Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Người phiên dịch - Trang 10

Full | Lùi trang 9 | Tiếp trang 11

Chương 53

KIỀU PHI

Tôi lấy điện thoại gọi cho Trình Gia Dương, trong đầu tôi lúc này ngoài số điện thoại của anh ra chẳng còn gì nữa. Tôi gạt bỏ hết lòng tự trọng, tự ái, lúc này tôi chỉ muốn biết anh có bình an không? Bất luận anh đang ở đâu, cùng với ai. Cầu trời không xảy ra chuyện gì với anh.

Thế nhưng trong máy chỉ có tiếng thông báo tạm thời không liên lạc được.

Dạ dày vẫn đau, tôi nằm co quắp trên giường. Tôi liên tục gọi cho anh, nhưng hết lần này tới lần khác đều không liên lạc được. Đầu óc tôi lúc này chỉ có bóng hình anh.

Anh yêu tôi, đối xử với tôi tốt như vậy, chỉ muốn tôi vui vẻ, anh luôn nhận phần thiệt thòi về mình, còn tôi thì sao? Không dễ dàng gì anh mới tới Paris công tác, tôi đã ở đại sảnh của khách sạn nhưng lại không gặp anh. Không những thế tôi còn nhẫn tâm nói với anh rằng lúc đó tôi đang ở bên một người con trai khác.

Không phải như vậy đâu gia Dương à, em chưa bao giờ nói với anh rằng từ lúc em nhìn thấy anh thì trong mắt, trong tim em không thể tồn tại hình bóng người con trai nào khác. Anh có biết không, em vùi đầu vào học hành rồi thực tập, mỗi ngày lại ngốc nghếch giả vờ rằng mình rất vui vẻ, nhưng thật ra đối với em tất cả những chuyện đó đều rất đau khổ. Điều gì đã khiến em có thể chống chọi được lâu như vậy? Ai đã khiến em có thể kiên trì, không bỏ dở giữa chừng? Chính là anh đấy, Gia Dương à. Chỉ có anh mà thôi, em muốn được ở bên anh, làm việc với anh và sống cùng anh, từ trước tới giờ em chưa hề có ước muốn nào khác.

Gia Dương ơi, anh phải bình an đấy nhé, em muốn gặp anh, em có nhiều điều vẫn chưa kịp nói với anh. Không thể có chuyện gì xảy ra với anh được, Gia Dương à. Mọi thứ em đều không bằng người ta, thật đáng thương biết bao. Nếu như không có anh, em sẽ đâu còn lí do để sống tiếp.

Tôi dường như phát điên, chị Đặng giằng lấy chiếc điện thoại trong tay tôi, sau đó nhét thứ thuốc gì đó vào miệng tôi. Tôi bị sặc, cơn đau dường như dịu đi, thế nhưng đầu tôi đau ghê ghớm. Tôi mơ màng thiếp đi.

Lúc tôi tỉnh lại, trời đã sáng, tôi lại lấy điện thoại gọi cho Gia Dương. Vẫn không liên lạc được, không liên lạc được...

Chị Đặng nghe thấy tiếng tôi liền lật đật chạy sang phòng tôi, sau đó lại giật lấy điện thoại của tôi.

“Mau trả cho em đi, em xin xin chị đấy”.

“Em điên rồi à?”

“Em không liên lạc được với bạn của em”

“Em hỏi người khác đi, em cứ tiếp tục làm vậy cũng không phải là cách hay”.

Đúng vậy, tôi thật là hồ đồ. Tôi không tìm thấy anh, nhưng tôi có thể tìm được anh trai của anh- Trình Gia Minh. Trong túi tôi có danh thiếp của anh ấy, tôi run rẩy bấm số gọi cho anh.

Sau ba hồi chuông, Trình Gia Minh bắt máy: “A lô!”

“Xin chào bác sĩ Trình, e, là Kiều Phi”

“Chào em!”

“Em ,em muốn hỏi anh...” Tôi nghẹn ngào không nói tiếp được nữa.

Ở đầu dây bên kia, Trình Gia Minh đáp lại: “Nghe anh nói này, Kiều Phi, bây giờ anh đang ở bệnh viện. Đồng nghiệp anh vừa mổ cho Gia Dương xong, nó đang nghỉ”.

Mổ cho anh ấy ư? Rốt cuộc anh đã gặp chuyện không hay.

Tôi chẳng giữ kẽ gì nữa liền hỏi: “Gia Dương, anh ấy thế nào rồi hả anh?”

“Nó đi nghỉ mát, khách sạn bị cháy, nó bị tấm gỗ trên khung cửa ra vào rơi trúng lưng, may mà được đồng nghiệp cứu”.

“Anh ấy bị thương như thế nào ạ? Có nghiêm trọng lắm không?”

“Gãy xương vai, cần phải tĩnh dưỡng”.

Tôi không nói được gì nữa, cảm thấy xương cốt trên cơ thể mình mất hết trọng lượng.

Không biết đã bao lâu nữa, tôi nghe thấy tiếng Gia Minh: “A lô!”


“Vâng, bác sĩ Trình à, em vẫn đang nghe”.

“Bây giờ sức khỏe Gia Dương đã ổn hơn rồi, người nhà đang chăm sóc nó. Nếu em muốn tới thăm hãy chờ vài ngày nữa, nhớ đi cùng đồng nghiệp của mình. Em hiều ý anh không?”

“Vâng, em hiểu. Cảm ơn anh, bác sĩ Trình”.

Tôi gác máy, rồi buông người xuống giường.

Chị Đặng hòi: “Sao rồi? Tình hình thế nào?”

Tôi chau mày nói: “Chị à, chị có tin không? Con người có thần giao cách cảm đấy! Chị đã nhìn thấy tối qua em nôn dữ dội tới mức nào đúng không? Còn bạn em, anh ấy vừa làm phẫu thuật. Em nhớ có một lần, em cũng xảy ra chuyện, anh ấy đã bị đau dạ dày dữ dội”.

“Chị tin”. Chị Đặng ngồi cạnh tôi an ủi, “Khi hai trái tim luôn hướng về nhau, thì cơ thể sẽ xuất hiện hiện tượng thần giao cách cảm”.

“Anh ấy bị thương có nghiêm trọng lắm không? Em có cần đi thăm anh ấy không vậy?”

“Xương vai của anh ấy bị gãy. Mấy ngày nữa em sẽ tới thăm. Em cũng không quá lo lắng, bởi có rất nhiều người chăm sóc cho anh ấy rồi”.

“Thế em tắm rửa đi, sau đó ngủ một lát. Phi Phi à, em đã dày vò bản thân quá rồi đấy”.

“Cảm ơn chị”.

Tôi trở người, nằm sấp trên giường.


TRÌNH GIA DƯƠNG

Lúc tôi tỉnh lại, cả người đau ê ẩm.

Bỗng nghe thấy có tiếng nói: “Tỉnh rồi, gia Dương tỉnh rồi”.

Tôi từ tư mở mắt chỉ thấy ánh sáng chói mắt, rồi nhìn thấy bố mẹ. Mẹ tôi đang khóc.

Tôi nghe thấy tiếng bác sĩ hỏi: “Trình gia Dương?”

“Vâng, tôi đêy”. Giọng tôi khàn đặc.

Bác sĩ lại dùng đèn pin soi vào mắt tôi, sau đó gật gật đầu với mọi người.

Tôi có cảm giác mình giống như một con gấu trúc bị mọi người xúm lại xem vậy. Phải khó khăn lắm tôi mới nhận ra sự xuất hiện của bố mẹ và anh trai, còn có cả chú thím, bác trai bác gái, rất nhiều người, tôi chậm rãi cất tiếng hỏi: “Tiểu Hoa, cô ấy đâu?”.

Trước mắt tôi hiện lên cảnh tượng khi khách sạn bị cháy, chúng tôi xô đẩy, chen chúc nhau chạy ra ngoài. Tôi đẩy Tiểu Hoa ra liền bị tấm gỗ trên khung cửa rơi trúng vào người rồi ngã xuống đất, bất tỉnh. Tiểu hoa gào khóc gọi tên tôi: “Gia Dương, Gia Dương à, đi thôi, mau lên, dậy đi anh!”. Cô ấy gắng sức đẩy tấm gỗ đỏ rực đang đè trên người tôi, lúc đó tôi chỉ nghe thấy tiếng kin kít, rồi lại bị đè xuống đất. Nhưng lúc đó đầu óc tôi bỗng vô cùng tỉnh táo, tôi nói: “Tiểu Hoa, em đi đi, mau ra khỏi chỗ này, hai chúng ta không thể cùng chết ở đây được”.

“Không được, không được Gia Dương, anh đã từng nói với em như thế nào? Anh hứa với em rằng hai chúng mình sẽ luôn bên nhau kia mà?” Cô ấy vẫn gào khóc, dùng tay, dùng chân, cố hết sức di chuyển tấm gỗ đang đè trên người tôi. Khắp người cô ấy đầy những vết thương.

“Gia Dương à, anh đừng buông xuôi như vậy, em sẽ cứu anh, anh nói với em một tiếng đi, được không?”

Nghe thấy tiếng gào khóc của cô ấy, tôi gắng sức di chuyển. Tiểu Hoa nắm lấy tôi, cố gắng kéo tôi ra, tôi chỉ cảm thấy những cơn đau buốt nhói ở vai và chân, rồi tôi được cô ấy kéo ra.

Chúng tôi dìu nhau cố lách ra bên ngoài. Ở cuối hành lang nóng rực hỗn loạn, chúng tôi tìm thấy một cửa sổ nhỏ, rồi nhảy ra ngoài từ đó. Chuyện cuối cùng tôi còn nhớ là chúng tôi đã rơi rất mạnh trên bãi cát, sau đó tôi hôn mê, không biết gì nữa.
Khi tôi nói muốn gặp Tiểu Hoa, mọi người đều tỏ ra bối rối. Một lúc sau Tiểu hoa cũng đến. Phía sau là bố mẹ của cô ấy, tôi nhìn cô bỗng thấy hoảng hốt. Tay cô quấn băng rất dày, cô tới bằng xe lăn.

Tôi đã nhớ ra, nhưng vẫn không cử động được. Tôi giơ tay về phía cô ấy: “Tiểu Hoa, em làm sao vậy? Sao lại ra nông nổi này?”.

Cô ấy đẩy xe về phía tôi rồi nắm chặt lấy tay tôi: “Em không sao, anh đừng quá lo lắng. Em bị thương ở chân, chỉ hơi bất tiện khi không đi lại được thôi”. Rồi cô lại khóc, “Anh còn bị nặng hơn Gia Dương à, phải nằm trên giường dưỡng bệnh”.

“Anh xin lỗi”. Tôi nói.

“Anh đang nói gì thế?” Tiểu Hoa lấy khăn tay lau nước mắt, cuối cùng cô ấy cũng bình tĩnh lại, “Là tại em, lẽ ra em không nên đề nghị tới đó nghỉ”.

Nếu chưa từng trải qua giây phút sinh tử, nhìn thấy người khác đau khổ, khóc lóc sau kiếp nạn, bạn sẽ cảm thấy giả tạo. Cảnh tượng sướt mướt đó rất giống như trong phim truyền hình dài tập. Tôi chỉ cảm thấy mọi tình tiết đều như được viết trong kịch bản, người con gái người định sống chết cùng tôi chính là cô gái đang ở cạnh tôi lúc này.

Do vậy tai nạn bất ngờ này vẫn có ý nghĩa vô cùng quan trọng.

Trong tình cảnh này, mối tình vượt qua cái chết dường như đã cảm động những bậc làm cha làm mẹ.

Tôi không biết bậc phụ huynh nào đã nói: “Hai đứa này, trời sinh ra đã thuộc về nhau rồi”.

Vết thương của tôi vô cùng nhạy cảm, tôi cũng không biết khâu nào xử lý không tốt. Hôm nay vết thương bị viêm. Không đau, có điều bị sưng và mưng mủ, tôi bắt đầu sốt, nhưng lại cảm thấy rất dễ chịu. Rất nhiều người cứ hành hạ tôi, lật lên lật xuống, cắm ống, rồi lại tiêm. Tôi thầm nghĩ thật may mắn, nếu mình không sốt mà tỉnh táo có lẽ sẽ đau đến mức không chịu nổi mất. Chốc chốc tôi lại nghe thấy tiếng ai đó khóc lóc, tôi cố hết sức mở mắt, thì ra là Tiểu Hoa. Tôi muốn nói với Tiểu Hoa rằng, em đừnh khóc, đừng khóc vì anh.  Nhưng tôi đã không còn chút sức lực nào nữa, tôi thiếp đi.

Có lúc tôi lại nằm mơ.

Tôi mơ thấy Kiều Phi, tôi cấu mình, không đau, chỉ thấy mềm mềm, đúng là tôi đang mơ.

Lúc đó tôi cũng không còn kiêng kị gì nữa, liền hỏi thẳng cô: “Anh đã làm gì sai mà em trừng phạt anh tới mức này?”.

Cô ấy không nói gì, cứ đứng đó nhìn tôi, nhẫn nhịn nghe tôi giáo huấn.

“Không phải anh bị ốm, mà anh sắp chết rồi, nên anh cảm thấy mình có đủ tư cách để dạy bảo em, đôi khi em làm những việc rất không phải với anh”.

“Có đôi nào đang yêu nhau mà tiền bạc lại rạch ròi đến thế không? Anh muốn mua thứ gì đó tặng em thì đã sao nào? Em giận dỗi cái gì chứ?”

“Anh chỉ nói một câu, không, một từ thôi, xuất thân, anh vô tâm không để ý, nhưng em đã suýt giết anh vì chuyện đó”.

“Du học, công việc gì chứ? Anh nói cho em hay, em không cần phải cảm ơn anh. Anh làm vậy cũng vì bản thân mình nữa. Anh biết em cảm ơn anh cũng không phải là thực lòng, có lẽ em còn thấy anh phiền phức  nữa.

“Anh biết em đã lâu như vậy, nói cũng không sợ em giận nữa, anh rất không đồng ý về em. Con người em bình thường luôn cố tỏ ra cởi mở, nhưng thật ra em rất nhỏ nhen, dò xét tất cả mọi người. Em chẳng thèm quan tâm tới anh. Anh không giống với mọi người, anh không tâm tới họ, anh chỉ muốn hỏi em  một câu thôi”.

“Được rồi, em không cần phải xin lỗi nữa, em hãy nói dứt khoát đi, chúng ta còn có thể ở bên nhau nữa không?”

“Em hãy trả lời anh đi”.

Tại sao trong mơ nói chuyện mà lại tốn sức như vậy?

Tôi mệt tới mức không thể nói thêm gì nữa, tôi còn chưa mơ tới đoạn Phi cho mình câu trả lời thì đã quá mệt, rồi ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, tôi thấy Húc Đông đang ngồi bên cạnh, anh đặt tay lên mặt tôi: “Gia Dương à, sao cậu lại dày vò bản thân tới mức này?”.

“Có đôi nào đang yêu nhau mà tiền bạc lại rạch ròi đến thế không? Anh muốn mua thứ gì đó tặng em thì đã sao nào? Em giận dỗi cái gì chứ?”

“Anh chỉ nói một câu, không, một từ thôi, xuất thân, anh vô tâm không để ý, nhưng em đã suýt giết anh vì chuyện đó”.

“Du học, công việc gì chứ? Anh nói cho em hay, em không cần phải cảm ơn anh. Anh làm vậy cũng vì bản thân mình nữa. Anh biết em cảm ơn anh cũng không phải là thực lòng, có lẽ em còn thấy anh phiền phức  nữa.

“Anh biết em đã lâu như vậy, nói cũng không sợ em giận nữa, anh rất không đồng ý về em. Con người em bình thường luôn cố tỏ ra cởi mở, nhưng thật ra em rất nhỏ nhen, dò xét tất cả mọi người. Em chẳng thèm quan tâm tới anh. Anh không giống với mọi người, anh không tâm tới họ, anh chỉ muốn hỏi em  một câu thôi”.

“Được rồi, em không cần phải xin lỗi nữa, em hãy nói dứt khoát đi, chúng ta còn có thể ở bên nhau nữa không?”

“Em hãy trả lời anh đi”.

Tại sao trong mơ nói chuyện mà lại tốn sức như vậy?

Tôi mệt tới mức không thể nói thêm gì nữa, tôi còn chưa mơ tới đoạn Phi cho mình câu trả lời thì đã quá mệt, rồi ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, tôi thấy Húc Đông đang ngồi bên cạnh, anh đặt tay lên mặt tôi: “Gia Dương à, sao cậu lại dày vò bản thân tới mức này?”.

Gia Minh ở bên cạnh nói: “Húc Đông, cậu nói đúng, em trai mình suýt nữa thì bị nhiễm trùng máu”.

“Em đã bị sao vậy?”

“Chẳng sao cả, chỉ là hôn mê hai ngày hai đêm mà thôi”. Gia Minh đáp lại.

“Có những ai tới thăm em”.

“Người nhà cả thôi. Thôi hai anh em cứ nói chuyện với nhau, tôi đi báo cho tiểu Hoa biết Gia Dương đã tỉnh rồi”. Nói rồi Gia Minh liền bỏ đi.

“Người mà cậu muốn gặp nhất lại không có mặt ở đây phải không?” Tay Húc Đông vẫn đặt trên mặt tôi, ông anh này định nhân cơ hội lợi dụng sờ mó, tôi vung cánh tay không bị thương đánh anh.

Húc Đông bị đánh trúng kêu lên: “Công phu khá lên rồi, cậu nhãi à, thế mà anh trai cậu nói cậu bị thương nặng kia đấy”.

“Nói ít thôi”. Tôi đáp lại.

“Đã lâu không gặp, dạo này anh thế nào?”

“Anh có thể hút thuốc được không?”

“Anh bật điều hòa lên rồi cho em xin một điếu”.

Húc Đông châm một điếu thuốc rồi đặt vào miệng tôi, anh nhìn tôi khoan khoái rít một hơi dài: “Anh sắp được làm bố. Vợ anh mang thai rồi”.

Tôi sững người: “Vợ nào cơ?”

“Là cô vợ hợp pháp đó”.

“Anh trúng kế à?”

“Ngoài kế hoạch thôi mà”.

Tôi không nhắc tới Ngô Gia Nghi, chỉ nhìn Húc Đông, anh đang ngồi xoay lưng về phía tôi hút thuốc. Anh trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: “Cậu biết không Gia Dương, có những phụ nữ để ta sống cùng, cũng có những người để ta yêu”.

Cánh cửa phòng mở toang, Văn Tiểu Hoa bước vào.

Húc Đông nói: “Anh chỉ mới xem qua chương trình của em, nhưng người thật còn xinh hơn cả trên ti vi”.

“Cảm ơn anh”. Tiểu Hoa rất vui.

Húc Đông ngồi được một lát, rồi nói công ty có việc, phải đi trước.

Tiểu Hoa ngồi cạnh, nhìn tôi nói: “Anh làm em sợ chết đi được”.

Tôi nói: “Ai mà biết được chứ, từ trước tới giờ anh có ốm bao giờ đâu, nên nếu đã mắc bệnh thì bị rất nặng”. Tôi lắc lắc đầu.

“À, đúng rồi. Đồng nghiệp cơ quan anh gọi điện nói muốn đến thăm anh, nhưng em không cho”.

Tôi đang nằm bỗng ngồi bật dậy: “Lúc nào cơ?”

“Lúc anh hôn mê”.

Cô ấy nhìn tôi: “Gia Dương, anh đừng sốt ruột quá, bây giờ anh đã khá hơn rồi, em sẽ bảo mọi người ngày mai hoặc ngày kia tới thăm anh có được không?”

Chương 54

TRÌNH GIA DƯƠNG

Tôi tưởng rằng Kiều Phi sẽ cùng các đồng nghiệp trong cơ quan tới thăm tôi, nhưng cô ấy đã không tới.

Tâm trạng tôi rối bời.

Vụ cháy lần này khiến tôi rơi vào rất nhiều tâm trạng. Từ trước tới giờ, tôi giành giật theo đuổi cái gì? Số mệnh con người giống như quỹ đạo của các ngôi sao, không được phép đi chệch. Tôi và Kiều Phi đã có duyên gặp nhau nhưng cuộc gặp gỡ ấy lại khiến tôi rất lâu, rất lâu mà vẫn chưa tìm thấy phương hướng. Còn Tiểu Hoa, cô ấy đã kéo tôi trở về quỹ đạo trước kia.

Từ nay tôi có thể tiếp tục sống, yên ổ, thanh thản cho tới chết.

Tôi trở mình, bỗng một ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Tôi miên man suy nghĩ, rồi tự khẳng định: Chắc chắn cô ấy không biết tôi bị thương, nếu không đã tới thăm rồi. Trước đây khi tôi bị cảm lạnh, cô ấy đã rất lo lắng. Nếu như biết được tình trạng hiện tại của tôi, thì bất luận là như thế nào cô ấy cũng sẽ đến.

Cho nên, chắc chắn là cô ấy chưa biết.

Tôi sẽ trả đũa, tôi sẽ giả bộ không để ý, cô ấy hỏi tôi, tôi sẽ trả lời không sao.

Hiện giờ tôi đã khá hơn, có lẽ cũng sắp được về nhà rồi.

Khi bác sỹ đang cố định tay cho tôi thì bố tôi đến.

Tôi không nói gì với bố, còn bố cứ chờ ở bên cạnh. Bôi thuốc, thay băng phải mất tới hai tiếng đồng hồ, thế nhưng ông vẫn ở đó.

Khi bác sĩ truyền dịch xong, tôi ngồi xe của bố tới Bộ. Lúc xuống xe, bố tôi dặn: “Mấy ngày này con đừng làm gì, về nhà sớm nghỉ ngơi, vết thương mới mau lành”.

Tôi trả lời: “Vâng, thưa bố”.

Tôi tới phòng làm việc, không ngoài dự đoán, tôi nhận được sự chào đón nhiệt liệt của mọi người, họ hỏi han tôi rất lâu. Tôi muốn bàn giao một số việc với đồng nghiệp nhưng trưởng phòng nói: “Đừng sốt ruột Gia Dương à, cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã”.

“Về cơ bản đã quyết định xong rồi, đây là danh sách những nhân viên ở lại Cục ta, cậu xem đi nhé. Nhóm phiên dịch mới vẫn do cậu dẫn dắt”.

Tôi cầm tờ danh sách trên đó không có tên của Kiều Phi.

Tôi nhìn trưởng phòng thắc mắc: “Thế trưởng phòng không giữ cô gái đó lại à?”

“Cậu nói cô nào cơ?”

“Là cái cô biết thủ ngữ ấy, anh đã nói một người kiêm hai nhiệm vụ cơ mà”.

“Cậu nói về Kiều Phi phải không?”.

“Em còn tưởng anh không nhớ cô ấy nữa cơ. Đúng rồi, cô ấy được phân đi đâu vậy?”

“Tôi không nhớ cô ấy ư? Toàn Cục ai cũng đều biết cô ấy đấy”. Trưởng phòng đáp.

“Cô gái này xin đến Đại sứ quán ở Kenya”.

Tôi sững người.

“Chỗ ấy sao lại để cho các cô gái đi? Nơi đó vừa nội chiến lại vừa dịch bệnh, thế đã phê chuẩn chưa ạ?”

“Chỗ ấy đang thiếu người, không ai đi. Kiều Phi rất kiên trì, cô ấy còn xin với cấp trên nữa, cấp trên đã phê chuẩn rồi. Hiện tại cô gái này đã trở thành tấm gương của cả Bộ đấy. Chắc chỉ mấy ngày nữa cô ấy đi rồi, hiện cô ấy đang được nghỉ để thu xếp hành lí”.

Tôi gật đầu: “Vậy em cũng đi đây, trưởng phòng à, anh cứ làm việc của mình đi nhé”. Tôi vội rời khỏi văn phòng, trưởng phòng gọi với theo: “Gia Dương à, cậu đừng vội làm việc, phải chú ý nghỉ ngơi đấy...”.

Tôi liền gọi điện cho Kiều Phi, cô ấy bắt máy rất nhanh: “Gia Dương à?”

“Là anh đây. Em đang ở đâu thế?”.

“Ở nhà”

“Em đừng đi đâu cả, nửa tiếng nữa anh sẽ tới”.

“Em sắp ra ngoài rồi, anh có việc gì không?”

“Anh sẽ nói cho em biết”. Tôi nói to vào điện thoại, “Đừng có đi đâu đấy”.

Tôi vẫn chưa kịp gõ cửa, thì Kiều Phi đã mở. Nhìn thấy cánh tay tôi đang giơ lên, cô ấy thờ ơ nói: “Anh đã xuất viện rồi”.

Từ trước tới giờ tôi chưa từng có những lời nói cũng như hành động gì ác ý cả, có điều tôi không thể chịu được những biểu hiện bây giờ của cô ấy.

Cô ấy nhìn tôi, tránh sang một bên để tôi vào, cửa vẫn mở to.

Chỉ có một mình cô ấy ở nhà, tôi ngồi trên ghế sô pha, bỗng nhiên lại cảm thấy chẳng biết phải nói gì nữa.

Một lát sau, Kiều Phi rót nước cho tôi. Tôi ngẩng đầu lên hỏi: “Em có biết Kenya là nơi như thế nào không?”

Cô ấy ngồi xuống không nói gì, quay mặt ra ngoài cửa.

“Anh đang nói chuyện với em mà”.

Cô ấy liền quay lại rồi cười: “Sao vậy? Có đáng không? Dù gì cũng phải có người đi thôi mà”.

“Sao em lại thích tự làm khổ mình như vậy? Nơi đó những người có trình độ tiếng Pháp bình thường thôi cũng có thể đi được, vậy công lao bao nhiêu năm khổ luyện của em đổ xuống sông xuống biển sao?”

“Anh không cảm thấy mình quá nhiều chuyện sao? Anh định lấy tư cách gì để khuyên em?” Cô ấy vẫn cười, nhưng lại đang phản bác lại tôi rất sắc sảo, “Anh nghe em nói đây Trình Gia Dương, cho dù với tư cách gì đi chăng nữa thì anh cũng nói hơi nhiều đấy. Anh không cảm thấy như vậyà?”.

Chúng tôi chưa từng cãi nhau, nhưng lời nói của Kiều Phi khiến tôi nổi cơn thịnh nộ. Tôi đứng bật dậy, run người vì tức giận: “Em chẳng biết tốt xấu gì nữa rồi Kiều Phi ạ. Em hỏi anh định lấy tư cách gì để nói chuyện với em ư? Anh sao? Tư cách gì ư?”.

Tôi giận tới mức không nói đuôc gì nữa. “Đúng vậy, em hỏi rất đúng. Anh là gì của em chứ? Anh quan tâm tới những chuyện của em như vậy để làm gì? Có điều Kiều Phi à, em cũng không hề nghĩ tới bố mẹ mình phải không? Họ nuôi dưỡng em bao nhiêu năm như vậy, cũng không dễ dàng gì mới được làm phiên dịch cao cấp thì em lại đày đọa bản thân tới Kenya. Đã tới đó thì hai năm cũng không được về, em làm như vậy thử hỏi có lỗi với ai?”.

Cô ấy không nói gì, quay đầu đi, tay run bần bật. Sau đó cô ấy châm một điếu thuốc, tôi liền nói: “Cho anh một điếu”.

Cô ấy nhìn tôi, sau đó đưa một điếu thuốc vào miệng tôi rồi châm lửa.

Cả hai chúng tôi cùng trấn tĩnh lại một chút.

Tôi rít một hơi dài, rồi nói với cô: “Anh không tới đây để thương lượng với em. Anh tới là để thông báo cho em biết, đồng chí Kiều Phi ạ, đồng chí không thể đi Kenya được”. Tôi nói từng tiếng một, rất rõ ràng, “Em không muốn làm phiên dịch nữa phải không? Thế thì tốt quá rồi, danh sách phòng Phiên dịch cao cấp cũng đang khó chọn. Nói chung em không cần làm ở đó, anh sẽ tìm một chỗ khác cho em”.

Tôi định về, mới nói với cô ấy mấy câu nhưng tôi có cảm giác còn đau hơn cả khi phẫu thuật: “Bây giờ em không cần phải đi làm đâu, em hãy chờ để đến báo cáo ở phòng mới đi”.

Lúc tôi nói anh đi đây, vết thương trên vai tôi nhói đau.

“Gia Dương, anh làm như thế này là vì cái gì?” Cô ấy nói phía sau, “Em không đồng ý, em sẽ không thay đổi nguyện vọng”.

“Nhân viên phải phục tùng cấp trên”. Tôi quay lại nói với cô. “Mà còn chuyện này nữa Kiều Phi ạ, em biết anh lâu như vậy rồi, em đã thấy anh không làm được việc gì chưa?”

Cô ấy không nói gì, cứ ngồi đó nhìn tôi.

Vốn dĩ tôi đứng cũng chưa vững lắm, nhưng nhìn dáng vẻ của cô lúc này, khuôn mặt nhỏ nhắn, cặp mắt mèo ương bướng, lại khiến tinh thần tôi dao động.

“Em học hút thuốc từ ai đấy?” Tôi hỏi.

“Một người bạn nước ngoài, em đã hút thuốc từ rất lâu rồi”.

“Có biết hút thuốc rất có hại cho sức khỏe không?”

“Thế anh có biết không?”

“Anh thì cảm thấy không sao”. Tôi nói thật.

“Em cũng vậy”. Cô ấy đáp lại.

Đúng là chúng tôi không thể cứu vãn được nữa rồi,  tôi chẳng có cách nào để thuyết phục nổi cô ấy.

Tôi đóng sầm cửa rồi bỏ đi.


KIỀU PHI

Gia Dương hồi phục thật tốt, anh khỏe như vâm, chạy tới mắng tôi.

Sau khi anh bỏ đi, tôi càng nghĩ càng thấy tức giận. Thường ngày tôi rất biết cách áp đảo người khác, thế mà cứ gặp anh tôi lại chẳng nói được gì.

Tôi vùi đầu ngủ.

Buổi tối, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, là số máy của Ba Ba. Cô ấy vừa bay về từ Paris, muốn mời tôi và Tiểu Đơn đi uống rượu.

Tôi vốn đang mệt, hơn nữa lại lười đi liền nói với cô ấy: “Để lần sau đi, tớ mệt quá”.

“Sao cậu chẳng nhiệt tình gì thế? Mau đi đi, khó khăn lắm Tiểu Đơn mới không phải tăng ca, hơn nữa cũng lâu rồi chúng mình chưa gặp nhau mà”.

“Thôi được rồi”.

Tôi đứng dậy, rửa mặt qua loa rồi đi.

Tới hẹn, tôi nhìn thấy hai cô bạn mình trang điểm rất rạng rỡ, xinh đẹp đã ngồi ở đó.

Vừa nhìn thấy tôi, Ba Ba liền nói: “Này cậu ngồi xa xa tớ một tí đi, ai không biết lại tưởng tớ mang người giúp việc tới”.

“Cậu thật độc ác”.

Tôi ngồi xuống rồi rót rượu. Trong lòng cảm thấy hơi buồn, tâm trạng tôi vốn đã không tốt, thế mà lũ bạn độc ác này lại còn nói móc tôi nữa.

“Cậu giận à?” Ba Ba quay sang ôm tôi an ủi, “Mình chỉ đùa thôi mà. Cậu xem mình còn mang quà về cho cậu đây này”.

Nói rồi cô ấy đưa một lọ nước hoa cho tôi.

“Thế này mới được chứ”. Tôi nhận lấy.

“Sao cậu lại buồn thế?” Tiểu Đơn hỏi.

“Đâu có”.

“Thôi mà, mặt cậu bơ phờ lắm, lại không mặc áo con nữa chứ” Tiểu Đơn nói.

Tôi giật mình, theo bản năng vội đưa tay che ngực. Bọn họ cười phá lên, tôi bị họ lừa rồi.

Lúc con người ta không vui, tư duy của họ cũng hỗn loạn.

Trước đâu thường là tôi hay trêu đùa họ, thế mà bây giờ lại bị mắc lừa liên tiếp.

Đúng lúc này, có người đi ngang qua, anh ta khẽ gọi: “Kiều Phi!”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Trình Gia Minh. Anh ấy đi cùng hai người bạn nữa.

Tôi liền nói: “Hi! Bác sĩ Trình, thật là trùng hợp”. Tôi nhấp một ngụm rượu.

“Các bạn có phiền không nếu chúng ta ngồi chung?” Trình Gia Minh hỏi, rồi bắt tay Ba Ba và Tiểu Đơn.

Tôi đáp lại: “Được mà, cứ tự nhiên”.

Họ liên tục bắt tay nhau, tôi thầm nghĩ cách rời khỏi đây.

Bọn họ lại gọi thêm rượu, mọi người bắt đầu lần lượt kể chuyện.

Thực ra tôi không muốn gặp Trình Gia Minh ở đây, trông tôi lúc này giống như chủ nợ đang cầm giấy ghi nợ trong tay nhưng lại không đòi.

Hôm tôi gọi điện cho anh ấy hỏi thăm tình hình của Trình Gia Dương, tôi còn chưa kịp hỏi anh ấy đã cho tôi biết rồi. Anh ấy biết quá khứ giữa tôi và Gia Dương.

Những người bạn đi cùng Trình Gia Minh bảo tôi: “Tới lượt em rồi kìa, em kể chuyện đi”.

“Nhất thời em không thể nhớ ra chuyện gì”.

“Nếu thế em sẽ bị phạt rượu”.

“Vậy em sẽ kể một câu chuyện. Mọi người thử nghĩ xem để cho con voi vào tủ lạnh thì cần phải trải qua những công đoạn nào?”

Tôi vừa nói xong liền phát hiện năm người còn lại đang thần mặt ra nhìn tôi.

Một anh bạn của Trình Gia Minh nói: “Em vẫn phải uống rượu thôi”.

Mọi người đều bật cười, Ba Ba lên tiếng: “Để em kể cho, em đã chuẩn bị rồi”
.
Cô ấy vẫn chưa kể xong, tôi đã uống cạn cốc rượu trước mặt.

Mọi người đều sững sờ.

“Mọi người, em sẽ uống thêm hai cốc nữa rồi có việc phải đi, rất xin lỗi ạ”.

Tôi muốn tự rót rượu, nhưng Trình Gia Minh ngồi trước mặt đã ngăn lại: “Trùng hợp thật đấy, anh cũng có việc phải đi. Để anh đưa em về.”

Chết rồi, đúng là chữa lợn lành thành lợn què, tôi làm như vậy chẳng qua là để tránh người này.

“Anh cứ ngồi với mọi người đi, bác sĩ Trình à. Chẳng phải anh vừa mới tới sao?”

Anh đứng dậy, mặc áo gió, túm lấy tay tôi nói: “Đi thôi”.

Thế là tôi bị Trình Gia Minh kéo ra khỏi quán bar.

Trình Gia Minh nói: “Cố tỏ ra kiên cường. Em làm như vậy chỉ càng khiến bản thân mình đau khổ thêm mà thôi”.

Tôi nhìn anh ta: “Các anh tưởng cái gì mình cũng biết ư? Có phải các anh cảm thấy mình có tiền, có thế lực nên có thể tùy tiện sai khiến người khác? Lại còn lớn tiếng lên lớp người khác, đó là vì tốt cho em, lại còn dạy tôi đạo lý để mình không phải chịu khổ.

Tôi nói cho anh hay, từ trước tới giờ tôi luôn vất vả như vậy, tôi sống thế quen rồi. Không có xe, tôi đi tàu điện ngầm, tàu điện ngầm ngừng phục vụ tôi tự đi bộ về. Trước nay tôi chưa từng lợi dụng ai, tôi cũng không cần người khác cứu giúp. Đừng có cười khi nói chuyện với tôi. Tôi cũng không nhận tấm lòng của anh đâu. Tạm biệt”.

Tôi bước đi thẳng.

Tôi đi chuyến tàu điện ngầm cuối cùng về nhà, người đi tàu rất đông. Tôi có cảm giác chật chội, bức bối.

Nhưng cũng có sao đâu, bởi tôi can tâm tình nguyện mà. Đây là cuộc sống mà tôi phải sống.

Bốn giờ năm mươi, tôi nhận được điện thoại từ phòng Phiên dịch cao cấp, họ thông báo cho tôi ngày mai tới phòng tư liệu báo cáo trình diện.

Tôi nhớ lại những lời Trình Gia Dương nói lúc trước: “Em không muốn làm phiên dịch nữa phải không? Thế thì tốt quá rồi, danh sách phòng Phiên dịch cao cấp cũng đang khó chọn. Nói chung em không cần làm ở đó, anh sẽ tìm một chỗ khác cho em”.

Hiệu suất làm việc cùa anh ấy quả thật rất cao, tôi đã bị đẩy tới phòng Tư liệu hay còn gọi là phòng nghỉ hưu, nghỉ hưu non, phòng sinh đẻ có kế hoạch.

Tôi cho vào nồi hai ống gạo, vừa vo gạo vừa nhìn vào gương rồi ra lệnh cho mình: “Cười, cười, cười đi”.

Tối hôm đó, tôi đã ăn rất nhiều.

Chị Đặng thắc mắc: “Sao hôm nay “sức chiến đấu” của em lại mạnh mẽ vậy?”

“Em hết  ngày phép rồi, ngày mai phải đi làm, không đi nước ngoài nữa. Họ sắp xếp em vào phòng Tư liệu”.

“Chẳng phải tốt quá sao? Chị đã nói với em rồi mà, đột nhiên em lại muốn đi Châu Phi làm gì chứ?”

“Đúng vậy, em không đi Châu Phi nữa, nhưng em sẽ nghỉ hưu non”.

“Không vui à?”

“Vui không kể xiết ấy chứ!”

Chị đặt tay lên vai tôi: “Gần đây em gặp phải rất nhiều chuyện đúng không Phi Phi? Nếu muốn khóc em hãy khóc thật thoải mái. Đừng cố chịu đựng, sẽ rất khó chịu đấy”.

Tôi liền nói: “Chị mau ăn canh đi, kẻo lại nguội mất”.

Chị ấy lắc đầu, thở dài, uống một ngụm canh rồi nói: “Thật sự không tồi chút nào!”.

Miệng tôi lúng búng cơm nhưng tôi vẫn nói với chị: “Chị cứ nói như vậy khiến em cảm thấy mình thật sự có chút vấn đề”.
“Cái gì cơ?”

“Ngoài việc ngáp ra, từ trước tới giờ em chưa bao giờ khóc”.

Tôi đi làm, phòng Tư liệu ở mé phía tây tòa nhà của Bộ Ngoại giao. Trong phòng, ngoài tôi ra còn có một phiên dịch tiếng anh già lụ khụ phụ trách quản lí tư liệu đã rút khỏi vị trí phiên dịch nhiều năm nay và đang chờ về hưu .

Tôi rất vui bởi hàng ngày ngoài việc chỉnh lý các tin tức trên mạng cũng như trên các phương tiện thông tin đại chúng ra, hầu như tôi không còn việc gì nữa.

Còn có một người thường xuyên lui tới đây nữa, đó là kĩ sư trẻ Tiểu Triệu- người chuyên phụ trách sữa chữa, bảo dưỡng hệ thống mạng. Anh chàng này nói năng chẳng nể nang ai cả, lần đầu gặp tôi đã hỏi: “Này, sao em còn trẻ thế mà đã bị điều tới phòng này rồi?”

“Em rất vui mà”. Tôi đáp lại.

Có điều mọi công việc đều có cái hay của nó. Nhưng tư liệu tiếng Pháp ở đây rất đầy đủ, mới có , cũ có, tôi xem mãi không hết, mệt rồi lại có thể tùy ý lên mạng tiêu khiển.

Tôi cảm thấy rất thoải mái.

Một hôm, khi đọc báo cũ, tôi thấy tin vụ nổ tại ga Lyon ở Paris vào tháng Tư, trong đó có đoạn, hiến binh ZuZu Ferrandi đã hi sinh anh dũng để bảo vệ cho hành khách.

Lúc này, tôi đang nằm bò trên bàn kê dưới cửa sổ, ánh nắng cuối thu chiếu qua cửa kính phủ lên người tôi giống như vòng tay ấm áp. Tôi giơ tay lên, trên đó là dấu ấn ZuZu để lại.

“Anh có khỏe không?” tôi hỏi, “Chị gái anh nói, thượng đế gọi anh vì có việc cần anh làm, lúc này anh sống thế nào?”

“Bây giờ em rất khỏe, có công việc ổn định, nhưng đôi khi em cảm thấy rất cô đơn, nếu anh rảnh rỗi thì nhớ tới thăm em nhé”.

Tôi nghe thấy tiếng ho, vội ngoảnh ra nhìn thì phát hiện trình Gia Dương đang đứng bên giá sách.

Chương 55

KIỀU PHI

Bác sĩ đã tháo đai cố định tay cho anh.

Tôi đứng dậy hỏi: “Anh có việc gì không?”

“Có”. Anh đáp, “Em tìm giúp anh bản tin trên báo Thế giới về tình hình Khối hiệp ước Bắc Đại Tây Dương sử dụng quân sự đối với liên minh phía nam”.

Không hiểu đây là tin tức từ thời đại nào nữa, tôi mở máy tính tìm.

Tôi đưa báo cho anh, sau đó đăng kí.

Gia Dương nhận báo, anh nhìn tôi hỏi: “Thế nào rồi?”

Nhìn dáng vẻ của anh, tôi biết anh đang tìm từ thích hợp để nói với mình.

“Em có bận lắm không?”

“Anh nhìn thấy rồi đấy”. Tôi đáp, “Em đang định ngủ trưa”.

“Vậy nhé, cảm ơn em. Anh đi trước đây”.

“Không có gì”.

Gia Dương vừa đi, tôi liền nhận được điện thoại từ phòng Phiên dịch cao cấp mói tôi qua bên đó một chút. Tôi xin phép ông phiên dịch già. Ông đang cầm kéo cắt báo, vẫn không ngẩng đầu lên: “Đi sớm về sớm nhé, bởi nếu có người tới muộn báo thì bác không tìm được đâu”.

Hóa ra là đại hội toàn cầu với chủ đề: Phát triển bền vững. Phiên dịch trong phòng không đủ do vậy phải điều động thêm từ các phòng ban khác để hỗ trợ các hoạt động tổ chức, tiếp đón, tháp tùng các đại biểu. Chị phụ trách nhóm phiên dịch phân công công việc cho mỗi người theo danh sách. Tôi đoán cùng lắm thì mình chỉ có thể được tháp tùng phu nhân đoàn đại biểu đi thăm quan. Phiên dịch tiếng Anh Triệu Bằng Viễn đang đứng cách tôi khá xa nhưng cũng hét lên chào tôi. Đúng lúc tôi đang cười với cậu ấy thì chị phụ trách đọc tới tên tôi.

“Kiều Phi!”

“Có mặt”

Chị phụ trách đưa mắt nhìn tôi lúc đó đang ngồi cạnh cửa sổ, chậm rãi phân công: “Hội nghị buổi thứ hai, ngày 15/11, em có mặt. Buổi sáng chín giờ mười lăm phút tới mười một giờ, buổi chiều từ 14 giờ 15 phút tới 16 giờ, làm phiên dịch cabin tiếng Pháp”.

Chị ấy nói xong mà tôi vẫn đứng ngây ra. Phải một lúc sau mới bình thường trở lại. Đây là cơ hội làm việc thế nào nhỉ? Quá tốt rồi, đúng là khổ tận cam lai, Kiều Phi mày có cơ đổi đời rồi.

Tôi nhìn thấy những ánh mắt đố kỵ của các đồng nghiệp đang chĩa vào mình, vội vàng giấu nụ cười mãn nguyện đi. Chắc giờ đây họ đang mong tôi phạm sai lầm. Cứ chờ đấy mà xem, tôi sẽ chuẩn bị tốt, sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, cứ chờ đấy mà xem.

Phân công xong, chị phụ trách tuyên bố kết thúc cuộc họp. Chị ấy gọi tôi lại và đưa rất nhiều tài liệu.

“Kiều Phi à, đây là lần đầu em  làm phiên dịch cabin cho hội nghị, em phải chuẩn bị kỹ đấy”.

Tôi đáp: “Vâng, vâng”.

Chị nhìn tôi, dường như cảm thấy rất khó hiểu liền hỏi tôi: “Một cô gái hoàn hảo như em, tại sao lúc đó lại nằng nặc xin đi Kenya làm gì chứ?”

Tôi đáp: “Em làm vậy là phục vụ nhân dân thôi mà”.

“Được rồi, bây giờ em về chuẩn bị đi, phục vụ tốt cho nhân dân trong nước là được rồi”.

Tôi mang tập tài liệu về nhà nghiên cứu. Nhiệm vụ vinh quang tới một cách bất ngờ này dường như kích thích tôi, tôi ăn nhiều, chăm chỉ luyện tập, ngủ ngon hơn.

Một buổi tối khi tôi và chị Đặng ăn cơm, ti vi đang chiếu phim Vua đầu bếp.

Chị Đặng đang gặm xương ngạc nhiên nhìn tôi hỏi: “Kiều Phi à, em lại coi mình là nhân vật trong phim phải không?”

Tôi ngượng ngùng đáp: “Đâu có, chị mau ăn đi. Ngon thật đấy!”.

Thế nhưng, tâm trạnh hớn hở, tinh thần và thể lực sung mãn, ý chí quyết tâm của tôi chỉ sục sôi tới buổi sáng hôm khai mạc hội nghị. Khi khoác lên mình bộ vest, đeo thẻ “Phiên dịch” trước ngực, tôi bỗng phát hiện ra trống ngực đang đánh liên hồi.

Nhân lúc người dẫn đoàn không để ý tôi liền bước ra khỏi phòng nghỉ.

Tôi nhìn về phía hội trường, cảnh tượng trước mắt dường như tôi đã gặp rồi. Ngày đó, tôi được chứng kiến Trình Gia Dương làm việc một cách xuất sắc, còn hôm nay tôi ngồi trong căn phòng này, lần đầu tiên làm phiên dịch cabin.

Không xong rồi, tôi phải hút một điếu thuốc mới đượoc.

Tôi đang tìm phòng hút thuốc thì bỗng từ đằng sau vang lên tiếng của Trình Gia Dương: “Kiều Phi!”

Tôi quay lại.

Trình Gia Dương mặc một bộ vest đen, áo sơ mi, cà vạt cùng màu. Khuôn mặt xương xương trắng trẻo, cách ăn mặc trau chuốt rất chỉnh tề, trông anh thật tuấn tú.

Lúc này tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với anh, thế nhưng tôi cũng biết rằng có rất nhiều điều không nên nói. Tôi chỉ biết đứng nhìn anh.

Anh đưa tay chỉnh lại thẻ trước ngực cho tôi, chậm rãi, dịu dàng trấn an tôi: “Đừng qua căng thẳng Kiều Phi à, không ai giỏi bằng em đâu”.

Tôi gật đầu: “Em tên là không căng thẳng”.

Anh bật cười.

“Hôm nay anh làm gì, anh không phải dịch à?” Tôi hỏi anh.

“Anh tháp tùng đoàn lãnh đạo Liên Hợp Quốc, lát nữa sẽ có cuộc họp hội đàm và phỏng vấn”.

Tôi gật đầu.

“Được rồi, em đi đi. Đã nhớ lời anh nói với em chưa?”

“Đương nhiên là em nhớ rồi”. Tôi chỉ tay vào mình, “Em giỏi nhất mà”.

Tôi được ghép ca với một anh, trước khi ngồi vào chúng tôi bắt tay, hỏi han nhau.

Tôi nắm chặt bút ghi tốc kí, tôi nhấn công tắc bật thiết bị dịch, khi nghe thấy lời phát biểu đều tiên của đoàn đại biểu Pháp, tôi liền dịch một cách lưu loát vào micro: “Chúng ta đang theo đuổi mục tiêu có thể duy trì sự phát triển kinh tế xã hội, giống như loài người ngưỡng mộ sự trường sinh...”

Tôi cảm thấy rất rõ, tôi- Kiều Phi, vô cùng xuất sắc.


TRÌNH GIA DƯƠNG

Hội nghị kết thúc, sau khi tiễn những nhân vật lãnh đạo của Liên Hợp Quốc, tôi không có nhiệm vụ gì quan trọng nữa.

Tôi nghe đoạn băng ghi lại công tác phiên dịch của Kiều Phi, cảm thấy cô ấy có thể giành được tám mươi lăm điểm. Tuy đôi chỗ còn chưa hoàn hảo, nhưng đã đạt được yêu cầu nhanh gọn, chính xác. Cô gái năm xưa đến cả “lò hỏa táng” cũng không xử lý nổi, bây giờ đã trở thành phiên dịch viên xuất chúng cấp nhà nước.

Tiểu Hoa rót sữa cho tôi, nhìn thấy tôi đang chơi bi a trên máy liền cười.

“Anh có hứng thú chơi một mình kia à?”

“Cũng không hẳn như vậy”. Tôi đỡ lấy cốc sữa, uống một ngụm rồi nói, “Vốn có một đối thủ rất được, nhưng không biết lúc này đang ở đâu nữa”.

“Thế à? Anh còn có bạn trên mạng nữa ư?”

“Tại sao lại không chư?” Tôi nhìn cô ấy.

“Là nam hay nữ vậy? Anh không được yêu đương lăng nhăng qua mạng đâu đấy”.

Tôi cười: “Đừng quê như vậy chứ”.

Cũng đã lâu tôi không gặp Tôi không tin không đăng kí được, nay đã đổi tên thành Lê Nhượng Khổng Dung. Có lẽ mọi người đều có  việc phải làm, bận việc cơ quan, ai mà rỗi hơi ngồi nghe người khác trút bầu tâm sự chứ.

Tiểu Hoa nói: “Nếu chơi xong rồi thỉ đi ngủ đi nhé, đừng để quá mệt đấy”.

“Được, em ngủ trước đi, anh còn tắm nữa”.

Thành tích xuất sắc của Kiều Phi trong hội nghị đã khiến trưởng phòng chuyển cô ấy từ phòng Tư liệu về phòng Phiên dịch cao cấp.

Ngày hôm sau, phó phòng nhân sự dẫn cô ấy tới các phòng ban liên  quan để gặp gỡ đồng nghiệp, anh còn giới thiệu chúng tôi với nhau nữa.

Chúng tôi bắt tay nhau, Kiều phi nói với phó phòng nhân sự: “Em quen anh Trình, chúng em từng học cùng trường”.

Tôi khích lệ: “Cố gắng lên”.

Phi đáp: “Cảm ơn anh”.

Đến trưa, mẹ tôi gọi điện tới, nhưng thật ra là thư ký của bà gọi gián tiếp: “Gia Dương à, cậu chờ một chút, Vụ trưởng muốn nói chuyện với cậu”.

“Gia Dương!” Giọng mẹ tôi vang lên, “Trưa nay hai mẹ con mình ăn cơm vớ nhau nhé”

“Vâng ạ”.

“Chúng ta sẽ đi xe của mẹ. Mẹ chờ con ở trước cổng”.

“Vang”.

Tôi dập máy xuống, hít một hơi thật sâu.

Tôi khoác áo gió rồi đi xuống, lúc xuống hành lang tôi nhìn thấy phiên dịch tiếng Anh Tiểu Triệu đang nói với Phi: “Đúng mà. Lúc đó mình rất lo đấy, mình còn nói sao một cô gái như cậu lại quyết định tới nơi đó chứ, song cậu cũng cừ thật đấy, mình nghe bọn họ nói, nghiệp vụ của cậu rất khá...”

Tôi đứng cạnh bọn họ chờ thang máy, Tiểu Triệu nhìn thấy tôi liền giơ tay chào: “Chào anh!”

“Hi!” Tôi đáp lại.

Kiều Phi cười với tôi rồi hỏi: “Anh cũng tới nhà ăn à?”

“Không, anh ăn ở nơi khác” Tôi đáp lại.

Xuống tới nhà ăn, họ ra khỏi thang máy.

Tiểu Triệu chỉ đi sau Phi có nửa bước, trông dáng vẻ dường như rất quan tâm tới cô ấy.

Xe của mẹ tôi đã chờ sẵn ở trước cơ quan, tôi lên xe. Mẹ tôi vẫn đang xem tài liệu.

Lúc chúng tôi tới nhà hàng, mẹ mới bỏ tài liệu xuống.

Mẹ tôi nhìn tôi đang ăn gan vịt liền hỏi: “Sao con gầy thế?”

“Đâu mà mẹ”

“Mẹ không nghĩ như vậy đâu, con gầy đi rất nhiều đấy”. Mẹ tôi uống một ngụm nước hoa quả, “Sắp tới, bố mẹ phải đi công tác dài ngày”.

“Vâng”

“Trước khi  đi bố mẹ muốn hẹn gặp bố mẹ của Tiểu Hoa”.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn mẹ: “Được ạ, chắc bọn con cũng không cần phải đến. Mẹ biết đấy, con không giỏi ăn nói với các bậc bề trên mấy”.

Mẹ tôi thở dài: “Gia Dương à, con không còn nhỏ nữa. Ý của mẹ là muốn sắp xếp ổn thỏa chuyện của con và Tiểu Hoa”.

Tôi đã có linh cảm ngày này sắp tới nên không bất ngờ chút nào, tôi lấy giấy ăn lau miệng: “Tại sao không ai giục Gia Minh lấy vợ chứ?”

“Gia Minh ư?” Mẹ tôi cũng không ngạc nhiên chút nào. “Nếu như nó cũng có cô gái phù hợp giống như con và Tiểu Hoa thì tốt biết mấy”.

Mẹ tôi nói cứ như không, cứ như thể mẹ không biết rằng đó là tiêu chuẩn rất cao.

Tôi không nói gì.

“Gia Dương, ý con thế nào? Có gì con cứ nói với mẹ”

“...Con chẳng có ý kiến gì cả, mẹ muốn con làm gì, con sẽ làm đúng theo lời mẹ, mẹ muốn con cầu hôn với Tiểu Hoa à? Được, tối nay con sẽ làm. Thế bố mẹ hẹn với bố mẹ cô ấy hay là con hẹn? Nếu mẹ muốn, bọn con kết hôn sớm, chóng có cháu cho mẹ. Mẹ à, con chẳn có ý kiến nào cả, mẹ hãy cho con biết, mẹ muốn con làm gì?”

Mẹ tôi sững sờ, tôi vẫn tiếp tục ăn cơm.

“Gia Dương à”. Bà cười hiền hậu với tôi, chậm rãi hỏi, “Sao vậy con? Mẹ làm vậy cũng chỉ muốn tốt cho con mà. Mẹ nghĩ rằng con và Tiểu Hoa đã tìm hiểu lâu như vậy, thì cũng nên có kết quả. Hai đứa đều đã lớn cả rồi”.

Món sườn bò rất cứng.

Tôi gọi người phục vụ tới yêu cầu: “Món sườn bò rất khó ăn, đổi cho tôi đĩa mì xào”.

Người phục vụ giải thích: “Thưa ngài, chỗ chúng tôi chỉ chuyên những món ăn Nga mà thôi”.

Mẹ nhìn tôi.

“Cứ đổi cho tôi món mì xào, nhớ cho dưa chuột đấy”.

“Gia Dương!”

Tôi nhìn mẹ: “Mẹ, con có thể tự mình lựa chọn món ăn được không?”

“Món vừa rồi là do con chọn mà”.

“Mẹ nói rất đúng, vì mẹ đưa con tới nhà hàng này mà”.

Tôi vứt khăn ăn, rồi sải bước đi ra ngoài.

Tôi bước ra đường phố đông vui náo nhiệt, lặng lẽ ngắm nhìn dòng người đi ngang qua mình.

Tôi cảm giác cuộc đời giống như một mạng lưới dày đặc, bản thân mình như một giao điễm ở giữa bị rất nhiều sợi dây ràng buộc.

Tôi cần trấn tĩnh lại, buổi chiều tôi vẫn phải đi làm.

Buổi tối, mẹ lại gọi điện cho tôi, mẹ hỏi có phải gần đây công việc của tôi quá bận, hay là tâm trạng không được tốt không?

Tôi xin lỗi mẹ rồi nói, đáng ra buổi trưa con không nên tự ý bỏ đi như vậy.

Mẹ tôi nói lại chuyện lúc trưa rằng, nếu tôi chưa chuẩn bị tinh thần thì có thể thư thư một thời gian, nhưng cũng đã tới lúc phải có lời với Tiều Hoa rồi.

Mẹ tôi vừa gọi xong thì Tiểu Hoa gọi tới. Cô ấy hỏi tôi đã muộn rồi sao vẫn chưa về?

Bỗng tôi cảm thấy bức bối vô cùng, nhưng không thể trút vào Tiểu Hoa được, tôi cố kiềm chế nói: “Anh làm xong việc rồi sẽ về”.

Không chờ Tiểu Hoa trả lời tôi liền cúp máy.

Lẽ ra tôi nên về nhà Tiểu Hoa, nhưng tôi lại lái xe lòng vòng trên phố, vừa lái xe vừa uống bia. Một lúc lâu sau, tôi bỗng nhận ra mình đang dừng xe ở một nơi rất quen.

Nơi đó có cây thồng với những tòa nhà cổ, tôi quan sát một lát, thì ra đây chính là tầng một khu nhà Kiều Phi thuê.

Tôi cảm giác mình giống như người chết đuối, cố sức giẫy giụa, cuối cùng vẫn thấy mình mấp mé bên dòng nước.

Lúc này tôi rất muốn, rất muốn, rất muốn gặp cô ấy.

Nói gì cũng được, có chuyện gì nên hay không nên đây? Tôi cảm thấy lúc này mình thật yếu đuối.

Tôi gõ cửa phòng cô ấy, một cô gái lạ mặt gõ cửa.

Tôi nhìn thấy đôi giầy Kiều Phi đặt trước cửa.

Tôi nói: “Tôi tìm Kiều Phi”.

Tiếng Phi nói vọng từ trong nhà ra: “Gia Dương?”.

Tôi bước theo Phi vào phòng cô, cô vẫn để cửa mở, tôi liển đóng chặt lại.

Cô ngồi trên ghế sô pha nhìn tôi.

Hình như cô vừa tắm xong, tóc còn ướt, người cô tỏa ra mùi hương như mùi trẻ con.

Tôi ngồi bên cạnh ngắm nhìn cô, chăm chú dõi theo từng hơi thở. Trên mặt cô vẫn còn vương những sợi tóc tơ, một giọt nước chảy xuống khóe miệng.

“Anh làm sao vậy?” Cô khẽ hỏi tôi.

“Phi!” Tôi gọi tên cô, sau đó nước mắt tuôn rơi, tôi gục đầu vào vai cô, “Anh mệt mỏi quá!”

Cô sững người trong giây lát, sau đó dang rộng đôi tay mềm mại ôm tôi vào lòng.

Chương 56

KIỀU PHI

Tôi ôm Gia ương vào lòng, rất lây cho tới khi anh ngủ thiếp đi.

Tôi dìu anh nằm lên giường, tháo giầy, cởi quần áo giúp anh. Lúc này trên người anh chỉ còn chiếc quần đùi.

Kể từ lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh trong tình trạng này, không biết đã bao lâu rồi?

Tôi lấy khăn ấm lau mặt cho anh.

Anh nhắm mắt, lông mi vừa đen vừa dài.

Một người đàn ông từng là chỗ dựa vững chắc, từng mang tới sự ấm áp cho tôi, lúc này lại lẻ loi một mình, tìm tới khóc trong lòng tôi.

Vì sao tôi luôn là người nhìn thấy nước mắt của anh?

Và những giọt nước mắt này phần lớn là do tôi gây nên.

Lẽ nào lại có người con gái tài giỏi tới mức đó?

Người con gái khiến cho người đàn ông yêu cô phải khóc vì cô.

Gia Dương trở mình, anh ôm lấy chăn, quay lưng về phia tôi.

Tôi nhìn thấy vết thương trên vai anh vẫn chưa khỏi hẳn, lúc này đã liền sẹo, vết sẹo màu hồng hồng. Tôi chạm nhẹ vào đó, anh hơi giật mình.

Tôi chầm chậm hôn lên trên vết thương của anh rồi khẽ nói: “Gia Dương à, còn đau không anh?”

Rồi tôi ôm chầm lấy Trình Gia Dương, người tôi yêu nhất trên đời cùng nằm trên chiếc giường mềm mại, ấm áp.


TRÌNH GIA DƯƠNG

Tôi ngủ rất ngon, lúc tỉnh dậy tôi mở mắt rồi khẽ nói: “Phi à, lưng anh ngứa quá, mau gãi giúp anh đi”.

Không có ai trả lời.

Tôi ngồi dậy, nhìn thấy bên giường có sữa và bánh mì. Tôi đưa mắt tìm mẩu giấy nhắn lại nhưng không thấy.

Phi và bạn của cô đã đi làm rồi.

Tôi mặc quần áo, tắm rửa rồi ngắm nghía phòng của cô.

Tôi đã từng tới đây, lần đó tôi tới để cãi nhau với Phi về chuyện cô ấy khăng khăng đòi đi Châu Phi, nên tôi không quan sát kỹ phòng cô.

Cô thích những sắc màu nhạt, rèm cửa, ga giường và khăn trải bàn đều là màu xanh lá cây nhạt. Thời tiết cuối thu nhưng căn phòng của cô vẫn mang hơi thở mùa xuân.

Tôi mở tủ quần áo của cô, trong đó chỉ có quần áo được gấp gọn gàng. Tôi nghĩ có thể mình sẽ tìm thấy một số đồ mình đã mua cho cô, một bộ quần áo hay một chiếc váy cũng được. Nhưng không tìm thấy gì cả.

Tôi lại lục ngăn kéo của cô.

Nhìn dưới gầm giường, với hy vọng sẽ tìm được vật gì đó liên quan tới mình.

Nhưng vẫn không thấy.

Tôi rất thất vọng liền ngồi trên ghế ăn hết đồ ăn cô đã chuẩn bị sẵn.

Tôi lái xe đi làm, tôi gặp Kiều Phi đang đi phô tô tài liệu trong hành lang.

Cả hai chúng tôi đều gượng gạo, không tự nhiên.

Tôi lên tiếng trước: “Em đang làm gì thế?”

“Chị cùng phòng bảo em đi công tác”. Cô cho tôi xem tập tài liệu trong tay.

“Đi đâu cơ?”. Tôi đỡ lấy tập tài liệu.

“Anh cũng thấy mà, Bộ Y tế tổ chức Hội nghị y học quốc tế tại Thành Đô, họ mượn phiên dịch chỗ chúng ta tới làm phiên dịch cabim, chị ấy đã phân công em đi”.

“Khi nào?”

“Ngày kia”.

“Gấp thế kia à, sao không cho người ta thời gian để chuẩn bị chứ?”

“Không có thời gian để chuẩn bị nữa, bởi bên mình cho rằng Bộ Y tế có thể giải quyết vấn đề này, nên không hề lên kế hoạch cử người đi”. Cô ấy lấy lại tập tài liệu, “Em không nói chuyện với anh nữa, em phải đi rồi, em đang bận quá”.

Tôi muốn gọi Phi lại, nhưng cô đi rất nhanh, giầy cao gót phát ra những tiếng cộc cộc đanh đanh.

Tôi muốn gọi Húc Đông ra uống rượu, nhưng thái độ của anh không nhiệt tình lắm. Tôi liền nói: “Anh lại trở mặt không nhận người quen hả, khi anh tìm em có khi nào em không đi cùng anh không?”

“Thôi được, anh sẽ tới”

Chúng tôi gặp nhau trong quán bar. Anh uống rượu cùng tôi, nhưng thái độ rất thờ ơ. Anh nói: “Chú có chuyện gì thì nói đi”.

“Anh muốn về với vợ chứ gì?”

“Đương nhiên phải về với vợ rồi, còn về với con trai nữa chứ. Dạo này ngày nào anh cũng đàn một đoạn nhạc piano để dạy con ngay từ khi còn trong bụng mẹ đấy”.

Tôi không nhịn được liền bật cười.

Húc Đông phật ý: “Chú đừng có chế giễu tinh thần trách nhiệm của một người sắp làm bố như anh”.

“Không phải thế, em rất cảm động” Tôi vừa cười vừa nói.

“Chú ấy, anh cũng không nói với chú nữa. Nhưng nếu chú kết hôn rồi có con thì sẽ hiểu thôi. Anh nói cho chú biết, bây giờ anh thấy chú vẫn chưa thật sự trưởng thành. Đúng vậy, chẳng ra dáng chút nào, chưa thực sự trưởng thành”. Anh lắc đầu.

“Em chưa kết hôn thì nghĩ gì tới chuyện có con chứ?”

“À, đúng rồi, chú cũng nên giải quyết vấn đề của mình đi, còn chần chừ tới bao lâu nữa? Chú chờ được, nhưng người ta không chờ được đâu. Anh thấy cô tiểu hoa đó tuổi cũng không còn trẻ nữa”. Anh ấy nhìn tôi nói tiếp, “Có điều trên ti vi anh thấy cô ấy vẫn rất trẻ”.

“Có thể nói chuện gì khác được không?” Tôi uống rượu rồi nói, “Em tìm anh ra ngoài là để thư giãn một chút, sao anh vẫn nói với em về chuyện này chứ?”

“Chán rồi hả?”

“...”

“Đúng rồi, giờ đã ở trong tay chú rồi mà”. Anh phá lên cười, “Tiểu hoa bây giờ đã ở trong tay chú, vì thế chú chẳng coi người ta ra gì. Anh cứ tưởng cậu là người như thế nào cơ? Hóa ra cũng chẳng khác gì anh. Từ nay về sau đừng bao giờ chê anh thế nọ thế kia nữa nhé”.

Tôi như vậy thật sao?

Tôi nhìn anh, ngẫm nghỉ nếu như không phải như vậy thì sao trong lòng rõ ràng thích ột người nhưng lại ở bên một người khác.

Nếu không phải như vậy, tại sao vẫn cứ cố đeo bám Kiều Phi, mà trong đầu lại tin rằng Tiểu Hoa là mối duyên trời dịnh chứ?

Húc Đông nhìn thấy Lưu công tử ăn mặc chải chuốt bước vào, anh định giơ tay chào. Tôi liền nói: “Anh mà gọi thằng ấy, em sẽ đi ngay”.

“Sao vậy? Hai đứa thân nhau lắm mà”.

Tôi đáp lại: “Anh quên rồi à, hồi bé hai đứa bọn em đã không thích chơi với nhau rồi”.

“Sao anh lại nhớ là hai đứa luôn tẩy chay anh nhỉ?”

Tôi về nhà Tiểu Hoa, tắm rửa, rồi đi ngủ.

Tiểu Hoa hỏi: “Anh ngủ chưa? Chắc chưa ngủ phải không?”

Tôi đáp: “Có chuyện gì thế?”

“Hôm nay em tới thăm chị Minh Phương. Em mua cho con chị ấy hai bộ quần áo, Gia Dương à, em bảo này, trẻ con ấy mà, thật chẳng hiểu chúng như thế nào nữa. Mới lúc trước còn bé tí, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy lớn tướng rồi”.

“Thế à?” Tôi ngồi dậy, nhìn Tiểu Hoa. Cô ấy tết tóc thành một bím ở đằng trước, đeo kính, dùng tay diễn tả cho tôi dễ hình dung. “Con bé giống như cục bông, rất trắng, tay chân mũm mỉm, đi rất vững. Hơn nữa, bây giờ nó còn biết gọi “dì” nữa”.
Tôi ngạc nhiên: “Đã lớn thế rồi kia à?”

“Có nhanh không chứ? Em đã bế con bé cả buổi chiều. Trên người nó có mùi sữa rất thơm, anh không tưởng tượng nổi đâu”.

Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ thấy Tiểu Hoa nói chuyện say sưa tới vậy, lúc này cô ấy giống như một đứa trẻ đang miêu tả về đồ chơi yêu thích của mình vậy.

“Em còn mượn máy quay kĩ thuật số của chị Minh Phương về nữa đấy. Trong đó có ghi lại hình của con bé, anh muốn xem không?”

Tiểu Hoa nhanh chóng lấy chiếc máy quay, cho tôi xem đoạn băng về con bé. Lúc nhìn thấy đoạn một bé gái trắng mũm mỉm đang chống mông lên trời, đầu chúi xuống ghế sô pha, cả hai chúng tôi đều phá lên cười.

Tiểu Hoa nói: “Đúng là lạ thật đấy, hai năm trước em không hề thích trẻ con. Bây giờ nhìn chúng, lại thấy rất đáng yêu. Em đã già rồi phải không?”

“Đúng thế, anh cũng thế”.

Cô nhìn tôi, tôi cũng nhìn cô.

Cuối cùng Tiểu Hoa lên tiếng trước: “Gia Dương à, chúng ta kết hôn đi”.


KIỀU PHI

Tôi đã tới Thành Đô, đăng kí với nhóm phục vụ hội nghị tại khách sạn Hoa Viên trong thành phố. Lúc đang đăng kí thì có một người bước tới chào tôi.

Tôi nhìn anh ấy, bỗng nhận ra một điều, thế giới còn nhỏ bé hơn cả bể cá.

Bác sĩ Trình Gia Minh vừa cười vừa nói: “Em cũng tới họp à? Gọi điện em cũng không thèm nghe, anh còn tưởng em biến mất rồi”.

“Là anh gọi cú điện đó sao? Ha ha, số điện thoại lạ hoắc, em lại tưởng có ai đó định lừa mình, nên tắt máy luôn. Ha ha...”

Nếu biết là của “chú đây” gọi tới, không bắt máy làm sao được chứ?

“Ha ha, anh lại cứ tưởng em đang buồn lắm cơ”.

“Đâu có chuyện gì đâu, sao lại không vui chứ? Em lên tầng đây. Tạm biệt!”

“Đừng vội thế chứ, anh em mình đều ở cùng một tầng mà”.

Trong thang máy, Trình Gia Minh hỏi tôi đã từng tới Thành Đô chưa. Tôi trả lời hồi còn đi học, em có làm hướng dẫn viên du lịch, đã được ở lại đây một buổi sáng.

“Thế em đã ăn món Tam Đại Pháo chưa?”

“Là một dạng của kẹo hồ lô chứ gì?”

“Chỉ giống bên ngoài thôi”

“Có ngon không?”

“Khỏi phải nói, đúng là...”

Anh ấy vừa nói tới đó, bụng tôi đã sôi lên. Đồ ăn trên máy bay vừa cứng vừa mặn, nên khi Trình Gia Minh vừa nhắc tới đặc sản, tôi đã không kiềm chế được bản năng.

Đành phải cố chịu thôi.

Thực ra tôi cũng chẳng có thời gian để đi chơi vui vẻ.

Tôi về phòng, tắm rửa xong liền tập trung xem tài liệu đại hội mới cung cấp.

Một lát sau, có người tới gõ cửa.

Tôi ra mở cửa, là phục vụ trong khách sạn, anh ta đang cầm một chiếc hộp rất tinh xảo.

“Có chuyện gì không?”

“Cô à, có người mua điểm tâm cho cô. Là đặc sản vùng này, món Tam Đại Pháo”.

“Thế ư?”

Tôi nhận hộp bánh, rồi háo hức mở từng lớp, từng lớp vỏ hộp ra. Trong đó không chỉ có món Tam Đại Pháo, bên ngoài giòn bên trong mềm, vừa thơm vừa ngọt, mà còn có món mì lạnh, bánh rán và món Gà chảy dãi (gà om ớt).

Trình Gia Minh à, em tha thứ cho anh.

Tôi vừa xem tài liệu, vừa ăn đồ điểm tâm.

Ngày thứ hai hội nghị khai mạc, người phối hợp với tôi là chàng trai trẻ- phiên dịch bên Vụ Hợp tác quốc tế, Bộ Y tế. Cậu ta qua bắt tay tôi rồi gọi tôi một tiếng “chị”. Tuy cậu ta nhằm tuổi tác của tôi, có điều theo phép lịch sự, tôi cũng không nói gì. Khi đại diện đoàn đại biểu hiệp hội các bác sĩ Bỉ lên phát biểu, tôi- con người tràn trề sức sống đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.

Buổi trưa ban tổ chức mở tiệc buffet, buổi chiều đoàn đại biểu Pháp sẽ phát biểu, nên tôi không dám ăn nhiều sợ sẽ buồn ngủ, tôi chỉ dám uống một chút sâm panh. Lúc tôi đang cầm ly rượu thì nhìn thấy ở một góc nhà hàng, Trình Gia Minh đang nói chuyện với một chuyên gia người Bỉ.

Tôi bước tới, thấy anh đang nói chuyện bằng tiếng Anh rất lưu loát. Nhưng tiếng mẹ đẻ của vị chuyên gia kia lại là tiếng Pháp và tiếng Hà Lan, ông ấy không giỏi tiếng Anh, hai người nói chuyện có vẻ khó khăn.

“Có cần giúp đỡ không vậy?” Tôi đề nghị.

Trình Gia Minh cười tươi đáp: “Cô gái tốt bụng, cô tới đúng lúc quá. Về dự án phân tích dịch thể để hỗ trợ điều trị các bệnh về gan, mật sắp được tiến hành ở Châu Âu, vừa nêu ra trong hội nghị sáng nay, tôi còn có một câu hỏi...”.

Sau đó hai người nói chuyện vui vẻ hơn, hai bên đều ghi lại cách thức liên lạc để su này cùng nghiên cứu đề tài khoa học trên.

Trình Gia Minh nói: “Em giỏi thật, ca dịch cabin sáng nay rất tốt”.

“Cảm ơn anh tối qua đã mua đồ điểm tâm cho em”.

Anh hào hứng nói: “Anh nói cho em biết nhé, những món đó chỉ là hàng bán rong mà thôi, còn kém xa so với đồ ăn  mới ra lò”.

“Thế ư?”

“Mai họp xong, đi dạo phố với anh nhé. Ý em thế nào?”

“Về cơ bản thì em đồng ý”.

Bế mạc hội nghị, tôi và Trình Gia Minh hẹn nhau lúc sáu giờ, anh tới đón tôi rồi cùng ra ngoài ngắm phố phường, có điều đã quá giờ hẹn  tới bốn mươi phút mà vẫn không thấy tăm hơi anh đâu.

Tôi mặc áo khoác tới phòng anh, không biết có chuyện gì không, nếu thế thì tôi đi một mình vậy.

Chưa kịp gõ cửa, thì thấy một người mở cửa bước ra.

Đó là một phụ nữ rất cao.

Khuôn mặt xương xương nhưng sắc nét, cô còn trang điểm rất đẹp.

Cô ấy nhìn tôi, cười nhạt.

Sau đó sải bước đi.

Cô phục vụ phòng đẩy xe đi ngang qua, nét mặt có chút gì đó rất thần bí, không biết lại suy diễn gì đây.

Chẳng cần nghĩ tôi cũng biết cảnh tượng này thường xuyên xuất hiện trong các bộ phim: Bạn gái hiện tại bất ngờ bất gặp tình địch- bạn gái cũ, cô gái đó nghĩ thầm sớm muộn rồi cô cũng bị hắt hủi như tôi thôi. Người đàn ông nói xin lỗi, vì đã quên mất cuộc hẹn với cô, đúng lúc này một người qua đường A xuất hiện, người này về kể cho con gái đã đến tuổi cập kê của mình rằng, đừng nên học trò yêu đương bừa bãi của người thành phố.

Trình Gia Minh nhìn thấy tôi luôn miệng nói: “Xin lỗi, xin lỗi, anh xuống ngay đây”.

“Không cần đâu”, tôi nói to, “Em đi một mình cũng được. Anh muốn ăn gì, em sẽ mua về cho”.

Trình Gia Minh mặc áo khoác ngoài rồi đi ra.

Tay trái của anh đặt nhẹ lên lưng tôi rồi đẩy tôi ra ngoài: “Giời ạ, thật chẳng biết làm sao nữa, đã tới nơi cùng trời cuối đất này rồi mà những món nợ ân tình vẫn còn đeo bám”.

Tôi nghĩ thầm, cái con người này thật chẳng biết ngượng còn mở miệng nói nữa chứ.

Mãi tới khi chúng tôi vào thang máy, anh vẫn thao thao bất tuyệt: “Người phụ nữ em gặp lúc nãy là mẹ của con anh”.

Điều này thì liên quan gì tới tôi?

Có điều tôi rất hiếu kì.

“Anh có con rồi à?”

“Bị cô ấy bỏ rồi”.

“Vì không thể kết hôn đựơc với nhau phải không?”

“Cũng có thể nói như vậy”.

Chúng tôi ra khỏi khách sạn, đi dọc theo con phố phía trước.

”Thế có nghĩa là gì vậy? Cái gì mà cũng có thể nói như vậy?”

“Em quen Gia Dương rất lâu rồi phải không, chắc hẳn em cũng biết hoàn cảnh nhà anh rồi. Cô gái đó không phải là người trong giới thượng lưu. Sau khi biết được mối tình của anh, bố mẹ enh đã ra tay xử lý”.

“Sao em thấy chuyện đó cứ tàn nhẫn thế nào ấy”.

“Chẳng tàn nhẫn chút nào”. Trình Gia Minh nói tiếp, “Chỉ bằng một khoản tiền, cô gái kia đã bằng lòng phá thai, chấp nhận rời xa anh, trở về quê. Mà cô ấy là người Thành Đô đấy, da cô ấy rất đẹp”.

Chúng tôi nhìn thấy một phòng trà, Trình Gia Minh nói: “Chỗ này có được không? Món ăn ở đây rất ngon lại có nhiều tiết mục biểu diễn đặc sắc”.

“Được ạ”. tôi bước vào cùng anh.

Ăn một lúc rồi anh mới lau tay rồi nhìn tôi hỏi: “Em coi tiền là gì?”

“Còn phải nói, đó là thứ tốt đẹp mà”.

“Có thể so sánh với tình cảm được không?”

“Không, không. Làm sao có thể so sánh được chứ?” Tôi bối rối trả lời.

“Mọi thứ đều có giá của nó”.

“...Cô ấy, bạn gái của anh ấy, đã nhận của bố mẹ anh bao nhiêu tiền?”

“Không nhiều. Bản thân anh cũng có đủ chừng ấy tiền cho cô ấy. Đúng là không nhiều chút nào”. Anh uống một ngụm canh câu kỷ tử. “Đó chỉ là cái cớ mà thôi, bởi bản thân cô ấy cũng muốn rời xa anh”.

“Tình cảm hai người vốn đã rạn nứt rồi sao?”

“Em nhìn xuống dưới đi Kiều Phi”.

Tôi nhìn xuống dưới tầng một, có rất nhiều người, phần lớn là các đôi bước vào. Họ vào đây nghe hát, hẹn hò, tay nắm chặt tay.

“Một người đàn ông hoặc một người đàn bà bình thường yêu nhau. Nếu như có một người thay lòng thì cũng không phải vấn đề gì to tát, người kia sẽ chất vấn, sẽ ghen tuông, sẽ dùng hết sức mình để bảo vệ tình yêu của họ. Mà khi đã quá thất vọng thì cùng lắm là hành xử theo cách ăn miếng trả miếng”.

“Loại quan hệ như thế rất hay, ít nhất cũng là thành thật”.

Anh ngừng lại một lát rồi nhìn tôi, trong đôi mắt anh ánh lên vẻ dịu dàng.

“Có điều, nếu như người đó có tiền, nhưng gia cảnh lại phức tạp hơn người bình thường thì sẽ rất thảm đấy”.

“Khi mới yêu nhau, cô ấy nghĩ anh vốn yêu mình thật lòng như vậy”.

“Đến khi yêu nhau mãnh liệt hơn, cô ấy lại nghĩ tình yêu của anh sẽ duy trì tới khi nào?”

“Còn anh vì phải trả giá nhiều hơn một chút mà trở nên dao động, nhưng cũng không muốn làm tổn thương lòng tự trọng của cô ấy”.

“Đến lúc buồn bực, lại chẳng thể trút giận vào cô ấy, bởi như thế chẳng khác nào vì áp lực mà ăn hiếp cô ấy”.

“Vì thế, cô ấy rời xa anh. Không sai, bố mẹ anh không làm điều gì sai cả, có điều họ chỉ đóng vai trò làm chất xúc tác  đúng lúc đúng chỗ mà thôi. Anh và cô ấy cũng không sai. Những người như anh bao gồm cả em trai anh nữa đều là những kẻ không có tư cách để có được tình yêu”.

“Sai là ở chỗ đứa con của anh, lẽ ra nó không nên là con của anh”.

Tôi cảm thấy cổ họng khô rát, người đàn ông này luôn thể hiện mình sống vui vẻ nhưng hóa ra anh cũng có quá khứ thật buồn.

“Tâm sự nhiều với em như vậy, em có buồn không? Đã có lần anh Hoàng nói với anh rằng em là một cô bé khác thường”.

Tôi chậm rãi trả lời: “Trong lòng anh đang rất đau khổ phải không?”.

Anh không ngước mắt lên, đặt cốc trà xuống, rồi nói với tôi: “Có một bản nhạc, em nghe đi, rất hay đấy”.

Một nghệ sĩ mặc bộ sườn xám màu xanh lá cây ôm đàn nguyệt bước lên sân khấu, giọng hát của cô ấy rất dịu dàng uyển chuyển. Tôi không nghe rõ lời bài hát, chỉ cảm thấy giọng cô ấy rất buồn, rất ai oán, giống như nước mắt lăn dài, lăn dài.

Chương 57

KIỀU PHI

Tôi trở về từ Thành Đô, hôm đó trời mưa rất to, máy bay phải lượn vòng hồi lâu mới hạ cánh được. Một chiếc xe sang trọng tới đón Trình Gia Minh. Anh hỏi tôi: “Thế nào, có đi cùng anh về không? Chắc chắn hôm nay em sẽ phải chờ rất lâu thì xe buýt mới ra khỏi sân bay đấy”.

Tôi nói, thế thì cho em đi nhờ với.

Mùi thơm trong xe khiến tôi nhớ tới Gia Dương, đã bao lâu rồi tôi chưa gặp anh nhỉ?

Thời tiết lạnh bất ngờ, tôi nhớ tới Gia Dương, nhớ tới đêm hôm đó, tôi ôm anh ngủ, lòng tôi bỗng cảm thấy ấm áp lạ lùng.

Trình Gia Minh nghe điện thoại: “A lô! Gia Dương à?”

Tôi quay đầu lại nhìn Gia Minh, anh nháy mắt với tôi.

“Đúng vậy. Anh đi họp ở Thành Đô”.

“Sao em biết?”

“Ừ,  chính là cuộc hội thảo về y học do Bộ Y tế tổ chức”.

“Ha ha, cũng bình thường, không mệt lắm, đúng vậy, máy bay hạ cánh trễ”.

“Anh ư? Anh cũng không biết nữa, có thể tối nay anh sẽ về nhà”.

“Lát nữa anh gọi lại cho cậu được không?”

“Anh phải đưa một người bạn về nhà”.

“Ừm. Có lẽ cậu cũng biết đấy, đó là nữ phiên dịch ở chỗ cậu mà”.

Nghe Trình Gia Minh nói chuyện xong, tôi vẫn thừ người ra nhìn anh.

“Sao thế Kiều Phi? Em không vui à?” Anh cất máy rồi nhìn tôi, “Có phải anh đã nói gì sai không?”

Câu hỏi này của anh, tôi không trả lời được, rốt cuộc anh đã nói gì sai?

“Sao vậy?” Trình Gia Minh vỗ nhẹ vào vai tôi. “Không đáng phải như thế đâu, em và em trai anh đã kết thúc rồi phải không? Không cần phải căng thẳng như thế đâu”.

“Kể ra cũng đúng”. Tôi đáp lại.

Chiếc xe lướt qua đài Phát thanh Quốc tế, tôi liền nói với lái xe: “Anh ơi, tới nơi rồi, anh tấp sát vào lề đường đi”.

Trình Gia Minh nói: “Chẳng phải em nói nhà em ở trong khu kí túc xá Học viện Khoa học Xã hội đường Ngọc Tuyền cơ mà? Trời vẫn đang mưa, anh Vương, cứ lái tiếp đi”.

Tôi khăng khăng: “Không cần đâu ạ, không cần đâu”.

Trình Gia Minh nói: “Cứ đi tiếp đi”.

Chẳng mấy chốc xe đã tiến vào khu kí túc xá, tôi nhìn thấy xe của Gia Dương đỗ ở dưới khu nhà.

Tôi hơi do dự, Trình Gia Minh giục: “Sao em không xuống xe? Thật đúng lúc cả ba chúng ta cùng đi ăn tối đi!”.

“Em xuống ngay đây”. Tôi thực sự phục “chú trẻ” này, chỉ thích gây phiền phức cho tôi.

Tôi xách va li xuống xe, Trình Gia Minh từ trong xe nói vọng ra: “Kiều Phi à, có thể dành cho anh một chút thời gian được không? Hai ngày nữa em đi cùng anh nhé!”

“Không có gì, anh có thể bàn bạc với thư kí của em”.

Anh bật cười rồi bảo tài xế lái đi.

Tôi đi về phía tòa nhà, muốn chờ một chút để cùng nói chuyện với Gia Dương.

Tôi thấy anh bước xuống từ xe, đội mưa đí tới, rồi xách đồ giúp tôi. Tôi hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

Anh ấy không nói gì, chỉ đỡ lấy chiếc va li trên tay tôi, rồi bước nhanh lên lầu.

Chị Đặng mở cửa, nói nhỏ với tôi: “Anh ta chờ em cả buổi chiều rồi đấy”.

Tôi lảng sang chuyện khác: “Em mua thịt bò khô đây, chị mau nếm thử đi”.

“Chị không thử đâu, em cứ để phần cho chị là được rồi. Chị đã hẹn đi ăn cơm với bạn rồi”.

Chị mặc áo khoác rồi cầm ô đi, lại còn nháy mắt với tôi nữa.

Gia Dương để va li xuống liền nói với chị Đặng: “Để tôi đưa cô đi, tôi cũng chuẩn bị đi đây”.

“Đừng, đừng, đừng. Không cần đâu, cảm ơn anh. Cũng gần thôi mà”.

Căn phòng lúc này chỉ còn lại tôi và Gia Dương. Chúng tôi đều nhìn ra cánh cửa vừa được chị Đặng đóng sập lại. Tôi quay lại hỏi anh: “Sao vậy Gia Dương, anh đã chờ em về phải không? Có chuyện gì không anh?”

“Chẳng có chuyện gì cả”. Anh đáp.

Sắc mặt anh rất kém, không hề biểu lộ cảm xúc. Anh lạnh lùng hỏi tôi: “Có nước không?”

Tôi đi rót nước cho anh thì thấy bình ước trống rỗng.

Tôi đặt ấm đun nước: “E rằng anh phải đợi một lát rồi”.

“Em quen anh trai anh à?” Gia Dương hỏi, “Lúc nãy anh nhìn thấy xe của anh ấy”.

“Đúng vậy”. Tôi đáp.

Tôi lấy khăn lau tóc, rồi đưa cho anh một chiếc khăn khác: “Anh cũng ướt hết cả rồi, mau lau đi”.

Anh đón lấy, lau mặt, động tác rất từ tốn.

Con người Gia Dương, nếu đang suy nghĩ chuyện gì thì đến trẻ con cũng nhìn thấy.

Tôi ngồi trên ghế, chầm chậm lau khô tóc, trong đầu lại đang suy nghĩ. Dù gì Trình Gia Minh cũng là anh trai của Trình Gia Dương, tôi biết cả hai anh em. Chuyện ngẫu nhiên như vậy nhưng tôi không thể giải thích rõ cho anh được. Còn nếu tôi cố làm ra vẻ bí mật thì cũng thật thú vị.

“Em có một người bạn là bệnh nhân của anh trai anh, lúc anh ấy tới đây thăm em, chúng em đã cùng ăn cơm, anh thấy có trùng hợp không?”

“Thế à?” Anh buông chiếc khăn xuống rồi nhìn tôi.

Tin hay không thì tùy anh, dù sao đó cũng là sự thật.

Từ trước tới giờ tôi chưa từng nói dối.

À, chí ít thì cũng rất ít nói dối.

Nước sôi rồi, tôi tắt bếp, rót nước vào cốc, sau đó đổ qua đổ lại trong hai chiếc cốc để nước nguội nhanh.

“Em hơi mệt rồi, ngày mai đi làm em sẽ báo cáo tình hình chuyếnn công tác lần này với anh và chị phụ trách”. Tôi nói, “Anh uống tạm chút nước sôi đi rồi về”.

Tôi chưa nói hết câu, Gia Dương đã ôm chặt lấy tôi từ phía sau.

Anh cứ ôm tôi như vậy rất lâu, cuối cùng anh thì thầm bên tai tôi: “Phi, em định đuổi anh đi đâu? Em bảo anh phải đi đâu bây giờ?”.

Nếu tôi không phải là Kiều Phi mà là một cô gái môn đăng hộ đối với gia đình anh, thì tôi sẽ giữ chặt lấy hạnh phúc và cả cái ôm ấm áp kia. Nếu tôi không phải là Kiều Phi, mà là cô gái tuy xuất thân nghèo hèn, nhưng có quá khứ trong sạch, là cô gái khỏe mạnh trên mọi phương diện, thì tôi sẽ yêu anh, sẽ tìm mọi cách để đến với anh.  Nếu tôi không phải là Kiều Phi ngang bướng, ích kỷ, không dám để trái tim mình theo đuổi bất kỳ một ảo tưởng nào, thì tôi đã quay lại hôn anh.

Nhưng tôi lại là người như vậy, gia đình, quá khứ, nỗi đau trong tim cũng như trên thân thể tôi đều khiến tôi khắc ghi mọi điều giáo huấn, dạy tôi phải biết thân phận của mình.

Tôi nói rất chậm nhưng vô cùng rõ ràng: “Em muốn anh đi đâu ư? Gia Dương à, câu nói này em không hiểu”

Tôi đứng thẳng người, rời khỏi vòng tay tham lam của anh, “Nước nguội rồi, anh uống xong thì về đi. Em mệt quá, em muốn ngủ”.

Tôi không dám quay lại nhìn anh, tôi sợ nếu nhìn anh thì lớp vỏ mà mình cố ngụy trang sẽ rơi xuống. Tôi cảm nhận được người anh cứ đờ ra.

Tôi đem cốc nước tới cho anh rồi đi về phòng mình.

Gia Dương không đi ngay, tôi nghe thấy tiếng anh kéo ghế trong nhà bếp.

Tôi thay quần áo rồi nằm trên giường, xoay người về phía cửa sổ.

Gia Dương bước vào phòng.

Tôi nhắm chặt mắt lại.

“Em ngủ rồi à?”

Tôi không nói gì.

Một lát sau anh nhẹ nhàng đi ra.

Cẩn thận đóng cửa phòng cho tôi.

Rất lâu sau tôi không gặp Gia Dương ở cơ quan nữa, nghe các đồng nghiệp nói anh tháp tùng lãnh đạo đi công tác.

Trong khoảng thời gian này, do người nước ngoài nghỉ lễ Noel nên chúng tôi tương đối nhàn nhã. Cơ quan tổ chức cuộc thi hát, phòng tôi đã đăng kí tên tôi.

Tham gia vào vòng loại của Cục, tôi đã chuẩn bị mấy bài hát, trưởng phòng đã chọn ra hai bài giúp tôi, là bài Trời rra6m và Muôn sông ngàn núi vẫn là tình. Trưởng phòng chấm bài hát thứ hai, bởi ông cho rằng thế hệ trẻ hát bài hát cũ nhất định sẽ đem lại sự ngạc nhiên cho người nghe. Ông dặn tôi phải luyện tập cho tốt, và hứa nếu tôi đạt giải trên Bộ thì sẽ được trọng thưởng.

Lúc tôi, Tiểu Đơn và Ba Ba tụ tập, tôi đã hát đi hát lại hai bài này tại KTV, hát cho tới khi họ không thể chịu nổi nữa mới thôi.

Vòng sơ tuyển trong Cục, đối thủ của tôi quá kém, nên tôi dễ dàng giành chiến thắng.

Hoạt động này mang tới rất nhiều lợi ích. Chị Mã, người rất nhiệt tình trong cơ quan đã hỏi tôi, phiên dịch mới đã có người yêu chưa?

Tôi đáp lại: “Chưa ạ”.

Chị rất vui nói: “Chuyện này cứ để chị lo, nhất định chị sẽ tìm cho em một đối tượng tốt”.

Tôi nghe mọi người nói rằng, làm mai mối giúp người khác là truyền thống và cũng là niềm vui của các chị đồng nghiệp nhiệt tình, tuổi ngoại tứ tuần ở cơ quan tôi.

Những phụ nữ trung niên làm ngoại giao thì cũng vẫn là phụ nữ trung niên mà.

Tôi hỏi: “Có được không chị? Thế thì phiền chị vậy?”

Dưới sự sắp xếp của các chị trong cơ quan, tôi đã nhanh chóng gặp mặt một anh chàng bên Lãnh sự quán.

Trước khi tôi tới chỗ hẹn, tôi cũng chỉ định gặp cho vui thôi. Nhưng khi ngồi trên xe buýt, nhìn thấy từng cặp trai gái quấn quýt lên xuống xe. Tôi cảm thấy mình cũng không còn trẻ nữa, vì thế tôi quyết định sẽ xem mặt một cách nghiêm túc.

Chúng tôi gặp nhau tại một quán trà mới khai trương. Anh chàng bên Lãnh sự quán là người Triết Giang, tuy không cao lắm nhưng rất nho nhã, trắng trẻo, xem ra anh ta cũng ít nói.

Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi đi xem mắt, nên không tránh khỏi căng thẳng. Dường như anh chàng đó cũng vậy, trong vòng nửa tiếng đồng hồ chúng tôi cứ loanh quanh  nói về những chuyện thời còn học đại học.

Tôi mượn cớ rồi vào nhà vệ sinh, ngắm khuôn mặt bơ phờ của mình trong gương, thầm nghĩ không phải tôi không cố gắng mà là tôi không giỏi ứng xử trong những tình huống gặp gỡ với người lạ như thế này. Thôi, cứ sống một mình cho đỡ nặng đầu.

Tôi liền nghĩ cách rời khỏi chỗ này.

Tôi nói với anh ta: “Mãi tới giờ em mới chợt nhớ ra, em vẫn chưa chỉnh sửa một số tài liệu, e rằng em phải về ngay”.

Tôi thấy anh ta cũng thở phào nhẹ nhõm: “Thế à? Anh cũng vậy, anh có chút việc phải về cơ quan”.

Quá tốt rồi.

Lúc cửa thang máy mở, một chiếc xe lăn đi ra thì bánh xe bị mắc kẹt vào cửa. Tôi đang đứng bên cạnh liền đẩy giúp.

Người ngồi trên xe lăn liền cảm ơn, tôi đi vào trong thang máy rồi bỗng cảm thấy giọng của người đó rất quen.

Nhưng thang máy đã đóng lại, tôi vẫn chưa kịp nhìn người ngồi trên xe lăn.

Lúc đang làm việc, chị Mã hỏi tôi tình hình thế nào? Tôi trả lời vài câu lấy lệ, chị liền hỏi thẳng có phải tôi không ưng người ta không. Tôi nói chị nặng lời rồi, anh chàng đó không ưng em thì có.

Chị Mã tỏ vẻ rất có kinh nghiệm nheo mắt nói với tôi: “Chị biết rồi, Tiểu Kiều à, lần sau chị sẽ tìm một người ở đây cho em”.

“Em không có ý đó đâu”.

Tôi liến thoắng giải thích. Lúc tôi nắm tay chị thì Trình Gia Dương xuất hiện.

Sự chú ý của chị liền chuyển sang Trình Gia Dương, chị tươi cười đon đả: “Gia Dương, em về khi nào?”.

“Hôm qua chị ạ. Chị có khỏe không? Hai người đang nói chuyện gì mà trông chị vui thế?” Anh vừa nói vừa nhìn tôi.


“À, chúng ta hãy tìm cho em Kiều một anh chàng ở Cục ta. Gia Dương à, cậu quen biết rộng, lưu ý giúp chị chuyện này nhé”.

Tôi đã bắt đầu thấy ghét bà cô già này rồi.

Không phải vì lúc đó tôi đang đối mặt với Trình Gia Dương , mà là bà chị này rất hay soi mói chuện đời tư cùa người khác.

Tôi đang nằm bò trên bàn xem tài liệu, bỗng nghe thấy tiếng Gia Dương: “Chị à, phòng em hết giấy A4 rồi. Chị cho em xin một tệp nha”.

“Không vấn đề gì, em cứ lấy hai tệp đi”.

Gia Dương đi ra, chị Mã liền nhận xét: “Không có người nào tốt số hơn anh chàng này nữa. Muốn có tiền có tiền, muốn địa vị có địa vị, muốn học vấn có học vấn, muốn tình yêu có tình yêu”. Chị Mã quay lại nhìn tôi, “Em có biết người yêu của cậu ta không?”

Chị không cần tôi trả lời liền nói luôn.

“Chính là cô MC xinh đẹp Văn Tiểu Hoa. Hai nhà cũng môn đăng hộ đối, nghe nói hình như cậu Trình này sắp kết hôn rồi”.

Tay tôi run lên.

Full | Lùi trang 9 | Tiếp trang 11

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ