XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Khi tình yêu đến lần nữa - trang 14

Chương 40 : Tri Thu

Diệp Tri Thu và Hứa Chí Hằng nghỉ ngơi ở bãi biển Tây Xung hai ngày. Buổi sáng, họ dậy lúc năm giờ ba mươi phút để xem mặt trời mọc, đi ca nô xem phong cảnh các đảo, cùng lên thuyền với ngư dân ra biển bắt cá, rồi lên thị trấn nhỏ để ăn món hải sản tươi nguyên, sau đó cùng chơi bóng chuyền bãi biển hay tổ chức tiệc nướng cùng các du khách khác.

Buổi tối họ ngủ trong căn nhà gỗ, Diệp Tri Thu gối đầu lên cánh tay Hứa Chí Hằng. Tiếng sóng biển từ xa vọng lại hòa lẫn với tiếng gió trong rừng thông cứ rì rào trong đêm sâu tĩnh mịch. Họ say sưa nói chuyện.

“Lần này đến đây, em đã chọn được nhãn hàng nào chưa?”

“Trước mắt, em thấy các điều kiện vẫn chưa thích hợp lắm, để tính sau vậy”.

“Chắc em không định đến Thẩm Quyến làm đâu nhỉ?”

Diệp Tri Thu hỏi lại: “Thế anh định ở Hàng Châu bao lâu nữa?”

Nghe đến điều này, Hứa Chí Hằng không biết trả lời ra sao, hôm kia, bố vừa nói với anh về ý định ông muốn giữ anh ở lại công ty; “Tình hình của anh con bây giờ không biết sẽ ra sao, dù có lành bệnh cũng không được làm việc nhiều, công ty quả thực cần có người quản lý, về công ty linh kiện ô tô ở bên đó, Mục Thành có thể tự lo liệu được, cùng lắm là thuê thêm một người làm giám đốc nữa”.

Anh nói: “Thu Thu, anh chưa biết, còn phải xem tình hình bệnh tật của anh trai thế nào. Bố rất muốn anh ở lại bên đó, nhưng anh không muốn. Anh rất xin lỗi, bây giờ anh không thể cho em câu trả lời rõ ràng được”.

“Chí Hằng, không sao, em không định giục anh đâu, bây giờ gia đình đang cần anh, đương nhiên anh không thể thích làm gì thì làm được. Em chỉ đang nghĩ, nếu như anh phải ở lại Hàng Châu lâu hơn một chút, có lẽ em sẽ cân nhắc về việc tiếp nhận công việc ở đây”.

Hứa Chí Hằng tm lặng, Diệp tri Thu nhỏm người lên nhìn anh trong ánh trăng mờ mờ: “Chí Hằng, em có lý do của mình. Trước đây, em chưa từng giải thích với anh, hôm nay em sẽ nói rõ tất cả.” Cô ngừng lại một chút, nắm nhẹ bàn tay anh, “Trước khi đi Hàng Châu, em đã về thăm nhà, bố mẹ nói rằng, khu tập thể của họ đang ở hình như sẽ giải tỏa. Cả đời bố mẹ làm việc ở nhà máy ấy, bây giờ họ đã về hưu, thu nhập không cao, cũng chẳng có vốn liếng gì, em không muốn họ chỉ trông vào vài đồng đền bồi mà phải ra mua nhà ở ngoại ô, em muốn đưa bố mẹ đến sống ở căn chung cư bên Tân Giang Hoa Viên”.

“Điều này rất hay mà, anh cũng không muốn em bán căn nhà ấy, nhưng điều này có liên quan gì đến việc em đến làm ở Thẩm Quyến? Đừng nói với anh là em thích công việc đầy thử thách dấy nhé!”

Diệp Tri Thu cười nói: “Tiền lương hấp dẫn em chứ sao, ở Thẩm Quyến, các công ty thời trang đãi ngộ nhân viên cao hơn hẳn trong nội địa, em đã quyết định tặng bố mẹ căn nhà thì chắc chắn sẽ không bán. Em đến đây làm việc một, hai năm, có thể trả hết tiền nhà trước thời hạn, lúc đó rũ sạch nợ rồi thì mình muốn làm gì có thể tự do chọn lựa”.

“Em chẳng nghĩ đến anh chút nào ư?”

“Đâu có, chỉ vì còn nghĩ đến anh nên em mới chưa hạ quyết tâm để nhận lời cộng tác với anh ta. Chí Hằng, thật sự em không muốn chuốc phiền phức nào cho mối quan hệ của chúng ta, em khó xử lắm.”

Đây là lần đầu tiên cô thẳng thắn nói ra sự do dự của mình, Hứa Chí Hằng kéo tay cô áp vào ngực mình:

“Không phải anh có ý đó đâu. Thu Thu, em chưa hề nghĩ rằng nếu công việc không cho em cảm giác thành công và thỏa mãn, thì nó không xứng đáng để em phải làm việc nơi đất khách. Em cứ làm ở nội địa, dù tạm thời không có anh bên cạnh, nhưng chí ít cũng có bố mẹ chăm sóc em, như thế anh cũng yên tâm hơn phần nào. Anh là bạn trai em, nếu anh không thể chia sẻ chút gánh nặng nào với em thì anh thấy mình thật vô dụng.”

Diệp Tri Thu ngả người, hôn lên môi anh: “Cám ơn anh, Chí Hằng, nhưng có những gánh nặng chỉ mình mới gánh vác được. Ví dụ như việc nhà anh, em chẳng thể giúp gì”.

“Em phân định ranh giới giữa chúng ta rõ ràng quá. Em có biết hôm đó đón em ở sân bay anh vui thế nào không? Đương nhiên em đến không giúp anh giải quyết được việc gì, nhưng trong lúc đầu óc đang rối bời mà được nhìn thấy em, được ôm em, anh cảm thấy mình có nghị lực để vượt qua mọi khó khăn. Giữa anh và em, bây giờ vấn đề không phải là ai giúp ai. Anh biết, rất nhiều chuyện không phải chỉ dựa vào sức của mình là hoàn thành được. Nhưng đối với những vấn đề có thể làm được mà lại không nỗ lực thì quan hệ của chúng ta làm sao mà sâu sắc và lâu bền được?”.
Nghe anh nói, Diệp Tri Thu rất cảm động, từ trước tới giờ cô luôn canh cánh một điều là hai người chưa có kế hoạch rõ ràng gì cho tương lai cả. Bây giờ, cô không khỏi tự hỏi, mình đã làm gì và đã cố gắng thế nào cho tương lai đó? Chẳng qua mình chỉ biết chờ đợi mỏi mòn thôi. Cô nằm trong lòng anh, không nói lời nào.

Anh vuốt tóc cô, hít mùi nước hoa nhè nhẹ, nói: “Thu Thu, anh biết bây giờ chúng mình chưa ổn định. Trong hoàn cảnh này, anh không nên đòi hỏi gì ở em mới phải, nhưng thật sự anh không muốn em đến Thẩm Quyến làm việc, anh định chờ tình hình của anh trai tạm ổn một chút thì sẽ về với em ngay.
Chuyện về căn hộ đó, em để anh lo. Em cứ nghỉ ngơi một thời gian và thử tìm một công việc mà mình ưa thích. Đừng so đo gì với anh nữa nhé, nếu không, anh sẽ nghĩ em không coi anh là người yêu thật sự”.

Diệp Tri Thu vẫn không nói gì, Hứa Chí Hằng sốt ruột hỏi: “Thu Thu, em không vui à?”

“Không phải đâu Chí Hằng”, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh: “Em rất vui”.

Cô lại gục vào ngực anh, trong lòng dấy lên nỗi mừng vui khó tả. Đó không chỉ vì có người đã đỡ cho cô một gánh nặng mà cô luôn phải cố sức. Cô luôn tự tin vào năng lực làm việc của bản thân, kinh tế đối với cô không phải là vấn đề quá lớn. Mà điều quan trọng, đây là lần đầu tiên Chí Hằng và cô bàn bạc đến những việc cụ thể mà một gia đình phải đối mặt, khiến cô có cảm giác vừa an toàn vừa nhẹ nhõm.

Cô áp người vào lòng anh, hôn lên môi anh, mềm mại mà nóng bỏng. Hứa Chí Hằng ôm cô thật chặt và đáp lại nụ hôn. Ánh trăng huyền ảo xuyên qua màn cửa, phủ khắp phòng một mầu ánh bạc, khuôn mặt xinh đẹp của cô như mơ màng trước mắt khiến anh ngây ngất. Họ hòa vào nhau cả về tâm hồn lẫn thể xác, như không có gì trên thế gian này có thể chia cắt. Những bàn tay đan vào nhau thật chặt, hơi thở và làn môi cùng hòa quyện trong nụ hôn say đắm. Ở đó, không có chỗ cho sự trống rỗng, tất cả đều chan chứa cảm xúc yêu thương. Sự hòa quyện cao độ ấy mang đến cảm xúc hạnh phúc tràn đầy, niềm hân hoan say đắm đầy ắp trong căn phòng gỗ nhỏ.

Trước đây, rất nhiều lần Diệp Tri Thu đến các thành phố miền duyên hải công tác. Còn có năm, Tập đoàn Tố Mỹ thưởng cho những người có thành tích tốt trong công việc một chuyến đi nghỉ ở đảo Phuket. Còn Hứa Chí Hằng lúc đi du học ở Mỹ đã quá thỏa thuê với những bãi biển rực rỡ đầy nắng và gió. Anh cũng từng đến thành phố Nice ở châu Âu và bãi biển Aegrean. So vói những thắng cảnh nổi tiếng đó thì khu du lịch Tây Xung bé nhỏ kia chẳng có gì nổi bật, dù cũng bãi cát trắng, mịn và nước biển xanh trong. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên hai người ở bên nhau ngọt ngào và hạnh phúc như vậy, dường như chẳng nơi nào trên thế gian có thể đem lại cho họ cảm giác như ở nơi đây.

Đến ngày thứ ba, Diệp Tri Thu và Hứa Chí Hằng trả phòng và gọi xe đi thẳng ra sân bay, họ lên hai chuyến bay khác nhau, cùng trở về với cuộc sống hiện tại.

Diệp Tri Thu trở về, cô gọi điện cho Tây Môn, hẹn thời gian gặp nhau ở công trường của khu chung cư cao cấp Tân Giang Hoa Viên giai đoạn ba. Trước mặt cô là những tòa nhà chọc trời nối liền nhau. Tây Môn đưa cô đi xem tầng sắp được làm mẫu để thiết kế nội thất, các căn hộ của giai đoạn ba này đều rất rộng, khẩu hiệu của chiến dịch bán hàng lần này là: Nằm trong bồn tắm, bạn vẫn có thể ngắm cảnh sông. Đương nhiên, khẩu hiệu này cũng có chút thổi phồng, nhưng đúng là ưu thế địa lý rất rõ, thiết kế phòng và góc độ nhìn ra sông còn đẹp hơn căn hộ mà cô mua giai đoạn một.

Hai người trở về văn phòng của Tây Môn để bàn bạc kỹ hơn về các điều khoản hợp đồng, họ định đưa ra kiểu căn hộ chủ đạo để làm mẫu cho những thiết kế nội thất khác nhau. Diệp Tri Thu có chút ngần ngừ: “Nếu như em muốn làm để kịp rao bán vào đúng dịp Quốc Khánh này thì hơi gấp đấy!”.

“Chị Thu Thu, nhân lực thì không thành vấn đề. Chị có thể chia ra từng giai đoạn, thứ nhất là giai đoạn công ty nội thất làm phần nền, rồi chị thiết kế các bước tiếp theo và bài trí tiểu tiết. Sau khi thiết kế của chị đã được duyệt, cả ba căn hộ mẫu đều được đồng loạt khởi công. Hơn nữa, nói thật với chị, các căn hộ mẫu đều được hoàn thiện trong tình hình gấp gáp như vậy đó. Giai đoạn một của khu chung cư này, bọn em chỉ làm trong vòng hai mươi ngày là xong căn hộ mẫu, thế mà vẫn đắt như tôm tươi.

Cô nghĩ, đằng nào thì bây giờ cũng chẳng có việc làm, mà cô chẳng quen nhàn rỗi, thử làm công việc này cũng hay. Dù bao năm nay cô phụ trách thiết kế bài trí gian hàng, đúng là có hứng thú với công việc vẽ vời, tìm ý tưởng. Cô ký hợp đồng với công ty của Tây Môn, nhận tiền đặt cọc, cầm bản đồ chi tiết căn phòng và các số đo chính xác, về nhà là bắt tay ngay vào công việc thiết kế theo đúng yêu cầu của Tây Môn.

Cầm tập tài liệu trong tay, cô chậm rãi bước vào căn hộ mà mình đã mua, cô mở cửa sổ, ngắm nhìn giòng Trường Giang lấp lánh trong ánh mặt trời, cô dõi mắt ra xa, trong lòng hiểu rõ mình đã rời bỏ hoàn toàn ký ức đau buồn, không có gì phải day dứt về căn họ này nữa rồi.
\
Hôm sau, cô quyết định thu dọn quần áo, chuyển hẳn đến Tân Giang Hoa Viên. Căn hộ này rộng rãi, sáng sủa, tiện lợi cho công việc của cô với những giá vẽ, hơn nữa, nó rất gần với công trường, có gì cô chạy qua chạy lại xem xét. Tối nào cô cũng buôn điện thoại với Hứa Chí Hằng, khi anh biết cô đã nhận công việc này , bất giác bật cười, kể từ đó các cuộc điện thoại hầu như là anh lặng im nghe cô say sưa kể về những ý tưởng thiết kế của mình. Điều cô không ngờ là anh cũng rất có hứng thú với chủ đề ấy.

“Họ yêu cầu em thiết kế theo kiểu nông thôn nước Anh cho căn hộ này.”

Rõ ràng là anh đang cố nhịn để tiếng cười không bật ra, vì cho rằng lý tưởng này hơi điên rồ. Anh nói: “Họ muốn làm sống lại hình ảnh nhà văn Jane Austen** trong cõi hồng trần này sao? Thu Thu, đấy không phải là việc dễ dàng đâu”.

“Cũng không đến nỗi quá khó. Em định sẽ chủ yếu dung loại sơ, Nitro, nền gạch và trần nhà đều màu trắng, cửa hình vòm, các chùm đèn treo bằng đồng với phong cách cổ điển, giấy dán tường dùng loại hoa nhỏ, tất cả đồ trong nhà đều bằng gỗ thật và sơn trắng, trên bàn ăn là giá để nến nhiều chân kiểu cũ, còn bồn tắm cũng dùng loại bốn chân.”

Hứa Chí Hằng không thể không bái phục cách thiết kế của cô, anh nói: “Hay em xem phim Lý trí và tình cảm để lấy thêm cảm hứng đi. Phiên bản mà Lý An đạo diễn rất được, anh xem nó hồi còn ở Mỹ đấy. Em thấy không, anh cũng đã từng xem những phim có tính nghệ thuật cao đấy chứ?”

Cô cũng bật cười: “Không cần đâu, chủ đầu tư chỉ yêu cầu em đưa ra một phong cách tổng quát thôi. Ai còn đi khảo cứu những đồ đạc dùng từ thời nữ hoàng Victoria nữa.”

“Thế em thích phong cách thiết kế nào?”

“Em thích không gian thỏa mái nhưng phải thực dụng một chút, chứ đừng câu nệ những phong cách nghe thì rất kêu nhưng không thực dụng đó. Có điều, thiết kế căn hộ mẫu thì phải theo một phong cách thống nhất được ưu tiên hàng đầu, nên có vẻ giống thiết kế sân khấu trình diễn hơn, sắc màu phải thật nổi bật, ánh sáng bắt mắt, nếu áp dụng như thế đối với những căn hộ của người có mức sống trung bình thì hóa đơn tiền điện cuối tháng cứ gọi là tăng vọt”.

“Em muốn trước mặt phải là một bức tường màu sắc sặc sỡ sao?” Hứa Chí Hằng có chút ngạc nhiên.

“Với một căn hộ mẫu thì tính hiệu quả phải để lên hàng đầu, có điều, nếu là chủ thì em sẽ chọn tông màu vàng nâu nhạt, nó có thể khiến lòng người dịu lại, hơn nữa còn đem lại cảm giác an toàn”.

Cô chuyển đề tài: “Anh Bắc lại gọi điện cho em, mức lương anh ấy đưa ra khiến em vừa ngạc nhiên vừa dao động, thật sự rất hấp dẫn”.

Hứa Chí Hằng trả lời với giọng bực bội: “Để anh ta bỏ cái ý định đó đi, sao cứ câu kéo bạn gái mình thế nhỉ? Chỉ bỏ ra mấy đồng mà muốn em phải lao động cật lực để anh ta mở rộng thị trường à?”.

“Còn đòi hỏi gì nữa, đối với dân công sở mà nói thì giá trị của từng người được đo bằng những con số đó đấy, nếu anh ta mà đưa ra cái giá lớn hơn chút nữa, có lẽ em sẽ nhận lời ngay.”

“Dù có thế thì em cũng không được đi”, anh nói thẳng. Cảm thấy giọng nói đó nghe quyền uy nhưng cũng rất ngọt ngào, cô mỉm cười, nghĩ mình vẫn thật tré con.

Có lúc cô lại kêu ca với anh: “Căn hộ làm theo phong cách Đông Nam Á thì em định thiết kế một bức tường bằng trúc đan với dây mây, em vẽ phác thảo đến mức mắt cay xè rồi nè”.

“Em đừng vẽ nữa, dậy ngắm cảnh sông đi.”

“Em đang ngồi uống trà ở ban công đấy chứ, mà trời sắp mưa rồi, anh có nghe thấy tiếng sấm không?”.

Trên mặt sông có ánh chớp rạch ngang, tiếp theo đó là một loạt tiếng sấm ì ầm, rồi chớp nháy liên tục, tiếng sấm càng ngày càng lớn và dày, rồi lại nhỏ dần, những hạt mưa lớn đã ào ào đập vào tấm kính thủy tinh.

“Em có thấy sợ không?”

“Đang nói chuyện với anh thì làm sao mà em sợ chứ? Cô ngồi trên chiếc ghế ngoài ban công, tay cầm cốc trà, nhìn dòng sông hứng những giọt mưa, khẽ nói trong tiếng sấm đùng đùng: “Nhưng… em vẫn muốn có anh bên cạnh”.

“Thu Thu, anh cũng nhớ em, rất nhớ.”

Một tràng sấm giòn giã át cả tiếng nói của anh, thấy một chiếc thuyền chạy trên sông, cô nói: “Không biết mưa gió thế này, phà có chạy không nhỉ?”.

“Khi nào anh về, nhất định sẽ cùng em đi phà.”

Tối nào hai người cũng chuyện trò đến đêm mới chúc nhau ngủ ngon, có lẽ còn nhiều chuyện hơn hồi ở bên nhau. Trong lúc ngưng vẽ, cô thường bất giác ngẩng đầu ngắm nhìn dòng sông đang cuồn cuộn chảy, nghĩ về cuộc sống hiện tại của mình thật đúng như mơ ước. Có người trong tim nhưng vẫn cảm thấy nhẹ nhàng tỏa mái.

Căn hộ mẫu đầu tiên mà Diệp Tri Thu thiết kế được phía Tây Môn rất hài lòng và bắt tay vào thi công ngay. Cô tiếp tục làm nốt những tiểu tiết còn lại. Cũng có lúc, cô đi bộ đến xem tình hình thi công ra sao, khi lại đi xem thị trường vật dụng và đèn điện, hoặc đến siêu thị xem đồ trang trí.

Đến lúc cô hoàn thành thiết kế của mình như kế hoạch, ba căn hộ mẫu dần thành hình dưới tay những người công nhân, còn cô cũng như trút được một gánh nặng. Hôm đó, cô đến siêu thị vào loại xa xỉ nhất trong thành phố để mua một bộ đồ nấu ăn, dù chỉ là làm căn hộ mẫu theo phong cách thôn dã nước Anh, nhưng cũng phải có những món đồ trong nhà để phối hợp với cách trang trí trong phòng. Tây Môn rất hào phóng phê duyệt chi phí mà cô đưa ra, lại còn cười ranh mãnh: “Không sao hết, đến lúc trưng bày, em sẽ dặn nhân viên trông coi thật kỹ để đừng rơi vỡ cái gì cả, xong rồi em sẽ mang về nhà dùng”.

** Jane Austen (16 tháng 12 năm 1775 – 18 tháng 7 năm 1817) là một nữ văn sĩ người Anh, tác giả của những tác phẩm nổi tiếng như Sense and Sensibility, Pride and Prejudice, Mansfield Park, Emma, Northanger Abbey, và Persuasion.
Diệp Tri Thu đứng trong gian hàng trưng bày sản phẩm của hãng đồ sứ Wedgwood, ngắm một bộ đồ nấu ăn theo phong cách xưa, cảm thấy tên gọi đúng với phong cách diễn tả, nhưng thực sự thì trông thiếu nhã nhặn, không hợp với căn hộ mẫu. còn một bộ khác có phong cách thiết kế rườm rà thì trang trí những hoa văn lá cành, lại rất nổi bật. Một bộ nữa, hoa văn miêu tả một buổi đi săn cáo, trông kiểu cách rất đẹp nhưng quá giống quý tộc Anh ngày xưa, hơi xa lạ với nông thôn. Cô dang đắn đo suy nghĩ thì sau lưng có tiếng gọi: “Chị Diệp đấy à? Xem ra bây giờ chị có nhã hứng quá:”

Cô quay đầu lại, hóa ra là Phương Văn Tĩnh, lâu lắm rồi cô không gặp. Cô ta mặc một bộ váy áo màu trắng, mái tóc ngắn uốn xoăn, tay xách túi nhãn hiệu Hermes, khuôn mặt rạng rỡ, đang chằm chằm nhìn cô. Diệp Tri Thu không muốn dây dưa với cô ta nên chỉ gật đầu rồi gọi nhân viên cửa hàng lấy cho mình một tách pha cà phê và ngắm nghía rất kỹ. Vừa ngắm cô vừa tưởng tượng hiệu quả của nó khi trưng bày trên chiếc bàn theo phong cách cổ điển trong căn hộ.

“Em nghe nói chị Diệp bây giờ thất nghiệp rồi, thế mà lại chi tiêu xa xỉ hơn ngày xưa ấy nhỉ? Những bộ đồ ăn đắt tiền này không dành cho người làm công ăn lương dùng đâu.”

Rõ ràng nhân viên bán hàng rất thích kiểu đối đáp như thế, cô ta không giới thiệu gì tiếp nữa mà lắng tai nghe. Diệp Tri Thu không để cô ta có cơ hội thể hiện tính hiếu kỳ, cô ôn tồn nói: “Em viết phiếu thu cho chị đi, chị chọn bộ này”.

Phương Văn Tĩnh cười mỉa mai: “Xem ra lời đồn cũng có cơ sở của nó, quả nhiên chị Diệp bỏ việc là có lý do. Chỉ khổ anh An Dân, cứ nghĩ chị thất nghiệp rồi sẽ rất khó khăn, còn muốn đến hổ trợ chị đấy”.

Diệp Tri Thu cầm phiếu thu, quay đầu lại nhìn thẳng cô ta, vẫn với thái độ ôn hòa, nhưng ánh mắt sắc lạnh đến mức Phương Văn Tĩnh nổi cả da gà. Cô nói: “Cô Phương, à không, bây giờ phải gọi là cô Phạm mới phải, con người ta quý nhất là lòng tự trọng. Hơn nữa, cô đâu thật sự mong tôi tạo điều kiện cho chồng cô đến giúp đỡ tôi. Tôi nói đúng chứ?”.

Không đợi Phương Văn Tĩnh kịp trả lời, Diệp Tri Thu vòng qua cô ta rồi đi quẹt thẻ trả tiền, cầm lấy hóa đon, lúc quay lại vẫn thấy cô ta chưa đi khỏi đó. Cô cũng coi như không nhìn thấy, gọi nhân viên bán hàng lấy cho cô bộ đồ ăn mới, kiểm tra lại lần nữa rồi yêu cầu nhân viên gói ghém cẩn thận.

“Tôi nghĩ, chỉ cần nói với anh ấy, lần này chị đi siêu thị mua cả bộ Wedgwood mà chẳng cần chớp mắt lấy một cái, có vẻ cuộc sống rất dư dả, chắc chắn anh ấy sẽ không day dứt, và cũng chẳng phải canh cánh trong lòng nữa”. Phương Văn Tĩnh nhún vai, cười mỉa.

Diệp Tri Thu không nhịn nổi liền cười phá lên: “Cô Phạm, suy nghĩ của cô sao lại nông cạn thế? Cô mà kể cho chồng cô nghe về những lời đồn đại quanh tôi, chỉ làm cho anh ta càng mong muốn cứu tôi ra khỏi biển lửa thôi. Nếu là cô, tôi sẽ im lặng, sau này tránh gặp mặt, có gặp thì cũng coi như người không quen biết, như thế sẽ an toàn hơn nhiều”.

Cô cầm túi hàng ung dung ra khỏi siêu thị, cô đứng bên đường đợi taxi, bỗng nhận ra rằng thời tiết đã không còn nóng như trước, mặt trời chếch về phía tây, những cơn gió thổi đến đã mang theo hơi mát, bây giờ cũng là tiết tháng Chín rồi. Như mọi năm, mùa hè này nắng nóng kéo dài, nhưng cuối cùng cũng đến hồi kết, cái kết thật nhẹ nhàng và dễ chịu. Mùa thu đã lặng lẽ đến thành phố này.

Cô nghĩ, các công ty thời trang chắc chắn đã trưng bày những bộ sưu tập áo thu nhẹ nhàng, còn sản phẩm hè vốn đang trong chiến dịch giảm giá khuyến mãi. Cô quay đầu nhìn vào siêu thị, lòng buồn mang mác, một tháng nay cứ vào siêu thị là cô lại đi thẳng vào gian hàng gia dụng, không hề dừng bước ở tầng thời trang nữ, hóa ra, bỏ thói quen cố hữu mấy năm trời lại đơn giản đến vậy.

Điện thoại đổ chuông, là số lạ, cô bấm trả lời: “A lô!”

“Chào cô”, giọng nói ngắn gọn mà dứt khoát của một cô gái :”Xin hỏi cô có phải là Diệp Tri Thu không?”.

“Vâng, là tôi đây. Xin hỏi chị là ai vậy?”

“Thiệu Y Mẫn, tôi là trợ lý của chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Phong Hoa, chúng tôi có một cơ hội việc làm muốn hẹn gặp chị Diệp trao đổi trực tiếp, không biết có được không?”.

Gần một tháng nay, Diệp Tri Thu nhận được lời mời cộng tác của rất nhiều công ty thời trang nhỏ. Nhưng môi trường công việc không làm cô thấy thích thú vì thế đều khéo léo từ chối. Đương nhiên, cô đã nghe nói đến Tập đoàn Phong Hoa. Đây là doanh nghiệp tư nhân lớn nhất thành phố, nhưng nghiệp vụ chính của Phong Hoa là kinh doanh chung cư tư nhân, tìm kiếm, khai thác bất động sản. Cô không hiểu tại sao tập đoàn này lại chủ động điện thoại mời cô hợp tác, mà cô cũng chưa biết đó là công việc gì. Nhưng dù sao cũng đang thất nghiệp, chẳng có lý do gì không thử. Cô hẹn Thiệu Y Mẫn mai gặp nhau ở công ty, trong lòng ngổn ngang nhiều suy đoán.

Trở về căn hộ mẫu của chung cư Tân Giang Hoa Viên giai đoạn ba, Diệp Tri Thu bày bộ đồ ăn vừa mua lên bàn, lùi lại vài bước ngắm nghía, chất sứ sáng bóng và những hoa văn cầu kỳ trở nên rực rỡ dưới ánh đèn. Cô bất giác than thở trong lòng, đúng là phong cách được tạo nên bởi đồng tiền.

Cô nhắc nhở bảo vệ: “Khi ra về, các anh nhớ khóa cửa nhé! Ngày mai, ngoài nhân viên vệ sinh ra, không được tùy tiện để người khác vào đâu”.

“Bây giờ muốn tham quan một chút chắc chẳng vấn đề gì chứ?”, một giọng nói quen thuộc ở phía cửa ra vào. Cô kinh ngạc quay đầu lại, Hứa Chí Hằng đang đứng ở cửa, anh mặc áo xanh nhạt, quần sẫm màu, hai tay đút túi quần, mỉm cười nhìn cô.

Nhân viên bảo vệ thấy họ quen biết nhau nên nhanh chóng đi ra.

Hứa Chí Hằng chậm rãi bước vào, nhìn căn hộ một lượt, rồi quay ra thể hiện thái độ thích thú: “Anh phải nói thật là quá đẹp! Chắc chắn Jane Austen cũng phải đồng ý với ý kiến của anh”.

Diệp Tri Thu vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, chỉ lặng lẽ đứng nhìn anh.

Hứa Chí Hằng ngắm Diệp Tri Thu, cô mặc áo phông, quần bò và đi giày thể thao trắng, tóc bới gọn sau gáy, trông thật gọn gàng và tiện lợi cho công việc. Cô ăn mặc trẻ trung, quan trọng hơn là cách cô nhìn anh, nhẹ nhõm và tràn đầy niềm hân hoan chứ không còn là sự cảnh giác luôn thường trực trong ánh mắt như trước kia nữa.

Chương cuối : Chí Hằng

“Kết quả cuộc phỏng vấn thế nào hả em?” Hứa Chí Hằng vừa hỏi vừa nổ máy.

“Cũng được… ” Diệp Tri Thu ngập ngừng, rõ ràng đang xúc động nên muốn trấn tĩnh lại

Chiều nay, cô đến Tập doàn Phong Hoa phỏng vấn.

Văn phòng của Tập đoàn Phong Hoa đặt trong một tòa cao ốc ở trung tâm thành phố, nghe nói đó là văn phòng nghiệp vụ. Nhân viên lễ tân dẫn cô vào một căn phòng đầy ánh sáng, một cô gái đã đợi sẵn ở đó, thấy cô liền đứng dậy chào. Theo lời cô ta giới thiệu thì cô ta chính là Thiệu Y Mẫn, trợ lý đặc biệt của Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ Hoa Anh.

Trông dáng dấp Thiệu Y Mẫn chỉ tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, váy công sở đen, khuôn mặt xinh đẹp, mắt sáng, giọng nói vừa rõ vừa điềm đạm.

Cô ta thẳng thắn giới thiệu với Diệp Tri Thu, lần này đang phỏng vấn để tuyển giám đốc điều hành Công ty Trách nhiệm hữu hạn Thương mại Thịnh Hoa, là công ty riêng của Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ Hoa Anh.

Diệp Tri Thu ngỡ ngàng, đương nhiên cô đã được nghe đến Công ty Thương mại Thịnh Hoa. Đây là công ty phân phối đặc quyền các sản phẩm thời trang và đồ da của một số hãng nước ngoài nổi tiếng của vùng này, làm ăn càng ngày càng phát đạt. Cô cũng từng nhiều lần dạo bước trước gian hàng của Thạch Hoa trong các trung tâm thương mại để quan sát và học hỏi cách bài trí sản phẩm của họ, có rất nhiều nơi chỉ do một tổng đại lý thương hiệu thống nhất cách bài trí, thực sự là có phong cách riêng và đáng học hỏi. Chỉ có điều, Công ty Thịnh Hoa đi theo con đường làm đại lý cho thương hiệu khác, mối quan hệ với các công ty may mặc trong vùng không nhiều, vì thế cô không biết người chủ thực sự của nó là ai.

Trước tiên, Thiệu Y Mẫn hỏi cô những kiến thức về quản lý trung tâm thương mại, quan điểm về việc quản lý thương hiệu mà mình làm đại lý và yêu cầu đối với các nhân viên Marketing. Các vấn đề mà cô ta đề cập tới, có chiều sâu, phạm vi lại rộng khiến Diệp Tri Thu trả lời mà không khỏi lo lắng. Cô đã làm trong ngành thời trang lâu như thế rồi, đương nhiên không có gì khó khăn khi trả lời các câu hỏi kiểu đó, nhưng cô Thiệu Y Mẫn này, trông thì rất trẻ, lại là trợ lý cho chủ tịch hội đồng quản trị, thế mà hiểu biết sâu sắc về ngành nghề này đến vậy.

Diệp Tri Thu nghĩ, có lẽ mình vẫn yêu cầu bản thân quá thấp, cứ tưởng một mình một mặt trận rồi, nhưng bây giờ bắt buộc phải đối mặt với cái gọi là cạnh tranh.

Kết thúc phỏng vấn, Thiệu Y Mẫn giới thiệu sơ qua về tình hình kinh doanh của Công ty Thương mại Thịnh Hoa và chức trách của một giám đốc điều hành. Sau đó, cô đặt bút xuống, nhìn thẳng Diệp Tri Thu và nói: “Cô Diệp này, về cơ bản thì tôi rất hài lòng với biểu hiện của cô, nếu cô có niềm tin và hứng thú với chức vụ này thì bước tiếp theo, chúng tôi sẽ sắp xếp thời gian để Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ trực tiếp gặp cô”.

“Tôi có thể hỏi một câu không?”

“Cô cứ tự nhiên”.

“Tôi không hề chạy đôn chạy đáo để tìm việc làm, cũng không gửi lý lịch xin việc lên mạng, sao cô Thiệu lại nghĩ đến việc gọi điện tìm tôi cho chức vụ này?”.

Thiệu Y Mẫn cười rồi trả lời: “Có người đã đánh giá rất cao và đặc biệt giới thiệu cô với Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ. Hơn nữa, Chủ tịch Từ rất coi trọng người ấy, coi lời giới thiệu đó rất đáng tin cậy. Sau đó, tôi đã đi thị sát một số trung tâm thương mại, khảo sát sơ qua về công việc trước đây của cô Diệp, chỉ đơn giản như vậy thôi”.

Diệp Tri Thu gật đầu: “Tôi hiểu rồi, cho tôi chút thời gian suy nghĩ, mai tôi sẽ có câu trả lời về vấn đề trực tiếp gặp Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ, được không?”.

“Đương nhiên là được, khi nào cô suy nghĩ kỹ thì trực tiếp gọi điện cho tôi.”

Diệp tri Thu lấy di động ra, tìm một số điện thoại, cô chần chừ hồi lâu, cuối cùng lại bỏ di động xuống và nói: “Chí Hằng, đây là cơ hội rất hiếm có, phụ trách việc bán hàng của sáu nhãn hàng thời trang lớn của nước ngoài trong tỉnh này. Công việc không có gì phức tạp, không cần phải đi công tác từ Nam chí Bắc, nhưng lại phải độc lập làm việc nên cũng có những thách thức”.

Hứa Chí Hằng gật đầu: “Nếu như em thích thì nên đồng ý”.

“Chỉ có một vấn đề này thôi”, Diệp Tri Thu ngập ngừng một lát; “Nếu em đoán không nhầm, chắc chắn Tổng giám đốc Tăng đã giới thiệu em với Chủ tịch Hội đồng quản trị Từ”.

Đương nhiên, người giới thiệu cô chỉ có thể là Tăng Thành, lúc này nhắc đến tên ông, cô không tránh khỏi những ưu tư, nhưng ngay cả việc gọi điện cám ơn, cô cũng ngần ngại. Đắn đo hồi lâu, cô cảm thấy tiện miệng nói lời cám ơn thì chẳng xứng với tấm lòng của ông ấy.

Nghe đến tên Tăng Thành, Hứa Chí Hằng không hề thay đổi sắc mặt, anh nói: “Em cảm thấy đấy là một chướng ngại của chính mình hay em sợ anh không bằng lòng?”.

“Em chỉ mong giữa chúng ta không bao giờ tồn tại những hiểu lầm đáng tiếc nữa, mà em cũng không biết sau này anh sẽ ở bên nào nhiều hơn. Thời gian này, em thực sự đang suy nghĩ, nếu anh ở Hàng Châu nhiều hơn bên này, em sẽ cân nhắc việc sang đó tìm việc, đương nhiên với điều kiện là anh cũng muốn em sang đó.”
Hứa Chí Hằng im lặng một lát rồi lắc đầu cười thành tiếng: “Thu Thu à, từ hôm qua đến nay, anh cứ chờ em nói ra điều này đấy. Lúc nãy anh còn nghĩ, cái cô gái hay vận lo lắng vào mình này có lẽ đã trút hết âu lo rồi, ngờ đâu em vẫn còn mang nặng tâm tư đến vậy. Đúng vậy, trước mắt, anh không muốn em đi Hàng Châu, bởi anh sẽ ở lại đây”.

Diệp Tri Thu lặng lẽ suy nghĩ về những điều anh vừa nói, mắt nhìn thẳng về phía trước và không nói gì.

“Tình hình của anh trai anh khá ổn định rồi. Anh ấy và chị dâu vừa cùng đưa cháu đi nhập học, cùng tiếp tục công việc được rồi. Anh và bố đã thuyết phục được anh ấy, thu hẹp phạm vi nghiệp vụ của công ty, không nên quá ôm đồm công việc, làm việc nhưng cũng phải chú ý sức khỏe và hạnh phúc gia đình. Còn về quan hệ của anh ấy và chị dâu thì phải trông chờ vào sự cố gắng và ý nguyện của hai người, bất kỳ ai cũng không được can thiệp vào. Còn ở bên này, Mục Thành cũng sắp làm bố rồi, cứ kêu ầm lên là bị anh đổ hết việc lên đầu, làm cậu ấy không còn lúc nào rảnh nữa. Hơn thế…”, anh dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Anh không yên tâm nếu cứ để em ở đây một mình, nếu một ngày nào đó em bỗng có cảm giác không an toàn, rồi kết hôn với người nào khác thì chẳng khác nào là lấy mạng anh đi”.

Diệp Tri Thu cười nói: “Anh nghĩ kết hôn đơn giản như vậy sao? Có phải người ta cứ cầm sẵn nhẫn cưới mà chờ em gật đầu đâu. Nếu có người dắt em ra khỏi nhà cho rảnh nợ thì bố mẹ em đã chẳng năm lần bảy lượt bắt em đi cho người ta coi mắt rồi”.

Hứa Chí Hằng nhướng mày: “Em đừng nói với anh là thời gian này em chuẩn bị đi ra mắt nhà người ta đấy nhé! Trời ơi, anh về đúng lúc quá!”.

“Sao anh lại dừng xe ở đây?”, Diệp Tri Thu hỏi với giọng ngờ vực. Hứa Chí Hằng ngừng xe ở khu chung cư Tân Giang Hoa Viên hoàn thành giai đoạn hai, trong quá trình bài trí nội thất cho căn hộ mẫu, cô thường đi bộ qua nơi này để đến công trường xây dựng của giai đoạn ba, nhưng chưa từng dừng lại ở đây lần nào.

“Anh đưa em đến nơi này.”

Anh nắm tay cô đi vào đại sảnh, những căn hộ giai đoạn hai đã bàn giao hết cho người mua. Trong thang máy, các thành vách đều có tấm chắn bảo vệ, rõ ràng là đề phòng khi những chủ mới đến vận chuyển đồ đạc sẽ làm xước. Lên đến tầng hai mươi, hai căn phòng đối diện nhau đều phát ra tiếng búa đập sửa sang. Hứa Chí Hằng ấn chuông căn phòng bên phải, một cô gái để tóc đuôi gà, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động ra mở cửa: “Chào ông Hứa, ông đã đến rồi à?”.

Hứa Chí Hằng kéo Diệp Tri Thu đi vào trong, nội thất bên trong hầu như đã hoàn tất, vài người công nhân đang sơn tường, cô ngần ngại: “Chí Hằng, đây là nhà của ai vậy? Có phải muốn em đến để cho ý kiến về cách trang trí trong nhà không?”.

“Thực ra em đã đưa ra rất nhiều ý kiến rồi, bây giờ chỉ cần em xem nó đã hợp với ý muốn của mình chưa thôi”.

Căn hộ gồm bốn phòng ngủ, một phòng khách, một phòng ăn, tất cả còn đang trống trải, thế nhưng bố cục không gian rất hợp lý, không thiết kế loại đèn treo trần rườm rà phối cùng màu tường, điều này cũng gợi cho cô nhớ lại điều gì đó đã quá quen thuộc với mình. Từ những giá gỗ ở phòng khách hay trong nhà ăn, đến giá sách ở thư phòng, đặc biệt là một bức tường trong thư phòng được ốp hoàn toàn bằng gỗ cây bần để treo tranh ảnh. Cô giật mình kinh ngạc, đây chính là một ý tưởng độc đáo trong thiết kế của cô, phải vẽ tỉ mỉ mấy bức liền mới thực hiện được đầy đủ ý tưởng. Nhưng về sau, do giá thành quá cao nên cô đành bỏ đi, chỉ để trống chỗ đó treo tranh vào thôi.

Cô quay đầu nhìn Hứa Chí Hằng vẻ nghi hoặc, cô gái kia cũng bước vào theo họ, cô cười và nói: ‘Hóa ra chị chính là tác giả của những thiết kế này?”.

Cô ấy đưa cho Diệp Tri Thu một cặp tài liệu đang cầm trong tay, mở ra từng bức vẽ. Đó chính là bản thiết kế mà cô lao tâm khổ tử cho căn hộ cũ của mình, bây giờ chúng đã được đánh mã số, những bức đã được dùng thì để lên trên, trong đó còn ghi rõ các chỉ dẫn và các ý kiến thay đổi.

“Đây là một công trình thiết kế đặc biệt nhất mà tôi từng nhận làm. Chủ nhà không xuất đầu lộ diện mà lại cử một thư ký rất lợi hại đến hạch sách tôi, Sau khi đo đạc cẩn thận, tôi đưa ra được phương án bài trí nội thất thì cô ta lại chẳng thèm để ý mà đưa cho tôi một tập bản vẽ thiết kế, bảo tôi lấy đó làm cơ sở căn bản, rồi yêu cầu thiết kế lại từ đầu cho căn hộ này, lại còn chỉ rõ một vài chỗ dùng nguyên bản thiết kế. Cô ta còn yêu cầu, tối nào cũng phải lên mạng để báo cáo tiến độ công việc với chủ nhà và tiếp nhận những chỉ thị mới. Hôm nay thì sử dụng sơn tường màu nâu nhạt nhé, ngày mai lại xin lỗi nhé, khu vệ sinh của phòng ngủ chính cứ dùng loại bồn tám mát xa đơn giản thôi, ngày kia thì yêu cầu bỏ đèn hắt sáng đi, tường gắn đá trang trí cứ giữ nguyên màu kim loại là được.”

Cô gái đó rất nhanh nhẹn, hoạt bát, nói liếng thoắng. Diệp Tri Thu quay sang nhìn Hứa Chí Hằng, chỉ thấy anh mỉm cười mà chẳng nói năng gì, cô cũng không biết nên nói gì nữa.

Những bức thiết kế đó chính là tâm huyết của cô, rất nhiều chi tiết cách điệu cô đã suy nghĩ cân nhắc mãi, cuối cùng lại đau lòng quyết định bỏ đi, bây giờ chúng được hiển hiện đầy đủ ở đây. Những gì cô gái kia nói phải sửa chữa, cũng chính là những điều mà gần đây cô và Hứa Chí Hằng bàn bạc với nhau qua điện thoại. Cô hiểu rằng, chính Hứa Chí Hằng là chủ căn hộ này, và trong lúc cô đang đầu tắt mặt tối vì thiết kế cho căn hộ mẫu bên kia, thì căn hộ mà anh mua cũng được gấp rút hoàn thành, điều đặc biệt là nó hoàn toàn theo các thiết kế cũ của cô.
“Em thực sự rất khâm phục chị, đã mấy lần em định bỏ mặc chẳng muốn làm tiếp nữa, nhưng nhìn lại các bức tranh, đường nét phác thảo chắc tay đến vậy, em còn thua xa, thế là lại có động lực làm tiếp. Chị Diệp, nghe bạn trai chị nói là trước đây chị học ngành Thiết kế thời trang, đúng không? Chị phải cho những đứa học đúng chuyên ngành Thiết kế nội thất chúng em một con đường sống với chứ, hồi nãy em cứ phải thấp thỏm về điều đó đấy. Anh ấy còn nhận lời với em là cho em gặp mặt tác giả những bức vẽ đó. Hi hi, em cố gắng làm tất cả là vì chị đấy nhé!”.

Diệp tri Thu phải bật cười vì những tâm sự thẳng thắn của cô ta, liền nói: “Cám ơn cô nhiều lắm, cô vất vả quá”.

Tiểu Lâm dặn dò mấy công nhân vài điều rồi xin phép cáo từ. Diệp Tri Thu và Hứa Chí Hằng xánh bước ra ban công rộng rãi, dõi mắt ra xa ngắm cảnh sông bát ngát.

“Sao anh thấy hình như em không vui lắm, em không hài lòng về nội thất căn hộ này à?”.

Cô buồn bã nói: “Nội thất rất đẹp anh ạ, nhưng em không vừa lòng thì hẳn rồi, tự nhiên lại bị tước đi quyền được thiết kế nội thất căn hộ của anh, lại còn để em bỏ sức mình ra cho những thiết kế mẫu của người khác”.

Hứa Chí Hằng bật cười: “Căn hộ này anh mua là cho em đấy chứ, cũng toàn xử dụng những ý đồ thiết kế của em mà. Anh định đến khi hoàn tất mới cho em biết như một điều bất ngờ, nhưng anh lại chẳng có chút khái niệm gì về thiết kế nội thất cả, mà cái cô Lâm kia thì đã phát ngán lên khi một kẻ không biết gì như anh cứ lên mặt chỉ huy mình. Thu Thu, những việc sau này phải giao cả lại cho em thôi”.

Diệp Tri Thu nắm chặt lấy bàn tay anh mà không biết nói gì.

“Em còn nhớ không, lần đầu tiên chúng mình gặp nhau cũng ở trong một căn hộ đẹp như mơ ấy nhỉ.”

“Đúng rồi, em lúc đó là một cô chủ nhà mệt mỏi và hà khắc.”

“Còn anh là một kẻ thuê nhà kiêu căng và đáng ghét, mà nghe nói có người còn đánh giá tướng tá anh giống như một kẻ chuyên đi buôn bạc giả ấy.”

Diệp Tri Thu không thể nhịn được nữa, cô phá lên cười: “Xin anh cho biết anh có hài lòng về căn hộ mà anh đã thuê không?”.

“Rất hài lòng, chỉ có điều cô chủ nhà đã lịch sự mời tôi ra đi. Tôi nghĩ, sau này mình chẳng bao giờ gặp được cô chủ nhà nào tháo vát và xinh đẹp như vậy nữa, vì thế đành phải tự mình mua một căn hộ. Cô phải chịu một phần trách nhiệm trong việc giá nhà đất ở thành phố này tăng chóng mặt như thế đấy Thu Thu ạ.”

Diệp Tri Thu dựa vào lan can và cười, đang định đáp lại thì di động đổ chuông, hóa ra là số của bố mẹ.

Cũng như mọi lần, mẹ gọi cô về để ăn món canh bổ dưỡng: “Lâu lắm rồi con không về nhà, thứ Ba tuần sau là sinh nhật con đấy! Thu Thu, hôm đó chắc con lại bận đi làm, hôm nay là cuối tuần, nếu rỗi thì về nhà với bố mẹ, con muốn ăn canh gì?”.

Diệp Tri Thu có chút hối hận, cô đã không nói gì với bố mẹ về chuyện mình chuyển việc. Bố mẹ cô cả đời làm trong một nhà máy, sẽ không hiểu được hành động hơi chút là nhảy việc của giới trẻ hiện nay, càng không chấp nhận việc con gái bỏ những công việc ổn định, đi làm những việc tạm thời như thế này. Vì tiến độ công việc thiết kế rất gấp rút nên lâu lắm rồi cô không về thăm nhà. Nghe mẹ nói vậy, cô đồng ý luôn: “Mẹ ơi, vậy hôm nay con về nhé! Nghe mẹ nói, tự nhiên con thấy đói quá, mẹ làm cho con món canh vịt có hầm bí đao nhé! Ăn món đó cho giải nhiệt, con sẽ về ngay”. Cô ngắt điện thoại và nói: “Chí Hằng, em phải về ăn cơm với bố mẹ, tối nay chắc em sẽ về muộn”.

Hứa Chí Hằng nhìn cô, lắc đầu: “Kỳ nghỉ thì coi như em đã bù cho anh rồi, nhưng hình như em vẫn còn nợ anh một bữa ăn đấy”.

Diệp Tri Thu ngạc nhiên: “Bữa ăn nào cơ?”.

“Hôm đó em bỏ đi không thèm nói năng câu nào, anh về nhà mở tủ lạnh lấy bia mới phát hiện mình đã đánh mất một điều, đáng lẽ anh đã được thưởng thức bữa tối đầu tiên do chính tay người yêu mình nấu, đúng không?”.

Diệp Tri Thu bối rối: “Mai em nấu bù cho anh là được chứ gì?”.

“Kỹ thuật nấu ăn của em đến đâu?”.

“Cũng tàm tạm, nhưng vẫn thua xa mẹ em.”

“Vậy thì thế này, anh muốn hôm nay được ăn món canh vịt, như thế sau này so sánh mới biết được kỹ thuật của em đạt đến cấp độ nào, được không?”.
Diệp Tri Thu sững sờ không nói được lời nào, Hứa Chí Hằng cũng yên lặng nhìn cô. Một lúc sau, Diệp Tri Thu mới nói: “Chí Hằng, em không biết mình nên nói gì cả, không phải là chuyện món canh vịt, mà là bố mẹ em, các cụ cổ điển lắm. Nếu em đưa anh về nhà, chắc chắn các cụ sẽ nghĩ là chúng ta đã đến giai đoạn chuẩn bị kết hôn. Em đã nói rồi, em không có ý ép anh phải cưới bây giờ, nhưng nếu bố mẹ tưởng vậy thì đối với em, đó là một áp lực”.

“Em thử chuyển áp lực đó sang anh đi, Thu Thu.” Hứa Chí Hằng vẫn chăm chú nhìn cô và điềm tĩnh nói: “Từ giờ, em hãy đặt niềm tin vào anh, tin rằng hai chúng ta sẽ có kết quả tốt đẹp, nếu không, làm sao chúng ta tiếp tục ở bên nhau được”.

Diệp Tri Thu nhìn xa xăm, đúng là lúc này cô đang tự thuyết phục bản thân hãy rũ bỏ hoàn toàn quá khứ, bắt đầu tận hưởng từng phút giây hạnh phúc của tình cảm lứa đôi.

Hứa Chí Hằng nhướng mày với ánh nhìn trêu chọc: “Em không có chút hy vọng gì ở anh sao? Anh thật đáng thương, lần đầu tiên anh nếm một đòn chí mạng thế này đấy!”

Diệp Tri Thu nắm chặt bàn tay anh, bỗng mỉm cười: “Anh cũng nợ em một lời hứa là cùng em đi qua phà đó nhé. Thời tiết hôm nay rất thích hợp để hóng gió trên sông đấy”.

Ánh mặt trời chếch dần xuống phía tây, hai người đứng ở đầu phà, chiếc phà đang từ từ tiến ra giữa dòng sông, chân vịt lùa từng đợt sóng vàng đục, tạo thành những bọt nước trắng xóa hai bên mạn phà, gió trên sông thổi lên mát lạnh làm mái tóc của Diệp Tri Thu bay bay, phủ lên mặt, lên cổ Hứa Chí Hằng. Cô giơ tay định vén tóc cho gọn, nhưng Hứa Chí Hằng ngăn tay cô lại, vòng tay ôm lấy eo cô, để làn tóc tự do bay lượn.

“Anh cảm nhận thấy không, trời không còn nóng lắm, gió trên sông mang theo tín hiệu chuyển mùa, trời sắp chuyển sang mùa đẹp nhất trong năm rồi.”

“Trước đây Mục Thành có nói với anh, phải trải qua một mùa đông rét mướt dài đằng đặc ở đây, rồi lại phải chịu đựng một mùa hè nóng khốc liệt đằng đẵng nữa thì mới thực sự hiểu biết thành phố này.”

“Anh ấy nói đúng đấy, thời tiết ở đây bốn mùa khắc nghiệt, ảnh hưởng rất nhiều đến đời sống người dân của thành phố này.”

“Cũng có người nói với anh, con gái vùng này rất ghê gớm, không khác gì thời tiết”.

“Anh cũng đã ở đây hơn nửa năm rồi, anh thấy thế nào?”.

“Anh cũng không quen biết các cô gái ở đây lắm, mẫu sưu tầm chưa đủ nên không thể đưa ra lời bình luận như với thời tiết được”, anh cười, vén tóc cô về một bên rồi ghé cằm lên vai cô: ‘Nhưng Thu Thu, đối với em, chỉ dùng từ ‘ghê gớm’ thì chưa lột tả hết đâu”.

Cô dựa vào anh: “Có lẽ em là mẫu chưa điển hình lắm nhỉ?”

“Anh chẳng cần mẫu điển hình nào nữa, đối với anh, mẫu như em đã phong phú quá rôi.”

Bờ bên này ít tòa nhà cao tầng hơn bên Giang Bắc, dọc con đường lớn ven sông toàn là những cây ngô đồng Pháp, ngọn đã cao quá bức tường chắn sóng, cành lá xum xuê đan xen tạo thành một tấm màn lớn màu xanh thẫm.

“Anh rất thích bức tranh đó, bức tranh em vẽ một cây ngô đồng Pháp vào mùa thu ấy.”

“Khu tập thể nơi bố mẹ em ở cũng trồng toàn là loại cây này, lúc nữa anh sẽ thấy ngay thôi, nhiều cây còn có tuổi đời lớn hơn cả tuổi em nữa. Bố em cứ thích câu thơ ‘Ngô đồng nhất diệp lạc, thiên hạ tận tri thu’ ** nên mới đặt tên em như vậy.”

“Diệp Tri Thu, anh thích cái tên này.”

Cô bật cười, dưới ánh mặt trời cuối ngày, nụ cười trở nên vô cùng rạng rỡ. Cô nói: “Anh thích cái tên đó, hay anh thích mùa thu ở đây?”

Anh lại cất giọng nói, mềm mại và âm vang: “Anh thích tất cả những gì liên quan đến em”.

Phà cập bến, hai người bước lên bờ, một cô gái đi trước họ bỗng trượt chân suýt ngã, cậu bạn trai đi bên vội đỡ cô ấy và nói: “Cẩn thận em”.

Cảnh vật trước mắt khiến cô thất thần, một thành phố ồn ào và đông dân như vậy, mà mỗi lúc, mỗi giờ, từng góc phố, khu nhà vẫn đang diễn ra những câu chuyện mới. Cảnh tượng tương tự như đã trôi qua rất lâu rồi, một câu chuyện mới lại sắp diễn ra, những buồn vui trong cuộc sống như mạch nước ngầm tuôn chảy, mỗi ngày tới lại in dấu một điều đã cũ nhưng vẫn mang những nét mới mẻ đến xao lòng.

Thấy cô đột nhiên dừng bước, Hứa Chí Hằng nắm lấy bàn tay cô, những ngón tay thon dài, vững vàng và mạnh mẽ.

“Chí Hằng!”, cô rảo bước bên anh, vừa đặt chân lên những bậc đá bờ sông, vừa khẽ hỏi: “Em đã nói với anh chưa nhỉ, rằng em cũng thích tên anh”.

Anh ngoái đầu lại, mắt ánh lên nét cười.

Chí Hằng – đến tận vĩnh hằng.

** “Lá ngô đồng rơi, ai ai cũng biết mùa thu đã về”.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ