai ngờ Thiên Thiên cúi đầu, mất hồn mất vía, không biết đang nghĩ cái gì.

Diệp Tử hé miệng cười, dùng bút bi trong tay nhẹ nhàng đụng đụng mu bàn tay Thiên Thiên, thấp giọng kêu tên cô.

Thiên Thiên càng cúi thấp đầu, "Chị Diệp Tử, chị lên trước đi."

Diệp Tử liếc mắt nhìn Thẩm Hạo một cái, sau lại nhẹ nhàng lắc đầu, yên lặng thở dài.

Thiên Thiên khẩn trương đến mặt hồng hồng, sống chết không chịu mở miệng.

Thẩm Hạo bất đắc dĩ nói: "Tổ hai trước đi."

Khóe môi Diệp Tử thoáng nét cười, cô hắng giọng, không nhanh không chậm thuyết trình nội dung đã được chuẩn bị tỉ mĩ. Giọng nữ tao nhã, tiếng Anh lưu loát, dáng vẻ bình tĩnh, làm cho Thiên Thiên trong lòng bội phục.

Kế hoạch của Diệp Tử là đề cao trang bị chất lượng, do đó có thể càng cung cấp cho khách hàng chất lượng phục vụ tốt hơn, giọng nói trôi chảy, hoàn mỹ không tì vết. ông Tom vừa nghe vừa mỉm cười hài lòng gật đầu.

Thiên Thiên vỗ tay trầm trồ khen ngợi đồng thời trong lòng không còn ôm hy vọng giành phần thắng nữa rồi. (bà này, đúng là...*ánh nhìn khinh bỉ*)

"Thiên Thiên, đến phiên cô." Thẩm Hạo nói.

Diệp Tử nắm chặt tay Thiên Thiên dưới bàn, cho cô thêm sự động viên. "Thiên Thiên, phải tự tin."

Thiên Thiên hít sâu một hơi, từ từ mở cặp văn kiện ra.

Trước mắt là mấy chục trang tư liệu, Thiên Thiên ngây ra một lúc, rõ ràng cô đem bản tiếng Anh để lên trên, tiếng Trung để ở dưới, sao hiện tại lại bị đảo lộn.

Thiên Thiên tiếp tục tìm kiếm, nhưng tìm hết cặp văn kiện cũng không thấy bản phiên dịch đâu cả.

Nhiệt độ trong phòng không cao nhưng bàn tay vô đổ đầy mồ hôi, trên lưng cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh, trên trán càng toát ra từng giọt từng giọt.

"Thiên Thiên, em sao vậy?" thấy cô đã lâu không có động tĩnh gì, Thẩm Hạo nhịn không được hỏi.

"Tôi..." Thiên Thiên vốn dĩ đã lấy lại được dũng khí nhưng mọi chuyện lại làm dũng khí này tiêu tan vô tung vô tích.

Thẩm Hạo trong lòng hình như dậy lên một chút bất an, thần sắc của anh lộ ra nét quan tâm, "Mọi người đều đang chờ em, Thiên Thiên, không cần khẩn trương, nói theo bản kế hoạch em đã làm là được rồi."

Thiên Thiên muốn mở miệng nói cái gì, nhưng tìm không ra từ ngữ.

Mọi người bắt đầu bàn tán, thỉnh thoảng nhìn lướt qua Thiên Thiên vài lần.

Thẩm Hạo trừng mắt nhìn mọi người, thành viên hai tổ lập tức im lặng.

Diệp Tử kinh ngạc dùng ánh mắt hỏi nhưng Thiên Thiên làm như không thấy, lúc này đầu óc cô trống rỗng.

Thẩm Hạo nhướng nhướng mày, phát hiện đã xảy ra chuyện, Thiên Thiên rất coi trọng bản kế hoạch này, tuyệt đối không có khả năng không chiến đã lui, trên mặt anh là một nụ cười rất nhẹ, trong mắt có một loại tình tự không rõ lướt qua. "Thiên Thiên, em muốn bỏ cuộc sao?" (cha này rất biết cách khích tướng Thiên tỷ à ), có bạn trai hiểu mình như thế còn cầu gì nữa.)

Thiên Thiên đột nhiên đứng thẳng người lên, bản kế hoạch này là tâm huyết của cô, vì sợ mà vứt bỏ, cô bây giờ không sợ thất bại nữa rồi, tim cô đập nhanh hơn, nỗ lực nhớ lại những từ khó tiếng Anh, học bộ dạng của Diệp Tử, hắng giọng một cái.

Lúc đầu tốc độ của cô vội vội vàng vàng, đến đoạn giữa thì tìm được cảm giác, dần dần lấy lại thăng bằng, nhưng tiến vào phần cuối, cô nói lắp bắp rất không lưu loát, mỗi câu còn phải dừng lại nghĩ vài phút. Đó là bởi vì cô lâm trận mài dao không đủ sắc, không thể hiểu rõ hết phần tư liệu Trường Kiếm Tận Thiên phiên dịch giùm cô, cô vốn dĩ trông cậy đến lúc đó có thể nhìn vào tư liệu, làm sao biết được trong thời khắc mấu chốt thì phần tư liệu đó không cánh mà bay.

Ông Tom đang nghe hăng hái nên chịu đựng không nổi cô nói một câu lại dừng ba lượt, ông cau chặt chân mày.

Thẩm Hạo vội vàng đưa mắt ra hiệu cho Thiên Thiên, hy vọng có thể nói giùm phần còn lại cho cô.

Ông Tom lại bỗng nhiên nói lưu loát bằng tiếng Trung: "Thiên Thiên, cô nói tiếng trung đi, tôi nghe hiểu được." (mình thích kiểu sếp này :"> không làm khó nhân viên)

Vòng vo, không ai nghĩ tới.

Thiên Thiên thấy vậy vui mừng khôn xiết. dùng tiếng mẹ đẻ trình bày quan điểm của mình dĩ nhiên thuận lợi hơn nhiều với miễn cưỡng dùng tiếng Anh, phương án của cô chính là cung cấp một loạt phục vụ mới, ví dụ kéo dài thời hạn bảo hành...

Ông Tom lấy tay gõ gõ mặt bàn, có chút suy nghĩ.

Bằng sự hiểu rõ của Thẩm Hạo đối với ông, đây là thói quen lúc ông đang đắn đo lựa chọn, hai phần kế hoạch mỗi người mỗi vẻ, Diệp Tử thắng nhờ kinh nghiệm, Thiên Thiên chiếm ưu thế ở chỗ dám đổi mới, trong khoảng thời gian ngắn ai ưu ai kém, quả thật khó mà kết luận.

Quả nhiên, Thiên Thiên sau khi nói xong thì ông Tom nhắm mắt suy tư một hồi rồi nói: "Tôi cần thời gian suy nghĩ, Thẩm Hạo và Diệp Tử ở lại, những người khác đi ra ngoài trước đi."

Thiên Thiên là người đầu tiên rời khỏi phòng họp, trước lúc ra khỏi cửa cô còn không quên hung hăng trừng mắt nhìn Thẩm Hạo liếc một cái.

Thẩm Hạo vô tội sờ soạng cái mũi, cười khẽ một chút.

Cho đến lúc tan tầm, kết quả cuộc họp như cũ chậm chạp chưa có.

Có đồng nghiệp bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị chạy lấy người, Thiên Thiên ngồi yên tại chỗ kì kèo mè nheo, lúc thì dọn dẹp bàn, lúc lại đem văn kiện sắp lại theo trật tự thời gian.

Simon và Elva cười hỏi: "Thiên Thiên, còn không về sao?"

Thiên Thiên gật gật đầu, lại lắc đầu, họ không phải đương sự, không hiểu được tâm lí mâu thuẫn của cô lúc này, cô vừa muốn mau biết kết quả, lại sợ đến lúc đó sẽ thất vọng.

Lúc trong văn phòng nguời ra về đã khá nhiều thì cửa phòng họp rốt cuộc mở ra.

Thiên Thiên duỗi thẳng cổ liều mạng nhìn kĩ, Diệp Tử đi ra đầu tiên, sau đó là ông Tom, cuối cùng là Thẩm Hạo. mỗi người không hề tỏ rõ thái độ trên mặt, Thiên Thiên cho dù thông minh đến thế nào cũng không đoán ra.

Ông Tom thấy Thiên Thiên còn nỗ lực làm việc chưa về thì ý cười đầy mặt bắt tay cô, " Rất tốt, rất tốt, tiếp tục nỗ lực."

Thiên Thiên càng không hiểu ra sao.

Ông Tom cùng với Bùi Tử Mặc giám đốc phòng hành chính đi xuống lầu, rời khỏi công ty trước, Thẩm Hạo và Diệp Tử tự về phòng làm việc của mình.

Thiên Thiên buồn bực cực kì, bất luận kết quả ra sao, cũng nên thông báo a, cho dù là chết cũng muốn chết rõ ràng. Trong lòng cô ngột ngạt, lại không muốn đi tìm Thẩm Hạo để hỏi rõ.

Cô tiếp tục ép mình sửa lại 101 lần hóa đơn báo giá, thiên tân vạn khổ cuối cùng chờ đến lúc Diệp Tử tan ca, cô nhanh nhẹn chạy qua, đáng thương kếu một tiếng: "Chị Diệp Tử."

Diệp Tử kì quái nói: "Em sao còn ở công ty vậy?"

Thiên Thiên ra vẻ trấn định nói: "Dạ, còn có chút việc chưa làm xong."

Diệp Tử cười, "Siêng vậy sao?"

Thiên Thiên nói: "Chị Diệp Tử, em muốn biết đánh giá của ông chủ về bản kế hoạch của em."

Diệp Tử cười một cái, "Ông Tom còn chưa ra phán quyết cuối cùng a."

Thiên Thiên đảo mắt, "Chị Diệp Tử, vừa rồi biểu hiện của em có phải rất kém cỏi không?"

Diệp Tử cố ý suy nghĩ nửa buổi, gấp đến độ sắc mặt Thiên Thiên trắng bệch.

"Không giấu gì em, nói thật, em so với chị lần đầu một mình đảm đương thuyết trình như vậy biểu hiện còn tốt hơn rất nhiều." Diệp Tử hồi tưởng lại năm đó lúc cô đại diện công ty cũ đến thăm Hồng Kì, nhoáng một cái, đã là quá khứ.

"Thật?" Thiên Thiên hai mắt sáng lóe, như một người được khai sáng tinh thần.

"Đương nhiên." Diệp Tử cười cười.

Đang nói chuyện, một giọng nam dễ nghe xuyên qua phòng kín thẳng tắp rơi vào trong tai hai người, "Thiên Thiên, em ở lại một chút, anh có chuyện muốn nói với em."

Thiên Thiên giả bộ móc móc lỗ tai, "Chị Diệp Tử, chị nghe có người đang nói chuyện sao?"

Diệp Tử không nhịn được cười, "Không có."

Thẩm Hạo không kiềm nén được nữa, mở cửa, "Diêu Thiên Thiên."

Thiên Thiên giấu nụ cười tươi, "A, giám đốc Thẩm, vừa rồi nhà tôi gọi điện tới, nói có chuyện gấp muốn tôi lập tức về, tôi đi trước a." cô nhanh chóng nắm túi xách lên, chuồn mất, động tác mau lẹ làm người khác không kịp phản ứng.

Diệp Tử nhún nhún vai, "Sorry, không giúp được ông."

Con ngươi sâu thẳm của Thẩm Hạo dừng trên hình ảnh cửa thang máy sắp khép, chợt lóe ý gì đó.

Thẩm Hạo chậm rãi giúp Thiên Thiên tắt máy tính, tự cất laptop của mình vào túi, cùng Diệp Tử tùy tiện nói vài câu, lại thuận tiện tới cửa hàng tiện lợi mua sữa chua và một bao lớn đồ ăn vặt, dù vậy vẫn tới trước khu phố của Thiên Thiên ở so với cô. ( xe Volvo đấu xe buýt, khỏi nói cũng biết kết quả =)) )

Thấy Thiên Thiên đến gần, anh nhấn nhấn còi xe, Thiên Thiên không có phản ứng, anh quay kính xe xuống, xả ra một nụ cười tươi nói: "Hi, trùng hợp vậy, ở chỗ này cũng có thể gặp em."

Thiên Thiên run rẩy khóe môi, người này đầu óc bị đập vào cửa hay sao vậy, cô không quan tâm, tiếp tục đi vào khu phố.

Thẩm Hạo lái xe thong thả bên cạnh cô, "Thiên Thiên, lên xe."

Thiên Thiên kiên trì giả vờ câm điếc.

Thẩm Hạo mở cửa xe, nhẹ giọng nói: "Thiên Thiên, em cho anh mặt mũi một chút, em xem chung quanh nhiều người đang nhìn chúng ta."

Thiên Thiên nhìn qua nhìn lại, cũng có người quen đang nhìn, chuyện này nếu truyền đến tai của mẹ già thì cô đừng nghĩ muốn yên tĩnh.

Thẩm Hạo thấy thế, lập tức biết đây là điểm yếu của cô, anh buông lỏng tâm lí, nở nụ cười: "Thiên Thiên, em nếu như không lên xe, anh sẽ lớn tiếng kêu tên của em."

"Anh quả thật vô lại." Thiên Thiên tức tới đầu muốn bốc khói.

"Lên xe." Thẩm Hạo nói ngắn gọn.

Thiên Thiên khó chịu lên xe.

Thẩm Hạo đem một đống đồ ăn vừa mua ở cửa hàng tiện lợi đưa cho Thiên Thiên, cô kinh dị nói: "Đây là cái gì?"

Thẩm Hạo mĩm cười tiếp lời: "Em không đói bụng sao?" (oaaaa, chu đáo quá...)

Đói là đói nhưng không có nghĩa cô sẽ nhận đồ hắn tặng, Thiên Thiên kiên cường hết sức, "Không đói bụng." (VTST: *mắt long lanh nhìn Hạo ca* bọn này edit truyện rất là mệt mỏi à (, Hạo ca: *liếc xéo* đừng có mơ... )

Thẩm Hạo đương nhiên sẽ không vì câu này mà rút lui có trật tự, dứt khoát đặt lên đầu gối cô, "Vậy một hồi mang về từ từ ăn."

Thiên Thiên lúc này mới phát hiện, chiếc xe sớm đã bất tri bất giác rời khỏi khu phố của nhà cô.

Chương 35 - 36

"Anh muốn chở tôi đi đâu?" Thiên Thiên có chút bất an.

Thẩm Hạo quay đầu liếc nhìn cô một cái, "Tìm một chỗ ngồi."

"À." Thiên Thiên nhếch khóe miệng, "Phía bên trái là Tẩu Phong Đường, bên phải là Starbuck, đi thẳng thì có Kentucky." (cái đầu không biết, 2 cái sau thì đúng tủ pil ta >"<)

Thẩm Hạo nhẹ nhàng chậm chạp mở miệng, "Em muốn đi chỗ nào?"

"Chỗ nào cũng được." Thiên Thiên lờ đờ uể oải đáp, cô vì hoàn thành bản kế hoạch, liên tục thức đêm, bây giờ cái gì đều không hứng thú.

Biểu hiện của cô bị Thẩm Hạo thu hết vào đáy mắt, anh cười nhạt nói: "Vậy anh làm chủ." Anh lập tức chạy xe tới một ngõ tắt, sau đó cùng Thiên Thiên đi bộ đến Kentucky.

Dựa theo tính cách của cô, Kentucky tuyệt đối hợp ý cô nhất, lại biết cô rất mê đồ nướng Orleans. Thẩm Hạo dường như có thể đọc hiểu tâm ý của cô, thay cô kêu hai phần đồ nướng, Thiên Thiên ăn đến dầu mỡ đầy mặt, đắc ý mút lấy ngón tay, ngẩng đầu phát hiện Thẩm Hạo đang chăm chú nhìn cô, cô đỏ mặt lên, "Nhìn cái gì vậy? Không thấy qua mỹ nữ ăn đùi gà à?" (ọe ọe....)

Giọng Thẩm Hạo không nặng không nhẹ bay tới trong tai cô, "Mỹ nữ ăn đùi gà thì thấy nhiều, nhưng chưa từng thấy mỹ nữ ăn hai phần đùi gà, còn có mỹ nữ thích mút ngón tay." (hahahahah)

Thiên Thiên tự nói với mình, trước mặt là cấp trên của cô, việc nhỏ không nhịn làm sao làm chuyện lớn, để cái miệng đê tiện của anh ta nói đi. Cô ngoáy ngoáy lỗ tai, còn hừ một cái. (ách ='= rửa tay chưa mà đi ngoáy lỗ tai vậy nà)

Thẩm Hạo chán nản, mỗi lần ở bên Thiên Thiên, anh đã vạn phần khắc chế, nhưng vẫn là nhịn không được trêu đùa cô, lại thích nhất là xem bộ mặt biểu cảm phong phú và kiểu thở phì phì nhưng muốn làm bộ dạng chẳng hề để ý của cô, nhưng theo như chuyên gia tình yêu "tự xưng" Bùi Tử Mặc nói, việc này đối với kế hoạch theo đuổi con gái mà nói, là nhược điểm chí mạng. Thử hỏi có cô gái nào không muốn được nâng niu trên tay, ai lại muốn bị trêu cợt và chế giễu. nhưng có lúc, anh không thể ngăn mình mở miệng nói bậy a.

Thẩm Hạo quyết tâm đổi phương thức khác, anh bình tĩnh nhìn Thiên Thiên, đưa qua mấy tờ khăn giấy, dịu dàng nói: "Lau miệng cho sạch đi."

Thiên Thiên đỏ mặt nhận khăn giấy, nhẹ nhàng lau khóe miệng.

"Thiên Thiên trước đó em chuẩn bị hết sức đầy đủ, vì cái gì lúc trình bày lại nhìu lần ấp úng?" Ánh mắt Thẩm Hạo không có rời khỏi khuôn mặt cô.

Không nhắc còn đỡ, vừa nhắc tới Thiên Thiên tức đầy bụng. Cô bực bội mở miệng, "Giám đốc Thẩm, ông Tom rất giỏi tiếng Trung, sao trước đó anh không nói cho tôi biết?" hại cô lo lắng tiếng Anh không qua cửa được, vài ngày liền không ngủ ngon giấc.

Thẩm Hạo không nhịn được cười, "Thì ra vì chuyện này mà em nổi cáu với anh."

Thiên Thiên trừng anh, vậy mà còn cười được.

"Anh biết ông Tom biết tiếng Trung nhưng không rõ trình độ ông ấy tới đâu, huống chi ông ấy trước giờ chưa từng sử dụng tiếng Trung trong cuộc họp, đây là lần đầu phá lệ." Thẩm Hạo hơi cong khóe miệng, "Không biết nên nói vận khí của em là tốt hay xấu đây."

"Thật?" Thiên Thiên bán tín bán nghi.

"Anh làm gì phải gạt em?' Thẩm Hạo cười khổ, anh thường xuyên đả kích và trêu đùa Thiên Thiên, lần này nói thật cô lại không tin, đây có tính là quả báo a.

"Anh ức hiếp tôi còn thiếu sao?" Thiên Thiên thì thào tự nói.

Thẩm Hạo nghẹn lời. Đây là vụ án tự nâng cục đá đập đầu mình a.( VTST: =)), tội anh quá, lại đây bọn này thương thương, Thiên tỷ: *liếc Hạo ca* thử qua đó xem :-")

Nhất thời không ai nói gì.

Thẩm Hạo nói: "Thiên Thiên, em vẫn chưa trả lời anh."

"Tôi đem bản phiên dịch để trong cặp văn kiện, nhưng lúc mở ra phát hiện không thấy đâu nữa, tôi liền luống cuống." Ngữ khí của cô nhẹ nhàng tùy ý, việc đã qua, nghĩ nhiều vô ích.

Trán Thẩm Hạo nhíu lại, "Em cẩn thận nghĩ xem, có người nào động vào bàn em không?"

Thiên Thiên không phải không có nghĩ qua nguyên nhân bản phiên dịch không cánh mà bay, cũng từng hoài nghi Ứng Dĩnh là người gây ra, nhưng bởi vì không có chứng cứ, mà Ứng Dĩnh lại là trợ lí của Diệp Tử, mà lần này tổ hai với tổ một cạnh tranh chủ yếu là vì bản kế hoạch của Diệp Tử và Thiên Thiên, nếu như Úng Dĩnh đâm bị thóc chọc bị gạo nói do Diệp Tử sai khiến, vậy không chỉ là Diệp Tử hết đường chối cãi, còn có thể tổn hại hòa khí của mọi người. Thiên Thiên suy nghĩ sau xa, vẫn quyết định coi như không có việc gì xảy ra, không truy cứu nữa. Cô xoay xoay ly chanh nóng trong tay nói, "Không có."

Thẩm Hạo nhíu mày, dĩ nhiên không tin lời của cô.

Thiên Thiên nhỏ giọng nói: "Thật không có."

Thẩm Hạo thu nụ cười, xem ra Thiên Thiên còn chưa hoàn toàn tin tưởng anh. Sắc mặt anh ảm đạm vài phần, trong lòng khó chịu đắn đo.

Thiên Thiên che miệng ngáp nói: "Tôi mệt rồi, về thôi."

"Hiểu lầm của chúng ta coi như xóa bỏ chứ?" Thẩm Hạo hỏi.

Giọng Thiên Thiên không hiểu sao lại trầm thấp, "Ừ." Kì thật cô cũng không phải thật sự giận Thẩm Hạo, bởi vì trước đó quá bận rộn, mà bây giờ kết quả lại chậm chạp chưa nhận được, cô có một chút bức xúc thôi.

Thẩm Hạo nghiêng đầu cười cười.

Thiên Thiên là người không che giấu được tâm sự, sau khi giải hòa với Thẩm Hạo, liền bước chân cũng nhẹ vài phần. Thẩm Hạo đi sau lưng cô, chắm chú nhìn lưng ảnh tiêu sái của cô, ý cười trên môi nhịn không được lộ ra.

Một thứ gì đó đen thui từ trên trời rơi xuống, Thẩm Hạo nhanh tay lẹ mắt tiến lên vài bước ôm Thiên Thiên vào lòng, mà cái thứ đen thui đó không chút khách khí nện vào đầu anh.

Thiên Thiên may mắn tránh thoát một kiếp, mà Thẩm Hạo đau đến nhe răng nhếch miệng, một trận đầu hoa mắt choáng.

"Anh...không sao chứ?" Thiên Thiên hậu tri hậu giác, nhặt lên thứ đầu sỏ gây nên... là một trái banh đá rất bẩn, nhìn lại thấy Thẩm Hạo lấy tay xoa xoa chỗ bị nện phải.

"Không sao."

Thiên Thiên giận dữ nói: "Là con nhà ai mà không cẩn thận như vậy." Đột nhiên ý thức đến lúc mình còn nhỏ cũng thường xuyên nghịch ngợm như vậy, âm thanh từ từ hạ thấp.

"Gần đây có một trường trung học, chắc là học sinh trong đó đang đá banh." Đầu Thẩm Hạo bị đập một cái, phản ứng cũng không hề trì độn.

Thiên Thiên ném trái bóng, dùng đầu gối tâng vài cái, lại đổi qua chân bên phải, ước chừng được khoảng 2' mới rớt banh xuống, cô lắc đầu thở dài, "Già rồi, không còn như xưa." ( má ơi, bà này là siêu nhân à, giờ tâng banh 2', hồi đó bao nhiu *rét run lập cập*)

Khóe miệng Thẩm Hạo giật giật. (*kiễng chân lên* vỗ vỗ vai anh, thiệt thông cảm với anh, bà này không phải con gái a.)

Thiên Thiên cứ thế nói: "Nếu là lúc trước, ở chỗ này, không ai là đối thủ của tôi."

Thẩm Hạo cười nhạt, "Thiên Thiên, hôm nào có thời gian chúng ta đấu thử?"

Thiên Thiên quyết không chịu yếu thế, "Tùy thôi."

"Quyết định vậy đi." Trên mặt Thẩm Hạo xuất hiện niềm vui sướng.

Đằng trước đi tới mấy cậu học sinh trung học, lúc đến gần đều trốn tránh, đẩy đưa nhau, không dám lên trước nói chuyện.

Thiên Thiên chỉ cười.

Trong đó có một cậu bé nhút nhát nhìn thấy trái banh trong tay Thiên Thiên nói: "Chị ơi, có thể trả lại banh cho tụi em không?"

Thiên Thiên chỉ chỉ Thẩm Hạo nói: "Các em nện vào đầu anh này, xin lỗi ảnh trước rồi chị sẽ trả banh."

Mấy cậu bé đồng loạt cúi đầu, "Thật xin lỗi." sau đó liền chăm chú nhìn Thiên Thiên.

Thiên Thiên cố làm ra vẻ nghĩ ngợi, đem banh ném cho bọn nhỏ, "Lần sau cẩn thận chút đừng đá trúng đầu người ta nữa."

Mấy đứa nhỏ vui vẻ vâng dạ.

Môi Thẩm Hạo nhấp nhẹ, từ từ hé ra nụ cười.

Thiên Thiên mặt nóng lên, cô bẻ bẻ ngón tay noi: "Có cần đến bệnh viện không? Chẳng lẽ bị nện trúng đầu nên thần kinh bị hỏng?"

Thẩm Hạo cười cười nhưng lại không có lên tiếng.

Quái dị a, Thiên Thiên ngược lại cảm thấy không quen ánh mắt này của anh. Thẩm Hạo hiếm thấy lại không chế giễu cô, Thiên Thiên lại muốn kiếm chuyện. "Giám đốc Thẩm, thấy anh ngày thường là người thông minh lanh lợi, hôm nay sao lại có chút khác thường a. ám khí bay tới anh có thể dùng binh khí cản lại hoặc đẩy tôi ra, không ứng phó kịp cũng nên nhớ tôi có võ, sẽ không bị thương. Anh ngược lại tự mình hứng lấy." đây là di chứng của việc Thiên Thiên xem nhiều tiểu thuyết võ hiệp và chơi game, nên thường tự xem mình là võ lâm hiệp nữ, thỉnh thảng nói ra vài thuật ngữ của giang hồ.

Thẩm Hạo lại có thể nghe hiểu được, ánh mắt của anh có vẻ khác thường, "Phải, có những lúc anh gặp một số người là đầu óc thường xuyên bị bấn loạn."

Thiên Thiên không tự giác tiếp lời, "Ai?"

Ánh mắt Thẩm Hạo sâu thẳm mang theo lửa nóng, "Trước kia là Phương Nhiên, bây giờ là em." (tự thú rồi ='= )

Tim Thiên Thiên tự dựng loạn nhịp, có một loại sức nóng trong nháy mắt bao trùm lấy cô, Thiên Thiên bối rối đến không biết làm sao, biểu hiện so với lúc đứng trước mặt ông chủ càng lúng túng hơn. Cô tránh ánh mắt của anh, giả bộ lơ đãng nhìn đồng hồ trên cổ tay, noi: "Muộn vậy rồi sao, tôi muốn về nhà."

Thẩm Hạo mở cửa xe cho cô, Thiên Thiên giống như trốn chạy chui nhanh vào xe, tim còn rối loạn nhảy múa không ngừng.

Thẩm Hạo bình tĩnh lái xe, không có nói thêm bất kì lời nào.

Thiên Thiên mất hồn mất vía ngồi trước máy tính rất lâu, ngay cả má Diêu đã vào phòng cô cũng không biết.

"Đang nghĩ gì vậy?" má Diêu nhìn chằm chằm cô.

"Xem tiểu thuyết a." Thiên Thiên đáp.

Má Diêu giễu cợt, "15' trước là trang 21, bây giờ cũng đang ở nguyên trang này."

"Con thích ngắm, không được sao?" Thiên Thiên già mồm cãi.

"Được." má Diêu sảng khoái đáp.

Thiên Thiên hỏi: "Mami tìm con có việc?"

"Quyết định đổi tủ lạnh mới, cho con góp ý." Bản lĩnh bịa chuyện của Má Diêu rất cao a, ánh mắt cũng không chớp một cái.

Thiên Thiên lại cười, ai hiểu mẹ bằng con gái chứ, tâm tư của má Diêu sao có thể giấu diếm được cô, "Mami, đừng làm bộ như vậy, muốn nghe ý kiến là giả, cần tài trợ là thật chứ gì."

Má Diêu hắc hắc cười.

Thiên Thiên lấy trong ví một cái thẻ đưa ra cho má, "Tiền lương của con đó, một tháng tiền lương còn chưa xài tới, mật mã là sinh nhật của con."

"Cám ơn nha." Má Diêu vui vẻ cầm thẻ ra ngoài.

Thiên Thiên cười híp mắt.

Vào game online,Lâm Hi vốn dĩ sắp log out để đi ngủ lại bị Thiên Thiên chộp lại hỏi chuyện.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Hi Hi, bồ cảm thấy câu này có được tính là thổ lộ không?" ( có có có....)

Hi Hi Ha Ha: "Có lẽ ý của anh ấy là người thông minh cùng người đần độn ở bên nhau bị ảnh hưởng cũng sẽ trở nên trì độn."

Thiên Thiên cân nhắc rất lâu, cả giận nói: "Lâm Hi, bồ đang quanh co lòng vòng mắng mình đần hả?" (chài, có vậy cũng phải suy nghĩ lâu, vậy còn hông chịu nhận mình ngốc nữa ) )

Lâm Hi một mình cười trộm, "Mình làm sao dám, mình chỉ là phân tích cho bồ thấy thôi."

Thiên Thiên trái lại nghĩ lời nói của Lâm Hi không phải không có đạo lí. Thẩm Hạo bình thường chế giễu cô, đả kích cô, thế nào lại đột nhiên đổi tính. Làm không tốt thường mứng cô đần. thiên Thiên vỗ đầu một cái, ác độc nghĩ: Diêu Thiên Thiên a Diêu Thiên Thiên, đừng trông cậy vào miệng chó mọc được ngà voi a.

Thẩm Hạo đang lái xe về nhà không hiểu sao người đột nhiên ớn lạnh. (có người nói xấu a...)

Nửa tiếng sau Trường Kiếm Tận Thiên online.

Cô cười tít mắt nói: "Chào buổi tối."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Chào buổi tối, đúng rồi, bản kế hoạch của em sao rồi? Ông chủ vừa lòng chứ?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Còn chưa biết nữa."

Trường Kiếm Tận Thiên: "Phải tin tưởng chính mình chứ."

Thiên Thiên vẻ mặt đau khổ nói: "Ai, em thật xui xẻo, tư liệu anh giúp em phiên dịch rõ ràng em đã bỏ vào cặp văn kiện, nhưng lại không cánh mà bay lúc sắp thuyết trình."

Trường Kiếm Tận thiên: "Sao lại thế? Em thử nghĩ kĩ lại xem có ai động vào bàn làm việc của em không."

Cơn tức của anh sao lại giống Thẩm Hạo thế? Thiên Thiên buồn bực, cô không nghĩ nhiều, đem hoài nghi của mình từ đầu tới cuối nói cho anh nghe.

Trường Kiếm Tận Thiên: "Còn người nào biết việc này không?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Không có, ngay cả sếp của em, em cũng không có nói."

Trường Kiếm Tận Thiên trầm mặc vài phút, "Sau này cẩn thận một chút, việc này coi như bỏ qua trước đi."

Thiên Thiên bất giác gật đầu, "Em cũng nghĩ vậy, nhiều một việc không bằng ít một việc, chúng ta thật là có thần giao cách cảm, ha ha ha." Cô vô tâm đùa lại.

Bóng dáng của Trường Kiếm Tận thiên nháy mắt đã không thấy tâm hơi.

Thiên Thiên gãi gãi đầu, chán nản nghĩ mình không biết đã nói sai gì rồi, cô lo lại để lại ấn tượng xấu, hối hận thì đã muộn.

Thiên Thiên vô cùng buồn chán mở diễn đàn ra.

Có tin của hệ thống, mời cô đọc thư của game.

Thiên Thiên mở hộp thư ra, là một thư từ Hiệp Cốt Nhu Tình gửi thông báo cho cô. Hiệp Cốt Nhu Tình sắp mở cuộc thi đấu lớn giữa các nữ hiệp, bởi vì biểu hiện xuất sắc của cô trong game nên cô có đủ tư cách tham gia cạnh tranh danh hiệu Đệ Nhất Hiệp Nữ. người chiến thắng cuối cùng có thể được thăng một cấp bậc, còn có thể gia nhập Danh Nhân Đường, binh khí sử dụng được xếp vào Giang Hồ Binh Khí Phổ.

Thiên Thiên sợ run lên, không dám tin việc tốt vậy lại đến với cô. Cô ngây ngô cười một chút, nghĩ lập tức đem tin tốt này báo cho bạn bè, nhưng bạn cô đều không online, ngay cả người xem luyện cấp như việc ăn cơm thường ngày là Tiêu Dao cũng không thấy, quả thữ không bình thường mà.

Trong mail có thêm một loạt danh sách về các người chơi nữ phù hợp yêu cầu, Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, Doanh Doanh Nhất Tiếu còn có Vân Thảo...

Quy tắc cuộc thi rất đơn giản, đấu liên tục trong một tháng, kết quả cuối cùng từ điểm kinh nghiệm và cấp bậc cùng trang bị so sánh ai cao nhất, còn có số phiếu được bầu chọn cao nhất, dĩ nhiên nếu được danh hiệu Đệ Nhất thì Tâm hữu Thiên Thiên Kết cái tên này trong trò chơi sẽ vang danh thiên hạ a.

Thiên Thiên động tâm rồi, con tim đập mạnh như ngựa phi nước rút, cô gọi điện cho Lâm Hi, đem Lâm Hi đang "chơi cờ cùng Chu công" hung bạo đánh thức, buộc cô ngày mai phải giúp Thiên Thiên bỏ phiếu. (cái này đọc truyện TQ nhiều chắc biết ha, nghĩa là ngủ ý mà :"> )

Lâm Hi ngáp, không sức lực nói: "Chị hai ơi, bồ cho rằng mình đang tham gia giọng hát siêu cấp hay sao vậy."

Thiên Thiên không đồng ý nói: "So với mọi người, cấp bậc của mình cao nhất.'

Lâm Hi hoàn toàn bị làm tỉnh lại, "Thiên Thiên, bồ còn có thể tự yêu bản thân thêm một chút không, thật là..."

"Bồ rốt cuộc có giúp hay không?" Thiên Thiên ngắt lời, "Nếu như mình thắng, mình sẽ cho bồ Thái Lâu hộp diêm." cô cưỡng bức dụ dỗ, vừa đấm vừa xoa.

"Mình đang nghĩ xem là muốn Thái Lâu hay là Hồng Lâu Kim Lăng đây." Lâm Hi cười toe toét, một lời đồng ý.

Thiên Thiên từ nhỏ thích sưu tầm đồ vật này nọ, người khác sưu tập tem, cô sưu tập hộp diêm, thoạt nhìn là đồ không ra gì, nhưng muốn đư bộ còn không phải dễ. Thiên Thiên lục thùng rấc, mò cống ngầm, còn mặt dày mày dạn tranh giành với hàng xóm, thậm chí tiền tiêu vặt lúc nhỏ cũng xài để mua diêm, không dễ dàng mới tập hợp đủ, nghe nói bây giờ một bộ như vậy rất hiếm. lâm Hi mắt them đã lâu, lần này cô nhất định dốc sức trợ giúp Thiên thiên rồi.

Thiên Thiên vui vẻ cười, dường như danh hiệu giang hồ Đệ nhất hiệp nữ đã nằm trong túi cô không bằng.

Lên giường đặt đồng hồ báo thức, Thiên Thiên thấy tin nhắn của Thẩm Hạo trong điện thoại: Thiên Thiên, ông Tom xác định muốn dùng bản kế hoạch của em.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Old school Swatch Watches