Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Hướng dẫn xử lý "rác thải" - Trang 3

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Vụ thứ hai: TRAI NGHÈO VƯỢT KHÓ

Chương 1: Thân chủ không thể từ chối.

‘Trích lời Gia Mộc: Tất cả những gia đình “bình thường”, một khi con gái đến tuổi hai mươi lăm, nhất định bố mẹ sẽ vội vã tìm cách gả đi’.
(Cải biên từ “Kiêu hãnh và định kiến”)


Cho dù là một người mạnh mẽ như Lâm Gia Mộc thì cũng có khắc tinh, may mà vị khắc tinh này không sống cùng một thành phố với Lâm Gia Mộc, hơn nữa còn cách đây cả trăm núi ngàn sông. Cho dù có truyền đạt chỉ thị cao nhất thì cũng chỉ có thể truyền đạt qua điện thoại.

Nhìn thấy Lâm Gia Mộc cau mày, đưa diện thoại ra xa tai mười centimet, tiếng nói chuyện trong điện thoại to đến mức người ngồi cách xa vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng nhưng Lâm Gia Mộc vẫn không dám tắt máy, Trịnh Đạc đã biết ngay người ở bên kia điện thoại là ai.

Trịnh Đạc cầm điện thoại, bật chương trình đếm giờ. Sau 5 phút 42 giây, âm thanh trong điện thoại mới trở lại bình thường, Lâm Gia Mộc cũng đưa điện thoại lại gần hơn một chút: “Mẹ yên tâm, đến sinh nhật mẹ con nhất định sẽ dẫn Trịnh Đạc về cho mẹ đích thân kiểm tra…”.

“…”.

“Lần này tuyệt đối là thật… Nếu không phải thì mẹ cứ cắt con như cắt bánh ngọt cũng được… Mẹ…”.

“…”.

“Dì Năm à? Con chưa đến nhà dì chơi… Vâng, con phải tới vấn an thường xuyên… Đúng, không thể gọi là vấn an, quá khách sáo, phải nói là tới thăm… Vâng, con sẽ mua hoa quả… Vâng, con đi ngay, bạn trai con cũng đi… Vâng… Vâng… Con sẽ khuyên bảo dì… Vâng ạ, con nhất định sẽ hỗ trợ…”.

Lâm Gia Mộc bỏ chiếc điện thoại nóng bỏng tay xuống, cầm bình nước trên bàn rót nước, uống một hơi hết nửa cốc. Thấy Trịnh Đạc định nói gì đó, cô giơ ba ngón tay lên lắc lắc. Trịnh Đạc gật đầu, lại rót đầy nước cho cô. Lâm Gia Mộc lại uống hơn nửa cốc nước nữa, nói chuyện với mẹ thật sự là vừa hại não vừa tốn nước bọt.

Ba phút sau, cuối cùng Lâm Gia Mộc cũng thở được bình thường: “Là điện thoại của mẹ em”.

“Biết rồi”.

“Mẹ bảo em đi thăm dì Năm…”.

“Cô Trương ấy à…”. Trịnh Đạc tỏ vẻ thông cảm. Dì Năm của Lâm Gia Mộc sống ở thành phố A, chỉ cách văn phòng tư vấn khoảng năm bến xe buýt, nhưng trừ ngày lễ tết không thể không đến, còn lại Lâm Gia Mộc luôn luôn “kính nhi viễn chi(1)”. Không có nguyên nhân gì khác, chỉ vì dì Năm này có sở thích mai mối mãnh liệt, vậy mà cháu gái đã hơn ba mươi tuổi còn chưa cưới chồng quả thực là chuyện vô cùng nhục nhã. Bà nhất định phải giải quyết chuyện này, bắt Lâm Gia Mộc lấy chồng bằng được. Sau đó Lâm Gia Mộc sốt ruột quá, phải dẫn Trịnh Đạc đến giới thiệu là bạn trai nên tình hình mới dịu bớt. Tuy nhiên một vấn đề mới lại xuất hiện, dì Năm tiến hành một vụ hỏi cung cực kỳ tàn ác đối với Trịnh Đạc, hơn nữa căn cứ vào lời khai của Trịnh Đạc, dì Năm lần theo các đầu mối, cuối cùng nắm rõ toàn bộ chi tiết về anh ta. Kết luận của dì Năm là tên nhóc này có gia đình không tốt, xuất thân có vấn đề, nhưng bản thân vẫn chấp nhận được. Dù sao Lâm Gia Mộc cũng đã hơn ba mươi tuổi, thôi thì chín bỏ làm mười…

Một nhân vật cỡ này, đừng nói Lâm Gia Mộc không muốn đến gần, ngay cả một người đàn ông cao lớn như Trịnh Đạc cũng không muốn gặp lại.

“Dì Năm ốm rồi”.

“Sao?”. Nhớ lại vụ hỏi cung của cô Trương đó, Trịnh Đạc mỉm cười, nụ cười lại biến thành vẻ lo lắng dưới ánh mắt nghiêm túc của Lâm Gia Mộc: “Bệnh gì?”.

“Cao huyết áp… Nghe nói là bị Chân Chân làm cho giận quá”.

“Con bé Chân Chân đó…”. Cô nàng em họ Chân Chân của Lâm Gia Mộc này cũng là một người thú vị, tuổi tròn hai mươi lăm, chăm chỉ học hành, rất có kiến thức, có điều tư tưởng không thật sự ăn nhập với hiện thực. Bây giờ Chân Chân cũng là một giáo viên nhân dân, suốt ngày chỉ trích Lâm Gia Mộc chọn nghề chia rẽ gia đình người khác, nhưng khi nói đến những chuyện khác thì cô và Lâm Gia Mộc vẫn rất hợp nhau. Tuy nhiên dạo này Lâm Gia Mộc rất bận nên hai người đã lâu lắm không gặp nhau: “Cô ấy làm gì mà dì Năm lại giận? Không lấy chồng à? Cô ấy vẫn còn trẻ mà…”.

“Nó muốn lấy chồng”. Lâm Gia Mộc nói: “Nghe nói là bạn khóa trên đại học, hai người vẫn yêu nhau bí mật, năm nay cuối cùng hắn ta cũng được thăng chức làm giám đốc bán hàng của một công ty thương mại nên mới công khai với dì Năm”.

“Không tồi đấy chứ?”.

“Em cũng cảm thấy vậy…”. Lâm Gia Mộc lắc đầu: “Không biết vì sao dì Năm em nhất quyết không đồng ý, còn đổ bệnh vì quá tức giận nữa”.

“Đúng là không giống thái độ bình thường của dì Năm em…”. Từ khi cô giáo Trương biết tài khoản QQ của Lâm Gia Mộc, bà đã không ít lần dẫn lên tường nhà cô các bài về gái già gái ế để Lâm Gia Mộc phải sốt ruột muốn lấy chồng. Bây giờ con gái bà muốn lấy chồng sớm thì bà phải rất vui mới đùng.

“Chiều nay có hẹn không?”.

“Chỉ có một vụ bắt quả tang ngoại tình nhưng hẹn gặp vào buổi tối”.

“Mua ít hoa quả, chúng ta đi thăm dì Năm em”.

“Đúng rồi, mẹ em có mấy chị em gái tất cả?”. Trịnh Đạc hỏi.

Lâm Gia Mộc giơ một bàn tay ra, suy nghĩ một chút lại giơ thêm tay kia: “Chị em ruột có năm người, tính tất cả chị em họ bên nội thì là mười hai người, chị em bên ngoại thì có tám…”.

“Trời ạ…”.

“Còn anh em ruột thì chỉ có bác cả, bên nội có hai người anh em họ, bên ngoại thì nhiều hơn, có bốn người… Nhưng nhiều người như vậy lại đều sinh con gái, khi họp họ hàng quả thật chính là một nữ nhi quốc”. Lâm Gia Mộc bóp trán: “Một phụ nữ bằng năm trăm con vịt, anh tự tính đi”.

Trịnh Đạc gượng cười mấy tiếng, cuối cùng anh ta cũng biết tại sao Lâm Gia Mộc lại luyện được khả năng ăn nói như thế, đúng là người có kinh nghiệm chiến đấu dày dạn: “Thảo nào mỗi lần tết đến em đều tìm lý do để không về nhà…”.


Dì Năm của Lâm Gia Mộc họ Trương, tên là Nhã Lệ. Vì bà ta là một giáo viên nhân dân vĩ đại nên mọi người đều gọi bà là cô Trương hay cô giáo Trương. Lúc này cô giáo Trương đang nắm tay Lâm Gia Mộc khóc nức nở: “Nó là giáo viên đã vào biên chế, công việc bao nhiêu người mơ ước, vậy mà lại muốn lấy một thằng bán hàng. Không phải dì kỳ thị nghề nghiệp, nhưng những người làm nghề kinh doanh bán hàng đa số đều đa tình, lại hay uống rượu, ngoài khả năng ăn nói ra thì không còn điểm tốt nào cả. Nhà nó lại ở nông thôn, còn không phải nông thôn bình thường mà là vùng núi, nghhe nói là nơi hẻo lánh heo hút, vùng thâm sơn cùng cốc không có cả xe đò. Trong nhà còn có hai em trai một em gái, hai em trai đều đang học đại học, đều cần nó nuôi ăn học. Dì hỏi nó chuyện mua nhà, nó nói tạm thời chưa mua nổi, phải thuê nhà. Dì hỏi nó có tiền gửi ngân hàng không, nó nói năm ngoái bố nó bị ốm, tiền gửi tiêu hết rồi. Hai em trai nó còn phải đi học, quanh năm suốt tháng không dành dụm được đồng nào… Cháu nói xem, Chân Chân có thể sống được một cuộc sống vất vả như thế không? Nhưng Chân Chân lại nhất quyết đòi lấy thằng đó, nó bảo nhà dì có nhà rồi, xe dì cũng mua cho nó rồi, vậy là vợ chồng nó cũng có nhà có xe như ai, hay là dì tiếc của không cho vợ chồng nó? Những thứ đó dì đều cho nó, nhưng dì lo sau này nó phải nặng gánh gia đình. Gia Mộc, cháu hiểu rõ chuyện của dì mà, dượng cháu cũng là người ở nông thôn, suốt mấy chục năm nhà dì trở thành nơi tá túc của tất cả họ hàng nhà dượng cháu mỗi khi có việc đến thành phố A. Lúc đó tiền lương giáo viên thấp lắm, dì dành dụm mãi mới được mấy đồng, vừa nói sẽ mua thứ gì đó là họ hàng dượng cháu ở nông thôn lại đến vay luôn. Lúc đầu dì nể tình nên cũng cho vay, nhưng có vay mà không có trả, dì cãi nhau với dượng cháu một trận, suýt nữa ly hôn, sau đó tình hình mới đỡ hơn một chút. Dù thế dượng cháu vẫn giấu dì cho họ hàng vay không biết bao nhiêu tiền. Rồi Chân Chân trưởng thành, điều kiện sống ở nông thôn cũng tốt hơn một chút nên gia đình dì mới đỡ vất vả. Dì sợ Chân Chân lại đi theo vết xe đổ của dì…”.

Lâm Gia Mộc không nói gì, chỉ vỗ vỗ mu bàn tay của bà an ủi. Trong chuyện này, cô thật sự không biết là tình yêu quan trọng hay là bánh mì quan trọng.

“Cũng có thể nó là một người sống có trách nhiệm, Chân Chân lấy nó sẽ được hạnh phúc”.

“Hạnh phúc cái gì? Hai em trai nó một đứa học năm đầu, một đứa học năm thứ tư. Nó còn nói đứa học năm thứ tư là học trường y, còn phải học lên cao học nữa. Đứa học năm đầu lại học trường dân lập. Nó còn có một em gái cũng đã mười lăm tuổi, nghe nó học cũng rất giỏi. Càng không cần phải nói đến bố nó đã không còn khả năng lao động sau khi ốm nặng, không làm được cả mấy sào ruộng ở nhà nữa. Mẹ nó cũng bị bệnh mạn tính, thường xuyên phải vào thành phố khám bệnh. Cháu nói xem, một năm nó phải kiếm được bao nhiêu mới có thể lắp đầy cái động không đáy này? Nó không lấp được thì Chân Chân phải lấp, Chân Chân không lấp được thì lại đến lượt dì…”.

“Ôi…”. Biết nói thế nào đây? Nói Triệu Chân Chân quá ngốc? Hay là nói dì Năm quá thực dụng? Chân Chân mới hai mươi lăm tuổi, coi tình yêu là trên hết, chảo lửa vạc dầu cũng nhảy, đây là chuyện bình thường. Dì Năm trải qua quá nhiều chuyện, có thể tỉnh táo nhìn thấy những gian khổ phía sau cuộc hôn nhân này, không cho con gái lấy chồng, đây cũng là chuyện bình thường nốt.

“Chân Chân nó đòi dì cho nó nhà à?”.

Việc này lại khiến Lâm Gia Mộc xem thường. Chân Chân sẵn sàng trả giá cho tình yêu, coi tình yêu là trên hết, vậy phải tự mình phấn đấu, vì sao còn làm liên lụy đến gia đình mình?

“Nó nói trước đây dì đã bảo sẽ cho nó căn hộ dì mới mua. Căn hộ đó dì mua năm ngoái, còn chưa trả hết tiền vay ngân hàng”.

“Vậy là nó sẽ tự trả số tiền vay ngân hàng đó?”.

“Nó…”. Cô giáo Trương bật khóc: “Nó có muốn tự trả dì cũng không nỡ để nó trả…”.

“Vậy là nó không đúng rồi. Nó vì tình yêu, trả giá cho tình yêu, nhưng lại hút máu cha mẹ mình thì có gì là tài giỏi?”.

“Vốn dì cũng định giúp nó, ôi, đứa con ngốc nghếch của dì”. Cô giáo Trương nhìn Trịnh Đạc nãy giờ vẫn yên lặng: “Nếu bạn trai nó giống như Trịnh Đạc, trong nhà không có tiền, cũng không còn người thân, nhưng lại vừa giỏi giang vừa lễ phép thì dì cũng chịu. Hai vợ chồng dì dành dụm được chút vốn liếng, không cho nó thì cho ai? Nhưng bây giờ…”. Bây giờ vấn đề không phải là cho Chân Chân, mà là có khả năng sẽ bị người khác giành mất, đáng sợ nhất là… “Bây giờ lòng người khó đoán, dì sợ thằng kia nó khấm khá lên rồi lại trở mặt, thế thì Chân Chân nó… Gia Mộc, cháu rất hiểu chuyện, cũng rất hiểu lòng người. Cháu phải giúp dì Năm khuyên bảo Chân Chân. Nếu không khuyên nổi thì tốt nhất phá hỏng chuyện này. Người khác trả bao nhiêu tiền dì trả ngần ấy. Không. Dì trả gấp đôi!”.

“Dì Năm, làm sao cháu có thể lấy tiền của dì được. Cháu sẽ cố hết sức…”. Lâm Gia Mộc không dám nói mình sẽ cố hết sức để phá hỏng cuộc hôn nhân này: “Cháu sẽ điều tra chi tiết người này. Nếu nó là người tốt thì cháu sẽ khuyên Chân Chân, bảo nó phải biết cách tính toán chi tương lai. Nếu như nó không phải người tốt thì cháu sẽ tiếp tục nghĩ cách”.

“Cảm ơn cháu, Gia Mộc”.

Hai người rời bệnh viện, vẻ mặt Trịnh Đạc khá kì cục: “Tại sao em lại dễ dàng nhận lời dì Năm em như vậy? Nếu như hai đứa yêu nhau thật lòng thì sao?”.

“Nếu là tình yêu… râu tôm nấu với ruột bầu, đừng liên lụy đến người nhà là được. Nếu nó là con gái em, em sẽ không giận dữ, không lo lắng gì mà nói thẳng với nó: Nếu con cần sự giúp đỡ của mẹ thì hãy tìm một đứa nào mẹ ưng ý, còn nếu làm trái ý mẹ thì con phải tự lực cách sinh. Trên đời này không có chuyện con làm trái ý mẹ mà còn bắt mẹ bỏ tiền để con và nó sống cuộc sống tốt đẹp đâu”.

Trịnh Đạc cười gượng một tiếng, không nói lời nào. Thân là một người đàn ông, thực ra anh ta cũng thông cảm với gã bạn trai trong chuyện này. Không có tiền trang trải gánh nặng gia đình không phải lỗi của hắn, hắn đã cố gắng phấn đấu rồi. Nhưng thèm muốn nhà của người ta, lại còn đòi cùng đứng tên nữa thì quả thật đáng bị người ta khinh bỉ.

“Thì ra anh vẫn là loại con rể quý hóa trong mắt người khác, có xe không có nhà, bố mẹ đều đã mất”. Nhớ lại lời dì Năm của Gia Mộc nói, Trịnh Đạc cười nói.

“Nói đến nhà, anh đã xem khu nhà em giới thiệu cho anh chưa? Nên mua luôn đi, đừng nghe người khác nói bất động sản phải thế nào thế nào. Đối với người chưa có nhà thì thứ quan trọng nhất là có chỗ chui ra chui vào. Nếu anh nghe lời em từ mấy năm trước thì đã đủ tiền trả lần đầu cho căn hộ hơn một trăm mét vuông, bây giờ lại chỉ đủ trả căn tám mươi mét vuông”.

“Anh? Bây giờ anh vẫn thấy rất ổn mà”.

“Anh thấy ổn là việc của anh, không có nhà không lấy được vợ thì đừng trách em không nhắc nhở anh”.

Ôi các bà mẹ vợ, các bà chính là nguyên nhân chủ yếu khiến giá nhà lên cao vùn vụt như bây giờ…

Chú thích:
(1)     “Kính nhi chi viễn”: Có nguồn gốc là một câu nói của Khổng Tử, thường được hiểu với nghĩa “kính nể nhưng không gần gũi”.

Chương 2: Tiếp xúc lần đầu.

‘Trích lời Gia Mộc: Thay vì tấn công trực tiếp, có lúc đánh vu hồi sẽ hiệu quả hơn’.


“Chân Chân này, lần trước thấy em nói nghỉ hè ở nhà rất chán, có muốn đến chỗ chị trông coi văn phòng giúp chị một thời gian không? Dạo này chị với Trịnh Đạc bận lắm, thật sự là chỉ hận không phân thân được, văn phòng bừa bộn như cái chuồng lợn ấy”.

“Chị à, vậy thì người chị cần là nhân viên vệ sinh”. Chân Chân cười hì hì nói.

“Nhân viên vệ sinh không biết nghe điện thoại, sắp xếp tài liệu giấy tờ. Hơn nữa chỗ chị có rất nhiều tài liệu về khách hàng, chị không tin được các nhân viên vệ sinh bình thường. Em đến đi, đến giúp chị. Sau khi xong việc chị tặng em một chiếc túi Gucci chính hiệu, hàng xách tay luôn”.

“Không cần túi xách đâu, chị cứ quy ra tiền cho em là được. Em cần tiền”.

“Được rồi, em giúp chị một tháng, chị trả em hai ngàn tệ được không? Bao điều hòa bao hai bữa mỗi ngày?”.

“Ok, nhưng em không làm theo thời gian cố định được”.

“Thì vốn công việc ở chỗ chị cũng có theo thời gian cố định đâu. Em đến làm nhé”.

“Vâng, tám giờ sáng mai chị nhé!”.

Xem ra Chân Chân thật sự thiếu tiền, nếu không cô nàng này tuyệt đối sẽ không chê chiếc túi xách Gucci đáng giá hơn hai ngàn tệ nhiều. Trước đây Chân Chân có bao giờ phải nghĩ tới những vấn đề cơm áo gạo tiền như thế này đâu.

Thấy Lâm Gia Mộc đang suy nghĩ miên man, Trịnh Đạc tiện tay đặt một tập tài liệu lên bàn Lâm Gia Mộc: “Cậu em rể họ của em không chỉ phải lo cho hai em trai, một em gái. Xem ra chính sách kế hoạch hóa gia đình không có giá trị gì đối với khu vực miền núi cả”.

“Cái gì?”. Lâm Gia Mộc xem tài liệu. Cậu em rể họ mà Trịnh Đạc nói đó nắm nay hai mươi chín tuổi, họ Hạ, tên Khách Phong. Gia đình ngoài bố mẹ, hai em trai, một em gái còn có một chị gái. Chị gái hắn tên là Quế Chi, mười sáu tuổi đã nghỉ học đi làm thuê để em trai được ăn học. Tiền sinh hoạt và học phí của Hạ Khánh Phong khi học đại học đều là chị gái cho. Sau đó hai đứa em trai đều đi học, để có thể nuôi được các em, chị gái đã lấy chồng, nhờ có tiền sính lễ nên cả ba đứa em trai đều không đứa nào phải thôi học.

“Hạ Khánh Phong cũng coi như có lương tâm, hằng năm đến sinh nhật cháu trai đều gửi tiền cho chị. Dù không nhiều, hai trăm tệ thôi, nhưng đây cũng là thứ duy nhất cả nhà hắn cho chị gái hắn, ngoài ra đều là chị gái không ngừng gửi tiền cho em trai em gái, đến tận lúc Hạ Khánh Phong bắt đầu có thể tự cấp tự túc. Cũng vì thế nên bà chị gái này có địa vị rất cao, có quyền nói một không hai trong nhà họ Hạ”.

“Tài liệu này nói bà chị gái đó đang ở thành phố A?”.

“Ờ, mở một quán bán hàng ăn sáng, địa điểm hơi xa trung tâm, đi xe buýt đến đây phải đổi xe hai lần”.

Lâm Gia Mộc suy nghĩ một chút: “Xem ra chúng ta sẽ phải bao Chân Chân cả bữa sáng luôn”.

“Ý em là…”.

“Xem Chân Chân có thành ý với người nhà này đến mức nào”. Lâm Gia Mộc nhìn ảnh Hạ Khánh Phong trong tài liệu, ngoại hình không thể nói là rất đẹp trai, nhưng da trắng, đeo kính, nhìn rất thư sinh. Nếu không biết trước thì không ai có thể đoán được hắn là người miền núi.


Sáng sớm hôm sau Triệu Chân Chân đến làm, quả nhiên tay xách túi đồ ăn sáng: “Chị, em mua đồ ăn sáng đến rồi”.

Lâm Gia Mộc sờ thử: “Ơ, nguội hết rồi. Quán cô Vương dưới lầu bán đồ ăn sáng ngon lắm, hằng ngày em đi qua mua luôn là được. Không cần trả tiền, cứ ghi sổ, mỗi tuần chị xuống trả một lần luôn thể”.

“À, quán này gần nhà em mà, bánh bao ở đó ngon lắm. Chị ăn thử xem”.

Lâm Gia Mộc cầm một chiếc bánh bao lên cắn một miếng. Cũng tạm được, ngang với các quán ăn sáng thông thường, nhưng tuyệt đối không đến mức phải mua ở đây rồi mang từ xa đến: “Được rồi, em nhớ bảo họ viết hóa đơn, mỗi tuần chị thanh toán cho em một lần”.

“Vâng ạ”.

Lúc này Trịnh Đạc vừa từ trong phòng tắm ra. Anh ta rất hay ra mồ hôi, lại có thói quen tập luyện mỗi sáng sớm, ngày nào cũng tập võ từ sáu giờ đến bảy giờ rồi lại chạy bộ từ chỗ ở đến văn phòng tư vấn nên việc đầu tiên anh làm khi đến văn phòng chính là đi tắm. Trịnh Đạc mặc quần thể thao màu xanh ngang bắp chân và áo may ô bó sát người, sau khi nghe thấy tiếng Triệu Chân Chân bên ngoài, anh ta khoác một chiếc áo sơ mi vào, nhưng hình ảnh anh ta xuất hiện ngoài cửa phòng tắm vẫn tương đối ấn tượng.

Trịnh Đạc đi chân đất, cơ bắp chạy từ bắp chân đến khắp toàn thân, chiếc áo may ô bó sát người không che được sáu múi cơ bụng rắn chắc. Cùng với động tác lau tóc của anh ta, dáng người khỏe mạnh thỉnh thoảng lại lộ rõ dưới lớp áo may ô.

“Em…”. Triệu Chân Chân đỏ mặt quay đi.

“Chú ý tác phong trong văn phòng”. Lâm Gia Mộc lại rất tán dương dáng người của Trịnh Đạc, cô nói câu này chỉ là theo thói quen.

“Có đồ ăn sáng à?”. Trịnh Đạc tiện tay ném chiếc khăn mặt vừa lau tóc vào nhà tắm rồi đưa tay cầm cốc sữa đậu nành.

“Anh làm bẩn phòng tắm thì phải tự dọn dẹp”.

“Ăn sáng xong dọn dẹp sau”. Trịnh Đạc thờ ơ nói, uống một ngụm sữa đậu nành rồi nhíu mày: “Không phải sữa của quán cô Vương à?”. Bó tay, không ngờ con bé Triệu Chân Chân này sáng sớm lại đổi hai tuyến xe buýt đi mua đồ ăn sáng ở quán chị gái người yêu thật.

“Mua ở quán dưới lầu nhà em, thế nào, mùi vị cũng được đấy chứ anh?”.

“Cũng được”. Được cái quái gì mà được, vừa uống đã biết là nước pha bột đậu rồi. Trịnh Đạc uống mấy ngụm rồi đặt xuống luôn: “Hơi nguội, anh đi đun cà phê đây”.

Nói thật lòng, Triệu Chân Chân là một người có ngoại hình xinh xắn, hơi thấp hơn Lâm Gia Mộc một chút, da rất trắng, ngũ quan thanh tú, khí chất đoan trang, nhìn đã thấy là một cô gái ngoan, hơn nữa còn rất biết cách ăn mặc. Trịnh Đạc làm nghề này đã nhiều năm nên cũng tương đối am hiểu về thời trang của phụ nữ. Chẳng hạn như bộ đồ Triệu Chân Chân đang mặc bây giờ, cho dù là mua hàng giảm giá thì giá cả cũng không thấp. Chiếc vòng tay pha lê Swarovski trên cổ tay cô cũng không rẻ. Đôi xăng đan da cừu duwois chân rõ ràng là hàng hiệu, túi xách hình như cũng là một nhãn hiệu các cô gái trẻ rất thích. Có thể thấy cô ăn mặc theo phong cách xinh xắn gọn gàng, chính vì vậy nên sợi dây bạc giá rẻ trên cổ cô càng có vẻ không hợp.

Sau khi Trịnh Đạc quay đi, Triệu Chân Chân ngồi xuống bên cạnh Lâm Gia Mộc: “Chị, anh ấy là bạn trai chị thật à?”.

“Đúng vậy”, Lâm Gia Mộc cười ha ha.

“Dáng chuẩn, có điều hơi cơ bắp quá nên nhìn có vẻ thô bạo”.

“Anh ấy hiền lắm”, Lâm Gia Mộc vuốt tóc Triệu Chân Chân: “Cần tiền à?”.

“Em có dành dụm bao giờ đâu, bây giờ chuẩn bị cưới nên đương nhiên phải có ít tiền. Ôi… Mấy thứ này của em lại không thể bán được”.

“Em nhận lương tháng nào tiêu hết tháng đấy, dượng còn phải cho thêm. Thế mà tự nhiên lại trở nên hiểu chuyện thế này, không biết là ai có thể làm em trở thành ngoan ngoãn như vậy nữa”. Dượng Năm của Lâm Gia Mộc vốn cũng là giáo viên, tiền lương hằng tháng là cố định, sau đó áp lực quá nặng nên mới thôi việc ở trường, ra ngoài mở nhà sách. Bây giờ mở nhà sách rất khó làm ăn, đã đóng cửa từ năm năm trước, có điều trước đó dì dượng cô đã mua được cửa hàng đó, bây giờ tiền cho thuê cửa hàng cũng khá cao. Ngoài ra dượng cô còn dựa vào quan hệ cũ để đến các trường học tiếp thị đồ dùng học tập, cũng kiếm được không ít tiền. Có lẽ là bởi vì cảm thấy mắc nợ vợ con nên ông cực kỳ nuông chiều Triệu Chân Chân.

Triệu Chân Chân đỏ mặt: “Đương nhiên là anh ấy”.

“Anh ấy là ai?”.

“Mẹ em con chưa gặp anh ấy…”.

Ánh mắt Lâm Gia Mộc trở nên lạnh lùng. Đã bàn chuyện cưới xin, nói đến vấn đề nhà cửa, mẹ vợ tương lai còn đổ bệnh, Triệu Chân Chân sáng sớm phải đi mua đồ ăn sáng để lấy lòng chị người yêu rồi mới đổi hai chuyến xe buýt đến công ty Lâm Gia Mộc, vậy mà đến bây giờ hắn vẫn chưa từng xuất hiện, lối ăn ở của gã này thật là khó chấp nhận: “Mẹ em đã kể không ít chuyện về nó…”.

Triệu Chân Chân kéo giãn khoảng cách với Lâm Gia Mộc: “Mẹ em nói gì vậy?”, cô kéo giọng.

“Mẹ em nói nó có triển vọng, không dựa vào ai cả mà bây giờ đã là giám đốc kinh doanh, nghe nói tiền lương và phần trăm hoa hồng rất cao. Làm kinh doanh thì chắc hẳn khả năng ăn nói cũng rất tốt”.

Sắc mặt Triệu Chân Chân dễ coi hơn một chút, cô cho rằng mẹ cô không nói thật với Lâm Gia Mộc vì muốn giữ thể diện: “Gia đình anh ấy hơi nghèo một chút”.

“Nhà nghèo không phải vấn đề, chỉ cần bản thân nó tốt là được. Nhà em chỉ có một mình em, nếu nó hiểu thảo thì dì dượng cũng coi như có thêm một đứa con trai”.

“Anh ấy cũng nói như vậy… Anh ấy nói sẽ hiểu thảo với bố mẹ em như với bố mẹ anh ấy, anh ấy vốn cũng là một người rất hiểu thảo, tiền kiếm được đa số đều gửi về cho người nhà”.

Trịnh Đạc bưng cà phê ra, trên tay còn có một đĩa bánh bao: “Anh đã bỏ vào lò vi sóng quay một lát, ăn nóng sẽ ngon hơn”.

“Xin lỗi, ngày mai em sẽ đựng đồ ăn vào cặp lồng giữ nhiệt để mang đến cho anh chị”.

“Không sao đâu mà…”. Vậy là vẫn nhất định phải đi đường vòng mua đò ăn sáng… Lâm Gia Mộc vuốt tóc Triệu Chân Chân, cô em họ này của mình đúng là mê tít thằng kia rồi.

Lâm Gia Mộc không phải chờ lâu để nhìn thấy Hạ Khánh Phong. Ngày thứ hai Triệu Chân Chân đến văn phòng tư vấn làm thêm, Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc vừa đi hẹn với khách hàng bên ngoài về, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy một thanh niên cao gầy đeo kính mặc áo sơ mi trắng quần đen đang đeo tạp dề lau nhà.

“Cậu là…”, Lâm Gia Mộc cười tủm tỉm hỏi, mặc dù khi vừa nhìn thấy gã đeo kính này, Lâm Gia Mộc đã nhận ra hắn chính là Hạ Khánh Phong.

Hạ Khánh Phong đặt cây lau nhà xuống, đẩy kính lên, lau tay vào tạp dề rồi đưa tay ra bắt tay Lâm Gia Mộc: “Chào chị, em là Hạ Khánh Phong”.

Lâm Gia Mộc vừa bắt tay hắn đã biết người này mặc dù xuất thân nông thôn nhưng lại chưa bao giờ làm việc đồng áng, bàn tay còn mềm mại hơn tay cô một chút: “Đây là Trịnh Đạc”.

“Chào anh rể”. Hạ Khánh Phong lại đưa tay về phía Trịnh Đạc.

Trịnh Đạc cười ha ha bắt tay hắn, người này không hổ là dân kinh doanh, khả năng bắt chuyện thật sự rất khá: “Sao cậu lại lau nhà? Chân Chân đâu?”. Trịnh Đạc cũng đóng vai anh rể kiêm ông chủ luôn thể.

“Chân Chân đi mua thức ăn rồi, cô ấy bảo gọi cơm tốn kém”.

“Nó biết nấu cơm à?”. Triệu Chân Chân mà biết nấu cơm?

“Em biết nấu cơm, còn Chân Chân phụ giúp em. Mong chị và anh rể đừng chê”.

Khó trách Triệu Chân Chân lại say đắm như thế, Lâm Gia Mộc mới tiếp xúc với hắn hơn nửa tiếng đã phát hiện lời ăn tiếng nói của gã này rất kín kẽ, hơn nữa rất giỏi tạo không khí. Chỉ cùng ăn một bữa cơm gia đình mà cô có cảm giác như mọi người đã quen biết nhau cả chục năm rồi. Ngồi bên cạnh hắn, ánh mắt Chân Chân tràn ngập vẻ sùng bái, hơn nữa hắn đối với Chân Chân cũng rất tốt. Chân Chân không thích gỡ xương cá, hắn nhặt từng cái xương cho Chân Chân rồi lại dỗ Chân Chân ăn rau dưa. Lúc nói đến tương lai của mình, hắn càng tỏ ra đầy tự tin, làm mọi người có cảm giác hắn nhất định sẽ có ngày hóa rồng.

Sau khi tiễn hắn và Chân Chân về, Lâm Gia Mộc thở dài: “Nếu là mười năm trước thì em cũng sẽ bị nó dụ dỗ”.

“Đùa à? Mười năm trước em ngây thơ đến thế sao?”.

“Ha ha”. Lâm Gia Mộc cười cười: “Ấn tượng của anh đối với nó như thế nào?”.

“Có triển vọng, đáng tiếc là quá coi trọng công danh lợi lộc. Với khả năng của nó, em họ em có bị nó bán có khi cũng vẫn ngồi đếm tiền cho nó”.

“Bản thân nó bị bán thì kệ, nhưng em sợ dì dượng Năm cũng bị bán luôn”. Lâm Gia Mộc khẽ bóp trán: “Ăn no quá, ra ngoài đi dạo một chút”. Những vụ dính dáng đến người thân của mình quả thật là quá hại nơ ron thần kinh.

Chương 3: Giáo dục bằng thực tiễn.

‘Trích lời Gia Mộc: Một bài học thực tế sinh động có lúc còn hơn một vạn lời khuyên bảo sáo rỗng’.


Hạ Khánh Phong lái chiếc xe Polo của Triệu Chân Chân, thấy Triệu Chân Chân ngồi ngủ gà ngủ gật trên ghế bên cạnh, hắn tăng nhiệt độ điều hòa thêm vài độ: “Chị họ em làm gì? Anh thấy công ty của chị ấy nhỏ xíu”.

“Chị ấy…”. Triệu Chân Chân ngáp một cái: “Chị ấy làm thám tử tư, tên công khai là văn phòng tư vấn”.

“Anh tưởng em bảo chị ấy là một luật sư cơ mà?”.

“Đúng rồi, luật sư kiêm thám tử tư, chủ yếu giải quyết các vụ ly hôn, tranh chấp quyền thừa kế gì đó”.

“Thế còn anh rể em?”.

“Điều tra viên hay sao ấy. Nhìn anh ấy đô con như thế, một số người có muốn gây sự cũng ngại”. Triệu Chân Chân chưa từng thấy Trịnh Đạc ra tay đánh ai bao giờ, cũng không hiểu lắm về chuyện của Trịnh Đạc nên cho rằng Trịnh Đạc chỉ to con cơ bắp mà thôi.

“Thế căn hộ đó là của chị ấy hay là đi thuê? Có vẻ công ty chị ấy cũng kiếm được rất khá”.

“Đúng là làm ăn rất khá, thời đại này gia đình nào cũng có nhiều chuyện, ngoại tình, ly hôn, có con riêng… Vậy nên nghề của chị họ em có thể thoải mái kiếm tiền”.

“Vậy mà chị ấy trả em một tháng có hai ngàn thì ít nhỉ”.

“Em chỉ đến phụ việc thôi, hằng ngày đến đó ngồi điều hòa, lên mạng, cơ bản không có việc gì ngoài dọn dẹp văn phòng, sắp xếp tài liệu một chút, thỉnh thoảng nghe một cuộc điện thoại. Hết nghỉ hè em lại về đi làm, chị ấy nói sẽ cho em một chiếc túi xách Gucci nhưng em không lấy”.

“Một chiếc túi Gucci bao nhiêu tiền?”.

“Chị ấy có người bạn thường xuyên ra nước ngoài, chị ấy nói là sẽ tặng em một chiếc túi kiểu vừa ra quý này, khoảng năm, sáu ngàn gì đó”. Triệu Chân Chân nói mà không hề để bụng.

“Thế sao em không lấy túi xách”.

“Túi xách không thể tiêu được, em cũng không thiếu túi”.

“Thì bán đi cũng được”.

“Ha ha, đến lúc cầm túi trong tay rồi thì em lại không nỡ bán đâu, chẳng thà không nhìn thấy còn hơn”. Triệu Chân Chân cười hì hì.

Hạ Khánh Phong nhìn nụ cười vô lo vô nghĩ của cô, quay đầu ra nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ xe. Có những người vừa sinh ra đã phú quý, không hề biết thiếu thốn là gì.


“Chân Chân nói cháu đã gặp cái thằng họ Hạ kia rồi, hơn nữa ấn tượng về nó cũng không tồi?”. Cô giáo Trương hỏi Gia Mộc, giọng nói lộ rõ ý trách móc.

“Cháu đã gặp nó rồi, quả thật nó rất khôn khéo, nếu không phải vì gia đình thì đúng là nó rất hợp với Chân Chân…”.

“Hợp cái gì mà hợp…”.

“Dì Năm, dì nghe cháu nói đã. Cháu đang định tìm hiểu một chút xem người nhà nó là người thế nào, dì cứ yên tâm, nếu nó thật sự không hợp với Chân Chân thì cháu nhất định sẽ làm cho Chân Chân hồi tâm chuyển ý. Dì cứ chú ý chăm sóc bản thân, đừng sốt ruột lại ảnh hưởng đến sức khỏe”.

“Hôm qua dượng cháu nghe nói chuyện của Chân Chân và nó, nổi giận mắng Chân Chân hơn nửa tiếng. Con bé Chân Chân còn cãi nhau với bố nó, nếu dì không ngăn cản thì ông ấy đã cho nó một trận rồi. Mà dượng cháu vốn rất chiều nó, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ đánh nó một cái nào…”.

Cãi nhau là đúng, chính dượng cô cũng là trai nghèo nông thôn ra thành phố, giờ nghe nói con gái định lấu trai nghèo nông thôn, dượng cô lập tức biến sắc. Gia Mộc không cần hỏi cũng biết Chân Chân cãi lại thế nào.

“Dì Năm, dì nói với dượng là dượng cứ yên tâm… À, dì dượng có cần gặp nó không?”.

“Dì vừa nghe nói đến chuyện của Chân Chân và nó đã muốn gặp nó rồi, nhưng Chân Chân lại sợ dì mắng nó, không tôn trọng nó, làm tổn thương lòng tự trọng của nó, vì thế không chịu gọi nó đến nhà”.

Nghĩa là lòng tự trọng của bố mẹ mình thì có thể làm tổn thương thoải mái? Đánh giá một người tốt hay xấu không thể chỉ nghe người đó nói gì mà còn phải xem người đó làm gì. Hạ Khánh Phong đã hoàn toàn nắm được Chân Chân trong tay, không đi gặp dì dượng Năm chắc chắn cũng là ý của Hạ Khánh Phong. Người như vậy có thể nói là lòng tự trọng rất cao, nhưng thật ra cũng chính là người rất tự ti, sợ bị người khác làm tổn thương, chỉ cần người khác hơi lạnh nhạt với hắn là hắn sẽ ghi nhớ không quên. Đánh giá của Lâm Gia Mộc đối với Hạ Khánh Phong lại giảm đi một điểm: “Vâng, cháu biết rồi. Dì Năm, lần trước cháu thấy dì nói muốn đến nhà cháu chơi mấy ngày. Hay là nhân dịp nghỉ hè không bận việc gì, dì với dượng đến nhà cháu chơi luôn thể, bây giờ trên nhà cháu mát lắm”.

“Dì đâu có tâm tình đi chơi…”.

“Dì Năm, dì nghe cháu nói đã. Không có dì ở đây, cháu muốn làm một số việc sẽ thuận tiện hơn nhiều”. Suy nghĩ một chút, Lâm Gia Mộc lại nói tiếp: “Lần này dì với dượng đi chơi nhất định không được để tiền lại cho Chân Chân. Nó vừa mới cãi nhau với dượng mà, bảo dượng cháu tạm khóa cái thẻ ngân hàng dượng cho nó. Chúng nó yêu nhau thì cần gì tiền, râu tôm nấu ruột bầu vẫn ngon như thường”.

“Nhưng mà Chân Chân chưa bao giờ thiếu tiền cả…”.

Thảo nào người ta vẫn nói chiều con cũng là giết con, đằng sau mỗi thiếu nữ ngây thơ bị lừa cả tình lẫn tiền bao giờ cũng có những người làm bố làm mẹ chiều con không đúng cách: “Dì Năm yên tâm, có cháu ở đây, cháu sẽ không để Chân Chân bị đói đâu. Hơn nữa nó còn giữ thẻ trả lương, không phải hoàn toàn không có thu nhập. Cháu nuôi nó ăn, nó lại có nhà để ở, có cần tiêu gì đến tiền đâu. Nếu nó thật sự cần tiền gấp thì cháu cũng có thể cho nó vay”.

Cô giáo Trương ở đầu bên kia điện thoại yên lặng một lát, đột nhiên điện thoại bị người khác giành lấy: “Được, dượng và mẹ nó sẽ đi chơi. Gia Mộc, chuyện này… trông cậy cả và cháu”.

“Dượng Năm yên tâm”. Đôi khi người quyết định mạnh tay nhất định phải là đàn ông, hoặc nói cách khác, đàn ông sẽ tỉnh táo nhận ra mức độ nguy hại của kẻ lợi dụng con mình hơn. So sánh nặng nhẹ hai bên, chỉ đàn ông mới có dũng khí nhẫn tâm để con mình chịu khổ.

Trịnh Đạc từ bên ngoài về đầm đìa mồ hôi, anh ta tiện tay ném túi tài liệu lên bàn, buông một câu: “Anh đi tắm cái đã” rồi lao ngay vào nhà tắm như một cơn lốc. Thời tiết năm nay thật là khắc nghiệt, sắp đến tiết lập thu rồi mà dự báo thời tiết vẫn đưa ra cảnh báo nhiệt độ cao. Công việc của Trịnh Đạc hôm nay là ra ngoài tìm người, không được ngồi điều hòa trong xe, chắc chắn là rất vất vả. Có điều anh ta không bao giờ mở miệng than vãn một câu, cùng lắm là chửi thời tiết khó chịu rồi đi xối nước cho mát, kỳ lục là một ngày tắm bốn lần.

Khoảng hai mươi phút sau Trịnh Đạc mới tắm xong, thay quần áo đi ra: “Cuối cùng cũng nắm rõ được quy luật hoạt động và chỗ ở của thằng đó, có thể liên lạc với người ủy thác rồi”.

“Ờ”, Lâm Gia Mộc gật đầu, “Gã đó rất xảo quyệt, việc này anh không thể làm một mình được, em đi cùng với anh”.

“Thế người ủy thác đến thì làm thế nào?”.

“Chẳng phải còn có Chân Chân sao?”.

“À”, Trịnh Đạc nhíu mày, mở tủ lạnh lấy một chai nước sô đa ra, tu ừng ực hết nửa chai: “Em định cho nó một bài học thực tế chấn động à?”.

“Ít nhất cũng làm cho nó hiểu thêm sự đời, không thể cứ ngây thơ mãi được”. Lâm Gia Mộc nói.

“Anh không muốn dội nước lạnh, nhưng con bé đó trúng độc nặng lắm rồi, em giáo dục không có tác dụng đâu”.

“Cơm phải ăn từng miếng, việc phải làm từng phần. Dạo này em bận giải quyết chuyện của Chân Chân nên anh hơi vất và”.

“Biết anh vất vả thì tăng phần trăm cho anh là được”.

“Ha ha”. Lâm Gia Mộc gượng cười mấy tiếng.

Trịnh Đạc nhìn quanh: “Chân Chân đâu rồi?”.

“Đi gọi cơm rồi”.

“Thế vị nhân huynh biết xuống bếp nấu cơm kia đâu?”.

“Bận đi làm”. Lâm Gia Mộc cười nói: “Hôm nay em đã tra thông tin về công ty nó theo danh thiếp. Ha ha, nhân viên kinh doanh làm độc lập, ai cũng là giám đốc kinh doanh. Mười mấy người dùng chung một trợ lý, lương cố định một ngàn rưỡi, thưởng phần trăm không giới hạn. Có điều thành tích bán hàng của nó cũng tạm được, có thể giữ vững top 5, thu nhập hằng tháng khoảng mười ngàn là chuyện trong tầm tay. Vấn đề là mấy năm trước nó không kiếm được như thế, cộng thêm gánh nặng gia đình, hơn nữa bố nó đúng là bị ốm thật, nằm bệnh viện thành phố hơn nửa tháng, tốn gần bảy mươi ngàn tệ. Vì vậy bây giờ giỏi lắm nó cũng chỉ có khoảng trăm ngàn tiền tiết kiệm là cùng”.

Một trăm ngàn tệ, nghe có vẻ cũng rất không tồi. Tuy nhiên, dù không phải Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu nhưng nền kinh tế của thành phố A cũng rất phát triển, giá nhà tăng rất nhanh. Giá nhà bình quân ở đây khoảng mười ba ngàn tệ một mét vuông, từ đường vành đai 2 hắt vào không có nơi nào thấp hơn mười lăm ngàn một vét vuông, trong tay có một trăm ngàn tệ còn không mua nổi một cái nhà vệ sinh.

Hai người vừa nói xong đã nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa bên ngoài. Trịnh Đạc đứng dậy đi ra mở cửa, đỡ mấy hộp cơm giúp Triệu Chân Chân. Nhìn thấy mặt Triệu Chân Chân đầy mồ hôi, Trịnh Đạc lại đưa khăn giấy cho cô.

“Trời nóng thật”.

“Ờ”. Trịnh Đạc thoáng nhìn hộp cơm, ba món rau, một món mặn, nhìn khá ngon nhưng sờ vào vẫn thấy hơi nguội, phỏng chừng lại là đồ của “quán ăn sáng dưới lầu”.

“Gia Mộc, vào ăn cơm đi, em bảo lát nữa phải ra ngoài mà”.

“Vâng”. Lâm Gia Mộc đi từ văn phòng vào bếp. Ba người ngồi quanh bàn, từng người lấy hộp cơm của mình. “Quán ăn sáng dưới lầu” nấu cũng khá ổn, còn có thể nuốt được, dù hơi nhiều mỡ nhưng thực ra cơm hoppj thì ở đâu cũng vậy. Gia Mộc ăn mấy miếng rau rồi nói: “Lát nữa chị và Trịnh Đạc đều ra ngoài, có một thân chủ sẽ đến. Em đón tiếp người ta một lát, bảo bà ấy ngồi chờ, chị và Trịnh Đạc sẽ về trong vòng nửa tiếng. Nếu bà ấy có khóc thì em lựa lời an ủi mấy câu”.

“Vâng”. Triệu Chân Chân gật đầu. Mấy ngày nay cô cũng đã vài lần thấy người ủy thác đến đây khóc lóc, nhưng bình thường Lâm Gia Mộc đều gọi vào văn phòng nói chuyện, nói xong có những người chuyển buồn thành vui, nhưng đa số là chuyển buồn thành giận, ánh mắt khi đi ra đều lạnh như băng.

“Có đúng là anh chị đi nửa tiếng rồi về không?”.

Lâm Gia Mộc cười: “Tóm lại là bất kể lúc nào bà ấy hỏi bao giờ anh chị về thì em cũng trả lời là nửa tiếng nữa”.

“À”.

Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc mới đi chưa được hai mươi phút, chuông cửa đã reo vang. Triệu Chân Chân đang rửa bát liền vội vàng khóa vòi nước chạy ra mở cửa. Ngoài cửa là một phụ nữ trung niên gần bốn mươi tuổi có mái tóc quăn dài, thoạt nhìn hơi hốc hác. Thấy cô ra mở cửa, người phụ nữ trung niên lui lại nhìn biển số nhà: “Lâm Gia Mộc có đây không?”.

“Bà chủ cháu mới ra ngoài, chị ấy nói nếu cô đến thì bảo cô chờ chị ấy một lát”.

Người phụ nữ trung niên gật đầu, đi vào phòng khách ngồi xuống, quan sát Triệu Chân Chân một lát: “Lần trước cô đến không nhìn thấy cháu”.

“Cháu mới đến vài ngày”. Triệu Chân Chân cười nói: “Cô uống trà hay là cà phê?”.

“Cho cô cốc nước lọc là được”.

Triệu Chân Chân rót cho bà ta cốc nước rồi ngồi xuống bên cạnh. Mặc dù cô hơi thiếu kinh nghiệm xã hội nhưng cũng từng nhiều lần gặp gỡ phụ huynh học sinh nên nhanh chóng bình tĩnh lại: “Thời tiết hôm nay nóng quá cô nhỉ”.

“Ờ”. Người phụ nữ uống một ngụm nước, vừa định nói gì tiếp thì điện thoại đổ chuông. Bà ta thoáng nhìn điện thoại rồi lập tức từ chối cuộc gọi. Không đến một phút sau điện thoại lại đổ chuông, bà ta tiếp tục không nghe, cứ thế năm lần bảy lượt.

Triệu Chân Chân không nhịn được nói: “Cô có thể đưa vào danh sách đen mà”.

Người phụ nữ không nói gì mà đưa luôn điện thoại cho Triệu Chân Chân: “Cô không biết làm, cháu biết làm không, cho vào danh sách đen giúp cô”.

“Số nào hả cô”.

“Số đặt tên là ông xã ấy”.

Triệu Chân Chân kinh ngạc nhìn bà ta, điện thoại lại kêu, người phụ nữ cầm lấy điện thoại trong tay Triệu Chân Chân, nghe máy: “Anh đừng khuyên tôi, tôi tìm được nó là chắc chắn sẽ đưa nó đến đồn cảnh sát, không trả được tiền hàng thì cho nó ngồi tù!”.

“…”.

“Anh bảo tôi buông tha cho nó bao nhiêu lần rồi? Anh còn biết thế nào là nặng nhẹ hay không? Lần này nó không trả được tiền hàng thì công ty phải phá sản, anh có biết không? Anh chỉ biết nghĩ cho em trai anh, có bao giờ nghĩ đến tôi với con không? Anh đừng nói đến chuyện mẹ anh bị ốm nữa, tôi cho anh biết, lý do này không dùng được nữa đâu. Cho dù là bệnh viện thông báo bệnh tình nguy kịch thì tôi vẫn phải đòi được tiền hàng lại sau đó mới lo hậu sự. Đúng! Tôi bất hiếu đấy! Tôi chỉ biết đến tiền! Lần này lấy lại được tiền hàng, giữ được công ty rồi tôi với anh ly hôn. Anh đi mà sống với người nhà anh, tôi sống với con tôi!”. Nói xong bà ta ngắt máy, lại đưa điện thoại cho Triệu Chân Chân: “Liệt vào danh sách đen giúp cô”.

“Vâng”. Triệu Chân Chân đưa số điện thoại đó vào danh sách chặn cuộc gọi rồi hỏi: “Cô cãi nhau với chồng à?”.

“Không phải cãi nhau với ông ấy”. Người phụ nữ trung niên cằm khăn giấy chấm nước mắt nơi khóe mắt: “Tình cảm của cô với ông ấy vốn rất tốt, nếu không phải bị người nhà họ phá hỏng thì tuyệt đối không đến mức bây giờ. Cháu còn chưa lấy chồng đúng không? Cô khuyên cháu một câu, ngàn vạn lần đừng lấy những người từ nông thôn đến, dù người đó có tài hoa đến mấy, có yêu cháu đến mấy cũng không được”.

“Hả?”.

“Cô với chồng cô là bạn học cùng đại học, đều học khoa Nông nghiệp. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô nhờ bố cô xin cho chồng cô vào viện nghiên cứu, cùng đơn vị với cô. Viện nghiên cứu này chủ yếu là nghiên cứu phát triển các giống lương thực tốt, kiểu như giống ngô số 3, lúa nước cao sản số 4 ấy. Sau đó ông ấy cảm thấy làm ở đó không kiếm được tiền nên kéo cô ra ngoài làm, hai người cùng mở công ty, xem như tay trắng lập nghiệp, cuối cùng công ty cũng phát triển ổn định. Nhưng khi công ty phát triển thì chuyện không hay cũng bắt đầu đến. Ban đầu nhà bọn họ chỉ vay tiền cưới vợ xây nhà cho em chồng cô hay chữa bệnh cho bố mẹ chồng cô, nhưng thấy chồng cô thành đạt rồi, tất cả người nhà bên chồng cô đều kéo nhau ra đây. Em trai chồng cô mới tốt nghiệp tiểu học, chỉ biết lái máy cày, cũng được chồng cô sắp xếp cho làm tài xế. Nhưng mẹ chồng cô nói không có chuyện anh trai làm ông chủ, em trai đi lái xe được, bắt chồng cô phải cho em trai ông ấy làm phó tổng giám đốc gì đó.  Sau đó các kiểu họ hàng bên chồng cô cũng đến, giành hết hai phần ba vị trí trong công ty, rất nhiều nhân tài đã bị đẩy đi mất. Như thế cũng chưa đến nỗi, nhưng em chồng cô nhất định đòi thu tiền giao hàng, thì ra là để bớt xén, cô cứ cãi nhau với nó là mẹ chồng cô lại bảo vệ nó, đừng nói là đuổi việc mà đổi sang vị trí khác cũng không được. Lần này nó ôm thẳng hơn một triệu tiền hảng rồi biến mất, công ty của vợ chồng cô vốn đã làm ăn càng ngày càng khó khăn, bây giờ đúng là họa vô đơn chí…”.

“Mẹ chồng cô… làm thế là không đúng…”.

“Bà ấy là người nhà quê, tư tưởng cổ hủ hẹp hòi, bà ấy còn ghét cô vì cô sinh con gái, nói con gái là con người ta, nuôi chỉ tốn cơm tốn của, còn nói sau này tài sản đều phải cho con trai của em trai chồng cô. Bà ấy ăn của cô, uống của cô mà lại ghét cô, thế mà chồng cô còn một mực nghe lời mẹ mình, bắt cô phải hiếu thảo, nói trước đây em trai ông ấy thôi học về nhà làm ruộng nên ông ấy mới được học đại học, bố ông ấy cũng ốm đau và qua đời vì phải làm việc kiếm tiền nuôi ông ấy ăn học. Vì vậy ông ấy phải chăm sóc mẹ và em trai, ông ấy nợ người nhà mình, cô cũng nợ người nhà ông ấy… Đúng là lúc đầu mắt cô mù nên mới lấy một người như vậy”.

Triệu Chân Chân không nói gì nữa. Khi cô còn nhỏ, gia đình cô cũng như vậy. Họ hàng ở nông thôn đến nhà liên tục, lúc đến mang ít quà quê, lúc về túi lớn bao nhỏ, quần áo cô mặc hơi chật một chút là đã có họ hàng đến đóng gói mang đi, bố mẹ cô cũng không ít lần cãi nhau vì việc này: “Nhưng cũng không cần ly hôn mà…”.

“Cô ly hôn không phải vì cô mà là vì con gái cô. Nếu không ly hôn thì con gái cô còn không có cả tiền đi học trường cấp ba tư thục. Nó học hành bình thường, không thi đỗ được vào trường cấp ba công lập, nếu lại học bừa một trường chất lượng kém nào đó như bà nội nó nói thì cả đời nó sẽ hỏng hết”.

Thấy bà không hề động vào cốc nước trước mặt, Triệu Chân Chân ngồi lặng chốc lát: “Cháu đi rót cho cô cốc nước nóng”.

“Không cần, Lâm Gia Mộc không có nhà…”. Bà ta còn chưa nói xong thì chuông cửa đã vang lên. Triệu Chân Chân đứng dậy mở cửa, nhìn thấy một nam giới trung niên trong phòng đã đứng lên: “Vương An Sinh, anh đến đây làm gì?”.

Triệu Chân Chân lùi lại một bước, có vẻ người này chính là chồng của người ủy thác vừa trò chuyện với mình một hồi lâu kia. Cô nhớ đến chức trách của mình, lại bước tới đón khách: “Ngài đây…”.

Vương An Sinh không thèm nhìn cô mà đi thẳng đến chỗ Giang Phân: “Người ta nói với anh là em thuê thám tử tư nhưng anh không tin, không ngờ em lại làm như vậy thật”.

“Người ta? Người ta nào? Có phải là con em họ Tiểu Hoa của anh không? Người ta làm ô sin, nó cũng làm ô sin, vậy mà nó còn oai hơn cả chủ nhà. Con gái tôi uống nhiều sữa mà nó cũng ý kiến. Em họ? Bắn mấy tầm đại bác không tới mà còn nhận họ hàng, không biết xẩu hổ!”. Giang Phân nói lạnh lùng: “Anh làm thế nào tìm được tôi?”.

“Anh biết em coi thường anh, ngay từ đầu em đã coi anh là thằng nhà quê, em ghét mẹ anh, ghét em trai em gái anh, đến cả ô sin em cũng ghét luôn. Em có bao giờ chịu nghĩ không, nếu em không lấy anh thì bây giờ em có thẻ làm bà chủ được không?”.

“Hừ! Còn dám nói mà không biết xấu hổ! Nếu không có tôi thì anh đã phải về quê làm ruộng rồi, ờ, biết đâu cũng có thể lên đến trưởng thôn!”. Giang Phân nói thẳng không hề kiêng dè: “Anh còn chưa nói anh làm thế nào tìm được tôi đấy”.

Vương An Sinh cũng đuối lý, bị vợ nói thế cũng không dám phản bác gì, vợ hỏi làm sao tìm được đến đây cũng không trả lời được.

Triệu Chân Chân vẫn đang cầm điện thoại di động của Giang Phân, cô cúi xuống xem: “Điện thoại của cô có chức năng định vị”.

“Giỏi lắm, biết định vị điện thoại rồi, anh cũng không còn là thằng nhà quê nữa”. Giang Phân nói lạnh lùng.

“Em có thể đừng nói khó nghe như vậy được không? Anh hỏi em một câu, em có buông tha cho em trai anh hay không?”.

“Bây giờ là tôi yêu cầu em trai anh buông tha cho tôi! Đám họ hàng khác cần tiền, nhưng nó lại cần mạng tôi. Trước anh đã nói thế nào? Nói nó chỉ đứng tên phó giám đốc cho oai, không phải làm việc gì, bây giờ thì thế nào? Tiền hàng mà anh cũng dám để nó đi thu, lần trước nó ăn cắp hai trăm ngàn, anh lén bỏ quỹ đen ra bù vào. Nó lằng nhằng với con lễ tân công ty, chồng người ta đến gây sự không cho công ty làm ăn, đòi đánh gãy chân nó, anh cũng bỏ tiền ra giải quyết. Lần này nó ôm hơn một triệu rồi biến mất, không biết ông chủ này sẽ lấy cái gì để bù vào đây?”.

“Anh…”. Vương An Sinh nhất thời nghẹn lời: “Giang Phân, trước đây em không thế này…”.

“Đúng vậy, tôi vốn không thế này. Anh không có tiền ăn cơm, tôi nhét tiền vào ví anh. Anh vất vả lập nghiệp, tôi ăn mì tôm, ăn màn thầu, thắt lưng buộc bụng chịu khổ cùng anh, nói chuyện chưa bao giờ dám làm tổn thương lòng tự trọng của anh. Kết quả thì thế nào? Người nhà anh đến, anh đã bao giờ coi tôi và con gái anh ra gì chưa? Bọn họ mới là người nhà anh, còn tôi và con gái chẳng là cái quái gì hết!”.

“Giang Phân… Mẹ anh… Bà ấy cũng vất vả… Bố anh nghiện rượu, tính tình cục cằn, nếu không có mẹ che chở…”.

“Anh đừng kể lại lịch sử gia đình anh làm gì, tôi nghe chán rồi, cũng không còn cảm động nữa rồi. Tôi hỏi anh một câu, số tiền một triệu hai trăm lẻ ba ngàn sáu trăm đồng này anh làm thế nào? Người ta còn đang chờ chúng ta chuyển khoản đấy, họ nói rồi, lần này nếu không trả tiền đúng hạn thì sau này sẽ không bán hàng cho chúng ta nữa!”.

“Thế chấp… nhà…”.

“Thế chấp? Nhà đã thế chấp vay tiền ngân hàng rồi… giờ anh định cầm cố để vay nặng lãi? Đúng là anh dám làm mọi chuyện vì em trai anh nhỉ! Tôi cho anh biết, tôi có một nửa cái nhà đó đấy! Anh đừng hòng lấy đi để lấp cái động không đáy nhà anh!”.

“Giang Phân! Em nói chuyện đàng hoàng một chút!”.

“Vương An Sinh, tôi chưa báo cảnh sát là đã nể mặt anh lắm rồi”. Giang Phân đáp lại lạnh lùng.

“Cô chú… Cô chú bớt giận, ngồi xuống nói chuyện, lát nữa bà chủ cháu sẽ về ngay”.

“Giang Phân… Mẹ cũng ốm rồi!”.

“Mẹ anh ốm thì anh đi chăm sóc đi, anh đến đây cãi nhau với tôi làm gì? Tôi cũng chỉ là một đứa ăn hại bất hiếu không biết đẻ con trai thôi. Mẹ anh nói hay lắm, con trai bà ấy bây giờ là ông chủ, ở nhà to, đi xe đẹp, đuổi tôi ra khỏi nhà rồi lấy gái hai mươi là chuyện trong nháy mắt!”.

“Giang Phân, mẹ anh già rồi, bà nói gì em cũng…”.

“Tôi cũng làm sao? Tôi nói rõ với anh nhé, lần này lấy lại được tiền hàng rồi tôi sẽ ly hôn với anh! Anh đi mà tìm gái hai mươi của anh, tôi sống với con gái tôi! Thời buổi này sợ gì không sống nổi chứ!”.

“Em đừng suốt ngày lôi chuyện ly hôn ra đe dọa anh…”.

“Tôi đe dọa à? Ha ha, anh cứ cho là tôi đe dọa đi!”. Giang Phân ngồi xuống sofa, bắt chéo chân, hoàn toàn không còn vẻ buồn rầu ủ rủ vừa rồi.

Vương An Sinh đứng ngồi không yên: “Những người em thuê này là ai? Đừng có làm gì hại em trai anh!”. Kỳ thực trong lòng ông ta cũng không hề quá sốt ruột, dù sao thì bà Giang Phân cũng chưa báo cảnh sát. Phải biết đây là em trai ông ta lợi dụng quyền hạn chiếm đoạt tài sản, giá trị tài sản hơn một triệu, cho dù có trả lại hết số tiền này thì mức án thấp nhất cũng phải là năm năm tù. Bây giờ bà Giang Phân thuê thám tử tư tìm người, chứng tỏ bà vẫn còn nể tình họ hàng thân thích.

“Hơ hơ, tôi đã nói với bọn họ rồi, chỉ cần nó còn thở được để nói tiền ở đâu, những chuyện khác tôi mặc kệ”. Giang Phân nói.

Triệu Chân Chân đứng bên cạnh nghĩ, hai người này trước đây cũng lấy nhau vì yêu nhau sao? Tại sao đến bây giờ lại không muốn nhìn nhau thêm một giây phút? Bạn bè cô cũng khuyên cô không nên lấy trai quê, nhưng chính bố cô cũng là trai quê, trước giờ vẫn cực kỳ thương yêu cô, cũng rất quan tâm chăm sóc mẹ. Thỉnh thoảng mẹ dẫn cô về quê nội, ông bà nội và họ hàng đều rất quý mẹ con cô. Ở quê ăn cơm chia mâm nam nữ, nhưng mẹ cô vẫn ngồi mâm chính, cô cũng được mọi người lỳ xì nhiều nhất.

Vì vậy có thể thấy trai quê cũng có dăm bảy loại, cô tin rằng Hạ Khánh Phong là một người đàn ông tốt.

Hai người vẫn đang cãi nhau, chuông cửa lại reo vang. Lần này Triệu Chân Chân đã khôn hơn, cô gạt mắt thần trên cửa ra, thấy bên ngoài là Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc, mỗi người giữ một tay một người khác, hình như không tiện mở cửa. Triệu Chân Chân vội mở cửa ra.

Ba người vừa đi vào nhà, người đàn ông mập mạp bị Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc kẹp hai bên đã kêu lên: “Anh ơi cứu em! Bọn chúng muốn đánh chết em! Đây là bắt cóc! Đây là giam giữ trái phép!”.

Trịnh Đạc co chân đạp hắn ngã xuống đất: “A, mày cũng thuộc luật đấy chứ! Giam giữ trái phép, tao và Lâm Gia Mộc cùng lắm bị tạm giam mười lăm ngày. Còn mày lợi dụng quyền hạn chiếm đoạt tài sản hơn một triệu, năm năm tù là mức nhẹ nhất rồi!”.

“Cái gì mà lợi dụng quyền hạn chiếm đoạt tài sản? Tao lấy tiền của anh trai tao…”.

“Vương Bình Sinh, mày câm mồm! Mày có lợi dụng quyền hạn chiếm đoạt tài sản hay không thì tao nói cũng không có giá trị gì, phải hỏi cảnh sát mới biết được!”. Giang Phân lạnh lùng nói: “Gia Mộc, báo cảnh sát giúp tôi”.

“Anh!”. Vương Bình Sinh lại gọi anh trai.

“Giang Phân, nể mặt anh, em nể mặt anh đi!”. Vương An Sinh đứng ngăn giữa vợ và em trai. Ông ta cũng rất bực thằng em trai không ra gì này, nhưng lại không nỡ để nó phải ngồi tù: “Bình Sinh, lần này chị dâu em giận thật rồi, nếu em không trả lại tiền thì anh cũng không ngăn được chị dâu em báo cảnh sát”.

“Anh, em không có tiền, em trả hết cho chủ nợ rồi…”.

“Chủ nợ gì?”.

“Hắn chơi bài bạc và cá độ bóng đá”. Lâm Gia Mộc nói: “Muốn có tiền gỡ nên đã vay nặng lãi”.

“Anh! Anh! Em không trả được tiền thì bọn chúng sẽ chặt một chân em, bọn chúng quá tàn nhẫn, em… em…”.

Nghe thấy em trai mình đánh bạc và cá độ bóng đá, mặt Vương An Sinh hết trắng lại xanh, ông ta vung tay cho em trai một bạt tai: “Anh đã nói với mày từ lâu rồi, không được đánh bạc nữa, bọn đó đều là dân xã hội đen cả, đánh bạc chỉ có thua chứ không có thắng!”.

Giang Phân cười lạnh nói: “Thì ra anh đã biết trước là nó mê bài bạc”. Biết rõ em trai mình mê bài bạc mà còn để nó đi thu tiền hàng, nếu không phải chồng bà chiều em quá đáng thì là có ẩn tình khác.

“Hắn tổng cộng vay nặng lãi hai trăm ngàn, lãi mẹ đẻ lãi con biến thành năm trăm ngàn. Hắn tham ô tiền hàng trả hết năm trăm ngàn, đêm hôm qua lại thua thêm năm trăm ngàn… Cộng thêm tiền hắn tiêu xài, bây giờ trong tay chỉ còn có hai trăm ngàn”. Trịnh Đạc lấy một chiếc thẻ ngân hàng trong ba lô ra ném lên bàn: “Đây là số chúng tôi thu hổi lại được”.

“Số tiền còn lại anh định bù kiểu gì?”. Giang Phân hỏi Vương An Sinh.

“Đi vay…”. Giọng Vương An Sinh yếu ớt: “Giang Phân, anh bảo đảm đây là lần cuối cùng, ngày mai anh sẽ đưa mẹ và em trai về quê hết. Em gái anh vẫn ngoan ngoãn, em nhường nhịn nó một chút. Còn Tiểu Hoa, bây giờ anh gọi điện cho nó nghỉ việc luôn”.

“Anh không cần để người nhà anh phải tủi thân như vậy, cũng không cần thế chấp nhà để vay nặng lãi. Chúng ta ly hôn, dạo vừa rồi không phải ông Tiêu đã nói muốn mua lại dây chuyền công nghệ của công ty chúng ta sao? Bán được bao nhiêu tiền, trừ đi một triệu này, còn lại tôi với anh chia đôi. Xe thuộc về anh, nhà thuộc về tôi, chúng ta ai đi đường nấy”.

“Giang Phân… Em… Đừng làm thế…”. Ngoài miệng nói như vậy nhưng trên mặt An Vương Sinh lại lộ ra vẻ nhẹ nhõm. Giang Phân nheo mắt, liếc Lâm Gia Mộc một cái.

Đột nhiên Lâm Gia Mộc nói: “Ông Vương, ông muốn thế chấp nhà để vay tiền, vậy sao không thế chấp căn hộ ở khu Thanh Uyển?”.

Sắc mặt Vương An Sinh lập tức xanh mét: “Cô, cô… nói xằng cái gì vậy?”.

Nhìn thấy vẻ mặt Vương An Sinh, khóe miệng Giang Phân lộ ra một nụ cười nhạt. Bà và Vương An Sinh là vợ chồng mười mấy năm, hai bên rất hiểu nhau. Lần trước Vương Bình Sinh nuốt mất hai trăm ngàn tiền hàng, Vương An Sinh rất tức giận định đuổi em trai về quê, nhưng sau đó chính ông ta lại bỏ vốn riêng ra bù vào, lại tiếp tục trọng dụng em trai. Khi đó Giang Phân cảm thấy tình hình có gì rất lạ. Lần này Vương Bình Sinh lại tham ô hơn một triệu nhưng Vương An Sinh vẫn toàn tâm toàn ý bảo vệ em trai. Ngoài thuê Lâm Gia Mộc điều tra xem Vương Bình Sinh giấu tiền ở đâu, bà còn thuê Lâm Gia Mộc điều tra xem nắm được thóp gì của Vương An Sinh, vì vậy mới có những chuyện này.

“Chúng tôi tìm được Vương Bình Sinh ở tiểu khu Thanh Uyển, hắn gọi một thai phụ trẻ tuổi ở đó là chị dâu bé”. Lâm Gia Mộc nói.

Giang Phân không nói gì nữa, bà cầm lại điện thoại của mình từ tay Triệu Chân Chân, gọi thẳng đến ban cảnh sát kinh tế phòng cành sát thành phố: “A lô, ban cảnh sát kinh tế phải không ạ? Tôi báo án…”.

Vương An Sinh và Vương Bình Sinh đều nhảy dựng lên định giật điện thoại, nhưng Trịnh Đạc đã đề phòng từ trước, mỗi người trúng một đấm, cả hai ngã xuống đất ôm ngực một hồi lâu mới thở lại được.

Thấy sắc mặt Vương An Sinh trắng bệch, những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu chảy từ trên mặt xuống, Giang Phân thở dài, ngắt điện thoại: “Công ty thuộc về tôi, nhà thuộc về tôi, tiền gửi thuộc về tôi, xe thuộc về tôi, quyền giám hộ con thuộc về tôi, căn hộ tiểu khu Thanh Uyển thuộc về tôi. Căn hộ anh mua cho mẹ anh thuộc về anh, căn hộ anh mua cho em anh cũng thuộc về anh. Chúng ta ly hôn, tôi không truy cứu em trai anh nữa”.

Vương An Sinh nhìn em trai, lại nghĩ đến tình nhân đang ở tiểu khu Thanh Uyển, cuối cùng gật đầu.

Thấy ông ta gật đầu, nước mắt Giang Phân lập tức trào ra: “Gia Mộc…”.

Lâm Gia Mộc vào phòng làm việc, chưa được mười phút đã cầm thỏa thuận ly hôn đi ra, trong đó có ghi rõ các nội dung về công ty, nhà và xe. Vương An Sinh vừa mới trở lại bình thường lật xem thỏa thuận, biết Lâm Gia Mộc đã điều tra toàn bộ tài sản rất rõ ràng, sợ là vợ mình cũng đã có chuẩn bị từ sớm, ông ta cầm bút lên lại đặt xuống: “Giang Phân!”.

“Ký đi!”. Giang Phân quay mặt đi không nhìn ông ta.

Công ty sớm đã chỉ còn cái xác, bây giờ tiền hàng hơn một triệu chỉ còn hai trăm ngàn, cũng chỉ có dây chuyền công nghệ còn giá trị một chút, nhưng cùng lắm cũng chỉ được hơn hai triệu. Trừ khoản nợ lương nhqaan viên, số còn lại cộng thêm tiền gửi có thể vừa đủ để lấy lại sổ đỏ thế chấp ngân hàng. Căn hộ ở tiểu khu Thanh Uyển là vay tiền để mua, bây giờ bán đi cũng có thể lấy lại được ít tiền, còn lại… Vương An Sinh biết mình không hề thua thiệt nhưng ông ta vẫn luyến tiếc…

“Có đứa còn đang chờ lên chức đấy!”. Bà Giang Phân lạnh lùng nói.

Nghĩ đến đứa con trai trong bụng người tình đã được khẳng định bằng siêu âm 4D, Vương An Sinh cắn môi ký tên vào thỏa thuận.

Giang Phân cũng cầm thỏa thuận ly hôn và ký tên vào, sau đó đột nhiên lao vào đám đá anh em Vương An Sinh và Vương Sinh Bình như nổi điên: “Mày là đồ súc sinh, mày muốn giành tài sản của anh mày nên đi tìm bố nhí cho hắn! Mày tưởng tao không biết à? Còn cái con ranh kia nữa, rõ ràng là tiếp viên ba cùng, ăn cùng uống cùng ngủ cùng với khách mà lại dám giả danh sinh viên đang đi học! Hừ! Không biết xấu hổ!”.

Hai người bị đánh chết chỉ biết tránh đòn, nghe thấy Giang Phân mắng như vậy, Vương An Sinh không tránh đòn nữa mà quay sang hỏi Vương Bình Sinh: “Cô ấy đúng là gái ba cùng à?”.

“Không những chi là ba cùng đâu!”. Giang Phân lạnh nhạt nói: “Hai năm trước tôi thấy khó chịu nên đến bệnh viện khám, bác sĩ nói vòng tránh thai đã lệch vị trí, từ mấy năm trước đã không còn tác dụng, vì thế tôi dứt khoát tháo vòng luôn. Bác sĩ nói tôi không cần dùng biện pháp tránh thai nào nữa, dù sao mấy năm nay tôi cũng không hề có thai ngoài ý muốn, sau này chắc cũng sẽ không dính. Anh đoán xem vì sao? Con ranh đó đẻ con trai xong anh nhớ xét nghiệm DNA, nếu là giống của em trai anh thì cũng coi như lọt sàng xuống nia, nhưng chỉ sợ còn không phải là con của em trai anh nữa ấy chứ!”.

Vương Bình Sinh nằm dưới đất kêu lên: “Giang Phân, mày gãi bẫy hại tao!”.

“Tao muốn hại mày thì mày cũng phải là loại khốn nạn mới hại được!”. Giang Phân hừ lạnh một tiếng: “Gia Mộc, đuổi hai người này ra ngoài”.

Trịnh Đạc mỗi tay xách một người ném ra ngoài: “Đừng quên ngày mai đi làm thủ tục ly hôn chính thức”.

Triệu Chân Chân lần mép bàn đi đến trước bàn làm việc của Lâm Gia Mộc: “Chị… Thì ra ngay từ đầu bà Giang Phân kia đã định ly hôn rồi à?”.

“Trước chồng bà ấy lấy tiền riêng bù cho em trai, lại còn tiếp tục cho em trai làm phó giám đốc, bà ấy đã sinh nghi rồi nên đến tìm chị. Không ngờ chị vừa tìm được bằng chứng em chồng bà ấy tìm một tiếp viên đến làm tình nhân của chồng bà ấy thì em chồng bà ấy lại ôm tiền chạy mất, vì thế bà ấy mới hạ quyết tâm ly hôn”.

“Ơ, thế nếu chỉ ngoại tình thì bà ấy còn không định ly hôn?”.

“Người làm ăn, đa số chỉ cần gia đình yên ổn, còn ra ngoài chơi bời là chuyện bình thường. Vốn bà ấy chỉ muốn nắm được bằng chứng cãi nhau một trận, làm cho chồng bà ấy đuổi hết mẹ chồng, em trai, em gái về quê, không ngờ em chồng bà ấy lòng tham không đáy, tham ô tiền hàng hơn một triệu khiến công ty rơi vào cảnh khốn cùng nên bà ấy mới quyết định ly hôn, không nuối tiếc nữa”.

Triệu Chân Chân thở dài: “Nhưng cũng không lấy được tiền về…”.

“Em à, ở Trung Quốc đánh bạc và cá độ bóng đá đều là phi pháp, muốn an toàn thì phải chơi qua mạng internet”. Lâm Gia Mộc cười nói, đã tra đến Vương Bình Sinh thì sao cô có thể để hắn chơi hết năm trăm ngàn được? Tổng cộng số tiền trong tấm thẻ ngân hàng đó là bảy trăm ngàn, cô nói tiếp: “Giang Phân sớm đã thương lượng với bên cung ứng rồi, trả bảy trăm ngàn tiền hàng cho họ trước, còn lại tháng sau thu gom một vài khoản là đủ để trả hết”. Xét cho cùng thì vấn đề là lưu thông tiền mặt bị đứt đoạn, bây giờ có bảy trăm ngàn là tiền mặt lại lưu thông được.

“Vậy bà ấy còn bán công ty nữa không?”.

“Có bán cũng không thể bán lúc này, bà ấy định tự kinh doanh một thời gian xem thế nào”.

“Ôi… Nhưng lão họ Vương kia còn được những mấy căn hộ”.

“Căn hộ ông ta mua cho em gái ở huyện lỵ không đáng bao nhiêu tiền. Căn hộ mua cho em trai viết tên em trai ông ta, em cho rằng hắn ta mê cờ bạc như vậy thì có thể giữ được bao lâu? Căn hộ ông ta mua cho mẹ thì quả là cũng có phần của ông ta, nhưng cũng chỉ là có một chỗ dung thân thôi. Không còn con gà đẻ trứng vàng là công ty, ông ta đã hơn bốn mươi tuổi, chỉ có nước miệng ăn núi lở”.

“Chị, Hạ Khánh Phong không phải người như vậy… Anh ấy… anh ấy giống bố em”.

Lâm Gia Mộc nhíu mày: “Bố em?”.

“Bố em cả đời đều đối xử rất tốt với mẹ em, ngày em còn nhỏ, mặc dù nhà khá nghèo, bố mẹ em hay cãi nhau nhưng bố em luôn nhường nhịn mẹ em. Ông bà nội em cũng là người tốt, nhà có nuôi lợn nuôi gà cũng không nỡ ăn, hằng năm đều mang đến cho nhà em…”.

“Nếu cưới trai quê cũng không sao thì vì sao bố em lại tức giận như vậy?”.

Triệu Chân Chân không nói được nữa.

“Em không biết mẹ em khổ thế nào đâu”, Lâm Gia Mộc thở dài, “Hơn nữa lúc đó mọi người đều nghèo, giá nhà đất và hàng tiêu dùng đều không quá cao như bây giờ, con người sống cũng chất phác, ông bà nội em quả thật cũng rất giản dị, bố em biết bảo vệ vợ mình, nếu không bố mẹ em cũng không sống được với nhau đến bây giờ. Nhưng ở thời đại này…”.

“Chị, sao chị cũng giống hệt những người đó thế, mở miệng là nói đến tiền… Anh Trịnh cũng không có tiền mà…”.

“Lợi nhuận của công ty chị, chị sáu, anh ấy bốn, không phải anh ấy không có tiền. Cho dù anh ấy không làm cùng chị thì với khả năng của anh ấy cũng không sợ không kiếm được tiền. Quan trọng nhất là chuyện gì anh ấy cũng biết nghĩ đến người nhà”.

“Hạ Khánh Phong cũng tất tốt với người nhà, anh ấy còn nói phải đầu tư cho quán ăn của chị anh ấy để chị ấy thuê luôn cả cửa hàng bên cạnh rồi chuyển sang bán đồ ăn nhanh. Khu vực đó hơi hẻo lánh nhưng bây giờ đỡ rồi, càng ngày càng đông người hơn…”.

Lâm Gia Mộc mỉm cười nhìn Triệu Chân Chân: “Nó có bao nhiêu tiền dành dụm? Trăm ngàn? Trăm hai? Đầu tư hết cho chị gái nó, khi em với nó lấy nhau thì làm thế nào?”.

“Bố mẹ em có nhà cho em rồi. Còn tổ chức hôn lễ thì làm đơn giản thôi… Bây giờ không phải đang thịnh hành đám cưới tay trắng sao?”.

“Tay trắng là cả hai vợ chồng đều tay trắng, chị chưa thấy chuyện chỉ có nhà trai tay trắng bao giờ”.

“Em biết thêm tên anh ấy vào bất động sản là không đúng, anh ấy cũng đã nói với em, em không thêm tên anh ấy vào nữa…”.

“Em biết bố mẹ em mua vé đến Cáp Nhĩ Tân rồi chứ?”.

“Vâng, em biết rồi…”.

“Về nhà sớm một chút, đưa cả Hạ Khánh Phong về, cùng nhau ăn bữa cơm”. Sau khi tiền Triệu Chân Chân, Lâm Gia Mộc thở dài. Mặc dù vụ của người khác cô cũng làm rất nghiêm túc nhưng không quá coi trọng, còn chuyện của Chân Chân… Cô thật sự phiền muộn, cũng thật sự bận lòng…

Chương 4: Sóng gió ở siêu thị.

‘Trích lời Gia Mộc: Khi con gái thích trai nghèo, bước đầu tiên một phụ huynh sáng suốt nên làm chính là cắt đứt nguồn cung cấp tài chính cho con mình’.


Thực ra phần lớn công việc ở văn phòng tư vấn của Gia Mộc đều làm ở bên ngoài, lần đầu gặp khách hàng đều gặp tại quán trà Phượng Hoàng, cũng không cần người trực ở văn phòng. Các khách hàng cũ đã biết địa chỉ văn phòng tư vấn đa số đều gọi điện hẹn trước khi đến, Triệu Chân Chân không có nhiều việc phải làm. Vậy mà từ khi bố mẹ cô đi chơi, không hiểu tại sao Triệu Chân Chân lại trở nên bận rộn. Nghe nói là bố mẹ và em trai em gái Hạ Khánh Phong đều đã đến, cô phải cùng đi ăn, đi dạo phố gì đó. Lâm Gia Mộc dứt khoát cho cô nghỉ một ngày để cô đi cùng cho thoải mái.

Chân Chân vừa đi, Trịnh Đạc cũng được tự do, không cần mặc may ô mà bên ngoài còn phải khoác áo sơ mi hay gi lê gì nữa. Anh ta chỉ mặc may ô và quần lửng, dép lê cũng không thèm đi mà chỉ đi chân đất khắp văn phòng, đi vào phòng tài liệu nhìn rồi lại đi ra: “Con bé Chân Chân này được đấy, phòng tài liệu được dọn dẹp rất gọn gàng. Cách sắp xếp tài liệu theo thứ tự vụ việc tên thân chủ của em, nó vừa nhìn qua cũng đã biết ngay”.

“Nó vốn là một đứa rất thông minh, chuyện học hành không bao giờ cần ai bận tâm. Hồi nó còn nhỏ, dì dượng Năm đều bận, nó đã có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt, không bao giờ bị ảnh hưởng đến việc học tập”.

“Đáng tiếc lớn lên rồi lại hơi lơ mơ”. Trong lúc có thời gian rảnh, Trịnh Đạc cũng đã điều tra về Hạ Khánh Phong, ấn tượng của anh ta đối với Hạ Khánh Phong không được tốt lắm.

“Ai cũng có lúc lơ mơ mà”. Lâm Gia Mộc cười nói. Đúng lúc này điện thoại di động của cô đổ chuông. Cô có tổng cộng ba chiếc điện thoại, một là điện thoại công việc, một là điện thoại công việc dự phòng, còn một là điện thoại cá nhân, ngoài họ hàng và bạn thân thì không ai biết số này. Cô liếc nhìn điện thoại rồi cười: “Là Chân Chân”.

“A lô…”.

Chân Chân bên kia điện thoại đã sắp khóc: “Chị, em đang ở trung tâm thương mại Vĩnh Hưng, chị mau tới đây…”.

“Chân Chân, có chuyện gì thế?”.

“Có phải bố em gặp chuyện gì không? Cái thẻ ngân hàng bố em cho không thanh toán được…”.

“Em mua thứ gì? Cần bao nhiêu tiền?”.

“Em mua cho bố mẹ và em trai em gái Khánh Phong mỗi người một chiếc áo lông giảm giá trái mùa, tổng cộng hơn bốn ngàn, tiền mặt em mang đi không đủ nên định quẹt thẻ, ai ngờ thẻ lại…”.

“Em ở đó chờ chị, chị sẽ đến ngay”. Lâm Gia Mộc đặt điện thoại xuống rồi cười. Việc tạm khóa thẻ đã có hiệu quả, cũng để Chân Chân xem diện mạo của Hạ Khánh Phong và người nhà hắn khi cô không có tiền như thế nào.

Thấy cô nói lập tức sẽ đến ngay nhưng chẳng những không nhúc nhích mà còn đứng cười ngây ngô, Trịnh Đạc biết ngay là mưu kế của cô đã thành công: “Em có đi không?”.

“Đi chứ sao không đi, em uống nước xong sẽ đi, anh lái xe”. Dứt lời, Lâm Gia Mộc ngồi chậm rãi uống nước.

Lâm Gia Mộc uống nước xong lại nhớ ra mình muốn ăn bánh bích quy. Cô cầm hộp bánh bích quy lên mạng tán gẫu với bạn bè. Trịnh Đạc thì ngồi chỉnh sửa bộ móng tay vốn đã rất gọn gàng của mình.

Chuông điện thoại lại reo vang, Lâm Gia Mộc ra hiệu giữ yên lặng, tắt âm thanh máy tính rồi nghe điện thoại: “Chân Chân à, đang gặp đoạn đường thi công, chị bị kẹt xe… Em gọi điện thoại cho Khánh Phong chưa?”.

“Em gọi cho anh ấy rồi, Khánh Phong đang đi làm, ông chủ anh ấy không cho anh ấy nghỉ… Chị, chị mau tới đây đi, chiều nay em gọi điện thoại bảo mẹ em chuyển tiền vào thẻ trả chị”.

“Hay là em trả lại đồ trước đã…”. Con bé ngốc nghếch này, bây giờ vẫn không hiểu bố mẹ nó đi xa là để tránh nó, thẻ ngân hàng cũng là dượng Năm cô yêu cầu tạm khóa.

“Hai bác cũng nói như vậy”. Triệu Chân Chân nhìn quanh, tay vẫn cầm hóa đơn mua hàng, quần áo đã gói ghém xong xuôi đang đặt cạnh chân nhân viên thu ngân. Nhân viên thu ngân đã sắp không giữ được nụ cười trên mặt, hai ông bà đã được con cái dẫn đi xem đồ tiếp: “Nhưng mà…”.

“Em lại gọi điện cho Khánh Phong đi, chị vẫn đang bị kẹt xe, không biết bao giờ mới đến được”. Lâm Gia Mộc đặt điện thoại xuống, ném hộp bánh bích quy sang bên cạnh: “Nếu nó mà không phải em họ em…”.

“Ha ha”. Trịnh Đạc gượng cười một tiếng. Lâm Gia Mộc rất bênh người nhà, cô nói xấu em họ mình thì không sao, nhưng những người khác thì tốt nhất đừng có hùa theo.

“Anh cười cái gì? Lái xe, đi”.

“Em định đến trả tiền thật à?”.

“Hạ Khánh Phong sốt ruột hơn chúng ta, cứ để hắn đến trước”.


Triệu Chân Chân rưng rưng nước mắt, cô cảm thấy mặt mình nóng bỏng như bị ai đó tát mạnh. Cô nắm chặt áo Hạ Khánh Phong: “Không phải em cố ý…”.

“Không sao, vốn anh cũng nên trả tiền mà”. Hạ Khánh Phong thanh toán tiền, chia những chiếc áo lông đã được đóng gói cẩn thận cho người nhà.

“Anh, anh trả tiền thì không thể tính là quà chị dâu mua cho em đấy nhé”. Cô em gái út nhà họ Hạ vốn tên là Quế Hoa, khi đi học cảm thấy hơi quê quê nên đổi tên thành Hạ Vi Vi. Vốn cô cho rằng chị dâu tương lai là người nhiều tiền như anh trai nói, không ngờ mua quà cho nhà chồng tương lai còn mua loại áo lông vũ giảm giá giữa mùa hè nóng nực này. Bố mẹ cô còn vui vẻ, nói rằng mua như vậy có lợi hơn. Cô cau mày chọn một chiếc tương đối ưng ý, nhưng lúc tính tiền thì thẻ tín dụng của chị dâu lại không thanh toán được.

Cô nheo mắt lại, không phải là anh trai mình bị lừa đấy chứ? Cô quan sát chị dâu một lượt, vòng tay hình như là pha lê, túi xách hình như là nhãn hiệu rất nối tiếng, quần áo trên người cũng rất đẹp, hay là anh trai mình cho cô ta tiền để mua những thứ này?

“Em nói ít thôi”. Con trai thứ ba nhà họ Hạ là Hạ Khánh Quốc kéo áo em gái. Mặc dù hắn là đứa học hành kém nhất nhà nhưng lại là người tinh ý nhất. Bà chị dâu người thành phố này rất ngây thơ, cũng rất xinh đẹp. Hắn học một trường đại học dân lập, bạn học có nhiều con nhà giàu nên kiến thức của hắn hơn đứt đứa em gái đang học cấp hai ở trường huyện. Bà chị dâu này quả thực rất có tiền, riêng bộ quần áo đã giá trị mấy ngàn tệ, có lẽ thẻ tín dụng bị trục chặt thật, không được đắc tội chị dâu vì chuyện nhỏ nhặt này.

Con trai thứ hai nhà họ Hạ là Hạ Khánh Dân thì dường như không hề biết tình hình hiện nay, hắn vẫn nói chuyện với bố mẹ mình. Ông bà Hạ thì vừa nói chuyện với con trai vừa lặng lẽ quan sát con dâu tương lai. Người thành phố, ăn mặc rất xinh đẹp, mười ngón tay mềm mại trắng trẻo như cuống hành, không biết có làm được việc nhà hay không. Xem dáng vẻ nó dẫn gia đình mình đi mua đồ, hình như hoàn toàn không để ý đến giá tiền, người như vậy có thể lo liệu cho gia đình không? Có điều nghe con trai nói nhà nó có vẻ rất giàu, có xe có nhà, cả nhà mình đến ga tàu cũng là con trai và nó lái xe ra đón. Có điều xe hơi nhỏ, hai ông bà ngồi xe con, hai đứa con trai và đứa con gái út vẫn phải ngồi chiếc chở khách cỡ nhỏ của nhà con gái lớn. Theo bọn họ, xe chở khách rõ ràng tiện dụng hơn xe con nhiều.

Con trai mình thật là giỏi, một tháng có thể kiếm mười ngàn tệ. Mọi người ở quê vẫn cười chê bai ông bà cuồng vọng nhất định phải nuôi con học đại học, bây giờ tất cả đều hâm mộ họ. Sau này mong con trai lấy vợ ở thành phố, họ cũng chuyển vào thành phố hưởng phúc, việc này mới thật sự làm mọi người ngưỡng mộ.

Hạ Khánh Phong đang đi làm, hắn biết Chân Chân dẫn người nhà mình đi mua sắm. Hắn biết Chân Chân có tiền, cho nên khi Chân Chân gọi điện thoại nói thẻ tín dụng không sử dụng được, không thanh toán được tiền, đấu tiên hắn giật nảy mình, sau đó nghĩ không biết có phải nhà họ Triệu có chuyện gì nên thẻ tín dụng mới bị khóa hay không. Nhưng bất kể thế nào thì cũng phải mua đồ xong rồi nói tiếp, không ngờ ông sếp chẳng mấy khi đến văn phòng hôm nay lại đến ngồi lỳ trong văn phòng gọi điện thoại. Gần nửa tiếng sau ông ta mới đi, hắn lấy cớ đi gặp khách hàng mới có thể ra ngoài được.

Hắn hiểu người nhà mình, bố mẹ hắn còn đỡ, nhưng cô em út lại không phải dạng vừa. Lòng tự trọng của Chân Chân rất cao, nếu em gái hắn nói gì đó khó nghe sợ là hắn lại phải dỗ dành rất lâu mới được.

May là em trai lớn của hắn tương đối hiểu chuyện, lúc hắn đến thì Khánh Dân đang dẫn bố mẹ và Khách Quốc, Vi Vi đi xem đồ.

Tính ra cũng khéo, hắn vừa trả tiền chưa được năm phút, đang bàn bạc xem nên đi xem đồ tiếp hay đi ăn cơm thì Lâm Gia Mộc đến nơi, phía sau còn có ông anh rể Trịnh Đạc vừa cao vừa to khỏe.

Đối với Trịnh Đạc, Hạ Khánh Phong vẫn không biết nên hình dung thế nào, đàn ông hơn một mét tám mươi cùng bạn gái làm ăn, vậy mà người làm chủ lại không phải Trịnh Đạc, cả ngày Trịnh Đạc theo đuôi Lâm Gia Mộc, bảo làm gì thì làm đó. Nhưng nếu nói Trịnh Đạc không ra dáng đàn ông thì chính hắn cũng không thể chấp nhận được.

Lâm Gia Mộc đến chỗ mấy người đang đứng, thấy bọn họ người nào cũng cầm túi mua đồ căng phồng: “Ơ, áo lông đã mua được chưa?”.

Lần này Triệu Chân Chân khóc thật: “Chị, sao bây giờ chị mới đến?”. Từ năm mười tám tuổi đến nay, cô chưa bao giờ phải thiếu thốn vật chất, lần này thật là mất mặt, hơn nữa còn mất mặt trước gia đình nhà chồng nữa chứ.

“Kẹt xe mà, đến nơi lại không có chỗ đỗ xe, chị phải lòng vòng mãi mới tìm được chỗ đỗ”. Lâm Gia Mộc dùng tờ rơi khuyến mãi nhận dưới lầu làm quạt: “Cửa hàng này điều hòa kém thật!”. Cô vừa quạt vừa nhìn quanh, giống như là không nhìn thấy người nhà họ Hạ đang xách túi lớn túi nhỏ ngay bên cạnh.

Hạ Khánh Phong mím môi, nhớ lại trưa hôm qua hắn và bố mẹ Triệu Chân Chân cùng ăn cơm để tiễn bố mẹ cô đi chơi. Nhạc phụ nhạc mẫu tương lai tỏ ra rất coi thường và ký thị hắn, chỉ nói mấy câu nhà hắn có những ai, công việc thế nào rồi không nói thêm câu nào nữa. Trong bữa ăn, nhạc phụ tương lai nghe mấy cuộc điện thoại, không hề nói với hắn một câu nào đầy đủ. Nhạc mẫu tương lai thì càng thẳng tính, nói hai đứa bốn học cùng trường, đương nhiên tương đối hiểu tính nết nhau, làm bạn bình thường vẫn là tốt nhất. Tóm lại ý bà là không đồng ý cho hắn và Triệu Chân Chân lấy nhau, tài ăn nói của hắn hoàn toàn là đàn gảy tai trâu trước mặt hai người đó.

Triệu Chân Chân phát hiện Hạ Khánh Phong không vui, cô kéo tay Lâm Gia Mộc, nói: “Chị à, đây là bố, mẹ, em trai lớn Khánh Dân, em trai thứ hai Khánh Quốc, em gái út Vi Vi của Khánh Phong”. Nói xong lại giới thiệu với người nhà họ Hạ: “Đây là Lâm Gia Mộc, con của chị cả mẹ cháu. Đây là anh rể cháu”.

Lâm Gia Mộc bổ sung một câu: “Chồng chưa cưới”. Nói xong, cô gật đầu chào những người này. Người nhà họ Hạ rất thú vị, hai ông bà da đen nhưng đều rất béo, quần áo mặc trên người là trang phục điển hình của người khá giả ở nông thôn, quê mùa nhưng sạch sẽ, cũng rất mới. Em trai em gái hắn thì ăn mặc tương đối hợp thời, đều là trang phục của thanh niên hiện nay, áo phông quần bò gì đó, Hạ Vi Vi còn để mái tóc lệch rất dài, móng tay có thể nhìn ra dấu vết sơn móng. Đương nhiên quần áo đều không phải loại đắt tiền, chỉ là hình thức không đến nỗi quê mùa mà thôi.

“Chào mọi người, không biết mọi người vừa đến, tôi cũng hơi vội nên quên không chào hỏi”.

“Chào mọi người”. Trịnh Đạc cũng khách sáo một hồi với mấy người này.

Người nhà họ Hạ cũng đánh giá hai người này. Lâm Gia Mộc không bao giờ bạc đãi mình, một tuần đi thẩm mỹ viện hai lần, đến phòng tập thể thao một lần, nửa tháng sửa móng tay móng chân một lần, tóc dài là cắt, mặc dù quần áo phải thuận tiện cho hoạt động nhưng cũng phải bền nên có không ít hàng hiệu. Chiếc quần jean hôm nay cô mặc là hàng của LEE mới ra mùa này, có điều những người này nhìn cô có lẽ là vì cô mặc áo không tay ngực thấp, trang sức kèm theo là một con nhện bằng đá đen cô mua ở quán hàng rong vỉa hè, hơn nữa cô còn dán một miếng dán hình mạng nhện trên vai cho vui.

Trịnh Đạc đặt tay lên vai Lâm Gia Mộc: “Em vẫn kêu lâu rồi không được đi mua sắm, sao không đi cùng mọi người luôn thể?”.

Lâm Gia Mộc cười hì hì kéo tay anh ta xuống rồi nắm tay anh ta: “Quần áo em mua khi đến Hồng Kông lần trước còn chưa mặc đến, em đói rồi, đi ăn cơm đi, hôm nay em còn chưa ăn sáng”. Có điên mới đi mua sắm cùng những người này.

Sắc mặt Hạ Khánh Phong dịu xuống: “Bố mẹ em cũng ăn sáng từ sớm, giờ chắc cũng đã đói rồi, giờ đi ăn cơm thôi”.

“Ăn cơm… Hay là về nhà ăn, chỗ chị con cái gì cũng có”. Bà Hạ nói.

“Mẹ, về nhà ăn chán lắm, hơn nữa nhà chị con cách đây xa lắm, đến nơi cũng phải hơn một giờ”. Hạ Vi Vi kéo tay mẹ làm nũng: “Để chị dâu mời khách đi mẹ”.

Ánh mắt Lâm Gia Mộc lạnh như băng: “Đúng vậy, Chân Chân mời khách, Khánh Phong trả tiền, khi mới yêu nhau, mỗi lúc đi cùng Trịnh Đạc ra ngoài, chị không bao giờ phải trả tiền cả”.

Trịnh Đạc cười cười: “Sao bây giờ toàn là em trả tiền”.

“Vì tiền của anh đã là tiền của em rồi”. Lâm Gia Mộc khẽ chọc vào ngực Trịnh Đạc.

Thấy hai người họ tình tứ như vậy, Triệu Chân Chân cũng muốn nắm tay Hạ Khánh Phong, không ngờ Hạ Khánh Phong lại đi tới đỡ bố mẹ hắn. Triệu Chân Chân hơi lạc lõng đi theo đằng sau.

Lâm Gia Mộc đi chậm lại, chờ Triệu Chân Chân đi đến nơi, cô nắm tay Triệu Chân Chân: “Chị gọi điện cho mẹ em rồi, bố em giận em nên khóa thẻ của em lại, bảo em tiêu tiền lương của em”.

“Bố em… Hôm qua lúc đi, bố cãi nhau với em. Bố nói nếu em lấy Hạ Khánh Phong thì bố không nhận em là con nữa”.

Đúng là Triệu Chân Chân được chiều quá sinh hư, cãi nhau với bố như vậy mà cũng không lo thẻ tín dụng bị khóa, vẫn cho rằng chỉ cần một cuộc điện thoại là mẹ lại gửi tiền vảo thẻ cho mình mà không hỏi han gì.

“Chị tưởng khi gặp nó thì dì dượng sẽ thích nó chứ”.

“Hôm qua em với anh ấy đã nhất trí mời bố mẹ em đi ăn để tiễn hai người đi chơi, bố mẹ em không muốn đến, em gọi điện thoại vừa khóc vừa xin nên bố mẹ em mới đến. Khánh Phong chọn một nhà hàng rất đắt tiền, nhìn thấy nhà hàng này vẻ mặt bố em mới đỡ hơn một chút. Nhưng lúc gọi đồ ăn, bố em gọi vài món rồi bảo Khánh Phong gọi, em nói gọi thế là đủ rồi, thế là sắc mặt bố em lại khó coi. Bố em nói bữa cơm này bố trả tiền, xong lại gọi mấy món nữa…”.

Lâm Gia Mộc biết tính dượng Năm mình. Vì xuất thân bần hàn nên sau khi trở nên khá giả, dượng Năm cô tương đối thích phô trương. Đặc biệt là mấy năm nay dượng cô đi làm ăn, vấn đề quan trọng nhất khi gặp đối tác là thể diện. Lần đầu tiên con rể tương lại mời ăn cơm, con gái mình lại nói gọi mấy món là đủ rồi, đừng nói dượng Năm phản đối chuyện cưới xin ngay từ đầu mà cho dù đã đồng ý thì con rể cũng sẽ lập tức mất điểm.

“Nhà em ra ngoài ăn cơm đều chỉ gọi mấy món thôi…”. Triệu Chân Chân đã sắp khóc: “Khánh Phong nói em làm không đúng, nhưng em…”.

Gia Mộc thầm nghĩ, sợ là cô em họ ngốc nghêch của mình đã đắc tội cả bố và Hạ Khánh Phong. Hạ Khánh Phong cố ý chọn nhà hàng đắt tiền chính là để thể hiện điều kiện kinh tế của mình, không ngờ bạn gái “quan tâm” quá thành ra lại hỏng hết chuyện.

“Sau đó mẹ em hỏi chuyện gia đình anh ấy, nghe nói anh ấy định đầu tư vào cửa hàng của chị anh ấy, mẹ em cũng nói như chị nói với em. Khánh Phong nói đầu tư tính thành cổ phần, sau này chị anh ấy sẽ chia lãi cho anh ấy. Anh ấy còn nói bây giờ giá nhà quá cao, mua không bằng đi thuê, thế là mẹ em hỏi anh ấy có phải ý anh ấy là không định mua nhà hay không. Anh ấy nói tạm thời điều kiện không cho phép, chưa có ý định mua, lại nói khi điều kiện cho phép cũng không định dồn hết số tiền dành dụm đổ vào bất động sản, sắc mặt bố mẹ em càng khó coi hơn. Cơm nước xong Khánh Phong có việc đi trước, bố em lại mắng em, nói em không chia tay anh ấy thì bố không nhận em là con nữa. Chị, bây giờ em nên làm thế nào?”.

“Có chuyện gì cứ để cơm nước xong rồi từ từ nói chuyện”. Lâm Gia Mộc nói, cô liếc Trịnh Đạc, Trịnh Đạc rảo chân bắt kịp Hạ Khánh Phong rồi dẫn mọi người đi đến một nhà hàng cách cửa hàng bách hóa không xa. Đồ ăn ở nhà hàng này rất ngon, giá cả không quá cao đối với người như Lâm Gia Mộc, Triệu Chân Chân, có điều không biết đối với người nhà họ Hạ thì thế nào…

Chương 5: Hai gia đình.

‘Trích lời Gia Mộc: Không có xung đột nào nghiêm trọng hơn xung đột quan niệm của gia đình’.


Ông chủ nhà hàng này cũng xem như người quen của Trịnh Đạc, anh ta từng mấy lần đến đây ăn cơm với cảnh sát Lưu. Thấy Trịnh Đạc dẫn khách đến, ông chủ vui mừng hớn hở ra đón. Nghe nhân viên nói không còn phòng riêng, ông chủ lập tức bố trí một phòng đã có người đặt trước cho bọn họ. Trịnh Đạc vui vẻ mời thuốc, hai người nói chuyện một lát rồi mới tách ra. Vừa đi vào phòng riêng, Trịnh Đạc đã phát hiện bầu không khí là lạ, ông Hạ vừa xem thực đơn xong, lúc này đang cãi nhau với nhân viên nhà hàng.

“Các người cắt cổ khách hàng à? Một đĩa khoai tây chiên mà bốn mươi tám đồng? Mày làm hết mấy củ khoai tây?”.

Trịnh Đạc cười ha ha cầm lấy thực đơn: “Bác à, giá ở đây là thế, nếu bác không thích khoai tây chiên thì chúng ta không gọi là được. Khánh Phong, cậu thấy được không?”.

Hạ Khánh Phong cũng biết giá cả nơi này thật ra cũng không phải là đắt, nhưng nếu một gia đình đến ăn thì cũng quá tốn kém. Hắn nhìn Lâm Gia Mộc đang ngồi nghịch điện thoại bên cạnh, biết tiếng nói của bà chị họ này tương đối có trọng lượng trước mặt nhạc phụ nhạc mẫu tương lai, nghe Chân Chân nói chuyện, lại nhìn thái độ của Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc, xem ra cũng nghiêng về phía mình nhiều hơn. Hắn cắn răng: “Vâng, không đắt. Anh rể, anh quen chỗ này, anh gọi đồ đi”.

“Vậy tôi không khách sáo nữa”. Trịnh Đạc cười nói: “Cá hôm nay có tươi không?”.

“Tươi lắm, cá mua của ngư dân vừa đi biển về xong”.

“Vậy cho một cá rán, một sò hấp, một tôm thẻ chiên dầu, một sườn kho…”. Trịnh Đạc gọi liền tám món ăn như súng liên thanh, nhân viên nhà hàng cũng có kinh nghiệm, nghe Trịnh Đạc nói xong lại nhắc lại một lượt.

“Ngài dùng đồ uống gì ạ?”.

“Trời nóng thế này, lấy hai vại bia đã, tôi không uống rượu. Hình như còn có một phụ nữ, cho bốn cốc nước trái cây ép…”.

Bà Hạ vừa nghe Trịnh Đạc gọi đồ ăn vừa tra thực đơn trên tay, cuối cùng không cộng nổi nữa. Một măm đồ ăn như vậy, cộng thêm bia và nước trái cây là hơn một ngàn tệ… đủ để mua thịt ăn cả năm… “Đắt… đắt quá đấy”.

Triệu Chân Chân thoáng nhìn Lâm Gia Mộc, cô không muốn tái phạm sai lầm giống hôm qua: “Bác ạ, nhà hàng này giá cả cũng không đắt lắm”.

“Đúng vậy, hôm qua Khánh Phong và dì dượng Năm cháu đến nhà hàng cái gì xuân ấy mới gọi là đắt, cũng không thấy có gì hơn những nhà hàng khác, đĩa đồ ăn hơn nửa là đồ trang trí, thế mà còn bán đắt gấp đôi nơi khác”. Lâm Gia Mộc cười nói.

Vẻ mặt ông bà Hạ lập tức trở nên khó coi, họ cũng biết tối qua con trai đi ăn cơm cùng bố mẹ vợ tương lai, nhưng không ngờ lại đến nhà hàng đắt như vậy… Mặc dù con trai mình kiếm được nhiều tiền nhưng cũng không thể hoang phí như vậy được.

“Khánh Phong…”. Ông Hạ nghiêm mặt.

Hạ Khánh Phong cầm lấy ấm trà, rót một chén: “Bố, bố uống chén nước đi”.

Ông Hạ nhìn con trai một lát, câu mắng đã ra đến miệng lại nuốt trở vào. Ông cầm cốc nước không nói lời nào, bà Hạ cũng tức giận nhưng còn nghĩ đến thể diện con trai nên tạm thời nhẫn nhịn: “Chân Chân à, bố mẹ cháu đâu? Gọi bố mẹ cháu tới cùng ăn”.

“Hôm qua bố mẹ cháu bắt xe lửa đến nhà bác cháu chơi rồi”.

“Họ không biết nhà bác tới à?”. Họ đến thành phố có một việc rất quan trọng là “gặp thông gia”, ai ngờ thông gia lại không có nhà.

“Cháu không nói với bố mẹ cháu”. Triệu Chân Chân nói lý nhí.

Sắc mặt bà Hạ liền trở nên rất khó coi, Hạ Vi Vi đang cúi đầu nghịch điện thoại nhìn thấy vẻ mặt của mẹ, trong lòng cảm thấy rất thương. Người nhà mình đi xa như vậy đến đây, vậy mà người nhà chị dâu tương lai lại tránh không gặp, người thành phố đúng là khinh người: “Chị dâu, bố mẹ chị làm nghề gì?”.

“Mẹ chị là giáo viên tiểu học, trước bố chị cũng thế, sau đó nghỉ mất sức về mở nhà sách”.

“Em thấy bảo bây giờ nhà sách làm ăn kém lắm mà”.

“Cửa hàng sách nhà chị bây giờ đóng cửa rồi, bố chị chủ yếu đưa sách tham khảo vào trường, thấy bố chị bảo hết hè lại quay về trường làm”.

Nói cho cùng thì chính là hai giáo viên tiểu học, Hạ Vi Vi nhếch miệng, thế mà cứ làm như là triệu phú, con gái là thiên kim tiểu thư không bằng.

Hạ Khánh Phong vừa định nói gì đó thì Lâm Gia Mộc đã mở miệng: “Chân Chân, dượng Năm lại đi dạy à? Dượng còn có thể dạy học được nữa không?”.

“Không dạy được nữa, chủ yếu là phụ trách hậu cần. Bố em với hiệu trưởng đã thân quen bao nhiêu năm rồi mà”.

“Ôi, dượng đã nhiều tuổi rồi, cũng nên về trường làm cho yên ổn đến lúc về hưu”.

“Vâng ạ”.

Từ đầu đến giờ Hạ Khánh Quốc vẫn nhìn Lâm Gia Mộc chằm chằm, thấy bảo bà chị họ này lớn hơn chị dâu, nhưng xem ra cũng không lớn hơn nhiêu tuổi, vậy mà cách ăn nói lại lộ rõ vẻ già dặn, bà chị dâu ngây thơ không thể nào sánh nổi: “Chị làm nghề gì vậy?”.

Lâm Gia Mộc nhíu mày: “Tôi làm luật sư, chủ yếu giải quyết các vấn đề ly hôn, tranh chấp tài sản”.

Bà Hạ đang nói chuyện với con thứ, nghe nói Lâm Gia Mộc làm luật sư ly hôn, bà cau mày: “Thà dỡ mười tòa miếu còn hơn phá một cuộc hôn nhân, luật sư ly hôn…”.

“Thời đại bây giờ khác rồi, ai cũng cần tự do”. Lâm Gia Mộc cười nói.

Bọn họ nói chuyện đến đây thì nhân viên nhà hàng gõ cửa mang đồ ăn vào. Lâm Gia Mộc cố ý đặt đĩa cá đến trước mặt Triệu Chân Chân và Hạ Khánh Phong: “Chân Chân rất thích ăn cá đúng không?”.

Hạ Khánh Phong đã quen gỡ xương cá cho Chân Chân, Triệu Chân Chân cũng rất vui vẻ chờ hắn gỡ xương cá cho mình. Nhưng Hạ Khánh Phong nhìn bố mẹ và các em mình rồi chỉ gắp một miếng cả bỏ vào bát của Chân Chân: “Vâng, đúng rồi ạ”.

“Khánh Phong, Chân Chân thích ăn cá nhưng lại không biết nhằn xương, chuyện này em cũng biết mà, sao lại gắp thẳng vào bát nó thế?”. Lâm Gia Mộc hơi cao giọng.

Nhìn miếng cá trong bát mình, Triệu Chân Chân cũng cảm thấy hết sức tủi thân. Cô và Khánh Phong vốn rất tình cảm, tại sao bố mẹ và các em Khánh Phong vừa đến là mọi chuyện đã thay đổi hết rồi? Từ sáng sớm hôm nay ra ga đón mấy người này đến giờ, Khánh Phong còn chưa nắm tay mình lấy một lần. Trước đây khi ở bên nhau, cô và Khánh Phong không phải như thế này…

Cho dù điều hòa trong phòng VIP hoạt động rất tốt nhưng trán Hạ Khánh Phong vẫn toát mồ hôi. Cô bạn gái Chân Chân vẫn rất hiểu chuyện của hắn sao tự nhiên lại trở nên không hiểu chuyện nữa? Vì sao tình hình tài chính của nhà họ Triệu lại có vẻ như đang có vấn đề? Vì sao bố Chân Chân lại về trường làm việc mà không kinh doanh nữa? Vì sao chị họ Chân Chân lại có vẻ hùng hổ như vậy… Hắn lại nhìn về phía bố mẹ mình, mình bỏ tiền mời bố mẹ ăn cơm cũng là bình thường, họ đã đến thành phố, cũng nên đến một nhà hàng tương đối ra hồn để ăn bữa cơm…

Ăn cơm xong, Hạ Khánh Quốc và Hạ Vi Vi ngồi xe Trịnh Đạc cứ sờ soạng ngó nghiêng, đều cảm thấy chiếc xe này rất mới lạ: “Anh rể, chiếc xe này của anh tốt thật, ở huyện lỵ chỗ em có mấu ông chủ cũng đi xe này”.

“Cũng tạm được, có điều hơi tốn xăng. Bình thường anh cũng chẳng mấy khi dùng đến, chủ yếu chỉ dùng chiếc Hyundai thôi”. Trịnh Đạc cười nói, tiện tay bật radio trên xe để nghe thông tin tình hình giao thông.

“Điều hòa có lạnh không?”. Anh ta lại hỏi Lâm Gia Mộc ngồi ghê bên cạnh.

“Không lạnh”.

“Anh rể làm gì nhỉ?”. Hạ Vi Vi hỏi.

“Anh ấy à? Anh làm thuê cho chị họ các em”. Nói xong Trịnh Đạc cười hê hê.

“Vậy cái xe này cũng là của chị họ”. Hạ Khánh Quốc hỏi.

“Đúng vậy, bình thường đều gửi ở bãi đỗ xe ngầm, thỉnh thoảng cuối tuần ra ngoài chơi mới dùng đến. Lúc mua thì rất thích, bây giờ nghĩ lại mới thấy là một quyết định sai lầm”. Lâm Gia Mộc cười nói.

“Làm luật sư giàu thế à, bao giờ lên đại học em cũng phải học luật”. Hạ Vi Vi nói.

Hạ Khánh Quốc đẩy cô: “Em lo làm sao thi đỗ cấp ba đi đã. Mẹ đã nói là sẽ không nộp tiền lệ phí cho em nếu em thiếu điểm đâu”.

Hạ Vi Vi lườm hắn: “Mẹ sẽ nộp cho em, đúng không anh hai?”.

Hạ Khánh Dân vẫn cúi đầu cầm điện thoại di động lên mạng không nói chuyện, bị cô đẩy nhẹ một cái, suýt nữa đánh rơi cả điện thoại: “Quế Hoa, em không thể ngoan ngoãn được một lát à?”.

Hạ Vi Vi lại đẩy hắn cái nữa: “Anh gọi ai là Quế Hoa?”.

Nhìn ba anh em ầm ĩ trong gương chiếu hậu, Trịnh Đạc quay sang Lâm Gia Mộc: “Được rồi, mấy đứa đừng đùa nữa. Đằng trước có quán kem, Vi Vi, em đi mua mấy cây”. Trịnh Đạc vừa nói vừa dừng xe, đưa một tờ năm mươi tệ cho Hạ Vi Vi: “Không cần mua nhiều quá, đủ ăn là được rồi”.

“Vâng”. Hạ Vi Vi cầm tiền xuống xe, chỉ lát sau đã mua mười mấy cây kem mang về chia cho năm người trên xe mỗi người một cây rồi hỏi: “Số còn lại làm thế nào?”.

“Trên xe có tủ lạnh”. Trịnh Đạc bỏ số kem còn lại vào tủ lạnh trên xe: “Em biết nhà chị cả em ở đâu không?”.

Hạ Vi Vi suy nghĩ một chút rồi đọc địa chỉ, Trịnh Đạc gật đầu: “Anh biết chỗ đó”.

Lúc họ đến nơi thì ông bà Hạ đang ngổi hóng mát điều hòa trong một góc quán ăn có đồ đạc cũ nát, được cái tương đối sạch sẽ.

Bà Hạ nói: “Dùng điều hòa tốn tiền lắm, dùng quạt tốt hơn nhiều”.

Chị cả nhà họ Hạ vừa mang nước khoáng ra chia cho mọi người vừa trả lời: “Người thành phố đều sợ nóng, không có điều hòa thì khách cũng không vào”.

“Đúng là khó chiều”. Bà nhìn quanh, lúc này đã quá giờ ăn trưa, quán không còn nhiều khách: “Tắt điều hòa đi, bây giờ trong quán cũng đủ mát rồi”.

“Đợi lát nữa rồi tắt”.

Chị cả Hạ Quế Chi nhà họ Hạ cười nói, đưa một chai nước khoáng cho Triệu Chân Chân: “Chân Chân, hôm nay có mệt không?”. Nhìn túi lớn túi nhỏ xếp đầy dưới đất, Hạ Quế Chi cười càng tươi hơn.

“Cũng không mệt lắm ạ”. Triệu Chân Chân đáp.

“Lần này em trai con tốn kém lắm, nó mua cho mỗi người một chiếc áo lông giảm giá, cái màu tím nhạt đó là của con, con thử mặc xem”.

Hạ Quế Chi thấy hơi khó hiểu, rõ ràng là bố mẹ và các em cùng đi mua sắm với Triệu Chân Chân giàu có, tại sao… em trai mình lại phải trả tiền mua áo? Cô ta cười gượng, thầm nghĩ Chân Chân bình thường có vẻ rất ngốc nghếch, nhưng có những lúc lại rất khôn. Tuy nhiên mấy cái áo thì có là gì, chủ yếu là nó có nhà, giá nhà ở thành phố quá đắt, em trai mình mà lấy nó thì coi như đã có chỗ đứng chân ở thành phố. Hai chị em đã bàn bạc chuyện đầu tư mở rộng quán ăn, nếu em trai lấy một đứa không có nhà thì phải phấn ddaaasu bao lâu mới có thể mua được một căn hộ? Hơn nữa con bé này có nghề nghiệp ổn định, làm giáo viên, công việc lý tưởng. Em trai mình có kiếm được nhiều tiền thì cũng chỉ là thằng làm thuê cho người khác, không giống Chân Chân là người nhà nước.

“Nóng không? Uống nước đi em”.

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

The Soda Pop