Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
2. Một cái sân bay quốc tế, không rõ là ở đâu. Người đông nghìn nghịt. Ồn ào quặn tai.

My hớt hải đẩy xe hành lý to ụ, hô hoán rẽ dòng người trước mặt để kịp đến quầy thủ tục. ẦM! – Cô đâm sầm vào một xe hành lý khác cồng kềnh không kém. Trượt đà, cô chúi người, mặt úp thẳng vào cái valy. Trán và mũi tê rát. Choáng váng. Một giây trấn tĩnh. Cô ngước lên xin lỗi chủ nhân chiếc xe kia.

Eisuke đang lơ ngơ tìm đường đến quầy thủ tục thì … ẦM! – Một chiếc xe hành lý từ đâu lao vào xe anh. Anh bị chiếc xe của mình húc ngã, vai và cánh tay trái đập một cú trời giáng xuống sàn. Anh lồm cồm đứng dậy, tay buốt và đầu ong ong. Một giây trấn tĩnh. Anh nhìn người vừa gây ra tai nạn quái ác này.

Mắt My giương to, miệng hé mở. Tim cô không đập.

“Em khỏe không?” – Eisuke mở lời sau một lúc lâu hai người trân trân nhìn nhau.

My không tin vào tai mình, đúng là giọng nói của Eisuke. Cô muốn đáp lại một lời nào đấy, nhưng thanh quản tê liệt, chẳng bật ra nổi một âm hơi. Eisuke bước sát đến, hai tay bóp nhẹ vai cô, mắt nhìn một lượt từ đầu xuống chân kiểm tra xem cô có xây sát gì không. Hai dòng nước mắt bò xuống gò má My. Eisuke đưa tay lên, dịu dàng lau khô mặt cô.

Loa phóng thanh thúc giục những hành khách cuối cùng đến làm thủ tục. Chuyến bay của My. Cô mỉm cười: “Bái bai, Eisuke. Em vui vì được gặp lại anh!” Nói rồi, My hớt hải đẩy xe hành lý đến quầy thủ tục. Cô cắn chặt môi, nước mắt liếm dài trên má. Đằng sau, Eisuke nhìn sâu vào tấm lưng cô dần xa, hai nắm tay anh siết chặt.

3. Phi trường Hong Kong. Phòng chờ quá cảnh. Một ngày tháng 9. 15:30

Tiếng loa phóng thanh quá to khiến My giật mình thức giấc. Mắt cô nhòe nhoẹt. Lại giấc mơ cũ. Giấc mơ được gặp lại và chia tay một cách đẹp đẽ với Eisuke, cô đã mơ đi mơ lại rất nhiều và lần nào cũng thức giấc với đôi mắt ướt. Những giờ dài vô vị chờ quá cảnh trong chặng bay từ Việt Nam sang Mỹ công tác khiến cô chỉ biết ngủ vật vờ trên ghế phòng chờ. Và mơ. Lần này, phi trường Hong Kong ở đời thật đã đem bối cảnh của giấc mơ đến một cái phi trường.

My ngồi lặng một lát, nhìn vô định vào không gian trước mặt. Được một lát, cô đứng dậy đến máy bán nước tự động mua một lon coca. Cô cần cái vị hăng nồng của coca lạnh không đá để giúp mình thoát khỏi nỗi nuối tiếc bải hoải giấc mơ để lại.

4. Phi trường Hong Kong. Phòng chờ quá cảnh. Một ngày tháng 9. 15:30

Cú đạp chân vô tình của một hành khách “đá” Eisuke văng khỏi giấc mơ. Anh co chân lại, gật gật đầu nghe người kia líu ríu xin lỗi. Anh nhắm mắt, mường tượng về tấm lưng My quay đi và đẩy xe hành lý đến quầy làm thủ tục – những hình ảnh cuối cùng trong mơ. Giấc mơ được gặp lại và chia tay một cách đẹp đẽ với My rất quen thuộc. Suốt những năm qua, anh đã mơ nó vô vàn lần, trong giấc ngủ đêm, trên xe điện, trong những lần chợp mắt tại văn phòng, trên những chuyến bay.

Eisuke luôn tin mình đã làm điều tốt nhất cho My, và cho cả anh. Nhưng … Cái ngày ở sân bay, khi bị cô níu lại, anh đã không nhìn cô một cái, không ôm cô một cái, không lau nước mắt cho cô. Bởi ngay lúc ấy, anh đã muốn ở lại. Anh đã phải gồng mình để có thể tàn nhẫn cất những bước chân rời xa cô. Để rồi suốt 6 năm qua, anh sống trong bứt rứt không nguôi vì đã làm đau cô. Và anh luôn giả tưởng: Nếu có thể từ biệt cô thêm một lần nữa …

Trong giấc mơ, lúc nào cuộc chia tay cũng bớt nặng trĩu: anh được nhìn My cười, được vòng tay ôm cô một lần nữa, được lau nước mắt cho cô. Lần này, khi Eisuke đang vất vưởng ở sân bay Hong Kong, đợi quá cảnh chuyến bay đến Úc, giấc mơ xuất hiện giúp những giờ dài ru rú trong phòng chờ bớt nhàm chán. Nhưng có lẽ vì bị cắt đứt đột ngột nên nó khiến anh bồn chồn khó tả.

Eisuke nhìn trừng trừng vào không khí, để mặc những hình ảnh của My lộn xộn bay vèo vèo trong tâm trí. Được một lúc, anh buộc mình đứng dậy, bước đến máy bán nước tự động. Anh cần một lon cà phê thật đậm đặc để thần trí ngăn nắp lại.
VÒNG TAY MÀU DA CAM VÀ NGÔI SAO MAY MẮN
Tôi đón tàu lửa từ Leeuwarden lên Amsterdam rồi đáp máy bay sang Vience. Cuối cùng tôi đi tàu lửa xuống Hallstatt, một ngôi làng cổ kính và trầm mặc của nước Áo. Vùng đất mà mọi tác động của khoa học công nghệ tiên tiến, mọi đổi thay cuả quá trình siêu hiện đại hóa gấn như không chạm vào được. Vùng đất tĩnh tại như một đường chỉ kẻ đen trên tờ giấy trắng. Vùng đất lí tưởng để tôi ẩn nấp, để tôi xếp đặt gọn cái nội tâm hổ lốn của mình.

Hallstatt tháng một. Tuyết trắng xóa khắp những mái ngói ống khói, khắp các con phố chạy quanh đồi. Diễm lệ và mơ mộng như bối cảnh trong những câu truyện cổ Andersen.

Vừa quăng hành lí vào căn phòng trọ bé tẹo. Tôi bước ngay vào cuộc hành trình. Đi bộ. Đi bộ trên hết thảy những con đường nhỏ chạy vòng các ngọn đồi. Đi bộ càng nhiều càng tốt. Mong cái lạnh có thể đóng băng hết mớ cảm xúc đang bủa vây từng ngóc ngách nội tạng tôi. Mông cái lạnh có thể làm bốc hơi những suy nghĩ không đầu không đuôi đang chạy tán loạn trong tất thảy tế bào thần kinh.

Nếu chỉ là một cuộc chia tay tôi đã chẳng xuống tinh thần đến thế. Nếu chỉ vì một chàng trai, tôi đã chẳng xuống tinh thần đến thế.

Tôi mím chặt môi, hơi chúi người về phía trước, cố nhấc chân cao thêm một tẹo, sải những bước dài trên con đường lên dốc. Mồ hôi túa ra khắp chán, nhưng nhanh chóng bị không gian lạnh khô hấp thụ ngay. Tôi ép mình vận động cho đến khi các cơ bắp đều kiệt quệ. Tôi ép mình tập trung vào những bước chân, dồn tất cả những phần năng lượng dù nhỏ bé nhất trong cơ thể đẻ di chuyển. Mong rằng khi thân thể rã rời, đầu óc tôi có thể tìm được chút thảnh thơi, không còn bị cuốn vào những lời tự vấn bản thân.

Tôi thấm mệt. Tôi mệt. Tôi mệt đến mức chỉ cần thêm một bước chân nữa thôi thì tim sẽ đứng lại mất.

Tôi đứng chôn chân vào tuyết, lắng nghe nhịp tim mình đập bình ổn lại dần. Rồi tôi ngồi bệt xuống đất, hai chân co lên làm điểm tựa cho hai cánh tay buông thẳng. Đến bây giờ tôi mới đảo mắt quan sát một vòng cái không gian đầy tuyết là tuyết quanh mình. Trắng quá. Trắng như thể tất cả những sắc trắng có trên thế gian đều bị vùng đất này lấy trộm về tô điểm cho chính bản thân. Trắng như thể mọi màu sắc trong cuộc sống đều đã bị một cục gôm thần kì tẩy sạch bách. Trắng như...

-what’s wrong ? ( có chuyện gì không ổn à?)

Giật mình, tôi quay sang anh chàng lạ huơ lạ hoắc bỗng đâu xuất hiện, đang ngồi xuống cạnh mình. Anh ta đáp cái nhìn sững sờ pha chút nét khó chịu của tôi bằng một nụ cười hiền như bột.

-what’s wrong ? (có chuyện gì không ổn à?) – anh chàng lạ mặt hỏi lại lần nữa.

Tôi mỉm cười thay câu trả lời, dán mắt vào gương mặt người lạ, ngắm ngía. Đôi mắt mí lót biết nói, cùng hàng mi cong vút. Đôi lông mày rậm có vài cọng mọc chệch ra ngoài “khuôn hình”. Mũi cao và thẳng. Nụ cười mê hồn. Khuôn mặt nhỏ. Làn da trắng mịn như tuyết. Vài cọng tóc nhuộm vàng chốn ra khỏi chiếc nón lông, phơ phất lòa xòa trước chán. Qua giọng nói tiếng Anh cứng gượng và tách biệt từng chữ, tôi đoán chàng trai này đến từ một nước Đông Á. Nhật Bản, Hàn Quốc, hay phía Bắc Trung Quốc.

-what’s wrong with my face? (có điều gì không ổn với mặt tôi ak?) –anh chàng nhấn từng chữ, mắt rướn lên, nửa như ngạc nhiên, nửa như châm choc rằng tôi đã bị bắt thóp, đã bị vẻ thiên thần của anh tóm mất hồn phách.

Tôi nhe răng cười, tự dưng thấy lòng dễ chịu. Tôi toan tìm những câu chữ thật ấn tượng để đáp lời nhưng tiếc rằng não đã không còn chút năng lượng để bỏ vào công cuộc sản xuất ý tưởng. Tôi đành nói thật:

-Anh thật là đẹp trai.

-Tôi biết –chàng trai trả lời cùng một nụ cười rạng rỡ -nhưng tôi cần nhiều hơn là chỉ đẹp trai –anh cắn môi một cái nhẹ kết thúc câu nói.

-Haizzz... –tôi thở dài, cố nhìn anh bằng một vẻ chán ngán –những anh chàng nguy hiểm nhất Thế Giới là những anh chàng đẹp trai và ý thức được rằng mình đẹp trai.

-Thú vị đấy, kể thêm cho tôi nghe nào.

-Giống như anh. Đẹp trai và biết cách làm cho đám con gái ngã rạp bằng những hành động dễ thương như cắn môi, nháy mắt, hất tóc, vân vân. –tôi nói một hơi, trong đầu phảng phất hình ảnh những chàng trai đã tuần tự bắt mất hồn mình từ xưa đến nay.

Anh lắng nghe tôi nói với vẻ thích thú hiện rõ trên từng milimet vuông gương mặt. Khi tôi quay sang anh liền nháy mắt với tôi một cái rồi nở nụ cười còn tươi sáng, mê hoặc hơn cả những nụ cười trước đó. Tôi đập tay vào chán mình ra vẻ “Ôi không!”. Rồi cả hai chúng tôi cùng cười lớn.

Hành trình luôn ngắn hơn khi ta có một người bạn đường.

Chúng tôi cùng nhau cuốc bộ thêm vài con đường nhỏ vòng quanh đồi nữa, trước khi ghé vào mooth tiệm cafe gỗ xinh xắn nhìn như ngôi nhà của bảy chú lùn trong truyện cổ tích. Ngồi trên hiên ngoài quán cafe, chúng tôi cùng ủ ủ xoa xoa cốc cafe sữa ấm nóng giữa hai bàn tay. Trong không gian lạnh giá, cái ấm nóng của cafe càng thêm quý giá. Trong khung cảnh xa lạ người ta mới nhận ra sức mạnh tự sưởi ấm bản thân tồn tại nhấm ngầm trong sâu thẳm mỗi người. Rong cô đơn ta mới biết trân trọng bản thân sâu sắc và toàn vẹn.

Tôi đơn thương độc mã tìm đến cái nơi heo hút ảm đạm này để đối mặt, để học cách hiểu biết tường tận hơn những con người đang nấp sau dung mạo mình.

-Tại sao này lại cau mày? –anh nhìn tôi bằng ánh mắt quan tâm-tâm trạng này chắc chắn là em đang thất tình.

-ừ đúng,mới thất tình. Được hai ngày rồi – tôi ngoác miệng cười –nhưng tôi có nhiều chuyện còn nghiêm trọng hơn thất tình để mà lo nghĩ.

-Có muốn kể tôi nghe không? Một nhười xa lạ sẽ chẳng biết phải đem chuyện bí mặt của em kể cho ai nghe –anh lại nở nụ cười hiền hòa

-Được nhưng tốt nhất là anh đùng có cười nữa. Nụ cười của anh làm tim tôi run rẩy đấy. –tôi vờ liếc xéo anh.

Anh mím chặt môi, nặn ra một vẻ mặt nghiêm-túc-cố-tình, một bàn tay đưa lên tai phe phẩy, giả làm bộ dạng của chiếc tai voi. Tôi khẽ cúi đầu, mắt dán vào cốc cafe trên tay, cố gắng tìm ra câu chữ để tượng hình những khúc mắc trong lòng.

Định hình được cảm xúc trong lòng là một việc khó. Định hình được những chuyện, những nguyên nhân đã gây lên cảm xúc ấy còn khó hơn. Trong đầu tôi hình ảnh những ngày vừa qua, những ngày đã qua lâu lắm rồi bắt đầu được tua ngược. Hình ảnh. Hình ảnh...

“Haizzz..” –tiếng thở dài của anh kéo tôi ra khỏi cuộn phim về những ngày mình đã sống. Tôi không nhìn anh, chỉ từ tốn đưa cốc cafe đã nguội ngắt lên miệng, hớp một ngụm. Khi đang lắc lắc cốc cafe giấy chỉ còn một lớp nước mỏng ở đáy, một tia sáng vụt qua đầu tôi và tôi bắt đầu văn vẻ:

-Người khôn ngoan là người biết giữ bản thân mình cho chính minh. Tôi từng ảo vọng rằng trên thế gian này sẽ có ít nhât một người, đang tồn tại ở một nơi nào đó, để cho tôi dựa vào. Nhưng thật ra nào có ai như thế. Chỉ có chúng ta tự sống những ngày của mình. Tự thổi nến mừng sinh nhật. Tự ngắm tuyết đón giáng sinh. Tự thầm thì “Happy New Year”. Tự mỉm cười và nói “mình thật cừ” trước những thành công. Ít kỳ vọng, ít hoạch định cuộc sống, ít ước mơ, ít cười, ít khóc. Giữ bản thân như...

-... Như một tờ giấy trắng. –anh kết thúc câu nói của tôi, rồi quay mặt về phía những mái nhà phủ đầy tuyết.

Tôi khẽ rùng mình. “Như một tờ giấy trắng” –anh đã thốt ra chính xác những con chữ có trong đầu tôi. Nhìn vào mắt anh tôi thấy một không gian mông lung. Nhìn vào mắt anh đột nhiên tôi có cảm giác như nhìn vào đôi mắt của chính mình.

-Cái cảm giác rằng cuộc sống mình, những chuyện xảy ra đến với mình đều không đúng. Cái cảm giác chông chênh. Cái cảm giác chỉ muốn được một mình –Anh quay sang nhìn tôi, giọng nói ấm áp, mượt mà –Chúng ta giống nhau.

-Vì thế nên anh đã đến gần, phá tan sự tự do đơn độc của tôi?

-Đúng. Tôi đã quan sát em hồi lâu trước khi đến gần em. Nhìn em, tôi thấy như đang nhìn chính mình. Những bước chân một mình. Những động tác xoa tay, giũ chân, kéo khăn quàng để tự làm ấm mình. Tưởng như đơn độc mà lại không. Là em đang bận rộn trong vùng đất của riêng mình. Là em đang gặp chút bế tắc.

-Thế mà tôi tưởng anh đến gần vì thấy tôi dễ thương cơ đấy! –tôi lườm anh một cái rồi ngoác miệng cười thật lớn.

Chúng tôi đi tiếp, thả bộ những bước từ tốn và khoan khoái, gần như không nói với nhau thêm câu nào cho đến khi ánh sáng chỉ còn là những vết loang lổ trên vài đụn tuyết.

Khi chúng tôi đang đi qua một cây cầu, anh bỗng dừng lại, chỉ tay lên trời về phía một ngôi sao mờ nhạt đang ẩn hiện. Anh mỉm cươi, mặt có nét mãn nguyện, giống như vừa chiến thắng trong trò cá cược với bản thân: Nếu hôm nay anh nhìn thấy được một ngôi sao thì tương lai sẽ rực rỡ.

-Chỉ là một ngoi sao yếu ớt thôi, có gì mà hay? –tôi kéo dài giọng.

Anh không nói gì, bước ra sau lưng tôi và đưa tay bịt mắt tôi lại.

-một màu đen đúng không?? –giọng nói anh đầy tự tin và sức mạnh.

-Và múi thơm của tay anh. Anh xài loại kem dưỡng nào vậy?

-Nghiêm túc nào!

-Okay. Một màu đen, sao nũa nào?

-Thà rằng nhìn thấy một ngôi sao mờ nhạt để đi theo còn hơn việc phía trước mình là một khoảng không tối tăm phải không cô bé?

-Tôi chẳng biết cái ngành học mình đang theo đuổi có phải là thứ tôi muốn bỏ hết tim gan và tâm trí vào hay không. Tôi chẳng biết vì sao chàng trai tôi đặt hy vọng vào lại chọn cách ra đi, chỉ vì anh ta cảm thấy không đúng khi bên tôi. Tôi không chắc chắn về bất cứ mẩu nào trong cuộc sống, thì làm sao nhìn thấy ngôi sao? –Tôi tuôn một tràng. Tự dưng tôi thấy mắt mình ươn ướt. Tự dưng, tôi thấy mình yếu đuối và nhỏ bé.

-Bình tĩnh. Đừng khóc ướt tay tôi nhé. –giọng anh có vẻ là đang cười cười.

-Yên tâm, tôi sẽ không làm như thế đâu. Nhưng chẳng phải anh cũng tìm đến cái chốn âm u này vì có chuyệ gì không ổn sao?

-Nói về chuyện của người khác thì luôn dễ dàng mà! –Anh buông tay khỏi mắt tôi.

Tôi đứng yên một lát để cơn dâng trào cảm xúc bất chợt được lắng xuống. Đến khi tôi bước lại thì anh đã bước xa tôi ần chục mét. Tôi nhìn theo...

-Hey! –Tôi, bỗng dưng, chẳng biết vì lẽ gì mà tôi gọi với theo anh.

Anh đứng lại. Tôi bước từng bước ngắn đến chỗ anh. Theo những bước chân, hàng tá câu hỏi dồn dập dội vang vào não: “Mình đang làm cái quái gì đây? Gọi anh ta lại để làm gì? Nói gì đây? Hỏi tên? Cả đời mình chắc sẽ chẳng gặp lại anh, biết tên mà làm gì? Cứ tạm biệt như vậy có phải hay hơn không? Hay là giờ cứ phẩy tay bảo anh đi tiếp?...”

Tôi chưa biết nên làm thế nào thì đã bước đến trước mặt anh. Tôi hít một hơi mạnh, ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt anh. Đôi mắt ấy rất đẹp.

-Anh đã biết về chuyện của tôi, còn tôi thì chẳng biết tí ti gì về chuyện của anh. Như thế là không công bằng! –Tôi nói bừa điều đầu tiên hiện ra trong đầu mình, tránh cho bản thân bị xoáy sâu vào đôi mắt ma mị của anh mà trở thành mất tri giác.

-Tôi đến đây, một nơi thật xa, là để tĩnh tâm lại mà phân tích. Anh ta... –Anh hít một hơi dài, rồi nói dồn dập –Anh ta không có gì nổi bật hơn tôi. Thế nhưng cơ hội cuối cùng lại thuộc về anh ta. Bởi vì... Tôi không biết bởi vì sao nữa. Có rất nhiều chuyện không đúng.

-Nếu tôi có cơ hội chạy theo điều mình muốn... –Tôi nói chậm để tìm từ ngữ thích hợp nhất, dù sao tôi cũng đang cố gắng làm dịu tâm trạng cho anh mà-...dù cơ hội ấy nhỏ bé, dù tôi có phải vất vả, khổ sở thế nào, tôi vẫn sẽ quyết tâm giành cho được thứ mình muốn.

-Nói về chuyện của người khác thì luôn dễ dàng mà! –Anh nháy mắt với tôi.

-Ưkm!

Bất giác tôi sờ lên cổ tay mình và gỡ chiếc vòng ra. Chiếc vòng đan bằng sợi len màu da cam, có gắn một ngôi sao nhỏ bằng vàng. Nhẹ nhàng, tôi đặt chiếc vòng vào tay anh và mỉm cười. Anh cũng mỉm cười với tôi khoe hàm răng trắng sáng, đều đặn. Nụ cười có quyền năng cướp mất linh hồn của người đối diện. Anh đưa tay lên, cấu nhẹ vào má tôi, có ý kéo nụ cười của tôi rộng ra:

-Cười tươi lên, đời đẹp lắm!

Rồi anh quay lưng bước đi.
762 ngày sau

Ngày đầu tiên của tuần thứ hai trong đợt thức tập tại một khách sạn 6 sao ở Hong Kong.

Tôi hé mắt tỉnh giấc trước 5 giờ sáng vài phút, nằm vùi trong chăn ngắm một phần thành phố ngoài cửa sổ, chờ mặt trời lên trên vịnh nước cạn.

Những hình ảnh của giấc mơ đêm qua vẫn thấp thoáng lả lướt trong đầu tôi. Nụ cười rực rỡ như ánh mai, đôi mắt lấp lánh như ánh sao của một chàng trai lạ mặt. Cuộc gặp gỡ của chúng tôi vào một ngày dày tuyết ở Hallstatt là có thật hay chỉ vì giấc mơ đã lặp đi lặp lại quá nhiều lần nên tôi mơ hồ rằng đấy là thật? hơn 2 năm trước quả thật tôi đã trốn đến Hallstatt để sắp xếp lại bản thân trong những ngày xuống dốc của cuộc đời. Nhưng những chuyện xảy ra ở đấy ngoài việc gặm nhấm nỗi trống trải vô ngần và những cơn mệt mỏi quặn lòng, tôi chẳng thể rõ ràng điều gì cả. Chỉ biết sau khi trở về Hà Lan từ chuyến đi ấy, cuộc sống của tôi sảng khoái hơn. Chẳng phải vì các sự kiện xảy đến sau này đều theo thứ tự ngăn nắp, hay vì mawy mắn tuôn xối xả vào cuộc đời tôi. Mà bởi tôi đã học cách đối mặt cùng một nụ cười.

Chàng trai ấy liệu có phải là một thiên thần được phái xuống để nâng đỡ tôi? Một thiên thần?! Cũng có thể lắm, dáng vẻ anh đẹp như thể hoàn hảo đến thế cơ mà...

Đúng 5 giờ sáng, đồng hồ báo thức kêu inh ỏi. Tôi với tay đập nó một cú rồi tung chăn ngồi dậy. Tôi nhắm mắt vài giây, dồn sức tẩy hình ảnh thiên thần hoàn hảo ra khỏi tâm trí. Một ngày mới bắt đầu, phải cất cơn mơ đi thôi.

Trước khi rời nhà, tôi dừng lại 3 giây trước gương, cười thật tươi với chính mình. –Thảo Nguyên, sinh viên cuối ngành du lịch khách sạn –rồi vớ lấy chiếc túi xách, ù té rời phòng. Một ngày mới chính thức khởi hành.

Đúng 5 giơ 45 sáng. Tôi bước vào khách sạn bằng lối cửa dành cho nhân viên. Đang trên đường đến phòng thay đồ, tiếng ồn vọng lại từ đại sảnh kích thích cơn tò mò, buộc tôi chuyển hướng bước về phía đại sảnh. Ngợp hết tầm mắt tôi nào là hoa, là băng rôn, là biểu ngữ, in tên một ngôi sao thần tượng nào đó. Có cô gài tuổi teen ôm con gấu bông trắng to tướng choán gần hết phía trước thân người. Có người lân la đến chỗ bảo vệ, tiếp tân năn nỉ chuyện gì đó. Tôi thích thú: “Thì ra chuyện fan bám trụ ở khách sạn để trông tận mắt thần tượng là thật. Thế mà trước nay mình lại tưởng chỉ là một chiêu PR”.

Tôi dừng chân ở mép ngoài đại sảnh chừng một phút, rồi bước nhanh đến phòng thay đồ dành cho nhân viên thực tập. Luôn luôn đến sớm hơn giờ quy định. Luôn luôn nhận việc với một nụ cười. Luôn luôn hoàn thành công việc với một nụ cười. Luôn luôn...với một nụ cười.

Khi tôi đang cài những chiếc khuy cuối cùng của bộ đồng phục, chị quả lí bước đến:

-Thảo Nguyên, hôm nay trong danh sách dọn phòng của em có phòng của một trong những ngôi sao hạng A châu Á. Anh ta rất khó tính, em phải hết sức chú ý. Nguyên tắc vàng của nghề chúng ta là phải bảo mật thông tin riên tư của khách. Bất cứ giá nào cũng không được để lộ số phòng của sao cho đám fan ngoài kia. Okay?

-Yes, madam! –tôi mỉm cười đầy tự tin, tay giơ lên ngang chán theo kiểu chào trong quân đội.

Chị quản lí gật nhệ đầu, nhìn tôi khích lệ rồi bước khổi phòng. Cách cửa phòng sập lại, tôi liền thở phào một cái, người thuốn ra. Bây giờ tôi mới cảm thấy dạ mình co lại. Đây mới là ngày thứ 7 trong cuộc đời làm hotelier, mà tôi đã được giao trọng trách phục vụ cho khách VIP. Dù chỉ là dọn phòng, nhưng dọn phòng cho VIP thì tâm trạng cũng khác. Vừa thích (cảm giác từa tựa được lên chức), vừa sợ. Nếu kỹ năng của tôi không đủ tốt. nếu tôi vì cảnh giác thái quá mà quên trước quên sau. Nếu...

Tôi cắn mạnh một một cái, dùng cái đau xua đi nỗi lo lắng vô duyên. –“Sợ quái gì!? Dồn 100% trái tim và sức lực vào việc dọn phòng cho anh chàng ngôi sao kia là suôn sẻ ngay thôi mà” –nghĩ như thế, tôi thở nhẹ ra một cái, mỉm cười với những nhân viên thực tập khác vừa bước vào phòng.

Phòng của sao là căn phòng thứ 3 trong danh sách phòng dọn của tôi. Phòng Tổng Thống.

Vừa đẩy cửa bước vào, tim tôi lập tức như co rút lại trước không gian tráng lệ bên trong. Chùm đèn pha lê tinh xảo nằm cao quý trên trần, ngay chính giữa phòng khách, phủ khắp không gian một luồng ánh sáng mịn màng. Những tấm rèm cửa sổ bằng lụa trắng Nhật Bản, mà giá mỗi cái bằng cả năm lương thực tập của tôi. Chiếc bàn gỗ chạm trổ theo phong cách Châu Âu cổ điển có giá bằng một năm học phí và ăn ở của tôi ở Hà Lan. Trong phòng ngủ, chiếc giường rộng như một cái hồ bơi cõ nhỏ có giá...tôi chẳng biết mình đã từng có phúc sử dụng số tiền nào giá trị hơn chiếc giường ấy chưa. Đặc biệt từng phân tử không khí còn được nhuộm một mùi hương cam pha hạnh nhân rất nhẹ nhàng, dễ chịu.

Trong lúc chị nhân viên phục vụ chính thức của khách sạn đang dọn dẹp phòng tắm, tôi bày bố lại chăn đệm trên giường. Trên chiếc gối nhung màu ngà có một sợi tóc nhuộm màu nâu sậm. Tôi nhíu mày, một ý nghĩ hài hước xoẹt qua đầu: “Chắc chắn là tóc của ngôi sao kia rồi. Mình bán nó cho đám fan cuồng dười kia hẳn cũng được một vé đi Disneyland”.

Đang mỉm cười một mình, mắt tôi đột nhiên lướt ngang qua tủ đầu giường, rồi ghim chặt vào một vật: chiếc vòng đan bằng sợi len màu da cam có gắn một ngôi sao nhỏ bằng vàng, tôi mím môi bước đến cầm chiếc vòng lên.

Hai ngón tay của tôi vân vê ngôi sao bằng vàng nhỏ xíu đính trên chiếc vòng. Không thể nhầm được, chiếc vòng này đích thị là của tôi. Đã từng là của tôi. Tôi mua nó tại một hội chợ bán đồ cũ ở Amsterdam và thường xuyên đeo trong một thời gian dài. Sau chuyến đi Hallstatt, chiếc vòng không còn nữa. Trong mơ tôi thấy mình nhét nó vào tay vị thiên thần đẹp trai. Còn đời thật có lẽ tôi đã đánh rơi nó xuống một đụn tuyết nào đó ở Hallstatt.

-That is my band (đó là chiếc vòng của tôi.) –một giọng Tiếng Anh cứng, gượng và tách biệt từng từ đột nhiên cất lên.

Bị bất ngờ, toàn thân tôi cứng lại. Mất vài giây sau, cổ tôi mới có thể quay sang...

Trước mặt tôi là một chàng trai đẹp như tranh vẽ. Đôi mắt sáng lấp lánh, hàng mi cong và ánh mắt lạnh. Đôi lông mày rậm, hơi hơi chếch, càng nhấn mạnh vẻ nam tính mạnh mẽ. Mũi cao và thẳng. Đoi môi trái tim với khóe môi cương nghị vô cùng gợi cảm. Khuôn mặt nhỏ. Làn da sáng mịn. Mái tóc nhuộm màu nâu sẫm và được tạo kiểu kĩ lưỡng.

-I...it’s...room service, sir (Tôi...đây là...phục vụ phòng, thưa ông.) –Tôi lắp bắp không phải vì vẻ điển trai của chàng trai trước mặt, mà vì cái lí trí ngủ mơ lúc này mới chịu hoạt động: “Anh ta chắc chắn là ngôi sao khó tính ngủ đêm trong phòng này. Và mi vừa bị bắt quả tang đụng vào vật dụng riêng của anh ta. Chết rồi”

-Give it to me! (đưa nó cho tôi!) –Giọng ngôi sao lạnh lùng, tay chìa ra phía trước, ánh mắt chuyển nhanh từ khuôn mặt tôi xuống chiếc vòng trong tay tôi.

Tôi nhích đến gần anh ngôi sao. Ngay lúc tay tôi chuẩn bị đưa chiếc vòng ra, đột nhiên tôi nhìn thẳng vào mặt anh. Một giây. Rồi tôi nhìn xuoongsa chiếc vòng trong tay mình. Một giây. Tôi mở miệng chưa kịp nói gì thì anh đã gỡ chiếc vòng trong tay tôi ra đeo nó vào cổ tay mình.

-Đó là vòng tay của tôi(2) –Tôi nói nhanh, trong lúc nhìn anh kết thúc việc cài khóa chiếc vòng.

Anh nhìn tôi với một vẻ nghi hoặc, ánh mắt nửa sững sờ, nửa như thẩm định độ thật giả của một món đồ. Bống tất cả cơ mặt của anh giãn ra, nét lạnh lùng trong đôi mắt lập tức bay biến. Anh cười, một nụ cười rạng rỡ và thật thà, rồi hơi cúi người, đặt hai tay lên hai vai tôi:

-Cô bé, em thay đổi nhiều quá. Kiểu tóc khác. –mắt anh nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân –Nhưng hình dáng thì vân nhỏ bé như xưa, trông cứ như cô học sinh trung học.

Nhìn dáng vẻ ngỡ ngàng bất động của tôi, những tia thích thú hiện lên ăm ắp trong mắt anh. Anh chìa cổ tay đang đeo chiếc vòng cam ra trước mặt tôi:

-Chờ nhé, khoảng sau 11h đêm anh sẽ về đến. Gõ cửa phòng anh sau đó chúng ta sẽ nói thật nhiều. –Anh đưa chiếc vong lên môi, hôn nhẹ vào ngôi sao một cái –Cái còng này quả thật đem đến rất nhiều mau mắn.

Anh tan biến nhanh như khi anh đến. Tôi đứng lặng bên chiếc giường ngổn ngang, nghe tiếng tim mình đập thình thịch.

-Có ai vừa ở trong này à? –Tiếng chị dọn phòng vang lên nơi cửa phòng tắm.

-À không! –bấy giờ tôi mới cảm nhận được chân mình vẫn đang tiếp đất, trả lời một câu vu vơ không ăn nhập chút nào –một giấc mơ thôi không có gì đâu chị.

12 giờ đồng hồ sau.

Tôi đi đi lại lại trong phòng thay đò của nhân viên. Đã hết ca, đã thay ra bộ đồng phục, đáng ra tôi lên phóng nhanh về nhà, hoặc tạt ngang qua phố ăn đem mà sì sụp một tô mì hoành thánh rồi mới phải...

Chuyện xảy ra trong phòng Tổng Thống, phải chăng chỉ là ảo ảnh? Tôi cúi xuống nhìn vai mình. Cảm giác mừng rỡ từ cái bấu vai tao ngộ của cháng trai đẹp như tranh vẫn còn váng vất trên đôi vai tôi. Nụ cười rực rỡ như ánh mai, đôi mắt lấp lánh như ánh sao ấy đã rất gần, rất gần tôi. Cảm giác quen nhiều hơn lạ. Cảm giác thực nhiều hơn hư.

“Mình đâu có thiếu gủ mà phải mơ giữa ban ngày” –Tôi vỗ mạnh vào đầu mình một cái và oai dũng rời phòng thay đồ. Tôi di thang máy lên tấng thứ 25, rồi chui vào lối thang bộ thoát hiểm leo thêm 10 tầng nữa. Để chốn bảo vệ thì ít, mà để sỉ vả cái hành động bồng bột mình đang thục hiện thì nhiều: Tôi đang lên phòng anh –Vị thiên thần ở Hallstatt năm xưa, ngôi sao hạng A Châu Á bây giờ -mà không biết mình phải nói gì, pjair hành xử như thế nào. Biết đâu lờ ban sáng của anh chỉ là thành phẩm của những cảm xúc phấn khích nhất thời? Biết đâu vì việc này mà tôi mất chỗ thực tập? Tôi phải đi đâu về đâu? Phải làm thế nào hoàn thành chương trình học, đem tấm bằng về khoe bố mẹ? Càng nghĩ, tôi càng thấy mình đang đi về phía tăm tối.

Đứng trước cửa phòng anh, tay tôi bấm vào chiếc quai túi vắt ngang người, miệng lầm bầm: “Gõ cửa 3 cái. Chờ một phút. Nếu anh ấy không mở cửa thì mình về. Xem như chưa từng gặp gỡ. Xem như là một giấc mơ”.

Cộc. Cộc. Cộc.

Một. Hai. Ba... Mười. Mười một... Hai mươi hai, hai mươi ba.

-Vào nhanh nào! –anh mở cửa với nét mặt hớn hở, nắm lấy tay tôi kéo vào phòng.

Trên giường anh ngổn ngang quần áo. Tôi ngồi đại xuống chiếc sô pha giữa phòng, nhìn anh đứng ngắm vuốt trước gương. Anh mặc chiếc quần jean loang lổ đen đen, trắng trắng, áo sơ mi trắng cổ bèo bên trong, áo len nâu điểm vài sợi len kim tuyến óng ánh bên ngoài. Anh đang quấn đi quấn lại một chiếc khăn quàng màu trắng quanh cổ mà mãi vẫn không ưng ý với bất kỳ kiểu nào. Cuối cùng anh quấn đại cái khăn thành hai vòng quanh cổ, chùm một chiếc mũ len màu đen lên đầu để che hết tóc và đeo vào chiếc kính gọng nâu tròng trắng to choán nửa khuôn mặt.

Nhìn quần áo anh thì không giống một ngôi sao. Nhưng cái thấn thái ma lực cuốn hút người đối diện vẫn tỏa ra lóng lánh quanh thân người. Bấy giờ tôi mới thấm thía sâu đậm cái gọi là tố chất của một ngôi sao.

-Nhận ra anh không? –Sau vài giây ngắm mình trong gương bắng đôi mắt thỏa mãn, anh quay sang tôi hỏi với nụ cười tươi rói của một đứa trẻ vừa thắng trò chơi trốn tìm.

-Ra. Mà làm gì? –Tôi chẳng hiểu anh đang ám chỉ mô tê gì cả.

-Cải trang để ra phố chơi. Đi ăn vặt mà bị nhận a thì phiền lắm. –Anh quay lại nhìn mình trong gương, vừa nói vừa dùng ngón tay nhẹ nhàng nhét những sợi tóc còn chìa ra ngoài vào trong mũ len.

-Anh có có cải trang kiểu gì cũng thất bại. Mặt bằng chung của đám đàn ông con trai còn lang thang ngoài phố giờ này không đẹp. Tự dưng anh xuất hiện sẽ bị nhìn. Mà chỉ cần nhìn kỹ một chút con nít cũng nhận ra. –Tôi nói liền một hơi, cảm thấy thoải mái mà chẳng biết lí do là gì.

Anh hướng ánh mắt buồn bã về phía tôi, rồi đập nhẹ trán vào gương, làm ra bộ đang đau khổ. Thấy tôi phì cười anh cũng cười, rồi gỡ mũ và kính lém xuống giường.

Anh bước đến đối diện tôi, ngồi lên chiếc bàn gỗ đặt trước so-fa. Anh quan sát kỹ và lâu như thể đang đếm xem trên mặt tôi có bao nhiêu lông tơ. Chẳng hiểu sao tôi lại không thấy ngượng, ánh mắt cứ ngang bướng nhìn thẳng vào anh. Trò cân mắt kéo dài mấy phút. Rồi cả hai chúng tôi cùng cười phá ra.

-Anh không thể ngờ mình có thể gặp lại em. Không thể ngờ! Thậm chí từng muốn tìm em mà chẳng có manh mối nào. –Giọng anh hồ hởi và thật thà. Nụ cười anh chói sáng. Ánh mắt anh nheo lại, con ngươi lấp lánh.

-Tìm em làm gì?

-Để chắc rằng chuyện ở Hallstatt không phải là một giấc mơ.

-Giờ chúng ta làm gì đây? Không ra ngoài ăn được rồi. –Tôi cố ý đổi chủ đề trước khi đôi má mình biến thành hai quả gấc.

-Không biết nữa. Làm gì đây? –Anh khẽ cắn môi, mắt nheo lại như đang suy tính một việc gì to tát lắm. –Có ý này...

Nói chưa dứt câu anh đã đứng lên đi đến chỗ quầy bar trong phòng. Sau một hồi lục cục, anh đem ra hai cốc cafe nóng thơm lừng.

Chúng tôi ôm cốc cafe đến bên cửa sổ, ngồi bệt xuống sàn bên cạnh là một rổ bánh quy. Hương cafe thơm cháy mũi quyện cùng hương cam phảng phất trong không khí khiến đầu óc tôi muốn lịm đi. Cứ như đang phiêu bồng trong một giấc mơ. Tôi lén liếc sang nhìn anh, để chắc rằng anh vẫn ngồi đó –bên cạnh tôi và đang hít hà cốc cafe của mình. Anh quay sang bắt trọn ánh mắt tôi.

-Bị choáng bởi vẻ ngoài của anh à? –Giọng anh hí hửng.

-Không biết. –Tôi nghe giọng mình cứ phất phơ phất phơ, như lời thoại của các nhân vật trong cõi mộng. –Em chỉ nghĩ, nếu em chịu chú ý đến sự tình xung quanh 1 chút thì đã biết anh là ai từ lâu rồi, không cần phải vừa hốt hoảng, vừa ngỡ ngàng như lúc ban sáng.

-Hốt hoảng?

-Ừ. Nghe thiên hạ đồn đại rằng anh khó tính lắm. Nếu lỡ bị đuổi việc thì em chẳng biết nên làm thế nào.

Anh cười lớn. Đưa tay lên nửa xoa nửa vò phằn tóc mái của tôi, biến nó thành rối bù. Tôi hứ nhẹ một tiếng, miệng nở một nụ cười ngọt như mía. Không nkhis thân mật và ấm áp như anh trai em gái.

-Thế làm sao mà anh nổi tiếng? –Tôi vừa hớp cafe, vừa giương đôi mắt to tròn nên nhìn anh.

-Còn nhớ anh chàng mà anh đã quăng ra những lời tị nạnh chứ?

-Ư hử! –Tôi gật đầu, môi mím chặt vào mép cốc cafe, mũi không dứt ra được khỏi làn hương thoang thoangrmaf đê mê cùng tận.

-Anh ta dính scandal say sưa còn phóng ẩu, anh xin đạo diễn cho thử vai thế chỗ. Anh được chọn. Sau đó thì thành công nối tiếp thành công. Và cuối cùng anh có ngày hôm nay. –Giọng anh tự hào không giấu diếm. Ánh mắt anh mơ màng hồi tưởng lại giờ phút huy hoàng mình từng nếm trải.

-Ư hử! –Có một luồng khí rất mát mẻ, rất dễ chịu quét qua quét lại trong ruột gan tôi.

-Ư hử! –Anh nhại giọng tôi, ánh mắt trách móc vì tôi đã tỏ ra không mấy nồng nhiệt với câu chuyện của anh.

-Ư hử! –Tôi quay sang anh với nét mặt châm biếm.

Chúng tôi rơi vào yên lặng một lúc lâu. Tận hưpngr cafe đêm. Tận hưởng không gian ấm áp thân thiện đang bao bọc quanh mình.

-Em thế nào rồi? Đã tìm thấy cảm giác chắc chắn trong cuộc sốn mình chưa? –Anh hỏi, mắt mông lung đuổi bắt bóng đêm đang rảo bước ngoài cửa sổ.

-...-Tôi không trả lời câu hỏi của anh, chỉ khẽ lắc đầu –Em đến Hong Kong để thực tập trước khi tốt nghiệp. Sớm thôi, em sẽ thành một holtelier. Nhưng những lúc cơ thời gian để rọi thẳng vào cuộc đời mình, em lại không chắc là mình đang đi đúng, làm đúng. –Tôi hớp một ngụm cafe –Em không tập trung. Em vẫn muốn làm cái này một tí, cái kia một tẹo. Em không chắc là mình có thể toàn tâm toàn ý để theo đuổi con đường của một hotelier. Em muốn viết. em muốn lên các kế hoạch. Em muốn di chuyển. Nhiều nhiều lắm.

-Tại sao lại phải gò bó bản thân vào chỉ một việc?

Tôi nhìn anh. Anh nhìn bầu trời đêm đen kịt ngoài cửa sổ. Tôi quay sang nhìn vào làn nước cafe màu nâu sẫm trong cốc mình. Có cái gì đó... Có tiếng leng keng đang kêu nho nhỏ trong trong lòng tôi. Có một ánh sáng vừa loé lên đâu đó trong tâm trí tôi.

-một số người chỉ có một và chỉ một mục tiêu trong cuộc sống. Một số người có nhiều hơn một mục tiêu. –Anh nhẩm nha từng chữ, gioongs một con rồng đang nhả ra từng hạt ngọc, giống một người đang chia sẻ với người khác những kinh nghiệm xương máu từ chính uộc sống của mình. –Nếu em có nhiều và có đủ khả năng thực hiện hết thì cớ gì em lại bắt mình chọn? Cớ gì em lại kìm hãm bản thân?

Tôi không nói gì, cũng chẳng biết nên nói gì. Có chút vui mừng nhẹ nhàng lan tỏa. Cũng có chút tủi thân len lén dâng lên. Cùng một cuộc gặp gỡ rôi sau đó mỗi người xuôi theo mỗi hướng. Cả hai đều đổi khác ít nhiều. Nhưng anh thành công, anh có trong tay tất cả những thứ mà anh vươn tới. Còn tôi, tôi vẫn vẫy vùng, vẫn thấy nhiều thứ quá xa tầm với, vẫn thấy bản thân không đủ sức. Vẫn thấy phân vân. Vẫn thấy nghi ngờ.

-Cố lên cô gái! –Tay anh ghì một bên vai tôi. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt mạnh mẽ đầy cổ vũ –cứ bước đi và hái những ngôi sao mà em muốn. Đùng ngại thất bại. May mắn sẽ đến với người nào không biết mệt mỏi đi tìm nó. Và khi may mắn đến nó sẽ đến theo một hàng dài.

May mắn chẳng quyết định gì cả. Chính anh mới là người quyết định những bước đi đúng để được là anh ngày hôm nay. Mà...-Tôi nhìn kĩ gương mặt anh, thoáng ngập ngừng -...anh đã... ngày xưa mắt anh có hơi khác so với bây giờ.

-Ừ, anh đã cắt mắt thành hai mí. một trong những bước đi đúng -Anh chớp mắt liên hồi có ý trêu tôi. -Anh đã làm thì phải luôn hoàn hảo.

-Trả cho em thứ này được không? anh đã nhận đủ may mắn từ nó rồi, giờ đến phiên em. -Tôi chớp mắt theo một cách dễ thương nhất có thể, tay chỉ chỉ vào chiếc vòng da cam trên cổ tay anh.

-Em không tin vào may mắn cơ mà? -Anh nói, lấy bàn tay còn lạ chụp quanh chiếc vòng trên cổ tay mình, như sợ bị tôi cướp mất.

-Trả đây! -Tôi giả giọng hờn dỗi của một đứa con nít đang đòi bạn trả lại món đồ chơi ưa thích.

-Nó là bùa may mắn của anh thì làm sao cho đi được chứ? thế này nhé... -Anh vừa nói vừa rứt ngôi sao nhỏ ra khỏi chiếc vòng rồi chìa nó về phía tôi. -Của em, vì em vẫn chưa tiomf ra được ngôi sao cho chính mình. Còn anh giữ chiếc vòng may mắn.

Tôi đón nhanh lấy ngôi sao như sợ anh đổi ý. Đặt nó vào giữa lòng bàn tay, tôi ngắm nghía một hồi lâu rồi nắm tay lại. tôi mím môi và đứng bật dậy. đã đến lúc tạm biệt rồi.

Cửa phòng chỉ còn cách tôi 3 bước chân. Anh không gọi tôi lại. Tôi nhắm chặt mắt và xoay người lại. Tôi mở mắt và chạy ù về phía anh. Tôi cúi xuống, đặt lên má anh một nụ hôn.

Tôi buông môi mình ra khỏi làn da mịn màng nơi gò má anh. Anh ngồi. Tôi đứng và cúi sát xuống. Mắt chúng tôi cách nhua chi tầm 5 cm.

-Đùng bao giờ khư khư giữ mình như một tờ giấy trắng. giấy làm ra là để được viết lên cô bé ạ! -Anh nhìn sâu vào mắt tôi, nói cùng một nụ cười hiền như bột. giống hệt nụ cười đầu tiên của anh mà tôi nhìn thấy ở Hallstatt hơn hai năm về trước.

Tôi không nói không rằng, đứng thẳng dậy bước nhanh ra khỏi phòng. Anh nói với theo sau lưng: "Lần sau gặp lại hãy trả ngôi sao về với chiếc vòng nhé!". Tôi chẳng đáp lời anh, vẫn chăm chăm mở cửa bước ra. Cánh cửa vừa sập lại, môi tôi mấp máy: "Một dịp nào đó...".

NHỮNG NGÓN TAY LỬA
1. BRỪM ỪM ỪM … Tiếng guitar kết thúc buổi diễn vừa dứt, sân vận động vỡ òa trong âm thanh. Tiếng hò hét tán dương, tiếng vỗ tay, tiếng trống, tiếng chai nước suối rỗng đập vào nhau. Vinh sung sướng lướt nhìn những gương mặt khán giả, tay vẫn nắm chặt micro, hai hàng mồ hôi chảy dọc xuống từ thái dương ôm vòng lấy khuôn mặt. Anh quay sang Tùng Anh. Cô vừa bật người lên, quăng vút miếng gảy guitar xuống khán đài. Đám đông phấn khích giành giật đón lấy. Miệng cô cười lớn, lồng ngực phập phồng theo những cử động thở gấp và mạnh. Không nhờ ‘những ngón tay lửa’ – cụm từ báo chí vẫn ca ngợi tài guitar của Tùng Anh, tour diễn đã không thể thành công vang dội và nhóm Chilly Kiss không thể độc chiếm sân khấu nhạc rock.

2.

- You rock, Vinh! (Cừ lắm, Vinh!)

Ông đạo diễn chương trình vỗ vai khiến Vinh giật mình. Anh đang đắm chìm trong suy tưởng về buổi diễn rực rỡ nhất, và cũng là cuối cùng, của Chilly Kiss. Mỗi lần ngồi trong phòng hóa trang sau buổi diễn, anh lại xuôi theo những hình ảnh xưa cũ. Ngày ấy, anh khởi nghiệp là ca sĩ chính của nhóm rock Chilly Kiss. Ngày ấy, anh và ba người bạn tham vọng đem rock Việt đến với thế giới. Ngày ấy …

Sau khi Chilly Kiss không còn, anh bắt đầu nghiệp solo. Chất giọng ấm, điển trai và nhờ guồng máy lăng xê chuyên nghiệp, anh nhanh chóng thành siêu sao. Thời gian bay vèo. Anh ngồi chiếu trên trong showbiz đã được bảy năm. Hào quanh đạt được nhiều gấp trăm vạn lần so với thời Chilly Kiss, nhưng anh không quên được ngày xưa. Có lẽ vì nó đã kết thúc một cái phựt. Nhóm nhạc đang ở thời kỳ vàng son. Thế mà chỉ sau một đêm, tất cả chấm hết. Đến tận bây giờ, anh và các thành viên khác vẫn chỉ có thể giải thích cho sự kết thúc của Chilly Kiss bằng một dấu hỏi lớn. Người duy nhất biết câu trả lời là …

- Bạn gái tớ vừa đi New York về. Cô ấy bảo hình như đã thoáng thấy Tùng Anh trên phố. – Khải, tay trống của Chilly Kiss ngày nào và giờ là thành viên của một nhóm rock mới.

- Người giống người.

- Cậu nghĩ thế thật sao? Nếu không quá bận, tớ sẽ bay ngay sang Mỹ để xác định thực hư. Tớ … Tớ vẫn thắc mắc.

- Và oán giận cô ấy nữa.

Khải không trả lời, vờ như bận bịu với công việc tẩy trang. Vinh nhìn anh bạn một giây rồi quay đi. Sau ngày Tùng Anh đột ngột biến mất, như đã dùng ma thuật để úm ba la mình sang một thế giới khác, các thành viên còn lại của Chilly Kiss đều thắc mắc và oán giận cô. Nếu cô ở lại, Chilly Kiss có thể đã thành vĩ đại. Nhưng cô đã đi. Tiếng guitar lửa, linh hồn của Chilly Kiss đã đi. Tất cả kết thúc. Mọi người, ai cũng rẽ sang một hướng khác, từ bỏ mơ ước và khát khao đầu đời. Vì cô.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
3. Ba tuần sau, Vinh sang Mỹ làm album mới. Suốt hai tháng lưu lại New York, bất kể trên phố, trong quán cà phê, hay đi xem nhạc kịch, anh vẫn thường nhìn quanh quất. Lòng anh nửa hy vọng trông thấy bóng Tùng Anh thoáng qua, nửa cười thầm sự ngốc nghếch của mình. Bạn gái Khải chỉ “hình như đã thoáng thấy” Tùng Anh thôi mà! Chỉ là một hình dáng lướt ngang. New York có 19 triệu dân. Cuộc đời làm gì màu nhiệm đến mức giúp anh tìm thấy Tùng Anh ở cái thành phố xa lạ đông nghìn nghịt này. Nhưng anh vẫn quanh quất tìm.

Việc thu âm hoàn tất, Vinh nán lại New York vài ngày. Ngay khi rời phòng vé máy bay để dời ngày về, anh biết mình … khùng rồi! Anh nấn ná lại đây là do linh tính mách bảo sẽ gặp lại Tùng Anh ở đây, chỉ cần ráng chờ đợi thêm một chút. Răm rắp theo lời linh tính – Chẳng giống Vinh chút nào! Trước nay anh chưa từng có linh tính, hoặc có thì anh cũng lờ tịt. Chỉ lần này, cảm giác thôi thúc mạnh mẽ như sóng cuộn trong lòng. Anh tin tưởng chuyện gặp được Tùng Anh là 100% chắc chắn. Như thể cuộc đời được điều khiển bởi một chương trình vi tính và anh là kẻ nhấn lệnh: Ngày mai bước ra phố, Tùng Anh sẽ đi ngang qua anh.

Sáng hôm sau. Vinh vừa bước ra khỏi khách sạn, đứng nhìn không chủ đích vào dòng xe cộ kĩu kịt. Anh đang phân vân chưa biết nên sử dụng buổi sáng như thế nào thì một cô gái bước ngang qua. Cô gái mặc áo choàng dài màu xanh ngọc và đi rất nhanh. Anh đứng chôn chân vào đất. Đến khi trấn tĩnh lại, anh chỉ kịp nhìn thấy bóng chiếc áo choàng xanh ngọc biến mất sau một ngã rẽ, cách khá xa. Anh đuổi theo, nhưng không gặp.

Sáng hôm sau. Tầm giờ hôm qua thấy cô gái, Vinh ra trước cửa khách sạn chờ đợi. Anh đứng suốt hơn tiếng đồng hồ trong cái lạnh cuối thu. Nhưng cô gái không xuất hiện. Anh bước sang quán cà phê đối diện khách sạn, chọn một chỗ ngồi sát ngay cửa sổ. Nhâm nhi tách latte nóng, mắt anh nhẫn nại quan sát dòng người qua lại trước khách sạn. Anh đánh cược với định mệnh: Nếu đúng anh đã nhìn thấy Tùng Anh, nghĩa là hiện tại số mệnh hai người đang giao nhau. Thật như thế, anh sẽ nhanh chóng gặp lại cô.

Mải mê man đối thoại với số mệnh trong đầu, Vinh đánh mất sự chú tâm. Anh lơ đãng hớp một ngụm cà phê, rồi đặt cái tách xuống. Tiếng “cạch” nhẹ nhàng gây ra khi đế tách chạm vào đĩa làm anh tỉnh ra. Anh ngẩng đầu lên: Một cô gái mặc áo khoác dài màu rêu sẫm vừa bước ngang khách sạn. Anh rời quán cà phê, hộc tốc đuổi theo.

4. Đã 5 tiếng đồng hồ Vinh đi qua đi lại trong phòng tranh. Anh vờ như đắm chìm vào những tác phẩm nghệ thuật. Thi thoảng, anh gật gù, khẽ thốt ra vài tiếng tấm tắc. Nhưng tâm điểm chú ý của anh là cô gái mặc áo khoác dài màu rêu sẫm. Anh đã đuổi kịp và đi theo cô đến phòng tranh này. Cô gái … Nếu không phải Tùng Anh thì là ai?

Ngày xưa, Vinh vẫn hay lén lút ngắm Tùng Anh. Nhìn nghiêng, sống mũi thanh cao, chiếc cằm thon thả và vầng trán đầy khiến cô như một mỹ nhân cổ đại. Thanh tao và thoát tục. Còn ở phía chính diện, đôi mắt to sâu mang một thần sắc mạnh mẽ và khóe miệng lúc nào cũng như đang cười phát sáng một vẻ quyến rũ đầy sức sống. Anh xao xuyến nhất khi nhìn Tùng Anh đứng trên sân khấu sau những buổi diễn. Ánh mắt hân hoan, miệng cười rộng căng tràn tự tin và thỏa mãn. Những cọng tóc bết mồ hôi bám trên mặt, trước trán. Một thần thái, một nhan sắc chỉ thoáng nhìn cũng đã say.

Cô gái mặc áo khoác dài màu rêu sẫm, bất kể nhìn nghiêng hay chính diện đều giống Tùng Anh. Mắt, mũi, miệng, trán, cằm, đôi má. Chỉ có mái tóc đen suôn thẳng được thay bằng mái tóc dài màu hạt dẻ, sợi quăn sợi duỗi. Nhưng Vinh vẫn không dám chắc đó là Tùng Anh. Anh quan sát cô rất lâu, rất kỹ. Nhiều lần, anh khẳng định và toan bước đến. Nhưng ngay khi ấy, anh lại nghi ngờ nhận định của mình. Anh lại tự nhủ phải nhìn thêm chút nữa, phải chắc chắn thêm chút nữa.

- May I help you? (Tôi có thể giúp gì cho anh?)

Cô ấy bước đang bước đến phía mình. Cô ấy đang đứng trước mặt mình. Cô ấy nói chuyện với mình. Mình nên làm gì bây giờ? Cô ấy vừa nói gì vậy? – Cô gái bất ngờ tiến đến làm Vinh mất bình tĩnh. Anh sững sờ nhìn chăm chăm vào mặt cô.

- Are you okay? (Anh ổn chứ?) – Giọng cô nửa lúng túng, nửa lo lắng.

- Oh. Okay. – Vinh cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói.

- Good. I’m Amy, manager of this gallery. (Tốt. Tôi là Amy, quản lý phòng tranh này.) – Cô gái mỉm cười xã giao.

Cô rút tay ra khỏi túi áo khoác, chìa về phía Vinh. Anh bắt tay cô. Một cảm giác thân quen ấm áp miết dọc sống lưng. Bàn tay mềm và hơi khô, giống hệt tay Tùng Anh. Giọng nói cũng giống. Anh đột ngột siết chặt tay cô:

- Tùng Anh?!

- Please! (Làm ơn!) – Giọng cô đanh lại, cố rút tay mình khỏi tay Vinh.

- Tùng Anh?! – Vinh buông tay, nhìn sâu vào mắt cô.

- Pardon me. (Xin lặp lại.)

- Tùng Anh?!

Cô gái nhìn Vinh khó hiểu. Mất vài giây, mặt cô mới giãn ra, môi hơi chúm lại và nhoẻn cười:

- Sorry. You’ve made a mistake. I’m Amy. Not that girl. (Xin lỗi. Ông lầm rồi. Tôi là Amy. Không phải cô gái đó.)

- Oh sorry. I’ve made a mistake. Terribly sorry. (Ồ xin lỗi. Tôi đã lầm. Vô cùng xin lỗi.) – Mắt Vinh vẫn căng tràn nghi ngờ.

Vinh và Amy nói chuyện về những tác phẩm của phòng tranh, về cô gái anh đang tìm. Amy tỏ ra thú vị khi biết mình có vẻ ngoài giống hệt Tùng Anh. Đến đầu buổi chiều, cô tiễn anh về bằng một nụ cười khuôn mẫu, chúc sớm gặp được Tùng Anh.

Sau bữa tối, Vinh lang thang trên những con phố quanh phòng tranh với hàng loạt nghi vấn trong lòng. Amy giống hệt Tùng Anh. Tất cả các đường nét gương mặt. Chiều cao tương tự. Dáng người thanh mảnh. Điểm khác biệt duy nhất anh cảm nhận được nằm ở thần thái. Tùng Anh mãnh liệt và tự nhiên. Amy kiểu cách và chừng mực. Mắt Amy không ánh lên thần sắc mạnh mẽ như Tùng Anh. Nhưng bảy năm đã qua. Bao nhiêu chuyện xảy ra. Con người thay đổi là tất nhiên. Hay Amy là chị em song sinh đã thất lạc của Tùng Anh – Vinh vỗ bốp vào đầu mình, xua đi cái suy nghĩ rất “phim” bất khả thi ấy. Rồi anh hướng về phía phòng tranh.

Đến cách phòng tranh hơn mươi mét, Vinh thấy Amy vừa bước ra. Cô đi cùng chiều với anh, dáng bước nhanh và hai tay đút vào túi áo khoác. Anh chạy lên. Cô ngỡ ngàng khi nhìn thấy anh. Ánh mắt anh nửa nghiêm khắc, nửa cầu xin:

- Listen, Tùng Anh. Amy. Whoever. Please admit that you are Tùng Anh. I’ve been looking for you for a long time. I want an answer. Yes, it’s been a long time and we all move on already. No one is gonna blame you. Just let us know what’s happened. (Nghe này, Tùng Anh. Amy. Ai cũng được. Hãy thừa nhận rằng em là Tùng Anh. Anh đã tìm em lâu rồi. Anh muốn biết câu trả lời. Đã lâu lắm rồi và chúng ta ai cũng đã đứng dậy. Không ai chê trách em đâu. Chỉ là cho bọn anh biết chuyện gì đã xảy ra.)

- How many times do I have to tell you that I’m not that girl? (Tôi cần nói bao nhiêu lần là mình không phải cô gái đó?)

- You are not?! (Em không phải?!)

- Yes, I am … that girl, if you want me to be. But I have no idea about what you wanna know. (Vâng, tôi là … cô gái đó, nếu anh muốn thế. Nhưng tôi không biết anh muốn biết chuyện gì.) – Amy dứt câu bằng một cái thở hắt nóng nảy.

Không giấu vẻ khó chịu, Amy lách qua người anh. Cô bước rất nhanh. Anh bướng bỉnh chạy theo. Linh cảm của anh không sai. Không thể sai. Anh chạm vào cánh tay cô, định níu lại. Ngay lúc đó, Amy quay phắt sang, ánh mắt tóe lửa:

- Get off me. Or I’ll call the police. (Buông tôi ra. Hay tôi sẽ gọi cảnh sát.)

Vinh bất ngờ với phản ứng của cô. Chưa bao giờ Tùng Anh dữ dằn với anh như thế. Chưa bao giờ một cô gái dữ dằn với anh như thế. Đợi Amy đi xa một khoảng, anh bắt đầu bám theo về đến căn hộ của cô. Amy biết điều đó. Trước khi vào nhà, cô ném cho anh một ánh mắt vừa cáu giận, vừa hoảng sợ. Vinh thấy xấu hổ vì đã biến mình thành kẻ khủng bố phụ nữ. Nhưng anh vẫn bước đến, ngồi xuống bậc tam cấp của tòa nhà cô ở. Anh ngồi đó cả đêm, dựa vào thành cầu thang, co rúm trong gió lạnh.

Mặt trời lên. Ánh nắng chiếu vào mắt gọi Vinh dậy. Người anh mỏi nhừ và đầu nặng trĩu vì cả đêm chỉ ngủ những giấc rất ngắn. Còn phần lớn thời gian, anh dằn vặt bản thân bằng hàng tá suy nghĩ và run rẩy trong buốt lạnh. Mặt trời cao dần. Anh đợi Amy.

Tiếng cửa mở phía sau. Anh không quay lại, giữ nguyên dáng ngồi uể oải dựa vào thành cầu thang. Co quắp và kiệt sức hệt một kẻ vô gia cư trong cơn cảm hàn. Tiếng giày cao gót vang lên. Một đôi bốt bước xuống những bậc tam cấp, ngang qua anh. Amy đi ngang anh, không quay đầu lại. Vẫn dáng đi nhanh và tay đút vào túi áo. Nhìn cô xa dần, anh thầm nhủ rằng Amy không thể là Tùng Anh. Hai người như hai giọt nước. Sự kỳ quặc của tạo hóa! Nhưng Amy không phải Tùng Anh. Bởi Tùng Anh sẽ không tàn nhẫn bước đi, nếu thấy anh rúm ró ngồi trước hiên nhà mình. Tùng Anh sẽ không diễn giỏi như thế. Anh lờ đờ đứng dậy, về khách sạn.

Buổi chiều, Vinh đến phòng tranh tìm Amy. Vẻ mặt cô biểu lộ rằng anh hoàn toàn không được hoan nghênh. Anh cố gắng trau chuốt từ ngữ cho lời xin lỗi của mình. Nhưng cô vẫn giữ khoảng cách, dè chừng. Phải đến khi anh nói rằng ngày mai sẽ về Việt Nam, cô mới tỏ ra đôi chút thoải mái. Rồi cô bận rộn hướng dẫn đoàn khách du lịch thăm phòng tranh. Anh nép vào một góc quan sát cô. Xinh đẹp. Kiêu kỳ. Dáng đi nhanh và tay luôn đút trong túi áo khoác. Dáng đi không thể phân biệt được là một người tự tin hay đang che giấu điều gì. Thi thoảng, Amy quay sang kiểm tra xem anh đã rời chưa. Sau vài lần, khi cô lại nhìn mình, anh vẫy tay chào. Cô mỉm cười thay câu tạm biệt, khóe miệng nhếch lên một cách chừng mực. Anh cảm nhận được ánh mắt nhẹ nhõm của cô dõi theo lưng mình.

5. Sân bay đông nghẹt. Amy không tìm được Vinh trong rừng người và những chiếc xe đẩy hành lý cồng kềnh. Chuyến bay cuối cùng đến Việt Nam đã cất cánh. Vậy là mong muốn được nấp ở một góc nhìn Vinh đi đã không thành. Cô trống rỗng gọi taxi về phòng tranh.

Amy chưa vội vào phòng tranh mà thả bộ dọc con phố, đến quán cà phê nằm ở ngã tư. Cô đến ngồi cạnh cửa sổ lớn với một tách cappuccino nóng. Ngồi một lúc, cô nhẹ nhàng rút tay phải khỏi túi áo khoác. Bàn tay cứng ngắc trong chiếc găng mỏng, va nhẹ lên bàn một tiếng ‘cộp’. Các ngón tay bất động, thon thả và hơi cong để tạo vẻ tự nhiên. Bằng một dáng vẻ hết sức âu yếm, bàn tay trái cô nâng bàn tay nhựa lên. Ánh mắt cô chao nghiêng những cảm xúc không biết gọi tên …
Sau buổi diễn cuối cùng của tour xuyên Việt, nhóm nhạc về Sài Gòn trước, cô nán lại Hà Nội chơi cùng bố mẹ. Bố mẹ cô định cư ở nước ngoài từ lâu, đặc biệt về nước để xem con gái cưng biểu diễn. Tối khuya, cô ngẫu hứng dạo phố tìm cảm hứng sáng tác, rồi bị xe của một gã say hất ra đường trong khi một chiếc ôtô đang trờ tới. Thức dậy trong bệnh viện, vừa nhìn bàn tay phải, cô lại ngất đi, chỉ kịp thốt một câu“Đừng báo cho ban nhạc biết.” Bố mẹ đem cô sang Mỹ. Cô được lắp một bàn tay giả hoàn mỹ.

Lý tưởng của đời cô là được chơi guitar, được đứng trên sân khấu, được đi tour. Được rock. Cô say đắm cảnh cả khán phòng nín thở, hau háu nhìn mình phiêu theo tiếng guitar. Cô say đắm cảm giác bật cao lên, vung miếng gảy đàn xuống cho đám đông vồ chụp. Cô say đắm ánh mắt si mê của Vinh khi cả hai đứng trên sân khấu chào kết thúc buổi diễn. Tất cả say đắm trong đời cô đều phụ thuộc vào bàn tay lửa. Và chỉ sau một đêm, chấm dứt.

Cô nhanh chóng quen với nếp sinh hoạt một tay. Cô chẳng quan tâm những cái nhìn thương hại. Nhưng cô vẫn tự hỏi tại sao phải ăn uống, hít thở, trong khi không còn mục tiêu để đeo đuổi. Cô thử chơi guitar một tay nhưng công cốc. Cô nhớ và muốn trở về nhóm nhạc, làm quản lý hoặc sáng tác. Nhưng cô không đủ can đảm. Cô tưởng tượng ra những cái nhìn thất vọng hướng về bàn tay giả. Cô tưởng tượng cảnh mình đứng trong cánh gà, nhìn tay guitar mới bốc lửa trên sân khấu. Cô sợ. Chilly Kiss chỉ quen thuộc khi còn những ngón tay lửa. Cô tự tử hụt vài lần. Mẹ cô nài nỉ, vạ vật. Phải một thời gian sau, cô mới thôi nốc thuốc ngủ, hay tìm cách cắt cổ tay. Cô đã nghĩ thông. Chỉ cần cô quên đi Tùng Anh, bớt đòi hỏi từ cuộc sống thì không khí sẽ dễ thở trở lại. Cô đã sống vì mình và giờ cô sống vì gia đình. Từ đó, cô bắt đầu những ngày chừng mực và đều đặn.

Khi tất cả bắt đầu ngủ ngoan, hai hôm trước, Vinh bỗng xuất hiện ở phòng tranh và chăm chăm nhìn cô. Tất cả các dây thần kinh, các mạch máu trong cô căng nứt, chực chờ bung trào. Nhưng cô phải hoàn thành tốt vai diễn. Cô thà để mọi người oán trách Tùng Anh còn hơn nghe họ chép miệng“Tội nghiệp, bàn tay lửa ngày nào!”. Khi Vinh chạy theo, níu vào cánh tay phải, cô hoảng sợ cực độ. Anh chỉ cần kéo mạnh chút nữa, lôi tuột tay cô khỏi túi áo khoác thì … May là cuối cùng, anh đã đi.

Cô vẫn chưa toàn vẹn là Amy. Tim cô vẫn rạo rực mỗi khi nghe tiếng guitar cất lên đâu đó. Hồn cô vẫn lắc lư theo những bản rock. Cô không dám mở miệng nhắc đến cái tên Tùng Anh. Nhưng cô đang rất cố gắng học cách thỏa hiệp với cuộc sống, chấp nhận những thứ nó quăng vào mình. Cô chỉ cần thêm thời gian. Đến một ngày, khi phần Tùng Anh trong cô mê lịm đi, cô sẽ trở về gặp những người bạn xưa. Khi ấy, cô muốn có thể điềm nhiên nhắc đến Tùng Anh như nhắc một người bạn đang ở xa. Cô thậm chí có thể đùa về bàn tay giả như một vận hạn đã qua. Nhưng cho đến ngày đó, cô không muốn gặp bất cứ ai từng biết đến cô của thời Chilly Kiss. Cô muốn được yên tĩnh sắp xếp lại bản thân.

Amy ngẩng nhìn bầu trời cuối thu màu tím nhạt. Cô bật cười khi hình dung lại cảnh Vinh ngồi dựa vào thành cầu thang trước tòa nhà cô ở. Tính ranh ma và những trò thử lòng của anh, cô còn lạ gì. Nếu là ngày xưa, dù lòng hồ nghi thì cô vẫn sốt sắng quan tâm. Nhưng sáng hôm qua, cô đã kìm được. Cô nhẹ cười, nụ cười len lỏi những tia chua chát.

KÉTTT!!! RẦMMM!!! ẦMMM!!

Người ta bắt đầu túm tụm quanh hiện trường tai nạn: Một chiếc ô tô đâm vào một thanh niên đang băng sang đường. Chàng trai bị húc văng vào một chiếc xe khác, rồi ngã đập đầu xuống đất. Cảnh sát đã có mặt. Xe cứu thương đang trờ tới. Amy vừa rời khỏi quán cà phê, đang đứng quan sát ngoài vòng đám đông nhộn nhạo. Chàng trai nằm bất tỉnh trên đường, có vẻ khá nặng. Anh được đưa lên băng ca. Trong vài giây, trước khi người ta đẩy anh vào khoang xe cứu thương, Amy len qua hàng người, bước tới gần. Cô sững sờ nhìn gương mặt trắng bệch đang chụp phễu thở oxy.

Tiếng còi cứu thương hụ xa dần. Văng vẳng quanh Amy, ai đó nói rằng đã trông thấy chàng trai đứng mãi bên đường nhìn chằm chặp vào cửa sổ lớn của quán cà phê, trước khi anh ta đâm bổ sang mà không chú ý đến chiếc xe đang lao tới.

VÌ GEM CÓ ĐIỀU BÍ MẬT
Chuyện xảy ra tại một thành phố nhỏ ở Thái Lan…

Tháng 1.Trên bus.
8.15 sáng. Gem đón chuyến bus đầu tiên từ học xá đến trường. Cô chọn một chỗ giữa bus, cạnh bên cửa sổ. Chuyến bus đầu tiên luôn náo nhiệt đủ mọi ngôn ngữ từ Âu đến Á, tám về muôn vàn topic. Nhưng Gem hiếm khi chú ý hay góp vui vào những câu chuyện ấy. Bắt đầu một ngày mới, cô thích trầm tư trong âm nhạc và yên lặng ngắm quang cảnh mướt một màu xanh của con đường đến trường. Trên bus, cô luôn tự cách ly mình bằng những bài hát từ IPod.
8.20 sáng. Một chàng trai cao lớn, tóc nâu, mắt nâu, có làn da đỏ gay của một người châu Âu đã hấp thụ quá nhiều nắng nhiệt đới trong thời gian ngắn bước đến ghế của Gem.
- Can I sit here? (Tôi ngồi đây được không?)
-…
Gem không nhìn thấy và không nghe anh ta. Im lặng là đồng ý. Chàng trai ngồi vào chiếc ghế cạnh Gem. Xe chuyển bánh. Gem đang ẩn mình trong tiếng nhạc, mắt hướng về cửa sổ thì một bên tai nghe IPod bị giật ra. Giật mình, cô quay phắt sang bên, anh chàng châu Âu cười rõ tươi:
-Hi. I’m Anthony.
-Hi. Gem.
Anthony cố gắng bắt chuyện bàng đủ mọi câu hỏi về trường lớp, về cái thành phố nhỏ yên bình này, về những nơi để sinh viên party… Gem đáp trả nhát gừng, không che giấu sự bực mình vì chương trình tận hưởng buổi sáng yên lành của mình bị phá bĩnh. Cuộc nói chuyện “có kẻ tung mà không có người hứng” nhanh chóng tan vào không khí. Cài lại một bên tai nghe, Gem im lặng hưởng thụ âm nhạc. Anthony im lặng đọc sách.

Tháng 2. Bị ám trong thư viện
Anthony đến từ Thụy Sĩ, có duyên ăn nói và một gương mặt tuấn tú, lịch lãm theo kiểu các chàng hoàng tử châu Âu ngày xưa. Ngày đầu tiên anh bước vào trường, các cô gái đã rất thích mắt. Thế nên thiên hạ càng xầm xì to nhỏ, càng mắt tròn mắt dẹt trước sự việc: Anthony công khai theo đuổi Gem.
Gem là một cô gái đen – trắng. Cuộc sống của cô không biết đến sự tồn tại của màu xám: không bao giờ làm một điều gì với 50, 60% sức lực và cố gắng chỉ để cho có, cho xong. Lấy sự học làm ví dụ. Cô chẳng che giấu sự căm ghét dành cho những môn bắt buộc phải lấy để đủ chương trình. Ngoài ngày thi, cô chỉ ghé lớp vài lần. Còn thì Gem vào một góc thư viện nhâm nhi cà phê, đọc sách. Thầy cô trong trường, nếu lấy Gem là cột mốc, sẽ chia thành hai phe: rất thích và rất sợ có cô trong lớp. Bởi có những môn học cô lại là sinh viên No.1.
Với con người, cô cũng không thể giữ thái độ “không thích mà cũng chẳng ghét”.Bạn bè, có người thì Gem cười cười nói nói suốt ngày. Nhưng cũng có người cô đối xử như thể chẳng tồn tại. Với các fan, Gem cũng không nhẹ nhàng hơn cho phải phép, cho nữ tính. Anh nào lẵng nhẵng thì dù cố gắng mọi cách gây sự chú ý, cô vẫn thản nhiên lơ. Và lần này, người đáng thương phải chịu trận thái độ băng đá của Gem chính là Anthony.
Sau lần đầu gặp nhau trên bus, sau vài buổi nói chuyện trong lớp tiếng Thái, sau vài trận cầu lông trong gym, Anthony “thông báo” cho bạn bè là anh theo đuổi Gem. Một người biết. Cả trường biết. Điều này khiến Gem bất an. Cô sợ nhất là cảm giác bị người khác săn đuổi , vồn vã. Vì khi ấy, họ có thể làm nhiều điều bất ngờ với cô: “vô tình” xuất hiện trong cùng một party, “vô tình” ngồi chung bàn ăn, “vô tình” đứng sau cô trong hiệu sách… Gem ghét tất cả các sự “vô tình” đó. Với những tình huống mà người khác cố ý sắp đặt trong cuộc sống của cô, Gem đều không cách gì điều khiển, chống đỡ được. Cô hoàn toàn mất tự vệ trước những sự việc xảy ra với mình, không biết được ai mình sẽ gặp. Cảm giác giống như trở thành món đồ chơi trong tay người khác. Có thể được nâng niu mà cũng có thể bị vất bỏ.
Kế hoạch theo đuổi Gem được Anthony tiến hành triệt để nhất là trong thư viện. Anthony bất ngờ xuất hiện khi Gem đang lục tung khu sách Quảng Cáo & PR. Anthony dùng chiếc máy tính cạnh Gem. Anthony ngồi vào ghế đối diện Gem khi cô đọc sách, dù thư viện lúc đó đầy bàn trống. Nhưng Anthony có khác những fan trước đây của Gem. Anh chẳng nói lời nào, cũng không tằng hắng hay hành động gì gây chú ý. Nhưng Gem không thể không chú ý. Cô luôn lặng lẽ và tập trung chờ một dấu hiệu phá bĩnh nhỏ để lấy cớ tổng cổ anh đi. Chứ khi anh chàng còn án binh bất động, Gem mà mở miệng trước thì thật tẽn tò. Nhưng suốt một tháng trời, Gem chẳng thể rađa nổi một sơ suất nhỏ. Cô thấy giống như mình bị ám! Anthony là người thật? Hay chi là bóng ma cô tưởng tượng ra?
Ngày cuối cùng của tháng hai, khi Gem đang cố với cuốn sách nằm ở kệ trên cùng, Anthony bất ngờ bước đến, rút nó xuống cho cô. Nhận cuốn sách từ tay anh, Gem nói vô cảm:
-I gotta go. Don’t follow me, please. (Tôi phải đi. Đừng đi theo, làm ơn.)
Gem bỏ đi. Anthony mỉm cười chiến thắng: anh chàng đã bướng bỉnh hơn. Gem mở lời trước.

Tháng 3. Trong bệnh viện
Gem từ từ hé mắt. Cô đang nằm trong bệnh viên. Một màu trắng toát và mùi ete chói mũi. Cô đưa mắt quan sát một vòng quanh phòng. Trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, Anthony đang co người ngủ. Ánh nắng sớm yếu ớt làm ánh lên màu nâu của vài cọng tóc lòa xòa trước trán. Nhìn Anthony ngủ, tuy cái thế nằm rõ là không thoải mái, nhưng gương mặt lại toát ra vẻ an bình dễ chịu.
Quay mặt đi, Gem chầm chậm nhớ chuyện tối qua. Khà là khuya, sau suất phim muộn, Gem cùng cô bạn Lila đang gắng vẫy taxi về nhà. Bỗng một gã da ngăm đen xuất hiện ngược chiều với họ. Hắn tiến lại gần, rồi giằng mạnh chiếc túi trên vai Lila. Hai cô la hét thất thanh. Gem chộp lấy chiếc quai túi níu lại. Tên cướp vung tay quật mạnh, Gem ngã, đầu đập vào vệ đường. Sau đó thì Gem ngủ một giấc dài. Tỉnh dậy, người đầu tiên cô nhìn thấy là Anthony.

Tháng 4. Sinh nhật Gem
Sau lần Anthony chăm sóc cho Gem trong bệnh viên, thái độ của cô với anh vẫn chẳng hòa nhã hơn. Điều này làm Anthony ngạc nhiên và thất vọng tột độ. Thông thường, nếu một chàng trai chăm sóc một cô gái cả đêm trong bệnh viện thì cô ấy sẽ cảm động khóc ngất. Ngày hôm sau không tự tay nướng bánh quy làm quà cảm ơn thì cũng sẽ mời anh uống cà phê. Còn Gem, đi ngang Anthony trong trường, cô chỉ gật đầu một cái.
Tối sinh nhật Gem. Cô, Lila và vài người bạn đến bar Mai Tai uống mừng tuổi 21. Qua 11 giờ, tất cả kéo vào Hilton, sàn nhảy náo nhiệt nhất thành phố. Đám quay cuồng trên sân khấu, còn lại Gem ngồi một mình quan sát thiên hạ. Tiếng nhạc, tiếng người, tiếng ly cụng nhau như vo tròn lại thành một quả bóng âm thanh. Quả bóng đó bắn khắp phòng, dội bần bật vào từng bức tường, cuối cùng đập lên trần nhà, vỡ tan ra, vung vãi mỗi nơi một mảnh khiến cả sàn nhảy bị nhận chìm trong không gian náo động. Một sự náo động mê li khiến lòng người phấn khởi, nhất là khi người ta vừa mới 21. Gem thích thú nhìn những người đang nhảy điên cuồng, đang trút bỏ lớp vỏ cứng nhắc của mình để được âm nhạc, được những bước nhảy tẩy sạch lo nghĩ, phiền não, áp lực. Có một sự thật là khi nhảy, rất hiếm ai mang bộ mặt cau có, lo toan. Trái lại, họ luôn tươi cười, dễ bắt chuyện, là những con người đang trong giây phút hạnh phúc.
-Happy birthday, Gemmie.
Không cần nhìn Gem cũng biết lại là Anthony “vô tình” bắt được cô.Nhưng Gem không muốn đeo bộ mặt bí xị trong ngày sinh nhật mình, nhất là khi cô đang ở trong HIlton – nơi (mà cô cho là) của những con người hạnh phúc. Gem quay ra nhìn Anthony, khẽ hất đầu bảo anh ngồi cạnh mình. Được một lúc, Gem nhìn đồng hồ thì đã qua nửa đêm – sinh nhật cô chính thức hết. Bây giờ, cô có thể trở lại là Gem đá lạnh. Cô ghé sát vào tai Anthony để những lời của mình không bị âm thanh của sàn nhảy làm cho sứt mẻ:
- What a coincidence! You’re here too. But give up. I am not touched by what you did. The night in the hospital made me feel like being trapped. Playing tricks didn’t woek to me. Bye. (Trùng hợp làm sao! Anh cũng ở đây. Nhưng từ bỏ đi. Tôi không cảm động bởi những gì anh làm. Cái đêm trong bệnh viện làm tôi cảm thyấ như mắc bẫy. Tiểu xảo chẳng có tác dụng gì đâu. Chào.)
Anthony trừng mắt nhìn Gem. Đây là lần đầu tiên đôi mắt anh nhìn Gem không có chút trìu mến. Cũng không có sự lúng túng của kẻ chơi mánh mà bị bắt quả tang. Đôi mắt tóe lên sự thất vọng và tức giận. Gem ngay lập tức hiểu ra Anthony hôm nay đúng là vô tình gặp cô trong Hilton. Gem lúng túng. Cô hôn nhanh lên má anh rồi rời khỏi bàn.

Vẫn là tháng 4. Năm ngày sau sinh nhật Gem
Sa sự cố đêm sinh nhật, Anthony thôi xuất hiện bên cạnh Gem. Cô cảm thấy thoải mái hơn,. Nếu bây giờ đối diện Anthony thì Gem.. Gem cũng chẳng biết thì mình sẽ làm sao nữa! Trong suốt năm ngày, Gem không bận tâm, không nghĩ ngợi về Anthony.
Vào ngày thứ sáu, sau giờ học buổi chiều, Gem ghé mua một chiếc bánh chocolate rồi trở về học xá. Cô lên thẳng phòng Anthony. Gặp Gem trước cửa, Anthony đứng im như phỗng. Một giây. Ba giây. Mười giây. Gem lách qua người anh, bước vào phòng.
Hai người ngồi ở ban công, chiếc bánh chocolate chơ vơ trên bàn, giữa hai chiếc ghế. Cứ ngồi như vậy, từ khi trời chập choạng tối, đến khoảng 11 giờ đêm. Gem nói mà môi như không cử động:
-I go back now. Night night. (Em về. Chúc ngủ ngon)
Anthony tiễn Gem ra cửa. Cánh cửa sập lại. Gem vẫn đứng yên trước phòng. Cô đã mua một chiếc bánh để làm lành. Gem không giỏi dỗ dành người khác. Cô chỉ nhớ ngày bé, mỗi lần làm em trai giận thì chỉ cần một cái bánh kem hay cái bóng bay là nó sẽ quên ngay, tự giác làm lành rồi lại lẽo đẽo theo cô. Nhưng Anthony không phải trẻ con. Gem hít thật sâu, mím môi rồi thở mạnh. Cô đưa tay gõ cửa. Ngay tức khắc, cánh cửa mở ra, Anthony ôm chầm lấy Gem.
-I know you are still here. (Anh biết là em còn ở đây)
-…
Anthony buông Gem ra, hai tay bóp chặt vai cô, nhìn thẳng và mắt cô, nói:
-I thought I failed. But when you came here today, I sensed that I won. (Anh nghĩ rằng mình đã thất bại. Nhưng khi em đến đây hôm nay thì anh cảm giác rằng mình đã thắng)
Nói rồi, Anthony lại ôm Gem vào lòng. Gem sung sướng cười, Một nụ cười ranh mãnh.

Tình yêu giống như một trái banh nằm im trên đường, muốn nó lăn, cần có một ngón tay búng nhẹ. Anthony luôn tin rằng, mình là người đã chủ động búng trái banh tình yêu. Thì cứ để danh tin như vậy, Vì Gem có điều bí mật:

Tháng 1. Khởi đầu bất ngờ trên bus
- Can I sit here? (Tôi ngồi đây được không?)
-…
Ngay từ khi Anthony bước lên bus, Gem đã khấn thầm trong bụng cho anh đến ngồi cạnh mình. Và Gem đã nghe Anthony hỏi rất rõ. Nhưng cô đơ lưỡi không thể trả lời. Gem chưa tìm được cách độc đáo để quay sang bắt chuyện, thì Anthony đã giật một bên tai nghe iPod của cô ra. Chưa chàng trai nào làm quen với cô một cách táo bạo và cũng… bất lịch sự đến vậy. Gem tính nhẩm: Với những anh chàng cao ngạo, bản thân mình phải khó nắm bắt thì anh ấy mới chẳng thể đề phòng.
Anthony cắn câu thật. Chưa từng có một cô gái đáp lại anh bằng những cái cau mày và sự bực mình không che giấu. Sau cuộc nói chuyện dấm dẳng với Gem, Anthony quan sát được rằng, với nhiều ngừơi thì Gem tươi tắn như hoa, nhưng cũng có những người cô dành cho bộ mặt thờ ơ, lạnh ngắt đến ghê rợn! Anthony bất mãn khi bị xếp vào nhóm thứ hai. Anh công khai theo đuổi Gem, hào hứng và nhiều năng lượng như bắt đầu một cuộc đi săn.

Tháng 2. Cuộc thi ai bướng bỉnh hơn trong thư viện
Sau một tháng trời bám sát Gem trong im lặng khắp thư viện, cuối cùng Anthony cũng thắng. Anh thừa biết Gem không phải là phớt lờ sự có mặt của mình, Cô là đang chờ cơ hội kết tội anh quấy rầy để bỏ đi chỗ khác nhưng Anthony đã hoàn thành “phần thi” của mình xuất sắc hơn, Gem đã phải mở miệng trước, dù câu nói đó chẳng hay ho gì nhưng lại thật ngọt ngào làm sao:
-I gotta go. Don’t follow me, please. (Tôi phải đi. Đừng đi theo, làm ơn.)
Nhưng Gem thì có một cách tính khác: Trò chơi nào kéo quá dài sẽ thành nhàm, có thể khiến người chơi vì chán mà bỏ ngang. Nếu cô không mở miệng trước thì cái trò tẻ ngắt này có khi còn kéo dài đến hết học kỳ. Việc để Anthony loanh quanh bên mình hơn một tháng là cho các cô nàng đang tăm tia chàng hotboy này biết rằng trong đầu Anthony hiện chỉ có một mình Gem. Và việc bám sát Gem đã chiếm hết thời gian rảnh của anh, không thể ghét mắt sang các cô gái khác. Chịu thua một lần để anh ấy thấy bản thân cao thêm một chút, và để Gem thắt anh chặt hơn nhiều chút.

Tháng 3. Ngủ ngon trong bệnh viện
Gặp cướp giữa đường, bị ngã sưng trán, chảy máu, choáng váng là chuyện không may. nhưng vận may là do mình tạo ra. Khi Lila đưa Gem đến bệnh viện, chính cô đã năn nỉ Lila gọi cho Anthony khuếch trương chấn thương của mình lên một chút. Một người đang chỉ biết đến Gem như Anthony lúc này chắc chắn sẽ phóng ngay vào bệnh viện. Và đêm ấy Gem đã ngủ rất ngon dù vết thương trên trán đau nhức ghê gớm. Sau chuyện này, cô bạn thân thiết Lila cũng phải sợ độ tỉnh táo và cả độ nham hiểm của Gem. Còn Anthony, Gem rất cảm động, rất muốn ôm chầm lấy anh, cũng thấy có lỗi khi nhìn vào đôi mắt anh lo lắng. Nhưng vẫn chưa phải lúc để mềm lòng.

Tháng 4. Sinh nhật “quả tạ” nhất đời Gem
Gem cảm thấy mệt mỏi trong trò đấu trí chằng chịt do chính mình dày công tạo ra. Những ngày này, cô hay quan sát các cặp đôi trong trường. Có những đôi cô chứng kiến tình yêu của họ từ lúc hai người ấy mới biết nhau. Họ đâu có khổ sở tính toán, mánh mung với Thần Tình Yêu như Gem. Họ yêu đơn giản và yên bình. Hạnh phúc. Còn Gem? Cô từ chối thẳng thừng hàng vạn thời khắc ngọt ngào mà mình có thể có, để đổi lấy những màn cút bắt đã chẳng còn thú vị.
Ngồi một mình nhìn người ta nhảy vào đêm sinh nhật, Gem càng bất mãn với bản thân. Tâm trạng cô rời rạc. Cô đang bế tắc không biết nên làm sao tiếp tục với Anthony. Nếu có thể tiếp tục thì sẽ là thật, thôi thử thách, thôi bày trò. Nhưng Gem không thể đường đột theo kiểu ngày mai chạy vào trường ôm chầm lấy Anthony, ngỏ ý “We should be a couple” (chúng ta nên thành một cặp). Anthony sẽ bất tỉnh nhân sự vì choàng trước sự quay phắt 180 độ của cô mất. Cô đã tự dồn mình vào ngõ cụt. Trong thời khắc mà Gem cảm thấy như sao quả tạ sắp dộng xuống đầu mình thì giọng nói Anthony vang lên:
-Happy birthday, Gemmie.
Gem quả thật là rất mừng. Nhưng dường như chơi trò với Anthony đã thành một thói tật, mà tiếng nói của Anthony chính là cái công tắc điều khiển, ngay khi nó vang lên là Gem lại bắt đầu “diễn”. Chỉ đến lúc Anthony trừng mắt nhìn cô, Gem mới tỉnh và biết mình lại ngu ngốc thêm một lần. Cô hôn vội Anthony để cứu vãn cơn tức giận chuẩn bị bốc lên từ anh. Rồi Gem bỏ chạy.
Gem dành năm ngày để suy nghĩ thật chính xác về những điều mình muốn và những thứ mình đang làm. Rõ ràng lúc này cô muốn “tậu” một anh bạn trai làm quà sinh nhật cho mình, nhưng những gì cô làm thì không để được Anthony yêu thích thêm, mà là đẩy anh ra xa. Trò chơi của cô đã không được chuẩn bị chu đáo. Cô rất hồ hởi bắt đầu, tỉ mỉ và thông minh trong từng bước đi, nhưng chẳng có kết hoạch cho cái kết. Gem phải… Gem phải… Gem phải gặp Anthony. Cô mua một cái bánh là muốn cùng Anthony đón sinh nhật mình thêm một lần nữa. Cô đã xác định sẽ phó mặc mọi chuyện diễn biến theo như nó phải xảy ra. Một lần này, Gem sẽ không cố gắng điều khiển cuộc sống. Chuyện của cô và Anthony, hãy cứ để nó xoay chuyển tự nhiên. Có thể là một cái kết. Mà cũng có thể là một bắt đầu.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ

Snack's 1967