XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Mờ ám ( Ám muội ) - trang 6

CHƯƠNG 26: HỒI ỨC DƯỚI BẦU TRỜI SAO
“Vu Tiệp, chuyện gì vậy?” Trinh Phong lo âu ôm chặt người trong lòng, chuyện gì đã khiến cô khóc đến nông nỗi đó?

Vu Tiệp chỉ vùi đầu vào ngực cậu, khóc mãi khóc mãi, phát ra những tiếng nấc nghẹn bi thương, khiến cậu thấy xót xa vô cùng.

“Đừng khóc, đừng khóc, có tôi đây, yên tâm, còn có tôi mà.” Cho dù cô đau lòng vì chuyện gì, cậu chẳng thể phớt lờ sự khổ tâm và thương xót cô trong lòng mình, một Vu Tiệp luôn trong sáng và lạc quan trong mắt cậu, mà lần đầu tiên lại khóc trước mặt cậu. Trước kia luôn cho rằng cô là thiên sứ vô ưu, mãi mãi không có nước mắt, vì cô luôn cố gắng khiến người khác yên lòng, là một đóa bách hợp xinh đẹp lặng lẽ.

Ôm chặt cơ thể mềm mại của cô, Trịnh Phong thấy trái tim khẽ run lên, chỉ muốn cô mãi mãi ngả vào vòng tay cậu thế này, chẳng cần sợ gì, tất cả giao hết cho cậu, để cậu xóa sạch những ký ức bi thương của cô.

Trịnh Phong khẽ khàng an ủi Vu Tiệp mãi, một lúc lâu sau, tiếng khóc nhỏ dần nhỏ dần, vẫn cảm thấy cơ thể bé nhỏ yếu đuối của cô run rẩy, cậu dịu dàng vuốt ve lưng cô, tốt rồi, cứ để mọi đau khổ thương tâm trôi sạch theo nước mắt, để không đau lòng nữa!

Vu Tiệp nấc nghẹn, chầm chậm rời khỏi vòng tay cậu, hơi ngước mặt lên: “Xin lỗi, làm bẩn áo cậu rồi, tôi… tôi giặt cho.”

Trịnh Phong thương xót nhìn đôi mắt to đã sưng húp lên, rồi nhìn xuống chiếc áo sơ mi đã ướt một khoảng lớn của mình, cô bé ngốc nghếch, lại còn lo cho áo của cậu nữa.

“Không cần.” Cậu móc khăn giấy ra, nâng cằm cô lên, và dưới ánh đèn, khẽ khàng lau ngấn nước mắt của cô đi! Nụ cười dịu dàng bên khóe môi khiến người ta thấy thanh thản lạ lùng: “Về nhớ rửa mặt mũi sạch sẽ, không thì ngày mai tỉnh dậy, mèo mướp nhỏ sẽ thành mèo mướp lớn đấy!”

Nhìn ánh mắt đùa cợt của cậu, Vu Tiệp bật cười trong nước mắt, nhóc Trịnh tự dưng lại dạy dỗ cô cơ đấy!

Thấy cô cười, Trịnh Phong dần yên tâm hơn, cười được là tốt, như thế sẽ dễ quên những chuyện buồn hơn! Cuối cùng cũng lau xong nước mắt cho cô, đầu mũi sưng mọng phập phồng vẫn giống như củ cà rốt, cậu xót xa dùng ngón tay vuốt nhẹ mũi cô, lúc nãy nhất định cũng khóc rất lâu mới thành ra thế.

Vu Tiệp bị cậu nhìn đến nỗi thấy ngượng chín người, cúi gằm đầu, trong lòng lại thấy cảm kích, nhóc Trịnh thật sự rất ân cần, không truy hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, cũng tránh được tình huống cô khó mở lời. Cứ nhớ đến cảnh tượng ban nãy là tim cô lại nhói đau, dạ dày cũng thấy rất khó chịu, xóa sạch, hủy hoại, cô quyết định quên hết những ký ức trước đó, tuyệt đối không thể để cái người chết tiệt kia ảnh hưởng đến mình nữa.

“Cậu tìm tôi có việc?” Vu Tiệp đón lấy khăn giấy, khẽ hít hít mũi, sao cậu lại đến tìm cô muộn như vậy?

“Có muốn đi chơi xa một chuyến không?” Nhóc Trịnh mỉm cười.

“Đi đâu?” Sắp vào học rồi.

“Hoạt động giúp đỡ từ thiện của hội sinh viên, đi núi Phượng Hoàng, ngày mai xuất phát.” Nụ cười rạng rỡ của Trịnh Phong như đang tỏa sáng trong bóng đêm, đến mức cô như hoa mắt, ánh mắt ấy toát lên vẻ dịu dàng đến vô cùng.

Vu Tiệp do dự cúi đầu im lặng, ngày mai đi? Làm sao nói với bố mẹ đây? Chuyện dạy thêm cho Lâm Hữu Nam nữa? Còn… trong lòng có bao nhiêu nỗi lo, rốt cuộc có nên đi không?

“Đi một tuần, về trước khi nhập học.” Nhóc Trịnh nhìn ra vẻ lo âu của cô, khóe môi nhướn lên, khẽ vuốt ve trán cô, “Xem như đi xả stress đi, quên hết những chuyện không vui.” Cậu biết cô cần gì, đó là thời gian và không gian để trốn tránh những chuyện buồn, cậu cược rằng cô sẽ nhận lời.

Vu Tiệp vụt ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt vô cùng chân thành của Trịnh Phong, cảm thấy rất bất ngờ, đúng, cô phải đi, phải đi thật xa, cô không muốn gặp ai kia! Chỉ cần nghĩ đến cảnh ban nãy là dạ dày đã cuộn lên, khó chịu như ăn phải kiến vậy, cô không muốn gặp anh ta!

“Ngày mai mấy giờ?” Cô thầm hạ quyết tâm, lần này cô quyết không để anh lừa gạt nữa, không bao giờ lo những chuyện vớ vẩn của anh nữa, cho anh ta chết quách đi! Bản tính chẳng thay đổi gì cả!

“Bảy giờ rưỡi, ngày mai tôi đến đón cậu. Về ngủ sớm đi, nhớ mang áo khoác, nghe nói ban đêm trên núi khá lạnh.” Nhóc Trịnh cười đắc ý trong lòng, chỉ cần có cô ở cạnh thì cậu sẽ có cách làm cô vui.

*

**

Hoạt động của trường rất phong phú, các nam sinh dạy các môn thể thao ngoài giờ cho học sinh trường trung học núi Phượng Hoàng, các nữ sinh tổ chức dạy khiêu vũ, hoạt động các loại, khi các em học sinh thấy hoạt động đoàn hội mới mẻ như thế đều tham gia rất hào hứng và nhiệt tình. Những gương mặt ngây thơ và mộc mạc đều ánh lên nét vui sướng, Vu Tiệp cũng được “lây nhiễm” niềm vui từ đám trẻ, Trịnh Phong thấy cô vui sướng hạnh phúc thì trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Họ lên mạng tải xuống rất nhiều giáo án mới của trong và ngoài nước, tạo thành các file power point, đám trẻ ở núi Phượng Hoàng lần đầu được tiếp xúc với những kiến thức mới mẻ như thế, nên ngày nào cũng hào hứng đến độ ngay cả lúc lên lớp cũng huyên náo muốn nổ trời.

Các thầy cô trong trường rất cảm kích vì họ đã mang đến sách vở và giáo cụ, và cả những đồ dùng học tập đám trẻ cần, nhiệt tình mời họ uống trà đặc sản địa phương.

Trường học cũng làm theo ý của họ, lấy ra một phòng từ mỗi bên ký túc xá nam nữ, để họ nghỉ lại, còn liên tục tỏ ý xin lỗi rằng phòng ở quá tuềnh toàng. Mọi người đều bảo không sao, họ cũng chẳng muốn quá lãng phí sinh hoạt phí, vì đến đây giúp đỡ nên kinh phí cũng do hội học sinh cấp cho, một là không muốn ở nhà trọ vì quá đắt, hai là cũng không muốn ở nhà khách do nhà trường cung cấp khiến trường phải khó xử.

Hoạt động lần này khiến cả hai phía đều rất vui và mong muốn có thêm nhiều hoạt động như thế nữa, không những giúp các sinh viên tiếp cận được không khí học tập giản dị, đồng thời cũng giúp đám trẻ miền núi có nhiều cơ hội nhìn thấy thế giới bên ngoài kia là tuyệt vời biết bao.

**************

Ban đêm, mọi người đều tập trung ở sân trường để đốt lửa trại, dùng máy radio giản dị phát những bài hát nhi đồng mà đám trẻ có thể nghe hiểu, mọi người vừa hát vừa nhảy múa, tiếng cười nói vang dội trong đêm ở núi Phượng Hoàng.

Trịnh Phong nhìn quanh một vòng nhưng không thấy bóng Vu Tiệp đâu, lúc nãy vẫn thấy mà? Lại chạy đi đâu rồi? Cậu đứng dậy, ra ngoài tìm cô.

Trên đống rơm cạnh tòa nhà phòng học hai tầng, cậu nhìn thấy bóng Vu Tiệp, cô đang nằm trên đống rơm cao đó, mắt ngước nhìn lên trời, không biết đang ngắm gì mà ngắm đến xuất thần. Trịnh Phong mỉm cười và cũng trèo lên trên.

“Đang ngắm gì thế?” Cậu cũng bắt chước cô ngẩng lên nhìn bầu trời đêm.

Vu Tiệp không cúi đầu xuống, chỉ khẽ nói: “Xem chúng đẹp chưa kìa.”

Trịnh Phong nhìn chăm chú, quá đẹp! Sao sáng đầy trời, chi chít dày đặc, không thể đếm được, giống như một đĩa vừng được rắc đầy trời, rơi trong không trung, lấp lánh trong suốt, một số còn phát sáng lung linh rất đẹp, càng khiến bầu trời đêm có nét bí ẩn hơn.

“Lâu lắm không được nhìn thấy bầu trời sao đẹp đến vậy.” Vu Tiệp chậm rãi nằm ngửa ra, cô còn nhớ lúc còn bé, rất bé, Tấn Tuyên mua về một chiếc kính viễn vọng, lần nào cô cũng trèo lên chiếc ghế cao, kiễng chân lên, cả người áp vào ống kính to ấy, tham lam ngắm những ngôi sao lấp lánh trong suốt tuyệt đẹp.

“Đẹp quá! Tôi chưa bao giờ thấy nhiều sao như thế.” Trịnh Phong cũng kêu lên kinh ngạc rồi nằm xuống, hưởng thụ bầu trời đêm đẹp nhất.

Lúc bé còn được thấy bầu trời sao dày đặc, lớn lên rồi chẳng còn thấy nữa. Quá trình đô thị hóa phát triển quá nhanh, khiến cuộc sống người dân ở thành phố bị giam hãm trong bầu không khí vẩn đục của ống khói nhà máy và xe ô tô thải ra, không chỉ trời xanh mây trắng đã trở thành một thứ xa xỉ, mà đến bầu trời đêm cũng bị những ánh đèn điện rực rỡ chói mắt của thành phố che lấp cả ánh sao.

Cô mong muốn xiết bao được nhìn thấy bầu trời sao tuyệt đẹp lần nữa, mong muốn xiết bao lại cùng Tấn Tuyên… giành giật ngắm sao qua kính viễn vọng. Vừa nhắc đến cái tên đó, nỗi đau trong lòng cô lại nhói lên, anh không còn là anh lúc bé, cô cũng chẳng thể tìm lại sự ngây thơ trong trẻo thuở nào. Tim cô như đã bị khắc một vết sẹo, méo mó xấu xí, lúc sâu lúc nông, lần nào vô tình chạm đến cũng thấy đau nhói, chỉ có cố tình quên lãng mới có thể khiến nỗi đau ấy dần dần liền sẹo.

Rốt cuộc vẫn là cô sai, sao cô lại tin rằng anh chân thành, sao lại buông thả bản thân chỉ vì chút dịu dàng thỉnh thoảng anh cho, ôm ấp hoang tưởng, cho rằng những lời anh nói khi rượu say ấy là đều vì cô!

Cô quá ngốc nghếch, ngốc đến độ bị tổn thương rồi mới biết trái tim mình đã thay đổi, nó đã lén lút cất anh vào vị trí sâu kín nhất! Đợi khi cô phát hiện thì đã không còn cách nào xóa nhòa!

Thế nên, cô đã chọn bỏ chạy!

CHƯƠNG 27: NGỤY TRANG THẾ NÀO?

Vu Tiệp đã biết thế nào gọi là trốn được một lúc mà không trốn được cả đời, cuối cùng cô và anh cũng chạm mặt nhau, chỉ có điều cô không tài nào xác định được mình đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa.

“Chịu quay về rồi à?” Giọng nói lạnh lùng của Tấn Tuyên vang lên sau lưng.

Vu Tiệp nắm chặt quai đeo ba lô, mắt khẽ chớp, khóe môi hơi cong lên, nhã nhặn quay lại đối mặt với anh.

“Giờ này thì nếu anh không phải vừa ra khỏi nhà tôi, thì cũng định lên trên đó, chắc chắn là không cố ý đến thăm tôi đúng không?” Cuối cùng Vu Tiệp nhìn ra vẻ phẫn nộ trong mắt anh, cô lại thấy rất tò mò, có gì mà giận cơ chứ?

Nghe lời trêu chọc của cô, anh ngẩn người, có vẻ bất ngờ, khóe môi mím chặt không nói, chỉ trừng mắt nhìn cô.

“Tôi mệt rồi, nếu lên trên thì giúp tôi xách đồ.” Rồi sẽ quen thôi, cô mặc kệ anh, tự động đi về phía thang máy.

Tấn Tuyên đờ ra một lúc rồi như sực tỉnh, đuổi theo sau cô, cô… vẫn ổn chứ?

Trong thang máy yên tĩnh, mỗi người dựa một góc, Tấn Tuyên xách túi cho Vu Tiệp, quan sát cô rất kỹ, gương mặt hơi gầy của cô toát lên vẻ mệt mỏi, nhưng thần thái lại có vẻ rất thoải mái và nhẹ nhõm, cô và Trịnh Phong đi rất vui, thậm chí còn không nỡ quay về, thậm chí cũng chẳng gọi điện về lần nào.

Tấn Tuyên nhìn cô cúi đầu, dường như vẫn còn đang chìm trong ký ức về chuyến đi, khóe môi anh khẽ nhếch lên, “Sao cậu ta không đưa em về?”

Vu Tiệp đờ người, anh đang nói nhóc Trịnh? Sao anh hỏi có vẻ kỳ quặc quá? Nhóc Trịnh phải đưa cô về hay sao? Cô ngước lên: “Trịnh Phong?” Thấy ánh mắt anh, cô cười, “Cậu ấy theo xe về trường rồi.”

“Em và cậu ta… đang quen nhau?” Câu này đang dằn vặt anh suốt bảy ngày, anh luôn đợi cơ hội để hỏi.

Ding! Cửa thang máy đột ngột mở ra.

Vu Tiệp vén tóc mái trước trán, làm như không nghe thấy mà bước nhanh ra ngoài, bỏ lại Tấn Tuyên cùng câu hỏi đó trong thang máy, cho đến khi cửa thang máy dần dần khép lại, anh mới sực tỉnh, bước nhanh ra ngoài, lúc đó Vu Tiệp đã mở cửa nhà, vào trong rồi.

Vu gia thấy con gái về thì đều vui mừng vây quanh, hỏi han linh tinh cả lên, còn Tấn Tuyên bị cô bỏ mặc ngoài phòng khách cả buổi tối.

“Anh có chuyện muốn nói với em.” Vu Tiệp cười khẽ, thì ra vẫn có những thứ không thay đổi, Tấn Tuyên vẫn thích kiểu không mời mà đến, xông vào phòng cô.

Vu Tiệp không ngừng tay thu dọn đồ đạc, nếu phớt lờ anh nữa thì có lẽ đêm nay anh sẽ đòi ngủ ngoài salon mất, anh cũng là người chưa đạt được mục đích thì chưa chịu thôi.

“Tiểu Tiệp, em dừng một tí được không.” Tấn Tuyên chồm đến cạnh cô, giữ tay cô đang thu dọn đồ lại.

“Anh có gì cứ nói, nghe bằng tai chứ có bằng tay đâu.” Vu Tiệp gạt tay anh ra, cẩn thận lôi một chiếc phong linh bằng đá nhỏ từ trong túi ra, ngước lên nhìn ngó rồi quyết định treo nó lên khung cửa sổ.

Vu Tiệp gật đầu với Tấn Tuyên: “Đợi một tí.” Rồi chân trần trèo lên ghế, lảo đảo đứng trên đó, đưa tay ra lên định móc vào khung cửa.

“Tiểu Tiệp, xuống, em không đủ cao, để anh.” Tấn Tuyên thấy cô nhón chân lên cố với thì bắt đầu hoảng, lúc nào cô cũng tỏ ra mạnh mẽ như thế. Anh vội ôm choàng lấy eo của cô, cô run bắn người, chân mềm nhũn, không dám kiễng chân lên nữa. “Để anh.” Tấn Tuyên nhẹ nhàng nhấc bổng cô đặt xuống đất, tự trèo lên ghế, lấy phong linh trong tay cô ra để treo vào khung cửa.

Tấn Tuyên thấy chiếc phong linh bằng đá hình thù quái lạ, những viên đá nhỏ trên đó đều rất đẹp và nhẵn nhụi, kết lại với nhau bằng một sợi dây mảnh xuyên qua một lỗ thủng trên từng viên, vừa tự nhiên lại vừa đẹp, anh khẽ đẩy nó, những viên đá đập vào nhau phát ra âm thanh trong trẻo, không giống những loại phong linh khác, thật sự cảm thấy rất thú vị.

Tấn Tuyên cười, quay lại nhìn cô: “Đẹp thật, mua ở đâu thế?”

Vu Tiệp nghe anh hỏi thì hoàn hồn lại, chậm rãi ngẩng lên nhìn gương mặt tươi cười của anh, khẽ nói: “Trịnh Phong tặng.”

Trong tích tắc, tay Tấn Tuyên cứng lại, những viên đá nhẵn nhụi bỗng trở nên lạnh đến thấu xương! Lại là cậu ta! Anh đập mạnh tay, những viên đá va vào nhau dữ dội, phát ra những âm thanh chói tai, anh nhảy xuống ghế, đứng trước mặt cô và nắm lấy tay cô.

“Em và cậu ta đang quen nhau?” Lần này, rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn, anh đã thẳng thắn hỏi cô vấn đề mà anh đã canh cánh trong lòng mấy hôm nay.

Vu Tiệp lặng lẽ nhìn thẳng anh, gương mặt tuấn tú ấy trong tích tắc trở nên băng giá, nực cười là, lại không thể giảm bớt nét đẹp của anh tí nào.

“Nói!” Anh xiết chặt tay cô, ánh mắt trở nên sắc bén.

“Cậu ấy rất tốt.” Cô nói thật, cậu ấy thực sự rất tốt.

Câu trả lời như ngầm xác nhận này khiến mắt anh nảy lửa giận: “Cậu ta còn nhỏ hơn em!”

“Nhỏ hơn không có nghĩa là không biết chăm sóc người khác.” Chí ít cũng không như ai kia, chỉ biết tìm niềm vui bằng cách chà đạp trái tim kẻ khác!

“Em ngây thơ quá, loại nhóc con đó chỉ biết dỗ ngọt con gái thôi.” Anh nói rất rành rẽ, có vẻ dụ dỗ lừa gạt con gái là thế mạnh của Tấn đại công tử anh đây.

Vu Tiệp nheo mắt, mỉm cười: “Tấn Tuyên, nếu anh hỏi xong rồi thì có thể để tôi nghỉ ngơi được không, ngồi xe cả nửa ngày, tôi thật sự rất mệt.” Cô rút mạnh tay lại.

“Tiểu Tiệp.” Tấn Tuyên không cam tâm, kéo mạnh tay cô, cô ngã nhào vào lòng anh, “Cậu ta không được!”

Gương mặt nóng hực áp vào lồng ngực anh, bên tai văng vẳng nghe thấy tiếng tim đập rối loạn, trái tim cô lại đau nhói, nhưng khóe môi vẫn nở một nụ cười hoàn mỹ: “Yên tâm đi, nếu có vấn đề gì, tôi nhất định sẽ hỏi chuyên gia yêu đương là anh!”

Phút giây đó, nhịp tim đập bên tai cô như ngừng đập, đến lồng ngực phập phồng cũng tĩnh lặng! Không hề có âm thanh nào!

Hồi lâu sau, đôi tay ôm cô sau lưng dần dần buông lỏng, Vu Tiệp đứng thẳng dậy, nhìn Tấn Tuyên không chớp.

Gương mặt anh không chút biểu cảm, nhìn cô chằm chằm như thế, như muốn nhìn thấu tâm can cô.

Vu Tiệp cố giữ nụ cười sắp đông đá của mình, cố gắng điều chỉnh hơi thở: “Có anh, tôi không lo tí nào.” Tình yêu, ngoài việc bị người mình yêu thương làm tổn thương ra, thì ai có khả năng khiến tình yêu ngừng thở?

Tấn Tuyên cúi đầu hít thở thật sâu, nuốt hết cay đắng xuống rồi lại ngẩng lên nhìn cô chăm chăm: “Em thật lòng à?”

Ánh mắt ấy như mũi kiếm nhọn chọc vào trái tim cô, rạch mở vết thương lòng, đau đến không thiết sống, cô hít thở khó nhọc, cổ họng như dậy lên một cảm giác đắng chát: “Chị Lâm năm nhất đã yêu đương, tôi thế này cũng là muộn rồi.”

Hai tay Tấn Tuyên buông thõng, dần dần co chặt lại, rồi lại thả lỏng, khóe môi động đậy nhưng không nói câu nào. Bỗng dưng anh quay người sải bước dài ra cửa, trái tim cô khi nhìn theo bóng dáng ấy vẫn co thắt lại rất đau!

Bóng anh bỗng dừng lại ở cửa, không quay người mà nói: “Cậu ta tuyệt đối không thể qua được cửa của anh!” Câu vừa dứt, anh cũng ra khỏi phòng, sập cửa “rầm” một tiếng!

Vu Tiệp nghe tiếng cửa đóng mà run rẩy toàn thân, đờ đẫn nhìn theo, nụ cười trên gương mặt biến mất từng chút một, mệt quá, thật sự rất mệt!

Cô quay lại nhìn chiếc phong linh đá treo ở khung cửa sổ, ngụy trang đau khổ như thế đấy! Dù bạn cố gắng thế nào đi nữa thì vẫn không thể không run rẩy khi đối diện anh ấy, mỉm cười nhẹ nhõm, nói chuyện thản nhiên, cố gắng đến mức ấy rồi mà chỉ trong hai giây khi ánh mắt sắc nhọn của anh chiếu vào, lại có thể khiến cô lộ nguyên hình.

Còn cô, lại bất lực trước trái tim của mình!

CHƯƠNG 28: NẮM TAY VÀ BUÔNG TAY

Cuối cùng đã nhập học, Vu Tiệp đã có lý do để trốn tránh.

Nhưng khi không gặp lại khiến nỗi nhớ dày vò hơn, đầu óc con người đúng là thứ vừa kỳ diệu lại vô cùng phức tạp, giây sau đó nó sẽ nhớ đến ai, và bạn thì không thể biết trước được; và bạn sẽ gặp ai vào giây sau đó, cũng chỉ có vận mệnh và ông trời đoán được.

Vu Tiệp nhìn chằm chằm cái người lẽ ra không nên xuất hiện ở trước tòa nhà ký túc ấy, không nén được thầm cười khổ trong bụng.

“Đang đợi em gái nào vậy? Để tôi xem có quen không?” Cưa gái có rất nhiều lý do, bây giờ con gái đều theo chủ nghĩa hiện thực, chỉ cần có người chịu thì gọi là có ngay, đối với anh mà nói thì con gái đều là bạn tốt nhất.

“Buổi tối có rảnh không?” Nghe cô trêu chọc, Tấn Tuyên tỏ ra rất thản nhiên.

Vu Tiệp ôm chặt sách, tỏ ý phải đi tự học, anh rảnh, nhưng cô thì không.

“Ngày mai sinh nhật em, anh lại đi công tác, hôm nay muốn mừng sinh nhật em sớm.” Tấn Tuyên phớt lờ ánh mắt cự tuyệt của cô, tiến tới khẽ ôm choàng vai cô.

Tim run lên, anh vẫn còn nhớ. So với việc tổ chức sinh nhật hoành tráng hàng năm của Vu Lâm, Vu Tiệp chỉ muốn những lời chúc mừng đơn giản nhưng ấm áp, thậm chí còn yêu cầu bố mẹ không cần chuẩn bị bánh kem sinh nhật, mà sinh nhật cô chỉ sau ngày nhập học không lâu, nên thường thì cô chỉ mừng sinh nhật một mình ở trường, người nhà cũng dần quên chúc mừng.

Nhưng Tấn Tuyên lại không quên, vì sinh nhật anh chỉ muộn hơn cô vẻn vẹn mười hai ngày. Năm nào anh cũng là người đầu tiên nhắc cô sinh nhật sắp đến, hỏi cô muốn quà gì, nhưng lời chúc phúc của anh bao giờ cũng đặc biệt khiến người khác khó quên!

Vu Tiệp bị anh choàng vai đi mấy bước thì ngừng lại: “Không rảnh cũng không sao, tôi cũng không quen mừng sinh nhật, bình thường thôi.”

“Mới nhập học mà bận thế à?” Anh giữ lấy vai cô, không cho cô thoát ra.

“Tôi có hẹn.” Vu Tiệp nghiêng đầu mỉm cười với anh.

Vai nhói đau, mặt Tấn Tuyên dần dần lạnh giá.

“Vu Tiệp.” Một âm thanh ấm áp vang lên, hóa giải không khí lạnh lẽo, hai người cùng lúc quay lại, Trịnh Phong vai đeo ba lô đang đứng gần đó, trông rất đẹp trai.

Trịnh Phong yên lặng quan sát Tấn Tuyên, dáng người cao gầy, tay phải ôm choàng vai Vu Tiệp, ánh mắt nhìn cậu đầy vẻ chán ghét. Anh ta không thích mình, Trịnh Phong hiểu rõ.

Vu Tiệp khẽ tránh tay Tấn Tuyên ra, tiến lên gọi: “Đợi tôi một chút.”

Rồi quay người nói: “Xin lỗi, tối nay chúng tôi có việc thật, hay là đợi anh quay lại rồi tính sau.” Đối với ý tốt của Tấn Tuyên, tuy không thể đón nhận nhưng ít nhất cũng không nên tàn nhẫn quá.

“Anh có cái này muốn đưa em.” Tấn Tuyên kéo tay cô, tay khác thọc vào túi áo.

“Là gì thế?” Quà đã chuẩn bị cả rồi? Tim vẫn nhói đau, có lúc, anh thật sự rất dễ khiến người khác mềm lòng.

“Anh muốn đưa khi chỉ có hai chúng ta.” Tay Tấn Tuyên co lại rất chặt trong túi nhưng không rút ra, bắt đầu từ khi nào mà cô đã xa anh rồi.

“Vậy đợi anh quay lại.” Vu Tiệp quay sang Trịnh Phong nãy giờ vẫn luôn mỉm cười. “Tôi phải đi thật rồi.”

“Tiểu Tiệp.” Tấn Tuyên tức giận trừng mắt với Trịnh Phong, ủ rũ gọi cô.

“Để tôi nghĩ thử xem năm nay anh có thứ gì bất ngờ.” Vu Tiệp mỉm cười vẫy tay với anh, những ngón tay thon dài mềm mại linh hoạt, dáng lưng mỏng manh vẽ nên một đường cong nhã nhặn, rồi tiến đến bên cạnh một người con trai khác.

Tấn Tuyên bực bội nhìn gương mặt luôn nở nụ cười của Trịnh Phong, nụ cười ấy khiến anh thấy rất khó chịu, giống như đang đắc ý khiêu khích sự hụt hẫng của anh vậy!

Tiểu Tiệp thật sự đã vì thằng nhóc ấy mà gác anh sang một bên!

Trịnh Phong nhìn Vu Tiệp tiến đến gần thì nụ cười càng đậm, kéo ba lô trên vai rồi ân cần đón lấy sách của cô: “Anh ấy không sao chứ?” Gương mặt Tấn Tuyên sắp đanh lại thành thép rồi, đôi mắt trừng trừng nhìn cậu như tóe ra lửa ấy.

“Chẳng sao đâu.” Anh chỉ muốn tìm người ở cạnh, cần gì cô phải lo? Sánh vai nhau đến khu giảng đường, cánh tay tự nhiên chạm vào nhau, Vu Tiệp mỉm cười nhìn thẳng về phía trước, nếu dễ bị tổn thương như thế thì anh đã chẳng là Tấn Tuyên.

Tay trái bỗng thấy ấm áp, một bàn tay rất ấm đang bao bọc lấy bàn tay của cô, Vu Tiệp giật mình, muốn rút tay lại theo phản xạ, nhưng bị bàn tay ấy nắm lại rất chắc, cô quay sang nhìn cậu với vẻ lạ lùng, nhưng lại nhìn thấy nụ cười vô cùng rạng rỡ của nhóc Trịnh, đôi mắt cong lại thành hình trăng non rất đáng yêu.

Trịnh Phong mỉm cười nắm tay cô, cậu rất thích cảm giác này. Dần dần, cô không vùng vẫy nữa, để mặc cậu nắm chặt tay mình.

Trịnh Phong nắm lấy bàn tay mềm mại một cách hài lòng, da thịt mịt màng mang đến một cảm giác mát mẻ, khiến tim cậu đập loạn nhịp! Cậu biết tất cả!

Cậu đã nhìn thấy tất cả, nước mắt của Vu Tiệp, ngoài người đó ra thì không còn lý do nào khác. Mà sự lạnh nhạt và khách sáo của cô với Tấn Tuyên, cậu cũng hiểu, cô chỉ đang cố ngụy trang, vì trái tim tổn thương đã khiến cô như một con ốc sên yếu ớt, cố trốn vào trong vỏ ốc của mình, cố ý bỏ qua sự yếu đuối của mình, cô bị người đó ảnh hưởng rất nặng, nhưng lại cố tình làm như không có gì xảy ra.

Cậu không biết Tấn Tuyên đã làm gì mà niềm vui của cô lại biến thành nỗi buồn phiền như thế, cậu cũng chẳng muốn biết, mà chỉ muốn tìm lại niềm vui trước kia cho cô. Nếu Tấn Tuyên chỉ biết khiến cô tổn thương thì tại sao mình lại ngại ngần gì mà bỏ mặc cô?

Vu Tiệp tỏ ra lạnh nhạt với Tấn Tuyên, và mượn sự thân mật với cậu để biểu hiện điều đó. Mà cậu thì đang cần, lúc con gái yếu đuối nhất, cũng là lúc cần được quan tâm nhất, trái tim cô không thể xóa sạch, nhưng cậu có cách giữ cô lại bên mình.

Trịnh Phong cười thầm, không quan tâm trong lòng cô có ai, chỉ biết mình thật sự rất thích rất thích cảm giác được nắm tay cô.

Tấn Tuyên đứng như hóa thạch tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm hai bàn tay đang nắm chặt kia, mà cô ấy lại để mặc cho cậu ta nắm tay! Hai bóng người phía trước dần dần biến thành hai chấm nhỏ, còn mọi suy nghĩ của anh đang bay loạn trong không trung.

“Đi vào trong, em đi phía trong.” Cậu bé với giọng măng sữa lên tiếng uy hiếp.

“Tôi không cần anh dắt đi.” Giọng cô bé tỏ ra sự nóng nảy cực kỳ.

“Tiểu Lâm cho anh nắm tay mà.” Cậu bé nắm chặt bàn tay đang vùng vằng của cô bé.

“Thế thì anh nắm tay chị ấy, đừng nắm tay tôi.” Cô bé tức tối giằng tay ra, bĩu môi dài thượt, gương mặt cũng đỏ bừng bừng.

“Mẹ anh nói, anh phải bảo vệ các em, đặc biệt là Tiểu Tiệp.” Cậu bé thấy cô dần dần không vùng vằng nữa, đắc ý vênh mặt lên, rất có dáng vẻ của một ông-cụ-non.

“Tôi không thèm anh bảo vệ, tôi dũng cảm nhất.” Cô bé để mặc cậu nắm chặt tay, lên tiếng với vẻ không phục.

“Tiểu Tiệp chỉ cần anh bảo vệ, chỉ có thể là mình anh bảo vệ thôi.” Cậu bé nắm chặt tay cô bé kéo đi, không chịu buông ra.

Cảnh tượng xa vời ấy dần dần nhòa nhạt, tan thành sương mù, những lời trẻ con non nớt đâm vào tai anh, khiến trái tim anh đau nhói, cảm giác như một vật anh luôn yêu quý giữ gìn, bỗng dưng bị người khác cướp khỏi vòng tay, sự hụt hẫng bơ vơ ấy giáng mạnh vào tim anh, cô không còn cần anh nữa rồi!

CHƯƠNG 29: GIẤC MƠ RỰC RỠ

Trong đêm tối trăng thanh gió mát, có hai bóng người thậm thà thậm thụt ở phòng thí nghiệm lầu hai trong trường.

Vu Tiệp mang đầy vẻ thắc mắc nhìn nhóc Trịnh rón rén mở cửa phòng, cuối cùng không nhịn được tò mò: “Cậu đưa tôi đến đây làm gì thế?”

Thật không hiểu nổi, đã mười giờ rưỡi rồi, các tòa nhà trong trường đều sắp khóa cửa, cậu lại vội vội vàng vàng gọi cô ra ngoài, dẫn cô đến phòng thí nghiệm lầu hai tối om om này. Tim đập thình thình, cậu lấy đâu ra chìa khóa, còn lén lút đến phòng thí nghiệm thế này, lỡ bị tóm được sẽ bị phạt mất!

Nhóc Trịnh quay lại, dùng tay ra hiệu cho cô đừng lên tiếng.

Vu Tiệp nhíu mày nhìn cậu, cửa mở ra, trong phòng học đen như mực, chỉ có ánh trăng bàng bạc chiếu xuyên qua cửa sổ.

Nhóc Trịnh kéo tay cô tiến vào phòng, vừa đi vừa nhắc cô cẩn thận, “Sao không bật đèn?” Vu Tiệp dò hỏi vẻ thắc mắc, sao có cảm giác như đang ăn trộm vậy.

“Đợi lát nữa.” Nhóc Trịnh nắm chặt tay cô, dò dẫm mò tìm trong phòng.

Vu Tiệp do dự đi theo cậu vào trong, phòng học không chút ánh sáng, nhóc chết tiệt, rốt cuộc là đưa cô đến đây để làm gì? Chẳng lẽ để cùng xem phim kinh dị, xem tim cô chịu đựng được đến mức nào ư?

“Sợ không?” Nhóc Trịnh thấy cô căng thẳng nắm chặt tay cậu thì cười khẽ, hỏi.

“Tôi to gan lắm đấy.” Tuy cứng miệng là thế nhưng lòng bàn tay bắt đầu thấy lạnh dần, nhóc ngốc nghếch đáng ghét!

“Cẩn thận kẻo ngã.” Nhóc Trịnh cười khẽ kéo cô đứng lên bục giảng, lạ thật, một nơi tối đen thế này mà đôi mắt cậu lại sáng như đá quý ấy, nụ cười cũng thoắt ẩn thoắt hiện.

“Được rồi, nhắm mắt lại.” Nhóc Trịnh kéo cô đứng giữa bục giảng, đối mặt với bảng đen.

Vu Tiệp lại trợn tròn mắt: “Cậu mà còn không nói tôi biết cậu định làm gì thì tôi đi thật đấy.” Càng lúc càng bí ẩn, cô không thích bị người khác vờn cho xoay mòng mòng đâu.

“Cậu có tin tôi không?” Nhóc Trịnh giữ lấy hai vai cô, gương mặt rất nghiêm túc.

Vu Tiệp cau mày, thôi được, xem cậu ta định chơi trò gì. Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, lặng lẽ đứng đối mặt với bảng đen.

“Đừng nhìn trộm đấy nhé.” Cô cảm nhận rõ ràng cậu đang thì thầm bên tai mình.

Vu Tiệp bĩu môi: “Nhanh lên nhanh lên.”

Cô nhắm nghiền mắt, nghe được tiếng chân của cậu, một vài tiếng va chạm của kim loại, và cả tiếng nắp bàn được giở lên, và cả những âm thanh như đang bật mở cái gì đó, đồng tử dưới mi mắt có thể cảm nhận được có chút ánh sáng đang lóe lên.

“Không được mở mắt đâu đấy.” Tiếng nhóc Trịnh lại vang lên.

Hừ, ai mà thèm! “Nhanh lên đi chứ!” Trong lòng lại rất thắc mắc xem rốt cuộc cậu đang chơi trò gì?

Giọng nhóc Trịnh đột ngột vang lên bên tai: “Được rồi, mở mắt ra.” Khiến cô giật bắn mình, cậu đang đứng sau lưng, gần đến nỗi có thể nghe thấy rõ hơi thở của cậu.

Vu Tiệp chầm chậm mở mắt ra, tim nhảy thót lên, đập vào mắt cô là một hàng đèn màu rực rỡ!

Đó là một hàng chữ HAPPY BIRTHDAY đang lấp lánh sáng! Một tấm lưới ánh sáng đủ màu nhấp nháy được tạo bằng vô số những sợi dây có gắn những bóng đèn điện nho nhỏ, giăng khắp nơi, trên bóng đèn còn mắc những vật be bé phát quang, lấp la lấp lánh rất đáng yêu! Trời ạ, sao cậu lại làm được? Thần kỳ quá, giống như một hoàng tử bé biết phép thuật, khi cô bé lọ lem mở mắt ra sẽ nhìn thấy ngay những yêu tinh trong thế giới thần tiên đang nhảy múa.

Vu Tiệp vô cùng kinh ngạc, nhìn cậu: “Sao cậu lại biết?” Cô chưa từng nói cậu biết ngày sinh nhật của mình. Vả lại trong trường cô luôn rất giản dị, cũng chưa bao giờ mừng sinh nhật.

Nhóc Trịnh nhìn cô há mồm trợn mắt như thế thì mỉm cười: “Tôi có lén xem chứng minh nhân dân của cậu.”

Vu Tiệp kinh ngạc đưa hai tay bịt miệng, ngắm ánh đèn đủ màu đang lấp lánh, nhưng trong đầu vẫn kêu lên, nhóc chết tiệt này lại tạo ra niềm vui sướng bất ngờ này, hại cô suýt nữa… suýt nữa… Quá đáng thật, nhưng cô vẫn thấy dòng suối ngọt ngào đang trào dâng, những ánh đèn trong mắt dần hóa thành pháo hoa đang nở bung.

“Sinh nhật vui vẻ.” Nhóc Trịnh dần dần đưa chiếc bánh sinh nhật cắm đầy nến lên trước mặt cô.

Vu Tiệp càng ngạc nhiên đến mức không thốt nổi câu nào, trời ơi, cậu là nhà ảo thuật ư? Sao có thể đột ngột biến ra nhiều thứ thế này?

“Không ngậm miệng lại nữa thì nước bọt sẽ dây đầy lên bánh cho xem.” Nhóc Trịnh vẻ mặt đùa cợt, cố ý thu bánh lại.

“Nhóc Trịnh!” Vu Tiệp cảm động lắc khẽ vai cậu, suốt cả ngày hôm nay không thấy cậu đây, ai ngờ lại lén lút chuẩn bị nhiều bất ngờ cho cô thế này, đúng là kinh ngạc quá!

“Thắp nến đi!” Một tay cậu giữ bánh kem, một tay đưa bật lửa cho cô.

Vu Tiệp nén nỗi xúc động lại, cẩn thận đốt nến, một cây nến có hình dấu hỏi rất đáng yêu.

Cô vừa thắp nến, nhóc Trịnh vừa lên tiếng hỏi nhỏ: “Cậu mong rằng năm nay sẽ là bao nhiêu tuổi?”

“Đương nhiên là hai mươi hai rồi, chẳng phải cậu đã xem qua chứng minh thư của tôi hay sao?” Vu Tiệp thành thực, đối với cô, tuổi tác chưa từng là bí mật không thể nói ra.

“Không đúng, nó là một dấu hỏi. Trong lòng tôi, có lúc cậu giống một cô bé tám tuổi, có lúc là một thiếu nữ lặng lẽ mười sáu tuổi, có lúc lại giống một bà cô tốt bụng hai mươi tám tuổi.” Nhóc Trịnh dịu dàng nhìn cô, cô chính là một thể tổng hợp phức tạp, có lúc trong suốt, nhưng có khi lại rất mơ hồ.

“Tôi giống bà cô chỗ nào?” Vu Tiệp cong môi, trừng mắt nhìn cậu, nhóc xấu xa, dám nói cô giống bà cô à!

“Cậu không giống bà cô thì sao lại cuống lên đòi giới thiệu bạn cùng phòng cho tôi?” Nhóc Trịnh nhướn mày, cứ nghĩ đến chuyện này là lại thấy buồn bực.

Vu Tiệp cười phì một tiếng, các bạn cùng phòng cô rất có thiện cảm với cậu, thường xuyên trêu chọc họ không rời nhau như hình với bóng, rồi cái gì mà thịnh hành “tình chị em”, đặc biệt là những chàng trai như Trịnh Phong với vẻ bề ngoài thư sinh trẻ con, nhưng tâm tư lại dịu dàng như nước, thật sự khiến bọn họ rất tiếc nuối, thường xuyên dọa dẫm Vu Tiệp nếu cô hạ thủ chậm chạp thì họ sẽ ra tay ngay.

“Thì cậu vẫn thích con gái lớn tuổi hơn đó thôi? Họ lại thích cậu em nhỏ, hợp quá đi chứ!” Vu Tiệp lườm cậu một cái, cậu không biết mình đáng giá đến thế nào, cho nên “phù sa không nên chảy vào ruộng người ngoài”.

Vừa nói xong, trán cô bị cốc một cái đau điếng, nhóc hư đốn, dám đánh cô. “Ai cần họ thích.” Nụ cười của nhóc Trịnh vụt tắt, vẻ mặt nhăn nhó, nhìn cô chằm chằm.

Vu Tiệp nhìn ánh mắt nghiêm túc của cậu, tim khẽ run lên, vội vàng nhìn xuống: “Ối, sắp cháy hết rồi, ước thôi ước thôi.” Rồi vội nhắm mắt lại, lặng lẽ ước nguyện.

Cô ước rằng… Trong đầu bỗng hiện lên bóng dáng một người, mi mắt cô giật giật, cố gắng kéo tư duy của mình về, không được nghĩ ngợi lung tung! Cô nín thở, thầm ước nguyện trong lòng.

Vu Tiệp mở mắt ra, cố cười ra vẻ thoải mái: “Xong rồi.”

Nhóc Trịnh lặng lẽ nhìn cô chăm chú, Vu Tiệp lúng túng, ngón tay bất an đan vào nhau, đang định lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngập này thì…

Bỗng lầu dưới vẳng đến một tiếng kêu kinh ngạc, phá tan không khí mờ ám của hai người. “Ai đang ở đó?” Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên.

Hả? Bị bảo vệ phát hiện ư? Hai người đều đờ ra.

CHƯƠNG 30: NỤ HÔN DỊU DÀNG TRONG BÓNG ĐÊM

Hả? Bị bảo vệ phát hiện rồi sao? Hai người đều đờ ra.

Vu Tiệp sợ tái mặt, mở to mắt nhìn, Trịnh Phong thổi tắt hết những ngọn nến, vội vàng nhảy đến tắt công tắc các dây điện, trong phòng lập tức lại tối mịt.

Trịnh Phong khẽ kéo các dây bóng đèn xuống, cuộn bừa lại cho gọn rồi chạy đến đẩy cô cùng trốn xuống bên dưới bục giảng.

Giọng nói bên ngoài văng vẳng: “Ai đang ở trong đó? Ra ngay.”

Vu Tiệp bịt chặt miệng, căng thẳng quỳ dưới bục giảng, lo lắng nhìn Trịnh Phong, chỉ thấy ánh mắt cậu đang tỏ ý an ủi mình, cậu khẽ gật đầu ra hiệu sẽ không sao đâu.

Thậm chí đã nghe thấy tiếng bước chân ngoài kia mỗi lúc một gần, bảo vệ đã lên lầu hai rồi!

Căng thẳng đến nỗi cô không dám hít thở mạnh, cảm thấy bàn tay phải trên đùi ấm hẳn, vội vàng ngẩng lên và nhìn thấy một đôi mắt đang cười, trong bóng đêm càng sáng rỡ hơn, như thể đang phát xạ liên tục, và bàn tay to lớn truyền đến cô một sự an ủi dịu dàng.

“Thầy…” Một giọng nói lúng túng đột nhiên vang lên. Vu Tiệp và nhóc Trịnh ngạc nhiên nhìn nhau, bên ngoài vẫn còn ai khác?

“Hai người lén lút thậm thụt trốn ở đây làm gì hả?” Thầy giám thị lên tiếng trách mắng.

“Chúng em… chúng em đang định đi về.” Một giọng nam run rẩy, có lẽ đang sợ chết khiếp.

“Khoa nào?” Thầy giám thị vẫn tức giận.

“Thầy ơi, chúng em không làm gì cả, chỉ nói chuyện mà quên mất thời gian thôi.” Giọng nam lên tiếng van xin, bên cạnh còn có một âm thanh nho nhỏ, giống như tiếng nấc nghẹn của một bạn gái, chắc cũng hoảng sợ lắm.

“Tối mờ mịt thế này mà nói chuyện gì ở ban công?” Thầy giám thịt có lẽ là người trung niên, ghét nhất là bọn học sinh làm chuyện bậy bạ, “Lúc học thì chả thấy các cô cậu chăm chỉ bao giờ, cưa gái thì lại giỏi giang lắm, khoa nào đấy?”

“Quản trị… kinh doanh…” Giọng nam sinh mỗi lúc một nhỏ.

“Tên?” Bọn họ đúng là xui xẻo, lần này gặp phải tướng quân mặt sắt rồi.

“… Phương Tuấn.” Cậu chàng ấp úng hồi lâu, cuối cùng vẫn phải nói ra.

Vu Tiệp nhìn Trịnh Phong, mà cậu thì còn đang cười trộm, nếu họ bị tóm thì chết chắc.

Lại dạy dỗ một lúc lâu, cuối cùng thầy giám thị cũng chịu thả họ đi, hình như thầy vẫn chưa yên tâm mà còn dùng đèn pin chiếu lung tung một lúc nữa.

Ánh sáng chiếu vào bức tường khiến Vu Tiệp lại thót tim, liệu họ có bị phát hiện không?

Cuối cùng, mọi thứ cũng yên tĩnh, tất cả đã đi hết.

Vu Tiệp vẫn ngồi im không nhúc nhích, chỉ sợ họ chưa đi xa, tai dỏng lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

“Họ đi rồi.” Nhóc Trịnh bỗng lên tiếng khiến cô giật bắn mình.

Trong bóng tối không nhìn rõ mặt cậu, nhưng dưới bục giảng chật hẹp, hai người vai chạm vai, trái tim cô bỗng đập loạn, rất muốn rời khỏi cái nơi chật chội này ngay lập tức.

Tách, nhóc Trịnh bật lửa lên, đốt ngọn nến trên bánh sinh nhật, ánh sáng lại sáng bừng trong bóng đêm, ngọn nến nhỏ xíu lập lòe, cô có thể nthấy rõ bóng chiếc mũi cậu được chiếu sáng, trên làn da còn phủ một lớp mồ hôi mỏng.

“Mặt cậu… đỏ quá…” Nhóc Trịnh chạm nhẹ vào mặt cô, như được thoa một lớp phấn hồng, khiến người khác chỉ muốn cắn một cái.

Gương mặt nóng rực bị ngón tay mát lạnh của cậu chạm khẽ, cảm giác kỳ lạ như bị điện giật, Vu Tiệp thấy mặt mình nóng hơn, thậm chí đến hai vành tai cũng nóng rực, cô khẽ tránh sang bên vì sự thân mật của cậu khiến cô thấy không quen tí nào.

“Thích món quà của tôi không?” Nhóc Trịnh dịu dàng hỏi.

Vu Tiệp nhìn nụ cười ấy, tim lại bất giác đập loạn, giọng nói cũng trở nên rất kỳ quặc: “Th… thích…” Đừng thế mà, đã đủ choáng lắm rồi, cậu cứ nhìn cô bằng ánh mắt như thế nữa thì cô sẽ say mất.

Tay cậu lại vuốt ve gò má cô, bàn tay mát lạnh đã hút cạn hơi nóng trên mặt cô nhanh chóng khiến cô run rẩy toàn thân, đôi tròng mắt sáng như đá quý kia quyến rũ tâm trí cô, khiến cô hoảng hốt tránh mặt đi, nhưng tay cậu khẽ dùng sức, cô đành phải nhìn thẳng cậu.

“Vu… Tiệp…” Giọng nhóc Trịnh bỗng trở nên khàn khàn, nhưng thể âm thanh gặp phải chướng ngại vật trong cổ họng, rời rạc phát ra, “Tôi rất muốn…”

Vu Tiệp hoảng loạn đến mức tay chân lập cập, ánh mắt cậu dồn ép cô quá, trái tim bị ánh mắt ấy kéo ra khỏi lồng ngực, vất vả cố gắng giữ sự trấn tĩnh, “ừ” lên một tiếng, nhưng âm thanh đã bộc lộ sự căng thẳng trong lòng.

Ngón tay cậu chầm chậm trượt xuống cằm cô, khẽ nâng mặt cô lên, ánh sáng nhảy múa đổi mọi góc độ trên mặt cậu, gương mặt đẹp trai ấy dần dần tiến sát lại, Vu Tiệp rối bời chỉ biết yếu ớt thốt ra một tiếng: “Đừng…”

Nhưng sự cự tuyệt của cô đã bị nụ hôn dịu dàng của cậu phong kín!

Cô sợ đến mức giật lùi lại, trong tích tắc đã tựa sát vào tấm bảng đen, đầu cũng cộp vào đau điếng.

“Cẩn thận!” Nhóc Trịnh kéo cô vào lòng, tay vuốt nhẹ vào phía sau gáy cô.

Vu Tiệp nóng bừng toàn thân dán sát vào ngực cậu, vành tai nóng hực nghe rõ nhịp tim đập “thình thịch” của cả hai trong bóng đêm, rồi nhịp đập của hai trái tim dần dần hòa thành một.

“Tôi thật sự rất thích cậu.” Nhóc Trịnh chậm rãi cúi đầu xuống, chạm vào má cô, trong ánh nến dần yếu ớt, tiếp cận đôi môi cô.

Không thể, cậu nhỏ hơn cô, cậu là em trai, không thể. Đầu óc Vu Tiệp choáng váng, da thịt lại cảm nhận được hơi ấm của đôi môi cậu, kích thích mạnh vào thần kinh cô.

Bỗng một cơn gió tràn qua, ngọn nến cuối cùng đã bị thổi tắt, trong bóng tối, đôi môi mềm mại nóng hổi chạm vào môi cô, dìm sạch mọi cự tuyệt và kinh hoảng của cô. Cơ thể cô muốn tháo chạy, nhưng một đôi tay thon chắc và mạnh mẽ đã giữ chặt eo cô lại, tê dại, khiến cô không nén được phải hít mạnh một hơi.

Không cưỡng ép, không chiếm đoạt, nụ hôn dịu dàng chỉ quyến rũ cô, nuốt mất từng chút từng chút ý thức của cô. Trong bóng đêm, không thấy rõ mặt cậu, nhưng lại lĩnh ngộ được tình yêu dịu dàng cố kìm nén của cậu, một cảm giác được yêu thương chiều chuộng ấm áp bao bọc lấy cô, khiến trái tim khô cứng của cô mềm dịu hẳn.

Một lúc lâu sau, đúng lúc cô tưởng mình sắp ngạt thở đến nơi, thì cậu đã nhẹ nhàng buông cô ra.

Trong bóng tối, hai người đều không dám lên tiếng, chỉ có thể lắng nghe hơi thở rối loạn của cả hai.

Ngón tay cậu chạm nhẹ môi cô, mát lạnh trên đôi môi nóng rực, khiến tim cô càng đập loạn nhịp, sự mờ ám cực độ này thậm chí còn khiến người ta không chịu nổi hơn cả nụ hôn ban nãy, hơi thở cô càng gấp gáp.

“Cảm giác này kỳ diệu quá.” Cậu kề sát tai cô, thì thầm.

Toàn thân nóng hực, cô xấu hổ đẩy nhẹ cậu ra, cũng may cậu không nhìn thấy trong bóng tối này, chắc bây giờ cô đã đỏ cả toàn thân như con tôm luộc rồi. Họ lại nấp dưới chỗ chật hẹp này… Cứ nghĩ đến sự thân mật ban nãy là cô lại càng xấu hổ.

“Chúng ta… về thôi!” Cô cần bình tĩnh, đêm nay có quá nhiều bất ngờ rồi, trong đầu giờ đã rất rối loạn! Cô bắt đầu thấy không biết phải đối mặt với cậu thế nào.

Nhóc Trịnh am hiểu lòng người cuối cùng đã quay lại, cậu gật đầu, đặt bánh kem vào lại hộp để cô mang về ăn, rồi dẹp tất cả bóng đèn lẫn dây điện vào trong ba lô, dọn dẹp xong tất cả, cậu nắm tay cô ra khỏi phòng học, tất cả lại trở về bình thường.

Trong trường tối mịt, đã qua giờ tắt đèn từ lâu.

Nhóc Trịnh kéo cô lặng lẽ đến dưới ký túc xá của cô, cửa đã đóng, thấy vẻ mặt lo lắng của cô, cậu mỉm cười an ủi: “Đừng lo, tôi biết có một chỗ vào được, theo tôi đi.”

Nhóc Trịnh dẫn Vu Tiệpvòng qua phía sau tòa nhà, bức tường phía sau có một con đường nhỏ dẫn thẳng lên lầu. Nhóc Trịnh chỉ lên phía trên ban công của con đường: “Có thể lên trên từ chỗ này.”

Vu Tiệp liếc nhìn cậu, đúng thật là có thể lên lầu hai, nhưng cửa sổ trên đó luôn đóng chặt, cho dù lên được cũng không vào được.

“Yên tâm, tôi đã nhờ người mở cửa sổ rồi.” Nhóc Trịnh mỉm cười đầy tự tin, thì ra cậu đã có chuẩn bị từ lâu.

“Nào, tôi đẩy cậu lên.” Cậu nửa quỳ xuống, để cô trèo lên lưng cậu để lên trên.

Vu Tiệp giữ lấy vai cậu, đang định trèo lên thì đằng sau bỗng có tiếng gọi: “Vu Tiệp!” khiến cô giật bắn mình, ngã nhào xuống, đập vào bức tường.

Nhóc Trịnh vội quay lại, cô cũng nhìn ra phía sau, bỗng thấy lạnh toát, lại… lại là Tấn Tuyên!

Trước mắt tối sầm, sao anh lại ở đây? Trời ơi, nhất định là cô hoa mắt rồi.

Nhưng tiếp sau đó, bóng ảo ấy lao đến trước mặt họ, giáng mạnh một cú đấm lên một bên mặt của nhóc Trịnh, Trịnh Phong ngã nhào xuống đất.

“A… dừng lại!” Vu Tiệp sợ hãi kêu thét, không phải nằm mơ, mà thực sự là Tấn Tuyên!

Chương 31 : Lửa ghen của sói

Tấn Tuyên chồm đến, lại đấm vào đầu Trịnh Phong một cú rất mạnh, Trịnh Phong ngã sóng soài, khổ sở đưa tay lên che chắn. Đôi mắt Tấn Tuyên thoáng lóe lên một cơn lửa giận kinh khủng,giống như một con sư tử bị chọc giận,những nắm đâm giáng xuống người Trịnh Phong như mưa.

Vũ Tiệp cuối cùng đã hoàn hồn, hét lên rồi chạy đến kéo Tấn Tuyên vần đang hăng máu ra: "Dừng tay, dừng tay, anh điên rồi!

Ba người dồn thành một đông hỗn loạn, xen lẫn vào đó là nhưng tiếng kêu thét và rên rỉ.

Trên lầu vang lên tiêng hét tức giận: "Ai kêu hét cái gì dưới đó vậy?Có để cho người ta ngủ không, muốn cãi nhau thì biến đi chỗ khác!" Một số người còn thò đầu ra: "Đứa nào đấy? Nửa đêm nửa hôm, bị thần kinh à?" "Mẹ kiếp, thằng nào?"

"#$~%$$#%~#$Vo#~Vo$~#$$#..

Vu Tiệp ngước lên thấy từng ô cửa sổ bật sáng đèn, cổng chính tòa nhà ký túc cũng sáng lên thì nghĩ, Tiêu rồi, dì quản lý ký túc sắp ra rồi, nếu bị tóm được thì chết. Cô lao đến cố hết sức kéo Tấn Tuyên vần đang đè lên người Trịnh Phong ra: "đừng đánh nữa, sắp có án mạng rồi!" Rồi dìu Trịnh Phong lên, trừng mắt với Tân Tuyên "Còn khống chạy nhanh lên!" Nói xong dìu Trịnh Phong chạy vào chỗ tối.

Tấn Tuyên tóc tai rối bời, liếc nhìn lên lau trên rồi vung vẩy nắm đấm, nhấc túi đựng laptop bị vứt chỏng chơ trên đất lên rồi theo sau.

Ba người hoảng hốt chạy ra vườn hoa trường.

Thấy cuối cùng đã cách xa khu ký túc xá, âm thanh phía xa kia cũng nhỏ dần rồi tắt, Vu Tiệp mới thở phào nhẹ nhòm, ngước lên thấy khóe môi Trịnh Phong đã rách toạc, còn vương vài vệt máu đỏ chói cả mắt, cô lo lắng hỏi: "Sao rồi? Đau không?" Muôn chạm vào nhưng sợ cậu càng đau nên không dám động đến.

Nhóc Trịnh vừa mở miệng đã ho sặc sụa, Vu Tiệp thướng xót vỗ vỗ vai cậu, chắc không bị nội thương chứ? "Tôi... không sao." Nhóc Trịnh muôn mỉm cười để an ủi cô, nhưng khóe môi hễ động đậy lại chạm vào vết thưởng khiến cậu nhăn nhó, hít một hơi thật mạnh, Vu Tiệp thấy thế càng xót xa hơn.

Phía sau vẳng đến tiêng chân của Tấn Tuyên, Vu Tiệp quay phắt lại, trừng trừng nhìn anh, nửa đêm bị thần kinh à, tự dưng vô duyên vô cớ động thủ đánh người, càng nghĩ càng tức, lại thấy anh vẫn nhìn nhóc Trịnh bảng ánh mắt hậm hực thì lửa giận càng bùng lên dữ dội hơn!

"Anh Thần kinh à? Tại sao đánh người ta?" Vu Tiệp đẩy anh thật mạnh! Không thể tin được, anh đã trở nên bạo lực từ khi nào vậy, mà lại còn đánh bạn của cô.

"Cậu ta lôi em đi đâu hả? Muộn thế này mới về mà lại còn trèo tường, nhìn xem em bây giờ giông cái gì?" Tấn Tuyên gầm lên tức tối, lửa giận trong lòng vẫn chưa tan, mà cô lại chỉ trích anh vì thằng nhóc đó.

"Ai cần anh lo!" Vu Tiệp cũng nổi giận, dám to tiêng với cô!

"Chuyện của em, anh đêu phải lo!" Tấn Tuyên túm chặt tay cô, đà biết là thẳng nhóc đó không tốt lành gì mà.

"Làm ơn đi, anh điên đủ chưa?" Vu Tiệp giằng mạnh tay ra đúng là rảnh thật, nửa đêm nửa hôm mò tới lo xem cô đi đâu, lúc anh và đám con gái kỳ quái kia ở cạnh nhau, sao không thấy anh lo cho cô như thế? Tự mình bị động kinh còn định lây sang cho người khác! =.=

Tấn Tuyên nhìn Vu Tiệp vẻ mặt lạnh lùng thì càng thấy tức tối hơn. Vì anh muốn trở vê gấp để mừng sinh nhật với cô, chuyến công tác vừa lo xong là anh đã ngồi xe xuyên đêm để vê nhà, cả buổi tối gọi bao nhiêu cuộc điện thoại mà cô chẳng nghe, vốn tâm trạng không tốt nhưng vẫn muôn chạy đến trường đưa quà cho cô trước mười hai giờ, nào ngờ lại thấy cảnh tượng lúc nãy.

Quả nhiên bị anh đoán trúng, đều do cái thẳng nhóc đuôi đó nên Tiểu Tiệp mới phớt lờ anh, giận điên lên nên chỉ nói chuyện Tiểu Tiệp ở bên tên đó cả buổi tối, lửa tronq lònq đã phun trào dữ dội, lý trí bị thiêu rụi hoàn toàn!

Mắt đứng tròng, hận đến mức răng nghiến ken két, cảm thây rất ngứa tay, chỉ muôn đấm cho tên Trịnh Phong kia một Trận.

"Có phải cậu ta đã làm gì em không?" Tấn Tuyên cứ nghĩ đến Tiểu Tiêp vốn trước nay rất ngoan ngoãn, lại nửa đêm nửa hôm ký túc tắt đèn rồi mới lấm la lấm lết mò về, thì cảm thấy bao nhiêu cảm xúc hòa lan vào nhau, lửa giận bừng bừng.

"Không có." Vu Tiệp trả lời rất nhanh, nhưng vẫn lúng túng liếc nhìn nhóc Trịnh một cái, nhớ đến cảnh thân mật mờ ám trong bóng đêm lúc nãy là mặt lại đỏ lên, hai vành tai cũng nóng rực.

Tắn Tuyên thảy vẻ mặt mờ ám mà lại kỳ quặc của cô thì biến sắc, họ nhất định có gì đó rồi! Chết tiệt, dám động vào Tiểu Tiệp của anh! Tấn Tuyên tròn mắt, lại định xông đến đánh nữa, Trịnh Phong chưa kịp phản ứng gì thì đố đã bị Tấn Tuyên Tóm lấy cố áo nhấc bổng lên, thấy nằm tay của anh sắp giáng xuống thì vội vàng lấy tay che theo phản xạ.

Vu Tiệp hét lên: "Tấn Tuyên, anh dám đánh cậu ấy nữa, tôi sẽ tuyệt giao với anh!"

Tấn Tuyên nghe thê thì co chặt nắm đấm, giận dữ trừng mắt nhìn Trịnh Phong rồi đẩy mạnh cậu ra.Uy Trịnh đứng không vững loạng choạng lùi lại mấy bước.

Vu Tiệp vội lao đến chặn giữa hai người, giang rộng tay bảo vệ nhóc Trịnh, tức giận đến nỗi mặt đỏ bừng, tức tối trừng trừng nhìn Tân Tuyên.

Tấn Tuyên nhìn Vu Tiệp đang đứng bảo vệ Trịnh Phong, dáng nguời mảnh mai lại cô sức giang rộng tay, đôi mắt trừng nhìn anh tràn đầy phẫn nộ và chán ghét, lòng anh càng đau buồn hon, tự lúc nào mà Tiểu Tiệp lại đôi xử với anh như thế vì một người con trai khác? Cô thật sự thích cái tên mặt búng ra sữa kia hay sao? Mẹ kiếp, yếu không chịu nổi gió mà lại còn đánh không lại anh, rõ ràng là muốn giả vờ tội nghiệp yếu ớt trước mặt Vu Tiệp rồi, anh ghét nhất thế loại như thế, có giỏi thì đánh nhau với anh như một nguời đàn ông đi, tại sao nấp sau lưng con gái! Vô cùng khinh bỉ! Khinh bỉ!

Nhưng lửa giận trong lòng dù lớn đến mây, cảm thây khó chịu đến mấy, cũng không thể không chiều theo Vu Tiệp.

"Hôm nay xem như cậu gặp may!" Tấn Tuyên tức tối trừng mắt vói cậu ta, nắm lấy Vu Tiệp rồi kéo cô về phía cổng trường.

"Vu Tiệp!" Nhóc Trịnh không ngó anh lại kéo cô đi nên kêu lên mót tiếng.

"Anh làm gì thê? Kéo tôi đi đâu?" Vu Tiệp cũng tức điên, anh nắm chặt quá, cổ tay cô thấy đau nhói. "Buông tôi ra!" Bị anh lôi đi, cô vừa vùng vằng vừa đánh vào tay anh.

Nhóc Trịnh thây cô phản kháng như thê thì vội lao đến, nắm lây tay kia của Vu Tiệp, không cho Tấn Tuyên đưa cô đi.

"Cậu cút ngay cho tôi, nếu không tôi sê bắt cậu bò về nhà." Tấn Tuyên thây cậu lại dám cướp Vu Tiệp lại thì bừng bừng tức giận, mắt trợn trừng nhìn cậu.

"Anh muốn gây chuyện thì tìm tôi, đừng quấy rối Vu Tiệp." Trịnh Phong không lùi bước, vẫn giữ chặt tay Vu Tiếp không buông.

Tấn Tuyên buông ngay tay Vu Tiệp ra, lao đến đấm vào bụng Trịnh Phong một cái, Trịnh Phong không hề đề phòng bị đấm một cú đau điếng, gập cả lưng lại, Vu Tiệp tức điên lên đá vào Tân Tuyên, đồ bạo lực! Tấn Tuyên chỉ cười hừ một tiếng, vừa định gạt tay Trịnh Phong ra để kéo Vu Tiệp đi thì ai ngờ đâu cậu ta cô nhịn đau, nắm chặt tay Vu Tiệp không buông, còn tay kia co lại giáng vào mũi Tấn Tuyên một cú thật mạnh!

Vu Tiệp sợ điếng người, hét lên, hoàn toàn đờ đẫn.

Tấn Tuyên bị tấn công đột ngột, đau đớn lùi lại mây bước, không ngờ tên nhóc kia lại dám phản công, anh buông Vu Tiệp ra, lao đến đấm mấy cú rất mạnh, Trịnh Phong vừa tránh đòn, vừa ra tay phản công, hai nguời lại lao vào nhau.

Điên rồi, điên rồi, Vu Tiệp sợ hãi trước cảnh tượng trước mắt! Điên hết rồi!

Vu Tiệp vừa hét lên để họ dừng tay, vừa lao vào ngăn hai người ra, định thử tách hai kẻ đánh nhau hăng máu đó, nhưng họ hoàn toàn không nghe,CÓ khuyên cũng không ngưng được.

Hai người rõ ràng cách biệt quá nhiều, nhóc Trịnh nhanh chóng bị Tấn Tuyên lấn lướt, mà Tấn Tuyên thì càng đánh càng hăng, trên mặt, trên người Trịnh Phong đã đầy vết bầm tím lẫn rỉ máu, Vu Tiệp xót xa đến nỗi hét khàn cả giọng!

Xa xa tháp thoáng có âm thanh nào đó vọng đến, hình như có người đang tới. Vu Tiệp nhìn hai người đánh nhau như điên kia, lòng rối bời, nếu bị trường bắt được thì họ đều rồi đời. Hai tên điên này, phải làm sao đây? Cô trừng trừng nhìn tên Tấn Tuyên đáng ghét đáng hận kia, rồi hạ quyết định.

Vu Tiệp chồm đến cô hết sức gỡ tay Tân Tuyên ra: "Dùng tay! Tôi đi với anh! Đừng đánh nữa!"

Tấn Tuyên nghe cô nói thì thở hổn hển dừng tay, nhưng nắm đấm của Trịnh Phong khi đó lại giáng xuống, anh ăn ngay một cú rất mạnh, nên lại định giơ nắm đấm lên phản công. Vu Tiệp vội vã nắm lấy tay anh, quay nhìn nhóc Trịnh van nài: "Trịnh Phong, đừng đánh nữa, cậu về trước đi. Nếu không thì ngày mai chúng ta đêu phải ngồi uống trà ở phòng giáo vụ mất!

Nhóc Trịnh nghe thế thì nhìn cô, ánh mắt dần dần dịu lại, đưa tay lên chùi vết máu chảy ở khóe môi.

"Vu Tiệp..." Trịnh Phong lo lắng nhìn Vu Tiệp, muộn thế này rồi mà Tấn Tuyên còn định đưa cô đi đâu? Cái người đó bây giờ đang tức giận đùng đùng, cậu lo anh ta sê sử dụng bạo lực với Vu Tiệp.

"Tôi không sao." Vu Tiệp kéo tay Tấn Tuyên, bát buộc phải ngăn họ lại, nếu cứ thế này thì chắc chắn cả hai đều thương tích đầy mình, bây giờ người duy nhất khống chế được Tân Tuyên là cô, chỉ khi cô thuận theo ý anh thì anh mới buông tha cho nhóc Trịnh.

Nghe tiếng động phía xa mồi lúc một dần, Vu Tiệp cuông quýt khẽ đẩy Trịnh Phong để cậu đi nhanh, nếu bị tóm được thì xong đời: "Mau về đi, cẩn thận bị bắt đấy."

Trịnh Phong chăm chú nhìn cô rồi trừng mắt nhìn Tấn Tuyên phía sau một cái, mới chịu bò chạy ra một lôi khác một cách bất lực.

"Đi mau." Thây bóng Trịnh Phong chớp mắt đã biến mất, Vu Tiệp kéo Tấn Tuyên đi theo con đường khác ra khỏi trường.

Đúng, loạn thật rồi! Vu Tiệp vừa chạy ra vừa tức đến nghiến răng kèn kẹt!

Sinh nhật hai mươi hai tuổi khác thường và điên cuồng!

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ