Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Láng giềng hắc ám(Hàng xóm hắc ám) - trang 12

Chương 67: Thỏa thuận “tiến vào” 1

Chí Chí nằm thế ngủ 24 tiếng đồng hồ.

Thời gian này, tôi cách một lúc lại lặng lẽ vào phòng quan sát, sợ cô ấy có vấn đề gì.

Lần thứ N bước ra từ phòng ngủ, Hôn Hiểu đưa tôi một cái gương nhỏ.

“Làm gì?” Tôi không hiểu.

“Dùng cái này đặt lên mũi cô ấy, nếu trên mặt gương xuất hiện giọt nước nhỏ, vậy chứng tỏ người vẫn còn thở, nếu không xuất hiện …….”

Tôi ngắt lời anh: “Nếu không xuất hiện hơi nước, em sẽ chưng cách thủy anh! …… Thật là, lúc này rồi mà anh còn làm rối loạn thêm, Chí Chí chưa bao giờ ngủ lâu như vậy, em dám khẳng định, nhất định xảy ra chuyện lớn rồi.”

Hôn Hiểu không đồng ý: “Nói không chừng, do vận động trên giường quá độ, em và anh đều tận mắt chứng kiến “năng lực” của Hoa Thành.”

Nghĩ tới màn người thật, tôi hẹn quá hóa giận: “Đừng bôi nhọ em, cái gì mà tận mắt chứng kiến, khi đó em nhắm mắt mà.”

“nhưng em cũng dựa vào lời của họ mà tưởng tượng.” Hôn Hiểu thong thả nói.

Đích thực bị nói trúng, nhưng tôi không dám thừa nhận: “Anh tưởng em là anh à, lại nghĩ tới chuyện đó … giữa Hoa Thành và Chí Chí!”

“Không, anh không nghĩ tới họ.” Hôn Hiểu sát lại gần tai tôi, nói khẽ: “Anh nghĩ tới chúng ta. Nghĩ tới anh làm thế nào để cởi quần áo em từng chiếc từng chiếc, nghĩ tới em sẽ trăn trở thế nào dưới người anh, nghĩ tới khoảnh khắc anh tiến vào em ……”

“Đừng nói nữa!” Tôi thấy tai mình nóng rực, vội vàng kêu dừng.

Hôn Hiểu ôm hai cánh tay, trong mắt có phần hài hước, có phần đắc ý.

Tôi vừa xấu hổ vừa giận: “Trang Hôn Hiểu, anh , anh quá, quá……” Quá khiến người khác tìm không ra tính từ nào để miêu tả.

Ai ngờ Hôn Hiểu lại cây ngay không sợ chết đứng: “Chúc Thảo Nhĩ, nếu anh không có ý đồ đó với em vậy em mới đáng lo lắng đấy.”

Lại là đạo lí vớ vẩn nào đây!

Tôi đang định lên tiếng thì cửa phòng ngủ mở ra, Chí Chí lặng lẽ nhìn chúng tôi: “Hai người lại cãi nhau rồi.”

“Thật xin lỗi, một năm 4 mùa chúng tôi đều cãi nhau như vậy, nếu Dương tiểu thư không quen, xinmời về nhà mình nghỉ ngơi.” Hôn Hiểu cười giả tạo.

“Chúng tôi? Ngại quá, tôi rời sân quá lâu, chưa rõ tình hình, xin hỏi Trang tiên sinh và Thảo Nhĩ hiện tại là quan hệ gì?”

“Suýt chút quên không thông báo cho cô biết, chúng tôi đã ngủ với nhau 6 lần rồi.”

Tôi vội vàng chêm vào: “Chỉ ngủ đơn thuần 6 lần thôi.”

Lời vừa nói, lập tức nhận được ánh mắt lạnh lẽ của Hôn Hiểu.

“Ngủ một cách đơn thuần 6 lần.” Chí Chí cười mờ ám: “Thật không biết Trang tiên sinh là Liễu Hạ Huệ tái thế * hay là tâm có thừa là lực không đủ? Tôi thực sự lo lắng cho “hạnh phúc đời sống tình dục” sau này của Thảo Nhĩ lắm.”

Lời nói ra tôi hiểu là mình xong rồi.

Chỉ thấy Hôn Hiểu hít sâu, khóe miệng cong lên… đây làđiềm báo trước anh sắp thể hiện sự oai phong, căn cứ theo kinh nghiệm trước kia, lần này là sự uy phong rất lớn.

“Chí Chí nghỉ ngơi đi, mình và anh ấy vào bếp làm cơm.”

Tôi vội vàng ra sức lôi anh đi, giang rộng hai tay chặn cửa, khẩn cầu nói: “Xin anh, nể mặt em đừng đôi co với cô ấy. Tình trạng Chí Chí bây giờ bất ổn, chịu không nổi kích động.”

“Nể mặt em?” Hôn Hiểu nhìn tôi lạnh nhạt: “Chúc Thảo Nhĩ, em không phát hiện rằng bản thân cũng là cùng hội cùng thuyền với cô ấy à?”

“Em làm sao?”

“Ngủ một cách rất đơn thuần 6 lần, em lại có thể đem việc này chiếu cáo thiên hạ. Bây giờ anh mới tỉnh ngộ, bản thân thực quá nhân từ, ngay từ lần đầu tiên ngủ anh đã nên ra tay với em rồi.”

“Khi đó anh thực sự ra tay mà.” Tôi lẩm bẩm nói: “Có điều bị em dùng kim đâm thôi.”

“Chúc, Thảo, Nhĩ”

“Em sai rồi, em sai rồi, sau này sẽ không nói nữa. Anh tức giận gì thì trút lên người em, đừng chọc Chí Chí.”

“Em nói em muốn giúp anh hạ hỏa?”

(Liễu Hạ Huệ nổi tiếng là một chính nhân quân tử: một hôm dừng chân nghỉ qua đêm trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ cảm lạnh này bị rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo mình ra khoác lên người cô ta rồi ôm vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm.)

Chương 68: Thỏa thuận “tiến vào” 2

Đợi đã, sao càng nói càng sắc dục thế này, tôi vội vàng quay lại chủ đề chính: “Nói chung, mấy ngày này anh ở nhà mình, tạm thời đừng qua, em sẽ mang cơm sang cho anh, được không?”

“Muốn anh đồng ý cũng được.” Hôn Hiểu chớp mắt, suy nghĩ một lúc, rồi ngước mắt lên, khóe miệng có nục cười phức tạp: “Trừ phi em đồng ý thực hiện cho xong việc chúng ta chưa làm.”

“Việc chúng ta chưa làm? Đó … là gì?” Thấy bộ dạng xấu xa của anh, tôi sinh nghi.

“Tiến vào.”

Hai chữ lời ít mà ý nhiều của Hôn Hiểu khiến tôi suýt chút ngất xỉu, may mà đang nắm mép tủ, không chắc ngã tới mặt mũi bầm dập rồi.

“Sao? Không bằng lòng?” Hôn Hiểu nói rồi như muốn kéo tôi: “Vậy anh đi quyết đấu với mẹ kế.”

Mặc kệ, cứ đồng ý với anh ấy rồi tính sau!

Nghĩ tới đây, tôi hét to: “Em đồng ý!”

“Đây là em nói nhé.” Hôn Hiểu phủi phủi góc áo, đôi mắt liếc nhìn tôi.

“Là ! Em ! Nói!” Tôi nghiến răng nghiến lợi.

“Không phải anh ép nhé.”

“Không phải” mới lạ.

“Vậy thì quyết định như vậy.” Hôn Hiểu bước tới trước mặt tôi, khom người, nhìn thẳng tôi, trong mắt ánh lên một tia sáng: “Cho dù em miễn cưỡng hay không, nói chung, thỏa thuận này, anh nghiêm túc.”

Nghe xong, trái tim tôi lạnh giá, lạnh giá.

Có điều Hôn Hiểu thực sự tuân thủ lời hứa, không tới nhà tôi nữa, mỗi ngày đều do tôi làm cơm mang sang cho anh. Tách ăn riêng tôi mới thấy sức ăn của Hôn Hiểu rất lớn, mộtmâm mang sang, chẳng thừa chút nào. Người ta không biết còn tưởng tôi nuôi heo. [ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Nhưng dù sao cũng giải quyết được anh ấy rồi.

Nhìn Chí Chí bên này, tình hình không tốt lắm. Mỗi ngày cô ấy đều rất vui vẻ, rảnh thì xem tivi, cười hi hi ha ha, còn học nấu ăn cùng tôi, suýt chút đốt cháy phòng bếp.

Gống như người không có chuyện,

Chỉ là giống.

Tôi luôn đợi, đợi cô ấy kể cho tôi tất cả.

Cuối cùng, vào một buổi tối, rửa bát xong, tôi từ bếp đi ra, thấy Chí Chí ngẩn ngơ bên ban công.

Gió thổi mái tóc đen của cô ấy bay trong không trung, vướng vít vào nhau thành một đoạn tâm sự.

Tôi chầm chậm đi tới, đứng cạnh cô, nắm tay vịn, chẳng nói gì, chỉ nhìn cô ấy.

Một lúc lâu sau, cô thở dài. “Mình nói.”

Ngày hôm đó, Hoa Thành nửa uy hiếp, nửa ép buộc Chí Chí đến biệt thự bên núi. Chí Chí thử vài lần nhưng đều không thể trốn thoát, không làm thế nào, đành ở lại.

Thời gian đó, Hoa Thanh ngày ngày coi giữ cô, xảy ra chuyện gì trong thời kì đó, Chí Chí không nói, tôi cũng không hỏi.

Nhưng mấy ngày trước, một kẻ thù trước đây của Hoa Thành vượt ngục, đồng thời mua chuộc được một thuộc hạ đóng giữ trong khu biệt thự của Hoa Thành. Hai người đêm khuya kín đáo vào phòng của Chí Chí và Hoa Thành, định lén hạ thủ, Chí Chí một bước dài lên trước, cướp súng trong tay một người. Nhưng đúng lúc này, đằng sau vang lên tiếng súng, Chí Chí quay người, phát hiện một lỗ thủng đầy máu trên vai Hoa Thành. Thủ hạ còn lại đến kịp thời, chế ngự được kẻ phản bội, nhưng kẻ thù đó nhân cơ hội nhảy cửa sổ trốn thoát. Chí Chí vội vàng lên trước kiểm tra xem xét vết thương của Hoa Thành, nhưng Hoa Thành lại lặng lẽ nói với cô: “Anh không cần em giúp.”

Chương 69: Thỏa thuận “tiến vào” 3

“Anh không cần em giúp?” Tôi hỏi: “Lời nói này của Hoa Thành có ý gì?”
”Chủ nghĩa trọng nam khinh nữ, trước mặt thuộc hạ của anh ấy, mình chế ngự được 1 người, anh ấy lại bị thương … vì thế anh ấy thực sự thấy khó coi. Anh ấy yêu cầu mình sau này gặp phải tình huống này, việc đầu tiên là tháo chạy, chứ không phải giúp anh ấy. Mình không đồng ý, anh ấy liền bắt mình đi. Mình nói cho anh ấy, lần này chính anh ấy để mình đi, vì thế, sau này anh ấy đừng tới tìm mình nữa.”

“Vậy Hoa Thành trả lời thế nào?” Tôi vội hỏi.

“Anh ấy nhìn mình rất lâu, cuối cùng gật đầu, nói “được””. Giọng Chí Chí từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh, cô ấy nhìn bể bơi phía dưới, nói khẽ: “Đã gặp hai lần, đàn ông vì sao đều tự ti như vậy?”

Tôi hiểu, đầu tiên là Nhậm Chi Quang, sau đó là Hoa Thành, hai người đều quyết định chia tay vì sự ra tay trợ giúp của Chí Chí.

“Chí Chí” Tôi do dự hỏi: “Cậu, yêu Hoa Thành rồi à?”

Chí Chí im lặng, trên mặt không chút thay đổi, chỉ trầm mặc, cho tới khi tôi tưởng sự trầm mặc này kéo dài còn lâu, cô nói: “Mình không biết… anh ấy đối với mình rất tốt … Mình không biết.”

Gió thổi từng trận tới, lướt lên mặt, ấm áp.

Hóa ra không biết mùa hạ đã tới khi nào.

“Bây giờ nên làm thế nào?” Đem hết sự tình kể cho Hôn Hiểu, tôi hỏi anh.

Hôn Hiểu ngồi trên ghế, đan mười ngón tay vào nhau, chậm rãi chống cằm, cuối cùng ra quyết định: “Đầu tiên, chúng ta nên làm rõ chân tướng sự việc.”

“Chí Chí chẳng phải nói rõ rồi ư?”
”Theo anh thấy, Hoa Thành là người đàn ông rất tự tin, anh ấy tuyệt đối sẽ không vì mẹ kế giúp mình mà tức giận, anh ấy rất hiểu năng lực bản thân.”

“Anh nói sự việc có ẩn tình?”
”Anh nghĩ như thế không sai.”

“Vậy em tìm Hoa Thành hỏi rõ ràng.”

Hôn Hiểu kéo tôi lại: “Đến mẹ kế Hoa Thành còn chẳng nói, em nghĩ anh ấy sẽ kể cho em ư?”

“Vậy làm thế nào?” Tôi khổ sở.

“Đừng vội, chúng ta có thể moi ra từ người bên cạnh Hoa Thành.”

“Nhưng em không quen người bên cạnh Hoa Thành, phải tìm thế nào?”

“Không cần tìm, họ đã tự đến cửa rồi.” nói xong, Hôn Hiểu kéo rèm cửa sổ, chỉ dưới lầu: “Thấy chưa? Từ khi mẹ kế tới đây, mấy người này hàng ngày đều loanh quanh ở dưới lầu. Anh nghĩ, nhất định là người Hoa Thành phái đến.”

Tôi nhìn theo hướng tay anh chỉ, quả nhiên có 4,5 người đang ở dưới, không thể không bái phục tính tỉ mỉ của Hôn Hiểu, nhưng, “sao anh đột nhiên đối tốt với Chí Chí vậy, lại chủ động giúp cô ấy?” Tôi nghi hoặc.

“Không phải giúp cô ấy mà là giúp anh.” Hôn Hiểu nói: “sớm giải quyết cho cô ấy thì cũng sớm tiến hành giao ước của chúng ta, còn nhớ không? Giao ước “tiến vào” đó.”

Chương 70: Anh ấy nhợt nhạt đến dọa người 1

Vừa nhìn thấy tôi xuống lầu, mấy tên tiểu tử kia lập tức chim thú tản hết. May mà Hôn Hiểu nghĩ chu đáo, đã rẽ góc khác trước, chặn được một tên.

Tên đó ra sức vùng vẫy, nhưng không phải đối thủ của Hôn Hiểu, đành khoanh tay chịu trói.
Nhưng, sao người này nhìn quen thế nhỉ?

Tôi đánh giá tỉ mỉ, đột nhiên phát hiện ra vết săm con rồng thô ráp trên tay, lẽ nào là ……

“Nhóc kia!” Tôi lên tiếng gọi. Đây chẳng phải là tên nhóc trong quán lẩu thẹn quá hóa giận mà truy sát tôi nhưng Chí Chí chặn được còn không cam tâm gọi vài tên nữa truy sát, cuối cùng cũng ngoan ngoãn lui bước vì bị Hoa Thành ngăn lại đấy ư!

Hôn Hiểu liếc tôi một cái: “Sao gọi thân mật thế, em và cậu ta quen nhau à?”
Tôi vội vàng giải thích: “Chỉ là có duyên gặp mặt một lần, đừng hiểu lầm.”

“Này” Tên nhóc bắt đầu bất mãn: “Cô đừng có đặt tên lung tung, tôi là Ngô Tử Cường.”

“Nghe thấy chưa?” Hôn Hiểu nói: “Người ta nói rồi, cậu ta không phải tên nhóc, tên Tiểu Cường.”

Tiểu Cường?! Tên nhóc nghe tên này, suýt chút hôn mê, nhưng đảo tròng mắt vẫn kịp giữ vững.

“Đừng nói linh tinh.” Tôi trợn mắt nhìn Hôn Hiểu, sau đó quay lại, hữu hảo hỏi: “Cậu tên Tiểu Cường, vậy con gián nhỏ* nhà cậu còn gọi tên khác không?”

(Thảo Nhĩ chơi chữ: gọi Tiểu Cường là “xiao hun” từ “hun” cùng phiên âm nhưng khác cách viết thì có nghĩa khác nhau: một cái là “tiểu hỗn/ tên nhóc” một cái là “con gián nhỏ”)

Tên nhóc đáng thương vừa đứng vững, nghe thấy lời này lại xỉu tiếp.

“Đứa trẻ này, sao chẳng gì đã ngất thế kia.” Hôn Hiểu nhíu mày, vỗ vỗ lưng cậu ta, hỏi: “Các cậu đến đây làm gì?”

“Tôi … tôi đi dạo không được à.” Tên nhóc lấy lại hơi, méo miệng nói: “Lẽ này anh mua nơi này?”

Hôn Hiểu nghi ngờ nhìn cậu ta: “Cậu không biết khu nhà chúng tôi thời gian này xảy ra hai vụ trộm à? Cảnh sát cho phép chúng tôi lưu ý những người lạ gần đây, tôi thấy cậu rất lạ, chẳng lẽ hai vụ án này không phải do cậu chứ.”

“Anh anh anh, anh đừng nói lung tung.” Tên nhóc lo tới đỏ ửng cả cổ: “3 ngày trước anh Hoa mới phái chúng tôi tới!”
Tôi và Hôn Hiểu nhìn nhau, cùng “À” lên một tiếng: “Hóa ra là Hoa Thành phái cậu tới.”

Tên nhóc biết trúng kế rồi, hận tới mức suýt chút cắn lưỡi.

“Hoa Thành phái cậu tới làm gì?” Tôi hỏi.

Tên nhóc lần này học cách thông minh, cắn chặt răng không nói.

“Xương rất cứng nhỉ.” Hôn Hiểu phù phù hai tiếng, dùng tay xoa cằm, mỉm cười: “Vậy đúng lúc người phụ nữ mà Hoa Thành muốn các cậu trông nom, tâm tình đang không tốt vì bị Hoa Thành đá, cả ngày trong nhà đập đồ nổi nóng. Nếu tặng cậu làm con lật đật miễn phí cho cô ấy, có lẽ chúng tôi tiết kiệm không ít bạc.”

“Không sai không sai.” Tôi phụ thêm: “Nhanh đưa cậu ta lên, nói không chừng còn cứu vớt được cái tủ tivi của em.”

Tên nhóc từng biết qua nắm đấm của Chí Chí, tự nhiên bị dọa, lắp ba lắp bắp nói: “Đừng đừng đừng … tôi, tôi nói ……”

Chương 71: Anh ấy nhợt nhạt đến dọa người 2

Thế là, chúng tôi tới quán lẩu, vừa ăn vừa điều tra chân tướng.

Đối với tên nhóc mà nói, đây tuyệt đối là Hồng Môn yến*, nhưng cậu ta rất biết thích ứng trong mọi hoàn cảnh, gọi món ăn đầy bàn, sau khi ăn uống no say, cuối cùng cũng mở miệng: “Anh Hoa phái chúng tôi tới bảo vệ Dương tiểu thư, ngoài ra, anh ấy không bỏ Dương tiểu thư.”

“Ngày hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Tôi hỏi.

“Chúng tôi là thuộc hạ cũng không rõ lắm, khi đó là đêm khuya, đột nhiên vang lên tiếng đấu súng trong phòng anh Hoa, chúng tôi vội vàng chạy vào xem xét, kết quả vừa mở cửa đã thấy anh Hoa đỡ đạn cho Dương tiểu thư.”

Nói tới đây, tên nhóc đừng lại, gắp miếng thịt bò trong nồi lẩu ra, đang định cho vào miệng thì bị tôi dùng đũa cướp lấy: “Cậu nói, Hoa Thành bị thương vì bảo vệ Chí Chí!”

“Không sai, khi đó Dương tiểu thư đang bận cướp súng của tên phản bội, tên kia cuống lên sợ cô ấy phản kích liền bắn cô ấy, anh Hoa lên phía trước chắn lại.”

“Hóa ra là như vậy.” Tôi gật gật đầu, lỏng đũa.

Tên nhóc vội vàng cho miếng thịt bò vào miệng, sợ chậm một bước lại bị tôi chặn lại, nhưng ăn vội quá nghẹn trắng mắt.

“Vậy theo cậu thấy, Hoa Thành đối với Chí Chí có tốt không?” Tôi tiếp tục hỏi.

Tên nhóc uống cốc rượu lớn, cuối cùng miếng thịt bò cũng trôi xuống: “Sao có thể không tốt chứ? Bưng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, chúng tôi trên dưới đều nói, anh Hoa quả thật coi Dương tiểu thư như hòn ngọc quý trên tay.”

Tôi lau mồ hôi lạnh trên trái: “Nhóc, hòn ngọc quý trên tay không phải dùng như vậy.”

“Dù sao cũng không khác biệt mà.” Tên nhóc chả để ý, tiếp tục nói: “Tuy anh Hoa bề ngoài thể hiện lạnh lùng nhưng những người quen anh ấy đều nhìn ra anh thực sự rất quan tâm tới Dương tiểu thư.”

“Nói vậy, Hoa Thành quả thật không phải vì tự ti mà rời bỏ Chí Chí.” Tôi tổng kết.

“Đừng quên, là tự mẹ kế muốn rời đi, anh nghĩ, Hoa Thành chắc lo cô ấy và bản thân ở bên nhau sẽ có nguy hiểm nên mới đồng ý.” Hôn Hiểu nhắc tôi.

“Vậy chúng ta nhanh về nói cho Chí Chí biết đi.” Nói xong, tôi kéo Hôn Hiểu chạy.

“Đợi chút.” Tên nhóc gọi chúng tôi lại: “Còn có một tin tức nhỏ cuối cùng.”

“Cái gì?” Tôi sát lên phía trước.

“Nhưmg vì sao tôi phải nói cho cô chứ?” Tên nhóc nắm quyền kiểm soát, bắt đầu làm bộ làm tịch.

“Nếu cậu nói cho tôi biết, bữa cơm hôm nay tôi mời.”

Tên nhóc nghĩ một chút, cảm thấy mãn nguyện, nháy mắt: “Ngày Dương tiểu thư đến biệt thự, tôi vô tình nghe thấy tâm phúc của anh Hoa là Trần Kỳ lặng lẽ nói, cuối cùng tâm nguyện mấy năm của anh Hoa đã được như ý.”

“Ý của cậu là mấy năm trước Hoa Thành đã quen Chí Chí ư?” Tôi nhíu mày: “Không thể nào.”

“Sự tình cụ thể ra sao tôi cũng không rõ.” Nói xong, tên nhóc xoa xoa tay, cười hi hi cầu tôi: “Nhờ Dương tiểu thư nói vài câu tốt cho tôi trước mặt anh Hoa, để tôi có thể được trọng dụng.”

Tôi đánh giá cậu ta một lượt: “Một bữa lẩu đã có thể moi được bí mật của Hoa Thành, cậu có thể được trọng dụng ư?”

Nói xong, tôi cùng Hôn Hiểu rời đi.

Bước được vài bước, “phịch”, đằng sau vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Sau đó là tiếng hô kinh hãi của nhân viên phục vụ: “Tiên sinh, anh tỉnh lại đi! Đừng sùi bọt mép thế!”

Chương 72: Anh ấy nhợt nhạt đến dọa người 2

Sau khi trở về, tôi đem toàn bộ nội dung nói chuyện của tôi và tên nhóc kể cho Chí Chí. Cô ấy lặng lẽ nghe, vẻ mặt bình tĩnh, chẳng gợn lên chút sóng. Cho tới vài phút sau khi tôi nói xong, vẫn duy trì biểu hiện đó.

“Vì sao vẫn không vui?” Tôi hỏi.

Cô lắc lắc đầu, khẽ cắn môi, vẫn không nói gì.

Tôi đột nhiên hiểu ra: “Cậu rời bỏ Hoa Thành còn có nguyên nhân khác, đúng không?”
Chí Chí cúi đầu, nhìn hai tay mình, nói khẽ: “Mình không chắc chắn, rất không chắc chắn.”
Tôi im lặng lắng nghe.

“Tất cả đều xảy ra đột ngột như vậy, chỉ là một ngày nào đó, bọn mình gặp nhau ở một nơi nào đó, sau đấy anh ấy thích mình, chỉ bằng một ánh mắt anh ấy đã quyết định muốn mình, chỉ là một ánh mắt … Thảo Nhĩ, cậu không cảm thấy chuyện của bọn mình quá thiếu đi cảm giác an toàn ư?”

“Mức độ bọn mình hiểu nhau thậm chí còn không bằng bạn bè bình thường. Mình lớn lên ở đâu, cuộc sống mình trước đây từng xảy ra chuyện gì, anh ấy chưa bao giờ hỏi, cũng không quan tâm. Hoặc có thể nói thế này, anh ấy trước khi quyết định muốn mình, căn bản không biết mình là người thế nào.”Giọng Chí Chí dần dần thấp xuống: “Chỉ một ánh mắt, có thể duy trì bao lâu?”
”Có lẽ, không chỉ là một ánh mắt?” Tôi nhớ tới lời tên nhóc.

“Hả?” Chí Chí nghi hoặc nhìn tôi.

“Tất cả giao cho mình.” Mắt tôi sáng lên, vô cùng tin tưởng.

Một thanh niên trẻ tuổi nho nhã lễphép đeo cà vạt dẫn tôi và Hôn Hiểu vào phòng Hoa Thành.

Anh ấy đang nằm dưỡng thương trên giường, phần vai được quấn lớp băng dầy, còn nhuốm máu. Mặt gầy đi rất nhiều, xem ra có phần mệt mỏi. Thấy chúng tôi, câu đầu tiên của anh ấy là: “Chí Chí vẫn ổn chứ?”

“Như anh, không ổn lắm.” Tôi nói thật.

Nghe xong, Hoa Thành khẽ nhắm mắt, yết hầu giật giật: “Phiền hai người chăm sóc cô ấy.”

“Vì sao tự anh không chăm sóc cô ấy, vì sao muốn cô ấy đi?” Hôn Hiểu hỏi.

“Cô ấy ở lại, không an toàn.” Hoa Thành vẫn nhắm mắt như cũ.

“Nhưng anh ép Chí Chí đi, một mình ở đây đối mặt với nguy hiểm, anh cảm thấy với tính cách của Chí Chí, cô ấy sẽ dễ chịu ư?” Tôi hỏi.

Đầu tiên Hoa Thành trầm lặng, giống như ngủ vậy, gương mặt đường nét rõ ràng im lìm, một lúc lâu sau, cuối cùng thở dài: “Thực ra, cô ấy không kiên cường như vẻ ngoài … cô ấy sẽ khóc, cũng sẽ tổn thương.

“Rốt cuộc anh nhìn thấy Chí Chí khóc khi nào?” Tôi không nén nổi tò mò nữa: “Hoa Thành, thực ra anh sớm đã biết Chí Chí rồi, phải không?”

“Đúng.” Hoa Thành mở mắt, nhìn phía trước, nhìn lại quá khứ, chậm rãi nói: “ Tối hôm đó cách đây 3 năm, tôi và bạn đang uống rượunhận được tin mấy thuộc hạ của anh ta bị một cô gái trừng trị, dù sao cũng rảnh rỗi vô vị, liền đến đồn cảnh sát xem tình hình. Chính chỗ đó, tôi thấy Chí Chí, cô ấy rất bình tĩnh thuật lại tình hình đánh nhau của cô ấy và mấy tên kia, không hoảng loạn chút nào. Từ đồn cảnh sát đi ra, tôi lại thấy gã đàn ông cô ấy liều mạng bảo vệ muốn chia tay cô ấy, cô ấy rất bình tĩnh gật đầu đồng ý. Khi đó tôi nghĩ, người con gái này nhất định là động vật máu lạnh. Nhưng đã sai, sau khi đợi người yêu đi khỏi, cô ấy từ từ quỳ xuống, khẽ gọi tên người yêu, bắt đầu khóc… khóc như một đứa trẻ. Chính lúc đó, tôi mới biết, có lúc, cô ấy cũng sẽ mềm yếu. Sau này, cũng không biết thế nào, tôi điều tra tư liệu về cô ấy, biết mỗi năm cô ấy đều tham gia thi đấu võ thuật, thế là mỗi lần đều đúng giờ ngồi bên ti vi xem, nhìn nhất cử nhất động, nụ cười, tức giận của cô ấy. Tôi chưa từng hỏi mình vì sao lại làm vậy, cho tới lần gặp cô ấy trong quán lẩu, trong đầu đột nhiên có một giọng nói với tôi, người con gái đó chính là người tôi luôn tìm kiếm. Có lẽ vì đợi quá lâu, tôi có phần vội vàng, ép buộc cô ấy, tôi biết rõ, cô ấy …. rất ghét tôi như vậy.”

“Vì sao không nói những lời này với Chí Chí?” Nghe thấy những lời thành khẩn này của Hoa Thành, tôi có phần cảm động.

Hoa Thành không trả lời, chỉ cười đau khổ.

“Vì sao không nói với em?” Lúc này, cửa đột nhiên mở ra, Chí Chí bước vào.

Không sai, tất cả đều là mưu kế của tôi, hai người này, tính cách cứng rắn như vậy, chắc chắn không thể chơi trò tình cảm trước mặt nhau, vì vậy để Chí Chí ở ngoài nghe rõ lời thành tâm của Hoa Thành.

Chí Chí bước lên trước giường, ngồi cạnh Hoa Thành, hai người chỉ nhìn nhau không nói.

Khi tôi bắt đầu sốt ruột tới mức giậm chân thì Chí Chí mở miệng: “Anh như thế thực sự đáng ghét….vì vậy chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé!”

Hoa Thành nhìn cô ấy, ánh mắt dịu dàng, anh giơ tay, vuốt gương mặt cô, gật đầu.

Cuối cùng cũng kết thúc rồi! Hơn nữa đa phần là công lao của tôi! Tôi đắc ý vô cùng, làm tư thế chiến thắng với Hôn Hiểu.

Hôn Hiểu đầu tiên gửi tôi nụ cười mỉa, sau đó anh vô tình liếc rèm cửa sổ, trên mặt đột nhiên hiện ra sự nghiêm túc chưa từng có. Tiếp theo, anh nhanh chóng chạy về phía tôi, như muốn chặn giúp tôi cái gì đó, nhưng … không kịp nữa rồi.

Sau tiếng súng và tiếng thủy tinh vỡ, tôi cảm thấy một trận đau đớn.

Xung quanh gần như đều trở nên tĩnh lặng, thời gian không gian, toàn bộ đều dừng lại.

Trước khi chìm vào bóng đen, tôi thấy gương mặt của Hôn Hiểu, nhợt nhạt đến dọa người……

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ