XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Láng giềng hắc ám(Hàng xóm hắc ám) - trang 13

Chương 73: Bắt đầu thực thi thỏa thuận 1

Trong phòng bệnh, tất cả mọi vật đều trắng bệch, tường, trần nhà, chăn đơn, còn có tôi nằm trên giường bệnh.

Chí Chí và Hoa Thành đứng bên giường, nhìn tôi, đều không hẹn mà cùng cúi đầu, tay bịt miệng, dáng vẻ rất khó chịu.

“Các người … cười đủ chưa!” Cuối cùng tôi không nhịn được hét to.

Không sai, hai bọn họ nín cười tới mức khó chịu.

“Xin lỗi, Thảo Nhĩ, mình sai rồi.” Chí Chí hai tay chắp vào nhau theo tư thế xin lỗi, nhưng khóe miệng bất giác lại ngoác tới tận thái dương.

“Còn anh nữa, Hoa Thành, nói cho cùng, tôi giúp anh đỡ đạn mà!” Sao mà người tốt không được báo đáp vậy trời!

“Vâng vâng vâng.” Hoa Thành gật đầu: “Tôi nên cảm ơn …cái mông của cô.”

Lời vừa nói ra, cả hai bọn họ lại bắt đầu cười.

Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận: “Tôi cũng không muốn vị trí đó bị trúng đạn có được không!”
Căn cứ vào phân tích hiện trường, sự việc phát triển như sau: Khi tôi và Hôn Hiểu vào phòng, đúng lúc kẻ thù của Hoa Thành trốn ngoài cửa sổ, chuẩn bị bắn Hoa Thành, nhưng do tôi chắn giữa, khiến anh ta không thể động thủ. Cuối cùng đợi tới khi Chí Chí bước vào, tôi hí hửng đắc ý di chuyển vài bước về phía Hôn Hiểu, tạo ra khoảng trống, kẻ thù vội vàng nhân cơ hội tốt lành này mà ra tay. Nhưng lúc đó, Hôn Hiểu nhào lên phía tôi, tôi sững người, vô thức lùi lại, về vị trí cũ, khiến cho mông hứng viên đạn đó.

Đáng ghét nhất là nghe nói tên sát thủ khi bị bắt còn tức giận luôn mồm mắng: “Chỉ vì cái mông đó, tao đã ngắm đến mức mỏi tay, không dễ dàng gì đợi cái mông di chuyển, vội vàng nổ súng, nhưng cái mông đó không biết sao lại trở lại, đều trách cái mông đó! Cái mông trời giết đó!”

Trời biết, người bị hại là tôi đã chẳng nói, anh ta còn khóc trời gọi đất cái nỗi gì, chả hiểu loại người gì nữa!

Chí Chí ngừng cười: “Nói thật, Thảo Nhĩ, còn may lần này cậu không bị thương nặng hơn.”

“Mình thà bị thương nặng hơn, cũng không muốn bị thương ở chỗ này.” Tôi giấu mặt vào trong gối: “Toàn bộ đều bị bác sĩ nhìn thấy hết rồi, hơn nữa, bác sĩ đó lại là một anh chàng đẹp trai! Sao mình xui xẻo vậy chứ!”

Vừa kêu rên xong, phát hiện xung quanh im lặng, trong lòng căng thẳng, lẽ nào ……

Quả nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai: “Đẹp trai thế nào?”

Hỏng rồi, Hôn Hiểu đến khi nào?

Tôi vội vàng chuyển đề tài: “Cuối cùng anh tới rồi, nhanh lên, em đói chết mất.”

Hôn Hiểu chuyển bát canh gà thơm phức đến trước mặt tôi, khiến tôi thèm nhỏ dãi, anh ấy lại thong thả hỏi: “Em thực sự cảm thấy bác sĩ đó đẹp trai à?”

Lẽ nào mọi người đều cảm thấy bị bắn là việc nhỏ? Mỗi người đều chỉnh tôi như thế?
Không còn cách nào, tôi đành cầu cứu Chí Chí và Hoa Thành: “Hai người nhẫn tâm nhìn tôi bị anh ấy dày vò tới chết à?”

Nghe xong, hai bọn họ nhìn nhau, đồng thanh lên tiếng: “Bọn mình còn có việc, đi trước đây.”

Không có nhân tính, toàn là những người không có nhân tính!

Tôi đấm gối, khóc không ra nước mắt.

“Bây giờ, có thể trả lời câu hỏi của anh rồi chứ?” Hôn Hiểu ngồi bên giường: “Anh ta thực sự rất đẹp trai?”

“Không sai, anh ấy rất đẹp trai.” Tôi gật đầu, nhưng trước khi anh ấy xuất chiêu đã kịp thời bổ sung: “Nhưng còn thua anh chút ít.”

“Chỉ là chút ít?” Hôn Hiểu nhíu mày uy hiếp.

“Thua rất nhiều, rất nhiều!” Tôi chịu khuất phục trước kẻ lạm dụng uy quyền.

Hôn Hiểu lúc này mới mãn nguyện gật đầu, sau đó đổ canh ra cốc, đặt ống hút vào, đưa lên miệng tôi.

Canh gà nóng, có hương thơm nhẹ, nằm sấp trên giường, uống từng ngụm, tôi đột nhiên hỏi: “Hôn Hiểu, khi em bị trúng đạn, anh có cảm giác gì?”

Anh không nói chỉ cúi đầu gọt táo.

“Hỏi anh đấy.” Tôi lấy chân đụng đụng anh.

“Khi đó, trong lòng anh chỉ có một ý nghĩ.” Hôn Hiểu nói.

“Cái gì?” Tôi tràn đầy kỳ vọng. Lẽ nào nghĩ vì cả đời không lấy tôi thì đi theo tôi?

Chương 74: Bắt đầu thực thi thỏa thuận 2

“Anh đang nghĩ.” Hôn Hiểu đưa táo vào tay tôi: “Sau này ai nấu cơm cho anh?”

“……”

“Bác sĩ nói, tuần này em có thể ra viện rồi.”

Tôi mặt mày ủ dột: “Còn phải nằm sấp 1 tuần nữa? Đau khổ quá đi!”

“Anh cũng khó chịu như em!” Hôn Hiểu nói.

“Thật ư?” Tôi vô cùng kinh ngạc, khi nào mà anh ấy lại trở thành người hiểu nỗi lòng người khác chứ?

“Đúng vậy, đồi núi Đông Nam đã biến thành đồng bằng Đông Bắc rồi, nằm nữa, có khi thực sự trở thành thung lũng Tứ Xuyên.”

“……” Tôi thật tự chuốc lấy hổ thẹn.

Đả kích xong, Hôn Hiểu bắt đầu thu dọn vỏ hoa quả trên tủ đầu giường, động tác này nhắc tôi nhớ: “Đúng rồi, anh qua quyét dọn nhà em chưa? Đừng quên đấy, em không muốn sau khi về nhà không nhận ra phòng mình.”

“Đã không nhận ra rồi.” Hôn Hiểu nói khẽ.

“Cái gì?” Khi đó tôi nghe không rõ.

Hôn Hiểu nhìn tôi, mỉm cười: “Không có gì, anh đi thu dọn.”

Một tuần sau, tôi ra viện đúng thời gian, trở về nhà mình.

Khi mở cửa, Hôn Hiểu luôn đỡ tôi, tôi cười anh ấy quá căng thẳng: “Đều đã khỏi hoàn toàn rồi, không cần đỡ nữa.”

Anh ấy lắc đầu: “Có lẽ cứ đỡ đi, anh sợ em ngã xuống đất.”

“Sao có thể, em nào có vô dụng vậy?”

Tôi đẩy tay anh ra, mở cửa, bước vào, đứng trong phòng khách, cười nói với anh: “Xem, chẳng phải là đứng vững ư?”

Nói xong, tôi quay người, thấy tình cảnh trước mắt, “Phịch” một tiếng ngã xuống đất.

Bên tai vọng lại giọng Hôn Hiểu: “Bây giờ cảm thấy ý kiến đỡ em có lẽ khá ổn nhỉ.”

“Trang! Hôn! Hiểu!” Tôi nghiêm nghị hỏi: “Bức tường đó, bức tường ngăn cách phòng em và anh đâu?”

Anh mở tủ lạnh, lấy chai nước khoáng, mở nắp, uống một ngụm, mới nói qua loa: “Phá rồi.”

“Phá … rồi?” Tôi nổi điên lên: “Vì sao? Vì sao? Vì sao phải phá?”

“Như thế chúng ta có thể nhìn thấy nhau.” Anh bình tĩnh nói.

Tôi hoàn toàn há hốc miệng: “Lẽ nào bây giờ anh không nhìn thấy em?”

“Ý của anh là, chúng ta có thể nhìn thấy nhau bất cứ lúc nào.”

Đã không còn ngôn từ nào có thể miêu tả tâm trạng lúc này, vì vậy tôi duy trì sự im lặng.

“Còn nữa,” Hôn Hiểu tiến lại gần tôi, hơi thở ấm áp thổi vào tai tôi: “Hôm nay, anh sẽ thực thi thỏa thuận “tiến vào” đó”
Không biết vì lời anh nói, hay vì gió bên tai, trái tim tôi bắt đầu đập điên cuồng.

Thấp thỏm cả ngày cũng không thấy Hôn Hiểu có động tĩnh đặc biệt gì, tôi thầm yên tâm, cho rằng anh ấy đùa.

Sau bữa tối, chúng tôingồi trên ghế sô fa xem ti vi, vẫn như mọi khi, trừ bức tường đằng sau sô fa đã không cánh mà bay.

Xem tới mức nhập tâm, đột nhiên cảm thấy tay của Hôn Hiểu không biết lúc nào đã đặt trên vai tôi.

Không sao, không sao, động tác bình thường mà.

Tôi an ủi bản thân.

Một lúc sau, anh thơm nhẹ lên cổ tôi.

Trấn tĩnh, trấn tĩnh, chỉ là vài nụ hôn.

Tôi lại an ủi bản thân lần nữa.

Tiếp theo, tay của anh từ từ lướt trên người tôi, cho tới khi trượt vào trong áo.

Lần này, đầu tôi trống rỗng, toàn thân căng lại, không dám thở.

Chương 75: Bắt đầu thực thi thỏa thuận 3

“Chúc Thảo Nhĩ, em rất căng thẳng?” Hôn Hiểu cảm nhận được sự thay đổi của tôi.

“Căng thẳng? … Em, em không mà.” Tôi dối lòng phủ nhận.

“Vậy vì sao em nắm chặt tay anh?”

Tôi cúi đầu, quả nhiên, phát hiện mình đang ra sức cấu chặt cánh tay Hôn Hiểu,cuống cả lên không rời, dấu móng tay còn lưu lại, không rửa sạch chứng cứ.

“Không sao, đừng miễn cưỡng. Anh có thể đợi, cho tới ngày em bằng lòng.” Hôn Hiểu cười dịu dàng, vuốt nhẹ tóc tôi, đứng lên về nhà.

Tôi dựa vào ghế sô fa, trong lòng bất giác thở phào, nhưng có một cảm giác không nói ra được … hơi hơi trống rỗng.

Không biết vì sao, trong đầu đột nhiên hiện ra khoảnh khắc tôi trúng đạn, gương mặt nhợt nhạt của Hôn Hiểu, sắc mặt tuyệt vọng đó.

Thực ra, tôi chưa từng nói với người khác, trong nháy mắt tưởng mất mạng, trong lòng dâng lên cảm giác hối hận, hối hận không trân trọng từng phút từng giây bên Hôn Hiểu. Cho dù chúng tôi thường cãi nhau, nhưng những ngày tháng bên anh, tôi luôn vui vẻ.

Tôi đứng lên, nói với Hôn Hiểu: “Em bằng lòng.”

Hôn Hiểu quay người, nhìn sâu vào mắt tôi.

Tôi thở một hơi, toét miệng cười: “Trang Hôn Hiểu, em cam tâm tình nguyện thực thi thỏa thuận.”

Tắm xong, bước vào phòng ngủ, phát hiện Hôn Hiểu đã ngồi bên giường chờ đợi.

“Tới đây nào.” Anh vỗ vỗ bên cạnh.

Tôi nghe lời ngồi xuống cạnh anh.

Tuy bình thường gào thét ai cũng lợi hại hơn ai, nhưng đến thời khắc quan trọng, tôi lại thành con tôm mềm, hai tay đan nhau, cúi đầu.

Hôn Hiểu đặt tay lên eo tôi, từ từ cởi dây thắt lưng, áo tắm dần dần trượt xuống. Anh bắt đầu hôn mặt, vai, ngực tôi.

Tôi nhắm mắt, toàn thân có run rẩy lạ thường, căng thẳng mà lại hạnh phúc.

Hôn Hiểu nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, anh nghiêng người phủ lên, cơ thể anh dính chặt vào người tôi, một loại trọng lượng an toàn.

Dưới ánh đèn mờ dìu dịu, gương mặt nghiêng của anh hoàn mỹ không giống người thật, tôi không kìm nổi tình cảm mà vuốt trán anh, chậm rãi hướng xuống, qua sống mũi thẳng, đôi môi mềm mại, sau đó, cái cằm cứng rắn.

Cuối cùng, Hôn Hiểu nắm chặt cái tay không nghe lời của tôi, giam cầm nó trên đầu tôi, rồi anh cúi người xuống, hôn lên nơi mẫn cảm nhất trước ngực tôi, dùng đầu lưỡi vẽ từng vòng tròn, chầm chậm đùa nghịch.

Toàn thân tôi như bị điện giật, một khoảng mờ mịt trong đầu, anh hôn và cắn nhẹ lên ngực khiến tôi như rơi vào vòng xoáy tình dục. Đã hoàn toàn quên sự vật xung quanh, trong tai chỉ có tiếng vo ve … còn có tiếng “sột soạt”

Ớ? Tiếng “sột soạt”?

Tôi hơi hé mắt, nhìn nơi phát ra âm thanh … trên tủ đầu giường, chỗ đó, một con chuột trắng đang ngẩng đầu

nhìn chúng tôi.

Chuột!

“A!” Tôi hét lên, trong lúc cấp bách đầu gối nảy lên, đụng vào một vật cứng cứng nóng nóng. Ba giây sau, lập tức hiểu ra, hỏng rồi, lỡ làm Tiểu Trang bị thương rồi!

Quả nhiên, mặt Hôn Hiểu trắng bệch, ôm bụng, chầm chậm cuộn tròn trên đất.

“Xin lỗi, xin lỗi, đều tại con chuột tầng trên, nó lại chạy tới đây!” Tôi vội xin lỗi: “Hôn Hiểu, anh không sao chứ?”

“Em, nói, xem?” Hôn Hiểu rít răng nói.

“Xin anh đừng ngã xuống!” Hai tay tôi đan vào nhau, cầu khẩn.

“Em muốn tiếp tục à ?” Hôn Hiểu hơi ngạc nhiên.

“Không, chỉ là, anh ngã xuống rồi, ai đuổi con chuột đó đi chứ?”

“……”

Chương 76: Thực thi thỏa thuận 1

15 phút sau, cuối cùng Hôn Hiểu cũng khỏe lại, tóm lấy con chuột lạc đường, thuần khiết, ngu ngốc không biết vừa nãy chúng tôi đang làm gì vứt lên tầng trên.

Do Tiểu Trang đã tử trận, không thể giương cờ lại trong thời gian ngắn , thỏa thuận của chúng tôi đành tạm thời ngừng.

Tối hôm đó, ai về nhà nấy, ai ngủ giường người đó.

Tôi vô cùng áy náy, nghĩ cả đêm cuối cùng cũng nghĩ ra cách hay để bù đắp cho Hôn Hiểu.

Ngày thứ hai, tôi chạy trên đường, mua cái áo ngủ vô cùng gợi cảm, màu đen, hoa văn phức tạp, chất liệu lụa thật, dính chặt lên người, lộ rõ đường cong của người phụ nữ, chiều dài chỉ tới đùi, chắc chắn đạt được hiệu quả vừa ẩn vừa hiện.

Tôi xoay vòng trước gương, mắt liếc xéo một cái, chớp chớp.

Rất ổn, thực sự rất ổn.

Lấy Champagne, rót ra hai ly. Sau đó kéo rèm cửa, châm tất cả những ngọn nến thơm, trên tủ đầu giường, bệ cửa sổ, trên tủ, một không khí lãng mạn và tuyệt đẹp.

Cuối cùng, thấy thời gian sắp tới rồi, vội vàng nằm nghiêng trên giường, một tay gối đầu, tạo tư thế mê hoặc, chờ đợi.

Cuối cùng nghe thấy động tĩnh.

“Thảo Nhĩ? Sao lại đóng cửa….” Hôn Hiểu mở cửa, thấy tôi, lập tức sững sờ. Nhưng rất nhanh chóng, trong mắt lộ ra ánh lửa mờ ám.

Anh bước tới, ngồi cạnh tôi, im lặng nhìn tôi, ánh mắt có phần hư hỏng, giống như sự hư hỏng hôm nay khi tôi thử mặc chiếc áo ngủ gợi cảm.

Tôi đưa ly rượu champagne cho anh: “Cạn ly.”

Anh đặt ly rượu lên tủ đầu giường, cởi cà vạt, nhanh như hổ đói vồ cừu, ép chặt tôi xuống giường.

“Sao không uống rượu?” Tôi hơi cuống.

“Làm việc chính phải cấp bách hơn.” Hôn Hiểu chặn miệng tôi.

Có lẽ do áo ngủ kích thích anh, biểu hiện của Hôn Hiểu hôm nay vô cùng “dũng mãnh”, ôm tôi lật qua lật lại trên giường, lật qua lại lật lại. Hai chúng tôi giống như bánh quẩy quấn vào nhau, anh cởi áo tôi, tôi cởi quần anh. [ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Đang bận chết đi được, đột nhiên ngửi thấy mùi khó chịu, hình như thứ gì bị cháy.

Tôi mở mắt, thấy màn giường bị cháy, lửa đã bén cao bằng người.

Tôi sợ hết hồn, lập tức đẩy Hôn Hiểu ra, trong lúc cấp bách lấy ly rượu trên tủ đầu giường hất vào đám lửa.

Sau khi hất mới phát hiện đó là champagne, nhưng đã lỡ đổ rồi, lửa càng lúc càng bốc to, cuối cùng cả giường đều phát hỏa.

Không còn cách nào, Hôn Hiểu đành chạy tới hành lang tầng trệt, đập vỡ kính, lấy bình cứu hỏa, dốc hết sức bình sinh mới dập tắt đám lửa.

Kết quả là chủ hộ cả tầng nhà đều nhìn thấy bộ dạng hếch nhác của chúng tôi.

Không lâu sau, một bà cụ ở khu nhà chúng tôi đeo phù hiệu đỏ, chống gậy đi lên, tình ý sâu xa dạy cho chúng tôi bài học một tiếng đồng hồ, nói cái gì mà nam nữ có cãi thì cãi nhau, nhưng đốt phòng thì không được, muốn chúng tôi hòa thuận vui vẻ, tương thân tương ái.

Không dễ gì tiễn bà cụ đi, tôi và Hôn Hiểu nhìn cái giường bị cháy đen, một chút tương thân tương ái cũng chả còn.

Chương 77: Thực thi thỏa thuận 2

Ngày thứ hai, tôi nhanh chóng ngồi trong cửa hàng thời trang, thu hút sự chú ý của em gái: “sao phờ phạc thế?”

Tôi lắc lắc đầu: “Em còn nhỏ, không hiểu.”

Em gái tôi bĩu ôi: “Em đâu có nhỏ, sắp tròn 18 rồi.”

Tôi nhìn em gái, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, do dự hỏi: “Em và người yêu em, cái đó, cái đó … cái đó….”

“Cái gì mà cái này cái đó?” Em gái nghi ngờ, nhưng nhìn bộ dạng tôi đột nhiên hiểu ra: “Chị muốn hỏi em và anh ấy đã làm chưa hả?”

Vị thành niên bây giờ thật mãnh liệt, tôi há hốc miệng, gật đầu: “Chị muốn hỏi bọn em đã làm cái đó chưa?”

“Xin đi, bọn em ở bên nhau đã nửa năm rồi, không làm người ta còn cho rằng chúng em có bệnh.”

“Vậy, lần đầu tiên của bọn em, cái đó, cái đó, cái đó xảy ra thế nào?” Tôi cân nhắc từng từ.

“Bọn em …” em gái nói tới đây, đột nhiên dừng lại, nhìn tôi, cười ám muội: “Bà chủ, lẽ nào chị và người yêu …”

“Dừng lại.” Tôi ra tín hiệu tạm dừng, dụ dỗ nói: “Nếu em nói rõ điều chị muốn biết, hơn nữa không làm chị bối rối, sẽ tăng nửa tháng lương cho em.”
Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn, em gái lập tức ngồi ngay ngắn: “Làm tình giống như làm ăn, một khi cơ hội bay qua trước mặt, hất định sống chết phải nắm chặt, nhìn chuẩn mục tiêu, lập tức hạ thủ, không được có chút do dự, nói túm lại, phải nắm lấy tôn chỉ không thành công liền xả thân, tuyệt không kéo dài.”

Tôi nắm chặt tay em gái: “nghe lời nói của quân vương hơn cả mười năm đọc sách, em gái, cửa hàng giao cho em!”

Nói xong, tôi cầm túi chạy về nhà!

Mướt mát mồ hôi mở cửa, Hôn Hiểu đang ngồi trước máy tính, hồ nghi nhìn tôi: “Sớm thế đã về rồi hả em?”

“Đừng phí lời!” Tôi một tay lôi anh lên giường, sau đó nhanh chóng cởi áo anh, rồi tháo thắt lưng của anh.

“làm gì vậy?” Hôn Hiểu tức cười nhìn tôi.

“Việc này không thể kéo dài.” Tôi dứt khoát ngồi vắt lên người anh, trực tiếp cởi áo mình

“Đợi đã.” Giọng Hôn Hiểu hơi khàn khàn.

“Sao vậy?” Tôi căng thẳng hỏi anh: “Lẽ nào Tiểu Trang vẫn chưa được?”
”Không phải cái đó!”

“Vậy vì sao?”

“Anh cảm thấy, lần này sẽ bị cắt ngang.”

“Không đâu.” Tôi bảo đảm với anh: “Anh xem, cửa và cửa sổ đã đóng rồi, người và chuột đều không thể vào, nến cũng đã vứt sạch, đến bếp ga cũng tắt rồi, tất cả đều đã chuẩn bị xong, chỉ thiếu gió đông là anh thôi.”

Hôn Hiểu nhìn tôi, trong mắt từ từ nhuốm màu tình dục: “Được, bắt đầu thôi.”

Nói xong, anh liền nhanh như chớp đặt tôi xuống giường, hai chúng tôi thân thể giao hòa, rịn mồ hôi, ngoài ra còn có dư vị của dục vọng.

Hôn Hiểu quyết định theo chỉ thị của tôi, nhanh chóng tấn công, thế là từ bỏ những ngôn từ dịu dàng, vuốt ve nhẹ nhàng, trực tiếp vào chủ đề chính … Tay anh trượt từ chân lên đùi, sau đó kéo tấm lót che cuối cùng.

Tới rồi tới rồi, tôi hít sâu, chờ đợi, chờ đợi.

Nhưng, sao chẳng có động tĩnh gì?

Mở mắt nhìn, phát hiện vẻ mặt vô cảm của Hôn Hiểu, không, có chút biểu cảm, tên gọi Tuyệt vọng.

Sao vậy? Thuận theo ánh nhìn của anh, nhìn xuống quần lót của tôi, trái tim tôi rớt xuống vực thẳm.

Chị gái của mẹ tôi đến rồi. (cái này ám chỉ kỳ kinh nguyệt ạ).

Hôn Hiểu trượt khỏi người tôi, ngồi bên cạnh, thở dài: “Chúc Thảo Nhĩ, anh bỏ cuộc rồi.”

Tôi cầm quần lót của mình, khóc không ra nước mắt.

Chỉ là làm tình, cũng chẳng phải khinh nhờn gì thần linh, sao mà khó thế?

Chương 78: Thực thi thỏa thuận 3

Căn cứ vào tình trạng thông thường, bà bác phải một tuần nữa mới đi, sau ngày hôm đó, chúng tôi ngừng nếm thử.

Hơn nữa, trong lòng mọi người đều đã hoàn toàn bỏ cuộc.

Đã làm qua 3 lần, đây là ý chỉ của thần, cấm đoán kết hợp, há dám không phục tùng.

Có lẽ thần sợ chúng tôi vô vị, ngày hôm đó khi ăn sáng, tiếng “binh”, Chí Chí lâu lắm không gặp mở cửa bước vào.

Hôn Hiểu không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt nói: “Sau này chúng ta nên nhớ khóa cửa.”

Tôi mặc kệ anh, quay sang Chí Chí, hỏi: “Này, sao nổi giận đùng đùng thế? Ai lại chọc cậu à?”

“Còn có thể có ai?” Chí Chí vẻ mặt tức giận: “Đều là tên Hoa Thành đó.”

“Hai người không phải lại chia tay chứ?” Tôi kinh ngạc, nhất định đừng, mối nhân duyên này chính là tôi dùng mông đổi lấy.”

“Không, chỉ là cãi nhau một trận thôi.”

“Vì sao?” Tôi tò mò.

“Vì,” Chí Chí nhìn tôi một cái, định nói lại thôi: “vì ột vài việc nhỏ.”

“Việc nhỏ gì?” Tôi vẫn kiên nhẫn.

“Uhm…”

“Vì một vài chuyện trong phòng ngủ.” Ngoài cửa lại tới một người nữa, không cần nói, chắc là Hoa Thành. Anh ta mỉm cười nói với chúng tôi: “Ví dụ ai nên ở trên, ai nên ở dưới, hai vị chắc chắn có kinh nghiệm, chắc sẽ hiểu.”

Kinh nghiệm?

Tôi và Hôn Hiểu nghĩ tới kinh nghiệm thất bại vô số lần, nhìn nhau, căng thẳng cúi đầu ăn cơm.

Còn lại Chí Chí và Hoa Thành ở đó lôi lôi kéo kéo, dây dây dưa dưa.

“Này, họ phá tường khi nào vậy?”

“Em không biết! .. Anh đến làm gì?”

“Đến đón em về.”

“Em sẽ không mắc lừa đâu.”

“Anh từng lừa em khi nào?”

“Rõ ràng đã giao hẹn bắt đầu lại từ đầu, nhưng anh vẫn kiểu thế, cái gì cũng phải nghe anh!”

“Anh cũng không ép em mà, em muốn ở trên thì ở trên là được.”

“Không phải cái đó!… Em nói rồi, không được hôn em ở chỗ không nên hôn, anh toàn không nghe!”

“Hả? Nhưng em chẳng phải cũng rất thích ư?”

“Hoa Thành, anh!”
Nghe bọn họ nói chuyện, đầu óc tôi và Hôn Hiểu lập tức sung huyết, sắp nổ tung thì điện thoại đến.

Hôn Hiểu nghe máy, một lúc sau sắc mặt nghiêm trọng, đặt điện thoại xuống: “Anh cả đưa Mộ Nhị về nhà rồi.”

Tôi thất kinh: “Đưa về nhà làm gì?”

“Nói rõ quan hệ của bọn họ cho ông ngoại.”

Đang kinh ngạc thành tiếng, đằng sau vang lên tiếng Chí Chí: “Hai người vừa nói, Mộ Nhị có quan hệ với 1 người đàn ông?”
Xong rồi, bây giờ, cả thiên hạ đều biết.

Bốn chúng tôi lập tức lên xe chạy về nhà Liễu Bán Hạ.

Trên đường, sắc trời vàng vọt, mây đen phủ đầy.

Nhưng tới địa điểm mới phát hiện khí áp trong nhà Liễu Bán Hạ và ngoài trời thấp như nhau.

Ông ngoại chống gậy, tức giận ngút trời chỉ Liễu Bán Hạ: “Mày, mày, mày vừa nói gì?”

“Cháu nói, cháu không xem mặt, vì cháu đã có người mình thích rồi.” Ngữ khí của Liễu Bán Hạ rất bình tĩnh.

“Mày, mày, mày lại nói ra những lời đại nghịch bất đạo này, mày sao có thể thích đàn ông chứ?!” Ông ngoại đấm ngực, vô cùng đau lòng: “Bao nhiêu đứa cháu ngoại, ông tin tưởng nhất là mày, giao toàn bộ sản nghiệp công ty cho mày, không ngờ mày lại phụ sự kỳ vọng của ông! Mày xứng đáng với ông không!”

Mộ Nhị cúi đầu, không nén được kéo kéo tay áo Liễu Bán Hạ: “Bán Hạ, thôi đi, em về trước.”

“Đừng bị ông ấy lừa.” Liễu Bán Hạ kéo Mộ Nhị lại, quay người nói: “ông ngoại, đừng diễn kịch nữa. Ông chỉ có 3 đứa cháu ngoại, Mặc Sắc cả ngày tiêu phí thời gian trong quán rượu, Hôn Hiểu căn bản không nghe ông sai khiến, cuối cùng chỉ còn lại một sự lựa chọn … ông chỉ có thể giao công ty cho cháu.”

Ông ngoại ho nhẹ một cái, vẻ mặt không kịch hóa: “Về vấn đề đó đừng nhắc tới, nhưng cháu sao có thể làm ra việc khiến cả nhà mình mất mặt chứ! Lại muốn ở cùng 1 thằng đàn ông, việc này truyền ra ngoài, danh tiếng của nhà ta đều bị hủy hoại!”
”Ông ngoại, cháu tưởng ông quên rồi, danh tiếng nhà chúng ta trong cái ngày sinh nhật lần thứ 60, ông vụng trộm với nữ nhân viên phục vụ trong tủ quần áo, bị bà ngoại phát hiện, sau đó ném quần áo hai người xuống hồ, hại ông không thể không quấn một cái khăn, thời khắc nhặt lấy dưới trăm con mắt theo dõi đã sớm bị hủy hoại rồi.” Liễu Bán Hạ kiên định nói.

Ông ngoại thẹn quá hóa giận, trách mắng: “Cho dù như vậy, ông vẫn không cho phép cháu ở với 1 người đàn ông, nếu không, ông sẽ xóa bỏ chức vị của cháu!”

“Không sao, dù gì cháu đã lập tòa báo mới rồi.” Liễu Bán Hạ thủng thỉnh nói: “Ông còn nhớ chứ? Trong ngành gần đây đang bàn luận về, đứng sau biên đạo chính là cháu.

“Cháu …. Đồ bất hiếu! Dám phản bội ông ngoại!” Ông ngoại giữ chặt ngực, thở gấp.

“Ông ngoại, thôi đi.” Chu Mặc Sắc bên cạnh không nhịn được lên tiếng: “Lần trước đi bệnh viện kiểm tra, tim gan của ông còn cường tráng hơn cả cháu.”

“Bệnh tim mạch cấp tính có được không?” Ông ngoại tức giận trợn mắt nhìn Chu Mặc Sắc một cái.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ