Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Hứa trao em kim ngọc lương duyên - trang 5

Chương 13: Phụ nữ đều là ngọc trai

Hạ Sơ và phòng thiết kế làm việc thâu đêm, tám giờ sáng hôm sau cô bàn giao bản thiết kế cho An Hinh: “Cậu xem đi, nếu cậu có gợi ý gì thì bây giờ sửa vẫn kịp.”

An Hinh đón lấy một tập giấy thiết kế, lật xem từng trang một: “Hoa ngọc trai với vật liệu chính là ngọc trai, hoa hồng bằng vàng mười tám cara để tô điểm. Cảm giác sẽ rất quý phái, sang trọng và sành điệu.” An Hinh chỉ vào một chùm hoa rất đẹp, than: “Chà! Mặt nhẫn này đẹp quá, sản phẩm ra mắt tớ phải sưu tầm mấy bộ mới được, nhìn một cách tổng thể có thêm vàng mười tám cara điểm vào, nhìn sẽ thấy sang trọng hơn hẳn. Hơn nữa công nghệ chế tác những đóa hoa nhỏ bằng vàng sẽ rất đơn giản. Tuyệt quá! Hạ Sơ, cậu vất vả quá. Trong thời gian ngắn như vậy mà đưa ra được phương án thiết kế thật tuyệt vời!”

“Thực ra tớ đã từng có ý tưởng này lâu lắm rồi, nhưng vì từ trước đến nay bọn mình không làm những sản phẩm quá cao cấp. Tớ đã từng thử thay vàng bằng bạc, nhưng với điều kiện là không làm hỏng ngọc trai, bông hoa bằng bạc sẽ bị ô xy hóa và đen đi, rất khó bảo dưỡng. Hơn nữa những hạt ngọc trai có chất lượng, sáng đẹp giá thành cũng cao. Lần này, vì nhiều yếu tố mà tớ nghĩ bọn mình nên làm ít thôi nhưng chất lượng, làm một lần sản phẩm hạng sang xem sao.”

An Hinh vỗ tay phấn khởi: “Đúng, bọn mình cũng thử tiến quân vào thị trường hạng sang xem sao. Tớ sẽ bảo trợ lý Tiền mang bản thiết kế này đến xưởng, để họ bắt tay vào chế tác. Thôi vậy, tớ phải đích thân mang đi, để đảm bảo an toàn. Tớ sẽ liên hệ mua một lô ngọc trai tốt.” An Hinh xúc động quá đến khi quay đầu nhìn lại thấy Hạ Sơ đang mỏi mệt, vội nói: “Hạ Sơ, cậu mau về nhà ngủ đi. Thức đêm mệt lắm, để tớ bảo trơ lý Tiền đưa cậu về.”

Hạ Sơ nhìn vẻ hưng phấn của An Hinh, trong lòng cũng đã yên tâm hơn, cô gật đầu nói: “Ừ, công việc còn lại giao cho cậu nhé, tớ phải về nhà ngủ đã.”

Về đến nhà, Cảnh Thần vừa thức dậy, nhìn thấy cô bước vào liền bước ngay đến: “Ê! Em làm thêm giờ suốt đêm hả? Lại còn tắt máy nữa, không thèm gọi điện thoại báo cho anh một tiếng.”

Hạ Sơ thờ ơ liếc hắn một cái rồi đáp lại: “Điện thoại của tôi hết pin, không phải tôi đã bảo An Hinh báo cho anh rồi đó sao?”

“Sao em không tự gọi cho anh.” Nét mặt Cảnh Thần lộ rõ vẻ oán trách.

Hạ Sơ cũng hơi ngơ ngác, cô nhẫn nại trả lời: “Xin lỗi, tôi không nhớ số điện thoại của anh, thôi tôi đi ngủ đây, đừng làm phiền tôi nữa.”

Vẻ oán trách trên khuôn mặt Cảnh Thần càng hiện rõ hơn.

Hạ Sơ không buồn giải thích với hắn ta, liền đẩy hắn ta ra, đi vào phòng ngủ, nghĩ bụng: Anh mà không gây ra chuyện này thì tôi việc gì phải kéo cả phòng thiết kế làm thêm giờ suốt đêm? Còn lắm điều nữa thì tôi sẽ đi kiện anh đó! Hứ!

“Bọn em bận gì vậy?” Cảnh Thần vẫn bám riết để hỏi.

Hạ Sơ quay đầu lại, nghiêm giọng cảnh cáo: “Suỵt! Anh là đối tượng bị tình nghi, đừng hỏi linh tinh! À, tôi chuẩn bị lắp camera ở phòng làm việc và phòng khách, buổi chiều sẽ có người đến lắp đặt. Sau này nếu mà còn xuất hiện tình trạng các mẫu thiết kế của tôi bị đánh cắp, đừng trách tôi không khách khí với anh, tôi cảnh cáo anh trước là đừng có phá camera.”

“Anh không đồng ý. Em làm thế khác gì xâm phạm đến quyền riêng tư của người khác.” Cảnh Thần bức xúc chống đối.

“Xin lỗi, tại anh là người xâm phạm bí mật thương mại của chúng tôi trước. Nếu anh nhất quyết không đồng ý thì tôi chỉ còn cách hoặc là chuyển đi hoặc là khởi tố anh thôi.” So với sự bức xúc của Cảnh Thần, Hạ Sơ tỏ ra bình thản hơn rất nhiều.

Sau khi camera được lắp đặt, Hạ Sơ ngồi trong phòng làm việc, thỉnh thoảng lại bật camera ở phòng khách lên xem, thì thấy Cảnh Thần mặc một chiếc áo phông dài, sau lưng viết mấy chữ “cấm nhìn trộm” màu đỏ to tướng, thỉnh thoảng còn làm mặt hề trước camera. Hồi lâu thấy Hạ Sơ không có phản ứng gì, liền đi thẳng vào gõ cửa phòng làm việc, phàn nàn: “Hạ Sơ, như thế không công bằng, ai biết em đang làm việc hay đang nhìn trộm anh trong đó.”

Hạ Sơ thờ ơ liếc hắn một cái: “Tôi nhìn trộm anh? Yên tâm đi, tôi thà bỏ tiền đi chơi sở thú còn hơn.”

“Anh đề nghị dỡ chiếc camera trong phòng khách đi, hiện tại anh thấy thiếu cảm giác an toàn. Em ở trong bóng tối, anh ở ngoài sáng, xâm phạm nghiêm trọng đến quyền riêng tư của anh.” Cảnh Thần vẫn cố nài nỉ.

“Không được.” Hạ Sơ từ chối rất kiên quyết, tiện thể đẩy ngay Cảnh Thần ra và đóng cửa lại.

Mười phút sau, Hạ Sơ không nén nổi tò mò, lại bật camera trong phòng khách lên xem, lần này cô giật nảy mình, luống cuống suýt thì click vào nút X đỏ. Hóa ra Cảnh Thần đang đứng trước máy quay, chiếc áo phông đã bị lột ra, hiện tại trên người chỉ còn độc nhất một chiếc quần đùi.

Hạ Sơ bực bội mở cửa ra, hét lớn: “Anh thần kinh à, mắc chứng khoe của à!”

Cảnh Thần nằm sấp xuống lưng sofa, thò đầu ra: “Không phải em nói không nhìn trộm anh đó sao?”

“Anh!” Hạ Sơ cứng họng, đóng rầm cửa lại, không nói gì thêm mà xóa ngay đoạn băng vừa quay trong phòng khách.

Một lát sau, Cảnh Thần đứng ngoài cửa, ngần ngừ hỏi: “Hạ Sơ, nếu em không có ý kiến gì thì anh sẽ dỡ bỏ camera ngoài phòng khách nhé. Em cũng biết đấy, thực ra phòng khách không cần phải lắp camera

theo dõi, như thế sẽ rất ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta. Hạ Sơ, em không trả lời thì anh coi như em đồng ý rồi nhé.”

Lại đợi thêm một lát nữa, Hạ Sơ không nói gì. Sau đó Cảnh Thần liền lạch cạch bê thang trèo lên tháo camera ra.

Hạ Sơ ngồi trong phòng làm việc, đỏ mặt tía tai, hồi lâu mới bình tĩnh trở lại. Cô nghĩ bụng, lắp một cái trong phòng làm việc là đủ rồi, sau này tốt nhất không để giấy tờ quan trọng ở nhà.

Đào Đào lại không phản đối khi Ngô Mạt chuyển đi rồi lại chuyển về, cô tỏ ra hào hứng: “Tốt quá, từ nay trở đi lại có tài xế riêng rồi.”

Ngô Mạt chu môi, phản đối nhưng không ăn thua.

Từ trước đến nay Vân Hạ Sơ vẫn bị kẹp ở giữa làm người hòa giải, cô vỗ vai Ngô Mạt nói: “Ngoan nhé, có chị Đào Đào chăm sóc em thì chị cũng yên tâm rồi.”

“Là em chăm sóc chị ấy thì có, đừng nói từ “ngoan” với em.” Ngô Mạt bực lắm, mặt đỏ bừng lên.

“Thôi được rồi, ngoan nào.” Vân Hạ Sơ vừa nói vừa nhìn Đào Đào cười.

“Hạ Sơ, sao dạo này cậu toàn làm thêm giờ vậy? Phải lo cho sức khỏe chứ. À, gã đó không bắt nạt cậu nữa chứ? Hai người vẫn ở hai phòng riêng à?” Đào Đào ghé sát vào Hạ Sơ hỏi rất quan tâm.

Ngô Mạt đang sầm mặt chuẩn bị về phòng, nghe thấy vậy liền dừng chân lại hỏi: “Hai người ngủ riêng hả?”

Vân Hạ Sơ luống cuống, không biết phải trả lời thế nào.

Đào Đào liền lườm Ngô Mạt một cái: “Cậu thì biết gì, mới sảy thai thì phải giữ gìn chứ, thế nên tốt nhất phải ngủ riêng, nếu không kiêng sẽ ảnh hưởng lớn đến sức khỏe đó.”

Ngô Mạt cắn chặt môi dưới nói: “Tóm lại là em căm ghét anh ta.” Nói rồi quay đầu đi về phòng.

Còn lại Vân Hạ Sơ và Đào Đào đưa mắt nhìn nhau, mỉm cười.

Tối đến, Cảnh Thần than thở: “Không biết ai mà vô công rồi nghề như vậy, tự dưng lại lấy màu vẽ lên kính sau ô tô của anh một con rùa.”

Qua cửa kính, Vân Hạ Sơ nhìn thấy chiếc Toyota đang đỗ cạnh chiếc QQ dưới sân, nghĩ đến tính trẻ con của Ngô Mạt cô lại thấy buồn cười, cô nói: “Không biết con cái nhà ai mà chơi khăm như vậy, ai bảo anh mang bộ mặt nhìn là thấy ghét.”

Cảnh Thần không nói gì nhưng trong bụng vẫn rất ấm ức.

Sản phẩm mới đã được đưa vào dây chuyền sản xuất một cách thuận lợi, chủ đề của đợt quảng cáo, marketing là: Truyền kỳ ngọc trai.

Hạ Sơ cầm trang bản poster quảng cáo được in màu rất đẹp lên cười nói: “Đẹp quá! Tự nhiên lại nhớ đến bộ phim truyền hình Thẩm Trân Châu xem hồi nhỏ, tớ là fan cuồng nhiệt của bộ phim này! Bạn An Hinh giỏi thật đấy, như thế thì việc quảng cáo sẽ thuận buồm xuôi gió thôi.”

An Hinh liền đính chính: “Không, không phải là Thẩm Trân Châu mà bộ phim có tên là Truyền kỳ về hạt cát. Nó đã phải chịu đựng sự tối tăm và cô đơn trong vỏ trai mẹ, nước mắt của trai đã bọc nó lại, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Cho đến một ngày, trai há miệng ra, người ta sẽ nhìn thấy nó, tròn trĩnh sáng ngời. Đây giống như quá trình tự rèn giũa mình của người phụ nữ. Chính vì thế một người phụ nữ được sở hữu một món đồ trang sức đẹp bằng ngọc trai là một phần thưởng cho chính mình.”

Hạ Sơ trợn mắt, vỗ tay: “An Hinh, cậu tài thật đấy, phát triển thêm ý tưởng sáng tạo cho sản phẩm, tuyệt vời quá!”

“Ha ha! Cho dù tớ có tài ba đến đâu thì cũng phải có bản thiết kế tuyệt vời của cậu làm nền tảng chứ, có bột mới gột nên hồ mà? Hạ Sơ, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày bọn mình sẽ trở thành người tiên phong tạo nên truyền kỳ ngọc trai trong lịch sử phát triển đồ trang sức nước nhà.” An Hinh hào hứng nói.

“À, còn một chuyện nữa, suýt thì quên.” Hạ Sơ đưa tay quệt mồ hôi, đột nhiên nhớ đến vụ kiện tụng với Phúc Trạch. Mấy ngày qua cô không nghĩ ra được cách giải quyết nào ổn thỏa hơn, nên đành nghiến răng truyền đạt lại ý tưởng của Cảnh Thần với An Hinh. An Hinh triệu tập một cuộc họp, mọi người thảo luận hồi lâu, không ai nghĩ ra được phương án gì hay hơn. An Hinh và các đồng nghiệp của cô không biết ai là người ra tay đầu tiên trong vụ này. Không còn cách nào khác, buổi trưa An Hinh đích thân đến tập đoàn Phúc Trạch.

Tuy nhiên, sự việc tiến triển thuận lợi hơn nhiều so với những gì An Hinh và Vân Hạ Sơ dự đoán. Đúng như lời Cảnh Thần nói, Phúc Trạch biết rõ là mình sao chép mẫu thiết kế của Ân Y rồi tung sản phẩm ra trước. Chính vì thế họ đã nhanh chóng đồng ý với những điều kiện mà Ân Y đưa ra, thu mua các sản phẩm mà Ân Y đã sản xuất theo đúng giá thành. Đồng thời Phúc Trạch cũng đồng ý sẽ chia cho Ân Y năm mươi phần trăm lợi nhuận của số hàng này.

Phấn khởi quá, An Hinh liền đưa toàn thể nhân viên công ty đến nhà hàng hải sản để liên hoan một bữa, mỗi suất ba trăm tệ.

Vân Hạ Sơ thở phào một tiếng, trong lòng cũng đã nhẹ nhõm hơn, nhưng nghĩ lại cô cứ thấy có cái gì đó bất thường. Phúc Trạch đồng ý cũng nhanh quá, tựa như đang đợi Ân Y tìm đến để ngả bài, thật khó hiểu.

Hạ Sơ đã nói ra điều thắc mắc của mình với Cảnh Thần, hắn liền ngồi xuống cạnh cô, giải thích: “Lúc anh gợi ý với em, tiện thể anh cũng đã nói qua với Phúc Trạch, tạo ra cục diện cả ba bên cùng có lợi mà, hê hê.”

“Anh và chỗ Phúc Trạch cũng thân đó nhỉ?” Hạ Sơ lạnh lùng hỏi.

“Cũng được, họ là khách hàng lớn của anh, năm nào cũng đặt khá nhiều rượu vang loại ngon ở chỗ anh, nói chung là quan hệ công việc thôi.”

Hạ Sơ bèn châm chọc: “Anh còn cung cấp dịch vụ có giá trị gia tăng cao cho khác hàng nữa à! Bỏ ra đây đi!”

“Bỏ cái gì?” Nụ cười trên môi Cảnh Thần biến mất, rõ ràng là biết nhưng vẫn giả vờ ngơ ngác.

“Mau lên, đừng nói nhiều nữa, anh đã kiếm được bao nhiêu tiền từ Phúc Trạch?” Vừa nói, Hạ Sơ vừa đưa tay về phía Cảnh Thần, bực bội giục.

Cảnh Thần ra sức cãi, trước sự ép cung kịch liệt của Hạ Sơ, cuối cùng cũng phải thừa nhận đã nhận mười nghìn tệ của Phúc Trạch. Mặc dù Vân Hạ Sơ tỏ ra rất nghi ngờ về độ chân thực của con số này, nhưng Cảnh Thần lấy ra một tấm séc tiền mặt có đóng dấu tài vụ của Phúc Trạch mười nghìn tệ, đưa cho cô với vẻ ấm ức: “Bực thật, hôm qua mới nhận được. Vụ này tự nhiên làm mất cả công, thôi trả em đó.”

Vân Hạ Sơ hận lắm chỉ muốn tẩn cho hắn một trận: “Anh nói gì vậy, anh lấy trộm bản thiết kế của tôi và mang đi bán, tôi không kiện anh, anh còn kêu vất vả mà không biết ngượng à.”

Mặt Cảnh Thần xị xuống gần chạm đất.

“Lại còn bán rẻ như vậy, ngố thật!” Câu nói cuối cùng của Hạ Sơ đã khiến Cảnh Thần đang xị mặt liền nhảy dựng lên la lớn: “Mười nghìn tệ còn ít à. Anh cũng vất vả lắm chứ. Em nhớ phải giới thiệu cho anh mấy người giàu có đó.”

“Biến! Mau đi lau nhà đi!” Hạ Sơ bực bội quát.

Cảnh Thần liền tuân lệnh, ngoan ngoãn đi làm việc nhà.

Có thể hai người đều không nhận ra rằng, cảnh tượng này giống như bao cặp vợ chồng trẻ bình thường vẫn hay cãi nhau, rất ấm cúng và thân mật.

“Vân Hạ Sơ, anh sẽ đến đón em sau giờ làm việc nhé, em thích anh tặng hoa Diên Vỹ hay hoa Thiên Điểu, hình như cả hai đều là loài hoa rất lãng mạn. Phụ nữ mà được tặng chắc chắn sẽ rất thích.” Lúc Cảnh Thần gọi điện đến, Vân Hạ Sơ và An Hinh đang ngồi trong phòng trà uống trà, nói chuyện.

Nghe thấy giọng nói cợt nhả của Cảnh Thần ở đầu bên kia điện thoại, Vân Hạ Sơ liền cau mày từ chối: “Không cần đâu, tôi tự về cũng được, a lô...”

Tuy nhiên, đầu bên kia đã cúp máy, Vân Hạ Sơ nhìn chiếc điện thoại di động, tự nhiên thấy bực: "Đồ heo nên lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây!" Quay đầu sang thì bị An Hinh tò mò hỏi ngay: “Ai vậy, ông xã cậu à?”

Vân Hạ Sơ nóng bừng mặt, lắc đầu: “Không, Đào Đào, tìm tớ có chút việc.”

Ai ngờ năm phút sau, Ngô Mạt lại xuất hiện trước quầy lễ tân, nhìn thấy Vân Hạ Sơ, liền ngượng ngùng gãi đầu nói: “Chị Hạ Sơ, hôm nay em nghỉ sớm, tiện đường đến đón chị. Chị cứ làm việc đi, em ngồi đây đợi chị.”

Vân Hạ Sơ liền quay ngay về phòng lấy túi xách, nghĩ bụng cứ để con heo đó tiếp tục lên mặt, cô liền báo cáo qua với An Hinh, sau đó quay ra quầy, nói với Ngô Mạt đang ngồi đọc báo trên sofa: “Chị nghỉ rồi, mình về thôi.”

Xuống sân lên xe QQ của Ngô Mạt, Vân Hạ Sơ nói: “Đừng về nhà vội, bọn mình đi ăn cá nướng ở đường Quỹ đã nhé, chính là cửa hàng mà lần trước Đào Đào giới thiệu đó, đi ăn vào giờ này sẽ được phục vụ nhanh.”

“Chị Hạ Sơ, em không làm nhỡ việc của chị đó chứ?” Ngô Mạt có vẻ bất an.

“Không, hôm nay chị cũng không có việc gì, em không đến thì chị cũng định nghỉ rồi.” Vân Hạ Sơ tắt máy, bình thản giải thích.

Ăn cơm xong, Vân Hạ Sơ lại kéo Ngô Mạt đi uống trà một lát, về đến nhà đã là mười rưỡi đêm.

Chiếc Toyota đỗ ở dưới sân.

Mở cửa nhà, phòng khách tối om, rất yên tĩnh, hình như Cảnh Thần vẫn chưa về.

Vân Hạ Sơ cũng hơi thắc mắc, lẽ nào hôm nay con heo ấy không lái xe đi ư?

Lúc quay vào phòng, lại phát hiện ra phòng ngủ của Cảnh Thần đang khép cửa. Ánh đèn lọt qua khe cửa hắt ra ngoài, dỏng tai lên nghe thì thấy loa máy tính đang vọng ra tiếng đánh đấm, chém giết của game Online.

Đắn đo một lát, Vân Hạ Sơ đưa tay gõ cửa, định nhắc hắn không có việc gì đừng đến công ty tìm cô, càng không nên tặng hoa lá làm gì. Thà là cô trả tiền mua hoa cho hắn còn hơn.

Dường như trò game bên trong đã dừng lại, nhưng đợi một hồi, cũng không thấy ai ra mở cửa.

Không biết làm thế nào, Vân Hạ Sơ về phòng tắm rửa rồi đi ngủ.

Cảnh Thần đứng trên ban công, nhìn thấy chiếc QQ đỗ lại, Vân Hạ Sơ và Ngô Mạt vừa cười nói vừa xuống xe. Hắn liền sầm mặt hừ một tiếng, phất tay bỏ về phòng mình, đóng cửa lại bật máy tính lên. Hắn vừa online vừa tìm bạn chơi cùng, đồng thời dỏng tai lên lắng nghe. Hắn nghe thấy Vân Hạ Sơ mở cửa vào phòng, sau khi dọn dẹp một lát liền dừng chân trước cửa phòng mình, sau đó lại có tiếng gõ cửa rụt rè. Hắn cau mày, nhìn lên màn hình phát hiện thấy mình đã tử trận từ lúc nào.

Hắn điên lắm, liền tắt máy bò lên giường.

Tiếng gõ cửa đã dừng lại, bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa. Đột nhiên hắn lại bật dậy ra mở cửa, thấy phòng đối diện đã đóng cửa, nhà vệ sinh có tiếng xả nước vọng ra. Hắn bước đến, đắn đo một hồi lâu, năm lần bảy lượt đưa tay lên định gõ cửa nhưng cuối cùng lại không gõ.

Sáng ra, Vân Hạ Sơ tỉnh dậy, thấy Cảnh Thần đang ngồi bên bàn ăn đủng đỉnh ăn sáng, cô ngần ngừ một lát rồi bước đến. Cảnh Thần ngẩng đầu lên nhìn thấy Vân Hạ Sơ đang đứng trước mặt mình, liền cười rất tươi: “Chào!”

Vân Hạ Sơ sững người, đáp lại: “Xin chào!”

“Em ăn bánh bao hay bánh ngọt?” Thái độ của Cảnh Thần vẫn bình thường, dường như tối qua không hề có chuyện gì xảy ra.

“Bánh ngọt vậy.” Vân Hạ Sơ cũng hơi thắc mắc, không kìm được bèn hỏi: “Hôm qua anh tìm tôi có việc gì à? Tôi có chút việc đột xuất nên phải ra ngoài.” Nói xong, cô lại thấy lời giải thích của mình hơi thừa, nên lại tỏ ra lạnh nhạt đón lấy miếng bánh ngọt và sữa Cảnh Thần đưa cho.

“Chẳng có việc gì cả, em đang nói chuyện việc anh bảo sẽ đến đón em tối qua đó hả? Anh quên không nói cho em biết, hôm qua anh có việc đột xuất nên không đến được.” Cảnh Thần vừa nói vừa cười rất thoải mái.

Tự nhiên Vân Hạ Sơ lại thấy bực mình vô cớ. Cô ăn một mạch hết sạch bánh ngọt, uống hết sữa, lau miệng rồi đứng dậy ra khỏi nhà.

“Hôm nay đúng lúc có thời gian, tiện đường anh đưa em đi nhé.” Cảnh Thần đề nghị rất nhiệt tình.

Vân Hạ Sơ không thèm ngoái đầu lại, lạnh lùng từ chối: “Không cần, cảm ơn!”

Buổi sáng, trong wc của công ty, Vân Hạ Sơ phát hiện ra rằng, chị lao công đang lấy nước vào một chai nước ngọt lớn đã cắt miệng và cắm từng cành Thiên Điểu rất đẹp vào trong chai. Nhìn thấy Vân Hạ Sơ, chị lao công cười với vẻ bẽn lẽn: “Không biết ai ném bó hoa đẹp thế này vào thùng rác ở cổng. Chị thấy đẹp quá nên không nỡ vứt, nhặt cắm vào đây. Em xem, đẹp đó chứ nhỉ?”

“Vâng, đẹp quá!” Vân Hạ Sơ vừa đáp vừa nhớ lại giọng rất cợt nhả của Cảnh Thần trong điện thoại: “Em thích anh tặng hoa Diên Vỹ hay hoa Thiên Điểu, hình như cả hai đều là loài hoa rất lãng mạn.”

Lẽ nào, hắn ta đã đến thật ư?

An Hinh nhìn thấy cô, liền cười tủm tỉm hỏi: “Hôm qua cậu đã chúc mừng sinh nhật cho ông xã của cậu thế nào?”

“Sinh nhật? Cậu bảo hôm qua là sinh nhật của Cảnh Thần ư?” Hạ Sơ sửng sốt.

“Hả? Cậu còn không biết nữa hả? Hôm qua cậu nghỉ sớm thế để đi đâu vậy?” An Hinh thắc mắc.

“Tớ có việc nên về trước. Sao cậu biết là sinh nhật của anh ta?”

“Trời đất ạ, tớ là một người lưu giữ tài liệu của tất cả các nhân vật quan trọng liên quan đến công ty, và cũng đã đặt chức năng thông báo. Cậu tưởng làm sếp dễ lắm à?” An Hinh bĩu môi: “Cậu thật là, kể cả là ký hợp đồng thì cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, ngay cả sinh nhật mà cậu còn không biết, chắc là chàng hoàng tử sẽ rất buồn.”

“Ờ! Không đến nỗi, anh ta vẫn vui vẻ mà, sẽ có người tổ chức sinh nhật cho anh ta thôi.” Mặc dù nói vậy nhưng trong lòng Hạ Sơ cũng hơi chạnh lòng.

Tối đến về nhà, Hạ Sơ đi qua cửa hàng bánh ngọt Holiland, dừng chân lại đắn đo một hồi, cuối cùng quyết định đẩy cửa vào mua một chiếc bánh ngọt phủ kem và dâu tây. Khi đến trước cửa nhà, cúi đầu nhìn hộp bánh xách trên tay lại ngần ngừ một lát nữa, thầm nghĩ hay là cứ giả vờ không biết gì cho qua chuyện, nghĩ vậy liền chuẩn bị xách lên phòng 806. Nhưng cô vừa quay đầu thì cửa phòng 706 bật mở. Cảnh Thần thò đầu ra, nhìn thấy Hạ Sơ đang xách hộp bánh, ánh mắt hai người chạm nhau, tự nhiên lại thấy ngượng ngùng.

“Em à! Anh nghe thấy tiếng bước chân của em, tưởng em không mang chìa khóa.” Cảnh Thần tựa lưng vào cửa, nhún vai với vẻ ngại ngùng.

Hạ Sơ cúi đầu nghiêng người bước vào, đặt hộp bánh lên bàn ăn, sau đó giả vờ nói một câu bâng quơ: “Đi qua cửa hàng Holiland, tự nhiên lại thèm bánh ngọt, anh vào ăn miếng cho vui.”

“Ờ! Để anh đi lấy dao và đĩa.” Cảnh Thần quay đầu đi vào bếp, lưng quay về phía Hạ Sơ cười rất khoái chí.

Sản phẩm Truyền kỳ ngọc trai của Ân Y đã được đưa ra thị trường thuận lợi, chỉ chậm một tuần so với bộ sản phẩm Baby cũng thời trang mà Phúc Trạch đưa ra. Hạ Sơ đến đại lý, phát hiện thấy mặc dù sản phẩm mới được niêm yết với giá cao nhưng vẫn bán khá chạy.

An Hinh xúc động nói: “Xem ra bọn mình là tái ông mất ngựa nhỉ. Cứu vãn được bảy mươi phần trăm thiệt hại do sản phẩm bị đánh cắp, còn giải quyết được lô ngọc trai nước ngọt tồn kho. Điều quan trọng nhất là: Truyền kỳ ngọc trai chen chân được vào nhóm sản phẩm đắt tiền. Xem ra bọn mình cũng nên mở một công ty con, tranh phân khúc dòng sản phẩm đắt tiền với Phúc Trạch được đấy, ha ha.”

Cảnh Thần nói: “Hạ Sơ, anh đã xem sản phẩm Truyền kỳ ngọc trai mà bọn em mới tung ra rồi, đắt như thế mà vẫn đông người mua. Hiện nay dường như tất cả phụ nữ ở Bắc Kinh đều vây quanh đại lý của bọn em, tranh nhau chứng minh mình là hạt ngọc trai vậy. Nói thật là em và An Hinh giỏi thật đấy, không cần mời công ty quảng cáo, ôm trọn mọi công việc từ đầu đến cuối.”

“Dĩ nhiên rồi.” Hạ Sơ nằm trên sofa đắp mặt nạ, hờ hững đáp lại lời khen của Cảnh Thần.

“Hạ Sơ, nếu em giỏi giang như vậy thì lúc nào rỗi em cố gắng vẽ vài bộ, anh mang đi bán cho các công ty khác với giá cao hộ em. Lợi nhuận chia cho em bảy phần, còn anh thì ba, không, em tám anh hai.” Cảnh Thần vừa nói, ánh mắt lộ rõ vẻ ranh mãnh.

“Ờ! Ý tưởng hay đó nhỉ, hôm nào tôi sẽ vẽ cho anh.” Hạ Sơ đáp.

“Thật hả, em hứa rồi đó nhé!” Cảnh Thần mừng không tả xiết.

Trước khi đi ngủ, Hạ Sơ vứt mấy tờ giấy cho Cảnh Thần: “Nhớ bán cho được giá đó nhé, đừng quên là anh chỉ được chia hai phần lợi nhuận thôi đấy Nói rồi Hạ Sơ cười tủm tỉm về phòng.

“Nhanh vậy hả!” Cảnh Thần sửng sốt đón lấy.

Trên giấy vẽ la liệt các đống phân với đủ mọi hình dạng, khói bốc nghi ngút.

Vừa tưởng tượng ra nét mặt đần thối của Cảnh Thần, Vân Hạ Sơ lại bò xuống giường cười đau cả bụng.

Chương 14: Bản thiết kế bị ai đánh cắp

Đột nhiên bà mợ lại đến tìm Hạ Sơ, vừa gặp cô liền túm tay cô nói: “Hạ Sơ à, sao cháu lại bất cẩn để sảy thai thế hả? Mợ nghe mà thương quá. Tuồi cháu cũng đâu còn trẻ nữa, cố gắng cẩn thận, thật cẩn thận nhé. Mợ bảo đến thăm cháu từ lâu mà công việc thu ngân trong siêu thị bận quá, mợ không còn lúc nào rỗi nữa cháu ạ.”

Hạ Sơ giật mình vì được trọng vọng quá mức, cô vội nói: “Không sao đâu mợ ạ, mọi chuyện đều ổn cả, mợ đừng lo.”

Mắt bà mợ đỏ hoe, vỗ tay Hạ Sơ, thở ngắn than dài: “Haizz! Hạ Sơ à, số mợ khổ quá cháu ạ, lấy cậu cháu chẳng được sướng ngày nào, ngần này tuổi đầu rồi mà còn phải thức khuya dậy sớm đi làm ở siêu thị. Hôm qua cậu cháu nhận được thông báo bị sa thải rồi. Cháu xem xem cái xưởng hóa chất đó, cống hiến nửa đời người, ít nhiều gì thì cũng là tổ trưởng, nói cắt giảm biên chế là giảm biên chế ngay. Ông ấy cũng chẳng có nghề ngỗng gì khác, lại không có bằng cấp, cháu bảo bây giờ mất việc rồi thì làm thế nào? Năm sau Dao Dao tốt nghiệp rồi, số con bé vất vả, cậu người yêu học cùng trường điều kiện kinh tế rất khó khăn. Có khi cậu mợ còn phải bán nhà đi để tổ chức đám cưới cho nó, nếu mà như thế thật thì khổ quá.”

Lời phàn nàn của bà mợ cũng khiến Hạ Sơ thấy thương, nhưng không biết phải an ủi bà thế nào.

Im lặng một lát, đột nhiên bà mợ lại nói tiếp: “Hạ Sơ à, mợ năn nỉ cháu, cháu có thể bảo Cảnh Thần nghĩ cách gì để tìm cho cậu cháu một công việc được không? Ông ấy tuổi cao, không có tay nghề gì khác, sức khỏe thì yếu. Mợ thấy Cảnh Thần là người giỏi giang, năng động, tìm một công việc chắc là không quá khó đúng không.”

“Mợ, việc này...” Hạ Sơ nhìn bà mợ đang tràn đầy hy vọng với vẻ khó xử, thực sự không nỡ lòng nào từ chối, cuối cùng đành nghiến răng nói: “Tối về cháu sẽ nói với Cảnh Thần, xem anh ấy có cách gì không.”

“Ờ, tốt quá, Hạ Sơ, mợ cảm ơn cháu lắm, mợ biết cháu là một cô gái tốt bụng, có thể tin tưởng để nhờ vả được mà.”

Tiễn bà mợ không ngớt lời cảm ơn về, Hạ Sơ băn khoăn hồi lâu, không biết có nên nhờ An Hinh giúp hay không? Cô vừa cầm điện thoại lên thì thấy Cảnh Thần về. Hắn nói: “Anh vừa gặp mợ dưới tầng, mợ nói cậu em bị mất việc, muốn nhờ anh tìm giúp một công việc.”

“Vậy hả? Mợ tôi nói với anh rồi à?” Hạ Sơ cũng thấy ngại, bất giác đan chặt hai bàn tay vào nhau nói: “Nếu khó thì anh không phải lo đâu, tôi sẽ tự nghĩ cách.”

“Ừ! Không sao, việc này đơn giản, chuyện nhỏ như con thỏ thôi. Em nói đi, định tìm công việc như thế nào? Số tiền môi giới tương ứng với cơ hội việc làm."

“Hả? Anh nói thế có nghĩa là gì?” Hạ Sơ thắc mắc.

Cảnh Thần cởi giày ra và thay sang đôi dép, mở tủ lạnh lấy ra một lon coca mát, vừa bật lon vừa bước đến bên sofa. Hạ Sơ dõi theo bóng hắn ta, phấp phỏng chờ đợi lời giải thích.

Uống một ngụm coca thật đã, Cảnh Thần chậm rãi nói: “Nói thế này nhé, em trả anh năm trăm tệ anh sẽ tìm hộ một công việc như bốc vác gì đó ở siêu thị, cửa hàng.”

“Việc này mà cũng phải nhờ anh tìm à?” Hạ Sơ đã hiểu ra cái gọi là số tiền môi giới tương ứng với cơ hội việc làm có nghĩa là gì, hậm hực quặc lại.

“Thế nên mới chỉ đòi năm trăm tệ mà.” Cảnh Thần cũng không giận: “Em trả anh một trăm nghìn tệ, anh sẽ tìm cho cậu em vị trí cố vấn danh dự của công ty đã niêm yết cổ phiếu trên thị trường.”

Hạ Sơ tức quá phất tay bỏ đi.

“Ê ê ê! Em đừng nóng, anh chỉ ví dụ thế thôi mà.” Cảnh Thần vội đứng dậy chặn đường Hạ Sơ, cười rất giả lả nói: “Quan hệ của anh thì rộng lắm, chắc chắn anh sẽ tìm được cho cậu em một công việc vừa nhàn nhã vừa có thể diện.”

Hạ Sơ ngẩng đầu lên, nhìn anh chàng không đáng tin cậy này bằng ánh mắt bán tín bán nghi.

“Em trả anh tám nghìn tệ là được.” Cảnh Thần cười rất nịnh bự.

Hạ Sơ đẩy phắt hắn ra rồi đi vào phòng.

“Thôi thì năm nghìn vậy.”

Hạ Sơ không ngoái đầu lại.

“Ba nghìn, thấp hơn nữa anh không làm đâu. Thời buổi này tìm việc cũng đâu có dễ dàng gì.” Cảnh Thần đứng sau la lớn.

Hạ Sơ dừng chân, ném lại một câu: “Được rồi! Anh lo nhanh cho, xong việc tôi sẽ trả tiền.”

“OK! Anh lo việc em cứ yên tâm.”

“Xí!”

Tôn Úy - trợ thủ đắc lực của An Hinh ở phòng marketing đột nhiên đòi nhảy sang công ty con mới thành lập của Phúc Trạch. An Hinh giữ chân không được, liền bình thản ký tên lên đơn xin nghỉ việc cho cậu ta, đích thân tiễn cậu ta ra cổng.

Tôn Úy ngượng ngùng bắt tay tạm biệt An Hinh, rồi ra sức cảm ơn sự đào tạo của An Hinh đối với cậu ta. Cậu ta thành thật nói lựa chọn Phúc Trạch là vì cá nhân cậu muốn có một không gian phát triển rộng hơn.

An Hinh cười bình thản, lịch sự chúc Tôn úy thành công trong tương lai.

Tiễn Tôn úy về, An Hinh hậm hực đến tìm Hạ Sơ phàn nàn: “Haizz! Ai bảo người ta là cây đại thụ, ai chẳng muốn đậu cành cao. Tớ cũng hiểu điều đó.”

Hạ Sơ liền cười an ủi bạn: “Thôi đừng hậm hực nữa, chỉ cần phòng marketing có cậu, Ân Y vẫn phát triển như thường mà.”

“Haizz! Hạ Sơ à, ít nhất vẫn còn cậu. Chỉ cần có cậu là tớ yên tâm rồi.”

“Hê hê, hóa ra tớ lại có vai trò quan trọng như vậy à, khác gì VIP đâu! Thế thì không biết tớ có nên tranh thủ cơ hội đòi tăng lương không nhỉ?” Hạ Sơ một tay chống cằm cười, nhìn An Hinh vẫn chưa hết hậm hực.

“Vân Hạ Sơ, ngay cả cậu mà cũng giậu đổ bìm leo hả, trời ơi, cậu đừng có đối xử với tớ như vậy!” An Hinh suýt thì rớt nước mắt.

“Ha ha, thôi thôi, yên tâm đi, không phải bản cô nương đã bán thân cho cậu rồi đó sao. Cậu không mở lời thì làm sao tớ dám đổi chủ được.” Hạ Sơ vội xin tha tội.

“Đúng, suýt nữa thì quên, bản cô nương còn đang nắm trong tay bản khế ước bán thân của nhà ngươi nữa mà. Bắt đầu từ hôm nay, nhà ngươi hãy làm việc bảy ngày mỗi tuần, thật chăm chỉ vào.” An Hinh đứng dậy, đổi sang vẻ ngạo mạn của nhà tư bản, mắt long lên liếc Hạ Sơ.

Hạ Sơ không kìm được liền phì cười.

An Hinh bước ra cửa, đứng đối diện với bàn làm việc của Hạ Sơ, hắng giọng nói rất nghiêm túc: “Vân Hạ Sơ, bản cô nương quyết định rồi, do ngươi có những đóng góp xuất sắc nên sẽ tăng lương cho nhà ngươi, hãy đợi đấy.”

Hạ Sơ chưa kịp trả lời, An Hinh đã lao ra ngoài như cơn gió.

Một tiếng sau, An Hinh đẩy hợp đồng gồm hai bản đến trước mặt Hạ Sơ, mở to đôi mắt nói: “Hạ Sơ, bọn mình làm với nhau lâu như vậy rồi, hai bên đều rất hiểu nhau. Tớ biết cậu là cô gái có tình nghĩa, tớ không muốn nói nhiều, cậu ký hợp đồng đi, từ nay trở đi cậu sẽ được sở hữu hai mươi phần trăm cổ phần của Ân Y.”

Hạ Sơ sững người, hồi lâu mới lắp bắp trả lời: “An Hinh, cậu đừng làm thế, cậu đã bao giờ đối xử tệ với tớ đâu, hơn nữa trong lúc tớ khó khăn nhất, cậu đã giúp tớ mà không ngại rủi ro.”

“Hạ Sơ, cậu đừng ngốc như vậy, đừng có nhớ mãi chút ơn nhỏ mọn như thế được không? Hồi ba giao Ân Y cho tớ, về cơ bản nó chỉ là một xưởng nhỏ. Nếu như không có cậu, làm sao trong vòng bốn năm

ngắn ngủi, công ty có thể phát triển được như bây giờ. Tớ là người biết rõ nhất, nhờ có cậu mà mỗi năm Ân Y kiếm được bao nhiêu tiền? Chính vì vậy tớ cho cậu cổ phần không phải là để ban ơn, mà do cậu xứng đáng được hưởng. Hê hê, thế mới cột chặt cậu ở Ân Y”

Những điều An Hinh nói khiến Hạ Sơ cũng cảm thấy ấm lòng, thật khó diễn tả được cảm xúc.

“Thôi, cậu đừng nói gì nữa, tớ còn không hiểu cậu nữa à, mau ký đi.” An Hinh giục giã.

Lúc Hạ Sơ cầm bút, tay tự nhiên run run, món quà lớn này của An Hinh khiến cô quá bất ngờ. Cô nhìn An Hinh một cách trịnh trọng và bất an, lại một lần nữa từ chối rất thận trọng: “An Hinh, cậu không cho tớ cổ phần tớ cũng sẽ không đi đâu mà. Ngay bây giờ tớ có thể ký hợp đồng mười năm với cậu, số cổ phần này tớ thực sự không dám nhận. Ân Y là tâm huyết của hai thế hệ gia đình cậu.”

“Cậu đừng nói linh tinh nữa, tớ có nói là cho cậu tám mươi phần trăm cổ phần đâu, mau ký đi, ký xong mời tớ đi ăn.”

Hạ Sơ hiểu tấm lòng và sự tin tưởng của An Hinh đối với mình, thế là cô không nói thêm gì nữa, đành hạ bút ký tên.

Hai ngày sau là Chủ nhật, Hạ Sơ đang ở nhà dọn dẹp vệ sinh, bà mợ đã phấn khởi gọi điện thoại đến nói: “Hạ Sơ à, Cảnh Thần giỏi thật đấy, chưa đầy một tuần đã xin được cho cậu cháu một công việc ở công ty quản lý khu chung cư, công việc rất nhẹ nhàng, lương cũng cao hơn trước rất nhiều, mỗi tháng ba nghìn tệ. Thật là may quá, cháu cảm ơn Cảnh Thần hộ cậu mợ nhé. À, ngay mai nếu các cháu có thời gian thì về nhà ăn cơm, mợ sẽ nấu các món mà hai cháu thích.”

Cúp máy rồi, Hạ Sơ vừa mừng thay cho cậu, vừa nghĩ bụng không hiểu hắn ta tìm kiểu gì mà nhanh như vậy nhỉ?

Cảnh Thần đang nấu bữa trưa trong bếp, trước lời thắc mắc này, hắn đã trả lời rất đắc ý: “Anh đã nói rồi mà, anh mà ra tay thì chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ thôi. Anh bán rượu vang cao cấp, dĩ nhiên là toàn quen với những người có tầm. Thì cũng chỉ là tìm một công việc để được em trả tiền môi giới thì dù là cán bộ nhà nước, giáo sư đại học, top năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới cũng không quá khó.”

Lúc đầu Hạ Sơ định chuyển lời cảm ơn của bà mợ, nhưng thấy Cảnh Thần nổ bốc đến nỗi sắp thổi bay cửa sổ bằng thép, cô liền sầm mặt, thờ ơ buông ra một câu: “Vậy cảm ơn nhé.”

“Cảm ơn gì, mình đều là người nhà cả mà.” Cảnh Thần nhiệt tình xua tay.

Khi Vân Hạ Sơ đã gần như quên mất chuyện Cảnh Thần ăn trộm bản thiết kế, An Hinh đến Phúc Trạch thanh toán nợ nần, vừa về đến công ty đã bực bội tìm đến phòng Vân Hạ Sơ: “Điên quá, cậu có biết ai là kẻ đã lấy trộm mẫu thiết kế của bọn mình rồi bán cho Phúc Trạch không?”

Vân Hạ Sơ giật bắn mình, bắt đầu tính toán xem nên thuyết phục An Hinh thế nào để cô không truy cứu trách nhiệm của Cảnh Thần.

“Cậu có biết không? Chính là thằng cha Triệu Chí Hàm lang sói đó, thế mà cậu còn đối xử với hắn quân tử như vậy!” An Hinh bực đến nỗi đập tay đánh rầm xuống bàn.

Vân Hạ Sơ vô cùng sửng sốt: “Sao lại là anh ta được?”

“Vì gần đây anh ta có quan hệ rất tốt với một cô bé ở phòng thiết kế của Phúc Trạch. Hôm nay thanh toán xong tớ liền mời cô bé đó đi ăn cơm, kết quả là cô bé đã nói với tớ rằng, người bán bộ mẫu thiết kế đó cho Phúc Trạch tên là Triệu Chí Hàm. Ban đầu anh ta định bán bộ thiết kế có tên Kim ngọc lương duyên, sau khi nhận tiền đặt cọc lại để bẵng đi một thời gian, Phúc Trạch đã chuẩn bị kiện anh ta rồi, kết quả không những anh ta mang bộ Kim ngọc lương duyên đến, mà còn photo sản phẩm mới của bọn mình. Tớ đoán là anh ta đã copy trộm trong hôm đi gặp cậu.”

Hóa ra là như vậy, Vân Hạ Sơ sững người, thế, tại sao Cảnh Thần lại nhận anh ta làm chuyện đó?

An Hinh nhìn vẻ ngơ ngác thoáng qua trên khuôn mặt Vân Hạ Sơ, hậm hực nói: “Nghe nói cô vợ sắp cưới của anh ta sau đó lại câu được một anh chàng cũng giữ chức gì kha khá ở Phúc Trạch và đá bay anh ta. Đáng đời! Bụng làm dạ chịu! Nhưng nghe nói bộ Kim ngọc lương duyên đó khá ổn, nhưng hiện tại Phúc Trạch vẫn đang tạm gác lại, vì lai lịch không rõ ràng. À, vừa nãy tớ cũng đã gọi điện thoại cho hắn ta, nói rằng Phúc Trạch đã đạt được thỏa thuận với Ân Y, sẽ kiện Triệu Chí Hàm vì tội ăn cắp bản thiết kế, Phúc Trạch cũng sẽ đồng ý đứng ra làm chứng. Chắc giờ này Triệu Chí Hàm như kiến bò trên chảo!

Hạ Sơ, tớ cảnh cáo cậu nhé, nếu anh ta đến năn nỉ cậu lần nữa cậu đừng có đếm xỉa đến anh ta, lần này tớ phải trị cho anh ta một phen mới được.”

Vân Hạ Sơ gật đầu, cô không kìm được bèn thở dài cười nhạo mình, chẳng khác gì cô nàng Đông Quách thời hiện đại.

“Tại sao anh lại nhận là anh làm?” Ăn cơm xong, Vân Hạ Sơ buông bát xuống rồi nghiêm mặt hỏi Cảnh Thần đang ngồi ở phía đối diện.

“Hả? Lương tâm cắn rứt à, thấy anh không giống kẻ xấu ư!”

“Anh đừng bẻm mép, rốt cục là vì sao?”

“Không vì sao cả, em đổ cho anh thì anh nhận thôi, hơn nữa hôm đó giọng em như vậy khiến anh rất buồn, thế nên anh đã nhận. Hê hê! Anh nghĩ, thôi cứ đợi em biết được sự thật, biết anh bị oan, sẽ đến nhận lỗi trước anh thôi!”

“Anh!” Vân Hạ Sơ bất lực: “An Hinh đã trao đổi với Phúc Trạch và biết được rằng bản mẫu thiết kế của bọn em là do Triệu Chí Hàm bán cho họ. ờ, thế xin lỗi nhé, em đã trách nhầm anh, tại anh nói dối cũng siêu quá cơ.”

“Đừng, đừng xin lỗi gì cả, không phải trước đó anh cũng đã từng bán đó sao? Hơn nữa anh cất bản thiết kế của em, anh cũng định sẽ bán đi.” Cảnh Thần lắc đầu quầy quậy, tiện thề thành khẩn khai báo hành vi phạm tội nhưng bất thành của mình.

Hạ Sơ lườm hắn một cái: “Thế xin hỏi tấm séc có đóng dấu tài vụ của Phúc Trạch là thế nào?”

“À! Cái đó à, không phải anh đã nói rồi đó sao, họ là khách quen của anh, hai bên biết nhau rất rõ, nên đã bỏ ra mười nghìn tệ nhờ tài vụ của họ ghi cho một tấm séc tiền mặt.”

“Anh và Phúc Trạch thân nhau quá nhỉ?” Hạ Sơ nhìn Cảnh Thần, thắc mắc.

“Hê hê, bình thường thôi, nhân viên tiếp thị rượu vang cao cấp như anh rất giỏi quan hệ, đặc biệt là những người giàu có.” Cảnh Thần cười cười giải thích.

“Đây là mười nghìn tệ, trả lại cho anh.” Hạ Sơ trều môi, đưa ra một sấp tiền mặt.

“Không cần, đó là tiền em nên cầm. Em cầm cho phấn khởi.”

“Biến!” Vân Hạ Sơ ném tiền cho Cảnh Thần rồi bực bội về phòng.

Cảnh Thần bê bát cơm, làm mặt hề rất khoái chí.

Ngày giỗ của ông ngoại đã đến, cả nhà chuẩn bị ra nghĩa trang thăm mộ ông. Theo thông lệ hàng năm, bác cả sẽ thuê một chiếc xe Kim Bôi chín chỗ, đến đón Hạ Sơ trước.

Hạ Sơ xin nghỉ nửa ngày, mua một bó cúc trắng ở cửa hàng bán hoa nằm ngay dưới công ty, đứng bên vệ đường chờ xe đến đón cô. Trời đã sang thu, nắng không còn gay gắt như những ngày hè ngột ngạt, bó hoa cúc trong tay tỏa ra mùi thơm dễ chịu. Nhớ đến giọng nói và nét mặt của ông, Hạ Sơ lại cảm thấy buồn tê tái.

Mười lăm phút sau, chiếc xe Kim Bôi dừng bên vệ đường. Hạ Sơ lên xe, chào mọi người xong, mới phát hiện ra Cảnh Thần đang ngồi trên ghế phụ. Hắn quay đầu lại, nghiêm mặt gật đầu với Hạ Sơ, khiến cô hết sức bất ngờ.

Bác gái trách: “Hạ Sơ, sao cháu không nói gì với Cảnh Thần, may mà bác bảo bác trai gọi điện cho cậu ấy. Khi còn sống ông ngoại thương cháu nhất, dù gì cũng phải đưa cháu rể đến cho ông gặp chứ.”

“Đúng vậy, cậu cháu rể tốt như thế, ông ngoại cháu mà biết cũng sẽ yên lòng.” Bà mợ hùa theo.

Trước ánh mắt trách móc của mọi người, Hạ Sơ im lặng thẹn thùng.

Đến khi cả nhà đứng trước bia mộ của ông ngoại, Hạ Sơ căng thẳng đến nỗi không dám nhìn di ảnh ông. Bác cả quỳ xuống, nói rất trịnh trọng: “Ba, cả nhà đến thăm ba đây, năm nay còn có thêm một người là cháu rể của ba, Cảnh Thần. Chàng trai này rất tốt bụng, yêu thương Hạ Sơ, ba cứ yên tâm ba nhé!”

Hạ Sơ quỳ ở bên cạnh, đầu cúi rất thấp, nhủ thầm: “Ông, nếu nằm dưới đất mà ông biết được mọi chuyện thì ông đừng giận. Thực ra anh ấy cũng không phải là người xấu, chỉ có điều sự việc hơi phức tạp. Cháu cũng không thể nói rõ vấn đề ngay được, tóm lại là ông đừng giận cháu ông nhé!”

Cảnh Thần quỳ ngay bên cạnh, nét mặt nghiêm trang, lúc bác cả đưa hương cho anh, anh cung kính cắm hương, không nói gì, cúi đầu vái ba vái.

Hạ Sơ thầm nghĩ, cũng còn may là anh ta không đứng trước mộ ông mà nói dối.

Mọi thủ tục đã xong, cả nhà ra ngoài ăn cơm. Trong bữa ăn, bà mợ gọi một lồng bánh bao hấp rồi đẩy về phía Hạ Sơ nói: “Hạ Sơ à, đây là món cháu thích ăn nhất. Hồi ông còn sống, chỉ cần cháu đòi ăn bánh bao hấp, ông sẽ đi chợ rất sớm để mua thịt ba chỉ về và đích thân làm cho cháu.”

Hạ Sơ nhìn lồng bánh bao khói bốc nghi ngút trước mặt, sống mũi cay cay, nước mắt suýt thì trào ra.

Cảnh Thần đưa giấy ăn cho cô, lặng lẽ nắm chặt tay cô. Hạ Sơ gắp một cái bánh bao đặt vào đĩa ăn trước mặt, cắn một miếng, nhân bánh không ngon bằng nhân bánh ông làm, vỏ bánh dày và cứng, thế là cô khẽ cau mày, nhưng ngẩng đầu lên lại chạm ngay ánh mắt ân cần của bà mợ, cô đành phải cắn răng khen: “Vâng, ngon lắm ạ.”

“Ngon hả, thế anh cũng phải nếm xem thế nào.” Cảnh Thần chớp chớp mắt với Hạ Sơ, nét mặt rất dễ thương.

Và thế là giữa bầu không khí ấm cúng thân mật bên bàn ăn, Cảnh Thần đã ăn hết món bánh bao của Hạ Sơ, đưa ngón tay cái biểu thị rất ngon với cô.

Hạ Sơ cũng cảm thấy ấm lòng, quay đầu đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng.

Sau khi ăn xong, tiện đường xe chở Hạ Sơ và Cảnh Thần về cổng khu chung cư, hai người bước đi song song bên nhau trên con đường trải dài bóng mát, chậm rãi về nhà.

“Có phải ông ngoại thương em nhất không?” Đột nhiên Cảnh Thần hỏi.

Nghe câu hỏi đó, Hạ Sơ thấy lòng xót xa, mắt đỏ hoe: “Vâng, ba mẹ em mất sớm, em sống với ông ngoại từ nhỏ.” Hạ Sơ trả lời một cách khó khăn: “Lúc ông mất, em không được gặp mặt ông lần cuối.”

Cảnh Thần ngoảnh đầu sang nhìn Hạ Sơ đi bên cạnh, nắng chiều lọt qua kẽ lá hắt xuống trán cô, đôi mi dài rơm rớm nước mắt, tựa như đứa trẻ đang cố gắng kìm chế nỗi buồn. Tự nhiên Cảnh Thần lại thấy thương thương, ngập ngừng một lát, mới đưa tay lên khoác vai Hạ Sơ, vỗ vai an ủi cô.

Hạ Sơ tần ngần một lát, rồi nhìn Cảnh Thần cười, nói nhỏ: “Hôm nay vẫn phải cảm ơn anh.”

“Hê hê, không cần đâu, chắc chắn ông em phải là một ông cụ rất tốt bụng. Anh đoán, chắc chắn ông rất am hiểu về ngọc, mới đào tạo ra được cô cháu giỏi giang như vậy.”

Hạ Sơ cười gật đầu: “Đúng vậy, hồi nhỏ ông em thường đưa em đến chợ đồ cũ ở Phan Gia Viên. Cuối tuần, ba giờ sáng đã phải dậy. Ông bảo đi sớm mới gặp được cái hay, hê hê! Nhưng kể cả gặp được các món đồ hay ông cũng không mua. Những món đồ ông sưu tầm được hồi trẻ đã bị tịch thu trong thời kỳ Cách mạng văn hóa, thế nên ông rất buồn. Nhưng ông vẫn thích đi, đi để dạy em cách phân biệt các bức thư pháp, phân biệt các loại đá. Nghe nói tổ tiên của ông ngoại em là thợ khắc ngọc, kể ra thì em cũng được hưởng gen di truyền đó chứ.” Hạ Sơ nhớ đến hồi nhỏ mà thấy ấm lòng.

Hồi đó, ông ngoại dắt tay cô cháu gái nhỏ nhắn. Sáng mùa đông, cô mặc chiếc áo bông to xù xì, tay đi đôi găng tay dày cộm theo sát ông ngoại. Hai ông cháu chen vào đám đông, nghe mọi người chuyện trò, bàn tán về các loại bát ngọc, bình sứ không biết có từ năm nào.

Ra khỏi chợ, ông ngoại sẽ mua cho cô món khoai lang nướng, bế cô lên xe buýt, trên xe ánh sáng lờ mờ, hai ông cháu vừa ăn khoai, vừa cãi nhau về cái bát ban nãy là giả hay là thật, ông ngoại rút từ trong túi áo bông ra một chiếc bánh đậu mà Hạ Sơ thích ăn nhất, cười tủm tỉm nói: “Hạ Sơ, cháu phải tin vào con mắt của ông. Cháu chịu công nhận những điều ông nói là đúng thì sẽ được ăn cái bánh này.”

Hạ Sơ bĩu môi, liếc mắt, gật đầu đón lấy chiếc bánh ăn vèo một cái rồi đưa tay quệt miệng, ngẩng đầu lên nhìn ông nói: “Ông ạ, cháu xem kỹ rồi, ông nói không đúng. Chiếc bát đó không những nhìn không xịn, mà cái dấu dưới đáy bát nhìn rất giả.”

Ông ngoại vểnh râu, cười rất thoải mái: “Con bé này, ranh ma thật, biết thế mà còn lừa ăn mất bánh của ông. Ranh mãnh quá!”

Hạ Sơ nghĩ lại thấy buồn cười, nhưng trong lòng cũng thấy buồn buồn.

Hôm sau nữa, Hạ Sơ tan sở về nhà, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm điếc mũi. Cảnh Thần cười hềnh hệch bên một đĩa bánh bao vừa mới ra lò, anh nói: “Hôm nay tiện thể mua ít thịt ba chỉ về, làm ít bánh bao hấp. Nếm thử xem tay nghề của anh thế nào, vỏ bánh cũng là do anh làm đấy!”

Nhìn những chiếc bánh bao xinh xắn trên đĩa, một cảm giác hạnh phúc trào dâng trong lòng Hạ Sơ.

Cảnh Thần đẩy đĩa bánh bao đến trước mặt Hạ Sơ như đang cống nạp báu vật: “Nếm thử đi, ngon lắm.”

Trước ánh mắt chờ đợi của kẻ nọ, Vân Hạ Sơ vừa cười vừa lấy đũa gắp một chiếc trên đĩa, trên đỉnh chiếc bánh bao vỏ mỏng gần như trong suốt có một lỗ nhỏ, khẽ chạm vào, nước sốt bên trong trào ra, thơm phức. Vân Hạ Sơ liền gật đầu khen: “Ờ, tay nghề khá đó, rất ngon.”

Cảnh Thần cười rất khoái chí, mắt híp lại, đắc ý: “Anh biết là ngon mà, tay nghề của anh, không phải bốc phét chứ nếu anh mà mở cửa hàng bánh bao thì chắc là phải mời cảnh sát đến giữ trật tự.”

Lúc đầu Vân Hạ Sơ định cảm ơn, thấy kẻ đó ngất ngây con gà tây quá liền cúi đầu ăn, mặc cho anh ta nổ.

Sau khi ăn xong, Cảnh Thần chăm chỉ đi rửa bát, Đào Đào đến rủ Hạ Sơ đi tập thể dục thẩm mỹ.

Hai người xuống dưới, đúng lúc gặp cô Vương tầng một đi đổ rác về, nhìn thấy họ, cô Vương hậm hực nói: “Không biết là kẻ phá gia chi tử nào, không biết làm bánh bao thì thôi đừng có cố! Sao mà ngốc thế không biết, hai túi đầy bánh bao hỏng vứt đi, phí phạm quá!”

Đào Đào cười đáp: “Cô à, chưa chắc đã phải như thế đâu, có khi ông chồng nhà nào muốn tặng cho vợ một điều bất ngờ đó.”

Vân Hạ Sơ sững lại, nhớ đến nụ cười đắc ý vừa nãy của Cảnh Thần mà thấy buồn cười, và còn một cảm giác có thể gọi là cảm động nữa.

Trên đường về nhà đi qua siêu thị, ma xui quỷ khiến thế nào mà Hạ Sơ lại vào chọn mua một chai rượu vang, về nhà thấy Cảnh Thần không ở nhà, bèn cất ngay vào tủ rượu.

Chương 15: Con tim thầm rung động

Hai ngày sau, Cảnh Thần phát hiện ra chai rượu đó, liền hỏi rất phấn khởi: “Hạ Sơ, em mua rượu vang à? Rượu Merlot năm 02, loại rượu này cũng được đấy.”

“Vâng.” Hạ Sơ quay lưng về phía Cảnh Thần, mặt đỏ lên.

“Nhưng tự dưng em mua rượu vang làm gì? Kể cả mua thì cũng phải mua của hãng anh chứ!” Cảnh Thần tỏ vẻ tiếc rẻ.

Hạ Sơ hậm hực đứng lên, giật lấy chai rượu: “Em mua để tặng cho người khác. Hơn nữa cũng ngại mua loại rượu rẻ của hãng anh, tiền phần trăm chắc chẳng được đáng bao nhiêu đúng không?”

Cảnh Thần ấm ức trều môi: “Sao mà nóng tính thế, tiện thể anh nói vậy thôi.”

Hạ Sơ bực lắm, hậm hực ngẩng đầu lên thì thấy vẻ mặt Cảnh Thần rất tiều tụy, mắt thâm quầng, uể oải, thế là cô lại nén giận, tò mò: “Anh sao vậy? Không được khỏe à?”

Cảnh Thần ngoẹo đầu bước đến trước tủ lạnh, lấy ra một lon Coca uể oải bật ra uống ừng ực.

“Anh ốm à?” Vân Hạ Sơ phát hiện ra sắc mặt anh ta rất tệ.

“Không, mấy ngày vừa rồi ngủ không được ngon.” Cảnh Thần uể oải ngồi xuống cạnh Vân Hạ Sơ: “Gần đây cứ ngủ đến nửa đêm là nghe thấy có tiếng gì đó rất lạ từ tầng trên vọng xuống. Mỗi lần sau khi bị đánh thức, dỏng tai lên nghe thì lại không thấy gì nữa, ngủ được một lát thì lại thấy, đến lúc chẳng còn thấy buồn ngủ nữa thì nó lại yên.”

Hạ Sơ thắc mắc: “Có tiếng rất lạ hả, sao em không nghe thấy? Có phải anh công việc áp lực quá lại mắc chứng ảo thính không?”

Cảnh Thần liền nhún vai: “Cũng có thể, nếu hai ngày tới mà không khá lên thì anh sẽ đi tìm bác sĩ tâm lý khám xem sao.”

Hạ Sơ gật đầu tỏ vẻ tán thành.

Tối đến, Hạ Sơ lên phòng 806 tìm Đào Đào tán gẫu, cô rất bất ngờ khi phát hiện ra nét mặt Ngô Mạt cũng rất mệt mỏi, và thế là cô liền thắc mắc: “Lẽ nào đêm đến có tiếng động gì đó rất lạ sao? Sao cả hai người lại có triệu chứng giống nhau thế nhỉ?”

Nghe thấy vậy, Đào Đào cũng tỏ ý thắc mắc: “Tớ không nghe thấy gì cả, Ngô Mạt, có phải cậu cũng giống như Cảnh Thần, bị tiếng động lạ đó đánh thức không? Hả! Lẽ nào trong tòa nhà này có ma?”

Ngô Mạt đang xem phim, không ngoảnh đầu lại mà nói: “Em không nghe thấy gì cả, anh ta mắc chứng ảo thính chăng?”

Tối đến trước khi đi ngủ, Vân Hạ Sơ khuyên Cảnh Thần: “Anh ra phòng khách mà ngủ, có khi đổi chỗ ngủ lại khá hơn đấy.”

Chiêu này khá hiệu quả, vì cách phòng làm việc, đêm đến âm thanh kỳ lạ đó nhỏ đi rất nhiều. Cảnh Thần liền chuyển hẳn ra phòng khách ngủ.

Chỉ có điều Ngô Mạt nhìn vẫn mệt mỏi, Hạ Sơ thấy lo nên hỏi han nhiều lần, bị dồn vào chân tường, Ngô Mạt liền lảng sang chuyện khác: “Chị Hạ Sơ, chị nói với chị Đào Đào đừng đi nhảy ở sàn nữa. Chị ấy có thiếu tiền tiêu đâu, tại sao cứ phải đến những chỗ đó để kiếm tiền nhỉ? Em không muốn đi đón chị ấy nữa đâu.”

Đào Đào lườm Ngô Mạt một cái rồi mắng luôn: “Ê! Đừng có mỉa mai chị như thế, chị trong sạch lắm đấy.”

Hạ Sơ vỗ vai Ngô Mạt với vẻ bất lực: “Ngô Mạt, Đào Đào đã làm ở đó được mấy năm rồi, ông chủ là bạn thân của chị ấy, em không phải lo cho chị ấy đâu.”

“Tóm lại là em không đi đón chị nữa đâu, chị tự bắt xe về thôi, em không thích đến những nơi đó.” Ngô Mạt phụng phịu nói.

Đào Đào hậm hực bước tới, véo tai Ngô Mạt quát: “Em nói thế có nghĩa là gì, những nơi đó thì sao? Đó là nơi chị làm thêm, có vấn đề gì không?”

Ngô Mạt đau quá miệng kêu oai oái, Hạ Sơ vội bước đến kéo Đào Đào ra: “Thôi đi, đừng chành chọe nữa, có chuyện gì thì ngồi xuống bình tĩnh nói thôi.”

Lúc này, Đào Đào mới buông tay ra, ngồi phịch xuống sofa. Hạ Sơ nhìn hai người, vừa tức vừa buồn cười.

Im lặng một lát, đột nhiên Đào Đào dịch người lại gần chỗ Ngô Mạt, không thèm quan tâm đến vẻ cảnh giác của Ngô Mạt, khoác vai cậu: “Bạn Ngô Mạt à, tại sao bạn lại ghét chỗ đó thế vậy? Có phải bạn bị người ta quờ quạng, sờ mó gì ở đó rồi không? Hê hê, tớ biết chốn đó có khá nhiều dân đồng tính luyến ái và các bà già lắm tiền, chậc chậc!” Vừa nói Đào Đào vừa vỗ vào đôi má phúng phình của Ngô Mạt.

Ngô Mạt liền đứng phắt dậy, hất tay Đào Đào ra, sầm mặt về phòng.

“Hê hê, chị đi làm đây, em đừng quên đón chị nhé, ai mà quấy rầy em nữa thì em cứ nêu tên chị ra, nói em là người của chị là được, ha ha!”

Đào Đào vừa nói với theo Ngô Mạt, vừa kéo Hạ Sơ với vẻ mặt bất lực đi ra cửa.

Mười một giờ, Vân Hạ Sơ tắm rửa xong xuôi chuẩn bị đi ngủ thì Ngô Mạt gọi điện thoại đến, giọng rất hoảng loạn: “Chị Hạ Sơ, em và chị Đào Đào bị tai nạn rồi.”

Vân Hạ Sơ liền tỉnh ngủ ngay lập tức: “Bọn em đang ở đâu?”

“Đang ở vành đai ba, em đã gọi điện thoại cấp cứu 120. Xe bị hỏng, em không có vấn đề gì lớn, nhưng chị Đào Đào bị ngất rồi. Mặt chị ấy chảy nhiều máu lắm. Chị Hạ Sơ, làm sao bây giờ?” Ngô Mạt cuống quá nói không đâu vào đâu.

Vân Hạ Sơ hít một hơi thật sâu, tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vừa bò dậy vừa mặc quần áo nói: “Em đừng cuống, đừng động vào Đào Đào. Cảnh sát và bác sĩ sẽ đến ngay thôi. Em phải bình tĩnh.”

Cảnh Thần đứng ngoài phòng khách, thấy Vân Hạ Sơ hoảng hốt vội an ủi cô: “Em cứ bình tĩnh, để anh đi cùng em!”

Hai người đến bệnh viện, Đào Đào được tiêm thuốc an thần nên đã ngủ thiếp đi. Đầu cô bị đập vào kính nên chảy rất nhiều máu, còn Ngô Mạt thì đã được đưa vào phòng cấp cứu. Bác sĩ nói cậu bị gãy hai xương sườn, đang phải bó bột. Chân Vân Hạ Sơ chùn xuống, mắt hoa lên. May mà Cảnh Thần nhanh tay đỡ lấy cô, tìm bác sĩ xin cho cô một phòng đỡ cô nằm xuống: “Em đừng cuống, chắc chắn là không sao đâu. Em cứ nghỉ ngơi một lát, yên tâm, còn có anh nữa mà.”

Vân Hạ Sơ gật đầu, định nói gì xong lại thôi, Cảnh Thần nắm chặt tay cô, mỉm cười nói: “Nhắm mắt ngủ một lát đi, cậu ấy tỉnh anh sẽ gọi em dậy.”

Vân Hạ Sơ ngoan ngoãn nhắm mắt lại, Cảnh Thần cúi người hôn nhẹ lên vầng trán mịn màng của cô. Anh nói: “Ngoan nhé, ngủ đi.”

Rồi anh đứng dậy nhẹ nhàng mở cửa đi ra. Vân Hạ Sơ nhắm mắt lại, cảm thấy rất ấm áp.

Cô ngủ mơ màng, không ngon giấc, lúc tỉnh dậy, trời đã tờ mờ sáng. Cảnh Thần bê một chiếc ghế ngồi cạnh đầu giường cô, đang chống cằm ngủ gật, phát hiện ra ánh mắt của Vân Hạ Sơ, liền mở ngay mắt ra cười mệt mỏi. Vân Hạ Sơ đỏ bừng mặt, cả hai đều thấy hơi ngại.

“Ngô Mạt”, Cảnh Thần phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng: “Bác sĩ nói là cậu ấy đã qua được giai đoạn nguy hiểm rồi. Anh định nói với em, nhưng thấy em ngủ rồi nên đợi em tỉnh dậy rồi nói sau.”

Vân Hạ Sơ thở phào, nở một nụ cười cảm kích với Cảnh Thần.

Đến khi Ngô Mạt tỉnh lại, đã là ba giờ chiều. Nhìn thấy vẻ lo lắng trên khuôn mặt Vân Hạ Sơ, cậu mỉm cười: “Chị Hạ Sơ, yên tâm đi, em không sao cả. Chị Đào Đào thế nào rồi?”

Vân Hạ Sơ thấy sống mũi cay cay. Đào Đào phải quấn băng trên đầu, đứng sau lưng cô khóc thút thít, một hồi lâu mới nức nở nói: “Chị vẫn ổn, Ngô Mạt, chị xin lỗi em, tại chị hại em.”

Ngô Mạt mỉm cười, chậm rãi lắc đầu.

Hóa ra, đêm hôm qua Ngô Mạt đến quán bar đợi Đào Đào hết giờ làm việc. Cậu ngồi trong góc, bị một gã đàn ông người sực mùi nước hoa quờ quạng, quấy rối. Trong lúc đang cố gắng thoát khỏi tay hắn thì lại thấy Đào Đào bị một đám đàn ông vây giữa sàn, lắc mông uốn éo, nhìn rất gợi cảm. Đang trong lúc bực thì gã đàn ông đó lại áp sát tới. Ngô Mạt không kìm được nữa liền đẩy hắn ngã ra đất, xông lên sàn, chen vào chỗ Đào Đào, quát: “Ê, em về đây, chị cứ việc sa ngã ở xứ ma quỷ này đi, thật thấp hèn!”

Rất nhiều người trên sàn đã dừng lại và nhìn họ. Đào Đào tức đến nỗi xin nghỉ với ông chủ ngay lập tức rồi kéo cậu ra cửa lên xe. Trên đường về hai người cãi nhau kịch liệt. Đến vành đai ba, Ngô Mạt nhìn thấy chiếc váy của Đào Đào ngắn đến nỗi chẳng khác gì không mặc, bèn hậm hực bổ sung thêm một câu: “Không biết thế nào là trơ trẽn!”

Đào Đào giận tái người, lập tức ra sức đấm đá, trong lúc cãi nhau, hai người đã đâm vào hàng rào bảo vệ trên đường, vì thế vụ tai nạn kinh hoàng đã xảy ra.

Nhìn Đào Đào đang khóc rấm rứt một cách bất lực, Hạ Sơ hậm hực vỗ vai cô: “Thôi, lớn thế này rồi mà còn bộp chộp hơn cả con nít. Đừng khóc nữa, về phòng nằm nghỉ đi, cẩn thận không bị nhiễm trùng sẽ để lại sẹo đấy.”

Vân Hạ Sơ quay về phòng 806, giúp Đào Đào và Ngô Mạt lấy quần áo để thay giặt trong lúc nằm viện. Sau khi mở tủ quần áo của Ngô Mạt ra, không may làm rơi ra một chiếc hộp, kết quả bóng thủy tinh màu đựng đầy hộp rơi lọc xọc, lăn hết xuống đất, rất chói tai, một hồi lâu mới yên tĩnh trở lại. Cô sững người, sau đó đã hiểu ra ngay vấn đề, hóa ra tiếng động lúc nửa đêm mà Cảnh Thần nói chính là cái này. Cô khóc dở mếu dở, thầm than: “Đúng là trẻ con!”

Cô liền mang chiếc hộp về phòng 706 và giấu đi, sau đó giả vờ vô tình nói với Cảnh Thần: “Em đã hỏi bảo vệ rồi, nói mấy hôm trước trên tầng có một hộ sửa nhà không chú ý lắm, chắc là làm ảnh hưởng đến anh, nhưng đã sửa xong rồi, anh quay về phòng ngủ được rồi đấy.”

Cảnh Thần liền nghe theo lời cô quay về phòng, đúng là ngủ ngon hẳn lên. Mặc dù trong lòng cũng thắc mắc tại sao lại có người sửa nhà lúc nửa đêm, nhưng không còn tiếng động nên cũng không hỏi thêm gì nữa.

Ngô Mạt nằm viện, Đào Đào xin nghỉ làm ở quán bar, hết giờ làm việc lại vào với cậu, vì rất áy náy nên cô chăm sóc Ngô Mạt rất tận tình, cậu yêu cầu gì gần như cô đều đáp ứng.

“Ngày mai thứ Bảy, anh không phải nấu cơm em đâu, em có việc phải đi.”

Cảnh Thần đang múc canh cho Vân Hạ Sơ, nghe thấy vậy liền hỏi với giọng cảnh giác: “Em đi đâu?”

Hạ Sơ đón lấy bát canh, trả lời: “Hàng năm Hiệp hội đồ trang sức đều tổ chức một số bữa tiệc, để mọi người giao lưu với nhau, thực ra cũng không có gì quan trọng.”

Đột nhiên Cảnh Thần nổi hứng, anh nói: “Tiệc hả? Anh có đi được không?”

“Không được anh ạ, phải có giấy mời.” Hạ Sơ tỏ ý xin lỗi.

“Nếu em thấy không quan trọng thì để anh đi thay em cũng được.” Cảnh Thần ghé sát vào cô, cười rất nịnh bợ và ấm ức: “Gần đây doanh số bán hàng của anh không tốt lắm.”

Vân Hạ Sơ đã bị anh ta đánh bại, thật khó mà từ chối trước một nhân viên tiếp thị hào hứng thế này, nhưng cô vẫn nghiêm mặt: “Không được, em chỉ có hai giấy mời, Anh Hinh và em đã hẹn sẽ đi cùng nhau.”

Cảnh Thần vẫn không chịu bỏ cuộc: “Đến những chỗ đó mệt lắm, em nên ở nhà nghỉ ngơi, phụ nữ không nên xuất đầu lộ diện quá nhiều.”

“Không cần anh phải lo đâu, có An Hinh rồi, em buộc phải đi. Hiện nay Ân Y phải mở rộng quan hệ với các công ty lớn trong ngành, ok?” Vân Hạ Sơ cũng cảm thấy vô cùng khó khăn khi phải nhẫn nại giải thích với Cảnh Thần.

“Thế thì thôi vậy.” Cảnh Thần tiu nghỉu ngồi xuống, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Bữa tiệc bắt đầu vào lúc mười giờ sáng. Vân Hạ Sơ dậy sớm, mặc chiếc váy màu kem, búi cao tóc đằng sau, cô đi đôi xăng đan cao gót, xách túi chuẩn bị đi. Đúng lúc Cảnh Thần mở cửa phòng ngủ ra, nhìn Vân Hạ Sơ đã ăn mặc chỉnh tề bằng đôi mắt còn đang ngái ngủ: “Sớm vậy, em đợi một lát, anh sẽ đưa em đi.”

“Không cần, anh cứ ngủ đi, em tự bắt taxi đi.” Vân Hạ Sơ vừa nói vừa ra cửa.

Đêm hôm qua trời mưa, mặt đường trơn ướt. Vân Hạ Sơ xuống taxi, cẩn thận nhấc váy lên, bước qua một vũng nước nhỏ, kết quả trượt chân, người ngửa về phía sau. Đúng lúc này sau lưng có một người kịp thời đưa tay ra đỡ cô, mới không bị ngã. Sau tích tắc hốt hoảng, Vân Hạ Sơ cũng đã đứng vững trở lại, nhìn thấy trước mặt là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, tóc cắt ngắn, cằm hơi nhọn, chiếc váy màu vàng, cổ trễ, dài đến đầu gối, nhìn rất sang trọng. Vân Hạ Sơ vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn em nhiều lắm!”

“Không có gì đâu chị.” Cô gái tóc ngắn mỉm cười, để lộ ra hàm răng đều tăm tắp.

Vân Hạ Sơ mỉm cười cảm kích, nhìn vũng nước sau lưng lại thấy mình thật may.

“Ê, Hạ Sơ, sao bây giờ cậu mới đến?” An Hinh đứng ở cổng vào, từ xa nhìn thấy Hạ Sơ liền ra đón ngay: “Tớ đợi cậu lâu lắm rồi, lề mề quá.”

“Hê hê, đường tắc quá.” Vân Hạ Sơ cười hiền lành.

“Mau vào đi thôi.” An Hinh liền khoác tay bạn.

Tại bàn ký tên ngoài cửa ra vào, Vân Hạ Sơ tìm đi tìm lại mấy lần trong túi xách: “Lạ thật, rõ ràng là hôm qua đã bỏ vào rồi, sao lại không thấy nhỉ?” Và thế là cô liền nhìn nhân viên bảo vệ đang chờ đợi kiểm tra với vẻ ngượng ngùng, giải thích: “Thành thật xin lỗi, tôi quên mang giấy mời rồi.”

Viên bảo vệ liền tỏ vẻ ái ngại: “Xin lỗi chị, theo quy định là phải có giấy mời.”

“Chúng tôi là đại diện của Ân Y và đã nhận được giấy mời rồi. Anh xem đây là giấy mời của tôi, đây là nhà thiết kế chính Vân Hạ Sơ của công ty chúng tôi, đúng là cô ấy đã không mang theo giấy mời.” An Hinh bước tới giải thích.

“Thật sự xin lỗi chị.” Nhân viên bảo vệ tỏ vẻ thông cảm nhưng không thể giúp.

“Thôi vậy, tớ không vào nữa.” Vân Hạ Sơ nhún vai tỏ vẻ bất lực.

“Tôi quen chị Vân Hạ Sơ, chị ấy là bạn tôi, để chị ấy vào đi.”

Cô gái tóc ngắn đứng sau lưng cô đột nhiên lên tiếng và đưa giấy mời ra.

“Dạ vâng, cô Tống.” Nhân viên bảo vệ lịch sự trả lời: “Chị Vân, mời chị ký tên vào đây.”

Cô gái tóc ngắn nhìn Vân Hạ Sơ và An Hinh mỉm cười rồi đi vào trong.

“Cậu quen cô bé ấy à?” An Hinh sửng sốt.

Vân Hạ Sơ lắc đầu: “Không quen, vừa nãy ở cổng tớ suýt ngã xuống vũng nước, may mà có cô ấy đỡ tớ.”

An Hinh ghé sát vào Hạ Sơ, nói nhỏ: “Tống Hàm, người kế nhiệm công ty họ Tạ nhiệm kỳ tới, hiện nay đang là Sales Manager của công ty họ Tạ. Nghe nói là rất thân thiện và có sức cuốn hút, mọi người trong ngành rất khen. Vài năm gần đây, công ty họ Tạ càng ngày càng phát triển, đang có xu hướng vươn lên bằng Phúc Trạch.”

“Vậy hả? Không được tận mắt chứng kiến thì cũng khó tin thật, cô ấy trẻ thật” Vân Hạ Sơ thốt lên.

Ông Dương - thường trực của Hiệp hội đồ trang sức là thầy giáo dạy môn giám định đá quý của Vân Hạ Sơ hồi đại học, nhìn thấy Vân Hạ Sơ bước vào liền chào từ xa: “Hạ Sơ, lâu lắm rồi không gặp em.”

Vân Hạ Sơ vội vàng bước tới: “Em chào thầy, thầy Dương, cô em vẫn khỏe chứ ạ?”

“Anh Dương, anh cũng đến ạ!” Sau lưng vang lên một giọng nói vô cùng quen thuộc, Vân Hạ Sơ sửng sốt quay đầu nhìn lại, thấy Cảnh Thần com lê, giày da, thắt cà vạt đen rất chỉnh tề đang cười tươi bước đến. Cuối củng thì cô đã hiểu tại sao giấy mời của mình lại không cánh mà bay.

“Anh đến làm gì?” Vân Hạ Sơ hỏi nhỏ.

Cảnh Thần cũng trả lời nhỏ: “Bán rượu thôi, ở đây toàn những người sang trọng, giàu có, hê hê, anh trúng lớn rồi!”

Vừa nói, Cảnh Thần vừa gạt một lọn tóc đang xõa xuống mặt cô ra đằng sau tai rất tự nhiên.

Ông Dương nhìn hai người với ánh mắt thắc mắc, nhưng rồi lại thấy Cảnh Thần đã bước đến, khoác tay ông: “Anh không nhớ em à, lần trước em bán cho anh một chai Chateau Haut-Brion, thế nào chất lượng cũng ổn chứ?”

Lần này đến lượt Vân Hạ Sơ sửng sốt, chỗ nào cũng thấy anh chàng tiếp thị rượu vang vĩ đại này có mặt. Cô tròn mắt nhìn hai người bỏ lại cô và dắt tay nhau ra một bên chuyện trò rất hoan hỉ.

“Xin chào, chị Vân Hạ Sơ, anh đó là...?” Không biết Tống Hàm đã bước đến bên cạnh Vân Hạ Sơ từ lúc nào, chạm ly với cô, chỉ vào Cảnh Thần đứng cách đó không xa hỏi.

Vân Hạ Sơ cũng hơi luống cuống, không thể nói đó là kẻ lấy trộm giấy mời của mình vào để bán rượu. Trong lúc cô đang ngần ngừ, thì thấy Cảnh Thần đã chào ông Dương, rảo bước về phía họ.

Tống Hàm đưa mắt nhìn cô, thấy cô có vẻ bối rối, bèn mỉm cười duyên dáng: “Chị Vân Hạ Sơ, em rất thích phong cách thiết kế của chị, hôm nào có thời gian bọn mình ngồi riêng với nhau một lúc nhé.”

“Rất hân hạnh.” Hạ Sơ lơ đãng trả lời, bên kia Cảnh Thần đã đến gần, đi qua Hạ Sơ, mỉm cười với Tống Hàm: “Xin chào, rất vui vì được gặp em ở đây, anh có thể nói chuyện với em một lát được không?”

Tống Hàm mỉm cười gật đầu, Hạ Sơ sửng sốt nhìn hai người bỏ lại cô và bước ra một góc chuyện trò rất tự nhiên.

Đợi đến khi bữa tiệc kết thúc, đứng từ xa nhưng Vân Hạ Sơ vẫn nhìn thấy Tống Hàm khoác tay Cảnh Thần ra ngoài.

An Hinh thấy nét mặt Vân Hạ Sơ tỏ rõ vẻ khinh thường, bèn hạ thấp giọng nói: “Có chuyện gì vậy, hai người đó quen nhau à? Mà nhìn có vẻ mờ ám nhỉ.”

“Ờ! Chắc là có quan hệ công việc với nhau.” Bề ngoài Vân Hạ Sơ vẫn tỏ ra vui vẻ bình thường, nhưng lại thầm rủa: “Ve vãn cũng nhanh đó nhỉ, xem ra doanh thu tháng này khỏi phải lo rồi!”

Mãi không thấy Cảnh Thần về. Hơn mười hai giờ đêm Vân Hạ Sơ mới mơ màng ngủ thiếp đi, trong đêm tỉnh giấc mấy lần, theo phản xạ liền dỏng tai lắng nghe bên ngoài có động tĩnh gì không. Thi thoảng không kìm được lại ngó ra ngoài cửa một lần. Cửa phòng đối diện đang mở, cả gian phòng tối om, trống trải. Một cảm giác thất vọng trào dâng trong lòng Vân Hạ Sơ khiến cô thẫn thờ.

“Sự làm ảnh hưởng đến em nên anh ngủ ngoài phòng khách.”

Có tiếng nói vọng ra từ tấm đệm ngoài hành lang, giữa bóng tối, giọng vẫn thản nhiên như mọi bận.

Vân Hạ Sơ giật nảy mình, bật ngay đèn ngoài hành lang.

Cảnh Thần nằm nghiêng trên tấm đệm, tay chống đầu, chăn đắp ngang hông. Ánh trăng tỏa khắp hành lang. Ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh trăng, miệng mỉm cười.

“Ờ! Em ra rót cốc nước uống.” Vân Hạ Sơ luống cuống, vội cúi đầu bước về phía bình nước nóng giữa tiếng cười của Cảnh Thần.

“Em đang đợi anh à?”

Giọng Cảnh Thần thể hiện rõ vẻ khẳng định, khiến tự dưng Vân Hạ Sơ thấy bực. Cô quay đầu lại, trợn mắt nhìn gã đàn ông đẹp trai thích gây sự đó, nói từng chữ một: “Anh đến tận giường nhà người ta bán rượu, làm sao tôi dám ngáng chân anh?”

Ha ha ha! Cảnh Thần nhìn Vân Hạ Sơ với nét mặt ngượng ngùng, cười rất đắc ý, hồi lâu mới ngừng cười nói với giọng rất nghiêm túc: “Hạ Sơ, em đừng ghen nhé, từ trước đến nay anh luôn dựa vào năng lực của mình để bán rượu vang. Thực ra anh là người rất bảo thủ, luôn giữ mình như ngọc.”

“Thôi đi! Tôi dỗi hơi mà ghen với anh à? Anh bán rượu bằng cái gì thì liên quan gì đến tôi?” Hạ Sơ hậm hực quát, đặt mạnh cốc nước xuống mặt bàn, đi qua phòng khách, đóng rầm cửa lại, bỏ mặc anh chàng khó chịu đó nằm ngoài.

Nằm trên giường, tự nhiên Hạ Sơ lại thấy yên tâm hơn rất nhiều, một lúc sau, miệng lại nở một nụ cười.

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

80s toys - Atari. I still have