Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Những Chuyện Tình Rắc Rối - trang 2

Chương 05. Ghét chẳng vì lý do gì

Đây không phải lần đầu tiên tôi đến Sài Gòn. Đúng vào dịp gần cuối năm nên đường phố đông vui, tấp nập và tràn ngập sắc màu rực rỡ.

Đoàn chúng tôi xuống sân bay Tân Sơn Nhất vào lúc 11 giờ trưa, sau khi nhận phòng sắp xếp đồ đạc xong chúng tôi đi ăn trưa rồi đến nơi diễn ra cuộc thi “Tài năng Biên đạo Múa trẻ toàn quốc” để tập luyện lại lần cuối cùng.

Tôi nhớ lúc ở sân bay Nội Bài, Lâm có đến tiễn Thi đi nên hiện tại con bé rất vui và phấn khích. Đúng là những kẻ đang yêu, chỉ cần một hành động hoặc một câu nói nhỏ của người mình yêu thôi cũng đủ làm ảnh hưởng đến tâm trạng của đối phương. Thật không ngờ, gã đối với con bé lại có tầm quan trọng như vậy.

Còn tôi, khi nhìn thấy Lâm ở sân bay, tôi đã rất biết ý kéo cậu bạn tham dự cuộc thi cùng đi vào phòng chờ trước để cho hai người tâm sự cùng nhau. Lúc quay lại vô tình tôi nhìn thấy gã cũng đang hướng mắt về phía mình, nhưng rất nhanh, gã thu lại ánh mắt ấy và cúi xuống thì thầm với Thi điều gì đó. Con bé thích thú, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ. Cũng không phải chuyện của mình, tôi lắc đầu và tiến thẳng vào trong.

Vì sân khấu có nhiều đội đăng ký tập thử nên chúng tôi cũng chỉ được dành cho 30 phút để tập và bàn bạc lại vấn đề cuối cùng để sáng mai bắt đầu thi chính thức. Tôi động viên hai bạn diễn của mình:

- Cố gắng lên nhé! Dù có đạt giải hay không mình cũng rất vui vì được tập luyện cùng hai bạn. Nhất định ngày mai sẽ cố gắng hết sức.

Chúng tôi đặt sáu bàn tay lên nhau rồi tung lên như kiểu hội ý của các vận động viên thể thao và cùng cất lời sẽ cố gắng hết mình.

Một vài người bạn ở các đội thi đấu khác nhìn về phía ba người chúng tôi rồi lại quay mặt đi như không có chuyện gì xảy ra. Đêm hôm đó, tôi và Thi ở chung một phòng. Cả hai cùng lăn lộn, khó ngủ, hồi hộp vì cuộc thi ngày mai.

- Em khó ngủ quá chị Nhung ạ!

- Chị cũng vậy.

- Em đang rất nhớ một người. Chị có ai để nhớ ngoài gia đình mình không?

- Không! Ngoài gia đình mình ra chị không nhớ ai cả. - Tôi thành thật. - Còn em đang nhớ ai?

Tôi đoán được câu trả lời của Thi, nhưng cứ hỏi lấy lệ:

- Em đang nhớ anh Lâm. Anh ấy bảo khi đi thi về sẽ có lời muốn nói với em. Em đoán là anh ấy sẽ tỏ tình. - Giọng Thi có vẻ hơi xấu hổ. - Chị được tỏ tình chưa? Chị sẽ nói gì nếu đó là người mình thích?

Câu hỏi của Thi vô tình làm tôi nhớ đến Quang. Anh cũng đã từng tỏ tình với tôi ngay khi kỳ thi cuối năm lớp mười một kết thúc. Tôi đã hạnh phúc gật đầu và ôm lấy anh, vùi mặt vào cổ anh hạnh phúc. Hừm... Nhưng cũng chẳng được bao lâu. Hạnh phúc là gì chứ? Tôi quên mất cảm giác đó rồi. Tôi không muốn nhắc lại nên nói dối:

- Chị thích sống độc thân nên chưa nhận lời tỏ tình của ai và cũng không ai dám tỏ tình với chị. Chị không cho họ cơ hội đó.

Thi có vẻ không ngạc nhiên, con bé quay nghiêng người nhìn về phía giường tôi nằm:

- Hèn gì em thấy chị xinh đẹp và quyến rũ như vậy mà không có bạn trai. Em cũng đoán chị không thích yêu đương gì hết. Vậy thì khó nhỉ? Nếu anh Lâm tỏ tình, em chẳng biết nên làm gì.

- Cứ làm theo trái tim em mách bảo đi. Em yêu anh ấy chứ?

- Yêu, rất yêu chị ạ. - Con bé vô cùng tự tin về tình cảm của mình.

- Vậy thì gật đầu là được rồi. Rồi thuận theo tự nhiên đi em. - Tôi trả lời. - Thôi, cố ngủ đi. Ngày mai còn có sức để thi.

Tôi nhắc con bé rồi xoay người vào trong tường để ngủ. Lạ thật, nhắc nhở Thi vậy mà hai mắt của tôi vẫn cứ mở to, sáng như hai cái đèn pha ô tô thì làm sao mà ngủ được. Vậy là Lâm đã quyết định mở lòng với con bé, thế là tốt nhất. Sao trong lòng tôi lại cảm thấy có cái gì đó không vui và khó chịu nhỉ? Chuyện của họ thì liên quan gì đến mình chứ? Tự nhiên tôi lại nhớ gã là làm sao? Hai chị em tôi đều đang cùng nhớ một người!

------------

Ban giám khảo đã có mặt, hội trường cuộc thi “Tài năng Biên đạo Múa trẻ toàn quốc” đông nghịt và không còn một chỗ trống. Đội của chúng tôi bốc thăm lượt thi thứ mười hai. Mãi đến gần trưa mới đến lượt. Tôi nhắc lại một vài đoạn có động tác khó, để truyền tải được nội dung cần hết sức tập trung.

- Chị chỉ có một phân khúc cuối khi chàng trai lựa chọn cô gái khác. Em là nhân vật chính, là trung tâm của cả bài, vì thế phải bình tĩnh và tập trung, đừng phân tán tư tưởng và để ý đến sắc mặt Ban giám khảo. Cứ hết mình là được.

- Được, chúng em biết rồi. Chị yên tâm. - Thi nhanh nhảu đáp.

Cuối cùng cùng đến lượt chúng tôi với vở múa “Nửa vầng trăng”. Thi làm tôi nín thở, con bé múa thật xuất thần và nhập tâm. Rất nhiều động tác khó và đẹp tôi nghĩ ra Thi đều hoàn thành xuất sắc hơn tất cả mọi lần diễn thử. Mọi người trong hội trường gần như im lặng, chăm chú vào bài múa của đội chúng tôi. Khi tiếng nhạc kết thúc, Ban giám khảo và toàn hội trường đứng lên vỗ tay chúc mừng rầm rộ. Tôi sung sướng và hạnh phúc, cảm thấy khóe mắt cay cay. Lâu lắm rồi tôi mới rơi nước mắt.

Với sự thể hiện xuất sắc, vở múa “Nửa vầng trăng” của chúng tôi được giải nhì. Chùng tôi trở về Hà Nội trong niềm hân hoan, hãnh diện của gia đình, bạn bè và thầy cô. Lâm đi cùng bố mẹ Thi đến đón con bé. Chúng tôi gật đầu chào hỏi xã giao rồi đi lướt qua nhau. Bố đến sân bay đón tôi.

- Chúc mừng con gái!

Nói rồi bố cũng ôm tôi một cái rất nhẹ và tình cảm. Bố con tôi vẫy vẫy tay chào gia đình Thi và gia đình cậu bạn của tôi rồi lên taxi về trước. Không hiểu sao tôi lại cố nhìn về phía Lâm xem gã đang làm gì. Vẫn là cái cảnh quen thuộc đó, Thi đang nhảy lên ôm chầm lấy cổ gã phấn khích. Xem ra, Lâm đã quyết định rõ ràng chuyện tình cảm của mình rồi.

Sau khi về trường, đội chúng tôi tổ chức một buổi tiệc nhỏ chia vui cùng với bạn bè, thầy cô. Thi đứng bên cạnh tôi giọng buồn bã:

- Vậy là từ nay em và chị ít được gặp nhau rồi. Có lẽ sang năm học xong lớp mười hai, em sẽ thi vào khoa Múa nước ngoài của trường Cao đẳng Múa Việt Nam em đang theo học. Sau này hy vọng sẽ được cộng tác với chị nhiều hơn.

- Tất nhiên, em rất có năng lực.

Thành công lần này cũng là nhờ em. Chị rất vui vì được quen biết với em. - Tôi cũng thật lòng với Thi.

Mặc dù lúc đầu đúng là tôi không ưa cô bé lắm nhưng qua thời gian làm việc chung với nhau tôi rất thích cá tính thẳng thắn và tài năng không đợi tuổi của con bé. Như nhớ ra việc gì, Thi bỗng vui vẻ hỏi tôi.

- Tết dương lịch vào thứ năm, nhà trường cho nghỉ thêm thứ sáu thành ra được nghỉ bốn ngày liên tiếp, chị có muốn đi chơi cùng bọn em không?

- Đi chơi? Bọn em là ai? - Tôi ngớ người, không phải là đi cùng Thi và Lâm làm kì đà cản mũi chứ. - Chắc chị không đi được, chị và bố chị có kế hoạch khác rồi.

- Ôi, tiếc quá. Anh Lâm rủ em, sư phụ của anh ấy và cái anh bạn trai của sư phụ đi Sầm Sơn chơi. Sáng thứ năm này xuất phát. Anh ấy muốn chúc mừng em đoạt giải. Em nghĩ chị đi cùng sẽ rất vui, hơn nữa có mình em là con gái nên hơi ngại. Chị đi cùng, em sẽ giới thiệu chị với anh Đại ca Hùng.

Tôi tròn mắt, làm gì có chuyện đi Sầm Sơn cùng mà tôi không biết. Chắc con bé có gì nhầm lẫn chăng. Tôi cười:

- Đi biển vào giữa mùa đông, chị không ham. Mà cái tay Hùng kia, bạn em bảo đồng tính, giới thiệu cho chị làm gì? Chị không đi đâu.

- Hiểu nhầm thôi chị. Anh Lâm bảo anh ta biết thích con gái và hay khen anh ta lắm. Từ sau khi đi học, anh Lâm gặp em lúc nào cũng “sư phụ anh thế này”, “sư phụ anh thế kia”, nhiều lúc em phát ghen lên đấy. Lần này đi còn rủ sư phụ đi cùng, em không đồng ý nên anh Lâm mới rủ thêm cả anh Tiến - bạn sư phụ... Em đang tức điên lên đây. Chị không đi được, em lép vế quá!

- Sợ gì, ba tên đấy không dám làm gì em đâu. Mà bố mẹ em không quản em nữa à?

- Không chị ạ. Từ ngày phát hiện ra anh Lâm là ông chủ hãng thời trang Half Moon gần nhà, tiếp xúc với anh ấy vài lần bố mẹ em quý mến anh ấy lắm. Em nói chúng em đang tìm hiểu, bố mẹ em chỉ dặn dò chứ không cấm đoán gì nữa. À, chị nói em mới nhớ, bố mẹ em có hỏi thì chị nói chị đi cùng nhé. Để hai người yên tâm.

- Được rồi, chúc em chuyến du lịch vui vẻ.

Nói xong mà cổ họng tôi vẫn còn như đang nghẹn lại vì tức. Tôi bước ra khỏi hội trường, định đi ra ngoài hít thở chút không khí. Lâm sao lại dám nói dối trắng trợn là tôi và Tiến sẽ cùng tham gia chuyến du lịch ấy? Tiến có biết chuyện này không? Tôi bắt đầu thấy tức điên rồi đấy. Vừa bước ra ngoài toan bấm điện thoại cho Tiến tôi va vào một người đi ngược chiều lại. Ngẩng mặt lên nhìn người đối diện, tôi nhăn trán:

- Là anh? Sao anh đến đây?

- Tôi đến đón Thi. Xin lỗi vì va vào cô.

Nhìn thấy cái bản mặt Lâm đúng lúc tôi đang nguyền rủa gã khiến tôi không vui vẻ gì. Chẳng nói chẳng rằng, tôi đi lướt qua gã như không có chuyện gì xảy ra. Bất ngờ, gã kéo mạnh tay tôi giật lại:

- Cô khinh người vừa thôi, tôi xin lỗi thì cô cũng phải đáp lại chứ. Con gái gì mà...

- Gì mà làm sao? - Tôi nhìn thẳng vào mặt gã đầy thách thức. - Buông tay tôi ra, đừng để Thi nhìn thấy hiểu lầm. Tôi chúa ghét kiểu đàn ông như anh đấy.

- Vì lý do gì? Tôi không làm gì quá đáng với cô. Chúng ta chỉ nói chuyện hai lần, lần đầu vài phút ở quán café, lần thứ hai ở cửa hàng của tôi. Tôi nhớ không nói gì xúc phạm cô. Sao lần nào chạm mặt cô cũng tỏ thái độ kinh khỉnh với tôi?

Tôi nhếch miệng cười, quên mất mình đang là con gái:

- Ghét là ghét thế thôi... Không cần lý do, lý trấu gì.

Lâm hơi nhíu mày trước nụ cười đểu của tôi. Tay anh ta nới lỏng và tôi vùng ra, đi nhanh khỏi hội trường. Tôi bỏ về mà không kịp chào hỏi thầy cô và bạn bè bên trong.

Sự thật là tôi ghét Lâm vì lý do gã có phần giống Quang. Qua những tâm sự của gã khi gã băn khoăn về tình cảm dành cho Thi, gã luôn cho rằng con bé còn quá trẻ con và chưa hiểu chuyện. Ngày trước, Quang cũng hay trêu chọc tôi trẻ con như vậy. Nếu đã không thực lòng yêu thương thì sao còn tỏ tình, sao còn để cho cái đứa trẻ con ôm ảo tưởng về một tình yêu đẹp. Tôi ghét cái cách gã nhìn tôi chăm chú khi tôi là Hùng, ghét cái thái độ lạnh nhạt gã nhìn tôi khi tôi là Nhung. Ghét bản mặt và đôi mắt một mí nhìn chẳng thấy gì khi gã cười. Ghét vì gã đã làm tôi phải suy nghĩ, phải dò đoán về những hành động khó hiểu của gã.

Quan trọng hơn cả tôi ghét gã vì gã đã có người yêu là Thi, gã làm cho tôi có cảm giác áy náy và tội lỗi khi nghĩ ngợi về một người con trai không thuộc về mình.

Chương 06. Chuyến du lịch nghỉ lễ

Về đến nhà, tôi bấm ngay số điện thoại gọi cho cô giáo xin lỗi vì đau đầu quá nên về trước. Sau đó tôi bấm luôn số cho Tiến, giận dữ hỏi:

- Cậu biết chuyện đi Sầm Sơn chứ? Là như thế nào?

- A! Cậu biết rồi. - Tiến ngạc nhiên. - Tôi mới nghe Lâm nói hôm qua, đang định gọi điện hỏi cậu đây.

- Hỏi cái gì? Ai cho cậu quyết định thay tôi.

- Anh ta nói cả bạn gái anh ta đi cùng. Nên tôi nghĩ anh ta mời nhiệt tình như vậy thì đồng ý. Hơn nữa, anh ta năn nỉ tôi thuyết phục cậu đi cùng vì muốn cảm ơn “sư phụ” trong ba tháng qua đã nhiệt tình dạy bảo anh ta môn Karate. Hết tháng này anh ta xin nghỉ học.

- Nghỉ học? Chuyện này cũng nói với cậu mà không nói với tôi. Ai mới là sư phụ của anh ta đây?

Tôi cay cú. Thì ra là Lâm muốn nghỉ học, muốn tôi đi cùng để cảm ơn. Có lẽ gã quyết định sẽ yêu thương Thi nên muốn dành nhiều thời gian cho con bé và không muốn bị phân tâm khi học võ cùng tôi. Lẽ nào gã lưỡng tính - thích cả con trai lẫn con gái? Cái gã này thật là khó đoán. Tất cả chỉ vì Lâm, gã đã làm tôi ghét gã và ghét bản thân mình. Được, đã thế tôi đồng ý đi cùng. Để xem rốt cuộc Lâm là con người như thế nào đây.

--------------

Lâm có vẻ không ngạc nhiên khi thấy tôi xuất hiện ở điểm hẹn cùng Tiến. Gã ung dung lái xe con lại gần chỗ chúng tôi đứng, hạ kính xe, tháo cặp kính râm ra và cười:

- Sư phụ, vào xe thôi. Rất vui vì sư phụ cùng bạn trai nể tình đi cùng.

- Cái gì mà bạn trai? Nói nữa là tôi quay về đấy. - Tôi cáu.

- Thì rõ là bạn trai, chẳng nhẽ Tiến là con gái. - Gã cười lớn tiếng hơn.

Tôi hầm hầm mở cửa xe bước vào ngồi trước rồi đến lượt Tiến. Thi ngồi sẵn ở ghế trên, ngoái đầu lại sau nói chuyện với tôi:

- Anh Hùng, lâu quá không gặp anh.

- Chào em. Cô bé đanh đá.

- Em hết đanh đá rồi, giờ chúng ta là bạn bè vì anh còn là sư phụ của anh Lâm. Có lẽ em cũng nên gọi anh một tiếng sư phụ.

- Không cần. Anh không để ý chuyện đó.

- À, đáng ra em rủ một chị bạn đi cùng giới thiệu cho anh. Chị ấy xinh lắm, tên là Nhung, tiếc là chị ấy từ chối. Nếu không, gặp là anh sẽ rất thích đó.

- Ồ, cảm ơn em. Anh có bạn gái rồi. Chuyện này anh Lâm cũng biết, còn giới thiệu làm gì cho mất công.

Thi nhíu máy, tỏ vẻ tiếc cho cái sự mai mối nhiệt tình của mình. Lâm không nói gì. Gã đang chuyên tâm lái xe. Thỉnh thoảng lại nhìn trộm tôi qua kính gương chiếu hậu. Hừm, gã này chắc chắn có vấn đề nghiêm trọng về giới tính rồi. Tôi sẽ lật mặt gã. 

Xe đang lăn bánh thì tôi nhìn thấy một cô gái bị một nhóm thanh niên bốn người ép vào lề đường. Ba chiếc xe máy dựng bên cạnh còn cô gái thì có vẻ rất hoảng sợ. Đoạn đường này khá vắng vẻ, không có nhà dân và vào mùa đông nên ít người qua lại. Không biết Lâm có nhìn thấy không nhưng gã vẫn cho xe lướt qua. Tôi vội hét lên khiến Thi đang ngủ cũng phải giật mình bừng tỉnh.

- Dừng lại, cho xe dừng lại.

- Có chuyện gì? - Cả ba người trên xe đồng loạt hỏi.

Tôi gắt:

- Đã bảo là dừng xe lại, nhanh, nhanh lên!

Lâm vội vàng phanh xe, chúng tôi bất ngờ chúi đầu về phía trước. Tôi mở cửa nhảy vội xuống, chạy về phía bốn tên thanh niên và cô gái kia.

- Mấy người đang làm trò gì vậy? Bốn người bắt nạt một cô gái không xấu hổ à?

Thấy có người, mặt cô gái lộ rõ vẻ cầu xin sự giúp đỡ. Một trong bốn tên thanh niên nhìn tôi hằm hè:

- Công tử bột! Mày đừng có xen vào chuyện của người khác. Khôn hồn thì về xe của mày mà đi hưởng kì nghỉ lễ vui vẻ đi.

- Buông cô gái đấy ra. - Tôi vẫn rất đàng hoàng nhỏ nhẹ.

- Giỏi thì vào đây mà cướp con bé này. - Tên thứ hai lên tiếng.

Một tên đang giữ chặt tay cô gái chỉ nhìn tôi rồi hất hàm cho ba tên còn lại tự xử lí. Nhìn thái độ nghênh ngang của chúng, tôi ngứa ngáy tay chân.

- Chúng mày thách đấy nhé!

Tôi xoay người đá tên đang đứng trước mặt rồi đấm tên thứ hai ở phía sau hai cú liên tiếp. Hạ gục được hai tên trong chớp mắt khiến tên còn lại sợ sệt, lùi về phía sau mấy bước phòng thủ. Lợi dụng sơ hở, cô gái vùng ra được khỏi tay tên đầu sỏ, chạy về phía tôi và vội vàng túm áo núp sau lưng. Tên đầu sỏ lúc này mới lên tiếng:

- Nhóc con, cậu khá đấy. Tốt nhất là không hiểu chuyện thì nên đi đi, trước khi quá muộn.

- Giữa đường không nên bắt nạt con gái thế này. Anh là đàn ông thì nên hành xử cho đẹp mắt. - Tôi gằn giọng.

Vừa lúc ấy Lâm cho xe lùi tới, Tiến và Lâm nhảy xuống xe đi lại phía tôi.

- Có chuyện gì vậy? Sao lại gây sự ở đây? - Tiến lo lắng hỏi.

Tôi không trả lời Tiến, quay đầu lại nói với cô gái:

- Cô có thể đi, chuyện ở đây chúng tôi giải quyết.

Cô gái vui mừng cảm ơn tôi rối rít rồi rút chìa khóa, leo lên một chiếc xe máy gần đấy phóng đi. Ba tên còn lại hoảng hốt:

- Anh Sơn. Sao lại để con bé đi dễ dàng như vậy? Khó khăn lắm chúng ta mới tìm được con bé đó.

Tên cầm đầu nhìn ba người chúng tôi rồi hất hàm với bọn đàn em.

- Thôi kệ, xem như chúng ta đen đủi. Đi thôi. Cậu nhóc này mong là không gặp lại.

Bọn chúng đi rồi, Lâm nhìn tôi có vẻ giận dữ:

- Đến đây du lịch. Sư phụ xen vào chuyện của mấy người này làm gì? Cô gái đó xem ra không bình thường đâu. Bọn chúng liệu có để yên cho chúng ta không?

- Anh sợ à? - Tôi cao giọng. - Sợ cái gì chứ. Ai lại để bốn tên con trai bắt nạt một cô con gái. Anh chẳng bảo tôi không được bắt nạt con gái ngoài đường còn gì? Lúc trước chẳng phải vì Thi mà anh đấm tôi hay sao?

Lâm cứng họng không nói thêm. Chúng tôi lên xe đi tiếp. Thi giơ một ngón tay cái lên xoay xoay tay tỏ vẻ tán thành việc làm của tôi và luôn miệng khen Đại ca Hùng thật oai phong, không còn vẻ kiêu căng hống hách như lần đầu gặp mặt. Tôi cười trừ. Sực nhớ đến lời Tiến nói hôm qua, tôi hắng giọng hỏi Lâm:

- Anh mời tôi đi chơi chuyến này để cảm ơn và từ biệt tôi. Anh muốn nghỉ học Karate ở Câu lạc bộ?

Lâm vừa lái xe, mắt vừa liếc gương chiếu hậu trả lời:

- Sắp tới cuối năm, đệ tử phải dành thời gian để thiết kế những mặt hàng mới nên sợ không có thời gian theo sư phụ được. Ra tết rảnh rỗi lại tiếp tục học, sư phụ đừng lo, đệ tử không bỏ học giữa chừng đâu.

- Anh muốn học tiếp hay bỏ là việc của anh. Tôi chỉ hỏi cho biết để sắp xếp kế hoạch mà thôi.

- Được rồi. Sư phụ cứ sắp xếp. Sau chuyến đi chơi này có khi có khối việc cần sắp xếp lại.

Nói xong câu này, tôi thấy khóe môi Lâm khẽ nhếch lên như muốn cười. Gã đang âm mưu chuyện gì trong chuyến đi này? Nếu tôi ở cùng mọi người ba ngày ba đêm thì sẽ phải hóa trang liên tục, nếu rửa mặt hay đụng nước sẽ lộ hết. Chắc chắn tôi sẽ phải ở riêng một phòng, dù sao tôi cũng đâu có phải nam nhi thật mà ở cùng với Tiến và Lâm. Nhưng đó chỉ là dự tính, Lâm không cho tôi có cơ hội đó khi lớn tiếng yêu cầu lễ tân hai phòng. Một phòng đơn cho Thi và một phòng đôi cho ba người con trai. Tôi lên tiếng phản đối:

- Phòng đôi thì chỉ có hai người thôi, tôi muốn có một phòng đơn.

- Sư phụ. Sao phải làm vậy? Tiết kiệm tiền cho đệ tử chút đi. Phòng đôi có hai giường mà, sư phụ lo gì? Chỉ là một chỗ để ngủ, có cần chơi sang thế không?

- Tôi sẽ tự trả tiền phòng, cho tôi thêm một phòng đơn. - Không thèm để ý lời nói của Lâm, tôi đưa ra yêu cầu với cô bé lễ tân.

Gã tiếp tục chặn ngay yêu cầu của tôi lại.

- Không cần thêm phòng đâu. Em cứ cho hai phòng như anh yêu cầu. Sư phụ anh không đủ tiền trả tiền phòng ba ngày, ba đêm ở khách sạn King bốn sao này đâu.

- Cái gì mà không đủ tiền. Giá phòng ở đây một ngày là bao nhiêu?

Tôi không chịu thua. Trước khi đi du lịch bố đã cho tôi hai triệu để đi lại, mua sắm đồ. Chẳng lẽ bằng ấy tiền không đủ?

- Dạ, một triệu một trăm nghìn cả thuế trong một ngày.

- Hả, sao đắt vậy? Đến chiều chủ nhật là mấy ngày?

- Tính đến chủ nhật là ba ngày. Quý khách có thuê phòng riêng nữa không? - Cô lễ tân lịch sự hỏi lại.

Thi nhìn tôi nén cười còn Tiến vội lên tiếng cứu nguy.

- Nếu cậu không thích thì tôi với Lâm ngủ chung một giường, mình cậu một giường được không?

- Đúng, ý đệ tử cũng chính là như vậy. Khác gì sư phụ ở phòng riêng đâu. - Lâm hùa theo.

Thật là bực mình với Tiến mà. Cậu ta chẳng hiểu ý tứ của tôi gì cả. Đâu phải chỉ sợ chung giường với hai tên con trai, mà tôi sợ chung phòng Lâm sẽ phát hiện ra bí mật của tôi, tôi sẽ không được rửa mặt mũi, tháo tóc giả mỗi khi đi ngủ. Tiến thật là chẳng còn gì để nói nữa. Tôi đành mang nỗi ấm ức, xách đồ theo sau Tiến và Lâm lên nhận phòng. Biết thế này tôi ở nhà cho rồi. Ra biển cái gì trời này, gió lạnh tê tái.

Đưa lên mắt chiếc kính đen, mặc áo phao dày cộm, tôi ung dung bước ra ngoài khách sạn để ngắm biển. Mùa đông nên bãi biển thưa thớt người qua lại. Sóng cuộn trào từng đợt vỗ vào bờ cát dịu dàng nhưng không kém phần mạnh mẽ.

Thi đi đoạn đường dài, cơ thể mệt nên đi ngủ sớm. Lâm và Tiến đi taxi vào sâu trong chợ làng để mua hải sản về thuê khách sạn chế biến món ăn. Lâm nói mua hải sản của những người dân mới đánh lưới về ở trong làng thơm ngon hơn các đồ được đưa vào khách sạn. Gã có vẻ rất am hiểu về đồ ăn và khá quen thuộc với mọi con đường ở Sầm Sơn này.

Ra đến biển có khác, gió mát lạnh, cả bãi cát vàng trải dài trong ánh nắng nhợt nhạt, hanh hao của mùa đông. Suýt nữa tôi quên mất mình đang trong bộ dạng của một cậu con trai, định dang hai tay ra ngửa mặt lên trời và đón bầu không khí trong lành, mát rượi.

Tự nhiên cảm thấy có người đang đi lại gần phía mình, bước chân khá gấp gáp và vội vàng. Chưa kịp xoay lại xem người đó là ai thì phía sau tai tôi đã truyền đến câu hỏi:

- Nhung? Là em đúng không? Em có hóa trang thế nào anh cũng nhận ra em.

Chương 07. Gặp gỡ mới và cũ

Giọng nói quen thuộc quá đỗi… Cả người tôi đột nhiên run lên và hoảng hốt quay đầu lại. Là Quang, anh đang đứng trước mặt tôi sau hơn bốn năm trời xa cách, bặt vô âm tín. Anh nhìn già dặn và chín chắn hơn trước kia. Anh lúc nào trong mắt tôi cũng trưởng thành như vậy. Làm sao anh có thể nhận ra tôi là Nhung trong bộ dạng giả trai này? Anh vẫn còn nhớ bí mật tôi từng nói với anh về cậu nhóc tên Hùng? Không, tôi không muốn gặp Quang trong hoàn cảnh này, tôi luống cuống:

- Xin lỗi, anh nhận nhầm người rồi. Nhìn tôi giống con gái lắm hả?

- Không thể nhầm được, chính là em.

Quang vội vã nắm lấy tay tôi. Giật mình, tôi giật tay ra và giận dữ:

- Anh làm gì đấy, ban ngay ban mặt hai kẻ đàn ông nắm tay nhau. Tôi không quen anh, tránh ra để tôi đi.

Tôi bỏ chạy. Khi nghe giọng nói quen thuộc đó của Quang tôi đã dao động, nhưng lại không thể tha thứ cho hành động năm xưa, không muốn nghe thêm bất cứ điều gì từ anh. Cứ thế, bước chân tôi bước rất nhanh về phía trước mà không hề biết mình đang đi đâu. Bất ngờ, tôi khựng lại khi nhìn thấy ba tên gặp ở đường hôm trước lại đang vây quanh một cô gái, lôi kéo, giằng co. Tôi nói lớn tiếng:

- Sao lần nào gặp cũng đều thấy các người bắt nặt con gái thế này?

Nhận ra tôi, chúng thoáng ngập ngừng, chửi thề vài câu rồi bỏ đi. Còn cô gái kia vẫn chính là cô gái tôi đã giúp một lần ở bên đường. Cô ta đã làm gì để những gã này liên tục tìm đến gây khó dễ? Cô gái với nét mặt còn vương bao nỗi sợ ngẩng đầu lên cảm ơn tôi:

- Cảm ơn anh. Nếu không có anh sợ bọn chúng bắt tôi đi mất. Lúc nào anh cũng xuất hiện đúng lúc…

Cô gái đứng dậy, định nhấc chân bước lại phía tôi nhưng rồi chẳng hiểu sao lại đổ gục xuống bãi cát như kiểu bị ngất. Tôi nhanh chân, chạy vội lại đỡ cô gái vừa lúc Quang đuổi kịp đến. Chẳng nghĩ ngợi gì nữa, tôi nói với Quang:

- Nhanh, anh cõng cô gái này về phòng em. Có vẻ như cô ấy bị choáng vì quá hoảng sợ.

Tôi đỡ cô gái lên lưng Quang và giục anh đi nhanh về phía khách sạn đã thuê. Phòng Thi vẫn khóa cửa, có lẽ con bé đang còn ngủ nên tôi mở cửa phòng mình để Quang đặt cô gái lạ xuống một chiếc giường. Vừa xong thì Tiến và Lâm bước vào, chứng kiến cảnh hai người con trai đang loay hoay với một cô gái trên giường cả hai tròn mắt ngạc nhiên.

Lâm là người lên tiếng trước:

- Sư phụ đi đâu mà lại đưa hai người lạ này vào phòng? - Lâm nhìn mặt cô gái rồi nhếch môi. - Lại là cô gái này? Sư phụ thích cô ta hay sao mà giúp đỡ liên tục vậy?

- Thích? - Quang ngơ ngác nhìn tôi rồi hướng mắt về phía Lâm và Tiến.

Tiến chỉ Quang và hỏi:

- Còn đây là ai?

- Một người lạ gặp ở đường giúp tôi đưa cô gái này về phòng. - Tôi trả lời rất nhanh.

Quang không dám phản ứng trước thái độ của tôi, chỉ gật đầu chào hai người đứng trước mặt. Tôi tiếp tục:

- Chuyện xong rồi. Cảm ơn anh. Anh có thể đi được rồi.

- Nhưng anh… - Quang bối rối, muốn nói điều gì đó.

Tôi gạt phắt đi.

- Anh cứ đi đi, nếu muốn tôi và cô gái này cảm ơn thì gặp nhau sau. Tôi còn ở đây đến hết ngày chủ nhật.

Quang hiểu ý tứ trong câu nói của tôi, anh đứng dậy cáo lui. Lâm lên tiếng với giọng không vui vẻ gì:

- Sư phụ đừng dùng mỗi mắt để đánh giá con người. Không phải đơn giản mà cô này liên tục bị đuổi bắt đâu.

- Sao anh lại nói vậy?

- Lúc nãy tôi và Tiến gặp cô ta đang móc trộm ví của khách du lịch. Thấy bị phát hiện nên dừng hành động lại và bỏ chạy. Người đàng hoàng có làm việc này không?

Tôi vô cùng ngạc nhiên trước lời Lâm nói, hèn gì gã tỏ thái độ không vui khi nhìn thấy cô gái này trong phòng. Mắt cô gái khẽ động đậy, một lúc sau cô từ từ mở to mắt và ôm đầu ngồi dậy nhìn ba người chúng tôi hoảng hốt. Tôi vẫn bình tĩnh giữ vai cô ấy:

- Yên tâm, chúng tôi không hại cô. Giờ thì nói rõ cho tôi biết mọi chuyện được không?

Hình như cô gái không hề cảnh giác với tôi. Cô nói mình tên là Dung. Mười tuổi Dung lên Hà Nội bán báo kiếm sống. Mười bảy tuổi bị bọn đàn anh ép vào quán bar làm việc và đến mười tám tuổi thì bị ép phải tiếp khách qua đêm nên Dung không đồng ý. Dung bỏ trốn về đây để làm lại cuộc đời, cô gặp một người phụ nữ bị liệt hai chân cưu mang, giúp đỡ, nhận cô là con nuôi. Mẹ nuôi chỉ sống bằng đồng lương trợ cấp cho người tàn tật của nhà nước nên tiền nong rất eo hẹp. Dung muốn xin đến các khách sạn làm lễ tân hoặc phục vụ phòng nhưng không ngờ bọn đàn anh tìm thấy. Chúng cho người tìm bắt cô trở về Hà Nội. Mới đây, Dung được nhận làm ở đâu thì chúng cho người đến phá phách khiến cô bị đuổi việc ở đó. Lúc nãy nghĩ quẩn thế nào, Dung liều móc túi với ý định mang tiền về khoe với mẹ nuôi, nói dối tiền lương đi làm. Vừa kể, Dung vừa ôm mặt khóc thút thít.

Đang trong bộ dạng của gã con trai, tôi không thể ôm Dung an ủi nên vỗ nhẹ lên vai cô hỏi:

- Sao cô không báo công an? Chẳng nhẽ để bọn chúng làm bừa vậy sao?

- Bọn chúng là một tổ chức lớn, có bảo kê. Em lại không có bằng chứng gì cả nên chấp nhận bị truy đuổi.

- Mấy tên tôi gặp lúc vây bắt cô đều là người của chúng?

- Đúng, bốn tên đó đều ở Hà Nội, mới về đây tìm bắt tôi quay lại nghề cũ.

- Thôi được, giờ chúng tôi đưa cô về nhà. Cô không nên ra ngoài để bọn chúng tìm thấy. Chúng tôi sẽ tìm cách giúp cô. - Lâm đột nhiên lên tiếng, thể hiện sự quan tâm.

Dung và tôi nhìn Lâm cảm kích. Rất nhanh chóng, gã lái xe con đưa chúng tôi về nhà Dung. Một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong làng chài với khu vườn rộng và ao cá. Một người phụ nữ ngồi xe lăn đẩy xe đi ra. Nhìn bà rất đẹp và quý phái, không giống như những người phụ nữ ở nông thôn chút nào. Dung niềm nở giới thiệu.

- Mẹ. Đây là mấy người bạn làm cùng khách sạn với con. Bọn họ đưa con về và vào chào mẹ đấy ạ.

Ba người chúng tôi gật đầu lễ phép chào hỏi cô Vân - mẹ Dung và xưng tên. Tiến thì thầm nho nhỏ vào tai tôi:

- Cô Vân đẹp quá cậu nhỉ?

- Ừ đẹp. Nhưng sao cô ấy cứ nhìn tôi chằm chằm. Tôi thấy sờ sợ. Chúng ta về đi.

Tôi nhấm nháy với Tiến và Lâm cáo lui sau khi nói xong vài câu chuyện xã giao. Dung giữ tay tôi lại:

- Anh Hùng, hay ở lại ăn trưa với mẹ con em. Rau sẵn trong vườn, để em đi câu cá.

- Thôi, không phiền thế đâu. Bọn anh phải về vì còn một cô bé đang đợi ở khách sạn. - Rồi tôi ghé tai Dung nói nhỏ. - Ngày mai anh sẽ quay lại tìm cách giúp em. Bây giờ tốt nhất là ở yên trong nhà, nghe chưa?

Dung gật đầu, hình như cô gái này đỏ mặt. Lúc về, ngồi trên xe ô tô, Tiến bắt đầu trêu chọc tôi:

- Hùng này? Cậu làm sao mà để cô bé Dung đó thích cậu là nguy hiểm lắm.

- Úi trời! Lo hão.

Nhìn cái thằng ngất ngưởng như tôi ai thèm thích cơ chứ.

- Con gái hay bị chinh phục bởi kiểu anh hùng cứu mỹ nhân lắm. - Lâm xen vào.

- Anh Lâm nói đúng đó. Cứ lạnh lùng, khó hiểu một chút là con gái hay để ý. - Tiến nói.

- Tiến này? Sao cậu không lạnh lùng, khó hiểu đi mà có bạn gái? - Tôi cáu. - Cậu không phải con gái đừng phán lung tung thế.

- Thế sư phụ là con gái à mà lại biết tâm tư con gái?

Câu hỏi của Lâm làm nụ cười vừa chớm nở trên môi tôi trở nên méo xệch. Gã nói như vậy là có ý gì đây? Chẳng lẽ gã đang nghi ngờ điều gì đó? Tôi nặn ra một nụ cười khác méo mó khác.

- Ha ha… Tôi cũng chỉ đoán mà thôi.

Lâm và Tiến cũng hùa theo cười lên ầm ĩ. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Hy vọng là gã không phát hiện ra điều bí mật của tôi. Còn Quang nữa, anh ta tự nhiên xuất hiện trước mặt tôi, bị đuổi đi khi chưa kịp giải thích điều gì chắc đang rất nóng lòng muốn gặp tôi. Tôi có nên cho Quang một cơ hội để nói rõ mọi chuyện. Nhưng nói rõ để làm gì? Có thay đổi được tình cảm đã nguội lạnh trong lòng tôi không?

Với một đống câu hỏi lộn xộn trong đầu, tôi theo Lâm và Tiến về khách sạn. Lâm gõ cửa phòng Thi gọi con bé dậy rồi cả bốn cùng xuống nhà ăn của khách sạn dùng cơm trưa. Mọi người không ai kể về chuyện đã xảy ra với Dung, con bé cũng chẳng nên biết nhiều chuyện làm gì. Nó chỉ biết có mỗi mình Lâm trong mắt, nhưng tôi lại nhìn thấy sự ngập ngừng của Lâm trong từng hành động, cử chỉ với con bé. Nếu quyết định là người yêu của nhau, sao lại xuất hiện sự ngập ngừng này?

---------------

Chiều hôm đấy tôi và Tiến tranh thủ tách ra khỏi Lâm và Thi, hai người này dính chặt vào nhau như vậy nhưng lại cảm giác như Lâm cố tình đi theo tôi và Tiến chứ không có ý định ở lại một mình với Thi. Đã vậy, tôi phải cho anh ta cơ hội riêng tư với bạn gái. Liếc thấy hai người đó sơ ý, tôi nháy mắt với Tiến và chúng tôi nhanh chân đi ngược ra phía đường cái và trở về khách sạn.

Đột nhiên một tên thanh niên xuất hiện trước mặt chúng tôi. Tôi nhận ra ngay, hắn chính là tên cầm đầu của ba kẻ đã vây bắt Dung. Hắn muốn làm gì đây?

- Cậu nhóc. Nhìn bề ngoài tưởng cậu là công tử bột, hóa ra cũng bản lĩnh ghê gớm. Cậu giấu cô gái tên Dung đâu rồi?

- Chúng tôi không biết anh nói đến ai. - Tiến đáp.

- Các người đừng nói dối, lần cuối cùng mọi người nhìn thấy cô gái ấy là đi cùng các người. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh hai người mới khai ra.

- Đúng! Là tôi đã giúp cô ấy. Cô ấy nói cho chúng tôi biết hết mọi chuyện rồi. Tôi cũng xin nói luôn với anh là các anh còn tìm cách bắt cô ấy về thì chúng tôi sẽ báo công an.

Nghĩ đến kiểu người đầu trâu, đầu ngựa này, tôi chẳng kiêng nể hay chối điều gì cả. Để xem hắn và tổ chức bang hội kia có thể làm gì được với pháp luật. Tự nhiên lúc ấy tôi lại mạnh mồm đến thế. Tên cầm đầu xị nét mặt xuống, biểu cảm không rõ ràng:

- Thực ra tôi cần gặp riêng cô gái tên Dung đó. Lần nào gặp cô ta cũng bỏ chạy và lẩn trốn. Nếu lần trước cậu không xen vào, có lẽ tôi đã giúp được Dung.

- Giúp Dung? Anh đang diễn kịch để tôi nói nơi ở của ấy cho anh? Đùa chắc?

Sau câu nói của tôi, tên cầm đầu liền móc ví trong túi ra. Mở một ngăn kéo khóa kín đáo rồi giơ một chiếc thẻ ra cho tôi xem:

- Cậu xem, tôi là Sơn. Đây là thẻ ngành cảnh sát của tôi. Tôi có nhiệm vụ tìm Dung để đưa cô ấy về Hà Nội làm nhân chứng tố cáo đường dây buôn người mại dâm mà cô ấy đã từng bị ép làm việc ở đó. Tôi là cảnh sát ngầm, ba tên đi cùng là đàn em nhưng chúng đều nghe theo lệnh của đại ca chúng. Hắn đã nghi ngờ tôi và cho ba tên đó đi theo giám sát. Tôi phải tìm ra Dung trước ba kẻ đó. Cũng không đứng đây nói chuyện lâu với cậu được.

Tôi nhìn qua nhìn lại tấm thẻ ngành của Sơn. Vốn cũng chẳng hiểu là thật hay giả nên tôi trả lại.

- Tại sao tôi phải tin anh. Nhỡ anh là cảnh sát “bẩn” thì sao? - Tôi vẫn nghi ngờ.

- Cậu phải tin tôi. Sáng mai hãy đưa tôi đến gặp Dung, bây giờ tôi phải đi ngay đây. Cậu suy nghĩ cho kĩ, chỉ tôi mới giúp được cô ấy… Vì… vì chính tôi đã thích Dung từ khi còn làm ở quán bar.

Nói rồi Sơn nhanh chân biến mất trước mặt tôi. Tôi nhìn thấy phía sau ba tên mà Sơn nhắc đang thập thò rình rập. Thật đau đầu. Không biết đâu là thật, đâu là giả nữa. Tôi chính thức tự chuốc rắc rối cho mình trong chuyến đi này rồi.

Chương 08. Giải quyết rắc rối nhỏ (1)

Biển về đêm quả thật rất đẹp nhưng tôi chẳng có tâm trí mà ngắm cảnh. Chuyện với Dung chưa biết giải quyết như thế nào lại đến chuyện của Quang. Anh gặp tôi và đi theo tôi về khách sạn. Chưa kịp nói với nhau điều gì thế nhưng Quang lại đột ngột mất tích, không hề tìm tôi thì là một chuyện rất lạ. Thôi, quên đi, tôi và Quang có là gì của nhau nữa đâu? Việc trước mắt là tôi nên tin Sơn hay sáng mai đi đến gặp Dung mà không có Sơn? Gặp Dung rồi thì phải giúp cô bé ấy như thế nào? Tôi xoay ngang xoay dọc mà vẫn không tìm ra lời giải đáp.

Lâm và Tiến đi mua bia cũng đã về phòng. Tôi kể lại câu chuyện gặp gỡ Sơn với Lâm. Gã tỏ ra rất bình thản, nêu lên quan điểm:

- Thực ra chúng ta là dân thường, nhúng tay vào chuyện này rất khó. Nhà đệ tử có chú ruột làm cảnh sát. Để mai đệ tử xem lại thẻ ngành của tên đó, nếu là thật, chúng ta đưa anh ta đi cùng. Như anh ta nói chỉ có anh ta mới giúp được Dung mà thôi.

- Cũng được. Anh lớn tuổi nhất ở đây. Mọi chuyện anh quyết định đi. Tôi không uống bia, hai người cứ vui vẻ với nhau. Tôi đi ngủ trước.

Lâm lù lù tiến về phía tôi, cười nham hiểm:

- Sư phụ, tối nay đệ tử ngủ chung giường với sư phụ được không?

- Hả? - Tôi giật bắn mình lùi người về phía sau cảnh giác. - Chẳng phải đã thỏa thuận tôi ngủ một giường, anh và Tiến ngủ chung một giường sao? Không được.

- Đúng đúng, không được. - Tiến cũng hoảng hốt can thiệp.

- Tôi không thích ngủ cùng cậu. Nhìn sư phụ thư sinh thế này, ngủ cùng ôm thích hơn đấy!

- Này này… - Tôi hét to.

Tôi chưa kịp mắng thêm tên đệ tự xấc láo này câu nào thì đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập. Tiến chạy ra, cửa vừa mở thì Thi lao nhanh như một tia chớp, chạy rẹt vào phòng đứng trước mặt tôi hớn hở.

- Đại ca Hùng. Hay quá. Chị Nhung mà em định giới thiệu với anh chị ấy cũng có mặt ở đây. Chị ấy ngại nên giấu chúng ta hành tung hay sao ý.

- Cái gì? - Cả tôi và Tiến đều hét lên, trợn mắt nhìn Thi.

Tôi ra nháy mắt ra hiệu cho Tiến im lặng, hỏi lại con bé:

- Sao em lại biết cô gái tên Nhung đó ở đây.

- Em gọi điện đến nhà chị ấy. Bố chị ấy bảo là chị ấy đi Sầm Sơn du lịch rồi. Bố chị ấy còn bảo bác bận quá chứ không cũng đi cùng cho vui.

Bố ơi là bố. Bố hại con gái bố rồi. Tôi hỏi tiếp:

- Cô Nhung đó không có di động à? Sao em lại gọi về nhà người ta?

- A, đúng rồi. Lúc ấy em gọi số di động nhưng không liên lạc được nên gọi thử máy bàn. Để bây giờ em gọi lại xem được chưa nhé? Hy vọng chị ấy thuê khách sạn gần chỗ chúng ta.

Thôi xong. Tôi tự mình hại mình. Lúc chiều chiếc di động hai sim hai sóng của tôi hết pin, mãi đến gần lúc đi ngủ mới phát hiện ra và vừa mới cắm sạc. Con bé mà bấm máy gọi ngay bây giờ thì số điện thoại của tôi với tên Nhung sẽ rung chuông réo rắt. Và rồi sẽ lộ ra việc chị Nhung mà con bé nhắc đến chính là Đại ca Hùng này đây. Tôi hơi run run:

- Thôi, muộn rồi. Mai hãy gọi cho cô Nhung đó đi. Gì mà gấp thế?

- Cứ gọi đi em! Hẹn Nhung ngày mai đi ăn cùng chúng ta luôn. Dù sao đó cũng là người đã hướng dẫn em múa mà. - Lâm thêm dầu vào lửa.

Tôi ngồi trên giường mắt hướng về cái điện thoại trên bàn rồi nhìn Tiến cầu cứu. Thi đang cầm điện thoại dò số và chuẩn bị bấm máy. Chết tôi rồi! Thật may, ngay lúc ấy Tiến nhanh ý chạy lại rút vội điện thoại của tôi ra cười:

- Mấy người cứ nói chuyện về Nhung đi. Điện thoại của tôi hết tiền. Cậu cho tôi mượn điện thoại của cậu để gọi điện cho bố tôi nhé!

Nói rồi Tiến chạy nhanh ra ngoài hành lang, giả vờ đưa điện thoại lên gọi và nói chuyện. Thi bấm số của Nhung rồi quay sang nhìn Lâm lắc đầu:

- Vẫn không liên lạc được. Chị ấy tắt máy hay sao ấy. Thôi, để mai tiếp tục gọi lại. Tiếc quá anh Hùng ạ.

Thở phào một hơi, tôi cười lấy lệ:

- Thì anh bảo không cần vội mà. Thôi, anh ngủ trước đây.

Tôi chui vào trong chăn, trùm kín đầu và giả vờ ngủ. Cũng may Tiến tắt nguồn di động của tôi rồi tiếp tục đem vào sạc. Mọi việc suýt nữa thì bại lộ. Bây giờ lại thêm một rắc rối. Làm sao mà tôi xuất hiện được hai vai Hùng và Nhung trong cùng một lúc được đây?

----------------

Sáng hôm sau tôi phải dậy rất sớm để chỉnh lại lớp hóa trang của mình. Hôm qua cho Sơn số phòng ở khách sạn King nên anh ta đến và gõ cửa phòng chúng tôi khi đồng hồ mới chỉ 6 giờ sáng. Lâm kiểm tra thẻ ngành cảnh sát của Sơn và xác định là thật. Giọng Sơn rất chân thành và mong chúng tôi giúp đỡ.

Thì ra trước kia khi còn ở Hà Nội, để thâm nhập vào đường dây buôn bán gái mại dâm Sơn đã giả trang thành dân anh chị, ăn chơi trác táng, thường xuyên lui tới quán bar và gặp gỡ quen biết Dung. Sơn rất có cảm tình với Dung nhưng rồi đột nhiên cô bé biến mất không để lại lý do khiến Sơn phải vất vả tìm kiếm và phát hiện ra Dung biết rất nhiều chuyện bí mật của đường dây này. Tuy nhiên, tên cầm đầu đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của Sơn nên khi phát hiện tung tích của Dung, hắn cho thêm ba tên đàn em nữa đi theo giám sát Sơn cũng là để nhanh chóng bắt Dung về làm việc lại cho hắn, trông chừng Dung để những bí mật kia không thể lộ ra ngoài.

Vì bị giám sát nên Sơn chưa lần nào tiếp cận được với Dung một mình. Biết tôi là người đã hai lần cứu Dung mà không có mục đích gì nên Sơn mới nói rõ thân phận của mình. Tranh thủ lúc ba tên đàn em còn ngủ. Anh ta phải gặp được Dung càng sớm càng tốt, không thể đợi lâu hơn nữa khi mà thân phận của Sơn đã bị nghi ngờ.

Thấy được sự thành khẩn của Sơn, chúng tôi đồng ý đi cùng anh ta đến gặp Dung. Lâm định đi cùng nhưng tôi ngăn lại:

- Anh ở nhà đi. Nhỡ may Thi tỉnh giấc không thấy ai cô bé sẽ lo lắng. Hơn nữa chuyện này không cần thiết nhiều người biết. Tôi và Tiến đi cùng là được rồi.

Lâm hơi chần chừ rồi cũng đồng ý ở lại. Gã còn ân cần nhắc nhở:

- Hai người cẩn thận. Có gì thì gọi điện ngay cho đệ tử.

- Được rồi, tôi là sư phụ của anh đấy.

Ba người chúng tôi nhanh chóng lên một chiếc taxi, xe vòng theo lời chỉ dẫn của tôi đi sâu vào làng chài và dừng lại ở ngôi nhà hôm qua chúng tôi đã đến. Dung chạy ra, vẻ mặt hớn hở khi nhìn thấy tôi nhưng liếc thấy Sơn lại thu ngay ánh mắt vui vẻ ấy lại, tỏ vẻ đề phòng:

- Anh Hùng, sao anh ta lại đến đây?

- Chúng ta có chuyện cần phải nói rõ. - Sơn lên tiếng.

- Đừng sợ. Có anh và anh Tiến ở đây. Em cứ yên tâm nghe anh Sơn nói rõ mọi chuyện rồi đưa ra quyết định.

Dung dẫn ba chúng tôi vào nhà, đưa mắt vào trong buồng rồi nói:

- Mẹ em đi ra vườn hái rau rồi, có chuyện gì các anh nói nhanh đi.

Sau khi nghe rõ mọi chuyện, Dung lo lắng:

- Em và mẹ chỉ muốn có cuộc sống bình yên. Em sợ lắm. Chỉ cần bọn chúng không theo đuổi bắt em nữa, thế là yên ổn rồi.

- Anh sẽ lo cho mẹ con em. - Sơn rất quả quyết nói. - Bây giờ ở đây em cũng đã bị phát hiện. Sớm muộn bọn chúng sẽ tìm ra em. Chúng ta thu xếp đi càng nhanh càng tốt. Mẹ nuôi em cũng cần biết mọi việc. Về Hà Nội, anh và tổ chức sẽ đảm bảo an toàn cho hai mẹ con em đến ngày tổ chức kia thụ án. Ngoài em ra còn có rất nhiều cô gái khác chịu làm nhân chứng. Em tin anh được chứ?

- Em không biết! Em vẫn rất sợ. Làm sao để em tin anh khi anh và ba tên kia truy bắt em liên tục?

- Vì đóng kịch với bọn chúng thôi. Giờ gặp riêng em rồi anh không cần đóng kịch. Thực ra… anh đã thích em từ lần đầu gặp em ở quán bar rồi. Anh đã muốn nhanh chóng phá vụ án này để đưa em đi. - Sơn quyết định nói thật.

Dung sững người nhìn Sơn rồi lại nhìn tôi. Tôi nhún vai huơ tay ra hiệu và cười:

- Vậy hai người thu xếp với bác gái nhé. Chúng tôi về đây. Tôi đã có số của anh Sơn, có gì hẹn gặp nhau ở Hà Nội nhé. Chào bác gái hộ chúng tôi.

Tiến đứng dậy theo tôi, cả hai vừa ra đến cửa thì Dung đuổi kịp tôi. Cô bé nhìn tôi, mặt hơi đỏ và ngượng ngùng:

- Anh Hùng, em sẽ gặp lại anh chứ? Dù mới chỉ quen biết anh một ngày, nhưng được anh giúp đỡ hai lần… Em… em… cũng rất quý mến anh.

Tôi choáng váng, rùng mình trước lời Dung vừa nói. Tiến mím chặt môi để cố không cười còn Sơn thì đang nhìn ra chỗ chúng tôi với ánh mắt lo lắng. Không còn cách nào khác, tôi nhẹ cầm tay Dung. Lúc này cô bé mặt càng đỏ hơn, đôi tay run rẩy trong tay tôi. Tôi đặt tay Dung lên ngực mình, Dung hoảng hốt nhìn tôi rồi rụt vội tay lại kinh ngạc. Tôi cúi xuống nói rất nhỏ vào tai Dung:

- Chúng ta cùng có một bí mật. Dung giữ kín giùm tôi nhé. Tôi nghĩ Sơn là một chàng trai tốt đấy. Đừng bỏ lỡ cơ hội làm lại cuộc đời của mình. Nếu quyết định theo Sơn, hãy để một lá thư dưới chậu hoa cúc ở ngoài hiên nhà nhé!

Tôi đứng thẳng người lên, quay lại sau nháy mắt với Sơn rồi tiếp tục đi ra chiếc taxi đang đứng đợi. Đằng sau vẫn là vẻ mặt bàng hoàng chưa kịp hiểu chuyện của Dung. Trước khi lên xe, tôi còn nghe thấy giọng Sơn và Dung vang lên.

- Em làm sao mà thẫn thờ vậy? Em quyết định chưa?

- Đợi mẹ vào nói chuyện rồi mẹ con em sẽ đi theo anh.

Phù… Thế là đã xong một chuyện nan giải. Tôi và Tiến có thể trở về khách sạn báo tin vui này cho Lâm biết.

Vừa bước chân đến trước cửa phòng, tôi giật mình khi nhìn thấy người đứng đợi ở ngoài hành lang không ai khác là Quang. Thấy Tiến đi bên cạnh tôi, anh ngập ngừng muốn nói điều gì đó. Tôi khẽ thở dài.

- Anh tìm em có chuyện gì? Nói đi. Bạn em biết em là con gái.

- Anh nói riêng với em được không? Chúng ta cần nói chuyện về…

- Anh cứ nói đi, đây là bạn thân của em, em chẳng có gì giấu cậu ấy cả. Giống như trước kia, em và Tình cũng thế. - Giọng tôi chua chát.

Quang và Tiến nhìn nhau dò xét, Tiến có phần ngạc nhiên vì cậu chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây. Quang hít một hơi sâu rồi quyết định lên tiếng:

- Tại sao em lại thay đổi? Em có thể cho anh biết lý do về ra đi của em?

Tôi bất ngờ trước câu hỏi của Quang, nhíu mày hỏi lại:

- Người nên hỏi câu đấy là em mới đúng. Hơn bốn năm trước anh đã bỏ đi không một lý do. Bây giờ giữa chúng ta đã kết thúc, giải thích để làm gì? Anh đi đi.

- Nhưng anh…

- Anh đi đi…

Tôi lạnh lùng đuổi Quang rồi nhanh chóng mở cửa phòng chạy thẳng vào trong, đưa tay đóng sầm cửa lại rất mạnh, mặc kệ Tiến vẫn đang đứng ở ngoài. Tôi không cần nghe giải thích, rõ ràng anh đã bỏ rơi tôi, đã để mặc tôi nhớ anh suốt một thời gian dài đằng đẵng, sao bây giờ khi tôi đã quên thì anh lại xuất hiện đảo lộn cuộc sống của tôi?

Tôi bắt đầu hối hận vì đã tham gia chuyến đi này. Mới có một ngày thôi mà tôi đã gặp không biết bao nhiêu là rắc rối. Ước gì giờ tôi đang ở nhà. Nằm cuộn mình trong đống chăn nghe nhạc, đọc sách hoặc xem phim… Tự nhiên tôi lại đến nơi này để rồi ôm một mớ bòng bong trong đầu.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Duck hunt