Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Tôi gấp quyển sổ lại, lún sâu hơn vào chiếc ghê sopha êm ái. Tám năm trước, trong lần chuyển nhà từ Berlin đến Munich tôi bắt gặp cuốn sổ này trong chiếc hộp đựng giấy tờ của mẹ. Từ đó nó trở thành tác phẩm “ văn học” yêu thích nhất của tôi.

Mỗi lần muốn đọc tôi phải chờ mẹ đi vắng rồi lén lấy ra khỏi ngăn tủ của mẹ. Sau đó, tôi lại khéo léo đặt nó về chỗ cũ, xoá sạch dấu vết.

Tôi sinh vào cuối tháng 10 năm 1989 tại Hà Nội. Mẹ tôi chưa từng kết hôn. Tôi theo mẹ sang Đức năm bảy tuổi và chưa từng biết mặt bố. Tôi là con lai, da trắng mũi cao. Tóc nâu vàng và mắt nâu sẫm. Là sự kết hợp hoàn hảo của tóc vàn, mắt xanh từ bố và tóc đen, mắt đen từ mẹ? Phải chăng chàng trài Francis chính là bố tôi?

Trước khi có tôi, mẹ đã du học ở Đức, nhưng tôi chưa nghe mẹ kể về thời sinh viên của mình. Tôi không thôi tò mò về Francis. Tuy nhiên, tôi luôn bịt miệng mình lại mỗi lần tôi toan định hỏi mẹ. Chẳng không ngoan gì mà lại tự thú chuyện lục lọi tư trang của người khác.

Hơn nữa, từ ngày tôi còn nhỏ, mẹ luôn lảng tránh chỉ đề về bố và gắt gỏng cực độ khi ai đó cố ý nhắc nhiều đến người đàn ông là bố tôi. Tốt nhất, tôi không nên ngắt nhéo cái vết thương chưa lành lặn của mẹ. Tôi nên thoả mãm với câu chuyện trong cuốn sổ và để trí tưởng tượng của mình chạy rông. Nếu cuốn sổ viết về hành trình tình yêu của bố mẹ, thì có gì đó rất kỳ quái ở đây?

Cô gái trong đấy bệnh rất nặng và bản thân đã đầu hàng thần chết, không có tí hợp tác nào trong việc uống thuốc, khám bệnh. Đâu có vẻ gì giống mẹ tôi. Mẹ yêu đời, biết tận hưởng mọi thứ vui, uống bia, nhày đầm, trượt tuyết, mua sắm và mẹ rất khoẻ. Hay cuốn sổ chẳng qua chỉ là tập bản thảo dang dở về một câu chuyện hư cấu. Biết đâu ngày trẻ, mẹ từng ôm mộng thành nhà văn?

Thế nhưng, ngày cuối cùng trong cuốn sổ viết “Dresden, đầu tháng 2 năm 1989”, tức gần 9 tháng sau thì tôi chào đời. Phải chăng mẹ đã bỏ đi khi biết có mang tôi? Vậy chuyện bệnh tật là sao? Trong những câu chữ nghiêng nghiêng rất duyên dáng kia, có bao nhiêu phần sự thật?

- Con có muốn uống chút rượu cho ấm người không?

Tôi giật thót. Mẹ đứng bên cạnh từ bao giờ. Tôi nhìn mẹ không chớp mắt. Mặt mẹ có nét thất thần. Mắt mẹ nhìn vào cuốn sổ trên đùi tôi. Rồi mẹ quay lưng bước vào bếp.

Mẹ đặt hai ly rượu đó lên bà, vặn lớn máy sưởi lên một chút rồi ngồi vào chiếc ghế so-pha đối diện. Mẹ chìa tay về phía tôi, ra hiệu đưa trả cuốn sổ.

- Ôi cái thời đáng yêu đáng nhớ!

Giọng mẹ ngọt ngào tay lật từng trang giấy vàng.

- Con tìm thấy nó khi nào?

- Khi mình vừa chuyển nhà đến Munich!

Tôi nuốt nước bọ, chờ cơn thịnh nộ dội lên đầu mình .

- Cất giữ cơn tò mò từng ấy năm, con làm mẹ bất ngờ đấy, con gái ạ!

Mẹ mỉm cười, ánh mắt mẹ mông lung vào một điểm không cố định trên cuốn sổ.
- Thế con không muốn hỏi gì sao?

Tôi ngơ ngác nhìn mẹ, chẳng biết nên nói gì. Mẹ nhìn tôi, cười lớn. Và mẹ bắt đầu kể, đúng hơn là mẹ bắt đầu bóc nghĩa từng trang viết.

Dresden, giữa tháng 3 năm 1988

Francis là tình yêu đầu, tình yêu duy nhất và cũng là nỗi dày vò suốt đời mẹ. Mười bảy tuổi mẹ sang Đức du học. hai năm sau mẹ gặp và yêu Francis.

Anh yêu đôi mắt đen huyền bí của mẹ. Anh đắm đuối cảm giác mịn mơn man mỗi khi luồn qua làn tóc đen dày, thẳng mượt của mẹ. Anh ngất ngây bởi vẻ Á Đông tinh tế, e ấp dịu dàng quá đỗi của mẹ. Có một thời, trong mắt francis, mẹ là một nữ thần.

Thế nhưng, trái tim non trẻ thường thích bay nhảy. Trong mắt francis bắt đầu có chỗ cho các cô gái khác. Mẹ bất an khi vô tình thấy anh nói chuyện với cô tóc nâu trong lớp học. mẹ thoáng run khi họ cười đùa với nhau và khi cô ấy gục trán trên vai anh.

Có một chuyện xảy ra. Bên cạnh mẹ, Francis hay suy tư hơn. Đôi lần, anh nhìn thẳng vào mắt mẹ định nói gì đấy nhưng lại thôi.

Dresden, cuối tháng 5 năm 1988

Phải nhìn thẳng vào sự thật: Francis muốn chia tay. Anh có tình cảm mới. Một cô gái Đức, cùng ngôn ngữ, cùng văn hoá, cùng nếp sống. Dù sao họ cũng dễ đồng cảm với nhau hơn khi cuộc sống bắt đầu quăng vào mỗi sinh viên những lo nghĩ: ra trường phải tìm việc làm. Tranh đấu leo lên các nấc thang xã hội, lập gia đình …

Francis sắp tốt nghiệp, sắp phải đương đầu với cuộc sống trên đôi chân của mình. Yêu mẹ khiến anh ấy thấy tương lai thêm bấp bênh. Mẹ sẽ về nước hay ở lại? Những khác biệt bám sâu trong gốc rễ văn hoá và nếp sống của hai người về lâu dài có thể dung hoà ổn thoả được? Mẹ hiểu nhưng mẹ không thông cảm.

Hôm ấy, Francis hẹn nói chuyện. mẹ đã tính toán …

Mẹ ngã quỵ xuống, sõng soài trước mặt anh. Anh hốt hoảng bồng mẹ chạy vào phòng y tế. mẹ chỉ lờ mờ cảm nhận được thân hình mình rung lên theo từng nhịp chân anh chạy. thi thoảng, hình như anh cúi xuống nhìn mẹ, ánh mắt lo sợ thật sự.

Dresden, đầu tháng 7 năm 1988

Mẹ xoay xở được một tờ giấy khám bệnh giả, chứng nhận bệnh ung thư. Francis đã ôm chầm lấy mẹ khóc huhuhu như một đứa trẻ.

Mẹ cũng khóc vì giận mình. Khóc để tiếp thêm can đảm đóng nốt màn kịch bệnh tậ. Khóc vì vui mừng đã hất được cẳng cô nàng tóc nâu. Khóc vì bất an… Mẹ không biết sau nhiều tháng, sau vài năm, mẹ phải kết thúc căn bệnh của mình như thế nào. Khóc vì ngu ngốc đã tự đeo cho mình cái gông cứng ngắc rồi sau đó quăng chìa khoá đi.

Để nhập vai và đạt, mẹ luôn âm thầm lải nhải rằng mình đăng mắc bệnh rất nặng, sắp chết.

Những lúc Francis ân cần chăm sóc, mẹ nửa hỉ hả, nửa nghi ngờ. Đấy là tình cảm thật, quan tâm thật hay chỉ là trách nhiệm là nghĩa cử cuối cùng? Biết đâu anh đang tự hỏi cô gái phiền toái này bao giờ mới chết để mình được tự do.

Mẹ đã bấu víu cái ý nghĩa cay nghiệt đó để làm động lực tiếp tục đóng vai con bệnh. Nếu bên mẹ là gánh nặng, anh phải chịu tra tấn thêm một thời gian dài nữa. Cái giá phải trả cho việc phản bội.

Dresden, đầu tháng 11 năm 1988

Mỗi lần đến bệnh viện là mẹ muốn nôn, muốn phát bệnh thật sự. Mẹ đã bày đủ trò, khóc lóc van xin tự ái nổi đoá để ngăn francis theo vào phòng khám. Nếu không mẹ sẽ đùng đùng bỏ về và doạ vứt hết thuốc. mẹ luôn thắng.

Những lúc francis chờ, mẹ sẽ nấp một góc nào đó để trông chừng, đề phòng anh lén vào phòng khám tìm mình. Chờ khoảng thời gian hơn một tiếng thì mẹ lại lảo đảo bước ra với cái đơn thuốc chuẩn bị sẵn.
Đôi lúc mẹ thấy sợ. mẹ sợ rằng nếu cứ mãi giả bệnh thế này, sẽ có lúc bệnh tật sẽ ghé thăm mình thật sự. Mẹ hoảng loạn mỗi khi bất cẩn nuốt thuốc. Mẹ phải chạy ngay vào phòng tắm móc họng cho nô ra. Mẹ không dám ăn uống để nguỵ tạo hình dáng tiều tuỵ.

Mẹ ngày càng căm ghét francis. Mỗi khi anh dịu dàng đút từng thìa súp mẹ chỉ muốn phun vào mặt anh và hét lớn: “ Anh biến đi cho khuất mắt tôi. Vì anh, vì sự bội bạc của anh mà tôi ra nông nỗi này!”.

Mẹ bày mọi cách làm tình làm tội Francis. Đang đêm mẹ rên hừ hừ, la hét ra vẻ đau đớn đến cùng cực. Mẹ đập phá đồ đạc, quăng vỡ các lọ thuốc. khi francis ôm chặt lấy mẹ vỗ về an ủi, mẹ ra sức cào cấu, đấm thùm thụp vào người anh. Rồi mẹ khóc ngất, ngủ thiếp đi vì kiệt sức.

Có một lần mẹ hé mắt nhìn francis hì hục lau chùi. Tự nhiên mẹ thấy sống mũi mình cay cay. Một giọt nước mắt vừa uốn éo chảy xuống. Nếu mẹ đùng một cái ngồi dậy, nhào tới ôm chầm lấy anh và đi đứng khoẻ mạnh, liệu đôi mắt ấy có còn dào dạt tình cảm?
Dresden, sáng 21-12 năm 1988

Giáng sinh thứ ba, mẹ và Francis bên nhau. Năm ấy mẹ phải nằm chết gi trên giường, them thuồng nhìn người ta nặn ông già tuyết dưới sân, chơi trượt băng.

Tình yêu thật ra là cái quái gì? Tại sao mẹ phải đày thoạ thân mình để níu giữ một trái tim đã mọc cánh và chuẩn bị bay? Cuộc sống còn bao nhiêu thứ tươi đẹp, tại sao mẹ phải tự ràng buộc mình với chiếc giường trắng ớn lạnh này?

Francis có ý mùa xuân sang năm sẽ đưa mẹ nhập viện để được chăm sóc chu đáo hơn. Mẹ đã nổi trận lôi đình. Mẹ chẳng giận anh đã hết kiên nhẫn chăm nom mình. Mẹ lo sợ sự thật phơi bày ra. Nếu anh biết mình chỉ là con rối trong tay mẹ thì sao? Mẹ chẳng dám nghĩ đến những chuyện sau đó nữa.

Có một việc cần được sắp đặt chu đáo: Mẹ bệnh đã khá lâu rồi, đến lúc cần phải biến chuyển.

Dresden, đầu tháng 2 năm 1989

Mẹ cho phép tình trạng của mình khá lên. Mẹ không còn từ chối những món ăn yêu thích. Mẹ cũng đi học lại. mẹ đang chuẩn bị cho việc khỏi bệnh.

Mẹ vui, francis cũng vui. Thế nhưng chẳng biết tên ác mồm nào lại rỉ vào tai anh chuyện một người khi ở gần cái chết sẽ tỉnh táo khoẻ mạnh lại trong thời gian ngắn để tận hưởng những giây phút cuối cùng.

Thế là anh cuống cuồng đưa mẹ vào bệnh viện và kiên quyết không thoả hiệp với những tiếng khóc la của mẹ, một hai đòi theo vào phòng khám. Trên hành lang bệnh viện mẹ đành dùng lá bài cuối cùng là đòi bỏ về Việt nam.

Nếu trở về Việt Nam với bệnh tình như thế, chắc chắn anh không bao giờ còn gặp lại mẹ. Anh đành xuôi xị đưa mẹ về.

Mẹ đã hết can đảm sống trong lừa dối dai dẳng.

Có thể ban đầu, francis nán lại bên mẹ vì tình thương, vì trách nhiệm. Nhưng sau một thời gian, chút tình yêu còn sót trong anh đã lài phình nở thành một tình cảm sâu đậm. Tình yêu luôn khiến người ta ngạc nhiên.

Ánh mắt anh nhìn mẹ ngập tràn yêu thương, hệt như cái thời mà với anh mẹ là nữ thần. Anh ôm mẹ trong tay hàng giờ liền chỉ để chắc rằng nhịp thở của mẹ vẫn đều đặn. Nhưng mẹ chẳng thể xem đấy là chiến thắng cho mình.

Mẹ yêu Francis. Mẹ đã giành lại trái tim anh. Mẹ đã giữ được anh bên mình. Mẹ ra đi. Đấy là dấu chấm hết tuyệt diệu nhất cho chuyện tình này.

Mẹ bước lên máy bay với suy nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ gặp, yêu và cưới một người khác. Nhưng khi tình yêu đan móc cùng những cơn nhớ quay quắt, cùng những cảm xúc đằng đẵng thì nó miễn nhiễm với thời gian, với mọi cố gắng để quên.

Tôi ngồi bất động trên ghế so-pha, hết nhìn mẹ lại nhìn cuốn sổ trên bàn. Người mẹ đơn thân sành điệu, độc đáo mà tôi vẫn tự hào. Bao nhiêu phần con người mẹ tôi đã biết và hiểu được?

Tôi nhăn trán, cố tưởng tượng ra mẹ ngày trẻ trong hình dáng của một cô gái ốm yêu, gầy rộc và nhợt nhạt. Tình yêu của mẹ, câu chuyện của mẹ… khiến tôi không khỏi bất ngờ. tâm trang tôi đầy những xúc cảm không thể diễn tả bằng lời.

Mẹ nhìn tôi, chờ đợi một câu hỏi. Thế nhưng thanh quản tôi tê rần, không khả dĩ bật ra được một âm thanh nào. Mãi một lúc sau đó, thấy mẹ dợm đứng lên, tôi mới nghe giọng mình gấp gáp:
- Francis là bố con?
- Phải
- Mẹ có từng ân hận vì đã lừa dối và bỏ chạy không?
- Không. Ai cũng cần có một thời để nhớ.
- Thế tại sao mẹ lại viết cứ như là … như là … một người bệnh sắp chết thật sự? Tại sao mẹ không viết sự thật?
- Ai cũng có những lúc không thể hiểu nổi chính mình.
Mẹ cười nhẹ mắt nhìn mông lung vào không khí:
- Mẹ có từng viết thư, điện thoại hay email kể cho francis mọi chuyện?Ông ấy có đi tìm mẹ? ông ấy có giận mẹ chuyện đã …
- Năm con sáu tuổi, Francis sang Hà nội tìm mẹ. Mãi tận hơn sáu năm sau, ông ấy mới đi tìm mẹ.
Mẹ ngừng một lúc, tôi có cảm giác mẹ đang nuốt nỗi trách móc pha lẫn tiếc nuối:
- Qua một người bạn, mẹ biết tin và đem con vào Sài Gòn lánh mặt. Mẹ, hừm … thật sự đã phát hoảng. Mẹ sợ ông ấy trả thù, hay cướp con đi, hay làm một chuyện tồi tệ nào đó để trừng phạt những hành động điên rồ của mẹ ngày xưa. Mẹ đem con bỏ chạy, Sài Gòn, rồi nước Đức. Dù sao nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Francis không bao giờ có thể nghĩ rằng mẹ đang ẩn nấp rất gần ông ấy.

Thề có chúa, khi mẹ dứt lời tôi thấy trong mắt mẹ ánh lên một tua nhìn ranh mãnh. Khi tôi còn đang ngẩn người, cố gắng tiêu hoá hết những gì vừa nghe, mẹ lại lên tiếng:
- Ngủ thôi con, khuya quá rồi. Sáng mai chúng ta sẽ đến Berlin. Con cần gặp Francis. Ông ấy đang nằm viện....
TIỂU YÊU TINH
1. Phong bước khỏi thư viện trong cái nắng trưa ỏn ẻn của một buổi đầu xuân. Mái tóc nhuộm màu tro của anh xù lên trong một trật tự lãng đãng, đôi mắt hơi nheo lại sau cặp kính cận gọng nâu. Trông anh nửa sành điệu, nửa lại cũ kĩ như một ông già. Đang thả những bước dài trên hè phố lổm nhổm gạch bên ngoài thư viện, bỗng một tiếng nói trong vắt với âm vực của chim họa mi giật ngược anh lại:

- Này anh, đi chậm lại. Chân em ngắn, theo không kịp.

Phong dừng lại một nhịp chân, rồi nhận ra mình chẳng quen thuộc với giọng nói này, anh bước tiếp.

- Này anh! – Và chưa đầy hai giây sau, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai Phong.

Anh chưa kịp quay đầu lại, cô gái đã nhảy lên trước mặt, hổn hển thở sau cú chạy thần tốc để bắt kịp anh. Một cô bé xinh xẻo và lạ kỳ. Mái tóc lỡ cỡ ngang vai xoăn tít, nhuộm vàng óng. Đôi mắt to tròn như hai hạt dẻ. Da sáng như ánh nắng buổi sớm. Và chiếc mũi hênh hếch, nhìn nghiêng giống hệt nhân vật trong truyện tranh Nhật Bản với chỉ một mẩu mũi nhọn hoắt gắn vào giữa khuôn mặt.

- Hi, em là… – Cô bé chìa tay về phía Phong, nụ cười duyên dáng lấp láy trên môi.

- Tú Anh. – Phong gọn gàng tiếp lời cô.



2. Phong thích nụ cười của Tú Anh. Khi cô bé cười, anh cảm nhận những phân tử khí quanh cô cũng lấp lánh theo, cũng reo vang hàng tràng rổn rảng. Nụ cười thơ trẻ tinh khiết như ánh nắng nhấp nháy trên những giọt sương sớm. Nụ cười rực rỡ sức sống như cánh đồng hoa đang múa trong gió xuân. Nụ cười…

- Sao nhìn miệng em mãi thế? – Tú Anh nhíu mày nhìn Phong.

- Em cười xinh.

Đôi má Tú Anh ửng thêm trong bẽn lẽn. Rồi cô một tay bóp miệng lại để ép mình không cười nữa, một tay chộp lấy ly cà phê bồng bềnh những lớp bọt kem trên bàn. Sau khi ực hết nửa ly, cô vừa thoăn thoắt chùi sạch những váng bọt lấm lem trên mép, vừa nhìn thẳng vào Phong:

- Sao anh biết em? Anh cũng đọc truyện của em à? – Giọng Tú Anh sướng rơn, phủi bay cái nghiêm trang đang ngự trị trên nét mặt.

- Không. Nhưng bạn gái anh là fan của em.

Ánh mắt Tú Anh rũ xuống như bóng chiều. Cô ngước nhìn Phong một khoảnh khắc, rồi lôi nhanh một cuốn sách ra khỏi túi, hí hoáy viết vào trang đầu.

- Sách nóng hổi mới ra lò của em đây. Đem về tặng chị ấy. – Tú Anh cầm cuốn sách bằng hai tay, đưa ra trước mặt Phong.

- Vì sao lại làm quen với anh? – Phong đón lấy cuốn sách với một vẻ hờ hững.

- Vì em cần tư liệu viết truyện.
3. Ngồi giữa một đồng cỏ xanh, Phong lặng lẽ ngắm Tú Anh thả hồn vào cốc cà phê đang ngự chênh vênh trên đầu gối cô. Cô cắn môi dưới lẹm hẳn vào trong miệng, nét mặt phảng phất những nghĩ suy. Phong cảm thấy vui thích: Giữa đất trời bao la, trong không gian bồng bềnh và thi vị, anh ngồi uống cà phê với một nữ sĩ. Những nhạt nhẽo gói ghém trong nhịp sống của một chàng sinh viên khoa Hóa như được gió tốc đi hết.

Đang lim dim mắt hưởng thụ làn gió mơn man trên da thịt, bỗng hình ảnh Ngọc Oanh ngẫu hứng ghé thăm tâm trí Phong, đổ ào một cơn tội lỗi vào lòng anh: Anh tung tăng cùng một cô gái khác, trong khi bạn gái đang bận rộn trong hành trình tình nguyện ở nước ngoài.

- Thế này đâu phải ngoại tình, chỉ là đang giúp em viết truyện. Anh yên tâm! – Giọng Tú Anh phất phơ.

Ánh mắt mịn màng Phong dành cho Tú Anh chuyển nhanh sang nửa đề phòng, nửa kinh sợ, khi cô vừa trả lời rành mạch cái mặc cảm tội lỗi câm lặng trong anh.

Chỉ mới ba tuần ở bên Tú Anh với vai trò “nhân vật mẫu” cho cuốn truyện sắp tới, Phong đã được diện kiến vài nhân dạng của cô. Ban đầu cô xuất hiện hồn nhiên và giàu sức sống như một cô bé. Nhưng những chiều ngồi cà phê quan sát người qua lại trên phố và vẽ vời nên câu chuyện xảy ra với họ – trò chơi yêu thích của Tú Anh – cô hiện lên trước mắt anh khi lãng mạn, khi đa nghi, khi hài hước, khi lại nanh nọc. Những câu chuyện cô sáng tác ra trong phút chốc ấy bao giờ cũng vượt ngoài trí tưởng tượng của anh. Luôn luôn bất ngờ. Luôn luôn có một cái kết không trọn vẹn.

- Vì sao em không bao giờ muốn một happy ending? – Phong buột miệng, khi đang bơi trong những dòng suy nghĩ về cô gái bên cạnh mình.

- Em là ác quỷ. Em đâu có chịu được cảnh người ta vui vầy, hạnh phúc. –Ánh mắt Tú Anh ánh lên những tia ác độc, nhưng chỉ trong phút chốc lại chuyển sang mơ màng. – Chia tay. Phải chia tay chứ. Happy ending không vui. Ai mà biết Romeo và Juliet nếu cưới nhau, rồi sinh con thì sẽ sống thế nào. Phim ảnh cũng thế, cứ đến đám cưới là hết chuyện. Sau đó đánh nhau lổ đầu cũng mặc. Chỉ có tình yêu là đẹp.

- Em đã từng yêu chưa?

Tú Anh không trả lời, thả hồn phách thơ thẩn bước vào cõi mơ mộng của riêng cô.



4. Trời sắp về đêm. Điện thoại Phong réo ầm ĩ. Tú Anh chỉ gọn lỏn: “Em chờ anh ở phố Tạ Hiền. Bia.”

- Anh thật sự không nhận ra em à?

- Em là cô bé làm nổ tung phòng thí nghiệm hóa năm xưa. – Phong nhấp ly bia, thoáng thích thú khi liếc được cái miệng đang hé ra đầy ngạc nhiên của Tú Anh.

- Anh nhận ra từ bao giờ? – Ánh mắt Tú Anh thoãi ra, dường như có một nỗi thất vọng lấp ló trong ấy.

- … – Phong trả lời bằng cái mỉm cười ranh mãnh, cảm nhận ở Tú Anh một sự khẩn trương kỳ dị – Mà phòng thí nghiệm hóa có tội gì với em vậy?

- Em chẳng tin sách giáo khoa, chỉ tin kiến thức. Nên em phải tự kiểm nghiệm thì mới biết lưu huỳnh có gây nổ hay không.

Sau thử nghiệm năm ấy, Tú Anh bị phạt cảnh cáo trước trường. Cái nét mặt thản nhiên như không – như thể chuyện mình làm là bình thường nhất quả đất, là ai ai cũng làm – khi cô bị phạt trước ba nghìn học sinh đã in mãi vào tâm trí của Phong. Sắc mặt nhẹ nhàng, đôi mắt vô ưu và khuôn miệng thảnh thơi như một nụ cười. Nét mặt của một thiếu nữ gây tội ác với tâm tình thơ trẻ. Nét mặt của một thiên thần mang tâm tính ác quỷ (hay một ác quỷ mang tâm tính thiên thần). Và chính nét mặt ma mị ấy đã giúp Phong nhận ra Tú Anh, trong một lần cô phiêu diêu vào thế giới những nhân vật, những tình huống giả tưởng của mình.

- Cuốn truyện về anh đến đâu rồi?

- Anh chán hơn là em nghĩ. Một sinh viên làng nhàng, dù rất thông minh. Một người yêu vô tâm. Một kẻ không hoài bão…

- Đâu cần em chỉ ra cái xấu của anh. Anh chỉ muốn biết về cuốn sách.

- Chưa viết. – Tú Anh cấm cẳn, rồi ực hết ly bia cùng cái trán nhăn nhó.

...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
5. Phong đi rồi, Tú Anh một mình ngồi lại quán bia trên hè phố, môi đùa nghịch cùng những viên bọt bia li ti và đắng nghét. Vô số bong bóng cảm xúc trôi dạt trong lòng cô. Luôn biết tâm tính mình là một mớ rối mù, chẳng bao giờ rành mạch được bản thân đang vui hay buồn, yêu hay ghét, nhưng cô chưa từng vì thế mà khó chịu. Những tâm tình mập mờ ở đời thật khi rót vào câu chữ khiến chất văn của cô thêm mộng mị, thêm huyền ảo, thêm ăn khách. Nhưng lần này, cô muốn cảm nhận một thứ rõ ràng hơn…

Khi nhìn tấm lưng Phong quay đi và khuất dần trong không khí, cái cảm giác đằng đẵng xưa cũ bỗng nhiên dập dềnh khắp tâm can cô. Y hệt một chiều mưa năm nào, khi anh đã ra trường, cô đứng một mình trên lan can ngắm sân trường mênh mông vắng lặng, nhập nhòa trong màn mưa. Y hệt một buổi ra chơi đầy nắng, cô cố tình bước qua bước lại khoảng sân mà anh từng cùng bạn bè tụ tập đá cầu. Y hệt một trưa trên đường, cô vắt hơi chạy theo một hình ảnh nhang nhác anh, để cuối cùng nhận ra mình đã đuổi bắt một ảo ảnh.

Tú Anh mê Phong, yêu thích trộn lẫn ngưỡng mộ, ngay từ những ngày đầu trung học. Anh là hoàng tử của rất nhiều tâm hồn thiếu nữ mỏng manh. Học giỏi nhất trường, dáng dấp công tử hiền lành, anh khiến đám con gái nháo nhác. Những yêu thích đầu đời xoay chuyển bản chất của một cô gái. Mạnh mẽ và sống động, nhưng Tú Anh chưa bao giờ gom góp đủ bạo dạn để gửi một lá tình thư bí mật. Cô chỉ ôm ấp những tơ tình mảnh dẻ, e thẹn nép vào một góc khuất ngắm anh. Phải đến ngày anh tốt nghiệp, cô mới đỏ mặt chạy ào đến tặng anh một hộp đầy hạc giấy, cùng email của mình bên trong. Anh nhận. Nhưng hộp mail của cô chưa từng đón nhận dù chỉ một dòng cụt lủn từ anh.

Suốt những năm tháng không nhìn thấy Phong, nhiều câu chuyện đã đến và đi trong cuộc sống Tú Anh. Ảnh hưởng nhỏ. Tác động li ti. Nhưng tích tụ lại, cộng gộp lại, tất cả những câu chuyện ấy đã từ tốn uốn nắn khí chất lạ kỳ của cô thành độc đáo. Khi thông minh, lúc ngờ nghệch. Khi ranh mãnh, lúc sáng trong. Khi lãng mạn, lúc khô cằn.

Suốt những năm tháng không nhìn thấy Phong, Tú Anh vẫn hay dáo dác tìm bóng anh, trên phố, trong nhà sách, giữa một đám kẹt xe… Khi cuộc sống ngỡ như đã cắt đứt mạch tương tác của cô với anh, thì một buổi trưa đầu xuân trải đều những làn nắng ỏn ẻn, cô vô tình nhìn thấy anh. Chẳng hiểu cơn can đảm đột nhiên nảy nở to tướng, hay vì những nhớ mong không rõ đầu đuôi chắt chiu quá lâu đã đẩy cô đến trước mặt anh.

Gặp lại người mình từng dành trọn cho trái tim mộng mơ, thơ trẻ, Tú Anh vui sướng dồn tận lực sáng tạo, dốc trọn chất tinh quái để thiết kế những trò chơi thú vị. Nhất là khi cô biết cuộc chơi sẽ sớm chấm dứt, vì cô sắp lên đường đi học xa. Trong đầu cô luôn lẩm nhẩm câu nói “Này anh, yêu em cho thật nồng nàn vào. Để sau này chia tay còn có cái mà nhớ”, nhưng cô lại chưa từng muốn nói. Chẳng hiểu vì đâu.

Tú Anh chán ghét nhìn ly bia vàng óng đã sạch hết bọt, rồi dợm đứng dậy đi về, nhưng chẳng hiểu sao thân mình cứ dính chặt vào ghế. Cô đành ngồi lại ngắm phố xá lung linh trong đêm, lòng lén lút một chút đắng. Có lúc cô thất vọng vì Phong đã nhận ra cô trong một tình cảnh rất khác – bầy hầy và phá hoại, chẳng vương vấn chút nào hình ảnh cô gái bẽn lẽn, ửng mặt làm quen anh. Rồi một giây sau, cô oán trách bản thân tự dưng lại mụ mị vì một kẻ thất bại. Rồi cô nhiếc móc mình tại sao cứ phải bới ra những cái xấu trong anh để chèn ép những tơ tình vẫn còn phất phơ. Rồi cô lại thanh minh rằng anh đã không còn đủ tiêu chuẩn để cô mang tiếng xấu là đi cướp người yêu kẻ khác. Rồi cô mỉa mai mình đang đi mót hạnh phúc của người khác. Rồi…

- Ngay từ khi em xuất hiện, anh luôn cảm nhận được một cái gì đấy rất thầm lặng, rất da diết. Vì đâu em lại tìm đến anh? – Phong đột nhiên ngồi xuống trước mặt Tú Anh.

Cô chẳng thèm ngước nhìn anh, miệng hé cười, rồi đột nhiên cô òa khóc nức nở.
PHÍA SAU MỘT CÔ GÁI
Hua Hin, thành phố biển nhỏ nhắn và duyên dáng ở miền nam Thái Lan, không là vùng đất tuyệt mĩ nhất mà Hiểu Lâm từng in lên. Nhưng ở nơi ấy, cô đã gửi gắm rất nhiều mảnh tâm tình.

Hiểu Lâm theo học tại 1 trường quốc tế nắm thấp thoáng giữa những tàng lá xanh màu ngọc bích và bồng bềnh trong làn khí tinh khôi. Cách trường 20 phút xe buýt là khu học xá bên bờ biển. Cô sớm sớm được những tia nắng non lay động mí amắt kéo khỏi giấc ngủ, chiều chiều thả những bước chân vô định trên bờ cát dài mịn màng, đêm đêm đứng trên ban công lắng nghe biển ngân nga, ngắm nhìn muôn vạn sao lấp lánh.

Cuộc sống tĩnh lặng như đường chân trời. Khung cảnh miều mị như thơ. Những tâm hồn thanh tao tựa gió biển. Và hằng hà chuyện tình được dệt nên cùng trăng sao, gió và sóng – những sự vật hữu tình nhất thế gian. Bây giờ, mỗi khi tâm trí phiêu du trở lại khoảng thời gian thanh tú ấy, Hiểu Lâm vẫn hay tự hỏi : Nếu ngày ấy không được biển vỗ về sáng đêm, không được bước đi trên mặt đất lung linh vụn nắng, liệu cô có yêu anh

Hiểu Lâm luôn trân quý đặc biệt cái khí chất của Hua Hin. Nhưng lắm khi cô cảm thấy mình như 1 con yêu tinh phàm tục bị quẳng vào cõi thiền. Một tâm hồn ưa náo nhiệt bị nhét trong những ngày phẳng lặng và ngăn nắp. Thế nên cô đã vớ lấy Nick, như con cá sấu cô đơn trong đầm lầy vớ lấy khúc cây chơi đùa làm vui.

Cô chẳng biết mình đã quen biết Nick như thế nào. Trong 1 lớp học? Trên xe buýt? Trong quán càfe yêu thích của cô trên phố? Trong thư viện?... Ký ức về anh không có sự bắt đầu. Chỉ biết bất cứ khi nào cô nhớ về ngày xưa thì anh đã luôn ở đó, hiện diện bên cô trong đủ trò điên rồ. Chỉ biết trong cái tĩnh lặng của Hua Hin, cô và anh đã được sống những ngày hoang dã nhất, thú vị nhất.

♥ Bắt đầu thứ nhất

Có 1 lần, học xá tổ chức tiệc lớn. Qúa nữa đêm, ai cũng ngà ngà. Hiểu Lâm rời phòng tiệc, lâng lâng trong tổ hợp cảm xúc. Tay nắm chặt chay bia, cô đến ngồi bệt trên 1 bậc thang, hai chân duỗi thẳng, đá lên đá xuống trong không khí. Nick bỗng xuất hiện, nữa ngồi nửa quỳ trước mặt cô:

- Tại sao lại ra đây?

- Chán! Lên tầng thượng học xá với em đi.

- Okay. Anh về phòng lấy cho em cái khăn ấm.

Hiểu Lâm mỉm cười, hàng mi cong vẫy nhẹ vào không khí thay cho câu đồng ý. Nhưng mãi rất lâu sau Nick vẫn không quay lại. Với cơn hậm hực do bị xù hẹn gặm nhấm khắp lòng, cô quay lại bữa tiệc nốc thêm vài chai bia cho say hẳn, rồi liêu xiêu tìm đến phòng anh.

Cánh cửa phòng hé hờ, bên trong tối thui. Hiểu Lâm bước vào, thấy Nick đang nằm sấp trên giường, hai chân vẫn mang giày, tay nắm chặt 1 chiếc khăn quàng cổ màu nâu. Dáng nằm chứng tỏ anh say rất nặng, chỉ vừa lảo đảo bước trong phòng là đã vô thức quăng thân lên giường. Cô đến ngồi bệt xuống bên giường, ngắm anh say ngủ.

Trong ánh sáng yếu ớt hắt vào từ ánh đèn ngoài hành lang chung, ánh mắt Hiểu Lâm mâm mê những đường nét của 1 chàng thiếu niên . Cô khẽ miết nhẹ ngón tay trên gương mặt Nick, bắt đầu từ 2 hàng chân mày màu nâu nhạt và rất mịn. Đầu ngón tay cô di duyển dọc sống mũi cao, rồi qua gò má lốm đốm tàn nhang, rồi đến cái môi trên đỏ hồng, dâu dẩu.

Hiểu Lâm không gọi Nick dậy, cứ thế chiêm ngưỡng anh trong lúc nhập nhoạng. Tâm trạng cô phiêu diêu, có lúc tưởng như đã ngủ gục bên giường anh. Trước khi rời phòng, cô lấy son môi viết lên gương phòng tắm: “ Anh nợ em 1 cái áo, hãy trả cho em 1 vòng tay”.

Chất cồn sóng sánh quá nhiều trong thân thể cô đêm ấy cụt lủn. Sáng, cô dậy sớm, ra lang thangtren6 bờ biển, tận hưởng đất trời 1 ngày cuối đông nhiệt đới nắng trốn chui trốn nhủi. Khi cô đang chú tâm đến những bước chân bãi cát dài, thì Nick gọi điện “Cái ôm của anh cần được vận chuyển đến chỗ nào đây?”. Những ngày cuồng của cô và anh bắt đầu…

♥Bắt đầu thứ 2

Ký ức của Hiểu Lâm rất mập mờ. Chuyện xảy ra sau bữa tiệc đến trước? Hay cái ngày cô đánh bạo gửi cho Nick một mẩu giấy tỏ tình xảy đến trước? Một lần sau buổi học, cô đã dúi vào tay anh mẩu giấy lấp lửng những câu tình ý và hẹn anh lên tầng thượng học xá vào nửa đêm để trò chuyện.

Đêm giữa đông, gió biển tạt không thương tiếc mái tóc đen mịn ngang vai của cô thành 1 mớ bù xù. Thân người cô mảnh dẻ lả lơi trong buốt giá. Tay cô nắm chặt khẩu súng nước, môi phe phẩy nụ cười háo hức…Nếu Nick từ chối lời yêu, cô sẽ bắn nước cho anh ướt sũng. Vậy nhưng khi anh lắc đầu, cô chỉ biết nén nỗi thất vọng vào 1 nụ cười, mắt ngân ngấn nhìn anh đùa chơi cùng khẩu súng nước.

Lời yêu không nhận, nhưng sau đấy Nick chăm chỉ xuất hiện bên Hiểu Lâm nhiều thêm, như 1 đôi tình nhân. Cô tưởng như mới là ngày hôm qua…Cảm giác những hạt bụi quất chát chúa vào mặt , khi cô ngồi sau lưng anh, lao moto từ Hua Hin lên Bangkok – đoạn đường đầy gió, bụi và nguy hiểm. Cảm giác hồi hộp ních lòng khi anh nhấc bổng cô đặt vào xe đầy hàng siêu thị , rồi phóng với tốc độ kinh khủng qua các kệ hàng . Chiếc xe cứ xoay vòng tròn, lao đi, ngoặc sang hướng khác, còn hai tay cô bấu chặt thành xe, miệng cười ngoác to, hứng chí vô cùng. Cảm giác ngỡ ngàng pha chút ngượng nghịu khi cô đang thẩn thơ trên hàng lang tầng 1 xuống trước mặt cô, trên tay là 1 bông hoa dại làm quà. Rất nhiều và rất nhiều. Những ngày bên anh luôn tràn đầy bất ngờ. Lúc ấy các tế bào thần kinh của cô luôn hoạt động hết công năng, nghĩ ra đủ trò điên rồ để rủ anh cùng chơi.

Nhưng nước mắt Hiểu Lâm cũng chảy nhiều, âm thầm và cô độc, khi vô tình bắt gặp Nick đùa vui cùng những cô gái khác. Cô đâu có vị thế chính đáng để hờn ghen. Chưa bao giờ anh rõ ràng 1 lời yêu cô. Cô chỉ có thể chôn chân trong nắng, mong nước mắt bốc hơi. Cô chỉ có thể ôm eo anh thêm chặt trong chuến moto giữa đêm , cố tích góp thật nhiều dịu êm để tự dỗ dành mình vào những thời khắc cô đơn sau đó.

Có 1 lần khi đang lấy nước mắt rửa mặt trên tầng thượng học xá, không cầm được, Hiểu Lâm gọi cho Nick. Khi anh đến, cô đã vừa mếu máo, vừa máng rủa. Cô đã chán chường những trận buồng bã và khóc lóc, cô muốn được yêu thương. Và chỉ bằng 1 cái ôm thật chặt, thật ấm, anh phủi hết những xấu xí trong cô. Rồi từ đấy, anh không để 1 bóng hồng nào gần gũi bên mình. Những ngày cuồng củ cô và anh lại …bắt đầu
Bắt đầu số hai

Ký ức của Hiểu Lâm rất mập mờ… Chuyện sau bữa tiệc xảy đến trước? Hay cái ngày cô đánh bạo gửi cho Nick một giấy tỏ tình xảy đến trước? Một lần sau buổi học , cô đã dúi vào tay anh mẩu giấy lấp lửng những câu tình ý và hẹn anh lên tầng thượng học xá vào nữa đêm để trò chuyện.

Đêm giữa đông, gió biển tạt không thương tiếc mái tóc đen mịn dài ngang vai cô thành một mớ bù xù. Thân người cô mảnh dẻ mỏng manh trong buốt giá. Tay cô nắm chặt khẩu súng nước, nở nụ cười háo hức…Nếu Nick từ chối lời yêu, cô sẽ bắn nước cho anh ướt sũng. Vậy mà, khi anh lắc đầu, cô chỉ biết nén nỗi thất vọng vào một nụ cười, mắt ngân ngấn nhìn anh đùa chơi cùng khẩu súng nước.

Lời yêu không nhận, nhưng sau đấy Nick chăm chỉ xuất hiện bên Hiểu Lâm nhiều thêm, như một đôi tình nhân. Cô tưởng như mới là ngày hôm qua…Cảm giác những hạt bụi quất chát chúa vào mặt, khi cô ngồi sau lưng anh, lao moto từ Hua Hin lên Bangkok- đoạn đường đầy gió, bụi và nguy hiểm. Cảm giác hồi hộp ních lòng khi anh nhấc bổng cô đặc vào xe đẩy hàng siêu thị, rồi phóng với tốc độ chóng mặt qua các kệ hàng. Chiếc xe cứ xoay vòng tròn, lao đi, ngoặt sang hướng khác, còn hai tay cô bấu chặt thành xe, miệng cười ngoác to, hứng chí vô cùng. Cảm giác ngỡ ngàng pha chút ngượng nghịu khi cô đang thơ thẩn trên hành lang tầng trệt, bỗng anh nhảy phịch từ hành lang tầng một xuống trước mặt cô, trên tay là một bông hoa dại làm quà. Rất nhiều và rất nhiều. Những ngày bên anh luôn tràn đầy bất ngờ. Lúc ấy các tế bào thần kinh của cô luôn hoạt động hết công năng, nghĩ ra đủ trò điên rồ để rủ anh cùng chơi.

Nhưng nước mắt Hiểu Lâm cũng chảy nhiều, âm thầm và cô độc khi vô tình bắt gặp Nick đùa vui cùng những cô gái khác. Cô đâu có vị thế chính đáng để hờn ghen: chưa bao giờ anh rõ ràng một lời yêu cô. Cô chỉ có thể chôn chân trong nắng mong nước mắt bốc hơi. Cô chỉ có thể ôm eo anh thêm chặt trong những chuyến moto giũa đêm, cố tích góp thật nhiều dịu êm để tự dỗ dành mình vào những thời khắc cô đơn sau đó.

Có một lần khi đang lấy nước mắt rửa mặt trên tầng thượng học xá, không cầm được, Hiểu Lâm gọi cho Nick. Khi anh đến, cô đã vừa mếu máo vừa mắng rủa. Cô đã chán chường những trận buồn bã và khóc lóc, cô muốn được yêu thương. Và chỉ bằng một cái ôm thật chặt, thật ấm, anh phủi hết những cảm xúc xấu xí trong cô. Roio62 từ đấy, anh không để một bóng dáng nào gần gũi bên mình.

Những ngày cuồng của cô và anh bắt đầu…

Ra biển uống café

Rất nhiều lần Hiểu Lâm vặn xoắn các tế bào thần kinh, cố nhớ tại làm sao Nick đã dần nhạt nhòa khỏi những kỷ niệm của mình tại Hua Hin, nhưng vô vọng.Chỉ biết cứ thưa thớt dần những chặng rong ruổi trên moto cùng gió bụi, những cú lượn xe đẩy hàng trong siêu thị, những buổi tiệc tùng hoang dại. Cô cũng chẳng nhớ cơn buồn đã sống động đến nhường nào, khi Nick dần xa. Chỉ ký ức về ngày anh chính thức bước khỏi cuộc sống cô là luôn sắc nét.

Đấy là cuối học kỳ thứ ba, với sự bình thảng lạ thường, Hiểu Lâm đón nhận tin Nick sẽ quay về Mỹ. Buổi sáng cuối cùng anh ở Hua Hin, cô cùng anh ra biển uống café và đón bình minh. Cô ngồi thu mình trên bờ cát, nhỏ bé giữa đất trời bao la, cô độc trong những luồng buốt giá.

Một tia nắng xuyên ngang giọt nước mắt tròn trĩnh đang treo trên mi mắt cô, lấp lánh muôn màu. Mấy lần Nick toan gạt đi giọt pha lê ấy trên mắt cô, nhưng những ngón tay anh bất động trước vẻ đẹp mỏng manh mà mạnh mẽ vô thường ấy. Anh ép mình không được nhìn cô, quay đi thả mắt bơi giữa muôn trùng sóng. Lòng anh dận sâu trong cơn man mác bình lặng mà da diết, cảm giác khi ở bên một người, đứng trước một cảnh vật mà mình biết cả đời sẽ chẳng thể hội ngộ.

Hiểu Lâm rót một ly café đưa cho Nick cùng một thoáng cười nhạt. Rồi cô mân mê hai bàn tay nhỏ bé quanh cốc café của mình, mũi dí sát thành cốc, say sưa hít hà nhừng làn khói thơm. Anh muốn nói một câu gì đấy cho không gian bớt quánh, nhưng câu chữ mãi ứ nghẹn trong cổ.

- Anh có từng yêu em không?

- Anh luôn yêu em ngay từ ban đầu.- Giọng Nick thoảng như gió. – Vào một buổi chiều muộn đầu học kỳ đầu tiên, em bị một con bọ cắn vào chân, sưng lên rất to. Em mếu máo gõ cửa phòng anh kế bên, nửa nài nỉ nửa thúc ép anh đi mua thuốc thoa cho em.

- Vậy vì sao anh không nhận lời? Lời yêu em…-Hiểu Lâm trừng trừng nhìn vào một điểm vô định trên những con sóng đang hối hả xô nhau vào bờ.

- Em đam mê những cảm giác mạnh, em săn tìm những điều mới lạ,nhưng chẳng phải là cô gái sống như thể không có ngày mai.Còn anh, anh yêu một cuộc đời không cần hoạch định. – Nick kết thúc câu nói bằng một nụ cười chẳng ánh lên chút vui tươi. Gương mặt anh hằn những nét xa xăm.

Giọt nước trên mi mắt Hiểu Lâm trĩu xuống và như bị nén lại trong gió lạnh, trước khi bị thổi bạt đi. Hai môi cô ép st1 vào nhau, cố để không buột ra một tiếng thở dài. Cô nhớ đến những lần ngồi sau lưng Nick trên những đoạn đường bạt mạng. Luôn luôn, ngay giữa cơn thích chí, lòng cô lại vang lên một mối hoài nghi, chẳng biết có thể tận hưởng lối sống này được bao lâu. Cô nhớ đến những buổi xỉn say ê hề, rất ít khi sáng hôm sau thức giấc mà lòng cô đươc thong thả. Luôn luôn, trong cô nặng trĩu một cơn tội lỗi với bản thân vì đã tổn hại sức khỏe, chểnh mảng chuyện học hành. Hai cái tôi đối kháng cứ âm ỉ đấu với nhau trong cô, cộng hưởng với những mệt nhọc của bao mỏi mỏn chờ đợi một câu yêu thương, đã dần tẩy mờ vị trí của anh khỏi tâm trí cô. Dần dần…

Hiểu Lâm nhắm mắt , cố hồi tường đến cái phấn khích tột cùng những khi cùng Nick bắt đầu một trò choi điên rồ, mới mẻ. nhưng cảm xúc ấy lẩn đâu mất, chỉ còn một khoảng tói toang hoác trong nội tâm cô. Anh bỗng vòng tay ôm lấy vai cô, dụi đầu cô vào lòng mình. Bàn tay anh khẽ mơn man làn tóc cô mát lạnh. Hai tay cô vòng ôm quanh thân người anh, thật chặt! Ngọt ngào rót vào xót xa, gọn gàng trong lòng anh, cô chợt nhận ra: cái phấn khích tột cùng ngày xưa, cô không cách gì có thể nếm lần nữa. Cô đã luôn tận hưởng trọn vẹn các trò vui, vì tận tâm cô biết những ngày tháng đó chẳng kéo dài lâu. Tự đấy lòng, cô biết đến một lúc nào đó mình sẽ rời anh.

- Ngày mai, sẽ chỉ còn mình em ra biển uống café. –Hiểu Lâm nghe lòng mình thoai thoải như một bãi cát dài vô tận.

- Ngày mai…- Nick bỏ lửng câu nói, ôm cô chặt hơn vào lòng. Rồi anh đặt lên mái tóc cô một nụ hôn, rất dài và rất sâu.

Phía sau một cô gái...

Con gái tiêu tốn rất nhiều cho mối tình đầu. Những tơ tình non dại. Những mộng mơ ngây thơ. Những xúc cảm tinh khôi. Những lo nghĩ bao la. Những nhung nhớ vô hạn. Ngay cả khi mối tình đầu ấy xa mãi rồi.

Sau khi Nick đi, suốt một thời gian dài, ngày nào Hiểu Lâm cung lật ra cuốn nhật ký mình đã viết cho anh. Có một thời, bất cứ khi nào nhớ anh- trong thư viện, trong quán kem, hay trên xe buýt- cô đều nhắn gửi vào nhật ký, rồi trang trí bằng những hình ảnh của chính mình. Cô vốn định đem cuốn nhật ký làm quà chia tay anh, nhưng hương café trên bãi biển đã thức tỉnh, khiến cô đổi ý.Người đi rồi, chuyện xa rồi, thì vấn vương những ngọt ngào xưa cũ để mà làm gì. Cô chẳng muốn một thời khắc nào đó trong tương lai, anh lật lại nhật ký cô viết mà thấy trũng lòng.

Đúng hai năm ngày Nick đi, Hiểu Lâm tốt nghiệp, rồi rời Hua Hin, bước vào một giai đoạn sống mới.

Buổi sáng cuối cùng tại Hua Hin, cô một mình ra biển uống café. Giữa bình minh mùa hè trống trải, lòng cô chói chang những tia nhớ. Một giọt nước bay khỏi mắt cô, tung thân vào gió. Tự dưng cô tha thiết muốn biết Nick đang ở góc nào của thế giới, đang tận hưởng những trải nghiệm điên cuồng nào. Rồi lý trí cô dìm ngay ham muốn ấy xuống: Cô và Nick là hai đường thẳng chỉ cắt nhau một lần, rồi kéo dái mãi về hai phương tách biệt, cố bắt lại liên lạc mà làm gì?!

Hiểu Lâm đứng dậy, cầm cốc café lang thang bên mép những con sóng vỗ bờ. Vừa đi, cô vừa nghĩ…Phía sau một cô gái, là gì? Những lãng mạn sứt mẻ? Những thớ xúc cảm lẫn vào nhau, chẳng bao giờ phân định được là vui hay buồn? Hay những nỗi nhớ dai dẳng lúc âm ỉ khi rực cháy, khiến tâm thần chẳng bao giờ được bình thản vẹn toàn?

Mái tóc Hiểu Lâm tung bay nhè nhẹ trong gió. Ánh mặt trời dần phủ kín khắp đại dương, làn nước khổng lồ lung linh như một kho kim cương vĩ đại. Cô quay người, đối mặt với biển, cố thu trọn khung cảnh bao la diễm lệ này vào tâm trí. Cô biết sau ngày hôm nay, mình sẽ ôm thêm trong lòng rất nhiều nỗi nhớ. Hua Hin xinh đẹp, những bình minh ra biển uống café, những phiêu lưu hoang dại của tình yêu đầu, những ngày của quãng đời sinh viên vô từ phóng khoáng…

Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy. Những nỗi nhớ xếp trong chiếc valy để nhâm nhi trên hành trình sẽ rất nhiều đêm trắng cô đơn. Những nỗi nhớ để sinh sôi thêm nhiều nỗi nhớ. Những nỗi nhớ vun góp nên tâm hồn sống động, tinh tế của một cô gái.
HẾT

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ