Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Mờ ám ( Ám muội ) - trang 7

CHƯƠNG 32: BẠO LỰC, THỔ PHỈ, VÔ LẠI…

Vu Tiệp lôi Tấn Tuyên ra khỏi trường rồi mới hất mạnh tay anh ra, một mình lầm lũi bỏ đi, lửa giận mỗi lúc một tăng! Cô muốn xem xem anh còn điên đến lúc nào?

Tấn Tuyên thấy cô tức giận đùng đùng bỏ đi thì cũng không ngăn lại, chỉ xách túi laptop lẽo đẽo theo sau.

Trường của cô giáp vùng ven, phải đi bộ một đoạn đường dài mới ra được đến đường lớn, ra đến ngoài đó mới bắt được taxi.

Hai người cứ thế một trước một sau lầm lũi đi, Vu Tiệp vốn mặc kệ Tấn Tuyên định đi đâu, dù sao bây giờ cũng không thể về trường được nữa, nên đi được tới đâu thì hay tới đó. Cô vẫn còn tức giận nên không đếm xỉa gì đến anh, thậm chí chỉ mong anh biến mất ngay tức khắc.

“Tiểu Tiệp.” Tấn Tuyên thấy cô càng đi càng nhanh thì vội vàng bước đến gần hơn.

Hừ, Vu Tiệp lườm một cái, mặc kệ anh, đi nhanh thôi, gần như cô đã chạy chứ không phải đi bộ nữa, đồ điên bạo lực, đồ thổ phỉ, tôi dùng ánh mắt, cả mũi mình nữa, để khinh bỉ anh!!!

“Tiểu Tiệp!” Tấn Tuyên cuối cùng không nhịn được, túm lấy cô. “Đợi anh.”

“Chẳng phải anh lợi hại lắm à? Tay dài chân dài, đánh nhau cũng ghê gớm, đi bộ mà lại không được?” Vu Tiệp hất mạnh tay anh ra, cắm đầu cắm cổ bỏ đi.

“Vu Tiệp! Giận thật à?” Tấn Tuyên bước nhanh đến sánh vai với cô.

“Tôi giận hay không thì có quan trọng không? Tấn đại thiếu gia, anh ghét ai là động thủ đánh ngay, thế mà còn quan tâm xem có ai không vui hả?” Vu Tiệp cười lạnh, chưa bao giờ thấy anh ngang ngược như thế, trong lòng cô, Tấn Tuyên dù đào hoa, dù rất ăn chơi nhưng chí ít cũng rất lịch sự với mọi người, vả lại trước đó dù chuyện lớn đến mấy, cũng chưa từng thấy anh động thủ với ai, đặc biệt là ngang ngược, không phân trắng đen phải trái như hôm nay, không hỏi han gì đã ra tay đánh người ta! Đúng là khiến cô giận muốn điên lên!

Đi qua ngã tư là đến đường lớn. Vu Tiệp nhanh mắt nhìn thấy một chiếc taxi đang chạy đến, tốt quá, mau mau chạy đến đó, mặc Tấn Tuyên gọi tên cô phía sau, Vu Tiệp vẫy tay gọi xe, chưa đợi xe dừng hẳn, cô đã nhảy lên, đóng cửa lại “sầm” một tiếng.

Mặc Tấn Tuyên đứng phía đối diện cuống quýt gọi lớn: “Vu Tiệp, Vu Tiệp, đợi anh, đừng đi.”

“Mau, mau chạy đi, đường Nam Kinh.” Vu Tiệp trừng mắt nhìn Tấn Tuyên đang hét gọi tên cô, khẽ cười thầm trong bụng, hứ, ai thèm quan tâm đến anh!

Tài xế liếc nhìn Tấn Tuyên đang chạy đến, khởi động xe rồi chạy vút đi. Vu Tiệp quay lại nhìn qua cửa kính, thấy Tấn Tuyên đang chạy theo điên cuồng, làm một động tác tay khinh bỉ anh, thấy anh vẫn chạy đuổi theo xe, bóng dáng càng lúc càng nhỏ dần, anh đang cố gắng vẫy tay điên cuồng về hướng cô, miệng không ngừng gọi xe dừng lại.

Ồ ha ha! Cho anh tức chết đi! Tức chết đi! Xem anh còn ngang ngược đến đâu! Đồ bạo lực!

Cuối cũng Vu Tiệp cũng thở một hơi dài nhẹ nhõm, nở nụ cười đắc ý, quay lại ngồi ngay ngắn trên ghế, thầm nghĩ nhóc Trịnh chắc bị thương rất nặng rồi, nhóc Trịnh đáng thương, tự dưng vô duyên vô cớ lại gặp tai họa! Đều tại cô cả, ai bảo hôm qua cô khiến Tấn Tuyên không vui, nên hôm nay anh mới nóng tính như thế, cô thật không ngờ anh lại bạo lực như thế!

Vu Tiệp thò tay vào túi áo, muốn gọi điện cho nhóc Trịnh, hỏi thăm tình hình cậu thế nào, nhưng rồi phát hiện ra túi áo rỗng không, chẳng có gì cả! Nghĩ ngợi một lúc mới nhớ ra buổi tối nhóc Trịnh gọi cô ra ngoài gấp quá nên quên mang di động theo, thậm chí cả ví tiền cũng không có.

Trời ơi, Vu Tiệp hít một hơi, bây giờ không xu dính túi, tiền xe làm thế nào đây? Cô lúng túng liếc nhìn máy tính tiền phía trước, vẫn chỉ ba tệ ngay từ lúc lên xe, có cần xuống không nhỉ? Bây giờ xuống cũng không có tiền trả. Nhưng, bây giờ ngồi xe về nhà cũng phải bốn mươi tệ, không thể bắt người nhà mang tiền xuống trả vào lúc này được. Phiền quá, làm sao đây? Vu Tiệp liếc nhìn chú tài xế, cố làm ra vẻ trấn tĩnh, thấy ông ta vẫn chăm chú lái xe, radio đang mở chương trình phát thanh buổi tối.

Cô khẽ cắn môi, cuống lên không biết phải làm gì, rốt cuộc có nên nhân cơ hội này xuống xe không, nếu cầu cứu chú ấy, liệu người ta có đồng ý không lấy tiền của cô không, cô liếc nhìn máy tính tiền, trong tích tắc ấy, ánh đỏ trên ấy nhảy nhót, nhảy số rồi! Vu Tiệp đau khổ kêu lên một tiếng, chú tài xế tò mò quay lại nhìn: “Cô gái, có chuyện gì thế?”

Vu Tiệp nhắm nghiền mắt, cười khan rồi lắc đầu: “Không sao không sao!”

Tiêu rồi, đã nhảy số rồi, chú tài xế sẽ không chịu cho cô ngồi không nữa đâu! Haizzz, thôi kệ, về đến nhà rồi tính! Vu Tiệp ủ rũ ngồi lặng thinh, đều do cái tên chết tiệt Tấn Tuyên mà ra, hại cô hôm nay rối loạn cả lên, mà lại còn ngồi xe không trả tiền nữa chứ! Hận chết đi được!

Chiếc xe tiếp tục lao nhanh trên đường, còn Vu Tiệp thì đau khổ muốn chết! Đau đầu quá, hôm nay đúng là xui xẻo vô cùng!

Chiếc xe bon bon chạy, bỗng chú tài xế liếc nhìn kính chiếu hậu, thốt lên: “Trò gì thế này?”

Vu Tiệp nghe một câu bất ngờ như thế thì giật thót mình, lẽ nào ông ta đã phát hiện ra mình không đem theo tiền? “Hử?” Vu Tiệp lúng túng hỏi.

“Phía sau có xe chạy theo chúng ta.” Chú tài xế cau mày.

Hả? Vu Tiệp bàng hoàng, vội quay đầu lại nhìn, không thể nào! Chẳng lẽ là Tấn Tuyên? Anh vẫy một chiếc taxi khác đuổi theo ư? Cô sắp điên mất, sao hôm nay gặp toàn chuyện điên rồ thế này!

Chưa kịp than thở gì mấy, chiếc xe phía sau đã tăng tốc đột ngột, phóng lên vượt qua xe cô… Kétttt… Tiếng phanh xe chói tai, Vu Tiệp thấy người mình đập mạnh về phía trước, chiếc xe bị dừng đột ngột! Chú tài xế thô lỗ chửi thề một câu.

Vu Tiệp dựa vào lưng ghế trước, khó khăn lắm mới ngồi ngay lại được, nhìn lên đã thấy Tấn Tuyên xuống xe, đang tiến lại gần! Cô run rẩy, rốt cuộc anh muốn làm gì?

“Không muốn sống nữa à, mẹ nó muốn chết hay sao chứ.” Chú tài xế tức giận đùng đùng, tháo dây an toàn ra rồi bước xuống, vòng ra trước xe, ngăn Tấn Tuyên đang định mở cửa sau lại.

“Xuống xe!” Tấn Tuyên vùng tay ra, mắt chỉ trừng nhìn Vu Tiệp thần điên bát đảo ngồi trong.

“Mẹ kiếp, lão đây nói cậu đấy, muốn bị ăn đòn hả? Dám chặn xe lão đây!” Tài xế thấy anh phớt lờ thì càng giận dữ, kéo mạnh tay Tấn Tuyên ra một bên.

“Lúc nãy tôi đã bảo chú dừng xe mà? Ai bảo không chịu dừng!” Tấn Tuyên nghĩ mình đã đuổi theo rất lâu, mà tài xế vẫn ung dung phớt lờ anh thì trong bụng cũng tức giận bừng bừng.

“Thằng nhóc con mày chán sống rồi hả?” Tài xế quát, vung nắm đấm lên nện xuống đầu anh. Tấn Tuyên tránh sang bên, suýt nữa là dính đòn.

Vu Tiệp rên thầm, tiêu đời rồi, lại xảy ra chuyện nữa, cô vội vàng mở cửa xe nhảy xuống, xông vào giữa hai người: “Xin lỗi, xin lỗi, chú ơi đừng đánh!” Cô vội giữ nắm đấm lại vung lên của chú tài xế.

“Mẹ kiếp, thằng nhóc con này chán sống rồi, hôm nay lão đây phải dạy dỗ nó mới được!” Ông ta vẻ mặt tức tối nhìn Tấn Tuyên, rõ ràng là chưa nguôi giận.

“Xin lỗi xin lỗi, chú đừng giận, tôi quen anh ấy, chúng… chúng tôi cãi nhau, xin lỗi, tôi thay anh ấy xin lỗi chú, thật sự xin lỗi.” Vu Tiệp cuống quýt giữ tay ông ta lại, vừa cau mày nhìn Tấn Tuyên, vừa van nài chú tài xế, làm ơn làm ơn, đừng gây chuyện nữa, tim cô sắp ngừng đập đến nơi rồi!

Vu Tiệp kéo chú tài xế về lại chỗ ngồi, vừa cười giả lả, vừa năn nỉ tài xế đại nhân đừng chấp tiểu nhân, bảo Tấn Tuyên tính khí không tốt, xin chú rộng lượng tha thứ!

Ông ta thấy Vu Tiệp rối rít xin lỗi mãi thì hậm hực nhìn Tấn Tuyên: “Hôm nay lão đây nể mặt cô bé này, lần sau còn gây chuyện với lão thì lão đánh cho cậu tìm răng đầy đấy!” “Cám ơn, cám ơn!” Vu Tiệp trừng mắt nhìn Tấn Tuyên đang há miệng ra định nói gì đó.

Chú tài xế nhìn đồng hồ tính tiền: “Mười tệ.” Miệng vẫn không ngớt làu bàu, đúng là xui xẻo gặp toàn chuyện quỷ quái.

Vu Tiệp cười khan, thấy đồng hồ đã nhảy đến chín tệ tám. Cô giật thót mình, xong đời, xin anh ta vậy. “Chú ơi, đợi một chút.” Cô do dự rồi mặt dày tiến đến gần Tấn Tuyên, đứng trước mặt anh và chìa tay ra: “Tôi mượn năm mươi tệ.”

Tấn Tuyên ngẩn người, không kịp phản ứng.

“Nhanh lên.” Vu Tiệp hậm hực nhìn anh, đần ra đó làm gì!

Tấn Tuyên sực tỉnh, móc ví tiền ra rồi đưa cho cô một tờ năm mươi tệ.

Vu Tiệp cầm tiền đến gần cửa sổ đưa cho chú tài xế: “Thật xin lỗi chú, không cần thối tiền lại, xem như chúng tôi bồi thường.”

Chú tài xế ngẩn người nhìn tờ năm mươi tệ rồi nhận lấy, Vu Tiệp mỉm cười định bỏ đi thì ông ta gọi lại, vẫn đưa cho cô bốn mươi tệ tiền lẻ. Ông ta không cần! “Lần sau cô bảo bạn cô đừng làm trò đó, rất dễ gây chuyện phiền phức!”

“Tôi biết, tôi biết.” Vu Tiệp gật đầu cảm kích, cô lấy ra một tờ hai mươi tệ rồi lại nhét vào tay ông ta, “Chú cứ cầm lấy đi! Thật sự xin lỗi!” Sau đó vội quay đi chạy sang một bên, vẫy vẫy tay với ông ta.

Ông ta bất lực phải nhận tiền, thở dài rồi khởi động xe, lao vút đi.

Vu Tiệp nhìn theo rồi mới quay sang trừng mắt với Tấn Tuyên: “Anh còn định gây chuyện nữa hả?”

Tấn Tuyên nhăn nhó: “Ai bảo em chạy?”

Thần kinh, Vu Tiệp tức giận bỏ đi, đúng là không hiểu nổi, cô chẳng rỗi hơi điên với anh!

Chiếc xe dừng phía trước nhấn một hồi còi, Tấn Tuyên liếc nhìn rồi kéo cô tới đó. Vu Tiệp lại định hất tay anh ra thì anh lạnh lùng uy hiếp: “Không có tiền mà em định đi đâu?”

Vu Tiệp nghe thế càng tức tối, càng dọa dẫm cô thì cô càng không nghe. Cô hất mạnh tay anh ra rồi sải bước theo hướng ngược lại, trong lòng rất bực bội, đều tại anh hại cô mà ra, cứ đòi kéo người ta đi. Cứ không để anh được toại nguyện đấy, cho dù đi thì cô cũng đi về trường thôi!

“Vu Tiệp!” Tấn Tuyên quát lên phía sau.

Vu Tiệp ngẩng cao đầu, tiếp tục bỏ đi.

Nghe tiếng chân dồn dập sau lưng, rồi đột ngột trời xoay đất chuyển, Vu Tiệp kinh hoàng hét lên: “Á… á…”

Tấn Tuyên lại… lại ôm eo cổ nhấc bổng lên, khiêng lên vai giống như khiêng một bao gạo, rồi quay lưng tiến về phía chiếc xe!

Đầu và chân đều cắm xuống đất, cô chỉ có thể bất lực đánh đấm vào lưng anh, hai chân quơ quào liên tục, gào lên đòi anh buông xuống, nhưng anh tiếp tục khiêng cô đi như không biết gì!

Ầm, nhét ngay cô vào trong xe! Tấn Tuyên cũng chui vào theo, đóng cửa lại: “Đi!”

Bắt cóc! Chắc chắn là bắt cóc! Bạo lực, thổ phỉ, vô lại…

Vu Tiệp nghiến răng trừng trừng nhìn Tấn Tuyên đang tỏ ra đắc ý, núi lửa trong bụng dâng trào, cô túm ngay cánh tay anh, cố hết sức cắn phập xuống!!!

CHƯƠNG 33: THÌ RA CÔ ĐANG GHEN!

Tấn Tuyên đau đớn nhăn mặt, nhưng anh vẫn gồng mình co chặt nắm tay, để mặc cô cắn nghiến không buông!

Anh biết cô nhất định là đã tức điên rồi! Chính anh cũng không rõ vì sao phải chọc giận cô đến mức ấy, mà anh cũng đang rối loạn, đều tại tên Trịnh Phong chết tiệt kia mà ra! Nếu không do cậu ta chen vào giữa hai người thì Vu Tiệp sẽ không bỏ mặc anh, mấy hôm gần đây cô luôn lạnh nhạt và tránh né anh, chắc đều do cậu ta phá hoại.

Dù sao… anh cũng không thể chịu đựng được việc Vu Tiệp ở cạnh Trịnh Phong, chỉ cần nghĩ đến cảnh họ có thể đã thân mật với nhau, mà anh đã thấy sôi sùng sục lên, điên dại trong tích tắc!

Vu Tiệp cắn rất lâu không buông, đến khi cảm nhận được mùi tanh thì bắt đầu hoảng sợ, dần dần nhả ra, mắt vẫn hậm hực trừng nhìn Tấn Tuyên, tại sao không phản kháng? Anh rất dã man cơ mà? Sao không dã man với cô đi?

Tấn Tuyên không thèm nhìn vết thương trên tay, chỉ mím chặt môi, chăm chú ngắm gương mặt Vu Tiệp.

Đáng ghét! Tim Vu Tiệp như bị đập một cú thật mạnh, tại sao anh lại đánh ghét như thế? Tiếp tục nổi điên đi, điên nữa đi, như thế cô sẽ có thể ác độc với anh hơn! Tại sao lại ngừng? Cô bực bội nhìn ra ngoài cửa, anh chỉ biết bắt nạt cô, mãi mãi chỉ biết như thế!

Tay phải bất ngờ bị một bàn tay to lớn mát lạnh nắm chặt, cô không quay đầu lại mà gắng sức giằng tay ra, cố thoát khỏi tay anh, nhưng bàn tay ấy chắc như gọng kềm, nắm chặt tay cô không buông, anh nắm thật chặt, như sợ cô sẽ biến mất vậy!

Vu Tiệp đành co chặt nắm tay, để mặc anh nắm, trong lòng thấy tức giận vô cùng, cô đã học cách ngoan ngoãn không chọc gì đến anh, tại sao anh lại quay ngược lại chọc ghẹo cô?

Mu bàn tay cô cảm thấy một luồng nóng ấm, dinh dính, nhơm nhớp, cô giật mình quay sang, á…

Thứ dịch thể đỏ tươi đang chảy xuống từ vết thương của anh, một đường rất dài, giống như một kiểu bùa chú kinh dị, vết thương vốn không sâu bắp thịt anh gồng quá cứng nên máu bắt đầu rịn ra, mà anh thì không quan tâm, chỉ nắm chặt lấy tay cô!

Vu Tiệp đau khổ nhắm nghiền mắt, anh cứ điên như thế này thì cô sẽ điên theo mất!

Rồi cuối cùng, cô mềm lòng quay nhìn anh: “Buông ra!” Tấn Tuyên nhìn cô, lẳng lặng không nói.

“Buông ra nhanh, tôi xin anh đấy.” Vu Tiệp đau đầu, nhấc tay anh lên cao để máu không còn chảy ra.

Tấn Tuyên khẽ thả lỏng tay, nhưng không buông ra hoàn toàn, anh không muốn buông tay cô.

Vu Tiệp bất lực thở dài, đúng là thua anh thật! “Có khăn giấy không?”

Tấn Tuyên gật đầu, tay vẫn nắm nhẹ lấy tay cô, ánh mắt liếc nhìn túi áo sơ mi.

Vu Tiệp để mặc anh, đưa tay rút khăn giấy trong túi ra: “Anh không buông thì tôi lấy khăn thế nào được?” Anh là Tấn Tuyên thật sao? Hôm nay xem như cô đã lĩnh giáo được sự điên cuồng của anh!

Tấn Tuyên dần dần thả lỏng tay, Vu Tiệp rút một tờ khăn giấy rồi nhấc cánh tay anh lên, lau vết máu trên đó đi, tim đau nhói, lẽ nào mọi người cứ phải tổn thương thì mới vui? Sao anh lại phải khổ thế? Vết răng nổi bật, cô nhìn rồi cũng thấy sợ, đó là do cô cắn, lúc ấy nhẫn tâm đến thế ư? Cảm thấy hơi hơi hối hận, cho dù anh sai đến mấy, thì cô cũng không nên… không nên cắn mạnh như vậy.

Cô lại rút tiếp một tờ khác, khẽ khàng chặn lên vết thương, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt oán trách nhìn anh, đều tại anh, hễ điên lên là hại tất cả mọi người cùng điên theo!

Tấn Tuyên lẳng lặng nhìn cô làm mọi thứ, lửa giận trong lòng đột nhiên dịu lại dưới bàn tay dịu dàng của cô, nhìn đôi mày cô nhíu chặt, bỗng thấy trong lòng hối hận, anh lại khiến Tiểu Tiệp nổi điên lên rồi, chắc cô giận dữ lắm!

Hai người lặng lẽ nhìn nhau như thế, mỗi người một tâm sự.

“Đến rồi.” Chú tài xế phía trước đột ngột lên tiếng, khiến hai người đều giật thót mình.

Chiếc xe từ từ dừng lại, chú tài xế thở dài ngao ngán, lắc đầu nhìn hai người, chắc chắn là một đôi oan gia, nửa đêm nửa hôm bày trò ầm ĩ thế này, đúng là hành hạ người khác đến chết, trẻ con bây giờ… chỉ yêu thôi mà sao khổ sở đến thế?

Tấn Tuyên trả tiền rồi xách túi xuống trước, sau đó đợi Vu Tiệp ra.

Vu Tiệp xuống xe, đóng cửa lại, chiếc xe lao vút đi. Cô ngước mắt lên nhìn, anh lại đưa cô đến Tấn gia. Kệ anh vậy, dù sao bây giờ về nhà cũng sẽ quấy rầy bố mẹ, vả lại… vả lại anh bị thương rồi, mắt cô không tự chủ được lại liếc nhìn vết thương.

“Để tôi xách cho.” Vu Tiệp đưa tay định xách hộ anh túi laptop.

Tấn Tuyên chỉ đổi sang cầm tay kia, cánh tay bị thương nắm lấy tay cô đi vào trong.

Vu Tiệp cau mày, vội vàng nắm tay anh rồi đưa lên cao, đề phòng anh gắng sức quá lại chảy máu, anh không thể để cô yên lòng được hay sao???

Vào Tấn gia, bên trong tĩnh lặng như tờ, dì Châu và chú Tấn đã ngủ lâu rồi.

Tấn Tuyên kéo cô vào phòng khách, hất đầu về phía phòng ra hiệu cho cô đi nghỉ. Vu Tiệp liếc nhìn tay anh, hơi do dự, nhưng rồi vẫn vào phòng.

Tấn Tuyên nhấc chiếc túi đựng laptop về phòng mình, đặt lên trên bàn, lúc này mới đưa tay lên quan sát vết thương, khẽ cười thầm, chọc mèo nhỏ tức điên rồi, quả nhiên lại đắc tội nữa.

Anh giơ một tay lên và chậm rãi cởi chiếc áo sơ mi tay ngắn ra, cẩn thận không để máu từ vết thương dính lên áo, sau đó ngồi xuống mép giường cười khổ sở, Tiểu Tiệp bây giờ nhất định là hận anh lắm.

Bỗng vang lên tiếng gõ cửa nho nhỏ, anh bước đến mở cửa, Tiểu Tiệp đứng ngoài đang liếc nhìn nửa thân trên trần trụi của anh, đờ người ra mấy giây, rồi vội vã nhìn vào mắt anh, giọng nói run run: “… Vết thương của anh không sao chứ?”

Tấn Tuyên tránh người, tỏ ý bảo cô vào.

Vu Tiệp khẽ cắn môi, từ từ bước vào phòng anh, tự dưng thấy căng thẳng hẳn. Cô không dám nhìn anh: “Anh mau bôi thuốc cho vết thương đi, răng vẫn có độc, sẽ bị viêm…” Giọng mỗi lúc một nhỏ, về sau gần như thì thầm, chỉ có cô nghe thấy.

Tấn Tuyên nhún nhún vai: “Không sao.” Vẻ mặt thờ ơ bước đến bên giường, trong lòng lại thấy rất vui, cô vẫn quan tâm đến anh!

“Tấn Tuyên, thật đấy, sẽ bị viêm…” Vu Tiệp theo sau anh, “Thuốc ở đâu?”

“Ngăn bàn thứ hai bên phải.” Tấn Tuyên thấy nỗi lo trong mắt cô thì lại thấy vui mừng khôn xiết, Tiểu Tiệp vẫn là của anh! Không ai cướp đi được!

Vu Tiệp lấy thuốc ra, có cồn sát thương băng dính, cô chần chừ một lúc rồi lôi ra, ngồi xuống cạnh anh, nhấc cánh tay bị thương lên rồi dùng bông gòn thấm ít cồn, sau đó nhìn anh: “Cố nhịn nhé, vết thương phải được sát trùng, nếu không thì ngày mai sẽ sưng tấy lên đó.”

Vu Cắn chặt răng, khẽ khàng dùng bông gòn lau vết thương của anh, vừa tiếp xúc với chất cồn, cánh tay anh khẽ run lên, xót đến mức anh phải nghiến chặt răng, lồng ngực phập phồng, nhưng anh vẫn cố không nhúc nhích, ra hiệu cho cô tiếp tục.

Tiểp Tiệp run rẩy tiếp tục dùng bông gòn thấm cồn để lau vết thương, cánh tay anh trong bàn tay cô đang run lên, nhất định là rất xót, rất đau!

Sát trùng xong, cô dán băng lên vết thương, rồi mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn, cô cúi đầu xuống không dám nhìn anh, trong lòng thấy rất mâu thuẫn, đúng là đáng ghét đáng hận mà lại đáng thương! Cô khẽ thở dài: “Đừng như hôm nay có phải là tốt hơn không.”

Tấn Tuyên nhìn vết thương, cảm giác rất xót rất đau, nhưng trong lòng lại thấy rất ngọt ngào, Tiểu Tiệp, em vẫn tốt nhất!

Vu Tiệp thấy anh không nhúc nhích thì ngỡ anh còn đau, tâm trạng cô cũng rất phức tạp: “Không biết Trịnh Phong bị thương thế nào?”

Vừa nói dứt, Vu Tiệp đột ngột bị Tấn Tuyên đè ngã xuống giường, cơ thể anh đè lên người cô, da thịt trần trụi nóng hực xuyên qua cơ thể cô khiến cô rất hoảng loạn, anh lại lên cơn điên nữa ư?!

“Không được nhắc đến cậu ta!” Hơi thở Tấn Tuyên bao phủ mặt cô, ánh mắt anh lại tóe lửa.

“Đồ điên!” Vu Tiệp thấy anh nổi điên thì tức tối, quả nhiên không nên thương xót anh ta, cho đau chết đi.

“Tiểu Tiệp, không được ở cạnh cậu ta!” Tấn Tuyên rất nghiêm túc và chân thành đe dọa cô.

“Tại sao tôi phải nghe anh?” Vu Tiệp càng nghĩ càng tức, bắt đầu cãi lý, “Anh muốn lo thì lo cho Lâm Ngữ Âm của anh đấy, đừng có làm phiền tôi.”

Lâm Ngữ Âm? Tấn Tuyên cứng người, mắt dần dần nheo lại, sự nghi hoặc bắt đầu rõ ràng hơn. Lâm Ngữ Âm, cô đang ghen với Lâm Ngữ Âm? Tiểu Tiệp đang tức giận? Lẽ nào… lẽ nào cô cũng… Hơi thở của anh dồn dập, tim đập cuồng loạn, Tiểu Tiệp… đang ghen!!!

Vu Tiệp cuối cùng cũng ý thức được mình lỡ lời, thẹn quá hóa giận định đẩy anh ra, ngồi dậy, xuống giường và lao ra cửa.

Tay chưa kịp chạm cửa, Tấn Tuyên đã ôm choàng lấy cô từ phía sau, đẩy cô dựa vào cửa! Vu Tiệp hoảng loạn định bỏ chạy, cô bây giờ rất giống một con thỏ bé bỏng bị nhìn thấu tâm sự, chỉ muốn nhanh nhanh rời khỏi nơi khủng bố này, ánh mắt anh khiến cô cảm thấy rất hoảng loạn sợ hãi!

Hai tay Tấn Tuyên giữ hai bên đầu cô, khóa chặt cô vào giữa vòng tay mình, nhìn cô rất chăm chú, rất sâu sắc, ánh mắt ấy như muốn đốt cháy cô, xuyên vào trái tim cô, nhìn thấu toàn bộ tâm sự của cô. Tim co thắt lại khiến cô vô cùng căng thẳng.

10 giây, 20 giây…

Anh bỗng lên tiếng: “Anh và cô ấy chẳng có quan hệ gì hết.”

Lừa gạt! Vu Tiệp lườm một cái, quay mặt sang bên, không quan hệ gì mà ôm chặt thế, hôn lâu thế, cho dù là người ta tự động dâng đến tận miệng thì anh cũng không thể chấp nhận dễ dàng chứ, đồ sói háo sắc, đã thân mật với người ta đến thế mà còn biện bạch bảo là không có quan hệ gì, chẳng lẽ phải lên giường mới gọi là có quan hệ.

“Bọn anh chỉ là bạn tốt của nhau.” Tấn Tuyên đột ngột cười khẽ.

“Phải rồi, bạn tốt thân mật đến mức không có khoảng cách!” Vu Tiệp nghiến răng trừng nhìn anh. Cứ con gái thì trong mắt anh đều là bạn tốt.

“Tiểu Tiệp.” Giọng anh bỗng trở nên rất dịu dàng, như đang cười, và có chút yêu chiều, khiến cô nghe mà nổi cả da gà, anh muốn nói gì? “Em đang ghen.”

“Ha, ha, ha.” Vu Tiệp bỗng cười lạnh ba tiếng, “Đừng tưởng anh có sức quyến rũ ghê gớm, cứ là con gái thì sẽ bị anh mê hoặc, tôi chẳng ngốc thế đâu. Muốn chọn thì cũng sẽ chọn người dịu dàng ân cần như Trịnh Phong ấy.”

Nhưng lần này Tấn Tuyên không nổi giận, ngược lại anh vẫn cười, giọng nói ranh mãnh: “Thật à?”

Vu Tiệp bị nụ cười của anh khiến cho nổi da gà, toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cố cứng miệng: “Trịnh Phong rất giỏi hiểu ý người khác.”

“Thế ư?” Giọng anh mỗi lúc một gần, Vu Tiệp cuống lên đưa tay chặn ngực anh, cô tuyệt đối không thể bị anh dọa dẫm được!

“Có chu đáo như anh không?” Tấn Tuyên đảo mắt, môi lướt nhanh và khéo léo qua vành tai cô, tim cô thắt lại, cơ thể đông cứng, nhịp tim đập nhanh hơn ba trăm lần, cảm thấy mạch máu chạy rần rật như muốn tuôn trào.

“Hay là… hiểu ý người khác như thế này?” Đôi môi anh khẽ chạm vào môi cô, rồi nhanh chóng rời ra.

Cô, đôi chân mềm nhũn, cơ thể cứng đến mức như một tảng băng, máu chạy điên cuồng trong cơ thể, nhịp tim đập cuồng loạn đến mức cô thấy choáng váng đau đầu.

Giọng nói yếu ớt như thể con diều đã đứt dây: “Tấn… Tuyên, anh dám động vào tôi nữa, tôi… tôi thề… cả đời này… sẽ mặc kệ anh!” Chỉ một câu ngắn mà đã rút cạn sức lực của cô, cơ thể như một quả bóng bị xì hơi, nói xong bỗng thấy người rã rời, bải hoải.

Tấn Tuyên nhìn cô đăm đăm, khóe môi dần dần nở một nụ cười bí ẩn, dần dần buông cô ra. Vu Tiệp có được tự do, nhanh chóng quay người bỏ chạy ra khỏi phòng.

Tấn Tuyên nhìn theo bóng dáng nhỏ bé hoảng loạn ấy, gương mặt phủ một nụ cười quái dị, cửa dần khép lại, đôi mắt dài ranh mãnh của anh khuất sau lần cửa.

CHƯƠNG 34: TIÊN HẠ THỦ VI CƯỜNG

Đại học W, trước cửa nhà ăn.

Vu Tiệp nhìn nhóc Trịnh đột ngột xuất hiện trước mặt mình, tim nhói đau, khóe mắt cậu bên đỏ bên xanh, khóe môi bị rách một đường, cổ vẫn còn những vết đỏ nổi bật, cậu… nhất định là đau lắm!

“Vu Tiệp, cậu không sao chứ?” Nhóc Trịnh nhìn thấy cô thì tảng đá đè nặng trong tim như đã rơi xuống, gương mặt nở nụ cười, tuy cậu biết mặt đang sưng tấy, cười lên sẽ rất xấu, nhưng vừa nhìn thấy cô là niềm vui trong lòng vẫn không che giấu được.

Mắt Vu Tiệp cay cay, cậu nhóc ngốc này, người có sao là cậu mới đúng, sao chỉ nghĩ đến mình cô? Khóe môi cố nhướn lên, cô lẳng lặng kéo cậu vào nhà ăn.

Đặt thức ăn lên bàn, Vu Tiệp ngồi xuống đối diện Trịnh Phong, thấy vết thương trên mặt cậu nặng như thế mà vẫn cười dịu dàng, thì nỗi hổ thẹn trong lòng càng tăng!

“Ăn đi.” Vu Tiệp gắp thức ăn vào bát cho cậu.

“Đừng lo, tôi không sao.” Nhóc Trịnh mỉm cười nhìn cô cứ thúc giục mình, cậu biết cô cũng rất buồn, nhất định là đang tự trách bản thân.

“Còn… không sao nữa à…” Vu Tiệp xót xa nhìn vết rách ở khóe môi cậu, máu đã đông lại, đỏ đến chói mắt, gương mặt đẹp trai cũng sưng tấy lên đến mức hơi biến dạng.

“Chỉ cần cậu không sao là được.” Nhóc Trịnh thấy cô lo lắng thì càng thấy trong lòng ngọt ngào, cô thật sự đang lo cho cậu, chỉ cần cô nhớ đến cậu thì có đau gấp trăm lần, cậu cũng chịu.

“Tôi thật sự… rất xin lỗi, Tấn Tuyên… hôm qua có lẽ uống nhiều, nên mới ra tay đánh cậu, tôi thay anh ấy… xin lỗi cậu.” Nỗ hổ thẹn trong lòng càng tăng lên vì sự thông hiểu của cậu, đã bị thế mà cậu không hề tức giận!

Sắc mặt nhóc Trịnh hơi thay đổi, nhưng trong tích tắc lại mỉm cười: “Có liên quan đến cậu đâu.”

“Nhưng… anh ấy vì tôi nên mới đánh cậu, tại tôi không tốt, xin lỗi.” Vu Tiệp tay cầm đũa, đầu cúi gằm, không dám nhìn cậu.

“Có thể anh ấy hiểu lầm.” Nhóc Trịnh an ủi, “Tôi biết anh ấy luôn bảo vệ cậu như anh trai, có thể anh ấy hiểu lầm tôi dẫn cậu đi làm chuyện gì xấu, nửa đêm nửa hôm lén lút như thế, nên mới cuống lên, thực ra là tại tôi sai.”

Vu Tiệp thương xót nhìn gương mặt vẫn dịu dàng rạng rỡ của cậu, chẳng những không trách Tấn Tuyên bạo lực, mà còn quy hết tội lỗi về mình, nhóc Trịnh, nhóc Trịnh, cậu đúng là một tên siêu ngốc.

“Anh ấy đánh cậu là lỗi của anh ấy, không phải lỗi của cậu.” Nhóc ngốc, làm gì có chuyện bị đánh mà còn nói giúp cho người ta, cứ nói cô hiền lành, thật ra cậu mới là một con cừu non ấy, sao mà ngây thơ thế?

“Thấy cậu không sao là tôi yên tâm rồi.” Nhóc Trịnh nhìn cô, ánh mắt như một dòng suối nóng ấm, dịu dàng đến mức người ta nhìn thấy cũng phải mềm lòng, “Hôm qua gọi điện cho cậu mà cứ khóa máy, tôi cứ lo có chuyện.”

Vu Tiệp xấu hổ nói: “Hôm qua di động để quên trong ký túc, chắc hết pin rồi… xin lỗi.”

“Không thể trách cậu được.” Nhóc Trịnh cố gắng nhấc tay lên, khẽ vỗ vào trán cô, sự dịu dàng đó không giống tức giận mà như đang vuốt ve, có chút tiếc thương và chiều chuộng, khiến cô cảm thấy mình giống như một con mèo nhỏ vừa bị chủ nhân dạy dỗ, rất lúng túng hổ thẹn mà cũng rất cảm kích.

Vu Tiệp nhìn nhóc Trịnh, gương mặt và khóe môi tuy vẫn sưng, không nhìn thấy nụ cười dịu dàng, nhưng đôi mắt cong cong lại để lộ nụ cười, nhóc đáng thương, đã ra nông nỗi này mà còn thản nhiên được!

“Đợi tôi.” Vu Tiệp bỗng lên tiếng, rồi đứng dậy chạy ra chỗ ô cửa sổ lấy thức ăn.

Trịnh Phong nhìn theo bóng cô, nghi ngại theo dõi, cô muốn mua gì?

Lát sau, Vu Tiệp cầm hai quả trứng gà chạy về. Nhóc Trịnh cười ra vẻ thấu hiểu, cậu biết cô muốn làm gì rồi, nhưng sắc mặt không tỏ ra vẻ gì cả.

“Cậu muốn ăn trứng?” Nhóc Trịnh hỏi, cố ý làm ra vẻ ngạc nhiên.

“Cái này cho cậu.” Vu Tiệp đặt trứng trước mặt cậu, mắt chớp chớp.

“Tôi… rất khỏe mạnh, không cần thứ dinh dưỡng này.” Nhóc Trịnh mỉm cười.

“Không phải để ăn.” Cậu tưởng cô đang vỗ béo chắc, nhóc ngốc này, chẳng biết tự chăm sóc gì cả, “Cái này để lăn lên vết thương ấy.”

“Sao cơ? Tôi không biết.” Nhóc Trịnh cười trộm trong bụng, nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra ngờ nghệch.

“Cái này… ăn xong tôi giúp cậu làm.” Vu Tiệp nhíu mày, giục cậu ăn nhanh, dùng trứng gà để tan máu bầm là rất tốt, trứng mà nguội thì tiêu! Quả nhiên là nhóc ngốc, kiến thức phổ thông mà cũng không biết.

Nhóc Trịnh mở tròn đôi mắt ra vẻ vô tội: “Ồ.” Rồi nghiêm túc gật đầu, trong tích tắc cúi xuống, khóe môi thoáng lướt qua một nét cười khó nhận biết, có cô giúp đương nhiên là tốt nhất rồi.

Ăn xong, trong vườn hoa vắng vẻ của trường, trên băng ghế dài, có hai người đang làm cái gì rất kỳ lạ, mà còn phát ra tiếng xuýt xoa rên rỉ.

“Xin lỗi, nặng tay quá phải không?” Vu Tiệp thương xót nhìn gương mặt nhăn nhó của Trịnh Phong, nếu muốn tan máu bầm thì phải mạnh tay mới được, nhưng cứ thấy vẻ mặt cậu thế là cô lại không nỡ.

“Không sao.” Nhóc Trịnh vốn đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi quả trứng gà nóng hổi áp vào vết thương, cơn đau vẫn khiến cậu phải bật ra tiếng rên.

“Cố nhịn, như thế mới hết sưng.” Vu Tiệp một tay khẽ giữ đầu cậu, tay kia cầm trứng gà lăn mạnh vào vết thương, trái tim cũng thắt lại theo mỗi lần cậu nhăn nhó.

Nhóc Trịnh lặng lẽ ngắm Vu Tiệp đang chăm chú, dịu dàng giúp mình, nỗi xúc động như dòng suối ấm chảy trong tim, cậu thật sự đã rất lo cho cô.

Hôm qua thấy Tấn Tuyên cố kéo cô đi, cậu thấy nặng nề như thể bầu trời vừa qua cơn mưa, cứ nhớ đến ánh mắt van nài của Vu Tiệp là tim cậu lại nhói đau, Vu Tiệp lần này bị Tấn Tuyên ăn chắc rồi, Tấn Tuyên rất rõ dùng cách nào để cô khuất phục, có thể nhìn ra, trong lòng Vu Tiệp, anh ta đã chiếm một vị trí rất quan trọng.

Cậu cũng hiểu rất rõ, Tấn Tuyên đã cuống rồi.

Cho dù anh ta trước đó đã làm gì để Vu Tiệp bị tổn thương, nhưng từ hành động đêm qua đã cho thấy Tấn Tuyên rất quan tâm đến cô. Còn Vu Tiệp hình như vẫn chưa hoàn toàn nhìn ra tại sao Tấn Tuyên lại nổi cơn điên như thế, Tấn Tuyên đã ý thức được sự quan trọng của cô trong lòng anh.

Hàng lông mi của cô lấp lánh, đôi mắt đen láy phản chiếu gương mặt cậu, ánh mắt Trịnh Phong rất trầm tĩnh, cậu không muốn xa rời sự dịu dàng của cô, rất muốn dùng bóng hình mình lấp đầy đôi mắt xinh đẹp kia.

“Cứ muốn vết thương mãi mãi không lành.” Nhóc Trịnh khẽ nắm lấy tay cô, “Như thế, cậu có thể chăm sóc tôi mãi.”

Tay ngừng lại, Vu Tiệp quên mất phản ứng.

“Tôi thật sự rất thích cậu.” Trịnh Phong thốt ra từng câu từng chữ tiếng lòng mình.

Ánh mắt dịu dàng như nước, bàn tay ấm áp như ngọc, và cả nụ cười kia, cộng thêm câu nói ấy đã truyền vào tận trái tim cô, Vu Tiệp đứng đờ người, thất thần.

Nhóc Trịnh thấy cô đờ đẫn như thế thì cười khẽ trong lòng, muốn ra tay phải mạnh vào, không thể để cô trốn nữa, cậu muốn cô phải hiểu rõ tình cảm của cậu. Nếu Tấn Tuyên đã bắt đầu hành động rồi, thì có nghĩa là anh ta đã bắt đầu có phản ứng, cậu nhất định phải dùng sự dịu dàng của mình tấn công trái tim cô, trước khi cô kịp hiểu ra mọi chuyện.

Chương 35: Thoắt xa thoắt gần

Vu Tiệp thực sự đã rời khỏi trường như chạy trốn.

Buổi học chiều thứ Sáu vốn là tiết thực hành, nhưng do phòng học tạm thời bị chiếm dụng để tổ chức một số hoạt động của trường nên dời sang thứ Tư tuần sau. Vu Tiệp vừa nghe tin nghỉ học đã vội vội vàng vàng xách túi ra về.

Qủa nhiên, chân vừa bước ra tới cổng trường, tin nhắn của nhóc Trịnh đã tới: “Mình cùng đi ăn tối nhé!”.

Lúc này đầu óc Vu Tiệp như tê dại, cô đảo mắt nhìn bốn phía xung quanh, rồi nhắn tin lại: “Buổi chiều được nghỉ, tôi về đến nhà rồi”.

Ngay lập tức chiếc điện thoại trong tay cô nhanh chóng vang lên tiếng chuông báo, một dòng tin nhắn hiện lên: “Tôi không muốn về nhà một mình”.

Tim Vu Tiệp khẽ nhói đau, ôi trời, cậu ấy nói như thể cô đã làm chuyện gì đáng ghét thật ấy, tự chuồn về nhà, bỏ mặc cậu ấy cô đơn đi về một mình, sao Trịnh Phong lúc nào cũng khiến cô có cảm giác tội lỗi nặng nề đến thế? Nhưng, Vu Tiệp lúc này thực sự rất cần một khoảng không gian của riêng mình, gần đây cô đã mệt mỏi quá rồi.

“Về nhà rồi sẽ gọi cho cậu”. Bấm xong chữ cuối cùng, cô gửi tin nhắn đi rồi gập điện thoại lại, thở phào một cái, rồi nhẹ nhàng thả lỏng cơ thể dựa người vào lưng ghế, ngắm phong cảnh bay vút qua ô cửa kính.

Kì lạ quá, nhóc Trịnh bỗng có mặt ở khắp nơi.
Ngày nào nhóc Trịnh cũng đúng bảy giờ ba mươi phút đứng đợi ở cổng kí túc, hẹn Vu Tiệp cùng đi ăn sáng, sau đó lên lớp; buổi trưa vừa tan học, cậu đã đứng đợi dưới khu nhà giảng đường, mỉm cười hẹn cô đi ăn trưa. Buổi chiều khi không có tiết học trên giảng đường sẽ kéo cô đi tự học, thư viện, phòng tự học, cậu đã tự ý sắp xếp chỗ cho hai người rồi, và cũng thay cô sắp xếp tất cả. Rồi sau khi tự học xong, cậu luôn tìm ra đủ mọi lí do để dẫn cô đến sân thể dục chạy một vòng, nếu đèn trong sân chưa tắt thì cậu chưa nỡ thả cô về phòng.

Từ sau lần tỏ tình hôm ấy, cậu không còn lăp lại những câu như vậy nữa, nhưng kiểu tình bạn như hình với bóng này lại khiến cô càng thấy áp lực hơn. Lần nào cô vô tình ngước lên cũng gặp ngay ánh mắt chăm chú đầy tình cảm của cậu, mấy lần khiến cô giật mình đến nỗi quên cả những điều mình định nói.

Tuy Vu Tiệp đã nói rõ ràng rằng cô thích làm bạn với cậu hơn, nhưng nhóc Trịnh vẫn bình thản không chấp nhận sự cự tuyệt của cô, lí do về tuổi tác mà cô đưa ra luôn bị cậu phản đối.

“Vậy tôi đi đổi giấy khai sinh là được”. Nhóc Trịnh nói nghiêm túc khiến cô sợ đến mức không nói nổi câu nào.

Đó không hoàn toàn là lí do mà cô cự tuyệt cậu, cái mà cô để tâm đó là, cô luôn xem cậu như một người bạn thân đáng yêu và gần gũi, những quan tâm và dựa dẫm mà cô dành cho cậu phần nhiều là một kiểu tình cảm yêu quý em trai. Trong lòng cô, nhóc Trịnh là một chàng trai rạng rỡ như ánh nắng, xung quanh cậu không thiếu những cô gái xuất sắc vây quanh, chỉ vì cậu luôn ở bên cạnh cô nên mới thấy cô là tốt nhất, mà bỏ qua những nữ sinh khác.

Nhóc Trịnh sẽ gặp được người tốt hơn, cậu không cần phải tự quyến luyến nhất thời mà chọn một cô gái lớn tuổi hơn, lại rất đỗi bình thường như cô, đến khi tiếp xúc với nhiều người rồi thì cậu sẽ tự hiểu ra, thế giới của cậu không chỉ có mình Vu Tiệp, những điều tuyệt vời hơn đang chờ cậu ở phía trước! Thế nên, cô không muốn vì mình mà cậu phải lãng phí đại học tươi đẹp một chút nào!

Mấy hôm nay thời gian của cô hoàn toàn bị nhóc Trịnh chiếm cứ mất rồi, chưa lúc nào Vu Tiệp thấy lòng mình được yên tĩnh.

Đến giờ ăn tối, cả nhà bốn người dùng cơm rất vui vẻ, nhắc đến sinh nhật đã qua hai ngày trước của Vu Tiệp, bà Vu hỏi vẻ quan tâm: “Ngày mai con có cần làm sinh nhật bù không?”.

“Không ạ”. Vu Tiệp mỉm cười lắc đầu, sinh nhật yên tĩnh một chút thi hơn, huống hồ sinh nhật vừa rồi khiến cô muốn phát điên.

“Nó ghét nhất là tổ chức sinh nhật, lần nào cũng kêu ồn ào!”, Vu Lâm cầm bát lên, nhướn mày nói.

Vu Tiệp cười thầm: Phải, còn ai hiểu cô hơn Vu Lâm, hai chị em cô giống như hai thái cực trái ngược nhau hoàn toàn, một người ồn ào, một người yên tĩnh, một người luôn đòi hỏi, còn người kia có cho cũng không thèm.

“Con có thích gì không, mấy năm rồi bố mẹ không tặng quà sinh nhật, năm nay cho con chọn đấy”. Ông Vu hiếm khi nói được một câu dịu dàng như thế.

“Con có đủ rồi, không thiếu”. Vu Tiệp nhìn bố với vẻ ngạc nhiên, thấy trong lòng có phần cảm kích.

“Tiểu Lâm, xem em con tiết kiệm ghê chưa, còn con tháng này chỉ riêng quần áo đã mua bốn bộ rồi đấy”. Bà Vu quay sang phàn nàn với Vu Lâm.

“Con khác nó mà, nó là sinh viên, con thì đi làm rồi, tất nhiên phải chú ý hình thức chứ”. Vu Lâm bĩu môi, bất mãn vì bị mẹ dạy dỗ, mà lại còn mang cô ra so sánh với Vu Tiệp nữa.

“Đi làm mà mặc áo hai dây à?”. Bà Vu trợn tròn mắt tỏ vẻ không tin.

“Tan sở xong đồng nghiệp đi chơi với nhau, không thể cứ mặc đồ công sở mà đi được”. Vu Lâm lúc nào cũng có cả đống lí do, có điều cô ăn mặc kiểu cách văn phòng rõ ràng là nhìn ra dáng phụ nữ hơn cô sinh viên Vu Tiệp nhiều, lại thêm dung mạo cô cũng khá xinh đẹp, vì vậy mà quyến rũ được khá nhiều bạn khác phái.

“Vẫn phải cẩn thận chứ, đến lúc yêu đương lại khiến người ta có ấn tượng không tốt thì nguy”, ông Vu lên tiếng.

Vu Tiệp cứ lặng lẽ ngồi ăn cơm, còn Vu Lâm dù có quá đáng thế nào thì bố mẹ cũng sẽ khoan dung, vì chị cô rất thông minh, biết rõ bố mẹ lo lắng ở điểm nào, chỉ cần không bừa bãi trong quan hệ nam nữ thì mọi chuyện đều được.

“À, còn nữa, hai hôm nay Tấn Tuyên buồn cười lắm”. Vu Lâm đột nhiên chuyển đề tài, vừa mới nghe nhắc đến cái tên đã biến mất mấy hôm nay, tim Vu Tiệp bỗng nhiên nhảy nhót lên, cô vội vàng cúi đầu xuống, cố nhìn chăm chú vào bát cơm, nhưng tai thì dỏng lên nghe ngóng.

“Mấy hôm nay trời nóng muốn chết, mà anh ấy ngày nào cũng mặc áo sơ mi dài tay, mồ hôi đầm đìa cũng không chịu mặc áo ngắn tay”, Vu Lâm cười.

Vu Tiệp càng cúi đầu xuống thấp hơn.

“Có phải bị cảm cúm không, mấy hôm nay thời tiết thay đổi thất thường, rất dễ ốm mà”, bà Vu tỏ ra quan tâm.

“Không phải vậy đâu, con bảo đảm gần đây anh ấy đã chọc phải tổ kiến lửa nào rồi, con nhìn thấy vết răng cắn rất sâu trên tay anh ấy mà”. Vu Lâm lắc đầu vẻ đắc ý, chuyện của Tấn Tuyên cô là người rõ hơn ai hết.

Vu Tiệp cảm thấy choáng váng cố nuốt vội miếng cơm, trên trán cô hình như đang rịn đầy mồ hôi, Tấn Tuyên chắc là không kể cho Vu Lâm biết là do cô cắn chứ.

“Cái thằng Tuấn Tuyên, mẹ nó ngày nào cũng ca cẩm nó không chịu yêu đương đàng hoàng, năm nay đã hai mươi bảy tuổi rồi, mà vẫn còn chơi bời”, bà Vu khẽ than thở.

“Là do Tấn Tuyên ham chơi quá, nên không muốn ổn định”, ông Vu phụ họa theo.

“Sau này các con có yêu ai cũng phải nhìn cho kĩ, đẹp trai là không đáng tin đâu, cứ phải tìm người nào thành thật ấy”, ông Vu nghiêm khắc khuyến cáo hai chị em.

Vu Tiệp ngẩn người, ngước lên rất nhanh rồi gật đầu cũng rất nhanh. Cô dấn nhận thấy, hóa ra bố cô cũng không thích những người con trai không nghiêm túc, cho dù người đó là Tấn Tuyên.

Ăn cơm xong, Vu Tiệp trốn về phòng, bỗng cảm thấy lòng trống rỗng.

Trên màn hình di động đang hiển thị một tin nhắn chưa đọc, cô mở ra xem: “Ngày mai có muốn đi nhà sách không?”. Vẫn là nhóc Trịnh bướng bỉnh.

“Tôi muốn nghỉ ngơi”. Cô nhanh chóng hồi âm, thực sự cô rất muốn ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, mấy hôm nay mọi thứ xung quanh cô đều rồi tung hết cả.

“Ừ, về trường rồi gọi tôi nhé”. Lần này cậu không hỏi nhiều, Vu Tiệp mỉm cười, cô vẫn thích nhóc Trịnh như thế hơn, đừng gần quá, chừa một khoảng cách để cô thoải mái.

Vu Tiệp nhìn hộp thư tin nhắn sắp đầy, cô kiên nhẫn ngồi bấm nút xóa từng tin một. Xóa mãi xóa mãi, trong lòng bỗng thấy chút hụt hẫng, hai hôm nay không có tin nhắn cuả Tuấn Tuyên.

Đôi bàn tay không biết từ khi nào bỗng chậm lại, cô nhớ đến sự gần gũi ngạt thở đêm hôm ấy. Ngày hôm sau, trước khi anh kịp đến tìm, cô đã rời khỏi nhà Tấn Tuyên từ sớm, cũng vì sợ mình sẽ gặp phải dì Châu và chú Tấn.

Trong lòng Vu Tiệp vẫn có chút lo lắng, cô sợ rằng Tuấn Tuyên sẽ đột ngột xuất hiện trong trường cô như hồn ma, nhưng cô lo thừa rồi. Anh không xuất hiện, thậm chí cũng không nhắn tin gọi điện.

Mà bên cô lúc nào nhóc Trịnh cũng luôn theo sát, khiến cô tạm thời quên đi nỗi lo ấy, bắt đầu thấy phiền não vì cậu ấy.

Trong bữa ăn tối nghe Vu Lâm nhắc đến anh, trái tim như bỗng thức tỉnh, Tấn Tuyên lại không đến quấy rối cô. So với sự chủ động tấn công dịu dàng của nhóc Trịnh, thì Tấn Tuyên đột ngột rời xa khỏi cuộc sống của cô.

Vu Tiệp bắt đầu suy nghĩ lung tung, chẳng lẽ anh giận cô? Hay vì anh thấy cô vì nhóc Trịnh mà giận anh nên không thoải mái, quyết định lờ cô đi? Lờ thì lờ chứ, Vu Tiệp buồn bực nằm dài trên giường, vùi mặt vào gối, vốn do anh sai trước, lăng nhăng đào hoa, không phân biệt rõ phải trái trắng đen đã động thủ đánh người ta, lại còn bắt cóc cô, đều là lỗi của anh! Muốn giận thì giận đi, cô càng nghĩ càng tức, lúc nào cũng thấy trong lòng bức xúc không giải tỏa được, tâm trạng cũng vì thế mà sa sút đến cực điểm!

Mèo hoang nhỏ đáng thương không hề biết rằng, cho dù tức giận hay vui vẻ, cảm giác bị người ta phớt lờ thực sự rất tệ hại! Tâm trạng kì lạ, khó hiểu này cứ bám riết lấy cô, khiến mấy ngày tiếp theo cô giống như đóa hoa sắp tàn, mất hết cả tinh thần.

Vu Tiệp chìm ngập trong một cảm xúc hụt hẫng kì lạ.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Old school Swatch Watches