Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Hứa trao em kim ngọc lương duyên - trang 6

Chương 16: Tình yêu bắt đầu rất mong manh

Thứ Năm, bạn bè cấp ba hẹn gặp nhau, Hạ Sơ đi làm về sớm, thay bộ quần áo công sở, chọn một chiếc váy đen dài nhìn khá đứng đắn. Cô quấn thêm một chiếc khăn màu bạc và đôi xăng đan cùng màu, trang điểm nhẹ nhàng. Vừa đóng bộ xong xuôi, Đào Đào xuống, nhìn thấy cách ăn mặc của cô, liền chu miệng lên: “Thay bộ khác đi. Cậu làm sao vậy? Có phải đi đám ma đâu.”

Hạ Sơ xấu hổ, ngắm chiếc váy của mình một lượt từ đầu đến chân: “Tớ thấy cũng được đó chứ, không phải các ngôi sao nổi tiếng cũng thường mặc đồ đen khi bước trên thảm đỏ đó sao?”

“Thôi đi bà!” Đào Đào phản bác ngay: “Đúng là người ta mặc đồ đen rất đẹp, nhưng chỗ nào cần hở người ta đều để hở. Kiểu váy này của bà chẳng khác gì áo choàng của các bà xơ vậy.”

Chưa nói dứt lời thì Cảnh Thần bước vào, nhìn thấy hai người trong phòng khách liền hỏi: “Bọn em họp lớp ở đâu vậy? Để anh đưa đi nhé.”

“Hay quá, hay quá!” Đào Đào vừa đáp, vừa đẩy Hạ Sơ vào phòng: “Mau đi thay bộ khác đi, nếu không tớ sẽ không đi cùng cậu đâu.”

Bị Đào Đào đẩy vào phòng ngủ, Hạ Sơ miễn cưỡng đi vào, Đào Đào lục tìm một hồi trong tủ quần áo của cô, lôi ra một chiếc váy cúp ngực màu trắng eo cao, đưa cho Hạ Sơ: “Cái này này. Giày là đôi giày da dê màu bạc đó.”

Hạ Sơ đón lấy chiếc váy với vẻ khó xử, ướm thử lên người rồi khua tay chê: “Đừng đừng, mặc cái này lộ liễu quá, bạn bè gặp mặt thôi mà, không cần thiết phải ăn mặc như vậy.”

“Im ngay!” Đào Đào vừa nói vừa bực bội đích thân ra tay cởi chiếc khăn của Hạ Sơ ra: “Thay mau lên, con gái lúc nào cũng phải trang điểm cẩn thận vào.”

Hạ Sơ không biết phải làm thế nào, đành lề mề bước vào phòng thay chiếc váy cúp ngực, eo bó sát, chất liệu mềm mại, gấu váy chỉ điểm viền hoa màu bạc đơn giản. Đào Đào gật gù với vẻ hài lòng vì trông Hạ Sơ trẻ hơn rất nhiều, tiện thể lấy lược búi tóc cao lên cho Hạ Sơ. Trong gương, Hạ Sơ có thêm một vẻ gì đó trong sáng, trang nhã.

“Được rồi, đi thôi.” Đào Đào vỗ tay, kéo Hạ Sơ đang còn tỏ ra e dè ra cửa.

Cảnh Thần đang uống nước, thấy Hạ Sơ để lộ hết phần trên của ngực, liền đặt ngay cốc nước xuống cau mày: “Ê! Không phải em đi họp lớp đó sao? Tại sao lại ăn mặc hở hang như vậy?”

Đào Đào liền lườm một cái: “Anh nói vớ vẩn gì vậy? Chẳng biết thưởng thức gì cả, như thế này hở hang ở đâu? Nhìn nhã nhặn, gọn gàng biết bao! Anh không biết chứ hồi trước trong lớp bọn em, có một chàng Đông Gioăng say Hạ Sơ như điếu đổ, lại còn làm thơ tặng nàng. Em còn nhớ có một câu nói thế này, em mặc váy trắng, tựa như đóa nhài...”

Hạ Sơ đỏ bừng mặt, vội ngắt lời Đào Đào: “Đợi tớ tìm một cái áo khoác mỏng vào đã, có khi tối về cũng lạnh đấy.” Nói xong, cũng không để cho Đào Đào ngăn lại mà chạy vào phòng, lục tủ lấy ra một chiếc áo khoác mỏng màu bạc khoác ở bên ngoài chiếc váy cúp ngực, lúc này mới tự tin đi ra: “Đào Đào, bọn mình đi thôi.”

Cảnh Thần sầm mặt cầm chìa khóa ô tô đi ra, Hạ Sơ và Đào Đào bước theo sau. Lên xe, Đào Đào lấy ra lọ nước hoa Chanel 5, xịt vào cổ tay và sau tai Hạ Sơ, nói với vẻ bí ẩn: “Cậu biết không? Tần Đông cũng tham gia họp lần này. Hình như cậu ấy vừa lấy bằng tiến sĩ ở Mỹ, định về nước lập nghiệp. Theo nguồn tin chính xác thì hiện nay vẫn đang độc thân. Có khi vẫn chưa quên cậu đâu, hê hê! Hay là cậu suy nghĩ đi, tớ và lớp trưởng sẽ ra mặt để vun vén cho hai người nhé.”

Hạ Sơ nghĩ một lát, ngượng ngùng hỏi: “Tần Đông là ai nhỉ? Tớ chẳng nhớ gì cả.”

Đào Đào sững lại, hậm hực liếc Hạ Sơ một cái: “Cậu chẳng có lương tâm gì cả, ngay Tần Đông mà còn không nhớ. Chính là chàng hoàng tử dương cầm trong lòng con gái lớp mình đó. Lần nào trường biểu diễn văn nghệ đều có mặt cậu ta. Cậu thật là vô tâm, thế mà người ta còn coi cậu là đóa hoa nhài trong trắng, tinh khôi nữa đấy.”

“Ờ”! Hạ Sơ vắt óc nghĩ lại, hình như có một chiếc bóng khá mơ hồ như thế, ngồi bên đàn dương cầm, mười ngón tay thon dài, dáng rất đẹp. Nhưng hồi học cấp ba, ngoài việc học ra, thế giới của cô chỉ có đá, ngọc, đồ cổ. Trong lớp không chơi thân nhiều với ai, chính vì thế bây giờ vắt óc một hồi lâu, cũng không nhớ ra được hình ảnh cụ thể, cô liền lắc đầu với vẻ biết lỗi: “Tớ thực sự không nhớ trông cậu ấy như thế nào nữa.”

“Vân Hạ Sơ!” Đào Đào đưa tay cốc ngay lên đầu Hạ Sơ: “Đợi lát nữa gặp mặt, cậu nhìn cho kỹ nhé, nhớ phải nắm bắt cơ hội đấy. Nếu cậu ngại thì cứ giao cho tớ, hê hê!”

Từ nãy đến giờ Cảnh Thần vẫn ngồi yên lái xe, cuối cùng không chịu được nữa liền nhắc: “Đừng quên là Vân Hạ Sơ đã kết hôn rồi nhé.”

“Hả?” Đào Đào cao giọng với vẻ hơi ngạc nhiên: “Kết hôn? Không phải hai người sẽ bye bye nhau sau khi hợp đồng đến hạn đó sao?”

Cảnh Thần im lặng một lúc rồi buông ra một câu: “Thế thì trong thời gian hợp đồng có hiệu lực không được phép cặp bồ.”

Vân Hạ Sơ và Đào Đào liền đưa mắt nhìn nhau, có vẻ khó hiểu trước lời tuyên bố xanh rờn của Cảnh Thần.

Xe dừng lại trước khách sạn - nơi tổ chức họp lớp, Hạ Sơ liền quan tâm nhắc Cảnh Thần: “Em cũng không biết mấy giờ cuộc họp kết thúc. Anh đi ngủ trước đi, đừng đợi em.”

Cảnh Thần không nói gì, không thèm nhìn Hạ Sơ mà cho xe chạy thẳng.

Hạ Sơ không biết phải làm thế nào, ngoảnh đầu lại thì thấy Đào Đào đang cười rất ranh mãnh, nói: “Hạ Sơ, hình như anh chàng Cảnh Thần nhà cậu ghen thì phải.”

“Làm gì có, đừng nói linh tinh.” Hạ Sơ vội ngắt lời bạn.

Cũng như mọi năm, chủ đề chuyện trò của mọi người là những chuyện tếu nhau năm xưa, công việc hiện tại, vợ chồng... bầu không khí ồn ào và ấm cúng.

Đến giữa chừng thì một cậu mặc áo phông Nike cộc tay, đậm người từ bàn bên cạnh bước sang, ngồi xuống cạnh Hạ Sơ và Đào Đào, cười nói: “Chào hai người đẹp.”

Hạ Sơ ngần ngừ một lát, Đào Đào đã đưa tay ra bắt tay người đó: “Chào tiến sĩ, nghe nói chuẩn bị về nước lập nghiệp à?”

“Chưa đâu vào đâu cả, còn đang chuẩn bị.” Tần Đông cười rất khiêm tốn.

Hạ Sơ kín đáo nhìn anh chàng hoàng tử dương cầm năm xưa mà Đào Đào nói, đeo một cặp kính không gọng, vì người đậm nên các nét trên mặt cũng bị ảnh hưởng.

Ba người nói chuyện một lát, từ đầu đến cuối vẫn có vẻ gò bó và xa lạ. Tần Đông xin số điện thoại của Đào Đào và Hạ Sơ rồi về bàn. Đào Đào than nhỏ: “Haizz! Đường đường là chàng hoàng tử, sao bây giờ nhìn xấu hẳn đi nhỉ.”

Hạ Sơ mím môi cười thầm.

Lúc bữa tiệc kết thúc đã là nửa đêm.

Tần Đông rất lịch sự đưa Đào Đào và Hạ Sơ về nhà, ba người đứng dưới sân nói với nhau mấy câu rồi mới chào tạm biệt.

Hạ Sơ đã rón rén vào nhà, bật đèn, cô giật nảy mình vì nhìn thấy Cảnh Thần đang nằm dựa lưng vào tấm đệm ngoài ban công: “Sao anh lại ngủ ở đây?”

“Sao không mời chàng hoàng tử dương cầm của em lên nhà ngồi một lát?” Cảnh Thần hỏi với vẻ châm chọc.

“Anh đừng nói linh tinh, chán chẳng buồn nói với anh nữa, em đi ngủ đây.” Hạ Sơ thấy rất khó hiểu.

“Nếu chàng hoàng tử dương cầm của em chịu trả cho anh năm trăm nghìn tệ thì anh có thể ly hôn với em.” Cảnh Thần nhìn Hạ Sơ trong chiếc váy cúp ngực màu trắng, thần sắc nhìn nhanh nhẹn hơn bình thường rất nhiều, má còn đỏ hồng lên, trong lòng tự nhiên cảm thấy khó chịu.

Hạ Sơ ngoái đầu lại, dường như muốn cố tình chọc tức Cảnh Thần, nghĩ thế nào cô lại mỉm cười rất tươi với anh: “Hoàng tử dương cầm của em phải bỏ tiền mới lấy được em à? Em cố gắng chịu đựng mấy tháng nữa là thành công rồi. Năm trăm nghìn tệ có thể tổ chức một đám cưới hoành tráng như trong truyện cổ tích, việc gì phải trả anh?”

Nói xong, Hạ Sơ liền quay về phòng đóng cửa lại, tắm xong nằm lên giường, nhớ đến anh chàng Cảnh Thần tự dưng gây sự đó mà không giấu nổi nụ cười. Lúc này, cô nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân ngập ngừng. Một lát sau, dường như dừng lại trước cửa phòng cô. Theo bản năng, Hạ Sơ liền nín thở, cảm thấy rất căng thẳng và như đang chờ đợi một điều gì đó. Chỉ có điều đợi một hồi lâu cũng không thấy có tiếng gõ cửa vang lên, tiếng bước chân ngoài cửa lại ngần ngừ bỏ đi. Hạ Sơ nghiêng người nhìn ra cửa, thở dài, không hiểu sao tự nhiên lại thấy trong lòng hụt hẫng, cô vội nhắm mắt lại, thầm cảnh cáo mình: “Ngủ đi thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa.”

Nửa đêm trời mưa, cửa sổ không đóng, tiếng mưa rơi xuống máy điều hòa ngoài cửa sổ đã đánh thức Vân Hạ Sơ đang lơ mơ ngủ. Đêm mưa đầu thu, gió lạnh ùa vào.

Hạ Sơ đứng lên đóng cửa sổ, đột nhiên nhớ ra cửa sổ ở ban công ngoài phòng khách cũng chưa đóng, Cảnh Thần nằm trên phản cao, sợ mưa sẽ hắt vào. Cô nhớ đến vẻ mặt trẻ con của kẻ đó, lại thấy mềm lòng. Cô ngần ngừ một lát rồi ra mở cửa phòng ngủ, rón rén bước ra ngoài, bỏ dép giẫm chân lên phản cao. Dường như Cảnh Thần đã ngủ rất say, Hạ Sơ nhẹ nhàng bước qua anh và đóng cửa sổ lại, gạt tiếng nước mưa lộp độp ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài mưa rơi tầm tã, hơi nước dần dần tạo thành một lớp hơi mỏng trên kính. Đã gần sáng, gió lành lạnh, trời vẫn tối sầm. Dừng một lát, Hạ Sơ nhẹ nhàng quay người, chuẩn bị về phòng ngủ tiếp. Cô bước qua Cảnh Thần, đưa chân dò dẫm một hồi trong bóng tối dưới phản, cúi người xuống tìm, mới phát hiện ra đôi dép đặt ở đó đã không thấy đâu nữa. Hạ Sơ sững người, rồi quay sang Cảnh Thần như đang ngủ rất say, ánh sáng lờ mờ, nhưng vẫn nhìn thấy anh nhắm mắt, nhướn mày.

“Trả dép cho em.” Hạ Sơ hậm hực.

Cảnh Thần không nói gì, Hạ Sơ liền bực bội đá cho hắn ta một cái.

“Ê! Em nhẹ thôi, định mưu sát chồng hả?” Cảnh Thần gào lên.

“Mau trả cho em đi.”

“Thôi được, em tự lấy đi.” Cảnh Thần miễn cưỡng chỉ xuống phía dưới rèm cửa ở trên đầu mình.

Hạ Sơ hậm hực cúi qua người Cảnh Thần để lấy dép.

Trong đêm tối, hai người rất gần nhau, đột nhiên Cảnh Thần đưa tay lên vuốt má Hạ Sơ, ngón tay anh âm ấm. Anh nằm ngửa, mặt mày như ngọc, đôi mắt đen láy, nhìn Hạ Sơ chăm chú: “Hạ Sơ, anh không ngủ được, anh nhớ em.”

Người Hạ Sơ cứng đờ, một cảm giác ấm áp xa lạ trào dâng trong lòng. Trong đêm mưa tầm tã như thế này, nghe thấy anh nói anh nhớ cô, đột nhiên âm thanh đó vọng lại rất lâu, đầu óc rối bời, đất trời được bao phủ bởi một màn mưa trắng xóa. Trong lúc Hạ Sơ còn đang sững sờ vì ngạc nhiên, Cảnh Thần đã nhổm người dậy, ôm chặt eo cô, đặt nụ hôn xuống đôi môi cô, nhẹ nhàng êm ái, lông mi của anh rơm rớm hơi nước, rung rung nhẹ nhàng.

Bên ngoài, mưa mỗi lúc một to hơn, nước đã chảy thành dòng nhỏ xuống cửa sổ, nhạt nhòa trên kính, chảy xuống máy điều hòa bên ngoài ban công, phát ra những tiếng kêu lộp bộp. Hạ Sơ thấy cảnh vật trước mắt mình mờ đi. Không biết bàn tay Cảnh Thần đã len qua chiếc váy ngủ vuốt bờ lưng mềm mại của cô từ lúc nào, rồi bàn tay đó chậm rãi đưa xuống trước ngực. Những chỗ bàn tay lướt qua, làn da tựa như có hoa đào nở rộ, mùi thơm phảng phất, người nóng bừng bừng, không khí khiến người ta ngột ngạt. Hạ Sơ định đẩy người trước mặt ra, nhưng Cảnh Thần không chịu buông tay. Anh đưa bàn tay còn lại đỡ lấy gáy cô, nụ hôn miết xuống tận cổ, khiến trái tim Hạ Sơ nóng bừng.

Mưa đã nhỏ dần, màn đêm dần dần yên tĩnh trở lại, đèn đường đứng lẻ loi giữa đêm khuya vắng lặng sau cơn mưa.

Căn phòng dần dần dịu mát trở lại, bầu không khí vẫn còn vương vấn những xúc cảm dạt dào. Cảnh Thần nhìn Hạ Sơ chăm chú. Ở đó, má cô vẫn đỏ bừng, giữa ánh sáng lờ mờ, tựa như một đóa hoa hải đường nở giữa đêm tối, hương thơm dìu dịu. Mái tóc phủ xuống bờ vai, mềm mại như tảo biển quệt vào mu bàn tay của anh, trái tim cũng mềm mại như nước.

Hạ Sơ giật mình tỉnh lại giữa một trạng thái hỗn độn, mơ hồ, trước đôi mắt sáng ngời của Cảnh Thần, cô lại ngượng ngùng tránh ra chỗ khác, tựa như con thú nhỏ đang giật mình.

“Hạ Sơ, thực ra đêm hôm em vào nhầm phòng, anh không làm gì cả.” Cảnh Thần thì thầm rất nhỏ, nhưng Hạ Sơ lại giật nảy mình vội ngẩng đầu lên, sững sờ nhìn anh. Sau đó cô luống cuống đứng dậy, vơ lấy chiếc váy quấn tạm lên người, cũng không còn kịp đi dép mà vội chạy chân đất qua phòng khách rồi về phòng mình.

Trái tim đập thình thịch như bị lửa đốt.

Điều này có nghĩa rằng, đây là lần đầu tiên giữa anh và cô!

Cô rất tỉnh táo, nhưng không thể từ chối. Mặc dù trong lòng không muốn thừa nhận, nhưng khoảnh khắc ban nãy, có thể là cô đã tiếp nhận anh bằng cơ thể và trái tim chân thành của mình.

Cảnh Thần nhìn theo bóng dáng luống cuống của Hạ Sơ, mở miệng nhưng không gọi được thành tiếng, trong lòng tự nhiên cũng cảm thấy lo lắng và bất an.

Ngoài cửa sổ, bóng cây đổ dài, khí trời lành lạnh, anh khoác chiếc áo ngồi xuống phản cao, nhìn cửa phòng ngủ khép chặt của Hạ Sơ, cảm giác lưu luyến và yêu thương siết chặt lấy lồng ngực, không chịu rời xa.

Anh nhớ đến lần đầu tiên gặp cô, là trong buổi họp báo giới thiệu sản phẩm mùa xuân của Ân Y, anh còn nhớ bộ sản phẩm đó có tên gọi Điệp khúc mùa xuân. Chiếc đàn violon xinh xắn, chiếc đàn dương cầm với các phím đen trắng... Dường như có giai điệu rộn ràng đang ngân lên từ các mẫu trưng bày xinh xắn đó.

Lúc đó anh ngồi trên ghế dành cho khách quý ở bên trái sân khấu, tay cầm cuốn catalogue của sản phẩm mới, vừa nhìn đã bị chiếc kèn bạc in ở trang bìa được bán ra với số lượng hạn chế thu hút. Chiếc kèn dài khoảng ba centimet, các đường vân trên thân kèn được dát vàng hồng, trên đỉnh có chạm một viên kim cương nhỏ, nhìn đơn giản mà không mất đi vẻ sang trọng. Anh nghĩ, chắc là nhà thiết kế của Ân Y là nhân vật như Prada, họ đã đặt ra yêu cầu thẩm mỹ rất cao về thời trang.

Nhưng khi An Hinh giới thiệu hết bộ sản phẩm mới của Ân Y và long trọng mời ra Vân Hạ Sơ, nhà thiết kế chính của Ân Y, anh nhìn thấy hàng ghế đầu có một cô gái mặc chiếc váy liền thân màu kem đứng dậy, trên tóc kẹp một chiếc kẹp tóc đính hạt cũng là màu kem, mái tóc phủ dài trên bờ vai, tựa như đám cỏ nước ở các viện bảo tàng thủy sinh, mềm mại, duyên dáng. Từ đầu đến chân, món đồ trang sức duy nhất nổi bật là chiếc vòng đeo tay được kết bằng hoa lan tiên màu vàng nhạt, nhìn rất nhẹ nhàng, thanh thoát.

Đột nhiên anh nhớ đến câu: “Sở vị Y Nhân, tại thủy nhất phương.”

Tuy nhiên, đó chỉ là cảm giác thoáng qua, trong giây phút đó, điều mà anh nghĩ đến nhiều nhất là hãy bắt đầu từ cô bé Vân Hạ Sơ này. Thông tin cho thấy, cô đang độc thân, tính tình dịu dàng, nhưng lại là một trong những trụ cột của Ân Y, là trợ thủ đắc lực của An Hinh. Hai người khá thân nhau, mấy năm qua Vân Hạ Sơ đã từ chối lời mời của nhiều công ty đồ trang sức mặc dù họ đã đưa ra mức lương hấp dẫn để thu hút cô. Về điểm này, anh rất tự phụ và cho rằng, đó là vì anh chưa ra tay.

Anh nghĩ, nếu thuận lợi, Vân Hạ Sơ sẽ trở thành quân cờ quan trọng để anh thực hiện ước mơ.

Anh chuyển đến phòng 706, mang theo toàn bộ tài liệu về Vân Hạ Sơ, tuổi tác, chiều cao, nhóm máu, sở thích, tính tình, hoàn cảnh gia đình, trình độ học vấn... chuẩn bị tìm điểm thích hợp nhất để ra tay. Anh đã từng nghĩ đến rất nhiều vai diễn: Bạn hồi nhỏ? Con trai của bạn thân của ba mẹ cô? Fan hâm mộ?

Anh đã vắt óc tính toán để không xảy ra sai sót nào. Hôm đó, anh nhìn thấy Hạ Sơ thút thít khóc một mình ở cầu thang, đưa giấy ăn cho cô, thầm nghĩ cô gái nhìn có vẻ rất lạnh lùng này lại giấu mọi người và khóc thầm như thế này, chắc là đã bị anh chàng người yêu không ra hồn nào đó bỏ rơi. Anh chợt nghĩ có thể đây là một cơ hội tốt, cần tranh thủ ra tay ngay! Chỉ có điều anh chưa kịp ra tay thì thấy Hạ Sơ vào nhầm phòng do say rượu, mò thẳng lên giường anh rồi lăn quay ra ngủ. Anh vô cùng sửng sốt, nhưng vẫn tắt đèn mặc quần áo đi ngủ, anh nghe thấy cô mơ màng nói: “Ông ngoại ơi, làm gì có cái gọi là Kim ngọc lương duyên?” Trong lúc nói mơ, nước mắt lăn dài xuống gò má, dần dần ướt cả gối, trong mơ chạm phải cánh tay anh, thế là cô liền ghé sát mặt vào, ôm chặt tay anh, cau mày, tựa như một đứa trẻ rất ấm ức.

Tự nhiên anh lại thấy cảm động, một nỗi cảm động khó tả, cô gối đầu lên cánh tay anh, nước mắt vẫn còn âm ấm. Trong bóng tối anh không thể hiểu suy nghĩ của mình, có một lúc anh đã nghĩ, đã thế này rồi thì cứ tranh thủ cơ hội đã rồi tính sau, mối quan hệ càng phức tạp, cơ hội càng nhiều! Anh giở giọng lưu manh trêu cô đang say lúy túy một hồi, nhưng cuối cùng vẫn không bước nửa bước vào vùng cấm. Anh không hiểu mình sợ cái gì, trực giác chỉ mách bảo anh rằng không nên làm như vậy, không nên làm tổn thương cô.

Anh không thể ngờ rằng, anh tính toán mọi việc để đến đây, thậm chí lợi dụng cơ hội để dựng hiện trường giả rằng hai người đã có quan hệ với nhau, cố gắng đưa mọi việc vào kế hoạch, nhưng không hiểu mình đã đánh mất trái tim từ lúc nào. Có lẽ là cái nhìn thoáng qua hồi đầu, thế giới của anh đã có một đóa hoa ngải tiên nở rộ đầu hạ, nhẹ nhàng, thơm mát, ngay cả hương thơm cũng rất phảng phất. Nhưng chẳng biết hình ảnh Hạ Sơ đã len sâu vào trái tim anh từ lúc nào. Sau đó, dường như càng ngày anh càng quen với cuộc sống chung dưới một mái nhà, nhìn vẻ bình thản thường trực trên khuôn mặt cô, lúc cô cắn môi giơ nắm đấm trước mặt anh, thỉnh thoảng thắng thế liền quay đầu đi len lén mím môi mỉm cười, rõ ràng là cô đã rung động, nhưng vẫn giấu kín tình cảm trong lòng. Anh biết là không nên, nhưng lại không kìm chế được mình, anh đã đấu tranh nhiều lần, nhưng càng ngày càng lún sâu hơn.

Sau khi Triệu Chí Hàm đem mẫu Kim ngọc lương duyên đến Phúc Trạch, anh đã cố gắng hết sức để thuyết phục mọi người từ bỏ phương án đó trong cuộc họp thảo luận chương trình quảng cáo cho Kim ngọc lương duyên. Trong lòng anh chỉ mong giữ lại được bộ sản phẩm là của hồi môn độc nhất vô nhị của Vân Hạ Sơ, cũng coi như dành cho lương tâm của mình một con đường. Có thể đến cuối cùng, anh sẽ bất chấp tất cả và tặng cho cô Kim ngọc lương duyên suốt đời! Hôm đó khi cuộc họp kết thúc, anh hào hứng lái xe về nhà nhưng lại nhìn thấy Hạ Sơ và Ngô Mạt đang nói chuyện vui vẻ ngoài phòng khách, giây phút đó anh chợt phát hiện ra có lẽ anh đã lên mọi kế hoạch, nhưng lại bỏ lỡ kế hoạch với trái tim mình.

Trong đêm mưa này, anh biết mình đã không thể buông xuôi được nữa, chỉ có điều không biết còn giấu được Hạ Sơ bao lâu nữa. Anh nghĩ, có lẽ tiếp theo anh nên nghĩ một kế hoạch vẹn toàn, dần dần chiếm lấy trái tim Hạ Sơ, đồng thời thực hiện ước mơ của anh.

Cuộc họp thường lệ vào buổi sáng vừa kết thúc, An Hinh nhìn Hạ Sơ đang thu dọn tài liệu, tò mò: “Sao vậy? Hôm nay mình đánh má hơi đậm à?”

Hạ Sơ vội lắc đầu, bất giác đưa tay lên sờ má: “Làm gì đến nỗi, đỏ lắm à?”

“Ừ!” An Hinh gật đầu: “Nhìn như đóa hoa vậy, hồng hào lắm. Hình như mới sảy thai được ba tháng đúng không? Tốt nhất các cậu nên giữ gìn.” Vừa nói An Hinh vừa húc khuỷu tay vào eo cô với vẻ mờ ám.

“Làm gì có? Đừng nói linh tinh.” Hạ Sơ vội vàng phủ nhận, nhưng mặt càng đỏ hơn.

An Hinh phì cười: “Đi thôi, vào phòng làm việc của tớ nói chuyện đi, hê hê!”

“An Hinh này!” Hạ Sơ đấu tranh một hồi, lấy hết can đảm: “Cậu bảo làm "chuyện ấy" trong thời gian không an toàn, rồi lại không "bảo vệ", có phải rất dễ có bầu hay không?”

“Cái đó là sao?” An Hinh cười ranh mãnh, cao giọng hỏi.

Vân Hạ Sơ ngượng ngùng lườm bạn một cái.

“Hê! Là chuyện đó chứ gì. Cậu ngần này tuổi đầu rồi mà sao còn thẹn thùng như con gái vậy? Có gì mà ngại chứ.”

Từ trước đến nay An Hinh vốn hay nói to, có người đi qua phòng họp, liếc mắt nhìn vào.

Hạ Sơ hậm hực ôm tập giấy tờ lên quay người đi ra.

“Ái khanh! Nàng đừng giận, nghe trẫm nói đây này.” An Hinh vội đuổi theo, khoác tay lên vai Hạ Sơ, cười hề hề, ghé sát vào tai Hạ Sơ hạ giọng: “Này, để cho an toàn thì cậu nên đến hiệu thuốc mua một hộp tránh thai khẩn cấp. Nhưng đề nghị lần sau không được cao hứng như vậy, nhớ mang cái đó nhé, ha ha!”

Vân Hạ Sơ liền làm theo, sau khi hết giờ làm việc lén lén lút lút đến hiệu thuốc mua thuốc giấu trong túi xách, trước khi đi ngủ xé vỏ hộp ở trong phòng, cho thuốc vào hộp thuốc có bốn ngăn hay sử dụng khi đi du lịch, mới mang cốc ra phòng khách lấy nước.

Cảnh Thần đang thay nước cho bình đun nước, ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai đều tỏ ra bối rối. Thấy Hạ Sơ một tay cầm hộp thuốc bốn ngăn, một tay cầm cốc, Cảnh Thần liền gợi chuyện: “Em uống thuốc à?”

“Vâng.”

“Sao vậy? Người không khỏe à?”

“Không, không sao, vitamin thôi.”

“Ờ!”

“Nước còn phải đun một lát nữa, em ra sofa ngồi đợi một lúc.”

“Vâng.” Hạ Sơ đặt hộp thuốc và cốc lên tủ cạnh bình đun nước, ra sofa ngồi xem ti vi.

Năm phút sau, Cảnh Thần nhắc: “Nước sôi rồi, anh rót cho em rồi đấy, anh đi ngủ trước đây, chúc ngủ ngon.”

Mặt Hạ Sơ hơi đỏ lên, trả lời mà không ngoảnh đầu lại: “Vâng, chúc ngủ ngon.” Tim đập thình thịch, uống thuốc xong cô lại nhắc mình lần nữa, đừng nghĩ linh tinh, coi như là chuyện tình cờ, đều là người lớn cả rồi!

Chương 17: Hình như là tình yêu

Sáng sớm, Hạ Sơ đẩy cửa phòng làm việc, rất bất ngờ khi thấy An Hinh đang ngồi trên ghế của cô, nét mặt nghiêm nghị dường như có chuyện gì quan trọng chuẩn bị nói.

Hạ Sơ đặt túi xách xuống, nói với Tiền Duyệt đang mang báo vào: “Tiền Duyệt, phiền em pha giúp chị cốc cà phê nhé.”

An Hinh liền giơ tay: “Pha cho cả chị một cốc nữa nhé, cho nhiều đường một chút.”

“Hả! Sao tự nhiên lại thay đổi phong cách vậy, không phải từ trước đến nay cậu không thích cho đường đó sao?” Hạ Sơ cười hỏi.

An Hinh đặt tờ báo trong tay xuống, nhìn Hạ Sơ đang cười híp mắt, thở dài: “Haizz! Hạ Sơ, cậu chưa đọc báo ra hôm nay đúng không?”

“Hả! Chưa, sao vậy?”

“Ừ, cậu đọc đi.” Vừa nói, An Hinh vừa đưa tờ báo đang cầm trên tay cho Hạ Sơ.

Trên trang giải trí, ảnh một diễn viên đang hot của Hàn Quốc được đăng rất to ở vị trí nổi bật nhất. Bản tin phía dưới nói rằng, người đẹp nổi tiếng châu Á này sẽ là đại sứ hình ảnh cho bộ sản phẩm dành cho giới trẻ của tập đoàn Phúc Trạch, hai bên đã ký được thỏa thuận hợp tác sơ bộ.

“Xem ra, Phúc Trạch chuẩn bị đầu tư phát triển thị trường sản phẩm vừa và thấp rồi, chắc chắn sẽ tác động không nhỏ đến chúng ta. Dù sao thì cũng chưa có công ty nào có thực lực hùng mạnh như vậy trong phân khúc thị trường này.” An Hinh nói với giọng lo lắng.

Hạ Sơ đọc đi đọc lại bản tin hơn năm trăm chữ đó, rồi nói: “Hiện tại vẫn chưa phát hiện ra được gì nhiều, bọn mình cũng đừng quá căng thẳng, có khi Phúc Trạch mới chỉ tung lên dư luận để gây ầm ĩ vậy thôi. Tớ nghĩ hiện tại cái mà bọn mình có thể làm, trước hết vẫn phải đảm bảo chất lượng sản phẩm của mình, tăng cường xây dựng thương hiệu cho Ân Y".

“Haizz! Xem ra cái cây non như bọn mình vẫn phải dựa vào bản thân để có thể tiếp tục lớn mạnh trong phong ba bão táp. Nhưng bọn mình cũng phải tìm cơ hội thích hợp để bùng nổ.” Vừa nói, An Hinh vừa đưa tay trái gõ xuống bàn và cau mày lại: “Với tư cách là giám đốc điều hành, tớ phải tìm ra cách để đầu tư cho việc phát triển, quảng cáo thương hiệu, nhưng do kinh phí của bọn mình cũng có hạn, không thể mời các sao lớn tham gia quảng cáo. Vì vậy bọn mình phải tìm con đường tốn ít tiền nhưng hiệu quả lại lớn. À, tớ sẽ đi triệu tập phòng quảng cáo để nghiên cứu xem sao, cậu cứ làm việc đi nhé. Cậu bảo Tiền Duyệt mang cà phê vào phòng họp cho tớ.”

Nói xong, An Hinh lại hùng hục đi ra ngay, bên ngoài có tiếng cô gọi mọi người vào họp. Hạ Sơ ngồi xuống, cầm tờ báo trên bàn lên và bắt đầu xem lướt.

Sau đêm mưa nhiệt tình đó, Hạ Sơ và Cảnh Thần bước vào giai đoạn sống chung hết sức mong manh. Gặp nhau ở các phòng ngoài, cả hai đều mỉm cười, chào nhau rất lịch sự, trước khi đi ngủ, sau khi nói câu chúc ngủ ngon, ai về phòng người nấy. Trước khi đi ngủ, Hạ Sơ phát hiện ra rằng mình vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, liền vội vàng nghiêm mặt lại, nhủ thầm: “Đừng nghĩ linh tinh, Vân Hạ Sơ, nhà ngươi và anh ta chỉ kết hôn theo hợp đồng. Năm sau hợp đồng hết thời hạn, là có thể ly hôn một cách êm đẹp! Đều là người đã trưởng thành, kể cả đêm hôm đó cả hai đều rất tình nguyện, nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi. Đàn ông đẹp trai như vậy, làm sao có thể chung sống yên ổn cả đời.”

Nghĩ xong, Hạ Sơ lại thấy có cái gì đó hụt hẫng, lẻ loi. Sự tiếp xúc thân mật giữa hai cơ thể, lại khiến cô dần dần đánh mất nguyên tắc của mình, mọi thứ dần dần trở nên mơ hồ.

Trong mơ, lại thấy Cảnh Thần đến chào tạm biệt. Anh vẫy tay, vẫn nụ cười lưu manh như bình thường. Anh nói: “Hạ Sơ, anh đi đây, em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

Hạ Sơ cuống quá, vội đưa tay ra túm lấy anh. Thế nào mà lại túm ngay vào chiếc đồng hồ báo thức trên đầu giường, rồi cô giật mình tỉnh dậy vì chiếc đồng hồi rơi xuống đất phát ra tiếng kêu giòn tan. Nhớ lại vẻ sốt sắng của mình trong giấc mơ vừa nãy, bất giác cô sững sờ ngồi thẳng dậy, nhìn thấy trời đã sáng, trong lòng lại thấy có cái gì đó trống trải.

Lúc ăn sáng, hai người gặp nhau trên bàn ăn. Hạ Sơ nhìn Cảnh Thần đang ngồi đối diện với mình, đang phết bơ lạc vào bánh mì. Đầu anh hơi cúi, tay cầm dao, chăm chú phết từng lớp bơ lạc lên mặt bánh mì, sau đó lại cẩn thận phết cho đều phần bơ lạc dính ở rìa bánh. Hạ Sơ nhìn thấy bánh mì đã được phết bơ rất đều, chỉ chênh nhau một phần mười milimét là cùng, tuy nhiên, dường như Cảnh Thần vẫn không có ý định dừng tay.

Hạ Sơ không kìm được nữa bèn hắng giọng nhằm thu hút sự chú ý của Cảnh Thần.

Đến lúc này, Cảnh Thần mới tạm dừng công trình phết bơ lạc, đưa mắt nhìn Hạ Sơ, cười rất hiền lành: “Hạ Sơ, có chuyện gì vậy?”

“À!” Hạ Sơ cắn môi theo thói quen: “Buổi chiều Ngô Mạt ra viện, phiền anh đi đón cậu ấy được không?”

“OK, để anh sắp xếp thời gian một chút.” Vừa nói, Cảnh Thần vừa rút điện thoại di động ra xem thời gian biều, không hiểu xúc động thế nào mà làm lật chiếc đĩa đựng miếng bánh mỳ tuyệt vời. Hạ Sơ nhìn kiệt tác nghệ thuật rơi tự do xuống đất, mặt phết bơ lại úp ngay xuống dưới.

Hạ Sơ cố nhịn, nhưng không nhịn được, cười ra cả nước mắt.

Cảnh Thần bẽn lẽn vò đầu, hiếm khi thấy anh bẽn lẽn như vậy, sau đó cũng cười lớn hồi lâu.

Hạ Sơ đặt cốc xuống, lau miệng, cười rất vui vẻ: “Em đi làm đây, tối gặp lại nhé.”

“Ừ. Thế nhé.” Cảnh Thần vội nhét nửa miếng bánh mì còn lại vào miệng, nhồm nhoàm nói: “Để anh đưa em đi nhé.”

Hạ Sơ định từ chối, nhưng lại thấy Cảnh Thần luống cuống đậy ngay nắp hộp bơ lạc vào cốc sữa, sữa bắn tung lên, rồi anh cuống quýt bỏ cốc sữa vào bồn rửa bát trong bếp, nói với vẻ biết lỗi: “Đợi anh một lát, anh vào lấy chìa khóa ô tô.”

Hạ Sơ cố nhịn cười nói: “Vâng, anh đừng vội, vẫn còn sớm mà.”

Trên xe, không tìm được chủ đề gì nói chuyện, hai người ngượng ngùng im lặng. Đài phát thanh đang phát tặng thính giả một bài hát, giọng MC rất vui vẻ: “Bài hát tiếp theo có tên là Vợ chồng trẻ, xin tặng cho tất cả các đôi vợ chồng trẻ hạnh phúc đang lắng nghe chương trình của chúng tôi, chúc hạnh phúc của các bạn luôn mặn mà như hoa.”

Tại ngã tư, hai người vừa nghe vừa ngồi rất nghiêm chỉnh, ánh mắt nhìn về phía trước đợi đèn xanh bật lên. Trong xe bật điều hòa, nhưng Vân Hạ Sơ lại cảm thấy không khí mỗi lúc một ngột ngạt.

Từ xa nhìn thấy tòa nhà của công ty, cô nghĩ không thể tiếp tục mãi như thế này nữa, gần đây bầu không khí giữa hai người khiến càng ngày cô càng cảm thấy bất an. Và thế là cô liền hạ quyết tâm, hít thở một hơi thật sâu, phá vỡ sự im lặng: “Cảnh Thần, đêm hôm trước, chính là hôm đó, em muốn nói với anh rằng bọn mình đều là người lớn cả rồi, không cần phải quá coi trọng chuyện đó. Khi hợp đồng đến hạn, bọn mình sẽ chia tay một cách êm thấm. Giữa chúng ta không có tình cảm gì, thế nên anh cũng không cần phải băn khoăn gì, không nên nghĩ anh đang nợ nần em gì đó, anh có hiểu ý em không?”

Cảnh Thần không nói gì, xe đang dừng trước tòa nhà công ty, sau một hồi ấp a ấp úng, Hạ Sơ cũng không nhìn Cảnh Thần đang sầm mặt mà bước ngay xuống xe, lí nhí chào tạm biệt.

Cảnh Thần quay đầu nhìn theo bóng Hạ Sơ đang vội vã bỏ đi, trong lòng tự nhiên vô cùng hẫng hụt. Anh chán nản gục mặt xuống vô lăng. Thôi được, cứ coi là như vậy, cô bảo không nợ nần thì coi như không có nợ nần gì! Cuối cùng, anh lại ngoác miệng cười trong gương chiếu hậu. Thôi vậy, không tị nạnh với con rùa mai dày đó nữa. Cảnh Thần, cố lên!

An Hinh triệu tập một cuộc họp khẩn cấp lãnh đạo các phòng, tuyên bố một sự kiện khiến mọi người vô cùng phấn chấn, cô rưng rưng nước mắt, hào hứng: “Tiếp theo đây, chúng ta sẽ tập trung cao độ tinh thần, chào đón mốc lịch sử quan trọng vĩ đại nhất, huy hoàng nhất, trong lịch sử phát triển của Ân Y. Cơ hội lần này có thể nói là ngàn năm có một, và không phải là cứ mời các sao hay bỏ tiền ra là làm được đâu!”

An Hinh nói khá lưu loát bài phát biểu lằng nhằng này, phòng hội nghị vang lên tiếng vỗ tay rào rào.

Hạ Sơ ngồi thẳng người, nghiêm mặt chờ đợi mốc son lịch sử.

An Hinh khua tay, ra hiệu cho mọi người yên lặng: “Hôm qua, tôi đã có được một thông tin đáng tin cậy, hãng đồ trang sức nổi tiếng Finrod dự định chọn một đơn vị đồ trang sức trong nước để hợp tác về việc thiết kế phụ kiện riêng cho các sản phẩm mùa thu của họ. Tôi đã nhờ người gửi tài liệu của chúng ta cho người phụ trách của Finrod ở Trung Quốc. Chúng ta phải bắt tay vào thu thập các tài liệu về sản phẩm của Finrod trước đây, sắp xếp lại và giao cho phòng thiết kế. Mọi người cần tranh thủ thời gian, chúng ta cần phải thiết kế ra được một bộ mẫu sản phẩm phù hợp với phong cách của họ trong vòng hai tuần. Bởi vì, đối với Ân Y, đây là cơ hội ngàn năm có một. Dĩ nhiên rồi, đối thủ cạnh tranh của chúng ta trong vụ này còn có cả các hãng lớn như Phúc Trạch..."

Nghe đến phần “dĩ nhiên rồi” này, trự lý Tiền ngồi bên cạnh liền quay đầu nhìn Hạ Sơ. Hai người đưa mắt nhìn nhau, không nhịn được cười.

“Tuy nhiên, chúng ta phải tự tin vào mình, mặc dù hiện nay sức cạnh tranh của chúng ta vẫn còn hơi kém, nhưng nếu giành được đơn hàng này, dựa vào độ ảnh hưởng của thương hiệu Finrod, Ân Y sẽ có cơ hội chen chân vào thương hiệu tốp hai thậm chí tốp đầu. Mọi người phải đồng tâm hiệp lực, phát huy tinh thần của Ân Y, chào đón mốc lịch sử vẻ vang của Ân Y.” An Hinh hào hứng kết thúc vấn đề.

Mọi người nối đuôi nhau đi ra, Hạ Sơ đi sau An Hinh, nói nhỏ: “Vừa nãy nhìn vẻ xúc động của cậu, tớ tưởng mốc lịch sử đã đến cửa rồi cơ, hóa ra còn đang ở tận đẩu tận đâu.”

Anh Hinh sững người, vỗ tập giấy tờ trên tay vào đầu Hạ Sơ, la lớn: “Vân Hạ Sơ, cậu được chồng chiều quá hóa hư rồi hả? Càng ngày càng lắm điều đấy.”

“Thôi đi! Chẳng liên quan gì đến hắn ta cả.” Hạ Sơ thanh minh.

“Nhưng Hạ Sơ này, vừa nãy tớ không nói thực ra Finrod nghe danh Phúc Trạch nên đã liên hệ trực tiếp với Phúc Trạch, và thông tin này là do Phúc Trạch tiết lộ.”

“Vậy hả? Sao Phúc Trạch lại sơ ý để lộ thông tin cơ mật như thế?”

“Lúc đầu tớ cũng nghi ngờ độ chân thực của nó, nhưng bạn tớ nói thông tin này do một lãnh đạo của Phúc Trạch để lộ, hơn nữa tớ đã nhờ người giới thiệu chúng ta với Finrod. Theo sự phản ứng của phía Finrod thì nguồn tin này là chính xác.”

“Thế thì bọn mình phải cố gắng thôi, nếu mà thành công thì phải đi cảm ơn Phúc Trạch, hê hê!”

“Hạ Sơ, haizz! Con bé này được chiều quá nên sinh hư rồi!” An Hinh châm chọc.

Hết giờ làm việc, Cảnh Thần đến đón Hạ Sơ như đã hẹn, mỉm cười chào cô, dường như trong lòng khá vui. Hạ Sơ ngồi trên ghế phụ thầm thở phào, trút được tảng đá đang đè nặng trong lòng, nhưng không hiểu sao trong lòng tự nhiên lại thấy hẫng hụt, không có chỗ dựa.

Đến bệnh viện đón Đào Đào và Ngô Mạt, bốn người ra ngoài ăn cơm rồi về nhà. Lúc cô xuống xe thì thấy một người đang ngồi trên bậc tam cấp ngoài cửa tòa nhà. Đào Đào đang nói chuyện với Hạ Sơ, quay mặt sang nhìn thấy người đó liền sững lại! Còn người đó thì từ từ đứng dậy, vô cùng mừng rỡ: “Đào Đào, em về rồi à! Anh, anh đã hỏi mấy đứa bạn cùng lớp và biết được địa chỉ nhà em.”

Hạ Sơ cũng sững người, đó là Trương Hòa.

Đào Đào trở về với thực tại, bước đến, lạnh lùng hỏi: “Anh tìm tôi có chuyện gì?”

“Đào Đào.” Trương Hòa nhìn Hạ Sơ và Cảnh Thần đứng sau bằng ánh mắt ái ngại, ấp úng nói: “Anh có thể nói chuyện riêng với em một lát được không?” “Không cần thiết, chúng ta chẳng có gì để có thể nói chuyện riêng với nhau cả. Anh nói ở đây là được rồi!” Đào Đào thúc giục với vẻ khó chịu.

Trương Hòa đỏ bừng mặt, nghiến răng nhìn thẳng vào Đào Đào: “Đào Đào, mấy năm qua, người anh nhớ đến nhiều nhất vẫn là em. Anh phát hiện ra rằng cô gái mà anh yêu nhất là em. Đào Đào, mong em hãy tha thứ cho sự ngớ ngẩn của anh hồi đó.”

Đào Đào trợn tròn mắt một cách vô cùng sửng sốt, bất ngờ nhìn người đàn ông đã từng suýt làm chồng mình này, trước khi tổ chức đám cưới lại nói phát hiện ra rằng người anh ta yêu là người khác. Ba năm sau, lại chạy đến nói rất chân tình rằng anh phát hiện ra rằng, người anh yêu là mình.

“Ê! Đầu óc anh có bình thường không hả? Sao toàn có phát hiện mới vậy?” Lúc đầu Đào Đào tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, sau đó lại châm chọc với giọng rất giễu cợt.

“Đào Đào, em cho anh cơ hội đi. Bạn bè cùng phòng em nói em vẫn chưa lấy chồng, có phải em đang đợi anh hay không?”

“Xí! Anh còn coi mình là người mà không biết ngượng à?” Đào Đào vô cùng phẫn nộ, chỉ thẳng tay vào mũi Trương Hòa quát: “Hồi đó anh qua được cầu rồi rút ván, bây giờ lại muốn qua cầu lần nữa à. Hừ! Anh hãy từ bỏ ý định đó đi, anh tài giỏi đến đâu mà tôi phải phục tùng anh? Anh cứ ngồi hóng mát bên kia sông đi.”

Trương Hòa ngượng quá, mặt tái đi, nghe thấy tiếng ồn ào, bảo vệ liền đi tới, Hạ Sơ vội vàng kéo Đào Đào: “Đừng bực, Đào Đào, lên nhà rồi nói chuyện sau, đừng cãi nhau ở đây.”

Đào Đào liền giậm châm, bực bội quẹt thẻ mở cửa điện tử. Hạ Sơ liếc Trương Hòa, mặc dù bị hạ nhục nhưng anh chàng không có ý định bỏ đi mà theo ngay vào trong.

Cả đoàn người lặng lẽ lên phòng 806, Trương Hòa ngồi trên sofa. Hạ Sơ nhìn nét mặt như đâm lê của Đào Đào và vẻ rất nhún nhường của Trương Hòa một cách bất lực, quay vào bếp pha trà. Cảnh Thần và Ngô Mạt liền theo vào ngay: “Sao vậy, Hạ Sơ, anh chàng đó là ai vậy?”

Hạ Sơ vội liếc vào phòng khách, hạ thấp giọng, nói: “Không liên quan gì đến hai người. Đó là người yêu cũ của Đào Đào, năm xưa suýt thì hai người đã lấy nhau, cũng không hiểu tại sao bây giờ anh ta quay lại tìm. Thôi cứ để bọn họ nói chuyện với nhau, dù sao cũng đã từng là bạn thân lúc hoạn nạn.”

Lúc này đây, lại nghe thấy Đào Đào gọi ở ngoài: “Ngô Mạt, anh ra đây đi.”

“Hả? Gọi mình hả? Ra ngay đây.”

Đào Đào vỗ tay xuống ghế, ra hiệu cho Ngô Mạt ngồi bên cạnh mình. Ngô Mạt nhìn cô với ánh mắt thắc mắc. Đào Đào liền đưa tay ra khoác vai Ngô Mạt rất thân mật, đầu gục vào vai cậu, mỉm cười với Trương Hòa: “Quên mất không giới thiệu, đây là bạn trai của tôi, Ngô Mạt. Chúng tôi đã sống chung với nhau rồi, sắp tới sẽ làm đám cưới, đến lúc đó mời anh đến dự nhé.”

Ngô Mạt quay đầu nhìn Đào Đào với vẻ sửng sốt, đang định thanh minh thì bị Đào Đào véo một cái rất kín đáo, sau đó Đào Đào lại đưa mắt ra hiệu. Ngô Mạt đành phải gật đầu với Trương Hòa, cười rất không tự nhiên, nói: “Chào anh!”

Trương Hòa nhìn anh chàng trẻ hơn Đào Đào này, không hiều đầu đuôi thế nào.

Đào Đào đã đứng dậy tiễn khách: “Xin lỗi anh, bạn trai tôi mới ra viện, phải tĩnh dưỡng một thời gian nên không thể giữ anh ở lại, tạm biệt.”

“Đào Đào”, Trương Hòa ấp úng: "Anh có thể ở nhờ hai ngày được không, anh không có chỗ ở.”

“Cái gì, xin ở lại nhà tôi, không thể!” Đào Đào quát lớn, gạt phắt Ngô Mạt ra rồi đẩy Trương Hòa ra ngoài: “Bên ngoài thiếu gì khách sạn, anh đừng có gây sự với tôi. Tôi nói thẳng là kiếp này không muốn nhìn thấy cái mặt anh nữa.”

Bị đẩy ra cửa, Trương Hòa túm chặt lấy khung cửa quay đầu lại nói lớn: “Giang Đào Đào, tôi định đến đây tìm cô để bàn chuyện với cô. Nếu cô đã tuyệt tình như vậy thì tôi cũng nói thẳng mọi chuyện tại đây, đề nghị cô hãy trả cho tôi một nửa tiền bán căn hộ, đó là phần của tôi.”

Vẻ tội nghiệp trên khuôn mặt Trương Hòa đã biến mất, thay vào đó là bộ mặt rất hùng hổ.

Nghe thấy vậy, Đào Đào liền cười khẩy: “Hừ! Hóa ra anh đến đây để đòi tiền bán nhà hả, anh đòi tiền thì cứ nói thẳng ra, việc gì phải vòng vo tam quốc như vậy, không thấy ngượng à.”

Mặt Trương Hòa hết đỏ lại chuyển sang tái, rồi anh ta chơi bài chầy cối nói lớn: “Đúng, tôi muốn đòi lại số tiền đáng lẽ phải thuộc về tôi, cô không đưa thì tôi sẽ ở đây và không đi đâu cả.”

Ba người trong phòng nhìn Trương Hòa trở mặt, trợn mắt sửng sốt.

Đào Đào xông đến tát bốp một cái lên mặt Trương Hòa, bị đánh Trương Hòa đứng nguyên tại trận. Thấy Đào Đào chuẩn bị tát cái thứ hai, Cảnh Thần và Ngô Mạt vội đến ngăn Đào Đào đang nổi trận lôi đình. Hạ Sơ ấn Đào Đào ngồi xuống ghế: “Cậu đừng nổi cáu, không phải năm xưa hai người đã ký hợp đồng rồi đó sao? Không có lý do gì để anh ta đòi cả.”

Vừa nghe nói vậy, Đào Đào liền chạy ngay về phòng, một lát sau lấy ra hai tờ giấy ném xuống trước mặt Trương Hòa: “Đọc đi, đây là bản thỏa thuận mà tôi và anh đã ký với nhau, anh đã tặng cho tôi quyền sở hữu nửa căn hộ, đây là giấy ủy quyền bán căn hộ đã được công chứng.”

Trương Hòa trợn mắt nhìn hai tờ giấy, đột nhiên giật luôn bản thỏa thuận cho tặng đó và vo tròn rồi nhét vào miệng. Bốn người còn lại nhìn anh ta với ánh mát khó tin. Người phản ứng nhanh nhẹn nhất là Cảnh Thần, anh xông đến, đè hắn xuống tràng kỷ, quát lớn: “Nhả ra, mau lên!”

Nhưng đã không còn kịp nữa, Trương Hòa trợn mắt nuốt luôn tờ giấy đó vào bụng.

Hắn vớ ngay cốc nước trên tràng kỷ, vừa uống vừa quát: “Tôi đã hỏi luật sư rồi, bản thỏa thuận cho tặng không có công chứng. Giờ tôi tôi đã hủy rồi, cô hãy trả lại cho tôi phần đáng phải thuộc về tôi.”

Cảnh Thần đứng bên cạnh, đột nhiên xông đến đấm mạnh vào bộ mặt vô lại của Trương Hòa khiến hắn ngã dúi xuống đất, hộc máu mũi. Ngô Mạt bước đến đá thêm một cái, Đào Đào vội đến ngăn cậu lại, chỉ sự cậu làm bục vết thương.

Một hồi lâu Trương Hòa mới lồm cồm bò dậy, nhìn Cảnh Thần và Ngô Mạt với vẻ sợ hãi, đã không còn vẻ hung hăng như trước nữa, nhưng vẫn hậm hực nói: “Tôi sẽ kiện các anh về tội hành hung người khác.”

Cảnh Thần bước đến, túm chặt cổ áo Trương Hòa: “Đằng nào cũng sẽ đi kiện, vậy thì ta sẽ mạnh tay hơn chút nữa, nếu không pháp y sẽ khó thu thập chứng cứ.”

“Đừng, đừng đánh!” Trương Hòa vội vàng ôm đầu né tránh.

“Thế thì cút ngay!”

Cảnh Thần vừa buông tay ra, Trương Hòa liền cúp đuôi bỏ đi, sau đó quay đầu lại ném vào một mẩu giấy: “Giang Đào Đào, suy nghĩ trong vòng ba ngày rồi gọi điện thoại cho tôi, nếu không ta sẽ gặp nhau trước tòa.”

Trương Hòa vừa chửi vừa ra về, Đào Đào tức quá giậm chân xuống đất. Cảnh Thần nhặt mẩu giấy ghi số điện thoại đó lên, nhìn Hạ Sơ cũng đang rất sốt sắng, nói: “Đừng cuống, để anh hỏi luật sư xem thế nào.”

Một lát sau, Cảnh Thần tắt máy, từ ban công đi vào, khẽ lắc đầu nói: “Bạn anh nói rằng, trong tình huống này, anh ta đã hủy chứng cứ, nếu đứng trước tòa anh ta vẫn khăng khăng nói rằng không có chuyện cho tặng thì khả năng thắng kiện của chúng ta sẽ không lớn.”

“Chắc chắn em sẽ không trả tiền cho gã khốn đó!” Đào Đào vẫn chưa hết giận, Ngô Mạt khoác tay lên vai cô, an ủi: “Đừng lo, nhất định sẽ có cách thôi chị.”

Cảnh Thần cúi đầu, sau một lát suy nghĩ liền nói: “Mọi người đừng lo, anh sẽ giữ số điện thoại này, mọi người không phải quan tâm gì nữa, cứ giao tên vô lại này cho anh.”

Ba người còn lại liền đưa mắt nhìn Cảnh Thần với vẻ sửng sốt, đồng thanh hỏi: “Anh có cách gì à?”

“Hê hê, cứ đợi đấy.” Cảnh Thần bước đến khoác tay lên vai Vân Hạ Sơ, cười rất bí hiểm: “Bổn nhân sẽ có cách, Hạ Sơ, bọn mình về nhà thôi, để cho Ngô Mạt nghỉ đã.”

Chương 18: Thực ra đều là những đứa trẻ ngoan

Bị Cảnh Thần khoác vai và kéo ra khỏi phòng 806, đi cầu thang bộ xuống tầng dưới, Hạ Sơ liền ngửa mặt lên với vẻ không yên tâm hỏi: “Rốt cục là anh có cách gì, không phải luật sư đã nói là khả năng thắng kiện không cao đó sao?”

“Hê, đã nói là em đừng quan tâm rồi mà! Nào, thơm một cái.” Nói rồi, Cảnh Thần lại ghé sát vào thơm một cái rõ kêu trên má Hạ Sơ. Cô liền húc ngay khuỷu tay vào anh theo bản năng. Cảnh Thần khom lưng rút về phía sau, cười rất thích thú: “Hê hê! Tấn công đúng lúc, phòng thủ thành công.”

Hạ Sơ không nói gì, thậm chí còn ngoảnh đầu lại cười, nói: “Trình độ lên tay đó nhỉ, về phòng nhanh lên.”

Cảnh Thần sững lại, nụ cười tắt ngấm, nhớ đến nụ cười ban nãy của Hạ Sơ, nhìn rạng rỡ, thẹn thùng như ánh trăng trong mây, anh liền nhấc chân đi theo Hạ Sơ với vẻ ngạc nhiên.

Đứng trước cửa phòng 706, Hạ Sơ lục tìm trong túi xách, rồi lại quay đầu mỉm cười vưới Cảnh Thần, đưa tay ra nói: “Hình như em để quên chìa khóa ở công ty rồi, anh đưa chìa khóa của anh đây vậy.”

“Ừ.” Cảnh Thần không nói gì thêm, móc ngay chìa khóa trong túi quần mình ra đưa cho cô.

Hạ Sơ cắm chìa khóa vào ổ, đột nhiên lại nói: “Anh xem công tơ điện xem nhà mình còn bao nhiêu số, hình như sắp hết điện rồi.”

Cảnh Thần liền tuân lệnh ngay, nhanh nhẹn quay ra hộp công tơ điện đầu cầu thang, một lát sau liền nghe thấy anh gọi: “Còn nhiều lắm, chưa phải mua ngay đâu.”

Chưa nói dứt lời thì nghe thấy cửa bị đóng rầm một tiếng. Cảnh Thần vội vàng chạy lại, bấm chuông hét: “Hạ Sơ, Hạ Sơ, anh chưa vào mà.”

Hạ Sơ cố nhịn cười, coi như không nghe thấy gì.

Cảnh Thần chợt hiểu ra vấn đề, biết Vân Hạ Sơ cố tình làm như vậy.

Khoảng mười lăm phút sau, Vân Hạ Sơ phát hiện ra rằng, sau một hồi đứng bên ngoài gõ cửa, dường như Cảnh Thần đã đầu hàng. Cô cười định mở cửa cho anh vào, vừa đặt tay lên tay cầm ở ổ khóa, thì nghe thấy tiếng Cảnh Thần gõ cửa, tiếp đó là tiếng than thở rất thê lương: “Bà xã à! Anh sai rồi. Từ nay về sau anh không dám về nhà muộn như thế này nữa đâu. Em đừng giận nữa, mau cho anh vào đi.”

Vân Hạ Sơ sởn hết cả gai ốc, cô liền mở ngay cửa ra định bịt chặt cái miệng lắm điều đó lại để hàng xóm khỏi ra ngoài ngó vì ồn ào.

Cửa vừa mở, Vân Hạ Sơ liền sững người, bên ngoài, hàng xóm đã được Cảnh Thần mời ra và đứng gọi cửa giúp hắn. Nhìn thấy Vân Hạ Sơ mở cửa, chị ở nhà đối diện liền khuyên: “Hai vợ chồng sống với nhau cơm lành canh ngọt thì còn gì bằng, đừng cãi nhau nữa, mau cho cậu ấy vào nhà đi.”

“Đúng vậy, mau vào nhà đi, muộn thế này rồi.” Mọi người mồm năm miệng mười khuyên nhủ.

Hạ Sơ ngượng quá, Cảnh Thần liền quay lưng vào hàng xóm nháy mắt với Hạ Sơ, miệng vẫn tiếp tục năn nỉ: “Bà xã, anh sai rồi. Từ nay trở đi hết giờ làm việc là anh sẽ về nhà với em mà.”

Hạ Sơ liền đưa tay ra kéo hắn vào nhà, sau đó cười với hàng xóm với vẻ biết lỗi, nói: “Em xin lỗi, muộn thế này rồi mà còn làm phiền đến mọi người, em thật sự xin lỗi!”

Lúc này mấy người hàng xóm nhiệt tình mới ai về nhà người nấy. Hạ Sơ vẫy tay chào chị ở nhà đối diện rồi mới đóng cửa lại, xông ngay đến trước sofa, nhìn thấy vẻ ung dung tự đắc của Cảnh Thần mà phát bực: “Anh có chấm dứt ngay đi không? Tôi không quan tâm đến chuyện anh thích gây chuyện để mất mặt trước mặt người khác, nhưng cảnh cáo anh lần sau đừng lôi tôi vào.”

Cảnh Thần nhìn Hạ Sơ hai tay chống nạnh, mặt mày hầm hầm, liền cười tủm tỉm nói: “Bà xã, nếu em còn bắt nạt anh, anh sẽ đến tìm cô tổ trưởng dân cư mách tội đấy, à, còn cô Vương ở tầng dưới nữa, cô ấy là người nhiệt tình nhất. Hôm đó còn hỏi anh có phải cậu đang sống chung với cô gái tầng tám không, anh bảo không, bọn cháu kết hôn rồi! Hê hê!”

Hạ Sơ giận tím người, cô hậm hực vớ ngay cái gối dựa trên sofa và ném về phía Cảnh Thần, bực bội nói: “Anh đừng bán rượu vang nữa, anh làm diễn viên chắc chắn sẽ rất nổi tiếng đấy!”

Cảnh Thần liền đính chính lại ngay: “Không, bán rượu vang là ước mơ của anh.”

Xí!

Hôm sau, Hạ Sơ chưa tan sở thì Đào Đào gọi điện thoại đến, nói rất hào hứng: “Hạ Sơ, anh chàng Cảnh Thần nhà cậu giỏi thật đấy, tính sổ được gã vô lại đó thật rồi, vừa nãy tớ đã nhận được một bản thỏa thuận cho tặng mới do Trương Hòa chủ động gửi đến. Ha ha, buồn cười quá, tối nay sẽ mời ba người đi ăn.”

Hạ Sơ cúp máy, nghĩ bụng xem ra vẫn phải dùng kẻ vô lại để đối phó với kẻ vô lại, nhưng vẫn không nén được tính tò mò mà gọi điện cho Cảnh Thần.

Đầu bên kia điện thoại, Cảnh Thần cười với vẻ rất bí hiểm, trong lúc Hạ Sơ đang bực bội giục thì đột nhiên buông ra một câu: “À, về em thanh toán các khoản hộ anh nhé. Anh có hóa đơn, hóa đơn thật hẳn hoi.”

Hạ Sơ không nói gì mà cúp máy ngay, trong bụng thì chửi gã vô lại đó té tát.

Tối đến, bên bàn ăn, sau khi Đào Đào tra khảo một hồi, Cảnh Thần mới khai ra sự thật.

Anh nói, chiều hôm qua anh gọi điện thoại cho Trương Hòa, nói Đào Đào chấp nhận trả tiền cho anh ta, hẹn gặp anh ta tại phòng riêng của một sàn nhảy.

Trương Hòa đã không khi ngờ gì mà đến điểm hẹn, kết quả vừa bước vào đã bị một người khống chế, một con dao nhọn sắc lẹm cứ lắc qua lắc lại trước mặt, giữa chừng nhân viên phục vụ có mang đĩa hoa quả vào, nhưng nhân viên này lại không đếm xỉa gì đến ánh mắt cầu cứu của Trương Hòa. Và thế là Trương Hòa giãy giụa chẳng được bao lâu, liền ngoan ngoãn đồng ý ký tên lên bản thỏa thuận cho tặng mới.

Ra đến cửa thì gặp cảnh sát đi tuần, Trương Hòa liền khóc lóc báo cáo với cảnh sát, nhân chứng vật chứng đều có mặt. Sau khi Trương Hòa báo cáo tình hình, cảnh sát còn cho gọi nhân viên phục vụ mang đĩa hoa quả lúc nãy vào, kết quả nhân viên phục vụ nói, vừa nãy anh ta vào phòng thì thấy Trương Hòa gạ gẫm bán thuốc, thế nên mới bị người ta đánh.

Trương Hòa vội vàng thanh minh cho mình, cảnh sát bước đến lục soát người anh ta thì phát hiện ra một gói bột K, Trương Hòa sự quá, mặt cắt không còn giọt máu.

Hạ Sơ cũng giật nảy mình, vội hỏi: “Không cần thiết phải xử lý anh ta như thế, tội buôn bán ma túy là tội lớn đấy.”

Cảnh Thần vừa cười vừa rót đầy Coca vào cốc cho Hạ Sơ, rồi nói: “Ai bảo hắn ta chủ động tìm cảnh sát như vậy. Hê hê, nhưng cũng chỉ dọa hắn thôi, bột trắng đó chỉ là bột mì. Ngay lúc đó cảnh sát đã phát hiện ra, đưa hắn về đồn giam một đêm. Buổi sáng anh đã cho người đến ký giấy tờ đảm bảo cho hắn ra, giờ này chắc là đã rời Bắc Kinh về quê rồi. Bản thỏa thuận đó là do hắn ta chủ động đề nghị gửi cho Đào Đào.”

Cảnh Thần vừa nói, vừa nhìn vẻ sửng sốt trên khuôn mặt ba người kia, cười hề hề: “Đừng có ngưỡng mộ anh như vậy, sau này có việc gì cứ tìm đến anh.”

Hạ Sơ ghét sát vào, hỏi nhỏ: “Sao anh lại quen đám xã hội đen đó?”

“Cái này thì có gì đâu?” Cảnh Thần nhướn mày lên với vẻ rất tự đắc: “Anh là người bán rượu vang cao cấp, từ trước đến nay có quan hệ với đủ mọi hạng người. Anh nói cho bọn em biết nhé, mấy tên xã hội đen đều là những người rất giàu có và lại biết hưởng thụ. Họ thường xuyên mời anh đi giám định những loại rượu cực đỉnh nên quan hệ với anh rất tốt. À, nếu như bọn em quen ai giàu có, bất luận là xã hội đen hay xã hội trắng thì đều phải nhớ giới thiệu cho anh nhé, anh sẽ trả phần trăm cho bọn em.”

Hạ Sơ nhún vai với Đào Đào và Ngô Mạt, nói: “Ăn cơm thôi, đồ ăn ở đây ngon lắm.”

Sau khi ăn xong bốn người vừa ra khỏi cửa xoay của nhà hàng, thì thấy Tống Hàm đang bước lên bậc tam cấp, nhìn thấy Hạ Sơ và mấy người, liền mỉm cười: “Đúng lúc quá, chị đến ăn cơm với bạn bè à?”

Hạ Sơ liền gật đầu mỉm cười, thì nghe thấy Cảnh Thần nói: “Ừ, đúng lúc quá.”

Hai bên đi lướt qua nhau, đột nhiên Tống Hàm ngoái đầu lại nói: “Anh nhận được giấy mời chưa? Tối mai nhớ đến đúng giờ nhé.”

Hạ Sơ có phần sửng sốt, Cảnh Thần liền trả lời rất ngắn gọn: “Nhận được rồi, hẹn gặp ngày mai.”

Tống Hàm vẫy tay, thôi không cười nữa mà đi vào nhà hàng.

Đào Đào ghé sát vào Hạ Sơ với vẻ tò mò, hỏi nhỏ: “Ai vậy, nhìn thấy túi xách của cô ta chưa, mẫu mới nhất của Ferragamo đấy, vừa mới được tung ra thị trường ở Italia.”

Hạ Sơ liếc Cảnh Thần một cái: “Một trong những khách hàng có tiền của anh ta, người kế thừa tập đoàn trang sức nhà họ Tạ.”

“Hóa ra là như vậy.” Đào Đào gật đầu với vẻ đã hiểu ra vấn đề, sau khi lên xe lại hỏi Cảnh Thần với giọng rất tò mò: “Anh giỏi thật đấy, chơi được với cả người đẹp giàu có như vậy. Cô ấy mời anh làm gì vậy?”

Qua gương chiếu hậu, Cảnh Thần nhìn Vân Hạ Sơ đang ngồi trên ghế phụ với nét mặt bình thản, không hề tỏ ý quan tâm, và thế là anh liền ngoái đầu lại, cười rất đắc ý với Đào Đào: “Ngày mai tiểu thư họ Tống tổ chức sinh nhật, mời anh đến dự.”

“Wow! Anh danh giá quá nhỉ.” Đào Đào vỗ vai Cảnh Thần la lớn với giọng rất khoa trương.

Vân Hạ Sơ quay đầu sang, mím môi cười, giọng bình thản: “Chúc mừng anh! Xem ra thời đại coi trọng mĩ nam đã đến rồi! Anh rất có thực lực, cố gắng tranh thủ nhé!”

Ánh mắt ai oán của Cảnh Thần liếc qua mặt Hạ Sơ, khóe mép chùng xuống, rồi anh đưa mắt nhìn thẳng về phía trước cho xe nổ máy với vẻ bực dọc.

Về đến nhà, Hạ Sơ đi thẳng vào phòng làm việc.

Một lát sau, Cảnh Thần bước đến gõ cửa, thò đầu vào cười rất ranh mãnh: “Em bảo anh nên tặng quà gì nhỉ?”

Hạ Sơ đang ngồi trước máy tính thu thập tài liệu về Finrod, cô không ngước mắt lên mà lạnh lùng buông một câu: “Tùy anh thôi.”

Cảnh Thần tiu nghỉu đóng cửa và đi ra.

Mười phút sau, cửa lại bị gõ một lần nữa và mở ra. Lần này, trên vai Cảnh Thần có đeo mấy chục chiếc cà vạt, hỏi rất hào hứng: “Ngày mai anh sẽ mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh nước biển nhạt, em bảo nên thắt chiếc cà vạt nào thì đẹp?”

Hạ Sơ bỏ kính xuống, đứng dậy bước đến trước mặt Cảnh Thần, cô thờ ơ lấy tay gạt đám cà vạt ra, nghiêng người mỉm cười hỏi: “Anh rất muốn nghe lời gợi ý của em à?”

“Ừ, anh rất muốn nghe, em cũng biết đấy, anh không thể để mất mặt trước một thiên kim tiểu thư được.” Cảnh Thần gật đầu, giọng rất bức thiết và chân thành.

“Anh tìm một dây lụa đỏ, dài một chút, thắt một chiếc nơ cỡ lớn trên cổ, sau đó anh không cần phải chuẩn bị quà riêng làm gì nữa. Như thế thì anh sẽ không phải lo cho doanh thu trong sáu tháng cuối năm đâu.” Nói xong, Hạ Sơ liền đẩy anh chàng với gương mặt khó chịu đó ra, đóng rầm cửa lại, bực bội quát: “Thật tầm thường hết chỗ nói!”

Trước khi đi ngủ, Đào Đào lại gọi điện thoại cho Hạ Sơ.

Cô nói: “Hạ Sơ này, nói thật nhé, anh chàng Cảnh Thần nhà cậu thực sự là một người tốt, mặc dù nhìn bề ngoài khá lạnh lùng. Tớ thấy cậu nên cố gắng tu thành chính quả với anh ta, đó là cái phúc lớn của cậu đấy.”

Hạ Sơ vô cùng khó hiểu trước câu nói này.

“Vừa nãy Trương Hòa gọi điện cho tớ, xin lỗi tớ rất thành khẩn. Sự thật không hoàn toàn như những gì Cảnh Thần kể lúc ăn cơm.” Giọng Đào Đào buồn buồn, dường như rất tâm trạng: “Cảnh Thần cho Trương Hòa nằm trong đồn một đêm, nhưng sáng hôm sau anh ấy đã đích thân đến đón Trương Hòa, cũng không đánh hắn ta mà hỏi có phải hắn ta có nỗi khổ gì không. Trương Hòa sợ quá, bởi ngay từ đầu anh ta đã từ bỏ ý định đòi tiền tớ rồi. Sau khi Cảnh Thần hỏi, anh ta liền khai ra hết sự thật. Anh ta đã ly hôn từ hai năm trước, cuộc sống rất khó khăn. Gần đây mẹ anh ta lại bị ung thư vú, cần phải có một khoản tiền lớn để mổ. Anh ta đã vay một số bạn bè nhưng cũng không đủ, tớ đã hỏi bạn bè tớ thì thấy đúng là như vậy. Sau đó anh ta nói không còn cách nào khác, liền nhớ ra số tiền bán căn hộ năm xưa. Anh ta cũng biết là năm xưa có lỗi với tớ, thấy tớ không nể tình cũ, liền nghĩ ngay ra cảnh hủy hợp đồng để kiện tớ. Hạ Sơ, cậu có biết không? Cảnh Thần đã cho anh ta vay năm mươi nghìn tệ, trong khi anh ấy không nói gì với bọn mình. Có lẽ anh ấy không muốn tớ khó xử. Trương Hòa nói, đến khi nào hết khó khăn anh ta sẽ trả tiền cho Cảnh Thần. Hôm đó anh ta bộp chộp quá, anh ta nói anh ta không nên đến gây tổn thương cho tớ lần nữa, chính vì thế mới gọi điện thoại xin lỗi tớ.”

Đào Đào vừa nói vừa sụt sịt.

“Hạ Sơ, tớ nghĩ kỹ rồi, ngày mai tớ sẽ đi rút tiền và trả hộ Trương Hòa tiền cho Cảnh Thần. Sau đó tớ sẽ trả cho Trương Hòa một trăm nghìn tệ nữa. Đó là số tiền anh ta đáng được hưởng vì dù thế nào căn hộ đó cũng có một nửa tiền của anh ta. Hơn nữa hiện tại anh ta cần số tiền đó để cứu mạng mẹ mình. Thực ra năm xưa tớ cũng tính toán quá! À, cảm ơn Cảnh Thần hộ tớ nhé!”

“Ừ”, Hạ Sơ đáp lời, tự nhiên mắt lại đỏ hoe.

Cô cúp máy, mở cửa phòng ngủ thì nhìn thấy cửa phòng đối diện đã đóng, đèn đã tắt. Hạ Sơ đứng rất lâu, nhìn cánh cửa gỗ màu trắng im ắng đó. Người nằm bên trong lông bông từ sáng đến tối, rốt cục điều gì của anh ta là thật?

Trong thời gian ngắn nhất, An Hinh đã hoàn thành được bản điều tra chi tiết, cô nàng đưa bản báo cáo phân tích đầy đủ về Finrod cho Hạ Sơ, giơ ngón tay ra hiệu cố lên: “Hạ Sơ, bọn mình phải cố lên, chuẩn bị đánh một trận quyết định. Nếu thành công, với độ ảnh hưởng của thương hiệu Finrod, chắc chắn Ân Y sẽ nổi như cồn, hơn cả việc quảng cáo trong giờ vàng trên Đài truyền hình trung ương.”

Hạ Sơ đón lấy tài liệu, gật đầu rất trịnh trọng, nói: “Bọn tớ sẽ toàn tâm toàn lực, tớ sẽ triệu tập phòng thiết kế và phòng quảng cáo để thảo luận tại cuộc họp.”

Đồ trang sức của Finrod có phong cách thời thượng, sang trọng, không chạy theo trào lưu tầm thường, từ trước đến nay nổi tiếng về sự đơn giản, nhã nhặn.

Chính vì thế, sau một hồi tranh cãi, về cơ bản phòng thiết kế đã đưa ra được phương án sơ bộ, phong cách thiết kế tập trung lấy sự đơn giản để biểu đạt nội dung phong phú. Đồng thời lấy các đường nét đơn giản, thanh thoát nhất để nói lên nội hàm của các nguyên tố tự nhiên, ví dụ nước chảy, hoa tuyết...

Sau khi ý tưởng thiết kế được thông qua một cách sơ bộ, mọi người bắt đầu bắt tay vào các khâu thiết kế chi tiết và cụ thể.

Cảnh Thần về đến nhà đã gần mười hai giờ, Hạ Sơ đang ngồi trước bàn làm việc, chăm chú suy nghĩ về mẫu thiết kế.

“Hello!” Cảnh Thần mở cửa, đóng bộ com lê, giày da chỉnh tề, cổ thắt một chiếc cà vạt màu xanh nhã nhặn, nhướn mày lên cười đắc ý.

“Vui vẻ thế, tặng quà rồi à?” Hạ Sơ không rời mắt khỏi bản thiết kế.

“Suỵt! Đây là điều bí mật!” Cảnh Thần đưa ngón tay trỏ lên lắc lư, huýt sáo rất vui vẻ và về phòng thay quần áo.

“Lắm chuyện!” Hạ Sơ liền làm mặt hề sau lưng anh ta.

“Em đang vẽ gì vậy?”

Hạ Sơ giật nảy mình vì tiếng nói sau lưng, cô ngoảnh đầu lại thì nhìn thấy Cảnh Thần vừa tắm xong và đang đứng đằng sau, tay chống cằm, nhìn bản vẽ của cô với vẻ tò mò, cô liền bực bội trả lời: “Đừng hỏi linh tinh, có nói anh cũng không hiểu.”

“Ờ! Để anh xem chút.” Cảnh Thần cúi người xuống, cầm mấy tờ giấy đã vẽ mẫu đặt trên bàn lên xem, cằm đặt trên vai Hạ Sơ, hai tay vòng qua người cô rất tự nhiên, mùi bạc hà thơm mát của nước hoa hồng sau khi cạo râu khiến Hạ Sơ sững lại một lúc, không biết nên giả vờ như không có chuyện gì xảy ra hay lên đứng dậy đẩy anh ta ra.

“Tấm này là hai bông hoa tuyết, tấm này là những tua rua không đều nhau, anh cảm thấy giống như nước chảy.” Cảnh Thần lật xem từng trang một, vừa lẩm bẩm: “Tấm này khá giống với vân mây, nhưng lại không đều nhau lắm. Lẽ nào em định vẽ gió à? Hê hê.”

Hạ Sơ giật mình, đưa tay kín đáo đẩy Cảnh Thần ra, lấy lại mẫu vẽ, giọng bình thản: “Em phải đi tắm rồi ngủ đây, anh về phòng đi.”

Cảnh Thần rút tay về, khoanh tay trước ngực, nhìn Hạ Sơ thu dọn các mẫu vẽ đang trải khắp bàn với vẻ luống cuống, đột nhiên lên tiếng: “Tối hôm nay, đúng dịp anh được làm quen với nhân vật mà Tống Hàm phải mất rất nhiều công sức mới mời được. Anh đã tìm hiểu rồi, từ trước đến nay Tống Hàm không bao giờ tổ chức sinh nhật công khai, đây là lần đầu tiên. Người đó tên là Tô San, nghe nói là nhân vật quan trọng gì đó của Finrod. Lúc bữa tiệc sắp kết thúc, đúng lúc anh nghe thấy Tô San nói với Tống Hàm rằng phong cách sản phẩm mới của kỳ tới là...” Đang nói Cảnh Thần cố tình dừng lại.

Hạ Sơ giật mình, quay người lại, cố gắng để giọng mình thật bình tĩnh: “Là gì?”

Cảnh Thần nhếch mép lên, mắt cười híp lại, một tay thò ra trước mặt Hạ Sơ, lòng bàn tay hướng lên trên: “Nội dung tiếp theo phải trả tiền, mười nghìn tệ có được không? Cái này em có thể đến thanh toán với An Hinh mà. Anh đoán nó là thông tin rất quan trọng đối với bọn em! Yên tâm, anh sẽ đưa hóa đơn nghiêm chỉnh cho em!”

Hạ Sơ tức đến nỗi nghiến răng ken két, chỉ muốn tát vào khuôn mặt khó chịu đó, cô lạnh lùng nói: “Làm sao em biết thông tin mà anh nói ra có phải là thông tin đáng giá hay không mà trả tiền?”

“Em không tin vào chữ tín của anh à?”

“Anh có chữ tín để tin hả?”

“Thôi vậy, giao dịch bất thành.” Cảnh Thần xòe tay ra với vẻ ta đây không cần, nhấc chân lên chuẩn bị về phòng mình. Nhưng vừa bước đến cửa, anh lại quay đầu lại chớp chớp mắt, chúc Hạ Sơ ngủ ngon, tiện thể còn mở cửa cho Hạ Sơ.

Hạ Sơ hậm hực vớ lấy túi xách, đuổi theo kéo cửa ra, bực bội nói: “Được rồi, tấm thẻ này giao cho anh, trong đó có mười nghìn tệ và mấy trăm lẻ. Tôi thưởng số lẻ cho anh, pass là số điện thoại của phòng 806 bỏ đi hai số giữa.”

Cảnh Thần khấp khởi đón lấy tấm thẻ, hôn gió với Hạ Sơ, sau đó liền ghé sát tai cô: “Bộ sản phẩm mới của Finrod trong mùa tới là Nét đẹp China, nghe nói hội tụ rất nhiều yếu tố văn hóa truyền thống của Trung Quốc, chính vì vậy phụ kiện đi kèm cũng đừng quá thời thượng, hay Âu hóa. Anh nghĩ có lẽ đây cũng là nguyên nhân khiến tại sao họ lại đến Trung Quốc tìm công ty đồ trang sức thiết kế phụ kiện cho các sản phẩm mới.”

Nghe Cảnh Thần nói vậy, Hạ Sơ giật mình toát mồ hôi hột. Cô về phòng và gọi điện thoại ngay cho An Hinh, thông báo tình hình mới nhất, quyết định ngày mai sẽ triệu tập cuộc họp để tập trung thảo luận về phương án thiết kế mới.

Một lát sau, Hạ Sơ sang gõ cửa phòng Cảnh Thần, rồi cô đưa cho anh một mẩu giấy với nét mặt vô cảm, nói rất ngắn gọn: “Mật mã của thẻ.”

Cảnh Thần trợn tròn mắt, mãi cho đến khi Hạ Sơ về phòng đóng cửa lại, mới tựa tay lên khung cửa, bật cười.

Một lát sau, cửa phòng Cảnh Thần lại bị gõ và mở ra, một tấm séc tiền mặt được đưa vào: “Suýt thì quên mất, Đào Đào quyết định trả cho Trương Hòa một nửa số tiền bán nhà, số tiền này là cậu ấy trả hộ cho Trương Hòa. Cậu ấy nói cảm ơn anh!”

“Ờ!” Cảnh Thần cũng hơi bất ngờ.

“Anh ra tay rất hào phóng.” Hạ Sơ nói với giọng mỉa mai: “Nhưng chẳng bao giờ thấy anh quên đòi tôi các khoản hoa hồng.”

“Hê hê, anh phải cướp của kẻ giàu chia cho người nghèo mà.” Cảnh Thần xoay tờ séc trong tay, cười giả lả.

Hạ Sơ định khen anh ta hai câu, nhưng nghe thấy vậy liền hậm hực lườm một cái rồi quay về phòng ngay.

Buổi sáng, Hạ Sơ thảo luận rất gay gắt với mọi người ở phòng họp để đưa ra ý tưởng thiết kế mới.

Lúc điện thoại di động rung chuông, cô liếc qua một cái, thấy hiện ra số của mẹ Đào Đào, trong lòng cũng hơi thắc mắc. Cô vừa ra hiệu cho mọi người tiếp tục thảo luận, vừa ra khỏi phòng họp để nghe máy.

Giọng mẹ Đào Đào rất bí hiểm, bà nói: “Hạ Sơ, bây giờ cháu có tiện nói chuyện không?”

Theo phản xạ, Hạ Sơ liền ngó trước ngó sau hành lang trống trải rồi trả lời: “Dạ tiện ạ, cô cứ nói đi.”

“Ừ. Cô muốn hỏi cháu một chút, cái cậu sống chung với Đào Đào là người ở đâu vậy? Bao nhiêu tuổi rồi? Tốt nghiệp trường nào? Hiện đang làm việc ở đâu?”

Hạ Sơ cuống quá, vội vàng giải thích: “Cô ạ, có thể là cô hiểu lầm rồi, Đào Đào và Ngô Mạt không sống chung với nhau đâu. Ngô Mạt là cậu em học cùng trường với cháu, tạm thời ở nhờ nhà bọn cháu. Năm nay cậu ấy mới hai mươi hai tuổi, học ngành kiến trúc, vừa mới tốt nghiệp cao học.”

“Vậy hả? Mới 22 tuổi, đúng là hơi nhỏ thật, ông thấy thế nào?”

Hạ Sơ nghe thấy hình như ba mẹ Đào Đào đang bàn bạc thầm với nhau gì đó ở đầu bên kia điện thoại, thấy cũng buồn cười liền nghĩ bụng: “Cô nàng Đào Đào này, không chịu tìm anh bạn nào cho ra hồn mà cứ để cô chú phải lo như vậy. Hôm tới nhất định phải khuyên cậu ta mới được.”

“Hạ Sơ, Hạ Sơ, cháu vẫn đang nghe đó chứ?” Đầu bên kia điện thoại, mẹ Đào Đào hỏi với giọng sốt sắng.

“Vâng, cháu đang nghe đây cô ạ, cô cứ nói đi.”

“Hạ Sơ à, cô vừa bàn với chú rồi, tuổi nhỏ một chút cũng không sao cả. Hôm qua cô đến đúng lúc gặp cậu đó, trông rất dễ thương, thấy cũng là đứa trẻ hiền lành. Hơn nữa cậu ấy lại tốt nghiệp cao học rồi, đúng là tuổi trẻ tài cao, quan trọng là đôi mắt và lông mày cậu ấy, rất giống với hình mà thầy Nghiêm đã vẽ. Thầy Nghiêm nói đúng lắm, cậu đó tên là Ngô Mạt phải không? Hạ Sơ, nếu là cậu em cùng trường với cháu thì cháu cố gắng vun vào cho hai đứa nhé. Hôm qua cô đã theo dõi rồi, hình như hai đứa đó cũng có tình ý với nhau đấy. Hạ Sơ à, cháu nhớ lời cô dặn nhé, vun vào cho hai đứa nó.”

Hạ Sơ nghe mà khóc dở mếu dở, xem ra cô chú đã bị ép dữ quá. Rồi cô vội vàng an ủi: “Cô à, cô đừng sốt ruột, đợi cháu thử tìm hiểu tình hình xem thế nào rồi sẽ báo cáo tình hình cụ thể với cô.”

“Hạ Sơ, cô nói thật đấy, cháu đừng thờ ơ cho qua nhé. Cô muốn Đào Đào cũng sớm tìm được một tổ ấm như cháu. Cháu xem bây giờ cháu hạnh phúc biết bao, Cảnh Thần là chàng trai ngoan hiếm có. Tuần trước cậu ấy về thăm hai bác cháu, lại còn đi siêu thị với cô và bác ấy, chọn mua cho cô và bác mỗi người một chiếc áo, ai cũng khen đẹp. Cháu bảo thanh niên thời buổi này, những người vừa hiếu thảo vừa kiên nhẫn như Cảnh Thần có mấy nữa đâu. Ông Mã ngoài ngõ phải nằm viện, Cảnh Thần đã nhờ bạn học giúp đỡ. Có người quen ở bệnh viện cũng yên tâm hơn. Cô thấy cháu nên trân trọng hạnh phúc của mình, cố gắng sống cho tốt...”

Mẹ Đào Đào nói một thôi một hồi ở đầu bên kia điện thoại, đầu bên này Hạ Sơ liên tục quệt mồ hôi. Không biết anh chàng kia có ý định gì mà mua chuộc gần hết các ông bà trong ngõ. Cứ thế này thì năm sau hợp đồng hết hạn, hai người ly hôn, chắc chắn các ông các bà sẽ đổ hết tội lên đầu mình. Vừa nghĩ đến khả năng này, đầu cô lập tức muốn nổ tung.

Full | Lùi trang 5 | Tiếp trang 7

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Ring ring