Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Láng giềng hắc ám(Hàng xóm hắc ám) - trang 4

Chương 19: Anh ấy nói, anh đã bị em sờ rồi 1

Cái gì?!

Tôi cúi đầu nhìn, quả nhiên, vì trong nhà ấm áp, mặc rất ít, cúc áo cũng khá lỏng, vì vậy vừa cúi người, liền bị Trang Hôn Hiểu nhìn thấy hết rồi!

Bi thảm hơn nữa, anh còn nhướng mày, cười như không mà nói: “32A? Anh may rồi.”

Tôi đảo mắt, giơ tay đến phần bụng dưới của anh, nhẹ nhàng nắm……

“Đường kính 2cm? Em may rồi.”

Sau đó nhân lúc Trang Hôn Hiểu mắt chữ O mồm chữ A, nhanh chóng đoạt chìa khoá, quay người phóng khoáng bước vào bếp, hát khẽ, rửa bát.

Muốn đấu với mình, bản nữ hiệp chưa từng ăn qua thịt heo, cũng chưa từng nhìn qua con heo nhỏ ba chân bốn cẳng chạy ?

Nhưng mình đã thắng hoàn toàn.

Ngày thứ hai sau khi dậy khỏi giường, đang ngáp, lại kinh ngạc thấy bóng dáng quen thuộc bên bàn ăn……. Là ai thì không cần nói nữa.

“Anh hai, rốt cuộc anh đánh bao nhiêu chùm chìa khóa?” Tôi bước tới trước mặt anh chất vấn.

“Chỉ 10 chùm thôi.” Anh dù bận tối mắt mà vẫn thong thả nói

10 chùm?!

Khóe miệng tôi bắt đầu run rẩy: “Mau đưa tất cả chùm chìa khóa ra đây.”

“Vì sao?” Trang Hôn Hiểu thong thả ung dung hỏi.

Tôi khóc cười không nổi: “Lẽ nào anh có thể chịu đựng được một người ngoài tùy tiện vào nhà anh, khám phá sự riêng tư của anh? Thế thì em cũng không mong như vậy!”

Anh nhún nhún vai: “Anh không phải không muốn, anh đã đặt chìa khóa chìa khóa của nhà anh vào trong túi em rồi, hoan nghênh vào bất cứ lúc nào.”

Tôi chỉ cảm thấy huyện thái dương đột nhiên đập, xém chút thổ huyết, nhưng Trang Hôn Hiểu vẫn chưa xong: “Ngoài ra, anh không cảm thấy đối với em, anh không phải “người ngoài”.”

Tôi day thái dương, yếu ớt hỏi: “Vậy anh nói chúng ta là quan hệ gì?”

Trang Hôn Hiểu xoa xoa cằm, chầm chậm nói: “Để anh nghĩ, chúng ta ngủ cũng ngủ rồi, hôn cũng hôn rồi, ngực của em cũng bị anh thấy rồi, phần quan trọng nhất của anh cũng bị em sờ rồi…… Em cảm thấy, nói ra sẽ có người tin anh chỉ là người ngoài của em không?”

Tôi chớp hai mắt: “Anh sẽ không nói ra chứ?”

Anh cong khóe miệng: “Em cho rằng anh không dám?”
Tôi hít hơi lạnh, nếu tôi gật đầu, không biết anh có thể làm ra chuyện gì. Nhưng nếu tôi lắc đầu, thì chẳng có dũng khí gì.

Đang tiến thoái lưỡng nan, chuông cửa kêu lên.

Mắt Trang Hôn Hiểu lóe sáng, lạnh nhạt cười: “Đúng lúc em xem anh dám hay không nhé.”

Nói liền đi mở cửa, tôi lập tức hoảng hồn, bước lên trước kéo áo anh, nhưng sức anh mạnh hơn, tôi lại bị anh kéo đi.

“Đừng!” Trong lúc tôi hét to đinh tai nhức óc, cửa mở.

Chí Chí đứng trước cửa, kéo vali hành lý, vẻ mặt nghi hoặc: “Hai người, rốt cuộc ai cưỡng hiếp ai?”

“A?”

“Rõ ràng nghe thấy tiếng kêu của nữ, mở cửa ra nhìn, lại là nam bị nữ lôi áo, thật không hiểu,” Chí Chí lắc lắc đầu, đột nhiên chỉ Trang Hôn Hiểu hỏi: “Đúng rồi, anh ta là ai.”

“Người đi đường và láng giềng.” Tôi cướp lời Trang Hôn Hiểu

Chí Chí tỉnh ngộ: “À, chính là tên nhóc cậu chăm sóc.” Sau đó, cô ấy giơ tay ra véo véo mặt Trang Hôn Hiểu: “Nói cho chị biết, mấy tuổi rồi?”

Trang Hôn Hiểu bình tĩnh trả lời: “27.”

Chí Chí ngẩn mất 3 giây, đột nhiền cười vỗ vỗ mặt anh: “Tên nhóc này, rất hài hước.” Sau đó kéo hành lý vào phòng ngủ của tôi: “Thảo Nhĩ, mình mệt rồi, mượn giường cậu ngủ trước nhé, khi nào ăn cơm gọi mình.”

Để lại Trang Hôn Hiểu với sắc mặt u ám, còn có tôi nén sự vui vẻ trên đau khổ của người khác thành nội thương.



Chương 20: Anh ấy nói, anh đã bị em sờ rồi 2

Đợi Chí Chí tỉnh, tôi bắt đầu hỏi hành tung 1 tháng nay của cô ấy, mới biết hóa ra cô ấy đi Hải Nam nghỉ đông.

Thật biết hưởng thụ mà.

“Hoa Thành gây phiền phức cho cậu không?” Chí Chí hỏi.

“Cũng được, mời mình ăn bữa cơm, nhân tiện gây tổn hại hàng nghìn tế bào bạch cầu của mình.”Ngoài ra, còn hồ đồ bị người ta hôn nữa, cho tới hôm nay vẫn chưa rõ là lãi hay lỗ.

“Mời cậu ăn cơm? Anh ta nói gì với cậu?”

Tôi “A” một tiếng: “Đúng rồi, anh ta nói muốn đợi cậu về, nghe khẩu khí dường như muốn ba ba trong bể.”

Chí Chí lạnh nhìn tôi: “Cậu nói mình là ba ba?”

Tôi xua xua tay: “Bị anh ta bắt được thì đương nhiên là ba ba rồi, đúng rồi, Hoa Thành biết tin cậu trở về chưa?”

“Anh ta chẳng phải thần tiên, hơn nữa, cũng chỉ là nói mà thôi, đừng để ý anh ta.”

Đang nói, điện thoại Chí Chí reo, cô nhận, nghe vài câu, mặt lập tức biến sắc.

“Sao thế?” Tôi vội hỏi

Cô cầm áo khoác, rời phòng, để lại câu nói hổn hển: “Tên khốn đó đi tìm cha mình rồi.”

Tôi trợn mắt, việc này làm lớn rồi.

Không thể không bái phục dũng khí to lớn và bản lĩnh thần thông của Hoa Thành, Chí Chí vừa về đã bị điện thoại gọi tới, còn có gan tới chỗ cha Chí Chí. Sớm nói qua, cha Chí Chí là chủ võ quán, đao, súng, kiếm, côn, roi, giản, chùy, rìu, 18 vũ khí, đều tinh thông. Hành hiệp trượng nghĩa vì người, chân thực nhiệt tình, lo lắng chuyện công bằng cho mọi người. Dạy dỗ đệ tử, năng lực ai ai cũng xuất chúng. Hoa Thành cho dù có lợi hại mấy, đi như vậy cũng là dê vào miệng hổ, tai vạ khó tránh.

Tới võ quán, Chí Chí hỏi rõ tình hình, được biết Hoa Thành và cha cô đang ngồi trong phòng nói chuyện, lập tức chạy vào trong. Tôi ước đoán, cụ ông nghe thấy con gái yêu bị lợi dụng, nhất định sẽ nổi giận lôi đình, chắc sẽ cùng Chí Chí dạy cho Hoa Thành một bài học, loại hiện trường tanh mùi máu đó, người thường như tôi có lẽ nên ít xem thì hơn.

Khi ra đằng sau hậu viện “thưởng thức phong cảnh”. ….. sư huynh sư đệ của Chí Chí đều ở đây luyện võ, hơn nữa …… còn cởi trần! Bắp thịt cường tráng hòa lẫn mồ hôi, tiếng thét hùng hồn thâm trầm, quả là nơi có phong thủy tốt cho chị em phụ nữ háo sắc.

Cực kỳ hứng thú chạy đi xem, chốc lát trợn tròn mắt, một vị trai tráng cũng không có?!

“Không cần nhìn nữa, sư phụ cho bọn họ nghỉ một ngày, toàn bộ chạy đi chơi rồi.” Đằng sau đột nhiên vang đến một giọng nói ấm áp.

Quay người, nhìn thấy một anh chàng, mặt mày thanh tú, đẹp đẽ xuất trần, trên người mặc bộ đồ võ màu trắng, tay áo bay bay, có chút hương vị khí phách, phong độ của thần tiên.

“Mộ Nhị, sao anh chưa đi?” Anh ta chính là nhị sư huynh của Chí Chí, tên là Mộ Nhã Dật, có điều tôi thấy không thuận miệng, liền giúp anh ấy đổi tên thành Mộ Nhị.

Mộ Nhị ngồi xuống ghế mộc, đưa tôi cốc trà, khói mù nhàn nhạt lướt qua trong mắt: “Không có gì vui cả.”

“Mộc Nhị, anh sao thế?” Tôi tò mò, bình thường anh ta không như vậy. Nghĩ tới gần 2 tháng chưa gặp, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì rồi?

“Thảo Nhĩ,” Mộc Nhị cúi đầu nhìn lá trà trôi dạt chìm nổi trong cốc, ngập ngừng một chút, “Ôi”: “Hay là thôi đi.”

Tôi vội vàng truy vấn: “Không sao, anh có chuyện gì thì kể cho em đi, đừng có giữ trong lòng.”

Nếu không tối về em không ngủ nổi.

“Thảo Nhĩ,” Mộ Nhị đứng dậy, quay lưng vào tôi: “Em đã từng thích người nào không nên thích chưa, nếu em thích người không nên thích, em sẽ tiếp tục thích hay là không thích anh ấy nữa?”

Tôi suy nghĩ tỉ mỉ chuỗi vè đọc nhanh này, cuối cùng ra kết luận: Mộ Nhị yêu rồi!

Luôn cho rằng anh ấy thuộc về núi Võ Đang, không ngờ anh ấy lại thích con gái!

Nhưng, xem ra, người con gái này là người anh ấy không nên thích. Vậy thì chắc là con gái đối thủ của anh ấy rồi…… trong phim truyền hình đều diễn như vậy mà.

Cũng khó trách, bọn họ luyện võ không ra khỏi cửa lớn, cửa trong không bước qua, người duy nhất có thể tranh chấp chính là người đồng đạo. Hai bên tối ăn no rồi, ngại đi mua thuốc tiêu hóa dạ dày, thì đi đấu võ thúc đẩy tiêu hóa, lại không biết nặng nhẹ, không cẩn thận sẽ bị gãy tay gãy chân, gan phổi bị thương.

Mộ Nhị là chính phái, nói như vậy người con gái đó là yêu nữ của tà phái?



Chương 21: Anh ấy nói, anh đã bị em sờ rồi 3

Hóa ra là yêu nữ, oa, cực phẩm thế gian, đàn ông nào không muốn chứ, chả trách có thể kêu Tiểu Mộ Nhị nhà chúng ta thương nhớ như vậy.

Hơn nữa dù sao cũng là tình đầu của người ta, tôi không đành lòng tàn nhẫn, chỉ an ủi anh: “Mộ Nhị, chuyện tình cảm chỉ có thể người trong cuộc mới có tư cách đánh giá. Có điều tình yêu vốn dĩ là một chuyện rất đẫm máu, 1/4số người có thể bị chết vì thổ huyết, 2/4 số người có thể bị gãy xương thương cốt, số còn lại có thể bầm tím, bôi thuốc Vân Nam là khỏi, người thực sự không bị tổn hại một cọng tóc nào đã hiếm lại càng hiếm. Vì thế, tất cả xem sự lựa chọn của anh, chỉ cần thời gian trôi qua, bản thân sẽ không hối hận, quyết định này là chính xác.

Mộ Nhị gật gật đầu, nhưng sắc mặt vẫn không sáng sủa.

Tôi hết kế sách rồi, nhìn đồng hồ, cảm thấy đến lúc đi xem kết cục chiến đấu giữa cha con Chí Chí và Hoa Thành, liền phủi phủi mông, nói tạm biệt Mộ Nhị, rời đi.

Rón ra rón rén tới cửa phòng, vẫn chưa bắt đầu nghe trộm, bên trong liền vọng lại giọng cha Chí Chí: “Thảo nha đầu, đừng trốn nữa, vào đi.”

Tôi lè lưỡi, cụ nhà vẫn lợi hại vậy, vội vàng mở cửa bước vào.

Căn phòng của cụ nhà rất đơn giản theo phong cách cổ, một giá sách bằng gỗ mây, chưa đầy các sách quý võ học, trên bàn sách gỗ cây lê bày bút nghiên giấy mực, trên trường treo đầy văn chương các nhà văn nổi tiếng.

Tôi và Chí Chí bọn họ đứng quy củ bên cạnh bàn bát tiên.

Xem tình hình, hai bên vẫn chưa đánh nhau.

Vừa ngồi xuống, cha Chí Chí đã hỏi: “Thảo nha đầu, Chí Chí có từng đồng ý với Hoa Thành, nếu nó thua thì làm bạn gái người ta không?”

“Đúng, Chí Chí từng nói như vậy.” Tôi gật gật đầu.

“Vậy được,” Cha Chí Chí nhắm mắt, vuốt vuốt râu, nói từng từ từng câu: “Đã như vậy, thì nhanh chuẩn bị hôn sự cho Hoa Thành và nó đi.”

“Cái gì?!” Tôi và Chí Chí trong phúc chốc nhảy bổ lên, mà Hoa Thành thần khí bình tĩnh, hàm ý cười rồi uống trà.

“Người học võ, quan trọng nhất là chữ “tín”, nói lời phải giữ lấy lời mới là người quân tử. Nếu Chí Chí đã đồng ý Hoa Thành thì nên tuân thủ lời hứa, nếu không, cũng không đáng làm con gái họ Dương ta.” Dạy dỗ hai chúng tôi xong, cha Chí Chí chuyển sang Hoa Thành: “Vừa nãy cậu nói muốn chơi cờ vây, vậy chúng ta tới chơi hai ván đi.” Nói xong liền cầm cờ vây, hai người anh một con tôi một con bắt đầu.

Còn lại tôi và Chí Chí ngốc nghếch ở bên, không nói gì được.

Có điều Chí Chí cũng chẳng phải đèn thiếu dầu, nói kiên quyết, chết cũng không lấy Hoa Thành.

Sau đó liền kéo hành lý về nhà mình ngủ,

Vui nhất là Trang Hôn Hiểu, anh ấy nhìn bóng dáng Chí Chí rời xa, nói một câu: “Mẹ kế cuối cùng cũng đi rồi.”

“Mẹ kế?” Tôi nghi hoặc: “Cái gì mà mẹ kế?”

Anh ấy giải thích: “Chính là mẹ kế ngăn cản cô bé lọ lem và hoàng tử.”

Tôi chỉ chỉ mình: “Cô bé lọ lem?” sau đó chỉ chỉ anh ấy: “Hoàng tử?”

“Không sai.” Trang Hôn Hiểu gật gật đầu, mặt không biến sắc.

Tôi vỗ vỗ vai anh, nghiêm túc nói: “Bạn học à, sau này ăn cơm xong đừng nói những lời như vậy, tránh lãng phí cơm gạo.”

Hoàng tử?!

Trang Hôn Hiểu anh đúng là càng ngày càng có nọc độc rồi.

Chương 22: Tiểu Trang, Tiểu Trang nhà anh ấy 1

Thời tiết dần dần ấm hơn, quần áo tôi càng mặc càng ít đi, vấn đề quan trọng to lớn là từng bước bộc lộ khỏi mặt nước.

Vì vậy lúc ăn cơm, tôi trịnh trọng đề cập với Trang Hôn Hiểu: “Sau này trước khi vào phòng xin anh hãy gõ cửa.”

Anh gỡ miếng cá xong, cho vào bát tôi: “Vì sao?”

Tôi nhìn miếng cá trắng nõn trong bát, mềm lòng đi, nhưng lập tức lắc lắc đầu, kiên định lòng tin: “Vì anh thường xuyên đột nhiên tập kích, lúc mở cửa có thể em chưa mặc xong quần áo.”

“Chúc Thảo Nhĩ,” Trang Hôn Hiểu ngẩng đầu nhìn tôimột cái, chậm rãi nói: “Sau khi em nói như vậy, anh càng không gõ cửa.”

Tôi (+ __+)

“Đúng rồi, cầm lấy cái này.” Anh đưa tôi một cái túi da bò.

“Đây là cái gì?” Tôi bị anh ấy khiến cho tức giận, bộ dạng uể oải cầm lấy.

“Thẻ ngân hàng và mật mã của anh.”

Cái gì?!

“Sao đưa em?”

“Coi như phí ăn uống của anh.”

“Vậy cũng không cần đưa cả thẻ cho em, cầm về nhanh.”

Tuy tôi Chúc Thảo Nhĩ là loại người nổi tiếng thấy tiền sáng mắt, nhưng cũng không dám không làm mà hưởng.

“Vậy thì coi như tiền tiêu vặt của em đi.”

“Em dùng làm gì tiền của anh?”

Anh cười nhạt: “Chúng ta đều như vậy rồi, em nuôi anh cũng là điều nên làm.”

Tôi buông đũa xuống bàn: “Chúng ta làm sao! Anh đừng có nói linh tinh!”

Tiểu này, quả thật hủy hoại thanh danh của tôi.

Trang Hôn Hiểu vẫn duy trì nụ cười của anh, lại gắp miếng cá vào bát tôi, thủng thỉnh nói: “Tiểu Trang nhà chúng tôi đã bị em sờ mó rồi, lẽ nào em muốn phủi đi một cách sạch sẽ?”

“Tiểu Trang nhà anh? Em nào có sờ mó nhà anh……” Đợi chút, tôi ngậm miệng, Tiểu Trang nhà anh? Lẽ nào ý anh nói là cái đó….. của anh ấy?

Hiểu ra, tôi lập tức căm ghét nhìn anh: “Anh lại gọi cái đó…… của mình là Tiểu Trang? Có buồn nôn không?”

Anh nguýt tôi một cái: “Buồn nôn em còn sờ.”

Tôi @__@ thổ huyết 3lít.

Trang Hôn Hiểu, thua anh rồi!

Rửa bát xong, từ bếp đi ra, quả nhiên thấy Trang Hôn Hiểu ngồi trên ghế sô fa, bây giờ chưa tới 12h thì anh ấy sẽ không về.

Tôi bất đắc dĩ thở dài, ngồi cạnh, nhẹ nhàng bóp chân. Hôm nay cửa hàng mở bán hàng lại, khách khá đông, đi giày cao gót đứng cả ngày, bắp chân đau điếng.

Đang bóp chân, Trang Hôn Hiểu đột nhiên vỗ vỗ đùi mình.

Tôi chăm chú nhìn anh, chẳng thèm để ý.

Anh thấy tôi không phản ứng, cuối cùng không nhịn được đành mở miệng: “Anh nói để chân em lên đây.”

“làm gì?” Tôi nhíu mày.

Anh ấy không quan tâm vẻ kinh ngạc của tôi, ôm chân tôi đặt lên đầu gối anh, thay tôi xoa bóp.

Còn đừng nói, Trang Hôn Hiểu cứ như từng luyện qua, điều khiển hạng nhất, lực vừa đúng chỗ, đau đớn lập tức giảm đi một nửa.

“Như thế được chưa?” Anh hỏi

Tôi nhắm mắt, vẻ ngây ngất nói: “Em rất sùng bái anh.”

Cứ như thế, dựa vào chỗ vịn tay ghế sô fa, chân kê lên người Trang Hôn Hiểu, hưởng thụ massage bậc nhất, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.



Chương 23: Tiểu Trang, Tiểu Trang nhà anh 2

Trong mơ phát hiện bản thân thực sự biến thành cô gái lọ lem, vừa nghe thấy cáo thị Trang Hôn Hiểu muốn tuyển chọn bạn gái, lập tức nhanh chóng chạy tới thi tuyển, Chí Chí lôi tôi lại, nói tôi và Trang Hôn Hiểu cách biệt tuổi tác quá lớn, không thích hợp, phải cử em gái đi, tôi lo lắng toát mồ hôi đầy đầu, ra sức giải thích, nhưng Chí Chí không tin, cuối cùng nói với tôi, chỉ cần trong hôm nay tôi bán được 1000 bộ quần áo, thì có thể đi. Tôi vừa nghe, lập tức treo biển bên ngoài cửa hàng, lập tức viết chữ đại hạ giá, một đồng một bộ, mọi người ùn ùn kéo đến, không lâu sau liền bán hết sạch quần áo. Sau đó tôi không thèm để ý sắc mặt tái mét của Chí Chí, chạy nhanh tới nơi Trang Hôn Hiểu tổ chức vũ hội. Kết quả vừa vào, đúng lúc thấy Trang Hôn Hiểu và một mỹ nữ nữa ôm nhau rất chặt, đang khiêu vũ, còn cười ầm ĩ, rất vui vẻ. Tôi tức giận, lập tức chạy trối chết lôi hai người ra, vị mỹ nữ đó không phục, nói nên có thứ tự trước sau. Tôi một chút cũng không thương hoa tiếc ngọc, hét lên với cô ta, tôi đã sờ Tiểu Trang nhà anh ta rồi, cô muốn sao. Cô ta chắc là tiểu thư khuê các, chưa từng gặp qua loại phụ nữ đanh đá như tôi, liền thối lui. Tôi quay người, đang muốn trừng trị Trang Hôn Hiểu, nhưng anh ta liền ôm lấy tôi, nói một cách tình cảm mãnh liệt, Thảo Nhĩ, cuối cùng em tới rồi! Thấy anh ta coi trọng tôi, tôi lập tức không giận nữa, đưa tay cho anh ta, kêu ra khiêu vũ. Trang Hôn Hiểu không ngạc nhiên, nói, còn khiêu vũ cái gì, nhà bếp đợi tôi bao lâu rồi. Nói xong liền ra sức đẩy tôi, tôi lăn lộc cộc tới bếp, mặt té xuống đĩa lưỡi heo, có một cái còn chọc vào miệng tôi, tôi ra sức nhổ ra, nhưng lưỡi heo cứ như còn sống, vẫn không ngừng quấy rối trong miệng tôi. Được, lưỡi heo, mày bất nhân tao bất nghĩa, tôi hung dữ, cắn mạnh một cái……

Đột nhiên nghe thấy tiếng rên nhỏ, tôi tỉnh lại, mới phát hiện ra… mình bị Trang Hôn Hiểu đè trên ghế sô fa!

“Anh làm gì đấy?” Tôi trợn mắt.

Ai ngờ anh ấy trợn mắt nhìn lại: “Em còn hỏi anh, sao cắn anh?”

“Hóa ra anh chính là lưỡi heo!” Tôi đột nhiên hiểu ra, vội đẩy anh ấy, “Sao hôn trộm em!”

Trang Hôn Hiểu nói cứ như không: “Massage cho em lâu vậy, không thể lấy chút thù lao ư?”

“Sao anh nhỏ mọn vậy?” tôi vội lấy khăn lau miệng: “Vậy anh nấu cơm cho anh lâu như vậy, sao anh không trả thù lao cho em?”

Trang Hôn Hiểu nhìn tôi 3 giây, sau đó dang hai tay ra dựa vào ghế sô fa, cắn răng nói: “Đến đây.”

“làm gì?” Tôi không hiểu

“Em chẳng muốn thù lao ư?” Vẻ mặt kiểu hy sinh: “Vậy thì lấy thân thể anh ra báo đáp em nhé.”

Tôi liếc anh một cái: “Anh mơ đấy.”

“Ôi,” Trang Hôn Hiểu dùng khuỷu tay huých huých tôi: “quá thời gian quy định, còn không nắm lấy cơ hội?”

“Phiền chết đi! Nhanh tiếp tục massage cho em.” Tôi không khách khí đặt chân lên người anh, dùng mũi rên lên một tiếng: “Với bộ dạng anh, phụ nữ nào có thể thích anh được.”

“Mình phát hiện mình hơi thích anh ấy rồi.” Trên ban công nhà Chí Chí, tôi một hơi uống cạn ly champagne, sau đó nói ra lời này.

“Ai?” Chí Chí hỏi

“Trang Hôn Hiểu.”

“Hóa ra là tên tiểu tử đó.” Chí Chí “à” một tiếng: “Sao đột nhiên cậu phát hiện bản thân thích anh ta?”

“Mình mơ thấy anh ấy và người phụ nữ khác ôm nhau, trong lòng giống như bị kiến cắn, rất chân thực.” Tôi giơ chân ra lan can ban công, đung đưa: “Hơn nữa, khi anh ấy hôn mình, mình cũng không có cảm giác ghét, vì vậy chắc là thích anh ấy rồi.”



Chương 24: Tiểu Trang, Tiểu Trang nhà anh ấy 3

Nghe lời, Chí Chí suýt bị sặc rượu, vỗ vỗ ngực: “Cậu và anh ta hôn nhau rồi?”

“Không chỉ thế,” Tôi nhún nhún vai: “Còn sờ tiểu huynh đệ nhà người ta nữa.”

“Vậy cậu nên chịu trách nhiệm.” Chí Chí lại đổ ly champagne, đưa vào trong tay tôi.

“Đúng rồi, Hoa Thành có đến tìm cậu không?”

“Đừng nhắc tới anh ta nữa.” Chí Chí nhíu mày khó chịu: “Mình ghét loại đàn ông tưởng mình cơ bắp phát triển đã giỏi lắm.”

“Cơ bắp phát triển?” Tôi đoán mò: “Nói như vậy, cậu đã nhìn qua thân thể anh ta rồi à?”

“Đừng dùng ánh mắt dâm ô ấy nhìn mình.” Chí Chí liếc tôi một cái: “Là anh ta tự cởi chomình xem.”

“Oa oa oa.” Tôi kêu 3 tiếng: “Hóa ra các người đã tiến triển đến bước này rồi.”

“Nhưng tim mình cũng chả nhảy lên chút nào.” Chí Chí xua xua tay: “Xem ra mình vẫn thích loại thư sinh trắng nõn.”

“Giống như Nhậm Chi Quang?”

Ai ngờ Chí Chí vừa nghe thấy tên này, sắc mặt u ám lại, cô nâng ly trong tay lên, nhìn chất lỏng màu vàng đậm, nói nhẹ: “Mấy ngày trước mình thấy Nhậm Chi Quang, anh ta và một cô gái rất xinh xắn đi cùng nhau, hai người họ rất vui vẻ…. cậu nói xem, đàn ông có phải chỉ thích phụ nữ mềm mại không?”

“Không thể,” Tôi vội cổ vũ cô ấy: “Loại ác.... như cậu, không, người phụ nữ mạnh mẽ, cũng chẳng phải là loại Hoa Thành thích ư?”

“Thế mà cũng coi là ví dụ hay à?” Chí Chí phản đối.

Đang nói, chuông cửa reo, nhưng Chí Chí nhắm mắt làm ngơ: “Đừng để ý tới nó.”

Tôi không nhịn được, mặc kệ sự ngăn cản của Chí Chí, mở cửa ra nhìn, phát hiện một người đàn ông mặc âu phục đi giày da, vừa thấy tôi lập tức cung kính nói: “Làm phiền rồi, là Hoa Thành tiên sinh kêu tôi mang hoa tới cho Dương Chí Chí tiểu thư.”

Chí Chí trên ban công hét to: “Thảo Nhĩ, không được nhận, nhanh đóng cửa!”

Người đó vừa nghe thấy, lập tức đặt hoa vào trong tay tôi, lao đi trốn chạy.

Không biết làm sao, tôi đành đóng cửa, mang hoa ra ban công. Đây là loại hoa Margaret Chí Chí thích nhất, cánh trắng nhụy vàng, hương thơm thanh khiết.

“Hàng ngày Hoa Thành đều tặng hoa à?”

Tôi đưa hoa cho Chí Chí, cô ấy không nhận, chỉ gật gật đầu.

“Vậy anh ta còn coi như rất có lòng,” Cách nhìn của tôi với Hoa Thành đã có chút thay đổi, tuy anh ta thường mưu sát tế bào bạch cầu của tôi, nhưng nghĩ cho người phụ nữ như Chí Chí, tôi vẫn khuyên: “Tiếp xúc chút đi, người như Hoa Thành cũng không coi là vô cùng hung ác, sao không chấpnhận anh ta?”

Chí Chí ôm chân, cằm tựa lên đầu gối, oán hận nói: “Mình ghét thái độ tự cho mình là đúng của anh ta, thường bắt người khác làm việc theo ý anh ta.”

“Rõ rồi!” Tôi làm động tác tách tay một cái: “Cậu thích loại đàn ông ngoan ngoãn, có thể nghe lời mình, nhưng Hoa Thành và cậu đều ở thế mạnh như nhau, không thích thua, vì vậy cậu ghét anh ta.”

Chí Chí không tỏ rõ ý kiến, một lúc sau, đột nhiên hỏi: “Cậu nói, rốt cuộc Hoa Thành thích mình vì cái gì? Là tính cách, hay là vẻ ngoài?”

Tôi nhìn quanh vũ khí đánh nhau đầy phòng, kiên định nói: “Vẻ ngoài, chắc chắn là vẻ ngoài.”

“Vậy thì……” Chí Chí đưa ly rượu lên má, lẩm bẩm nói: “Nếu mình cho anh ta, anh ta sẽ không tới dây dưa với mình nữa đâu nhỉ.”

“Cho anh ta?” Tôi trợn mắt: “Cậu đừng có làm việc ngốc nghếch đấy.”

“Ôi, nói thêm chút nữa,” Chí Chí thất bại nắm nắm tóc: “Mình sắp bị ép đến phát điên rồi.”

Ra khỏi nhà Chí Chí, đi qua cửa hàng tổng hợp, tôi liền tiện đường đi dạo, nghìn lần không nên vạn lần không nên, khi đi qua quầy chuyên bán đá quý quên không nhắm mắt, nhìn thấy một cái vòng tay bạch kim, khảm nạm kim cương cắt hình hoa hồng, tinh xảo và thanh nhã. Chân lập tức dường như bị dính phải keo loại mạnh, không đi nổi.

“Tiểu thư, muốn thử không?” Cô gái bán hàng đúng lúc lấy ra vòng tay, đeo lên cho tôi, vừa ra sức cổ động: “Thật sự rất hợp, tiểu thư, muốn mua thì nhanh lên, kiểu này bán rất chạy, muộn thì không còn nữa đâu.”

Tôi saymê nhìn vòng tay đó, lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn, mềm lòng… Nhưng, giá tiền đắt quá, tương đương 3 tháng tiền lương của tôi!

Không được, không được, Chúc Thảo Nhĩ, buông xuống, mỉm cười, sau đó vội bước đi.

Tôi dùng toàn bộ chí lực, cuối cùng nhìn vòng tay một cái, sau đó chầm chậm tháo ra, đang muốn đưa cho cô nhân viên bán hàng, một giọng vang lên: “Hãy gói cái vòng này lại.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn rõ người tới, đột nhiên thấy ngạc nhiên ……. Boss!

Đây chẳng phải chính là boss đồng tính đó ư?

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ