The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Những Chuyện Tình Rắc Rối - trang 3

Chương 09. Giải quyết rắc rối nhỏ (2)

Tôi tỉnh giấc và cảm giác đầu đau như búa bổ. Nhìn trên điện thoại đồng hồ đã chỉ quá 12 giờ trưa. Hình như tôi vào phòng và đã ngủ luôn một giấc đến giờ mới tỉnh. Ôi mẹ ơi. Gần hai mươi cuộc gọi nhỡ mà tôi không hề hay biết. Chủ yếu toàn là cuộc gọi đến của Thi vào số máy của Nhung và cuộc gọi đến của Lâm từ số máy của Hùng. Cái cặp đôi trời đánh này đang muốn khủng bố tôi chắc? Tôi uể oải đứng dậy, vào nhà vệ sinh chỉn chu lại gương mặt nhợt nhạt của mình. Có lẽ tôi sẽ bỏ về sớm mất. Lấy lý do gì đây?

Tiến vào phòng vừa lúc tôi từ nhà vệ sinh đi ra. Thấy tôi đã dậy cậu hỏi:

- Cậu dậy rồi hả? Chuẩn bị đi ăn trưa thôi. Không biết tay Lâm và Thi đi đâu cả buổi sáng? Bám chặt lấy nhau cả ngày.

- Họ yêu nhau thì ở bên nhau làm sao biết chán.

- Ừ, cũng đúng. Chẳng hạn như cái anh chàng Quang đã đứng ngoài hành lang đợi cậu rất lâu mà không chịu đi. Tôi nói mãi anh ta mới chịu rời khỏi nơi này được mấy phút thôi.

- Anh ta đã đứng đợi? - Tôi ngạc nhiên. - Đợi làm gì nữa chứ? Tôi đã nói rõ rồi còn không chịu nghe.

Giọng tôi bắt đầu có chút buồn bã, Tiến liền cười ồ lên trêu chọc tôi:

- Ha ha… Ai mà chứng kiến cảnh đó tưởng hai người đồng tính là cái chắc. Thật may tôi biết chuyện chứ không cũng sặc với cảnh hai gã đàn ông nắm tay nắm chân dùng dằng với nhau. Lại còn cô bé Dung nữa chứ, chắc giờ vẫn đang thắc mắc tại sao ngực anh chàng công tử bột lại mềm thế.

- Này, có im đi không? - Tôi hét lên thuận chân đạp Tiến một cái ngã lăn ra sàn. - Đáng đời, ai cho ông nói là ngực mềm hả?

- Ui! Đau quá! Sao cậu đạp tôi mạnh thế.

Tiến ngồi im ôm bụng và kêu lên, mặt mũi nhăn nhó. Hình như tôi có hơi dùng sức, chắc cậu ta đau thật. Vội vàng chạy lại, ngồi xuống chỗ Tiến, tôi vội hỏi:

- Đau lắm không? Tôi không cố ý đâu.

Thấy thái độ lo lắng của tôi, đột nhiên Tiến không nhăn nhó nữa mà nét mặt giãn ra tủm tỉm cười. Biết mình bị lừa, tôi hậm hực định đứng lên thì đột nhiên Tiến kéo tay tôi lại, bất ngờ ôm chặt lấy tôi.

- Cậu mệt mỏi lắm phải không? Sao cứ phải giả vờ tỏ ra mình mạnh mẽ để làm gì? Có tôi đây rồi. Cậu muốn mượn vai tôi lúc nào cũng được.

- Tôi…

- Cậu không cần nói gì cả. Chỉ cần cậu nhớ vẫn có người bạn như tôi bên cạnh là đủ.

Tự nhiên giọng Tiến dịu dàng và tràn đầy sự quan tâm khiến tôi cảm thấy xúc động và không nỡ lòng nào đẩy cậu ấy ra. Tôi chỉ biết nhỏ nhẹ cảm ơn Tiến rồi lựa thời cơ để đứng lên.

Chưa kịp rời ra khỏi vòng tay Tiến thì bất ngờ cửa phòng vụt mở. Lâm và Thi trợn mắt nhìn hai tên con trai ngồi ôm nhau trong phòng. Tôi cuống quýt đứng dậy, Tiến cũng vội vàng đứng lên ngay sau đó vài giây. Thôi chết thật rồi. Tôi nhủ thầm. Sao lại rơi vào cái hoàn cảnh nực cười như thế này đây.

- Hai anh, hai anh đang làm cái gì vậy? - Thi lắp bắp.

Lâm không nói gì, gã nhìn chúng tôi chằm chằm như đợi câu trả lời cho câu hỏi của con bé.

Tôi nghĩ bừa ra một lý do.

- Chúng tôi bị ngã… va vào nhau bị ngã nên ôm nhau đứng dậy. Có gì khó hiểu đâu mà hai người trợn tròn mắt lên thế?

- Đúng đó, chỉ là ngã và dìu nhau đứng dậy thôi. - Tiến thêm lời.

- Thì ra là vậy… Hai anh làm em cứ tưởng... - Thi cười cười.

Lúc này Lâm mới lên tiếng, phán một câu xanh rờn.

- Sư phụ và cậu Tiến ôm nhau làm đệ tử cứ nghĩ là hai người đồng tính đấy!

- Điên à? Không phải vậy?

Cả tôi và Tiến đều đồng thanh hét lên. Không thể hiểu tên Lâm này nghĩ gì mà dám nói ra câu nói như vậy. Đúng rồi, trước đây lúc nói chuyện với Thi và khi tôi là Nhung, gã cũng đã một lần đoán Hùng là dân đồng tính. Lẽ nào gã cũng đồng tính và mong Hùng như vậy để có ý đồ? Vậy còn Thi là thế nào? Mục đích đến đây để tìm hiểu rõ Lâm là người như thế nào vẫn chưa có kết quả. Xem ra tôi phải cố gắng hơn nhiều rồi.

----------------

Hóa ra cả buổi sáng hôm nay Lâm và Thi gọi điện cho Nhung không được nên đi tìm ở các khách sạn. Tìm làm sao được Nhung trong khi tôi là Hùng còn đang đứng chình ình ở đây. Cả buổi chiều bốn người chúng tôi lên núi chơi, thăm quan Hòn Trống Mái, các ngôi chùa ở Sầm Sơn.

Buổi tối trời trở gió và có mưa. Ăn tối xong chúng tôi về phòng chơi đánh bài và cùng nhau xem phim. Thi tỏ ra rất buồn bực vì không thấy Nhung liên lạc lại, gọi cho Nhung thì không có ai cầm máy. Để đề phòng chuông có thể reo khi Thi gọi đến nên điện thoại của tôi cả ngày hôm nay để ở chế độ rung. Buổi tối, tôi cũng chỉ gọi về cho bố nói chuyện một lúc rồi tôi tắt máy. Ngoài bố và Tiến ra, ít khi có người nào gọi điện cho tôi.

Cả buổi chiều tối nay cũng không thấy Quang xuất hiện tìm tôi. Hình như hai ngày nay anh ta đều xuất hiện vào buổi sáng và biến mất vào chiều tối. Nghĩ cũng lạ, nếu thật lòng muốn nói chuyện với tôi thì Quang phải cố gắng hơn nữa chứ? Hay anh ngại tôi đang ở trong bộ dạng của con trai mà không dám đến gần quá mức? Thôi, không nghĩ ngợi nữa, tôi chìm vào giấc ngủ mặc ngoài kia trời bắt đầu mưa to, gió lớn.

Sau một giấc ngủ dài, tôi cựa mình toan đứng dậy thì cảm giác hai chân nặng trịch, hơi thở của ai đó phả vào gáy nóng nóng. Quay lại, tôi hoảng hốt nhận ra Lâm đang ngủ bên cạnh và còn gác chân lên chân tôi, tay vòng qua ôm eo tôi như kiểu ôm một chiếc gối. Chẳng còn kìm chế được gì nữa, tôi hét lên một tiếng rất to làm Lâm và Tiến cùng phải giật mình tỉnh giấc.

Tôi giận dữ đạp Lâm xuống đất:

- Anh… anh làm cái trò gì mà lại trèo lên giường ngủ cùng tôi. Đã thế lại còn… lại còn ôm tôi nữa là thế nào?

Lâm nửa tỉnh nửa mê sau cú ngã đau điếng đó lúc này mới bừng tỉnh, gượng đứng dậy gầm lên chẳng kém gì tôi.

- Sư phụ làm gì mà hét toáng lên thế. Đã thế còn đạp đệ tử xuống giường. Chẳng phải nửa đêm đệ tử dậy đi vệ sinh, vừa đi ngang qua giường thì sư phụ ngủ mơ, nắm tay, nắm chân đệ tử kéo xuống nằm cùng rồi lảm nhảm cái gì mà “đừng đi, đừng bỏ đi…”. Bây giờ còn nổi giận cái gì?

- Hả, nắm tay nắm chân, ngủ cùng… - Lần này đến lượt Tiến hét lên nhìn cả hai chúng tôi. - Anh có biết Hùng là… là…

- Là cái gì? - Giọng Lâm vẫn gắt gỏng. - Chỉ là ngủ chung giường thôi sao phải có thái độ kinh khủng như vậy? Sư phụ không có vấn đề gì về giới tính đấy chứ?

Hừm… Tôi phải đánh chết gã chết tiệt này. Gã lại nghi ngờ giới tính của tôi ư? Chính tôi là người đang nghi ngờ giới tính của gã cơ mà. Được lắm, dám nghĩ tôi có vấn đề à? Tức điên lên được. May mà Tiến kịp dừng lại, suýt nữa thì cậu ta buột miệng nói tôi là con gái. Ơ… Nhưng mà theo như gã nói thì đêm qua chính tôi lại là người chủ động kéo gã vào nằm chung giường. Sao tôi không nhớ gì thế này? Có chết tôi cũng phải rửa sạch nỗi oan này.

- Hèm… bằng chứng đâu mà anh dám bảo tôi kéo anh vào giường. Anh đừng có đổ oan cho người có tội. À quên, đổ oan cho người vô tội. Tôi ghét nhất là phải ngủ chung giường với ai đó, nên không có chuyện nắm tay, nắm chân anh mà kéo đâu.

Lâm nhìn thái độ vô lý của tôi, gã đột nhiên không giận dữ nữa mà bật cười ha ha.

Tiến và tôi đang nhìn nhau khó hiểu thì gã nói tiếp:

- Sư phụ có sợ sấm chớp không? Hôm qua đúng lúc đệ tử vào giường, sấm chớp đùng đùng rồi thì sư phụ kéo đệ tử nằm xuống và run rẩy. Ôi trời! Không thể ngờ được sư phụ đã lên hàng Tứ đẳng huyền đai mà lại sợ tiếng sấm. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì…

Gã bỏ câu nói lại, mặt vẫn nở nụ cười đáng ghét đó. Tôi bị chọc tức cho sôi máu, mặt đỏ hầm hầm vì giận và vì… xấu hổ. Đúng là tôi sợ tiếng sấm từ nhỏ. Mỗi khi có tiếng sấm tôi lại chạy đi tìm bố hoặc bác giúp việc để được ôm ấp. Bây giờ lớn rồi thì vùi đầu vào chăn và ôm gối cho đỡ sợ. Tại sao hôm qua tôi lại có hành động trẻ con ấy trong khi đường đường là một chàng trai có võ chứ? Nỗi nhục này… làm sao còn có thể rửa nổi đây?

- Thôi đủ rồi.

Tôi lừ mắt xông vào túm cổ áo Lâm. Gã tròn mắt trước hành động quái đản của tôi. Tôi gằn giọng:

- Anh đã chọc tôi nổi điên rồi. Tôi không tham gia chuyến nghỉ ngơi này nữa. Ở gần anh tôi chỉ có thể bị tổn thọ mà chết. Mấy người ở lại vui vẻ.

Dứt lời, tôi đẩy mạnh Lâm về phía sau. Mở tủ lấy túi đồ rồi khoác thêm một chiếc áo phao lên người đẩy cửa bước đi. Tiến ú ớ không biết nói gì còn gã thì vẫn đứng im bất động nhìn những hành động vừa tức giận vừa nhanh gọn của tôi.

Xong! Trong cái rủi có cái may. Vậy là Hùng đã có lý do để biến mất.

Tôi vẫy ngay một chiếc taxi, trèo lên xe và bảo chú tài xế đưa vào thành phố Thanh Hóa để mua một quần áo và váy dành cho con gái. Tôi thay túi đồ dành cho nam giới của mình bằng một chiếc túi xách cực kỳ dễ thương đậm chất phụ nữ. Tôi đến trung tâm thương mại Thanh Hóa Plaza, nhìn quanh đợi nhà vệ sinh nữ không có ai liền chui tọt vào trong, tháo tóc giả, rửa trôi lớp hóa trang trên mặt, mặc quần áo con gái. Cho hết đồ dùng cá nhân của con trai và chiếc túi xách cũ rồi ra bưu điện gửi về địa chỉ nhà ở Hà Nội. Rất nhanh sau đó, tôi tiếp tục gọi taxi quay trở lại Sầm Sơn. Khi mở điện thoại ra tôi thấy có hai tin nhắn, một của Tiến và một của Lâm. Tôi đọc tin nhắn của Lâm trước.

“Sư phụ, đệ tử chỉ đùa một chút thôi mà bỏ về thật à? Cho đệ tử xin lỗi, sư phụ quay lại ngay đi.”

Quay lại ư? Chẳng phải tôi đang quay lại đây à? May cho anh là Nhung quay lại chứ là Hùng thì anh sống dở, chết dở với tôi. Tôi ấn tiếp xuống tin nhắn của Tiến.

“Cậu bỏ về thật đấy à? Hay là đang định bày trò gì mới đây?”

Còn cả Tiến nữa. Sao lúc nào cũng như hiểu thấu tôi đang nghĩ gì, muốn làm gì vậy? Tôi nhắn tin trả lời cho Tiến:

“Mình là Nhung và mình đang quay lại Sầm Sơn. Cậu hãy nhớ Hùng về Hà Nội rồi, mình và cậu sẽ không quen biết nhau.”

Nhắn xong tôi tắt cài đặt hiển thị sim điện thoại số của Hùng chỉ hiện thị số điện thoại của Nhung. Lúc này mới nghĩ đến những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Thi, tôi lập tức gọi lại cho con bé. Giọng Thi vừa vui vừa xen lẫn giận dỗi:

- Chị Nhung à! Sao bây giờ chị mới gọi lại cho em? Suốt từ đêm hôm kia em liên lạc với chị không được, để lại tin nhắn chị cũng không nhắn lại. Giờ chị ở đâu?

- Chị xin lỗi em. Chị bận việc nên ở trong thành phố giải quyết cho xong. Giờ mọi chuyện đã ổn nên bây giờ mới xuống Sầm Sơn và trả lời em được. Em nhắn tin ở khách sạn King, giờ vẫn ở đấy chứ? Chị có thể ở chung phòng với em không?

- Được, được chị ạ… Em rất vui vì được gặp chị ở đây. Nhưng mà, có điều anh Hùng định giới thiệu cho chị thì anh ấy lại về sáng nay mất rồi. Hai người thật không có duyên.

Tôi nén cười, cố gắng trả lời Thi.

- Chị không quan trọng việc gặp gỡ giới thiệu. Đến chơi với em một ngày là được rồi. Hẹn gặp em ở sảnh lớn của khách sạn sau mười lăm phút nữa nhé!

- Dạ, được. Chào chị!

Thi hớn hở trả lời rồi dập máy. Hình như đúng là con bé rất quý mến tôi. Liệu tôi biến thành Nhung để quay lại có phải là quyết định đúng đắn không? Sao tôi lại không về Hà Nội luôn mà cố tình quay lại để làm gì? Vì còn muốn gặp lại Quang? Vì muốn chọc giận Lâm? Hay vì một tình cảm nào đó mà tôi chưa thể xác định được rõ trong lòng?

Chương 10. Giải quyết rắc rối lớn

Lúc này tôi đang mặc quần bò, áo len bó sát người và khoác bên ngoài một chiếc áo măng-tô đen dài quá đầu gối. Với chiều cao 1,65 mét, tôi chọn cho mình một đôi giày búp bê đế thấp, tóc xõa ngang vai và nhẹ nhàng bước xuống taxi, tiến vào sảnh lớn của khách sạn King. Nhìn thấy tôi, Thi vẫy ngay tôi lại chỗ con bé đang đứng cùng Lâm và Tiến. Hai người con trai đó đang nhìn tôi chăm chú, mỗi người một biểu cảm khác nhau trên khuôn mặt.

- Chị Nhung, anh Lâm chị gặp rồi. Đây là anh Tiến, bạn anh Hùng. Hai người làm quen đi. - Thi niềm nở giới thiệu tôi với Tiến.

Tôi tháo cặp kính râm xuống, giả bộ đưa tay ra trước mặt cậu, cất giọng nhỏ nhẹ:

- Chào Tiến, mình là Nhung. Rất vui được gặp cậu.

- À… Ừ… Rất… rất vui được gặp cậu. - Đột nhiên Tiến nói lắp suýt nữa làm tôi phì cười.

Tôi quay lại phía Lâm, gật đầu chào gã cho phải phép rồi theo Thi lên phòng cất đồ rồi xuống nhà ăn dùng cơm trưa với ba người bạn này. Lâm và tôi vốn ác cảm với nhau khi tôi là Nhung nên gã tỏ thái độ lạnh lùng, không mở lời nói với tôi bất cứ câu nào. Có thể hôm gặp nhau ở bữa tiệc của trường tôi đã hơi quá lời dù rằng sau khi về, tôi cũng không thể hiểu vì sao mình lại nói ghét gã và tỏ ra hậm hực, giận dữ mỗi khi thấy gã. Khác hẳn với Hùng, khi tôi là Nhung, gã xem tôi dường như không tồn tại trong mắt. Điều này khiến tôi không thể nào nuốt trôi được bát cơm đang cầm trên tay. Tiến tỏ vẻ quan tâm:

- Nhung ăn nhiều đi chứ. Đừng làm khách. Bạn Thi thì cũng là bạn chúng tôi mà, phải không?

- Đúng đó chị, ăn nhiều vào! - Thi gắp thức ăn cho tôi, rồi con bé gắp luôn một miếng cho Lâm:

- Cả anh nữa, anh cũng ăn nhiều vào. Chuyến đi này anh vất vả rồi.

- Vất vả gì, em vui là anh cũng vui. - Lâm hờ hững đáp lại.

Tôi cố gắng mỉm cười, nói như đùa.

- Cảm ơn anh đã chiếu cố vị khách không mời mà đến này.

Lâm ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào tôi, nói rõ ràng từng chữ:

- Cô là bạn Thi, cũng là bạn tôi. Tiếp đãi chu đáo, không có gì phải ngại. Mọi người cứ tự nhiên đi nhé. Tôi hơi mệt nên về phòng ngủ một lát đây.

Lâm đứng dậy, kéo mạnh ghế ra rồi bỏ đi. Thái độ thế này mà là mến khách à? Anh ta có ý đuổi tôi hay sao mà làm trò nực cười này? Tôi bắt đầu thấy nóng bừng cả người dù ngoài trời đang mưa nhỏ và gió biển thổi vào rất lạnh. Thi nhìn tôi xin lỗi rồi cũng đứng dậy đuổi theo. Tiến chép miệng, lắc đầu:

- Hình như cãi nhau. Sáng nay sau khi cậu bỏ đi một lúc, tôi thấy hai người này ầm ĩ điều gì đó một lúc lâu. Mà sao lại không về Hà Nội, quay lại đây làm gì?

- Tôi thích thì quay lại đấy. Cậu không muốn nhìn tôi khi là con gái à?

- Cậu rất đẹp. Chỉ tiếc là tôi toàn gặp cậu khi cậu là Hùng thôi. Có chuyện này tôi cần nói với cậu. Từ trưa qua không có cơ hội gặp riêng nên tôi chưa nói được.

- Về điều gì? - Tôi tò mò.

- Về Quang. Sáng qua khi cậu vào phòng đóng sầm cửa lại thì tôi và Quang đã đứng nói chuyện rất lâu.

- Nói cái gì? - Tôi gắt. - Sao cậu lại quan tâm chuyện của tôi?

- Tôi chỉ muốn giúp cậu thôi. Chẳng phải bao nhiêu năm nay vì Quang mà cậu không dám mở lòng với ai hay sao? Vì Quang mà cậu vẫn đợi một lời giải thích, sao giờ lại sợ hãi trốn tránh? Cậu sợ điều gì đây?

- Tôi… Thực ra thì tôi sợ khi nghĩ lại những cảm giác cũ với Quang, tôi không đủ can đảm để nghe anh ấy nói về chuyện năm xưa. Tôi sợ cảm giác bị lừa dối, bị phản bội…

- Quang không phản bội cậu. Cậu có muốn nghe lý do không?

Rồi không đợi tôi trả lời, nhìn thái độ của tôi là đủ hiểu, Tiến bắt đầu nói về những chuyện Quang kể với cậu cho tôi nghe. Năm ấy Quang đang là kỹ sư xây dựng, vì một dự án mà công ty điều Quang vào Sài Gòn công tác. Công việc quá gấp, trước khi đi Quang có nhờ Tình chuyển cho tôi một lá thư ghi rõ địa chỉ nơi anh đến, số điện thoại di động và dặn tôi viết thư, gọi điện cho anh, giữ liên lạc với nhau. Nhưng Tình đã không làm vậy, cô ấy nói với tôi rằng Quang không yêu tôi, chỉ đùa giỡn với tôi và bây giờ anh đã chán nên bỏ đi để tôi có thể quên anh. Tôi đã không suy nghĩ được nhiều, đau khổ và không nhận điện thoại của Quang khi anh gọi về. Tình lại nói với Quang ngay khi anh chuyển đi tôi đã có người yêu mới nên mới không muốn gặp anh, nói chuyện với anh. Tình đã cố ý gieo rắc sự nghi ngờ, sự phản bội vào tình cảm của hai chúng tôi vì Tình cũng yêu Quang. Tình ghen tị với tôi, giả vờ là bạn tôi. Tình đã cố gắng dàn dựng không biết bao nhiêu chuyện để Quang hiểu lầm, chán ghét tôi và ngược lại. Chúng tôi đã không đủ lòng tin vào nhau để duy trì tình yêu ngày ấy.

Một năm sau Quang trở về Hà Nội thì nhà tôi đã chuyển đi. Anh gặp lại Tình, cô ấy thổ lộ lời yêu và anh đã chấp nhận. Nhưng mãi đến một năm gần đây, vô tình Quang tìm được lá thư của anh gửi lại cho tôi vẫn nằm trong tay Tình, anh đã rất giận dữ. Đám cưới của họ sau khi Tình tốt nghiệp cao đẳng vì thế mà cũng bị hoãn lại. Quang vẫn chưa tha thứ cho Tình. Lần này có một dự án xây khách sạn ở Sầm Sơn, Quang vô tình gặp lại tôi sau bao năm tìm kiếm. Nhưng tôi đã không cho Quang một cơ hội để nói rõ mọi chuyện.

- Cậu có muốn tha thứ cho anh ấy không? Có muốn quay lại không? - Tiến hỏi tôi sau khi đã kể xong mọi chuyện.

Vì quá bất ngờ nên tôi ngồi im lặng như tượng, không thể thốt nên lời nào. Tôi muốn gì khi đã biết hết mọi việc? Tôi có còn tình cảm với Quang không? Có nên quên hết mọi hiểu lầm mà tha thứ cho Quang hoặc bắt đầu lại từ đầu không? Tôi không biết nữa. Có thể, tôi cần gặp anh để một lần đối mặt với nhau.

- Cậu có biết Quang ở khách sạn nào không? Tôi sẽ đến gặp anh ấy nói chuyện trực tiếp.

- Khách sạn Hoa Hồng, phòng 203.

- Cảm ơn cậu. Cậu luôn là bạn tốt của tôi.

Tôi khẽ nắm nhẹ tay Tiến rồi đứng dậy, bước chân gấp gáp gọi taxi và đến địa chỉ Tiến vừa nói. Đứng trước cửa phòng 203 tôi toan gõ cửa thì nghe thấy tiếng Quang nói chuyện điện thoại di động vọng ra. Hình như anh đang đứng sát cánh cửa chính.

- Em đừng bắt anh về gặp em nữa. Hai ngày nay chiều nào anh cũng về và đã quá mệt mỏi với những lời tra xét của em rồi Tình à? Anh đến với em không phải vì tình yêu thực sự. Em không thấy mệt mỏi sao?

Rồi Quang im lặng, đầu dây bên kia Tình nói điều gì đó rất dài. Quang thở hắt ra rất mạnh rồi đấm tay vào cửa rầm một cái khiến tôi giật mình:

- Anh nói với em bao nhiêu lần rồi. Anh không quên được Nhung. Càng không thể quên được chuyện em chia rẽ bọn anh. Đúng, anh mới gặp lại cô ấy và anh nghĩ anh nên nói rõ với em mọi chuyện. Em đừng đợi anh về nữa.

Trong phòng trở nên im lặng… Thì ra Quang và Tình đang sống chung với nhau ở đâu đó. Nhưng vì gặp lại tôi mà Quang lại ôm mối hy vọng cho tình yêu đã lỡ. Phải, chúng tôi đã từng yêu nhau, đã từng hiểu lầm nhau. Nhưng đó là quá khứ rồi, tôi đến đây cũng chỉ là nói rõ với Quang điều đó. Hy vọng anh biết trân trọng hiện tại của anh. Dù rằng tôi cũng rất giận Tình khi biết chuyện, nhưng nghĩ lại hồi ấy chúng tôi còn quá trẻ. Có những hành động sai lầm để vẫn phải trả giá ở hiện tại.

Tôi gõ cửa, thấy tôi Quang rất vui vẻ đón tiếp. Nhưng tôi đã nói rõ với Quang mọi chuyện. Về những gì Tiến nói, về những gì tôi vừa nghe được và về những suy nghĩ của mình với Quang. Anh đau khổ ôm đầu và không ngẩng mặt lên nhìn tôi khi tôi đứng dậy ra về. Câu cuối cùng tôi nói với Quang là anh hãy yêu sự lựa chọn của mình. Người đã ở bên anh suốt hơn bốn năm là Tình, dù cô ấy đã làm sai nhiều điều nhưng cô ấy thực sự yêu anh. Tôi mong Quang quên tôi đi và hãy cố gắng yêu thương Tình hơn nữa.

Khi rời khỏi khách sạn, tôi không nghĩ vì sao mình lại có can đảm và đủ bao dung để nói với Quang những điều ấy. Có lẽ tôi học được tính cách này từ bố. Dù mẹ bỏ đi nhưng ông vẫn tin mẹ vì bất đắc dĩ, vì lý do nào đó mà ông chưa biết nên vẫn không ngừng tìm kiếm tin tức của mẹ. Tình yêu làm cho con người ta trở nên cao thượng và đủ vị tha.

Bước những bước chân nặng trĩu về khách sạn, vốn đang là mùa đông vắng khách nên cả tầng hai chỉ có hai phòng của chúng tôi thuê. Tôi quên mất là mình không có chìa khóa phòng Thi, bèn gõ cửa. Đợi rất lâu không có tiếng động, đoán là con bé không có trong phòng nên tôi xoay người định quay xuống sảnh lớn thì bất ngờ va vào Lâm từ phòng bên cạnh đi ra. Tôi mất thăng bằng ngã người ra phía sau, gã vội choàng tay nắm lấy eo đỡ tôi đứng thẳng dậy, mắt đối mắt vài giây khiến tôi lúng túng đẩy mạnh gã ra. Lần này thì đến lượt gã mất thăng bằng toan ngã thì tôi cũng nhanh tay kéo giật lại. Chẳng hiểu dùng sức thế nào mạnh hơn cả sức của gã kết quả là mặt gã đập nhẹ vào mặt tôi. Một nụ hôn kiểu môi chạm môi hệt như trong phim xuất hiện với hai đôi mắt mở to và trợn lên kinh ngạc. Chúng tôi bối rối rời nhau ra, mỗi người tự động lùi lại mấy bước.

Thay vì nói lời xin lỗi, tôi giận dữ:

- Anh làm cái gì thế? Đi ra mà không nhìn đường gì cả.

- Ai đi mà không nhìn đường, người đó phải là cô chứ?

- Ai mượn anh kéo tay tôi lại.

- Cô đùa à? Chẳng phải cô dùng quá nhiều sức để kéo tôi lại sao? Con gái sao lại khỏe thế được.

- Tôi…

Lần đầu tiên trong vai Nhung tôi cãi nhau thua Lâm, gã thấy tôi ngập ngừng không thốt được nên lời nên tự động không trêu chọc hay cáu nữa. Gã đổi chủ đề rất nhanh.

- Tiến và Thi hình như rủ nhau đi mua quà lưu niệm. Trưa mai chúng ta trả phòng. Cô có muốn đi đâu hay mua sắm gì không?

- Không. Tôi không có thói quen mua đồ lưu niệm mỗi khi đi đâu.

- Vậy đi với tôi đến nhà một người quen được không? Tôi cần làm rõ vài chuyện trước khi về Hà Nội.

- Anh có người quen ở đây? - Tôi hơi ngạc nhiên.

- Ừ, mới quen thôi. Cô bé đó tên Dung.

Nghĩ đến việc khi tôi là Hùng đã giúp đỡ Dung, lại cũng muốn biết từ hôm qua đến giờ Sơn và Dung đã đi chưa nên tôi vội đồng ý đi cùng Lâm ngay. Dù đến với tư cách là Nhung nhưng ít nhất tôi cũng biết được họ có bình an hay không?

Trên xe ô tô, tôi ngồi phía trước cạnh Lâm, vừa lái xe Lâm vừa tìm chủ đề nói chuyện:

- Cô rất đẹp!

Tôi giật mình vì câu nói của Lâm, quay sang nhìn gã khó hiểu. Chưa kịp đỏ mặt, xấu hổ hay mỉm cười vì lời khen thì gã lại dội ngay một câu khác.

- Nhưng tôi chúa ghét vẻ đẹp kiêu ngạo, lạnh lùng và tự tin thái quá của cô mỗi khi gặp tôi. Tôi cũng không hiểu vì sao mình bị cô ghét. Giờ thì tôi hiểu là vì cả tôi và cô đều tỏ ra xa cách và lạnh lùng với nhau.

- Vì sao tôi phải thân thiết với anh. Chẳng phải người anh cần thân thiết là Thi sao? Chẳng phải anh và con bé yêu nhau sao?

- Cô nghĩ là tôi và Thi yêu nhau?

- Không biết! Đoán vậy! Nhưng ít nhất tôi biết Thi yêu anh. Anh yêu con bé chứ?

Gã im lặng, vẫn dõi mắt chăm chú nhìn đường đi vào làng. Tự nhiên tôi cảm thấy rất muốn nghe câu trả lời của gã, giọng hơi cáu:

- Gì mà anh im lặng mãi thế? Khó trả lời vậy à?

- Nếu em muốn nghe câu trả lời nghiêm túc thì tôi có thể nói ngay bây giờ. Nhưng có lẽ em không nên tò mò quá, điều này sẽ làm em khó xử hơn thôi. - Giọng gã đúng là rất nghiêm túc và đột ngột gọi tôi là em với câu trả lời ẩn ý, khó hiểu này càng làm tôi bốc hỏa.

- Sao tự nhiên lại gọi tôi là em?

- Rõ là cô kém tuổi tôi. Cô không chịu xưng em thì tôi đành tự gọi vậy.

- Tùy anh, tôi cứ thích xưng hô như vậy đấy.

Tôi ngang bướng đáp lời của Lâm rồi im lặng không nói gì. Xe bắt đầu lăn bánh vào chỗ rẽ gần nhà Dung. Hiện tại trong lòng tôi đang nhộn nhạo một cảm giác rất lạ khi ngồi cạnh gã thế này? Tại sao gã rất tốt khi tôi là Hùng và lại làm bộ với tôi khi tôi là Nhung? Gã có tình cảm gì với Thi? Tôi còn chưa tìm ra câu trả lời mà đã cảm thấy mình rơi vào những tình cảm rắc rối, chỉ có nút thắt mà không có nút mở.

Chương 11. Bí mật

Lâm đỗ ô tô vào sát trong góc sân. Chúng tôi cùng xuống xe và bước lên bậc thềm gõ cửa. Lúc này trời vừa tạnh mưa, một vài tia nắng yếu ớt xuyên qua những tán lá cây chiếu vào gương mặt Lâm nhìn rất lạ. Tự nhiên tôi lại chú ý đến cái mặt của gã làm gì để rồi lại tự mắng bản thân mình chứ? Gã cũng khá đẹp trai, liếc nhìn thế này mà bị phát hiện thì sẽ sinh ra tự đắc mất.

Cửa khóa, Lâm gọi vài tiếng xem có ai ở nhà không nhưng đáp lại là sự im lặng. Tôi đoán chắc mẹ con Dung đã theo Sơn về Hà Nội. Thể nào Dung cũng để lại thư cho tôi ở dưới chậu cúc nằm bên bậc thềm. Nhưng hiện tại tôi là Nhung chứ không phải là Hùng, nghĩ vậy, khi Lâm bảo tôi quay về thì tôi giả vờ vấp phải chậu cúc, hụt chân và té ngã. Một tiếng choang vang lên khô khốc, chậu cúc lăn kềnh ra sân và đổ vỡ. Lâm hốt hoảng quay lại đỡ tôi dậy:

- Em có sao không? Đi đứng kiểu gì mà hậu đậu thế?

- Không sao, chỉ là không để ý vấp vào chậu hoa thôi. - Vừa nói tôi vừa phủi quần của mình rồi lại giả vờ ngạc nhiên. - Xem kìa. Hình như ở dưới chậu hoa có lá thư và chiếc chìa khóa nhà này!

Lâm quay lại phía tôi đang đưa tay chỉ, gã lại gần, cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa và cầm lá thư lên, mở ra đọc. Tôi khá tò mò khi thấy Lâm nhíu mày, gã đọc xong thì gấp thư lại nhét vào túi quần jean.

- Bạn anh viết thư à? Sao anh không biết bạn anh để thư ở đây?

- Hôm qua tôi không gặp mẹ con họ. Thực ra lá thư này là viết cho cậu Hùng, chỉ tiếc cậu ấy sáng nay mới bỏ về Hà Nội rồi.

- Hùng là cái người Thi định giới thiệu với tôi à? Cậu ta có gì hay không?

- Nhiều cái hay lắm. Cậu ta là sư phụ dạy võ cho tôi.

- Thế trong thư viết gì? - Tôi lấy cớ để hỏi nội dung.

- Viết mẹ con họ đã an toàn, dặn cậu ấy yên tâm. Biết chúng tôi sẽ quay lại nên cô ấy để chìa khóa nhà cho chúng tôi vào. Rau trong vườn, cá dưới ao, đồ đạc trong nhà tùy chúng tôi sử dụng nếu muốn ở lại ngôi nhà nhỏ này thư giãn. Em muốn vào trong không?

- Tôi và anh? Hai người chúng ta một nam một nữ vào trong nhà làm gì?

Tôi cười hì hì và xua tay. Mục đích đến đây để nắm rõ tình hình của mẹ con Dung đã thành công, tôi không nên ở lại đây với gã làm gì cho rắc rối. Gã vẫn cố tình đưa chìa khóa tra vào ổ, vặn nhẹ và mở cửa. Gã không thèm nhìn tôi mà hỏi:

- Em sợ tôi à? Cô gái kiêu ngạo như em không phải mẫu người tôi thích. Mà em cũng khẳng định người tôi yêu là Thi, vậy thì sợ tôi làm gì? Có dám vào không?

Hừm… Rõ là gã đang cố ý nói thẳng là ghét tôi đi, còn bày đặt không phải mẫu người tôi thích làm gì? Thi hồn nhiên như vậy, không yêu mới là lạ. Tôi kiêu căng, cục cằn cũng chẳng sao, không cần gã phải lên tiếng. Ai dám làm gì tôi chứ, cùng lắm thì phanh phui mọi chuyện.

- Được, vào thì vào, sợ gì?

Tôi toan bước chân vào nhà thì bỗng nhiên có một nhóm năm tên thanh niên hùng hổ tiến vào sân. Tôi và Lâm có chút ngạc nhiên, chưa lên tiếng. Tôi nhận ra ngay ba trong số năm tên ấy chính là những kẻ đã đuổi theo truy bắt Dung. Hiện tại chúng không nhận ra tôi mà chỉ nhận ra Lâm:

- Thằng này chính là thằng đi cùng thằng nhóc công tử bột đó hai lần giải vây cho con Dung. Sao mày lại có chìa khóa vào nhà? Nói xem con bé Dung đó ở đâu thì tụi này sẽ tha cho mày và cô bạn gái nhỏ của mày.

Lâm lùi lại mấy bước chân, có vẻ cố ý đứng ra che chắn cho tôi nấp vào phía sau. Thì ra gã lo cho tôi, gã thì thầm với tôi trước khi trả lời bọn chúng.

- Em chạy vào trong, chốt cửa lại. Mọi chuyện ở ngoài tôi lo, không được tự ý mở cửa đi ra ngoài.

Rồi Lâm đẩy mạnh tôi vào trong nhà, đóng sầm cửa lại. Sau đó gã quay sang lớn tiếng:

- Tao chẳng biết Dung ở đâu, có biết cũng không nói cho chúng mày được. Chúng tao là bạn thì tất nhiên có chìa khóa vào nhà.

- Thằng này, mày chán sống rồi à?

Một tên hét lên rồi tôi bắt đầu nghe thấy tiếng bước chân đuổi nhau dồn dập.

Lâm điên à. Một mình gã mới học võ được mấy tháng mà đòi đánh lại năm tên lưu manh, hổ báo thế kia. Định anh hùng cứu mỹ nhân ư? Tôi không cần. Tiếng giao đấu ngoài kia làm tôi thót tim, tôi lo lắng và hoảng sợ vì gã. Lộ thì lộ, nhất định tôi phải ra mặt, không thể để gã vì chuyện của tôi và Dung mà làm mình bị thương được. Tôi đẩy cửa bước ra. Hình như Lâm đã hạ gục được hai tên nhưng bị ba tên còn lại bao vây, bị đạp đến nỗi choáng váng và lịm đi. Tôi điên tiết mà lao vào ba tên còn lại, đánh cho chúng bầm dập mặt mày. Chúng ngạc nhiên khi thấy tôi là con gái mà lại có quyền cước mạnh như vậy nên lập cập bò dậy, kéo nhau bỏ đi.

Chân tôi rối rít chạy lại phía Lâm, tát nhẹ và mặt gã:

- Tỉnh dậy đi! Anh có làm sao không? Trong người có bị thương chỗ nào không?

Gã lờ mờ mở mắt, nhìn thấy tôi lập tức ngồi thẳng người lên, hai tay bóp mạnh vào hai đầu vai của tôi mà lắc mạnh:

- Em không sao chứ? Tại sao lại chạy ra ngoài. - Rồi gã nhìn quanh ngạc nhiên. - Bọn chúng đâu, anh chỉ nhớ mình đánh gục được hai tên thì bị đập vào đầu choáng váng.

- Bọn chúng đi rồi. Có một vài người dân chài đi qua, tôi gọi họ cầu cứu và bọn chúng thấy có người nên bỏ đi. Chắc là không quay lại nữa đâu. Mà anh bị thương thế này, hay tôi gọi taxi đưa anh về khách sạn. Ô tô sẽ lấy sau. Tôi sợ Thi sẽ lo lắng.

Tôi toan đứng dậy thì Lâm đột ngột nắm chặt tay tôi kéo giật lại:

- Tôi không thể về khách sạn với tình trạng này được. Thi càng lo lắng hơn thôi. Giờ dìu tôi vào nhà rửa vết thương trên mặt rồi tính tiếp.

Nghe cũng có lý, tôi cúi người cho Lâm vịn vào, gã dựa vào tôi rồi cùng nhau đi vào nhà, tôi đỡ gã ngồi xuống ghế. Lấy một chiếc khăn nhúng ướt, tôi nhẹ nhàng lau vết rách và vết bầm đỏ trên mặt gã. Ngồi gần nhau như vậy, trái tim tôi cứ đập thình thịch trong lồng ngực. Hơi thở của gã nóng quá, hay tại người tôi đang nóng lên cũng không biết nữa? Bàn tay cầm khăn của tôi run rẩy. Gã vội nắm nhẹ lấy bàn tay đang run run kia của tôi, giọng rất nhỏ:

- Tay em run thế này thì làm sao lau được vết thương. Thôi, để tôi tự làm. Tôi có ý này. Trời đã về chiều, hay là em ra vườn hái rau, tôi lau vết thương xong sẽ ra ao câu cá. Chúng ta ăn tối xong, vết thương trên người tôi đỡ nhức, chúng ta sẽ về.

Tôi rụt tay lại, mặt hơi đỏ và im lặng. Gã tủm tỉm cười, xem như im lặng là đồng ý. Chẳng hiểu sao tôi lại răm rắp nghe theo lời gã, vào bếp lấy một chiếc rổ nhỏ để ra vườn hái rau còn gã thì tìm chiếc cần câu dựng ở góc nhà đi ra ao câu cá. Hái rau xong tôi vào bếp, đang lúi húi đong gạo để đặt cơm thì gã bước vào, giơ con cá lên trước mặt tự hào khoe:

- Tôi câu được con rô phi to chưa này. Em biết nấu ăn đúng không? Làm món gì được nhỉ?

Nhìn vẻ mặt hớn hở của gã, tôi phì cười:

- Chỉ là câu được một con cá thôi. Anh cứ để vào chậu, tôi sẽ làm món gì mình biết làm.

Lâm ngồi nhìn tôi xoay sở trong bếp. Việc bếp núc tôi cũng khá quen thuộc vì sau khi bố con tôi chuyển nhà, bố không thuê giúp việc nữa nên tôi học nấu ăn và trở thành đầu bếp chính trong nhà. Gã hết tròn mắt lại há mồm khi tôi xếp đồ ăn ra bàn: một đĩa rau bắp cải xào, một đĩa cá kho và một tô canh giấm cá. Gã xuýt xoa:

- Chà chà, ngon quá! Không ngờ em lại khéo tay như vậy!

- Anh không phải khen, đứng lên lấy bát đũa rồi ăn nhanh còn về. - Miệng nói nhưng tay tôi vẫn đang ở dưới vòi nước xoa xoa vào nhau, rửa tay sạch sẽ trước khi ăn.

Lâm cũng biết nghe lời, gã lấy bát đũa, xới cơm và đưa cho tôi khi cả hai ngồi xuống chiếu.

- Đây, em ăn cơm đi.

Gã vừa xì xụp húp bát canh cá, vừa ngẩng mặt lên nhìn tôi nịnh nọt:

- Em nấu ăn ngon thế này, ai lấy được em chắc phúc ba đời nhỉ?

Chiếc đũa đang chuẩn bị đưa miếng cơm vào mồm của tôi bỗng dừng lại. Tôi bĩu môi, buột miệng:

- Anh có muốn phúc ba đời không?

Phụt…

Miếng canh trong miệng gã bất ngờ phun ra, thật may là tôi tránh được. Gã bị sặc, nhưng vẫn cố nói:

- Em… em nói thật hay nói đùa?

Tôi với tay lấy chiếc khăn, lau lau vết canh đổ trên chiếu, mặt tỉnh bơ:

- Tất nhiên là nói đùa rồi! Anh chẳng phải đã có người yêu rồi hay sao. Làm gì mà xúc động dữ vậy?

Đợi lúc Lâm đang còn ho và cố vuốt ngực, tôi với luôn lọ tiêu, đổ cật lực vào bát canh chưa hết của gã. Sau khi chấm dứt cơn ho, gã nhìn tôi cười cười rồi đưa bát canh lên miệng uống tiếp. Tôi phải mím môi lại thật chặt để không phá lên cười.

Phụt…

- Á… Suỵt… Suỵt…

Lâm đứng phắt dậy, nhảy lên. Vừa nhảy vừa lè lưỡi vì cay quá. Lúc này tôi không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng rất to. Gã vội vàng rót nước uống mấy cốc to rồi nhìn tôi giận dữ:

- Em làm tôi bỏng hết lưỡi rồi đây này.

- Ha… ha… - Tôi vẫn ôm bụng cười ngặt nghẽo. - Đáng đời anh. Cho chừa cái thói có bạn gái rồi còn có thái độ mờ ám với người khác… Buồn cười quá, nhìn anh thế này buồn cười quá…

Thấy tôi thích thú như vậy, gã thu lại bộ mặt giận dữ, điềm đạm hỏi:

- Em vui lắm phải không?

Tôi gật gật đầu, vẫn cố để không cười to hơn.

- Vui, vui lắm. Nhìn bộ dạng anh lúc này đúng là rất vui.

- Không, ý tôi không phải là như vậy? Ý tôi là ở bên cạnh tôi em vui chứ?

- Anh nói vậy là có ý gì? - Trước thái độ nghiêm túc của Lâm, tôi dừng cười và trở nên lúng túng. Trái tim lại bắt đầu đập loạn cả lên.

- Chiều nay ở bên tôi em vui đúng không? - Lâm nhắc lại, rất thẳng thắn và rõ ràng.

- Vui, rất vui. - Tôi lí nhí trả lời, cúi mặt xuống và tiếp tục ăn cơm. - Thôi, không đùa nữa, chúng ta ăn cơm xong, dọn dẹp rồi về.

Sau câu nói đó tôi im lặng, cố gắng không để mình phân tán tư tưởng nhưng thực sự đầu óc cứ quay tròn với câu hỏi bên tôi em có vui không của Lâm. Hình như tôi rất vui. Hình như tôi không còn cảm thấy mệt mỏi. Hình như tôi cười nhiều hơn. Và hình như tôi đang có rất nhiều cảm xúc lạ nhen nhóm trong lòng.

Dọn dẹp lại ngôi nhà ngăn nắp xong thì đột nhiên trời đổ mưa to như trút nước. Mới gần 7 giờ tối mà ngôi nhà chìm trong màn đêm đen kịt giữa những tiếng sấm chớp, tiếng mưa rơi ầm ầm. Vốn dĩ sợ tiếng sấm, trên chiếc ghế ở gian nhà ngoài, tôi thu mình vào một góc, co ro và hơi run:

- Cơn mưa to quá! Chúng ta còn phải về khách sạn. Làm sao bây giờ?

- Em có mang điện thoại đi không? Tôi để quên ở khách sạn rồi. Hay là em báo với Thi chúng ta đi cùng nhau và về muộn.

- Ấy, không được đâu. Con bé sẽ hiểu lầm. Nếu con bé gọi cho tôi, tôi sẽ nói vào thành phố có chút việc riêng. Hèn gì cả buổi chiều không thấy Thi gọi cho anh, ra là anh quên điện thoại. - Giọng tôi bắt đầu run rẩy khi ngoài trời lại vang lên những tiếng sấm.

Lâm bất ngờ ngồi lại gần chỗ tôi, đưa tay choàng qua vai và kéo tôi lại sát gần người gã. Gã hành động rất nhanh làm tôi không kịp phản ứng, đến khi ý thức được mình đang ở trong vòng tay gã, định mở miệng nói và vùng ra thì gã đã giữ chặt cơ thể tôi và nói trước:

- Em đang sợ tiếng sấm đúng không? Không phải ngại, tôi cho em mượn vòng tay để bình tĩnh lại. Cứ ngồi im thế này đi.

Sao Lâm lại biết tôi sợ tiếng sấm, lẽ nào gã đã phát hiện ra điều gì hay là nhìn thái độ của tôi lúc này mà đoán ra. Gã đang có ý đồ gì với tôi? Tại sao lại ôm tôi? Còn tôi, tôi đang làm gì thế này? Tôi ngồi im trong vòng tay Lâm, mặc gã ôm chặt. Gã có tiếp xúc với tôi nhiều khi tôi là Nhung đâu, mà có tiếp xúc thì lạnh lùng, khó chịu. Sao giờ lại tình ý thế này? Tôi thì sao? Sao lại cảm thấy an toàn và ấm áp, rồi lại cảm thấy có lỗi với Thi? Tôi và bạn trai con bé đang ở cùng nhau, ôm nhau và trái tim tôi thì rõ ràng đang rung động và hồi hộp. Khó khăn lắm tôi mới nói được vài từ:

- Anh đừng làm như vậy? Anh và Thi…

- Tôi và Thi chẳng có chuyện gì cả. - Lâm cắt ngang câu nói của tôi. - Thi thích tôi, nhưng rất nhiều lần tôi nói con bé là chỉ xem nó như em gái, quan tâm chăm sóc con bé như một người anh. Nhưng Thi không chịu hiểu, con bé trẻ con và cố chấp… Tôi đã nghĩ sau lần đi chơi này sẽ quyết định không gặp Thi nữa để con bé thôi hy vọng. Sáng nay Thi phát hiện ra điều này, thế nên tôi và con bé cãi nhau…

- Tại sao? Thi rất đáng yêu và yêu anh…

- Nhưng tôi lại yêu một người con gái khác từ lâu mất rồi.

Tôi bỗng run hơn trong vòng tay Lâm, cảm giác hồi hộp, chờ đợi một điều gì đó. Tôi thật xấu xa khi chỉ biết nghĩ đến bản thân mình mà không nghĩ đến Thi.

- Là ai?

- Người đó là một cô gái ngay lần gặp đầu tiên tôi đã ấn tượng. Rồi rất nhiều lần gặp sau đó cô ấy tỏ ra kiêu căng và lạnh lùng. Tôi không nói chuyện nhiều với cô ấy, ít tiếp xúc với cô ấy… Nhưng tôi lại bị thu hút… Quan trọng hơn cả, tôi biết bí mật của cô ấy.

- Bí mật?

Tôi giật mình ngẩng mặt lên nhìn Lâm, gã đang cười, đôi mắt một mí của gã đang híp lại trông rất đáng yêu và gã thì thầm đổi cách xưng hô thành “anh”.

- Đúng, một bí mật khiến anh càng ngày càng yêu cô ấy!

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ